Vàng Ðen (Kỳ 78)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 78


 


Lúc còn lần mò từ những núi rừng của Trường Sơn qua đến núi rừng Ai Lao, Phong cũng đã có dịp nhìn thấy nhiều loại lan rừng thật đẹp, nhưng không biết giá trị quý của chúng đến mức độ nào.


Hiện giờ, trước mặt lủng lẳng những giò phong lan được treo thật mỹ thuật trên những liếp tre làm Phong choáng người. Ánh sáng của đèn được thiết trí rất hài hòa, khiến mọi người có cảm tưởng như đang lạc vào mê hồn trận.


Hơn thế nữa, Phong ngẩn người khi nhìn thấy hai đóa lan thật đang chắp tay vái chào từng người. Vội vàng cúi đầu đáp lễ như mọi người, Phong tự hỏi, trên đời sao lại có những cô gái xinh đẹp như vậy. Hai cô gái người thiểu số ăn mặc giống hệt nhau, đều lùng thùng hai tay trong đôi tay áo rộng mầu hồng, một chiếc yếm đen đan bằng sợi thả từ ngực xuống thành chiếc thắt lưng bó gọn chiếc eo nhỏ, rồi nối liền với chiếc váy xanh đậm mầu nước biển, thật gọn ghẽ.


Mầu sắc của quần áo đã thay cho phấn son, cả hai đều không một chút son phấn, nhưng vẻ đẹp tự nhiên vẫn hiển hiện. Hai mái tóc dài được kéo ra phía trước, thả dài hờ hững bên vai trái, che khuất một phần nữ trang bằng bạc, đeo đầy ngực. Những đồng tiền bằng bạc, lớn nhỏ, vuông tròn được nối với nhau thành một tấm nữ trang khá ngộ nghĩnh trước ngực hai cô. Nhưng cái bắt mắt Phong nhất vẫn là hai chiếc mũ do các cô đội. Hai chiếc mũ tròn được đan bằng tre, mầu đen, viền đầy những đóa hoa phù dung, đủ mầu chung quanh. Ngạo nghễ trên chiếc mũ, một đóa phù dung thật lớn nằm ngay chính giữa, những lông công được nhuộm đủ mầu sặc sỡ tua tủa mọc lên ở phía sau. Như để bảo vệ cho đôi gáy thon, nhỏ của các cô khi trời nắng, mũ được gắn một hàng tua lụa mầu hồng thả dài sau vai. Rõ ràng mầu sắc chỏi nhau, nhưng Phong vẫn tìm thấy được những hài hòa trong mầu sắc, vì cả hai người nữ đều không son phấn. Dường như cả hai dùng những mầu sắc mạnh như vậy để đẩy bật cái kiều diễm thật tự nhiên của khuôn mặt.


Từ hai đóa lan thật đến những giò phong lan đang nở, Phong tự nghĩ, quả thật lãnh chúa Khun Sa đáng sống một đời. Lạc vào bên trong thế giới thần tiên ấy, Phong dường như quên mất mình đang ở đây để làm gì.


-Ngồi xuống, mọi người ngồi xuống, Conchita ngồi đây…


Vẫn dùng Anh ngữ để nói chuyện với mọi người, riêng thấy già Trí còn chắp hai tay trước ngực đứng yên, Khun Sa nói một tràng tiếng Thái như an ủi, ủy lạo già Trí. Già Trí thật sự mất hẳn cái ngang tàng, khí phách của con người đi rừng, sống với rừng. Hai tay vái lia lịa, khép nép ngồi xuống. Phong Sương lập lại lời giới thiệu dang dở lúc còn ở trong nhà:


-Anh Phong, chồng của con.


-Hà, hà, tốt, tốt, ngồi xuống.


Cái niềm nở của hắn có vẻ khả quan hơn, song giọng nói sang sảng vẫn thật trịch thượng. Không biết hắn đã mồi điếu thuốc từ lúc nào, chỉ thấy hắn thẩy bao 555 cùng chiếc bật lửa vàng xuống bàn. Trông cách cầm điếu thuốc, đến cách hít, thở khói của hắn, Phong thấy nơi hắn vẫn tiết ra một chất gì khá phong lưu.


Ngang vai áo trái của hắn có mang một huy hiệu giống những người lính của hắn tại những trạm kiểm soát. Huy hiệu với những ngọn núi mầu vàng, dưới vòm trời xanh, trên vòm trời có một ngôi sao độc nhất. Có lẽ ngôi sao Bắc Ðẩu độc nhất ấy chính là Khun Sa, ngôi sao sáng duy nhất cho những ngọn núi cuối cùng của rặng Hy Mã, hay niềm hy vọng đơn độc, cuối cùng của sắc tộc người Chan.


Quây quần bên chiếc bàn hình chữ nhật với phong lan bao phủ chung quanh, còn có thêm một người mặc quân phục nữa vừa luồn vào, chỉ thấy hắn âm thầm xuất hiện từ sau một dàn máy Karaoke.


Dàn máy cùng chiếc truyền hình lớn, thật hiện đại được đặt gọn ghẽ ở một góc. Người này cũng giống Khun Sa, chỉ khẽ hất hàm chào lại, tuyệt không bắt tay. Phong Sương giới thiệu quá nhanh làm Phong nghe không kịp tên của hắn, chỉ hiểu lờ mờ, một trong những cánh tay phải, trái của Khun Sa. Cả hai chào hỏi nhau bằng tiếng Chan lẫn tiếng Trung Hoa. Thức ăn đã bắt đầu được mang lại bằng những mâm đồng lớn. Hai cô gái lăng xăng chuyền những đĩa, tô thức ăn từ mâm xuống.


-Này, ăn xong mình sẽ hát Karaoke, có đủ cả, tình ca Trung Hoa, Thái Lan, Lào, Miến Ðiện, cả Mỹ nữa…


Khun Sa hớn hở mời mọc Phong Sương.


-Ta và cô sẽ song ca vài bản, thu vào cassette làm kỷ niệm.


Không ngờ tên lãnh chúa này ngoài chuyện súng đạn, ma túy, hắn lại có khá nhiều máu văn nghệ, biết hưởng thụ cuộc sống một cách nhẹ nhàng với hoa rừng, cỏ nội. Bữa ăn được dọn với thịt rừng và xôi trắng, bầy la liệt trên bàn. Chai Cognac được khui tại chỗ. Người mặc quân phục lẻn vào sau, đang ngồi cạnh Phong, nhã nhặn hỏi Phong cũng bằng một thứ Anh ngữ tuyệt hảo:


-Anh muốn dùng cognac hay bia, chúng tôi có cả bia.


-Cám ơn ông, cognac cũng được. Xin lỗi ông, vừa rồi tôi không kịp nghe rõ tên ông cùng chức vụ?


-Tôi là Khawan Muang, tôi theo đại tướng đã gần bốn mươi năm. Hiện tôi là bộ trưởng bộ nội vụ. Tôi có nghe chuyện các anh bị phục kích. Anh đã cảm thấy đỡ chưa?


-Cám ơn ông, vì đỡ nhiều lắm rồi tôi mới có thể ngồi được ở đây…

Đàn áp, cưỡng chế đất ở Văn Giang: công an “coi nhân dân như kẻ thù”

 



Xem Clip công an đánh dân Văn Giang


 


HƯNG YÊN (NV) “Coi nhân dân như kẻ thù,” “chính quyền chưa bao giờ làm ác với dân như lần này”… Ðó là lời người dân ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, mô tả về cuộc đàn áp của gần 3,000 nhân viên công lực, bao gồm công an, cảnh sát cơ động, dân quân và cán bộ địa phương đối với vài trăm nông dân chống cưỡng chế đất vào ngày 24 tháng 4, 2012.








Công an, cảnh sát cơ động tràn ngập thôn xóm khi cưỡng chế đất. (Hình: Blog Nguyễn Xuân Diện)


Vụ cưỡng chế liên quan đến 72 héc ta đất thuộc ba xã Cửu Cao, Phụng Công và Xuân Quan mà nhà cầm quyền muốn quy hoạch để xây dựng khu đô thị thương mại du lịch lớn nhất miền Bắc là Văn Giang Ecopark trong nhiều năm qua đã bị người dân phản đối.


Tin tức cho hay, có khoảng 800 người dân tụ tập trên đất đai của họ suốt đêm 23 và ngày 24 tháng 4 để đối đầu với lực lượng cưỡng chế. Họ mang theo gậy gộc và cả bom xăng.


Cuộc đàn áp được mô tả là quy mô và lớn chưa từng có diễn ra từ lúc 4 giờ 30 phút sáng và kéo dài đến đầu giờ chiều thì những người nông dân thúc thủ. Sau đó lực lượng cưỡng chế đưa khoảng 100 máy xúc, máy ủi san bằng khu đất.


Theo tường thuật của trang Blog Nguyễn Xuân Diện, lực lượng cảnh sát có trang bị lá chắn, dùi cui, súng AK đã ném lựu đạn cay vào dân chúng, nhiều người bị đánh và công an bắt đi khoảng 10 người.


Blogger Nguyễn Lân Thắng tường thuật trên trang Facebook rằng công an “bắn hơi cay như mưa vào dân. Chúng bắn hết lượt một đã hết vài chục thùng đạn hơi cay, chúng nó phải lùi lại giữa đồng Phụng Công để chờ tiếp viện đợt 2, chúng bắn ít nhất hơn 20 quả nữa.”







Cảnh sát cơ động dàn hàng ngang bắt đầu đàn áp. (Hình: Blog Nguyễn Xuân Diện)


Trang Blog Nguyễn Xuân Diện hôm 25 tháng 4, công bố 7 video clip cho thấy toàn cảnh vụ đàn áp ở Văn Giang, cho thấy nhiều nông dân bị đánh một cách dã man.


Trả lời phỏng vấn của các cơ quan truyền thông quốc tế như AFP, BBC, một số nông dân cho biết họ bị công an đàn áp không thương tiếc và bị coi như kẻ thù.


Một người ẩn danh khác thì cho biết, chính quyền chưa bao giờ làm ác với dân như lần này và rằng họ chưa biết sẽ phải làm gì. 


* Truyền thông nhà nước im lặng 


Khác với vụ Ðoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, lần này truyền thông nhà nước hầu như im lặng và những người nông dân Văn Giang đã phải đấu tranh trong đơn độc.


Tính đến tối ngày 24 tháng 4, gần như duy nhất có trang tin Vnexpress đề cập đến vụ cưỡng chế nhưng không đưa hình ảnh người dân bị cưỡng chế ra sao.


Vnexpress trích lời Chánh Văn phòng Ủy ban Nhân dân tỉnh Hưng Yên Bùi Huy Thanh cho biết, “việc cưỡng chế và hỗ trợ thi công bắt đầu từ 7 giờ đến 10 giờ 30 sáng 24 tháng 4. Nhiều đơn vị công an, dân quân và phương tiện cưỡng chế đã được huy động.”







Các loại máy xúc, máy ủi san bằng khu đất sau khi cưỡng chế. (Hình: Blog Nguyễn Xuân Diện)


Ông Thanh nói rằng, “Mọi việc diễn ra dưới sự chứng kiến của đại diện Viện KSND, không hề có quân đội tham gia, cũng không hề có nổ súng.” Song, ông cũng nói thêm, công an đã phải dùng “hai quả đạn khói” để “giải tán” những người tụ tập, cản đường không cho xe, máy vào công trường. 


* Mua 135 ngàn đồng/m2, bán lại 6 triệu đồng 


Theo lời ông Bùi Huy Thanh nói với Vnexpress, vào năm 2008, “Các hộ dân chấp hành đúng tiến độ được nhận 135 ngàn đồng mỗi m2 – mức cao nhất trên địa bàn tỉnh tại thời điểm đó.”


Tuy nhiên, trả lời phỏng vấn của đài RFA, các nông dân nói rằng, sau khi thu hồi đất để làm dự án, chủ đầu tư bán lại với giá 6 triệu đồng một m2, tức gấp hàng chục lần.


Thông tin của tỉnh Hưng Yên, lần cưỡng chế này được áp dụng với 166 gia đình không đồng ý giao đất được cho là “chưa thỏa mãn với phương án đền bù.”


Ông Nguyễn Ngọc Bính, ở xã Xuân Quan được Vnexpress trích lời nói, “tuy là đất nông nghiệp nhưng giá trị kinh tế lớn, mỗi sào đất hàng năm sinh lợi nhiều triệu đồng. Vì thế, người dân “không thỏa mãn” với mức giá đền bù 36 triệu đồng một sào (360 m2) do chủ đầu tư đưa ra.” (KN)

Cộng vô dân bỏ cửa nhà

(Nhân đọc bài “Nhân ngày 30 tháng 4: Một dấu chấm trên chữ ‘i’”)


 


Cộng vô dân bỏ cửa nhà


Vượt biên trối chết đến ba bốn lần


Lỡ mà thất bại, thiệt thân


Ở tù, cuốc đất, cởi trần phơi da


Cộng rằng: “Bọn phản quốc mà!


Bóc dăm cuốn lịch mới ra tù này”


Anh nào vượt được lại hay


Việt kiều yêu nước, vỗ tay Cộng cười


 


Cộng vô, dân sợ bỏ nhà


Vượt biên nguy hiểm đến ba bốn lần


May nhờ gặp hội phong vân


Sang bên nước Mỹ, thành dân bảnh rồi


Bấy giờ Cộng lại khua môi


“Khúc ruột ngàn dặm” xin mời về thăm


Tổ cha một lũ mặt thâm


Cái đồ lẹo lưỡi, chết đâm ấy mà


 


Cộng vô dân sợ bỏ nhà


Cộng vào chiếm ở, khoái cha Cộng rồi


Cộng nuôi cả lợn, eo ơi


Chung cư thối hoắc, Cộng ơi, Cộng à.


 


Cộng vô dân sợ bỏ nhà


Cộng chê “bọn Ngụy” ở mà gớm ghê


Cầu tiêu sao lại cận kề?


Ngay bên phòng ngủ, Cộng chê lấp liền


Cộng bèn đào lỗ lộ thiên


Hơi xa một tí, có phiền nào chi


Thế rồi, ruồi nhặng vu vi


Một vùng thối hoắc, không gì gớm hơn


Cộng ngồi nghĩ lại nguồn cơn


Thôi thì “theo Ngụy” chắc hơn đấy mà.


 


Ðả Cẩu Bổng (24 Tháng Tư)


 


Tòa Soạn: Cám ơn độc giả Ðả Cẩu Bổng đã để một dấu chấm rất đẹp trên đầu chữ “i.”

Romney thắng 5/5 “primary” Ðông Bắc

 






MANCHESTER, NH – Ðến 7 giờ tối (giờ California) ngày 24 Tháng Tư, mọi dự đoán đều cho rằng ứng cử viên Mitt Romney thắng tất cả 5 bầu cử “primary” tại 5 tiểu bang: New York, Connecticut, Delaware, Rhode Island và Pennsylvania. Trong hình, một thiện nguyện viên treo bảng chuẩn bị cho sự xuất hiện của Mitt Romney. (Hình: Chip Somodevilla/Getty Images)

Ũớc chi… thời đó!

 


Ngô Nhân Dụng


Ðang tìm hiểu lý do tại sao, sau một ngàn năm Bắc thuộc, nước Việt Nam không thành một tỉnh của Trung Quốc, chúng tôi có dịp đọc sách sử cũ, thấy có mấy chuyện đáng kể lại trong lúc này.


Cuốn Mân Thành Tạp Thảo của Lý Văn Phức kể chuyến đi Phúc Kiến của ông năm 46 tuổi. Mân Việt là tên của tỉnh Phúc Kiến thời xửa thời xưa; trong cùng lúc người Trung Hoa gọi nước ta là Lạc Việt. Ông Lý Văn Phức đi sứ sang Tàu bốn lần, chưa kể một lần sang Phi Luật Tân (đảo Lucon) và hai lần qua Bengal. Chuyến đi năm Tân Mão (1831) có lý do nhân đạo. Cả gia đình một người Trung Hoa tên là Trần Khải đi biển gặp bão, thuyền trôi dạt vào hải phận Việt Nam. Vua Minh Mạng sai cả một phái bộ dùng đường biển đưa cả gia đình này về nguyên quán. Lý Văn Phức phụ trách việc này, nhân đó có dịp gặp gỡ và đối đáp, đã “tranh đấu ngoại giao” với viên tổng đốc họ Tôn ở đó, về những vấn đề có tính cách nghi thức thù tiếp nhưng lại đụng chạm tới thể diện quốc gia. Ngay hôm đầu tiên, được đưa kiệu đến trước cửa ngôi nhà tạm trú, Lý Văn Phức đã lùi lại, không vào. Vì trên cửa là tấm giấy ghi: “Việt Nam quốc Di sứ Công quán.” Di là chữ người Trung Hoa gọi tên các giống dân “man rợ.” Quan địa phương chịu gỡ tấm bảng đi, ông mới bước vào. Ngày hôm sau, họ phải viết một tấm bảng khác: “Việt Nam quốc Sứ quan Công quán.” Sứ quan, chứ không phải Di sứ!


Mấy ngày sau, Lý Văn Phức viết một bài “Biện Di Luận,” bàn luận về “Di.” Sau khi mô tả nước Việt Nam biển rộng sông dài, ra đến các đảo ở Ðại Hải; lại kể ra các phong tục tập quán, và nền giáo dục, thi cử ở nước ta không thua kém gì bên Tàu; ông hỏi: “Như thế mà lại gọi là Di được hay sao?” Lý Văn Phức lại lục lọi sách sử cũ Trung Hoa ra, trích dẫn nguyên văn: “Vua Thuấn vốn là người Ðông Di, Văn Vương vốn là người Tây Di; truyện sử có chép như thế.” Hai ông đế, ông vương được kính trọng nhất nước Tàu, cũng gốc người “sắc tộc thiểu số!”


Chưa hết, Lý Văn Phức còn phân tích thêm để “nói móc” cho họ phải ngượng. Bài văn viết: Có phải các ông gọi một sắc tộc là Di vì cách ăn mặc và tiếng nói của họ hay không? Nếu vậy thì trong xứ Mân Thành này, quý vị ăn mặc không giống, nói tiếng nói không giống các tỉnh khác của Trung Quốc; quý vị có phải là Di hay không?


Nói vậy là đụng tới một nỗi xấu hổ của người xứ Mân. Hai ngàn năm trước, cũng như Việt Nam, họ không hề thuộc vào nước Tàu. Triệu Ðà là ông tướng đầu tiên đánh chiếm Mân Việt. Bây giờ họ đã biến thành một tỉnh, bị đồng hóa thành người Trung Quốc! Còn chúng tôi, người Việt Nam thì vẫn là một nước độc lập!


Bài Biện Di Luận được Lý Văn Phức viết, đem treo trước công quán, thầy giáo, học trò kéo nhau đến đọc, có người chép lại đem về nhà giữ. Ông kể lại, có một viên quan lo về giáo dục (huấn đạo) tên là Lý Chấn Nhân đã tự giật mũ, ném xuống đất, nói: “Chúng ta là Di mà lại còn gọi người khác là Di làm gì!” Chi tiết “giật mũ ném xuống đất” này quan trọng. Vì một trong những thứ mà người Trung Hoa đời thượng cổ tự hào hơn các giống Di, Ðịch, là họ biết đội mũ! Hậu Hán Thư đã kể công hai ông thái thú Tích Quang và Nhâm Diên dạy dỗ dân Giao Chỉ, Cửu Chân thay đổi trang phục, với việc “chế vi quan, lý” – tức là chế tạo ra mũ đội và làm dép để đi vào chân. Người Phúc Kiến vẫn quen quấn khăn chứ không đội mũ, đó là một phong tục cũng được Lý Văn Phức nêu ra trong bài văn! Ðọc tới đó, người ta phải thấy xấu hổ, giựt mũ ném xuống đất là phải!


Lý Văn Phức xứng đáng làm một người đại diện cho nước Việt Nam ra nước ngoài, để bảo vệ thể diện dân tộc. Nếu ngày nay có người có tài trí và đảm lược như ông thì đỡ biết mấy! Mân Thành Tạp Thảo còn kể nhiều cuộc đối đầu lý thú giữa ông sứ thần nước ta với một quan tổng đốc Trung Quốc; nhưng còn một câu chuyện của một tác giả khác, sống trước Lý Văn Phức nửa thế kỷ, cũng đáng kể lại.


Mùa Xuân năm Canh Tuất (1790) Quang Trung cử Phan Huy Ích làm sứ thần đưa một vị võ tướng giả đóng vai nhà vua sang Trung Quốc triều kiến vua Càn Long nhà Thanh. Trước đó một năm quân ta mới đánh Tôn Sĩ Nghị tơi tả ở trận Ðống Ða. Phái đoàn gồm 150 người, có cả một đoàn văn nghệ 10 nhạc sĩ và ca sĩ, bái biệt vua ở Nghệ An ngày 29 Tháng Ba (Âm lịch), đến Tháng Bẩy mới đến Bắc Kinh. Ngày 11 Tháng Bẩy, phái bộ được vua Càn Long tiếp tại nhà nghỉ mát ở Nhiệt Hà, làm thơ xướng họa với nhau. Ba ngày sau gặp lại gặp, Càn Long tặng cho “quốc vương giả” Phạm Công Trí và nhân viên sứ bộ nhiều món quà quý giá. Ðặc biệt, ông vua nhà Thanh nhờ phái bộ chuyển một món quà gồm “hai tấm đoạn,” đem về cho một vị trưởng đồn người Việt Nam, tên là Phạm Quang Chương.


Ông Phạm Quang Chương đã làm gì mà được vua nhà Thanh tặng quà như vậy? Cuốn hồi ký Tinh Sà Kỷ Hành của Phan Huy Ích tường thuật chuyến đi, cho biết lý do. Trước đó ba ngày vị “đồn tướng” Phạm Quang Chương, trong lúc đi tuần trên biển, đã cứu được một chiếc thuyền của người Trung Hoa trong lúc họ đang bị cướp biển tấn công. Tin đưa về Bắc Kinh rất nhanh, Càn Long tạ ơn ngay.


Ước chi lúc này có được những vị đồn trưởng như ông Phạm Quang Chương thời đó. Ông có thể cứu những ngư phủ Việt Nam bị cướp biển tấn công ngay trong hải phận nước mình. Mà bọn cướp đó lại là quân sĩ của những người ngồi kế vị trên ngai vàng các vua nhà Thanh ở Bắc Kinh, là đảng Cộng Sản Trung Quốc!


Nghe tin 21 đồng bào đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi đi biển bị lính tráng Tàu bắt cóc từ Tháng Ba, bị tra tấn, bỏ đói trong hơn một tháng giam cầm mới được thả về, sau khi đã bị cướp hết thuyền bè, dụng cụ đánh cá, người Việt ở nơi nào cũng phải rớt nước mắt. Mà đây không phải lần đầu tiên ngư dân mình bị trấn lột, hành hạ như vậy. Bọn “cướp biển” mặc đồng phục Trung Quốc đã tung hoành như thế từ bao nhiêu năm nay rồi. Hàng ngàn đồng bào Việt Nam đã bị họ cướp, đánh, nhiều người còn bị giết. Ông Phạm Quang Chương ơi, cứu chúng tôi với! Ông Phạm Quang Chương ơi, ông ở đâu rồi?


Tại sao những người lính Trung Cộng có thái độ và hành vi khinh thường dân Việt Nam như vậy? Phải hỏi những vị quan to trong Câu Lạc Bộ Ba Ðình để nhờ các ông bà giải đáp cho dân chúng tôi nghe.


Trong mấy ngày qua, hai nước Philippines và Việt Nam đều phản đối bản “Quy hoạch bảo vệ hải đảo toàn quốc” của chính phủ Trung Quốc. Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam chỉ nói một cách giản dị là nó “vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam.” Và yêu cầu Trung Quốc phải hủy bỏ ngay bản quy hoạch nêu trên, không có thêm hành động nào làm phức tạp tình hình ở Biển Ðông. Nói xong rồi, không có một hành động nào khác. Vẫn tụng đọc 16 chữ vàng mỏi miệng, chờ coi các “đồng chí anh em” sẽ làm gì tiếp thì lại nói thêm vài câu nữa!


Chính phủ Philippines cũng phản đối Trung Quốc như vậy; nhưng họ còn làm nhiều hơn. Họ cho phép giới quân sự lên tiếng “Quân đội Philippines sẽ không lùi bước!” Philippines còn “kêu gọi các nước phương Tây và Châu Á tỏ rõ lập trường” về tình hình Biển Ðông, để cùng đối đầu với một “mối đe dọa.” Tức là đề nghị quốc tế hóa vấn đề Biển Ðông. Khi tổng thống Philippines tuyên bố nước ông sẽ “không gây chiến với Trung Quốc ở Biển Ðông” thì người ta hiểu rằng họ sẵn sàng chờ đợi nếu cần phải chống cự bất cứ một cuộc gây hấn nào, dù là chiến tranh! Trung Quốc yêu cầu Philippines rút con tàu khảo cổ đang vớt lên một con tàu đắm gần bãi đá ngầm Scarborough ở Biển Ðông, chính phủ Manila cương quyết từ chối.


Có vị tướng lãnh nào ở Việt Nam được phép lên tiếng về vấn đề Biển Ðông hay không? Hay là các ông tướng còn đang lo các biện pháp đối phó với “Cơn sóng Ðoàn Văn Vươn” đang dâng trào; khi đồng bào Hưng Yên ào ào kéo nhau biểu tình đòi đền bù đất đai bị “cưỡng chế,” lại được đồng bào từ Bắc Ninh đến hỗ trợ?


Không cần hỏi tại sao những người lính Trung Quốc ngang nhiên cướp bóc ngư dân Việt Nam, khinh rẻ mạng sống, tài sản của người Việt Nam. Nhà dột từ nóc dột xuống!


Năm 1992 cả một đoàn lãnh đạo Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam xin phép kéo nhau sang triều yết Ðặng Tiểu Bình để xin được làm “đồng chí anh em” như cũ. Ðặng Tiểu Bình không thèm tiếp, còn không cho được đến Bắc Kinh. Bắt gặp gỡ ở Thành Ðô, tuốt muốt ở Tứ Xuyên, một tỉnh ở góc nước Trung Hoa vĩ đại. Ðặng Tiểu Bình còn đòi bằng được phải đưa cả ông Phạm Văn Ðồng sang gặp, dù ông cựu thủ tướng này không còn chức vụ nào nữa. Bởi vì chính ông Phạm Văn Ðồng là người đã ký lá thư năm 1958 công nhận bản tuyên bố về hải phận của Trung Quốc, trong đó nói họ làm chủ cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa! Cứ như vậy mà cả sứ bộ Cộng Sản Việt Nam lục tục kéo sang chầu để xin giải hòa, thề từ nay ngưng không chửi bới “Trung Quốc xâm lược” nữa! Chẳng còn chút thể diện nào cả! Làm sao người ta không khinh được?


Ước chi lúc này có được những nhà ngoại giao như Lý Văn Phức thời đó! Ước chi lúc này có được những vị đồn trưởng như ông Phạm Quang Chương thời đó!

Vụ Bạc Hy Lai: Tiết lộ vụ trùm công an xin tị nạn

 



 


BẮC KINH (NV) Ngày 15 tháng 3 năm 2012, Bạc Hy Lai (Bo Xilai), ngôi sao đang lên trong tập đoàn lãnh đạo tối cao ở Trung Quốc, bị cách chức bí thư đảng ủy Trùng Khánh. Vụ cách chức làm chấn động dư luận, nhưng bí ẩn và nguồn gốc của trận động đất chính trị này phải kể từ vụ cảnh sát trưởng thành phố Trùng Khánh lái xe cả trăm dặm, vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, xin tị nạn.







Giám đốc Công An Trùng Khánh, Vương Lập Quân, ngày còn quyền lực. (Hình: Feng Li/Getty Images)


Vương Lập Quân (Wang Lijun), cựu cục trưởng Cục Công An Trùng Khánh, vào ngày 6 tháng 2, chạy vào tị nạn tại Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Thành Ðô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, cách Trùng Khánh khoảng 200 dặm về phía Tây Bắc. Chính quyền thành phố Trùng Khánh hai ngày sau chính thức loan báo sự “mất tích” của Vương là “được nghỉ phép để điều dưỡng do bị căng thẳng thần kinh qua thời gian làm việc quá sức lâu dài.” Nhưng cùng ngày Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ở Washington xác nhận Vương đã vào tòa lãnh sự rồi 30 giờ sau “tự nguyện rời khỏi” và cơ sở ngoại giao này không có liên hệ gì được nữa.


Bộ Ngoại Giao Trung Quốc tiếp đó thừa nhận Vương có đến tòa lãnh sự và “vấn đề đang được điều tra.”


Thông thường đối với Hoa Kỳ, Vương có thể là người đủ tư cách để được hưởng sự bảo vệ chính trị hay tị nạn chính trị, nhất là đương sự có quan hệ tới những giới chức cao cấp đảng Cộng Sản Trung Quốc và cung cấp được nhiều tin tình báo. Nhưng chính quyền Obama trong trường hợp này rõ ràng không muốn dính dáng nhiều đến chuyện chính trị nội bộ của Trung Quốc. Những giới chức Hoa Kỳ am hiểu vấn đề giải thích rằng không có chính sách dành cho Vương quy chế tị nạn. Vương là một viên chức, nhất là một cựu giới chức ngành công an, không phải trong hoàn cảnh bị đàn áp nhân quyền như những người tranh đấu dân chủ.


Từng có một vụ tị nạn, tưởng chừng như tương tự, nhưng không tương tự. Sau vụ đàn áp Thiên An Môn năm 1989, Phương Lệ Chi (Fang Lizhi) đã được Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Bắc Kinh cho tị nạn và ở đó hơn 1 năm, và sau đó chính quyền Tổng Thống George H.W. Bush (Bush bố) thương lượng với Ðặng Tiểu Bình cho hai vợ chồng ông được sang Hoa Kỳ tái định cư. Các giới chức Hoa Kỳ nói trường hợp Vương Lập Quân khác xa Phương Lệ Chi, và không có lý do nhân quyền để bảo vệ một cựu viên chức công an dù người này cung cấp những tin tức về tình trạng tham những lạm quyền ở địa phương.Vương có thể bị truy tố về hành động bội phản trong việc chạy vào một cơ sở ngoại giao nước ngoài, một tội trạng ở Trung Quốc có thể lãnh án nặng từ nhiều năm tù đến tử hình. Nhưng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nhấn mạnh là Vương tự ý muốn rời tòa lãnh sự, và như vậy để cho chính quyền trung ương Bắc Kinh bắt giữ thay vì chính quyền địa phương Trùng Khánh trả thù. Ðiều này được coi là đủ an toàn cho đương sự.


Hơn nữa một trong những điều kiện để Hoa Kỳ có thể chấp nhận cho hưởng quy chế tị nạn là cá nhân này không trốn tránh luật pháp nước mình, không phạm tội hình sự hay trợ giúp vào việc đàn áp những người khác. Với Vương Lập Quân sẽ có thể có nhiều lý do để đưa tới rắc rối về ngoại giao với Trung Quốc nếu Hoa Kỳ cho hưởng quyền tị nạn.


Tuy nhiên có lẽ vụ việc của Vương đã xảy ra trong một thời điểm không thuận lợi, chỉ ít ngày trước khi Tập Cận Bình, lãnh đạo tương lai sắp thay thế Hồ Cẩm Ðào đến Washington và Hoa Kỳ không muốn tạo rắc rối ngoại giao với Trung Quốc trong lúc ấy. Các giới chức Hoa Kỳ cho biết thành viên Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ đã được báo cáo đầy đủ sự kiện trong lúc Vương còn ở trong tòa lãnh sự tại Thành Ðô, nhưng Tổng Thống Obama chỉ được phúc trình sau khi Vương đã rời khỏi nơi đây.


Người ta biết rằng khi đến Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, Vương đã cung cấp nhiều tin tức bí mật, trong đó có vụ bà vợ của Bạc Ly Hai đã tổ chức ám sát thương gia người Anh. Tuy vậy Vương không được coi như một nguồn tin tình báo có giá trị đối với an ninh của Hoa Kỳ.


Trong 30 giờ ở tòa lãnh sự, Vương đã trình bày cho các viên chức Hoa Kỳ tin tức về cái chết của thương gia Neil Heywood người Anh và điều này chỉ liên quan đến Anh và chính quyền Trung Quốc. Một phóng viên BBC ở Trung Quốc nói là Vương đã chạy tới Tòa Lãnh Sự Anh trước khi vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, tuy nhiên do một sự sắp xếp không ăn khớp nào đó nên việc này đã không đưa đến kết quả.


Cách giải quyết của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trong trường hợp Vương có thể được xem là thích đáng, tuy nhiên sẽ còn một trường hợp khác có thể khó quyết định, đó là con trai của Bạc Hy Lai đang học tại Harvard. Giới chức Hoa Kỳ từ chối không bình luận về khả năng sinh viên này xin tị nạn trong tương lai mà chỉ nói với các phóng viên rằng: “Anh ta là một sinh viên tốt. Quý vị có thể tự tìm ra kết luận cho chuyện ấy.”


Vương Lập Quân, 52 tuổi, dân tộc Mông Cổ, từ khi được Bạc Hy Lai cử làm cục trưởng Công An Trùng Khánh đã tích cực tham gia vào chiến dịch truy diệt băng đảng tội phạm và tham nhũng. Trong vòng hai năm, Vương đã phát giác hơn 12,000 vụ án, bắt giữ hơn 3,300 đối tượng hình sự trong đó có hơn 100 cảnh sát biến chất. Trùng Khánh là đất hoạt động của các băng đảng xã hội đen lâu từ hai thế kỷ và có liên hệ với các tổ chức tội ác ở Hong Kong và Macao. Vương đã là cánh tay đắc lực của Bạc Hy Lai, đem lại danh tiếng cho Bạc về “mô hình Trùng Khánh” với một xã hội ổn định theo kiểu Mao Trạch Ðông.


Nhưng ngày 2 tháng 2 năm 2012, Vương đột ngột bị chuyển đổi công tác sang một vị trí “trách nhiệm về giáo dục, khoa học và môi trường.” Có lẽ nguyên nhân của việc này là do Vương đã có ý định điều tra vụ vợ của Bạc Hy Lai liên can tới cái chết của Neil Heywood và mọi chuyện sau đó diễn biến như chúng ta đã thấy.


Mặc dù sẽ còn rất nhiều bí ẩn chưa lộ ra, cho đến bây giờ, đây là vụ tai tiếng chính trị lớn nhất ở Trung Quốc từ nhiều năm và có thể còn có dẫn đến những hậu quả không ngờ trong tập đoàn lãnh đạo của đảng Cộng Sản Trung Quốc. (HC)

Quán xưa Sài Gòn không còn dấu vết

 


Bài và hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt


SÀI GÒN (NV) Bằng hữu thân quen ở các nơi xa vẫn thường thăm hỏi chúng tôi về những quán cà phê đặc chất Sài Gòn trước 30 tháng 4, 1975, nay ra sao? Những quán cà phê ấy, có thể kể tên: Hân, Thái Chi, Năm Dưỡng, Năm Ðường, Lão Tử, Thu Hương, Phong, Thăng Long…









Quán cà phê Năm Ðường trở thành quán Napoli.


Ðấy là những quán cà phê, có quán lớn có quán nhỏ, có quán chỉ là quán cóc; nhưng đều nổi tiếng, hầu như dân ghiền cà phê ở Sài Gòn thuở ấy ai cũng biết.


Những quán cà phê kể trên, hiện nay chỉ còn ba quán hoạt động: Lão Tử, Thái Chi, và Năm Ðường. Tuy nhiên, ngoài quán cóc cà phê Lão Tử kế bên tiệm phở Tàu Bay mà chúng tôi đã nhắc nhớ trong bài viết ở một số báo Người Việt; hai quán cà phê Thái Chi và Năm Ðường vẫn hoạt động nhưng thay đổi hoàn toàn, không còn là quán cũ đặc sắc một thời.


Cà phê Thái Chi ở khúc đầu đường Nguyễn Phi Khanh, phía sau rạp chiếu bóng Casino Ðakao – hiện nay Casino Ðakao không còn là rạp chiếu bóng nữa. Quán cà phê Thái Chi là một căn nhà phố nhỏ bé; bàn ghế thấp trên nền nhà cao, tinh tươm sạch sẽ. Quán không biển hiệu, mọi người gọi tên quán bằng tên bà chủ quán, bà Thái Chi.


Thời gian đầu chúng tôi tới quán cà phê Thái Chi, thường nghe bà chủ quán nhắc nhở khách uống cà phê đừng tựa đầu sát vách tường. Thì ra, bà Thái Chi không chịu được vách tường quán cà phê của bà hoen ố bởi những người khách chải tóc bằng “brillantine.”









Quán Năm Dưỡng trở thành Phòng Cho Thuê-Thanh Phương.


Thời gian sau, không nghe bà chủ quán nhắc nhở khách như vậy nữa: ở vách tường, đã được dán lớp simili như dải ruy-băng chỗ khách thường tựa đầu. Bà pha chế cà phê phía sau một bức vách ngăn, mang ra cho khách. Ai nóng vội, loay hoay với cái phin để làm sao cho cà phê mau nhỏ giọt xuống cái tách, bà can thiệp liền. Khách uống cà phê Thái Chi mặc nhiên phải hiểu rằng, chỉ bắt đầu uống cà phê khi chính bàn tay bà chủ quán đã nhấc cái phin ra khỏi tách. Chúng tôi nhiều lần nghe bà cằn nhằn những người khách, dù lớn tuổi hay nhỏ tuổi hơn bà, khi những người khách ấy “vi phạm luật lệ” uống cà phê tại quán Thái Chi.


Cà phê Thái Chi không lúc nào vắng khách, có lẽ chính vì cái “tinh thần trách nhiệm” của chủ quán trước tách cà phê dành cho khách uống; và cái tinh tươm sạch sẽ của quán. Chúng tôi và nhạc sĩ Anh Việt Thu, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, nhà thơ Phạm Lê Phan (cả ba người đều đã qua đời), sáng nào trước khi tới cơ quan làm việc – Phòng Văn Nghệ thuộc Cục Tâm Lý Chiến – đều ghé uống tách cà phê ở quán bà Thái Chi khó tính.


Những ngày kỷ niệm lễ lạt gì đó, hầu như cả Phòng Văn Nghệ chúng tôi gặp nhau tại quán cà phê Thái Chi; trong đó gồm cả đại úy phó phòng và thiếu tá trưởng phòng, nhà thơ Tô Thùy Yên.


Sau 30 tháng 4, mấy người cháu của bà Thái Chi tiếp tục mở cửa quán, nhưng không còn là cà phê Thái Chi nữa. Bàn ghế trong quán thay đổi để sắp đặt được nhiều, bày ra cả vỉa hè; quán không còn không khí cũ, nhất là không còn bà Thái Chi nhấc từng cái phin cà phê ra khỏi tách để khách uống. Và không người khách uống cà phê nào còn nhắc, nhớ, đây là quán cà phê Thái Chi khó tính.


Cà phê Năm Ðường ở đầu đường Nguyễn Kim, quận 10, trước và sau 30 tháng 4 đều mở cửa quán rất sớm, khách uống đa số là những người lao động nghèo; cũng không thiếu khách thuộc mọi giới, cư ngụ trong khu vực. Thường khi nào có việc phải thức dậy rất sớm, ra khỏi nhà cứ nhắm tới cà phê Năm Ðường, uống ly cà phê cho tỉnh táo; và đốt điếu thuốc hút, để mơ màng ngắm nhìn thành phố chưa thức giấc.


Ngồi quán cà phê Năm Ðường, dù sau này ghế ngồi bằng nhựa thấp chủn, bày đầy trong và ngoài quán; và dù giá rẻ, chúng tôi không có khái niệm đây là quán cà phê bình dân hay là gì hết. Chỉ thấy đây là một nơi uống cà phê thú vị. Cũng có thể chúng tôi nhớ tới quán cà phê Năm Ðường như một lịch sử dày dạn, lưu giữ bao tâm tình của người dân Sài Gòn. Quán Năm Ðường là nơi từng xảy ra vụ khủng bố của Việt Cộng; chúng nổ lựu đạn để sát hại những cảnh sát dã chiến ở trại Triệu Ðà gần quán cà phê Năm Ðường, sáng sáng tới uống cà phê tại quán.


Có quán Năm Ðường, nơi uống cà phê từ lúc ngày chưa rạng; quán rộng rãi thoáng mát, là một thú vị. Nhưng thú vị ấy không còn nữa; từ hai năm qua, quán cà phê Năm Ðường đã mất tích tại chỗ! Nghĩa là, quán đã thay hình đổi dạng hoàn toàn; trở thành một quán cà phê có máy lạnh, cửa lắp kính trong suốt. Không còn là quán cà phê Năm Ðường nữa, mà là quán Napoli hiện đại, như vô số quán hiện nay tại Sài Gòn.


Chúng tôi không thể thấy thú vị để uống cà phê tại những quán hiện đại của Sài Gòn hôm nay. Thấy đấy không còn là quán cà phê, mà là một nơi thiết kế cho công nghệ cà phê, cho kinh doanh lạnh lùng, cho “khách-hàng-là-thượng-đế”!


Nhắc tới cà phê Năm Ðường, chúng tôi nhớ tới quán cà phê có tên hao hao giống vậy: cà phê Năm Dưỡng, ở một hẻm rộng của đường Nguyễn Thiện Thuật, khu Bàn Cờ, quận 3. Sau 30 tháng 4, mở cửa hoạt động một thời gian, rồi quán cà phê Năm Dưỡng trở thành Phòng Cho Thuê-Thanh Phương.


Chúng tôi từng uống cà phê Năm Dưỡng từ thuở học trò; đi theo các anh Nguyễn Nhật Duật, Lê Ðình Ðiểu, vào quán Năm Dưỡng; các anh vừa uống cà phê vừa ăn lạc rang húng lìu, để nhớ những ngày Hà Nội. Bây giờ Sài Gòn bán lạc rang húng lìu đầy khắp các ngả đường; chúng tôi lại không có lấy một chút cảm xúc nào, ngoài cảm xúc về lạc rang húng lìu của một ông già người Hoa, bán trước quán cà phê Năm Dưỡng thuở nào.

‘The Lucky Few’ hội ngộ, tri ân

 


Câu chuyện của Kirk


 


Nguyên Huy/Người Việt 


WESTMINSTER Trong không gian mênh mông của Nhà Thờ Kiếng thuộc thành phố Garden Grove vào chiều hôm Chủ Nhật, 22 tháng 4, nhiều ngàn người tị nạn Việt Nam đã tìm đến để cùng nhau bày tỏ lòng tri ân đối với những người đã cứu vớt họ sau biến cố 30 tháng 4, 1975.








Quang cảnh trong Nhà Thờ Kiếng trong buổi người tị nạn Việt Nam vinh danh và tri ân Hải Quân Hoa Kỳ và Hải Quân VNCH. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Ðó là những chiến sĩ Hải Quân thuộc Hạm Ðội 7 Hoa Kỳ, rõ hơn là thuộc một phân đội của Hạm Ðội 7, trong đó có chiến hạm Kirk và lực lượng Hải Quân VNCH.


Ðây là lần thứ hai có cuộc họp mặt của người tị nạn Việt Nam tìm về với nhau để vinh danh và tri ân những ân nhân của mình. Lần gặp mặt này được định danh là “Vietnamese American, The Lucky Few.” Cả hai lần đều được tổ chức bởi “Federal Asian Pacific American Council Southwest” (FAPAC – SW – Hiệp Hội Liên Bang Á Châu – Thái Bình Dương Tây Nam Hoa Kỳ).


Trong cuộc gặp gỡ tri ân này, nhiều sĩ quan và thủy thủ chiến hạm Kirk đã có mặt, như Phó Ðô Ðốc hồi hưu Adam Robinson và các cựu sĩ quan hải quân trên chiến hạm Kirk, như Paul Jacobs, Richard Mc Kenna… Phía Việt Nam có cựu Ðại Tá Ðỗ Kiểm, nguyên là sĩ quan trong thành phần chỉ huy đoàn tàu HQ/VNCH 30 chiếc chở hơn 32 ngàn người Việt Nam đến được bến bờ tự do sau 30 tháng 4, 1975.


Theo ban tổ chức, tất cả sĩ quan và thủy thủ đoàn trên chiến hạm Kirk từ nhiều năm nay muốn gặp lại những người Việt Nam mà họ đã tận tình giúp đỡ khi trốn chạy khỏi nanh vuốt cộng sản, nhất là khi họ lại được biết những người tị nạn này vẫn luôn nhớ đến họ. Có người khi sanh con đã lấy tên chiến hạm mà đặt cho con. Ðó là bà Lan Trần và cô gái mang danh Kirk, là cô Trần Nguyễn Kirk Giáng Tiên, hiện ở Orlando, Florida.









Cô Sharon Nicholas, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị tổ chức FAPAC-SW.
(Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Cựu Ðại Úy Paul Jacobs, sĩ quan hải hành trên chiến hạm Kirk, kể lại những nỗ lực của sĩ quan và thủy thủ đoàn trên chiến hạm Kirk từ nhiều năm nay mong mỏi có cuộc gặp gỡ như thế này.


Tất cả những sĩ quan và thủy thủ Hoa Kỳ trên các chiến hạm thuộc phân đội của Hạm Ðội 7 đều cho rằng cuộc cứu trợ 37 năm trước là một chuyện tuyệt vời của Hải Quân Hoa Kỳ. Cựu Ðại Úy Richard Mc Kenna nói: “Chúng tôi đã rất hạnh phúc khi nhìn thấy cộng đồng Việt Nam đã hòa mình vào cuộc sống của nước Mỹ để phục vụ, để trở thành những công dân thịnh vượng của một quốc gia lớn mạnh của chúng ta.”


Một cuốn phim kể về thảm cảnh của những người tị nạn Việt Nam và sự cứu trợ hết lòng của toàn thể sĩ quan thủy thủ trên chiến hạm Kirk cũng đã được chiếu giới thiệu trong dịp này.


Cựu Hải Quân Ðại Tá Ðỗ Kiểm, một trong những vị sĩ quan chỉ huy đoàn tàu 30 chiếc của HQ/VNCH, phát biểu rằng: “Gạt bỏ một vài kỷ niệm cay đắng về việc, không ít thì nhiều, một số dân cử và viên chức cao cấp phản chiến của chính quyền Hoa Kỳ lúc bấy giờ đã góp phần không nhỏ vào việc đưa VNCH vào đường cùng để rồi bị bức tử vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, chúng ta phải ghi nhận công ơn của người lính Hoa Kỳ đã nhiều năm sát cánh chiến đấu gian khổ cùng chúng ta chống lại CSVN.”


“Chúng ta không quên 58 ngàn người lính Hoa Kỳ đã bỏ mình trên chiến trường Việt Nam. Bóng dáng người lính Hoa Kỳ đã hầu như không còn tại Việt Nam sau hiệp ước tái thiết hòa bình tại Paris vào đầu năm 1973 để rồi đến ngày cuối cùng của VNCH một phân đội của Ðệ Thất Hạm Ðội đã lại đến với Hải Quân VNCH như những người bạn quí, lần này để trợ giúp chúng ta đem 30 chiến hạm và hơn 30 ngàn người VN đến bến bờ tự do…”


“Họ đã hành động cao cả và xa hơn trách nhiệm và bổn phận đã được trao phó. Họ đã tận tụy săn sóc người dân Việt Nam đang trong cảnh ngặt nghèo một cách hồn nhiên, vui vẻ và chân thật.”


Cựu Hải Quân Ðại Tá Ðỗ Kiểm cũng đã nhắc đến tinh thần và sự hy sinh của người lính hải quân VNCH. Ông nói: “Giờ đây họ đang xa rời quê hương. Họ bỏ lại ruộng vườn nhà cửa tài sản. Họ bỏ lại ông bà cha mẹ anh em họ hàng thân thích để đi vào một chuyến lưu đầy vô định. Họ đang ở tại điểm đau khổ cùng độ của một người lính không thua trận mà phải bỏ nước ra đi. Thế nhưng những người thủy thủ của QLVNCH đã không chịu ngồi xuống để than thân trách phận. Họ đã đứng lên vì một tinh thần tự giác cao độ, để tự động làm phần nhiệm coi sóc máy móc, vận chuyển hải hành như thường lệ mà không cần phải một lệnh lạc, một lời năn nỉ hay một cưỡng ép nào. Họ đã hoàn tất nhiệm vụ một cách hữu hiệu và âm thầm.”


Hầu hết những lời phát biểu trong buổi tri ân này, cả về phía Hoa Kỳ cũng như phía những người tị nạn Việt Nam, đều nói lên tấm lòng chân thiết của mình để bày tỏ những xúc động sau bao nhiêu năm được gặp lại nhau kể từ ngày ấy.


Ông Mã Gia Trí, một trong những người được cứu vớt trong dịp này, cho biết: “Tôi có được chứng kiến khi các tàu Hải Quân của mình vào vịnh Subic của Philippines đã phải hạ cờ VNCH, treo cờ Hoa Kỳ vì chính phủ Philippines cho biết cộng sản Việt Nam đang đòi những chiến hạm mà Hải Quân VNCH đã chạy tới đây. Nhưng Hải Quân Hoa Kỳ không đáp ứng, và để cho hợp pháp, những chiến hạm của Hải Quân VNCH phải hạ cờ VNCH, giương cờ Hoa Kỳ mới được vào đất Philippines. Buổi lễ hạ cờ rất long trọng và đầy xúc động, không như một số người không biết rõ đã kể sai lạc. Lá cờ Vàng khi hạ xuống theo lễ nghi quân cách đã được trao lại cho Ðại Tá Ðỗ Kiểm.”


 


––––––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Sẽ cấm xe hơi 5 ngày mỗi tuần để thông đường?

 


VIỆT NAM (NV) Chính quyền Hà Nội cho hay đang nghiên cứu đề nghị thực hiện phương cách có tên gọi là “công thức 5×5” để làm giảm tình trạng kẹt xe tại thành phố này.









Ðề nghị cấm xe hơi để “đường thông hè thoáng.” (Hình: Báo VNEpress)


Lời đề nghị áp dụng thử “công thức 5×5” tại thành phố Sài Gòn và Hà Nội của một cựu cán bộ không quân đang gây xôn xao dư luận vì có thể gây hậu quả là làm tê liệt hoàn toàn giao thông tại Hà Nội cũng như Sài Gòn.


Theo phương cách được gọi là “sáng kiến” của ông Mai Trọng Tuấn, cựu phi công quân đội CSVN thì hai thành phố lớn ở Việt Nam nên cấm xe hơi lưu thông trong khu vực trung tâm mỗi tuần năm ngày, mỗi ngày kéo dài năm tiếng đồng hồ từ sáng cho đến chiều. Ðây là “sáng kiến” mới nhất được coi là phương cách giảm thiểu tình trạng kẹt xe triền miên tại Hà Nội cũng như Sài Gòn hiện nay.


Theo VNExpress, ông Mai Trọng Tuấn “không dám đụng vào 95% cư dân Việt Nam, đặc biệt là người Hà Nội, thuộc thành phần nghèo chỉ có phương tiện đi lại độc nhất là chiếc xe gắn máy. Vì vậy, ông Tuấn chỉ đề nghị cấm xe hơi, chứ không đề nghị cấm xe gắn máy.”


Ông Tuấn cũng cho rằng cần phải cấm xe hơi vì xe hơi chiếm dụng con đường giao thông cũng như cần bãi đậu xe quá lớn so với xe gắn máy. Hơn nữa, theo ông, số người đi xe hơi không nhiều và lại có song song chiếc xe gắn máy, mà đã từng dùng xe gắn máy để đi lại trước đây.


Ông Tuấn còn ví von rằng số lượng xe hơi ở hai thành phố Sài Gòn và Hà Nội chỉ bằng 10% số lượng nhưng chiếm đến 55% diện tích mặt đường khi lưu thông so với xe gắn máy.


Cho rằng nhu cầu đi lại bằng xe hơi của giới giàu có tại “Sài thành” cũng như “Hà thành” là “một chút thói quen chưa ăn sâu, chưa bám rễ,” ông Tuấn tin rằng “số ít này sẽ vui lòng và chịu khó hy sinh một chút” để thực hiện kế hoạch của ông.


Tuy nhiên, theo VNExpress, ông Tuấn cũng dành biệt lệ cho xe ngoại giao đoàn, xe công vụ đặc biệt v.v.. Theo ông thì cần vận động cả xe “bảng số xanh” tức là xe của nhà nước cùng thực hiện phương cách “5×5.” Như vậy có nghĩa là có thể hàng loạt công chức cao cấp phải bỏ xe hơi, nhảy qua đi xe gắn máy của mình hoặc thuê xe “ôm” mà đi làm việc, hội họp…


Ðược biết trước đó Hà Nội đã áp dụng phương cách đổi giờ học, rồi đổi giờ làm, đến cấm xe hơi đậu trên lề đường hàng trăm con phố nhưng hầu như vẫn không cải thiện được tình hình.


Chưa nghe giới chức Sài Gòn nói năng gì, nhưng chính quyền Hà Nội đã chỉ thị cho Sở Giao Thông-Vận Tải “nghiên cứu để báo cáo cho chính quyền độ khả thi của kế hoạch nói trên.”


Nếu lệnh cấm này được các giới chức lãnh đạo CSVN chấp thuận, coi như hàng ngàn chiếc xe hơi ở hai thành phố Sài Gòn và Hà Nội sẽ nằm ụ mỗi tuần 25 tiếng đồng hồ. (PL)

Rước dâu, chú rể cõng cô dâu 3 tiếng đồng hồ

 


 


SƠN LA (NV) Sau đám rước dâu bằng xe… bò, nay thêm một đám rước dâu gây dư luận: chú rể cõng cô dâu suốt chặng đường dài ba cây số, mất khoảng ba tiếng đồng hồ.









Nhà trai đi bộ đến nhà đàng gái. (Hình: Bee.net.vn)


Báo mạng Bee.net.vn gọi đó là hiện tượng “siêu đám cưới” vì những hình ảnh lạ lùng trong buổi lễ rước dâu có một không hai tại Việt Nam từ thành thị cho đến thôn quê.


Buổi đón dâu lạ nói trên diễn ra vào sáng ngày 23 tháng 4 tại một bản hẻo lánh ở huyện Phù Yên thuộc tỉnh Sơn La. Chú rể là một chàng trai mới 22 tuổi tên Nguyễn Văn Thành, còn cô dâu là Ðặng Thị Ðào 20 tuổi, ở hai nhà cách nhau khoảng 3 cây số.


Tin đoàn nhà trai đến rước dâu đi bộ một đoạn đường dài 3 cây số thật ra không lạ ở nông thôn Việt Nam. Tuy nhiên, cảnh chú rể chịu còng lưng cõng cô dâu suốt đoạn đường từ nhà đàng gái về đến nhà mình lại là chuyện hi hữu, chưa từng có tại Việt Nam từ trước đến nay.


Vì vậy, người dân ở các khu vực chung quanh nghe tin đã lũ lượt kéo nhau đi xem đám rước dâu kỳ lạ này. Có người cho rằng con đường làng tuy gồ ghề nhưng xe gắn máy vẫn có thể chạy bon bon được, cho nên chú rể chịu cõng cô dâu là để chứng tỏ tình yêu sâu đậm của “chàng” đối với “nàng” trong ngày trọng đại của đời mình. Nhiều người khác thì cho rằng có lẽ chú rể muốn chứng tỏ sức trai khỏe mạnh của mình đối với người vợ mới cưới và cả hai họ, cũng như với dân chúng gần xa.









Cảnh chú rể cõng cô dâu trên lưng suốt chặng đường dài đón dâu.
(Hình: Bee.net.vn)


Người khác thì cho rằng chú rể Nguyễn Văn Thành và cô dâu Ðặng Thị Ðào muốn làm nên một “kỳ tích” trong buổi đón dâu, sau đám rước dâu bằng xe bò của chú rể Ðào Văn Ðức ở tỉnh Nghệ Tĩnh mới đây.


Một số nhân chứng vui miệng cho biết cô dâu được cõng trên lưng thỉnh thoảng lại thì thào vào tai chú rể câu gì mà không ai nghe được, và thỉnh thoảng lại nhoẻn miệng cười tươi ra chừng hạnh phúc vô biên.


Người ta không hiểu sau đám rước dâu bằng xe trâu rồi bằng cách “cõng trên lưng,” các chú rể ở Việt Nam sẽ phô diễn cách đón dâu ra sao trong thời gian tới đây để gây sự chú ý của dư luận. (PL)

Chưa dứt chuyện máy bay tàng hình Hoa Kỳ bị mất tại Iran

 


Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)


 


HOA KỲ Quân lực Iran hôm Chủ Nhật nói rằng đã giải mã được tất cả những dữ kiện bí mật trong chiếc máy bay do thám không người lái của Hoa Kỳ bị họ bắt hồi cuối năm ngoái. Thông tấn xã Mehr của Iran cho biết thêm là “Iran đang bắt đầu chế tạo những máy bay theo kiểu bắt được của Mỹ.” Tướng Amir Ali Hajizadeh, tư lệnh không gian Iran tuyên bố: “Người Mỹ nên biết là chúng tôi đã tìm hiểu được bí mật của chiếc máy bay tới mức nào. Hầu như không còn chỗ nào trong đó còn có thể che giấu được đối với chúng tôi.”









Máy bay không người lái RQ-170 Sentinel. (Hình: AP/Lockheed Martin)


Tuy nhiên Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Leon Panetta tỏ ra coi thường lời lẽ huênh hoang của Iran. Ông nói với các phóng viên trên chuyến bay đến Bogota, Colombia, sáng Thứ Hai: “Tôi không muốn đi vào chi tiết cụ thể của việc này. Nhưng tôi nghĩ rằng có thể giải thích với quý vị rằng căn cứ trên kinh nghiệm của mình, tôi phải đặt dấu hỏi về khả năng mà họ có thể làm như họ nói.”


Thượng Nghị Sĩ Joe Leberman, trên một phóng sự truyền hình, cũng tỏ ra hoài nghi lời tuyên truyền của Iran. Loại bỏ khả năng Iran đã làm được một bản sao và coi đó chỉ là “sự dọa dẫm,” ông nói: “Chẳng qua là họ đang ở thế phòng thủ chống lại những biện pháp trừng phạt kinh tế của chúng ta.”


Tướng Hajizadeh bảo vệ lập luận của mình, nói trên truyền hình Iran là ông biết máy bay đã được sử dụng để do thám nơi ẩn náu của Osama bin Laden ở Abbotabad, Pakistan, trước khi biệt kích SEAL Hoa Kỳ tấn công tiêu diệt tháng 5 năm 2011. Ông nói: “Tháng 10 năm 2010, chiếc máy bay này đã được đưa tới California vì thiếu sót kỹ thuật, sau khi được sửa chữa và bay thử, tháng 11 nó được đưa tới Kandahar, Afghanistan, nhưng vẫn còn một số vấn đề tồn tại. Tháng 12 máy bay được đem về một phi trường gần Los Angeles sửa chữa máy móc, thiết bị nhạy cảm và thử nghiệm rồi mới trở lại Kandahar.”


Như vậy Iran có thể đã tìm được quá trình (history) trong bộ phận điện tử của máy bay và từ đó hiểu được cách vận hành để làm ra máy bay tương tự.


Từ lâu Washington vẫn tin là rất khó khai thác dữ kiện tình báo đã thâu thập, vì có nhiều biện pháp để hạn chế sự tìm hiểu giá trị hoạt động của máy bay do thám không người lái trên lãnh thổ đối phương. Các chuyên gia cho là dù Iran có thể tìm hiểu được những kỹ thuật vận hành, nhưng việc chế tạo ra một máy bay khác vẫn là ngoài khả năng của họ.


Dự án máy bay không người lái RQ-170 do công ty Lockheed Martin thiết kế từ cuối thập niên 1990 nhưng trang bị điện tử hiện nay đã tân tiến hơn nhiều. Phi đội do Không Quân Hoa Kỳ sử dụng cho CIA bắt đầu hoạt động từ tháng 9 năm 2005. Người ta thấy hình chụp lần đầu tiên của một đơn vị thuộc phi đội ở phi trường quốc tế Kandahar khoảng năm 2007. Hiện nay Phi đội Thám thính 30 thuộc Bộ Tư Lệnh Không Ðoàn Chiến Ðấu 432 đóng tại Căn cứ Không quân Creech, Nevada, điều động những máy bay không người lái này với nhiệm vụ không thám và yểm trợ không phận cho những đơn vị chiến đấu ở chiến trường.


RQ-170 Sentinel là loại máy bay hoạt động phối hợp với CIA nên rất ít chi tiết kỹ thuật được tiết lộ, tuy nhiên mọi người tin rằng nó có khả năng tàng hình nghĩa là tránh được sự phát hiện của radar địch. Máy bay hình dạng tương tự như oanh tạc cơ B-2 nhưng nhỏ bé hơn nhiều, có chiều dài 4.5 mét, cao 1.8 mét, sải cánh 12 mét, với 2 động cơ phản lực turbofan, tầm bay cao khoảng 50,000 bộ và tầm xa không được biết. Trị giá một máy bay không được công bố nhưng theo dự đoán có thể tới $100 triệu.


Ðầu năm nay, Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta đã cho biết chính quyền Obama dự tính tiết giảm ngân sách $487 tỷ trong một thập niên sắp tới bằng việc giảm quân số, chiến hạm và máy bay, nhưng sẽ tiếp tục phát triển các lực lượng đặc biệt và kỹ thuật quân sự hiện đại trong đó có loại máy bay không người lái. Không Quân sẽ gia tăng khoảng 30% phi vụ tuần thám không phận bằng máy bay không người lái. Theo ước lượng, số phi vụ sẽ từ 65 lên 85 mỗi ngày, trung bình 3 máy bay không người lái luân phiên thi hành nhiệm vụ suốt 24 giờ mỗi ngày và như vậy nhân sự điều hành sứ mạng này cũng sẽ phải gia tăng rất nhiều.


Tháng 12 năm ngoái, Iran loan báo bắt được một máy bay do thám không người lái xâm nhập 140 dặm vào không phận của nước họ. Thoạt đầu Hoa Kỳ loan báo một máy bay không người lái ở Afghanistan đi lạc mất tích, sau đó 5 ngày mới xác nhận đã bị Iran bắt. Theo Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, máy bay đã mất vì trục trặc kỹ thuật, nhưng Iran nói là họ đã xâm nhập được hệ thống điện tử điều khiển và hướng dẫn máy bay hạ cánh nhẹ nhàng. Những hình ảnh được Iran đưa lên truyền hình sau đó cho thấy chiếc máy bay RQ-170 vẫn còn nguyên vẹn chứng tỏ sự xác định của Iran có lẽ là đúng.


Theo lời Tổng Thống Obama, Hoa Kỳ đã chính thức yêu cầu Iran trả lại máy bay. Tuyên bố này làm dư luận ngạc nhiên vì Hoa Kỳ không có quan hệ ngoại giao với Iran do đó đề nghị có lẽ phải chuyển qua Tòa Ðại Sứ Thụy Sĩ, hơn nữa trong tình trạng đối đầu giữa hai nước, yêu sách này không thể nào hy vọng được chấp thuận. Ngoại Trưởng Hillary Clinton cũng nói bà tin là Iran sẽ không đồng ý và sau đó Iran đòi hỏi Hoa Kỳ phải xin lỗi và bồi thường, cuối cùng câu chuyện không đi đến kết quả gì hết.


Các quan sát viên quốc tế tin là Iran sẽ tìm cách bán các dữ kiện về kỹ thuật tàng hình của máy bay cho Trung Quốc và Nga vì hai nước này đều rất muốn tìm hiểu kỹ thuật bí mật của Hoa Kỳ. Chiếc trực thăng tàng hình sử dụng khi tấn công căn nhà của Osama bin Laden bị rơi tại Pakistan và được biệt kịch SEAL phá hủy, nhưng có những tin tức nói rằng những mảnh còn lại đã được chuyển sang Trung Quốc. Các cơ quan truyền thông quốc tế tuần này loan báo Trung Quốc và Nga yêu cầu Iran cung cấp cho họ những dữ kiện về chiếc RQ-170 nhưng Bộ Quốc Phòng Iran đã lên tiếng phủ nhận. (HC)

Ðể anh hy sinh kiếm tiền cứu gia đình


LTS:
“Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email:
[email protected]


 


 


Thưa cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên. Em qua Mỹ năm em 19 tuổi, do bố em bảo lãnh. Thời gian đầu ở với bố và bạn gái của bố, em gặp rất nhiều khó khăn.


  Em muốn ra khỏi nhà nhưng mới chân ướt chân ráo đến Mỹ, em không thể một mình ra riêng được, thì may quá có một anh bạn cũng thương em, anh ấy xin cưới. Em bằng lòng ngay. Cũng may mắn cho em, anh rất tốt, thương yêu, đùm bọc em. Chúng em có với nhau 2 con, anh là người rất thương con.


Tụi em ở với nhau được gần 20 năm thì có chuyện. Anh bị mất việc vì phạm một lỗi lầm lớn, em không tiện nói ra. Với lỗi lầm đã phạm anh khó xin việc làm trở lại, công việc của em cũng bị xuống. Tụi em phải dọn về ở chung với mẹ anh. Thấy tụi em khó khăn quá, bà mới đề nghị chồng em nên về VN làm đám cưới giả với con gái của bà bạn. Kế hoạch là khi đem được cô gái qua, chúng em sẽ có được một số tiền lớn và dĩ nhiên sẽ kết hôn lại với nhau. Ban đầu em không chịu vì nghe đến chuyện phải ly dị nhau, dù là giả. Nhưng càng ngày con cái càng lớn, tụi em lại quá túng bấn. Tiền nhà cũng không phụ được với mẹ chồng. Mặc dù nhà đã pay off, nhưng em cũng khó chịu vì ăn bám vào mẹ. Ngay cả tiền điện nước có tháng trả tháng không.


Trước việc túng thiếu, rồi lời mẹ chồng thúc hối chuyện ly hôn để làm đám cưới giả kiếm tiền, em cũng muốn bằng lòng cho xong để yên nhà yên cửa.


Chồng em thì nói tùy em, ảnh đã bám vào em lâu quá, việc làm thì kiếm không ra nên anh cũng nói hay là để anh hy sinh kiếm tiền cứu gia đình.


Em rối trí quá, chẳng biết có nên làm liều cứu vãn tình thế không, hay là để vậy rồi chết chùm.


Thưa cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên, xin gỡ rối giùm em.


Uyên


 


Cô Nguyệt Nga góp ý:


Ðọc thư em, cô thấy hình như mẹ chồng em, chồng em và cả em nữa đều cho rằng, em chỉ cần “ừ” một tiếng là mọi việc xong xuôi, sẽ có tiền, sẽ yên ổn nhà cửa, sẽ giải quyết được mọi thứ, mà không hề nghĩ đến chuyện luật pháp, tù tội, trục xuất…


Em ơi! Ðây là chuyện phạm pháp, có thể đưa đến tù tội không chỉ chồng em mà cả em nữa. Ðó là chưa kể chồng em đang có một lý lịch xấu, nếu phạm thêm tội lừa dối luật pháp, cô sợ rằng, gia đình em sẽ “chết chùm” thật chứ không phải “rồi sẽ chết chùm” đâu.


Trong xã hội, không phải ngành nghề nào cũng bắt người xin việc phải nộp lý lịch. Chồng em có thể xin phụ việc trong các hàng quán, chợ búa, xây cất… Ngoài ra em nên giải thích cho mẹ chồng hiểu, sự nguy hiểm của việc kết hôn giả sẽ nguy hại trực tiếp đến con trai bà trước, sau đó mới đến em và cháu nội của bà, đó là chưa kể tai họa cũng giáng xuống bà, bởi chính bà là người mai mối. (Ðây mới đúng là chết chùm!)


Phần em, cứ cho rằng chuyện kết hôn giả thành công, nghĩa là cô gái sẽ qua, và sẽ ở trong nhà của em (có khi em phải dọn ra khỏi nhà vì sự có mặt của em có thể khiến Sở Di Trú nghi ngờ). Chuyện gì sẽ xảy ra khi lù lù trong nhà em một cô gái ngôn chính danh thuận là vợ của chồng em. Người “vợ” chưa có việc làm, cạnh một người “chồng” không có việc làm.


Em ơi, ông bà mình nói, “Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy.”


Ðiệu này chắc là chết cháy… cả chùm!


A! Cô chợt nghĩ ra, sao em không nói với với chồng em, thôi để em “hy sinh” cho, sau khi ly hôn em cũng độc thân mà, em cũng có thể về VN làm đám cưới. Em sẽ đem về nhà một ông chồng “giả” cộng với mấy chục ngàn có khác gì chồng em đâu!


 


Vân Tiên trả lời:


Uyên thân mến,


Chuyện này có nhiều khía cạnh, nói ra chắc nói tới tối không xong. Nên chi để Vân Tiên nói tóm tắt thôi nha.


Ðể quyết định chuyện này, Uyên cần tính tới 4 mặt này:


* Làm hôn nhân giả, tức là lừa dối ai đó – tối thiểu là lừa dối nước Mỹ. Uyên có thật sự muốn làm kẻ lừa dối không?


* Nhưng mặt khác, làm hôn nhân giả cũng là giúp cho một người ra được khỏi nước Việt Nam. Vậy cân nhắc giữa một bên là sự lừa dối, một bên là giúp một người ra khỏi Việt Nam vào được Mỹ, cá nhân Uyên thấy làm sao?


* Tất nhiên sự lừa dối có cái hào nhoáng của nó, một cọc tiền vài mươi ngàn, không phải dễ dàng mà có. Uyên nên xem cái giá đó có đáng không?


* Và cuối cùng là nguy cơ giả bộ ly dị cái xong nó thành ly dị thiệt.


Cân nhắc hết tất cả các yếu tố đó, Uyên mới quyết định được.


Nhưng riêng cái yếu tố thứ 4, thì Vân Tiên có ý kiến vầy: Ông chồng nào mà lăm le làm hôn nhân giả chỉ để ly dị vợ mình, thì nếu Vân Tiên là cô vợ, Vân Tiên cũng không muốn giữ làm chi mô. Ðã đi cho đi luôn.


Chúc Uyên suy nghĩ cho chín rồi tự quyết định nhé.

Tôn Nguyễn, và ‘Chiều Về Trên Sông’

 


Gương mặt mới trong làng ca nhạc


 


WESTMINSTER (NV)“Anh chàng này có giọng hát chuẩn, ấm và hát đúng theo bài bản đấy,” nhạc sĩ Từ Công Phụng nhận xét về ca sĩ trẻ Tôn Nguyễn trong đêm nhạc chủ đề nhạc của ông được tổ chức bất ngờ hồi Tháng Giêng vừa rồi tại hội quán Lạc Cầm.









Ca sĩ Tôn Nguyễn. (Hình: Tôn Nguyễn cung cấp)


Nhiều khán giả từng nghe anh hát, trong đó có đêm nhạc thính phòng kết hợp của hai ca sĩ Trần Thu Hà và Ðình Bảo hồi hai tuần trước, đều cho rằng Tôn Nguyễn có “giọng hát rất chuẩn, nhẹ nhàng.”


Sắp tới đây, lúc 8:30 tối Thứ Sáu, ngày 27 Tháng Tư, cũng tại Lạc Cầm, Tôn Nguyễn sẽ hội ngộ giới thưởng ngoạn trong show nhạc có tên “Chiều Về Trên Sông.”


Tôn Nguyễn xuất thân từ nhạc viện Bob Cole, California State University of Long Beach. Anh tốt nghiệp cử nhân thanh nhạc, chuyên ngành nhạc Jazz, và từng là thành viên dàn hợp xướng trường Ðại Học Long Beach đi biểu diễn tại New York, Utah và Âu Châu. Anh cũng từng làm việc chung với dàn nhạc giao hưởng của Ðại Học Long Beach và dàn nhạc Pops của thành phố Pasadena.


Show nhạc “Chiều Về Trên Sông” mượn tên một ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy. Nhạc phẩm này thuộc loại “góc cạnh,” khó hát, và được xem là “hiếm thấy giọng ca nào có thể trình bày vẹn toàn.”


Nhạc sĩ Sĩ Dự, chủ nhân hội quán Lạc Cầm, lại quyết định chọn bài hát này cho Tôn Nguyễn trình bày trong đêm nhạc sắp tới. Lý do duy nhất: “Tôn Nguyễn có chất giọng được rèn luyện kỹ càng, trường lớp chính quy.”


Ngoài tiếng hát chính, show nhạc còn có sự tham gia của một số ca sĩ thân hữu và đặc biệt hoa hậu Hằng Ny sẽ giữ vai trò dẫn chương trình.


Giá vé: $30 đồng hạng.


Liên lạc giữ chỗ: (714) 487-2888. (Ð.T.)

Viễn Châu và nửa thế kỷ bài tân cổ giao duyên

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


LA MIRADA (NV) Chương trình “Vinh Danh Soạn Giả Viễn Châu – Nửa Thế Kỷ Huyền Sử, bài Tân Cổ Giao Duyên” sẽ được mở màn vào lúc 5:00 giờ chiều Chủ Nhật, 13 Tháng Năm, tại La Mirada Theater, 14900 La Mirada Blvd., La Mirada, California.







Các nghệ sĩ sẽ tham gia trong đêm vinh danh lão soạn giả Viễn Châu. Từ trái: Phượng Liên, một thân hữu, Thành Ðược, Mai Thế Hiệp. (Hình: Thành Ðược cung cấp)


Một trong những người tổ chức chương trình vinh danh soạn giả Viễn Châu, là nghệ sĩ Phượng Liên, cho biết: “Soạn giả Viễn Châu còn gọi là nhạc sĩ Bảy Bá vì ông chuyên sử dụng đàn tranh, đàn guitar cũng như sáng tác nhạc, chính là cha đẻ của mảng tân cổ giao duyên.”


“Các anh chị em nghệ sĩ ‘thừa lúc’ soạn giả Viễn Châu còn sống, còn biết mọi chuyện, tổ chức đêm nhạc vinh danh ông.”


“Vinh danh soạn giả Viễn Châu” có thể được xem như “lời cám ơn người nghệ sĩ lão thành trong làng cổ nhạc Việt Nam.”


Năm nay, soạn giả Viễn Châu bước vào tuổi 89!


Vẫn theo lời Phượng Liên, nhắc đến con số 50 năm trong cuộc đời âm nhạc của lão nghệ sĩ Viễn Châu là để “chiêm nghiệm sự lớn mạnh của làng cổ nhạc mà trong đó tân cổ giao duyên là một mảng rất được khán giả yêu thích.”


Nếu không tìm hiểu rõ nguồn gốc của tân cổ giao duyên, chắc chẳng ai biết được lý do tại sao có… tân cổ giao duyên?


Nghệ sĩ Phượng Liên kể lại: “Hồi xưa, vọng cổ được hát theo 20 câu, rồi rút ngắn lại 6 câu và cuối cùng còn 4 câu. Khi nhạc sĩ Bảy Bá đưa ý kiến lồng những bài tân nhạc vào cổ nhạc để phát triển thêm về bộ môn này, một vài nhạc sĩ tân nhạc tỏ ý không đồng tình vì vốn dĩ người ta luôn có sự kỳ thị với hai chữ ‘cải lương.’”


“Từ đó nhạc sĩ Bảy Bá quyết định sáng tạo ra dòng nhạc tân cổ. Bài tân nhạc đầu tiên được chuyển thể sang tân cổ là “Dưới Ánh Trăng Xuân,” do nhạc sĩ Bảy Bá viết, dựa trên nhạc của nhạc sĩ Lam Phương.”


“Rồi sau đó là một loạt những sáng tác mới, như Cô Hàng Chè Tươi (Lệ Thủy hát), Võ Ðông Sơn-Bạch Thu Hà (Minh Cảnh-Lệ Thủy), Biệt Kinh Kỳ (Thành Ðược), Tình Anh Bán Chiếu, Ông Lão Chèo Ðò (Út Trà Ôn, Minh Vương, Minh Phụng)…”


Vẫn theo nghệ sĩ gạo cội Phượng Liên, chính những bài tân cổ giao duyên đã đưa tên tuổi nhiều nghệ sĩ thành danh, như Thành Ðược, Minh Cảnh, Minh Phụng, Minh Vương, Út trà Ôn, Phượng Liên, Ngọc Ðáng, Ngọc Nuôi, Việt Hùng,…









Các nghệ sĩ Lệ Thủy và Phượng Liên. (Hình: Lệ Thủy cung cấp)


Bởi vậy, vẫn theo lời Phượng Liên, khi ngỏ lời mời nghệ sĩ Thành Ðược tham gia, ông nói liền: “Ðây là công việc mình phải làm.”


Không chỉ một mình nghệ sĩ Thành Ðược nhận lời hát cho buổi hát, mà còn một số khá đông các ca nghệ sĩ lão thành, tên tuổi, cũng sẽ góp mặt trong chương trình. Trong số này có thể kể Lệ Thủy, bác Bảy Văn Chung, Bảo Quốc, Hồng Nga, Chí Tâm, Ngọc Huyền, Tuấn Châu, Linh Tâm, Mạnh Quỳnh, Quang Thành, Ngọc Ðáng, Phương Hồng Thủy, Hồng Loan, Bảo Lộc, Phước Hậu, Hương Huyền, Xuân Mỹ, Thanh Kim Mỹ, Quang Kim Thủy, Mai Thế Hiệp, Tuấn Hải, Ðăng Khoa, Tuấn Phong,…


“Mời nghệ sĩ tham gia chương trình cũng không phải dễ dàng, bởi vì chương trình có sự xuất hiện của một vài anh chị em nghệ sĩ tên tuổi từ Việt Nam sang. Giấy tờ, tài chánh để mang họ sang Mỹ trình diễn là cả vấn đề, nhưng được cái anh chị em nào cũng hết lòng, nhiệt tình lắm.” Phượng Liên kể về chuyện các nghệ sĩ từ Việt Nam sang, trong đó có Bảo Quốc, Hồng Nga, Lệ Thủy.


Còn Chí Tâm, từ lâu rồi không xuất hiện trong bất cứ show diễn nào quanh vùng quận Cam, lần này “cũng đồng ý ngay.”


Nghệ sĩ Phượng Liên trải lòng: “Sau khi khấu trừ tất cả những chi phí cần thiết cho buổi hát, còn lại bao nhiêu, tôi và Mai Thế Hiệp sẽ gửi về kính biếu soạn giả Viễn Châu như món quà nhỏ thay cho lời tri ơn của tất cả những anh chị em ca nghệ sĩ góp mặt trong chương trình gửi đến ông, dù chỉ một lần rồi thôi.”


Nói về chương trình, nghệ sĩ Phượng Liên cho biết sẽ có hai trích đoạn được diễn lại, là “Hoa Mộc Lan” và “Hàn Mặc Tử.” Bên cạnh đó còn có phần trình diễn ngắn của các ca nghệ sĩ, như Quang Thành sẽ hát chung với Phương Hồng Thủy trong tiết mục khá độc đáo đã được soạn giả Viễn Châu viết.


Chương trình lần này còn có tiết mục Mạnh Quỳnh diễn chung với một em bé khoảng độ 6, 7 tuổi, đến từ San Jose, trong bài tân cổ “Sầu Vương Ý Nhạc” do nhạc sĩ Bảy Bá sáng tác. Sân khấu của đêm vinh danh sẽ được dàn dựng như một ca cảnh có nội dung nói về hai cha con hát dạo. Ðây sẽ là vở diễn ngắn nhưng đầy ý nghĩa, và có thể sẽ làm khán giả rơi lệ vì câu chuyện hai cha con hát dạo là chuyện thật, cảm động, mô tả về sự nghèo khổ, khó khăn của hai cha con mang đàn hát dạo phục vụ hành khách đi xe đò tại phà Bến Lức thập niên 60s.


“Phần hài thì khỏi nói,” nghệ sĩ Phượng Liên hào hứng cho biết. “Vua hài Bảo Quốc sẽ đóng vai Hàn Vi, đây là vai diễn hài đầu tiên của ông trong vở Hoa Mộc Lan được viết bởi soạn giả Viễn Châu, lúc đó ông đang hát cho đoàn Thanh Minh năm 1962.”


Một nhân vật hài khác cũng được giới thưởng ngoạn trông chờ, là “lão bà bà” Hồng Nga. Theo lời nghệ sĩ Phượng Liên, “Hồng Nga đa tài, đa năng, nếu trong vai hài thì cô sẽ làm cho người xem cười ôm bụng, cười ngả nghiêng, cười té từ trên ghế xuống đất, còn trong vai mùi như những vai là mẹ, là vợ hiền thì bà thật sự làm người ta rớt nước mắt, xúc động để khóc theo vai diễn của bà.”


Người ta nói “dĩ vãng là dĩ vãng, đừng chạy trốn cũng đừng tôn thờ,” nhưng ở đây, dĩ vãng nhắc lại sự khởi đầu của một dòng nhạc mới “Tân Cổ Giao Duyên,” lồng trong hai chữ “cải lương” vào dĩ vãng khơi dậy thời gian đẹp nhất của một thời cải lương của thập niên 60s, 70s. Có lẽ đó là lý do chính đáng nhất để những ai yêu cải lương, tha thiết với “dạ cổ hoài lang” hay nặng lòng với “tân cổ giao duyên” đến với đêm diễn “Vinh Danh Soạn Giả Viễn Châu – Nửa Thế Kỷ Huyền Sử bài Tân Cổ Giao Duyên.”


