Ngày càng nhiều học sinh Mỹ dùng thuốc kích thích

 


Bị áp lực điểm


 


 


Lê Tâm (theo NYT)


 


Hiện đang có phong trào sử dụng thuốc ở các trường trung học trên khắp nước Mỹ và làm cho các phụ huynh cũng như những người quan tâm đến giới trẻ phải lo ngại. Thuốc đây chẳng phải là cocaine hay heroine, nhưng là Adderall, một loại thuốc kích thích thường được bác sĩ cấp cho những người bị chứng thiếu chú ý và quá hiếu động (attention deficit hyperactivity disorder ADHD).










Thuốc Adderall, dành cho trẻ bị bệnh quá hiếu động, lo ra, nay lại được nhiều học sinh dùng làm thuốc kích thích. (Hình: Patrick Mallahan III/Wikipedia/Creative Commons)


Các học sinh thường dùng chung loại thuốc này trong những lần học khuya, chuẩn bị cho các kỳ thi. Ðây là loại thuốc không chỉ làm cho các em học sinh tỉnh táo sau một đêm thức trắng để chuẩn bị cho kỳ thi SAT lúc 8 giờ sáng; thuốc này giúp cho có sự tập trung tinh thần cao độ để làm bài thi trong mấy giờ đồng hồ để có điểm cao hầu được ưu tiên nhận vào các trường đại học


Ở các trường trung học trên khắp nước Mỹ, áp lực điểm cao và sự cạnh tranh gắt gao để được nhận vào các trường đại học danh giá đang khiến nhiều học sinh trung học lâm vào tình trạng lạm dụng các thuốc kích thích thường chỉ được mua nếu có giấy của bác sĩ.


Các loại thuốc kích thích này, trước đây chỉ thường thấy trong giới sinh viên hay thành phần đã qua bậc cử nhân, nay được sử dụng rất nhiều trong giới học sinh trung học ở các trường có truyền thống tranh đua gay go về học vấn. Các học sinh này nói rằng họ có được thuốc từ bè bạn, mua lại từ các học sinh khác hay tạo ra các triệu chứng giả để thuyết phục cha mẹ và bác sĩ cho mua thuốc.


“Ðây là điều thấy ở khắp các trường trung học tư thục nơi này,” theo lời DeAnsin Parker, một chuyên gia tâm thần ở New York, người từng chữa trị nhiều bệnh nhân thiếu niên ở các khu vực giàu có trong thành phố này. “Ðây không phải chỉ riêng một trường mới có truyền thống này. Ðây là truyền thống chung ở khắp nơi.”


Gary Boggs, một viên chức thuộc cơ quan bài trừ ma túy chính phủ Mỹ DEA, cho hay “chúng tôi thấy hiện tượng này trên khắp nước Mỹ”.


Cơ quan DEA đưa các thuốc kích thích như Adderall và Vyvanse cũng như Ritalin và Focalin, vào danh sách loại 2 -nghĩa là các thuốc phải được kiểm soát chặt chẽ, cũng giống như cocaine và morphine, vì chúng đứng trong số các loại thuốc dễ gây nghiện nhất. Tuy vậy, ít có thiếu niên này biết rằng chỉ cần cho bạn một viên thuốc Adderall hay Vyvanse cũng bị coi như bán thuốc này và có thể bị truy tố tội hình sự.


Tuy các loại thuốc nói trên thường giúp những người có bệnh ADHD ổn định tinh thần, những người không bị chứng này thấy rằng chỉ cần một viên cũng đủ cho họ cảm thấy có năng lực và tập trung tinh thần học bài cả đêm rồi sau đó vô cùng tỉnh táo trải qua kỳ thi. “Cũng giống như là thuốc làm bài cho mình,” theo lời William, một học sinh trung học vừa tốt nghiệp trường Birch Wathen Lenox School ở Upper East Side tại Manhattan.


Nhưng việc lạm dụng các loại thuốc này có thể dẫn đến tình trạng trầm cảm và thay đổi tính khí (do thiếu ngủ), tim đập không đều và mệt mỏi hoặc rối loạn tinh thần, theo các bác sĩ. Hiện chưa có nhiều dữ kiện về hậu quả lâu dài của việc lạm dụng thuốc kích thích trong giới trẻ. Các nhà tư vấn về ma túy cho hay đối với một số thiếu niên, các loại thuốc này là cửa mở đường cho việc lạm dụng các loại thuốc giảm đau và thuốc ngủ.










Thuốc Adderall dạng viên nén.


“Một khi đã bóc vỏ bọc viên thuốc, điều này không còn gì đáng sợ nữa-nhất là khi bạn có điểm A sau đó,” theo lời một thiếu niên từng gỡ viên thuốc Adderall ra rồi hít bột thuốc vào mũi. Em này kể lại cho phái viên báo New York Times nghe trong văn phòng của người tư vấn cai nghiện ma túy, cho biết là sau đó em trở nên nghiện thuốc giảm đau Percocet và sau cùng là heroin.


Con số các giấy bác sĩ cho thiếu niên tuổi từ 10 đến 19 sử dụng thuốc trị ADHD đã tăng 26% từ năm 2007 đến nay, tới gần 21 triệu mỗi năm, theo IMS Health, một công ty chuyên thu thập dữ kiện y tế. Ðây là con số mà các chuyên gia ước lượng rằng liên hệ tới hơn 2 triệu cá nhân. Tuy nhiên hiện chưa có dữ kiện chính xác nào về việc có bao nhiêu học sinh trung học dùng thuốc như một hình thức trợ lực. Các bác sĩ và thiếu niên từ hơn 15 trường trung học khắp nước Mỹ với tiêu chuẩn học vấn cao ước lượng rằng con số học sinh dùng thuốc để “tỉnh táo và sáng trí” ở khoảng từ 15% đến 40% mỗi nơi.

Anh và Ý sẽ đá phạt đền luân lưu?

 


THANH DIỄM/Người Việt


 


Trận tứ kết cuối cùng của Euro 2012 là cuộc đối đầu giữa hai ‘ông lớn’ của bóng tròn Châu Âu: Anh gặp Ý vào ngày Chủ Nhật 24 Tháng Sáu lúc 11 giờ 45 trưa (giờ California) được đài ESPN truyền hình trực tiếp.









Ðội tuyển Anh trước trận đấu với Ukraine trên sân Donbass Arena, Donetsk, Ukraine ngày 19 Tháng Sáu, 2012. (Hình: Scott Heavey/Getty Images)


Cho đến giờ phút này, đã có hai đội tuyển có mặt ở bán kết là Bồ Ðào Nha với sự bùng nổ của siêu sao Ronaldo đã cho đội bóng thủ môn Chelsea Petr Cech về nước với cú đánh đầu không thể nào tuyệt vời hơn ghi bàn thắng duy nhất trong trận đấu.


Ðội tuyển thứ hai có mặt ở bán kết là Ðức, dễ dàng đá bại Hy Lạp với tỷ số 4-2.


Trong số báo hôm qua, chúng tôi đã đề cập đến trận Pháp đối đầu với Tây Ban Nha và dự đoán Tây Ban Nha sẽ vượt qua Pháp ở tứ kết và sẽ “sống mái” với Bồ Ðào Nha trên con đường đến trận chung kết.


Thật ra, hai trận tứ kết Bồ Ðào Nha và Czech cũng như Ðức gặp Hy Lạp đều có thể dự đoán trước ai sẽ là người tiếp tục cuộc chạy đua đến đích còn hai trận sau cùng quả là khó tiên đoán đội nào về nước và đội nào đi tiếp.


Tây Ban Nha nhiều khả năng tiến sâu vào giải hơn so với Pháp nhưng ở trận đội bóng Tam Sư gặp Ý quả là khó đoán bởi hai đội này có lối chơi khá giống nhau. Tại sao lại giống? Ðiều này có thể giải thích dễ dàng bởi vì huấn luyện viên hiện tại đã nhận chiếc ghế này chỉ mới từ ngày 14 Tháng Năm mà thôi. Trước đó vì tiền nhiệm của ông là người Ý, Fabio Capello từng dẫn dắt đội tuyển Anh từ ngày 12 Tháng Mười Hai 2008 cho đến ngày 8 Tháng Hai, 2012.


Từng là cầu thủ cũng như huấn luyện viên cho nhiều đội bóng câu lạc bộ ở Ý nên chắc chắn là trong suốt thời gian coi sóc đội bóng Tam Sư, ông đã truyền thụ lối đá mang tính cách Ý không ít thì nhiều cho các học trò của ông.


Chính cầu thủ hậu vệ trung tâm Bonucci của Ý cho biết: “Ðội tuyển Anh sẽ chơi giống kiểu của Ý. Cám ơn ông Capello và những huấn luyện viên người Ý khác của giải Premier League. Ðội tuyển Anh đã cải thiện rất nhiều trong suốt hai năm qua.”









Khán giả Anh vui mừng khi đội nhà đá bại Ukraine trong trận đấu giữa Anh và Ukraine diễn ra trên sân Donbass Arena, Donetsk, Ukraine ngày 19 Tháng Sáu, 2012. (Hình: Alexander Khudoteply/AFP/Getty Images)


Ðội tuyển Anh lọt qua vòng bảng với nhiều may mắn trong đó có bàn thua thấy rõ ở trận đấu cuối cùng gặp Ukraine nhưng trọng tài đã bỏ qua bàn thắng này.


Dù tiền đạo Wayne Rooney ra sân trở lại trong trận gặp Ukraine sau hai trận đầu bị cấm vì án phạt của UEFA, nhưng Anh cũng không tạo được sự an tâm đối với những người ủng hộ. Tuy là người đánh đầu ghi bàn thắng duy nhất, nhưng Rooney thi đấu chưa khởi sắc, mờ nhạt, không bùng nổ chói sáng như Ronaldo của Bồ Ðào Nha trong hai trận đấu của đội này vừa qua.


Ông Hodgson từng khen ngợi những tài năng trẻ như Walcott, Welbeck… nhưng liệu có đủ sức kết hợp với Rooney xuyên thủng hàng phòng ngự của Ý hay không?


Trong khi đó, đội tuyển Ý với hai trận hòa (hòa Tây Ban Nha 1-1, hòa Croatia 1-1) và một trận thắng trước Ireland 2-0 cho thấy đội bóng Azzurri này cũng có những hạn chế của mình.


Ðối đầu với Anh, huấn luyện viên Cesare Prandelli vẫn trông cậy vào các trụ cột như Mario Balotelli, Pirlo, De Rossi, Di Natale, Cassano… Nhưng liệu các cầu thủ này có xuyên thủng hàng phòng ngự của Anh với John Terry ở chính giữa.


Tin buồn đến với Ý là hậu vệ chính của đội tuyển Ý, Chiellini bị chấn thương trong trận Ý thắng Ireland 2-0, gần như không thể có mặt trong đội hình thi đấu với Anh vào ngày mai. Và nếu Ý vào đến trận chung kết, có thể cũng không có mặt của hậu vệ số một này.


Ðây là một tin không vui cho những người ủng hộ Azzurri bởi vì hậu vệ trung tâm Chiellini chính là cầu thủ trụ cột ở hàng thủ tuyển Ý mà ông Prandelli trông cậy hiện nay. Buộc lòng Prandelli phải sử dụng Bonucci thay thế cho Chiellini hoặc kéo De Rossi từ tuyến giữa về đá cặp với Barzagli.









Cầu thủ Mario Balotelli của Ý đá quả volley tuyệt hảo ghi bàn thắng thứ hai cho đội nhà trong trận đấu giữa Ý và Ireland diễn ra trên sân The Municipal Stadium, Poznan, Ba Lan ngày 18 Tháng Sáu, 2012. (Hình: Christof Koepsel/Getty Images)


Trong quá khứ cả hai đội tuyển Ý và Anh gặp nhau cả thảy năm lần sau cùng kết quả Ý thắng bốn trận trong khi Anh chỉ thắng một.


Theo đánh giá của các nhà chuyên môn cho rằng Ý có nhiều khả năng vượt qua đội tuyển Anh với một bàn cách biệt. Nhưng cũng có thể hai đội sẽ đấu thêm hai hiệp phụ 30 phút và cuối cùng giải quyết bằng những quả đá phạt đền luân lưu.


Nhưng quý vị độc giả đừng hy vọng nhiều đây là một trận đấu hấp dẫn với lối tấn công nhanh, đa dạng và phòng ngự đẹp mắt như Hòa Lan bởi vì từng có nhiều chỉ trích cho rằng cả hai đội Ý và Anh đều chơi theo chủ nghĩa thực dụng, chiến thắng là quan trọng, còn hay đẹp hấp dẫn là chuyện tính sau.

Bàn tròn Euro

 


Trước giờ bóng lăn


 


Tư Túc Cầu


 


Hôm kia, sau trận đấu tứ kết đầu tiên giữa Bồ Ðào Nha và Czech với sự tỏa sáng của ngôi sao Ronaldo bằng cú đánh đầu tuyệt hảo ghi bàn thắng duy nhất vào lưới Czech, đưa Bồ Ðào Nha vào bán kết, anh Khôi Nguyên đến bên Tư tui cười cười:









Hai cựu tuyển thủ Việt Nam Cộng Hòa, Quỳnh Nga và Võ Thành Sơn, hai trong những người rất nặng lòng với sinh hoạt bóng tròn của cộng đồng người Việt tị nạn tại quận Cam. (Hình: Tư Túc Cầu/Người Việt)


“Trận này không ăn được thế thì trận tới thế nào?”


Tư tui dù biết trên sân cỏ nhiều bất ngờ có thể xảy ra, nhưng vẫn tin là Ðức sẽ thắng dễ Hy Lạp bởi Hy Lạp bây giờ không giống như Hy Lạp của Euro 2004. Chuyện Hy Lạp lọt qua khe cửa hẹp đã là quá lắm rồi vì may mắn nằm trong bảng yếu nhất nên Tư tui cười:


“Thì giống như hôm qua, chú bắt Ðức chấp một trái!”


“Ðâu có công bằng. Hôm qua cháu chọn kèo dưới bây giờ chú phải bắt kèo dưới chứ!”


Nghĩ cũng có lý nên Tư tui chấp nhận:


“OK! Chú bắt Hy Lạp, cháu phải chấp hai trái nha.”


“Ðâu có được.”


“Một trái rưỡi được không?”


“Không được! Một trái thôi.”


“OK! Vậy một trái!”


Trong khi đó cô cháu Hương thầy cò ngồi bên cạnh Tư tui nhắc lại:


“Nhớ nha chú, trận Tây Ban Nha và Pháp, cháu bắt Tây Ban Nha còn chú là Pháp. Một chầu ăn trưa bánh mì trứng tại Song Long đó. Nhớ nha.”


“Nhớ rồi mà.”


Nhớ lại trong thời gian trận đấu giữa Bồ Ðào Nha và Czech, anh Dân Huỳnh tuyên bố: “Ai bắt thế nào tui cũng theo. Tui được bao ăn nhiều quá rồi, bây giờ tui muốn trả lại nhưng phải bắt độ mới được, cho quý vị chọn trước.”


Anh em trong phòng biên tập và kỹ thuật Người Việt chúng tôi rất hòa mình với nhau, giải Euro ở tận Châu Âu, nhưng ở đây chúng tôi cũng sôi động hồi hộp không kém gì khán giả có mặt trên sân cỏ với những câu bông đùa vui nhộn qua từng cầu thủ, từng đường banh, từng trận đấu của hai đội trên sân. Nhờ không khí này chúng tôi vượt qua những khoảnh khắc mệt nhoài trong làm việc để tổ chức trực tiếp truyền hình những trận cầu Euro cho quý khán giả đến vừa xem vừa thưởng ngoạn cà phê, trà nóng và những buổi ăn trưa miễn phí.


Sáng hôm qua, Tư tui ghé qua quán cà phê quen thuộc. Vừa bước vào quán, nhiều người hỏi Tư tui:


“Trưa nay là Hy Lạp đụng Ðức phải không?”


“Theo anh Tư bắt ai đây?”


Tư tui chỉ cười và trả lời theo kiểu “ba phải”:


“Anh chọn đội nào mà anh nghĩ là thắng thì bắt đi!”


Nhắc lại những sáng qua tại ngay trước phòng sinh hoạt báo Người Việt, Tư tui gặp lại anh Hội, người bạn mà chúng tôi đã quen biết nhau từ lâu trên sân cỏ thuở Tư tui còn lang thang ở các sân banh quận Cam để chụp hình, viết bài “cô vơ” các trận cầu của các giải bóng tròn người Việt tị nạn ở quận này trong khoảng thập niên 1990.


Bẵng đi thời gian thật lâu không gặp anh cho nên khi gặp lại anh kể là anh đã dọn nhà xa lắm và mới vừa đi Hawaii trở về cho kịp dịp Euro lần này. Anh nhắc lại thời kỳ xa xưa cùng với các vị từng dẫn dắt các đội cầu như Bùi Ðức Lịch, Ngô Giáp, anh Nhung, anh Thà… và các cầu thủ tung hoành sân cỏ quận Cam như Nhung, Thành Tâm, Chi, Quỳnh Nga, Liêm, Trần Vệ… rồi đến cựu tuyển thủ Việt Nam lừng danh một thời như Võ Thành Sơn, Minh Ngôn, Nguyễn Văn Ngôn, Nguyễn Văn Cư, Khánh Hùng, Khánh Hưng, Ðào Việt Cường, Thái Ngọc Vàng, Tiết Anh, Lâm Hồng Châu… Những người xa xưa bây giờ ai còn, ai mất và đang ở đâu?


Kết quả trận đấu giống như mong đợi, đội tuyển Ðức dù với hàng công là những cầu thủ dự bị nhưng vẫn đè bẹp đội tuyển Hy Lạp với tỷ số 4-2.


Thế là Tư tui phải móc hầu bao trả cho hai chầu cà phê buổi sáng với anh Khôi Nguyên và Dân Huỳnh.


Còn trận ngày hôm nay giữa Tây Ban Nha và Pháp không biết Tư tui và cô cháu Hương thầy cò ai chung ai chầu ăn trưa ở Song Long đây. Hẹn quý vị độc giả số tới.

Ông Nguyễn Văn Thấn

Bà Trương Thị Hội

Ông Hồ Văn Kỳ Tường

Ông Nguyễn Mạnh Huỳnh

Ông Trần Thiện Tâm

Anh Võ Hiệu

Bà Maria Nguyễn Thị Quyền

Ông Phạm Văn Liễu

Bơm 300 ngàn tỉ đồng nhưng kinh tế Việt Nam vẫn đình đốn

 


HÀ NỘI (NV) –Ngân Hàng Nhà Nước bơm một lượng tiền khổng lồ, 300 ngàn tỉ đồng, để cứu nguy kinh tế nhưng tác dụng chẳng thấy gì.









Khách hàng ký thác những cục tiền vào trương mục ngân hàng ở Hà Nội. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Ðây là nhận xét của ông Cao Sỹ Kiêm, cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước hiện làm chủ tịch Hiệp Hội Doanh Nghiệp Nhỏ và Vừa ở Việt Nam.


Qua cuộc phỏng vấn của báo điện tử Diễn Ðàn Kinh Tế (VEF), số tiền nói trên ông Kiêm cho rằng nó “không đủ kích thích kinh tế.”


Một nửa số tiền đó, tức 180,000 tỉ đồng, Ngân Hàng Nhà Nước mua 9 tỉ USD rồi lập tức “phát hành trái phiếu để thu về con số 90,000 tỉ đồng.” Một phần “tiền còn được luân chuyển trên thị trường liên ngân hàng dưới hình thức cho vay qua thị trường liên ngân hàng. Thêm vào đó là các ngân hàng thanh toán vay mượn lẫn với nhau…”


Một phần khác trong số đó, bơm 60,000 tỉ đồng cho khu vực nông nghiệp mà những kẻ hưởng lợi ích không ai khác hơn các đại gia xuất cảng nông sản từ lúa gạo đến thủy sản.


Hệ quả, “Số tiền còn lại có đến được với các doanh nghiệp (sản xuất khác) không còn nhiều và cũng chưa đủ để trám vào những khoản nợ đọng, vay mượn từ trước nên hết ngay.”


Vì vậy, theo ông “nền kinh tế cần khối lượng tiền lớn, trong khi khả năng thanh khoản của người dân cũng như các doanh nghiệp đã cạn kiệt từ lâu, vì vậy nó không đủ kích thích kinh tế.”


Trong những tháng đầu năm, tăng trưởng tín dụng của hệ thống ngân hàng tại Việt Nam là “tăng trưởng âm” vì đám ngân hàng thương mại cho vay với lãi suất rất cao và đòi hỏi điều kiện rất ngặt nên ôm những số tiền lớn mà cho vay không được.


Ngân Hàng Nhà Nước có kế hoạch bơm hàng tháng tới 71,000 tỉ đồng vào thị trường để kích thích tăng trưởng kinh tế. Tuy nhiên, ngân hàng được bơm tiền cho vay thì “thừa vốn” và “không thể rót tiền được” trong khi giới doanh nghiệp thì dở sống dở chết.


Cái kẹt trong vấn đề, theo một bài viết khác của VEF, các ngân hàng “không chịu nhả vốn” vì các doanh nghiệp không có khả năng thế chấp để mượn nợ. Các ngân hàng không cấp tín dụng nếu không có tài sản bảo đảm cho món nợ.


Gần đây, Ngân Hàng Nhà Nước hạ lãi suất căn bản để hệ thống ngân hàng thương mại hạ lãi suất tín dụng xuống còn 13%. Tuy nhiên, không mấy xí nghiệp được vay nợ.


Trong một cuộc hội thảo gần đây về tín dụng cho các xí nghiệp vừa và nhỏ, ông Nguyễn Chí Hiếu, thành viên HÐQT của ngân hàng An Bình than rằng, “Dù lãi suất tiền gửi (ký thác) là 9% nhưng trên thực tế (tín dụng) vẫn là 15% đến 16%, 17% cũng có, 18% thậm chí lên tới 20%.”


Ðây là cái vòng luẩn quẩn đang xảy ra dù Ngân Hàng Nhà Nước, thực chất là nhà cầm quyền Hà Nội, muốn bơm tiền vào thị trường để cứu các ngành kỹ nghệ đang đình đốn nghiêm trọng.


“Hiện tại, Ngân Hàng Nhà nước (NHNN) kêu gọi các ngân hàng thương mại cho doanh nghiệp vay trong bối cảnh các ngân hàng thương mại đang có quá nhiều tiền. Một bên thì ngân hàng thừa vốn, ứ vốn và lãi suất thì đang xuống… Trong khi đó, các doanh nghiệp đang thiếu vốn, đang chết lâm sàng. Hai bên không gặp nhau cho dù NHNN đứng ở giữa kêu gọi.”


Hàng chục ngàn hoặc đã khai báo ngừng hoạt động hoặc “chết lâm sàng,” nền kinh tế đình đốn đã thúc đẩy Ngân Hàng Nhà Nước bơm tiền cứu nguy. Các tin tức thời sự cho thấy nền kinh tế èo uột của Việt Nam không có gì phấn khởi. (TN)

Ngũ Giác Ðài duyệt lại phụ cấp tác chiến

 


 WASHINGTON (AP) –Kết quả một cuộc nghiên cứu của Ngũ Giác Ðài được công bố gần đây đã đề nghị hủy bỏ hệ thống trả phụ cấp tác chiến không đồng đều, theo đó cho các sĩ quan dù phục vụ cách chiến trường hàng ngàn km vẫn được hưởng thêm nhiều phụ cấp hơn là binh sĩ trực tiếp chiến đấu nơi mặt trận.


Ðề nghị này có thể làm một số quân nhân không hài lòng. Tuy nhiên, ông Thomas Bush, người điều hành cuộc nghiên cứu nói rằng mục tiêu là để có sự công bằng hơn về phụ cấp tác chiến.


Theo hệ thống hiện nay có hai trường hợp trả phụ cấp tác chiến. Một, được gọi là “phụ cấp cho hỏa lực địch” vào khoảng $225 mỗi tháng cho những người ở trong khu vực có thể bị địch quân nổ súng.


Trường hợp thứ nhì, gọi là “gần nơi nguy hiểm” trả $225 một tháng hay $7.50 một ngày tùy theo thời gian ở nơi được coi là nguy hiểm.


Ông Bush nói rằng bản báo cáo đề nghị trả thêm phụ cấp cho những người ở nơi có thể gặp hỏa lực địch cũng như ở những vùng bị coi là nguy hiểm.


Các quân nhân Mỹ, khi ra chiến trường không bị trả thuế lợi tức. Nhưng điều này cũng là sự thiếu công bằng vì một sĩ quan lương cao được lợi giảm thuế nhiều hơn là một binh sĩ cấp thấp. (V.Giang)

Lý Tống bị 6 tháng tù vụ xịt hơi cay Ðàm Vĩnh Hưng

 


Ðỗ Dzũng/Người Việt


 


SAN JOSE (NV) – Cựu phi công Lý Tống vừa bị Tòa Thượng Thẩm California quận hạt Santa Clara tuyên phạt 6 tháng tù hôm Thứ Sáu, vì tội xịt hơi cay vào ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng trong một buổi trình diễn ca nhạc cách đây gần hai năm, biện lý cuộc quận hạt Santa Clara xác nhận với nhật báo Người Việt.









Ông Lý Tống (phải) được cựu Chuẩn Tướng Lý Tòng Bá thăm hỏi ngay khi mãn hàn tù ở Thái Lan trở về Mỹ, hồi Tháng Tư, 2007. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Công tố viên Debra Hernandez cho biết phía công tố và cơ quan quản chế (Probation Department) đều đề nghị ông Lý Tống mức án từ tối thiểu, nhưng thẩm phán không chịu.


“Chúng tôi đề nghị mức tù tối thiểu, và nếu tòa đồng ý, ông Lý Tống có thể được thả tự do hôm Thứ Sáu,” bà Debra Hernandez nói. “Tuy nhiên, Thẩm Phán Andrea Y. Bryan quyết định mức án trung bình cho ông là 6 tháng.”


Vì ông Tống đã ở tù một số ngày trong thời gian qua, nên ông sẽ chỉ ở thêm 54 ngày nữa tại nhà tù Santa Clara trước khi được tự do, bà Debra Hernandez nói thêm.


Sau đó, viên cựu sĩ quan Không Quân QLVNCH này còn bị quản chế 3 năm.


Hồi cuối tháng trước, ông Lý Tống bị bồi thẩm đoàn kết luận có tội trong 4 tội danh, 2 đại hình và 2 tiểu hình, nhưng được tha bổng trong tội danh nặng nhất, trong vụ xịt hơi cay vào ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng khi ca sĩ này trình diễn ở Santa Clara Convention Center năm 2010.


Bồi thẩm đoàn gồm 6 đàn ông và 4 phụ nữ tuyên bố ông Lý Tống có tội trong 2 tội đại hình: Sử dụng hơi cay và đột nhập với ý đồ gây tội phạm. Ông Tống cũng bị kết hai tội tiểu hình: Tội tấn công và tội chống cự khi bị bắt.


Tội đại hình mà ông Lý Tống được tha là tội tấn công bằng vũ khí chết người. Nếu bị có tội, tội này sẽ tính vào tội “Three Strikes,” nếu bị 3 lần sẽ phải tù chung thân.


Theo yêu cầu của công tố lúc đó, tòa ra lệnh đưa ông Lý Tống vào tù ngay.


Mức án tối đa cho tội này là 3 năm 8 tháng tù.


Kể từ khi bị giam hôm 24 Tháng Năm, ông Lý Tống tuyên bố bắt đầu tuyệt thực và tuyệt ẩm để phản đối bản án, vì ông cho rằng “các nhân chứng đã khai man trước tòa” và ông “sẽ chết để đến ngày 22 Tháng Sáu, tòa sẽ tuyên án với thây ma” của ông.


Và kể từ đó, sức khỏe của ông ngày càng yếu đi, giọng nói thều thào mỗi khi gọi điện thoại về nhà. Trước ngày tuyên án, nhà tù phải đưa ông vào bệnh viện một ngày.


Trước giờ tuyên án hôm Thứ Sáu, nhiều người Việt Nam mặc áo màu vàng có hàng chữ đỏ “Chúng tôi ủng hộ Lý Tống” và “Lý Tống, người đấu tranh cho tự do” bằng tiếng Anh, đứng bên ngoài tòa án chờ đợi.


Trong những người này, có cả những đồng hương Việt Nam từ miền Nam California, thậm chí có người từ Florida, đến ủng hộ ông Lý Tống.


Cho tới Thứ Năm, một thỉnh nguyện thư với gần 7,000 chữ ký ủng hộ ông Lý Tống được gởi cho tòa.


Vụ án khởi đầu với một buổi đại nhạc hội tại Santa Clara Convention Center ngày 18 Tháng Bảy, 2010, với hai ca sĩ chính là Mỹ Tâm và Ðàm Vĩnh Hưng.


Ông Lý Tống mua vé ngồi hàng ghế thứ hai, và tới dự buổi ca nhạc trong trang phục phụ nữ, áo đầm màu đen, áo màu đỏ, đội mũ đen. Khi Ðàm Vĩnh Hưng trình diễn bài “Trái tim không ngủ yên,” ông Lý Tống, vẫn trong bộ đồ phụ nữ, tới sát sân khấu, cầm bó hoa vẫy chào ca sĩ này.


Ngay đúng lúc ca sĩ này cúi xuống nhận hoa, ông Lý Tống xịt hơi cay vào mặt Ðàm Vĩnh Hưng. Sự việc có người quay được bằng video và được đưa lên mạng.


Một thông cáo báo chí của cảnh sát sau đó cho biết: “Lý Tống tấn công nghệ sĩ âm nhạc Ðàm Vĩnh Hưng với bình xịt hơi cay trong một buổi ca nhạc tại Santa Clara Convention Center. Nhiều khán giả và một nữ nghệ sĩ đứng gần Ðàm Vĩnh Hưng cũng bị ảnh hưởng của hơi cay, nhưng không ai bị thương tích nặng.”


“Vụ tấn công làm gián đoạn và tạm thời đình trệ buổi trình diễn,” cảnh sát viết, “vì hàng trăm khán giả phải tạm thời giải tán. Buổi diễn tiếp tục trở lại sau khi địa điểm được thoáng khí và nhân viên Sở Cứu Hỏa Santa Clara thực hiện việc cấp cứu.”


Khi được hỏi nhận xét về phiên tòa xử ông Lý Tống, công tố viên Debra Hernandez nói: “Vụ án bắt đầu từ năm 2010, bây giờ đã kết thúc. Những gì xảy ra cho thấy chúng tôi trải qua nhiều phiên xử, dựa trên bằng chứng, có bồi thẩm đoàn xử, rõ ràng hệ thống tòa án của chúng ta hoạt động hữu hiệu.”


Công tố viên Hernandez cho biết, theo luật, ông Lý Tống có 60 ngày để kháng án, sau khi bản án được đưa ra hôm Thứ Sáu.


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Phi cơ Mỹ rớt, dân Nhật lo sợ

 


TOKYO (AP) – Các vụ rớt phi cơ vận tải quân sự Mỹ thời gian gần đây đang làm dân chúng Nhật lo sợ và có thể gây trở ngại cho kế hoạch di chuyển thêm các phi cơ này đến phi trường quân sự Mỹ trên đảo Okinawa vào cuối năm nay.


Tiếp theo sự phản đối của dân chúng ở Okinawa và một thành phố khác sắp tiếp nhận loại phi cơ Osprey, các giới chức Mỹ nói rằng sẽ đến trình bày với đại diện chính quyền chính phủ Nhật ở Washington tuần này.


Chiếc Osprey có thể bay như phi cơ trực thăng hay cánh quạt thường và hiện đang được sử dụng ở Afghanistan và Iraq. Tuy nhiên, hồi Tháng Tư, một phi cơ loại này bị rớt khiến hai lính TQLC thiệt mạng và một vụ nữa xảy ra tuần qua làm năm người bị thương.


Phát ngôn viên chính phủ Nhật tuần qua nói rằng kế hoạch đưa phi cơ Osprey đến Nhật năm nay sẽ không thể tiến hành cho đến khi Tokyo có được sự bảo đảm về an toàn của phi cơ này. (V.Giang)

Tối Cao Pháp Viện giới hạn việc nghiệp đoàn thu nguyệt liễm

 


WASHINTON (Sacbee) – Tối Cao Pháp Viện Mỹ hôm Thứ Năm ra phán quyết rằng nghiệp đoàn nhân viên chính phủ lớn nhất tiểu bang California đã vi phạm quyền tự do ngôn luận của khoảng 28,000 người không phải là đoàn viên khi buộc họ phải tài trợ cho các chiến dịch vận động chính trị trong năm 2005 và 2006.


Phán quyết với tỉ số 7 thuận 2 chống, cho thấy sự tranh chấp sâu xa giữa nghiệp đoàn Service Employees International Union số 1000 và giới không phải đoàn viên nhưng vẫn phải đóng nguyệt liễm, cũng như ảnh hưởng đến việc gây quỹ của nghiệp đoàn.


Phán quyết này cũng cho thấy Tối Cao Pháp Viện sẵn sàng xét lại việc nghiệp đoàn buộc những nhân viên tiểu bang không phải đoàn viên vẫn phải đóng tiền cho các hoạt động chính trị của họ.


Sau khi Tối Cao Pháp Viện cho hay đồng ý xét đơn kiện hồi năm ngoái, nghiệp đoàn loan báo sẽ trả cho những ai đòi lại tiền nhưng không có con số rõ ràng là bao nhiêu người muốn lấy lại tiền hay được hoàn lại bao nhiêu. (V.Giang)

Thương thảo tự do Intenet trước ngày họp LHQ

 


 WASHINGTON (AP) – Hiện đang có các cuộc thương thảo bí mật giữa hàng chục quốc gia để chuẩn bị cho cuộc họp thượng đỉnh của Liên Hiệp Quốc, có thể dẫn đến nhiều thay đổi trong một thỏa ước quốc tế theo đó sẽ giảm vai trò của Internet trong việc phát triển kinh tế và giới hạn sự tự do truyền bá tin tức.


Phái đoàn Mỹ tham dự Hội Nghị Thế Giới về Viễn Thông Quốc Tế, dự trù diễn ra ở Dubai vào Tháng Mười Hai này, cam kết sẽ ngăn cản các đề nghị từ Nga và một số quốc gia khác, bị coi là đe dọa phương thức điều hành hiện nay của Internet và chấp thuận việc kiểm duyệt mạng.


Tuy nhiên, hiện vẫn có nhiều lo ngại là việc sửa đổi thỏa ước trước đây có thể cản trở vai trò của Internet trong việc phát triển kinh tế, trao đổi tin tức, tạo việc làm và ngay cả mở ra các cuộc cách mạng như vụ Mùa Xuân Ả Rập mới đây.


Nga đưa ra các biện pháp tuy vẫn hứa hẹn bảo đảm tự do vào mạng nhưng lại đòi ngăn cản các trường hợp mà “viễn thông ngoại quốc xâm phạm nội bộ hay chủ quyền, an ninh quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ hay an toàn.”


Ngôn từ này, nếu được thông qua, sẽ cho phép một quốc gia dựa vào đó để có lý do đàn áp chính trị. (V.Giang)

Luẩn quẩn quanh chuyện biển

 


Lê Phan


 


Hôm 21 tháng 6 vừa qua, sau nhiều lần trì hoãn, Quốc Hội Việt Nam đã thông qua Luật Biển Việt Nam với 495 phiếu thuận, một phiếu chống.


Trước hết, dầu sao chăng nữa, bản thân kẻ viết bài này cũng xin hoan hô việc thông qua đạo luật này, mặc dầu đây là một việc đáng lẽ phải làm sớm hơn.


Có điều cho đến nay, ngoài bản tóm tắt sơ sài trên báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng Sản Việt Nam, chưa có nội dung chi tiết về bộ luật này. Một số báo chí trong nước, kể cả blogs thì nói là chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã được ghi chú trong điều 1 của đạo luật. Báo Nhân Dân thì cho biết “nhiều đại biểu đề nghị quy định rõ về quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngay tại điều 1 của dự thảo luật.” Nhưng cũng chính báo Nhân Dân nói là “Chương 1 gồm các quy định chung về phạm vi điều chỉnh định nghĩa.” Phải đến Chương 2 mới có “quy định về vùng biển Việt Nam với các quy định về đường cơ sở, nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa, đảo, quần đảo…” Nếu như vậy thì có thể điều khoản về hai quần đảo này không nằm trong điều 1 chăng?


Ðiều cũng được chú ý đến là thái độ của báo chí trong nước về Luật Biển. Ðiều được ghi nhận thứ nhất là một số báo chí không hiểu tại sao đã đăng tin rồi lại gỡ xuống. Một trong những thí dụ được nêu lên nhiều nhất là trường hợp của website của Ðài Tiếng Nói Việt Nam VOV. Sau khi loan tin “Quốc Hội thông qua Luật Biển Việt Nam,” không hiểu vì lý do gì bản tin đã bị gỡ xuống.


Ngoài đài phát thanh nhà nước thì còn có một số cơ quan thông tin “lề phải” khác cũng noi gương, đăng tin rồi lại rút xuống như trên trang của báo điện tử Vietnamnet chẳng hạn. Một số báo chí lại loan tin qua lời tuyên bố của phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Lương Thanh Nghị tuyên bố việc thông qua Luật Biển là “một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam.”


Chỉ có điều đáng ngạc nhiên nhất là lần này báo Nhân Dân lại là tờ báo đăng tin lớn với khá nhiều chi tiết về cả các thảo luận của các vị dân cử cùng nội dung của đạo luật. Chỉ có một thắc mắc nhỏ là nghe đâu đạo luật này được thông qua trong một phiên họp “kín,” không cho báo chí tham dự, ấy vậy mà báo Nhân Dân đưa ra nhiều chi tiết có vẻ như riêng báo Nhân Dân vẫn được tham dự.


Việc Quốc Hội họp kín này cũng làm một số bloggers bất mãn. Blogger Ðào Tuấn, một trong những blog đầu tiên loan tin này, đã bực tức viết: “Ai sẽ là người bảo vệ chủ quyền nếu không phải là nhân dân! Ai sẽ là người thực thi các bộ luật ngoài nhân dân! Nhưng liệu người dân có thể thực thi các bộ luật khi nó được các tòa báo ‘giấu kín.’ Liệu họ có thể bảo vệ chủ quyền biển đảo nếu như hoàn toàn mù tịt, không biết bộ luật đó nói về cái gì! Và liệu một bộ luật còn có giá trị thực thi nếu như chỉ vài trăm vị, dù là đại biểu dân cử được bàn, được biết?”


Một số blog cũng “chĩa mũi dùi” vào vị dân cử nào đó đã dám bỏ phiếu chống lại Luật Biển. Blogger Cử tri Quận 7 trong Dân Làm Báo đã đặt câu hỏi về “Việt gian trong Quốc Hội?” Tỏ ra vô cùng bất mãn, blogger hạch sách, “Với con số 495 trong số 496 đại biểu Quốc Hội đã bỏ phiếu tán thành thông qua Luật Biển, tức là đạt tỷ lệ ‘nhất trí cao’ với tỷ lệ 99.2%. Tuy nhiên, điều tôi băn khoăn nhất là còn một đại biểu Quốc Hội đã bỏ phiếu chống lại đạo luật này. Ai bỏ phiếu chống? Vì sao? Lý do gì? Nếu tên đại biểu Quốc Hội này nói rằng việc bỏ phiếu chống vì không muốn căng thẳng ở Biển Ðông, thì đó chỉ là một đại biểu hèn nhát, không xứng đáng đứng trong Quốc Hội và phải cho về vườn.” Blogger sau đó đã đòi Quốc Hội “công khai việc bỏ phiếu, cung cấp thông tin về hoạt động của từng đại biểu. Nhân dân chúng tôi cần được biết kẻ nào đã bấm nút chống lại việc thông qua Luật Biển. Còn việc xử lý đối với những tên đại biểu Quốc Hội Bắc Kinh này thế nào thì đó là việc của nhân dân, của cử tri cả nước. Chỉ bằng một cái bấm nút, nhiều vấn đề hệ trọng của đất nước được thông qua, ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu người dân. Hôm nay, một cái bấm nút sẽ cho thấy rõ bộ mặt kẻ làm Việt gian tay sai Trung Quốc đang trà trộn trong Quốc Hội.”


Thú thật bản thân tôi thấy thái độ đó là quá khích. Nếu chúng ta quả thật là những người tôn trọng dân chủ thì việc một vị dân biểu bỏ phiếu chống lại Luật Biển không thể là lý do để “trừng phạt” vị đó. Tại sao chỉ vì bỏ phiếu chống luật này đã bị liệt ngay vào loại “Việt gian.” Quả đúng là người Việt hiện nay ai thấy thái độ cường quyền của Trung Quốc trên biển Ðông cũng cảm thấy muốn đóng góp một chút gì cho việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Nhưng ước muốn đó không có nghĩa là chúng ta có quyền từ chối quyền không đồng ý của người khác. Có thể vị dân cử kia đã bỏ phiếu chống không phải vì “tay sai Trung Quốc” mà vì lý do khác thì sao?


Mà ngay cả nếu vị dân cử bỏ phiếu vì cho rằng quả Trung Quốc có chủ quyền trên Biển Ðông thì đó cũng là quyền của họ. Như Voltaire đã từng được nói (hay đúng hơn đã từng được diễn dịch để nói) “Tôi không đồng ý với điều ông nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền để ông nói lên điều đó.”


Vả lại nào phải đây là lần đầu tiên có một nhân vật trong chế độ nói Biển Ðông là của Trung Quốc đâu. Cũng trong mấy ngày qua, trên Ðài Á Châu Tự Do (RFA) có một bài phỏng vấn Tiến Sĩ Dương Danh Huy về việc “Việt Nam cố vô hiệu hóa công hàm ông Phạm Văn Ðồng gửi Trung Quốc” trong đó theo ông Huy, Hà Nội muốn lợi dụng sự việc là lúc ông Ðồng tuyên bố công hàm thì chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nằm trong tay Việt Nam Cộng Hòa. Theo tóm tắt của người phỏng vấn thì lập luận chính của sự việc công nhận hai quốc gia khác nhau trong giai đoạn ông Ðồng đưa ra công hàm sẽ giúp Hà Nội có thể khẳng định là những điều ông Ðồng đưa ra không có giá trị vì chủ quyền lúc đó nằm trong tay Việt Nam Cộng Hòa. Và hơn thế vì Việt Nam Cộng Hòa đã bị thay thế bằng Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam và sau đó Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam “tự nguyện” sát nhập với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nên Hà Nội nay có thể danh chính ngôn thuận nhận “chủ quyền” mà Việt Nam Cộng Hòa đã khẳng định.


Nếu tóm tắt này nghe lắt léo thì xin độc giả vào websites của đài RFA đọc cho rõ. Lý luận như vậy nghe ra khó trôi quá. Việc cái gọi là Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam thanh toán Việt Nam Cộng Hòa rồi sau đó lại tự nguyện “giải thể” để sát nhập vào Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa chỉ có nghĩa là nếu quốc gia mà ngày nay mang cái tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam muốn hưởng cũng như gánh chịu những di sản của Việt Nam Cộng Hòa thì họ sẽ phải trở thành quốc gia thừa kế. Và điều quan trọng hơn nữa, những gì Việt Nam Cộng Hòa khẳng định không phủ nhận được những gì mà một viên chức của chế độ đã xác nhận.


Khi ông Phạm Văn Ðồng tuyên bố công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên biển Ðông thì ông ta đã làm việc đó nhân danh Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trừ phi bây giờ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tuyên bố không công nhận mình có liên hệ gì nữa với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, còn nếu không thì không thể phủ nhận điều mà thủ tướng của chế độ đã nói nhân danh chế độ.


Tốt hơn cứ nói thật là hồi đó còn cần trợ giúp của Trung Quốc nên phải nói vậy, lời nói đó là lời nói bị ép buộc nên vô hiệu, nghe ra còn có lý hơn.

Lãnh đạo IRA gặp Nữ hoàng Anh lần đầu tiên

 


LONDON (AP) –Một lãnh tụ đảng Sinn Fein sẽ gặp Nữ Hoàng Elizabeth II vào tuần tới, một dấu hiệu hòa giải chưa từng thấy của Bắc Ireland.


Ông Martin McGuinness, một cựu chỉ huy quân kháng chiến IRA, được mời đến tham dự một buổi lễ ở Belfast trong tư cách phó thủ tướng Chính Phủ Liên Hiệp Công Giáo-Tin Lành Bắc Ireland.


Sin Fein cũng như điện Buckingham đều không cho biết chi tiết gì về cuộc hội kiến này.


Tuần tới, Nữ hoàng và Hoàng Tế Philip sẽ đến thăm Bắc Ireland ngày Thứ Ba và Thứ Tư, trong khuôn khổ các chuyến du hành trong Liên hiệp Vương quốc Anh vào dịp kỷ niệm 60 năm Nữ hoàng lên ngôi.


Nữ Hoàng Elizabeth II đã nhiều lần tới Bắc Ireland trong thời gian gần 40 năm nội chiến giữa quân kháng chiến và quân đội Anh. Các chuyến thăm viếng này không bao giờ được loan báo dù chỉ một phút trước, vì lý do an ninh tránh nguy hiểm xảy ra những vụ tấn công.


Sau giai đoạn xung đột đã làm 3,000 người thiệt mạng, thỏa hiệp năm 1998 đã chấm dứt bạo lực và tiếp tục duy trì với những tiến triển tốt đẹp hơn cho đến nay.


Tuy nhiên việc lãnh tụ Sin Fein hội kiến Nữ hoàng chắc chắn sẽ gây ra sự chống đối của nhiều người ở Cộng Hòa Ireland vẫn muốn Anh quốc từ bỏ chủ quyền trên lãnh thổ Bắc Ireland. (HC)

Obama adds more dysfunction to broken immigration system

By BEHROUZ SABA, New
America Media


          A timid President Obama faced a group
of palpably hostile White House correspondents as he announced “deferred
action” for young, undocumented immigrants who have waited for years to be
offered a path to citizenship through the DREAM Act. In compliance with his
order, the Department of Homeland Security will merely halt deportations for
the next two years of non-criminal, undocumented immigrants between the ages of
16 and 30 who were brought to the country as children. Beneficiaries will also
receive H-1 visas to live and work legally on a temporary basis.

          This election-year ploy to win Latino
votes is a patently miserable substitute for the generous, comprehensive
measures required to address the plight of the nearly 12 million undocumented.
Putting 800,000 young, promising women and men in legal limbo adds just another
layer of dysfunction to a fundamentally inoperative immigration system.

          President Obama, trying to lay the
groundwork for comprehensive immigration reform early in his presidency,
appeared tough, appeasing the opposition as he commenced to deport the
undocumented with criminal backgrounds by hundreds of thousands. Yet during his
first term he failed to provide the moral leadership and pragmatic imperative
for comprehensive reform, allowing his vociferous opponents to hijack the issue
in the name of “national security” and “jobs for Americans.”

          The president, in an announcement
barely lasting 10 minutes, called America “a nation of laws and a nation of
immigrants.” Yet he and most other advocates of including the undocumented into
the American mainstream have lacked the political courage as well as persuasive
powers to spell out the vital importance of immigrants to America.

          While 4 million newborns are added to
the American population annually, the country accepts a million immigrants as
new residents. Hundreds of thousands more arrive on student, work and tourist
visas, never to be repatriated. The overwhelming majority of immigrants who
decide to live in this country permanently do so to work and make a better life
for themselves and their families.

          Those without higher education fill
grueling, low-paying service, agricultural and manufacturing jobs by hundreds
of thousands, generating wealth for the native-born and providing the country
with abundant food. Scores of foreign students and H-1 visa holders who decide
to stay, at the expense of brain drain to their own countries, join America’s
hubs of research and productivity from Silicon Valley to the research and
academic centers on the Eastern seaboard. Yet many others become independent
entrepreneurs and innovators, heirs to a legacy of immigration that has kept
America in its position of global leadership.

          America is not a nation of immigrants
because the first European colonizers arrived here in 1492. In the 21st
century, America continues to thrive principally due to the influx of
immigrants.

          The Obama administration has done a
miserable job of communicating these facts to the majority of Americans. Their
failure has left the field wide open for political opportunists and predators
who perpetuate the can’t of immigrants stealing jobs from the native born.

          President Obama has a realistic shot at
a second term. But upon reelection, he must make immigration the centerpiece of
his administration in a bold departure from his most recent and timorous
performance.

          America is indeed a nation of
immigrants. Its leader should proudly uphold this banner instead of cowering,
explaining, apologizing and offering “deferred action.”

          With the DREAM Act once again
compromised, the words of Langston Hughes ring as true as ever: “A dream
deferred is a dream denied.”

 

Tin mới cập nhật