Luật Sư tại California và Washington. Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật
Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại
nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch
Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục (trust), ủy quyền
điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp.
Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin
ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều
đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty
và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi
tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang
và tiểu bang. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại
văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, California 92708.
Điện thoại: (714) 531-7080, website: www.lylylaw.com
Luật Sư LyLy Nguyễn

Cái chết của một tiểu thương gia sẽ “bật đèn xanh” cho sở thuế IRS đánh vào của
cải để lại, khiến thân nhân người ấy phải quyết định dứt khoát hoặc giữ lại nghiệp
vụ hoặc bán đi. Có một phương cách tốt nhất để tránh hay giảm thiểu thuế đối với
những tài sản lớn là đem cho con cháu dưới hình thức tặng phẩm (gift).
Luật pháp Hoa Kỳ ấn định, một cá nhân hàng năm được quyền tùy tiện cho đi một
phần tài sản trị giá $16,000 không thuế cho mỗi đầu người mà không hạn chế số
người nhận. Nếu là vợ chồng thành hôn thì tính gấp đôi, có nghĩa là tặng phẩm
miễn thuế tối đa $32,000 hàng năm cho mỗi người thụ hưởng.
Thí dụ, ông bà Kim là một tiểu thương gia có ba người con và bảy đứa cháu nội-
ngoại. Mỗi năm, ông bà có thể tặng miễn thuế cho các con mỗi người $32,000 và
bỏ vào tín mục cho mỗi đứa cháu $32,000, tổng cộng thành $320,000 tính ra sẽ
giảm được một món tiền thuế khổng lồ. Dĩ nhiên, trong suốt đời ông Kim cũng
có quyền sang chuyển ra ngoài bớt một phần tài sản nghiệp để làm cho giá trị công
ty nhỏ đi mà bớt thuế. Nếu lo đám cháu nội-ngoại còn quá nhỏ tuổi, chưa biết
nắm giữ tiền một cách khôn ngoan thì ông bà Kim sẽ gửi số tiền tặng đó vào tín
mục cho các cháu.
Theo luật thuế tài sản, có rất nhiều điều khoản cho miễn hay giảm thuế cho tiểu
thương. Do đó, nên nhờ các chuyên gia về thuế hướng dẫn để không bỏ sót quyền
lợi.
Bí quyết nằm ở bộ luật thuế do Quốc Hội Hoa Kỳ phê chuẩn và ban hành vào năm
1997. Luật này đã đem lại nhiều lợi điểm đặc biệt bớt thuế tài sản cho các nghiệp
vụ do gia đình điều hành, tuy nhiên có khoản không áp dụng cho nghiệp vụ không
của gia đình. Ngoài ra, trong một vài trường hợp đặc biệt, thuế tài sản có thể được
hoãn một thời gian dài, có khi lâu tới 15 năm và hàng tháng người nợ thuế được
trả dần với lãi suất đồng niên rất nhẹ chỉ có 2% mà thôi. Dĩ nhiên,muốn được
hưởng đặc miễn về thuế tài sản như đã nêu trên phải hội đủ nhiều điều kiện, tiêu
chuẩn phức tạp và đây là một phần quan trọng trong kế hoạch dự trù tài sản cần
được luật sư chuyên môn hướng dẫn tường tận.
Đôi khi gia đình của tiểu thương gia không muốn tiếp tục nối nghiệp sau ngày chủ
nhân mệnh chung. Vấn đề sẽ trở thành rối rắm nếu quyết định trao lại quyền sở
hữu cho người không phải là thừa kế theo di chúc hoặc tín mục.
Nếu quyết ý như vậy, thì nên dùng hình thức tổ hợp hùn hạp cho người ngoài vào
hùn và giao nhiệm vụ đứng ra cai quản, điều hành hoạt động của tổ hợp. Thủ tục
pháp lý thông dụng trong việc sang chuyển chủ quyền một nghiệp vụ khi người
chủ mệnh chung là lập bản “giao ước mua-bán” (buy-sell agreement). Nội dung
giao ước này ấn định cho hai đối tác hùn hạp (partners), nếu có người nào qua đời
thì người kia sẽ mua lại phần của người vừa chết. Sự kiện này sẽ giúp cho nghiệp
vụ duy trì được hoạt động điều hòa, cơ sở vẫn cùng người cũ điều khiển chỉ một
điều khác chủ nhân nay còn lại một người.
Bản “giao ước mua-bán” có thỏa thuận trước rằng, khi một trong hai người hùn
hạp có kẻ chết đi thì kẻ còn lại sẽ mua lại tất cả phần hùn của người chết, rồi trả
tiền cho thân nhân người ấy. Để tránh cho công ty không bị thiếu vốn, thường thì
lấy tiền đền của bảo hiểm nhân thọ dùng tài trợ mua lại phần nghiệp vụ. Điển hình
lúc mới bắt đầu làm ăn chung, cả hai người hùn hạp cùng mua bảo hiểm nhân thọ
cho lẫn nhau nên bất cứ người nào chết trước cũng có tiền đền của bảo hiểm dùng
để trả cho thân nhân người quá cố. Ngược lại, đổi lấy phần hùn của người chết. Có
hai cách chính dàn dựng giao ước này.
Thứ nhất là phương thức “mua cơ sở” (entity purchase): Cho phép tổ hợp đứng ra
mua bảo hiểm nhân thọ cho cả hai người chủ, và nếu người nào chết trước thì tổ
hợp dùng tiền bảo hiểm đền mua lại phần hùn của người này trả cho thân nhân
người chết.
Thứ hai là phương thức “mua chéo” (cross purchase): Cá nhân mỗi người chủ tự
mua bảo hiểm nhân thọ đặt trên mạng sống người kia. Khi người nào chết trước,
thì lấy tiền đền bảo hiểm trả cho thân nhân thay thế cho phần hùn của người ấy
trong tổ hợp. Mặc dù loại thứ nhất nghe ra có vẻ giản dị hơn, nhưng loại thứ hai
được lợi điểm về thuế, vì theo cách trước thì số tiền đền bảo hiểm vì do tổ hợp
mua nên phải cộng thêm vào vốn khiến giá trị tổ hợp cao hơn, nên dễ bị đánh thuế
cao. Nên tham khảo với luật sư chuyên môn để cân nhắc cách nào thích hợp.
Bản “giao ước mua-bán” cần được duyệt xét kỹ, để chắc chắn mọi điều khoản quy
định đem lại kết quả rõ ràng trong mọi tình huống như đã ước tính. Nên duyệt lại
hàng năm, nhất là mỗi khi có thay đổi quan trọng nào về luật hay có thay đổi trong
nội bộ tổ hợp. Nội dung bản “giao ước mua-bán” có thể tùy tiện viết sao cho thích
hợp với nhu cầu hoạt động nghiệp vụ, chứ không cần dựa theo bất cứ một mẫu
mực nào.
Những điều khoản quan trọng sau đây cần viết trong bản “giao ước mua-bán”:
“Điều khoản rút lui” (force-out provisions) – Điều khoản này cho phép một trong
hai chủ hùn hạp lúc đang sống có quyền mua lại phần của người kia. Theo điều
khoản này, bất cứ ai trong hai người đều có quyền đưa ra đề nghị ướm mua lại
phần của người nọ. Người đề nghị dĩ nhiên phải đưa ra một giá muốn trả. Người
được dạm mua có thể hoặc chấp nhận bán lại phần của mình theo giá đó hoặc dạm
mua ngược lại phần của người đề nghị. Điều khoản này có tính cách bảo đảm cho
cả hai bên một giá cả công bình và sòng phẳng, dĩ nhiên với điều kiện cả hai chủ
đều phải có khả năng tài chánh tương đương trong cuộc thương lượng này.
“Điều khoản ưu tiên từ chối” (Right-of-first-refusal provision) – Bản “giao ước
mua-bán” có thể ấn định giản dị rằng, trong trường hợp một người chủ hùn qua
đời, người còn lại có quyền ưu tiên từ khước không mua lại phần của người chết.
Thông thường, điều khoản này có định một giá cả rõ ràng nào đó để bất cứ ai
muốn cũng có thể mua được, với điều kiện trả một lần bằng tiền mặt hoặc trả góp
làm nhiều năm theo lãi suất định trước.
Trong trường hợp bán trả góp, phải nêu rõ điều kiện về thế chấp cũng như tiền đặt
cọc, vì giá cả và cách tính giá đều là những mục rất quan trọng cho cả hai bên mua
và bán cơ sở nghiệp vụ. Cả hai “điều khoản mua-bán” và “điều khoản rút ra bắt
buộc” không những chỉ áp dụng với cái chết của chủ hùn hạp, mà còn có hiệu lực
ngay cả trong trường hợp một trong hai người bị bệnh hoạn hay tai nạn đưa đến
tình trạng tàn phế, mất khả năng tâm thần hay thể chất, muốn bán cho người khác,
về hưu, phá sản, hoặc mất việc.
Những thương gia nào muốn nghiệp vụ do gia đình tiếp nối đến các thế hệ sau,
con cháu được có công ăn việc làm và hưởng thụ lâu dài kết quả phát đạt, thịnh
vượng từ đời này sang đời khác, thì cần lưu ý nhất đến việc soạn thảo bản “giao
ước mua-bán” một cách cẩn thận sao cho sau này tránh được bất đồng hay chia rẽ
trong nội bộ gia đình hay dòng họ.
Một biến thái của “điều khoản ưu tiên từ chối” là ấn định cho chi phái chính trong
gia đình có cơ hội ưu tiên nắm chủ quyền nghiệp vụ, trước khi đem bán ra cho
người ngoài hay bán cho chi phái phụ hệ khác (các dòng anh chị em họ). Điều này
tối quan trọng khi vấn đề quyền hạn điều hành giữa các chi phái trong gia đình san
sẻ không đều, dễ sinh ra bất công hay bất mãn. Hiển nhiên, những vấn để này phải
được nêu ra trong giao ước rõ ràng để tránh tranh cãi về sau.
“Điều khoản bắt buộc mua” (mandatory-purchase provisions) – Trường hợp con
cháu thừa kế người quá cố chắc chắn muốn bán đi, thì tổ hợp phải mua nếu không
sẽ bán phần hùn đó cho một công ty hay một thương gia khác. Điều khoản này rất
quan trọng cho cả hai bên, vì khi các chi tiết có ghi trong “giao ước mua-bán” thì
việc thi hành sẽ tự động. Do đó, trong mọi lúc khó khăn sẽ không xảy ra vấn đề
phải quan tâm lo lắng, xung đột hay thương lượng gì nữa. Tất nhiên, “điều khoản
bắt buộc mua” áp dụng ngoài cái chết của người chủ hùn hạp còn hiệu lực với các
tình huống khác như về hưu hoặc tàn phế.
“Điều khoản trị giá và giá cả” (value and price provisions) – Trong “giao ước
mua-bán,” bao giờ trị giá và giá cả của cơ sở nghiệp vụ cũng ấn định ít hơn giá trị
thực sự của nghiệp vụ nếu bán được giá cao. Vì vậy cần phải cân nhắc hai khoản
trị giá và giá cả viết trong “giao ước mua-bán” nhất là phải cập nhật thường xuyên
theo mỗi thay đổi giá cả trên thị trường. Nên nhớ rằng, bản “giao ước mua-bán”
có thể không bị ràng buộc vào những điều kiện về cách tính thuế của cơ quan thuế
vụ IRS trên tài sản của tổ hợp. Nói một cách khác, tài sản có thể bị đánh thuế trên
toàn diện nghiệp vụ cho dù trị giá trong bản “giao ước mua-bán”ghi nhỏ hơn
nhiều.
Phần nhiều, các kế hoạch dự trù tài sản đặt giả thiết rằng chủ nhân nghiệp vụ khi
qua đời đều có của cải để lại. Nhưng cũng xảy ra trường hợp có người mang nợ
chồng chất chẳng còn lại gì thì sao? Trước hết, gia đình không ai bị liên lụy gì về
các món nợ của người chết dù có nêu ra trong di chúc. Ngoại trừ thân nhân nào có
ký phụ (cosign) vào các giấy nợ hoặc có giao kết chịu nhận những món nợ nào đó,
thì mới lãnh trách nhiệm liên lụy. Trường hợp thừa kế nào được để lại một món
tài sản còn dính nợ, thì người ấy có quyền “khước từ” (disclaim) không nhận do
đó sẽ không có dính líu gì tới nợ nần nào cả.
Cũng như thường lệ, người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu
luật pháp này chỉ hoàn toàn được sử dụng với tính cách thông tin (information),
giúp quý độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi
và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client
relationship). Do đó, nếu có vấn đề liên quan đến luật, quý độc giả vẫn cần phải
thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quý vị.
Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở
địa chỉ 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, California 92708, Điện
thoại: (714) 531- 7080; website: www.lylylaw.com





















































































