Những điều cơ bản về Luật Sáp Nhập Xí Nghiệp Công Ty

Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 13 cho cá nhân và cơ sở
thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy
bỏ nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục
(trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định
kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế,
xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều
đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ
hợp hùn hạp. Ngoài ra, Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân,
thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Nếu
cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 17151
Newhope Street, Suite 113, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại: (714)
531-7080. website: www.lylylaw.com

Luật Sư LyLy Nguyễn

Có rất nhiều lý do giải thích tại sao sáp nhập hay mua lại xí nghiệp khác có thể đáp ứng được đà phát triển nghiệp vụ. (Hình minh họa: Spencer Platt/Getty Images)

Các doanh gia muốn khuếch trương công ty thường theo một trong hai cách, hoặc kiếm
thêm khách hàng rồi tăng nhân viên phục vụ, hoặc theo lối thông dụng hơn là mua hay
sáp nhập với xí nghiệp thích hợp khác cùng loại.

Có rất nhiều lý do giải thích tại sao sáp nhập hay mua lại xí nghiệp khác có thể đáp ứng
được đà phát triển nghiệp vụ.

Lợi ích sáp nhập xí nghiệp:

Do sự hợp nhất các phân vụ mua nguyên liệu, quảng cáo và hành chánh nên một công
ty kết hợp chắc chắn có năng suất cao hơn hai xí nghiệp nhỏ. Cũng chính vì hòa nhập
thành tầm vóc lớn, nên công ty cũng đạt được mức tín dụng cao hơn và nhiều sản phẩm
của công ty mới sẽ giúp quân bình ngân sách điều hành và lợi nhuận không bị trồi sụt.

Bộ luật thuế liên bang Internal Revenue Code cung cấp một số điều khoản khuyến
khích cho giảm thuế những xí nghiệp có nền tài chánh vững vàng, được cơ hội mua lại
nghiệp vụ khác đang gặp khủng hoảng. Nếu công ty đứng mua hội đủ vài điều kiện
chặt chẽ của bộ luật thuế liên bang, thì được phép khai một phần lỗ lã giới hạn của
nghiệp vụ mua vào để giảm bớt thuế đánh trên lợi tức của chính công ty mình.

Ngoài ra, cũng có một vài lý do cá nhân là động cơ thúc đẩy đưa đến quyết định sáp
nhập xí nghiệp. Một chủ nhân sắp về hưu hoặc cần giải quyết những tranh chấp bất
đồng trong nội bộ công ty nên muốn bán đi hoặc nhập vào công ty lớn để dễ bề thanh
toán tài sản hơn. Đôi khi, cũng có xí nghiệp tăng trưởng quá nhanh khiến chủ nhân phải
cầu đến năng lực và tài nguyên của chính đối thủ cạnh tranh, để có thể theo kịp đà phát
triển. Trong một vài trường hợp khác, cũng có xí nghiệp lâu đời có nền tảng bền vững
muốn chia xẻ kinh nghiệm của mình trao đổi lấy mức lợi tức cao hơn của công ty nhỏ.

Phương cách sáp nhập hay mua lại nghiệp vụ khác:

Thông thường, các nghiệp vụ hợp nhất với nhau bằng một trong ba phương pháp. Cách
tốt nhất áp dụng cho mỗi hoàn cảnh riêng biệt sẽ được cân nhắc theo khía cạnh pháp lý
của các luật thuế, luật chống gian thương và luật xí nghiệp công ty.

Trước hết là “mua tài sản” (asset acquisition). Đây là phương pháp sáp nhập theo đó
“người mua” (buyer – là một người hay công ty đứng mua) bỏ vốn ra để mua lại một
phần hay toàn thể tài sản của “người bán,” (seller – là một người hay công ty đứng bán)
để đánh đổi lấy chứng khoán, tiền mặt, hay tài vật của công ty đó. Nếu người bán là
một công ty, thì cấu trúc của nghiệp vụ này sẽ phải giữ nguyên vẹn cho tới khi hoàn
toàn giải tán và sau khi số tiền bán được đã chia xong cho các cổ đông.

Thông thường, thiểu số cổ đông không cần phải nói năng gì trong việc bán nghiệp vụ
này và vì lý do người mua không mua trọn vẹn tài sản nghiệp vụ đó, nhưng chỉ một
phần mà thôi nên người mua không nhất thiết phải gánh chịu mọi liên đới của người
bán. Phương pháp “mua tài sản” là một cách thu nạp tài vật và trương mục hiện hữu
của nghiệp vụ khác, nhưng không dính đến trách nhiệm liên đới và nợ nần.

“Mua tài sản” là phương cách tốn kém nhất trong các loại sáp nhập và thu mua. Ngoài
ra, còn gặp nhiều khó khăn trong việc sang chuyển các khế ước, thuê mướn và môn bài
từ thành phần thứ ba cho nên trước bạ (title) của mỗi món tài vật bán đi phải sang tên
riêng rẽ.

Kế đến là “mua cổ phần” (stock acquisition) còn được gọi là “tiếp thu” (takeover).
Dưới phương pháp này thì “cổ đông đa số” – là số người nắm nhiều chứng khoán nhất
của công ty – bán thẳng số cổ phiếu mà họ có cho người mua. Trường hợp hội đồng
quản trị không chấp thuận cho bán, thì cuộc mua này gọi là “tiếp thu không thân thiện”
(hostile takeover).

Theo phương pháp “mua cổ phần” thì không cần đến sự chấp thuận của hội đồng quản
trị mới mua được một công ty. Văn kiện cần thiết để chuyển chủ quyền chỉ cần các
chứng chỉ cổ phiếu (stock certificates), hợp đồng, hay bất cứ một hình thức giấy tờ nào
mà thành phần thứ ba đòi hỏi mà thôi. Có rất nhiều vấn đề rắc rối trong việc tiếp thu.
Thành phần “cổ đông đa số” mới vẫn phải chịu trách nhiệm liên đới đối với những món
nợ xẩy ra từ đời sở hữu chủ cũ trước khi mua. Ủy Ban Trao Đổi Chứng Khoán
(Securities and Exchange Commission) của chính phủ liên bang có thể bắt buộc công
ty phải ghi danh cuộc mua bán này. Thành phần “cổ đông thiểu số” có quyền không
nhượng bộ và tiếp tục nắm giữ các chức vụ cũ trong công ty là điều làm cho chủ nhân
mới chưa chắc hài lòng.

Sau cùng là “sáp nhập theo luật” (statutory merger). Theo phương pháp này thì hai xí
nghiệp cùng thỏa thuận hợp nhất lập thành một công ty chiếu theo luật lệ tiểu bang.
Muốn được như vậy thì cần phải có ít nhất hai phần ba tổng số cổ đông của mỗi xí
nghiệp cùng cả hai hội đồng quản trị chấp thuận. Như vậy, sẽ có một công ty bị “xóa
sổ” vĩnh viễn, chỉ còn một công ty “sống sót” sẽ tiếp quản tất cả mọi hoạt động thương
vụ, tài sản và nợ nần của cả hai xí nghiệp. Cổ đông của công ty mất tích sẽ trao đổi số
cổ phiếu hiện hữu của họ đổi lấy một phần vốn liếng tương đương trong công ty mới.

Cũng có một kiểu sáp nhập tương tự gọi là “gộp theo luật định” (statutory
consolidation), cả hai xí nghiệp cùng “xóa sổ” để thiết lập thành một công ty có tên
khác. Phương pháp “sáp nhập theo luật” rất hữu ích bởi vì tất cả mọi sang chuyển trước
bạ đều được thi hành tự động nếu mọi dàn xếp sáp nhập diễn ra theo đúng sự hướng
dẫn của luật lệ tiểu bang và vì tất cả tài sản của cả hai xí nghiệp đều cùng tiếp tục tồn
tại sau vụ sáp nhập. Mặt khác, thì công ty “sống sót” phải hoạt động dưới cơ nguy chấp
nhận tất cả mọi nợ nần và trách nhiệm liên đới của công ty “xóa sổ”. Đồng thời, tiến
trình sáp nhập rất tốn kém và mất thì giờ vì nhu cầu cần thiết của các buổi họp cổ đông
cùng với tính chất kỹ thuật chuyên môn theo luật tiểu bang.

Hợp đồng mua-bán xí nghiệp (Buy-Sell Agreements):

Cũng giống như bất cứ khế ước trao đổi mua bán nào khác, giá cả là căn bản của hợp
đồng mua-bán xí nghiệp hoặc tài sản của công ty đó. Cách thức lượng định trị giá của
xí nghiệp muốn mua thường được ấn định trong sổ sách của xí nghiệp đó hoặc do một
cuộc lượng giá độc lập, bằng cách so sánh chỉ số giá cả với lợi tức trong kỹ nghệ của
người bán hoặc bằng bất kỳ phương cách thích ứng nào khác.

Phương pháp bán xí nghiệp có ảnh hưởng quan trọng tới trọn giá mua bán do yếu tố
thuế má. Nhiều vụ sáp nhập xí nghiệp được miễn thuế, nhưng nhiều vụ khác thì không.
Muốn được chỉ dẫn rõ ràng, công ty nên tìm chuyên gia kế toán hoặc luật sư chuyên
môn về thuế để cố vấn giúp hiểu biết cách giảm thiểu thuế.

Trong hợp đồng mua-bán xí nghiệp cần có điều khoản bảo đảm lưu giữ những nhân
viên nắm giữ chức vụ trọng yếu và những khế ước mướn người làm việc đều phải
chuyển lại cho công ty mua thi hành. Người mua cũng cần duyệt xét lại các khế ước
trao đổi song phương, bởi vì có thể chứa điều khoản ràng buộc “thương lượng lao
động” (collective bargaining) về qui chế đối đãi công nhân. Các chương trình hưu bổng
của nhân viên thường cũng được chuyển lại cho công ty mua.

Người mua một xí nghiệp mà đem chứng khoán đổi lấy nghiệp vụ, hoặc có số cổ phần
quan trọng được coi như người phát hành trái phiếu và có thể bắt buộc phải đăng ký với
Ủy Ban Trao Đổi Chứng Khoán. Tuy nhiên, người mua có thể được hưởng mức miễn
trừ theo luật. Việc xác định công ty có phải đăng ký hay không hoặc đăng ký theo loại
nào có thể ảnh hưởng tới khả năng bán đi số chứng khoán mà người bán công ty nhận từ
phía người mua trả. Ngoài ra, còn nhiều điều khác phải lưu ý tới dưới cả hai đạo luật
chứng khoán liên bang và tiểu bang để nhận thức rằng cuộc sáp nhập hay mua lại xí
nghiệp này có dính dáng đến trao đổi chứng khoán. Lời cố vấn của luật sư chuyên môn
cho vấn đề này rất cần thiết.

Người mua nếu dùng cổ phiếu trả cho người bán thường phải chứng nhận rằng số cổ
phiếu đó hợp pháp, có phép, và đã trả xong đầy đủ và người bán cũng chứng thực rằng
số cổ phiếu đó đều hợp pháp. Người bán đồng thời cũng phải trình bày thêm những tin
tức về tình trạng của nghiệp vụ sẽ được ghi chú trong các văn kiện tài chánh. Hợp đồng
mua-bán nói chung thường giải trừ trách nhiệm cho người mua, trước những liên đới
nếu có xẩy ra trong tương lai mà không thể nào tiên đoán được trước khi mua tài sản
công ty.

Cũng như thường lệ, người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật
pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quý độc
giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên
hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó, nếu có vấn đề liên
quan đến luật, quý độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường
hợp của quý vị.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT