Tân trang bồn cầu bán cho người nghèo, nghề ‘độc’ ở Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Người nghèo làm gì họ sắm nổi chiếc bồn cầu. Tôi biết được cách làm cho mới những chiếc bồn cầu cũ, để rồi sau đó tôi bán lại cho người nghèo với giá… rất nghèo.”

Đó là chia sẻ của ông Lê Văn Quyện (47 tuổi, quê Tiền Giang), người ngày ngày cặm cụi chùi rửa những chiếc bồn cầu cáu bẩn sát lề đường Võ Văn Kiệt (phường 6, quận 5, Sài Gòn), trong 25 năm qua.

Nơi này vừa là nơi tân trang, vừa là nơi ông bán bồn cầu cũ. Nếu không nghe ông kể lại, nhìn vào những chiếc bồn cầu được bày biện thành hàng trông như đồ mới, ít ai biết được đó là hàng cũ, bởi vì chúng vẫn tinh tươm, bóng loáng.

Bằng bàn tay khéo léo của mình, chiếc bồn cầu dù quá cũ và nhiều vết bẩn, nhưng ông vẫn bình thản múc một ca nước rửa trôi những thứ tạp chất đó, ông dựng bồn cầu lên và gỡ những phụ kiện kèm theo…

Ông Quyện cho biết, ông tiếp xúc với nghề tân trang bồn cầu vào những năm đầu thập niên 1990.

“Hồi ấy, tôi còn trẻ đi chơi khắp đó đây, thấy nhiều gia đình nghèo sống ven sông không có được một mái nhà êm ấm. Họ thường sử dụng cầu cá (cầu tõm) hoặc nếu nhà nào sang lắm thì có cầu bệt, rất bất tiện. Rồi những nhà ven sông ấy giải tỏa, bà con tìm chỗ khác xây nhà. Nhiều nhà quá nghèo chỉ đủ mua vài tấm tôn che tạm để ở…” ông kể.

“Một hôm, tình cờ đi ngang qua một căn nhà đang được đập bỏ, thấy chiếc bồn cầu bỏ lăn lóc nên tôi xin về. Bồn cầu cũ là thứ dơ nhất. Ban đầu tiếp xúc với nó tôi cũng ngại lắm nhưng dần dần rồi cũng quen. Làm cả ngày, chiều về có khi mùi hôi của bồn cầu cũng theo tới tận giấc ngủ. Nhưng miễn sao mình có điều kiện giúp người nghèo và cũng nhờ người nghèo, mình có tiền mà sinh sống,” ông kể tiếp.

Theo ông, mỗi chiếc bồn cầu được rửa qua nhiều công đoạn. Đầu tiên ông phải đục bỏ phần xi măng bám vào đế. Sau đó, ông rửa những tạp chất dính theo, tiếp đến là vệ sinh bồn bằng nước và hóa chất. Cuối cùng là công đoạn đánh bóng.

Ông Quyện giới thiệu sản phẩm với khách hàng. (Hình: Báo điện tử VietNamNet)

Một ngày ông có thể làm mới được khoảng ba, bốn cái. Mỗi cái ông chỉ bán với cái giá rất rẻ từ 300,000 đồng đến 500,000 đồng tùy theo từng loại. Dù giá nào ông cũng chỉ kiếm lãi vài chục ngàn đồng như một cách lấy lại tiền công phục chế.

Ông Quyện cho biết: “Công việc tôi làm tính đến nay đã 25 năm. Hằng ngày có nhiều nơi gọi điện cho hoặc bán rẻ những chiếc bồn cầu không còn sử dụng nữa. Bồn cầu cũ cỡ nào tôi làm lại đều như mới cả. Các phụ kiện kèm theo tôi mua mới để gắn vào.”

“Gia đình tôi nghèo nên tôi hiểu cái khó cái khổ của người nghèo. Chỉ có người nghèo mới thấm thía được cái nghèo, vì thế, tôi bán ở đây nhưng hằng ngày vẫn có trà đá miễn phí cho người đi đường. Những chị em mua ve chai, những anh xe ôm, xích lô… thường ghé vào uống nước, nói dăm ba câu chuyện cho vơi đi nỗi nhọc nhằn…” ông tâm sự.

Ngoài việc tân trang bồn cầu, ông còn thường xuyên nhận dọn dẹp các nhà vệ sinh trong khách sạn, nhà trọ. Nhờ vậy ông có đồng ra đồng vào cùng vợ nuôi đứa con 8 tuổi.

Sức khỏe của ông Quyện nay có phần kém do ảnh hưởng từ vụ tai nạn năm 2001. Lần đó trên đường đi chở bồn cầu, ông bị xe đụng dẫn đến bị thương liệt nửa người. Nhờ vào kiên trì luyện tập nên sức khỏe ông đã hồi phục dần.

“Chỉ mong sao trời cho mạnh khỏe để tôi có cơ hội cùng bà con nghèo sát cánh bên nhau. Đồng tiền tôi kiếm được từ công việc dơ nhất vẫn là đồng tiền sạch nhất, phải không?”, ông trải lòng. (Q.D.)

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT