Khóc chị

Sông Thu (Nguyễn Phán)

Cố Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn tại một đại nhạc hội Cám Ơn Anh. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Được tin dữ trên đường xe đến hãng
Tưởng chừng như bão loạn giữa màn đêm
Trời đất quay cuồng chơi vơi hụt hẫng
Nỗi đau tràn về xéo nát tim em!

Em mất chị rồi, chị cả ơi!
Cầu xin chẳng động được tim trời
Bao nhiêu dự tính còn dang dở
Ngơ ngác bầy em giữa chợ đời

Hai mốt năm trời đi theo bước chị
Lòng tha hương luôn cám cảnh quê nghèo
Nhân cách lớn trong tâm hồn giản dị
Cho đàn em lớp lớp mãi noi theo

Em nhớ chị một thời xưa chinh chiến
Gác tình riêng theo tiếng gọi lên đường
Bởi thời thế xoay vần bao nghịch biến
Chị em mình cùng phải bước tha hương

Vẫn nhớ chị bốn năm dài tù tội
Kiên cường sao trước bao nỗi truân chuyên
Yêu đất nước có chi là tội lỗi
Mà cuộc đời phải chịu cảnh oan khiên

Xin chị bình an ra đi thanh thản
Chuyện trần gian thôi bỏ lại cho đời
Rồi sẽ có một ngày mai tươi sáng
Hãy yên lòng đi, nhé chị hiền ơi!

Khóc chị, cả trời nước mắt rơi
Mang tâm Bồ Tát giúp bao người
Người đi tị nạn mang ơn chị
Quả phụ, thương binh vạn cảnh đời

Thôi cũng đành thôi nói lời vĩnh biệt
Cõi vô thường miên viễn chị rời xa
Cầu xin chị ở Cõi Trời linh hiển
Phù hộ H.O.* đến với muôn nhà

Chị sống quá lành, đi thật nhẹ
Bến bờ thiên cổ rộng bao la
Nương đò Bát Nhã mong người sẽ
Đến cõi an bình cuối nẻo xa

Chị cả ơi! Nghìn thu vĩnh biệt
Vẫn còn đây thương mấy dấu chân đời.

*H.O.: Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Về quê ăn tết ‘không nói chuyện chính trị’

Không nói chuyện chính trị là một cái mốt của những người tự xem là thức thời. Như con đà điểu rúc đầu vào cát, né mọi vấn đề bức xúc của cuộc sống.

Chủ tịch nước, Tổng bí thư, công việc của ông là gì?

Với vai trò Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang vật lộn với cái khẩu hiệu Chủ nghĩa Xã hội nhất là lúc này khi mà người anh em Venezuela đang bị bao vây

Nạn dịch thuốc có chất á phiện ở Mỹ

Dịch nghiện thuốc có chất á phiện lan tràn trên tất cả các tiểu bang và tất cả các sắc dân. Thống kê của Đại Học Princeton năm 2015 cho thấy tử vong do ngộ độc thuốc tăng mạnh từ đầu thế kỷ thứ 21.

Ngày Xuân nghe chơi vài câu hát Xẩm

Hát Bộ, hát Chèo, hát Cô Đầu, hát Cải Lương, hát Hồ Quảng… để kiếm sống ra sao thì tôi không biết. Chớ còn hát Xẩm thì dù có được (cho) tiền, vẫn nghèo xơ xác.

Triền miên quấy rầy tổng thống

"Dân Biểu Adam Schiff  vừa công bố là sẽ soi mói tìm kiếm mọi góc cạnh trong cuộc sống của tôi qua cả hai bình diện tiền tài và riêng tư"

Bắc Kinh và chiến lược đổ bộ âm thầm vào nước Úc

Huang Xiangmo là một trong hai người Trung Quốc có ảnh hưởng chính giới và đảng chính trị lớn nhất của Úc, đảng Lao Động và đảng Cấp Tiến.

Tết Kỷ Hợi và bài học Venezuela

Venezuela là nỗi ám ảnh làm nhiều người giật mình. Người Venezuela phải viết lại lịch sử của họ bằng máu và nước mắt, nhằm “thoát Trung”

Việt Nam: Một Venezuela không có Mỹ

Venezuela rất khác với Việt Nam là được Hoa Kỳ ra mặt ủng hộ. Nếu thiếu vai trò của Mỹ chắc chắn Caracas cũng không khác gì Hà Nội

Tết vô gia cư của người dân bị cưỡng chế ở Cồn Dầu, Lộc Hưng

Các hộ dân bị cưỡng chế nhà ở giáo xứ Cồn Dầu và vườn rau Lộc Hưng nói rằng họ “ăn cái Tết hết sức đau đớn và bi thảm, xuân về nhòa trong nước mắt.”

Năm 2019 và hai vấn đề đối biệt

Lịch sử thế giới luôn biến đổi nhưng chu trình lịch sử có vẻ như trở lại một khúc quanh. Năm 2019, dân chủ, nhân quyền, kinh tế thị trường không còn được đặt lên hàng đầu.