Tết Mậu Thân ngỡ ngàng

Thạch Trung (Cựu phóng viên Đài Sài Gòn)

Lực lượng quân đội VNCH bắn trả Việt Cộng trong thành phố Sài Gòn trong chiến dịch Tết Mậu Thân năm 1968. (Hình: AP)

Mặc vội bộ quần áo lính Dù, xỏ chân vào đội giày trận, tôi từ cửa sau nhà đi theo lối đi bên hông ra sân trước. Đột nhiên, tôi thấy một cậu thiếu niên, tôi đoán chừng 16 hay 17 tuổi, áo bà ba đen, quần đùi đen, chân đất, hai tay cầm ngang một khẩu AK bước đi có vẻ dò dẫm chậm chạp từ phía đầu xóm xuống phía nhà tôi.

Không biết cậu ta có nhìn thấy tôi không, nhưng tôi vội thụp người xuống thấp hơn hàng rào ngăn với nhà bên cạnh rồi phóng qua hàng rào sau nhà, sang bên khu trại gia binh rồi chạy ra đường Nguyễn Văn Học.

Nhà tôi ở phía sau bệnh viện Nguyễn Văn Học, một cái xóm rộng lớn ăn thông với những xóm khác ở khu tứ giác Chi Lăng, Nguyễn Văn Học, Hoàng Hoa Thám, Ngô Tùng Châu của tỉnh Gia Định.

Buổi sáng hôm ấy, Mùng Hai Tết, tôi ngạc nhiên thấy đài phát thanh Sài Gòn không phát các chương trình đặc biệt ngày Tết cũng như các phần tin tức thời sự thường lệ. Là một phóng viên của đài, tôi mường tượng có cái gì đó bất thường đang xảy ra tại cơ quan mình phục vụ. Sự lè phè ngày Tết với những dự tính đi chúc tết và ăn nhậu bị tình thế bất bình thường tạo sự tò mò thúc đẩy tôi mặc quần áo lính mà tôi luôn luôn mặc khi đi làm phóng viên chiến trường.

Tới lúc này, tôi vẫn chưa được biết có một đại họa đang ập xuống và cũng không ngờ ra ngõ lại gặp ngay một chú nhóc Việt Cộng ôm AK đến hỏi thăm. Có lẽ chú ta là một trinh sát không chừng. Mà có lẽ cũng rất xa lạ với cái khu vực chú ta đang lững thững đi tới.

Tôi cũng không tưởng tượng nổi là tôi phải nhìn thấy một chú Việt Cộng ôm AK đi lững thững ở trung tâm Gia Định, sát nách thủ đô Sài Gòn. Các đơn vị quân đội mình đâu hết? Nghỉ ở nhà ăn tết vì tin lời chúng nó loan báo ngừng đánh nhau để ăn tết?

Chạy ra tới đường Nguyễn Văn Học thì tôi thấy rất nhiều xe Honda, người ta chở nhau có khi kẹp ba kẹp bốn người trên một chiếc xe, lại còn cả các túi các bao bị quần áo, chạy từ hướng Gò Vấp chạy ra, Nhiều người chạy bộ, đầu đội ít đồ đạc, tay dắt trẻ con, có nhiều tiếng kêu khóc. Tôi hiểu ngay là họ chạy trốn thần chết ở phía sau lưng.

Tôi và họ bất ngờ bị đẩy vào một tình trạng chiến tranh mà khu vực này, suốt nhiều năm của cuộc chiến, vẫn là nơi an toàn, yên ổn. Tiếng súng thì chỉ nghe vang vọng từ xa. Họ chỉ biết chạy càng xa càng tốt cái chỗ có Việt Cộng để được an toàn. Còn tôi, tôi ngoắc một thanh niên chạy xe Honda một mình. Anh ta dừng xe. Tôi nói tôi là phóng viên của đài Sài Gòn, nhà tôi trong xóm phía sau này, tôi cần tới Đài để lấy máy ghi âm làm phóng sự. Anh ta chịu chở tôi đi.

Tuy nhiên, cảnh sát và lính đã chặn chúng tôi lại cách đài mấy con đường không cho đi tới và chúng tôi nghe tiếng súng nổ liên tục cùng những tiếng nổ lớn. Về sau tôi được biết là đặc công Việt Cộng đã lọt được vào đài muốn ép nhân viên trực phát thanh lời tuyên truyền kêu gọi dân chúng nổi dậy lật đổ chính quyền. Tuy nhiên, nhân viên kỹ thuật đã phá hỏng bộ phận phát thanh trước khi chạy trốn. Một đơn vị lính Dù đã được điều động tới để tiêu diệt đám đặc công cố thủ. Tòa nhà to lớn của Đài Sài Gòn đã bị sập đổ vì các loại súng lớn.

Nội trong ngày, toàn bộ đám đặc công đánh chiếm Đài Sài Gòn bị tiêu diệt xong thì đài cũng không còn. Tuy nhiên, nhu cầu thời sự nóng bỏng và bằng mọi giá, phần thời sự cập nhật từng giờ từng phút cho mọi người dân cả nước theo dõi cần phải được tài lập với bất cứ giá nào.

Thế là một số máy móc phát thanh dã chiến đã được vội vã lắp ráp. Phòng đọc tin, phòng thu âm chỉ là mấy cái mền trùm kín để ngăn bớt tiếng ồn.

Thời đó, chỉ một ít phóng viên được phát máy ghi âm cassette hiệu Sony nhỏ và gọn, nhẹ. Còn tôi vẫn phái “vác” một cái máy ghi âm Uher (của Đức) vừa cồng kềnh, vừa nặng cả chục kí lô, sệ cả vai, mướt mồ hôi hột nếu phải “vác” nó đi xa.

Dù vậy, tôi đã “vác” nó và đi theo các đơn vị Biệt Động Quân đánh giải tỏa Việt Cộng ở Chợ lớn, khu vực cuối các đường Đồng Khánh, Nguyễn Trãi. Tôi cũng theo cả mặt trận giải tỏa phía quận Gò Vấp.

Phỏng vấn được ai, mang về đài, vì hệ thống phòng vi âm hay làm chương trình bị phá hủy hoàn toàn, mọi việc thực hiện phóng sự đều làm trong chăn với kỹ thuật “quyền biến.” Lúc này, ai cũng chỉ nhóng tai nghe radio để theo dõi tình hình chứ chẳng ai để ý đến kỹ thuật để bắt bẻ.

Vài tháng sau, một dẫy nhà hai tầng làm cơ sở tạm cho đài được xây dựng lên. Có một đồ án rất đẹp xây dựng lại đài nhưng cho đến khi “tan hàng” vào cuối Tháng Tư, 1975, và nó vẫn chỉ là đồ án trên giấy. (Thạch Trung)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Thịt đùi lóc xương kho trứng”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Chiến Thuật 2 Nhịp

Hai nhịp là một chiến thuật của Kỵ Binh Việt Nam, nhịp thứ nhất là TẤN CÔNG VŨ BÃO, và nhịp thứ nhì là RÚT LUI THẦN TỐC.

Tử hình Đặng Văn Hiến, công lý đã không đứng về phía người tận khổ (*)

Pháp đình không phải là nơi công lý được thực thi. Công lý đã không đứng về phía người tận khổ.

Kinh tế kiểu Tư Bản và Cộng Sản ở Việt Nam

Xã hội Cộng Sản Việt Nam thời “kinh tế thị trường,” không chỉ đẻ ra những tập đoàn kinh tế của nhà nước, mà còn đẻ ra nhiều công ty tư nhân.

Giáo Sư Trần Ngọc Ninh và ước vọng Duy Tân

Tôi mơ về một nước Việt Nam hòa bình, tân tiến trên nền tảng của những giá trị tinh thần mà lịch sử đã nhồi vào nền văn hiến của nước ta. Cả cuộc đời xã hội của tôi là để đóng góp vào sự ước mong ấy.

Trương Chi: Nhạc và thơ theo vận nước

“Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản. Nhưng tôi là một người Việt Tự Do. Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia. Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc…”

Nhìn về quê Mẹ

Cô em gởi kèm theo một email của cộng đồng người Việt vùng Montreal tổ chức cùng với các hội đoàn người Việt khắp các tiểu bang ở Canada, kêu gọi mọi người Việt tham gia cuộc biểu tình chống lại Luật An Ninh Mạng và Dự Luật Bán Nước.

Giáo Sư Trần Ngọc Ninh và Ước Vọng Duy Tân

Viết về Gs Trần Ngọc Ninh chắc phải cần tới hơn một cuốn sách. Chân dung văn hoá của Gs Trần Ngọc Ninh là một đề tài rất phong phú và hấp dẫn để các bạn trẻ khám phá dấn thân vào.

Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn phê phán gắt gao chế độ CSVN

Không còn cảm hứng và ý tưởng để bệnh vực cho ai trong thể chế này, vì từ khi phe đặc khu ủ mưu bán nước từ lâu năm lộ diện ra thúc giục, đàn áp dân.

Đối tượng làm chủ ‘cuộc chơi’

Nói đến Lê Anh Hùng, người ta nghĩ ngay đến người kiên trì tố cáo nhiều lãnh đạo cao cấp nhất với nội dung làm ai đọc cũng phải kinh ngạc .

Chiến tranh kinh tế bắt đầu

Đúng nửa đêm Thứ Năm, mùng 5 Tháng Bảy, 2018, cuộc chiến tranh ngoại thương giữa 2 siêu cường kinh tế Hoa Kỳ và Trung Quốc bắt đầu.