LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Vợ chồng cháu yêu thương mà lấy nhau. Cháu hơn chồng cháu 2 tuổi, lại không đẹp. Ám ảnh việc mình lớn tuổi hơn và xấu, khiến cháu cứ mang mặc cảm thua kém. Rất nhiều sách vở dạy, chẳng có người đàn bà xấu, chỉ có người đàn bà không biết trang điểm. Cháu hiểu điều này, nhưng không biết sao, cháu không làm được. Cháu chẳng bao giờ thích “sơn phết” khi ra ngoài đường, cháu cũng là người rất giản dị trong việc ăn mặc. Có lẽ những điều đó nó kéo thêm vẻ bên ngoài của cháu vốn xấu lại xấu thêm, và mặc cảm thua chồng ngày thêm chồng chất. Đó là chưa kể chính mẹ cháu cũng răn đe: Coi chừng chồng bỏ đó.
Và… bỏ thật! Nhưng mà cháu bỏ.
Cháu là cô giáo, chồng cháu thì chưa ra trường, để phụ thêm vấn đề tài chánh cho gia đình, chồng cháu có đi dạy thêm. Anh nhận đến nhà kèm toán cho một em học sinh lớp 12.
Cuối năm, em đó nhận phần thưởng của trường, em đưa hết cho chồng cháu, và chồng cháu mang về nhà, để một nơi rất trang trọng trong phòng khách. Cháu gai mắt lắm! mà cũng chẳng phải chỉ chừng đó. Tất cả những bút chồng cháu xài đều có khắc tên cô học trò. Hỏi thì chồng cháu bảo của học trò cho.
Nhưng chuyện sau đây mới làm cháu điên lên. Cháu đang có bầu, gần ngày sinh, đi lại khá khó khăn. Ngày học sinh thi tốt nghiệp, cháu được phân công coi thi ở một trung tâm. Sáng ra, cháu thay áo quần rồi khó khọc dắt xe để đi làm. Trước đó cháu có nhờ chồng chở, nhưng ảnh bảo là hôm nay ảnh phải đi làm sớm, nên cháu tự mình ôm cái bụng vượt mặt đi coi thi. Trời xui đất khiến làm sao, mà khi cháu vừa đến cổng trường, thì chồng cháu cũng vừa trờ xe tới, và sau xe là cô học trò.
Cháu ngán ngẩm cô ơi! Cháu lặng lẽ vào trường mà thương thân và thương cho đứa con sắp ra đời.
Cháu chẳng muốn đôi co gì hết, cháu cũng chẳng muốn nghe giải thích gì cả. Cháu đã dọn về nhà mẹ 1 tháng nay, sau khi thông báo cho chồng là cháu sẽ ly hôn.
Dĩ nhiên sau đó, chồng cháu và gia đình khuyên can, nhưng cháu từ chối không nghe họ. Chồng cháu năn nỉ xin gặp để giải thích. Cháu từ chối. Với cháu, không phải là chuyện chở cô học trò đi thi, không phải gói phần thưởng để trang trọng trong phòng khách, không phải bút viết khắc tên… mà là sự bất nhân của anh, đã để người vợ gần sinh chạy xe trên đường phố đầy bất trắc.
Thưa cô, cháu làm vậy đúng phải không? Cháu sẵn sàng nuôi con một mình, dạy con sống tốt mà không cần bất cứ người đàn ông nào phụ giúp.
Hải Ph.
Góp ý của độc giả:
*Thiện Lý:
Em hoàn toàn thông cảm với sự bất mãn mà chị có trước cách hành xử của người chồng. Đúng như chị nói, vấn đề không phải là những cây bút khắc tên cô học trò mà anh ấy sử dụng, cũng chẳng phải chuyện chở cô học trò đi thi. Nhưng cái không tha thứ là ảnh đã nói láo là bận để từ chối chuyện chở chị đến trường trong thời gian chị mang bầu gần sinh. Anh ấy quá bất nhân, anh ấy quá nhẫn tâm.
Trong đời sống, trong mối quan hệ với nhau, nhiều khi những lỗi lầm to lớn mình lại có thể tha thứ dễ dàng, nhưng lại cương quyết không tha thứ những lỗi lầm nhỏ. Em hoàn toàn đồng ý với chị trong quyết định cương quyết xa lánh người chồng. Bên cạnh đó, em lại không đồng ý cái mặc cảm nghĩ rằng mình xấu, thua kém chồng. Khi lấy nhau, ảnh đã chọn chị, đã biết nhan sắc của người vợ trước khi quyết định kết hôn, thì chẳng có lý do gì chị lại đem chuyện nhan sắc ra để dìm mình xuống.
Người xưa vẫn nói, tốt gỗ hơn tốt nước sơn, chị thôi đi cái mặc cảm mình xấu mà hãy ngẩng cao với những gì mình có, nha chị.
*Luân Nguyễn:
Thưa chị, điều mà tôi ngạc nhiên khi đọc thư chị là câu răn đe của thân mẫu chị: Coi chừng chồng bỏ. Câu răn đe nó chẳng chứng tỏ chút nào vẻ lo lắng cho con gái mình, mà nó có vẻ như nói cho bỏ ghét: “Mày liệu hồn đó”. Đáng ra nếu lo lắng, thì mẹ chị phải khuyên răn, giải thích, chỉ bày cho chị cách cư xử, cách ăn mặc, sao cho vẻ bên ngoài của mình không tệ thêm. Trong hoàn cảnh này tôi lại trách mẹ chị, thay vì trách ông chồng. Riêng về chị thì tôi hoàn toàn đồng ý với chị trong cách cư xử, nó chứng tỏ, chị là người có lòng tự trọng, có nhân cách, là người phụ nữ can đảm, cương quyết. Chị sẽ nuôi con tốt, nhất định thế!
*Hằng:
Tôi thật xúc động khi đọc câu chuyện của em. Em thật tội nghiệp, tôi nói mà không ngại ngần rằng, đàn ông họ hời hợt và tệ bạc lắm, nhất là đàn ông Việt Nam. Chính phong tục tập quán của mình khiến cho họ tưởng rằng mình là chúa tể trong gia đình, đẩy tới cách hành xử ích kỷ, gia trưởng…
Dù nói vậy nhưng tôi vẫn thấy, tại sao em không cho anh ấy một cơ hội giải bày. Biết đâu mình sai sao em? Thí dụ biết đâu anh ấy đang đi thì gặp cô học trò rồi cô ấy nhờ chở v.v… Mình cứ tận nhân lực đi em, khoan kết luận đã, chuyện gì cũng có thể xảy ra, mình cũng đừng quá nghiêm khắc mà có khi lầm lẫn em à.
Mong thật mong em sai để gia đình có dịp đoàn tụ.
Vấn đề mới:
Thưa cô, em có một thằng em trai, nó út ít lại nghèo nên em thương nó lắm. Nó giỏi đủ mọi mặt, nhưng không biết sao đầu tắt mặt tối mà vẫn không khá lên. Nó làm hai job, ra khỏi nhà từ lúc trời mờ đất, chiều về thì người mệt lả, cuối tuần cũng nhận thêm đồ về làm.
Em thì độc thân, buôn bán chỉ chút buổi sáng. Hằng ngày, sau khi buôn bán xong, em đến nhà em trai lo dọn dẹp, đón các cháu, rồi giặt giũ, nấu ăn cho cả nhà, để chiều về, em trai thoải mái khi thấy nhà cửa gọn gàng đâu đó.
Giúp cho em và lo cho cháu, em chẳng chút phiền hà hay tị nạnh công việc. Vấn đề là, ôi chao, em ghét cái con em dâu cực kỳ. Vì rất nhiều lí do, thí dụ như thức ăn em mua về, cái nào ngon là bố con nó để dành cho mẹ, mà mẹ nó thì coi như chả làm gì cả. Nghề chính là đi bán nhà, đi rông rông ngoài đường cả ngày, cả năm bán cũng chưa được một cái mobile home. Trong khi mỗi lần về nhà thì kể bô lô ba la, nào là nhà đang “hot”, cung không đủ cầu, các đại gia Việt Nam qua, mua toàn tiền mặt nên dân ở đây không mua được vân vân và vân vân…
Mỗi lần em mua đồ ăn ngon về, thì sà vào bốc bỏ trong miệng rồi khen lấy khen để. Em ghét cái lối nói nịnh hót đó. Còn cái thằng chồng thì thấy con vợ khen ngon, gắp hết miếng này đến miếng khác vào chén vợ, phần nó chỉ lựa xương xẩu qua bữa. Em ngồi mà ngứa con mắt. Mình nhịn cho em, cuối cùng con em dâu ăn hết, nói thì mang tiếng tham ăn, nhưng mà tức lắm!
Mỗi ngày đến nhà nó, em luôn tay luôn chân, mấy đứa cháu cứ nói, bác Dung làm gì mà làm hoài. Em thấy con em dâu ngồi đó dũa móng tay, bèn chì chiết: Bố con làm 2 job, mẹ con thì không rảnh, nếu bác không làm có mà rác đầy nhà. Em tin là con em dâu nghe, nhưng đầu nó đặc sệt nên không hiểu em nói gì.
Nhiều khi em muốn bịt mắt che tai bằng cách không qua nhà em trai nữa, nhưng ngày nào không qua dọn dẹp là em lại không yên lòng, không biết nhà nó đã ngập rác chưa? Có bạn nói, cứ để cho tụi nó lo với nhau đừng xía vào, bao nhiêu cặp vợ chồng không có người chị lo có chết đâu. Biết vậy, nhưng có chị lo vẫn hay hơn chứ.
Thưa cô Nguyệt Nga, sao là đúng ạ?
Dung
__________
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]

































































































