Thơ Phước Tuyền /Ngô Quang Huynh


Tôi đi rồi…


Một mai kia, thân tôi không còn nữa,
Mảnh hình hài tứ đại trở về không…
Sẽ tuân theo đúng định luật vô thường,
Phàm hình tướng, tất nhiên đều hủy hoại…
 
Tôi đi rồi dòng thời gian vẫn chảy,
Vẫn ngày đêm tối sáng đuổi theo nhau,
Vẫn bình minh rực rỡ ánh muôn màu
Và chiều xuống hoàng hôn rồi đêm tối.
 
Vẫn bàng bạc trăng vàng soi muôn lối,
Muôn nghìn sao lấp lánh ở không trung,
Mây vẫn bay, gió thoảng với bão bùng,
Cùng thảm họa thiên tai thường xuyên đến…
 
Tôi đi rồi, có chăng vài thương mến,
Hay buồn phiền thầm lặng hoặc chê bai,
Theo thời gian sẽ biến nhạt mờ phai,
Rồi tắt lịm, lặng rơi vào quên lãng…
 
Từng thế hệ nối đuôi vào dĩ vãng,
Vẫn chào đời khôn lớn đến già nua,
Vẫn quay cuồng trong nhịp sống tranh đua,
Ðầy loạn động giữa cuộc đời ô trọc.
 
Tôi đi rồi vẫn còn nhiều tang tóc,
Nghĩa trang buồn tăng mọc những nấm mồ,
Bao vòng hoa tươi thắm biến dần khô,
Sầu lặng lẽ theo chơn người quá cố…
 
Trên báo chí vẫn còn nhiều cáo phó,
Với đau buồn mất mát của thân nhân,
Và phân ưu thân hữu ở xa gần,
Cầu hồn được phiêu diêu miền vĩnh cửu…
 
Vẫn nhảy nhót trên cành mùa hỏa lựu,
Chim tung tăng ca hót mỗi sớm chiều,
Giữa đêm trường văng vẳng tiếng hạc kêu,
Và mưa xuống côn trùng hoài rên rỉ…
 
Gió Xuân đến, cỏ hoa đầy sinh khí,
Hè vẫn sang, inh ỏi tiếng ve sầu,
Rồi Thu về cây lá lại thay màu,
Ðông tuyết lạnh phủ trùm màu tang trắng…
 
Vẫn còn mãi những cuộc tình cay đắng,
Chưa đặt tên, đã vội vã xa lìa,
Nhiều gia đình êm ấm bỗng phân chia,
Vẫn thường xảy dưới bầu trời mưa nắng…
 
Trên xa lộ, những tuyến đường dài dẳng,
Vẫn ồn ào xe cộ chạy liên miên,
Và đêm đêm phố thị vẫn lên đèn,
Luôn hờ hững vô tư như thường thấy…
 
Có cũng vậy… không tôi… Ðời vẫn vậy…
Vẫn vận hành, chuyển động chẳng ngừng nguôi,
Ước nguyện sao giây phút vĩnh biệt đời,
Lòng thanh thản nhẹ nhàng rời dương thế…

(July 10, 2012)





Mai tôi đi


Mai tôi đi… chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa dòng đời động loạn…
 
Bên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
 
Khoảnh khắc cuối… Ðâu còn gì tha thiết…
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi…
 
Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Ðể bước vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ…
 
Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế…
 
Mắt nhắm rồi… Xin đừng thương rơi lệ,
Ðừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,
Ðừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống…
 
Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,
Ðến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ suốt quãng đường,
Nay rũ sạch… lên bờ, thuyền đến bến…
 
Nếu tưởng nhớ… Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp…
 
Cầu ơn trên, xác hồn xin phó mặc,
Sống hiện tình, những giây phút thiên đàng,
Ngày qua ngày, kết lại chuỗi bình an
Là nguyện vọng thời gian còn tại thế…
(Jul. 31, 2013)

(Nguồn: daihocvankhoasg@yahoogroups)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT