Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe mang tính tổng quát. Cho các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp.
Nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài 106.3 FM ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ nhật từ tám đến chín giờ, trong chương trình Radio Sống Vui (nghe trên radio hay vào Google hay Youtube, search Radio Song Vui https://www.youtube.com/@radiosongvui)
Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

Chiều Chủ nhật.
Hai cha con ghé vào siêu thị quen thuộc trên đường về nhà.
Đó là một thói quen đã có từ nhiều năm.
Người cha đẩy chiếc xe hàng.
Đứa con trai tám tuổi tung tăng đi bên cạnh.
-Ba, nhà mình hết sữa rồi.
-Ừ
-Con lấy nha.
-Ừ
Cậu bé chạy đến quầy sữa.
Ôm hai hộp thật to.
Cẩn thận đặt vào xe.
Rồi quay sang cười với ba như vừa hoàn thành một nhiệm vụ rất quan trọng.
Đi ngang quầy trái cây.
-Ba, hôm nay mình mua xoài không?
-Mua
-Con lựa nha.
-Được!
Người cha lặng lẽ nhìn con lựa từng quả.
Ông nhớ ngày xưa, khi còn nhỏ, mình cũng từng hí hửng như vậy mỗi lần được mẹ cho đi chợ.
Chiếc xe hàng dần đầy lên.
Gạo.
Rau.
Trứng.
Những thứ rất bình thường.
Nhưng đều là những thứ gia đình sẽ dùng ngay tối nay.
Đi ngang khu đồ chơi.
Đứa bé bỗng đứng lại.
Em không gọi ba.
Chỉ đứng nhìn.
Rất lâu.
Người cha bước đến.
Trên kệ có một hộp đồ chơi nhỏ bên ngoài in hình một nhân vật trong trò chơi điện tử.
Phía trên có một dòng chữ thật lớn: “Phiên bản giới hạn.”
-Con thích hả?
-Dạ.
Người cha cầm chiếc hộp lên.
-Đẹp thật.
Đứa bé gật đầu lia lịa.
-Ba mua cho con nha.
Người cha nhìn giá tiền.
Ông im lặng.
Thật ra…
Ông mua được.
Món đồ ấy không quá đắt.
Ông cũng biết, nếu mua, con sẽ vui.
Có lẽ suốt quãng đường về nhà, cậu bé sẽ ôm khư khư chiếc hộp ấy.
Có lẽ tối nay con sẽ khoe với mẹ.
Có lẽ ngày mai sẽ khoe với bạn.
Người cha mỉm cười.
Ông cũng thích nhìn thấy con vui.
Ông nghĩ đến lúc con reo lên:
-Cảm ơn ba!
Ông nghĩ đến khuôn mặt hớn hở của con.
Rồi ông lại nghĩ đến một điều khác.
Nếu hôm nay là chiếc hộp này.
Ngày mai sẽ là chiếc khác.
Rồi một chiếc khác nữa.
Không phải vì con hư.
Mà vì con đang lớn.
Và trẻ con nào cũng thích những điều mới lạ.
Ông nhớ lại một câu nói đã đọc ở đâu đó:
Điều khó nhất trong việc nuôi dạy con không phải là biết khi nào nên cho.
Mà là biết khi nào nên chờ.
Ông cúi xuống.
-Ba hỏi con một chuyện được không?
-Dạ.
-Nếu hôm nay mình không mua…
…thì ngày mai con còn chơi trò này được không?
-Dạ.
-Còn vui không?
-Dạ.
-Còn đi học?
-Dạ.
-Còn đá banh?
-Dạ.
-Còn ăn cơm với ba mẹ không?
Đứa bé cười.
-Dạ.
Người cha gật đầu.
Ông đặt món đồ trở lại kệ.
Cậu bé nhìn theo.
Có chút tiếc.
Nhưng không khóc.
Hai cha con tiếp tục đẩy xe.
Đi được một đoạn.
Đứa bé bỗng kéo nhẹ tay áo ba.
-Ba.
-Hử?
-Sao ba không mua?
Người cha không trả lời ngay.
Ông nhìn con.
Rồi nhìn chiếc xe hàng.
Trong xe là gạo.
Là sữa.
Là trứng.
Là rau.
Ông chỉ hỏi:
-Theo con…
…những thứ trong xe mình…
…và chiếc hộp hồi nãy…
…có giống nhau không?
Đứa bé lắc đầu.
-Khác.
-Khác chỗ nào?
Cậu bé im lặng.
Một lúc lâu sau mới đáp:
-Con… không biết.
Người cha mỉm cười.
-Ba cũng từng không biết.
Hai cha con lại tiếp tục bước đi.
Ra đến quầy tính tiền.
Đứa bé bỗng ngước lên hỏi:
-Ba!
-Dạ?
-Làm sao biết…
…điều gì mình thật sự cần…
…và điều gì chỉ là điều mình rất muốn?
Người cha nhìn con.
Ông không trả lời.
Ông chỉ nắm lấy bàn tay nhỏ của con.
Hai cha con cùng bước ra khỏi siêu thị.
Buổi chiều vẫn rất bình thường.
Chỉ có một câu hỏi nhỏ vừa bắt đầu chuyến đi rất dài của nó.
Có lẽ, không chỉ với cậu bé.
Mà với cả người cha.
Và biết đâu…
với mỗi chúng ta.
(còn tiếp)























































































































































