Ông Trần Quang Thành đã nạp đơn xin đi Mỹ

 


BẮC KINH (AP) – Trần Quang Thành, nhà tranh đấu nhân quyền tại Trung Quốc, tháng trước đã gây ra một vụ khủng hoảng ngoại giao khi chạy vào tị nạn ở tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Bắc Kinh, hôm Thứ Tư đã làm thủ tục xin thông hành du học ở Mỹ.









Nhân viên bảo vệ và công an canh gác trước cổng bệnh viện Chaoyang, nơi nhà tranh đấu Trần Quang Thành và gia đình bị quản thúc từ sau khi rời khỏi tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Bắc Kinh. (Hình Goh Chai Hin/AFP/Getty Images)


Một viên chức nhà nước Trung Quốc đã tới gặp ông Trần và gia đình gồm vợ và hai con tại bệnh viện nơi 4 người vẫn bị quản thúc từ sau khi ông rời khỏi tòa Ðại Sứ Mỹ ba tuần trước. Sau khi hoàn tất giấy tờ và chụp hình, viên chức này cho biết mọi người sẽ nhận được chiếu khán trong vòng 15 ngày. Ông Trần dự định xin học bổng nghiên cứu tại đại học University of New York.


Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nói là đã sẵn sàng cấp chiếu khán cho nhà tranh đấu mù và gia đình nhập cảnh Hoa Kỳ khi Bắc Kinh bật đèn xanh. Nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Victoria Nuland hôm Thứ Ba nói là thủ tục cấp chiếu khán hoàn tất từ một tuần trước cho gia đình ông Trần.


Hôm Thứ Ba, lần thứ nhì ông Trần đã gọi điện thoại đến một buổi điều trần tại Hạ Viện Hoa Kỳ về vấn đề nhân quyền do Dân Biểu Christopher H. Smith chủ trì. Ông khiếu nại về việc người anh và cháu bị đánh sau khi ông rời khỏi nhà cuối tháng 4, hiện đang ở trong một nhà tù tại tỉnh Sơn Ðông. Hai luật sư đại diện cho gia đình đã xin vào thăm nhưng không được cho phép. (HC)

Quảng cáo sai, Skechers chịu phạt $40 triệu

 


WASHINGTON (AP) – Công ty giày thể thao Skechers đồng ý trả $40 triệu để dàn xếp vụ kiện của Ủy Ban Mậu Dịch Liên Bang FTC, cho rằng Skechers đã tự nhận vô căn cứ kiểu giày Shape-ups của họ giúp người ta giảm được cân và mông đùi bụng được săn chắc hơn.









Tone-ups, một trong những kiểu giày thể thao của hãng Skechers bị cơ quan FTC kiện tội lừa phỉnh khách hàng qua qua quảng cáo. (Hình: Skechers.com)


Vụ dàn xếp hôm Thứ Tư cũng liên quan đến lời quảng cáo không đúng sự thật đối với các kiểu giày khác của công ty như Resistance Runner, Toners, và Tone-ups.


Ai đã lỡ mua những kiểu giày nói trên có thể vào trang mạng của FTC để xin được bồi hoàn tiền, tuy nhiên không rõ họ sẽ nhận lại được bao nhiêu.


Công ty Skechers phủ nhận các cáo buộc của cơ quan FTC nhưng phải giải quyết để tránh khỏi phải kéo dài kiện tụng lôi thôi.


Hầu hết số tiền $40 triệu sẽ được dùng trả bồi hoàn cho khách hàng. Ngoài ra, Skechers còn phải trả thêm $5 triệu cho hơn 40 tiểu bang tiền điều tra, và $5 triệu tiền bồi thường cho vụ kiện tập thể.


Năm ngoái hãng giày Reebok cũng từng dàn xếp một vụ kiện tương tự với FTC, đối với các kiểu giày đi bộ EasyTone và giày chạy bộ RunTone. Số tiền $25 triệu cũng được trả cho khách hàng. (TP)

Mỹ ngăn chặn khủng bố vào làm nhân viên phi trường

 


WASHINGTON (AP) – Một giới chức cao cấp Bộ Nội An trình bày trước các dân cử hôm Thứ Tư rằng, ngành du lịch đường hàng không có nguy cơ bị khủng bố trà trộn vào làm nhân viên ở phi trường, để có thể tấn công ngay từ bên trong.










Dây chuyền kiểm soát an ninh tại phi trường Seattle Tacoma. (Hình: Minnaert/Wikipedia)


Sự kiện này chưa xảy ra bao giờ nhưng hiện có một giám thị an ninh ở phi trường Newark Liberty Airport, đang chờ bị truy tố tội hình sự do sử dụng danh tính của một người khác để vào làm việc cách đây 20 năm. Biến cố này nêu lên sự kiện, rằng liệu cơ quan an ninh hàng không TSA có nắm được tông tích của người làm việc ở khu vực an ninh tại các phi trường trên toàn quốc hay không.


TSA nói Bimbo Olumuyiwa Oyewole, người Nigeria, chưa hề làm việc cho TSA và rằng cơ quan cũng chưa từng cấp thẻ an ninh cho đương sự. Thông thường TSA kiểm tra lý lịch tội phạm và khủng bố của người làm việc tại phi trường. Oyewole từng được qua giai đoạn kiểm tra nhưng vì đã làm việc ở phi trường quá lâu nên TSA chưa làm thêm phần kiểm tra để xác nhận lý lịch.


Oyewole vào Mỹ bất hợp pháp vào năm 1989 và làm việc tại phi trường qua trung gian của nhiều nhà thầu. Gần đây nhất Oyewole làm giám thị cho FJC Security Services, chỉ huy khoảng 30 nhân viên an ninh. TSA cho biết, điều tra cho thấy đương sự chỉ dùng danh tính giả mạo để được ở lại trên đất Mỹ chứ không vì mục đích nào khác.


Nhân viên công lực được báo động về cuộc sống hai mặt của Oyewole sau khi văn phòng Port Authority of New York nhận được thư nặc danh vạch mặt Oyewole.


John Sammon, phụ tá điều hành cơ quan TSA khẳng định, không có trường hợp tương tự trên khắp cả nước và thêm rằng, những sơ hở về an ninh sẽ được giải quyết bằng một quy luật mới của chính phủ, đòi hỏi kiểm tra lý lịch mỗi 5 năm. (TP)

Lùng bắt chồng cô dâu chết trong bồn tắm

 


CHICAGO (AP) – Chị của cô dâu bị đâm chết trong bồn tắm ở Burbank, thuộc ngoại ô Chicago cho biết, người em rể có gọi điện cho một người bà con ngay vào hôm người ta phát giác thi thể cô dâu, kể rằng anh ra khỏi nhà, để mặc cho vợ mới cưới nằm trên vũng máu, sau khi hai người “gây gổ nhau quyết liệt.”









Arnoldo Jimenez, 30, chồng mới cưới của cô dâu bị đâm chết trong bồn tắm tại nhà ở Burbank, Chicago, hiện đang bị cảnh sát truy nã tội sát nhân. (Hình: AP)


Bà Jazmin Carrera kể: “Bà ấy nói, hắn gọi đến, khóc lóc và thật sự có vẻ lo lắng. Hắn nói cả hai gây nhau dữ dội và hắn bỏ đi khi vợ đang ra máu thật nhiều.” Sau đó bà gọi lại nhiều lần nhưng không được trả lời.


Chi tiết mới nhất này giúp cho điều tra viên có chứng cớ để xin tòa trát bắt giữ Arnoldo Jimenez, 30 tuổi, cáo buộc tội sát nhân cấp độ một.


Cảnh sát Burbank nói, họ đang tiến hành việc lùng bắt Jimenez, người bị truy tố tội giết chết Estrella Carrera, 26 tuổi, chỉ mới vài ngày sau khi hai người làm đám cưới hôm Thứ Sáu tuần qua.


Ðại Úy Joseph Ford thuộc sở cảnh sát Burbank cho hay họ kêu gọi Jimenez ra đầu thú “vì gia đình và đặc biệt là vì con cái anh ta. Tôi tin là mọi người đang lo lắng cho tình trạng của anh ta.”


Một chị lớn của Carrera hôm Thứ Tư nói rằng, hầu hết người trong nhà cô dâu đều không chấp nhận quan hệ giữa nàng với Jimenez. Anh này cũng là cha của một trong hai đứa con của Carrera, tức một bé trai hai tuổi. Bà Jazmin cho biết Jimenez từng đánh đập em bà nhiều lần trước đây.


Người chị của cô dâu miêu tả Jimenez như là một người có đầu óc “chiếm hữu” và hay ghen. Bà không hiểu vì sao em bà lại chịu làm đám cưới với người này. Lễ thành hôn diễn ra có vẻ rất vội vã. Bà không đến dự tiệc mừng tại nhà hàng vì chỉ nhận được lời mời qua text vào phút chót.


Cảnh sát không rõ Jimenez làm nghề gì nhưng được biết anh ta lái một chiếc Maserati màu đen đời 2006, một loại xe mắc tiền. (TP)

8,000 công nhân ở Thanh Hóa đình công


Phản đối quản lý Ðài Loan đánh nữ công nhân


 


 


THANH HÓA (NV) – Phẫn nộ vì một quản lý người Ðài Loan dùng giày đánh một nữ công nhân đang mang bầu làm bà này phải đưa đi cấp cứu, hơn 8,000 công nhân của một hãng sản xuất giày ở Thanh Hóa đã nhất loạt đình công từ 5 ngày qua.









Ðã 5 ngày nay, hàng nghìn công nhân, công ty giày Sanjade đình công, sau vụ quản lý người Ðài Loan đánh nữ công nhân đang mang thai. Ảnh Xuân Hải. (Hình: Infonet)


Hai báo Lao Ðộng và Infonet cho hay vụ việc đã xảy ra từ ngày 11 tháng 5, 2012 và tới nay công nhân của hãng Sun Jade vẫn chưa chịu đi làm trở lại. Công ty sản xuất giày da Sun Jade, vốn đầu tư 100% của Ðài Loan, đặt trụ sở tại khu công nghệ Lễ Môn, thành phố Thanh Hóa.


Các nguồn tin dựa vào lời tường thuật của một số công nhân cho biết, “Khoảng 15 giờ 30 chiều ngày 11 tháng 5, một quản lý người Ðài Loan đã dùng giày và rổ nhựa đánh tới tấp vào mặt và vào người chị Nguyễn Thị Phương (đang mang thai), công nhân tại phân xưởng E, sưng tím mặt mày phải vào nhập viện tại bệnh viện Hợp Lực.”


Lấy chiếc giầy đánh vào đầu vào mặt người khác là một hành động nhục mạ.


Nguồn tin cho hay tiếp rằng bên cạnh lý do cư xử độc ác của người quản lý Ðài Loan, toàn thể công nhân đình công đòi công ty Sun Jade phải thực hiện theo đúng các quy định lương bổng lao động của Việt Nam.


Hai năm qua, công ty Sun Jade chưa hề điều chỉnh tăng lương cho công nhân dù lạm phát leo thang, thực phẩm và các loại chi phí cho đời sống gia tăng chóng mặt. Ðã vậy, còn hàng trăm công nhân không được cấp sổ bảo hiểm xã hội.


Theo Infonet, dù công nhân đã ngừng việc suốt 5 ngày, và cơ quan lao động và nhà cầm quyền địa phương đã tới dàn xếp, chưa thấy công ty Sun Jade có một hành động gì.


“Chúng tôi đã làm việc tại công ty hơn 2 năm nhưng mức lương chỉ có 1,500,000đ/người tháng, trong khi đó giá mức chi phí sinh hoạt như: thuê nhà, điện nước, thực phẩm đều tăng, không đảm bảo đời sống. Ngoài ra, chế độ thai sản đối với các sản phụ làm việc tại công ty không được đảm bảo, công ty không thực hiện chế độ nghỉ 6 tháng đối với nữ công nhân khi sinh nở,” bà Ðỗ Thị Thủy, một công nhân nói với báo Infonet.


Ðược biết từ 5 năm qua, năm nào cũng có các cuộc đình công của công nhân công ty Sun Jade đòi tăng lương hoặc đòi hỏi cải thiện chế độ làm việc, tăng phẩm chất bữa ăn giữa ca. Công nhân chỉ được nghỉ một ngày trong tuần và phải tăng giờ làm việc liên tục trong khi phẩm chất bữa ăn trưa quá nghèo nàn phẩm chất.


Trong cuộc đình công hồi tháng 6 năm ngoái, công nhân cáo buộc ngoài mức lương thấp không đủ sống, “theo quy định, mỗi tuần công nhân được nghỉ một ngày nhưng hầu hết là không được nghỉ chỉ trừ những trường hợp đau ốm và nếu ai nghỉ không có lý do thì sẽ bị trừ lương hoặc đuổi việc, bản tin ngày 9 tháng 6, 2011 trên bee.net.


Theo Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội CSVN, trong năm 2011 có tới 857 vụ đình công xảy ra trên cả nước nhưng hầu hết đều không được báo chí đưa tin. (TN)

Vệ tinh viễn thông thứ hai của Việt Nam lên quỹ đạo

 


KOUROU, Guiana thuộc Pháp, (NV) – Vinasat-2, vệ tinh viễn thông thứ hai của Việt Nam mới được phóng lên quỹ đạo lúc 5 giờ 13 phút ngày 16 tháng 5, 2012 từ trung tâm không gian của công ty Pháp Ariane Space đặt tại Guyana thuộc Pháp, ở Nam Mỹ.









Hỏa tiễn Ariane 5 trước giờ được phóng đi từ trung tâm không gian của Guane thuộc Pháp, ở Nam Mỹ, mang theo 2 vệ tinh viễn thông của Việt Nam và Nhật Bản. (Hình: ArianeSpace.com)


Theo bản tin của công ty Ariane, vệ tinh Vinasat-2 nặng 2,528 kg do bộ phận thương mại không gian dân sự của công ty Mỹ Lockheed Martin chế tạo, đã được đưa vào quỹ đạo cùng trên một chuyến với vệ tinh viễn thông JCSAT-13 của Nhật Bản.


Sau khoảng 30 phút được phóng lên, Vinasat-2 sẽ ở tại tọa độ địa tĩnh 131.8 Ðông và có tuổi thọ tối thiểu 15 năm, theo dữ kiện của nhà sản xuất.


Vinasat-2 có 24 bộ phát đáp 36MHz trên băng tần Ku với khả năng phủ sóng toàn cõi Việt Nam, khu vực Ðông Nam Á và một số nước lân cận, cung cấp sóng truyền thanh, truyền hình, điện thoại, theo bản tin của công ty Lockheed Martin nhưng báo chí tại Việt Nam lại nói có tới 30 bộ phát đáp.


Vệ tinh viễn thông đầu tiên của Việt Nam, Vinasat-1, cũng do công ty Lockheed Martin chế tạo, được phóng lên quỹ đạo hồi tháng 4 năm 2008. Cho tới nay, Vinasat-1 đã được khai thác tới 90% dung lượng và dự trù thu lại vốn đầu tư trong khoảng 10 năm hoạt động. Hiện có khoảng 150 kênh truyền hình và các mạng viễn thông sử dụng Vinasat-1 để phủ sóng.


Theo tờ Thời Báo Kinh Tế Việt Nam, vệ tinh Vinasat-2 có vốn đầu tư khoảng $280 triệu USD. Chủ đầu tư là Tập Ðoàn Bưu Chính Viễn Thông Quốc Doanh VNPT của Việt Nam bỏ ra 20% vốn, phần còn lại phải đi vay tín dụng ngoại quốc.


Công ty Lockheed Martin Thương Mại Không Gian cho biết, chuyên viên của họ theo dõi, trắc nghiệm một thời gian trước khi trao cho chủ sở hữu. Tập Ðoàn Bưu Chính Viễn Thông Việt Nam dự trù sẽ bắt đầu trực tiếp điều hành Vinasat-2 từ cuối tháng 6.


Bản tin của công ty thương mại không gian Lockheed Martin nói hai vệ tinh Vinasat-2 của Việt Nam và JCSAT-13 của Nhật là các vệ tinh thương mại thứ 100 và 101 do công ty này chế tạo dựa vào mẫu vệ tinh thương mại địa tĩnh A 2100. Nhưng vệ tinh của Nhật nặng và lớn gấp rưỡi vệ tinh của Việt Nam dựa vào nhu cầu và đòi hỏi của khách hàng.


Vệ tinh của Nhật nặng hơn 4,500 kg có tới 44 bộ pháp đáp (44 Ku-band transponders). (TN)

Liên Trường Quảng Ðà tổ chức đại hội toàn thế giới

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER – Cựu học sinh Liên Trường Quảng Ðà, từ Nam, Bắc California lên Washington DC, tới Houston, Texas, và nhiều châu lục khác, cùng tổ chức hai ngày đại hội lớn, 26 và 27 Tháng Năm, 2012 tại Crown Plaza Anaheim Resort trong thành phố Garden Grove, Nam California.



Flyer của Ðại Hội Liên Trường Quảng Ðà. (Hình: Ban Tổ Chức cung cấp)


Liên Trường Quảng Ðà gồm nhiều trường trung học lớn, nhỏ, công, và tư tại tỉnh Quảng Nam và thành phố Ðà Nẵng, như Phan Thanh Giản, Phan Châu Trinh, Nguyễn Trường Tộ, Sao Mai, Thánh Tâm, Trần Quý Cáp, Trần Cao Vân, Nguyễn Hiền, Bồ Ðề, Hòa Vang, Nữ trung học Hồng Ðức, trung học bán công Ðại Lộc, Ðông Giang, Kỹ Thuật, Blaise Pascal,…


Theo ban tổ chức, ngày 26 tháng 5 – ngày “Tiền Hội Nghị” – là buổi gặp gỡ hàn huyên, đón nhận bạn bè khắp nơi sau 37 năm gặp lại.


Trong buổi này, anh chị em các trường sẽ đóng góp trình diễn những chương trình ca nhạc kịch nghệ ngâm thơ để cùng nhau sống lại những ngày niên thiếu đầy tình nghĩa thầy trò, bạn học. Tiền đại hội sẽ diễn ra tại Mazatta Ballroom trong khách sạn suốt từ 5 giờ chiều cho đến 12 giờ đêm.


Ngày hôm sau, Chủ Nhật 27 tháng 5, khai mạc cuộc triển lãm bích báo, hình ảnh và văn hóa phẩm của anh chị em do Liên Trường Quảng Ðà cung cấp. Ðây là buổi để anh chị em có dịp trình bày nếp sống văn hóa thế hệ mình. Cuộc triển lãm sẽ diễn ra tại Cabo San Lucas Pre Funtion Area, lúc 10 giờ sáng, cũng trong khách sạn.


Buổi tối cùng ngày, tất cả cựu nam nữ học sinh Liên Trường Quảng Ðà sẽ tập trung tại phòng ăn lớn của khách sạn, phòng Cabo San Lucas, để tham dự đêm “Dạ tiệc Hội Ngộ” với một chương trình sinh hoạt vui tươi nồng ấm tình thầy trò và bạn hữu. Văn nghệ trong đêm dạ tiệc được trau chuốt trong chủ đề “Về Mái Trường Xưa,” với bốn tiếng hát Diễm Liên, Quốc Anh, Lilian và Ðinh Bảo.


Ông Lê Văn Chính, cựu sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị của QLVNCH, một trong những thành viên ban tổ chức, cho biết: “Chúng tôi chọn Nam Cali để anh em khắp nơi về tham dự đại hội này bởi vì cộng đồng người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới đều mặc nhiên công nhận Nam California với khu Little Saigon đầu tiên đáng là nơi được gọi là thủ đô của người Việt tị nạn. Little Saigon còn có Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ nên chọn nơi đây là nơi tụ họp các cựu học sinh Liên Trường Quảng Ðà từ bốn biển năm châu về gặp mặt nhau là thuận tiện nhất.”


“Cũng thể theo lòng mong muốn của nhiều anh chị em định cư trên nhiều châu lục chưa từng tới thăm Little Saigon, đây cũng là dịp cho anh chị em đi chơi cho biết đó biết đây.”


