SACRAMENTO, California (NV) – California đặt mục tiêu đến năm 2030 có một nửa học sinh K-12 theo học các chương trình giáo dục song ngữ, nhưng mục tiêu này đang gặp trở ngại lớn vì tiểu bang thiếu giáo viên song ngữ đủ tiêu chuẩn, theo trang thông tin giáo dục EdSource hôm Thứ Hai, 6 Tháng Bảy.
Để giải quyết một phần tình trạng này, ngân sách giáo dục tiểu bang vừa dành $10 triệu cho một chương trình tài trợ giúp các học khu tuyển học sinh trung học làm nguồn giáo viên song ngữ trong tương lai.

Khoản tiền nằm trong dự luật ngân sách giáo dục được thông qua hôm Thứ Năm, 2 Tháng Bảy. Theo kế hoạch, các học khu có thể hợp tác với đại học cộng đồng và đại học bốn năm để giúp học sinh theo đuổi lộ trình đào tạo lấy chứng chỉ giáo viên, cùng với chứng nhận dạy song ngữ cần thiết để đứng lớp cho học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh.
Dân Biểu David Alvarez (Dân Chủ-Chula Vista) nói ý tưởng lập chương trình này xuất phát một phần từ phản ánh của các học khu về khó khăn trong việc tìm giáo viên song ngữ đủ tiêu chuẩn.
“Tôi nghe nhiều học khu và nhà giáo dục nói rằng học sinh song ngữ muốn trở thành giáo viên, nhưng bị vướng vào một cơ chế rời rạc, thiếu lộ trình rõ ràng từ trung học lên đại học hoặc đại học cộng đồng, rồi đến giai đoạn lấy chứng chỉ,” ông Alvarez nói.
Các nhà nghiên cứu và những người phụ trách chương trình đào tạo giáo viên song ngữ hoan nghênh khoản tài trợ mới, nhưng cho rằng số tiền này quá nhỏ so với nhu cầu thật sự của California.
“Tài trợ là điều quan trọng, nhưng với quy mô của California, cũng như với ước mơ và tham vọng của tiểu bang, tôi thấy khoản này vẫn quá ít,” bà Lucrecia Santibanez, giáo sư đại học UCLA và tác giả của hai báo cáo gần đây về đào tạo giáo viên song ngữ, nói.
California cần thêm khoảng 6,000 giáo viên song ngữ
Tám năm trước, California đưa ra mục tiêu lớn là đến năm 2030, một nửa học sinh K-12 sẽ theo học các chương trình giúp các em thông thạo hai ngôn ngữ hoặc nhiều hơn.
Để đạt mục tiêu đó trong bốn năm tới, California cần thêm khoảng 6,000 giáo viên song ngữ.
Các báo cáo gần đây cho thấy California đang thiếu cả chương trình đào tạo lẫn sự phân bố hợp lý trong việc chuẩn bị giáo viên song ngữ. Nhiều vùng có đông học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh lại nằm xa các trường có chương trình đào tạo giáo viên song ngữ. Ngay cả ở những nơi có chương trình, quy mô đào tạo vẫn quá nhỏ so với nhu cầu tuyển dụng của các học khu.
Chi phí đào tạo cũng là một rào cản. Học sinh song ngữ muốn trở thành giáo viên thường phải trả thêm tiền để hoàn tất cả chứng chỉ giáo viên lẫn chứng nhận dạy song ngữ. Phần chứng nhận song ngữ đòi hỏi một số lớp học, 20 giờ thực tập giảng dạy, và có thể tốn thêm từ $1,500 đến $4,000 ngoài chi phí lấy bằng đại học.
Theo Ủy Ban Cấp Chứng Chỉ Giáo Viên California, số chứng nhận dạy song ngữ được cấp hằng năm đã tăng hơn gấp đôi, từ 617 trong niên khóa 2014-2015 lên mức kỷ lục 1,370 trong niên khóa 2023-2024. Tuy vậy, bà Santibanez và các nhà nghiên cứu của đại học UCLA nhận thấy mỗi năm các học khu vẫn phải cấp hàng trăm giấy phép khẩn cấp dạy song ngữ cho những giáo viên thật ra chưa đủ tiêu chuẩn để dạy trong chương trình song ngữ.
Nhu cầu giáo viên song ngữ cũng khác nhau giữa các địa phương. Một số học khu xây dựng được chương trình song ngữ hai chiều khá mạnh và tìm được cách tăng số giáo viên song ngữ. Nhiều học khu khác lại thiếu cả giáo viên lẫn ngân sách để mở rộng những chương trình này.
Bà Anya Hurwitz, giám đốc điều hành SEAL, một tổ chức phi lợi nhuận huấn luyện chương trình giảng dạy song ngữ cho các học khu, nói tổ chức của bà từng làm việc với những học khu phải đóng chương trình song ngữ sau khi đã mở, vì họ không tìm được giáo viên.
“Phụ huynh rất thất vọng, nhưng học khu cũng không muốn dùng giáo viên thay thế dài hạn để điều hành chương trình song ngữ, và điều đó cũng có lý,” bà Hurwitz nói. Theo bà, một số học khu xây dựng được quan hệ tốt với các chương trình đào tạo giáo viên, nhưng đó vẫn là những trường hợp đi trước, không phải tình hình chung.
