Lòng ta – Thơ Nguyễn Thái Dương

Nguyễn Thái Dương

Lòng ta 

Có nhiều lúc lòng ta buồn bã khiếp. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Có nhiều lúc lòng ta khô kiệt thế
Bao con sông trước mặt đã cạn mùa
Sa mạc cát úa vàng nằm lặng lẽ
Ta tìm đâu sức chịu đựng lạc đà

Ngỡ là gặp lại người – dòng suối nhỏ
Ta khum tay toan vốc nước vào hồn
Người nghiệt ngã hóa thân thành nước lũ
Suýt làm ta chết đuối giữa hoàng hôn

Có nhiều lúc lòng ta buồn bã khiếp
Tiệc rượu kia tàn cuộc vắng hoe người
Ta bầu bạn bóng mình trên vách chiếc
Bóng âm thầm, ta rồi cũng lẻ loi

Ngỡ là gặp lại người – chung rượu sót
Cứ vơi đầy tâm sự suốt trăng thâu
Rượu sóng sánh chút dư hương dịu ngọt
Ta nhắp vào, chỉ cay đắng thôi sao?

Ta đi tự hừng đông trong cổ tích
Rồi ta về giữa ngọ của ca dao
Những ông bụt bà tiên vừa lịm chết
Đến lời ru cũng bọc vỏ dạt dào

Không ai cả ngoài chính ta, ta biết
Dòng suối kia, chung rượu ấy bây giờ
Trong tâm tưởng, đâu mùi hương thanh khiết
Cho lòng ta giây phút được ngẩn ngơ…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT