Tín đồ Hồi Giáo Nam California kết thúc tháng chay

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


Tín đồ Hồi Giáo tại Nam California vừa kết thúc Tháng Chay của tôn giáo của mình tại Anaheim Convention Center vào sáng hôm Chủ nhật 19 Tháng Tám. Hàng ngàn tín đồ Hồi giáo thuộc nhiều sắc tộc khác nhau đã tập trung về đây để làm lễ kết thúc buổi lễ quan trọng này.







Tín đồ Hồi Giáo thuộc nhiều sắc tộc khác nhau cùng làm lễ kết thúc tháng chay tại Anaheim Convention Center vào sáng hôm Chủ Nhật 19 Tháng Tám. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Cộng đồng người Chăm thành phố Fullerton có khoảng 200 thanh niên nam nữ ăn mặc chỉnh tề theo truyền thống cũng tề tựu tại một thánh đường nhỏ gọi là Surao góc đường Valencia và Richman, Fullerton, để trang trọng cử hành lễ thức Roya Fitrah, chấm dứt tháng nhịn chay được bắt đầu từ ngày 20 Tháng Tám năm 2012.


Tháng chay Ramadan trong Hồi Giáo thường được cả tỉ người Hồi Giáo trên khắp thế giới thực hiện nghiêm chỉnh vào thời gian Tháng Chín theo lịch Ả Rập. Do đó khi chiếu theo Dương lịch thì tháng chay Ramadan không có thời gian nhất định theo Dương lịch.


Trong thời gian tháng chay, tín đồ Hồi Giáo không chỉ nhịn ăn hay ăn chay mà còn cử hành nhiều nghi lễ và có những sinh hoạt đặc biệt như đọc kinh, làm việc từ thiện và soi rọi lại mình.


Theo tác giả Siti Nina Hài Châu trong một bài viết về tháng chay trong Hồi Giáo thì: “Trong giới người Muslim nói tiếng Việt thường nôm na gọi là Nhịn Chay chớ không phải là ăn chay theo như tập tục ăn chay của người Việt. Ăn chay của người Việt thường là chỉ cữ ăn thịt, cá còn ngoài ra vẫn ăn uống trong các buổi ăn thường ngày. Việc nhịn chay của người Muslim thì khác hẳn vì phải nhịn ăn, nhịn uống, không giao hợp tình dục, không hút thuốc, v.v… từ rạng sáng, giờ mặt trời mọc cho đến chạng vạng tối, khi mặt trời lặn trong khi vẫn làm việc, sinh sống bình thường”.


Ông Hamide Ðỗ Hải Minh, một tín đồ Hồi Giáo cho biết người theo đạo Hồi phải làm 5 điều: Thứ nhất là phải đọc to hoặc nhẩm trong miệng câu sau đây mỗi khi bắt đầu làm lễ: “Không có thánh thần nào khác ngoài Thượng Ðế Alla và Mohamed là Thiên Sứ của Người (La elahaila-Alla, Mohammad Rasul-Alla). Thứ hai, 5 lần đọc câu trên cũng chính là 5 lần hành lễ trong ngày vào những thời điểm đã được qui định như sáng sớm trước khi mặt trời mọc, trước lúc giữa trưa, lúc giữa buổi chiều, lúc mặt trời vừa lặn và buổi tối trước khi đi ngủ. Ba là nhịn chay trọn tháng Ramadan. Bốn là đóng góp, bố thí theo một số điều qui định. Năm là phải hành hương Thánh Ðịa Mecca (Saudi Arabica) ít ra là một lần trong đời.”


Theo những tín đồ Hồi Giáo mà chúng tôi được gặp thì việc ăn chay trong tháng ăn chay phải theo một ý nghĩa thiêng liêng chứ nếu vì một mục đích nào khác chẳng hạn như vì để giảm cân hay vì mục đích chính trị thì không có giá trị nào cả mà còn bị coi như là phỉ báng vào giáo lý của các vị thánh.


Các tín đồ Hồi Giáo cũng cho biết việc ăn chay được thực hiện từ lúc mặt trời mọc cho đến khi mặt trời lặn. Lúc này thì sau cả một ngày nhịn ăn nhịn uống, mọi người đều thấy cần phải được ăn uống đầy đủ và no nê hơn để bảo toàn sức khỏe. Do đó nhiều ước tính cho biết tháng chay, số thực phẩm được tín đồ Hồi Giáo dùng đã gia tăng gấp rưỡi tháng thường lệ. Trong tháng Ramadan, mỗi ngày đều có những bữa ăn từ thiện được tổ chức ở những nơi công cộng cho người nghèo để chia sẻ với người khốn khổ hơn mình. Và sự nhịn ăn uống trong ngày cũng là để cho tín đồ Hồi Giáo cảm thông được với những người phải nghèo khổ đói rét.


Khi kết thúc tháng ăn chay, tín đồ Hồi Giáo thường tổ chức những lễ hội rất tưng bừng để mừng mình đã hoàn thành được sự tuân thủ các giáo luật và sẽ được sự che chở từ các thánh thần linh thiêng.


Cộng đồng người Việt gốc dân tộc Chăm ngoài tôn giáo chính là Bà La Môn, có một bộ phận theo đạo Hồi khi đạo Hồi du nhập vào đất nước Champa vào thế kỷ thứ 10. Sau đó thì một số người dân Chăm đã theo bước chân của chúa Nguyễn vào Nam mở mang đất nước. Ða số những người dân này là đạo Hồi chính gốc Islam (hệ phái Sunni) định cư và lập nghiệp nhiều ở Châu Ðốc sau có về Saigon thành lập được một số thánh đường của đạo Hồi. Vẫn theo ông Hamide Ðỗ Hải Minh thì người Hồi Giáo ở miền Nam Việt Nam vẫn có liên lạc thường xuyên với các thánh đường bạn bên các nước theo Hồi Giáo ở Trung Ðông, Mã Lai, Indonesia, nên các giáo luật của Hồi Giáo vẫn còn được tôn trọng kể cả y phục, trừ sự che mặt của phụ nữ, chỉ quấn khăn đầu thôi. Tuy nhiên, trong sự hòa đồng của các dân tộc, người Hồi Giáo ở nhiều nơi cũng đã châm chước đi ít nhiều cho phù hợp với cuộc sống tại địa phương mình đang sống.

Tìm Lê Văn Hiệp

Anh Hiệp trước 75 là huấn luyện viên thể dục & thể thao của trường Nguyễn Bá Tòng, Sài Gòn. Nay anh ở đâu, nhận được tin goi Ngọc Thúy và Thu Thảo (714) 829-5470 hoặc anh Hoàng (714) 383-0588.


 

Tân Tây Lan rút quân sớm khỏi Afghanistan

 


 


WELLINGTON, Tân Tây Lan (AP)Thủ tướng Tân Tây Lan, ông John Key, hôm Thứ Hai loan báo quốc gia này sẽ rút quân khỏi Afghanistan vào năm 2013 sớm hơn dự liệu. Ông cho hay quyết định trên không vì cái chết của năm lính Tân Tây Lan trong tháng này, kể cả ba người thiệt mạng hôm Chủ Nhật vì bom gài bên lề đường.


Các cái chết trong Tháng Tám chiếm một nửa con số binh sĩ Tân Tây Lan tử trận trong chín năm quốc gia này tham chiến ở Afghanistan và đồn trú tại tỉnh Bamiyan, nơi tương đối yên tĩnh cho đến thời gian gần đây.


Ông Key nói rằng nhiều phần là các binh sĩ trong số 145 người hiện đóng tại Afghanistan sẽ được rút về nước trong Tháng Tư năm 2013.


Ông Key cũng bác bỏ các yêu cầu chấm dứt ngay lập tức nhiệm vụ của binh sĩ Tân Tây Lan ở Afghanistan và đưa họ về nước.


Quyết định của ông Key nhiều phần sẽ được sự ủng hộ của dân chúng Tân Tây Lan, vốn trong thời gian gần đây đã bắt đầu đặt câu hỏi về vai trò của quốc gia này trong cuộc chiến Afghanistan. (V.Giang)

Vợ Bạc Hy Lai bị án ‘tử hình treo’

HEFEI (AFP)Một tòa án Trung Quốc hôm Thứ Hai công bố bản án tử hình nhưng được hoãn thi hành dành cho bà Cốc Khai Lai (Gu Kailai), vợ cựu Bí Thư Thành Ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai, về tội sát nhân. Vụ án này làm rúng động đảng Cộng Sản Trung Quốc ngay trước thời gian có cuộc chuyển đổi nhân sự lãnh đạo mỗi mười năm tại quốc gia cộng sản này.







Bà Cốc Khai Lai (vợ Bạc Hy Lai) trước tòa án Nhân Dân Trung Cấp tại thành phố Hợp Phì, thuộc tỉnh An Huy, Trung Quốc ngày 20 Tháng Tám. (Hình: AP)


Bà Cốc Khai Lai bị kết tội giết doanh gia Anh Neil Heywood, điều bà thú nhận, và bị án tử hình nhưng được hoãn thi hành trong hai năm, theo Tang Yigan, một giới chức tòa án ở Hợp Phì (Hefei).


Trương Hiểu Quân (Zhang Xiaojun), một người giúp việc nhà cho gia đình ông bà Bạc, cũng bị kết tội đồng lõa giúp bà Cốc Khai Lai đầu độc ông Heywood và bị án chín năm tù. Có bốn giới chức công an cũng bị kết tội tìm cách che giấu vụ sát nhân này.


Ông Tang nói rằng tòa cho tạm hoãn thi hành án tử hình dành cho bà Cốc Khai Lai vì bà bị các vấn đề tâm thần, và cũng vì ông Heywood từng đe dọa gây hại cho con trai của bà. Tuy nhiên ông Tang cũng không cho biết là bản án bà này phải chịu sẽ như thế nào.


Các án tử hình được tạm hoãn ở Trung Quốc thường được đổi thành tù chung thân, dù rằng thời gian ở tù cũng thay đổi.


Luật pháp Trung Quốc nói rằng án tử hình dành cho tội sát nhân không thể được giảm xuống dưới 20 năm tù ở, tuy nhiên các chuyên gia luật pháp cho hay có những trường hợp tòa án đã cho hưởng các án tù ngắn hơn.


Vụ án này cũng làm gián đoạn đường công danh của chồng bà là ông Bạc Hy Lai, từng là một ngôi sao chính trị sáng chói, có lúc được coi là có nhiều triển vọng vào Bộ Chính Trị sau cuộc thay đổi nhân sự cuối năm nay. Ông Bạc Hy Lai nay đang bị điều tra tội tham nhũng và dư luận cho rằng bản án dành cho bà Cốc Khai Lai chỉ để mở đường cho việc hoàn toàn triệt hạ ông chồng. (V.Giang)

Giá trị công ty Apple cao kỷ lục thế giới: $623 tỉ

NEW YORK (AP) Apple là công ty có giá nhất thế giới. Trị giá cổ phiếu của Apple tăng hôm Thứ Hai, đẩy trị giá của công ty lên thành $623 tỉ, vượt qua kỷ lục của Microsoft vào thời hoàng kim của nó, khi Internet mới bắt đầu nở rộ.







Nhân viên Apple chào mừng hàng trăm khách hàng tụ tập mua iPad mới ngay trước chi nhánh của công ty ở Oberhausen, Ðức Quốc. Hôm 20 Tháng Tám, giá trị của Apple cao ở mức kỷ lục thế giới với $623 tỉ. (Hình: AP/Martin Meissner)


Theo Standard & Poor’s, Microsoft đạt cao điểm vào năm 1999 với trị giá gần $621 tỉ. Sự so sánh không căn cứ theo mức lạm phát. Nếu tính theo lạm phát của đồng dollar, Microsoft có giá trị là $850 tỉ vào ngày 30 tháng 12, 1999. Hiện giá của Microsoft chỉ còn $257 tỉ.


Sau bốn tháng bị dìm thấp, cổ phiếu của Apple gần đây đạt được một mức cao mới, nhờ sự tin tưởng của giới đầu tư vào sản phẩm iPhone 5 và iPad giá rẻ đang chờ ngày trình làng. Ngoài ra, Apple cũng có kế hoạch sản xuất TV nhưng không rõ chi tiết vì Apple vốn luôn luôn giữ bí mật cho đến phút chót trước khi tung ra thị trường.


Giá trị của Apple hiện nay cao hơn công ty xếp hạng nhì là Exxon Mobil Corp. đến 53%. (T.P.)

Tàu mắc cạn ở vịnh Alaska: 76 du khách được cứu

ANCHORAGE, Alaska (AP) 76 người được cứu hôm Chủ Nhật, từ một chiếc tàu chở du khách đi ngoạn cảnh, bị mắc cạn ở vịnh Glacier Bay và thuyền đang bắt đầu ngập đầy nước, theo lời của tuần duyên Hoa Kỳ.







Chiếc Baranof Wind chở du khách đi ngoạn cảnh ở Glacier Bay, Alaska, vừa bị mắc cạn gần bờ, sau khi đụng phải đá. 76 hành khách được cứu thoát. (Hình: NBC News’video)


Khi phát hiện có gấu nâu xuất hiện, chiếc Baranof Wind dài 79 ft đi vào gần bờ để khách có thể chiêm ngắm thì thuyền trưởng khám phá họ đang trong vùng nước cạn. Ông ra lệnh cho tàu lui ra và đó là lúc tàu va phải đá.


Theo báo cáo, chỉ có một ít trong số hành khách lẫn thủy thủ đoàn bị thương nhẹ.


Hầu hết du khách được chuyển qua chiếc Vollendam, một du thuyền loại lớn của Holland America, lúc ấy đang hiện diện trong khu vực và nhận được tín hiệu kêu cứu khẩn cấp.


Albert Faria, trưởng kiểm lâm ở khu vực, cho biết đây là tai nạn “hiếm hoi,” vì chiếc Baranof Wind và các thuyền khác đi qua nơi này thường xuyên mà không hề gặp vấn đề nào. Ông cho biết đây là lần đầu tiên nghe nói đến một sự việc tương tự.


Glacier Bay nằm ở mỏm phía Bắc của hành lang Inside Passage của Canada, là điểm du lịch quan trọng nổi tiếng với cảnh sắc và đời sống các loài hải sinh rất ngoạn mục. (T.P.)

Tiểu bang yếu về tôn giáo giúp từ thiện ít hơn

BOSTON (AP) Một nghiên cứu mới về lòng quảng đại của người Mỹ, nhận thấy rằng, tiểu bang có ít dân sùng đạo thường có ít người cho tiền từ thiện.







Dân chúng ở Detroit, Michigan, nối đuôi chờ lãnh đồ cứu tế gồm thức ăn, nhu yếu phẩm, đồ chơi, đủ cho một gia đình bốn người dùng trong một tuần. Nghiên cứu cho thấy tiểu bang có cư dân tham gia sinh hoạt tôn giáo nhiều thường rộng rãi hơn về việc làm từ thiện. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)


Nghiên cứu của Chronicle of Philanthropy công bố hôm Thứ Hai cho thấy, cư dân ở các tiểu bang nơi họ thường xuyên tham gia sinh hoạt tôn giáo, số phần trăm giúp đỡ từ thiện cao hơn các nơi khác trên toàn quốc, đặc biệt là các tiểu bang miền Nam.


Vùng Ðông Bắc với sự tham gia tôn giáo thấp, ít hào phóng nhất về từ thiện.


Tiểu bang quảng đại nhất có Utah, nơi cư dân đóng góp 10.6% từ discretionary income, lợi tức còn lại sau khi trừ ra khoản cần thiết, cho từ thiện. Theo sau là Mississippi, Alabama, Tennessee và South Carolina. Ít rộng rãi nhất có New Hampshire với 2.5%, theo sau là Maine, Vermon, Massachusetts và Rhode Island.


Nghiên cứu còn nhận thấy, từ thiện có dính dấp đến màu sắc chính trị. Trong số 10 tiểu bang keo kiệt nhất, hết 9 bỏ phiếu cho Barack Obama của đảng Dân Chủ vào ghế tổng thống. Ngược lại, 10 tiểu bang hào phóng nhất, tám bỏ phiếu cho John McCain của đảng Cộng Hòa.


Nghiên cứu được thực hiện dựa theo hồ sơ khai thuế nộp cho cơ quan IRS trong năm 2008. (T.P.)

‘Âm thầm nằm xuống cho quê hương’

Về “Người lính già Khóa 12 Thủ Ðức điểm danh lần cuối”



“Viết về những trận đánh năm xưa, không phải để tô hồng chuốc lục hay để thần thánh hóa người lính QLVNCH. Hay để ca tụng một cá nhân, một đơn vị hay một binh chủng nào. Mà chỉ muốn để lại cho đời sau biết rằng, có một thời, những người thanh niên đã hy sinh tuổi trẻ, lên đường chiến đấu bảo vệ quê hương. Họ là ai? Là những Thiên Thần Mũ Ðỏ, là những Cọp Biển lừng danh, là nhưng Cọp Ðen, Cọp Ba Ðầu Rằn lấy rừng núi sình lầy làm lẽ sống. Họ là những người lính bộ binh chân cứng đá mềm. Họ là những pháo thủ, những kỵ binh lấy da ngựa bọc thây. Họ là những chiến binh áo trắng ôm mộng hải hồ. Họ là những Cánh Chim Trấn Không lấy mây trời làm lý tưởng. Họ là những người lính Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân bảo vệ thôn làng. Có nhiều người đã đền xong nợ nước, có nhiều người ra thân tàn phế và có nhiều người đang sống âm thầm trong nước hoặc hải ngoại để chờ đợi ngày đi sum họp cùng các chiến hữu đã cùng chiến đấu trong thời lửa đạn điêu linh…” Trích từ bài viết Kompong Trạch: Ai Ðúng Ai Ðiêu, tác giả NguySaigon.


Có lẽ Thanh Tran chưa đọc những bài viết về Nghĩa Quân Giồng Riềng, Gò Công. Trận đánh tại đồn Trà Bang tác giả Ðại úy KB Vũ Ðình Lưu và những người lính không số quân tức là vợ của những người lính Nghĩa Quân.


NguySaigon


***


Có thể nhìn qua danh sách yểm trợ TPB/QLVNCH chúng ta sẽ thấy có nhiều chiến hữu thuộc Quân chủng ÐPQ. Lực lượng này có thể lên đến trên 500,000 chiến sĩ. Có lẽ nhiều quá, thầm lặng quá… nên ít ai để ý. Cần chi, âm thầm nằm xuống cho quê hương như thế là mãn nguyện cho một đời chinh chiến rồi. Amen.


hân trần


 


 

Ăn xin xứ người, và ăn mày xứ ta

 


 


Phi Khanh/Người Việt


 


Cách nhau khoảng hơn một giờ đồng hồ ngồi trên máy bay, nhưng Việt Nam và Singapore là hai hình ảnh và hai quốc gia vô cùng khác biệt.







Người ăn xin này chiều chiều ra đứng trên cầu dành cho người đi bộ để nhảy múa! (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


Khi lên máy bay, nhìn xuống mặt đất Sài Gòn bây giờ, thấy một dãy nhà hộp chen chúc, tịnh không bóng cây. Cũng nhìn từ cửa sổ máy bay, đất nước Singapore như một cánh rừng xanh ngút mắt, xen lẫn những mái nhà, những cao ốc. Ðời sống con người ở đây thì miễn bàn.


Trong giới hạn bài viết này chỉ đề cập đến những người ăn xin xứ đảo sư tử để nhìn lại người ăn xin xứ Việt.


Thành phố Singapore, quốc gia Singapore, nói cách nào cũng đúng, với mức thu nhập bình quân đầu người $55,000 mỗi năm, một con số cao ngất, nhưng khi dạo phố vẫn nhìn thấy lác đác vài người ăn xin. Chỉ khác là cách ăn xin và phong thái ăn xin của họ làm mình ngạc nhiên.


Ðầu tiên, có lẽ phải nhắc đến người mù hát rong dưới đường hầm ở Trung tâm thương mại YiShun. Một người mù, với đầy đủ các đạo cụ nào Keyboard, guitar điện, trống điện tử, micro, loa điện tử, dàn đèn chớp nháy… Nói chung, nhìn sơ qua “tài sản” của người ăn xin này cũng ngót nghét $3,000, tương đương với tài sản của một ban nhạc đám cưới ở Việt Nam.


Sau nhiều lần đứng nghe anh chàng này hát và bắt chuyện làm quen, anh cho biết tên là Yang Yang, người gốc Hoa (Singapore có ba nhóm người cơ bản: Mã Lai, Ấn Ðộ và Trung Hoa), năm nay 30 tuổi, vợ anh làm công nhân, các con anh đang học tiểu học, và anh thì làm nghề ‘ăn xin’.







Yang Yang và bộ đồ nghề khá “ngon lành” để ăn xin. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


Nhìn cách anh trò chuyện và kể về nghề của mình, có thể nói là anh rất đỗi tự hào và không hề có chút mặc cảm nào về công việc kiếm sống hằng ngày. Thỉnh thoảng, mệt quá, anh chuyển sang mở đĩa và hát nhép…


Người thứ hai, một ông chừng 60 tuổi, đứng trên một cây cầu dành cho người đi bộ ở khu Garlang, cứ chiều đến, chừng độ 5 giờ (tương đương 4 giờ chiều Việt Nam), ông mang một chiếc máy CD to tướng, một chiếc giỏ đựng rác văn phòng có bọc giấy nhìn rất khéo, ăn mặc sạch sẽ, tươm tất, đến giữa cầu và “hành nghề”.


Ông mở vài bản nhạc dạo điệu slow, sau đó chuyển qua mấy bản chachacha và bắt đầu trổ tài vũ đạo của mình. Ông cứ nhảy theo điệu nhạc một cách hồn nhiên, vô tư, trông như con chim đang bay hót giữa trời, tịnh không chút vướng vất u hoài của kiếp người khổ lụy.


Nếu không có chiếc giỏ và vài người đi ngang qua bỏ tiền vào giỏ, không ai dám nghĩ ông là người ăn xin. Hơn nữa, khi nhìn chiếc áo khoác trên người, quần tây, giày tây của ông, trông không khác nào một công chức bậc trung ở Việt Nam.


Người thì vậy, còn cây cỏ, thôi thì miễn bàn, đáng sợ nhất là cây gỗ huỳnh đàn hoa đỏ, đây là giống lâm mộc đang gây sóng gió ở Việt Nam vì mấy “thương vụ” người Tàu sang dụ dỗ dân Việt chặt trộm rừng bảo tồn bán cho họ với giá vài tỉ đến vài ngàn tỉ. Ở Singapore thì đầy cả đường phố, có cây nở hoa đỏ chót. Thế mới hiểu thế nào là văn minh, văn hóa!


 


Lại ngẫm ăn mày ở “thiên đường xã hội chủ nghĩa”


 


Vừa bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất, cảm giác đầu tiên sau một tuần ở xứ người là xứ mình ồn ào quá, nhếch nhác quá, rác nhiều quá.


Còn người ăn xin xứ mình thì miễn bàn, trông rách rưới, thảm não và đau khổ.


Ðiều này làm nhớ lại câu nói của anh chàng Yang Yang: “Ở đây, một người bước xuống đường ăn xin, cũng có nghĩa là anh bắt đầu cuộc đời của một nghệ sĩ đường phố, anh phải tập cho mình thói quen của một nghệ sĩ phục vụ một lượng lớn công chúng có văn hóa…”


Gặp người ăn xin ở đường Nguyễn Thái Sơn, gần sân bay Tân Sơn Nhất, anh này ôm cây đàn guitar điện tự chế, đánh một khúc bolero, hát bài Quê ngoại xưa. Nhìn vẻ mặt buồn bã, sầu thảm.


Hỏi thăm, anh cho biết anh vốn là một cựu sinh viên nhạc viện, bị tai nạn xe, sau khi chữa chạy bệnh tật, anh không thể đủ tiền để theo đuổi nghệ thuật, tự biến mình thành kẻ ăn mày rày đây mai đó.


Anh nói: “Ðã làm kiếp ăn mày rồi thì cuộc đời hết hy vọng gì nữa, nghệ thuật mà làm chi, có tiếc cũng vậy thôi, nghệ thuật lớn nhất của ăn mày là đánh động lòng thương của kẻ lành lặn, để họ nhịn bớt một miếng trong bữa ăn mà nhường cho mình, thế thôi!”


Nghe anh nói vậy, ý định kể cho anh nghe về chuyện ăn xin ở Singapore hầu làm anh vui một chút trong chúng tôi tiêu tan theo mây khói.


Và, trên đất nước hình chữ S này, nói về ăn mày, chắc con số không dừng ở vài ngàn, thậm chí vài chục ngàn. Và, chắc chắn một điều, họ có chung bộ dạng thảm não, sầu khổ và đói rách. Có như vậy mới đánh động lòng thương của đồng loại, đồng tộc.


Tự dưng, điều này làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều, Singapore từ lâu, họ đi theo con đường Tư Bản Chủ Nghĩa – cái mà mấy nhà lý luận Chủ Nghĩa Xã Hội bảo là “chúng đang giãy chết”.


Nhìn cách người ta cư xử với nhau và giá trị con người ở xứ “tư bản giãy chết” rồi nhìn lại cách mà con người đối đãi với nhau ở “thiên đường xã hội chủ nghĩa”, chẳng biết nói gì hơn là buồn!


Việt Nam không biết còn bao nhiêu năm nữa, có người nói là hai trăm năm, tôi lại thấy chừng ba trăm năm nữa mới có thể bằng được cái xứ “tư bản giãy chết” này.


Nếu không tin, hãy nhìn những người ăn xin xứ người, rồi nhìn lại ăn mày xứ mình!

Tại sao các lãnh tụ Trung Quốc không còn bơi nữa?

 


 


Lê Quốc Tuấn (X-CafeVN chuyển ngữ)


 


Thói quen thể thao của các lãnh tụ hàng đầu Trung Quốc cho thấy gì về bản chất của quyền lực ở đất nước này?


Tháng 10 năm 1997, Giang Trạch Dân, chủ tịch Trung Quốc vào thời điểm đó, đã đến Hoa Kỳ trong một chuyến thăm tám ngày đầy ý nghĩa. Ông đeo một vòng hoa Hạ Uy Di tại Trân Châu Cảng, và thừa nhận trong một cuộc xuất hiện tại Ðại học Harvard rằng, có thể đã có “sai lầm” trong cuộc thảm sát ở Thiên An Môn 1989, và đã giúp xây dựng hỗ trợ cho việc Trung Quốc gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO vào năm 2001.


Tuy nhiên, hành động được cho là quan trọng nhất trong chuyến đi của Giang là việc ông đã thời gian để dành bơi ếch ngoài bãi biển Waikiki ở Hawaii. Giang, khi ấy 71 tuổi, vẫn còn củng cố quyền lực sau cái chết của Ðặng Tiểu Bình tháng Hai năm đó. Sức khỏe của Ðặng Tiểu Bình đã xấu đi kể từ sau lần xuất hiện công khai cuối cùng của ông vào năm 1994, nhưng vì là lãnh đạo tối cao của Trung Quốc kể từ năm 1978, ông vẫn bao trùm một ảnh hưởng rất lớn trong việc hoạch định chính sách. Tại buổi lễ bàn giao HongKong chưa đầy bốn tháng trước, Giang đã nhìn thấy là không được khỏe, khiến đưa đến tin đồn rằng ông đã bị một cơn đau tim. Vì vậy, Giang đã làm những gì mà các lãnh tụ hàng đầu của Trung Quốc đã phải làm: Ông bơi. Tờ New York Times đã tường thuật lại: Ðeo một “cặp kính bơi màu đen, một chiếc mũ tắm màu hồng và trắng,” Giang đã dành ra một giờ ngụp lặn đầu mình trong nước. Sau đó ông đã khoe trên bãi biển, “Tôi bơi hơn một km”.


Ðầu Tháng Tám này, Hồ Cẩm Ðào, chủ tịch hiện tại của Trung Quốc đã có thể đến Bắc Ðới Hà, một khu nghỉ mát trên bờ biển Bột Hải, để tham dự một hội nghị hàng năm thảo luận về tương lai của giới lãnh đạo Trung Quốc. (Tờ Nhân Dân Nhật Báo của Ðảng Cộng Sản báo cáo rằng phó chủ tịch Tập Cận Bình đã ở đó vào đầu Tháng Tám cùng với các nhà lãnh đạo cao cấp khác; Hồ đã chính thức hủy bỏ cuộc họp vào năm 2003 nhưng về sau đã có khả năng tham dự.) Hội nghị diễn ra trước đại hội lần thứ 18 vào Mùa Thu này, một đại hội tổ chức hai lần trong một thập kỷ của Ðảng Cộng sản mà gần như chắc chắn rằng Tập sẽ thay thế Hồ Cẩm Ðào làm chủ tịch Trung Quốc, nhưng nhiều chức vụ hàng đầu trong Ủy Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị, bộ phận chi phối mạnh mẽ nhất của Trung Quốc vẫn còn chưa được xác định. Tại Bắc Ðới Hà, các nhà lãnh đạo cũng có khả năng thảo luận về những ảnh hưởng của việc tiếp tục thanh trừng bí thư đảng Cộng Sản Trùng Khánh Bạc Hy Lai: Ngày 9 tháng 8, vợ của Bạc đã nhận tội sát nhân trong một phiên tòa kéo dài bảy giờ (số phận của Bạc vẫn còn chưa rõ, mặc dù vào tháng Ba, nghe đồn rằng ông bị giam quản thúc tại Bắc Ðới Hà).


Hội nghị tiếp nối một truyền thống nửa thế kỷ từng bắt đầu bởi Mao Trạch Ðông, người thích bơi ở Bắc Ðới Hà, nơi có những căn nhà trên bãi biển từng được xây lên bởi những người nước ngoài muốn tránh khỏi cái nóng của Bắc Kinh và nơi nước biển có màu “lụa xám cũ,” như một nhà văn trên tờ New Yorker đã mô tả, Ðặng Tiểu Bình, người thừa kế Mao, và Giang, sau khi bị đột quỵ đã bắt chước vọc nước theo. Nhưng có vẻ như không ai đề cập gì đến việc Hồ bơi ở Bắc Ðới Hà, hoặc thực sự là không hề bơi lội ở bất cứ nơi nào. Nói ra thì nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng việc thiếu sót các thành tích bơi lội của Hồ cho chúng ta biết rất nhiều cả về phong cách quản trị nhà nước của ông và về bản chất của quyền lực ở Trung Quốc ngày nay.


Từ lâu, các lãnh tụ Cộng sản Trung Quốc đã dùng bơi lội để chứng minh mình vẫn đang khỏe mạnh và đủ thẩm quyền để cai trị. Mao là một bậc thầy, đã sử dụng năng lực khác thường trong làn nước của ông để chứng minh sức mạnh và giữ loại các đối thủ chính trị của ông khỏi thế cân bằng. Chống lại lời khuyên giải của bác sĩ riêng và bảo vệ an ninh của mình, Mao cứ trôi dạt “hàng dặm theo dòng nước, đầu ngửa, ngực vươn cao, tay chân hiếm thấy cử động, không hề bối rối với phân người nhẹ lướt qua,” sử gia Jonathan Spence đã viết lại “Có lẽ bạn sợ chìm, ông ta sẽ la rầy những người đồng hành của mình nếu họ bắt đầu hoảng sợ trong nước.” Cuộc bơi đáng xấu hổ của ông ở sông Dương Tử vào năm 1966 cho thấy ý định tái khẳng định sức mạnh của mình sau gần một nửa thập kỷ tự áp đặt cô lập, và dường như đó là “một nỗ lực để đặt ông vào truyền thống của người cai trị phô trương giá trị cá nhân của mình”, nhà học thuật Ross Terrill đã viết trong cuốn tiểu sử Mao vào năm 2000.


Ðược biết, Ðặng Tiểu Bình, đã trải qua Mùa Hè ở Bắc Ðới Hà sau vụ thảm sát năm 1989 trên quảng trường Thiên An Môn, nơi nhà lãnh đạo tối cao cho biết ông đã bơi ngoài trời trong “một giờ một ngày”, những hình ảnh của ông trong làn nước được đưa ra công chúng “chuyển tải một nhân vật vô lo, yên tâm với thế giới “, giáo sư Harvard Ezra Vogel trong cuốn tiểu sử nhà lãnh đạo cải cách của ông vào năm 2011 đã viết. Sau đó, trong những năm 1990, những hình ảnh bơi lội của Ðặng được sử dụng để phản bác những tin đồn rằng ông ốm nặng.


Gần 70 tuổi, ông Hồ trẻ hơn nhiều so với Mao và Ðặng, khi cả hai người này từng giữ chiếc ghế quyền lực của mình ấm áp đến tận những năm 80 của họ (Giang thoái vị vào năm 76 tuổi.) Mặc dù tưởng là bị bệnh tiểu đường, Hồ Cẩm Ðào được xem là lành mạnh. Tuy nhiên, Hồ, một công chức cứng nhắc, thiếu tự tin, cũng thiếu chất thể thao, tính thoải mái và uy tín so với người tiền nhiệm của mình. Mặc dù có tin đồn cho rằng ông là người “nhảy đầm giỏi ở đại học Thanh Hoa trong những năm 1960,” Hồ không phải là một “người có thể chất khỏe,” Kerry Brown, giám đốc điều hành Trung Tâm Nghiên cứu Trung Quốc của Ðại học Sydney và là tác giả cuốn: Hồ Cẩm Ðào: Một nhà lãnh đạo thầm lặng của Trung Quốc, đã viết.


Nhân cách có tính người máy của Hồ Cẩm Ðào tại các chức năng nhà nước và quốc tế có thể là một lời chỉ trích tinh tế về Giang, người mà những kẻ gièm pha chỉ trích rằng ông đã làm xấu hổ Trung Quốc với những trò hề của mình ở nước ngoài, bao gồm cả việc hát một phiên bản karaoke bài “Love me Tender” của Elvis Presley tại hội nghị thượng đỉnh Châu Á-Thái Bình Dương vào năm 1996. Hồ hành xử hết sức kềm chế đến mức một lãnh đạo nhà nước Châu Âu, sau một chuyến thăm Hồ, đã gọi ông là người nhàm chán nhất tong các nhà lãnh đạo đã mình từng gặp, theo một người thông báo lại về cuộc trò chuyện giữa hai người cho biết.


Nhưng không phải chỉ tính cách cá nhân đã kềm giữ con người của Hồ. Một nhà học giả dấu tên đã nói với tôi rằng, sự việc thiếu ham thích bơi lội của vị chủ tịch nước này cũng có thể có liên quan đến sự thay đổi bản chất của giới lãnh đạo Trung Quốc. Không giống như người tiền nhiệm thích phô trương của mình, Hồ phải lãnh đạo bằng sự đồng thuận – ông không có cái gan để trình diễn một dịp phong phú về biểu tượng như bơi lội công khai. “Có lẽ không ai che chở khi ông bơi bởi vì nếu để cho người khác làm như thế, mình phải trả cho họ một thứ khác,” nhà học thuật cho biết.


Thiếu tính sẵn sàng chia sẻ sự chú ý có thể đã dẫn đến sự sụp đổ của Bạc. Các chiến dịch kiểu Mao ở Trùng Khánh của Bạc, nơi ông đã gửi tin nhắn các lời dạy của Người Cầm Lái Vĩ đại đến hàng triệu điện thoại di động trên toàn đô thị và khuyến khích hàng ngàn người gặp nhau để hát những bài ca thời Cách Mạng Văn Hóa, đã khiến các nhà lãnh đạo khác lo lắng rằng ông đã trở nên quá tham vọng. Bạc cũng thích bơi, trong một bài phát biểu năm 2009, khi ông chấp nhận chức chủ tịch danh dự của Hiệp Hội Bơi Lội Trung Quốc, Bo trích dẫn một câu từ bài thơ nói về bơi lội của Mao: “Với lòng tự tin, ta có thể sống thọ đến 200 tuổi và với lòng tự tin ta có thể sống 200 năm và có thể bơi 3,000 dặm”.


Việc nhân vật Tập, người thừa kế nhà lãnh đạo Hồ Cẩm Ðào sẽ là loại lãnh tụ như thế nào và liệu ông ta có được niềm tự tin như Mao và Bạc không là còn tùy suy đoán của mọi người, nhưng ông có vẻ như một bước đi lên trong ban bộ các nhà lãnh đạo. Trong câu trả lời với tờ Washington Post qua hình thức bút vấn vào tháng Hai, Tập cho biết, “Tôi thích thể thao và bơi lội là sở thích của tôi.”


Nguồn: Issac Stone Fish/The Foreign Policy

Hãy gọi đối thủ là đối thủ

 


Nguyễn Hưng Quốc (VOA)


 


Nhan đề bài viết này được mô phỏng từ một bài viết của James Randy Forbes, dân biểu vùng Virginia ở Mỹ, trên báo The Diplomat ngày 7 tháng 6, 2012: “Hãy thừa nhận Trung Quốc là một đối thủ” (Admit it, China is a competitor).


Quan điểm của Randy Forbes có thể được tóm tắt như sau: Lâu nay Trung Quốc đang cạnh tranh ráo riết với Mỹ trên rất nhiều phương diện, đặc biệt trong hai lãnh vực chính trị và quân sự, thế nhưng chính phủ Mỹ lại thường xuyên né tránh việc đề cập đến những khả năng cạnh tranh ấy, ít nhất một cách công khai, trên các diễn đàn công cộng. Trong các văn bản chính thức về chiến lược quân sự trên mặt biển của Bộ Quốc Phòng cũng như của lực lượng Hải quân, người ta đều không nhắc đến tên Trung Quốc. Trong các cuộc họp hành hay hội nghị, từ cấp trung đến cấp cao, từ giới hành chính đến giới nghiên cứu, người ta cũng ngại ngùng trong việc nêu tên Trung Quốc. Khi, một cách bất đắc dĩ, phải nhắc, người ta nhắc bằng một thứ ngôn ngữ ngoại giao vòng vo và khéo léo để làm mờ và làm nhẹ vấn đề đi.


Tại sao?


Forbes nêu lên hai lý do chính mà ông thường nghe nhất:


Thứ nhất, việc đề cập khả năng cạnh tranh của Trung Quốc có thể gợi lại tâm thức Chiến Tranh Lạnh (Cold War mentality) vốn kéo dài từ thời Ðệ Nhị Thế Chiến cho đến đầu thập niên 1990, lúc chế độ Cộng Sản sụp đổ hoàn toàn ở Nga và Ðông Âu.


Thứ hai, nó dễ bị hiểu là một sự khiêu khích đối với Trung Quốc, từ đó, xô đẩy Trung Quốc ra xa và cũng thúc đẩy Trung Quốc tham gia vào cuộc chạy đua vũ trang như thời Chiến Tranh Lạnh, một điều không ai muốn cả.


Randy Forbes bác bỏ cả hai ý kiến ấy. Thứ nhất, dù cách hành xử của Mỹ và Trung Quốc thế nào thì người ta cũng không thể quay trở lại cuộc Chiến Tranh Lạnh trước đây. Lý do là, một, giữa hai nước không còn những mâu thuẫn về ý thức hệ nữa; hai, hai nước càng ngày càng có những quan hệ chặt chẽ về thương mại. Cả hai đều cần nhau. Nhưng sự cần nhau ấy không loại trừ khả năng cạnh tranh về kinh tế, địa lý và các vùng chiến lược. Thứ hai, không nên sợ khiêu khích vì, trên thực tế, Trung Quốc đã và đang cạnh tranh gay gắt với Mỹ. Hơn nữa, họ còn công khai hóa cuộc cạnh tranh ấy trên nhiều diễn đàn, ngay cả trong các văn kiện phát triển quốc phòng của họ. Như vậy, Mỹ không cần né tránh nữa. Né tránh cũng vô ích: Nó đã là hiện thực. Hơn nữa, đó là một chọn lựa nguy hiểm: Cách tốt nhất để tránh những xung đột lớn là tích cực chuẩn bị. Muốn chuẩn bị tốt, cần phải thảo luận công khai với Quốc Hội và với dân chúng Mỹ.


Ðọc bài viết ấy, tôi không thể không nghĩ đến mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, ở đó, cũng có rất nhiều nghịch lý: Một mặt, về phía Trung Quốc, từ ngôn ngữ đến hành động, người ta luôn luôn tỏ ra thù nghịch với Việt Nam; mặt khác, về phía Việt Nam, ngược lại, người ta lúc nào cũng tỏ ra mềm mỏng và ngọt ngào, lúc nào cũng là “bạn”, là “hai nước anh em”, là “đối tác chiến lược”, là “láng giềng tốt”, v.v.


Tại sao?


Lý do, rất dễ hiểu: Việt Nam không muốn khiêu khích Trung Quốc. Họ không muốn tạo ra bất cứ một cái cớ nào để Trung Quốc có thể tấn công họ. Mà khả năng Trung Quốc tấn công Việt Nam không phải không có. Thứ nhất, Trung Quốc chắc chắn không từ bỏ mưu đồ độc chiếm biển Ðông. Họ tuyên bố rất rõ điều đó. Ðó là lợi ích chiến lược cốt lõi, cái mà họ sẽ không nhân nhượng ai cả. Thứ hai, Trung Quốc rất muốn dằn mặt các nước khác trong khu vực và đặc biệt những nước đang tranh chấp biển và đảo với Trung Quốc. Trong các nước ấy, khó nhất là Nhật Bản, tiếp theo là Hàn Quốc: Cả hai đều, một, có nền kinh phát triển rất cao; hai, kỹ thuật quân sự không thua gì Trung Quốc; và ba, có quan hệ quốc phòng chặt chẽ với Mỹ. Chỉ có hai nước tương đối dễ đánh: Philippines và Việt Nam. Giữa hai nước, nếu chọn một, chắc chắn là Trung Quốc sẽ chọn Việt Nam. Thứ nhất, vùng tranh chấp với Philippines khá nhỏ; thứ hai, Philippines có khá nhiều đồng minh, đặc biệt là Mỹ, những người sẵn sàng giúp đỡ và bảo vệ họ. Chỉ có Việt Nam là thân cô thế cô. Lại giáp biên giới với Trung Quốc. Tấn công Việt Nam, phần thắng của Trung Quốc sẽ rất cao.


Việt Nam thừa hiểu điều đó. Nên họ tránh mọi thái độ có thể bị xem là khiêu khích. Bi quan, chúng ta có thể cho là họ khiếp sợ và hèn hạ. Lạc quan, chúng ta tin là họ nhẫn nhục vì họ cần thời gian để làm ít nhất một số điều cần phải làm: Một là mua thêm vũ khí và phương tiện chiến tranh trên mặt biển; hai là tạo quan hệ đồng minh với các nước khác hầu có sự hậu thuẫn cần thiết khi chiến tranh bùng nổ.


Ðối diện với một nước lớn, mạnh và hung hăng như Trung Quốc, việc tránh khiêu khích là điều nên làm. Việc nhịn nhục để có thời gian chuẩn bị càng là điều nên làm. Tuy nhiên, ở đây lại có ít nhất hai vấn đề cần bàn.


Thứ nhất, về mức độ: Nên nhịn đến mức nào?


Và đến khi nào?


Thứ hai, có nên vì muốn tránh khiêu khích mà cứ ra rả những lời nói sai trái và dối trá về một thứ quan hệ tốt đẹp không có thật như vậy hay không?


Trong bài này, tôi chỉ xin bàn đến vấn đề thứ hai.


Ðể cho rõ, xin nói ngay, tôi không nghĩ là chính phủ Việt Nam nên công khai tuyên bố Trung Quốc là kẻ thù. Về phương diện ngoại giao, đó là điều không cần thiết. Về phương diện chính trị, đó là một sự dại dột. Nhưng ngoài việc tuyên bố công khai như thế, Việt Nam vẫn còn một số lựa chọn khác. Chứ không nhất thiết phải tụng mãi mấy câu kinh “4 tốt” và “16 chữ vàng” như họ đã và đang làm lâu nay. Nếu việc làm ấy có chút lợi là làm dịu lại cơn giận dữ của Trung Quốc thì nó lại gây ra nhiều điều nguy hiểm khác.


Thứ nhất và cũng rõ rệt nhất, nó gợi nhắc lại cuộc hội nghị ở Thành Ðô vào tháng 9 năm 1990, lúc giới lãnh đạo tối cao của đảng Cộng Sản Việt Nam, từ Nguyễn Văn Linh đến Lê Ðức Anh và Ðỗ Mười đều tỏ ra khiếp nhược trước Ðặng Tiểu Bình và hầu như đầu hàng hẳn Trung Quốc. Lâu nay, đảng Cộng Sản và chính quyền vẫn muốn giấu giếm cuộc hội nghị ấy. Nhưng cuối cùng, nó vẫn được tiết lộ qua hồi ký của Lý Gia Trung, nguyên tham tán Tòa Ðại sứ Trung Quốc tại Việt Nam, và đặc biệt, hồi ký của Trần Quang Cơ, nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại Giao lúc ấy. Từ khi bị tiết lộ, mấy chữ “hội nghị Thành Ðô” trở thành một vết nhục cho đảng. Những chữ “4 tốt” và “16 chữ vàng” càng làm cho người ta nhớ đến vết nhục ấy. Thiệt hại lớn không biết bao nhiêu mà kể.


Thứ hai, để tránh khiêu khích và cũng để làm vừa lòng Trung Quốc, nhà cầm quyền Việt Nam lại đi xa hơn việc lặp lại như vẹt những câu khẩu hiệu sáo rỗng là sẵn sàng trấn áp mọi biểu hiện yêu nước và phẫn nộ trước chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc của dân chúng. Hơn nữa sự trấn áp ấy lại vượt khỏi giới hạn cần thiết: Vu khống người dân trên các phương tiện truyền thông và trước tòa án. Bằng những cách hành xử như vậy, chính quyền, một mặt, càng ngày càng bị cô lập trước nhân dân; mặt khác, không thể tránh được ấn tượng là hèn nhát, thậm chí, bán nước. Ở trên, chúng ta đặt giả thuyết là nhà cầm quyền phải nhịn nhục để có thời gian chuẩn bị chiến tranh (mua vũ khí và tìm đồng minh), nhưng nếu lúc ấy, họ đã mất nhân dân thì liệu hai thứ kia có còn cần thiết nữa hay không? Lúc ấy liệu họ có thể đánh nổi Trung Quốc hay không? Trong ba yếu tố vũ khí, đồng minh và nhân dân, ai cũng biết nhân dân là quan trọng nhất. Tại sao lại đạp vào mặt nhân dân và xua đuổi nhân dân?


Thứ ba, thứ ngôn ngữ ngoại giao giả dối về một thứ quan hệ không có thật với Trung Quốc có một cái hại càng ngày càng thấy rõ: Nó làm mọi người mất hết cảnh giác. Lâu nay, mỗi lần phát hiện ra một hành động sai trái nào đó của chính quyền, từ trung ương xuống địa phương, liên quan đến Trung Quốc, chúng ta đều tự hỏi: Tại sao người ta lại bất cẩn đến vậy nhỉ? Tại sao nguyên một bộ lớn của trung ương lại giao cho Trung Quốc quản lý nguyên một trang mạng bằng tiếng Việt để muốn tuyên truyền gì cho họ thì tuyên truyền, kể cả việc họ tập trận trên những quần đảo được gọi là của họ, như Hoàng Sa? Tại sao nhiều trang web ở Việt lại gọi biển Ðông là South China Sea, Biển Nam Hải? Tại sao người Trung Quốc vào làm ăn lậu ở ngay những khu vực nhạy cảm về quân sự của Việt Nam mà không ai biết? Tại sao lá cờ của Trung Quốc ở Việt Nam lại mọc thêm một ngôi sao nhỏ nữa? Tại sao những bức ảnh phóng lớn ca ngợi quân đội Việt Nam dựng ngay ngoài đường phố lại là hình của Trung Quốc? Có cả hàng ngàn câu hỏi tại sao như vậy. Trong mọi trường hợp, câu trả lời chúng ta nghe nhiều nhất là: Bất cẩn. Nhưng tại sao người ta lại bất cẩn đến vậy? Nguyên nhân có thể khá nhiều, nhưng nguyên nhân chính chắc chắn là vì sự tuyên truyền của chính quyền. Vì người ta tưởng Trung Quốc không có gì nguy hiểm cả. Thì đảng và chính phủ nói vậy mà!


Gọi Trung Quốc là bạn, hơn nữa, là bạn tốt trong khi họ đang là đối thủ, hơn nữa, đối thủ cực kỳ nguy hiểm, là một trò chơi với lửa. Có khi người chơi trò đó bị cháy rụi trước cả lúc thực sự đối mặt với kẻ thù.

68% dân Mỹ phải vật lộn với tiền trả dịch vụ cell phone

HOA KỲ (OCR) Trước thời buổi kinh tế khó khăn, cộng với chọn lựa thiếu khôn ngoan, khiến 68% người tiêu dùng ở Mỹ phải vất vả với tiền trả dịch vụ cho điện thoại di động hằng tháng, theo thăm dò của CouponCodes4u.com.







Qua phỏng vấn nơi 1,623 người Mỹ tuổi từ 18 đến 35 về cell phone, 72% có hợp đồng hằng tháng trong khi số còn lại theo chương trình pay-as-you-go. (Hình: Sam Yeh/AFP/Getty Images)


Thăm dò thực hiện cuộc phỏng vấn với 1,623 người tuổi từ 18 đến 35 về cell phone họ sử dụng và số tiền họ chi ra. Khoảng 72% có hợp đồng hàng tháng trong khi số còn lại theo chương trình pay-as-you-go, tức không bị ràng buộc theo hợp đồng nào.


Ðối với người khai là đang gặp khó khăn với tiền trả hằng tháng, 51% cho biết do giá dịch vụ tăng cao và các phụ phí, như tiền activation fee, số phút dùng và gửi text, kể cả giá cả của smartphone.


Khoảng 34% vật lộn với tiền trả dịch vụ hàng tháng do những cam kết về tài chánh và tiền bill họ phải trả.


Ngoài ra, nghiên cứu còn khám phá thêm:


24% còn chần chừ chưa thể chuyển sang dùng smartphone như iPhone hay các kiểu chạy bằng hệ điều hành Android, vì họ không đủ sức mua khi phải ứng tiền trước.


37% cho biết phải mang nợ để được tiếp tục sử dụng cellphone.


46% có ký hợp đồng trả trễ hoặc không trả ít nhất một kỳ.


59% nói là nhận được bill cao hơn mức họ dự trù.


64% cho rằng họ chọn lầm chương trình vì phải trả cho nhiều khoản họ không cần đến hoặc không đủ như mong đợi.


Trong số được thăm dò, 47% có hợp đồng với Verizon; 28% với AT&T; Sprint 15%; và 10% T-Mobile.


Mark Pearson, chủ tịch trang mạng CouponCodes4u.com, nhận xét:


“Qua việc liên tục thăm dò người tiêu dùng, tôi không mấy ngạc nhiên khi được biết rằng, người Mỹ cảm thấy thiếu thiện cảm đối với các công ty cung cấp dịch vụ cell phone và tiền bill quá cao, khiến người ta phải vật lộn thật khó khăn để trả hằng tháng. Nhiều gia đình có con ở tuổi thanh thiếu niên, là tuổi sử dụng điện thoại di động thường xuyên. Họ thấy không xứng đáng với đồng tiền bỏ ra, gồm trả trước tiền điện thoại, tiền trả hằng tháng cho số phút sử dụng và số text gửi quá cao.” (T.P.)

Hồi quang phản chiếu

 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


John Steinbeck (1902-1968) là một nhà văn lớn của California và của thế giới với giải Nobel Văn Chương năm 1962. Ông có nhiều tác phẩm đã ghi lại dấu ấn cho đời sau. Chúng ta có thể thưởng thức văn chương của ông. Nhưng theo dõi tư tưởng của ông thì dễ bị loạn trí.


Thời trẻ, ông đứng hẳn vào phía cực tả, chịu ảnh hưởng của các tác giả đảng viên Cộng đảng Mỹ, gia nhập hội Liên Hiệp Các Nhà Văn, một tổ chức do đảng này thành lập năm 1935. Năm 1959, khi một Ủy Ban Hạ Viện Hoa Kỳ (House Committee on Un-American Activities) điều tra các phần tử thân cộng, thời ấy gọi là “chống Mỹ”, ông dõng dạc bảo vệ các đồng nghiệp và đồng chí. Và trở thành khuôn mặt đáng nhớ trong trào lưu phản kháng của văn nghệ sĩ tả khuynh thời đó.


Chỉ mươi năm sau, trong cuộc chiến của Hoa Kỳ tại Việt Nam, năm 1967, ông được tạp chí thiên tả Newsday gửi qua làm phái viên chiến trường. Ông viết về những bài ngợi ca quân lực Mỹ và bị tờ New York Post kết án là phản bội lý tưởng của cánh tả. Xin ghi thêm rằng thời ấy, tờ New York Post kỳ cựu (do một lãnh tụ đời nay ta gọi là “bao cấp” Alexander Hamilton thành lập từ năm 1801) còn thuộc phe tả. Ðến năm 1976 mới được tỷ phú Rupert Murdoch mua lại và chuyển dần thành tờ lá cải thiên hữu. Lá cải vì hay đi tin cụp lạc với đề tựa bắt mắt mà bất kể về sự trung thực trong nội dung. Và thiên hữu vì có những bài quan điểm bảo thủ, thậm chí bênh vực Trung Quốc.


Nhưng tội của John Steinbeck còn nặng hơn vậy vì có hai người con phục vụ chiến trường Việt Nam. Ông ủng hộ cuộc chiến do người bạn thân là Tổng Thống Lyndon Johnson tiến hành, nên lãnh tội “diều hâu chủ chiến”…


Trong vài trăm chữ ở trên, ta đã có thể thấy “bức tranh vân cẩu”, hay hiện tượng đảo điên của xã hội Hoa Kỳ, qua một nhà văn lớn mà mình nghĩ rằng ai cũng biết.


Nổi tiếng với các tác phẩm về sự u ám của xã hội Mỹ thời tổng khủng hoảng 1929-1933, John Steinbeck còn để lại câu danh ngôn: “Chúng ta chỉ cần nhớ một số tài phiệt lang sói (wolfish financiers) đã dành hai phần ba cuộc đời vơ vét tiền bạc trong cống rãnh xã hội và một phần ba còn lại là để vun tiền vào đó”.


Nhà văn kết án bọn tư bản tài chánh, những dòng họ tài phiệt như Carnegie, Rockefeller hay Ford. Ông nghĩ sao về những người đã khởi nghiệp từ chốn lầm than, như F.W. Woolworth, J.C. Penney hay Sam Walton, rồi dựng lên các doanh nghiệp lớn với cả vạn nhân công bán hàng ngày một rẻ hơn? Hoặc chán vạn người đã thất bại sau các dự án đầu tư bất thành. Hay các tỷ phú đời nay đã gom lại một tài sản rất lớn rồi lập ra các sáng hội (foundation) giúp đỡ người khác. Như Warren Buffet, Bill Gate hay Georges Soros, những nhân vật không hề che giấu thiện cảm của họ với đảng Dân Chủ “của người nghèo”.


Câu chuyện Steinbeck là một ngụ ngôn về nước Mỹ.


Ông có thể là một nhà văn xuất chúng mà chẳng hiểu gì – và cũng chẳng cần tìm hiểu – về kinh tế hay kinh doanh. Nhưng nhận xét vu hồ của ông vẫn được nhiều người coi là lời vàng ý ngọc để phê phán cái xấu xa của chủ nghĩa tư bản Hoa Kỳ. John Steinbeck không là một ngoại lệ. Rất nhiều đại trí thức hay văn nghệ sĩ giàu sụ trong thế giới tự do của Hoa Kỳ cũng nghĩ thế.


Họ nói như người… Hà Nội năm xưa. Trước thời “đổi mới”!


Trước “Cách mạng Tháng 10”, Vladimir Ilyich Lenin viết rằng quản lý kinh tế quốc dân cũng dễ tựa việc phát thư (xin lỗi quý độc giả làm việc trong bưu điện!) Còn quản trị một doanh nghiệp là loại nghiệp vụ đơn giản nên chẳng có lý do gì khiến các doanh gia được trả lương cao hơn bất cứ một công nhân bình thường nào.


Ba năm sau khi cầm quyền để cải tạo nền kinh tế tư bản chủ nghĩa của nước Nga, Lenin thú nhận là gặp phải thực tế “đổ nát, đói khát và tàn tạ”.


Ông ta bèn tiến hành… đổi mới với “Chính sách Kinh tế Mới” New Economic Policy hay NEP sau khi phê phán trước Ðại hội IX của đảng Cộng Sản Liên Xô năm 1920. Rằng “Những quan điểm về quản trị doanh nghiệp thường thấm nhuần tinh thần dốt nát và chống lại sự chuyên nghiệp”. Chính sách Kinh tế Mới của Lenin là trở lại Chủ nghĩa Tư bản Nhà nước.


Hoặc tiến lên chủ nghĩa tư bản nhà nước như ta đang chứng kiến tại Trung Quốc hay Việt Nam.


Nhưng vì sao bài này lại viết về những chuyện ấy?


Hoa Kỳ là một xã hội phát triển đến độ tinh vi phức tạp mà người bên ngoài khó hiểu ra. Trong nét phức tạp đó có lắm điều huyền hoặc, fiction, thậm chí là sự dối trá kỹ thuật dựng thành chân lý. Ðã thường đọc nhiều sự huyền hoặc về lịch sử cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam, chúng ta còn gặp những huyền hoặc kinh tế hay pháp lý mà không để ý.


Huyền hoặc kinh tế như lời phê phán của nhà văn John Steinbeck là điều thông cảm được. Nhưng từ một giáo sư về quản trị và kinh tế của Ðại học MIT nổi tiếng là Lester Thurow thì ta nên giật mình.


Năm 1980, Thurow xuất bản cuốn “The Zero Sum Society” với lý luận “hơn bù kém” – cái mà kẻ này được là cái người kia bị mất. Ðấy là một triết lý kinh tế không được thực tế phản ảnh. Trong cuốn sách, được tái bản vào năm 2001, khi viết về nạn thất nghiệp tại Hoa Kỳ từ năm chục năm qua, “trầm trọng nhất trong các nước công nghiệp hóa”, ông chẳng hề so sánh với kinh tế Âu Châu và mức thất nghiệp mấp mé 10%. Tất nhiên là cũng chưa thấy ra vụ khủng hoảng ngày nay của Âu Châu bao cấp.


Thurow dựng lên một sự huyền hoặc kinh tế, economic fiction hay fallacy, với mục tiêu đề cao sự can thiệp của nhà nước. Ông đề cao chuyện đó vì triết lý chính trị của mình hơn là vì thực tế kinh tế, nhưng làm sao những người ít chú ý đến kinh tế chính trị học lại thấy được thực hư?


Về loại huyền hoặc pháp lý, ta có ngạn ngữ “không ai được phép không biết luật”. Ðó là khi nhà chức trách phản bác lời biện bạch của một nghi can là họ vô tình vi phạm vì chẳng biết luật.


So với Ðạo luật về An Sinh Xã Hội năm 1935, chưa tới 50 trang gồm 15,600 chữ, đạo luật Cải tổ Y tế năm 2010 dày 2,700 trang là một thí dụ về sự phức tạp khiến người chống kẻ thuận mà ít ai rõ về nội dung hay hậu quả quá rắc rối sau này. Nhưng chẳng sao, Nancy Pelosi, chính khách triệu phú năm đó là chủ tịch Hạ Viện, đã khuyên các đồng viện là cứ biểu quyết đi, rồi sẽ biết về nội dung! Không ai được phép không biết luật?


Trong cuộc bầu cử năm nay, tranh luận về hai hướng tả hữu, như tăng cường quyền hạn cho nhà nước hay công dân, đã phản chiếu sự nhiêu khê rắc rối của xã hội Mỹ.


Nhưng nhìn từ bên ngoài, như từ Bắc Kinh hay Hà Nội, chuyện rất đáng nói là người ta có thể hiểu ngược!


Tăng cường vai trò của một nhà nước bao biện với tay chân thân tộc có đầy quyền thế là một tai họa cho người dân Trung Quốc, Việt Nam. Hay các nước độc tài hoặc thiên về xu hướng tư bản nhà nước, như Argentina hay Venezuela. Nhà nước đó là trung tâm tham nhũng và chính sách đó là sự bất công, không bền. Vì quyền lợi của quốc dân trong các nước đó, đề cao quyền tự do của người dân trong xã hội dân sinh và của tư doanh trong thị trường là điều cần thiết.


Chúng ta sống trên một địa cầu hình tròn, đi hết hướng Tây là gặp phía Ðông. Mà lại đi bằng tin tức điện tử với tốc độ gần như tức thời.


Trong thế giới như tấm gương đó, tay trái của ta được hồi quang phản chiếu thành tay phải của người. Lý luận chính đáng ở bên này mà nhập vào trong gương thì có thể ngợi ca một chính sách quái đản ở nơi mà nhà nước có quyền gia tăng công chi vô tội vạ để lấy tiền thuế của dân mà tài trợ các dự án lãng phí nhưng có lợi cho tay chân nhà nước.


Có điều an ủi cho xã hội Hoa Kỳ, là các đại gia đã vét tiền nơi cống rãnh của mấy xứ kia đều sẽ lại chuyển vào Mỹ, là nơi mà tư doanh hay bọn đầu tư xấu xa vẫn được quý trọng và bảo vệ!

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 18)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 18


 


Tôi không nói. Trong lúc Zorba nói, tôi cảm thấy thế giới khôi phục lại được vẻ tinh tuyền ban sơ. Tất cả mọi sự vật tẻ nhạt thường nhật lấy lại vẻ sáng choang rực rỡ chúng có thuở hồng hoang khi chúng vừa vuột ra khỏi bàn tay Thượng Ðế.


Nước, đàn bà, tinh tú, bánh mì, tất cả đều trở về nguồn gốc nguyên thủy huyền bí, và cơn lốc thần thánh lại nổi lên trong không gian.


Ðó là lý do tại sao mỗi buổi chiều nằm dài trên lớp đá cuội của bãi biển, tôi nóng lòng chờ đợi Zorba. Mình mẩy dính đầy bùn và nhem nhuốc vì than, hắn nhô lên khỏi lòng đất, giống như một con chuột khổng lồ với bước đi dài và thân thể đong đưa. Từ xa, tôi đoán được công việc ngày hôm nay trôi chẩy thế nào, căn cứ vào điệu bộ của thân hình hắn, vào đầu hắn cúi xuống hay ngẩng lên, vào cách vung vẩy của hai cánh tay lực lưỡng.


Lúc đầu tôi đi với hắn. Tôi quan sát nhân công. Tôi cố gắng tìm một con đường mới, chú ý tới những công việc thực tiễn, tìm hiểu và yêu thương chất liệu nhân loại rơi vào tay tôi, để cảm thấy niềm hân hoan mong ước từ lâu là không dính líu gì với chữ nghĩa nữa mà chỉ liên đới với những con người sống động. Và tôi có những dự định lãng mạn – nếu việc khai thác mỏ than thành công: Tổ chức một thứ đoàn thể trong ấy tất cả chúng ta đều đồng lao công tác, tất cả đều là của chung, mọi người đều ăn cùng một thực phẩm và mặc cùng một thứ quần áo như anh em một nhà. Tôi sáng tạo ra trong trí tôi một giáo hội mới, chất men của một cuộc sống mới…


Nhưng tôi chưa quyết định trình bày những dự tính này với Zorba. Hắn bực mình thấy tôi đi đi lại lại giữa đám công nhân, hỏi han can thiệp và luôn luôn đứng về phía người thợ.


Zorba bậm môi nói:


– Ông chủ, ông không ra ngoài dạo một vòng sao? Mặt trời và biển, ông hiểu chưa?


Mới đầu tôi nằn nì, không chịu đi ra ngoài. Tôi thăm hỏi, chuyện trò, tôi biết rõ lai lịch của tất cả bọn thợ: Những đứa con mà họ phải nuôi dưỡng, những chị em mà họ phải lo cưới gả, cha mẹ què quặt, những lo âu, bệnh tật cùng những nỗi dầy vò của họ.


– Ðừng đi sâu vào chuyện của họ, ông chủ, Zorba cau có gắt tôi. Ông sẽ bị xiêu lòng, ông sẽ thương yêu họ quá mức và như thế không có lợi cho công việc của chúng ta. Ông sẽ tha thứ cho họ tất cả… Thế là có hại cho họ nữa, ông nên biết điều đó. Khi chủ nhân cứng rắn, thợ thuyền sẽ sợ hãi, kính nể ông chủ và họ làm việc. Khi chủ nhân dễ dãi, họ sẽ xỏ mũi chủ, bỏ bê công việc, ông hiểu chưa?


Một buổi tối khác, công việc xong xuôi, hắn ném cái cuốc trước lều, bực tức la lên:


– Nào, hãy nói đi, ông chủ, tôi van ông đừng xen tí gì vào việc cả. Tôi, tôi xây dựng còn ông, ông phá hoại. Hôm nay ông nói những gì với tôi thế? Xã hội chủ nghĩa và những điều bá láp! Ông là một nhà truyền giáo hay một nhà tư bản? Ông phải chọn lựa đi!


Nhưng chọn lựa cách nào? Tôi bị xâu xé bởi ước vọng ngây thơ muốn nối kết hai sự việc lại, muốn tìm một tổng hợp trong ấy những đối kháng quyết liệt sẽ hòa giải với nhau, và muốn đạt được cùng một lúc đời sống trần gian và thiên đàng. Ước vọng đó kéo dài từ nhiều năm qua, từ thuở tôi còn nhỏ. Lúc tôi còn ở ghế nhà trường, tôi cùng với một số bạn thân nhất tổ chức một Hội Ái Hữu bí mật – và khép mình trong phòng ngủ khóa chặt cửa của tôi, chúng tôi phát thệ rằng tất cả chúng tôi sẽ hy sinh trọn đời mình để chiến đấu chống lại bất công. Chúng tôi khóc ròng khi tay đặt lên phía trái tim, chúng tôi phát lời thệ nguyện.


Ôi những lý tưởng trẻ con! Tuy nhiên khốn khổ cho ai nghe những điều ấy mà lại cười! Khi thấy những hội viên của Hội Ái Hữu trở thành lang băm, thầy kiện tồi, chủ tiệm tạp hóa, chính trị gia xảo quyệt, nhà báo quèn, lòng tôi quặn đau. Có lẽ khí hậu thế gian này hà khắc và cuồng bạo quá nên những hạt giống quí báu nhất không nẩy mầm hoặc bị chèn ép ngột ngạt bởi hoa hèn cỏ dại. Ngày hôm nay tôi thấy rõ ràng tôi chưa bị chết ngộp bởi lý trí. Cám ơn Thượng Ðế! Tôi vẫn còn cảm thấy rất sẵn sàng lăn mình vào những cuộc viễn chinh anh hùng rơm.


Ngày chủ nhật, cả hai chúng tôi sửa soạn như những chàng trai sắp lấy vợ: Chúng tôi cạo râu, mặc áo chemise trắng mới tinh, vào lúc xế chiều, chúng tôi đến nhà mụ Hortense. Mỗi Chủ Nhật, mụ làm thịt cho chúng tôi một con gà mái, và cả ba chúng tôi lại ngồi vào bàn ăn uống; rồi Zorba thò hai bàn tay dài đặt lên bộ ngực mời mọc của mụ đàn bà tử tế và chiếm hữu nó. Khi chúng tôi trở về bờ biển lúc hoàng hôn, cuộc đời đối với chúng tôi có vẻ giản dị và đầy hảo ý, già nua, nhưng rất đáng yêu và niềm nở, giống như mụ Hortense.


Và trong một những Chủ Nhật ấy, trên đường về sau bữa ăn thân mật thịnh soạn, tôi quyết định bầy tỏ với Zorba những dự định của tôi. Hắn há hốc miệng, cố gắng dằn lòng nghe. Nhưng thỉnh thoảng hắn lúc lắc cái đầu to tướng vẻ tức giận. Những lời nói đầu tiên của tôi đã khiến hắn tỉnh rượu ngay, đầu óc sáng suốt trở lại. Khi tôi dứt lời hắn bứt rứt nhổ hai ba sợi ria mép:


– Mong ông chủ thứ lỗi cho, tôi có cảm tưởng óc ông chưa được đặc lắm, nó mới chỉ sền sệt như đậu hũ. Ông bao nhiêu tuổi?


– Ba mươi lăm.


– Thôi xong! Thế là nó sẽ không bao giờ đặc lại được nữa rồi.

Ông Huỳnh Văn Mạnh

Lướt tin

 


Việt Nam


-Thông tấn xã Việt Nam cho biết chính quyền tỉnh Quảng Ninh đang chuẩn bị hồ sơ kêu gọi UNESCO tôn vinh Vua Trần Nhân Tông.


 


-Vatican bổ nhiệm Giám Mục Phanxicô Xavie Lê Văn Hồng làm tổng giám mục Huế, thay thế Tổng Giám Mục Nguyễn Như Thể nghỉ hưu.


 


-Hầm thủy điện Nậm Pông, thuộc xã Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu, Nghệ An, bị sập làm hai người thiệt mạng và năm người bị thương, trong đó có người ngoại quốc.


 



Cộng Ðồng/Ðịa Phương


-Hàng chục ngàn người Hồi Giáo tại Orange County tập trung ở Anaheim Convention Center và Great Park ở Irvine hôm Chủ Nhật tham dự lễ Eid al-Fitr, chấm dứt tháng Ramadan.


 


-Cuộc bầu cử Hội Ðồng Thành Phố San Clemente vào Tháng Mười Một có hai ứng cử viên có tên giống nhau, Robert “Bob” Bakers, trên lá phiếu, trong đó có một người là nghị viên đương nhiệm.


 


-Ứng cử viên Mitt Romney sẽ trở lại Orange County vào ngày 17 Tháng Chín để gây quỹ; đây là lần thứ tư ông đến gây quỹ tại quận hạt miền Nam California này, kể từ Tháng Ba.


 


Hoa Kỳ


-Một cố vấn của ông Mitt Romney cho biết ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa sẽ công bố hồ sơ thuế năm 2011 vào ngày 15 Tháng Mười.


 


-Một trận động đất 5.6 độ Richter xảy ra hôm Chủ Nhật ngoài khơi bờ biển tiểu bang Washington, theo Cơ Quan Ðo Ðạc Ðịa Chấn Mỹ cho biết.


 


-Ít nhất bốn người bị bắn tại một bãi đậu xe của chợ Walmart ở Cedar Park, phía Bắc Austin, hôm Chủ Nhật, và nghi can bị bắt ngay tại chỗ.


 


Thế Giới


-Tòa án Trung Quốc hôm Thứ Hai tuyên án tử hình bà Cốc Khai Lai, vợ của cựu bí thư Trùng Khánh, tôi giết người, nhưng giảm án xuống còn chung thân.


 


-Truyền hình Syria cho thấy Tổng Thống Bashar al-Assad xuất hiện tại một ngôi đền ở thủ đô Damascus hôm Chủ Nhật, lần đầu tiên từ vụ đánh bom hồi Tháng Bảy làm một số cố vấn của ông bị thiệt mạng.


 


-Một máy bay của Sudan rớt hôm Chủ Nhật làm thiệt mạng 32 người, trong đó có một bộ trưởng chính phủ.


 

Nga phản đối thiết lập khu vực cấm bay ở Syria

 


 


DUBAI (Reuters) Nga phản đối ý tưởng lập khu vực cấm bay trên bầu trời Syria, Sky News Arabia dẫn lời ông Sergei Lavrov, bộ trưởng ngoại giao Nga, nói trong một phát biểu đưa ra hôm Thứ Bảy.









Bộ Trưởng Ngoại Giao Sergei Lavrov cho biết Nga phản đối khu vực cấm bay trên bầu trời Syria. (Hình: Kirill Kudryavtsev/AFP/GettyImages)


Mặc dù tình hình ngày càng tệ tại Syria, chưa có quốc gia nào trong năm đại diện thường trực tại Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chính thức đưa ra đề nghị áp dụng khu vực cấm bay. Mặc dù vậy, hôm 11 Tháng Tám, bà Hillary Clinton, nhà ngoại giao hàng đầu của Mỹ, nói Hoa Kỳ và Thổ Nhĩ Kỳ đang xem xét mọi khả năng giúp phe nổi dậy Syria lật đổ Tổng Thống Bashar al-Assad, bao gồm thiết lập khu vực cấm bay.


Tuy nhiên, Sky News Arabia cho biết trên trang web của mình là ông Lavrov và Nga mạnh mẽ phản bác ý tưởng này.


“Bộ Trưởng Sergei Lavrov nhấn mạnh rằng quốc gia của ông phản đối thực hiện khu vực cấm bay tại Syria,” trang web cho biết.


“Ðây sẽ là một sự vi phạm chủ quyền, nếu bao gồm lãnh thổ Syria,” Sky News Arabia trích lời ông Lavrov nói.


Khu vực cấm bay do NATO và các đồng minh Ả Rập áp đặt tại Libya khi quân nổi dậy lật đổ Tổng Thống Muammar Gaddafi năm ngoái.


Phát biểu về khu vực cấm bay của bà Clinton được coi là quan điểm mạnh mẽ nhất của Washington từ trước tới nay, liên quan đến cuộc nội chiến ở Syria. Tuy nhiên, đề nghị của bà là khu vực cấm bay có thể được tính tới không tạo ra nhiều dư luận cho tới lúc này.


Sau phát biểu của bà Clinton vài ngày, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta nói khu vực cấm bay trên bầu trời Syria không phải là “vấn đề hàng đầu,” trong khi báo giới Thổ Nhĩ Kỳ trích lời đại sứ Mỹ tại Ankara nói ý tưởng này có vấn đề pháp lý rất nghiêm trọng và có một số khó khăn.


Ông Lavrov cũng nói giải pháp quan trọng nhất để giải quyết vấn đề Syria là Hiệp Ước Genava, kêu gọi thành lập một chính phủ đoàn kết ở quốc gia Ả Rập này.


Các cường quốc quốc tế cũng đồng ý hồi Tháng Sáu là một chính phủ như vậy phải được thành lập ở Syria để giải quyết xung đột giữa ông Assad và các lực lượng nổi dậy đang tìm cách lật đổ ông. (Ð.D.)

Ðồng sáng lập Wikileaks tố cáo Mỹ đàn áp báo chí

 


 




LONDON, Anh – Julian Assange, đồng sáng lập Wikileaks, một tổ chức tung tra hàng trăm ngàn tài liệu liên quan đến chính sách ngoại giao và quân sự Hoa Kỳ, hôm Chủ Nhật tố cáo Mỹ đàn áp báo chí và kêu gọi Tổng Thống Barack Obama đừng “dí” ông nữa. Ông Assange, công dân Úc, trốn bên trong Tòa Ðại Sứ Ecuador ở London, sau khi được cấp “quy chế tị nạn ngoại giao”. Ông bị cảnh sát Anh truy bắt vì vi phạm lệnh tại ngoại hậu tra, trong lúc chờ dẫn độ sang Thụy Ðiển, xử tội xâm hại tình dục phụ nữ. Trong hình, ông Assange đứng trên ban công tòa đại sứ, chuẩn bị họp báo. Phía dưới là cảnh sát Anh canh chừng. Nếu ông Assange bước ra khỏi tòa nhà, cảnh sát Anh sẽ bắt ngay lập tức.(Hình: Rosie Hallam/Getty Images)

Cháy rừng Bắc California làm hàng ngàn người di tản

 


 


SAN FRANCISCO (AP) Hàng ngàn cư dân buộc phải rời khỏi nhà hôm Chủ Nhật vì một đám cháy trong khu vực rừng rậm đe dọa vùng đồng quê phía Bắc California.









Ðám cháy rừng tại miền Bắc California hôm Chủ Nhật. (Hình: AP/InciWeb)


Ðám cháy bắn đầu sáng Thứ Bảy, thiêu rụi ít nhất bốn căn nhà và một khu rừng rộng gần 19 mẫu gần các thành phố Manton, Shingletown và Viola, ông Daniel Berlant, phát ngôn viên cứu hỏa, nói. Khoảng 3,500 căn nhà trong hai quận hạt Tehama và Shasta bị đe dọa trong lúc lửa tiếp tục cháy, ông Berlant nói.


“Một số lớn căn nhà bị đe dọa và một số lớn khác đang bị lửa lan tới,” ông Berlant nói hôm Chủ Nhật. “Chúng tôi phải làm việc vất vả để tìm cách dập ngọn lửa, nhằm bảo vệ càng nhiều ngôi nhà càng tốt.”


Chưa biết nguyên nhân vụ cháy, nhưng giới chức cứu hỏa nói rằng do sét đánh trong khu vực.


Chưa có ngọn lửa nào được dập tắt hôm Chủ Nhật, và đám cháy vẫn tiếp tục, ông Berlant nói.


Ông John Cluff, 42 tuổi, nói với báo Redding Record Searchlight rằng ông bị buộc phải rời nhà trước khi lệnh di tản được đưa ra lúc 3 giờ 30 chiều.


“Ngọn lửa ‘đuổi’ tôi chạy ra khỏi nhà,” ông nói. “Tôi thấy toàn là khói đen và lửa.”


Sở Cảnh Sát Shasta County tuyên bố tình trạng khẩn cấp toàn quận hạt, và tiếp tục đưa ra lệnh di tản. Cơ quan công lực này cũng đóng một số đường sá.


Hội Hồng Thập Tự cũng thiết lập một trung tâm tạm cư ở Redding, cách khu vực cháy khoảng 35 dặm.


Ngọn lửa, cách thủ phủ Sacramento khoảng 170 dặm về phía Bắc, là một trong những đám cháy mới tại phía Bắc California.


Một đám cháy khác ở thành phố Covelo, thuộc Mendocino County, bắt đầu hôm Thứ Bảy, thiêu rụi một khu rừng rộng 1.5 dặm vuông. Ðám cháy này, cũng do sét đánh, làm cháy rụi một vùng dày đặc cây gỗ và đồi núi, một nơi mà nhân viên cứu hỏa rất khó tiếp cận. Một đám cháy thứ ba thiêu rụi khoảng nửa dặm vuông một khu vực thuộc Shasta County.


Trong khi đó, một đám cháy bắt đầu từ hôm 29 Tháng Bảy tại một khu rừng hoang dã bắt đầu cháy lớn hơn hôm Thứ Bảy và sáng Chủ Nhật vì bị gió mạnh thổi.


“Gió mạnh thổi vào trong khi thời tiết rất khô vào buổi chiều,” ông Brad Pitassi, một phát ngôn viên cứu hỏa khác, nói. “Nó làm cho đám cháy bốc lên.”


Ðám cháy này, cách Sacramento khoảng 120 dặm, thiêu rụi gần 70 dặm vuông rừng và tiếp tục đe dọa khoảng 900 căn nhà. Khoảng 38% đám cháy đã được dập tắt, nhưng phải đến cuối tháng này mới dập tắt hết toàn bộ.


Cũng tại phía Bắc California, 51% đám cháy khu hoang dã của công viên quốc gia Lassen đã được dập tắt, sau khi 43 dặm vuông rừng bị thiêu hủy. Giới chức cứu hỏa hy vọng sẽ dập tắt được toàn bộ đám cháy này vào sáng Thứ Ba. (Ð.D.)

Rao bán bụng bầu giả tại Sài Gòn

 


 


SÀI GÒN (NV) – Xuất phát từ Trung Quốc, bụng bầu làm bằng silicon đang được rao bán công khai tại Việt Nam. Dư luận lo ngại rằng bụng bầu giả không chỉ được các nữ tài tử đóng phim mà cả các “quý bà” muốn mang bụng bầu để lừa đấng mày râu và gia đình họ “hân hoan đón nhận”.









Bầu giả lớn nhỏ rao bán trên mạng. (Hình: Báo Mới)


Theo báo mạng VNExpress, nhiều trang web rao bán bụng bầu silicon trên mạng đang thu hút sự chú ý của “quý bà, quý cô” muốn “dàn dựng một hiện trường” trước khi đưa một đứa trẻ sơ sinh không phải con mình về nhà. Trong những trang mạng này, quảng bá ồn ào nhất là một công ty ở Hà Nội và một công ty khác ở Thanh Hóa.


Các loại bụng bầu được giới thiệu gồm đủ cỡ, từ hai tháng đến mười tháng tuổi, có giá từ 2 triệu rưỡi đến 7 triệu, tương đương $220 đô đến $350.


VNExpress cũng cho hay, các công ty Trung Quốc bán bụng bầu giả rất chạy, lên tới hàng chục bầu giả mỗi tháng.









Bầu silicon giống y hệt. (Hình: Internet)


Còn theo báo Giáo Dục Việt Nam, phụ nữ Trung Quốc hiện nay đang chạy theo mốt mang bầu giả. Một bà ở Tứ Xuyên thú nhận được ông chồng khuyến khích mang bầu giả để được ưu tiên khi mua sắm và đi lại: Không cần phải xếp hàng, và lúc nào cũng được nhường ghế ngồi trên các chuyến xe buýt chật ních người.


Một cô gái khác, nhân viên của một công ty bất động sản ở Trùng Khánh mới đây bị tố cáo mang bầu giả để biện minh cho thái độ lười biếng làm việc của cô.


Một chủ công ty bán bầu giả nói rằng sản phẩm của ông được người dân Trung Quốc đón nhận từ vài năm trở lại đây.


Tuy nhiên, hiện nay, ông này cho biết, bầu giả “vượt biên giới” sang Việt Nam để “phục vụ” “quý bà” ngày càng nhiều.

Tin mới cập nhật