Kẹt xe và kẹt chính trị

Blog Viết Từ Sài Gòn (RFA)

Xe của người Trung Quốc được tự do vào Việt Nam qua cửa khẩu Móng Cái, Quảng Ninh. (Hình: Internet)

Tình trạng ngập ngụa và kẹt xe triền miên ở các thành phố lớn, có vẻ như chưa đủ với các nhà quản lý, lãnh đạo. Thế nên họ mới quyết định chia sẻ thêm một phần kẹt xe của người anh em “bốn tốt mười sáu vàng” của họ. Kể từ những ngày đầu năm 2017, xe của khách du lịch Trung Quốc có thể tự do ra vào các tỉnh Lạng Sơn, Quảng Ninh trong bán kính 100km (có tính ước định, thực ra không ít xe mang biển Trung Quốc chạy thẳng xuống Hà Nội, Hải Phòng, Hưng Yên…). Đầu năm 2018, lại nghe tin xe của người Trung Quốc được chạy sang Việt Nam, tôi lấy hơi làm lạ vì chuyện này đã xảy ra một năm rồi, sao bây giờ mới thông tin chính thức?!

Nhưng lần này có phần khác, nghĩa là không có bán kính giới hạn (ước định) cho xe của khách du lịch Trung Quốc khi sang Việt Nam, chỉ có giới hạn số lượng 100 xe trên một ngày và cũng không qui định xe đó được lưu trú bao nhiêu ngày. Bởi chắc chắn không có chuyện một xe hơi đi từ quốc gia này sang quốc gia khác để du lịch rồi quay về trong ngày mà kịp. Vả lại, nếu đi – về trong ngày thì các khách sạn, nhà nghỉ phía Bắc phải đóng cửa sớm!

Thử tưởng tượng một ngày có 100 xe sang Việt Nam, bủa đi khắp nơi để thăm thú và họ ở lại chừng 3 ngày, theo cấp số nhân, mười ngày thì đã có hơn 1000 xe Trung Quốc lưu hành tại Việt Nam (bởi họ không bị giới hạn thời gian ở lại Việt Nam trong ba ngày hay nửa tháng). Với đà này, đường sá Việt Nam đã kẹt càng thêm kẹt, bởi kiểu lái xe lớ ngớ của các tài xế nước khác. Mà theo thông lệ thì tài xế Việt Nam phải nhường đường cho tài xế nước ngoài theo phép ngoại giao… Hệ quả của điều này là đường sá Việt Nam vốn đã chật càng thêm kẹt cứng!

Không lẽ nào các ông lãnh đạo, các bà quản lý chưa nhìn thấy môi trường Việt Nam xuống cấp trầm trọng, chưa nhìn thấy đường sá Việt Nam ngày một chật chội, ổ gà ổ voi, kẹt đường, tai nạn… có hàng trăm thứ vấn nạn đường sá… hay sao mà còn rước thêm mối tai họa đường sá, tai họa môi trường? Bởi tăng 100 chiếc xe hơi thải khói vào môi trường Việt Nam mỗi ngày cũng có nghĩa là đang rước đồ tể về làng.

Hay là để cứu các BOT một khi không thể tận thu được của nhà xe người Việt, đưa nhà xe Trung Quốc vào để họ “làm gương” đóng phí BOT?

Bởi hiện tại, không có bất kỳ lý do nào để tăng thêm số lượng xe lưu thông cũng như khói thải trên đất nước này! Một khối độc do Formosa thải ra ở biển miền Trung, bùn đỏ thải ra ở Tây Nguyên, khói bụi thải ra ở các khu điện than… Người Việt Nam tiến đến tỉ lệ và số lượng bệnh ung thư cao nhất thế giới, bệnh tật càng ngày càng nhiều, bệnh viện ngày càng chật chội, khủng hoảng giường bệnh… Giờ còn thêm nạn thải khói độc và rau cải độc…

Thử hỏi có thứ gì đó trục trặc ở đây khi mà xe cộ, đường sá, khói bụi tại Việt Nam đang gây ngộp thở, rau củ quả của nông dân Việt Nam phải mang đi đổ thì nhà nước là thản nhiên để cho mỗi ngày 100 xe đi vào Việt Nam thải khói, hàng chục ngàn tấn rau củ quả Trung Quốc vào Việt Nam để phá giá nông dân Việt Nam? Rõ ràng, đã có một thứ gì đó rất trục trặc và với đà này thì bên cạnh cái lò chống tham nhũng của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đốt lên để tiêu diệt một số quan tham (mà theo đồn đoán là phe đối thủ của ông Trọng), còn một cái lò khác cũng nhen nhóm để đốt sạch sức khỏe của người dân!?

Như vậy thì nên vui hay nên buồn khi mà Việt Nam trở thành một Hỏa Diệm Sơn từ chính trị đến an sinh xã hội? Vì chắc chắn một điều là hiện nay, cuộc chống tham nhũng sẽ đi vào cao trào, sẽ có hàng trăm cái tên xộ khám. Và con số hàng tỷ đô la thất thoát sẽ thòi ra. Nhưng vấn đề mấu chốt là khi con số thòi ra thì nó có được trả về cho ngân sách nhà nước, cho toàn dân? Hay chỉ là trò chơi hạ bệ vô thưởng vô phạt giữa các phe nhóm. Một khi chỉ là trò chơi hạ bệ thì phỏng ích gì?

Và hiện tại, vấn đề sức khỏe của người dân Việt Nam, hơn bao giờ hết, nó phải được bảo vệ từ mọi góc, đặc biệt là từ góc chính trị, sức khỏe của người dân phải đặt lên hàng đầu. Đằng này chính trị nắm thóp kinh tế, y tế, và để đạt mục tiêu chính trị, không ít lần kinh tế, y tế và giáo dục trở thành con rối ăn hại, giết dân ngấm ngầm, đẩy vào chỗ u mê, chết dần chết mòn trong băng hoại.

Trách nhiệm này thuộc về ai? Và nếu thực sự có trách nhiệm, thiết nghĩ ngay từ giây phút này, đảng, chính phủ, nhà nước Cộng Sản Việt Nam phải dừng ngay ba cái trò mua rau, cho xe lượn lờ trên lãnh thổ như vậy. Người dân mãi mãi là một đám đông, là nhân dân của một quốc gia độc tài, để kiếm được chén cơm manh áo phải rỏ nước mắt, chảy máu linh hồn như Việt Nam… Thì chắc chắc khi thấy tiền, họ phải thích, không ít kẻ bất chấp để có tiền.

Nhưng nhà lãnh đạo thì khác, cho dù anh như thế nào nhưng khi ngồi ghế lãnh đạo, nắm quyền lãnh đạo, anh phải có trách nhiệm điều chỉnh, chấn chỉnh mọi sai lầm xã hội bằng cách ngăn cấm những mối nguy từ bên ngoài mang vào quốc gia, đặc biệt là ngăn chặn những cơn gió độc đánh thẳng vào tính thực dụng của nhân dân. Nhưng có vẻ như kẻ nắm quyền còn tham hơn cả đám đông nhân dân gấp nhiều lần! (Blog Viết Từ Sài Gòn)

Mời độc giả xem chương trình “Con Yêu” với đề tài “Chỗ dựa an toàn cho những tâm tư của con gái”(Phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Bàn về cái thiêng liêng

Bây giờ cả thầy giáo và thầy thuốc đều lấy học trò và bệnh nhân làm đối tượng để làm tiền thì cái thiêng liêng không cánh mà bay khỏi cái xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam mất rồi!

Yêu thương dành cho Mẹ Nấm

Nhân ngày sinh nhật 39 tuổi của blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Cộng động mạng xã hội đã dành nhiều lời chúc mừng, ghi nhớ cũng như bày tỏ sự lo lắng dành cho blogger Mẹ Nấm.

Tôi phải lên tiếng

Nếu hôm nay tôi im lặng, có thể tâm hồn tôi sẽ vĩnh viễn không còn tìm thấy sự bình yên như mình mong muốn và mọi nỗ lực sáng tạo của tôi hoàn toàn vô nghĩa.

Chiến Thuật 2 Nhịp

Hai nhịp là một chiến thuật của Kỵ Binh Việt Nam, nhịp thứ nhất là TẤN CÔNG VŨ BÃO, và nhịp thứ nhì là RÚT LUI THẦN TỐC.

Tử hình Đặng Văn Hiến, công lý đã không đứng về phía người tận khổ (*)

Pháp đình không phải là nơi công lý được thực thi. Công lý đã không đứng về phía người tận khổ.

Kinh tế kiểu Tư Bản và Cộng Sản ở Việt Nam

Xã hội Cộng Sản Việt Nam thời “kinh tế thị trường,” không chỉ đẻ ra những tập đoàn kinh tế của nhà nước, mà còn đẻ ra nhiều công ty tư nhân.

Giáo Sư Trần Ngọc Ninh và ước vọng Duy Tân

Tôi mơ về một nước Việt Nam hòa bình, tân tiến trên nền tảng của những giá trị tinh thần mà lịch sử đã nhồi vào nền văn hiến của nước ta. Cả cuộc đời xã hội của tôi là để đóng góp vào sự ước mong ấy.

Trương Chi: Nhạc và thơ theo vận nước

“Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản. Nhưng tôi là một người Việt Tự Do. Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia. Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc…”

Nhìn về quê Mẹ

Cô em gởi kèm theo một email của cộng đồng người Việt vùng Montreal tổ chức cùng với các hội đoàn người Việt khắp các tiểu bang ở Canada, kêu gọi mọi người Việt tham gia cuộc biểu tình chống lại Luật An Ninh Mạng và Dự Luật Bán Nước.

Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn phê phán gắt gao chế độ CSVN

Không còn cảm hứng và ý tưởng để bệnh vực cho ai trong thể chế này, vì từ khi phe đặc khu ủ mưu bán nước từ lâu năm lộ diện ra thúc giục, đàn áp dân.