Ông Trần Xuân Sơ

Bà Ngô Thị Tuệ

Tráo ‘tiền âm phủ’ lấy tiền thật, suốt 3 tháng chẳng ai hay

 


BÌNH DƯƠNG (NV) –Tráo tiền giả lấy gần $100,000 tiền thật để xài, một nhân viên Ngân hàng ở Bình Dương sống vương giả suốt ba tháng trời mới bị lộ.










Cán bộ ngân hàng tráo tiền vàng mã lấy tiền thật. (Hình: báo Dân Trí)


Ðây là vụ thụt két mới nhất sau hàng loạt vụ xảy ra trong ngành ngân hàng ở Việt Nam những năm gần đây.


Vietnam Net cho biết, bị cáo Nguyễn Phi Vũ 27 tuổi, nhân viên chi nhánh ngân hàng Shinhan Vina ở Bình Dương đã lén tráo tiền âm phủ để lấy tiền thật trong suốt ba tháng trời ròng rã. Phi Vũ âm thầm rút ra khoảng 1.8 tỉ đồng, tương đương $90,000 mang đi tiêu xài mà chẳng ai hay.


Nhân viên kho quỹ của ngân hàng này nói rằng vì các gói tiền vàng mã của Vũ bàn giao cho ông được dán giấy cẩn thận, ngay ngắn nên tin là tiền thật. Cho đến tháng 8 năm rồi, có người phát giác ra một gói tiền trong kho “giống tiền âm phủ.” Mọi việc đổ bể, Vũ bỏ trốn nhưng sau đó bị bắt lại.


Sáng ngày 24 tháng 7, tòa án Sài Gòn xử Vũ tám năm tù giam.


Trong những năm gần đây, người ta không lạ với nhiều vụ thụt két xảy ra trong ngành ngân hàng và cho rằng ngành ngân hàng ở Việt Nam hiện nay chứa đầy kẻ trộm.


Theo Vietnam Net, các vụ thụt két xảy ra tại hầu hết các ngân hàng thương mại lớn nhỏ ở Việt Nam, từ Kỹ Thương ngân hàng (Techcombank), ngân hàng Ðông Á, Ngân hàng Sài Gòn, cho đến ngân hàng Ðầu Tư và Phát Triển Việt Nam, VID Public Bank… Trong đó, vụ một phó phòng giao dịch VID Public Bank “cuỗm” 4.4 triệu đô hồi đầu năm 2006 đã gây chấn động dư luận thời đó.


Theo dư luận, mặc dù các vụ trộm cắp xảy ra tại các ngân hàng thương mại hầu như liên miên nằm nào cũng có, nhưng hầu như ngành ngân hàng không có cách nào chống lại được.


Thái độ “bó tay chịu trận” của các ngân hàng khiến người dân hoài nghi về việc liệu có sự cố tình lơ là nào đó để xảy ra nhiều vụ thụt két lớn trong hệ thống tài chính-ngân hàng ở Việt Nam hay không. (PL)

Obamacare giúp giảm thâm thủng ngân sách

 


WASHINGTON (AP) – Luật cải tổ y tế của Tổng Thống Barack Obama giúp giảm bớt mức thâm thủng ngân sách, thay vì làm tăng thêm trong một thập niên tới. Các giới chức quản thủ ngân sách phi đảng phái thuộc Quốc Hội đưa ra nhận định như trên hôm Thứ Ba, bênh vực luận điểm của TT Obama trước tranh cãi với phe Cộng Hòa trong cuộc bầu cử.









Giám Ðốc Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội Douglas Elmendorf tường trình tại Capitol Hill, Washington, về việc phải chăng chương trình cải tổ y tế của TT Obama làm thâm thủng ngân sách trầm trọng thêm. (Hình: AP/Manuel Balce Ceneta)


Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội nói rằng, nhờ phán quyết của Tối Cao Pháp Viện đưa ra hồi tháng trước, người không có bảo hiểm được trả bảo hiểm sức khỏe sẽ có 3 triệu người ít hơn, đồng thời sẽ giảm bớt chi phí của liên bang đến $84 tỉ. Người Cộng Hòa khăng khăng rằng, “Obamacare” sẽ làm cho mức thâm thủng tăng thêm “cả ngàn tỉ dollar,” theo lời của ứng cử viên tổng thống Mitt Romney. Nhưng văn phòng ngân sách khẳng định rằng, sự thật không phải như vậy.


Ðược biết, luật cải tổ y tế được Quốc Hội chấp thuận và TT Obama ký ban hành từ năm 2010. Văn phòng ngân sách không cho biết thêm sự giảm thâm thủng được phỏng định là bao nhiêu khi áp dụng luật này, nhưng cho rằng nếu bên lập pháp thuộc phe Cộng Hòa chống lại luật cải tổ, sự thâm thủng tự nó sẽ tăng thêm $109 tỉ trong thời gian từ năm 2013 đến 2022.


Ba mươi triệu người không có bảo hiểm sẽ được trả trước năm 2022, hay ít hơn 3 triệu người so với dự phóng hồi mùa Xuân, trước khi có phán quyết của tòa cao. Kết quả là người thọ thuế sẽ tiết kiệm được khoảng $84 tỉ từ năm 2012 đến 2022. Ðưa tổng số chi phí xuống còn $1.2 ngàn tỉ từ $1.3 ngàn tỉ như ước tính trước đây. (TP)

Thêm một người chết oan vì công an

 


HẢI PHÒNG (NV) – Thêm một vụ công an Việt Nam làm chết người vừa xảy ra tại thành phố Hải Phòng đêm 21 tháng 7.










Công an giao thông chụp đánh dân gây phẫn nộ dư luận. (Hình: VNExpress)


Báo Tuổi Trẻ cho biết sáng ngày 23 tháng 7, một phụ nữ tên Hoàng Thị Ba, cư dân huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đã đâm đơn kiện công an huyện Hải Phòng làm con bà của bà gặp nạn oan uổng.


Ðơn của bà Hoàng Thị Ba cho hay đêm 21 tháng 7, con của bà tên Vũ Văn Thắng 23 tuổi cùng với một người bạn tên Vũ Văn Nhật 24 tuổi chở nhau trên xe gắn máy bị công an đuổi, ép đến nỗi đâm vào xe hơi chạy ngược chiều. Tai nạn xảy ra ở một con dốc thuộc huyện An Lão, Hải Phòng làm Nhật thiệt mạng. Thắng hiện đang được cứu chữa tại bệnh viện, bệnh tình hết sức trầm trọng.


Bà Ba căn cứ vào lời kể của nhiều nhân chứng nói rằng công an tuần tiễu của Phòng Công An bảo vệ Hải Phòng đã rượt theo xe của Thắng và Nhật chỉ vì không đội nón an toàn.


Cả hai bị công an rượt theo một đoạn khoảng 30 thước không may tông phải một chiều xe hơi chạy ngược chiều.


Theo báo Tuổi Trẻ, trước đó người lãnh đạo công an thành phố Hải Phòng đã có lệnh cấm công an rượt đuổi người vi phạm giao thông. Vì vậy, theo bà Ba, đội tuần tiễu nói trên đã vi phạm lệnh cấm. Thay vì ghi bảng số xe để sau đó phạt “nguội,” giữ sự an toàn cho người dân thì họ lại đuổi theo, gây hậu quả không đáng có cho người dân.


Cách nay hơn một tháng, một vụ công an rượt đuổi và đánh người vi phạm luật giao thông cũng đã gây phẫn nộ dư luận huyện Trảng Bom, Ðồng Nai. Lần này, hàng trăm người dân bao vây, chận bắt một chiếc xe của công an giao thông tuần tiễu làm Quốc lộ 1A kẹt cứng nhiều tiếng đồng hồ.


Trong vụ này, công an giao thông Trảng Bom đã rượt theo và đạp một thanh niên chạy xe gắn máy “chạy quá tốc độ qui định” té nhào xuống đường trọng thương. Nạn nhân tên Ðinh Văn Vũ 19 tuổi, cư dân Sài Gòn bị thương nặng ở đầu. Một số nhân chứng nói rằng cán bộ công an giao thông đã lạnh lùng lái xe bỏ đi khi thấy nạn nhân té nhào, bất tỉnh nhân sự.


Trước đó cũng đã xảy ra một vụ rượt đuổi của công an khiến một thanh niên đâm xe vào lan can trạm thu phí cầu ở Hà Tỉnh chết liền tại chỗ. Người cùng ngồi trên xe với ông này bị thương nặng.


Báo mạng VTC News cho biết cả hai nạn nhân tên Trần Ðại Hội 27 tuổi, cư dân Hà Tĩnh và Lê Văn Dũng 35 tuổi, cư dân Hải Phòng. Chỉ vì không đội nón an toàn, bỏ chạy khi bị công an chận bắt vào đêm 13 tháng 5, tông xe vào lan can cầu mà một người thiệt mạng. (PL)

Nha sĩ dỏm hành nghề 5 năm mới lộ

 


BUÔN MÊ THUỘT (NV) –Khám, chữa răng cho hàng ngàn bệnh nhân suốt năm trời, một “nha sĩ” mới bị phát giác ra, chỉ mới học đến lớp… chín bậc trung học.










Bảng tên của bác sĩ “dởm.” (Hình: Internet)


Theo báo Dân Việt, ông này tên Huỳnh Văn Biết đã nhận tội đội lốt nha sĩ để mở phòng khám nha khoa và hành nghề trong suốt 5 năm trời mà không ai biết.


Ông Biết cho biết mới học đến lớp 9. Ông này khai, trước đó học lóm nghề làm răng trong thời gian giúp việc tại một số phòng khám nha khoa ở tỉnh Ðắc Lắc và Ðắc Nông.


Thấy “nghề nha không khó,” ông Biết nhờ một người lạ mặt làm cho ông bằng nha sĩ giả giá 25 triệu đồng, tương đương $1,250. Sau đó, ông này ung dung trương bảng hiệu “Phòng khám nha khoa Văn Biết” để hành nghề, đón bệnh nhân đến khám, trám, nhổ và làm răng giả…


Cũng theo Dân Việt, phòng khám nha của ông Biết cũng “dởm” vì không có giấy phép hoạt động của chính quyền địa phương.


Trước đó tại tỉnh Nghệ An xuất hiện một người đàn ông mặc áo blouse trắng giả dạng bác sĩ làm việc tại bệnh viện để chiêu dụ bệnh nhân đi chỗ khác chữa bệnh.


Ông này thường lân la ở cổng bệnh viện 115 của tỉnh Nghệ An, gợi chuyện và chiêu dụ người bệnh đến các trung tâm, phòng khám y ở chỗ khác để chữa bệnh.


Tin của VTC News cho biết người đàn ông này tên Nguyễn Xuân Cường 29 tuổi, sinh viên một trường trung cấp ở thành phố Vinh. Cường thú nhận đã được thuê đội lốt bác sĩ đứng ở cổng quảng cáo, giúp các cơ sở y tế tư nhân kiếm khách. (PL)

‘Phố Trung Quốc’ làm ô uế đất Bình Dương

 


Bắt cóc, đòi nợ thuê, ăn nhậu, xả rác


 


BÌNH DƯƠNG (NV) –Chỉ sau một thời gian ngắn, nhiều khu phố Trung Quốc mọc lên tại thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dưong. Người Trung Quốc đến đây sinh sống đông đảo, ăn nhậu tưng bừng tại các quán bảng hiệu chữ Tàu.










Quán ăn mang bảng hiệu viết bằng chữ Tàu. (Hình: Báo Thanh Niên)


Họ còn cầm đầu các đường dây đánh thuê, chém mướn, bắt cóc, tống tiền, đánh đấm y như phim kiếm hiệp gây hoảng loạn khắp các khu dân cư.


Nghe đâu, chính quyền địa phương và cả công an thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dưong đều bó tay trước tình trạng nhiễu nhương này.


Theo báo Thanh Niên, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dưong vừa xảy ra vụ bắt cóc, đòi nợ thuê mới nhất do một băng nhóm người Trung Quốc cầm đầu và thực hiện. Trùm băng đảng này là ông Chen Chi Yung 42 tuổi cùng đàn em gồm một số người Trung Quốc khác như Hứa Kiến Hào 38 tuổi, Vương Gia Hào 34 tuổi… cộng tác với một người Việt Nam tên Lý Hoàng Phong 36 tuổi chuyên đòi nợ thuê để lấy tiền.


Cuộc điều tra ban đầu nói rằng băng nhóm của ông Chen Chi Yung sử dụng vũ khí đưa từ bên Tàu sang như roi điện, súng, kiếm để uy hiếp và buộc các con nợ phải trao tiền. Trong một vụ đòi nợ thuê trị giá tới 1.6 tỉ đồng, tương đương 80,000 đô, băng đảng của ông Chen Chi Yung được trả công một nửa số tiền nợ đòi được, theo tỉ lệ “ăn chia” 50-50.


