Anh ruột tham nhũng, Tổng thống Nam Hàn xin lỗi dân

SEOUL (AFP) – Tổng Thống Nam Hàn Lee Myung-Bak hôm Thứ Ba ngỏ lời xin lỗi dân chúng trong nước về điều ông gọi là các vụ tham nhũng đau lòng có liên hệ đến người anh ruột cùng các phụ tá thân cận.









Trong một buổi họp báo được trực tiếp truyền hình hôm Thứ Ba, Tổng Thống Nam Hàn Lee Myung-Bak lên tiếng xin lỗi toàn dân vì một loạt xì căng đan tham nhũng của người anh ruột và các phụ tá thân cận. (Hình: AP Photo/Ahn Young-joon)


“Tôi cúi đầu xin lỗi vì đã gây ra sự lo ngại cho dân chúng qua các vụ này,” ông Lee nói với sự buồn bã trong bài diễn văn ngắn ngủi được trực tiếp truyền hình.


“Ðiều này làm tôi đau lòng… là những điều thật đáng tiếc như vậy xảy ra trong những người quá gần gũi với tôi.”


Các vụ án tham nhũng này đã gây tai tiếng cho nhà lãnh đạo có khuynh hướng bảo thủ trong năm sau cùng của nhiệm kỳ năm năm của ông, dù rằng chính cá nhân Tổng Thống Lee không bị coi là có liên hệ.


Nam Hàn sẽ tổ chức bầu cử tổng thống vào Tháng Mười Hai tới đây nhưng ông Lee sẽ không được tái tranh cử theo quy định của Hiến Pháp.


Các phân tích gia nói rằng các vụ án tham nhũng này sẽ chỉ có ảnh hưởng hạn chế tới vị thế của đảng cầm quyền Tân Biên Cương (NFP) trong cuộc bầu cử.


Anh của Tổng Thống Lee, ông Lee Sang-Deuk, bị bắt giữ hồi đầu tháng này trong khi chờ ra tòa về tội tham nhũng.


Biện lý cuộc cho hay nhà cựu dân biểu 76 tuổi này đã nhận 600 triệu won (khoảng $525,000) từ hai chủ tịch ngân hàng tiết kiệm gặp khó khăn trong thời gian từ năm 2007 đến 2009 với lời hứa hẹn giúp họ không bị thanh tra hay bị phạt.


Ba tổng thống tiền nhiệm của ông Lee là Roh Moo-Hyun, Kim Dae-Jung và Kim Young-Sam đều bị tai tiếng bởi các hành vi tham nhũng của người thân.


Tháng Năm 2009, cựu Tổng Thống Roh nhảy xuống vực núi tự tử sau khi bị thẩm vấn về một vụ án tham nhũng tới hàng triệu dollars. Ông viết thư tuyệt mạng xin lỗi dân chúng vì sự can dự của gia đình mình nhưng không nhận là chính cá nhân có liên hệ. (V.Giang)


 

EVENT CALENDAR

Festival of the Arts


Through Aug. 31


A unique art fair featuring a Pageant of the Masters (human reenactment of famous paintings) every evening.10 a.m. $7 on weekdays and $10 on weekends (discounts for students, children, seniors, Laguna Beach residents, and military). Festival of the Arts, 650 Laguna Canyon Road, Laguna Beach, Calif. Information: http://www.foapom.com/ or (949) 494-1145


 


Orange International Street Fair


Aug. 31 – Sept. 2


Celebrate diversity in this multicultural fair featuring food and art booths from various cultures as well as music. 10 a.m. (except Friday begins at 5 p.m.). Free. Orange Plaza District, 112 East Chapman Avenue, Orange, Calif. Information: http://www.orangestreetfair.org/ or (714) 633-4816


 


Sawdust Art Festival


Through Sept. 2


Annual display and celebration of local artists.10 a.m. $7.75 (discounts for children and seniors). Sawdust Art Festival, 935 Laguna Canyon Road, Laguna Beach, Calif. Information: http://www.sawdustartfestival.org/ or (949) 494-3030


 


OC Great Labor Day Cruise


Aug. 31 – Sept. 2


A three-day car show featuring all kinds of cars from classics to modern masterpieces. 8 a.m. – 10 p.m. (starts at noon on Friday). $12 (see website for special discounts for military   and children). Information: http://www.occa-inc.com/index.asp or (877) 429-5497


 


Art-A-Fair


Through Sept. 2


Enjoy a walk through a large open gallery and chat with 125 local artists about their works in a big, fair-like environment. 10 a.m. $7 (discounts for students, seniors, military, and groups of 20+). Art-A-Fair Festival, 777 Laguna Canyon Road, Laguna Beach, Calif. Information: http://art-a-fair.com/about.asp or (949) 494-4514


 


Long Beach Greek Festival


Sept. 1-3


A celebration of Greek culture, food, and music in a fun carnival setting. Noon – 9 p.m. $3 (kids, seniors, and military free). Assumption of the Blessed Virgin Mary Greek Orthodox Church, 5761 E. Colorado St., Long Beach, Calif. Information: http://www.lbgreekfest.org/or (562) 494-8929


 


Original Long Beach Lobster Festival


Sept. 7-9


Delicious, succulent Maine lobsters enjoyed with wine and live music. 5 – 11 p.m. Friday, noon – 11 p.m. Saturday, noon – 10 p.m. Sunday. $13 (see website for prices of lobsters and children). Rainbow Lagoon, 400-403 Shoreline Village Drive, Long Beach, Calif. Information: http://www.originallobsterfestival.com/


 


Ao Dai Festival


Sept. 15


A celebration of the Vietnamese culture featuring Vietnamese cuisine, designer Ao Dais, music, art, and dancing.3 p.m. $35 (ticket sales end on Aug. 26). San Jose Center for the Performing Arts, 255 Almaden Boulevard, San Jose, Calif. Information: http://www.aodaifestival.com/


 


Taste of Newport


Sept. 14-16


Restaurants and wineries line up to be a part of this three-day food fest, complete with cooking demonstrations and live music. 6 – 11 p.m. Friday; 4 – 11 p.m. Saturday; noon – 8 p.m. Sunday. $22 for advance tickets (see website for discounts and special seating). Fashion Island, 600 Newport Center Drive, Newport Beach, Calif. Information: http://www.tasteofnewport.com/


 


Street Food Cinema


Through Sept. 22


Movies, live music from emerging artists, and street food from gourmet food trucks.5:30 – 10 p.m. $10. Check website for show times. Street Food Cinema, 700 Exposition Park Drive, Los Angeles, Calif. Information: http://www.streetfoodcinema.com/home.html


 


 

A change brewing?


Photo courtesy of ULTRA.F/Getty Images


 


 


From WIRE REPORTS 


            A gay couple in the Mekong Delta province of Kien Giang recently exchanged wedding vows at a ceremony attended by their parents and hundreds of guests; a lesbian couple in Ca Mau Province only halted their wedding in February after authorities objected; a lesbian couple in Ha Noi and a gay couple in Sai Gon too grabbed headlines after photos of their weddings and celebrations went viral online.


            Increasingly in a society driven by Confucian social mores and where singers are fined for wearing skimpy clothes on stage, gay and lesbian couples are confronting social disdain and legal constraints by coming out and declaring their orientation.


            The country’s leadership is taking note. And considering legalizing same-sex marriages.


            The Ministry of Justice is currently polling public opinion on the legalization of same-sex marriages as it drafts amendments to prevailing marriage laws. The amendments are set to be submitted to the National Assembly next May for approval.


            Advocacy groups and activists have welcomed this move, saying Viet Nam could become a regional vanguard in fully acknowledging same-sex marriages of the LGBT (lesbian, gay, bisexual, and transgender) community.


            “As far as I know, no Asian country allows same-sex marriages,” said Le Quang Binh, a sociologist who directs the non-profit Institute for Studies of Society, Economy and Environment in Ha Noi.


            “This idea has impressed my colleagues from other countries in the region who are very hopeful that Viet Nam would be able to deliver on this,” Binh, who has headed several research projects on lesbian and gay issues, told Vietweek.


 


Stacked odds


            While same-sex marriage is outlawed in Asia, it is legal in 11 countries scattered over four continents (North America, South America, Africa and Europe) and in parts of Mexico and the U.S.


            President Barack Obama’s open support for gay marriages in the U.S. has given homosexuals and advocacy groups across Asia a boost. They are hopeful that it could usher in a big rethink among regional leaders on the issue.


            In Southeast Asia, homosexuality is punishable in Malaysia by law through caning and up to 20 years in jail. In Indonesia, 52 regions have enacted the Sharia law from the Koran which criminalizes homosexuality, though it only applies to Muslim residents.


            The Vietnamese justice ministry said in a statement that same-sex marriage remains a “sensitive issue” that has elicited controversy. It said that to guarantee individual freedom, same-sex marriage needs to be recognized, but also maintained that it was still too early to legalize it.


            But LGBT rights advocates have remained sanguine.


            “The proposal to legalize same-sex marriage is already a big step forward,” said Nguyen Minh Thuyet, a former outspoken lawmaker who has publicly thrown his support behind the move.


            “Just a few years ago, such an idea ran into fierce opposition from lawmakers and politicians,” said Thuyet, who retired last year.


            Proponents of same-sex marriage say recognizing the practice allows gay and lesbian people to live, work and raise families as full participants in society with the same rights and responsibilities as other citizens.


Those in the opposing camp dismiss the need for legitimacy of same-sex marriages by saying it would just erode the traditional values of Vietnamese society.


But Thuyet argued that the core value of any society would be to enable all citizens to pursue their own happiness, not the other way around.


            “We just cannot make the life of a gay or lesbian person miserable because of rigid traditional norms or ingrained social stigma. It is time for Viet Nam to acknowledge their full rights as citizens,” Thuyet told Vietweek.


 


Change of heart


            Advocates say the biggest hurdles facing the legalization of same-sex marriage in Viet Nam are stigma and discrimination.


            A number of independent studies have found a majority of citizens and officials considered people of different sexual orientation “unnatural” or “sick”. Some even likened them to a “social evil” or a result of debauchery.


            But there has been distinct change in attitude of late, not the least among Vietnamese parents of children who have confessed their different sexual orientations.


            Khanh, a 29-year-old gay employee at a supermarket in Sai Gon’s District 1, has been living together with his partner and his extended family since 2009.


            “My parents accepted that and respected my orientation,” Khanh told Vietweek, declining to reveal his full name because he did not want too much publicity.


            “My mother even likes my partner because he is caring and lives responsibly,” Khanh said. “We do no harm to anyone.”


            But Khanh admitted he was “a lot luckier” than most peers who still face ostracism and hostility from both family members and society at large.


            Chau, a gay social worker in Sai Gon, has been allowed by his mother to live with his partner in her home since last year.


            “But she does not tolerate us coming out about our orientation,” Chau said. “She thinks it’s a shame and disgrace to do so.


            “My brother always shows his disgust whenever he sees us. He said we cannot be normal to live that way.”


            Both Chau and Khanh said they have seen an increasing number of parents letting their children live with their partners in their homes. Though no official statistics on homosexual people in Viet Nam are available, they estimated that up to eight out of 10 homosexual couples they know are living with their extended families.


            But Binh, the gay-rights activist, dismissed such estimates, saying it was too “arbitrary.”


 


Good start


            Thuyet, the retired lawmaker, said the “positive” response from officials at the justice ministry, which is promoting the bill, is a good start.


            But there is still a long way to go, he added.


            “If you want to pass the bill, then you will have to be able to prod around 500 lawmakers into believing that it is good for the society to legalize same-sex marriage,” he said.


            “It is a question of facing and swaying the mindset and perception of 500 individuals. That will be a tough test to pass.”


            Chau, the Sai Gon gay social worker, was sitting with his partner in a District 1 café with Vietweek. He was very proud of the engagement rings they have bought for each other.


            For Chau, the prospect of legalizing same-sex marriage was “light at the end of my tunnel.” Even if the bill is struck down, Chau said, people like him would wait for another chance.


            And if their dream comes true?


            “Then I’m afraid all the restaurants in Sai Gon would be fully booked by couples like us,” Chau said.


 


 

THSV mở tiệc gây quỹ trại hè

 


WESTMINSTER (NV) – Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Nam California (THSV) sẽ tổ chức một buổi tiệc gây quỹ vào lúc 6 giờ chiều Chủ Nhật, 5 Tháng Tám, tại nhà hàng Paracel Seafood, 15583 Brookhurst St., Westminster, CA 92683, để gây quỹ tổ chức Trại Hè Lãnh Ðạo 2012, đồng thời giới thiệu thành tích của trại hè lần trước.










Một bạn trẻ mặc áo thun của Trại Hè Lãnh Ðạo 2008 do THSV tổ chức. (Hình: uvsa.org)


Nhân dịp này, THSV cũng cập nhật các chi tiết liên quan đến việc ghi danh, chương trình trại, và học bổng cho các em học sinh ưu tú.


“Trại hè không chỉ là ba ngày vui chơi ngoài trời, mà còn là cơ hội để các em học hỏi văn hóa, khả năng lãnh đạo, nối kết và gặp gỡ bạn bè,” anh Billy Lê, chủ tịch THSV, cho biết.


Mỗi năm, Trại Hè Lãnh Ðạo thu hút hơn 120 học sinh viên và sinh viên thuộc các trường trung học và đại học tại miền Nam California.


Ðể tiện việc sắp xếp, những ai muốn tham dự buổi tiệc xin phúc đáp trước ngày 1 Tháng Tám, qua Lý Vĩnh Phong (714) 725-8389, email [email protected], hoặc Trần Phương Châu (714) 494-6999, email: [email protected].

Iran: ‘Sẽ trả đũa’ các nước Ả Rập can dự vào tình hình Syria

 


TEHRAN, Iran (AP) – Một tướng chỉ huy cao cấp thuộc lực lượng Vệ Binh Cách Mạng Iran vừa lên tiếng cảnh cáo các quốc gia Ả Rập là không được can dự vào nội bộ Syria, và đe dọa sẽ có biện pháp trả đũa nếu vi phạm.


Một bản tin của Fars, cơ quan thông tấn nhà nước Iran, cho hay Tướng Masoud Jazayeri, cũng là một phát ngôn viên của Bộ Tổng Tham Mưu, nói rằng chế độ của Tổng Thống Syria Bashar al-Assad có đồng minh trong vùng và sẵn sàng có phản ứng, nhất là nhắm vào các “quốc gia Ả Rập thù hằn.”


Tướng Jazayeri không đặc biệt nêu tên quốc gia nào. Các quốc gia trong vùng Vịnh như Saudi Arabia và Qatar ủng hộ thành phần nổi dậy, trong khi Iran là một đồng minh chính yếu của Assad. (V.Giang)

Tu sĩ Công Giáo lãnh án tội bao che xâm phạm tình dục

 


PHILADELPHIA (AP) – Một giới chức đầu tiên của giáo hội Công Giáo bị kết tội bao che các linh mục bị tố cáo xâm phạm tình dục. Ông bị kết án ba đến sáu năm tù. Thẩm phán trong phiên xử lên án ông đã “giúp đỡ cho những con quỷ khoác áo nhà tu phá hỏng tâm hồn non nớt của các em.”









Ðức Ông William Lynn xuất hiện ở Criminal Justice Center trước khi nghe tuyên án ở Philadelphia. (Hình: AP/Matt Rourke)


Thẩm Phán M Teresa Sarmina nói, Ðức Ông William Lynn, cựu trưởng ban cai quản các tu sĩ thuộc giáo phận Philadelphia, “từng giúp đỡ thật nhiều nhưng phá hoại cũng không ít.”


Ông Lynn, người coi việc bổ nhiệm các linh mục và duyệt xét các vụ khiếu kiện tấn công tình dục từ năm 1992 đến 2004, bị xét thấy có tội hồi tháng trước về tội hình gây nguy hiểm cho trẻ em, do bao che cho Linh Mục Edward Avery, người nay đã hoàn tục. Ông Avery nay đang thi hành án hai năm rưỡi đến 5 năm về tội tấn công tình dục một bé trai trong ca đoàn vào năm 1999.


Luật sư của ông Lynn muốn ông Lynn được án treo, lý luận rằng, thân chủ mình không thể ở tù lâu hơn kẻ trực tiếp phạm tội như ông Avery. Họ dự định sẽ chống án và đòi hỏi được đóng tiền tại ngoại trong khi chờ đợi tiến trình chống án. (TP)

Chuyện về những người mẹ

 


Thư cho con:


 


 


Từ Uyên/Người Việt


 


Con yêu của mẹ,


Ngày từ phụ Father Day vừa qua, mẹ được Gia Ðình Chân Quê của cô Diamond Bích Ngọc mời tham dự. Ngồi bên cạnh mẹ là một bác H.O. không nói gì về ngày lễ của cha mà lại nói cho mẹ và các bạn hữu nghe một câu chuyện về những người mẹ trong đời ông ta.


Bác ấy kể rằng:


 


Mẹ của tôi


 


Ðó là thời gian năm Ất Dậu 1945, nạn đói xẩy ra trên khắp đất nước, đặc biệt ở những tỉnh miền Bắc. Số người chết vì đói lên tới hàng triệu người. Nguyên nhân vì quân phiệt Nhật khi chiếm Ðông Dương gồm ba nước Việt-Miên-Lào đã bắt dân chúng phải hủy bỏ những đồng ruộng không cho trồng lúa mà phải trồng đay là thứ mà quân đội Nhật đang cần đến cho chiến tranh. Trong khi đó số thóc dự trữ từ những vựa lúa Thái Bình miền Bắc và đồng bằng sông Cửu Long miền Nam, Nhật đã bắt chính quyền thực dân Pháp phải cung ứng cho Nhật để dùng thay thế cho than đang thiếu để đốt cho các đầu máy xe lửa vận hành chuyển quân của họ.










Hình: Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Hợp.


Do đó người dân Việt đã phải chịu một thảm cảnh không bút nào tả cho xiết được.


Khi ấy tôi mới chỉ vừa lên bẩy, lên tám gì đó nhưng tâm trí tôi đã in hằn hình ảnh mẹ tôi. Ðể tránh những vụ thả bom của Mỹ vào các thành phố lớn có quân Nhật trú đóng, gia đình chúng tôi đã phải lánh về quê, một làng ở ngoại thành Hà Nội. Hoàn cảnh này, đương nhiên cha tôi phải thất nghiệp. Ðời tư chức, tay có làm thì hàm mới có cái mà nhai nên cả nhà tôi gồm bố mẹ tôi và bốn anh chị em chúng tôi, mới đầu thì còn có bữa cơm, bữa cháo. Nhưng số tiền dành dụm của một tư chức thì có là bao, vả lại lúc ấy dù có tiền bạc, quí kim thì cũng chẳng tìm đâu ra được ngô khoai mà mua, nói chi đến gạo. Lý do vì ruộng đồng, đất đai to nhỏ gì cũng phải trồng đay hết.


Có những ngày, cả gia đình tôi đã phải ăn rau trừ bữa. Rau là thứ rau tập tàng, lèo tèo vài cọng rau dền cơm, dền đất mọc hoang trên các bờ ruộng quanh nhà, cộng với những cọng rau sam cũng mọc hang đâu đó mà mẹ tôi cứ kì cụi suốt hai buổi để có cái ăn.


Một bữa, tôi thấy mẹ tôi vắng nhà lâu quá, mãi tới gần khuya mới tất tả bước lên thềm nhà. Trong khi ấy thì, tôi thấy rất rõ, cha tôi đang nằm đọc một tờ báo cũ, giấy vàng ố. Tờ báo cứ run bần bật trên tay. Lúc ấy thì tôi cũng lờ mờ đoán ra được rằng, cha tôi đói quá nên đã không làm chủ được cánh tay cầm tờ báo nữa vì hai ngày nay, cả nhà chỉ có ăn thứ rau tập tàng trừ bữa. Thì mẹ tôi về. Bà cắp bên hông một cái rổ nhỏ được đậy kín bằng lá chuối và những manh quần áo cũ. Bốn anh em chúng tôi cũng chỉ ngước nhìn mẹ mà chẳng có ai đứng dậy đón mẹ về. Bởi chúng tôi cùng đói quá nếu đứng lên thì có lẽ sẽ quỵ xuống liền. Mẹ hào hển nói: “Ðứa nào giúp mẹ nhóm lửa lên.” Chúng tôi cùng ngước mắt nhìn mẹ dò hỏi nhưng chẳng có ai thốt được lên lời “để làm gì hở mẹ.” Biết ý, mẹ tôi thều thào, có lẽ phần vì cũng đói như cha con chúng tôi, phần vì cuộc hành trình suốt từ sáng đến tối mịt. Bà cố gắng nói cho cả năm bố con chúng tôi nghe, “Có gạo! Có gạo!”


Cha tôi ngồi nhỏm ngay dậy. Chúng tôi cũng bật ngay dậy như có một phép thần thông biến hóa cha con chúng tôi. Mẹ chúng tôi vừa đặt cái rổ lên tấm ván ngựa giữa nhà vừa nói.: “Lấy một nửa nấu cơm, còn một nửa để ngày mai ngày mốt nấu chút cháo.” Cha tôi lo xa: “Thôi lấy một phần tư nấu cháo, còn để dành cho mai kia nữa chứ.” Nghe đến mai kia, khoảng thời gian tương lai gần, dù còn bé nhưng tôi cũng chợt bàng hoàng lo nghĩ mai kia rồi cũng hết số gạo này, lại ăn rau mà rau quanh các bờ ruộng nhà cũng mọc lên không kịp.


Nhưng niềm vui sắp được một bữa cơm mà có lẽ cả tháng trời rồi chúng tôi chưa từng được ăn làm cho tôi quên ngay cái mai kia đáng sợ. Cả nhà lăng xăng quanh nồi cơm sôi. Hơi gạo thơm bay khắp gian bếp. Ở nhà trên cha tôi vui vẻ nói: “Gạo mới hay sao mà thơm quá!” Mẹ ngừng tay ghế cơm nói vọng lên: “Gạo cũ còn trong kho của ông bà ngọai san sẻ cho đấy, cũng chỉ còn chưa đầy một khạp mà cả nhà đến hai chục miệng ăn.”


Bữa cơm dọn ra nhanh chóng. Mẹ tôi sới cho cả nhà mỗi người một bát cơm đầy. Riêng mẹ chỉ có lưng bát. Mẹ nói: “Ði cả ngày mệt quá, chắc ăn không nổi.” Rồi bà kể tiếp như để khỏa lấp chuyện chén cơm của mình chỉ có một nửa. Bà kể đi khắp “trên làng “(danh từ gia đình chúng tôi thường gọi nơi làng cư ngụ của ông bà ngoại chúng tôi) mà cả bà con nội ngoại chẳng ai có một hạt thóc nào. Mỏi mệt quá về đến nhà thì bà ngoại dấm dúi cho lưng rổ gạo này rồi giục về ngay đi kẻo các bác các dì biết lại lời ra tiếng vào. Lời bà nói vui như những ngày gia đình tôi no đủ.


Hình ảnh thứ hai cũng đã in sâu trong tâm trí tôi là những ngày “hồi cư” về Hà Nội. Cha tôi thì chưa kiếm được việc làm, các anh chị tôi cũng còn đang tuổi đi học, thế mà hàng ngày chúng tôi cũng vẫn được no đủ hai bữa cơm có thịt cá. Nghe anh chị tôi nói thì mẹ “chạy hàng xách.” Tôi chẳng hiểu “chạy hàng xách “ là gì thì một hôm được mẹ cho đi theo tôi mới lờ mờ hiểu ra công việc kiếm tiền của mẹ tôi. Mẹ tôi đưa tôi đến một ngã tư rộng gần bờ hồ, bảo đứng dưới hàng hiên dài của một cửa hàng lớn của Pháp gọi là “Gô Ða.” Mẹ tôi cùng với một số các bà khác cũng trạc tuổi mẹ tôi trò chuyện, giằng co, có khi lớn tiếng rồi sau cùng mỗi người đeo một bị như cái tay nải hay một cái làn mây xách tay. Mẹ tôi kéo tôi đi về cuối phố lại gặp một số bà bạn khác. Các bà lại thì thào to nhỏ, trao đổi với nhau những xách tay rồi mỗi người đi về một ngả. Lúc này thì trên tay mẹ tôi không còn gì cả nhưng nét mặt của bà rất vui tươi, mua cho tôi một khúc bánh mì với nhân thịt trong một cửa tiệm của người Pháp.


Sau này khi lớn lên, nhớ lại cảnh ấy tôi mới hiểu ra “chạy hàng xách” là buôn chui bán lén giữa các bà mới hồi cư không có vốn nhiều chỉ mua góp nhặt một số hàng để bán lén cho những người từ trong vùng kháng chiến ra. Tội nghiệp cho mẹ tôi, vốn là con gái duy nhất của ông ngoại tôi là tri phủ cũ, có chồng là một nhà thầu khoán mà phải bươn chải chống đỡ gia đình những khi nguy khốn. Nếp sống nhung lụa đã không ngăn trở được mẹ tôi trong việc tháo vát để nuôi gia đình.


Chưa hết, khi di cư vào Nam, cha tôi có việc làm, các anh chị tôi cũng đã lớn, đi làm cả, gia đình khá sung túc nhưng bữa cơm nào mẹ tôi cũng thường nhường nhịn những miếng ăn ngon cho chồng cho con đến độ chúng tôi coi như chuyện tự nhiên chẳng có ai lưu tâm đến nữa. Cảm động nhất là những bữa cơm có món cá, bao giờ mẹ tôi cũng chỉ đặt đũa vào cái đầu cá mà cả nhà chẳng có ai ăn. Có lần anh em chúng tôi giục mẹ ăn khúc mình cá thì bà như e thẹn nói: “Tôi chỉ thích ăn cái đầu cá thôi.” Ngưng một lát bà nói thêm như để chứng minh là mình nói thật chứ không phải nhường nhịn cho chồng con, rằng: “Sau này tôi có chết đi ngày giỗ tôi các cô các cậu cứ cúng cái đầu cá cho tôi.”


 


Mẹ của các con tôi


 


Sau năm 1975, chúng tôi phải trình diện đi tù theo lệnh của kẻ thắng. Ở nhà chỉ còn có bốn mẹ con mà nhà tôi thì trước đó chỉ biết có một nghề là nội trợ. Khi tôi ra đi thì vốn liếng trong nhà chẳng có gì vì trước đó “tiền lính thì tính liền” đâu có được của ăn của để. Thế mà không hiểu làm sao trong cuộc đổi đời, gia đình lính tráng chúng tôi bị chế độ mới trù dập, kỳ thị mà nhà tôi đã nuôi được ba đứa con đủ ăn đủ mặc, cũng được đi học mà còn liên tục thăm nuôi tiếp tế cho tôi trong bao nhiêu năm trời lại còn lo đến 9 lần vượt biên mất cả năm bẩy chục lạng vàng để cho các con thoát được ra nước ngoài.


Sau này khi đoàn tụ, nhà tôi mới kể, không chỉ nhà tôi mà các chị em vợ lính đã bươn chải đầu đường xó chợ để buôn chui bán lén, mới đầu thì đồ đạc trong nhà sau thì thuốc tây, chợ trời, cả đến vàng bạc đá quí cho các “mệnh phụ” từ ngoài Bắc vô. Mạng lưới làm ăn của các bà mới đầu thì lén lút sau thì lôi kéo luôn cả vợ con cán bộ, đảng viên tạo thành một thị trường đen đồng thời tiêu hủy luôn những lý tưởng của người cộng sản để ai nấy cùng chạy theo đồng tiền nên mới có câu đồng giao “tiền là Tiên là Phật, là sức bật lò xo, là thước đo chân lý…” dài lắm tôi không nhớ hết.


Hàng chục năm bươn chải như vậy với những người đàn bà không nghề không nghiệp mà vẫn trụ vững trước biết bao lọc lừa, cám dỗ, thử hỏi đàn ông chúng tôi nếu gặp cảnh này biết có vượt qua được như các bà không.


Ðến khi “trời lại sáng” ra được hải ngoại, chúng tôi còn đang bó tay trước hoàn cảnh mới, hoàn toàn không hòa nhập nổi thì cũng lại các bà chẳng quản nhọc nhằn vinh nhục mà lăn ngay vào những công việc lao động chân tay, chắt chiu dành dụm để cho con cái được học cho bằng người. Nay thì các vị cũng đã thấy con em chúng ta phần lớn đều thành nhân trong xã hội mới với cuộc sống mà nếu còn ở trong nước khó mà đạt tới được.


Con yêu của mẹ,


Kể lại cho con câu chuyện này, mẹ mong con đọc hết biết đâu có phút nào rỗi rảnh con nhớ lại mà tìm ra được ý nghĩa nào chăng.


Với mẹ thì những người mẹ trong đời của bác H.O. ấy chính là những người Mẹ Việt Nam đấy con ạ. Con có đồng ý với mẹ không?

Mặt phụ nữ hồng lên khi nói chuyện với nam giới!

 


 Hà Giang/Người Việt


 


Có sự khác biệt nào xẩy ra nơi người phụ nữ khi họ nói chuyện với đàn ông so với nói chuyện với một người đàn bà khác không?


Theo một số chuyên gia thì có!


Kết quả một cuộc nghiên cứu tại đại học University of St Andrews cho biết giao tiếp với nam giới khiến khuôn mặt phụ nữ sáng hồng lên.


Các nghiên cứu gia khám phá ra rằng ngay cả những tiếp xúc chỉ có tính cách xã giao, không liên quan đến tình dục với nam giới cũng khiến nhiệt độ trong khuôn mặt phụ nữ gia tăng đáng chú ý, mặc dù chính bản thân họ không để ý thấy điều đó.


Nghiên cứu trên do ba chuyên viên Amanda Hahn, Carmen Lefevre và David Perrett thực hiện tại phòng thí nghiệm “Perception” của đại học University of St Andrews, bằng cách sử dụng hình ảnh nhiệt (thermal imaging) để theo dõi và so sánh nhiệt độ thay đổi ở phụ nữ trong khi họ tiếp xúc với một người đàn ông hay phụ nữ khác.


Người ta cho rằng khám phá trên có thể sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc dùng hình ảnh nhiệt để đo lường mức độ căng thẳng và thay đổi cảm xúc, nhất là trong kỹ thuật dò tìm sự nói dối, qua đó chỉ một sự thay đổi nhỏ trong nhiệt độ cũng được ghi nhận.


Bà Amanda Hahn, người lãnh đạo cuộc nghiên cứu, giải thích, “chúng tôi sử dụng một máy ảnh nhiệt để ghi lại nhiệt độ và mầu sắc của da (ở cánh tay và bàn tay, cũng như vùng mặt và ngực) trong lúc phụ nữ giao tiếp với người khác phái trong một khung cảnh xã hội, và nhận thấy nhiệt độ da ở vùng mặt và ngực da tăng rõ nhất.”


Phản ứng sinh lý khi giao tiếp với người khác là một phản ứng tự nó không có gì gây ngạc nhiên, sự ngạc nhiên đến ở mức độ thay đổi.


Bà Hahn nói:


“Chúng tôi quan sát thấy ở nhiệt độ mặt của một số phụ nữ tăng lên hẳn một độ C khi tiếp xúc với người khác phái, trong khi đó giao tiếp với người cùng phái thì không tạo sự thay đổi nào.”


Giáo Sư David Perrett, người điều hành phòng thí nghiệm “Perception” phát biểu:


“Khám phá này rất thú vị và quan trọng cho tương lai. Hình ảnh nhiệt là một kỹ thuật tương đối mới được dùng để đo lường cảm xúc và căng thẳng. Hiện chúng tôi chỉ mới bắt đầu hiểu được tiềm năng của việc sử dụng hình ảnh nhiệt trong y học, và nó có thể trở nên rất hữu ích trong lĩnh vực an ninh quốc gia, nơi mà thay đổi trong nhiệt độ da là một phần của việc dò tìm nói dối.”


Quý vị nam giới để ý câu này nhá. Giao tiếp với nam giới làm mặt phụ nữ tự nhiên hồng lên, dù họ không để ý gì đến, và không bị rơi vào vùng hấp lực của người đối diện.


Thế còn khi phụ nữ giao tiếp với một đàn ông thu hút được họ thì sao?


Ồ, họ sẽ vô tình (hay cố ý) gửi đi nhiều tín hiệu lắm, chẳng hạn như ánh mắt sẽ long lanh, môi họ sẽ mỉm một nụ cười, họ sẽ vuốt tóc hay xếp lại tà áo cho ngay ngắn, và tìm cách lượn qua lượn lại để nam giới để ý họ, và nhiều thứ khác nữa…


Nhưng đó là đề tài của một bài viết khác.

Xấu và đẹp

 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].


 


Lừng Vũ


 


Mình quan sát thấy một hiện tượng rất không hay trong đời sống dân Việt, ngay cả ở tầng lớp có chữ. Ðó là việc họ ngang nhiên mở miệng chê người khác xấu (xấu về bề ngoài ấy).


Ðiển hình nhất là đàn ông, mở miệng ra chê phụ nữ cứ tòm tòm: con ấy xấu, cô ấy xấu. Một đám đàn ông, con trai tụ lại với nhau là thế nào cũng mở miệng chê ai đó xấu, già. Một anh chàng yêu một cô gái, đem về nhà ra mắt gia đình, họ hàng, thể nào cũng bị chê xấu vỗ mặt. Một đám bạn trai chơi với nhau thể nào cũng ganh nhau xem vợ thằng nào trẻ nhất, sexy nhất. Xấu là từ làm hủy hoại sự tự tôn (self-esteem) của người khác, là từ rất không nên dùng. Vậy mà ở ta nó cứ tuột ra trơn tru đến không thể tưởng tượng nổi. Xã hội gì mà vô tâm và thiếu văn minh đến thế.


Hôm trước đọc báo, có bài tả ca sĩ Mỹ Linh đại loại là hình thức không đẹp nhưng hát hay. Mình shocked. Mình mà là Mỹ Linh thì mình kiện nhà báo kia tội phỉ báng, làm nhục người khác. Một người như Mỹ Linh mà còn bị chê xấu thì chắc những người không có bề ngoài hấp dẫn chắc không ngóc đầu lên mà thở được.


Ví dụ nữa là khi ông chủ facebook và cô bạn gái sang thăm Việt Nam, hàng loạt báo Việt và comments chê cô bạn anh này là xấu. Có xã hội nào mà nông cạn, thiển cận và chuộng bề ngoài như vậy không? Câu trả lời là “Không.” Mà cô bạn anh này có thật là có hình thức xấu không? Không. Cô ấy đẹp, có khuôn mặt hiền, nước da khỏe và thân hình khá săn chắc. Pó tay. Người dân thiếu ý thức đã đành, nhà báo gì mà cũng tởm, thiếu ý thức và vi phạm đạo đức nghề nghiệp (unethical).


Ở xã hội văn minh, không ai người ta bình phẩm người khác là xấu. Cái này là không được phép. Ai cũng có những nét đẹp riêng. Một người không hấp dẫn trong con mắt người này nhưng lại hấp dẫn người khác (xấu đẹp là một trạng thái perceived). Chưa kể đến sự hấp dẫn về trí tuệ và sự hợp nhau về tính cách.


Không ai là xấu cả.

Biết Tỏ Cùng Ai

 


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].


 


Thư độc giả về đề tài: Sao đàn ông họ dại gái vậy?


 


Tôi xin góp thêm ý kiến. Tôi đặt vài câu hỏi sau đây:


1. Ông anh cô bảo lãnh cô gái 26 tuổi qua Mỹ dưới diện gì?? Vị hôn thê? Sinh viên du học? Vợ có giấy hôn thú?


2. Khi qua Mỹ cô ta sẽ trú ngụ ở đâu?


3. Anh cô có bổn phận phải cung cấp mọi thứ, cơm ăn, áo mặc nhà ở, bảo hiểm sức khỏe, v.v… cho cô ấy không? Nếu có thì trong thới gian là bao nhiêu năm tháng?


4. Nhà cửa cùng tiền trong nhà bank của ông anh, ngoài tên ông ấy ra có tên của bà mẹ cô hay tên của cô chung vào không?


5. Ông anh có living will không? Nếu có thì ai sẽ là người thừa kế theo di chúc?


6.Ông anh có biết rõ bổn phận của người bảo trợ theo luật pháp Mỹ không?


Còn nhiều vấn đề nữa nhưng tôi chỉ nêu lên vài điều để ông anh cô cần biết để bảo vệ mình và bà mẹ cùng cô em trong trường hợp gặp phải người không tốt.


Nhân duyên là duyên nợ. Tuy duyên nợ không tránh được nhưng có thể tránh được những rắc rối nếu mình biết đề phòng mọi sự không may có thể xẩy ra.


Chúc ông anh của cô gặp được người tốt.


Diệu Thiên


 


Chẳng có gì dại gái cả, mấy bà cứ mở miệng là nói đàn ông dại gái. Không dại gái thì dại trai lại càng khổ hơn. Tôi chọn dại gái cho ăn chắc.


lang thang


 


Cô nên tìm cách ngăn cản anh cô, vì chắc chắn người con gái kia không thành thật, Chẳng qua là cô ấy muốn mượn đường để qua Mỹ, bây giờ cái loại con gái đó ở Việt Nam nhan nhản. Mà trong trường hợp cô ấy có thương thật tình thì rồi qua đây khi có lông có cánh cũng bái bai. Anh cô lại nuôi con tò vò lúc bấy giờ mới ngồi khóc tỉ ti. Nhìn chung quanh thì thấy biết bao nhiêu ông cứ đem vợ qua ở rồi nó cũng đá văng ra. Mấy lời khuyên cô và mẹ cô nên cảnh giác.


Tám Bolsa


 


Ông anh của cô này nhẹ dạ thật, mới có để hình vợ mình lên bàn làm việc mà cảm động đến thế thì lạ thật, bộ anh cô không nghĩ là người ta chụp xong hình thì dzụt tấm ảnh đi sao? Ðàn ông họ thế cả, cứ thấy đàn bà trẻ đẹp là không thấy dường nữa, ai nói gì cũng không tin, tìm cách bào chữa, đến khi bể chuyện thì mọi thứ đã xong. Ai mà góp ý thì cứ cho rằng trường hợp của mình đặc biệt khác hẳn, và mình là người không dễ bị lừa. Vậy mà cứ bị lừa tuốt tuồn tuột.


Nếu có đưa ra những thí dụ người này người kia thì vẫn một mực cho rằng mình khác, cô này khác mấy cô kia. Trong sử sách biết bao nhiêu gương phải cảnh giác, nhưng mà nào có nghe.


Theo tôi cô cứ để cho ông anh sáng mắt một lần ông sẽ nhớ, giờ nói còn lâu mới nghe.


H.Ng

Trang điểm đôi mắt màu xanh biển

 


Bước 1:


Ðánh màu xanh nhạt từ phần đầu của chân mí trên được 1/2 mí mắt bắt đầu dần dần đánh đậm lên đến cuối phần đuôi mắt. Chú ý: nhớ đánh vào sát chân mi.










Hình: eyeshadowlipstick.com


Ðối với mi mắt dưới, đánh 1/2 mi mắt tính từ đuôi mắt đến giữa mắt. Phần đuôi mắt đánh đậm và mở rộng xuống dưới.


Bước 2:


Ở phần dưới đuôi chân lông mày, đánh bóng mắt màu tối. Sau đó dùng phấn màu sáng đánh nổi lên (sát phân đuôi lông mày).


Bước 3:


Dùng phấn mắt màu xanh nước biển, đánh lên bầu mắt trên, đánh từ phần đầu mắt cho đến phần đuôi mắt. Ở cuối phần đuôi mắt, đánh nhẹ tay tạo xanh nhạt, để cho mắt trông tự nhiên.


Bước 4:


Dùng chì màu đen vè viền cho mắt, vẽ một đường mỏng, khoảng 0.1 cm tại chân mi.


Lưu ý: Ðể mắt vẫn nổi bật và không rõ đường chì thì bạn có thể vẽ vào bên trong chân mi.










Hình: eyemakeuptipsforblueeyes.com


Bước 5:


Dùng kẹp làm cong mi lên, sau đó chải macara cho hàng mi cong vút tự nhiên. (N.L)

Chè khoai môn bạch quả

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


Nguyên liệu:


– 1 củ khoai môn loại to (gọt sẵn vỏ)


– 1 búp tuyết nhĩ (nấm mèo trắng): ngâm với nước, rửa lại, để ráo, cắt nhỏ.



– 1 lb bạch quả tươi (hoặc 1 lon): rửa sơ với nước lạnh.


– 1 chén táo tàu đỏ + 20 trái táo tàu khô: ngâm nước, rửa lại nước lạnh.


– 2 oz kỷ tử (hoặc 1 nắm tay): rửa sơ qua nước lạnh.


– 1/2 cup bột sắn dây (hoặc bột năng, bắp).


– 1 lon nước cốt dừa, vani.


– 1/2 gói đường phèn, 1 chén đường cát.


 


* Cách nấu:


– Khoai môn cắt miếng nhỏ, hấp chín. Tán nhuyễn rồi xay với nước cốt dừa & đường (nêm ngọt vừa). Cho vào nồi sên lại cho hơi đặc, rồi múc vào từng chén nhỏ hoặc múc ra khay.



– Rim táo, bạch quả, kỷ tử, tuyết nhĩ với nước đường, đổ ra rổ (bỏ nước). Bắc nồi nấu nước đường phèn, quậy bột sắn dây đổ từ từ vào nồi nước đường, quậy đều tay. Khi thấy nước đường sền sệt là được, tắt bếp cho vào 1, 2 giọt vani, đổ tất cả những thứ đã rim vào trong nồi nước đường rồi cho ra khay.



 


* Trình bày:


Múc khoai môn ra chén, cho nước đường, bạch quả, táo, kỷ tử lên mặt. Ăn nóng hoặc âm ấm mới ngon.

Trả lời câu hỏi

 


*Câu hỏi của độc giả Binh Tran


Thưa ông loại vải quấn quanh cây giúp cho cây khỏi chết về mùa Ðông mua ở đâu? Cám ơn. Chúc ông sức khỏe. Trân trọng.










Lá lốt. (Hình: [email protected])


*Câu hỏi của Ðộc giả Phạm Nga:


Thưa ông


Tôi vẫn thường theo dõi và rất thích những câu giải đáp của ông trong mục cây trái vườn sau vì tôi cũng có một mảnh vườn rộng rãi sau nhà trồng đủ các loại rau quê hương và cây ăn trái. Tôi có vài câu hỏi xin ông bớt chút thì giờ giải đáp giùm:


1. Có loại vật liệu nào ủ để cây như cây ớt, cây kim quất, cây dạ lý hương, cây chuối, v.v… sống sót qua mùa Ðông? Nếu có xin ông cho biết tên và mua ở đâu?


2. Cây lá lốt có sống lại được qua mùa Ðông không?


Tôi là Phạm Nga 73 tuổi hiện ở Virginia, trân trọng cám ơn nhà văn và mong nhà văn dồi dào sức khỏe để giúp đỡ các đồng hương như tôi.


 


**Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời chung cho 2 câu hỏi trên:


Rất cám ơn quý vị đã theo dõi sự chia sẻ của chúng tôi. Loại vải dùng để chống tuyết và băng giá của mùa Ðông quý vị có thể mua trên mạng như Amazon. com, loại vải được gọi: Frost protek plant cover. Giá trên mạng tương đối tốt, được bán với một vài mầu khác nhau, chúng tôi sẽ chọn mầu trắng. Ngoài ra loại vải này cũng được bán tại những nơi chuyên bán vật dụng dùng cho vườn cây (nursery supllies hay farm supplies) tại địa phương, nơi quý vị đang sống, nhưng có lẽ trên mạng vẫn rẻ hơn nhiều.










Nhà ươm cây. (Hình: Yulan, OOO)


Xin quý vị lưu ý, trước khi bọc “túm” quanh cây, không được phủ, nên cắm cho mỗi cây một cái cọc, vì khi mùa Ðông đá đến cũng có thể mùa gió lớn, cọc sẽ giúp cây không bị gẫy, do đó túm chặt vải quanh cây để tránh bớt sự hứng gió, lại nữa khi túm vải chặt chẽ quanh cây, lớp vải sẽ được dư thêm một ít để có thể bọc thêm lần nữa, lớp nước đá, tuyết sẽ nằm trên lớp vải, những cành lá bên trong sẽ không bị chạm trực tiếp với nước đá. Ngoài ra, những loại cây nhiệt đới trồng tại xứ lạnh, tuyệt đối không nên tưới, để trời mưa làm việc đó, ngoại trừ những mùa Ðông không mưa, vài tuần cũng phải tưới một lần, vì nếu tưới thường xuyên, đất ướt có thể đóng băng trên mặt trong đêm bị đông đá. Khi dùng loại vải này, bên trong vẫn có thể xẩy ra việc nấm, mốc trên lá, nhưng đến mùa Xuân khi tháo bỏ lớp vải, dưới ánh sáng mặt trời, nấm, mốc sẽ mất.


Riêng câu hỏi của bà Phạm Nga về những cây nhiệt đới của bà đang có tại Virginia, chúng tôi xin đề nghị: Nếu bà đã có một mảnh vườn lớn, bà có thể cắt xén sao cho gọn, một diện tích nhỏ khoảng 8/10 thước Anh cho chiều ngang và 15/20 cho chiều dài để làm một nhà ươm xinh xắn để giữ tất cả những cây nhiệt đới bà đang có cho qua khỏi cái lạnh của mùa Ðông, bà có thể nhờ gia đình tìm mua trên mạng Amazon.com một khung sắt, loại đã làm sẵn (green house) cộng với một miếng vải nhựa dầy 6 mm. Giá cả, cộng công dựng không đến $2000ạ, khung sắt này và vải nhựa có thể bền đến 10 năm, đường đi cho khỏi lấm chân, có thể trải úp ngược một miếng thảm cũ.










Quấn cây bằng vải. (Hình: alibaba.com)


Ðể cho quanh cảnh không bị chỏi vì nhà ươm này, bà có thể trang trí những loại cây chịu được giá rét chung quanh, những loại cây này sẽ cản bớt sức nóng của mặt trời trong những ngày nắng ấm, khi cơn rét qua, bà có thể gỡ miếng vải nhựa để cho cây được hưởng chan hòa ánh sáng và mọc tốt hơn.


Với chân tình, chúc bà nhiều sức khỏe.

HỘI H.O. CŨU TRỢ TPB&QP/VNCH

 


HỘI H.O. CỨU TRỢ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 15 tháng 7, 2012):


 


Văn Ðức Trần, San Antonio, TX $50


Anh Lân Trịnh, Cypress, CA $100


Anh V. Nguyễn, San Diego, CA $50


Bà Nguyễn Kim Lang, Santa Ana, CA $40


Cô Nguyễn Thị Ngọc Hội, Reseda, CA $50


Bà Nguyễn Thị Lựu, Reseda, CA $20


Thuật K. Ngô, Lakewood, CA $50


Cô Sương N. Võ, Dallas, TX $50


Út Văn Lê, Spokane Valley, WA $20


Tú Anh Lê (Pretty Nails #2054), Spokane Valley, WA $30


Cô Tươi Thị Phạm, Fairfax, VA $40


Thuy Thị Nguyễn, Cypress, TX $50


Loc Văn Nguyễn, Davenport, IA $30


Hai V. Lê, Port St. Lucie, FL $30


Andy Phan, Westminster, CA $50


Ðinh Nguyễn, Midway City, CA $20


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6:


 


Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Chùa Liên Hoa, Garden Grove, CA $500


ÔB. Trần Huỳnh Châu & Nha Sĩ Liên Hương, Orange, CA $1,000


Can Thanh Huỳnh, Denver, CO $200


Doan Vương Vũ, Huntington Beach, CA $100


Mr. Clayton Harris, San Diego, CA $100


Hai D. Nguyễn, Richmond, TX $200


Lê Thanh Hòa, Baldwin Park, CA $100


Vị Ẩn danh Massachussetts, c/o Khổng Thanh Hương, Rancho Santa Margarita, CA $150


Cô Chi Nguyễn, Glendale, AZ $100


Bà Bửu Tô c/o Kim Liên T. N. Công Huyền, Centerville, VA $200


Quy Thị Ðoàn, Arlington, VA $20


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Thạch Sol, Sóc Trăng, B2 ÐPQ Sq:890.208. Cụt chân trái.


Nguyễn Thanh Mây, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:661.857. Cụt chân trái.


Võ Văn An, Trà Vinh, NQ Sq:M07.293. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Bé, Ðồng Tháp, B2 CLQ Sq:510.410. MDVV loại 2.


Nguyễn Phước Tường, Cần Thơ, B1 ÐPQ Sq:230.639. MDVV 80%.


Trần Công Ðào, Cần Thơ, TS ÐPQ Sq:732.102. MDVV 35%.


Chau Phinh, An Giang, HS ÐPQ Sq:051.346. Mù mắt phải. Gãy chân trái.


Chau Cọp, An Giang, CLQ Sq:511.807. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Phiên, Sóc Trăng, CLQ Sq:300.888. MDVV 50%.


Phan Phụ, Cần Thơ, TS1 CLQ Sq:094.555. Gãy chân phải.


Ha Văn Tiêu, An Giang, HS ÐPQ Sq:602.272. MDVV 65%.


Nguyễn Trọng Kim, An Giang, TS CLQ Sq:513.011. Bị thương ở trán, sọ.


Nguyễn Văn Có, Sóc Trăng, NQ Sq:496.578. Gãy chân phải.


Mai Văn Mau, Sóc Trăng, NQ Sq:820.283. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Sô, Sóc Trăng, NQ Sq:448.697. Cụt bàn chân phải.


Lâm Văn Thảo, Cần Thơ, ThS ÐPQ Sq:066.642. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Nhàn, Ðồng Tháp, B2 CLQ Sq:519.146. Cụt chân trái.


Trần Văn Lập, Kiên Giang, NQ Sq:442.353. Bị thương ở kháp người.


Lý Ngọc An, Sóc Trăng, B2 ÐPQ Sq:885.756. Gãy chân trái.


Quách Thôn Hỷ, Sóc Trăng, HS CLQ Sq:503.038. Gãy 2 chân. Bị thương ở cột sống.


Huỳnh Hên, Sóc Trăng, HS ÐPQ Sq:257.433. Liệt tay phải. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Thường, Trà Vinh, NQ Sq:483.018. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Của, Trà Vinh, B2 ÐPQ Sq:463.091. Gãy chân trái. Lao.


Châu Phong, Sóc Trăng, NQ Sq:909.683. Cụt chân trái.


Châu Văn Hữu, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq:508.628. Bị thương ở bàn chân phải.


Trần Văn Hóa, Vĩnh Long, NQ Sq:423.169. Bị thương ở bụng.


Phan Văn Ðời, An Giang, B2 ÐPQ Sq:765.238. Cụt chân trái. Lao.


Huỳnh Văn Hai, Trà Vinh, HS CLQ Sq:507.792. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Manh, Cà Mau, NQ Sq:917.021. Cụt tay phải.


Nguyễn Văn Tố, An Giang, B2 ÐPQ Sq:597.838. Gãy chân phải.


Lâm Văn Yên, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq:362.471. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Ðức, Trà Vinh, NQ Sq:421.685. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Bé, An Giang, B2 CLQ Sq:175.070. Cụt chân phải. Bị thương ở 2 chân.


Nguyễn Văn Sũng, Sóc Trăng, NQ Sq:455.502. Mù mắt trái.


Lê Văn Tôn, Trà Vinh, HS CLQ Sq:503.036. Liệt chân phải.


Phạm Văn Lập, Cần Thơ, ÐU ÐPQ Sq:181.397. Gãy chân trái, tay trái.


Nguyễn Văn Gắt, Vĩnh Long, B1 ÐPQ Sq:500.287. Bị thương ở hàm trái.


Thạch Sốc, Trà Vinh, B1 ÐPQ Sq:174.218. Cụt 1 chân.


Ðỗ Văn Nhì, Kiên Giang, B2 CLQ Sq:500.929. Bị thương ở đầu.


Nguyễn Văn Nghiệp, Trà Vinh, HS ÐPQ Sq:786.272. Cụt chân phải.


Phạm Ngọc Oanh, Cần Thơ, HS ÐPQ Sq:625.056. Cụt chân trái.


Trương Thanh Tùng, An Giang, TS CLQ Sq:513.221. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Kiệt, Long An, NQ Sq:340.311. Cụt tay phải.


Trần Văn Ðức, Cà Mau, HS CLQ Sq:500.952. Mù mắt phải.


Dương Văn Thái, Vĩnh Long, HS CLQ Sq:503.781. Gãy chân phải.


Tô Văn Thu, Kiên Giang, HS ÐPQ Sq:428.465. Cụt chân trái.


Bùi Ngọc Hưng, Ðồng Tháp, Biêt Kích. Gãy chân trái. Gãy tay phải.


Danh E (N.V.Hoanh), Kiên Giang, CLQ Sq: 506.736. Mờ 2 mắt.


Nguyễn Văn Viễn, Vĩnh Long, TS CLQ Sq: 195.656. Gãy tay trái.


Lê Tấn Lực, An Giang, HS CLQ Sq:774.124. Cụt chân trái.


Bùi Văn Thâm, An Giang, HS1 BÐQ Sq:304.161. Bị thương ở mông, chân trái.


Lê Văn Năm, Cần Thơ, TS CLQ Sq:100.370. Gãy chân trái.


Phan Văn Hai, Cần Thơ, B1 ÐPQ Sq:284.314. Cụt chân trái.


Lê Văn Luông, Hậu Giang, TS CLQ Sq:500.962. Liệt tay trái.


Phạm Văn Truyền, An Giang, CLQ Sq:207.746. Cụt tay phải.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Thị Thanh, Cần Thơ, Quả phụ Cố HS1 Lê Hồng Lực. Tử trận năm 1973.


Hồ Thị Chuột, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Phạm Ca. Tử trận năm 1965.


Nguyễn Thị Sen, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố HS Ðỗ Văn Phú. Tử trận năm 1973.


Lâm Thị Chính, Bạc Liêu, Quả phụ Cố HS1 Lê Văn Út. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Lan, Quảng Ngãi, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Trang. Tử trận năm 1973.


Ðinh Văn Khải, Long An, Tổ phụ Cố B2 Ðinh Văn Xon. Tử trận năm 1970.


Khả Thị Hà, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Thền. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Ðẩu, Tây Ninh, Quả phụ Cố B1 Trần Văn Hoàn. Tử trận năm 1972.


Hoàng Thị Giáo, Bình Dương, Quả phụ Cố TS Lê Ðăng Công. Tử trận năm 1970.


Trần Thị Quế, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B1 Trần Ðiềm. Tử trận năm 1968.


Lưu Thị Kim Oanh, Vĩnh Long, Quả phụ Cố ÐU Ðặng Thanh Sơn. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Bé, Tiền Giang, Quả phụ Cố TS Trần Văn Hoàn. Tử trận năm 1972.


Hoàng Thị Hồng, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố TS Nguyễn Quang. Tử trận năm 1975.


Lê Thị Nỗi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Tới. Từ trần năm 2003.


Trần Thị Rang, Hậu Giang, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Nhường. Tử trận năm 1966.


Phạm Thị Dẩu, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS Nguyễn Văn Xinh. Tử trận năm 1963.


Nguyễn Thị Thảo, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Văn Hai. Tử trận năm 1973.


Trần Thị Bân, An Giang, Quả phụ Cố HS Trương Văn Khiết. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Mậu, Cần Thơ, Quả phụ Cố B2 Phạm Ðức Quý. Tử trận năm 1963.


Phan Thị Thu, Daklak, Quả phụ Cố ThS Trần Vinh. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Lợi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TS Nguyễn Sơn Hà, Tử trận năm 1969.


Phan Thị Nghi, Vĩnh Long, Tổ phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Ruộng. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Hai, Ðồng Nai, Quả phụ Cố NQ TrầnThu Bảo. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Ðẹp. An Giang, Quả phụ Cố HS1 Dương Văn Thắng. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Ðèo, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Trần Văn Cả. Tử trận năm 1967.


Phạm Thị Cúc, Saigon, Quả phụ Cố ChTg Trần Văn Hai. Tuẫn tiết năm 1975.


Ngô Thị Hường, Quảng Nam, Quả phụ Cố HS Nguyễn Quế. Tử trận năm 1967.


Ðặng Thị Khuyên, Saigon, Quả phụ Cố HS Nguyễn Văn Sơn (mù). Từ trần năm 1986.


Phạm Thị Nga, Lâm Ðồng, Quả phụ Cố NQ Hà Văn Ðường. Tử trận năm 1968.


Tạ Thị Cảnh, Saigon, Quả phụ Cố ThT Mai Ngọc Hưng. Tử trận năm 1972.


Ðặng Thị Mẫn, Bến Tre, Quả phụ Cố HS Cao Văn Em. Tử trận năm 1971.


Cao Thị Thương, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS Huỳnh Văn Xi. Tử trận năm 1972.


Trần Thị Phụng, An Giang, Quả phụ Cố ÐU Trương Văn Tiễn. Từ trần năm 1976.


Phạm Thị Tuyết, Bình Thuận, Quả phụ Cố HS1 Mai Chín. Tử trận năm 1971.


Huỳnh Thị Cải, Bình Thuận, Quả phụ Cố B1 Lê Văn Diện. Tử trận năm 1960.


Lưu Thị Lười, Khánh Hòa, Quả phụ Cố ÐPQ Nguyễn Chơn. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Cái, Bình Thuận, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Xin. Tử trận năm 1964.


Nguyễn Thị Ðính, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS Lê Văn Lùn. Tử trận năm 1971.


Tăng Thị Gia Kỳ, Bình Thuận, Quả phụ Cố ÐT Ðàm Văn Quí. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Hoàng, Quảng Nam, Quả phụ Cố TU Nguyễn Văn Viên. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Ngọc Liễu, Ðà Nẵng, Quả phụ Cố TrU Phạm Văn Minh. Tử trận năm 1970.


Lê Thị Giảng, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Phạm Công Ân. Tử trận năm 1971.


Mai Thị Cam, Bình Thuận, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Trợ. Tử trận năm 1968.


Dương Thị Phấn, Sóc Trăng, Quả phụ Cố TS Trần Xước Hải. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Hương, Quảng Nam, Quả phụ Cố TU Nguyễn Nhật trình. Tử trận năm 1971.


Lê Thị Phấn, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TrU Nguyễn Hữu Cầu. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Nết, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS Trần Ngay. Tử trận năm 1964.


Nguyễn Thị Phương Thủy, Cần Thơ, Con Cố TS Nguyễn Văn Cầu. Tử trận năm 1970.


Trương Thị Mạnh, Sóc Trăng, Quả phụ Cố TS1 Hồ Văn Thuận. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Màu, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TS1 Nguyễn Hữu Nguyên. Tử trận năm 1971.


Trần Thị Hường, Huế, Quả phụ Cố ThS Nguyễn Sanh. Tử trận năm 1974.


Lê Thị Huynh, Long An, Quả phụ Cố B1 Trương Văn Huấn. Tử trận năm 1970.


Trần Thị Hai, Vĩnh Long, Tổ phụ Cố B2 Lê Văn Bé, Tử trận năm 1969.


Huỳnh Thị Sữa, Trà Vinh, Quả phụ Cố HS Ngô Văn Xã. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Ba, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 Phạm Lựu. Tử trận năm 1968.


Lê Thị Sóc, Quảng Trị, Quả phụ Cố TS Hồ Bảo. Tử trận năm 1967.


Nguyễn Thị Chót, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS1 Trương Bưởi. Tử trận năm 1972.


Hoàng Thị Huyền, Bình Thuận, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Tài. Tử trận năm 1974.


Lương Thị Ý, An Giang, Quả phụ Cố B1 Lê Văn Bền. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Thị Huệ, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS Nguyễn Long. Tử trận năm 1969.


Thái Thị Soạn, Bình Thuận, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Rỡ. Tử trận năm 1966.


Mai Thị Biền, Bình Thuận, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Thọ. Tử trận năm 1970.


Phùng Thị Thê, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS1 ÐPQ Trần Nên. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Thị Thanh Lộc, Saigon, Quả phụ Cố ThTá KQ Trương Phùng. Tử trận năm 1975.


Bùi Thị Son, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Hạnh. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Tuyết, Cần Thơ, Quả phụ Cố TU Phạm Văn Sang. Từ trần năm 1977.

Bới đất tìm xương

 


Trần Ðình Thế


 


Từ một mẫu tin nhắn


 


Những ngày này Saigon, một buổi trưa hè nóng bức, tôi lang thang vào Internet một cách bất định thì vô tình đọc được một tin nhắn tìm người thân: “Gia đình muốn tìm tin tức về người anh của chúng tôi Lê Văn Tài, số quân 74/70/428, thuộc Tiểu Ðội 1, Tiểu Ðoàn 38, Liên Ðoàn 32 Biệt Ðộng Quân. Trong lúc rút quân từ Tây Ninh về thì mất tich….”










Chiếc đồng hồ đeo tay tìm thấy trong nấm mồ tập thể.


Tôi dừng lại suy nghĩ một hồi rồi quyết định sẽ liên lạc với người thân của gia đình chú Tài – vì bố tôi chính là Cố Thiếu Tá Trần Ðình Tự, tiểu đoàn trưởng Tiểu Ðoàn 38, Liên Ðoàn 32 Biệt Ðộng Quân với mong ước nhỏ nhoi là cung cấp thông tin một cách khách quan nhất. Thông tin từ Mẹ tôi về thời điểm bà nhận xác Bố tôi vào ngày 3 tháng 5, 1975 là tại trường tiểu học Trung Lập Hạ, xã Trung Lập Hạ, huyện Củ Chi. Tôi liền liên lạc với cô Hương là người nhà của chú Tài….


 


Ngày thứ nhất:


Cái cảm xúc trở lại nơi chiến trường xưa làm lòng tôi xao động, lúc trên đường đầu óc cứ ngẩn ngơ hình dung ra khoảnh khắc đau buồn nhưng kiêu hùng, nơi đây vào giờ thứ 25 của cuộc chiến, Bố tôi và các chiến hữu đã đánh một trận để đời và đã anh dũng nằm xuống cho quê hương, thỏa ước lòng kiêu hãnh, không bao giờ đầu hàng – họ những chiến sĩ BÐQ oai hùng đã chiến đấu đến những viên đạn cuối cùng.


Quãng đường khoảng 50 km đưa tôi đến trường tiểu học Trung Lập Hạ, xã Trung Lập Hạ, huyện Củ Chi. Tôi đứng trước cổng trường mà lòng đau thắt từng cơn, hình dung cảnh các chiến sĩ BÐQ trói tại sân trường, bị nhục mạ, hành hạ… trước khi đem ra cái mương gần đó để tàn sát bằng những họng súng của bọn du kích tại địa phương, sao mà não lòng. Một cơn gió mạnh mẽ, cùng với cái nắng gay gắt mang cát bụi bất chợt đi ngang qua làm tôi chợt bừng tỉnh… Ghé vào quán nước nhà tranh vách đất ven đường ngồi trấn tỉnh lại, tôi hỏi thăm chủ quán nước và họ cho biết tin; có một hố chôn tập thể cách chỗ tôi ngồi khoảng 1km, trên bờ ruộng của ông Mười Nghe, chính xác là 12 người lính của BÐQ bị tàn sát sau khi đã chiến đấu đến cùng và không chịu đầu hàng, họ bị bắt tại Hương lộ 2… tôi gần như mất hồn… thầm nghĩ như vậy là đúng rồi. Bỗng nhiên có một người được gọi là cô Sáu ở đâu xuất hiện như một định mệnh, Cô tự nhiên kéo ghế lại sát bàn của tôi đang ngồi và nói như đang lên đồng: cái hố chôn tập thể là của lính Ông Cọp trên vai trái, mà hình như người ta gọi là Biệt Ðộng Quân, nghe đâu rút quân từ Tây Ninh về đến đây bị phục kích” tôi buộc miệng reo lên: như vậy là đúng rồi…


Tiếp đó cô Sáu nói, ngoài BÐQ rút từ Tây Ninh về đánh trận sau cùng, không có trận đụng độ nào hết… chỉ có là sau ngày 30 tháng 4 bọn du kích đi lùng sục các dân địa phương mà đi lính VNCH, chúng cũng mang ra mà tử hình hết… Cô còn nói với tôi là phải gặp chủ của cái ruộng đó là ông Mười sẽ biết được thêm tin tức, nói xong cô đứng lên đi về như một làn gió mà tôi quá bối rối chưa kịp để cám ơn…


Sau đó tôi xin phép đứng lên và ra ngay bờ ruộng nơi tử hình 12 quân nhân BÐQ, nó trước đây là những cái hào được đào để chống chiến xa… Người chủ quán nước hướng dẫn ra tận nơi đó là cái mô đất chôn 12 người, bọn du kích tập trung các quân nhân BÐQ đứng trên mép của cái mương rồi xả một loạt đạn AK, các thi thể ngã rộp như cây chuối bị đốn, sau đó chúng bỏ đi, người dân xung quanh thấy tội nên đã đắp vội nắm đất cho những anh hùng vô danh này…


Cảm giác lúc đó khó diễn tả, tôi cứ nhắm nghiền mắt và rơi lệ, giọt nước mắt của sự tiếc thương,đau đớn, giọt nước mắt của lòng căm phẫn… để lắng nghe cũng như để hình dung ra thời khắc đó, chiều ngày 30 tháng 4 của 36 năm về trước… tôi như dại người nhưng vẫn có giữ bình tĩnh nhằm để tìm hiểu thông tin một cách chính xác nhằm xác định bốc hài cốt cho chú Tài – là người lính truyền tin ở lại sau cùng với Bố tôi.



Ngày thứ hai:


Những dòng chữ tìm người thân tưởng chừng như vô cảm trên Internet, nhưng chan chứa khát vọng muốn tìm được tông tích của người thân, làm cho tôi có nhiều động lực đễ phải cố gắng tìm được nơi diễn ra trận đánh và những cái chết đầy anh hùng của các quân nhân BÐQ đã oai dũng chiến đấu đến phúc cuối cùng cùng với Bố tôi.


Tiếp tục lên đường chạy qua nhà chú Mười, ông là chủ ruộng nơi có cái hố chôn tập thể, như một sự sắp đặt ngẫu nhiên hay có sự trợ giúp của một sự huyền bí nào đó, ngày tôi nói chuyện cũng là ngày ông vừa từ Saigon về sau thời gian nằm bệnh viện. Chú hỏi ngay vào vấn đề: tôi có giúp được gì cho mấy chú? Tôi bắt đầu câu chuyện: cháu là người thân của một trong mười hai người nằm ở cái hố chôn tập thể đó, giờ chú có thể kể lại chi tiết chính xác về cái hố chôn này không?


Chú Mười vội pha ấm trà và châm điếu thuốc hút, ông kể: lúc thời điểm đó thì tôi không chứng kiến việc này, nhưng sau ngày 30 tháng 4 người dân ở đây ai cũng biết là cái hố chôn 12 người lính là nằm chính trên bờ ruộng của tôi, tôi trồng lúa nhưng không dám trồng trên phần mộ đó, đến dịp Rằm hay Tết tôi đều mua đồ cúng cho mấy ổng và cầu mong là người thân sẽ tìm đến và mang họ về. Tiếp theo ông nói, chính xác theo lời kể thì là 12 quân nhân của BÐQ nghe nói rút quân từ Tây Ninh, khu vực ấp chợ Rầy, Khiêm Hanh, Bầu Ðồn về đến đây thì bị phục kích cũng được chôn ở cái hố đó. Tôi tiếp lời, như vậy chú có biết ai là du kích hay những người tham gia trận đánh đó không?


Ông rít một hơi thuốc thật sâu và nói: hiện nay chỉ còn một người có thể biết chính xác là ông Út – trước đây là du kích ở địa phương này, may ra ông có thể xác định cho các chú, tôi như vừa nhặt được vàng, vừa mừng, hồi hộp và lo lắng… không biết là họ có thể tận tình giúp đỡ hay không, cho dù cuộc chiến đã xãy ra 36 năm… tôi chợt rùng mình…


Sau lời cám ơn và không quên tạm biệt chú Mười, tôi nói: cháu xin đại diện gia đình kính mong Chú tạo điều kiện để bốc mộ của 12 người cho họ về chùa để siêu thoát… Chú ấy trả lời ngay: Tôi sẽ tạo mọi điều kiện cần thiết đễ các chú bốc mộ, giống như tôi làm công đức, ông nở một nụ cười nhân hậu và hạnh phúc.


Ðường từ Củ Chi về Saigon trời bỗng mưa nặng hạt, những cơn gió xào xạc mang theo những giọt mưa rơi làm tôi cay mắt… nhưng không tôi đã bật khóc vì bao nhiêu kỷ niệm tràn về… khóc và buồn cho cái bản tính ích kỷ của mình vì trước đây tôi luôn luôn nghĩ rằng chỉ có Bố tôi là anh hùng nhưng sau khi thực hiện cuộc đi tìm mộ này tôi mới nhận biết một điều thiêng liêng cao cả là, họ những người đã cùng chung lý tưởng với Bố tôi cũng quá xứng đáng là những anh hùng vị Quốc vong thân, và dù có muộn màng họ sẽ nằm trong nơi trân trọng và đáng quí nhất trong trái tim và tâm hồn của mọi người.


Họ thật sự đúng là những “người chiến sĩ vô danh.”


 


Ngày thứ ba:


Trằn trọc thao thức cả đêm không tài nào chợp mắt được, đầu óc tôi có quá nhiều suy tư và trắc ẩn… cảm giác vừa mừng vừa lo, vừa hạnh phúc vừa đau khổ… cầu mong trời mau sáng để tôi lên đường đi Củ Chi để gặp lại nhân chứng sống và duy nhất còn lại đó là chú Út – người du kích năm xưa. Có thể hiểu được nỗi lo trăm mối của tôi vào thời điểm đó: có thật sự là cái hố chôn mà chính tay Mẹ tôi 36 năm về trước đi tìm xác Bố tôi đã đào lên và lắp lại, có thật, sự là cái hố của 36 năm về trước và có chú Tài không? Mà nếu có chú Tài thì lấy gì chứng minh nếu không có thẻ bài, thẻ căn cước, hoặc các loại giấy tờ khác…


Ðường về Củ Chi dường như ngắn lại, tôi đến ngay ngã tư Tỉnh lộ 2 và Hương lộ 7 là nơi TÐ 38 rút quân từ Tây Ninh về cố gắng đến Ðồng Dù –=- nhưng trên thực tế Ðồng Dù đã thất thủ vào ngày 29 tháng 4, 1975 mất rồi. Tôi đứng yên lặng một hồi lâu, đốt vội điếu thuốc, đứng tựa vào thành cầu Sạn nơi đã diễn ra trận đánh nhằm hồi tưởng lại thời khắc của 36 năm về trước.


Tiếng xe chạy qua lại làm tôi không thể nào tập trung được, tôi quyết định tiếp tục rong rủi lên đường, chạy thêm một đoạn đường nữa là đến nhà chú Út, nhà ông nằm sâu trong một con hẻm nhỏ sình lầy lội, nhà ông bán quán nước và cơm trưa cho các công nhân của một xí nghiệp gần nhà.


Tôi dừng xe lại như một người khách bình thường, kêu một ly café đá tôi hỏi người phục vụ: có phải đây là nhà của chú Út không? Người con gái liền trả lời: Ba đang ngủ, anh tìm Ba có việc gì không? Tôi liền đáp: em vui lòng gọi Ba dậy, anh ở Saigon xuống có việc cần hỏi Ba… Tôi nín lặng và hồi họp trong khi chờ ông thức dậy, 10 phút trôi qua mà tưởng chừng như dài vô tận.


Và ông đã bước ra, dáng vóc còn mệt mỏi và ngái ngủ. Tôi mời ông ngồi và bắt đầu câu chuyện:


“Cháu từ Sài Gòn xuống, vì cháu có người quen nhờ đi tìm cái hố chôn tập thể ở ngoài tỉnh lộ 7,” chú Út liền nói: “Ðúng rồi, ở đó có cái hố chôn nhưng tôi không còn nhớ gì hết?…” Tôi giống như từ trên mây rơi xuống mặt đất, cố kiềm nén cảm xúc, tôi mời ông uống nước và tiếp tục câu chuyện. Tôi kể ông nghe toàn bộ câu chuyện đã nói với chú Mười và cô Sáu…. Ông liền đột ngột thay đổi cách nói chuyện: ông kể là lúc đó khoảng 11h00 đến 12h00 trưa thì người dân về báo là có một nhóm lính được trang bị đầy đủ súng, máy truyền tin… đang tiến về hướng căn cứ Ðồng Dù có bắt theo vài du kích để dẫn đường và dường như họ không đến địa điểm tập trung để đầu hàng.


Du kích xã tất cả ở đây rất đông vì thời điểm này xã Trung Lập Hạ đã là vùng giải phóng vào ngày 29 tháng 4, ngày mà căn cứ Ðồng Dù thất thủ. Tôi nói tiếp: cháu là người được người nhà nhờ đi tìm cái hố chôn vì họ có thông tin là người nhà họ bị chết tại khu vực này sau khi rút quân từ Khiêm Hanh, Bầu Ðồn, Tây Ninh về. Chú Út chợt reo lên đúng rồi, tôi nhớ ra rồi dẫn cánh quân đó về có ông thiếu tá rất đẹp trai, lúc đó du kích của tất cả khu vực đều tập trung để đánh chặn TÐ đó, tôi như đứng tim vì câu nói vô tình của chú Út về Bố tôi – nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: cháu có liên hệ được với vợ của ông thiếu tá đó vì cô ấy là người chỉ cái hố chôn này. Chính cô ấy là người lúc đi nhận xác đã tự tay bới cái hố đó lên khi đi nhận xác chồng, cái hố chôn rất cạn vào thời đểm đó, cô ấy kể chỉ cần cào nhẹ lớp đất là phát hiện ra xác người liền….


Chú Út ngắt lời và nói tiếp về trận đánh, lúc du kích đã dàn quân ra phục kích xong thì TÐ đó về đến khoảng 40 người và lọt vào vòng vây của toàn bộ du kích ở đây. Phía du kích phóng loa kêu gọi đầu hàng, đáp lại là tiếng súng nổ từ TÐ 38, như vậy là họ quyết đánh rồi, cuộc giao tranh du kích và TÐ 38 đánh nhau khoảng được 30 phút. Rồi bỗng nhiên tiếng súng im bặt, không khí nặng nề mùi thuốc súng, cảnh tượng người chết của hai bên nằm la liệt… tiếp đó phía du kích tiếp tục kêu gọi đầu hàng và thông báo căn cứ Ðồng Dù đã thất thủ nếu không đầu hàng sẽ có xe tăng đếm yểm trợ và tiêu diệt… vẫn không có lời đáp trả từ TÐ38… nhưng sau đó vài phút thì họ phát hiện TÐ 38 gần như kiệt quệ và hoàn toàn hết đạn từ lâu… tất cả còn lại 12 người bao gồm TÐT, người mang máy truyền tin, một sĩ quan thiếu úy đầu bạc, và 9 người lính còn lại… họ đang ngồi bên nhau cùng hút những điếu thuốc quân vụ cuối cùng, tất cả đã hết đạn và bị dẫn về trường tiểu học và trói tất cả tại đó…


Tôi gần như chết lặng, sự thật đây rồi… vì từ đầu tiếp xúc với tất cả mọi người tôi đã che giấu thân phận của mình để nhằm tìm kiếm và có một thông tin khách quan nhất về cuộc tìm mộ đầy gian nan vất vả này nhưng đầy bất ngờ, nhiều cảm xúc, vì tôi đã được nghe kể về trận đánh oai hùng của Bố tôi và các chiến hữu, và cũng quan trọng không kém là sự thật về cái chết của Bố tôi. Tôi quyết định tạm dừng tại đây và xin phép ra về vì tôi bắt đầu muốn khóc nhưng cố kìm nén lại. Sau khi từ giã tôi nói, hôm nay cháu đến đây là để tìm hiểu có phải là cái hố đó chôn các lính rút từ Tây Ninh về, chú Út tuyên bố chắc nịch, chính xác rồi đó, chính chú là người canh chừng khi họ bị trói trong trường học nên chú nhớ rõ từng khuôn mặt từng người. Ðể hôm khác lên nếu chú còn nhớ gì thì sẽ kể tiếp.


 


Ngày thứ tư:


Về đến nhà thì trời đã tối hẳn, cơm nước xong là tôi lên net để thông tin cho người nhà của Chú Tài, là người lính truyền tin của Bố tôi. Sau một vài phút thấy nickname của cô Hương đang online thì tôi mừng khôn xiết và tôi đã truyền tải những thông tin mà tôi có được mong mỏi là gia đình có thêm tin tức về chú Tài… Cô Hương nói ngay như vậy là đúng rồi, chắc cô sẽ về Việt Nam cùng tôi thực hiện việc tìm hố chôn và cải táng, tôi hơi bất ngờ về việc này vì tôi nghĩ rằng gia đình của chú Tài sẽ đi cùng tôi chứ không phải là cô Hương và cô ấy chỉ là người yểm trợ. Cô nói rất cương quyết rằng cô sẽ về VN một chuyến… Tôi nói tiếp cháu cũng nhiều cảm xúc quá nên nghĩ ngơi vài ngày, sau đó cháu sẽ tiếp tục lên đó thêm lần nữa để nghe chú Út kể tiếp may ra có thêm tin tức gì mới… và cô Hương đồng ý.


Tôi liền liên lạc với Mẹ để kể về cuộc tìm kiếm của tôi, biết là Bà sẽ rất buồn nhưng biết làm sao được vì Mẹ tôi có thể may ra nhớ thêm điều gì. Bà nói, con cố gắng làm hết sức mình để giúp họ vì lúc đó gia đình chỉ mong là tìm được xác của Bố chứ đâu có khả năng và thời gian làm cho những người còn lại, đó là trăn trở của Mẹ suốt bao nhiêu năm qua, tôi nói Mẹ yên tâm đây là trách nhiệm và bổn phận con phải làm, chứ con không hề nghĩ đây là một việc làm từ thiện hay công đức, tôi biết Mẹ tôi rất hài lòng về cách suy nghĩ của tôi.


Vài ngày trôi qua, đầu óc tôi cứ quay cuồng với bao suy nghĩ chẳng tập trung được vào việc gì nhưng tôi mừng thầm vì đã có thêm nhiều tình tiết là người ở lại cuối cùng sau trận giao tranh giờ thứ 25 có một người lính truyền tin của Bố tôi, sau cuộc đụng độ vẫn con mang máy truyền tin cho TÐT…


Rồi cô Hương cũng đã về đến Việt Nam, chúng tôi ngồi bàn bạc cách làm sao cho nhẹ nhàng và nhanh chóng vì có lẽ chẳng ai muốn về lại nơi đau thương đó. Tôi và cô quyết định sẽ xuống nơi hố chôn tập thể với mong muốn là thông báo cho các Chú là khai quật và đem các chú về nơi an lành nơi không có tiếng súng, sự tàn ác, dã man mà chỉ có tiếng kinh hàng ngày.


Vài ngày sau đó, tôi, cô Hương, chú Nguyên (người em của chú Tài) lên đường về Củ Chi, trên đường đi chẳng ai nói với ai lời nào, ai cũng mong muốn là mau đến nơi nhưng dường như tôi thấy đoạn đường sao mà xa vời vợi, cái cảm giác cứ ảm ảnh tôi trong suốt quãng đường, khi ngôi trường hiện ra trước mặt cũng là lúc mọi người đã thấm mệt.


Tôi đã hướng dẫn và đã kể cho mọi người nghe về câu chuyện mà tôi đã được chú Út kể cho tôi nghe, ai cũng không cầm được nước mắt. Khi đến nhà chú Út thì có một việc không ai ngờ đến là khi vừa thấy chú Nguyên thì chú Út buộc miệng kêu lên: giống lắm, chú này giống cái ông lính truyền tin mang máy cho ông thiếu tá… mọi người ai cũng giật bắn người vì câu chuyện bất ngờ này… Sau vài câu nói chuyện chúng tôi cùng mang một số đồ cúng mang theo ra cái hố chôn…










Những khúc xương chân được tìm thấy đầu tiên.


Như vậy đấy mọi người ơi, dù 36 năm về trước họ có thể là kẻ thù của nhau, nhưng giờ đây nhìn hình ảnh này tôi không thể cầm được nước mắt, khóc nhiều rồi tôi cũng chẳng biết khóc vì cái gì nữa… nhưng cái hình ảnh này đã làm tôi thật sự cảm động.


Sau các nghi thức cúng kiến xong, chúng tôi quay lại nhà chú Út để bàn về việc tiến hành khai quật, chú Út là người đã thật sự giúp đỡ rất nhiều, ông làm vì tình người, sự cảm thông, hay sự hối hận???… Nhưng tôi hy vọng đó là những việc làm xuất phát từ tình người, những cử chỉ và hành động của ông phần nào làm xoa dịu mọi người khi nghĩ về cái chết thương tâm và uất nghẹn của các quân nhân BÐQ. Ông là người đã giúp chúng tôi liên hệ với bên công nhân khai quật, chuẩn bị đồ cúng, liên hệ với ủy ban xã v.v…


Chúng tôi dùng cơm tại nhà ông và ngồi cùng nhau để bàn bạc việc bốc hài cốt đã được cô Hương ấn định là ngày 16 tháng 9, 2011. Ðường từ Củ Chi về trời mưa nặng hạt, như khóc thương thân phận đất nước Việt Nam điêu linh trong chiến tranh, bao cảnh lầm than, nhiều gia đình tan vỡ…


 


Ngày thứ năm:


Lại một đêm mất ngủ và thao thức, trằn trọc để mong trời sáng… và rồi buổi sáng đến thật mau, tôi chuẩn bị ra khỏi nhà không quên thắp vài nén nhang cho Bố tôi và cầu mong ông sẽ phù hộ cho chúng tôi khai quật một cách nhanh chóng và chính xác. Khi tôi đến nhà cô Hương thì mọi người đã tề tựu đông đủ, chúng tôi vội vàng lên đường vì ai cũng mong mỏi là sẽ mau chóng đến nơi, trên đoạn đường đi tôi thấy dường như ai cũng căng thẳng và lo âu, riêng tôi như đã đề cập ở phần đầu, cảm giác bấc an, lo lắng, những câu hỏi vẫn chưa có lời đáp, có lẽ không ngoa khi có thể nói rằng, chính tôi là người mong muốn đến thật nhanh tại hiện trường.


Các địa danh như căn cứ Ðồng Dù, cầu Sạn (nơi diễn ra trận đánh), trường học (nơi giam giữ và trói các quân nhân BÐQ)… đều nằm lại sau lưng và chúng tôi cuối cùng cũng đến nơi cái hố chôn đó. Bên bộ phận bốc mộ họ đã đến thật sớm làm các thao tác cần thiết như chuẩn bị đồ nghề và đồ cúng, chú Út cũng đến đó từ bao giờ, tôi thấy ông trầm ngâm và rất suy tư. Sau các nghi thức cúng kiến và thắp nhang cầu nguyện, Sư Cô quyết định là đã đến giờ bắt đầu khai quật, mọi người đã chờ đợi giây phút này rất lâu, đối với gia đình chú Tài thì chắc là đã 36 năm rồi họ chờ đợi giây phút này. Nhà ngoại cảm cầm tay người em của chú Tài và bắt đầu xác định vị trí khai quật…. ai cũng nín thở chờ đợi…


Bên bộ phận khai quật bắt đầu cào lớp cỏ khô ra nhằm xác định vị trí cho chính xác, mỗi nhát cuốc là mỗi lần tim tôi nhói lên vì hồi hộp, người tôi lạnh toát mặc dù đứng giữa cánh đồng trời đang chói chang nắng… sau chừng khoảng vài cuốc, nước từ dưới hố bắt đầu trồi lên làm việc khai quật bị chậm lại vì họ phải cuốc đất đấp thành những cái đê nhỏ nhằm chặn không cho nước tràn vào lại các chỗ đã được đào. Dũng là người chỉ huy các công nhân đào mộ nói với tôi rằng: đúng rồi em có cảm nhận sắp đến chỗ có xương rồi vì theo kinh nghiệm của em chổ nào có xương người thì đó đất sẽ rất mềm…


Vừa nói chuyện với tôi Dũng vừa lấy bàn tay thọc xâu vào lớp đất bì bõm nước, bỗng nhiên Dũng kêu to lên: có xương rồi, xương này to lắm, chắc là xương ống chân…. Tôi như trút được gánh nặng một phần vì đây đúng là hố chôn rồi, nhưng để xác định là có hài cốt chú Tài hay hài cốt của các quân nhân BÐQ là một quá trình rất dài và phải có kỷ vật gì để chứng minh. Dũng nhoẻn miệng cười và hỏi: anh có muốn xem không, không một giây để suy nghĩ tôi trả lời: tất nhiên và tôi là người đầu tiên nhìn thấy cái xương chân đó. Dũng làm một vài động tác và cầm lên một ống xương chân dài, còn nguyên chiếc vớ đã ngả màu bao bọc lại, bất ngờ tiếp theo là còn cả sợi dây trói bằng chỉ cước xanh to bằng ngón tay cái….nước mắt tôi đã rơi vì có lẽ đây là khoảnh khắc đã làm tôi xúc động và sẽ ám ảnh tôi mỗi khi nghĩ về nó, tôi bỗng nhiên hình dung ra thời khắc đó: khi bọn du kích dẫn các quân nhân BÐQ anh hùng ra tàn sát tập thể, họ vẫn bị trói chặt tay hoặc chân, tôi cố dằn cơn xúc động nhưng nước mắt cứ tuôn rơi, lòng tôi gầm thét như bị ai làm tổn thương… tôi tự hỏi tại sao lại có dây nịt, có lẽ lúc khi bị tàn sát họ vẫn mặc đồ quân phục kiêu hãnh của Biệt Ðộng Quân…


Cảm giác đau xót như ai xát muối vào vết thương, nhưng đây là vết thương lòng làm sao mà lành lại được… bỗng nhiên chú Út đứng sau lưng tôi từ khi nào, ông vỗ vai tôi nhè nhẹ như an ủi, làm tôi thức tỉnh nếu tôi quá xúc động sẽ để lộ ra tung tích của mình, đốt vội điếu thuốc lá và cố giữ bình tỉnh, tôi quay sang hỏi chú Út: vậy khi du kích bắn những người này thì họ đang mặc quần áo gì hả chú, ông suy nghĩ vài phút rồi nói: lúc đó đông ngươì lắm, nên chú chỉ nhớ là có người mặc chỉ cái quần cụt, người thì còn mặc quần dài của lính, người thì mặc áo, người thì cởi trần… lâu rồi chú chỉ nhớ có vậy. Tôi ra hiệu cho mọi người nghỉ ngơi một chút vì chính xác là đây rồi với lại tôi muốn có thêm thời gian để suy nghĩ. Tôi quay lưng lại thì hỡi ơi có cả hơn 40 người hiếu kỳ đang đứng xem từ khi nào mà tôi không biết họ đến từ đâu và từ khi nào, họ bắt đầu bàn tán: xót thương có, chửi rủa có, thông cảm có, mắng nhiếc có, cảm thông có và có người đã khóc… họ còn kể chính xác là thời điểm tàn sát vào xế chiều vào khoảng 4h00 hay 5h00 gì đó. Sau vài phút nghĩ ngơi và nói chuyện, bên công nhân khai quật tiếp tục công việc của mình, thời khắc quan trọng đã đến một cái thẻ bài đã được Dũng mang lên từ cái hố chừng nửa mét sâu: tôi như đứng tim và cầm ngay cái thẻ bài đến cái bờ ruộng có nước sạch rửa để xem và hy vọng đó là thẻ bài của chú Tài nhưng một thoáng thất vọng đã xuất hiện trên khuôn mặt của tôi, thẻ bài không phải của chú Tài mà là của:


Ly A Sam


Số quân: 70/131238


Loại máu: A+


Và một thẻ quân nhân cũng là của Chú Sam: tên đầy đủ là:


Lý A Sầm


Sinh ngày: 19/5/1950


Cha: Lý Man Soi


Mẹ: Hồ Thị Minh


Lúc này thời tiết càng nóng gay gắt cũng như lòng người cũng gay gắt nóng hy vọng tìm được thêm kỷ vật.


Và tiếp theo là một thẻ căn cước với nội dung:


Trịnh Ngọc Thuần


Sinh ngày: 3/03/1957 tại Saigon


Cha: Trịnh Hữu Hiền


Mẹ: Hứa Thị Là


Ðịa chỉ: 15/1 Ngô Quyền, Saigon


Như vậy thời điểm chú Sầm bị tử hình ông vừa tròn 25 tuổi và chú Thuần thì chỉ vừa 18 tuổi và 01 tháng. Tôi tự hỏi tại sao chiến tranh kết thúc, các anh là người thắng cuộc tại sao lại phải đối xử và tàn sát những người như vậy và giờ những người đã thi hành việc tử hình năm xưa đang ở đâu, họ có đứng trong vài chục người đang đứng kề cận bên tôi, và họ nếu có và chứng kiến thì họ đang nghĩ gì trong lúc này…. càng quanh quẩn với các câu hỏi tôi càng cảm phục và hãnh diện về các quân nhân BÐQ dưới quyền của Bố tôi, những anh hùng vô danh, vì lý tưởng họ đã chiến đâu đến hơi thở và viên đạn cuối cùng, họ còn quá trẻ để phải chết, nhưng họ đã quyết định chọn cái chết một cách đau đớn nhất nhưng vô cùng kiêu hãnh và đáng để thế hệ sau lấy đó làm niềm tự hào, trong những nổi đau thương luôn có những niềm kiêu hãnh.


Lúc này tinh thần mọi người bắt đầu bớt căng thẳng vì đã có những kỷ vật và ai cũng hy vọng sẽ có bất cứ kỷ vật gì là của chú Tài, có lẽ chú Sầm là người cẩn thận nên hầu như các giấy tờ đều còn. Tôi miên man với bao suy nghĩ và cầu nguyện thì Dũng lại moi từ lòng đất một cái túi nylon đã ngả màu theo thời gian, tôi lập tức cầm lấy và mở ra, thì trời ạ… một chai dầu gió hiệu “song thập,” một bàn chải đánh răng, một cây viết, một cái bóp cá nhân có hình một người mặc đồ lính chụp hình chung với một cô gái – nhưng rất mờ và rất khó để nhận diện khuôn mặt… tiếp theo trái tim tôi có lẽ ngừng đập trong thời khắc này: đó là một cái đồng hồ đeo tay sợi dây đồng hồ bằng da màu đen, còn nguyên vẹn, tôi vội vàng lẻn ra khỏi nơi đang quá đông người và ồn ào: cái đồng hồ đã bị gỉ sét theo thời gian nhưng hai kim đồng hồ thì còn nguyên vẹn…


Kim đồng hồ chỉ 4h14 phút ngày 31 – như vậy có 02 giả thuyết chúng ta có thể suy luận:


1. Các quân nhân bị tàn sát vào lúc 4h14 phút, ngày 30 tháng 4, 1975 vì đồng hồ đeo tay thời đó thường là đồng hồ lên giây nên chỉ chạy đúng 24 giờ sau đó lên giây thì mới tiếp tục vận hành, khi chủ nhân của chiếc đồng hồ này bị tàn sát thì nó vẫn tiếp tục chạy đúng 24 giờ (tức là ngày 31 tháng 4, 1975) nữa rồi mới ngừng hẳn 36 năm qua trong lòng đất.


2. Là chủ nhân chiếc đồng hồ đó bị tàn sát, vào lúc thời điểm đồng hổ chỉ lúc: 4h14 phút, khi nằm xuống đã gặp nước và hư hỏng ngay.


Tôi như điên như dại, ôm cái đồng hồ vào lòng và bật khóc tôi muốn hét thật to vào không gian yên tĩnh nơi tôi đang đứng một mình. Có một sự huyền bí nào hay chỉ là sự trùng hợp khó tin là các chú đã để lại một dấu hiệu cho mọi người và gia đình biết chính xác ngày và thời gian họ đã nằm xuống cho quê hương, đất nước.


Cuộc đào hố chôn vẫn tiếp tục, thoáng thất vọng đã hiện rõ lên khuôn mặt của cô Hương và gia đình chú Tài là vẫn chưa tìm được bất cứ vật gì để chứng minh là có chú Tài. Nhưng tôi thì hơi khác vì tôi nghĩ rằng trước tiên phải có bất cứ kỷ vật gì để chứng minh đây là TÐ 38, và tôi tiếp tục cầu nguyện, gào thét tên Bố tôi trong tâm khảm là hãy phù hộ cho tôi và mọi người. Và đây rồi thêm một cái bóp cá nhân được Dũng đưa tận tay tôi, tôi lập tức mở ra:










Em gái chú Tài cùng sư cô và gia đinh sửa soạn làm lễ khai quật.


Tôi lập tức đọc kỹ danh sách các quân nhân có tên và trong đó đã có tên của chú Sầm, như vậy như tôi đã nói ở trên chú Sầm là người cẩn thận….được điều động về TÐ 38, Liên Ðoàn 5, Biệt Ðộng Quân, phía sau có chữ ký ông Trung Tá Nguyễn Văn Ðương, liên đoàn trưởng LÐ 5 ký năm 1969, như vậy so với số quân của chú Sầm thì ông về TÐ 38 từ năm 1969 và đã vĩnh viễn không được thuyên chuyển sang các binh chủng khác.


Và một giấy có ghi phía sau là: Tiểu Ðoàn Trưởng TÐ 38, Biệt Ðộng Quân, ông Nguyễn Thanh Tiến hay Tiền… năm 1965.


Lúc này trời đã về chiều, ai cũng mệt mỏi và gần như không còn hy vọng gì là sẽ tìm kiếm được nữa vì cái hố đã được đào quá rộng rồi, với diện tích là 3m x 6m…


Sau khi hội ý với nhà ngoại cảm thì ông quyết định là tất cả đã đầy đủ và không nên tiếp tục đào nữa… tôi không thể giải thích được hiện tượng này chỉ biết là ông cứ đi quanh trên cái hố đã được đào, nhắm nghiền mắt và nói chuyện một mình.


Sau đó gia đình hội ý thật nhanh và làm các công tác nhận diện hài cốt của chú Tài bằng hình thức nhà ngoại cảm nói chuyện với các vong linh (lý do tôi không tường thuật việc này vì gia đình chú Tài đã bàn bạc với nhà ngoại cảm). Tiếp theo đó mọi người quyết định sẽ hỏa táng chú Tài và các quần áo, dây nịt, dây trói…. tại cánh đồng lúa nơi chú và các chiến hữu đã nằm lạnh lẽo suốt bao năm qua.


Số hài cốt còn lại tạm thời được để vào trong một cái “khạp” để hy vọng gia đình sẽ liên lạc và mang người nhà của mình về.


Lúc này gia đình và mọi người ngồi cách rất xa, tôi và các bạn đi cùng tiến hành việc hỏa táng… cảm giác như kẻ không hồn… buồn vui trộn lẫn… nghĩ về cảm giác nơi này 36 năm về trước khi chiến tranh chấm dứt đã có một cuộc tàn sát diễn ra giữa những người Việt Nam với nhau cùng chung giòng máu Lạc Hồng, cùng huyết thống… cuộc tàn sát này đã có thể không xảy ra nếu lúc đó…


Phần hỏa táng:


Tôi và cô Hương rong ruổi mang cái “khạp” gửi vào nhà thờ mong ước để xin gửi trong vòng 2 tháng để đăng tin tìm người thân và cũng để vận động sự giúp đỡ vì tất cả các chi phí đều do tiền túi của cô Hương bỏ ra… giờ thì cô ấy đã thật sự hết khả năng mất rồi.


Về nước được 2 tuần tôi vui mừng được cô Hương thông báo là đã đủ số tiền để hỏa táng và gửi vào nhà thờ, tôi hạnh phúc đến dâng trào vì mọi việc gần như đã hoàn tất, mang cái ‘khạp” đi hỏa táng về xong thì tôi liền chạy ngay về nhà thờ đễ làm các thủ tục cần thiết nhằm để các chú an nghỉ…


Cảm giác phấn khởi tôi bước vào thì được bộ phận hài cốt cho biết hoàn toàn họ chưa nhận bất cứ tiền của ai để lo cho cái “khạp” này, tôi như chết đứng và vô cùng tức giận, tôi liên lạc với cô Hương thì được Cô cho biết là người đã trực tiếp gửi tiền về cho nhà thờ là ông Ð.T.H – một cựu quân nhân BÐQ, cô Hương cho tôi số phone của người đó để tôi liên lạc và tôi hy vọng chắc họ đã gửi tiền về…. Qua những khó khăn và sự hiểu lầm mà tôi cho rằng có thể tránh được nếu họ – những người đã vận động có một sự tin tưởng và thấu hiểu được các khó khăn mà chúng tôi gặp phải trong suốt quá trình tìm hố chôn – và đây chính là hạn sạn nhỏ trong sự thành công của việc khai quật và hỏa táng mang về nhà thờ đúng như ước nguyện của gia đình.


Ðôi dòng tâm sự:


Về đến nhà tôi thẩn thờ và ngồi bệt trên ghế giống như vừa trở về từ cõi chết, cảm giác như các chú cứ quanh quẩn đâu đây… thầm nghĩ đã nhiều năm nằm hiu quạnh, lạnh lẽo nơi hiu hắt và cô đơn, giờ các chú đã được giải thoát… Hãy thực hiện các ước nguyện của nghiệp trai chưa tròn, về thăm gia đình và bạn bè những người thân đã lo lắng trong suốt thời gian qua các chú nhé!!!


Tôi liên tưởng lại các câu chuyện và lời kể của vài nhân chứng và chính thức tôi xác nhận rằng: Tiểu Ðoàn 38, LÐ 32, Biệt Ðộng Quân là đơn vị BÐQ cuối cùng đã chiến đấu vào giờ 25 của cuộc chiến, họ đã chiến đấu một trận cuối cùng của đời lính vinh quang nhưng đầy cay đắng, họ và chính họ đã chọn cái chết đau đớn nhưng oai hùng sẽ được mọi người nhắc đến…


Theo lời kể của chú Út thì sau khi TÐ 38 hết đạn, người du kích tên là Cò Ráng – đã có những giây phút thóa mạ và mắng nhiếc TÐ 38 và Bố tôi đã to tiếng với người này, sau khi vào trong hội ý chúng đã dẫn Bố tôi ra cái đồng ớt gần đó và tử hình nhằm áp đảo tinh thần anh em còn lại, về nội dung cuộc tranh cãi của Bố tôi thì không ai còn nhớ đến nội dung – kể cả chú Út vì theo ông lúc đó rất đông người, kẻ thóa mạ, dùng những từ khó nghe…. nhưng ai cũng có thể thấy việc tàn sát là chủ đích cá nhân của một nhóm du kích có lẽ lúc đụng độ bên du kích cũng đã bị thiệt hại rất nhiều…


Dự đoán mãi mãi là dự đoán nhưng chúng ta cần tôn trọng sự thật, và vinh danh họ: Thiếu Tá Trần Ðình Tự – và các quân nhân TÐ 38 chính là đơn vị BÐQ cuối cùng chiến đấu và cái chết của họ phải được trân trọng như những giá trị lịch sử của QLVNCH.


Bố tôi và họ cũng đã có thể có cách khác để an toàn về với gia đình nhưng tôi hiểu Bố tôi qua nhiều thông tin tôi có được, Ông không bao giờ thỏa hiệp chứ đừng nói đến đầu hàng. Họ đã chiến đấu vì lý tưởng, vì danh dự… Họ không cần vinh danh, không cần chức tước, họ chỉ cần trả lại sự thật cho sự hy sinh của họ, họ chỉ biết chiến đấu với lời nguyện ước với non sông:


Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm


Và sau cùng họ chỉ mong những người còn lại, nhớ đến họ, thắp cho họ một nén hương lòng mỗi khi 30 tháng 4 lại về để họ yên lòng nơi cõi trời cao rộng.


Kính Bố: con đã thực hiện xong trăn trở của Mẹ, trách nhiệm và bổn phận của con một người lính VNCH, đâu đó trong cõi tạm trần gian này con mong Bố đã thấy và hài lòng về những gì con làm cho những người đồng đội đã cùng lý tưởng với Bố và đã vĩnh viễn nằm xuống cho quê hương. Hãy thanh thản nơi cõi trời cao rộng – Bố và các chú sẽ không bao giờ cô đơn, sẽ không bao giờ bị quên lãng.

Súng giấu trong người cướp cò, 4 bị thương

 


DALLAS, Texas – Súng nổ bên trong chợ Walmart ở Dallas đêm Thứ Hai, gây thương tích cho chính người mang súng và một phụ nữ cùng con nhỏ của bà, theo tin của Khou.com, tuy nhiên báo Star Telegram lại nói, có đến 2 em nhỏ bị thương, tổng cộng là bốn người.









Bản đồ chỉ vị trí chợ Walmart ở Ðông Bắc Dallas, nơi một ông khách hàng sơ ý lẩy cò khẩu súng giấu trong quần, làm chính mình và một phụ nữ cùng đứa con nhỏ bị thương. (Hình: WFAA’ video)


Sự kiện xảy ra vào lúc 9 giờ 25 tối tại cửa tiệm số 9301 Forest Lane, ở phía Ðông Bắc Dallas, khi một người khách đang xếp hàng trả tiền, chạm tay phải khẩu súng giấu trong người và súng cướp cò.


Cảnh sát Dallas cho hay, người đàn ông này có giấy phép mang súng Concealed Handgun License, đã vô tình kéo cò khẩu Springfield nòng cỡ 40, giấu trong quần. Súng nổ, viên đạn đi sướt qua chính chân chủ nhân, dội xuống nền xi măng, tạo nên những mảnh vụn bắn tung lên cao, chạm phải ít nhất một nữ khách hàng và đứa con gái nhỏ của bà.


Người đàn ông tên Todd Canady, 23 tuổi, bị bắt và sẽ bị truy tố tội gây thương tích cho một em nhỏ, đồng thời bị cáo buộc thêm tội trốn khỏi hiện trường lúc chạm trán với một nhân viên công lực ngoài giờ làm việc. (TP)

Công nhân sửa tàu gây hỏa hoạn vì muốn về sớm

 


PORTLAND, Maine (AP) – Các điều tra viên Hải Quân cho hay một công nhân xưởng sửa tàu đã cố ý gây ra đám cháy làm thiệt hại tới $400 triệu cho một tàu ngầm nguyên tử chỉ vì muốn ra về sớm.


Nghi can Casey James Fury ở Portsmouth, New Hampshire, có thể bị tù chung thân nếu bị kết án hai tội cố ý gây hỏa hoạn trên chiếc tàu ngầm tấn công USS Miami khi đang được sửa chữa trong ụ nổi hôm 23 Tháng Năm và một vụ đốt khác bên ngoài chiếc tàu ngầm hôm 16 Tháng Sáu.


Nghi can Fury, 24 tuổi, cho hay anh đang uống thuốc trị bệnh lo lắng và trầm cảm, Chiếc Miami đang vào ụ nổi ở xưởng sửa tàu hải quân Portsmouth Naval Shipyard ở Kittery, tiểu bang Maine, khi xảy ra đám cháy trong phòng phóng ngư lôi và phòng chỉ huy.


Ðám cháy thứ nhì xảy ra hôm 16 Tháng Sáu bên ngoài sàn đỡ chiếc Miami nhưng không gây thiệt hại gì.


Fury được mướn vào làm thợ sơn tàu, lúc đầu chối nhưng sau nhận tội lúc qua máy dò sự thật. Nghi can cũng khai rằng vào thời điểm gây ra đám cháy, anh ta uống bốn loại thuốc khác nhau để trị bệnh lo lắng, trầm cảm, mất ngủ và dị ứng. (V.Giang)

Nữ phi hành gia đầu tiên của Mỹ qua đời vì ung thư

 


HOA KỲ (AP) – Sally Ride, người nữ phi hành gia Hoa Kỳ đầu tiên lên không gian, qua đời hôm Thứ Hai vì ung thư tụy tạng, thọ 61 tuổi.









Hình không ghi ngày tháng do NASA cung cấp, cho thấy Sally Ride, nữ phi hành gia đầu tiên của Mỹ từng bay lên không gian. (Hình: AP/NASA)


Văn phòng đại diện bà Sally Ride cho biết, bà ra đi trong yên bình sau 17 tháng vật lộn với căn bệnh ung thư tụy tạng.


Bà Ride, vật lý gia từ California, gia nhập NASA theo khóa huấn luyện phi hành gia năm 1973, là khóa đầu tiên có nhận phụ nữ.


Năm 1983, bà bay lên quỹ đạo trái đất trên chiếc Challenger. Một năm sau, bà lại lên không gian trong một phi vụ phi thuyền con thoi khác.


Năm 1989, bà Ride rời NASA để gia nhập ban giám hiệu trường Ðại Học UC San Diego. Ðồng thời bà cũng lập công ty riêng, lấy tên Sally Ride Science, với chủ trương khuyến khích thiếu nữ và phụ nữ trẻ theo đuổi ngành nghề khoa học, toán và kỹ thuật.


NASA nói sự ra đi của bà là niềm tiếc nuối “nhưng ngôi sao của bà sẽ luôn ngời sáng.” Tổng Thống Barack Obama gọi bà Ride là một “anh thư quốc gia” và là một “tấm gương vĩ đại.” (TP)

Phái đoàn Viện Bảo Tàng VNWMA thăm báo Người Việt

 


WESTMINSTER (NV) – Phái đoàn thuộc Viện Bảo Tàng Chiến Tranh Việt Nam (VNWMA) thăm tòa soạn Nhật Báo Người Việt lúc 1:30 trưa Thứ Hai. Mục đích để cám ơn giới truyền thông đã giúp phổ biến trụ sở tương lai của nơi chuẩn bị trưng bày các kỷ vật và hình ảnh liên quan đến cuộc chiến Việt Nam cho thế hệ mai sau.


  



Trong hình, Steve Jones, nghị viên Hội Ðồng Thành Phố Garden Grove (trái); cô Roxanne Chow; Nghị Viên Bruce Broadwater, phó chủ tịch VNWMA; Phát Bùi, chủ tịch Ủy Ban Quy Hoạch Thành Phố Garden Grove; Kimberly Huy, giám đốc Dịch Vụ Cộng Ðồng TP Garden Grove và nhà báo Linh Nguyễn, nhật báo Người Việt. (Hình: Triết Trần/Người Việt)

Thêm 3 dân biểu đòi cách chức đại sứ Mỹ ở Hà Nội

WASHINGTON, DC (NV) –Vừa có thêm ba dân biểu liên bang nữa, cùng với Dân Biểu Frank Wolf, đòi cách chức đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội, thông báo văn phòng vị dân biểu đại diện tiểu bang Virginia cho biết.









Ðại Sứ David Shear (thứ nhất từ phải) cùng Bộ Trưởng Ngoại Giao Hillary Clinton (thứ ba từ phải) chứng kiến công ty General Electric ký hợp đồng với Việt Nam, trong buổi lễ tổ chức tại Hà Nội hồi đầu Tháng Bảy. (Hình: Brendan Smialowski/AFP/GettyImages)


Trong một bức thư gởi cho bà Hillary Clinton, bộ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ, hôm 19 Tháng Bảy, ba Dân Biểu Dan Lungren (California), Joseph Pitts (Pennsylvania), Chris Smith (New Jersey), cùng với Dân Biểu Frank Wolf ký tên yêu cầu nhà ngoại giao hàng đầu của Mỹ cách chức Ðại Sứ David Shear, “vì ông đã ‘bỏ qua’ các vấn đề liên quan đến tự do tôn giáo và nhân quyền căn bản tại Việt Nam.”


Cả bốn dân biểu này đều thuộc đảng Cộng Hòa.


Ðây cũng là lá thư thứ ba của Dân Biểu Frank Wolf đòi cách chức nhà ngoại giao Mỹ tại Việt Nam trong Tháng Bảy, nhưng là đầu tiên của ba vị dân biểu nêu trên.


Hồi đầu tháng, Dân Biểu Frank Wolf, đồng chủ tịch Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos của Hạ Viện Hoa Kỳ, viết hai lá thư cho bà Clinton, đòi cách chức ông Shear, cho rằng “ông Shear hứa sẽ mời những nhà đấu tranh nhân quyền và tự do tôn giáo, cũng như các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam, tham dự Lễ Ðộc Lập Hoa Kỳ tổ chức tại tòa đại sứ ở Hà Nội ngày 4 Tháng Bảy, nhưng cuối cùng lại không làm.”


Trong thông báo, Dân Biểu Wolf cho biết rằng “ông đã yêu cầu tòa đại sứ cung cấp danh sách những người được mời, nhưng cho tới nay, cơ quan ngoại giao Mỹ tại Việt Nam từ chối đưa” cho ông.


“Trong khi hài lòng với phát biểu cổ vũ dân chủ của bà Clinton, khi bà đến thăm Hà Nội hồi đầu tháng, cả bốn dân biểu chúng tôi thất vọng, không thấy bà công khai nhắc đến trường hợp nhà hoạt động dân chủ người Mỹ gốc Việt, Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, đang bị giam cầm ở Việt Nam,” thông báo cho biết.


Khi bà Hillary Clinton đặt chân đến Hà Nội, một ngày sau khi ông Wolf viết lá thư đầu tiên, đòi cách chức ông Shear, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ bày tỏ quan điểm vẫn tin tưởng vị đại sứ này, và cho biết tổng thống là người có quyền bổ nhiệm và cách chức đại sứ.


Trong lá thứ ba này, ông Wolf cho biết “đã nói chuyện với nhiều người Mỹ gốc Việt, và họ lo lắng về sự lãnh đạo yếu kém của Ðại Sứ David Shear, cũng như Bộ Ngoại Giao, trong việc thực thi chính sách nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam.”


“Người dân Việt Nam mong đợi sự lãnh đạo của Hoa Kỳ trong lãnh vực này (nhân quyền và tự do tôn giáo), một lãnh vực mà Ðại Sứ Shear không thể hoặc không muốn thực hiện,” bốn vị dân biểu viết trong thư. “Vì vậy, chúng tôi yêu cầu bà sa thải Ðại Sứ Shear khỏi vị trí này và nhanh chóng bổ nhiệm một người khác, hiểu cặn kẽ về cuộc đấu tranh của người Việt Nam và thay mặt họ cổ vũ cho vấn đề này.”


Dân Biểu Frank Wolf tin rằng vị đại sứ mới tại Việt Nam nên là một người Mỹ gốc Việt. (Ð.D.)

Tin mới cập nhật