Giá vé: VIP $100, $75, $50, $40, $30. Vé có bán tại các địa điểm: Tú Quỳnh (714) 531-4284, Chí Tâm Production: (714) 596-8638, State Farm-Mai Thế Hiệp (714) 265-9988.


 

Philippines đạt thỏa thuận với phiến quân Hồi Giáo

 


MANILA (AFP) Chính phủ Philippines đạt thỏa thuận quan trọng với phiến quân Hồi Giáo để chấm dứt cuộc chiến kéo dài từ mấy thập niên, nhưng cũng nói rằng còn một số vấn đề lớn chưa giải quyết xong.







Quân đội Philippines làm lễ an táng 19 binh sĩ bị giết trong trận phục kích của mặt trận MILF hồi tháng 10, 2011. Nay thì chính phủ và phiến quân đã đạt được thỏa thuận ngưng bắn. (Hình: Ted Aljibe/AFP/Getty Images)


Trưởng phái đoàn thương thuyết của chính phủ, ông Marvic Leonen, nói rằng thỏa thuận đạt được với lực lượng Mặt Trận Giải Phóng Hồi Giáo Moro (MILF) trong vòng thương thuyết mới nhất ở Malaysia, vốn khởi sự mười năm trước đây.


“Ðiều này đánh dấu một bước tiến quan trọng và vững chắc của cả hai phía trong cuộc thảo luận,” theo ông Leonen.


Ông cũng cho hay cả hai phía đồng ý sẽ tiến hành việc hình thành một hình thức khu tự trị mới để thay thế mô thức hiện nay, vốn bị coi là thất bại.


Hai bên cũng đồng ý sẽ tiến tới việc chia quyền và tài nguyên thiên nhiên trong khu tự trị, vốn sẽ bao gồm nhiều phần trong vùng Nam Philippines, nơi thành phần thiểu số Hồi Giáo gọi là đất đai của tổ tiên họ.


Chính phủ Philippines cho hay muốn sớm có thỏa thuận để có thể được thi hành trước khi Tổng Thống Benigno Aquino mãn nhiệm kỳ vào giữa năm 2016.


Lực lượng MILF, hiện có khoảng 12,000 tay súng được võ trang đầy đủ, khởi sự cuộc chiến đòi tự trị từ năm 1978. Có hơn 150,000 người thiệt mạng trong cuộc nổi dậy này cho tới nay, theo quân đội Philippines. (V.Giang)

Syria: Lực lượng nổi dậy tấn công ngay thủ đô

 


BEIRUT (AP)Lực lượng nổi dậy chống chế độ Tổng Thống Bashar Assad hôm Thứ Ba mở ba cuộc tấn công nhắm vào lực lượng an ninh ngay tại thủ đô Damascus, hạ sát hai sĩ quan và gây ra vụ nổ xe bom làm rung chuyển thủ đô.







Các tay súng của lực lượng nổi dậy tại Syria. (Hình: AFP/Getty Images)


Các cuộc tấn công diễn ra trong lúc một toán quan sát viên Liên Hiệp Quốc đang đến thăm một nơi khác gần thủ đô, khu ngoại ô Douma.


Các thành phần tranh đấu và hình ảnh do dân chúng thu được cho thấy có pháo kích và nổ súng trong khu vực này hôm Thứ Ba, chỉ một ngày sau khi có 55 người bị giết trên toàn lãnh thổ Syria – phần lớn tại một thành phố mà các quan sát viên đến thăm viếng mới gần đây.


Các cuộc tấn công hôm Thứ Ba cho thấy tình trạng bạo động võ trang ngày càng trầm trọng trong cuộc nổi dậy kéo dài đã 13 tháng nay và cho thấy phía chống chế độ nay đang có biện pháp nhằm triệt hạ lực lượng an ninh mà Assad dùng để đàn áp dân chúng và bảo vệ chế độ.


Tổ chức bảo vệ nhân quyền Syrian Observation for Human Rights, có trụ sở đặt tại Anh, cho hay một sĩ quan tình báo bị giết trong khu Barzeh ở thủ đô Damascus nhưng không cho biết chi tiết nào khác.


Bên cạnh đó, một xe quân sự bị nổ tung khi đi ngang qua một ngã tư ở trung tâm Damascus. Vụ nổ ở Quảng Trường Marjah, gần Trung Tâm Văn Hóa Iran, để lại nhiều vết máu và mảnh kiếng bể trên đường.


Chính quyền Syria chưa bình luận gì về các vụ tấn công này. Tuy nhiên hệ thống truyền thông nhà nước cho hay “khủng bố” giết chết một cựu trung tá và người em của ông ta ở khu ngoại ô Damascus trong cuộc tấn công khác. (V.Giang)

Ai Cập không cấp phép 8 tổ chức thiện nguyện Mỹ

 


E ngại ‘xã hội dân sự’


 


CAIRO (AP) Giới hữu trách Ai Cập từ chối không cấp giấy phép hoạt động cho 8 tổ chức thiện nguyện Mỹ, kể cả một nhóm do cựu Tổng Thống Jimmy Carter hướng dẫn, vẫn thường đi theo dõi các cuộc bầu cử, theo một viên chức chính phủ Ai Cập hôm Thứ Hai.







Cựu tổng thống Hoa Kỳ, Jimmy Carter (vẫy tay), tại một phòng kiểm phiếu bầu cử tại Cairo, Ai Cập, hôm Tháng Giêng, 2012. Vì e ngại tinh thần “xã hội dân sự,” chính phủ Ai Cập quyết định không cấp giấy phép cho 8 tổ chức từ thiện của Mỹ hoạt động tại quốc gia này. (Hình: Khaled Desouki/AFP/Getty Images)


Quyết định không cấp giấy phép cho tổ chức mang tên The Carter Center và các nhóm khác được đưa ra chỉ một tháng trước khi có cuộc bầu cử tổng thống đầu tiên tại Ai Cập sau khi chế độ độc tài Hosni Mubarak sụp đổ năm ngoái. Việc không cho tổ chức của ông Carter vào hoạt động, đưa các quan sát viên từ khắp thế giới đến để bảo đảm có bầu cử tự do và công bằng, tạo lo ngại là cuộc bầu cử ở Ai Cập tới đây sẽ không được minh bạch.


Giấy phép hoạt động của các tổ chức có chủ đích khuyến khích hình thành “xã hội dân sự” này không được cấp vì hoạt động của họ “vi phạm chủ quyền quốc gia,” theo lời phát ngôn viên Bộ Xã Hội Ai Cập – cảnh cáo rằng nếu bất cứ nhóm nào hoạt động không giấy phép sẽ bị trừng phạt theo luật.


Một cuộc điều tra mới đây về những tố cáo vi phạm luật của các tổ chức dân chủ Mỹ hoạt động ở Ai Cập đưa đến cuộc tranh chấp ngoại giao trầm trọng nhất giữa Cairo và Washington từ nhiều năm nay.


Các nhân viên gốc Mỹ của các tổ chức này bị cáo buộc là cung cấp tiền bạc từ các nguồn trái phép để thực hiện các hoạt động bị coi là tạo sự bất ổn ở Ai Cập. Các công dân Mỹ sau đó được phép rời Ai Cập do áp lực chính trị nặng nề của Washington nhưng các tổ chức của họ vẫn còn bị truy tố. (V.Giang)

Cựu thủ tướng Ukraine tuyệt thực trong tù

 


KIEV, Ukraine (AP) Cựu thủ tướng Ukraine, bà Yulia Tymoshenko, tuyệt thực trong tù sau khi tố cáo bị cai tù đánh đập. Luật sư của bà cho hay hôm Thứ Ba.







Những người ủng hộ Cựu Thủ Tướng Yulia Tymoshenko biểu tình hồi cuối Tháng Ba, 2012, yêu cầu trả tự do cho bà. (Hình: Sergei Supinsky/AFP/Getty Images)


Hôm Thứ Sáu tuần qua, bà Tymoshenko, người đang bị chứng đau cột sống trầm trọng và cần phải được điều trị, được đưa vào một bệnh viện ở thành phố Kharkiv nơi đặt nhà giam của bà, nhưng trở lại tù chỉ sau một ngày vì không chịu chữa trị.


Luật sư của Tymoshenko, ông Serhiy Vlasenko, cho hay giới chức nhà tù đá vào bụng bà Tymoshenko khi cưỡng bách bà tới bệnh viện. Bà Tymoshenko từ chối việc điều trị tại bệnh viện Kharkiv vì không tin các bác sĩ do chính quyền chỉ định.


Khi các giới chức nhà tù vào trong phòng giam, bà Tymoshenko “sợ hãi và kháng cự,” theo lời Luật Sư Vlasenko, cho biết thêm là bà bị đánh bất tỉnh và hiện còn vết bầm tím ở bụng.


Bà Tymoshenko, 51 tuổi, là lãnh tụ phía đối lập ở Ukraine và bị bản án bảy năm tù về tội lạm quyền trong cuộc thương thảo mua khí đốt với Nga. Các quốc gia Tây phương mạnh mẽ phản đối bản án này, coi đây là một biện pháp trả thù chính trị và đe dọa sẽ ngưng các cộng tác với Ukraine. (V.Giang)

Thay ổ khóa nhà mới mua, bị hàng xóm chĩa súng

 


PORTERDALE, Georgia (AP)Hai cha con tại tiểu bang Georgia bị truy tố ra tòa sau khi cảnh sát quận cho hay họ chĩa súng vào chủ mới của căn nhà bên cạnh, lúc họ đến để thay ổ khóa.


Tờ báo Atlanta Journal-Constitution cho hay hai cha con này bị bắt tối Thứ Hai và bị truy tố tội tấn công, bắt giữ người trái phép và xâm phạm nơi ở bất hợp pháp.


Việc truy tố này diễn ra sau khi cảnh sát quận Newton County thoạt đầu khen ngợi ông Robert Canoles, 45 tuổi, và con trai của ông ta về hành động này. Giới hữu trách nói họ chụp lấy súng trường và lẻn ra phía sau lưng hai vợ chồng Jean-Joseph Kalonji, 61 tuổi, và bà Angelica, 57 tuổi, lúc đó đang thay ổ khóa và bắt họ phải đứng yên tại chỗ.


Cảnh sát được gọi đến, đưa hai người này về nhà tù vì họ không đưa được giấy tờ làm chủ căn nhà. (V.Giang)


 

Zippo xuất xưởng hộp quẹt thứ 500 triệu

 


PITTSBURGH (AP)Công ty Zippo ở tiểu bang Pennsylvania, nơi chế tạo loại hộp quẹt nổi tiếng bền bỉ và có dáng kiểu độc đáo từ thời Ðệ Nhị Thế Chiến, sẽ cho xuất xưởng hộp quẹt thứ 500 triệu vào Tháng Sáu này.







Zippo sẽ cho xuất xưởng chiếc hộp quẹt thứ 500 triệu vào Tháng Sáu này. (Hình: AP Photo/Keith Srakocic)


Công ty hy vong sẽ đạt được thành quả này vào ngày 5 Tháng Sáu, ngày sinh nhật của ông George Blaisdell, cố chủ nhân và cũng là người thành lập công ty ở Bradford năm 1932.


Công ty Zippo dự trù sẽ sản xuất 60,000 hộp quẹt đặc biệt, với 50,000 mạ kền và 10,000 cái được khắc chữ mạ vàng.


Loại mạ kền sẽ được bán với giá $50 một cái, trong khi loại mạ vàng có giá là $100. (V.Giang)

Tin mới cập nhật