LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga, vợ chồng tôi sống rất hòa hợp và hạnh phúc, chúng tôi thương yêu nhường nhịn nhau. Tôi yêu vợ tôi vì cô ấy tuy còn trẻ nhưng là mẫu người nội trợ, yêu thương và hy sinh cho chồng con. Tôi trọng cô ấy vì dù là con nhà nghèo nhưng sống rất chừng mực, không bao giờ phung phí, lại biết trước sau. Nói chung, chúng tôi chẳng có điều gì phiền muộn nhau.
Nhưng cuộc sống hiếm khi bằng phẳng mà không có những gập ghềnh xảy ra. Chúng tôi nhờ chăm chỉ, tằn tiện đã để dành tiền mua được căn nhà nho nhỏ. Nói thật ra, nhiều phần là nhờ công lao của vợ tôi, cô ấy tuy kiếm bạc cắc nhưng cô giữ gìn và chẳng dám tiêu cho bản thân, cứ có chín đồng thì ráng kiếm thêm đồng nữa cho đủ 10 mà cất, cất mãi trong bao nhiêu năm, rồi chơi hụi chơi hò cũng có được một số vốn kha khá. Rồi sau bao năm, vợ tôi báo cho tôi biết mình có thể mua nhà được rồi. Tôi thật bất ngờ và thán phục, dù cũng trách nhẹ sao không cho tôi hay!
Tôi thấy thương nàng quá, nên về nhà nói nhỏ với bố mẹ mình. Không ngờ mẹ tôi cho tôi mượn ngay một số tiền khá lớn và chỉ lấy lại khi chúng tôi có dư dả. Tôi mừng lắm, về khoe ngay với vợ, chúng tôi đi coi nhà, đặt cọc tiền, xong xuôi hết. Vợ chồng chúng tôi mừng vô kể sao thấy đời quá ưu đãi mình!
Khi đưa tiền, mẹ tôi chỉ nói cho mượn khi nào có hãy trả, nhưng đến hôm làm giấy nhà thì mẹ tôi đòi đứng tên chung. Tôi thật đau đớn và xấu hổ. Không biết mẹ tôi sợ gì mà làm như vậy? Sợ chúng tôi lấy luôn tiền của bà trong khi tôi là con một trong gia đình. Tôi thật thất vọng và quá thấy kỳ cục!
Thưa cô tôi muốn trả lại ngay cho mẹ và bỏ ý định mua nhà nhưng làm thế có làm thương tổn mẹ không? Mà nếu nhận thì làm tổn thương vợ và cả chính mình nữa. Thưa cô giúp cho tôi giải quyết sao cho trong đôi bề vì hiện giờ tôi rối lắm! (Uy Lý)
*Góp ý của độc giả:
-Huynh Bay
Tiền đưa thì cứ lấy! Mẹ cho mượn không bắt trả tiền lời thì còn gì sướng bằng. Người Mỹ có câu “Use other people’s money,” tức là “mượn” tiền người khác xài trước. Đây là một thái độ rất khôn ngoan. Ngoài ra tôi thấy người mẹ rất thực tế và sòng phẳng. Mẹ rất thương con, nên cho con “mượn” vô điều kiện. Nhưng, mẹ cũng phải thương mẹ nữa chứ! Công tình mình cắc cỏm được bao nhiêu đó để mai hậu có lo cho thân già nữa chứ, sao trông vào con sao được? Nay con nó cần thì cho nó mượn chứ cất giữ một chỗ cũng chẳng ích lợi gì. Nhưng kinh nghiêm đời qua bao tấm gương trước mắt nên phải thủ cho mình chứ!
Tại sao Uy lại không muốn lấy tiền của mẹ? Mẹ đã thực tế và sòng phẳng thì mình cũng phải thực tế và sòng phẳng theo, để được phần của mình mà không để cho mẹ bị thiệt thòi mới hay chứ!
Để tên mẹ vào cái title thì có gì khác với sự “không để tên” đâu? Cái nhà thì mình vẫn ở, mẹ có đòi ở chung đâu?
Vì vậy, tiền mẹ đưa thì cứ lấy! Mẹ đòi đứng tên chung thì cứ làm thế để bây giờ mình có nhà cho vợ con được êm ấm cái đã. Mẹ đưa tiền (coi như cho mượn) mà không đòi (khi nào có thì trả.) Vậy sau này nếu muốn lấy tên mẹ ra khỏi title thì có hai cách:
1. Nếu có đủ số tiền mà mẹ đưa cho lúc trước thì lấy trả cho mẹ và lấy tên mẹ ra (Quit Claim Deed.)
2. Nhà lên giá hàng năm. Đến một lúc nào đó thì “refinance” lại, cash out đủ số tiền trả mẹ.
-phamletran
Mẹ bạn không tiếc tiền với con trai của bà, nhưng bà không thể tin tưởng con dâu vì bạn có dám bảo đảm với mẹ là hôn nhân của bạn sẽ êm ả bền vững suốt đời không? Nếu xảy ra ly dị thì căn nhà phải chia đôi và sẽ mất luôn số tiền của mẹ cho mượn.
Bạn chỉ biết than mẹ làm bạn mất mặt với vợ và chỉ xót xa thương cảm cho vợ đã chắt bóp dành dụm bạc cắc bao lâu. Tuy nhiên, bạn không hề nghĩ tới mẹ cũng đã phải chắt bóp dành dụm cả đời không dám tiêu, vậy mà dám đưa cho con trai số tiền lớn như vậy lại không đòi tiền lời.
Đáng lẽ thấy mẹ đã mở lòng cho mượn số tiền lớn như vậy thì vợ chồng bạn nên biết ơn và biết điều bằng cách tự ý tình nguyện viết một bản giấy nợ có thị thực chữ ký của vợ chồng bạn. Trong đó ghi rõ ngày tháng, số tiền, ngày đáo hạn phải trả và số tiền hàng tháng hứa trả. Rồi đưa cho mẹ để bà yên tâm là sau này nếu bạn có bị vợ bỏ thì bà sẽ có giấy tờ chứng minh số tiền đó của bà.
Nếu bạn có lòng ngay thẳng minh bạch thì hãy đưa mẹ tấm giấy nợ này thì chắc chắn mẹ bạn đã không đòi đứng tên trên nhà.
Từ xưa tới giờ, 99% là con cái xù nợ của cha mẹ chứ hiếm khi cha mẹ cuỗm tiền của con cái. Bạn nên nhớ, vợ chồng tin tưởng nhau thì tốt, nhưng đừng bắt cha mẹ bạn phải tin tưởng con dâu con rể trong một xã hội mà ly dị xảy ra thường ngày như cơm bữa.
-Tiff
Tôi tin như bắp rằng ngày anh còn thơ dại anh vẫn hay ôm mẹ và nói với mẹ rằng “Con yêu mẹ nhất trên đời.”
Đứa con trai nào cũng nói với mẹ những câu tương tự như vậy. Đó là chưa kể có cậu còn vào chi tiết “sau này lớn lên, nếu con yêu ai, mà mẹ không đồng ý là con bỏ ngay.” Mấy bà mẹ chớ tin lời các cậu con nha không phải mấy cậu dối trá mà mấy cậu nói thật… tại chỗ thôi!
Anh cũng vậy, anh xót xa người vợ hiền, đảm đang, tiết kiệm mà quên khuấy rằng, mẹ anh cũng tiết kiệm từng xu mới có số tiền cho con. Nghe anh mua nhà thì lập tức bà lấy tiền cho anh, tiền đó là tiền bà dành dụm cho những ngày cuối đời, những ngày già cả không nơi nương tựa.
Đáng ra anh phải biết điều mà cư xử với mẹ, phải biết đề nghị mẹ chung tên với vợ chồng mình. Đằng này khi mẹ anh muốn đứng tên chung, mà hợp lý thôi thì anh hờn dỗi không muốn nhận tiền. Không nhận thì tốt chứ có sao đâu. Anh cứ tự lực cánh sinh và nhớ điều này coi chừng anh sẽ gặp lại trong đời khi con anh lớn.
-tieuximui
Theo thư ông kể thì nếu không nhận sự giúp đỡ thì vợ chồng ông khó mua được nhà mà nếu nhận thì phải để cụ bà đứng tên chung trong giấy chủ quyền nhà. Trước tiên, khuyên ông đừng buồn trách cụ nhà. Dù lý do gì đi nữa thì cái lợi vẫn về phía ông, tức là ông mua được căn nhà vừa ý hơn vì có nhiều tiền hơn. Sau đó, ông cần làm giấy nợ với cụ nhà, trong đó ghi rõ rằng “Một khi số tiền nợ đã trả đầy đủ (cả vốn và lời nếu có) thì cụ nhà phải ký giấy giao lại quyền sở hữu, hay tiếng Anh còn gọi là “quitclaim deed.” Cũng phải ghi rõ trường hợp cụ bà quá vãng, thì nợ sẽ trả cho ai hoặc ai là người thừa kế phần nhà của cụ bà và người ấy có quyền ký giấy chuyển nhượng hay không.
Nhưng điều này sẽ dẫn đến việc ông phải dùng check để trả tiền cho cụ để có bằng chứng. Và nếu cụ nhận check (thay vì tiền mặt) liệu có gây khó khăn tới những tiền hưu bổng của hai cụ hay không? Giả sử cụ nhận SSI thì số tiền có trong ngân hàng chỉ được tối đa là $2,000, nếu nhận thêm tiền của ông sẽ vượt mức và bị cắt các phúc lợi. Tóm lại, cụ bà không biết chuyện giấy tờ có thể gây phiền phức cho chính cụ nhiều hơn.

*Vấn đề mới
Thưa cô, cháu có một con trai 5 tuổi. Vì là mẹ đơn thân nên cháu xin về ở chung với bố mẹ hai năm nay. Gia đình cháu đông anh em nhưng mọi người đều bận công việc, nên cháu vẫn phải gửi con cho một nơi giữ trẻ để đi làm. Sáng cháu đưa con đi chiều đưa con về. Hai mẹ con cháu chẳng có thời gian nhiều bên nhau.
Mấy tháng nay vì đại dịch trường giữ trẻ đóng cửa, nên con cháu phải ở nhà. Cũng may cháu bị thất nghiệp nên có thời gian ở nhà lo cho con mà không phiền đến người khác. Nói thật lòng nhiều khi lòng cháu cũng có chút hờn dỗi gia đình khi nghĩ rằng nhà đông người lại có bà ngoại ở nhà sao không giúp cho cháu gửi con, để cháu đỡ tốn một tháng gần cả ngàn đồng, mà con cháu thì mỗi sáng tinh mơ phải thức dậy để theo mẹ đến trường. Không ai trong nhà thấy xót xa cho đứa nhỏ, kể cả mẹ cháu. Nhiều hôm cháu gửi bà để chạy ra ngoài tí, thì bà nói ngay: “Mẹ không giữ, mẹ giữ tám đứa con rồi nay không giữ cháu nữa, có sức đẻ thì có sức nuôi.” Cháu có cảm tưởng mẹ cháu chì chiết vì ngày xưa cháu đã bỏ nhà đi theo tình yêu mà có đứa con. Chỉ một lần đó thôi, cháu không bao giờ phiền mẹ nữa.
Tuần rồi sở gọi cháu đi làm, cháu chẳng biết làm sao nữa, từ chối thì sở sẽ báo cáo và cháu sẽ không xin tiền thất nghiệp được mà đi làm thì trường con chưa mở cửa. Mẹ cháu đay nghiến: “Mày đi làm để tha bệnh về nhà hả?”
Thưa cô cháu nan giải quá, sao lòng mẹ cháu hẹp vậy cô? Cháu nghe nhiều người nói mấy người già thương cháu hơn thương con, vậy mà sao mẹ cháu chẳng chút nào thương cháu? Tại nó giống y chang “thằng cha” nó mà bị ngoại thâm thù như vậy sao? Thưa cô, cháu muốn đi làm lại lắm, cháu không muốn ăn bám và xin tiền thất nghiệp mặc dù hiện tại tiền thất nghiệp của cháu nhiều hơn cháu đi làm. Nhưng con cháu lại không có ai giữ, cháu nghĩ không biết có nên đề nghị mẹ cháu nhận tiền giữ con không? Nhưng cháu không dám mở miệng sợ mẹ lại nói lời cay đắng. Thưa cô giúp cháu. (Sara)
Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác. Thư từ gửi về: Biết Tỏ Cùng Ai, 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].













































































