Người đàn bà trong đêm 29 tháng 4 năm 1975


Phạm Anh Dũng

Tôi ngày xưa vẫn không bao giờ tin vào tôn giáo, Phật hay Chúa. Nhưng rồi có một chuyện xảy ra trong đời làm thay đổi cả ý đó. Chuyện xảy ra vào đêm 29 tháng 4 năm 1975 và sau đó năm nào đến những ngày tháng 4, tôi và Minh Hà vẫn nhắc lại cho nhau.


(Nguồn: Google)

Năm 1974, tôi ra trường Y Khoa và khóa 21 Quân Y Hiện Dịch, sau khi học khóa huấn luyện sau cùng ở Tổng Y Viện Cộng Hòa, đến lúc chọn đơn vị. Tháng 3 năm 1975, tôi ra miền Trung làm y sĩ cho Sư Ðoàn 3 Bộ Binh, đơn vị đầu tiên mà cũng là cuối cùng trong đời quân đội: Chỉ khoảng hai tuần sau, ngày 29 tháng 3, 1975 Ðà Nẵng mất, và may mắn tôi thoát được bằng đường biển.

Về đến Sài Gòn, tình hình căng thẳng, thành phố rối loạn, dân chúng tìm đường đi. Tôi bàn với Minh Hà và xin phép bố mẹ hai bên làm một đám cưới, để khi cần là có thể cùng chạy với nhau.

Sau đám cưới, thật nhỏ và thật đơn giản, tôi trở ra Bà Rịa để theo lệnh “tái phối trí” Sư Ðoàn 3 Bộ Binh, nhưng không gặp một quân y dược hay nha sĩ nào trong Tiểu Ðoàn Quân Y. Ðành quay về lại Sài Gòn và trên đường về, tôi gặp một số quân lính của Sư Ðoàn 18, từ Xuân Lộc cũng đang thoái lưu về hướng Sài Gòn. Niềm hy vọng cuối cùng coi như sắp chấm dứt.

Chiều ngày 29 tháng 4 năm 1975, không có phương tiện và cũng chẳng có quen ai, tôi dẫn Minh Hà ra bến Bạch Ðằng ở Sài Gòn. Không ai trong gia đình hai bên có can đảm đi theo. Căn cứ Hải Quân đóng kín bằng hàng rào kẽm gai. Chẳng mấy chốc đêm tối đổ xuống, vài tiếng súng nổ đâu đó và dân chúng hỗn loạn, không có đường thoát.

Trong đêm lúc tôi và Minh Hà vẫn đi loay hoay quanh bến tàu, thì có một người đàn bà không hiểu ở đâu ra, gọi với tôi cho biết cổng vào của Hải Quân đã mở. Cả ba chúng tôi cố đi thật nhanh như chạy và len thoát qua được cổng, vào trong căn cứ Hải Quân.

Tàu đầu tiên gặp là HQ-1 nhưng hàng ngàn người đã đứng xếp hàng đợi lên tàu ở chỗ thang lên tàu và chúng tôi những người ở hàng cuối cùng, đứng đợi không có hy vọng đến lượt. Tự nhiên người đàn bà dẫn dắt chúng tôi đã nói với Minh Hà biết rằng đằng sau tàu có người đang leo dây lên tàu.

Thế là cả ba người đi ra phía hông bên kia của tàu… Khi đến nơi có người leo dây lên tàu thì tôi và Minh Hà không còn thấy người đàn bà đó nữa… Tôi nắm dây, từ dưới đẩy Minh Hà và nhờ người ở trên kéo lên trước, còn chính mình leo dây theo sau. Lên được tàu thì chỉ độ hai phút đồng hồ sau lính Hải Quân chặt dây ở thang lên tàu để tàu ra khơi.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, lênh đênh trên biển, chúng tôi được tin Sài Gòn đã mất.

Ðến bây giờ tôi vẫn không biết người đàn bà dẫn dắt chúng tôi là ai. Minh Hà tin và tôi đồng ý, chắc chắn là Phật Bà Quan Âm hay Ðức Mẹ, đã đến với chúng tôi trong lúc tuyệt vọng.

Tháng 4 năm 2013.

(Nguồn: [email protected])

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT