Con gái mười hai bến nước (tt)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].


*Góp ý về câu hỏi “đời con gái 12 bến nước” hay “lấy chồng cho đáng tấm chồng”


Van Nguyen


*Mến gởi cô A.B.
Câu hỏi của cô nêu ra ‘nên tin vào trái tim mình hay nên chọn lựa người thành đạt nhất mà cưới?’ mặc dù đơn giản nhưng lại rất khó để trả lời.
Bản thân tui hồi xưa là lấy chồng là theo tiếng gọi của trái tim, chứ tui không có lựa giàu nghèo xấu đẹp gì ráo. Nhưng may mắn là chồng tui cũng làm ra tiền nên gia đình đủ ăn đủ mặc.
Tui thấy trên đời này không có gì là chắc chắn, con người ta có lúc vầy lúc khác, ba chìm bảy nổi, tính tình lòng dạ cũng thay đổi theo thời gian, cho nên đừng quá kỳ vọng vào bất cứ điều gì.
Tui cũng tin vào duyên số, nhưng đừng để cho chữ ‘duyên số’ đó điều khiển cuộc đời của mình.
Nói tóm lại, tui nghĩ hôn nhân mà không có tình yêu thì không thể nào hạnh phúc, mà nếu chỉ có tình yêu, không có tiền bạc thì cũng trớt quớt luôn. Cái chuyện ‘một túp lều tranh hai trái tìm vàng’ mà nhiều người lúc mới lớn từng mơ tưởng, theo tui thì hai trái tìm vàng đó không phải là vàng hai mươi bốn hay vàng bốn số 9, mà là vàng héo, vàng úa! Cho nên trước khi hai người quyết định đi đến cưới hỏi, nên bàn bạc về vấn đề kinh tế tài chánh. Phụ nữ chưa có việc làm thì vẫn có thể lấy chồng (như tui hồi xưa chẳng hạn), nhưng đàn ông chưa làm ra tiền, chưa đủ khả năng để lo cho gia đình thì đừng nên cưới vợ.


Ba Trợn


*Nghe câu tâm sự lại thấy chạnh lòng, nhưng mà ai cũng lấy đàn ông bảnh hết thì đàn ông dở òm để cho ai đây trời. Thảo nào tui nhìn xung quanh thấy toàn các ông dỏm lăng xăng lít xít đầy đường tìm hoài hổng ra một ông nào ngon lành hết.
Còn các ông ngon lành sao ông nào cũng có chủ hết thành ra đành giận mình sao chậm tay chậm chân, lại giận luôn cả cái ông chuyên xe duyên sao lại xử tệ với mình quá xá.
Mà khổ là hồi xưa lúc còn trẻ dại, cũng có vài ông bảnh ổng ưa tui mà sao trái tim tui, với tiếng nói riêng của nó, cứ ù lì hổng thấy nhúc nhích gì hết, thành ra đâu có muốn chụp đâu, để đến bây giờ cứ là tiếc dở, khờ cả người ra.
Chỉ có một điều an ủi là khi nghĩ lại ngày xưa, vào thời điểm cần phải quyết định là mình đã đong đo đếm rồi suy nghĩ ngày đêm kỹ lắm trước khi nói KHÔNG, tui mệt mỏi chờ đợi anh hỏi cưới tui lâu đủ rồi, tui đi kiếm người bảnh hơn anh đây, hoặc nói CÓ, em ưng anh lắm, em đã quyết định là mình sẽ làm đám cưới ngày này tháng này năm này vì nếu không nói thì ổng sẽ hổng dám hỏi thành ra phải có bản lĩnh thay cho ổng vậy.


Hơn nữa lại thấy đời mình hiện nay dù không thật là sáng sủa cũng đâu đến nỗi tối tăm lắm đâu mà giận đời giận người rồi giận luôn cả cái ông xe duyên nợ để lúc nào cũng sống trong nỗi đau khổ không nguôi là không bằng chị bằng em. Để rồi về giận chồng giận con, quyết định không lo chuyện trong nhà nữa, cho tới khi ổng hứa sẽ lọc nước phèn thành thật trong cho các cặp khác nhìn vào thèm muốn.


Thôi thì chắc ăn nhất là đổ vào phần số rồi ráng luyện tập tăng cường nội lực, thực hiện câu sau lưng người đàn ông là người đàn bà đầy bản lãnh vậy.


Cuộc đời của mình, tui tin là chỉ có mình biết mình rõ nhất.
Tui lại tin rằng dù bạn quyết định như thế nào đi nữa thì cũng là ‘nhìn lên thì không bằng ai, nhìn xuống thì không ai bằng mình’ mà nhìn lên hoài thì mỏi cổ lắm lắm, thôi thì đành đóng cửa lại luyện nội công sau lưng chồng vậy.


*Góp ý của cô Nguyệt Nga:


Ông bà mình có nhiều câu nói về cách nhìn rộng lượng, có khi sai lạc của hai kẻ yêu nhau: Yêu nhau chín bỏ làm mười. Yêu nên tốt ghét nên xấu. Khi yêu trái ấu cũng tròn…
Từ cái nhìn như vậy, nên dễ đưa lại hậu quả, sau khi lấy nhau mới phát hiện ra điều này điều nọ không ưng ý. Rồi bấy giờ lại cho rằng người phối ngẫu ngày xưa khác, bây giờ sinh tật, mà không nghĩ do mình đã vì quá yêu mà không nhìn ra!


Cô cũng có con gái, cô thường nói với con gái, yêu là khác nhưng khi quyết định lấy làm chồng là khác. Khi con yêu, con không cần điều kiện, con chỉ cần con tim  rung động, hạnh phúc… là đủ! Nhưng khi con quyết định thành gia thất thì con cần nhiều điều kiện và thời gian tìm hiểu. Vì khi thành hôn, con phải nghĩ mình sẽ sống với người đó bao nhiêu chục năm, con sẽ có rất nhiều điều chung với chồng con: Cha mẹ, bà con, anh chị em, con cái, tôn giáo, quan điểm chính trị, thói quen, sở thích…


Cô nói với con gái, nếu con có hai người cùng yêu con. Một người con chỉ yêu 6, 7 phần, nhưng lại có công ăn việc làm vững chắc, có nhiều điểm chung, và họ yêu con đến mười phần. Một người khác con yêu mười mươi, nhưng đang lãng tử, mơ màng, công ăn việc làm ở tận đâu đâu, và yêu con lơ lửng 6, 7 phần…
Thì con nên lấy người đầu tiên. Dĩ nhiên là con phải yêu 6, 7 phần, nếu con chỉ có cảm tình 4,5 phần thì con không nên phiêu lưu mà kết hôn. Vợ chồng không có tình yêu thì cuộc sống không còn thi vị nữa.


Tuy là nói như vậy, nhưng không hẳn mọi việc sẽ suôn sẻ như ý mình mong muốn. Bàn tay của Thượng Đế cũng góp phần rất nhiều vào cuộc sống hôn nhân của chúng ta.
Nói tóm lại con phải tận nhân lực rồi mới tri thiên mệnh, con nên cố gắng hết sức mình, chứ không phải cứ nhắm mắt tùy vào duyên số.


********


Thư đọc giả nhờ góp ý kiến tuần này:


Tôi xin hỏi cô điều này. Chuyện không quan trọng, nhưng biết đâu có ai có bí quyết gì giúp được tôi thì quá tốt.


Gia đình tôi tuy không đặt chuyện hình thức lên hàng đầu, nhưng không coi thường nó. Dù có người nói là bề ngoài không quan trọng, nhưng thực sự thì điều đó luôn ảnh hưởng đến cách người khác đối xử với mình. Tôi đủ trải đời để biết bìa sách đẹp không làm nên được cuốn sách hay, nhưng khi mình có thể thì tại sao lại không bỏ vài phút chăm chút cái bìa vì tôn trọng người đọc?


Tôi và ông xã luôn dạy con mình phải ăn mặc đàng hoàng, tử tế trước khi ra đường. Và chúng nó luôn thực hiện điều này, cả trai lẫn gái, không cần nhắc nhở. Đến khi chúng nó quen người yêu, người yêu cũng không có vấn đề gì, đứa nào cũng xinh xắn nhìn rất có cảm tình. Mà tính tình chúng nó dễ thương thật.


Thằng rể tôi, sau khi cưới con gái tôi, thì bỗng dưng ăn vận bê bối khủng khiếp. Cẩu thả một chút thì không nói, đằng này có lần tôi ngồi gần thấy mùi gì âm ẩm.


Tôi không biết phải làm sao để nhắc khéo nó bây giờ, nó đẹp trai, ngày trước đi cùng con gái tôi rất đẹp đôi, giờ thì nhìn nó luộm thuộm quá tôi bực lắm, muốn nói gì đó nhưng lại sợ mích lòng. Tôi nói con gái tôi nhắc chồng ăn vận đành hoàng, thì nó nói đó là tự do của chồng nó. Rồi tôi thấy con gái tôi cũng bắt đầu luộm thuộm theo…


Có cách nào nhắc nhở một người đàn ông ăn vận lịch sự mà hiệu quả và người ta không biết mình đang khó chịu hay không?


Cô Tư


*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Xin quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA


 


 

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT