Dân New York tuần hành chống Tổng Thống Iran

 


NEW YORK, NY –Dân biểu tình tham dự một cuộc tuần hành chống Tổng Thống Iran Ahmadinejad phía ngoài Warwick New York Hotel, nơi vị lãnh đạo gây nhiều tranh cãi cư ngụ trong thời gian tham dự Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc vào ngày 24 tháng 9, 2012 tại New York.



 Những người biểu tình kêu to khẩu hiệu đả đảo Ahmadinejad, vì ông từng tuyên bố là Israel không có gốc rễ ở Trung Ðông, và sẽ bị “loại bỏ”. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)

Ðể coi bảo hiểm y tế tuổi thọ của nó được bao lâu?

 


Về “DB Sanchez nói về sự quan trọng của bảo hiểm y tế,”



Ðể coi bảo hiểm y tế tuổi thọ của nó được bao lâu??? Ai nói xứ tự do này những tên chóp bu không “mị dân”, sắp tới ngày bầu cử để được phiếu thì tìm đủ cách để lấy phiếu…


daklakontum


 


 

Đừng bao giờ nản chí,

 


 Về “Tại California, người ta có quyền nghỉ để ăn và giải lao tại chỗ làm”



TV tất cả 50 tiểu bang trên đất Mỹ đều có địa chỉ và văn phòng của Bộ Lao Ðộng (miễn phí, thông dịch viên), nếu có đầy đủ bằng chứng của những người phạm luật, thì phải nộp một tờ đơn khiếu nại tới Bộ Lao Ðộng hoặc gọi số điện thoại miễn phí có trên website hoặc trên phone book. Chúc may mắn và đừng bao giờ nản chí, nếu không biết thì nên hỏi những người bạn hoặc các tổ chức vô vụ lợi.


hung


 


 

‘Có kim cương vẫn tìm cách khai welfare’

 


Về “Ai là những người không trả thuế”



Có bao bao nhiêu gia đình giống trường hợp gia đình bà Riley trong số 47%? Trường hợp 2 vợ chồng ở Seattle có nhà gần biển trị giá cả triệu vợ lại có kim cương vẫn tìm cách khai welfare thì nên viết thế nào đây? Và có bao nhiêu trường hợp như vậy không được biết đến!


Ân


 


Ứng viên Romney nói 47% dân Mỹ không đóng thuế, theo chính lập luận cùng với dẫn chứng của LP có gì sai đâu, dù rằng người không đóng thuế do giảm thuế từ cố TT Reagan hay cựu TT W. Bush. Nói có sách mách có chứng như vậy nhưng LP có vẻ lập lờ đánh lận con đen nhằm mỉa mai ứng viên Romney. LP cần hiểu rằng trong tuần này ứng viên Romney đi 2 nơi thuộc tiểu bang Cali để quyên tiền nhưng không có một, dù chỉ một thời khóa biểu vận động cho nên dù ai đã cầm lá phiếu đương nhiên biết bầu, khỏi nói cảnh lấp lửng như vậy. LP viết mà không kết luận, người viết hơn 80 tuổi có dính dáng Alzheimer mà còn biết dùng từ lấp lửng thay vì ấm ớ hội tề. LP không biết có nghe từ này chưa vì chỉ có dân Bắc kỳ rặt và thuộc 1945 mới được nghe thôi. Tuy nhiên viết và hiểu khác nhau xa lắm. Hy vọng nghiêm chỉnh đừng coi rẻ người đọc. Mong lắm thay.


Nguyen Ða Nguyen


 


 

Mục tiêu mời gọi du lịch

Về “Muốn người ta biết Ninh Thuận có một tổng thống”


Thật ra đây là ngôi nhà mát của tỉnh Ninh Thuận nằm trên bãi biển Ninh Chữ, không phải là tư gia của TT/NVT. Trong một kỳ trại của sinh viên Viện Ðại Học Ðà Lạt năm 1969, chúng tôi đã sinh hoạt trong căn nhà đó sau khi tắm biển có sự tham dự của Ð/T Trần Văn Tự Tỉnh trưởng/Ninh Thuận. Có lẽ chính quyền VC muốn quan trọng hóa cho mục tiêu mời gọi du lịch, nên đã cho là nhà của TT/NVT.


Nguyễn Ðức Thuận


 


Có điên mới về đầu tư những căn nhà tịch thu (ăn cướp của kẻ khác). Ðầu tư chưa được bao lâu thì nó lại tịch thu nữa…


Dung Bui


 


Có phải đơn giản, “Muốn người ta biết Ninh Thuận có một tổng thống?” Ðối với một sử gia hay đối với đại diện chánh quyền địa phương sau này, thời hậu cộng sản, thì câu trả lời phỏng vấn trên là thật, có thể tin được. Tuy nhiên, đối với một đảng cầm quyền cộng sản “trước sau như một,” tức là trước lừa sau gạt, thì phải xem lại. Nhứt là cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã có một câu nói để đời, một chân lý, vì nó mô tả chính xác nhứt bản chất dối trá, lừa gạt của cộng sản. Ðó là, “Ðừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.” Ngày nay, đứng trước sự kiện nhà cầm quyền Ninh Thuận kêu gọi các nhà đầu tư, không phân biệt trong hay ngoài nước, trùng tu nhà nghỉ mát cũ của cố Tổng Thống nền Ðệ Nhị Cộng Hòa Miền Nam Việt Mam thì câu trả lời đúng nhất cho lời kêu gọi này vẫn là câu nói lịch sử nêu trên. Cộng sản là một bọn có thể nói là vô liêm sỉ, bất chấp mọi thủ đoạn miễn sao đạt được mục đích. Bằng chứng rõ nét nhứt đối với cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta là trước khi được cái hân hạnh là, “khúc ruột ngàn dặm,” chúng ta đã từng là, “bọn phản động, bọn đĩ điếm, bọn ôm chơn đế quốc để ăn bơ thừa uống sửa cặn…” Thật ra đối với cộng sản (tôi nói đối với cộng sản), Ninh Thuận không bao giờ cần có một Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ðiều chúng cần có là một thông điệp, “Hòa giải, hòa hợp dân tộc.” Chỉ có vậy và một lần nữa chúng lại giở trò bịp bợm cũ ra, nhưng lại có khối kẻ vào tròng. Ðể rồi xem!!!


Phillip Yueng


 


 

Trung Thu Sài Gòn đìu hiu

 


Phùng Thức/Người Việt


 


SÀI GÒN (NV) – Vào những ngày cận Tết Trung Thu năm Nhâm Thìn, như mọi năm Sài Gòn cũng lập lòe lồng đèn, quầy bánh. Nhưng trong bối cảnh kinh tế tuột dốc không phanh, lại thêm cảnh mưa gió dầm dề khiến sắc màu Trung Thu rơi vào cảnh ảm đạm đìu hiu.










Một góc phố bán lồng đèn đường Lương Nhử Học, quận 5 và chợ Bình Tây. (Hình: Phùng Thức/Người Việt)


Thật ra mà nói, phần lớn thiếu nhi Sài Gòn từ lâu đã không còn háo hức với cái Tết lồng đèn nữa. Nếu đây đó ở các trung tâm bảo trợ thiếu nhi hay các tổ chức từ thiện có phát lồng đèn, bánh Trung Thu thì cũng để cố gắng cứu sống cái lễ hội truyền thống.


Một phụ huynh có của ăn của để nhà ở quận 11 nói. “Mấy đứa nhỏ nhà tui, chả đời nào đòi hỏi lồng đèn với bánh, cái chúng nó đòi luôn miệng là điện thoại di động thông minh hoặc cái Ipad để chơi game.”


Với con nít nhà lao động thì cũng cũng chẳng mơ màng gì chuyện chú Cuội, chị Hằng mà chỉ mơ có chút tiền để chui vô tiệm nét để tung hoành trên thế giới ảo.


Phải chăng phần lớn trẻ em Sài Gòn không còn mơ gì đến chuyện ăn Tết Trung Thu? Một bà nội trợ có chồng làm ở một chi nhánh ngân hàng kể: “Thấy vậy chớ không phải vậy, như con tui không đòi ăn Tết Trung Thu nhưng lại đòi ba mẹ phải mua cho được hộp bánh biếu cô chủ nhiệm. Anh thấy chưa, mới từng tuổi đầu mà chúng nó bị bày vẽ lo lót lấy lòng; năm nào không có hộp bánh biếu thầy cô thì chúng nó đòi tuyệt thực, khốn nạn thế đấy.”


Gần ngày Tết Trung Thu năm nay, báo chí lề phải giật tin khiến dư luận Sài Gòn sửng sốt: Lồng đèn bằng nhựa từ Trung Quốc có chất Cadimi (cd) cao hơn 123 lần cho mức phép và cái chất Cadimi này có thể gây ung thư phổi, dị tật thai nhi…


Người Sài Gòn hỏi nhau rằng, trong hàng chục năm, loại lồng đèn này chiếm lĩnh toàn bộ thị trường Việt Nam mà vì sao đến tận năm nay mới có kết luận về sự độc hại.


Một anh chạy xe ôm bực bội: “Hồi trước con tui vừa biết đi đã cầm lồng đèn Trung Quốc, sao lúc đó báo chí không nói. Chờ người ta bệnh người ta chết rồi mới nói, đúng là quân ăn hại.”


Ðến trung tâm bán lồng đèn trên đường Lương Nhữ Học, quận 5, vẫn thấy đèn nhựa Trung Quốc treo bán đầy. Khi tìm hiểu thì được dân kinh doanh ở đây cho biết là hàng tồn kho của mấy năm trước, cố bán cho hết, không dám nhập cái mới.


Một anh bán hàng người Hoa – Chợ Lớn nói: “Ba cái lồng đèn này đâu có giấu được, ngó qua một cái là biết đồ Trung Quốc rồi, bán được cái nào hay cái đó chớ biết làm sao.”


Tuy nói như thế nhưng ở một ít cửa hàng ở quận 5 vẫn có mẫu lồng đèn mới của Trung Quốc như đèn kéo quân, đèn lồng đỏ cỡ lớn… nhưng thay bằng mác Hàn Quốc.


Chúng tôi có mặt gần cả hai giờ đồng hồ trong hẻm sản xuất lồng đèn tre ở đường Lạc Long Quân để chứng kiến cảnh chợ lồng đèn con cá, con bướm, ngôi sao…


“Thưa vắng khách mua”, một người bán ở đây cho biết. Cả khu này chuyên bán sỉ lồng đèn nhưng năm nay bạn hàng giảm hơn phân nửa. Cả mấy mối quen đặt lồng đèn rẻ tiền để đi làm từ thiện cũng giảm. Tất nhiên giá cả lồng đèn do thợ thủ công Việt Nam làm thì có nhích giá chút đỉnh để theo kịp đà lạm phát nhưng cái chính không phải là giá, mà do ai cũng tiền nông eo hẹp nên bắt con nít nhịn chơi, nhịn ăn bánh là một cách tiết kiệm.


Trong cao trào chung dị ứng với hàng hóa Trung Quốc, một đặc điểm của Tết Trung Thu Sài Gòn năm nay là sự xuất hiện của lồng đèn xếp giấy do các cơ sở tư nhân trong nước sản xuất.


Trẻ em Việt Nam chơi lồng đèn ngày càng thích thú với loại đèn xếp giấy và thắp sáng bằng đèn cầy. Loại lồng đèn truyền thống này lại có giá của con nhà nghèo, cái nhỏ thì 3,000-5,000 VND, cái lớn không quá 10,000 VND nên con nít xóm lao động nếu đi rước đèn, lỡ bị cháy thì cũng không đến nỗi khóc nức nở vì bị ba má mắng mỏ.


Khi nhìn lồng đèn xếp giấy Việt Nam với màu sắc và mỹ thuật đúng thị hiếu người Việt treo cạnh tranh quyết liệt với lồng đèn lòe loẹt Trung Quốc ở các chợ Bình Tây, An Ðông, Lương Nhữ Học… một nhà báo nữ nói giọng chua chát. “Sau nhiều năm con nít Việt đón Trung Thu y hệt con nít Trung Hoa, bây giờ mới thấy giành lại được chút chút”.









Lồng đèn giấy Việt Nam cạnh tranh với lồng đèn nhựa độc hại Trung Quốc. (Hình: Phùng Thức/Người Việt)


Càng gần đến ngày Tết Trung Thu thời tiết Sài Gòn vẫn cứ mưa gió bất thường. Chỉ cần nhìn vào các loại bánh giá trung bình khoảng 40,000 đến 60,000 VND/cái đang đua nhau khuyến mãi mua một tặng một, tặng hai mà nói Sài Gòn không ăn Tết Trung Thu là không đúng. Thật ra những loại bánh đắt tiền có giá vài triệu đồng một hộp vẫn cứ đắt hàng.


Theo dư luận người dân Sài Gòn, kinh tế càng suy thoái, Tết Trung Thu lại càng là cơ hội để bộc phát hối lộ, tham nhũng và thể hiện chuyện đó rõ nhất là những hộp bánh Trung Thu loại đắt tiền ở Hà Nội-Sài Gòn có kèm thêm rượu Hennessy XO, Gold Label…


 

Người thuê nhà ở California muồn bầu cho TT Obama

CALIFORNIA (OCR) – Kết quả một thăm dò gần đây cho thấy, người thuê nhà hay chung cư ở California có khuynh hướng bầu cho Tổng Thống Barack Obama trong cuộc bầu cử sắp tới.









Tổng Thống Barack Obama nói chuyện về kinh tế trong cuộc vận động tranh cử ở Woodbridge, Virginia, hôm 21 Tháng Chín. Thăm dò ở California cho thấy dân đi thuê nhà có khuynh hướng bỏ phiếu cho ông tái đắc cử, cao hơn bỏ cho ông Mitt Romney. (Hình: Alex Wong/Getty Images)


Tổ chức Institute of Governmental Studies tại Berkeley cùng với Field Poll, thăm dò cử tri ở tiểu bang California, cho hay: “Cử tri đi thuê nhà ở California có khuynh hướng ngả về liên danh Obama-Biden thay vì Romney-Ryan, tức 72% so với 18%.”


Người sở hữu nhà ở California cũng ngả về ông Obama nhưng ở tỉ số nhỏ hơn: 51% so với 41%.


Kết quả thăm dò được đăng trên báo Sacramento Bee giải thích: “Cuộc thăm dò được thực hiện nơi 1,171 cử tri có ghi danh đi bầu ở California, trong thời gian từ 5 đến 17 Tháng Chín, trong đó 891 cho biết sẽ đi bầu vào Tháng Mười Một tới.”


Nói chung, dân California có vẻ muốn cho cặp Barack Obama-Joe Biden của đảng Dân Chủ tiếp tục được ngồi ở Tòa Bạch Ốc, so với cặp Mitt Romney-Paul Ryan, với tỉ số 58% trên 34%.


Ðảng Dân Chủ được dân thuê nhà ở California ưa chuộng hơn, phù hợp với khuynh hướng toàn quốc, tức liên danh Obama được các cộng đồng của người có lợi tức thấp ưa chuộng hơn, mà người đi thuê nhà ăn khớp với hình ảnh đó. (T.P.)

Cựu giám đốc công an Trùng Khánh lãnh 15 năm tù

BẮC KINH – Cựu giám đốc công an Trùng Khánh, người từng chạy vào Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Thành Ðô tìm cách xin tị nạn sang Hoa Kỳ, khiến Trung Quốc bị lâm vào một vụ tai tiếng chính trị lớn nhất trong hằng mấy thập niên.









Cựu giám đốc công an Trùng Khánh, Vương Lập Quân, cung khai trong phiên xử trước tòa án ở Thành Ðô hôm 24 Tháng Chín. Ông bị tuyên án 15 năm tù, mà tòa cho là nhẹ nhờ có có công hợp tác trong cuộc điều tra liên hệ đến sếp của ông là Bạc Hy Lai. (Hình: CCTV via AP)


Ông vừa bị tuyên án 15 năm tù về bốn tội danh, trong đó có tội bao che hành động sát nhân cho vợ của sếp lớn mình.


Christian Science Monitor trích dẫn tường thuật của Tân Hoa Xã, theo đó bị cáo Vương Lập Quân được giảm án nhờ chịu hợp tác với công tố viện trong cuộc điều tra liên hệ đến sếp của ông là Bạc Hy Lai.


Bạc Hy Lai vốn là bí thư thành ủy Trùng Khánh và cũng là người có nhiều triển vọng được đề cử vào trung ương đảng trong dịp đại hội đảng sắp diễn ra. Tuy nhiên vụ sát hại thương gia người Anh, Neil Heywood, mà vợ ông là Cốc Khai Lai có dính líu, khiến ông bị mất cơ hội. Tháng trước, bà vợ ông đã bị đem ra xử và lãnh án tử hình treo, nhưng ông thì vẫn chưa bị truy tố với một tội danh nào và cũng không hề xuất hiện trước công chúng kể từ hồi Tháng Ba. (T.P.)

Pakistan bác bỏ đề nghị thưởng người giết tác giả phim chống Hồi Giáo

 


ISLAMABAD, Pakistan – Chính quyền Pakistan hôm Thứ Hai tỏ ra không ủng hộ đề nghị của một bộ trưởng trong nội các, theo đó ông treo giải $100,000 cho ai giết được người thực hiện cuốn phim xúc phạm đạo Hồi, vốn gây nên nhiều vụ chống đối bằng bạo động ở khắp thế giới Hồi Giáo.










Biểu tình chống cuốn phim xúc phạm Hồi Giáo ở Chaman, Pakistan. Hôm Thứ Bảy, Bộ Trưởng Hỏa Xa Ghulam Ahmad Bilour treo giải $100,000 cho người nào giết được kẻ thực hiện cuốn phim. Pakistan bác bỏ, cho rằng đây chỉ là ý kiến cá nhân. (Hình: AP/Matiullah Achakzai)


Bộ Trưởng Hỏa Xa Ghulam Ahmad Bilour hôm Thứ Bảy tuyên bố, ông sẽ bỏ tiền túi ra trả $100,000 cho bất kỳ ai giết được Nakoula Basseley Nakoula, vốn là tác giả cuốn phim “Innocence of Muslims”. Người này hiện đang lẩn trốn.


Không những vậy ông Bilour còn hô hào các nhóm dân quân khủng bố như al-Qaeda và Taliban góp tay giúp đỡ trong việc này.


Bộ Ngoại Giao Pakistan hôm Thứ Hai ra thông cáo nói rằng, việc treo giải thưởng đó chỉ là ý kiến riêng của cá nhân ông Bilour, không liên quan gì đến chính sách của chính phủ.


Ông Bilour thuộc một đảng thế tục Awami National Party, một đồng minh với chính quyền Tổng Thống Asif Ali Zardari. Ðề nghị của ông khiến người cùng đảng cũng phải giật mình, vì họ được biết là chống Taliban, và đã từng thiệt mất nhiều lãnh tụ trong cuộc tranh đấu chống nổi dậy. Phát ngôn viên của đảng nói họ chờ lời giải thích của ông Bilour. (T.P.)

Bộ sưu tập giày nổi tiếng của bà Marcos bị hư vì mối mọt

MANILA, Philippines (AP) – Bộ sưu tập giày nổi tiếng của cựu đệ nhất phu nhân Philippines, bà Imelda Marcos, bị hư hại nhiều do bỏ bê mặc cho mối mọt và mưa bão. Hằng trăm áo quần của nhà độc tài Ferdinand Marcos cũng chịu chung số phận. Tất cả trước đây được lưu trữ trong dinh tổng thống, rồi sau đó chuyển sang viện bảo tàng ở Manila.










Chiếc áo “Barongs” truyền thống của người Philippines, mà cố Tổng Thống Marcos thường mặc khi ra trước công chúng trong suốt hai thập niên, là một trong nhiều đồ của riêng hai vợ chồng tổng thống bị hư hại do thiếu bảo quản, mối mọt và nước lụt. (Hình: AP/Bullit Marquez)


Hai vợ chồng trốn ra ngoại quốc khi trong nước nổi lên phong trào chống đối. Họ để lại trong dinh tổng thống hầu hết đồ tư trang, gồm áo quần và tác phẩm nghệ thuật, trong đó có ít nhất hơn 1,200 đôi giày của bà Marcos.


Hơn 150 thùng áo quần và giày của bà Marcos được chuyển sang Viện Bảo Tàng Quốc Gia, sau hai năm bỏ mặc khiến bị hư hại vì mối mọt và ẩm mốc. Ở đây, tình trạng của chúng càng tệ hại hơn vì được cất trong một nhà kho, vốn bị dột và ngập nước do trận mưa lớn hồi tháng trước.


Bộ sưu tập giày của bà Marcos gồm các thương hiệu hàng đầu của Mỹ lẫn Âu Châu, vốn gây kinh ngạc thế giới và trở thành biểu tượng của sự xa hoa quá độ tại một quốc gia Ðông Nam Á, nơi nhiều người vẫn còn quá nghèo phải đi chân đất.


Orlando Abinion, người quản trị bảo tàng cho biết, nhiều món đồ hư hại nặng đến nỗi không còn có thể phục hồi được.


Tổng thống kế vị Corazon Quino tố cáo ông Marcus tham nhũng của công hằng tỉ dollar và ra lệnh tịch thu tất cả tài sản.


Bà Marcos nói, nhiều đôi giày của bà là quà tặng từ các xưởng đóng giày ở thành phố phụ cận Marikina, thủ đô đóng giày của Philippines. Các giới chức tại đây hồi năm 2001 có mướn 800 đôi để trưng tại một viện bảo tàng giày dép, thu hút được lượng du khách khổng lồ. Tuy nhiên một trận lụt lớn vào năm 2009 làm hư hại hàng chục đôi. Khoảng 765 đôi không bị hư gồm các đôi có những hiệu nổi tiếng như Gucci, Charles Jourdan, Christian Dior, Ferragamo, Chanel và Prada. (T.P.)

Ðiểm SAT của học sinh California hơi thấp hơn trong năm 2012

 


CALIFORNIA (OCR) – Ðiểm SAT của học sinh khóa năm 2012 hơi thấp so với năm trước, trong khi số học sinh dự thi lại đông đến mức kỷ lục.










Học sinh ở California được điểm SAT trung bình là 1503 so với 1498 của cả nước. (Hình: Jebb Harris, OCR)


So với toàn quốc, bài thi của học sinh ở California hơi trội vượt một tí, nhưng chỉ đứng hạng thứ 36 đối với tất cả tiểu bang, gồm luôn District of Colombia.


Học sinh ở California được điểm trung bình là 1503 so với 1498 của cả nước. Năm trước đó điểm trung bình của California là 1513, trong khi trung bình của toàn quốc sụt đi hai điểm.


Giới chức của cơ sở xuất bản đề thi, College Board, nói rằng, vì các tiểu bang phải cố gắng vươn đến với đủ thành phần học sinh, vốn có gốc gác và địa vị kinh tế xã hội khác nhau, nên so sánh giữa các tiểu bang là điều không nên.


Ví dụ, điểm thi bắt đầu từ 1798 ở Illinois, nơi chỉ có 5% dự thi; trong khi điểm là 1362 ở Delaware, nơi số học sinh dự thi là 100%.


Năm nay ở California có gần 232,000 học sinh thuộc các trường công và tư dự thi, tức 55% của tổng số học sinh trung học. Năm ngoái số dự thi là 222,7000, chiếm 53% tổng số.


Toàn quốc, tổng số dự thi là 1.65 triệu, tăng 4% so với năm trước. (T.P.)

Tấn công tại Libya ảnh hưởng nặng cho hoạt động CIA

 


 WASHINGON (NYT) –Cuộc tấn công vào Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Benghazi, Libya, làm thiệt mạng Ðại Sứ J. Christopher Stevens và 3 công dân Mỹ khác cũng gây thiệt hại nặng cho nỗ lực thu thập tin tức tình báo của CIA, giữa khi đang ngày càng càng có nhiều sự bất ổn ở quốc gia Bắc Phi này.










Một người dân Libya vũ trang la hét giữa lúc cuộc tấn công vào Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Benghazi. (Hình: Getty Images)


Trong số hơn 20 nhân sự Mỹ phải di tản khỏi Benghazi sau cuộc tấn công, có khoảng một chục nhân viên CIA và nhân viên làm việc theo khế ước. Ðây là những người đóng vai trò quan trọng trong việc thu thập tin tức, do thám nhắm vào nhiều nhóm võ trang khác nhau ở trong cũng như chung quanh thành phố.


“Ðây là sự mất mát tin tức lớn lao,” theo một giới chức cao cấp Mỹ.


Các nhân viên tình báo Mỹ ở Benghazi có nhiệm vụ theo dõi các mục tiêu ở nơi này cũng như khu vực Ðông Libya, trong đó có cả nhóm Ansar al-Sharia, thành phần Hồi Giáo quá khích bị coi là đã mở cuộc tấn công, cũng như các thành viên thuộc tổ chức al-Qaeda ở Bắc Phi, gọi là al-Qaeda in the Islamic Maghreb (AQIM).


Các nhân viên tình báo CIA hoạt động nơi đây cũng giúp việc tìm kiếm và thu hồi hay phá hủy các hỏa tiễn cá nhân chống phi cơ bị lấy đi từ các kho võ khí của chế độ Gadhafi. (V.Giang)

Cơ hội sống còn

Về “’Lãnh cái búa’ của sở thuế Mỹ’



“…tất cả các tiệm Nail sẽ phải làm đồng bộ thì thợ mới không chạy đi được và chủ tiệm Nail mới có đất sống, chẳng lẽ chủ tiệm Nail không cần phải sống sao? Vấn đề này mong các vị chủ tiệm Nail suy nghĩ lại để cùng có phương pháp giải quyết phù hợp với pháp luật và hoàn cảnh hiện nay.”


Tôi rất đồng ý với ý kiến của Terry Phan là chúng ta phải ngồi lại với nhau, để học hỏi, giúp đỡ nhau và thống nhất về cách làm việc cho hợp pháp, không những chỉ riêng về thuế vụ mà còn cả luật lệ của State Board. Như vậy thì chủ tiệm mới có cơ hội sống còn. Ai có cách nào xin góp ý.


Trần Trung Dũng

Cháy rừng thiêu rụi 20 căn nhà gần San Diego

LOS ANGELES (Reuters) – Lính cứu hỏa ở California trong hai ngày liên tiếp phải vất vả tìm cách ngăn không để lan rộng một đám cháy rừng đã thiêu hủy khoảng 20 căn nhà và khiến hàng trăm người khác sống gần biên giới Mỹ-Mexico phải di tản.









Lính cứu hỏa chờ tiếp cứu trong lúc tìm cách chữa cháy một căn nhà gần Descanso, California cuối Tháng Mười năm 2003. Mặc dù sau trận cháy đó, nhà chức trách tuyên bố rằng đã thoát nguy cơ cháy rừng đe dọa nhất nhưng từ 2003 đến nay đã có 1,500 đám cháy rừng và dân cư quanh vùng San Diego hiện lại đang đối đầu với thần lửa. (Hình: Sandy Huffaker/Getty Images)


Ðám cháy, mang tên Shockey Fire, bùng lên gần khu sinh sống của người thổ dân Mỹ Campo Indian Reservation ở phía Ðông Nam quận San Diego hôm Chủ Nhật và đến nay đã thiêu rụi ít nhất 2,000 acres, nhưng may mắn không ai bị thương.


Nguyên nhân xảy ra đám cháy đang được điều tra, tuy nhiên Blanca Mercado, một nữ phát ngôn viên của Sở Lâm Viên và Phòng Hỏa tiểu bang California, cho hay có thể ngọn lửa xuất phát từ phía Mexico. (V.Giang)

Hiệu trưởng trường tiểu học bị cáo buộc bán ma túy

SANTA CLARA (SJ Mercury News) – Hiệu trưởng một trường tiểu học ở quận Santa Clara, phía Bắc tiểu bang California, vừa bị bắt về tội tình nghi bán ma túy sau khi cảnh sát tìm thấy khoảng 1/4 ounce methampetamine ở nhà của ông này tại San Francisco.










Eric Dean Lewis, 42 tuổi, hiệu trưởng trường tiểu học Montaque Elementary bị cáo buộc tội bán ma túy. (Hình: Santa Clara Police)


Các nhân viên an ninh bắt giữ Eric Dean Lewis, 42 tuổi, hiệu trưởng trường tiểu học Montaque Elementary, hôm Thứ Sáu. Vụ bắt giữ xảy ra tại một trạm xe điện, nơi ông Lewis hẹn hò với một nhân viên an ninh chìm qua một trang web dành cho người đồng tính, theo nữ phát ngôn viên Bộ Tư Pháp California, Michelle Gregory.


Ông Lewis bị tống giam vào nhà tù Santa Clara về tội tình nghi oa trữ methamphetamie để bán và đề nghị cung cấp ma túy.


Cảnh sát bắt đầu điều tra ông Lewis sau khi nhận được tố cáo ông sử dụng ma túy, theo Gregory. (V.Giang)

Foxconn ngưng chế tạo iPhone sau khi công nhân bạo loạn

BẮC KINH (AP) – Foxconn, công ty chế tạo iPhone cho công ty Apple’s, hôm Thứ Hai ra lệnh tạm ngưng sản xuất tại một nhà máy ở lục địa Trung Quốc sau khi xảy ra bạo loạn của khoảng 2,000 công nhân tại khu nhà ở của công nhân, làm bị thương 40 người.









Trong hình, sinh viên và dân cư địa phương, mặc đồng phục nhân viên hãng Foxconn, cầm biểu tượng của iPads với chiếc sọ người trước cửa hàng của công ty Apple tại Hồng Kông vào Tháng Bảy năm ngoái. Foxconn là công ty sản xuất iPhones của hãng Apple đóng cửa hôm Thứ Hai sau khi công nhân bạo loạn. (Hình: Kin Cheung/AP)


Cuộc bạo loạn, hiện vẫn đang được điều tra để tìm ra nguyên nhân, bùng ra vào tối ngày Chủ Nhật tại một khu nhà ở của công nhân gần xưởng tại thành phố Taiyuan, theo Foxconn cũng như công an Trung Quốc. Một nguồn tin từ giới hữu trách cho Tân Hoa Xã hay có khoảng 5,000 công an được điều động đến tái lập trật tự.


Công ty Foxconn, với trụ sở đặt tại Ðài Loan, từ chối không cho biết là cơ xưởng này có chế tạo máy điện thoại iPhone hay không, nhưng cho hay có 79,000 công nhân làm việc nơi đây. Xưởng sẽ đóng cửa trong ngày Thứ Hai và mở lại ngày Thứ Ba, theo công ty Foxconn.


Vụ bạo loạn ở Taiyuan khởi sự vào lúc 11 giờ tối, giờ địa phương, khiến nhiều người tụ tập để xem và gây ra hỗn loạn, theo lời một nữ phát ngôn viên công an địa phương. (V.Giang)

Trung Quốc hoãn kỷ niệm tái lập bang giao với Nhật

(Reuters) – Chính quyền Trung Quốc vừa có quyết định hoãn lễ kỷ niệm 40 năm ngày tái lập bang giao với Nhật do có tranh chấp lãnh thổ giữa hai nước, theo nguồn tin Tân Hoa Xã.









Dân Nhật giương cao quốc kỳ, biểu ngữ trong cuộc diễn hành phản đối Trung Quốc vào ngày 22 Tháng Chín, gần khu vực Tòa Ðại Sứ Trung Quốc tại Tokyo. (Hình: YOSHIKAZU TSUNO/AFP/GettyImages)


Cuộc tranh chấp chủ quyền ở khu vực quần đảo Trung Quốc gọi là Diaoyu, phía Nhật gọi là Senkaku, đã bùng lên thành cuộc đối đầu ngoại giao gay gắt hồi tháng này sau khi chính quyền Tokyo mua quần đảo này từ một gia đình Nhật.


Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cuối tuần qua đã có lời lẽ hàm ý là các chương trình lễ lạt nhằm đánh dấu việc Nhật năm 1972 từ bỏ Ðài Loan để chuyển sang công nhận chính quyền Cộng Sản Trung Quốc ở Bắc Kinh sẽ bị ảnh hưởng, khi nói rằng “nhiều chương trình đã bị phá hỏng bởi hành động của chính quyền Tokyo”.


Trong khi đó, các nhà xuất cảng Nhật nói rằng hàng hóa của họ bị đình trệ tại một số cảng ở Trung Quốc vì quan thuế gia tăng các biện pháp khám xét. Một viên chức thuộc cơ quan ngoại thương Nhật, ông Yumiko Yoshimuar, hôm Thứ Hai cho hay tình trạng trì trệ đang diễn ra ở Quảng Châu (Guangzhou), Thượng Hải và Tianjin. Trị giá giao thương giữa Nhật và Trung Quốc lên tới $352 tỉ hồi năm ngoái. (V.Giang)

Phong trào sang California “du lịch đẻ con” gia tăng

SACRAMENTO, California (Sacbee) – Sinh ra ở New York, cô Jennifer Shih, một sinh viên năm cuối bậc cử nhân tại đại học UC Davis, từng học trung học ở Idaho và Utah trước khi về California và ra trường trung học nơi này.










Nhiều phụ nữ từ Đông Á sang California sinh con để con có quốc tịch Mỹ. (Hình minh họa: AFP/Getty Images)


Nhưng ngay chính cô cũng không nghĩ rằng mình là người Mỹ.


Cô Shih lớn lên ở Ðài Loan, quê hương của cha mẹ cô, và trở về Mỹ năm cô 15 tuổi, thời điểm cô có thể xác định quyền lợi công dân Mỹ của mình, vì đã sinh ra ở Mỹ, để đi học các trường công lập.


Bà mẹ cô Shih sang Mỹ theo chiếu khán du lịch năm 1989 khi có bầu tám tháng. Hai tháng sau khi sinh con ở một bệnh viện tại Manhattan, New York, bà trở về Ðài Loan với đứa con sơ sinh nay có sổ thông hành Mỹ.


Gia đình này xác nhận rằng họ đã chuẩn bị việc đó để cô Shih có thể trở thành công dân Mỹ và khi lớn lên đi học nơi này.


Những người chống lại điều này gọi đây là “du lịch đẻ con – birth tourism” và đây cũng là điều ngày càng phổ biến rộng rãi ở khu vực Los Angeles, nơi có nhiều khu nhà được chuẩn bị để đón các sản phụ từ các quốc gia Ðông Á, và cũng thấy quảng cáo ở vùng San Francisco Bay Area.


Hiện không ai biết rõ có bao nhiêu trẻ sinh ra ở Mỹ theo lối này.


Hồ sơ chính phủ Mỹ cho hay trong năm 2010 có 7,719 trẻ sinh ra ở Mỹ nhưng các bà mẹ cho biết họ sống ở quốc gia khác, tăng gần 55% so với năm 2000.


Tuy nhiên, nhiều người cho rằng con số này không phản ánh đúng sự thật vì chỉ dựa vào lời tự khai của các bậc cha mẹ tại bệnh viện.


Những người ủng hộ việc sang Mỹ đẻ con nói rằng đây là “đúng theo theo tinh thần của hiến pháp Mỹ” và chính phủ Mỹ “cũng có lợi” vì họ mang tiền sang trả cho việc đẻ con, sau đó con cái họ sang đi học, làm việc và trả thuế cho chính phủ Mỹ.


Các dịch vụ giúp đẻ con ở Mỹ có tên như Star Baby Care và Little Sunshine, có các căn nhà trải khắp vùng Monterey Park và Temple City. Các dịch vụ này thường quảng cáo trên các tờ báo tiếng Hoa. Chi phí cho các dịch vụ này có thể lên tới từ $3,000 đến $6,000 một tháng cho tiền ăn ở, di chuyển và trông con. Nếu muốn, họ cũng có thể được các bác sĩ gốc Hoa đỡ đẻ, với giá khoảng $7,000 mỗi vụ. (V.Giang)

Những thành phố nào ở Mỹ bị mất xe nhiều nhất?

Theo bản tường trình của cơ quan National Insurance Crime Bureau, California có những điểm nóng, nơi xe bị mất cắp nhiều nhất trong năm 2011.










Kiểu xe Integra của dòng xe Acura bị mất cắp nhiều nhất vào năm 2004. Trong số 10 nơi bị mất xe nhiều nhất trên toàn quốc, cơ quan National Insurance Crime Bureau báo cáo California chiếm hết bảy. (Hình: Tim Boyle/Getty Images)


Thành phố Fresno của California đứng đầu danh sách trong hai năm liên tiếp, kế đến là Modesto cũng hai năm liền. Fresno và Modesto nằm trong bảy khu đô thị của tiểu bang thuộc danh sách 10 nơi tệ hại nhất do NICB đưa ra, dựa theo thống kê về tội ác của liên bang, tiểu bang lẫn địa phương.


Báo cáo “Hot Spot 2011” của NICB dùng dữ kiện mất xe từ cơ quan National Crime Information Center của mỗi khu vực đô thị lớn, tức bao gồm khu vực chung quanh của một thành phố lớn.


Tuy nhiên bản tường trình hằng năm kỳ này không đến nỗi tệ. NICB cho biết báo cáo mất cắp xe giảm trên toàn quốc trong hai năm liên tiếp. Con số sơ khởi của FBI thuộc năm 2011 cho thấy có sự sụt giảm 3.3% so với tổng số trên 737,000 vụ của năm 2010.


Sau đây là danh sách 10 nơi bị mất xe hàng đầu trên toàn quốc, gồm tổng số vụ mất xe, số xe mất cho mỗi 100,000 dân, và thứ hạng của năm trước.


Fresno, California: Hạng nhất, tổng số có trên 7,600 vụ mất xe, hay 808 cho mỗi 100,000 dân (đồng hạng nhất năm 2010).


Modesto, California: Hạng nhì, tổng số có trên 3,300 vụ mất xe, hay 639 cho mỗi 100,000 dân (đồng hạng nhì năm 2010).


Bakersfield-Delano, California: Hạng ba, tổng số có trên 5,200 vụ mất xe, hay 615 cho mỗi 100,000 dân (đồng hạng ba năm 2010).


Spokane, Washington: Hạng tư, tổng số có trên 2,600 vụ mất xe, hay 552 cho mỗi 100,000 dân (đồng hạng tư năm 2010).


Yakima, Washington: Hạng năm, tổng số có trên 1,300 vụ mất xe, hay 529 cho mỗi 100,000 dân (đứng hạng mười năm 2010).


San Francisco/Oakland/Fremont, California: Hạng sáu, tổng số có trên 23,000 vụ mất xe, hay 529 cho mỗi 100,000 dân (đứng hạng chín năm 2010).


Stockton, California: Hạng bảy, tổng số có trên 3,500 vụ mất xe, hay 507 cho mỗi 100,000 dân (đồng hạng bảy năm 2010).


Anderson, South Carolina: Hạng tám, tổng số có 911 vụ mất xe, hay 483 cho mỗi 100,000 dân (đứng hạng 33 năm 2010).


Vallejo-Fairfield, California: Hạng chín, tổng số có trên 2,200 vụ mất xe, hay 481 cho mỗi 100,000 dân (đứng hạng năm của năm 2010).


Visalia-Porteville, California: Hạng mười, tổng số có trên 2,100 vụ mất xe, hay 473 cho mỗi 100,000 dân (đứng hạng tám năm 2010). (T.P.)

Tử thủ trên núi nợ

Cử tri trong thế “xin-cho” giữa đầm lầy chính trị


 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Qua một bài xã luận trên tờ Wall Street Journal ngày 17 tuần trước, năm giáo sư thuộc hạng danh dự về kinh tế vừa gióng hồi chuông báo động về tình trạng tài chánh nguy ngập của Hoa Kỳ. Trong số này, một vị có thể lãnh giải Nobel Kinh Tế năm nay, xin chờ tháng tới!


Là chuyên gia đã phục vụ chính quyền liên bang của cả hai đảng, năm tác giả góp ý về lãnh vực chuyên môn của họ với câu nhập đề lạnh mình: “Vị tổng trưởng ngân khố sắp tới sẽ gặp vấn đề nguy ngập tới độ Alexander Hamilton cũng khó bảo vệ được niềm tin và khả năng trả nợ của Hoa Kỳ”. Hãy tưởng tượng đến một lời báo động gần gũi hơn với chúng ta: “Nguy cơ ngoại xâm trầm trọng tới độ Hưng Ðạo Vương cũng thấy khó!”


Alexander Hamilton là tổng trưởng ngân khố (tài chánh) đầu tiên trong Nội các George Washington, có chủ trương can thiệp vào thị trường để tìm sự quân bình chứ không cổ xúy tự do kinh tế. Lý do báo động là vì từ bốn năm qua, ngân sách Hoa Kỳ bị thâm thủng liên tục với mức chưa từng thấy, mỗi năm hơn ngàn tỷ, nên chính quyền mới đi vay. Và chất lên đầu mỗi hộ gia đình một gánh nợ vô hình, trung bình là 55 ngàn Mỹ kim. Khi đã đi vay thì phải trả tiền lời, chi phí tài chánh ấy lại đắp thêm vào núi nợ và sẽ có ngày núi lở khi sau này lãi suất gia tăng…


Bài tiểu luận không lọt vào mắt của đa số vì những biến động tại Trung Ðông.


Thị trường tài chánh thì còn hồ hởi với quyết định mới nhất từ Ủy Ban Tiền Tệ FOMC của Ngân Hàng Trung Ương hôm 13: Tiếp tục cứu nguy vô hạn định với hai biện pháp bất thường. Thứ nhất là nâng mức lưu hoạt có định lượng đợt ba (“quantitative easing 3” hay QE3), với mỗi tháng 40 tỷ đô la được bơm vào kinh tế – được in ra, ghi vào trương mục các ngân hàng. Thứ hai, tiếp tục “xoắn lãi suất” (“operation twist” hay bán ngắn mua dài): Bán trái phiếu ngắn hạn và mua trái phiếu dài hạn để hạ lãi suất dài hạn và kích thích kinh tế mà khỏi in bạc.


Quý độc giả có nhức đầu về mấy chi tiết chuyên môn đó thì đừng buồn: Ða số dân Mỹ cũng thế mà thôi! Chỉ cần biết là trong sự tê liệt chung của chính quyền, định chế độc lập là ngân hàng trung ương đã lại tung lưới cấp cứu. Mỗi tháng bơm thêm khoảng 80-85 tỷ Mỹ kim “cho đến khi tình hình nhân dụng sáng sủa hơn”. Nôm na là cho đến khi thất nghiệp giảm.


 


Giảm đến cỡ nào thì vừa? Bao giờ sẽ đạt giấc mơ đó?


 


Lãnh đạo Hệ Thống Dự Trữ Liên Bang là Chủ Tịch Ben Bernanke khéo lách để khỏi đưa ra một con số. Dại gì mà tự đóng đinh? Nếu tò mò tìm hiểu – phải tò mò khi viết về chuyện kinh tế chính trị trên cột báo này, khổ thật! – thì qua một bài diễn văn của chủ tịch Ngân Hàng Dự Trữ khu vực Minneapolis, ta suy ra tỷ lệ thất nghiệp “chấp nhận được” ở khoảng 5.5%.


Xin tính nhẩm: Mỗi tháng kinh tế Hoa Kỳ phải tạo ra 125 ngàn việc làm cho lớp dân số đến tuổi bước vào thị trường lao động. Muốn hạ mức thất nghiệp hiện nay là 8.1% được cỡ 1% thì mỗi tháng phải tạo thêm 250 ngàn công việc mới. Tức là kinh tế phải đạt tốc độ tăng trưởng 3% mỗi năm – một phép lạ so với sự èo uột hiện nay (dưới 2%). Mà phép lạ ấy phải kéo dài liên tục trong ba năm liền thì con tàu kinh tế mới cập bến thất nghiệp 5.5%.


Sự thật lại u ám hơn vậy. Từ hai tháng qua, cả triệu người nản chí ra khỏi lực lượng lao động. Họ chỉ lục tục quay lại nếu hy vọng tìm ra việc làm. Trong giả thuyết lạc quan là họ tìm ra việc, thì hàng năm kinh tế phải tạo thêm ba triệu việc mới – suốt năm năm liền. Tức là từ vụ suy trầm cuối cùng (tháng 12 năm 2007 đến tháng 7, 2009), Hoa Kỳ sẽ ra khỏi niềm u uẩn hiện nay nếu kinh tế liên tục tăng trưởng trong chín năm liền. Trung bình, bảy năm là suy trầm một lần, bây giờ nếu được chín năm? Với chữ “nếu”, ta có thể nhét Paris vào cái lọ!


Nhưng giấc mơ tăng trưởng đó là bất khả nếu ta nhớ lại núi nợ trên đầu và nhu cầu cắt giảm công chi mà ai cũng nói đến dù chẳng dám làm vì sợ thất cử.


Ở trên có nhắc đến kỳ vọng thất nghiệp 5.5% của chủ tịch Ngân Hàng Dự Trữ Minneapolis.


Ông ta là loại “diều hâu”, thuật ngữ của Ngân Hàng Trung Ương về chủ trương triệt để canh chừng lạm phát. Vừa rồi, ông lại đồng ý với quyết định bơm tiền mà hết ngại lạm phát vì còn sợ điều nguy ngập hơn: Nạn thất nghiệp. Ông ta thành “bồ câu”, quan tâm đến nhân dụng hơn lạm phát.


Con diều hâu lẻ loi còn lại là Richard Fisher, chủ tịch Ngân Hàng Dự Trữ khu vực Dallas. Dù là dân Texas (hi hi), Fisher theo đảng Dân Chủ, hai lần tranh cử nghị sĩ mà thất bại, trước khi được bổ nhiệm vào hệ thống Ngân Hàng Trung Ương và là người cực ngần ngại với quyết định bơm tiền.


Trong bài diễn văn hôm 19 tại câu lạc bộ Harvard ở New York, ông nói đến chuyến hải hành của con tàu kinh tế vào nơi vô định. Ngân Hàng Trung Ương cứ phải quyết định mà bên trong chẳng ai biết được khi nào tới bến! Ðã đành là thường dân ta thì khó biết, nhưng khi các hoa tiêu trên phòng lái xác nhận rằng họ cũng không biết thì quả là thế gian này có nhiều điều khó hiểu.


Chủ tịch Ngân hàng Dallas giải thích như sau: Muốn kích thích kinh tế, người ta cần biện pháp tiền tệ và biện pháp ngân sách. Phần mình, Ngân Hàng Trung Ương đã bấm bút tiền tệ và chất lên một núi tiền mấy ngàn tỷ mà máy không chạy, kinh tế chưa nhúc nhích. Chỉ vì Quốc Hội cứ ngồi trên cái cần trục ngân sách. “Cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa tiếp tục chất nợ, đẩy con cháu xuống nước và không làm tròn nhiệm vụ với quốc gia. Tỉnh giấc đi chứ, làm cái gì đi chứ!”


Khi chủ tịch một ngân hàng dự trữ văng tục bằng tiếng La tinh “Illegitimum non Carborudum” thì ta hết nói. Dịch cho sát khẩu khí của một chuyên gia thì câu “Don’t let the bastards grind you down” có thể là “Ðừng để lũ khốn nạn làm ta khốn khổ!”


Mấy ai dám nặng lời như vậy với hệ thống chính trị hiện hành?


Ðộc giả tất nhiên tò mò tự hỏi. Rằng dù chính trị ách tắc, chính quyền cứ tăng chi rồi ngất ngư đi vay “như thủy thủ say rượu” thì Ngân Hàng Trung Ương cũng đã bơm mấy ngàn tỷ Mỹ kim từ bốn năm qua. Vì sao chưa công hiệu?


Một trong nhiều cách giải thích: Chính quyền ngồi trên núi nợ, ngân hàng ngồi trên két bạc mà doanh nghiệp có cả ngàn tỷ trong túi vẫn không nhúc nhích vì sợ bất trắc.


Từ bốn năm nay, công báo của chính quyền liên bang có thêm cả ngàn trang luật lệ mới được ban hành. Một kỷ lục cao bằng núi nợ. Theo Liên Ðoàn Quốc Gia các Doanh Nghiệp Ðộc Lập NFIB, luật lệ nhiêu khê và thay đổi khiến tiểu doanh thương không dám lấy rủi ro đầu tư và tạo thêm việc làm.


Môi trường kinh doanh bất trắc đó không thuộc thẩm quyền giải quyết của Ngân Hàng Trung Ương mà là trách nhiệm của chính quyền. Nghĩa là làm sao?


Là cử tri đã bầu lên những đại diện thiếu trách nhiệm trong cơ chế hành pháp và lập pháp. Họ tăng chi để mua phiếu mà bất kể chuyện nợ nần về sau. Họ tử thủ trên núi nợ, rồi chứng tỏ sự mẫn cán bằng sáng kiến luật lệ để phân định ngành nghề xấu tốt, phải đạo hay không, đáng trợ cấp hay không. Họ vẽ ra một trận đồ làm doanh giới cò con chóng mặt, hết dám bung ra thành lập các cơ sở mới, vốn dĩ là những trung tâm tuyển dụng cao nhất.


Hy vọng cập bến thất nghiệp 5.5% là chuyện xa vời nếu con tàu kinh tế cứ nằm trong đầm lầy chính trị hiện nay. Và cử tri mới là những người quyết định sau cùng và có lãnh đạo xứng đáng với mình. Nếu cứ duy trì tinh thần “xin-cho” ngày nay thì Hoa Kỳ chưa khá và kinh tế vẫn nằm dưới đáy vực.


Trên đỉnh cao vòi vọi là ráng mây đỏ của núi nợ – sẽ có ngày ụp xuống con cháu!

Tin mới cập nhật