Hà Nội thú nhận: 2 triệu dân ‘thiểu số’ không đất sống!

 


Vậy hỏi bao nhiêu triệu “dân oan” không nhà?


 


Võ Long Triều


 


Bản tin ngày 19 tháng 9 năm 2012 cho biết nhà cầm quyền Hà Nội báo cáo trước Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội: Hơn 320,000 gia đình, tương đương 2 triệu người sắc tộc thiểu số, không còn đất sống và tình trạng này không bao giờ giải quyết triệt để được!










Nông dân Việt Nam khiếu kiện liên quan đến tranh chấp đất đai. (Hình: Cat Barton/AFP/Getty Images)


Chủ nhiệm Hội Ðồng Dân Tộc của Quốc Hội, ông Ksor Phước, người Gia Rai, còn nhấn mạnh rằng có những vùng vô cùng trầm trọng, dân mất đất không nhà, như ở vùng núi đá Cao Bằng, Hà Giang… Bộ trưởng chủ nhiệm Ủy Ban Dân Tộc, ông Giàng Seo Phử, người H’mong, xác định: “Chẳng những không thể giải quyết mà còn không bao giờ kết thúc”.


Làm sao có thể kết thúc được? Bởi vì chuyện cướp đất còn dài dài chiếu theo Ðiều 17 Hiến Pháp năm 1992 qui định: “Ðất đai, rừng núi, sông hồ, nguồn nước, tài nguyên trong lòng đất, nguồn lợi ở vùng biển, thềm lục địa và vùng trời… cùng các tài sản khác pháp luật qui định là của nhà nước”. Ðiều 18 xác định thêm: “…Nhà nước thống nhất quản lý toàn bộ đất đai…”


Hội nghị lần thứ năm Ban Chấp Hành Trung Ương Ðảng mới đây, sau khi đánh giá kỹ lưỡng, nghiêm túc, những vấn đề liên quan đến đất đai, đã đồng thuận tiếp tục khẳng định “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”.


Hiến pháp và luật pháp Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa qui định rõ ràng đất đai là của nhà nước, cộng thêm xảo thuật dối gạt người là thuộc sở hữu toàn dân, rồi lại gian manh tự quyết định nhà nước đại diện chủ sở hữu thống nhất quản lý. Nôm na, nhà và đất đều thuộc quyền sở hữu và quản lý của nhà cầm quyền cộng sản. Do đó dựa vào hiến pháp và luật pháp, đảng viên cầm quyền từ cấp thấp nhứt ở làng xã đến trung ương hay Bộ Chính Trị đều có thể tự cho mình quyền đại diện toàn dân là sở hữu chủ, quyết định thu hồi, chia cắt, bán cho thương gia nước ngoài hay chia cho gia đình, người thân một cách vô tội vạ, bất chấp sự uất ức kêu ca của dân chúng, người Kinh hay người sắc tộc thiểu số. Hiện nay, khắp nơi trên toàn quốc biết bao nhiêu triệu dân oan đang sống đầu làng xó chợ?


 


Ba đợt cướp đất


 


Ba mươi bảy năm qua, ba triệu đảng viên cộng sản lớn nhỏ kết cấu với nhau cướp đất, cướp nhà một cách công khai hợp pháp. Dĩ nhiên, lúc nào họ cũng nhân danh “lợi ích quốc gia” hay là “nhu cầu an ninh quốc phòng”.


Ðợt cướp đầu tiên, không lâu sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 do Tổng Bí Thư Trường Chinh phát lệnh qua lời tuyên bố trên đài phát thanh và truyền hình: “Chúng ta cướp đoạt lại tài sản của những kẻ đã từng cướp đoạt”. Lời cáo gian để mượn cớ cho phép đảng viên mặc tình cướp bóc giống như đạo quân chiến thắng thời cổ đại, lấy tài sản của kẻ chiến bại y như thu gom chiến lợi phẩm, bắt vợ con quân thù làm nô lệ. Sự tàn ác của Cộng Sản Hà Nội đối với dân miền Nam tạo ra một phong trào vượt biên, liều chết đi tìm đất sống. Ði tìm công bằng tự do hay là chết. Nửa triệu người bỏ xác nơi rừng sâu biển cả. Dân gian truyền miệng: “Một là nuôi má, hai là nuôi cá, ba là má nuôi”. Có nghĩa nếu tới xứ tự do lao động kiếm tiền gởi về nuôi má, hay là chết trên biển cả, xác thịt làm mồi nuôi cá, và nếu không may bị công an bắt lại ngồi tù thì má xách giỏ thăm nuôi.


Ðợt cướp đất lần thứ hai, nhân danh phát triển kinh tế, lập nông trường, hợp tác xã sản xuất, để chia cắt ruộng vườn, lập đồn điền trồng cây cao su để mượn cớ tịch thu đất của đồng bào sắc tộc. Lúc đó người dân sắc tộc còn có thể rút sâu vào rừng Cao Nguyên tìm đất sống.


Sự lạm dụng tịch thu đất đai nhà cửa quá mức đến nỗi Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh thời đó, dùng hai chữ “Ðổi Mới” để công khai đặt vấn đề “tham nhũng cửa quyền” trên nhật báo Sài Gòn Giải Phóng dưới bút hiệu “NVL”. Tiết mục “NVL” không trực tiếp nêu danh tánh kẻ phạm pháp. Người ta nghĩ chỉ có Nguyễn Văn Linh mới biết được những chuyện thâm cung bí sử của đảng mà thôi. Thời đó đảng còn có quyền ém nhẹm không cho phép rò rỉ tên tuổi ra ngoài. Tiết mục “NVL” trên Sài Gòn Giải Phóng sống không lâu vì khui quá nhiều vụ gây tai tiếng cho đảng khiến Nguyễn Văn Linh phải mất chức.


Ðợt cướp thứ ba lấy danh nghĩa “lợi ích quốc gia” và “an ninh quốc phòng”, huyện xã tha hồ thu hồi đất, nơi nào gặp khó khăn thì huyện, xã, dùng công an, quân đội, côn đồ du đãng, chó nghiệp vụ, tiếp tay đàn áp dã man những nạn nhân liều chết bảo vệ nhà đất, đôi khi có mồ mả ông cha họ trên đó, họ quyết liệt bảo vệ miếng cơm manh áo cho gia đình. Tuần lễ vừa qua tại Vĩnh Long có ba người “dân oan” bị công an bắn mang thương tích trầm trọng còn đang nằm bệnh viện cấp cứu.


Khắp nơi trên đất nước từ Bắc chí Nam, hàng triệu dân mất đất kêu oan, nhóm người H’mong ở lì tại Hà Nội nhiều ngày để khiếu kiện. Ông Ðiểu Xrí, trưởng thôn xã Ðắk Ngo, huyện Ðắc Nông, tỉnh Ðắk Lắk, nói: “Các nông trường của nhà cầm quyền chiếm quá nhiều đất đai của dân tộc thiểu số!” Họ mất nhà mất đất không còn nơi sinh sống. Cộng thêm kế hoạch khai thác quặng Bauxite với hàng ngàn công nhân người Hoa, tự do lập làng xã riêng như ở tại xứ Trung Quốc.


Thông thường dân oan khiếu kiện hay biểu tình phản đối thì bị đánh đập trọng thương, bị tù đày chết chóc. Có người uất ức tự thiêu để phản đối. Chính phủ và Quốc Hội làm ngơ, bởi vì phe nhóm của ai cũng dính dáng xa gần, cũng có phần chia chác trong những vụ cưỡng chế đất. Gan lì như Ðoàn Văn Vươn, người đã bỏ công khai phá thiên nhiên, biến biển thành vườn, đem lợi ích cho quốc gia, nhưng cũng bị cưỡng chế dồn ép đến đường cùng, anh buộc phải gài mìn nổ súng chống lại cường quyền. Báo chí kêu ca, thủ tướng giả vờ xét xử cho có lệ. Kết cuộc, anh em Ðoàn Văn Vươn vẫn ngồi tù, gia đình vẫn nghèo đói.


Chỉ nhìn sơ việc cướp đất làm sân golf đủ biết sự lạm quyền đi quá xa. Ðồng ruộng mênh mông của nông dân bị thu hồi. Hiện tại cả xứ có mấy chục sân golf? Thừa thãi không có người chơi, trừ các ông bà tỉnh ủy viên, huyện ủy viên, bí thư tỉnh, huyện, xã, đã trở thành tư bản đỏ nhờ đất và hối lộ của dân, hay nhận tiền của tư bản nước ngoài.


Các chuyên gia nói với đài BBC rằng: Những vấn đề liên quan đến đất đai, cưỡng chế, và khiếu kiện, sẽ không bao giờ giải quyết được và sẽ không bao giờ kết thúc, nếu vẫn duy trì “sở hữu toàn dân”.


Bài toán nhà đất, Cộng Sản Hà Nội không thể giải được. Nó sẽ là một thứ tử huyệt của chế độ. Nó gây bất mãn ngày càng sâu đậm cho đến một thời điểm nào đó, tức nước sẽ vỡ bờ, dân oan nổi dậy đánh đổ chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa. Chừng đó dân sẽ cướp đoạt lại tài sản của những kẻ đã cướp đoạt. Dân sẽ chia lại ruộng vườn cho những người bị cướp, dân sẽ chia cổ phần các công ty nhà nước cho dân nghèo đã từng mất mát.

Những nét vẽ hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ

VAALA tổ chức cuộc thi vẽ Trung Thu tại báo Người Việt



 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Trong không khí dịu mát của một buổi sáng đầu Thu tại Nam California, hơn 300 em thiếu nhi đã tung tăng theo phụ huynh dẫn đến hội trường nhật báo Người Việt để tham dự một buổi thi vẽ nhân dịp Tết Trung Thu vào buổi sáng Thứ Bảy, 29 Tháng Chín.










Quang cảnh cuộc thi vẽ Trung Thu 2012 do VAALA tổ chức tại nhật báo Người Việt. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Ðây là lần thứ 10 Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) cùng nhật báo Người Việt tổ chức hàng năm với sự hỗ trợ của một số cơ sở thương mại để, vừa tạo một sinh hoạt vui chơi cho thế hệ trẻ nhân ngày Tết của các em, vừa là để gây ý thức bảo tồn sinh hoạt văn hóa của dân tộc Việt Nam. Năm nay đồng tổ chức còn có hội Festival of Children Foundation nữa.


Nhắc nhở các em khi khai mạc cuộc thi, cô Ðặng Võ Thúy, đồng trưởng ban tổ chức, nói bằng hai ngôn ngữ Anh-Việt rằng: “Hôm nay các em tham dự cuộc thi vẽ do báo Người Việt và hội VAALA tổ chức hàng năm. Năm nay là năm thứ 10 có cuộc thi này. Những bản vẽ của các em nếu được chấm giải sẽ được in trên các T-Shirt phát cho các em mặc trong cuộc thi tới. Ðề tài năm nay là Bảo Vệ Môi Trường. Nhưng…”










Họa sĩ Ann Phong thu nhận những tác phẩm đã hoàn tất. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Quay ra sau, cô Thúy lấy một tấm bảng có viết hàng chữ “In 10 Years…” để gây ấn tượng những lời nói của cô cho các em.


Cô nói: “Mười năm sau các em sẽ thế nào, cộng đồng của chúng ta sẽ ra sao và thế giới sẽ đi về đâu…” Câu hỏi của cô Thúy hình như không đợi câu trả lời từ các em, hầu hết còn ở tuổi hồn nhiên mà như chỉ muốn gây một ý tưởng cho các em khi đặt bút vẽ lên tấm giấy trắng tinh trước mặt.


Và cuộc thi vẽ bắt đầu. Các thiện nguyện viên VAALA và nhân viên nhật báo Người Việt tới tấp mang đồ nghề bút vẽ, màu nước, gôm tẩy đến trao tận tay cho từng em. Những nét bút chì bắt đầu được chạy trên bàn vẽ. Có em không cần vẽ phác và chuyển ngay những gam màu lên tác phẩm đang thành hình của mình.


Một cái nhìn chung, màu được nhiều em sử dụng nhiều nhất là màu xanh da trời và màu xanh cây cỏ. Ðối tượng (object) là những hình thể yêu thương quanh mình như bạn bè, gia súc, cây cỏ… hầu như không có một hình thức trừu tượng nào. Tất cả đã thể hiện thật rõ sự hồn nhiên trong sáng của tuổi thiếu nhi.










Nét vẽ hồn nhiên của một em tham dự cuộc thi. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Trong số hàng trăm họa sĩ tí hon gốc Việt thấy có hai cô bé tóc vàng mắt xanh. Hỏi thăm được biết một em tên là Erin Price, một em tên là Leora Price, cả hai cùng 5 tuổi cũng được ba mẹ người Mỹ đưa đến chung vui lễ hội Trung Thu. Rất tiếc chúng tôi không tìm được phụ huynh của hai em để được biết thêm chi tiết. Bên cạnh đó là em Tuyết Anh, 12 tuổi. Tuyết Anh vẽ gần hoàn tất một con lạch với hàng dừa xanh ngát hai bên bờ.


Em nói: “Hè vừa qua em được ba mẹ đưa về quê, thấy có những cây dừa này.”


Lăng xăng trong phòng thi cùng các thiện nguyện viên của VAALA, Bác Sĩ Phạm Ðăng Khoa và Nha Sĩ Olivia Nguyễn Lan Hương, thuộc Family Fun Dental, rất hồn nhiên kể cho chúng tôi: “Năm nào chúng em cũng đến giúp VAALA tổ chức cho các em thi vẽ như thế này. Vui quá anh ạ. Còn gì vui bằng được thấy những sự trong sáng hồn nhiên. Cảm thấy như mình còn được sống trong tuổi hoa niên không phải ưu tư gì.”


Bác Sĩ Phạm Ðăng Khoa và Nha Sĩ Olivia Nguyễn Lan Hương là hai trong số những mạnh thường quân bảo trợ cuộc thi. Ba trăm phần quà cho các họa sĩ tí hon đã được hai người đem đến chất đầy hai bàn dài trong lều nghỉ chân trước phòng thi để sẵn sàng trao cho từng em khi vẽ xong ra về.










Thành viên ban giám khảo phân vân. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Nhiều phụ huynh kiên nhẫn ngồi chờ con em bên ngoài phòng thi.


Cô Amy Hiếu, mẹ của thí sinh Dominique, 6 tuổi, vui vẻ cho biết: “Cháu đang thi trong đó. Ðây là lần đầu tiên cháu được tham gia vào sinh hoạt cộng đồng. Ở nhà cháu cứ náo nức chờ ngày hôm nay và có nói với tôi là con sẽ vẽ ‘Moon Light’ và rước đèn.” Ðược hỏi về sự mong ước của người mẹ này, cô Amy Hiếu cười nói: “Mong chứ, mong cháu nó được giải không phải vì giá trị vật chất mà là tinh thần giúp cho cháu nó biết tự tin hơn trên con đường còn cần cha mẹ dìu dắt.”


Cô Lê Ðình Y Sa, giám đốc điều hành VAALA, cho biết: “Chiều hôm nay khi các em nộp đủ những bản vẽ của mình, một ban giám khảo gồm năm người sẽ bắt tay vào việc chấm điểm ngay. Ban giám khảo gồm có ba họa sĩ thuộc ba thế hệ khác nhau để có cái nhìn đa dạng, cùng với một giám đốc bảo tàng viện và một nhà chuyên khảo văn hóa Việt Nam.


Ngày hôm sau, Chủ Nhật, 30 Tháng Chín, lễ trao giải sẽ được tổ chức vào lúc 1 giờ trưa tại South Coast Plaza, Costa Mesa.


Buổi lễ trao giải này còn có nhiều trò chơi vui Tết Trung Thu như vẽ mặt, tặng bong bóng hình con thú và làm thủ công tại chỗ. Cũng còn có một chương trình văn nghệ thiếu nhi đặc sắc với ban vũ Thiếu Nhi Lạc Hồng, ca sĩ thiếu nhi Danise Cao, trình diễn thời trang do Macy’s bảo trợ và múa lân của đoàn lân sinh viên đại học UCI phụ trách.”


Ðược biết, cuộc thi vẽ thiếu nhi năm nay do VAALA, nhật báo Người Việt, Festival of Children Foundation tổ chức đã được sự hỗ trợ đặc biệt của công ty Macy’s, Lee’s Sandwiches Las Vegas, Quentin Meats, Family Fun Dental, Advance Beauty College và Hoa Phát Money Transfer.


Ðồng thời các cơ quan truyền thông báo chí cũng tiếp tay quảng bá rộng rãi đến đồng hương như SBTN-TV, VNCR Radio, Hồn Việt TV và Saigon TV.


Nhà văn Quyên Di, một nhà hoạt động văn hóa tích cực trong cộng đồng Việt Nam, thành viên ban giám khảo năm nay, sau cuộc họp chấm điểm xong, cho biết: “Toàn bộ những bức tranh của các em là một giấc mơ đẹp. Trên 30% đạt mức trên trung bình. Tuy về nghệ thuật không phải là nguyên tắc chính để lượng giá, nhưng tranh của các em vẽ hầu hết được áp dụng nghệ thuật hội họa căn bản mà các em học ở nhà trường.”










Phụ huynh và các em háo hức ghi danh tham dự cuộc thi vẽ. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


“Nói về nội dung, nhiều bức tranh khá sâu sắc mang được cả những ý nghĩa văn học. Bố cục tranh cũng khá gọn, thấp thoáng có hình dung được cái tương lai 10 năm nữa. Ðó là những bức vẽ về phố phường sầm uất, những nhà chọc trời, những xa lộ thênh thang, v.v… hay những bức vẽ cảnh hòa bình qua hình ảnh mèo và chó,” nhà văn nói tiếp.


Ông nói thêm: “Ðặc biệt nhiều bức của các em còn thể hiện rõ nét dân tộc tính như cách ăn mặc, bản đồ Việt Nam làm nền, các cảnh rước đèn múa lân trong Tết Trung Thu. Tóm lại, qua cuộc thi vẽ này tôi thấy tuổi trẻ trong cộng đồng chúng ta là cả một giấc mơ tuyệt đẹp.”


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tìm hiểu luật di trú mới liên quan đến người 21 tuổi

 


Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.


 


Luật di trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 232,000 luật sư nhưng chỉ có 167 luật sư có bằng chuyên môn về luật di trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.


 


Ðề tài: Phán quyết mới về bảo lãnh cho con trên 21 tuổi


 


Có rất nhiều trường hợp đương sự được cha mẹ hoặc anh chị em bảo lãnh. Những đương sự đó đã có gia đình và con cái. Lúc đơn bảo lãnh được nộp thì những người con đó dưới 21 tuổi.


Nhưng khi tới ngày đáo hạn thì những người con đó đã quá 21 tuổi. Rất nhiều gia đình lưỡng lự không muốn sang Hoa Kỳ khi sắp được cấp thị thực. Ði không nỡ mà ở thì không yên. Ði thì không có ai nuôi nấng dạy dỗ cho những người con còn ở lại. Nhưng ở thì không ai chăm sóc lo lắng cho cha mẹ già và những người con dưới 21 tuổi được đi theo sẽ mất cơ hội để có một tương lai ở Hoa Kỳ. Những sự lo lắng đó sẽ trở thành quá khứ vì Tòa Kháng Án Khu Vực 9 vừa ra phán quyết nới rộng điều luật Child Status Protection Act (tạm dịch là Ðạo Luật Bảo Vệ Tuổi Con Trẻ).


Vào ngày 26 tháng 9 năm 2012, 9th Circuit Court of Appeals (tạm dịch là Tòa Kháng Án Khu Vực 9) phán quyết rằng những người con bị loại ra khỏi hồ sơ vì quá 21 tuổi, sau khi áp dụng phương sách tính tuổi theo đạo luật Child Status Protection Act, được giữ lại ngày ưu tiên của hồ sơ bảo lãnh cho cha mẹ của những người con đó. Hiệu quả của việc giữ lại ngày ưu tiên là người thừa hưởng được đặt đứng hàng đầu hoặc gần đó và thị thực sẽ được cấp liền.


Sự kiện của vụ án này là mẹ của đương đơn cô Rosalina Cuellar de Osorio làm đơn bảo lãnh cho cô theo diện ưu tiên 3, tức là con có gia đình của công dân Hoa Kỳ vào tháng 5 năm 1998. Con trai của cô Rosalina dưới 21 tuổi lúc đơn được nộp. Ngày ưu tiên của hồ sơ của cô Rosalina được đáo hạn vào tháng 11 năm 2005. Lúc đó con của cô Rosalina đã quá 21 tuổi cho nên không được hưởng theo hồ sơ đó. Cô Rosalina nhập cảnh Hoa Kỳ và trở thành thường trú nhân vào tháng 8 năm 2006. Vào tháng 7 năm 2007, cô Rosalina làm đơn bảo lãnh cho người con trai theo diện ưu tiên 2B, tức là con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân. Cô Rosalina yêu cầu cho con trai cô ta được giữ lại ngày ưu tiên của hồ sơ của mẹ cô bảo lãnh cho cô vào tháng 5 năm 1998. Sở Di Trú từ chối sự yêu cầu đó cho nên hồ sơ bảo lãnh cho người con trai bị tiếp tục giữ lại ngày ưu tiên tháng 7 năm 2007. Cô Rosalina làm đơn lên District Court (tạm dịch là Tòa Án Liên Bang) kiện Sở Di Trú. Tòa Án Liên Bang dựa theo tiền án Matter of Wang của Board of Immigration Appeals (tạm dịch là Tòa Kháng Cáo Di Trú) và bác bỏ đơn kiện của cô Rosalina. Cô Rosalina làm đơn kháng cáo lên Tòa Kháng Án Khu Vực 9.


Ðương đơn cô Teresita Costelo được mẹ là công dân Hoa Kỳ làm đơn bảo lãnh theo diện ưu tiên 3 vào năm 1990. Cô Teresita Costelo có hai người con được 10 và 13 tuổi lúc đơn bảo lãnh được nộp. Ðến lúc hồ sơ của cô Teresita được đáo hạn và được cấp chiếu khán vào năm 2004, hai người con của cô đã quá 21 tuổi. Sau khi nhập cảnh Hoa Kỳ cô Teresita làm đơn bảo lãnh cho hai người con và yêu cầu được giữ ngày ưu tiên của năm 1990.


Ðương đơn ông Lorenzo Ong được người chị là công dân Hoa Kỳ làm đơn bảo lãnh theo diện ưu tiên 4 vào năm 1981. Lúc đó hai người con của ông Lorenzo được 2 và 4 tuổi. Khi hồ sơ được đáo hạng vào năm 2002 thì hai người con đã quá 21 tuổi. Ông Lorenzo trở thành thường trú nhân và làm đơn bảo lãnh cho hai con vào tháng 3 năm 2005 và yêu cầu được giữ lại ngày ưu tiên của năm 1981.


Sở Di Trú từ chối sự yêu cầu giữ lại ngày ưu tiên của ba trường hợp trình bày trên. Những đương đơn đó kháng cáo lên District Court (tạm dịch là Tòa Án Liên Bang). Tòa Án Liên Bang dựa theo tiền án Matter of Wang của Board of Immigration Appeals (tạm dịch là Tòa Kháng Cáo Di Trú) và bác bỏ đơn kiện của những vị đó. Sau đó họ kháng cáo lên Tòa Kháng Án Khu Vực 9. Tòa Kháng Án Khu Vực 9 phán quyết rằng những người con đó được quyền giữ lại ngày ưu tiên của hồ sơ bảo lãnh cho cha mẹ của họ theo Ðạo Luật Bảo Vệ Tuổi Con Trẻ. Sự kiện và phán quyết này gần như y hệt phán quyết của Tòa Kháng Án Khu Vực 5 vào ngày 8 tháng 9 năm 2011 trong vụ án Khalid v. Holder.


Sự kiện của vụ án Khalid v. Holder là ông Khalid là người Pakistan. Ông Khalid nhập cảnh Hoa Kỳ với chiếu khán du lịch vào tháng 6 năm 1996. Dì của ông Khalid có làm đơn bảo lãnh cho mẹ của ông Khalid vào ngày 12 tháng 1 năm 1996, lúc đó ông Khalid chỉ có 11 tuổi. Hồ sơ bảo lãnh đó đáo hạng vào tháng 2 năm 2007, lúc đó ông Khalid 22 tuổi. Ông Khalid làm hồ sơ thẻ xanh nhưng hồ sơ bị từ chối vì ông Khalid đã quá 21 tuổi. Vài tháng sau khi hồ sơ thẻ xanh bị từ chối, mẹ của ông Khalid lúc đó đã trở thành thường trú nhân và đã làm đơn bảo lãnh ông Khalid vào ngày 23 tháng 11 năm 2007. Nhưng vì hồ sơ thẻ xanh của ông Khalid bị từ chối cho nên Sở Di Trú Hoa Kỳ đã tiến hành thủ tục trục xuất đưa ông Khalid ra tòa di trú. Khi ra tòa trục xuất ông Khalid yêu cầu tòa xét xử hồ sơ thẻ xanh của ông vì ông ta cãi rằng ông ta hội đủ điều kiện để làm thẻ xanh vì dưới hồ sơ bảo lãnh mới do mẹ ông ta nộp, ông ta được quyền được giữ lại ngày ưu tiên của hồ sơ bảo lãnh của dì bảo lãnh cho mẹ ông ta. Chiếu theo ngày ưu tiên đó thì hồ sơ đã đáo hạng. Nhưng tòa di trú, chiếu theo tiền lệnh của Board of Immigration Appeals (BIA – tức là tòa kháng cáo di trú) trong vụ án Matter of Wang năm 2009, từ chối hồ sơ của ông Khalid. Trong vụ án Matter of Wang thì BIA đã từ chối không cho phép đương đơn được giữ lại ngày ưu tiên cũ. Trường hợp của đương đơn trong vụ án Matter of Wang giống y hệt như hồ sơ của ông Khalid. Sau khi bị tòa di trú từ chối hồ sơ, ông Khalid kháng án lên BIA và BIA từ chối đơn kháng án của ông Khalid dựa theo tiền lệ của vụ án Matter of Wang. Tiếp theo đó thì ông Khalid kháng án lên 5th Circuit Court of Appeals (tức là Tòa Kháng Án Khu Vực 5). Tòa Kháng Án Khu Vực 5 quyết định rằng ông Khalid được giữ lại ngày ưu tiên của hồ sơ của dì bảo lãnh cho mẹ cho hồ sơ của mẹ bảo lãnh cho ông Khalid.


Phán quyết của Tòa Kháng Án Khu Vực 5 chỉ có hiệu lực ở ba tiểu bang Texas, Louisiana và Mississippi. Trong khi đó, Tòa Kháng Án Khu Vực 9 bao gồm một vùng rộng lớn hơn, với các tiểu bang Arizona, California, Hawaii, Idaho, Montana, Nevada, Oregon và Washington, nơi có nhiều người Việt cư ngụ.


Phán quyết này là phán quyết rất quan trọng và rất lợi ít cho rất nhiều người trong trường hợp tương tự. Những quí vị nào hiện đang trong trường hợp này nên liên lạc với một luật sư chuyên hành nghề luật di trú để tìm hiểu thêm.


Chi tiết trình bày trên là những chi tiết chung chung. Ngoài những chi tiết đó, luật lệ có đòi hỏi một số điều kiện phụ rất quan trọng và hồ sơ được chấp thuận hay không là do những điều kiện phụ quan trọng đó. Vì vậy, quí vị nên tham khảo với một luật sư thực thụ di trú đầy đủ kinh nghiệm để quyết định hồ sơ của mình có hội đủ điều kiện hay không và để người luật sư di trú đó áp dụng điều luật của Ðạo Luật Bảo Vệ Tuổi Con Trẻ để kháng cáo và yêu cầu được giữ lại ngày ưu tiên.


 


Bản tin chiếu khán


 


Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 10 năm 2012.


Ưu tiên 1 – priority date là ngày 8 tháng 10 năm 2005, tức là ưu tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu tiên 2a – priority date là ngày 1 tháng 6 năm 2010, tức là ưu tiên được dành cho vợ, chồng, hoặc con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu tiên 2B – priority date là ngày 15 tháng 9 năm 2004, tức là ưu tiên được dành cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu tiên 3 – priority date là ngày 22 tháng 5 năm 2002, tức là ưu tiên được dành cho con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu tiên 4 – priority date là ngày 15 tháng 3 năm 2001, tức là ưu tiên được dành cho anh, chị hoặc em của công dân Hoa Kỳ.


Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2012-10%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html.


Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời quý vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú” và mục “Giải Ðáp Thắc Mắc” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Chủ Nhật ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.


Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Cảnh sát truy lùng kẻ cướp 5 ngân hàng Nam California

 


ORANGE COUNTY – Nhân viên công lực liên bang và địa phương đang truy tìm một người đàn ông bị tình nghi cướp năm ngân hàng tại miền Nam California trong mấy tuần qua, theo một bản tin của báo The Los Angeles Times.









Cảnh sát Los Angeles bắt một nghi can cướp ngân hàng hồi năm 2002. Cảnh sát đang truy lùng một nghi can cướp năm ngân hàng tại miền Nam California. (Hình minh họa: David McNew/Getty Images)


Nghi can này, được gọi là “The Desperate Bandit,” thường vào ngân hàng, đưa một miếng giấy cho biết nghi can đang “rất cần tiền”. Hôm Thứ Sáu, nghi can này lấy được $1,000 tại ngân hàng US Bank ở Placentia.


“Nghi can bước vào và đưa miếng giấy,” cảnh sát viên Brian Yamaguchi, thuộc Sở Cảnh Sát Placentia, nói. “Nghi can nói có mang vũ khí, nhưng không ai nhìn thấy cả.”


Vụ cướp xảy ra khoảng 1 giờ 30 chiều tại địa chỉ 201 E. Yorba Linda Blvd., ông Yamaguchi nói.


Các vụ cướp trước đó bao gồm một vụ ở Chino hôm 8 Tháng Tám, một vụ ở Anaheim Hills hôm 5 Tháng Chín, một vụ ở Tustin và một vụ ở Corona cùng trong ngày 14 Tháng Chín.


Cảnh sát phỏng đoán nghi can cướp được tổng cộng khoảng $10,000.


“Chúng tôi có nhiều điều tra viên đang làm việc với FBI và các cơ quan công lực khác về vụ này,” ông Yamaguchi nói.


Nghi can được mô tả là một người đàn ông da trắng, khoảng 40 tuổi, mặc áo thun màu đỏ có hàng chữ “The Red Zone,” đội nón baseball và mặc quần ngắn.


Nghi can sử dụng chiếc xe màu trắng, bốn cửa, hiệu Toyota Corolla. (Ð.D.)

Martell Cordon Bleu mừng 100 tuổi

 


Hà Giang/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Tối Thứ Tư, 26 Tháng Chín, trong một không gian bao la mà huyền ảo của nhà hàng The Villa, Westminster, khoảng 50 người trong giới truyền thông, dân sành rượu, đại lý rượu và nhiều đại diện của Martell, tụ họp trong một buổi tiệc cocktail, theo sau là bữa ăn tối ấm cúng với nhạc nhẹ, rượu nồng, để mừng dịp Martell Cordon Bleu tròn 100 tuổi.









Ðược chế tạo và ra mắt từ năm 1912, Cordon Bleu ngay sau đó nhanh chóng trở thành một huyền thoại trong thế giới rượu cognac cổ điển. (Hình: Martell cung cấp)


Cordon Bleu được ông Edouard Martell chế tạo năm 1912, ra mắt ở khách sạn nổi tiếng Hotel de Paris tại Monaco, và ngay sau đó nhanh chóng trở thành một huyền thoại trong thế giới rượu cognac cổ điển. Ðược đựng trong kiểu chai nhã nhặn, thanh lịch, trong gần 100 năm qua, rượu Cordon Bleu chiếm vị trí một mình một cõi về cả hình thức đến ý thức, luôn duy trì được niềm say mê tận tụy của giới thưởng thức nhờ tính cách tao nhã, gần như toàn hảo khó bì của nó.


Gửi lời chào đến quan khách, ông Peter Ly, đại sứ thương hiệu (Brand Ambassador) của Martell trong vùng Nam California, nói rằng trong dịp kỷ niệm chai Cordon Bleu của Martell ăn mừng sinh nhật 100 năm, đây là “bữa tiệc tối duy nhất được tổ chức trên toàn quốc Hoa Kỳ”.


“Tại sao Westminster lại là thành phố duy nhất được chọn cho bữa ăn tối này?” Ông Peter Ly hỏi rồi tự trả lời giữa tiếng cười ồ của mọi người.


“Vì người dân Westminster, tức người gốc Việt ở đây, yêu cognac của Martell vô cùng.”


Thật thế, muốn biết rượu cognac nói chung, và cognac của Martell thông dụng thế nào với người gốc Việt, cứ đến dự những đám cưới trong vùng thì sẽ thấy. Từng thùng, từng thùng cognac của Martell được đưa đến chất ở một góc phòng trước giờ khai mạc. Xoàng xoàng thì cũng phải là VSOP, nhưng thường là XO hay Cordon Bleu.


Không chỉ người gốc Việt “mê” cognac của Martell, mà dân Á Ðông nói chung ở khắp thế giới, đặc biệt là ở Trung Quốc, không biết từ bao giờ đã “ghiền” những giọt Cordon Bleu màu đồng sậm ánh vàng, hương cay nhẹ vừa phức tạp vừa thanh khiết, và vị rượu mượt mà, tròn trịa, đậm mà dịu do hỗn hợp gỗ và nho tạo thành. Và hậu quả là tại Hoa Kỳ, trong nhiều tháng qua, tìm mua được một chai Cordon Bleu quả là một kỳ công.


Ðược hỏi về tình trạng khan hiếm Cordon Bleu, ông Bertrand Guinoiseau, đại sứ thương hiệu Martell trên toàn Châu Mỹ, ghé thăm giới tiêu thụ tại khu Little Sài Gòn, giải thích: “Trong thời gian qua, vì Trung Quốc đặt hàng quá nhiều, chúng tôi không đủ cung cấp nên phải hạn chế số rượu gửi vào nước Mỹ.”


Ông Guinoiseau cho biết thêm hiện giờ “Trung Quốc tiêu thụ gần 80% số rượu do Martell sản xuất’.


Rồi với giới ái mộ Cordon Bleu có mặt trong phòng, ông an ủi: “Xin báo tin vui cho quý vị biết là Martell đã điều chỉnh mức sản xuất, và chỉ trong thời gian rất ngắn nữa thôi, sẽ tiếp tục cung cấp Cordon Bleu qua Hoa Kỳ, nhưng e rằng sẽ không giữ được giá như cũ.”


“Thôi thì đắt hơn một tí cũng phải chịu thôi!” Một khách ghiền Cordon Bleu nói.


“Lúc không kiếm được Cordon Bleu, chúng tôi đã chuyển qua Hennessy rồi Rémy Martin, nhưng không sao vẫn không thay thế được.”









Ông Peter Ly (trái) và Bertrand Guinoiseau (giữa), đại sứ thương hiệu của Martell, chụp hình lưu niệm với một nhân viên thương vụ của nhật báo Người Việt trong buổi tiệc kỷ niệm Cordon Bleu 100 tuổi, tổ chức tại Westminster. (Hình: Martell cung cấp)


Nhưng không ai có nhiều thì giờ để ưu tư. Vì trên mỗi bàn tiệc, một chai Cordon Bleu quen thuộc đang chờ được thưởng thức.


Bỏ vào ly một ít đá, rót vào một chút Perrier, rồi rót lên đó những giọt Cordon Bleu màu đồng sậm ánh vàng, mới cầm ly lên gần mũi thôi, chưa kịp nhấp, không gian như đã ấm lên và huyền hoặc thêm.


Tại sao ngày nào cũng không phải là ngày Martell Cordon Bleu tròn 100 tuổi nhỉ?


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Kaka trở lại đội tuyển Brazil sau hai năm vắng mặt

 


Bóng tròn


Cựu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới


 


 Tổng hợp – Cựu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới (Former World Player of the Year), Kaka lần đầu tiên ra sân trong thành phần đội tuyển Brazil cho hai trận giao hữu sắp tới trong hơn hai năm, sau khi có tên trong danh sách các cầu thủ được triệu tập vào ngày Thứ Năm vừa qua.









Tiền đạo Kaka của đội Real Madrid, Tây Ban Nha với chiếc cúp “Cầu thủ xuất sắc nhất của trận đấu” sau trận đấu giữa Real Madrid và Millonarios FC diễn ra tại Estadio Santiago Bernabeu, Madrid, Tây Ban Nha ngày 26 tháng 9, 2012. (Hình: Gonzalo Arroyo Moreno/Getty Images)


Cầu thủ Kaka, hiện thi đấu cho đội bóng câu lạc bộ Real Madrid ở Tây Ban Nha, từng bị thương liên tiếp trong vài mùa bóng vừa rồi, được gọi vào đội tuyển Brazil cho hai trận giao hữu sắp tới gặp Iraq tại Thụy Ðiển ngày 11 tháng 10 và Nhật Bản ở Ba Lan năm ngày sau đó.


Kaka đã không có mặt trong đội tuyển quốc gia kể từ khi Brazil bị Hòa Lan đá bại 2-1 ở tứ kết World Cup 2010 Nam Phi.


Ðây là lần thứ hai, cựu tuyển thủ một thời được tuyên dương là xuất sắc nhất thế giới, được huấn luyện viên Mano Menezes, thay thế Dunga sau kỳ World Cup 2010, gọi vào thành phần thi đấu của tuyển Samba, nhưng năm rồi, cầu thủ này buộc phải ngồi ngoài vì chấn thương trong các trận giao hữu với Gabon và Ai Cập.


Ở tuổi 30, Kaka lần đầu tiên ra sân trong màu áo tuyển Brazil vào năm 2002, có 82 lần ra sân trong thành phần chính thức cũng như có mặt ở cả ba kỳ World Cup 2002, 2006 và 2010.


Huấn luyện viên Menezes nói với các phóng viên báo chí: “Chúng tôi đã theo dõi sự tiến bộ của Kaka. Qua các đợt tập dượt, Kaka đã đạt đến những tiêu chuẩn mà cho chúng tôi hy vọng là cầu thủ này sẽ thi đấu tốt khi được chọn vào thành phần chính thức tuyển Brazil.”


“Ðiều quan trọng là chúng tôi có những cầu thủ với kinh nghiệm thi đấu phong phú… Tôi nghĩ Kaka sẽ xác nhận điều mà chúng tôi nghe và biết được về cậu ấy và cậu ấy sẽ thi đấu tốt hơn.”


Menezes cho biết ông không thấy có vấn đề nào khi kết hợp Kaka và Oscar ở hàng tiền vệ.


Ông nói thêm: “Kaka sẽ chơi ở vị trí tiền vệ tấn công trên sân và không chính xác giống như vai trò của Oscar trong đội tuyển. Chúng tôi sẽ để cho hai cầu thủ này chơi cặp với nhau ít nhất một trong hai trận giao hữu sắp tới.”


Trong khi đó vẫn không có chỗ đứng nào trong đội tuyển đối với tiền vệ Hernanes của đội Lazio. Ðây là một trong những tiền vệ năng động nhất hay nhất ở giải Serie A.


Huấn luyện viên Menezes đang xây dựng đội tuyển chuẩn bị cho World Cup 2014 mà Brazil là nước chủ nhà và ông cũng đang tìm kiếm lối chơi mới từ chiến thuật phản công nhanh được áp dụng dưới thời cựu huấn luyện viên Dunga.


Ông hiện đang chịu áp lực sau khi đội tuyển trẻ U-23, mà ông kiêm luôn huấn luyện viên, đã vuột mất huy chương vàng ở London sau khi để thua đội tuyển Olympic Mexico trong trận chung kết, nhưng ông khẳng định đội tuyển Brazil sẽ sẵn sàng cho giải bóng tròn lớn nhất hành tinh năm 2014.


Menezes vẫn bị chế nhạo trong các trận giao hữu mới đây khi đón tiếp đội tuyển Nam Phi ở Sao Paulo và Argentina tại Goiania, mặc dù Brazil thắng cả hai trận này.


Dù thế Menezes luôn khẳng định: “Chúng ta vẫn chưa sẵn sàng cho các trận đấu quan trọng nhưng rồi chúng ta cũng sẽ thật sự có được điều này.”


Thành phần đội tuyển Brazil:


Thủ môn: Jefferson (Botafogo), Diego Alves (Valencia) Victor (Atletico Mineiro).


Hậu vệ: Adriano (Barcelona), Daniel Alves (Barcelona), Alexsandro (Porto), Marcelo (Real Madrid), David Luiz (Chelsea), Dede (Vasco da Gama), Leandro Castan (AS Roma), Thiago Silva (Paris St Germain).


Tiền vệ: Fernando (Gremio), Paulinho (Corinthians), Giuliano (Dnipro Dnipropetrovsk), Ramires (Chelsea), Oscar (Chelsea), Sandro (Tottenham Hotspur), Kaka (Real Madrid), Lucas (Sao Paulo), Thiago Neves (Fluminense).


Tiền đạo: Hulk (Zenit St Petersburg), Leandro Damiao (Internacional), Neymar (Santos). (T.D.)

Nadia Petrova vô địch Pan Pacific Open 2012

 


Quần vợt


Ðánh bại Radwanska 6-0, 1-6, 6-3


 


 TOKYO (Reuters) – Tay vợt nữ Nga, Nadia Petrova đã đánh bại đương kim vô địch Pan Pacific Open, Agnieszka Radwanska của Ba Lan với tỷ số 6-0, 1-6, 6-3 trong trận chung kết ngày Thứ Bảy vừa qua để đoạt danh hiệu vô địch giải đấu tại Tokyo, Nhật Bản năm nay.










Vô địch Pan Pacific Open, Nadia Petrova của Nga (phải) và á quân Agnieszka Radwanska của Ba Lan với hai trophy sau khi Petrova đánh bại Radwanska 6-0, 1-6, 6-3 trong trận chung kết diễn ra tại Tokyo ngày 29 tháng 9, 2012. (Hình: Kazuhiro Nogi/AFP/Getty Images)


Ðây là chức vô địch thứ hai của tay vợt 30 tuổi trong năm sau khi đoạt giải đấu khởi động (warm up event) cho Grand Slam Wimbledon trước đó tại Den Bosch. Danh hiệu vô địch lần này cũng là chức vô địch lần thứ 12 và danh giá nhất trong sự nghiệp của Petrova.


Sau khi đoạt vô địch giải đấu có sự tham dự của 9 trong số 10 nữ danh thủ quần vợt hàng đầu thế giới, Petrova tuyên bố với các phóng viên báo chí: “Ván thứ nhất và ván thứ ba là hai ván thi đấu hoàn hảo nhất của tôi.”


Với chức vô địch lần này, Petrova chắc chắn leo lên thứ hạng 14 từ vị trí thứ 18 của bảng xếp hạng các tay vợt nữ thế giới (WTA) lần tới.


Petrova nói thêm: “Ðây là giải lớn nhất mà tôi đoạt vô địch từ trước đến nay. Tôi không bao giờ mong đợi có được vị thế này. Cảm giác thật khó mà tưởng tượng được.”









Nadia Petrova của Nga đánh trả banh trong trận tranh chung kết giải Pan Pacific Open với Agnieszka Radwanska của Ba Lan diễn ra tại Tokyo ngày 29 tháng 9, 2012. (Hình: Kazuhiro Nogi/AFP/Getty Images)


Ngay từ ván đầu tiên, Petrova đã tung ra những cú đánh như “trời giáng”, khiến cho tay vợt xếp hạt giống thứ ba Radwanska không thể nào có được điểm thắng trong ván này. Và dù cho Radwanska có quân bình tỷ số ở ván thứ nhì 6-1 nhưng vẫn không thể cầm cự trước một Petrova mạnh mẽ ở ván thứ ba.


Petrova, từng đánh bại những tay vợt nữ thuộc top 10 thế giới Sara Errani và Samantha Stosur trên đường đi đến trận chung kết lần này, trước đây vào năm 2006 cũng có mùa giải thật sự tốt đẹp khi cô đoạt danh hiệu vô địch 5 giải đấu.


Với tổng số tiền thưởng là 2.16 triệu đô la, với chức vô địch đem về cho Petrova $385,000. (T.D.)

Chelsea đá bại Arsenal 2-1

 


PREMIER LEAGUE


 


 Chelsea kéo dài cách biệt ở ngôi đầu bảng


 


Tổng hợp – Tính cho đến hết ngày Thứ Bảy 29 tháng 9 năm 2012, giải vô địch bóng tròn ngoại hạng Anh – Premier League 2012 bước sang vòng thi đấu thứ sáu với đội bóng câu lạc bộ Chelsea tiếp tục ở ngôi số một trên bảng xếp hạng và kéo dài khoảng cách biệt so với các đội ở dưới, sau khi đội bóng của huấn luyện viên Matteo có chiến thắng ngoạn mục, đầy ấn tượng 2-1 trên sân Emirates Stadium trước Arsenal, chưa hề nếm mùi thất bại trên sân nhà của mình trước đây.









Hậu vệ Carl Jenkinson (giữa) của Arsenal tìm cách dẫn banh qua đối thủ Oscar (phải) của Chelsea trong trận đấu giải Premier League giữa Chelsea và Arsenal diễn ra trên sân The Emirates Stadium, London ngày 29 tháng 9, 2012. (Hình: Adrian Dennis/AFP/Getty Images)


Hai cầu thủ Tây Ban Nha, Juan Mata và Fernando, ghi hai bàn thắng, giúp Chelsea, tiếp tục ở vị trí số một trên bảng xếp hạng và ít nhất tạm thời gia tăng khoảng cách biệt 4 điểm so với đội Manchester United, xếp thứ ba và đã huề 0-0 với Tottenham trong trận đấu cùng ngày. Nhưng Manchester United, thi đấu ít hơn một trận tính đến thời điểm này.


Trong khi đó, Manchester City đứng thứ tư đồng sáu trận đấu với Chelsea nhưng cũng kém 4 điểm dù có thêm 3 điểm sau khi đá bại Fulham 2-1.


Nối tiếp theo sau Chelsea là Everton, mùa này có sự khởi đầu rất thuận lợi, cũng vừa thêm 3 điểm khi vượt qua đội bóng vừa thăng hạng mùa này là Southampton với tỷ số 3-1. Với bốn trận thắng, một hòa, một thua, được 13 điểm, chỉ hơn Manchester United và Manchester City một điểm phù du.


Ðội đứng thứ 5 trên bảng xếp hạng là West Brom, với ba thắng, một hòa, một thua được 10 điểm.


Vùng cuối bảng, xếp thứ 17 là Southampton chỉ được 3 điểm qua sáu trận đấu, kế tiếp là Norwich City, 3 hòa, 3 thua được 3 điểm, áp chót là Reading, cũng là đội vừa thăng hạng, chỉ 2 hòa, 3 thua được 2 điểm và cầm đèn lái là Queens Park Rangers, giai đoạn đầu của mùa bóng này đã thi đấu tệ hại cũng chỉ kiếm được 2 điểm sau 2 trận hòa, 3 trận thua.


Trở lại trận đấu giữa Chelsea và Arsenal, đội khách Chelsea có khởi đầu mạnh mẽ, đã giới hạn khả năng kiểm soát bóng đội chủ nhà Arsenal chỉ còn 40% trong vòng 15 phút đầu tiên. Nhưng các học trò của huấn luyện viên Wenger cũng tạo ra sự đe dọa đối với thủ thành Petr Cech của Chelsea với cú dứt điểm của Abou Diaby.


Nhưng chính Diaby lại bị chấn thương từ cú sút nói trên – phải rời khỏi sân sau đó – cộng thêm sự lỏng lẻo của hàng phòng ngự Arsenal, tạo cơ hội cho tiền đạo Torres, nhận được banh từ khoảng cách 7 yards trước khung thành Arsenal đã tung ngay cú volley tuyệt đẹp đưa banh vào góc thượng, mở tỷ số ở phút 20. Ðây là bàn thắng thứ ba của tiền đạo này trong mùa giải league.


Nhưng chỉ ba phút trước khi kết thúc hiệp đầu, Gervinho, từ đường banh chuyền ngang chính xác của Oxlade-Chamberlain (vào sân thay thế cho Diaby) đã xoay người sút banh đi sát phía dưới xà ngang khiến cho thủ môn Petr Cech thúc thủ, quân bình tỷ số 1-1 về cho Arsenal.


Ðến phút 53, Chelsea hưởng quả phạt trực tiếp, Juan Mata đá quả phạt này, banh đi vào khung thành, hậu vệ Koscielny lại phạm phải sai lầm khi phá bóng, nhưng lại để banh chạm chân đi luôn vào lưới giúp cho đội khách dẫn lại 2-1. Và tỷ số này không thay đổi đến khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu.


Sau trận đấu, huấn luyện viên Roberto Di Matteo của Chelsea cho biết: “Tôi nghĩ chúng tôi chơi rất hay ở trận đấu này và đạt được chiến thắng. Từ khởi đầu cho đến khi kết thúc chúng tôi không bao giờ phải lùi về phòng thủ nhiều, chúng tôi luôn tấn công và tạo cơ hội tốt để ghi bàn và chiến thắng thật sự về phía chúng tôi hôm nay.”









Cầu thủ Juan Mata (không có trong ảnh) của Chelsea ghi bàn thắng thứ hai cho Chelsea khi banh trúng chân một hậu vệ Arsenal đi qua khỏi tay thủ môn Vito Mannone (số 24) vào lưới trong trận đấu giải Premier League giữa Chelsea và Arsenal diễn ra trên sân The Emirates Stadium, London ngày 29 tháng 9-2012. (Hình: Richard Heathcote/Getty Images)


Trong khi đó người dẫn dắt Arsenal, Arsene Wenger với vẻ mặt đầy thất vọng thú nhận: “Chúng tôi có chút căng thẳng ngay từ lúc bắt đầu… Tuy nhiên đáng lẽ ra chúng tôi không nên thua ở trận đấu như thế này. Thật là buồn khi được chơi trên sân nhà lại phải hai lần vào lưới lượm banh. Họ chỉ có ba cơ hội tung cú sút vào khung thành và ghi hai bàn thắng trong khi chúng tôi cũng có nhiều cơ hội và ít nhất có thể thủ hòa nhưng lại không thành công.”


Kết quả những trận đấu khác:


– Everton thắng Southampton 3-1


– Sunderland hơn Wigan 1-0


– Stoke City đá bại Swansea 2-0


– Reading hòa Newcastle 2-2


– Manchester City hơn Fulham-1


– Liverpool đè bẹp Norwich City 5-2


– Manchester United hòa Tottenham 0-0. (T.D.)

Câu chuyện kiểm duyệt

 


Lê Phan


 


Hồi trước đây tôi thường thương hại Miến Ðiện. Ðây là một đất nước giàu tài nguyên, dân chúng chăm chỉ, hiền hòa, nhưng trong nhiều năm kể từ khi độc lập đã liên tiếp chịu đựng sự cai trị của một nhóm quân nhân độc đoán, tàn bạo và thiếu khả năng.


Tôi còn nhớ lần tới Rangoon hồi thập niên 1990. Ngồi trong một quán cóc dưới chân chùa Shwedagon nổi tiếng, một nhà trí thức Miến đã than thở về sự suy tàn của đất nước mình. Ông kể lại là từ những bức tượng Phật thanh tú đến cổ thành Pagan với nhiều ngàn ngôi chùa, Miến Ðiện đã có thời là một đế quốc rộng lớn nhất Ðông Nam Á. Về kinh tế, trước Ðệ Nhị Thế Chiến, Miến Ðiện là quốc gia đứng đầu thế giới về xuất cảng gạo. Nhưng ngày nay Miến Ðiện đã trở thành một trong những quốc gia lạc hậu và nghèo đói nhất vùng.


Nhưng gần đây tôi lại cảm thấy vừa mừng cho dân tộc Miến Ðiện vừa hơi ghen tị và buồn thay cho dân tộc Việt Nam.


Cách đây vài ngày, nhà trí thức Miến Ðiện đó đã email cho bạn bè một bài đăng trên nhật báo The New York Times về việc viên giám đốc kiểm duyệt cuối cùng của Miến Ðiện hạ bút giải nghệ.


Hồi tôi đến Miến Ðiện, một đồng nghiệp đã lén lút chỉ cho tôi trụ sở của Sở Kiểm Duyệt. Tòa nhà đó trước kia đã là trung tâm tra tấn của hiến binh Nhật thời Ðệ Nhị Thế Chiến. Và đó chính là lý do mà U Tint Swe đã bị đặt cho cái biệt hiệu “Kẻ tra tấn văn nghệ”. (U là một danh xưng kính trọng có thể nói đồng nghĩa với ông hay ngài). Ông Tint công nhận với phóng viên báo Times là tuy sở của ông không bắt bớ, giam cầm ai nhưng quả là đã phải “tra tấn” những gì họ viết ra.


Trong suốt gần năm thập niên, chính quyền quân phiệt đã dò từng chữ, từng trang, từng bài, từng tấm hình, từng bài thơ trước khi cho xuất bản. Ðối với chính quyền đây là một công việc tối quan trọng, vì họ muốn kiểm soát mọi khía cạnh cuộc sống của người dân dưới quyền cai trị của họ.


Sở kiểm duyệt, vốn có cái tên quái đản là Ban Theo Dõi và Ðăng Ký Báo Chí, đã là niềm uất hận của nhiều thế hệ những nhà sáng tác. Một nhà văn đã cho tôi xem tập bản thảo của mình vừa được trả lại. Những trang giấy trắng, mực đen, đã trở thành đỏ lòm vì những dòng thêm bớt, những chữ gạch bỏ của người kiểm duyệt. Nhiều chỗ nguyên một đoạn bị gạch bỏ. Nhà văn còn cho biết là đã có nhiều bài, một vài cuốn sách ông viết ra đã bị cấm phổ biến.


Chỉ một tí xíu nào lộ diện của một ý tưởng chống đối, một chút chỉ trích tham nhũng là cũng bị xóa sạch. Nhà văn kể với tôi là một đoạn văn trong đó ông cho nhân vật, một anh tài xế taxi, than phiền về giá xăng, thế là câu chuyện ngắn đó đã không bao giờ được chào đời.


Chính quyền còn xóa luôn cả cái tên Burma, mặc dầu đó chính là tên của dân tộc chiếm đa số trên lãnh thổ ngày nay là Miến Ðiện. (Tiếng Việt chúng ta đáng lẽ phải được coi là “politically correct” vì đã dùng theo tiếng Hán hai chữ Miến Ðiện vốn là phiên âm chữ Myanmar và “điện” chỉ những vùng bộ tộc man rợ.)


Trong tòa nhà của sở kiểm duyệt đó, theo nhật báo Times, đã có khoảng 100 nhà kiểm duyệt, hầu hết là phụ nữ, ngồi trên những cái ghế mây cổ lỗ sĩ, chăm chỉ đọc, gạch bỏ và xóa sổ mọi tác phẩm văn nghệ trên những cái bàn bằng gỗ teak cũng cổ lỗ sĩ không kém. Một vài công việc kiểm duyệt đã bắt đầu dùng đến máy điện toán nhưng đại đa số vẫn còn chỉ có bút đỏ. Xung quanh những nhà kiểm duyệt đầy những cuốn sách đã bắt đầu mục nát. Ông bạn nhà văn của tôi còn cả quyết là tiếng mọt giấy rào rạo vào mùa mưa khiến các nhân viên phải xịt thuốc trừ mối thường xuyên.


Nhưng văn phòng này ngày nay đã hoàn toàn lặng lẽ. Cách đây một tháng, ông U Tint Swe đã mời hết tất cả những chủ bút và chủ nhiệm chính của đất nước đến để loan báo một tuyên bố vĩ đại: Sau 48 năm và 14 ngày, sở kiểm duyệt đã được cho vào đống rác của lịch sử.


Ðối với thế giới bên ngoài, thay đổi chính trị tại Miến Ðiện, từ sự trả tự do cho tù chính trị, việc thành lập một Quốc Hội mà ngày nay đang có những cuộc tranh luận gay go thực sự, và hơn hết, tự do cho các phương tiện truyền thông, đã xảy ra một cách đột ngột đến đáng ngạc nhiên. Thật là hiếm có thí dụ trong lịch sử cận và hiện đại khi một chế độ độc tài quân phiệt đã từ bỏ đa số quyền hành mà không có bạo lực đổ máu.


Theo tờ Times, chính câu chuyện đời tư của ông Tint đã cho thấy sự biến đổi bên trong nội bộ chính quyền, sự việc là dần đà nhiều viên chức của chính quyền hiểu là chế độ quân phiệt không thể nào tồn tại mãi được. Ông Tint và những viên chức trong Bộ Thông Tin đã tự đặt một thời biểu cho việc hủy bỏ kiểm duyệt hồi năm ngoái, chỉ vài tháng sau khi chính phủ dân sự của Tổng Thống Thein Sein lên nắm quyền.


Trong văn phòng của ông, nơi mà những khẩu hiệu tuyên truyền của “chế độ cũ” vẫn còn đầy tường, U Tint giải thích “Công việc tôi làm không thích hợp với thế giới, không hài hòa với thực tế.” Ông kết luận: “Chúng tôi không tránh nổi thay đổi khi mà toàn đất nước muốn thay đổi.”


Chính thức thì ông U Tint Swe, 47 tuổi, là sức mạnh đằng sau bộ máy tuyên truyền đáng kể của chế độ. Nhưng trong một dấu hiệu cho thấy chế độ đã lung lay đến mức nào trong những năm cuối, vị giám đốc sở kiểm duyệt có hai bộ mặt. Trong một cuộc phỏng vấn hiếm có với tờ Times, ông thú nhận mình cũng là một nhà văn. Cuối tuần, ông viết những bài nghiên cứu dài về quân sử, vũ khí và các đề tài khác. Một trong những cuốn sách mà ông thích nhất là một bộ quân sử Hoa Kỳ.


Ông đã post những bài mình viết lên Facebook, khiến các nhà báo Miến Ðiện đã mỉa mai nói là ngay chính ông trùm kiểm duyệt cũng đã biết “luồn lách”.


Thách thức chính của chính quyền là những tiến bộ mới về kỹ thuật: Ðiện thoại thông minh, truyền hình vệ tinh và thế giới xuất bản online, đã vượt tầm quyền soát của những nhà kiểm duyệt, đã trở thành thực tế ngay cả đối với những viên chức như ông Tint. Họ và gia đình họ cũng phải sống trong những thay đổi đó.


Các đồng nghiệp của tôi ở Miến Ðiện nói là ông U Tint Swe, một cựu sĩ quan, đã thay đổi dần dà trong năm năm rưỡi ông đóng vai “kẻ tra tấn văn nghệ”. Lúc đầu là một viên chức khắc khổ, thô bạo, điển hình của một sĩ quan trong chế độ quân phiệt, ông Tint trở thành ngày càng tử tế hơn và bao dung hơn, vì ông hiểu là kiểm duyệt trong thời đại Internet là chuyện không thể làm được. Năm nay, ông đã tiến bộ đến nỗi giúp các chủ bút tổ chức một hội nghị về tương lai của báo chí tại Miến Ðiện.


Ông chủ bút của tờ Naypyitaw Times, một tuần báo, còn nhớ thời cách đây năm năm khi ông Tint mới vào nghề. Hồi đó ông Tint đã hét vào tai ông chủ bút: “Anh phải biết luật lệ chứ. Tôi có thể đóng cửa báo anh!”


Ông U Tint Swe đã cầm đầu ngành kiểm duyệt trong những giai đoạn gay go nhất của chế độ quân phiệt, đối diện với cuộc nổi dậy của tăng ni vào Mùa Thu năm 2007 và phản ứng tệ mạt của chính quyền đối với bão Nargis, trận bão đã làm 130,000 người thiệt mạng vào tháng 5 năm 2008. Giờ đây ông vẫn còn biện minh cho kiểm duyệt trong giai đoạn đó, mà ông bảo giúp duy trì an ninh trật tự.


Nhưng theo các nhà báo cũng chính những biến cố đó đã làm ông suy nghĩ lại và cởi mở hơn. Ông chủ bút nói là ông Tint thường khuyên họ nên bình tĩnh và chờ thời vì thay đổi sẽ đến.


Ông Tint kể là ông đọc kỹ bài diễn văn nhậm chức của ông U Thein Sein và nghĩ là thay đổi thực sự đã đến. Chỉ ba tháng sau, khi thế giới bên ngoài còn nghi ngờ về sự thay đổi, ông U Tint và các viên chức khác quyết định bước đầu hủy bỏ chế độ kiểm duyệt: Ngưng kiểm duyệt các bài giải trí, y tế, nhi đồng và thể thao. Và trong những tháng sau đó những đề tài khác được thêm vào để dần dà đến sự kết thúc.


Dĩ nhiên tương lai còn nhiều trắc trở, nhưng ông U Tint Swe tin là sẽ không thể có chuyện trở lại quá khứ được.


Nghe tin Ðiếu Cày lãnh 12 năm tù, Tạ Phong Tần 10 năm, và Anh Ba Sài Gòn 4 năm tù chỉ vì muốn làm những nhà báo tự do tôi ước gì Việt Nam có những viên chức như U Tint Swe.

Pháp đánh thuế người ‘siêu giàu’ 75%

 


NEW YORK – Cơ quan ngân sách Pháp vừa đưa ra quyết định đánh thuế lợi tức 75% đối với người kiếm được trên một triệu Euro, tương đương với $1.39 triệu. Theo ABC News, điều này có thể khiến cho nhiều người giàu ở Pháp phải dọn sang sống ở các nước khác.










Một chiếc xe Ferrari đậu trước các du thuyền ở Saint Tropez, thành phố nghỉ mát ở vùng duyên hải sang trọng nước Pháp. (Hình minh họa: Eric Estrade/AFP/Getty Images)


Con số 75% nghe có vẻ cao đến chóng mặt, nhưng nếu đem áp dụng ở Mỹ thì vẫn chưa đủ vào đâu trong việc cân bằng ngân sách.


Ông William McBride, trưởng kinh tế gia của tổ chức nghiên cứu bảo thủ “The Tax Foundation,” nhận định rằng giả sử mức thuế cao được áp dụng, các nhà triệu phú sẽ vẫn tiếp tục làm ăn chứ không từ bỏ quốc tịch hay tìm cách tránh thuế.


Ở Pháp, tình trạng thuế má căn cứ vào nơi cư ngụ của người thọ thuế, khác với ở Hoa Kỳ, nơi mọi người phải khai lợi tức với sở thuế IRS, bất kỳ họ sống ở đâu.


Theo ông McBride, tại Mỹ, nếu các triệu phú bị đánh thuế lợi tức 75% cũng không đủ để thu vào đủ mức thu thuế tổng cộng $532 tỉ. Ông nêu ra rằng, một mức thuế như vậy chỉ bù vào được 48% cho khoản thiếu hụt ngân sách của quốc gia, vốn trù liệu lên đến $1,100 tỉ trong năm nay, theo báo cáo của Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội công bố hồi Tháng Tám.


Ông McBride nhận định: “Ðiều này đi kèm với một cái giá phải trả. Cái giá đó là một sự phí phạm ghê gớm nguồn tài nguyên dưới hình thức hoạch định thuế khóa, người đầu tư bỏ ra khỏi nước, hoặc ở lại nhưng không đầu tư nữa. Sẽ có sự mất mát trong đầu tư do năng suất giảm, lương thấp hơn cho tất cả mọi người, kết quả là gây thiệt hại lớn lao cho nền kinh tế mà chẳng thu lại nguồn lợi nào.”


Mức thuế ở Mỹ từng cao đến 94% trong thời gian Thế Chiến 2, rồi 91% từ năm 1950 đến 1963, sau đó dần dần sụt xuống đến mức hiện tại là 35%. (T.P.)

TGÐ Apple xin lỗi vụ bản đồ

 


NEW YORK (AP) – Tổng giám đốc công ty Apple, ông Tim Cook, hôm Thứ Sáu lên tiếng xin lỗi về lỗi kỹ thuật của dịch vụ bản đồ mới của công ty, cam kết sẽ hoàn chỉnh lại chương trình cài sẵn vào hằng chục triệu điện thoại di động mới, đồng thời mời khách hàng dùng tạm dịch vụ này của đối thủ Google.









Apple Maps mới cài vào iPhone và iPad bị người sử dụng không ngớt than phiền là có nhiều sai sót và thiếu chi tiết. (Hình: AP/Karly Domb Sadof)


Trong một lá thư công bố trên mạng hôm Thứ Sáu, ông Cook nói rằng Apple “không đạt được như mong đợi”. Ông tiếp rằng mọi sự Apple thực hiện là nhắm đến việc tạo một sản phẩm tốt nhất thế giới.


Tuần trước, Apple loan báo một cập nhật mới cho hệ điều hành của iPhone và iPad, để thay thế Google Maps bằng một chương trình bản đồ của riêng công ty. Ngay lập tức, người sử dụng phản hồi bằng vô số những lời than phiền.


Trong khi chờ đợi hoàn chỉnh lại nhu liệu, ông Cook đề nghị dùng tạm dịch vụ của đối thủ Google, một quyết định hiếm khi xảy ra đối với công ty có giá trị cao nhất thế giới, vốn tự hào là chế tạo toàn sản phẩm dẫn đầu các đối thủ trong ngành kỹ nghệ.


Apple tung iPhone 5 ra thị trường hồi tuần trước và vào hôm Thứ Hai, đã bán được hơn 5 triệu chiếc nội trong ba ngày. (T.P.)

Bộ trưởng Nội Vụ Thái Lan từ chức vì tai tiếng đất đai

 


BANGKOK (AP) – Viên chức được coi là người có quyền thế thứ nhì trong chính phủ Thái Lan loan báo từ chức hôm Thứ Sáu vì các cáo buộc nói rằng ông có hành động sai lầm trong vụ điều tra tham nhũng đất đai liên quan đến cựu Thủ Tướng Thaksin Shinawatra 10 năm trước đây.










Bộ Trưởng Yongyuth Wichaidit vừa từ chức vì tai tiếng liên quan đến đất đai. (Hình: Pairoj/AFP/Getty Images)


Ông Yongyuth Wichaidit cho hay ông quyết định từ chức để tránh không bị lôi kéo vào việc kiện tụng. Ông đang là bộ trưởng nội vụ và cũng là phó thủ tướng trong chính phủ của Thủ Tướng Yingluck Shinawatra, em gái út của ông Thaksin, đồng thời cũng là chủ tịch đảng Pheu Thai.


Các cơ quan chính phủ Thái Lan có nhận định khác nhau về việc ông Yongyuth có trách nhiệm gì trong quyết định ông đưa ra năm 2002 khi giữ chức tổng thư ký thường trực Bộ Nội Vụ, theo đó việc bán đất năm 1997 cho công ty do ông Thaksin làm chủ là hợp pháp.


Vì Thái Lan có hệ thống hành chánh trung ương tập quyền, với mọi giới chức địa phương đều được bổ nhiệm từ thủ đô, vai trò của Bộ Nội Vụ rất quan trọng và có nhiều ảnh hưởng. Do vậy, bất cứ ai được bà Yingluck bổ nhiệm để thay thế ông Yongyuth cũng sẽ gặp phải sự bất đồng ý kiến của phe phái nào đó trong liên minh cầm quyền. (V.Giang)

Lousiana: $42.6 triệu dàn xếp vụ kiện nhà ở sau bão

 


NEW ORLEANS (AP) – Một thẩm phán liên bang Mỹ tuần này quyết định thông qua một thỏa thuận dàn xếp kiện tụng trị giá $42.6 triệu giữa các công ty chế tạo nhà tiền chế để chính phủ Mỹ cấp cho nạn nhân sau các trận bão năm 2005, với những người phải ở trong các căn nhà này nói rằng họ phải hít thở các khí độc hại.










Cảnh lụt do bão Katrina gây ra tại New Orleans, Louisiana, năm 2005. (Hình: David J. Phillip/AFP/Getty Images)


Thẩm Phán Kurt D. Engelhardt ra phán quyết sau khi lắng nghe các luật sư đại diện cho nạn nhân bão cho biết thỏa thuận này giải quyết hầu như tất cả mọi kiện tụng liên quan đến nhà tiền chế do cơ quan FEMA cấp cho người bị thiên tai sau bão Katrina và Rita. Khoảng 55,000 người dân ở Louisiana, Mississppi, Alabama và Texas sẽ được chia số tiền $37.5 triệu do khoảng hơn 20 công ty hùn trả. Họ cũng có thể nhận được tiền chia từ ngân khoản $5.1 triệu của các nhà thầu gắn và bảo trì các căn nhà này. (V.Giang)

Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Trung Quốc diễn ra vào tháng 11

 


BẮC KINH –Ðảng Cộng Sản Trung Quốc vừa loan báo họ sẽ tổ chức đại hội đảng vào ngày 8 tháng 11 tới, cùng lúc Bộ Chính Trị vừa công bố quyết định khai trừ ông Bạc Hy Lai ra khỏi đảng.









Công nhân Trung Quốc làm bức tường hoa với hàng chữ “Chào Mừng Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Lần Thứ 18” ở Bắc Kinh. (Hình: AP/Alexander F Yuan)


Việc công bố ngày họp đại hội là dấu hiệu cho thấy đảng đã giải quyết xong các vụ đấu đá nội bộ.


Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Trung Quốc được tổ chức mỗi 10 năm một lần để chuyển giao quyền lực trong đảng. Hơn 2,000 đại biểu đại diện cho 82 triệu đảng viên của đảng cầm quyền sẽ tề tựu về thủ đô Bắc Kinh để chứng kiến sự chọn lựa các tân lãnh tụ.


Phó Chủ Tịch Tập Cận Bình được tiên liệu sẽ thay thế Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào, trong chức vụ tổng bí thư đảng và sẽ nắm chức chủ tịch nước vào đầu năm tới.


Các lãnh tụ đảng dự trù sẽ có một cuộc chuyển giao êm thấm như hồi chuyển giao của ông Hồ Cẩm Ðào vào năm 2002. Các tân lãnh tụ sẽ cần quan tâm đến hố ngăn cách giàu nghèo, tham nhũng và ô nhiễm đang ngày mỗi trầm trọng, khiến gây thêm bất mãn và bất ổn xã hội. (T.P.)

Ðồng 1 cent bán được $1 triệu

 


LINCROFT, New Jersey (ABC News) – Một đồng 1 cent của Mỹ được làm năm 1943, nhưng sai chất liệu, vừa được mua với giá $1 triệu.










Ông Bob Simpson (phải) trả $1 triệu cho đồng 1 cent cổ. (Hình: Alex Wong/Getty Images)


Theo sự kiểm định của các chuyên gia tiền cổ, đồng 1 cent có hình Tổng Thống Abraham Lincoln này do kho bạc San Francisco sản xuất vào năm 1943. Khác với các đồng 1 cent cùng thời, thay vì là thép bọc kẽm, đồng 1 cent này “bị” làm sai bằng vật liệu đồng thau. Ông Bob R. Simpson, chủ tịch của đội bóng baseball Texas Rangers, đã mua đồng 1 cent này của hội mua bán tiền cổ Legend Numismatics ở thành phố Lincroft, New Jersey, với giá $1 triệu.


Kho bạc Mỹ chuyển từ đồng thau sang thép trong kỹ nghệ đúc tiền vào năm 1943, khi nhu cầu sử dụng đồng thau cho việc sản xuất vũ khí trong Thế Chiến 2 tăng cao. Một số rất ít đồng 1 cent được sản xuất vào năm 1943 là vẫn làm bằng đồng thau. Những sản phẩm “lỗi” này trôi nổi qua tay nhiều người sử dụng và nay trở thành một trong các loại tiền cổ có giá trị nhất trên thế giới.


Một chuyên gia từ tổ chức Dịch Vụ Ðịnh Giá Tiền Cổ Chuyên Nghiệp (PCGS) cho đồng 1 cent này 62 điểm trên thang điểm 1 tới 70 của các loại tiền cổ trên thế giới. Ông cho biết: “Phần đồng thau còn xót lại ở ba kho bạc tình cờ lọt vào quy trình sản xuất tiền 1 cent. Lỗi kỹ thuật này là lỗi có giá trị nhất trong tất cả các lỗi kỹ thuật khác.”


Sau khi mua được đồng tiền này, bộ sưu tập của gia đình ông Simpson giờ có đầy đủ các loại tiền xu bằng đồng của cả ba kho bạc xưa: Denver, San Francisco và Philadelphia. Ðồng xu mà Legend bán cho ông Simpson vào năm 2010 là một trong những đồng xu quý nhất hiện nay, với giá bán là $1.7 triệu. Bộ sưu tập của ông là bộ sưu tập đồng 1 cent giá trị nhất ở thời điểm này. (T.A.)



 

Bảo tàng Baltimore tìm ra tác phẩm mất 60 năm

 


WASHINGTON (AP) – Cách đây 60 năm, Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Baltimore báo cáo bị mất cắp một bức tranh của danh họa Renoir. Tuần này, cảnh sát cho biết, miêu tả về tác phẩm này trùng hợp với bức tranh vừa mua được ở chợ trời với giá $7.









Bức tranh “Paysage Bords de Seine” của Renoir được một phụ nữ ở Virginia mua ở chợ trời cách đây hai năm với giá $7 và dự trù bán được $75,000 khi đem đấu giá. Viện Bảo Tàng Baltimore cho biết họ bị mất cắp bức tranh này từ năm 1951. (Hình: AP/Potamack Company)


Chuyên gia về tác phẩm nghệ thuật bị đánh cắp cho biết viện bảo tàng có nhiều cơ may lấy về được bức tranh.


Hồ sơ của viện bảo tàng cho thấy có báo cáo bị mất cắp bức tranh vào ngày 17 Tháng Mười Một, 1951, mà giá trị bấy giờ của nó vào khoảng $2,500.


Tác phẩm mang tên “Bên Bờ Sông Seine,” có kích thước 5.5 in x 9 in, do danh họa Pháp Pierre-Auguste Renoir vẽ, miêu tả cảnh con sông bằng hai màu hồng và xanh.


Sáu mươi năm sau, một phụ nữ ở Virginia cho biết đã mua được ở chợ trời West Virginia vào năm 2010, rồi giữ trong kho suốt hai năm vì cho rằng đó là đồ giả. Gần đây, bà mang đến một nhà chuyên đấu giá nhờ xem xét. Công ty Potomack Co. ở Alexandria xác nhận đây là chính bản “Paysage Bords de Seine” của Renoir. Họ cho biết hồi Tháng Bảy có kiểm tra lại danh mục tác phẩm bị mất cắp trên toàn cầu nhưng không thấy tác phẩm nào của Renoir báo cáo bị lấy trộm.


Bức tranh dự trù được đem bán đấu giá vào Thứ Bảy, trù liệu sẽ bán được ít nhất là $75,000. Cuộc đấu giá bị hoãn lại sau khi một phóng viên tờ Washington Post tìm thấy chứng cớ bức tranh từng được cho viện bảo tàng thuê từ năm 1937 đến 1951.


Ông Robert Wittman, một cựu điều tra viên về tác phẩm quốc gia bị mất cắp, cho rằng viện bảo tàng có nhiều cơ may đòi lại được bức tranh. Ông thêm rằng, nếu có sự tranh tụng về quyền sở hữu thì chỉ có tính cách dân sự chứ không phải hình sự. (T.P.)

Người làm phim chống Hồi Giáo ra tòa với tên khác

 


LOS ANGELES (AP) – Bí ẩn bao trùm người đàn ông thực hiện cuốn phim chống Hồi Giáo khiến gây nên những vụ bạo động ở Trung Ðông, càng trở nên bí mật hơn khi ông ra trình diện trước tòa với một tên hoàn toàn khác.










Ông Nakoula Basseley Nakoula, người thực hiện cuốn phim chống Hồi Giáo, che mặt khi bị cảnh sát dẫn ra khỏi nhà ở Cerritos hôm 15 Tháng Chín. (Hình: AP/CBS2-KCLA9)


Bị bắt hôm Thứ Năm ở Los Angeles, sau khi cơ quan công lực nói rằng ông Nakoula Basseley Nakoula vi phạm lệnh quản chế do tội giả mạo chi phiếu vào năm 2010, ông này khai với một chánh án rằng tên thật của ông là Mark Basseley Youssef. Ông khai thêm rằng ông dùng tên này từ năm 2002 mặc dù khi vi phạm vụ giả mạo ông dùng với tên Nakoula.


Hồ sơ tòa án nộp ở Tòa Thượng Thẩm Orange County cho thấy ông được chấp thuận đổi thành tên Mark Basseley Youssef vào năm 2002 vì “Nakoula là tên của con gái khiến tôi cứ gặp bối rối mãi.”


Hôm Thứ Sáu, công tố viện cho biết hồ sơ tòa án nay thụ lý theo tên thật Youssef. Tuy nhiên, theo công tố viên liên bang Robert Dugdale, ông Youssef đã không khai tên thật khi bị truy tố tội giả mạo cách đây hai năm. Các giới chức cho biết thêm rằng ông có một bằng lái xe với tên Nakoula.


Dựa vào yếu tố hành vi lừa đảo và có khả năng bỏ trốn, Chánh Án Suzanne Segal ra lệnh cho ông Youssef phải bị nhốt mà không được đóng tiền tại ngoại, cho đến khi một chánh án khác mở một phiên xử để xét đến quyết định mới.


Công tố viện nói rằng ông Youssef có đến tám vi phạm lệnh quản chế, gồm khai láo với nhân viên quản chế, kể cả dùng tên giả. Ông Youssef có thể bị tù tối đa hai năm. (T.P.)

Sinh viên Mỹ quịt nợ học lên mức kỷ lục

 


Lê Tâm (theo USA Today)


 


Các chuyên gia tài chánh cho hay việc gia tăng số nợ tiền học, cộng với tình hình kinh tế suy trầm, đang tạo ra mức độ quịt nợ tiền học đến mức kỷ lục.










Sinh viên Mỹ mới ra trường phải đối diện với việc trả nợ đi học, và ngày càng có nhiều người “xù” nợ này, vì tình hình kinh tế khó khăn, khó kiếm việc làm. (Hình minh họa: Mike Moore/Getty Images for University of Phoenix)


Các con số do Bộ Giáo Dục Mỹ công bố tuần này cho thấy trong khoảng 4.1 triệu sinh viên từng mượn nợ và khởi sự trả nợ vào cuối năm 2009 và đầu 2010, có khoảng 9.1% ngưng trả nợ chỉ trong hai năm, so với con số 8.8% năm trước đó.


“Sẽ còn rất nhiều người mượn tiền đi học, nhưng không có khả năng trả nợ,” theo bà Debbie Cochrane, giám đốc nghiên cứu của cơ quan Institute for College Access & Success. “Ðây là các con số đáng buồn và đáng lẽ ra không nên cao đến thế.”


Các chuyên gia cho rằng tình trạng này xảy ra là kết quả việc tăng cao số tiền mượn nợ, tình hình kinh tế suy trầm và sự thiếu hiểu biết của người đi mượn. Không giống như những năm trước đó, khi tình trạng ngưng trả nợ tăng lên vì những người từng đi học ở các trường đại học được lập ra để kiếm lời (for-profit universities) gặp trở ngại trong việc trả nợ, mức gia tăng năm nay gồm cả những người đi học ở các đại học công lập truyền thống và các đại học tư không nhằm mục đích kiếm lời (non-profit universities).


Con số sinh viên theo học đại học công lập ngưng trả nợ lên đến 8.3%, so với con số 5.9% chỉ bốn năm trước đó.


Lần đầu tiên trong bốn năm qua, mức ngưng trả nợ ở các trường đại học hai năm có mục đích kiếm lời giảm xuống so với con số năm trước đó, còn 12.9% so với 15%. Ông Mark Kantrowitz, người thành lập Finaid.org, một trang web chuyên về trợ giúp tài chánh đại học, nói rằng việc sút giảm này là chỉ dấu cho thấy các biện pháp cải cách nay có kết quả.


Các con số liên quan đến mức độ ngưng trả nợ của sinh viên các trường hai năm, công bố hôm Thứ Sáu, chỉ kể đến những người mượn tiền và khởi sự trả nợ trong tài khóa 2010 – nghĩa là phần lớn họ thuộc thành phần ra trường năm 2009 – đo lường mức độ những người ngưng trả nợ trong một năm qua, tính đến Tháng Chín, 2011. Các con số này không tính những người mượn nợ và khởi sự trả nợ thời gian trước đó nhưng lại không có khả năng tiếp tục trả nợ ở thời điểm sau này.


Bộ Giáo Dục Mỹ cũng lần đầu tiên cung cấp các dữ kiện về tình trạng trả nợ của ba năm liền, cho thấy trong số những người từng trả nợ trong liên tiếp hai năm, có tới 13.4% không còn tiếp tục trả nợ. Những người chỉ trích cách thức cho vay và tính mức độ “xù nợ” tiền học nói rằng đây mới là cách đo lường đúng mức tình trạng này, vì thường người ta cố trả nợ vài năm đầu rồi sau đó rơi rụng ngưng trả.


Con số của ba năm cũng cho thấy có gần 50% người ngưng trả nợ là từ các trường “for-profit,” tuy rằng chỉ chiếm có 28% số tiền mượn và 13% trong tổng số sinh viên đại học.


Những người xù nợ tiền học có thể bị chỉ số tín dụng xuống thấp trong nhiều năm liền, lương cũng như tiền trả lại thuế của họ có thể bị khấu trừ để trả nợ, họ có thể bị kiện tụng và gặp khó khăn khi gia nhập quân đội, đi xin việc làm hay khi cần phải sưu tra lý lịch cá nhân, theo ông Kantrowitz.


Theo “Project on Student Debt,” có đến 2/3 số sinh viên ra trường năm 2010 từ các đại học “non-profit” có mượn nợ, với con số trung bình vào khoảng $25,250, tăng 5% so với năm trước đó. Trong khi đó, mức thất nghiệp của các tân cử nhân là 9.1% trong năm 2010.

‘Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ũớc’

 


Tác phẩm của Phó Thị Trưởng San Jose Madison Nguyễn


 


 


Trường An/Người Việt


 


SAN JOSE (NV) – “Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ước” là một cuốn tự truyện do phó thị trưởng San Jose, bà Madison Nguyễn, viết và vừa cho ra mắt hồi Tháng Bảy.









Hình bìa cuốn “Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ước” của phó thị trưởng San Jose, Madison Nguyễn. (Hình: Trường An/Người Việt)


Cuốn sách kể lại câu chuyện của cuộc đời của bà, hành trình bà và gia đình từ Việt Nam sang Mỹ và những cuộc tranh cãi nóng bỏng xung quanh việc đặt tên cho một khu thương mại ở San Jose.


Phó Thị Trưởng Madison Nguyễn sinh ra tại một làng biển nhỏ bình yên, trù phú với đất đai màu mỡ, nhưng không ngừng bị chiến tranh tàn phá.


Chiến tranh kết thúc, đời sống của người dân lại càng thêm cơ cực. Cha mẹ bà quyết định đưa các con vượt biển trên con tàu đánh cá của gia đình.


Sau bảy ngày trôi lênh đênh trên đại dương, họ được một chiếc tàu chở hàng Philippines cứu và đưa vào trại tị nạn trên đảo Palawan, Philippines.


Sau ba năm sống ở Philippines, cuối cùng gia đình bà được một nhà thờ Tin Lành bảo lãnh và đưa sang Mỹ.


Gia đình bà định cư ở thành phố Scottsdale, Arizona, dưới sự giúp đỡ vô cùng nhiệt tình của các hội viên nhà thờ cũng như láng giềng. Sau một thời gian, họ quyết định rời bỏ Scottsdale để đến và sinh sống ở thành phố Modesto, California.


Họ làm việc hái trái cây trên những cánh đồng trồng trọt tại vùng Central Valley. Ở đây, vị dân cử tương lai của San Jose phải chứng kiến cha mình bị nhục mạ, nhưng vẫn ráng nhịn vì không thể mất việc làm.


Kết quả của chuyện này là anh chị em Madison cố gắng vào đại học vì tin chắc đây là con đường duy nhất để rời bỏ các công việc trên cánh đồng.


Ngoài giờ học ở trường Ðại Học Santa Cruz, Madison dành nhiều thời gian để vận động cho quyền lợi và sự bình đẳng của con người.


Sau nhiều năm, cô sinh viên Madison Nguyễn tốt nghiệp cử nhân sử học, rồi cao học ngành xã hội học và sau đó là hoàn tất học vị tiến sĩ.


Mùa Hè năm 2003, cái chết bất công của chị Trần Thị Bích Châu đã trở thành một bước ngoặc mới trong đời vị nữ dân cử tương lai này. Bà Madison đã hết lòng vận động đòi lại công bằng cho nạn nhân và gia đình.


Cuối cùng, sự cố gắng đó đã được đền bù thỏa đáng bằng một số tiền bồi thường xứng đáng và những cải cách đáng kể trong nội bộ sở cảnh sát. Ðiều này giúp cộng đồng Việt Nam nhận ra rằng họ có thể chung tay tạo ra những thay đổi hết sức tích cực cho cộng đồng.


Ngày 13 Tháng Chín, 2005, bà Madison Nguyễn chính thức trở thành nghị viên Việt Nam đầu tiên của San Jose và là “đứa con cưng” của cộng đồng người Việt ở đây.


Nhưng sau hai năm, “đứa con cưng” nhanh chóng trở thành “kẻ phản bội” vì bà không ủng hộ việc đặt tên “Little Saigon” cho một khu thương mại Việt Nam.


Bà mong muốn xây dựng một khu thương mại đa dạng để phát triển sự phồn thịnh của San Jose cũng như tạo một nét riêng biệt và một chút khác biệt so với “Little Sagon” ở Orange County, miền Nam California.


Ngay sau đó, các cuộc biểu tình đã không ngừng xảy ra, bày tỏ sự thất vọng về bà, và đòi bãi nhiệm bà. Những tin tức về bà và chồng là những người “thân Cộng” nhanh chóng lan tràn trên mạng.


Bà và gia đình phải trải qua những ngày tháng hết sức khó khăn khi sống trong sự tẩy chay của cộng đồng và sự chỉ trích của dư luận.


Và rồi, một ngày, những người chống đối bà có đủ chữ ký để tổ chức một cuộc bầu cử bãi nhiệm bà.


Ðối với bà Madison Nguyễn, chuyện đặt tên “Little Saigon” chỉ là một thứ vũ khí mà các phe đối thủ dùng để chống lại bà, và bà chỉ là nạn nhân của một sự tấn công không công bằng.


Bà bắt đầu gấp rút lên kế hoạch vận động và kêu gọi sự giúp đỡ của các cử tri.


Cuối cùng, dưới sự ủng hộ mạnh mẽ của các vị dân cử, các vị lãnh đạo cộng đồng, các tổ chức, công đoàn lao động, cá nhân và các tình nguyện viên, bà vượt qua cuộc bãi nhiệm.


Ngày 25 Tháng Giêng, 2011, bà lập thêm một kỷ lục nữa, sau khi trở thành phó thị trưởng gốc Việt đầu tiên của San Jose.


Trong phần cuối của cuốn “Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ước,” vị nữ dân cử này muốn gởi một thông điệp đến giới trẻ.


Ðó là, “Giấc mơ Mỹ quốc ở trong tầm tay của chúng ta,” và bà cũng không quên kêu gọi cộng đồng Việt Nam đừng chia rẽ nữa, mà hãy cùng chung tay góp sức xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

‘Trung Quốc dùng gái và tiền dụ người Việt Nam làm gián điệp’

Phỏng vấn cựu tù chính trị Nguyễn Văn Đài


Tin tức phòng thủ các đảo Trường Sa với Trung Quốc là ‘vô giá”


 



Nam Phương/Người Việt


 



‘Tại nhà tù Ba Sao thuộc tỉnh Nam Hà giam giữ khoảng 3 ngàn tù nhân thì có khoảng hơn 30 tù gián điệp người Việt Nam hoạt động cho Trung quốc bị bắt và bỏ tù.’


Đây là lời kể của LS Nguyễn Văn Đài về số tù gián điệp tại phân trại 1 khi ông bị giam ở đó với bản án 4 năm “tuyên truyền chống nhà nước…” chỉ vì vận động dân chủ hóa đất nước.
Các vụ án xử tù gián điệp hầu như không được tường thuật trên báo chí chính thống tại Việt Nam nên không ai nghe nói đến lọai tù này cho tới khi báo Người Việt phỏng vấn hai tù nhân chính trị Nguyễn Văn Đài và Phạm Văn Trội.


Ông Đài hết hạn tù đầu Tháng Ba năm 2012 và ông Trội mới ra tù Tháng 9 vừa qua. Những lời kể về lọai tù gián điệp của hai ông có nhiều điều đáng để ý.

Chúng tôi trình bày các cuộc phỏng vấn hai ông với riêng từng người. Bài báo này là các chi tiết về tù gián điệp ở phân trại 1 cùng khu ông Đài bị giam giữ. Cuộc phỏng vấn kế tiếp sẽ là tù gián điệp ở phân trại 3 qua lời kể của ông Trội.


 


*****



* Nam Phương (Người Việt): Xin được hỏi là trong những ngày ông ở nhà tù Ba Sao, Nam Hà, ông thấy có bao nhiêu tù gián điệp người Việt Nam họat động cho Trung quốc rồi bị bắt?










Cổng vào trại tù Ba Sao ở tỉnh Nam Hà. (Hình tài liệu của Ngừơi Việt)


-Ông Nguyễn Văn Đài (NVĐ): Khi tôi bị giam ở Ba Sao, lúc mới tới thì họ giam tôi ở buồng 1 khu A, ở đó có 4 tù nhân từng làm gián điệp cho Trung Quốc. Ở buồng số 2 bên cạnh thì có 4 tù nhân gián điệp. Cuối năm 2008 họ chuyển tôi sang buồng 6 thì có hơn 20 tù nhân gián điệp.


Trước sau, ở phân trại 1 có khoảng trên 30 tù gián điệp cho Trung quốc. Tới khi tôi rời trại thì còn khoảng 20 người.


NV: Như vậy, họ bị giam chung với các loại tù khác?


-NVĐ: Tù gián điệp Trung Quốc được giam chung với tù chính trị và tôn giáo.

Ở buồng giam số 1 và số 2 thì những tù nhân gián điệp ở đó đều cộng tác với an ninh trại giam để giám sát các tù nhân Tây Nguyên và các tù chính trị khác. Nhiệm vụ của họ là theo dõi phản ứng của các tù nhân Tây Nguyên và chính trị khi theo dõi các tin tức chính trị qua truyền hình, báo chí. Phản ứng của các tù nhân khi bị trại giam cưỡng bức lao động với mức khoán cao, đôi khi cắt điện, cắt nước, tiêu chuẩn cơm không đủ,…

Những tù nhân gián điệp sẽ theo dõi xem ai kích động, cầm đầu. Sau đó báo cáo với an ninh trại giam. An ninh trại giam sẽ căn cứ vào đó để kỷ luật biệt giam.

Nổi tiếng nhất là Phạm Văn Viết là buồng trưởng của buồng giam số 1, rồi một người tên Hái, quê Cao Bằng, trước đây ở cùng để theo dõi và giám sát anh Nguyễn Vũ Bình, sau này là Cha Lý. Ở buồng số 6 có ông Trung chuyên theo dõi tôi và những người khác.

Nói chung trong buồng giam thì anh em tù người Tây Nguyên và tù chính trị đều biết ai là người cộng tác với an ninh trại giam. Khi tôi vừa tới đó, những anh em Tây Nguyên đã nói nhỏ là phải cẩn thận khi nói chuyện với những người đó. Do vậy bọn tôi rất cẩn thận khi nói chuyện hay tranh luận với họ.


* NV: Bằng cách nào ông biết và phân biệt được họ là tù gián điệp?


-NVĐ: Thường thường những tù gián điệp Trung Quốc thì tự họ thừa nhận là họ đã từng bị Trung Quốc mua chuộc, rồi trở thành gián điệp lúc nào không biết. Có người thì thừa nhận rằng họ ý thức làm gián điệp cho Trung Quốc ngay từ lúc được tuyển mộ. Đa số là làm gián điệp vì tiền, chỉ có 1 hoặc 2 người làm gián điệp vì bất mãn.


* NV: Ông có thể kể tên tuổi về những người tù gián điệp và nếu có thể nhớ được về từng người không?


– NVĐ: Người có chức vụ cao nhất là ông Bản, năm nay ngoài 60 tuổi, nguyên là trưởng phòng tình báo của công an tỉnh Lạng Sơn, ông Hái, khoảng 70 tuổi cũng là trưởng phòng tỉnh báo của tỉnh Cao Bằng.


* NV: Ông được nghe kể gì về các câu chuyện, hay việc họ từng làm để bị bắt không?


-NVĐ: Thông thường những người bị Trung Quốc tuyển mộ thì trước đó họ thường trong vai những người làm ăn, buôn bán sang Trung Quốc để thị sát tình hình. Nhưng không rõ làm sao Cơ quan Phản gián Trung Quốc biết được, sau đó họ bắt giữ và tiến hành đe dọa, mua chuộc bằng tiền và gái đẹp. Kết quả cuối cùng là bị khống chế và trở thành gián điệp.



Những tù gián điệp cho biết rằng, khi cơ quan phản gián Trung Quốc mà mua chuộc thì không ai có thể cưỡng lại được. Bao nhiêu tiền cũng được chấp nhận, gái Trung Quốc cực xinh để cho những tù gián điệp thỏa mãn. Sau khi những người này được ‘đánh’ trở lại Việt Nam, họ có nhiệm vụ thu thập tất cả các thông tin về kinh tế, chính trị nội bộ của đảng CSVN từ trung ương đến địa phương, thông tin tôn giáo.


Thông tin về quan điểm đối ngoại của VN với các nước như với Mỹ, Nga, Nhật, EU, đặc biệt là Đài loan. Các thông tin về quân sự, đặc biệt là kế hoạch tác chiến, trang thiết bị, quân số phòng thủ của quần đảo Trường Sa với Trung Quốc là vô giá.
Họ cung cấp tiền và hướng dẫn những gián điệp này là cũng sử dụng tiền và gái đẹp để mua chuộc những người có chức vụ trong các cơ quan nhà nước để thu thập thông tin.


Một gián điệp tên là Tuấn kể chuyện anh ta đã dùng tiền, gái đẹp mua chuộc một số sĩ quan ở Học viên quân sự để mua các tài liệu giảng dạy của nhà trường. Kết quả là 3 sĩ quan cùng với nhóm gián điệp của anh bị bắt. Ngoài việc làm gián điệp, cơ quan phản gián Trung Quốc còn cung cấp tiền Việt Nam giả cho những người này mang về Việt Nam sử dụng. Vụ của Tuấn bị phát hiện do hành vi tiêu tiền giả rồi mới đến hành vi gián điệp.


* NV: Họ có kể cho ông nghe là được trang bị máy móc gì không (Máy quay phim, máy chụp hình, điện thoại, súng, điện đài truyền tin bí mật) khi làm gián điệp?


-NVĐ: Họ chỉ được trang bị máy chụp ảnh và máy quay đặc biệt.


* NV: Theo nhận xét của ông thì những người đó bị kết án nặng hay nhẹ?


-NVĐ:Theo tôi thấy, làm gián điệp cho Trung Quốc thường bị kết án khá nặng. Những người càng có chức vụ và làm việc ở các tỉnh biên giới thì mức án càng nặng. Tôi thấy có 5 gián điệp bị án chung thân, 1 người 26 năm, 2 người 19 năm, số còn lại từ 10 đến 18 năm.


Mỗi người bị bắt trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhưng thông thường họ đã bị an ninh Việt Nam theo dõi trong một thời gian dài trước khi bị bắt. Phần lớn họ đều bị bất ngờ. Tôi không được nghe kể chi tiết về các vụ bắt giữ.


NV: Thưa ông, có ai trong số đó kể cho ông biết họ được Trung Quốc huấn luyện thế nào và trả tiền bao nhiêu không? Hay họ tự nguyện làm gián điệp cho Trung Quốc để đổi lấy quyền lợi nào khác?


-NVĐ:Rất ít người được Trung Quốc huấn luyện bài bản. Nhưng TQ đều hứa hẹn nếu bị bắt thì TQ sẽ can thiệp và mức án sẽ rất nhẹ. Khi bị lộ có thể chạy sang Trung Quốc và sẽ được đãi ngộ. Có một vài người họ biết bị lộ và biết sẽ bị bắt, nhưng họ cũng ko dám chạy sang Trung Quốc vì sợ bị thủ tiêu. Trung Quốc chỉ dạy họ cách dùng tiền và gái đẹp để mua chuộc quan chức thôi.


Như trên đã nói, đa số vì tiền, một số bị mua chuộc rồi bị ép buộc. Một số ít thì tình nguyện làm do có người thân lấy chồng hay lấy vợ bên Trung Quốc.


* NV: Ông thấy họ có thân nhân tiếp tế không?


-NVĐ: Phần lớn tù gián điệp có người thân tiếp tế, chỉ có vài người bị gia đình bỏ rơi do án tù quá dài, gia đình không có điều kiện. Có một số tù chính trị thương cho hoàn cảnh của họ nên mời họ ăn uống và sinh hoạt cùng.


* NV: Chúng tôi nghe ông kể là có tù gián điệp được cử làm trưởng buồng. Vai trò của trưởng buồng là gì? Có phải là theo dõi và báo cáo với quản giáo?


-NVĐ: Trại giam chỉ lựa chọn tù gián điệp và chỉ những người chấp nhận làm mật vụ cho an ninh trại giam mới được làm trưởng buồng. Hàng năm trại giam có tổ chức bầu cử trưởng buồng, nhưng khi tù nhân chính trị và tôn giáo lựa chọn người thường bảo vệ cho quyền lợi của họ thì không bao giờ trại giam đồng ý. Nên việc bỏ phiếu không có ý nghĩa gì.


* NV: Khi tù gián điệp được quản giáo dùng để trị tù chính trị, chắc là họ phải nhử bằng một quyền lợi nào đó (hứa hẹn thả sớm, được ưu đãi gì đó v.v…)?


-NVĐ: Tù gián điệp thường được được giảm án gấp đôi tù chính trị, những người làm mật vụ thì còn được giảm nhiều hơn. Nhưng những tù gián điệp mà quan hệ thân thiết với tù chính trị thì cũng bị giảm án ít hơn người khác. Tù gián điệp làm mật vụ có thể được giảm mỗi lần đến 12 tháng, những tù gián điệp khác thì từ 8-10 tháng. Còn tù chính trị cao nhất chỉ là 5 tháng.


 


* NV:Xin cảm ơn ông về cuộc phỏng vấn này!

Tin mới cập nhật