Nơi cần giáo viên nhất lại là nơi thiếu điều kiện đào tạo nhất
Theo bà Santibanez, những vùng ở California có nhu cầu giáo viên song ngữ cao nhất cũng là những nơi thiếu chương trình đào tạo, hoặc chương trình đào tạo quá yếu vì thiếu nguồn lực. Imperial County, sát biên giới Mexico, cũng như Kings County và Tulare County ở Central Valley, đều có số học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh rất lớn nhưng không có chương trình đào tạo giáo viên song ngữ gần đó.
“Nghiên cứu cho thấy giáo viên và sinh viên đại học chọn nghề dạy học thường muốn ở gần nơi họ sống,” bà Santibanez nói. “Vì vậy, khi các nơi đào tạo giáo viên không tăng hiệu suất đào tạo cho những vùng có số học sinh đa ngôn ngữ tăng mạnh, khoảng cách giữa nhu cầu và khả năng tiếp cận song ngữ sẽ lớn hơn.”
Một vùng có ít giáo viên song ngữ kinh nghiệm cũng đồng nghĩa là có ít người đủ khả năng hướng dẫn sinh viên thực tập sư phạm.
Bà Santibanez nói khó trông đợi một người từ San Diego, hoặc Los Angeles, lái xe hai giờ đến Indio, Coachella, hay Calexico để làm công việc hướng dẫn thực tập. Vì vậy, California cần xây dựng năng lực đào tạo ngay tại nơi có nhu cầu thật sự.
Bắt đầu từ học sinh trung học
Chính sách mới đáp ứng một số đề nghị của giới nghiên cứu. Chẳng hạn, các học khu sẽ được ưu tiên nhận tài trợ nếu có tỉ lệ học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh cao và đang thiếu chương trình đào tạo giáo viên gần đó.
Ông Adam Sawyer, giám đốc chương trình chứng nhận dạy song ngữ tại đại học Cal State Bakersfield, nói việc khơi gợi hứng thú với nghề dạy song ngữ ngay từ trung học là điều rất cần thiết.
Theo ông, Cal State Bakersfield mỗi năm giúp khoảng 30 giáo viên đã có chứng chỉ lấy thêm chứng nhận dạy song ngữ. Trường cũng có chương trình nội trú sư phạm song ngữ với các học khu tiểu học địa phương, thu hút khoảng 10 đến 15 sinh viên thực tập mỗi năm.
Ông Sawyer cho biết Cal State Bakersfield đang xây dựng lộ trình bậc cử nhân cho sinh viên muốn trở thành giáo viên, đồng thời chuẩn bị mở một lớp ghi danh kép cho học sinh trung học vào năm tới.
“Tôi luôn nghĩ đây là cách rất tốt để tiếp cận học sinh Lớp 11 và Lớp 12, những em có thể chưa từng nghĩ đến nghề dạy song ngữ, nhưng rồi bắt đầu nhận ra rằng đây có thể là điều mình muốn làm,” ông Sawyer nói.
Một giọt nước giữa biển
Dù vậy, giới giáo dục cho rằng khoản tài trợ mới, được phân bổ thành các ngân khoản tài trợ tối đa $600,000, vẫn quá nhỏ so với nhu cầu giáo viên song ngữ của California.
“Đó không phải là chuyện nhiều tiền để làm những việc lớn,” ông Eduardo Munoz-Munoz, giáo sư đại học San Jose State University và đồng tác giả một báo cáo của hai tổ chức California Association of Bilingual Teacher Education và Californians Together, nói. “Nó chỉ như một giọt nước giữa biển.”
Các nhà nghiên cứu đề nghị California thu thập và công bố đầy đủ hơn dữ liệu về giáo dục song ngữ. Dữ liệu này cần cho biết toàn tiểu bang có bao nhiêu chương trình song ngữ hai chiều, các chương trình đó đang phục vụ bao nhiêu học sinh, và có bao nhiêu giáo viên có chứng nhận dạy song ngữ đang đứng lớp.
Theo ông Munoz-Munoz, dữ liệu đầy đủ hơn sẽ giúp tiểu bang xác định nơi nào cần thêm chương trình đào tạo giáo viên song ngữ và nên rót tiền vào đâu.
Bà Santibanez và ông Munoz-Munoz cũng đề nghị tiểu bang gia tăng hỗ trợ tài chính cho sinh viên lấy chứng nhận dạy song ngữ bên cạnh chứng chỉ sư phạm, trả phụ cấp cho sinh viên thực tập trong lớp song ngữ, hoặc thưởng thêm cho giáo viên có chứng nhận dạy song ngữ, điều mà hiện nay không phải học khu nào cũng làm.
Theo bà Santibanez, tiểu bang cần có thêm hỗ trợ tài chính để khuyến khích sinh viên muốn có chứng nhận dạy song ngữ. Bà nêu ví dụ một sinh viên sư phạm nói được tiếng Tây Ban Nha vì lớn lên trong gia đình dùng ngôn ngữ này. Với người đó, lấy thêm chứng nhận dạy song ngữ là lựa chọn rất hợp lý. Tuy nhiên, bất hợp lý lại nằm ở chỗ sinh viên vẫn phải tự trả thêm chi phí để có được giấy chứng nhận ấy. (T.C.) [đ.d.]























































































































































