Khi xưa khoảng năm 1947, đoàn Phụng Hảo của Má Bảy Phùng Há lưu diễn xứ Chùa Tháp, hát tại rạp Kim Phụng, Nam Vang gần năm năm.
Trong suốt thời gian này người trong đoàn ngày nào cũng thấy soạn giả Huỳnh Thủ Trung, tự Tư Chơi (chồng cũ của Má Bảy), cũng có mặt ở Nam Vang và thường hay ngồi ở quán cà phê gần bến tàu, thỉnh thoảng lấy bút biên chi chi đó, vào cuốn sổ tay.
Thời bấy giờ Việt-Miên-Lào là ba nước Đông Dương, chính quyền là người Pháp, ba nước xài chung một thứ tiền Ngân Hàng Đông Dương (Banque de L’ Indochine) và việc đi lại giữa ba nước rất dễ dàng.
Tư Chơi cũng có vài lần lên xe đò đi Sài Gòn, nhưng vài hôm là trở lại Nam Vang tiếp tục ngồi quán cà phê chăm chú ghi vào sổ tay, và người trong đoàn hát nói rằng bài vọng cổ “Nhớ Người Chiến Sĩ” là của soạn giả Tư Chơi được sáng tác ở quán cà phê Nam Vang.
Đến khi đoàn Phụng Hảo về Việt Nam thì Tư Chơi cũng về, và chẳng bao lâu thì bài vọng cổ “Nhớ Người Chiến Sĩ” xuất hiện thu thanh dĩa hát Việt Nam mà không thấy ghi ai là soạn giả.
Dưới đây là bài vọng cổ tài tử 20 câu “Nhớ Người Chiến Sĩ.”
1-(boong, boong, boong…) Chốn sơn trung văng vẳng giọng chuông buồn, chắp tay, con hướng nẻo Phật đài, mong nhờ Phật Tổ đại từ bi, xui khiến kẻ chinh phu sống sót trở về cho gặp gỡ thê nhi đang mỏi mòn nơi tịnh thất.
2-Anh ôi! Từ ngày anh cất bước ra đi thì đã có mấy thu rồi, đêm đêm dưới ngọn đèn khuya con thơ nhìn bóng mẹ mà kẻ ly hương thì mây ngàn hạc nội, bước phong trần đã vùi thân bảy thước hay vẫn còn trôi dạt kiếp bèo mây.
3-Anh ôi! Mỗi độ đông về xào xạc gió rung cây, tí tách giọt mưa tuôn cho bao nhiêu cành lá rũ (tiếng sáo), cõi lòng em lại não nề thêm với cảnh thu tiêu trường dạ, nghe tiếng sáo nỉ non bên đồi xa văng vẳng mà làm cho em càng thêm thắt thẻo đoạn tơ lòng.
4-Một ra đi là chẳng hẹn lúc trở về, anh thì mảng vui say với chén rượu đào bên ải lạnh, còn đây là vợ yếu con thơ trong túp lều tranh bé nhỏ, dầu dãi với mưa đông phũ phàng cùng nắng hạ, có trông mong ngày đoàn viên tao ngộ thì khắp bốn phương còn đang mờ mịt máu pha hồng.
5-Lúc tiễn đưa, cầm tay em, anh còn hứa hẹn buổi tao phùng, khi bốn phương trời rạng rỡ ánh chiêu dương, khắp núi sông tưng bừng hoa lá thắm thì anh sẽ trở về quê để tìm em cho trọn nghĩa vợ chồng.
6-Thế rồi vó ngựa rủi dung, lớp phong yên còn phủ mờ trời tang tác, đêm đêm nghe (cốc… cốc… cốc…) cầm canh vọng lại là tưởng chừng như bao nhiêu sầu thương tủi hận của gái thâm khuê đòi đoạn suốt đêm dài, cõi quan san người vui duyên kiếm mã, để kẻ cô phòng lai láng nợ tình chung.
7-(cốc… cốc… tung… tung…) Trống sang canh giục giã báo đêm tàn. Anh ôi! Nếu đã yêu nhau sao duyên nợ bẽ bàng như Chức Nữ Ngưu Lang, để tháng ngày em quạnh quẽ chốn gia hương, còn anh bước lạc loài bên trời xa thăm thẳm.
8-Hỡi ôi! Tổng vị phù vân nang tế nhựt, trường an bất kiến sử nhơn sầu, rủi vó câu gập ghềnh trên đường xa thiên lý, ngọn đông phong thổi dật dờ bên ngàn cây nội cỏ, còn cố nhơn thì cách xa ngàn vạn dặm, có biết ai mà cậy gởi mảnh hàn y.
9-Chẳng phải em dám đem giọt lệ hồng để làm nản chí nam nhi, nhưng tiễn anh giữa lúc ra đi, vó câu dung rủi bước đường xa, em chỉ nhìn theo đám bụi hồng lẫn khuất dưới non lam, để có tưởng mơ bóng hình trong ảo mộng.
10-Bước quan san có se lòng viễn khách, còn kẻ thâm khuê lặng ngắm ánh trăng tà. Anh ôi! Mòn mỏi kiếp gian truân có trông về cố địa, anh hãy nhớ đến câu: Nhứt tướng công thành vạn cốt khô, lại nữa nơi chốn quê nhà, đây là vợ yếu con thơ.
11-(oa… oa…) Ôi ôi nín nín đi con, con khóc làm chi cho mẹ ruột tầm thắt thẻo, giờ này đây dưới ngọn đèn khuya leo lét mẹ con ta ngồi nghe gió đêm đông xạc xào bên vách lá, biết đâu ngoài kia giữa trời phong vũ, cha của con chẳng còn đang dung rủi dặm quan hà.
12-Hắt hiu gió tạt song thưa, thổn thức niềm thương nỗi nhớ. Gió đông ôi, có phải mi xót kẻ cô đơn canh tàn đối bóng, nên suốt đêm trường không ngớt tiếng thở than, người chinh phụ nát ruột bầm gan vì mạch sầu không tát cạn, bồng con thơ đêm lạnh trông chồng.
13-Năm tháng âm thầm chất ngất mảnh tình riêng, mỗi độ tiết đông thiên, bỗng nhớ đến chinh lang đang gối kiếm thâu đêm bên đèo cao sương tuyết phủ (gà gáy…) trời ôi, canh gà nơi cô thôn đà trỗi giọng, mà sao kẻ trông chồng không ngớt tiếng thở than.
14-Ôi lãnh thọ trùng gia thiên lý mục, giang lưu khúc tợ cửu hồi trường, trông đợi bóng tình quân thì chỉ thấy xa xa mấy hàng tơ liễu rũ, còn muốn nhắn gởi chút tin sang, thì mưa luồng gió tạt mờ mịt cõi biên thùy hồng nhạn biết về đâu.
15-Thà là như nàng Tô Thị xưa kia, bồng con thơ lên tận đỉnh non cao, để cho hóa ra đá vọng phu tháng ngày sương chan nắng táp, còn hơn là tựa cửa chờ nhau ngày qua tháng lại, cuộc trùng hoan biết đợi đến bao giờ.
16-(tung… tung… tung…) Trống đầu thôn giục giã điểm sang canh, hơi gió lạnh bâng khuâng hồn vị quốc, anh ơi túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi. Nhớ những khi cùng nhau chia bùi sớt ngọt, thì nay cũng như là một giấc mộng tàn canh thâu.
17-Em cũng muốn noi gương Tô Huệ chức cẩm hồi văn, để được ân vua tha chồng về cố lý, cho nên đêm đêm dưới ngọn đèn xanh mờ tỏ em còn ngồi vá lại chiếc hàn y, để cho lòng anh được ấm lại trong khi ngoài kia xào xạc gió đông về.
18-Anh ơi, ngoài muôn trùng quan san hiểm trở, anh có biết đâu cay đắng cuộc nhơn tình, lắm lúc em muốn thở than nhưng lại e cho tai rừng mạch vách, còn có ra đi giữa hồi tao loạn thì nó lại dẫy đầy những chuyện bướm ong.
19-Thôi thì trong một túp lều xơ xác dưới đông phong, mẹ con ta hãy gạt bớt thương tâm, để sống cho qua hồi binh đao khói lửa. Anh ôi! Em xin cầu nguyện với Phật Trời, cho sóng lặng gió êm để phu thê phụ tử được trùng phùng.
20-(boong, boong, boong…) Trên Phật tự ngân nga chuông cảnh tỉnh, bên đèn xanh chinh phụ bế con thơ (tiếng chim kêu), trên cành cây chim hót líu lo như báo hiệu vừng đông đà lố dạng. Chàng ôi! Buổi chia tay ngàn muôn hận tủi còn cuộc trùng hoan thì họa trong giấc mộng hồn, hỡi ôi, vọng chinh phu vạn trùng thiên lý lộ, còn một chút tâm tình em gởi lại gió đêm đông. (Ngành Mai)
Đờn ca tài tử sinh hoạt trở lại ngày 19 Tháng Tư
Đờn ca tài tử hải ngoại sẽ họp mặt sinh hoạt trở lại vào Thứ Sáu, 19 Tháng Tư, 2019, lúc 6 giờ chiều tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.
Ban tổ chức xin thông báo với tất cả giai nhân tài tử từng tham gia sinh hoạt thời gian qua, cũng như người tài tử ở các tiểu bang Hoa Kỳ về Nam California đến tham dự. Đồng thời cũng mời bà con mộ điệu. Vào cửa miễn phí.
Theo truyền thống tài tử thì những ai có đờn cổ nhạc bất cứ loại gì thì cứ mang đến để cùng hòa điệu tiếng tơ. Và những người biết ca cổ nhạc dù ít, ban tổ chức cũng mời lên ca chứ không phân biệt gì cả.
Mọi chi tiết xin liên lạc ban tổ chức: Ngành Mai (714) 360-6711, nhạc sĩ Quang Khải (619) 807-3790.
Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật
Copyright © 2018, Người Việt Daily News



























































