Cũng theo báo Thanh Niên, vụ gần đây nhất xảy ra đêm 18 tháng 7 vừa qua đã gây kinh hoàng cả chung cư Hoàng Long ở thị xã Dĩ An. Nạn nhân trực tiếp trong vụ này là một phụ nữ người Việt Nam tên TML 25 tuổi.


Bà TML cho biết có hai người đàn ông Trung Quốc đến đập cửa nhà bà tại khu chung cư nói trên hầu như suốt đêm. Một phụ nữ khác tên NTD ở lầu trên nghe ồn ào liền lên tiếng phản đối thì bị hai người đàn ông người Trung Quốc nhào tới bóp cổ. Bà này may mắn được người nhà và nhân viên an ninh khu chung cư can thiệp, giải thoát kịp thời.


Hai vụ gây rối của người Trung Quốc nói trên đã làm bùng lên dư luận phản đối người Trung Quốc trú ngụ bất hợp pháp, quấy nhiễu, tham gia các đường dây “xã hội đen” khắp thị xã Dĩ An.


Một số cư dân khu phố Nhị Ðồng và kể cả đại diện ban quản lý chung cư An Bình cho biết, người Trung Quốc tại vùng này thường xả rác dơ bẩn, ăn nhậu, la ó suốt đêm. Một số nhân chứng còn xác nhận rằng chỉ riêng tại chung cư An Bình có ít nhất 40 người Trung Quốc thuê phòng ở, thường xuyên gây mất trật tự.


Báo Thanh Niên dẫn lời của ông Phan Thành Trung, đội trưởng Ðội An Ninh công an thị xã Dĩ An thú nhận “bó tay” trước việc kiểm soát hoạt động của người Trung Quốc tại thị xã. Ông này cho biết trong 6 tháng đầu năm nay có ít nhất 36 người Trung Quốc cư trú bất hợp pháp mà công an địa phương “không làm gì được.”


Theo ông Phan Thành Trung, “trách nhiệm kiểm soát người Trung Quốc, được coi là “người ngoại quốc” thuộc thẩm quyền của ngành Lao Ðộng-Xã Hội chứ không phải của công an.” Còn ngành Lao Ðộng-Xã Hội thì không nhận trách nhiệm đó thuộc thẩm quyền của mình.










Khung cảnh trong quán ăn mang phong cách Tàu. (Hình: Báo Thanh Niên)


Báo Thanh Niên còn cho biết tại thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương mọc lên rất nhiều quán ăn, nhà hàng, khách sạn, tiệm xoa bóp… mang bảng hiệu Trung Quốc. Không chỉ vậy, chủ nhân và nhân viên các cơ sở kinh doanh này đều nói tiếng… Trung Quốc chứ không nói tiếng Việt.


Theo báo Thanh Niên, chỉ riêng tại khu thương mại Sóng Thần có đến 20 tiệm ăn, xoa bóp… của chủ Trung Quốc. Vì lẽ này, người Việt Nam vào quán muốn gọi thức ăn, nước uống đều phải… ra dấu bằng tay. (PL)

Chuẩn bị đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH kỳ 6

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) – Nhạc sĩ Nam Lộc vừa gửi đến nhật báo Người Việt bản thông báo về đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH Kỳ 6, sẽ được khai mạc lúc 12 giờ trưa ngày Chủ Nhật, 12 Tháng Tám, tại sân vận động trường Bolsa Grande High School, Garden Grove, CA 92843.










Việt Dzũng. (Hình: Dan Huynh/Người Việt)


“Trách nhiệm của tôi là vận động để bà con mua vé cũng như xin bảo trợ ở những cơ sở thương mại cả Mỹ lẫn Việt, tôi không chỉ chú tâm vào cộng đồng Việt Nam tại quận Cam thôi mà còn ở nhiều thành phố lân cận khác nữa, như vừa mới đây tôi xin được $25,000 bảo trợ do một công ty bên Texas và tôi phải bay qua đó để nhận tiền.” Nhạc sĩ Nam Lộc nói với chúng tôi về trách nhiệm của anh trong vấn đề hợp sức với ban tổ chức để thực hiện thành công đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh kỳ 6.


Theo lời giới thiệu trên thông báo của đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH Kỳ 6 thì “có thể nói đây là một đại nhạc hội yểm trợ những người thương binh Việt Nam Cộng Hòa lớn nhất từ trước đến nay ở California, với sự đóng góp của gần 100 nghệ sĩ từ khắp các tiểu bang Hoa Kỳ cùng về tham dự…”


Thật vậy, duyệt qua tên tuổi các ca nghệ sĩ trong danh sách tham gia, người ta thấy có hầu hết những ca nghệ sĩ tên tuổi, từ những ca sĩ đàn anh, đàn chị như Phương Hồng Quế, Carol Kim, Băng Châu, Công Thành & Lynn, Chí Tâm, Trang Thanh Lan, Mai Lệ Huyền, Ngọc Minh, Quốc Anh, Phượng Liên… đến những ca sĩ trẻ từ hai trung tâm Thúy Nga và Asia đang được yêu thích như Thế Sơn, Thiên Kim, Ðan Nguyên, Lâm Nhật Tiến, Mai Thanh Sơn, Nguyễn Hồng Nhung, Như Quỳnh, Quốc Khanh, Philip Huy…


“Ðây là lần đầu tiên Thế Sơn tham gia đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH, những năm trước lần tổ chức nào Sơn cũng bị kẹt show đi xa cả, và năm nay may mắn là tuần lễ đó Sơn có chút thời gian nên khi ban tổ chức gọi là Sơn nhận lời ngay” ca sĩ Thế Sơn, một trong những giọng ca hàng đầu, tiếng hát chính của trung tâm Thúy Nga – anh còn là giọng hát luôn tuyệt vời với những ca khúc hát về lính, cho lính… Vì ba anh là một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa nên hầu như tất cả những show nhạc có tính cách vinh danh người lính VNCH là Thế Sơn đều có mặt rất tích cực.


“Mặc dù công việc của tôi rất nhiều, bận đến không có đủ thời gian để ngủ nhưng năm nào cũng thế, đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH là một chương trình tôi không thể vắng mặt được” MC Việt Dzũng nói với phóng viên Người Việt như thế.


Theo cô Hạnh Nhơn, một trong những thành viên chính của chương trình, ngoài 100 ca nghệ sĩ góp mặt còn có thêm khoảng 10 MC sẽ giúp dẫn chương trình như Diệu Quyên, Ðỗ Tân Khoa, Dương Nguyệt Ánh, Leyna Nguyễn, Minh Phượng, Nam Lộc, Ngọc Ðan Thanh, Thùy Dương, Việt Dzũng, Kim Nhung và Huyền Ny.










Ca sĩ Thế Sơn ( Hình: Ca sĩ cung cấp)


Giống như nhạc sĩ Nam Lộc đã nói, đứng trước tình hình kinh tế khó khăn của cả nước Mỹ nói chung và cộng đồng Việt Nam hải ngoại nói riêng – chuyện gây quỹ là một vấn đề cực kỳ gay cấn, gay cấn vì cho dù là việc thiện nhưng để bỏ ra một số tiền dù nhỏ hay lớn để đóng góp cũng là một sự cân nhắc, suy nghĩ… “Tôi chỉ muốn làm công việc khó khăn, không ai chịu làm… Và tôi hứa là sẽ lái xe đến tận mỗi nhà của quý khách để trao vé tận tay cho mọi người” nhạc sĩ Nam Lộc chia sẻ tiếp trong chuyện tổ chức.


Ðược biết chương trình sẽ được bảo trợ bởi Trung Tâm Asia, đài truyền hình SBTN và SET.


Giá vé: $10


Vé bán tại: Chợ ABC, nhà sách Tú Quỳnh, Tự Lực, Bích Thu Vân, Bích Thu Linh, Phở Công Lý, Trung Tâm Pháp Quang, Nhà Hàng Phong Dinh, ABC Copy.


Ðiện thoại liên lạc: Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH: (714) 539-3545; Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam Cali: (&14) 230-9620; Trung Tâm Asia, Ðài Truyền Hình SBTN và SET: (714) 636-1121.

Thế hệ bánh mì kẹp

 


*Yên Hà


 


Tôi ra đời giữa hai cuộc chiến, giữa một trăm năm đô hộ giặc Tây và hai mươi năm nội chiến từng ngày. Sau đó, tôi được đi du học và tôi đã sống “vô tư lự” bên trời Âu sung túc trong khi khói lửa vẫn ngập trời nơi quê nhà.



Giờ đây, bom đạn đã ngừng tiếng nhưng một lần nữa, gia đình tôi đã phải cuốn gói rời bỏ quê hương và mấy triệu người Việt Nam bỗng nhiên phải sống tản mác trên toàn thế giới như những cây bị bật rễ, ở những chốn dung thân như Mỹ, Gia Nã Ðại, Pháp, Úc,…


Phần mất mát vẫn còn đó, nguyên vẹn, ít ra đối với bố mẹ chúng tôi và chúng tôi, thế hệ đầu của những người di dân. Một thế hệ “nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi,” lơ lửng giữa không gian quê hương, chơi vơi giữa thời gian thế hệ, lạc lõng trong tâm tư văn hóa. Một thế hệ “bánh mì kẹp.”


 


Kẹp giữa hai quê hương


 


Những người di dân này, ngày hôm nay mang sổ thông hành Mỹ, Pháp, Úc… nhưng vẫn chỉ là Mỹ (Pháp, Úc…) giấy, phần đông tiếng Mỹ (Pháp, Úc…) vẫn còn ba xí ba tú, miệng vẫn hôi mùi nước mắm chứ không hôi hamburger hay camembert, vẫn không có bạn bè Mỹ (Pháp, Úc…) mà chỉ sống quanh quẩn với nhau, tụ tập nơi những thương xá, chợ búa Á Ðông, hay rủ nhau “party,” ăn uống, karaoke với nhau.


Những người Mỹ (Pháp, Úc..) gốc Việt này đã đi tìm một nơi nương tựa để sống “tạm bợ” nơi xứ người mà trong thâm tâm còn cố tưởng tượng như mình đang sống ở quê nhà, và lúc nào có dịp, có phương tiện là lại vù về Việt Nam, một số để “hưởng thụ,” nhưng phần lớn vẫn vì nhớ nhà.


Tôi không nhớ ai đã có nói: “Ma patrie, c’est là où je suis heureux” (Quê hương tôi là nơi chốn tôi sống hạnh phúc). Tôi muốn tin ông lắm, tôi cũng muốn tự an ủi mình lắm nhưng tiếng gọi của cội nguồn réo rắt lắm, ông ơi. Tôi cứ ngỡ quê hương là nơi chôn nhau, cắt rốn, là nguồn, là cội, là gốc, là rễ cơ mà?


Ở hải ngoại, đương nhiên chúng tôi được tự do, phần đông được ăn sung, mặc sướng, đủ tiền mua nhà, chăm lo cho con cái ăn học, đi shopping hay du ngoạn đây đó… Ðời sống này, nhiều đồng bào ta nơi quê nhà mong mỏi có được, và tôi thừa hiểu chúng tôi “hạnh phúc” hơn rất nhiều người lắm. Tôi không dám than thân, trách phận hay phân bì với ai cả, chẳng qua nơi đây, tôi chỉ nói lên tâm sự u uẩn những người tha hương chúng tôi mà thôi.


Nhất là trong trường hợp tôi, hiện đang mang hai quốc tịch Pháp và Mỹ, sống bên Mỹ nhưng tim vẫn còn “vọng Nam,” tâm vẫn còn hướng về Pháp, đôi khi vẫn nhớ về khung trời Bỉ Quốc. Những nơi tôi đã sống, làm sao tôi có thể xóa quên được?


Quê hương như người mẹ đã bụng đau,dạ chửa cho tôi ra đời, nuôi nấng, dạy dỗ tôi nên người, và quê hương thứ hai, thứ ba là những bà mẹ đã mở rộng vòng tay, đón nhận tôi khi tôi không còn chỗ đứng dưới ánh mặt trời.


Ơn nghĩa này, chúng tôi không quên (từ ngày sang Mỹ, năm 1975, bố mẹ tôi năm nào cũng gửi chút quà Giáng Sinh cho gia đình ông sĩ quan Mỹ đã giúp nhà tôi sang Mỹ, và sau khi bố tôi mất, mẹ tôi vẫn tiếp tục gửi, mặc dù người ân nhân này đã mấy lần đề nghị nên thôi gửi quà).


Tôi cảm quí những bà “mẹ nuôi” lắm, tôi lại càng xót thương Mẹ Việt Nam, quê hương đau khổ. Ôi, quê hương tôi đâu? Mỹ, Pháp, Úc…? Hay vẫn là Việt Nam muôn thuở?


 


Kẹp giữa hai nền văn hóa


 


Ngày hôm nay, tôi đã lục tuần nhưng tôi đã chỉ được sống ở quê nhà có mười tám năm. (Tôi đã mất mát quá nhiều rồi.)


Bao nhiêu năm tháng sống bên Pháp, bên Bỉ, đã rèn đúc tôi với một lối suy luận, một cách ăn nói, một cách cư xử xã giao, một nền văn hóa mà tôi hãnh diện mang bên cạnh văn hóa của mình. Qua bao năm tháng đó, tiếng Pháp đã dần dà trở thành tiếng tôi thông dụng nhất, ngay cả để diễn tả những tâm trạng sâu thẳm nhất của mình.


Tuy nhiên, bao nhiêu năm tháng đó chỉ có thể thấm vào cái vỏ bên ngoài, chỉ có thể thay đổi hình dạng và cử chỉ của tôi, chỉ có thể tạo nơi tôi những sở thích ăn mặc, đi đứng, nói chuyện, chỉ có thể tạc lên cái “Tôi” bên ngoài.


Tất cả những năm tháng đó không hề thay đổi nước da hay sắc tóc tôi (tóc tôi chỉ có thể bạc trắng với thời gian), không hề lay chuyển âm điệu tiếng mẹ đẻ của tôi, không hề làm suy sút kho tàng văn hóa tổ tiên tôi hay nền giáo dục bố mẹ tôi.


Nước Pháp đã ban thêm cho tôi một nền văn hóa, nhưng không hề thay thế nền văn hóa của tôi. Nhưng có lẽ đó cũng là nỗi khổ tâm của tôi, nỗi khổ tâm của những người di dân trong thế hệ đầu? Cây cối làm sao sống thiếu gốc rễ? Con người ta làm sao sống thiếu cội nguồn? Làm sao tôi có thể vui sướng bên ngoài khi bên trong trống vắng?


Tôi có thể thích pot au feu hay bouillabaisse nhưng bao giờ tôi cũng vẫn thèm một tô phở đặc biệt, tái nạm gầu gân sách sụn. Tôi có thể mê một chai Saint Emilion hay một chai Volnay nhưng tôi vẫn nhớ hương vị mấy chai la ve “33” của “Brasseries et Glacières d’Indochine” (BGI).


Tôi có thể viết tiếng Pháp giỏi hơn người Pháp trung bình, nhưng tim tôi bao giờ cũng rung động khi tôi được đánh dấu hỏi, dấu ngã.


Tôi có thể thích xem phim “action” Mỹ hay nghe Claude Barzotti hát nhưng tôi vẫn thích xem phim bộ… Ðại Hàn (Việt Nam tôi làm gì có phim hay?), nhưng tôi vẫn thấy thấm thía hơn khi tôi nghe nhạc Việt, tôi vẫn truyền cảm hơn khi hát tiếng Việt. Tôi có thể ngoảnh lại nhìn một cô đầm tóc vàng, mắt xanh nhưng tôi chỉ có thể hạnh phúc với người đàn bà gọi tôi bằng “Mình ơi!”


Chỉ vì đó là văn hóa dân tộc nằm trong máu, trong xương tủy tôi, vì đó là giáo dục bố mẹ, ông bà tôi đã truyền lại cho tôi, vì đó là vết tích của mấy ngàn năm lịch sử.


Chỉ vì tôi là người Việt Nam.


 


Kẹp giữa hai thế hệ


 


Bố mẹ chúng tôi và chúng tôi cùng một làn sóng di cư (cho dù trong số chúng tôi có những người đã đi trước) nhưng hai điều khổ tâm cũng có điều khác biệt.


Quả thật vậy, chúng tôi vẫn cùng một nền văn hóa với bố mẹ, cùng một nền giáo dục do cha ông truyền lại. Bố mẹ chúng tôi vẫn được sống với chúng tôi như lúc còn ở Việt Nam, với nền tảng Phật Lão Khổng, cùng một nhân sinh quan, cùng một đạo làm người. Chúng tôi vẫn nói tiếng Việt với bố mẹ, tiếp tục yêu thương, kính nể bố mẹ, để tiếp tục lưu truyền phong tục, tập quán.


Trong khi chúng tôi giờ bắt buộc phải chấp nhận văn hóa con cháu chúng tôi như một văn hóa ít nhiều là ngoại Việt.


Vì sự lưu truyền đó sẽ gián đoạn từ đây: Con cái chúng tôi đã bắt đầu nói một thứ tiếng khác và những điều chúng tôi cố gắng răn dạy con cái khó lọt qua được màng lưới thế giới bên ngoài.


Tôi đã được chứng kiến một cảnh tượng mà tôi không bao giờ quên được. Hôm đó, một người bạn có tổ chức một buổi tiệc họp mặt với hơn sáu mươi bạn hữu để ăn uống, hát hò, nhẩy đầm. Về khuya, chúng tôi tạm ngưng chương trình để ăn một bát cháo gà cho ấm bụng và lấy sức chơi tiếp. Lúc đó, đứa con trai chủ nhà từ trên lầu đi xuống với mấy đứa bạn, bật máy truyền hình lên và nằm xem, ngay giữa sàn nhẩy. Chúng tôi đã bị “chiếm đất” và đợi một lúc, không thấy tình hình biến chuyển, quan khách lần lượt xin kiếu từ.


Tôi á khẩu. Làm sao tôi có thể tưởng tượng được cảnh này, với nền giáo dục của tôi? Hôm đó, tôi đã chợt hiểu cái nếp “độc tài” của con trẻ trong cái quốc gia tự do nhất thế giới này. Nhưng điều tôi phân vân nhất là trong tình trạng đó, hai vị chủ nhà, nghĩa là bố mẹ cậu trai trẻ đó, không hề lên tiếng can thiệp, hầu như làm ngơ, không nhìn thấy điều gì cả.


Trong khi tôi, đầu đã bạc phơ mà mỗi lần sang thăm nhà, Mẹ bảo tôi cạo râu hay đi cắt tóc là tôi vui vẻ làm ngay, chỉ để vâng lời Mẹ, để cho Mẹ vui. Ngược lại,bên Mỹ này, con gái mới mười lăm tuổi đã đánh mắt, thoa son đi học, bố mẹ nói gì được khi trong trường, bạn bè chung quanh đều như vậy, vả lại có thầy bà nào cấm cản đâu? Bên này, con cháu đi xâm mình (tattoo) hay đục vòng sắt vào môi, vào mắt (piercing) thì bố mẹ nào, ông bà nào ngăn cản được?


Nhà chúng tôi lúc trước không giầu có gì nên không bao giờ dám phí phạm bất cứ gì, ăn cơm phải vét sạch từng hạt, trong khi con trẻ bên này lấy cho đầy đĩa nhưng không ngần ngại đổ tuốt nửa đĩa thức ăn khi chúng cảm thấy no.


Tôi đã tận mắt thấy những bố mẹ phải khóc tức tưởi khi bị lũ con xúm vào “mắng.” Ngày nay, bố mẹ nào dám đánh con mà không sợ chúng nó gọi “911”?


“Trời làm một trận lăng nhăng, ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông.” Ngày nay,thế giới đảo lộn và chúng tôi đi lộn đầu, để con cái trèo đầu, trèo cổ thôi.


Lúc trước còn ở bên Pháp, tôi vẫn cố gắng mỗi năm lấy máy bay sang thăm bố mẹ, và giờ đây sống bên Mỹ, tôi vẫn đi thăm Mẹ (vì không cùng tiểu bang) và ngoài ra, còn phải đi Pháp thăm con. Hóa ra, chúng tôi ở trên thì lo cho bố mẹ, ở dưới thì lo cho con cái (ở bất cứ tuổi nào);ở trên thì bị bố mẹ mắng, ở dưới thì bị con trách!


 


Xung đột cả thế hệ lẫn văn hóa


 


Nói như vậy không phải để trách mắng con cái. Ðâu phải do lỗi chúng nó nếu chúng nó không nói được tiếng mẹ đẻ? Ðâu phải do lỗi chúng nó nếu chúng nó sinh sống tại hải ngoại? Ðâu phải do lỗi chúng nó nếu chúng nó hòa mình với môi trường bên ngoài nhiều hơn là với môi trường gia đình (nhất là trong cái tuổi thành niên này)?


Tôi đã có nghe những đứa trẻ nói với bố mẹ: “Bố mẹ đừng trông mong chúng con trở thành người Việt. Văn hóa của bố mẹ không phải là văn hóa của chúng con. Chúng con là người Mỹ!” Phũ phàng thay, đau lòng thay, nhưng chúng nó làm sao hiểu được văn hóa chúng ta khi chúng nó sống trong một thế giới mà nền tảng là “tự do” và “đồng đô la”? Làm sao chúng nó có thể nghe lời bố mẹ trong khi sự thật bên ngoài hầu như khác hẳn?


Có lẽ chính chúng nó có lý. Bổn phận cha mẹ là giúp con cái thành công cuộc đời chúng nó chứ không phải cuộc đời cha mẹ, giúp chúng nó thành công ngoài đời, trong môi trường chúng nó đang sống chứ không phải môi trường bố mẹ chúng đã sống. Sống ở đâu mà không theo văn hóa nơi đó thì chỉ có thất bại,mà đâu có cha mẹ nào muốn con mình thất bại khi ra đời, cho nên đành ngậm cay, nuốt đắng mà thôi.


Ðây không phải chỉ là vấn đề xung đột thế hệ (thời điểm nào chả có vấn đề này, cho dù không“gây cấn” như vậy), mà còn rắc rối thêm vấn đề xung đột văn hóa nữa. Làm sao bố mẹ và con cái có thể hiểu nhau và chấp nhận nhau khi đôi bên không cùng một nền tảng, cùng những đặc quan,cùng một nhân sinh quan?


 


Nỗi buồn u uẩn


 


Dĩ nhiên tôi không dám vơ đũa cả nắm, không dám nói gia đình Việt Nam bên hải ngoại nào cũng như trên, nhưng có lẽ phần đông là như thế (?).Nói lên vài điểm cho dễ hiểu, nhưng vấn đề không giản dị như vậy và tôi không có khả năng phân tích nhiều hơn.


Dù sao đi nữa,đây cũng chỉ là nỗi buồn u uẩn, ám ảnh tôi từ bao lâu nay,trong mối liên hệ với tâm hồn, với văn hóa, với gốc rễ của mình.


Tôi không tức giận, không chua chát. Tôi chỉ cảm thấy buồn, tôi không luyến tiếc quá khứ, chỉ là tôi cảm thấy buồn.


Vướng mắc giữa hai quê hương, giữa hai nền văn hóa, giữa hai thế hệ, chúng tôi là một thế hệ “bánh mì kẹp” (đôi khi còn là“bánh bao” nữa). Ngoảnh nhìn lại chỉ còn kỷ niệm, nhìn về đàng trước thì tương lai đã bít kín.


Nhưng thôi, đã biết là mình vướng mắc,l à mình “chấp ngã” (như lời Phật dậy) thì chỉ còn có nước “phá chấp,” nghĩa là “buông,” là chấp nhận.


Vả lại, cha mẹ chúng tôi không có vấn đề này, con cháu chúng tôi không có vấn đề này, chỉ có chúng tôi mới có vấn đề này. Ngày nào cái thế hệ chúng tôi đi hết rồi thì vấn đề này sẽ không còn ai bàn đến nữa.


Chúng tôi chỉ là một giai đoạn chuyển tiếp, một thế hệ bị mất mát, bị hy sinh để dân tộc di dân chúng tôi có thể lật qua một trang sử mới. Ðể đời sau, con cháu chúng tôi có hy vọng thành công trên đất người, đi tiếp con đường mà chúng tôi đã không đi hết.


Ðược như vậy, chúng tôi cũng sẽ mãn nguyện lắm rồi. Xin cảm ơn Trời Phật, xin cảm ơn phúc đức ông bà.


Tháng 3, 2012


(Nguồn:Son Ng.; [email protected])

Khi người lao công quét dọn thuyết trình

 


Nguyễn Duy-An


 


Tác giả Nguyễn Duy An thuở thiếu thời ở Bình Giã (Ngãi Giao), một khu đồn điền cao su của người Pháp, nằm trên đường Ngã Ba Tân Phong đi Bà Rịa-Vũng Tàu qua các vùng Cẩm Mỹ, Xà Bang, Suối Nghệ… toàn là cao su. Sau khi vượt biên được vào Mỹ, đương sự đã chịu khó vừa học vừa làm trong 10 năm và thành đạt như hôm nay. (bich ngoc vu: [email protected])


 


Ngày ấy… năm 1994, TRW (Thompson Ramo Wooldridge,Inc.) với 8 hãng lớn khác trúng thầu của Bộ Năng Lượng (Department of Energy) HoaKỳ về nghiên cứu việc thiết lập một “kho phế thải chứa đựng chất phóng xạ” (Radio Active Waste Management) trong lòng núi Yucca Mountain cách thành phố Las Vegas, tiểu bang Nevada khoảng 100 dặm về hướng Tây Bắc.










(Nguồn: Google)


Lúc bấy giờ tôi là trưởng toán kỹ thuật của TRW chịu trách nhiệm nối kết các hệ thống máy móc từ hiện trường (Yucca Mountain) về văn phòng Bộ Năng Lượng ở Hoa Thịnh Ðốn về trụ sở của 9 hãng xưởng rải rác trên khắp nước Mỹ nên “bị” chỉ định thuyết trình phần “Systems Integration” trong cuộc họp “kick off”.


Hiện diện trong cuộc họp này, ngoài ban quản trị và một số nhân viên kỳ cựu của các hãng trúng thầu, còn có đại diện chính chức của Bộ Năng Lượng, cùng những người rất quan tâm tới vấn đề bảo vệ môi sinh vì lo sợ ảnh hưởng của chất phóng xạ trên vùng đất của họ như thống đốc, nghị sĩ và dân biểu của tiểu bang Nevada.


Sau khi nhận được tin, tôi đã lên gặp ông giám đốc lo về kỹ thuật của TRW để năn nỉ xin ông đổi người khác, hoặc chính ông ta thuyết trình vì tôi run lắm. Ông ta chẳng những không chấp thuận mà còn nhắc tôi rằng đây là “vinh dự” của hãng TRW nên phải cố gắng hết sức mình làm cho tốt trước mặt “bá quan văn võ” của chính phủ cũng như ban quản trị của các hãng khác. Tôi tìm gặp một vài người Việt Nam đã làm cho TRW lâu năm xin ý kiến, ai cũng sợ cho tôi, vì tiên đoán tôi sẽ bị những chuyên viên của nhiều hãng khác bắt bẻ về kỹ thuật, và nhất là bị kỳ thị vì giọng nói tiếng Anh không chuẩn. Tôi làm liều gọi cho “sếp lớn” của TRW xin ông can thiệp để thay đổi nhưng chính ông ta lại bảo tôi rằng đây là “ván bài định mệnh” và hãy dẹp hết những công việc khác, lo chuẩn bị kỹ lưỡng vì ban giám đốc đã họp bàn nhiều lần trước khi quyết định đưa tôi ra làm người thuyết trình về kỹ thuật…


Tôi đã “ăn không ngon, ngủ không yên” suốt hai tuần lễ chuẩn bị tài liệu thuyết trình, và cuối cùng lại còn run sợ hơn nữa vì cuộc họp được dời về trụ sở của hãng Booz, Allen & Hamilton (BAH) để tiện đường “Metro” (xe điện ngầm) cho những người tham dự, đặc biệt là nhân viên chính phủ đến từ Hoa Thịnh Ðốn. Tôi chẳng xa lạ gì với hội trường của hãng BAH, vì lúc mới qua Mỹ tôi vẫn tới nơi này mỗi tối để lau chùi quét dọn trong thời gian còn là sinh viên ở Virginia.


Tôi lo sợ không biết những nhân viên và ban quản trị tại đây sẽ nghĩ gì về mình khi nhận ra anh chàng “thuyết trình viên” hôm đó xuất thân là người “lao công quét dọn” văn phòng cho họ hơn 8 năm về trước.


Tôi tâm sự với một số bạn bè người Việt trong sở về điều này và người nào cũng ưu tư lo lắng cho tôi. Ðã tới đường cùng nên tôi chỉ biết liều mình“nhắm mắt đưa chân” phó mặc cho số phận.


Ngay từ đầu, cơ hội thành công của tôi chỉ như “sợi tóc treo mành” vì tất cả những hãng đấu thầu đều muốn gạt TRW ra khỏi vị trí đứng đầu về kỹ thuật trong đề án mới; riêng cá nhân tôi chỉ là một người “thiểu số” nói tiếng Anh chưa rành… và bây giờ lại còn thêm mặc cảm là người “lao công quét dọn” ngay chính nơi mình sẽ lên bục đứng thuyết trình.


Buổi sáng hôm đó tôi tới “hiện trường” thật sớm nhưng đã có lác đác một số người đang xếp hàng trước phòng tiếp tân để nhận tên và tài liệu. Theo chương trình, tôi và 4 người thuyết trình khác sẽ lên họp bàn với phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng khoảng 30 phút trước khi bắt đầu, để làm quen và thống nhất chương trình làm việc.


Vừa bước vào văn phòng phía sau hội trường, tôi đã đụng đầu ngay ông Sam, phó chủ tịch của hãng BAH, đang đứng tán gẫu với người điều khiển chương trình hôm đó, bà Jeanette, phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng. Sau khi bắt tay giới thiệu, ông ta quay sang hỏi tôi:


-Tôi thấy anh quen lắm, không biết chúng mình đã bao giờ gặp nhau chưa?


Tôi đã nhận ra ông Sam chính là vị giám đốc đã từng nói chuyện và khích lệ tôi ngày trước, mỗi khi tôi đến hút bụi văn phòng cho ông vì hầu như tối nào ông ấy cũng ở lại rất trễ, nên nhỏ nhẹ trả lời:


-Gần 10 năm trước, tôi vẫn tới dọn dẹp văn phòng cho ông mỗi tối.


-À ha. Anh chính là “người sinh viên trẻ” vừa đi học vừa làm lao công ban tối. Ðúng rồi. Tôi đã nhớ ra rồi. Anh chỉ già dặn hơn một tý. Khâm phục… Khâm phục!


Tôi chỉ biết mỉm cười nói “cám ơn”, còn bà Jeanette thì niềm nở:- Hay quá! Nếu anh John không ngại, tôi sẽ dùng chi tiết này để giới thiệu về anh trước khi thuyết trình. Sam nghĩ sao?


– Tôi cũng nghĩ vậy. Ðể xem… Từ hơn 8 năm nay,tôi không gặp lại John, và tôi cũng chưa bao giờ gặp một người lao công ham học như thế. Tôi còn nhớ John đã từng xin tôi những xấp giấy chi chít những “source code” nhân viên của tôi vất thùng rác để về nghiên cứu học hỏi thêm. Ðáng lẽ ngày đó tôi nên nói chuyện với anh nhiều hơn và thuê anh vào làm trong hãng của tôi… Sau khi anh nghỉ làm ban đêm, tôi hỏi thăm mới biết anh đã ra trường và có việc làm tốt, nhưng tôi không ngờ “thuyết trình viên kỹ thuật” hôm nay lại chính là anh. Anh xứng đáng làm thầy của chúng tôi!


Sau đó,bà Jeanette nhờ ông Sam ghi lại những chi tiết về cá nhân tôi trong khi bà tiếp tục gặp gỡ và nói chuyện với những thuyết trình viên khác vì đã có vài người tới phòng họp. Sau mấy phút giới thiệu và họp bàn về buổi thuyết trình, ai ai cũng vui vẻ khích lệ tôi… Theo chương trình, bà Jeanette và ông Sam sẽ điều hợp chương trình và năm chúng tôi sẽ ngồi trên“sân khấu”, quay mặt xuống hội trường với khoảng gần 400 người tham dự.


Tôi sẽ là người thuyết trình cuối cùng vì trước đó, đại diện Bộ Năng Lượng sẽ nói sơ qua kế hoạch chung của quốc gia về vật liệu phế thải chất phóng xạ, một người sẽ nói về dự án “Yucca Moutain”, rồi các công ty trúng thầu,hãng nào lo phần nào cũng như kế hoạch nghiên cứu, quản lý tài chánh và cuối cùng là hệ thống thông tin, nối kết tất cả vào một mối do chính tôi trình bày.


Tôi mừng thầm trong bụng vì bước đầu coi như thuận lợi. Trong nhóm thuyết trình viên, ngoại trừ anh chàng giám đốc của hãng Duke Engineering có vẻ hơi “kỳ thị” vì thường nhăn mặt hay nheo mắt mỗi khi nhìn tôi, còn những người khác đều rất vui vẻ hòa đồng…


***


Tôi run run đứng dậy chuẩn bị lên bục thuyết trình khi bà Jeanette giới thiệu:


-Ðể tiếp tục chương trình, tôi xin nhường lời lại cho ông Sam, phó chủ tịch của BAH sẽ giới thiệu một thuyết trình viên rất đặc biệt, đến từ hãng TRW sẽ trình bày với chúng ta về “systems integration” của dự án “ Yucca Mountain.”


Chờ tôi bước lên bục thuyết trình và khi “ánh đèn sân khấu“đã rọi vào tôi, ông Sammới bắt đầu lên tiếng:


– Kính thưa quý vị, tôi rất hãnh diện được bà phát ngôn viên của Bộ Năng Lượng ủy thác cho việc giới thiệu anh John Nguyễn, một thuyền nhân Việt Nam đến Mỹ mới được 10 năm nay, và tôi đã có cơ may “quen biết” anh ta trong thời gian đó. Suốt hơn 2 năm trời, mỗi tối anh John vẫn tới lau chùi quét dọn văn phòng cho chúng tôi trong lúc theo học đại học. Kính thưa quý vị, chính cái hội trường này cũng đã từng được anh ta hút bụi, lau bàn ghế… Và hôm nay, 8 năm sau, anh John đã trở về, không phải để làm “custodian” buổi tối, nhưng là đứng trên“podium” sáng nay để làm “thầy” dẫn giải cho chúng ta về phương án nối kết tất cả hệ thống máy móc trong dự án này. Kính thưa quý vị, giọng nói của anh John có thể còn mang nặng âm hưởng Á Châu, nhưng đồ án anh ta đưa ra, tôi thiết nghĩ quý vị cũng sẽ đồng ý với chúng tôi là “không chê vào đâu được” vì chính tôi và nhiều người đã xem qua và tất cả đều đồng ý như thế. Bây giờ, tôi xin được trân trọng giới thiệu anh John, một người đã rời bỏ “quê cha đất tổ” và gia đình để bước xuống một chiếc thuyền tre nhỏ bé, cùng bạn bè vượt biển tìm tự do, một thân một mình tới Mỹ, vừa tự mưu sinh vừa tiếp tục học để có được ngày hôm nay. Và đây, anh John Nguyễn, một thuyền nhân Việt Nam, một người lao công đã từng quét dọn nơi này, nhưng sáng hôm nay là thuyết trình viên kỹ thuật của chúng ta.


Tôi bàng hoàng xúc động vì những lời giới thiệu của ông Sam… Trong khi cả hội trường rền van tiếng vỗ tay cổ võ, tim tôi đập mạnh, tâm trí tôi vượt thời gian tìm về dĩ vãng của những ngày gian khổ ở quê nhà, những ngày lênh đênh trên biển, những ngày đợi chờ trong lo âu ở trại tỵ nạn Galang, và những ngày đầu bơ vơ lạc lõng nơi xứ lạ quê người. Khi tiếng vỗ tay vừa dứt, tôi nghẹn ngào run rẩy bắt đầu:


-Kính thưa quý vị,tôi xin chân thành cám ơn những lời giới thiệu chân tình của bà Jeanette và ông Sam. Tôi xin cám ơn những tràng pháo tay khích lệ của quý vị dành cho tôi, một người Việt Nam nói tiếng Mỹ chưa rành. Tôi xin cám ơn ban giám đốc TRW và toàn thể ban quản trị dự án “Yucca Mountain” đã tín nhiệm tôi… Từ chốn tận cùng của trái tim tôi, một niềm cảm xúc nghẹn ngào đang ào ạt dâng lên như sóng đại dương nên giọng nói của tôi lại càng khó nghe hơn lúc bình thường. Tuy nhiên, tôi tin tưởng rằng tất cả quý vị sẽ thông cảm bỏ qua những sai lỗi của tôi trong cách phát âm tiếng Mỹ không chuẩn. Thêm vào đó, tôi cũng hy vọng rằng những sơ đồ minh họa trên màn ảnh sẽ thay tôi giải thích tất cả, vì ai trong chúng ta cũng hiểu rằng một biểu đồ (diagram) còn có giá trị hơn cả ngàn lời giải thích loanh quanh…


Tôi thật sự choáng ngợp và bối rối vì một tràng pháo tay lớn và rất dài vang lên từ khắp hội trường; tuy nhiên tràng pháo tay đó cũng đã giúp tôi thêm lòng tự tin và hoàn tất buổi thuyết trình một cách tốt đẹp. Cũng có một vài câu hỏi có tính cách bắt bẻ, một vài ý kiến đề nghị thay đổi chỗ này chỗ kia, nhưng phần lớn đều đồng ý và tán thành đề án kỹ thuật của TRW do tôi trình bày.


Ngay khi chương trình vừa chấm dứt, ông xếp của tôi chạy vội ra phía sau hội trường nắm chặt tay tôi khích lệ:


-John. Chúng tôi rất hãnh diện vì anh. Anh cứ ở đây gặp gỡ làm quen những người khác, hôm nay không cần về lại văn phòng. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cố gắng lên. Anh làm tốt lắm. Anh nói bằng con tim và trí óc chứ không phải bằng miệng lưỡi… Ðừng mang nặng mặc cảm về giọng nói của mình nữa.


Tôi hớn hở bước ra hành lang phía trước hội trường, bắt tay trò chuyện với nhiều người thuộc nhiều hãng xưởng khác nhau. Người hỏi về chuyện vượt biên, “thuở hàn vi” ngày đi học tối làm lao công, kẻ hỏi về phương án làm việc và trao đổi “business card”… Tôi choáng ngợp vì ân tình của bao nhiêu người xa lạ, có những người đã từng là “đối thủ” của tôi trong thời gian đấu thầu dự án Yucca Mountain… Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt của bao nhiêu người vây quanh, tôi nghe vọng tới một giọng phụ nữ nói tiếng Việt:


– Anh Khanh nì… Mình chờ một tý gặp anh John làm quen và mời anh ấy về Eden ăn trưa luôn cho vui.


– Ði thôi. Thằng chả chỉ gặp may chứ có hay ho gì hơn ai!


– Mình cũng được hãnh diện vì là người Việt chứ anh.


– Nếu Thy mê nó thì cứ ở lại chờ.


– Anh kỳ quá hà. Hơi một tý là ghen bậy ghen bạ. Ði thì đi…


Tôi ngoái cổ nhìn chung quanh nhưng vì chiều cao quá khiêm tốn của mình nên không tìm được những người bạn “đồng hương yêu dấu” ấy… Tự nhiên tôi cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa rừng người không cùng màu da, tiếng nói. Tôi được người ngoại quốc niềm nở tiếp đón và có vẻ thán phục, nhưng hình như, tôi không được một số “đồng bào” của tôi tiếp nhận! Tại sao?


Mãi gần nửa giờ sau tôi mới một mình lững thững lê bước ra bãi đậu xe, lòng buồn man mác nhớ lại câu ca dao tôi đã thuộc nằm lòng từ thuở còn mài đũng quần trên ghế trường tiểu học ở Làng Ba, Bình Giả: “Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.”


Mẹ Việt Nam ơi, từng bước từng bước chúng con đang hội nhập vào nền văn hóa mới, nhưng cũng từng bước từng bước chúng con đang quên dần tình nghĩa “đồng bào” theo truyền thuyết “con rồng cháu tiên” của hơn bốn ngàn năm văn hiến. Liệu rồi thế hệ con cháu người Việt đang lưu lạc khắp bốn phương trời có còn nhận nhau là anh chị em “máu đỏ da vàng” nữa không?

Nam Mô A-Mê-Ri-Ca

 


* Hướng Dương


 


Tôi làm cho chương trình Bảo Vệ Thanh Thiếu Niên (C.P.S.) đã hơn 15 năm. Ðây là một chương trình có mạng lưới rộng rãi, phục vụ suốt ngày đêm tại các thành phố trên toàn nước Mỹ. Tôi ở trong đội Ứng Phó Khẩn Cấp (Emergency Response).



 (Nguồn: Google)


Còn nhớ hơn mười năm trước, sau 3 năm làm việc an toàn, trôi chảy, khi đọc tạp chí Forbes nói về các nghề nghiệp “sinh tử” nhất của Mỹ, tờ báo nầy nói lên một nhận định làm tôi hoảng hồn: “Ở Mỹ có hai nghề dân sự bị áp lực ngoại cảnh xã hội nặng nề nhất vì có thể gây chết người bất cứ lúc nào nếu thiếu sự cẩn trọng nghề nghiệp, đó là nghề Ðiều Hành Không Lưu (Air Controller) và nghề Bảo Vệ Trẻ Em, đội Ứng Phó Khẩn Cấp” – mà tôi đang làm. Nghề không lưu mà lơ đãng theo dõi chuyến bay để phân định không chuẩn xác thì máy bay đụng nhau. Nghề bảo vệ thiếu niên, con trẻ mà không giải quyết vấn đề kịp thời thì có hại cho trẻ em bởi người nuôi nấng.


Hôm đó, tới phiên tôi trực. Theo quy định, mỗi nhân viên trực có trách nhiệm thụ lý tối đa là 2 hồ sơ trong suốt một ngày trực. Dù hôm nay mới 2 giờ chiều, nhưng tôi đã được phân công làm việc với hai trường hợp khẩn cấp rồi. Theo nguyên tắc chuyên ngành thì kể như xong nợ trong ngày. Thế mà khi đang ung dung ngồi mơ mộng một chút trên chiếc máy vi tính, gã quản lý chương trình lại lên tiếng gọi tôi, hỏi:


-Nầy, cậu có thể nhận thêm một “case” (thụ lý một hồ sơ) nữa không? Cậu sẽ được trả thêm tiền phụ trội ngoài giờ tối đa đó nha.


Từ sáng sớm, nhận sự phân công lần thứ nhất, rồi lần thứ hai ngay trong giờ ăn trưa, tôi đã mất hơn nửa ngày để lái xe đi gần cả trăm cây số, điều tra qua lại nhiều nhân chứng và liên lạc, phân tích hồ sơ về các trường hợp “trẻ con bị hành hạ” ngay tại nhà ở và trường học của nạn nhân. Tôi mệt nhoài, còn hơi sức đâu mà làm phu trội. Nhìn đống hồ sơ giấy tờ dày cộm khô khan như gạch ngói của hai hồ sơ mà tôi đã nhận đang nằm chờ hoàn tất thủ tục trước mắt. Nay tay quản lý nầy lại “lì lợm” gạ gẫm tôi nhận thêm một hồ sơ nữa làm tôi nổi cáu trả lời gắt gỏng


-Shut up! Im đi!,


Thế mà hắn vẫn chưa chịu buông tha tôi.


Tiếng Nick, gã quản lý, vẫn dè dặt và ôn tồn vang lên từ bên kia đầu dây điện thoại:


-Thế cậu không muốn giúp “người của cậu” à?


Nghe hai tiếng “your people – người của cậu…” tôi hơi chột dạ, hỏi gằn lại:


-Này Nick, nói cho rõ ràng, Người của tôi là ai vậy?


Tiếng Nick phát âm lơ lớ trong máy:


– Nu-yen Ven Tot! Có phải là tên người Việt Nam không?


Tôi không làm lơ được nữa.Hỏi kỹ hơn:


-Ô kê! Nguyễn Văn Tốt đúng là tên người Việt Nam. Nhưng can tội gì vậy?


Nick đáp:


-Sexual abuse – xâm phạm tình dục – với trẻ em dưới 5 tuổi.


Tôi thót ruột. Cảm nhận bằng kinh nghiệm nghề nghiệp cho tôi biết vấn đề nghiêm trọng của sự vụ xảy ra. Nhìn đồng hồ, đã hơn 3 giờ chiều. Nếu gặp một hồ sơ rắc rối, làm việc đến nửa đêm chưa chắc đã xong. Sinh sống trên đất Mỹ, hàng chục năm lần lượt trôi qua cứ ngỡ như sông nước Ðông Tây đã hòa quyện vào nhau không còn biên giới. Nhưng lai lịch Việt Nam bỗng đâu dội tới như tiếng gọi cội nguồn đánh động lòng người. Không hỏi thêm lời nào, tôi đồng ý nhận làm việc cho một trường hợp người Việt đang gặp nạn. Bên kia, tiếng Nick reo lên như được thắng một ván bài tâm lý:


-Hề hề! Ta biết là cậu không từ chối được ‘ca’ nầy đâu.”


Tôi nhận hồ sơ báo cáo.


Ðọc lướt qua hồ sơ: Người báo cáo là tổ hợp luật sư của cha mẹ nạn nhân.


Bị cáo là một người đàn ông Việt Nam 62 tuổi, không nói được tiếng Anh, chưa có tiền án. Nạn nhân là một thằng bé Mỹ trắng, thiếu một tháng đầy năm tuổi. Nó học mầm non mẫu giáo buổi sáng, buổi chiều được gởi trẻ tại nhà riêng của người đàn ông bị cáo vì cha mẹ bận làm việc toàn thời gian.


Nội vụ tóm tắt là: Người đàn ông Việt 62 tuổi tên Nguyễn Văn Tốt, cư ngụ tại Mỹ chưa tới ba năm, đã nhiều lần có hành động xâm phạm tình dục với thằng bé da trắng và hai đứa cháu của ông ta bằng cách dùng dao dọa giết nếu các nạn nhân không nghe theo lời dụ dỗ liên quan đến chuyện thỏa mãn dục tính của ông ta.


Nếu bị cáo không chứng minh được sự vô tội của mình và bị hệ thống tòa án và luật sư Mỹ chằng chịt như rừng ở xứ Cờ Hoa nầy đưa đến phán quyết rằng: “Có tội-Guilty” thì bản án tù tội sẽ nghiêm trọng không lường hết được.


Theo thủ tục quy định, người thụ lý hồ sơ phải trực tiếp tìm gặp ngay nạn nhân riêng rẽ để tiến hành điều tra nội vụ. Tôi đến nhà trẻ Honey Child Care đang giữ Dany từ sau ngày nó bị “xâm phạm tình dục” để trực tiếp quan sát và phỏng vấn theo yêu cầu nghề nghiệp.


Khi vừa đến nơi, tôi đã thấy cha mẹ của Dany có mặt ngoài phòng đợi. Tôi chỉ chào qua loa và yêu cầu ban giám đốc cho tôi gặp cháu bé tại phòng riêng của nhà trường. Cha mẹ nạn nhân yêu cầu được có mặt trong lúc tôi phỏng vấn trực tiếp với Dany tại phòng riêng, tôi từ chối. Theo luật, đứa bé có thể yêu cầu thầy giáo hay nhân viên nhà trường hiện diện trong cuộc phỏng vấn, nhưng chỉ dự thính chứ không được hỏi nạn nhân; thân nhân không được quyền có mặt. Bị từ chối, thế mà cha mẹ bé Dany vẫn tiến tới xen vào việc tiến hành điều tra đang diễn ra. Tôi cố tránh, nhưng người cha đã đến chận trước lối vào phòng nói một cách tha thiết mà lịch sự:


-Thưa ông, tôi xin lỗi. Tôi không có ý xen vào công việc của ông đang tiến hành. Nhưng tôi chỉ muốn làm cho công việc điều tra của ông dễ dàng hơn…


Tôi hỏi nhanh:


-Thưa ông, vậy tôi có thể giúp gì được ông ạ?


Người cha xua tay:


-Không, không, chúng tôi chỉ muốn gởi ông bản dịch tường trình của FBI (Cơ quan Ðiều Tra Liên Bang) về cuốn băng có thu hình trực tiếp các trường hợp xâm phạm tình dục.


Ngạc nhiên, tôi hỏi nhanh:


– Ai thu hình vậy, thưa ông?


Người cha trả lời càng làm tôi ngạc nhiên hơn:


-Từ máy quay phim tự động đặt trong nhà. Chính con trai của can phạm đã giao nộp cuốn phim.


Tôi tiếp nhận bản dịch ra tiếng Anh và dĩa thu hình sao lại cuốn phim.


Trong phòng thí nghiệm riêng của nhà trường tiểu học mà các cháu nạn nhân đang theo học, tôi phải xem kỹ lại nội dung các sự việc trong cuốn phim trước khi phỏng vấn các nạn nhân.


Những đoạn phim có liên quan đến nội vụ, trước hết là hình ảnh ông già Tốt tắm cho hai thằng cháu nội và thằng bé Dany. Ông kỳ cọ cho cả ba đứa bé trai và mỗi lần đụng đến bộ phận kín riêng của chúng, ông cười đùa hồn nhiên, rồi đưa tay túm lấy “của quý” của mấy thằng cháu để khoác nước lên và rửa ráy kỹ hơn. Có lẽ vì hơi tò mò một chút cái “của Tây” nó khác “của Ta” như thế nào, già Tốt chịu khó bọt nặn thằng bé Dany hơi kỹ hơn một chút và cười hềnh hệch, rồi đem túi khôn truyền khẩu của dân tộc ta ra làm tiêu chuẩn bình luận, rằng: “Hì hì! Dái đen mạnh cọ, dái đỏ mạnh cày. Thằng Mỹ con nầy giống tốt!” Những mẫu hình chuyển qua phần mà cơ quan FBI cho là “nghiêm trọng” vì những dòng văn và đoạn văn dịch in đậm và xiên. Trong hình, ông Tốt cầm một cây dao, làm điệu bộ như chuẩn bị cắt của quý của mấy thằng nhóc, nhất là thằng Dany không chịu làm theo lời ông mà cứ giương mắt ếch ra nhìn. Tiếng ông già Tốt nói rặt giọng Huế thu được trong dĩa lưu phát ra nghe rất rõ:


– Dzu (you) ít (eat) bô cu (beaucoup) thì ô kê. “No” bô cu, thì “no” ô kê. Còn ăn ngả ngớn thì ông cắt phứt chim tụi bay đem ra xào nhậu ba-xi-đế liền…


Liếc nhanh qua bản dịch tiếng Anh, tôi vừa hoa cả mắt vì người dịch chẳng hiểu gì ý người nói; vừa cảm thấy xót xa vì tai bay vạ gió ở đâu ùn ùn kéo tới do ngôn ngữ bất đồng. Người dịch – ký tên bên dưới là Jenny Nguyen – hẳn là một người trẻ thuộc thế hệ người Việt thứ hai trên đất Mỹ, nên dẫu có lưu loát về tiếng Việt đến mấy thì khó mà hiểu được cái “mốt” nói tiếng Anh, tiếng Tây xen lẫn với tiếng Việt như ông Tốt thuộc thế hệ học sinh ngữ Anh, Pháp nhập nhằng trên quê hương một thời đi học. Bởi thế, người dịch đã diễn ra tiếng Anh đại ý: “Làm tình ít bú cu thì tốt. Chẳng bú cu thì không tốt. Ăn xong, nằm ngửa ra để tao cắt chim đem xào uống rượu liền!”


Lời dịch quýnh quáng không những sai lạc mà còn phản lại ý của người nói; cộng thêm với hình ảnh ông già Tốt cầm cây dao lăm lăm hết dọa hai thằng cháu của ông, đến dọa thằng Dany cũng đủ làm cho người Mỹ lên cơn kinh hoàng vì “thủ đoạn gian ác” của tay tội phạm xâm phạm tình dục trẻ con.


Trong một đoạn phim khác, ông già Tốt tắm rửa cho ba thằng con trai. Ðứa nào ông cũng kỳ cọ sạch sẽ bộ phận riêng và có khi ông còn vuốt ve nói năng đùa giỡn với cả ba thằng bé. Lại thêm một lần nữa, sự suy diễn rằng, nghi can đã “cố ý va chạm, vuốt ve, xâm phạm bộ phận sinh dục của nạn nhân…” càng làm cho ông già Tốt có khả năng trở thành một thứ “quỷ Râu Xanh” trước mắt giới thẩm quyền và chuyên viên bảo vệ trẻ em, phần lớn suy diễn khá cực đoan khi cần bảo vệ trẻ em bị nạn, trên đất Mỹ.


Nội dung phỏng vấn ba đứa trẻ con chẳng cho thêm dữ kiện nào mới ngoài sự xác định: “Ông ấy rờ tôi chỗ nầy. Ông ấy thọc lét tôi chỗ kia…” như đã thấy trong phim và nghe trong băng thâu.


Bước kế tiếp của cuộc điều tra là đến gặp gia đình ông Tốt. Gặp ông, tôi hơi ngờ ngợ vì so với dáng linh hoạt của ông trong cuốn phim mà tôi vừa coi, trước mắt tôi là một ông già hốc hác, mặt xanh xám, mắt trũng sâu, tóc bạc rối bời bơ phờ. Vâng, nhưng đúng là ông Tốt khi ông lên tiếng:


-Dạ đúng, tôi là Nguyễn Văn Tốt, từ Việt Nam qua Mỹ được hai năm, mười một tháng, bốn ngày…


Nói tới đây, ông Tốt ngồi phịch xuống nền nhà, hai tay ôm đầu, giọng kéo dài run run như vừa rên, vừa nói qua tiếng nấc đầy vẻ uất nghẹn:


-Úi! Cha mẹ ơi là cha mẹ. Tụi hắn nói tui hiếp dâm thằng con nít 5 tuổi. Trời đất lại có chuyện ‘mèo đẻ ra trứng, lợn đẻ ra hổ mang’ như kiểu đó sao ông hè? Tui thương thằng nhỏ như sấp cháu nội tui. Tui nói tào lao xị đế để dọa cho hắn ăn cơm cả thấy hắn ốm tòng teo tội nghiệp. Ai ngờ ra nông nỗi nầy. Còn mặt mũi chi mà dám nhìn bà con, thiên hạ nữa. Ui chao! Nhục nhã không chịu nổi thì chắc tui phải uống thuốc chuột mà chết thôi. Ông ơi! Xin ông cứu tui với! Cứu tui với..”


Giọng ông Tốt khàn khàn như tiếng khóc không thành hình. Suốt mười mấy năm thường xuyên đối diện với cảnh kêu oan của những nghi can trong quá nhiều trường hợp tương tự, tưởng lòng tôi sẽ trở thành thản nhiên chai đá. Nhưng tiếng than “mất mặt không dám nhìn bà con thiên hạ” của ông Tốt trên đất Mỹ xa xôi nầy làm tôi xúc động mạnh khi nhớ về quê hương làng xóm. Nơi đó, tiếng chào cao hơn mâm cỗ, ăn một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp; nơi mà phép vua thua lệ làng của nền văn hóa làng xã vẫn còn đang đậm tình đất cát sau những lũy tre xanh.


Tiếp theo, tôi phải phỏng vấn ông Tốt để thụ lý hồ sơ. Nhưng từ trong cái “chung” sâu thẳm tôi đã chia sẻ trọn vẹn với ông mà chẳng cần phân bua, giải thích. Với một xã hội dân chủ pháp trị như xứ Mỹ nầy thì pháp lý vẫn làm đầu tàu cho đạo lý. Vấn đề còn lại không phải là bày tỏ sự cảm thông và xúc động mà phải làm gì và cứu ông Tốt được bao nhiêu.


Khi chia tay ông Tốt và những người con đều là bác sĩ, kỹ sư… đang nhăn mặt nín thở theo dõi vụ án của cha, tôi chỉ có thể nói được một lời khuyên vắn tắt:


-Ông Tốt và các cháu bình tĩnh. Chỉ xin nhớ cho một điều là luật pháp Mỹ không có từ “thông cảm.” Phải đấu tận tình như chơi “football” mới may ra gỡ rối được cho vụ nầy. Nói cứng để làm cho bố con ông Tốt yên tâm, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cách giải quyết để chứng minh ông Tốt là vô tội khi ông ta thật sự có cầm dao dọa dẫm và trực tiếp rờ mó, đụng chạm vào bộ phận giới tính của nạn nhân.


Tôi mang hồ sơ về tham khảo ý kiến với anh cai Nick của tôi. Anh chàng đã cho tôi một lời cố vấn mạnh như vũ bão rằng:


-Làm sao chứng minh cho được lời cậu bảo rằng, những lời lẽ và hành động của ông Tốt đối với thằng nhóc Dany xảy ra thường xuyên và rất bình thường trong sinh hoạt đời sống văn hóa Việt Nam thì may ra mới có thể thuyết phục được những con diều hâu luật pháp Châu Mỹ này.


Vì là một xã hội họp chủng nên sức mạnh của người Mỹ và luật pháp Mỹ là tôn trọng văn hóa của các dân tộc và xem xét cẩn thận cách hành xử khác nhau của những người xuất thân trong những nền văn hóa khác nhau. Những ngày tiếp theo, tôi đã viết ra thành một tập tài liệu nhỏ nhằm giải thích rõ ràng sự khác nhau giữa hành động nựng nịu-âu yếm bằng lời nói gần gũi và cử chỉ vuốt ve-con trẻ với hành động xâm phạm tình dục trẻ con. Thậm chí, những hành động nựng nịu đó mang tính văn hóa Việt Nam đậm đà mà đôi khi người ngoài không hiểu nổi hay hiểu ngược lại như trường hợp ông Tốt. Bản văn tường trình (statement) viết xong, tôi nhờ các em sinh viên đang học với tôi và các cơ quan xã hội đi xin chữ ký giãi bày sự đồng tình hỗ trợ của các bậc cao niên và các nhân sĩ trong cộng đồng người Việt. Nghe qua nội vụ của ông Tốt, các vị cao niên người Việt đã tỏ ra rất nhiệt tình, sẵn sàng đến tòa án để làm chứng biện minh cho ông Tốt, nếu cần. Một chút tình quê hương và tấm lòng dân tộc biểu tỏ với nhau lúc lâm nguy nơi quê người thật là đẹp và đầy xúc động.


Phiên tòa luận tội ông Tốt được xử tại tòa Thượng Thẩm (Superior Court) địa phương.


Từ trên bục đối chứng (testified stand), tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt tái xám và căng thẳng cùng cực của ông Tốt. Bên cạnh đó là các người con trong gia đình ông và những người chứng trong cộng đồng người Việt. Phiên tòa diễn ra một cách êm xuôi đến ngạc nhiên khi công tố viên và các luật sư hai phía chỉ hỏi và tranh biện chiếu lệ, nghe nhiều hơn nói. Cách ứng xử với trẻ con trong khung cảnh văn hóa Việt Nam đã gây sự quan tâm thú vị hơn là thắc mắc đôi chối, tranh luận.


Cho đến khi thư ký tòa án đọc phán quyết “trắng án-not guilty!” cho vụ án thì ông Tốt trông có vẻ như thản nhiên và đang đắm mình trong một trạng thái mộng du nào đó. Miệng ông mấp máy liên tục những tiếng gì không rõ. Trước khi chia tay ở hành lang tòa án, tôi lại gần, hỏi ông đang muốn nói điều gì. Ông thì thào:


-Nam mô Phật. Nam mô A-me-ri-ca!


-…?!


Sau đó, khi đã quay lại với sinh hoạt đời thường,ông Tốt giải thích:


-Tôi cầu nguyện mà. “Nam mô” là tiếng tôn xưng. Tôi tin là cái đất nước Châu Mỹ – A-me-ri-ca – này cũng có các đấng thiêng liêng như Trời, như Phật cứu giúp kẻ hiền lương gặp nạn.


Lần đầu, tôi bắt gặp một nét cười tươi trên gương mặt của ông Tốt. Tâm linh không xuất hiện như mặt hàng quảng cáo, nhưng vẫn thường hằng có mặt ở một góc khuất nào đó cao viễn nhất giữa cuộc đời thường.


(Nguồn: Hanh Nguyen; [email protected])

Ðịa hạt mới của Orange County có vẻ nghiêng về Dân Chủ

 


WESTMINSTER (OCR) – Một cuộc thăm dò của đảng Dân Chủ mới đây cho rằng Ðịa Hạt 47, địa hạt mới được vẽ lại sau cuộc kiểm tra dân số 2010, có vẻ nghiêng về đảng Dân Chủ, vì ứng cử viên của họ, Thượng Nghị Sĩ tiểu bang Alan Lowenthal, đang dẫn trước đối thủ của ông 11 điểm.


  






Thượng Nghị Sĩ Alan Lowenthal trong một lần cùng các sinh viên thực tập ghé nhật báo Người Việt. Thăm dò của đảng Dân Chủ cho rằng ông có lợi thế trong cuộc bầu cử tranh chức dân biểu liên bang. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Tuy nhiên, một nhân vật hàng đầu của đảng Cộng Hòa cho rằng ứng cử viên của họ, ông Gary DeLong, nghị viên Long Beach, vẫn lạc quan ông sẽ thắng trong cuộc bầu cử vào ngày 6 Tháng Mười Một.


Ðịa Hạt 47 bao gồm một phần hoặc toàn bộ các thành phố trong hai quận hạt Los Angeles và Orange, như Long Beach, Cypress, Rossmoor, Stanton, Garden Grove và Westminster, trong đó có vùng Little Saigon với nhiều người Mỹ gốc Việt sinh sống.


Không chỉ dẫn điểm, cử tri địa hạt này ghi danh theo đảng Dân Chủ cũng nhiều hơn đảng Cộng Hòa 11%.


Tuy nhiên, Nghị Viên Gary DeLong lại gây quỹ nhiều hơn Thượng Nghị Sĩ Alan Lowenthal, theo nhật báo The Orange County Register.


Trong khi ông DeLong gây quỹ được $863,000 và còn trong quỹ tranh cử $317,000, ông Lowenthal chỉ gom được $511,000 và hiện còn $217,000 trong quỹ.


Báo OCR trích lời ông Brock McCleary, phó giám đốc chính trị của Ủy Ban Quốc Hội Cộng Hòa Toàn Quốc, nói rằng ông DeLong sẽ thắng chức dân biểu liên bang đại diện Ðịa Hạt 47 nhờ “phần đất nằm bên Orange County có đa số cử tri theo đảng Cộng Hòa và nhờ vị trí nghị viên Long Beach của ông trong phần đất phía Bắc địa hạt.”


“Khả năng thu hút phiếu của ông ở Long Beach là rất quan trọng,” ông McCleary nói tại một cuộc trao đổi bằng điện thoại liên quan đến cuộc tranh cử này. “Ðây sẽ là một cuộc bầu cử sôi động cho đến phút chót.”


Ngoài việc gây quỹ được nhiều hơn, Nghị Viên Gary DeLong còn được Ủy Ban Quốc Hội Cộng Hòa Toàn Quốc chọn là một trong 10 người được đưa vào “Young Guns,” danh sách các ứng cử viên có nhiều triển vọng thắng cử.


Trong cuộc bầu cử sơ bộ của địa hạt ngày 5 Tháng Sáu, trong số tám ứng cử viên, bốn Cộng Hòa, bốn Dân Chủ, Nghị Viên Gary DeLong về nhất với 31.6% số phiếu trong khi Thượng Nghị Sĩ Alan Lowenthal về nhì với 23.4% số phiếu, trong phần thuộc về Orange County. Tuy nhiên, theo báo OCR, kết quả trong toàn địa hạt lại cho thấy Thượng Nghị Sĩ Alan Lowenthal về nhất (33.7%) và Nghị Viên Gary DeLong về nhì (29.3%)


Theo luật định, hai ứng cử viên có nhiều phiếu nhất được tranh cử vòng hai vào Tháng Mười Một.


Trong cuộc bầu cử sơ bộ, theo báo OCR, bốn ứng cử viên Cộng Hòa gom được 50.8% tổng số phiếu, tuy nhiên, cử tri thường ít tham gia bầu cử sơ bộ, và đảng Cộng Hòa thường thắng phiếu nhiều hơn. Nhưng khi có tổng tuyển cử, cử tri Dân Chủ thường đi bầu nhiều hơn và thu ngắn sự cách biệt này, theo nhận xét của báo OCR.


Cuộc thăm dò dư luận của Ủy Ban Quốc Hội Dân Chủ Toàn Quốc ngày 18 Tháng Bảy cho thấy Thượng Nghị Sĩ Alan Lowenthal có được 47% số phiếu trong khi Nghị Viên Gary DeLong thu hút được 36% cử tri, mặc dù ông McCleary không tin vào kết quả này, vì cuộc thăm dò chỉ thực hiện đối với 259 cử tri. (Ð.D.)

Tin tức đời thường của giới nghệ sĩ, tài tử Hoa Kỳ

 


HOLLYWOOD (ET) Những tin tức cập nhật về đời sống của giới minh tinh màn bạc Hoa Kỳ này được góp nhặt từ giới thạo tin của Hollywood, nhật báo Người Việt xin được gửi đến quý độc giả hầu theo dõi cuộc sống đời thường của các ca nghệ sĩ thế giới khác ca nghệ sĩ “ta” như thế nào?









Tài tử điện ảnh Peter O’Toole trong một scene của phim “How to steal a million dollars and live happily ever after,” chụp năm 1965. Trong lời tuyên bố về hưu ngày 10 Tháng Bảy vừa qua ông nói, “Trái tim và bầu nhiệt huyết cho nghệ thuật đã rời khỏi trong tôi” và xác định là “sẽ không bao giờ trở lại.” (Hình: AP Photo/Twentieth Century-Fox) 


Sanh đôi


Nam tài tử của phim Boss Kelsey Grammer, 57 tuổi và vợ là Kayte, 31 tuổi vừa chào đón đứa con gái của họ, tên Faith Elisa vào ngày 13 Tháng Bảy, tuy nhiên tin tức loan báo đã kèm theo một tin không vui: “Chúng tôi đã từng loan báo Kayte có thai hai em bé cùng một lúc” và như thế cặp đôi đã loan báo thêm một lần nữa: “Thật không vui khi cháu trai của chúng tôi đã mất chỉ ngay sau đó không lâu.”


Cặp đôi thứ hai là Uma Thurman, 42 tuổi cùng với bạn trai của cô ta Arpad Busson, 49 tuổi đã chào đón bé gái hôm 15 Tháng Bảy, được biết cả hai người họ đều có hai cháu bé cho riêng mình trước khi họ cặp đôi với nhau.


 


Chia tay


Nhà thiết kế thời trang Vera Wang, 63 tuổi và người chồng bà đã từng sống chung 23 năm, Arthur Becker vừa tuyên bố chia tay ngày 11 Tháng Bảy vừa rồi.


 


Về hưu


Tài tử Peter O’Toole, năm nay 79 tuổi vừa tuyên bố về hưu ngày 10 Tháng Bảy vừa qua “Trái tim và bầu nhiệt huyết cho nghệ thuật đã rời khỏi trong tôi” ông ấy nói tiếp trong bản thông báo: “Và sẽ không bao giờ trở lại.”


 


Ra tòa


Vào ngày 11 Tháng Bảy, ca sĩ Justin Bierber, 18 tuổi đã bị một khán giả nộp đơn kiện, bà Stacy Betts, vì lỗ tai bà này bị đau khi phải chịu đựng những tiếng ồn được xem là không an toàn của những khán giả hâm mộ anh ta trong buổi hòa nhạc của Bierber hồi năm 2010 tại Portland, Oregon.


Bà Betts đòi bồi thường $9.2 triệu đô la, người ta đã không thể tiếp xúc được với đại diện của Bieber để xem vị này nói gì?


Nước Mỹ đúng là một nơi người dân được pháp luật bảo vệ một cách quá đáng, quá trớn, chỉ đi xem nhạc thôi vì tiếng ồn của đám đông mà cũng đòi thưa kiện để lấy tiền bồi thường trong khi ở VN dân oan bị đàn áp, công an đánh đập dân chết tươi mà nào có luật pháp nào xử kiện cho họ đâu!!!


 


Tai nạn


Tài tử Micael Clarke Duncan, 54 tuổi vừa bị máu nhồi cơ tim vào ngày 13 Tháng Bảy vừa qua, bạn gái của ông ta, Omarosa Manigault Stallworth, 38 tuổi cho biết cô đã làm hô hấp nhân tạo (CPR) cho ông ta trước khi xe cứu thương mang ông vào bệnh viện, người đại diện của ông cho biết tình trạng của ông hiện “ổn định.”


Kritin Chenoweth, 43 tuổi đã phải nhập viện hôm 11 Tháng Bảy vì cô bị đụng đầu nặng trong lúc thu hình phim “The Good Wife,” nghe nói tai nạn xảy ra do những dụng cụ đèn chiếu sáng thu hình, cô ta đã được bệnh viện cho về.


 


Chết


Nữ ca sĩ nhạc đồng quê Kitty Wells, vừa qua đời ngày 16 Tháng Bảy tại nhà của bà ở Madison, Tenn, vì bị rối loạn khi bà bị tai biến. Năm 1952 bà là người phụ nữ đầu tiên đứng hạng nhất trong bảng xếp loại nhạc đồng quê với ca khúc “It Wasn’t God Who Made Honky Tonk Angels.”


Nhạc sĩ kiêm người chơi đàn keyboard tài ba nhất Jon Lord vừa qua đời tại Luân Ðôn, hưởng thọ 71 tuổi vì bệnh ung thư tại Luân Ðôn ngày 16 Tháng Bảy.


Tác giả của bộ sách Encyclopedia Brown: ông Donald J. Sobol, vừa qua đời tại Nam Miami ngày 11 Tháng Bảy, hưởng thọ 87 tuổi.Con trai của tài tử Sylvester Stallone: Sage Stallone vừa mất tại nhà của anh ta ở Los Angeles, hưởng dương 36 tuổi, được biết anh ta đã từng góp mặt trong bộ phim Rocky V, nguyên nhân cái chết của anh hiện vẫn còn đang trong vòng điều tra. (Ð.T.)

Minh Phượng, tiếng đàn chạm ngưỡng cửa trái tim

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


FOUNTAIN VALLEY (NV) – Tấu khúc Nocture C sharp minor dìu dặt, khoan thai như kể lại câu chuyện có người thiếu nữ tóc xõa dài, bước ra từ bức tranh trên tường… Người nhạc sĩ buông từng phiếm nhẹ để hồn thơ, ý nhạc quấn quýt với nhau…










Nghệ sĩ Minh Phượng. (Hình: Dan Huynh/ Người Việt)


Tiếng đàn đó bao giờ cũng thánh thót, nhất là khi nàng trình bày nhạc của Chopin “Sở trường của tôi là nhạc của Chopin, còn sở đoản của tôi là tất cả những loại nhạc cổ điển bởi vì tôi mê thơ, còn nhạc của Chopin lại giống như thơ bởi vậy mê thơ thì phải mê Chopin là thế,” Pianist Minh Phượng giải thích về những dòng nhạc khác nhau trong nhạc cổ điển của thế giới huyền ảo Piano.


“Tôi tốt nghiệp nhạc viện Huế, chuyên khoa Piano năm 1991, sau đó tôi tiếp tục ở lại trường dạy thêm một thời gian và đồng thời dạy kèm thêm bên ngoài” người con gái có giọng nói Huế nhẹ tâm tình, chia sẻ…


Ðã ba lần tôi gặp nữ nhạc sĩ dương cầm đó, cả ba lần đều cho tôi cảm xúc khác nhau, những tình cảm sâu lắng, vời vợi của âm nhạc và nghệ thuật xen lẫn trong đó sự dịu dàng, tế nhị của người thiếu nữ lúc nào cũng e ấp, đằm thắm. Nàng là người con của xứ thần kinh, có cầu Trường Tiền 6 vài, 12 nhịp – “Cầu bao nhiêu nhịp, dạ sầu bấy nhiêu!” câu hò xa vắng vang vang trên sông Hương khi hoàng hôn đang từ từ ngả nón.


Pianist Nguyễn Thị Minh Phượng, đẹp dịu dàng với mái tóc chấm ngang lưng, khuôn mặt đượm nét buồn, điềm đạm với đôi mắt nâu long lanh, sáng như muôn ngàn nốt nhạc nhảy múa theo đôi bàn tay uyển chuyển trên phím đàn dương cầm trắng xóa…


Minh Phượng là con“nhà nòi,” dùng chữ “nhà nòi” ở đây, người viết muốn nói là cả gia đình cô đều xuất xứ từ nhạc viện Huế, “Ba tôi dạy ở nhạc viện, mẹ tôi cũng làm việc tại đó, còn hai em gái tôi tốt nghiệp với các bộ môn như Violin, và sư phạm” Minh Phượng tâm tình.


“Tôi yêu âm nhạc từ thuở bé, 11 năm ngồi ghế nhà trường, miệt mài với âm nhạc, nghệ thuật và đã có lúc tôi chợt hiểu ra dường như âm nhạc chính là nguồn sống của mình” Minh Phượng chia sẻ tại sao cô chuyên ngành về nhạc cổ điển.


“Nhạc cổ điển khác với dòng nhạc phổ thông ở chỗ bạn không thể ‘xào nấu’ hay thêm bớt gì bên cạnh những gì đã có trong khuôn khổ bài nhạc” Minh Phượng trình bày thêm.


“Có hai người cùng biểu diễn nhạc cổ điển, nhưng nếu để gọi là người này thể hiện khá hơn người kia thì chính là sự so sánh tình cảm mỗi người bỏ vào bài nhạc là bao nhiêu.”


Theo Minh Phượng, để được gọi là một nhạc sĩ thành công với một tác phẩm cổ điển thì người nhạc sĩ ấy phải làm thế nào chạm vào được sự cảm nhận của người nghe, làm thế nào người nhạc sĩ biểu diễn có thể vươn tới được đỉnh cao của những nốt nhạc hay bước xuống bề sâu thẳm của tâm hồn…


“Bố tôi lúc còn sống ông vẫn thường nhắc nhở chúng tôi: âm nhạc muốn hoàn thiện phải được đến từ trái tim của con người, và cứ mỗi lần tay mình chạm vào đàn có nghĩa là một nốt nhạc trước khi bay thoát ra tới tai của người thưởng thức thì ít nhất âm thanh đó phải đi qua 25 bộ phận trong cơ thể chúng ta bao gồm những hệ thần kinh, máu huyết lưu thông và thịt da xen lẫn cảm xúc buồn vui lẫn lộn… Tất cả tạo thành một vũ điệu dìu dặt, khoan thai hay sóng gào, biển thét, cuồng nộ phong ba…” Người nhạc sĩ nhắc nhớ về ba mình như một kỷ niệm êm đềm đang trỗi dậy trong khoảnh khắc của buổi chiều có ánh nắng tà đang từ từ tắt lịm…










Pianist Minh Phượng. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Lời khuyên rất chân tình dành cho bất cứ ai muốn bước chân vào lãnh vực nghệ thuật, âm nhạc cổ điển, trước tiên phải có sự đam mê và nghiêm túc, cô giải thích, “Ðam mê để giữ chân bạn ở lại lâu hơn với đàn, với nghệ thuật, còn nghiêm túc để tập cho bạn thói quen mỗi ngày phải ngồi vào đàn để tập dượt ít nhất từ 1 giờ đồng hồ trở lên.”


“Âm nhạc cổ điển là con đường rất dài, bởi vậy đòi hỏi người yêu âm nhạc cổ điển phải bền chí, không được nản lòng… Không bao giờ bạn thấy đủ cả vì ‘sự học là học hoài, học mãi’ mà,” Minh Phượng chia sẻ.


“Kế hoạch sắp tới của tôi là phát hành CD đầu tay “Tiếng Dương Cầm Lặng Lẽ” sẽ được trình làng một ngày rất gần đây” Minh Phượng nói điều ấy trong tiếng cười nửa nụ e ấp, bẽn lẽn.

Cisco chuẩn bị cắt giảm 1,300 nhân viên

 


SAN JOSE, California (AP) –Công ty Cisco Systems đang chuẩn bị cho nghỉ việc khoảng 1,300 nhân viên trong vài tháng tới sau khi cảnh cáo rằng tình hình kinh tế bấp bênh khiến họ khó bán sản phẩm hơn.


Việc cắt giảm loan báo hôm Thứ Hai sẽ ảnh hưởng tới 2% số nhân viên của Cisco Systems Inc. gồm 65,000 người trên toàn thế giới.


Biện pháp cắt giảm nhân viên sắp thi hành là một trong những nỗ lực nhằm giảm thiểu chi phí của công ty. Năm ngoái, Cisco cho nghỉ việc khoảng 10,000 người theo kế hoạch giảm chi khoảng $1 tỉ mỗi năm.


Cisco nói rằng họ phải giảm nhân viên để đơn giản hóa guồng máy hoạt động và thích ứng với hoàn cảnh kinh tế mới trên toàn thế giới. Công ty Cisco, với trụ sở đặt tại San Jose, California, không cho biết sẽ cắt những phần vụ nào.


Tổng Giám Ðốc John Chambers cho hay công ty phải thích ứng được với những thay đổi nhanh chóng trong tình hình kinh tế trên thế giới ngoài tầm kiểm soát của họ. (V.Giang)

Tuyển tập Nhục Vinh


 


“… Xã hội miền Nam dưới chế độ VNCH trước 75 đương nhiên là có quá nhiều thứ sai lạc của một xã hội đang nỗ lực gột rửa những nếp sống phong kiến- quân chủ, nhưng ngược lại,trong khi phải chịu đựng chống đỡ một cuộc chiến tự vệ mà còn biết gia sức xây dựng cho được cái căn bản của một xã hội bước đầu chập chững theo chiều hướng dân chủ-tự do, với bốn hệ thống phát triển sao cho phổ cập khắp miền Nam Việt Nam thời bấy giờ: Giáo dục công tư phổ thông từ cấp vườn trẻ mẫu giáo lên đến đại học; y tế quốc dân từ y- nha- dược tá lên tới y-nha-dược sĩ các cấp, từ thị thành về tới nông thôn; quản trị hành chánh từ thư ký lên đến cấp trưởng các ngành sinh hoạt trong xã hội, từ quản trị phường khóm lên đến tỉnh thành, được huấn luyện và thi hành đâu vào đó; và cuối cùng là cái nếp đạo đức sống và giao tế của người dân dù cư trú ở bất cứ một nơi chốn nào, thành thị hay nông thôn, miền cao hay miền xuôi lẫn đảo và lãnh hải, trong đất nước miền Nam Việt Nam. Trong khi đó ở miền Bắc, cũng hai mươi năm ấy, họ đã thiết lập một hệ thống xã hội khác hẳn, từ độc tài đảng trị với cả một hệ thống tuyên truyền bưng bít: Kháng chiến chống ngoại xâm Mỹ-Nguỵ, khiến dân chúng cứ thế mà sống khốn cùng trong cái lý tưởng ảo ấy mà phổ cập cái tâm lý hai mặt tồn tại lừa đảo lẫn nhau một cách bệnh hoạn thành nếp, thành một xã hội con người sống trong đó chỉ như con vật phản xạ vô điều kiện. Hơn ai hết, họ cần phải có đủ điều kiện và cơ may để tự mình thức tỉnh mà tự cứu lấy mình…” (trích Nhục Vinh, tr.11)


 









Trong USA: 1 cuốn $23.00 (bao gồm shipping)




Canada: 1 cuốn $25.00 (bao gồm shipping)





Châu Âu và Châu Úc: 1 cuốn $30.00 (bao gồm shipping)


Cosmetic surgery is booming in Vietnam

Le Thi Ngoc, a 29-year-old teacher from Phu Tho Province, recently consulted doctors at the 108 Hospital in Ha Noi about a breast-enhancement surgery. She told a newspaper: “I stopped breastfeeding my second child a year ago. I want a breast lift surgery to become as beautiful as other women.” More and more people are going under the knife for cosmetic purposes in Viet Nam, sparking a boom in demand for plastic surgery. “The number of young customers having plastic surgery has doubled from a few years ago,” said Dr. Nguyen Huy Tho, head of the 108 Hospital’s plastic surgery department. Tho has done breast-lift surgeries for 176 women in the past five years, including for 10 women aged 25, and 109 others between 25 and 35.

Around 18 percent of them had never had a child before the surgery,

he said, adding that his patients varied from small traders to students to civil servants.

Dr. Tran Thiet Son, head of the Plastic Surgery Ward at the Saint Paul Hospital in Ha Noi, said 30 percent of patients bring along a photo of a movie star and ask doctors to make them look like their idol.

There was a 25-year-old woman who was pretty but not satisfied with her appearance. She brought along a picture of Kim Tae Hee and asked for surgeries in four places on her face to make her look like the South Korean movie star.

Many other hospitals in Ha Noi as well as in Sai Gon have reported an increase in cosmetic surgeries in the past few years. Cho Ray Hospital in Sai Gon performs an average of 1,000 a year, mostly fat removal and procedures on eyelids, noses, and breasts.

Dr. Le Hanh, head of its plastic surgery department, estimated that around 100,000 people have cosmetic surgeries in the city every year. Before 1975, the Vietnamese plastic surgery industry was a leader in the region, attracting many clients from other countries, he said. After 1975, the industry slowed down until making a weak comeback in the 1990s, he said.

It was only after 2000 that the industry developed quickly following an increase in demand.

Many public and private hospitals have since set up plastic surgery wards. “Even a district-level public facility like Phu Nhuan Hospital now offers plastic surgery,” he said. The boom led to the establishment of the Sai Gon Plastic Surgery Association in 2007, and two years later, the Pham Ngoc Thach Medical University and Sai Gon Medicine and Pharmacy University set up plastic surgery faculties. Hanh said: “Not many universities abroad have plastic surgery faculties. At Sai Gon universities, students are trained in all kinds of plastic surgeries and intern at hospitals.” Many beauty salons have registered to offer cosmetic surgeries. Others act as agents for clinics and hospitals offering them, while many others perform surgeries illegally. Plastic surgeons advise people to be prudent while choosing where to get their surgery done.

A good plastic surgery clinic with a skilled doctor always informs patients about all the risks and possible complications from the surgery,

a plastic surgeon, who wished to remain anonymous, said.

People should be informed about the surgeon and relevant risks because no surgery is 100 percent safe

An investigation by Tuoi Tre newspaper found that a majority of people choose to have cosmetic surgery at a facility they came to know through advertisements. Many clinics make false advertisements, exaggerating their capability or claiming to be legal, the newspaper said.

A cosmetic surgery clinic on Le Hong Phong Street in Sai Gon’s District 10 often claims to “perfectly fix plastic surgery mistakes [by others]” and offers “lifetime insurance” for its own surgeries. Another clinic on Thu Khoa Huan Street in District 1 claims to be the “first and sole clinic in Viet Nam” to have the technology to remove fat through laser surgery.

Many other clinics in Ha Noi and Sai Gon also make similar dubious claims though many well-known surgeons warn that no one can guarantee that a plastic surgery will turn out exactly as expected or that there will be no complications.

Nổ tại một căn nhà ở New York, 1 chết, 4 bị thương

WILSON, New York (AP) –Một vụ nổ vào sáng sớm, làm san bằng một căn nhà hai tầng ở khu thôn quê nằm ở phía Tây New York vào hôm Thứ Ba, làm một thiếu nữ 14 tuổi bị thiệt mạng và bốn người khác bị thương, gồm cha mẹ và hai anh chị lớn.









Nhân viên cấp cứu có mặt tại căn nhà biến thành bình địa, sau khi xảy ra vụ nổ vào sáng sớm Thứ Ba. (Hình: AP/Stephen M Wallace)


Người sống trong nhà cho biết, họ ngửi thấy mùi khí propane từ ngày hôm trước, nhưng không rõ đây có phải là nguyên nhân vụ nổ hay không.


Vụ nổ xảy ra lúc 6 giờ sáng ở thị trấn Wilson, cách Buffalo 30 dặm về hướng Bắc. Sức mạnh của nó làm một căn nhà to lớn, trở thành đống gạch vụn, cao đến thắt lưng.


Cảnh sát cho hay, hai vợ chồng chủ nhà, đứa con trai 16 tuổi, và cô con gái 18 tuổi bị bắn văng ra đường, may mắn thoát chết. Cô em xấu số 14 tuổi được tìm thấy 4 giờ sau đó trong đống gỗ cháy đen, nằm phía sau căn nhà.


Nguyên nhân vụ nổ đang được điều tra. (TP)

Quan thuế Los Angeles bắt 7 người bị truy nã trong 72 giờ

 


LOS ANGELES (NV) – Chỉ trong vòng 72 giờ, cơ quan Quan Thuế Hoa Kỳ (CBP) tóm gọn bảy nghi can bị truy nã vì bị tố cáo vi phạm các tội như tấn công tình dục, ăn trộm, làm hàng giả, bỏ bê con cái, vi phạm luật giao thông và buôn bán ma túy, thông báo của cơ quan công lực này cho biết.









Nhân viên CBP tại phi trường quốc tế Los Angeles. Cơ quan công lực này vừa bắt bảy nghi can bị truy nã, tại hai phi trường ở Nam California. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Trong số này, sáu người bị bắt tại phi trường quốc tế Los Angeles và một tại phi trường quốc tế John Wayne, Santa Ana.


Sáu người bị bắt khi vừa bay từ Thái Lan, Mexico, Anh, Philippines, Panama và Nam Hàn vào Mỹ, và một người bị bắt khi chuẩn bị bay khỏi Hoa Kỳ đến Mexico.


Những nghi can này bị truy nã tại California, New York, New Jersey, Nevada, Virginia và Ohio.


“Nhân viên CBP làm việc rất hăng say mỗi ngày để bảo vệ biên giới chúng ta,” ông Todd C. Owen, giám đốc CBP tại Los Angeles, được thông báo trích lời nói. “Vụ bắt những nghi can này cho thấy nhân viên CBP có đủ khả năng phân tích tin tức có được và đưa ra quyết định kịp thời để bảo vệ người dân.”


Cuộc bố ráp bắt những nghi can này được thực hiện từ ngày 16 đến ngày 19 Tháng Bảy, CBP cho biết.


Hồi năm ngoái, CBP Los Angeles bắt tổng cộng 499 nghi can bị truy nã vì vi phạm các tội như giết người, lạm dụng tình dục trẻ em, buôn bán ma túy và ăn cắp, theo CBP. (Ð.D.)

Nữ Nghị Sĩ Feinstein nghi rò rỉ tin mật từ Tòa Bạch c

 


WASHINGTON (AP) – Nhân vật đứng đầu phía đảng Dân Chủ trong Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện hôm Thứ Hai cho rằng Tòa Bạch Ốc có vẻ là nơi một số tin tức mật bị tiết lộ.


“Tôi nghĩ Tòa Bạch Ốc phải hiểu rằng một số tin tức mật bị ngay người của họ tiết lộ,” Nghị Sĩ Dianne Feinstein phát biểu trong một cuộc họp của tổ chức World Affairs Council.


Nữ nghị sĩ từ tiểu bang California này cho hay bà chắc chắn rằng Tổng Thống Barack Obama, người được báo cáo các tin tức mật mỗi ngày, không tiết lộ tin mật, nhưng bà không thể nói chắc về những người khác trong Tòa Bạch Ốc.


Phía đảng Cộng Hòa trong thời gian gần đây đã chỉ trích việc nhiều tin tức mật bị tiết lộ, cho rằng các thành viên trong chính phủ Obama cố tình để lọt ra ngoài hầu giúp tổng thống trong thời gian vận động tái tranh cử.


Hôm Thứ Năm tuần trước, Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta và Tướng Martin Dempsey, tham mưu trưởng Liên Quân Mỹ, điều trần trong phiên họp kín của Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện về các vụ lộ mật này.


Chủ tịch ủy ban, Dân Biểu Howard “Buck” McKeon, Cộng Hòa, tiểu bang California, nói rằng ông không nghĩ Ngũ Giác Ðài là nơi để lộ tin mật.


Ngũ Giác Ðài cũng loan báo một số biện pháp nhằm ngăn chặn rò rỉ tin mật, kể cả việc giao cho phát ngôn viên báo chí Ngũ Giác Ðài nhiệm vụ cùng giới chức an ninh cao cấp theo dõi các tin tức giới truyền thông loan tải để xem có lộ bí mật hay không. (V.Giang)

Tin mới cập nhật