Số Trời?

Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe có tính cách tổng quát. Với các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp. Nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài Radio Chuyện Sáng Chủ Nhật ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ Nhật từ 6 đến 9 giờ, trong chương trình “Câu Chuyện Sức Khỏe Sáng Chủ Nhật.” Nhiều thông tin sức khỏe bổ ích khác cũng có thể tìm thấy trên các website www.nguyentranhoang.comwww.radiochuyensangchunhat.com. Quý vị có thể liên lạc bác sĩ qua email: [email protected] hoặc điện thoại (714) 531-7930.

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

An nhiên tự tại. Cố hết sức, nhưng luôn ý thức được việc chấp nhận cuộc đời (là vô thường, là thay đổi). (Hình minh họa: Carlos Jasso/AFP via Getty Images)

Hỏi: Mẹ em là một người rất quý sức khỏe của mình, vì theo bà, không có sức khỏe thì coi như mất tất cả, vì không thể làm việc, và cũng không thể enjoy cuộc sống. Vì vậy, mẹ em rất chú ý đến việc ăn uống, thể dục, khám sức khỏe điều độ, phòng bệnh khi chưa có bệnh, và vừa mới bệnh nhẹ là đi khám liền cho khỏi bị trở nặng.

Như vậy, thì cũng tốt cho bà, nhưng điều em hơi bực, là bà cứ nhắc em phải như thế này, phải như thế kia, phải bỏ thuốc lá, phải đi khám sức khỏe, phải xếp giờ ngủ nghê đầy đủ, bớt nhậu nhẹt, vân vân và vân vân.

Theo em thì có số Trời, lo giữ cho lắm, thì tới ngày “ngọc hoàng giũ sổ,” thì mình cũng phải “tới số.” Bác sĩ thấy có đúng không?

“Thời thế” dạo này quá đảo điên, nhiều chuyện đã và đang xảy ra, nhiều chuyện thấy có vẻ rất vô lý, mà nhiều khi nằm mơ cũng không tưởng tượng ra được (chiến tranh ở Ukraine, COVID-19 với cách phòng ngừa, đối phó, nhất là khi mới xảy ra thật … khó hiểu, rồi cúm khỉ, rồi lại sắp kỷ niệm 911…) Có vẻ như quá nhiều thứ ngoài sức tưởng tượng và dự trù của mình. Vậy, ta có nên tiếp tục “cố lên,” cố hết sức hay không? Hay cứ buông xuôi, “Trời kêu ai, nấy dạ”?

Đáp:

1.

Có lẽ đúng là có “số Trời.” Dù theo tín ngưỡng nào, trên đời này có lẽ không có ai “lớn quyền” bằng ông Trời, hay Thượng Đế, hay Chúa, hay Bụt, hay… tùy theo cách gọi của từng người hay từng tôn giáo. Ngay cả những người vô thần cũng có một ông trời của họ mà họ gọi là các qui luật khách quan hay gì gì đó.

2.

(Con người thật thông minh và cũng thật khó hiểu. Có lẽ từ ban đầu, đại đa số đều muốn điều tốt lành, thế nhưng trong lúc tìm cách thực hiện những “điều tốt lành” đó, do con đường đi khác nhau, do cách đặt tên các sự việc khác nhau mà biết bao cuộc chiến tranh tồi tệ nhất đã xảy ra (mà người ta gọi là “thánh chiến,” “chiến tranh ý thức hệ,” chiến tranh để bảo vệ cái này, cái nọ…).

3.

Trong từng gia đình, ai cũng muốn điều tốt, muốn hạnh phúc; thế nhưng đa số đổ vỡ xảy ra có phải cũng vì do không biết cách thảo luận, kết hợp điều hay của từng người để đạt được mục đích chung? Hy vọng rằng em và mẹ (mà tôi nghĩ là rất thương con) của em sẽ không lại đi đến một đổ vỡ nào đó chỉ vì mẹ em thật sự muốn làm điều rất cần thiết là giúp bảo vệ sức khoẻ của em.

4.

Theo tôi, có lẽ đúng là có “số Trời,” “Trời kêu ai nấy dạ.” Thế nhưng điều quan trọng nhất mà em chưa nhận ra, đó là: em chính là một phần của “ông Trời.” Mỗi chúng ta đều là một phần, và đặc biệt trên bình diện cá nhân, là phần quan trọng nhất của “ông Trời.”

5.

“Trời” chính là “đấng” quyết định, an bài mọi điều xảy ra trên thế giới này.

Trên bình diện cá nhân, những yếu tố nào góp phần vào những gì đã, đang và sẽ xảy ra cho mỗi người chúng ta? Có nhiều yếu tố, trong đó yếu tố bản thân có phải là một trong những điều quan trọng nhất?

Hồi nhỏ, có một thời gian tôi được học trong một trường Lasan do các sư huynh phụ trách. Một trong những điều còn lưu lại trong tôi từ những giờ giáo lý (đạo Thiên Chúa) là “Chúa ở khắp mọi nơi.” “Chúa ở trong mỗi người chúng ta.” Điều đó được tôi hiểu là ta là một phần của Chúa, của “ông Trời,” và nếu ta làm điều tốt ta sẽ gặt điều tốt, nếu ta làm điều không tốt, ta sẽ gặt điều không tốt.

Tôi cũng học được “Chúa có ba ngôi, ngôi thứ nhất là cha, ngôi thứ hai là con, ngôi thứ ba là thánh thần.” Trong suy nghĩ non nớt của tôi, vẫn còn đọng lại cho đến nay, ngôi trung tâm, ngôi thứ hai, là (một) con người. (Người đó đã quên mình cho tha nhân và (theo tôi chính vì vậy) đã sống lại đời đời trong trái tim của nhiều người dù theo đạo Thiên Chúa hay không).

6.

Hồi khoảng năm 73 hay 74, có một cuốn phim đã còn đọng lại một chút gì trong trí nhớ của tôi cho đến ngày hôm nay, đó là phim “Đức Phật.”

Điều duy nhất mà tôi còn nhớ cho đến bây giờ từ cuốn phim đó là khi sinh ra, Đức Phật đã chỉ một tay lên trời, một tay xuống đất và nói rằng “Thiên thượng địa hạ, duy ngã độc tôn.” Ba tôi đã giảng nghĩa một cách nôm na cho tôi rằng câu đó có nghĩa là “trên khắp thế gian này, chỉ có ta là quan trọng nhất” (trong việc có đem lại được hạnh phúc hay không, hoặc thành công hay không cho mọi việc xảy ra trong cuộc đời mình).

Và (điều quan trọng nhất,) “ta” ở đây chính là mỗi chúng ta.

Như vậy, theo tôi, cho tới bây giờ, đạo Phật và đạo Chúa rất gần với nhau, ở chỗ trong đó vai trò của mỗi chúng ta đối với vận mệnh của mình đóng phần quan trọng nhất.

7.

Đúng là có “số Trời.” Do đó ta phải cầu Trời cho vận mạng mình được tốt.

Theo tôi nhớ, kinh thánh có dạy rằng hãy cầu thì sẽ được. Một văn sĩ nổi tiếng, Victor Hugo, cũng có một câu danh ngôn “Muốn là được.”

Vấn đề nằm ở chỗ, là ta “cầu” như thế nào, ta “muốn” như thế nào. Ta chỉ “cầu” suông, “muốn” suông, hay thật sự sống với nguyện cầu với mong muốn của mình.

Đúng là, “Trời kêu ai nấy dạ.” Tôi đồng ý với em. Chỉ mong rằng em cũng đồng ý với tôi rằng em cũng là một phần quan trọng của “ông Trời.” Em cũng là một “ông Trời con.” (Mẹ em có thường gọi em như vậy không?).

8.

Trong lĩnh vực sức khoẻ, vai trò “ông Trời con” của từng cá nhân (hay luật nhân quả) thường được thấy rất rõ: Nếu ta không ăn uống lành mạnh, thiếu thể dục, hút thuốc, uống rượu,… ta sẽ nhận hậu quả, và nhiều nghiên cứu khoa học đã cho thấy rất rõ nguy cơ của việc hút thuốc, tình dục thiếu an toàn…

Dù có muốn là một phần của ông Trời hay không, em cũng đã, đang và sẽ là một “ông Trời con” của chính mình. Nếu ý thức được điều đó, và cố gắng làm những điều tích cực, em sẽ góp phần đem lại những điều tích cực cho sức khoẻ và cuộc sống của mình.

Nếu không ý thức được, thụ động hoặc làm những điều tiêu cực, nó sẽ góp phần mang lại những điều tiêu cực vào sức khỏe và cuộc sống của mình.

9.

Chúc em sẽ đóng phần tích cực và chủ động hơn trong cuộc sống và sức khoẻ của mình.

Xin chúc mừng em có một người mẹ rất thương con.

10.

Với nhiều chuyện “kinh thiên động địa” đã và đang xảy ra, nếu bình tĩnh, và quan sát khách quan, dựa theo bằng chứng khoa học, (chứ không phải các “thuyết âm mưu,” như trong các truyện phong thần), không phải khó để thấy rằng bên cạnh “số Trời,” sự cố gắng, cẩn thận của từng người đã góp phần bảo vệ bản thân họ, cũng như người thân, bạn bè, cộng đồng: Tỉ lệ tử vong và bệnh nặng ở những người chích ngừa đầy đủ, áp dụng các biện pháp phòng ngừa, đã và đang thấp hơn rất nhiều so với những người không áp dụng các biện pháp phòng ngừa, “bựa,” “buông xuôi,” tin vào những điều không có bằng chứng và căn cứ khoa học. Y khoa là khoa học dựa vào bằng chứng, nên với những chuyện mới xảy ra, có thể các quan sát và công bố lần sau có thể không giống như lần trước đó. Thế nhưng, chính sự trung thực để không giấu diếm các việc có vẻ như “mâu thuẫn” đó, cũng là một điều giúp cho ta tin tưởng hơn vào các công bố.

Cuộc sống, khoa học, y khoa là những việc “động,” “vô thường,” thay đổi, chứ không phải là những gì bất biến.

“Giác ngộ” được bản chất của “dòng đời vạn biến” đó, hy vọng sẽ giúp cho ta có được “tâm bất biến” (giữa dòng đời vạn biến): An nhiên tự tại. Cố hết sức, nhưng luôn ý thức được việc chấp nhận cuộc đời (là vô thường, là thay đổi), để chỉ:

  • Tập trung vào những gì mình có thể kiểm soát được (sống trong hiện tại, tập trung vào những gì mình có thể làm cho bản thân),
  • Còn những chuyện ngoài tầm kiểm soát của mình (quá khứ, vị lai, chuyện người khác), thì BUÔNG.
  • Quẳng gánh lo (không lo được) đi thì ta mới có thể vui sống. Thì ta mới khỏe, như định nghĩa của Tổ Chức Sức Khỏe Thế Giới: “Khỏe là tình trạng thoải mái kể cả về thể chất, tâm thần và xã hội, chứ không chỉ là không có bệnh.”

Quan trọng là biết cái gì

  • LO ĐƯỢC (hiện tại, bản thân – ĐỂ LO cho tốt),
  • Cái gì KHÔNG LO ĐƯỢC (ngoài hai cái lo được vừa kể trên – để BUÔNG). [hp]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT