Kỳ 129
Nam Dao
Thuyền vào sông Thiên Ðức, qua mộ Bạch Sư ở Cầu Bông, xã Ðại Toán thì không đi được nữa. Sai quân buộc dây kéo, thuyền cũng không nhúc nhích. Dân ven sông mách, thần Bạch Sư hiển linh, phải tế, thuyền mới đi được. Nhân Nguyễn Xí ngồi cạnh, Nguyên Long hỏi:
– Xưa tiên đế không dùng ông, nhưng khi trẫm lên ngôi, hiểu lòng ông, đã cắt cử vào chức Tri từ tụng sự, rồi tham tri chính sự, quyền ngang tể tướng, tước là tước Hầu. Ông còn oán trách gì trẫm mà không vui?
Xí ầm ừ, miệng tạ ơn. Long lại tiếp:
– Hay ông muốn ta nhỏ lại như Bang Cơ, làm thiếu đế, ông mới thỏa lòng?
Lần này, Xí chột dạ, quì ôm chân Long, kêu:
– Có ai nói gì mà hoàng thượng lại dạy thế?
Long cười:
– Không có ai, chỉ chính miệng ông nói ra. Rõ là có khói thì sớm muộn cũng thấy lửa!
Vào đến chùa Tư Quốc, Thị Lộ đã đợi sẵn, làm lễ triều thiên xong lại gần Nguyên Long nói nhỏ rồi đi. Vua gật gù, sai Trịnh Khả âm thầm bắt giữ Nguyễn Xí. Chạng vạng tối hai ngày sau, quân báo có hoạn quan Ðinh Phúc từ Kinh đến khẩn tấu việc kinh đô. Nguyên Long bình tĩnh nghe Phúc, xưa nay vốn là người Long coi thân tín như ruột thịt, lẩm nhẩm, “Ðể hắn đấy mà bắt Xí, thì hắn sẽ vọng động…” Sáng sớm hôm sau, Vua thình lình hạ lệnh hồi Kinh. Bắt Khâm sai đi ngày đi đêm, Long xuống chỉ cho Tổng Quản Thiết Ðột sửa soạn binh mã. Ðêm mồng bốn Tháng Tám, thuyền ngự về đến Vườn Vải, xã Ðại Lại, cuối sông Thiên Ðức. Long cho gọi Thị Lộ. Hoạn quan Ðinh Phúc thưa rằng thuyền đưa lễ nghi học sĩ còn ở phía sau. Bất ngờ, Phúc vòng một tay ôm cổ vua, tay kia đâm vào gáy một chiếc kim vàng.
Long không kịp phản ứng, chân tay duỗi ra. Một luồng khí chạy ngược lên óc, rồi đổ xuống, qua mắt, mũi, đến cổ, họng… đến đâu là chân khí tan biến như đổ nước vào sông vào biển. Chỉ trong một giây, Long hiểu. Vận toàn lực, Long nhìn Phúc, thều thào:
– Mi… tại sao?
Phúc mím môi, mặt mũi nhăn nhúm. Nhìn ánh mắt Long van nài, Phúc không cầm được, nghẹn ngào:
– Vì… vì dòng máu họ Ðinh!
Nghe Phúc nói, Long không hiểu, cố mỉm cười nhưng mắt không nhắm lại được.
Khi Thiếu Úy Trịnh Khả biết thì cơ sự đã rồi. Tuốt gươm ra, Khả nắm gáy Ðinh Phúc quát:
– Tội này, ta tiền trảm hậu tấu!
Phúc tru lên:
– Nhưng tướng quân tấu ai? Bây giờ vua là Bang Cơ. Giết tôi lúc đó là trọng tội!
Khả thở dài, ngẫm nghĩ, buông kiếm xuống. Ra lệnh thả Nguyễn Xí, cả ba bàn bạc, giữ kín nhẹm chuyện vua đã băng hà. Hôm mồng sáu, nửa đêm về Kinh mới báo triều đình rồi phát tang. Nguyên Long chết nhưng vẫn không nhắm mắt.
Bọn đại thần mời quan lễ nghi học sĩ vào nơi quàn nhục thể thì Lộ mới biết là vua đã băng hà. Nàng bật lên khóc như khóc một đứa con. Khi nàng vuốt, Long mới nhắm mắt lại, nhưng khóe mắt ứa ra hai hạt máu. Vừa gặp không khí, hai hạt máu đó đông lại thành hai viên huyết ngọc.



























































































