Chính Biên
Mười năm Thủ Ðức gọi ta về là nhóm anh em cựu SVSQ Thủ Ðức thuộc nhiều khóa khác nhau của quân trường Thủ Ðức, nay tị nạn ở Hoa Kỳ trong quận O.C., Nam California và Phụ Cận đã quần tụ lại với nhau tính ra đã được 10 năm. Mười năm ấy biết bao nhiêu tình luyến lưu sau mỗi lần họp mặt.
Nhìn lại nhau trong bộ nhung phục ngày nào, lòng những rộn lên như ngày nào chờ giờ lãnh phép cuối tuần. Con đường Bonard cứ vởn vơ trước mắt để hình dung ra dáng người em gái hậu phương cùng người anh trở về từ quân trường dắt tay nhau dạo phố. Ôi, những chiều cuối tuần lề đường Lê Lợi Bonard sao mà dập dìu tài tử giai nhân đến thế. Và những chàng trai từ quân trường về chỉ có một ngày phép đã hoan hỉ trong bộ nhung phục số 2 “đi phép” với một người đẹp óng ả sóng bên. Không biết ai trong hai người thoáng lên niềm kiêu hãnh vì bộ nhung phục này. Ðất nước trong cơn nguy vì nạn xâm lăng của cộng sản thì “có ta (hay người thương của ta) đã đáp lời sông núi.”
Chỉ một kỷ niệm xưa ấy cũng đủ cho những người trai nơi quân trường ngày nào được hồn nhiên vui sướng trở lại cho dù nay đầu đã hai thứ tóc, sau đủ những gian truân chiến trường khi đáo nhậm đơn vị, đủ những đắng cay đời quân ngũ “thi hành trước, khiếu nại sau,” đủ những nhục nhằn khi phải buông súng đi vào những trại “học tập cải tạo.”
Họ đã hồn nhiên vui sống gặp lại mày tao chi tớ cùng với những nắm tay nhau siết chặt, những vòng tay thân khít nói lên cả một trời “tơ vương đến thác.”
Ðó là không khí, là cảm nhận của hơn 500 anh em cựu SVSQ các khóa của quân trường Thủ Ðức vừa tụ họp lại với nhau tại nhà hàng Hoàng Sa Paracel Seafood ở thành phố Westminster Nam California vào chiều tối hôm Chủ Nhật, 21 Tháng Mười. Giờ hẹn là 5 giờ nhưng mới 4.30 trước cửa nhà hàng đã có hàng chục anh em, người quân phục cũ, người vận ci vin nhưng cũng ráng có chiếc mũ nồi đen với hai giải vàng đỏ, dấu hiệu của người lính khi chưa ra trường. Xúc động hơn nữa là có hai chiếc Jeep A2 với đủ cần câu lệ bộ nơi chiến trường đậu chình ình trước cửa nhà hàng. Thôi thì bà con cô bác (những em gái hậu phương xưa ấy mà) cứ thay nhau leo trèo lên để có bằng được tấm hình kỷ niệm. Có cô em gái hậu phương nào nhớ được kỷ niệm có lần ngồi trên xe Jeep dạo phố cùng người yêu đã bị Quân Cảnh hỏi thăm đến nơi đến chốn người yêu của mình không nhỉ. Nhưng nhằm nhò gì mấy ngày trọng cấm để đổi lại được một chiều vi vút cùng em.
Kỷ niệm cứ thế tràn ra. Người ta nói đến chuyện kẻ mất người còn. Thằng A. lên lon sớm quá mà thằng B. thì lại leo lên bàn thờ. Còn thằng C. thì lại trở về “cho dang dở đời em” (lời nhạc Phạm Duy). Chuyện anh hùng nơi chiến trường thì cũng là sự thường tình. Chuyện anh hùng ngay cả trong vòng tay kìm kẹp lao cải của cộng sản nữa chứ. Thằng K. dám phanh ngực áo ra thách thức tên vệ binh cấm anh em không được xuống suối tắm (ở trại Thanh Lâm Thanh Hóa) khi lao động về vì “tội chây nười nao động.” Thế mà tên vệ binh phải thua, lên đạn soạch rồi mà phải quay súng bắn chỉ thiên. Bây giờ thằng K. sống hiền lắm, không “nổ” một tiếng nào trong sinh hoạt với anh em và cũng chẳng thấy ló mặt ra cộng đồng đấu tranh tranh đấu. Hỏi nó bảo, còn đứa con út chưa ra trường nên nợ áo cơm chưa dứt được. Hỏi nữa nó bảo mười năm đáp lời sông núi rồi để sau đó lãnh cái án 11 năm vì tội “làm đại úy” thấy cũng đủ trả nợ đời rồi, bây giờ thì trả nợ cho con vợ nó thủy chung nuôi giữ con cho mình suốt 10 năm mình đi lao cải.
Kỷ niệm thì có vui có buồn, nhưng với người lính VNCH, nhất là với những cựu SVSQ Thủ Ðức thì vui buồn nó cũng như nhau vì đã qua rồi, giờ thì chỉ còn lại những “thằng lính cũ” sống với nhau, biết với nhau trước những thờ ơ của thế hệ trẻ mà cả Hội Trưởng Nguyễn Văn Chuyên cũng như Tổng Thư Ký Trung Thu cho biết: “Trước đây thì hội cũng tổ chức lớp Hậu Duệ Thủ Ðức nhưng nay chúng lớn cả, ra trường đi làm mỗi đứa mỗi nơi, lại quen tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt nên tổ chức Hậu Duệ Thủ Ðức O.C. & Phụ Cận cũng không còn nữa.”



























































































