Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 13 cho cá nhân và cơ sở
thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủybỏ
nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục
(trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch
địnhkế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm
thuế,xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và
điềuđình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty
và tổhợp hùn hạp. Ngoài ra, Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá
nhân,thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang.
Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở
17151Newhope Street, Suite 113, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại:
(714) 531-7080. website: www.lylylaw.com
Luật Sư LyLy Nguyễn

Mua bán, sáp nhập xí nghiệp hay thay đổi nghiệp vụ dù dưới bất cứ hình thức nào cũng
là một vấn đề phức tạp xen lẫn kinh tế, thương mại và luật pháp. Mọi thương lượng đều
cần lượng định chính xác trước khi ký kết. Do đó, cần dàn xếp mọi điều kiện trao đổi
sao cho phù hợp tối đa quyền lợi của mọi thành phần liên hệ theo phạm vi luật định.
Có vài vấn đề đáng để các doanh gia lưu tâm là ảnh hưởng thuế và phương pháp tránh
trách nhiệm liên đới trong các dự tính cải tổ công ty.
Vấn đề thuế liên bang và tiểu bang chung quanh các hình thức thay đổi xí nghiệp thì rất
rắc rối, nhiêu khê. Trong phạm vi hạn hẹp, bài viết này không thể nhận định được hết
mọi khó khăn cũng như trách vụ đóng thuế. Thay vào đó, chúng tôi xin nêu ra vài điểm
chính để giúp quý vị doanh gia để ý đến mỗi khi có giao dịch cải tổ nghiệp vụ.
Trách nhiệm thuế liên bang thay đổi tùy theo cấu trúc của cuộc canh cãi. Tuy nhiên, nói
chung “người bán” (seller – là một người hay công ty đứng bán) xí nghiệp phải đóng
thuế theo nguyên tắc tổng quát tính trên lợi tức thu được, và “người mua” (buyer – là
một người hay công ty đứng mua) xí nghiệp được tính thuế trên căn bản “mua tài sản.”
Điển hình nhất, người mua thường liệt kê giá mua càng nhiều càng tốt vào loại tài sản
nào mang lại lợi điểm giảm thuế tức thì. Lấy tài sản mua khai vào tồn kho (inventory)
rất thích hợp, vì số tài sản này sẽ đem bán ngay đưa đến kết quả tăng lợi lộc do sai biệt
giá hàng. Mục tiêu thứ hai của người mua, là liệt kê giá mua vào các dụng cụ trang bị
cùng các loại tài sản hữu hình nào có ưu điểm mau chóng phục hồi được vốn bỏ ra tân
trang do mục khai giảm giá (depreciation deductions).
Tiếp đến, còn có thuận lợi nữa là liệt kê tài sản khác như tiền thâu vào do cho thuê, hợp
đồng dịch vụ, và món sở hữu khác có thể mỗi năm trừ dần giá mua (amortized) trong
vòng 15 năm. Trên khía cạnh thuế loại ít có lợi nhất trong việc mua xí nghiệp là lợi lộc
do tài sản nào chỉ có thể khai là “vốn lời” (capital gain) khi đem bán đi. Đối với giao
dịch mua bán tài sản, theo nguyên tắc chung phân phối giá bán cho người bán cũng
đồng đều như phân phối giá mua cho người mua trong việc tính thuế.
Trên khía cạnh thuế phía người bán nghiệp vụ cũng được coi như bán mọi thứ tài sản
khác. Tài sản này được kể là một món hàng “tính thuế được,” trừ trường hợp hội đủ
điều kiện nào đó của luật miễn trừ cho khỏi đóng thuế trên số tiền lời.
Số tiền lời hay lỗ phải chịu thuế (taxable gain or loss) là tiền thu do sai biệt giữa giá
bán và giá tính thuế điều chỉnh (adjusted tax basis) của vật sang chuyển mà thường
chính là giá mua vật đó. Thông thường, nếu bán nghiệp vụ dưới hình thức tái tổ chức
được miễn thuế do khai phá sản theo Chương 11, phần tài sản quan trọng trong vụ bán
sẽ kể cả vốn của xí nghiệp bán đi. Trong trường hợp này người bán chỉ chịu thuế trên
phần tiền lời trội hơn số vốn mà thôi.
Ngoài số tiền lời hay lỗ “tính thuế được” của xí nghiệp tái tổ chức miễn thuế do khai
phá sản, người bán nên để ý đến vài vần đề quan trọng có dính dáng đến thuế như thuế
phải đóng do việc bán chứng khoán của công ty phụ thuộc, phân chia khoản lời thu
hoạch thành từng phần chuyển vào ngân khoản làm việc, du di vào các mục lỗ lã…, tận
dụng tối đa các điều khoản miễn trừ có thể khai được. Dĩ nhiên, xí nghiệp nên tham
khảo với luật sư chuyên môn về cải tổ công ty để giúp tìm ra nhiều khía cạnh của luật
thuế có lợi cho việc khai giảm.
Về thuế thương mại tiểu bang, California có hai loại chính là “thuế bán” (sale tax) và
“thuế sử dụng” (use tax) đánh trên hầu hết các thương vụ bán lẻ các loại tài sản cá nhân
hữu hình (tangible personal property). Vì lý do các thương gia bán lẻ tại tiểu bang
không tính thuế trước vào người tiêu thụ cho nên giá mua ghi trên một món hàng nào
đó thông thường phải chịu thuế lúc bán ra. Tuy nhiên, tại California có một vài món tài
vật cá nhân hữu hình không chịu thuế bán và thuế sử dụng.
Lấy thí dụ một món tài vật mua về để bán lại, thì sẽ không phải đóng hai loại thuế trên.
Tuy nhiên muốn được lợi điểm miễn thuế này người bán phải cấp cho người mua một
“chứng chỉ hàng bán lại” (certificate of resale). Hàng hóa nào bán không thường xuyên
và người bán tự giữ mình đứng ra ngoài vòng kinh doanh thương mại cũng được miễn
trừ. Tuy nhiên, không giống như luật của nhiều tiểu bang khác, California không kể tài
sản của nghiệp vụ đó vào trong mức miễn trừ này. Trên thực tế luật lệ California đặc
biệt xác nhận rằng mọi tài sản doanh nghiệp đều phải đóng thuế. Do đó, ở California
các hàng hóa thỉnh thoảng bán ra bất thường bị giới hạn chỉ dành cho người có giấy
phép bán (seller’s permit) mới được hưởng miễn trừ thuế mà thôi.
California đồng thời cũng đánh thuế trên các hàng hóa “bán gộp” (bulk sales). Người
mua của một địa điểm thương mại có nhiều địa điểm phụ khác, thì phải chịu thuế ở địa
điểm đã mua mặc dù không giao dịch thương mại hay mua hàng hóa tại tất cả mọi địa
điểm. Nếu tài sản sau đó được hai hay nhiều người mua, thì người chủ nghiệp vụ mới
có thể phải gánh chịu trách nhiệm kế vị liên đới thuế. Người nào sang chuyển tài sản
cũng trở thành liên đới tất cả mọi khoản thuế đại lý chưa thanh toán tới giới hạn món
tiền nhỏ nhất giữa tiền nợ thuế liên đới hoặc trị giá của tài sản nhận được.
Thêm vào các loại “thuế bán” và “thuế sử dụng” cùng thuế không thường xuyên và thuế
gộp như đã trình bày ở trên, California còn đánh thuế tài sản trên mọi bất động sản và
vật sở hữu cá nhân không phải là hàng hóa tồn kho, đồ đạc gia dụng, vật dụng cá nhân
và tài sản vô hình. Điều đáng quan tâm điển hình nhất đối với thuế tài sản là việc định
giá lại mọi món của cải qua mỗi lần đổi chủ. Vì lý do có thể tạo ra một cuộc tái tổ
chức xí nghiệp mà không cần phải đổi chủ, cho nên cách lựa chọn này rất có lợi đáng
cho các doanh gia lưu ý nghiên cứu. Tuy nhiên, nếu không tránh được việc phải đổi
chủ, điều quan trọng là phải tính đến yếu tố tăng thuế của phần phân tích kinh tế trong
dự án cải tổ xí nghiệp.
Ngoài vấn đề thuế má khi thay đổi nghiệp vụ, còn cần tìm cách tránh mọi trách nhiệm
liên đới có thể xảy ra. Một trong những phương pháp tốt nhất là làm sao được sự “chấp
thuận điều hành” (regulatory approval). Mỗi giao dịch cần liên lạc giải quyết với các
“giới chức điều hành” (regulators) khác nhau thí dụ như cấp liên bang có các giới chức
trực thuộc Bộ Tư Pháp (Department of Justice), Ủy Ban Thương Mại Liên Bang
(Federal Trade Commission), Ủy Ban Trao Đổi Chứng Khoán (Securities and
Exchange Commission), Cơ Quan Hành Chánh Tài Trợ Săn Sóc Sức Khỏe (Health
Care Financing Administration) và Bộ Quốc Phòng (Department of Defense). Chính
quyền tiểu bang có giới chức điều hành thuộc Bộ Điều Hành Chứng Khoán (security
regulators), Bộ Bảo Hiểm (insurance department), Bộ Y Tế (department of health
services), và các giới chức khác thuộc các công ty chuyên nghiệp (professional
corporations) có liên quan đến sự việc.
Thời gian xin được chấp thuận có thể thành công kịp thời hoặc thất bại do chậm trễ. Do
đó nếu thực sự phải cần gặp giới chức điều hành thì tốt hơn hết nên tìm cách liên lạc
giải quyết cho sớm sủa. Mỗi khi có giao dịch với giới chức nêu trên thì cần sửa soạn
trước các việc quan trọng sau:
-Điều nghiên mục tiêu (nghiệp vụ dự định mua).
-Khai thác bản kế hoạch được tạo ra với mục đích mua được tài sản thích nghi nhưng
tránh hoặc giảm thiểu những giao dịch không cần thiết phải xin phép.
-Lập lịch trình sớm gặp giới chức điều hành. Huấn luyện những nhân viên có liên quan
để sẵn sàng tiếp xúc với giới chức này khi cần thiết tránh mất thì giờ và trễ nải.
-Nộp cho giới chức điều hành các hồ sơ giao dịch. Giải thích cho họ biết lý do tại sao
cả hai bên mua bán đều có lợi song phương. Bao giờ cũng nên trình bày những vấn đề
đáng lưu tâm, đừng để xẩy ra tình trạng giới chức điều hành bắt buộc yêu cầu điều tra
cho sáng tỏ.
-Chuẩn bị một cách linh động và tiên đoán trước khi nào sẽ thương lượng với mọi phía
và cần đến giới chức điều hành.
-Phát triển và điều chỉnh cấu trúc chi tiết của giao dịch mua bán xí nghiệp.
-Nộp đơn xin phép sáp nhập một cách đúng lúc.
-Xin trước quyết định của giới chức điều hành nếu có thể.
Cũng như thường lệ, người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật
pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quý độc
giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên
hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó, nếu có vấn đề liên
quan đến luật, quý độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường
hợp của quý vị.





















































































