Thiện Lê/Người Việt
LOS ANGELES, California (NV) – Một năm đại dịch COVID-19 chứng minh được sự quan trọng của Internet đối với giáo dục, y tế, công việc và an ninh. Tuy nhiên, tại Mỹ, quốc gia đứng hàng đầu về công nghệ trên thế giới, vẫn còn quá nhiều gia đình thu nhập thấp không có Internet ở nhà.

Để thảo luận về vấn đề này, tổ chức Dịch Vụ Truyền Thông Thiểu Số (EMS) mời một số chuyên gia dự hội thảo hôm Thứ Sáu, 23 Tháng Bảy.
Hoa Kỳ vẫn còn nhiều khó khăn phải vượt qua sau một năm sống trong đại dịch như phục hồi kinh tế và huấn luyện nhân viên. Tuy nhiên, những khó khăn đó không thể vào vượt qua được nếu còn quá nhiều gia đình không có Internet.
EMS cho biết mục đích của buổi hội thảo để nói về những biện pháp của các tiểu bang, của liên bang và của nhiều người để giúp những cư dân khó khăn có Internet ở nhà, cũng như bắt các công ty Internet chịu trách nhiệm.
Không chỉ vậy, các diễn giả dự hội thảo của EMS để chia sẻ về nỗ lực biến việc có Internet để sử dụng ở nhà thành một quyền cơ bản của người dân Hoa Kỳ.

Diễn giả đầu tiên là bà Angela Siefer, tổng giám đốc của National Digital Inclusion Alliance (NDIA).
Điểm quan trọng nhất mà bà Siefer muốn nhấn mạnh là sự bình đẳng về kỹ thuật điện toán, tức là gia đình nào cũng có Internet, cũng có những thiết bị đủ tiêu chuẩn để sử dụng Internet.
Theo bà, hiện nay nhiều tổ chức ở Hoa Kỳ đang có nhiều nỗ lực để giúp người dân có Internet giá rẻ tuy tốc độ không quá nhanh và giúp họ có những thiết bị vừa túi tiền để sử dụng Internet.
“Nhiều gia đình thu nhập thấp chỉ sử dụng Internet trên điện thoại, và điều đó hoàn toàn không đủ,” bà Siefer nói.
Ngoài ra, các nỗ lực đó còn có hướng dẫn cho các cộng đồng khó khăn cách sử dụng máy điện toán, và học được các kỹ năng quan trọng về Internet.
Bà còn cho hay vì đang có quá nhiều người không có Internet ở nhà, nhiều nhà lập pháp của Hoa Kỳ đang chú ý đến vấn đề này. Vì vậy, dự luật cơ sở hạ tầng đang được Quốc Hội xét duyệt có chi phí khoảng $2.75 tỷ để giúp người dân nhận được sự bình đẳng về kỹ thuật điện toán. Chi phí đó sẽ giúp các tiểu bang có những kế hoạch giúp cư dân có Internet ở nhà.
Cũng theo bà Siefer, tiền cứu trợ từ chính phủ gửi đến các tiểu bang trong đại dịch có kèm theo chi phí giúp các tiểu bang tạo sự bình đẳng điện toán cho cư dân.

Diễn giả thứ hai là bà Sunne McPeak, chủ tịch và tổng giám đốc của California Emerging Technology Fund (CETF).
Bà cho biết Internet vô cùng quan trọng đối với mọi gia đình, và không thể nào để nhiều gia đình chỉ có thể kết nối vào Internet bằng điện thoại. Trong đại dịch, trẻ em phải học ở nhà bằng máy điện toán, và nhiều phụ huynh cũng phải làm việc ở nhà bằng máy điện toán, nên không thể nào chỉ sử dụng điện thoại.
Theo bà McPeak, số người có Internet ở nhà tại California tăng đáng kể từ năm 2008 đến 2017, nhưng tăng rất ít từ năm 2017 đến năm 2021.
Vào năm 2008, khoảng 55% cư dân California có Internet ở nhà, và con số đó tăng lên đến 87% vào năm 2017. Cũng trong khoảng thời gian này, chỉ có 33% số gia đình thu nhập thấp có Internet, nhưng tăng lên đến 81% vào năm 2017.
Từ năm 2017 đến 2021, số cư dân California có Internet ở nhà tăng từ 87% lên 91%, nhưng tỷ lệ cho các gia đình thu nhập thấp chỉ tăng từ 81% lên 82%, và trong đó có nhiều gia đình chỉ lên mạng bằng điện thoại, không có máy điện toán để làm việc.
Cộng đồng gốc Hispanic có ít người sử dụng Internet ở nhà nhất, với gần 1/4 người không có Internet hay chỉ lên Internet bằng điện thoại.
Trong cộng đồng này, 76% có Internet ở nhà, 16% không có Internet, và 8% chỉ lên mạng bằng điện thoại. Trong khi đó, khoảng 90% của các sắc dân khác như người Á Châu, người da trắng và người gốc Phi Châu có Internet ở nhà.
Ngoài ra, giá cả, không có thiết bị đủ tiêu chuẩn và khả năng sử dụng máy điện toán là những lý do khác khiến các cộng đồng thu nhập thấp không có Internet ở nhà.

Ngoài mời những chuyên gia để nói về tình trạng thiếu Internet cho những cộng đồng gặp khó khăn, EMS còn mời những người bị ảnh hưởng của tình trạng này.
Cô Michelle Flores, sinh viên và người dạy kèm cho Southeast Community Development Corporation (SCDC) ở Los Angeles County, chia sẻ những khó khăn của bản thân mình vì không có Internet, và còn kể những khó khăn khi đi dạy kèm cho những học sinh không có Internet.
Cô kể mình phải dùng điện thoại phát sóng mạng, hay còn gọi là “hotspot,” để máy điện toán có Internet mới học và làm việc ở nhà được, nhưng Internet đó không đủ nhanh để cô làm việc hiệu quả được.
“Tôi còn dạy kèm qua mạng cho nhiều học sinh từ lớp 2 đến lớp 5. Nhiều em không vào được lớp học qua Zoom, còn một số em đang học giữa chừng thì bị mất Internet. Tuy nhiên, SCDC đứng ra giúp đỡ và gắn Internet cho các em, còn cho máy điện toán để học nữa,” cô Flores nói.
Cô nhấn mạnh Internet là một thứ cần phải có để đi học, để làm việc, và giúp nhiều người tìm được cơ hội.

Người tiếp theo là bà Erica del Toro, thành viên của chương trình phụ huynh sinh viên của đại học Cal State Fresno. Bà cho biết chương trình này giúp phụ huynh học được nhiều kỹ năng điện toán và quản lý tài chánh.
“Nhiều sinh viên và học sinh phải học ở nhà, và họ không biết dùng các thiết bị hay các chương trình điện toán để học. Họ không biết thì dĩ nhiên là phụ huynh cũng không biết cách sử dụng ra sao. Chúng tôi dạy cho họ những kỹ năng điện toán quan trọng, và cách sử dụng những chương trình của các học khu để giúp con mình học ở nhà,” bà del Toro nói.
Cuối cùng, bốn diễn giả lại nhấn mạnh sự quan trọng của chuyện có Internet nhanh, giá rẻ, và cho rằng đó là quyền cơ bản mà mọi công dân phải có. [qd]
—–
Liên lạc tác giả: [email protected]







































