Ðại hội Liên Trường Quảng Ðà lần này do Câu Lạc Bộ Cựu Học Sinh Quảng Ðà Nam California/LTQD Alumni Club đứng ra chịu trách nhiệm việc tổ chức. Ðây là tổ chức kết hợp được nhiều nhóm nhỏ của các trường từ trước năm 1975 mà đa số ở Ðà Nẵng và một số trong tỉnh Quảng Nam. Từ lâu, CLB đã có sự liên kết sinh hoạt khá chặt chẽ.


Ðể cho sự sinh hoạt được bền vững lâu dài giữa các cựu học sinh Liên Trường Quảng Ðà, câu lạc bộ cũng đã xin được phép hoạt động của tiểu bang vào năm 2008. Câu lạc bộ đã đóng góp công sức vào nhiều công việc chung của cộng đồng Bắc Cali như cùng hội HO Cứu Trợ TPB&Quả Phụ VNCH và nhiều hội đoàn khác, tổ chức được Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” kỳ 3 tại San Jose. Lần đại hội toàn thế giới Liên Trường Quảng Ðà 2009 tại San Jose, câu lạc bộ cũng là thành phần chính trong ban tổ chức.


Ngoài ra, CLB còn chung sức với các hội đồng hương Quảng Ðà trong những buổi hội ngộ của đồng hương Quảng Ðà.


Ðể có vé tham dự, xin liên lạc Tôn Nữ Phượng Cát (408) 892-4229, email: [email protected], hoặc Nguyễn Thị Kim Anh, (909) 957-8765, email: [email protected]. Giá vé cho hai ngày đại hội là 65 Mỹ kim.


 


–––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Vip Đệ nhất phòng trà

In Her Own Words


 


Photo courtesy of www.frugalfriendsnetwork.com


 


 


 


By ELIZABETH IRELAND, New America Media


 


        SAN FRANCISCO ― As the temperatures begin to rise and summer descends on the city, another class is set to walk across the stage and into graduation. But what really waits for us after we cross that stage and remove the cap and gown? According to the Associated Press, not employment.


        The Associated Press reported that one out of every two recent college graduates is unemployed or jobless. As someone who is getting ready to graduate, that is a pretty grim statistic. Maybe it’s the economic climate, or the nature of our journalism department, but sadly, I’m not surprised.


        College was supposed to be the golden ticket to a successful job and middle-class life. From an early age, we were groomed to believe that if we stuck it out all four, five or even six years of higher education, we too could have the perfect picket-fenced house and the easy 9-to-5 suburban existence showcased on those old “Leave It to Beaver” reruns on Nickelodeon.


        I remember telling family and friends that I would get a real position ― in an office, with my name on a desk ― after I graduated from college. Instead, I’m looking at a menial job in a coffee shop ― with my name on a pin. Now, as I sit back and reflect on my early 20s, I’m wondering where it all went wrong. How did I get to a place of debt and joblessness?


        It started with a choice. Before journalism school even entered my mind, I wanted to be a mortician.


        Don’t think I was some crazy goth kid who watched too many horror movies. Getting a degree in funeral studies appealed to the most sensible parts of me. Think about it; the job only requires an associate’s degree, and as long as people die, I would have a set career.


        Another perk is that the funeral industry is a job sector experiencing growth. That’s right, even in this economy, the job is expecting an 18 percent growth rate. Although I could have had all this ― the career, the job, the growth rate ― I followed my heart instead of my head. I chose to go into journalism and screw my credit rating from now until, well, eternity.


        You might be asking, what’s so bad about journalism? After all, isn’t it one of the most esteemed careers one could go into? Even though that may have been the case 40 years ago, that is simply not the way things work today.


        Nowadays, students work for free through unpaid internships ― really a nice way of saying exploited labor. According to The Daily Beast ― which I might add, placed journalism eighth on a list of the 13 most useless majors ― the news world is experiencing a negative 6 percent level of employment.


        Hear that? Negative six.


        As if to add insult to injury, The New York Times has reported that the average debt for a student in the class of 2011 is $23,300. Add that to the fact that banks advertise all over campus only making the accessibility of credit that much easier for college students.


        In essence, I gave up the best years of my young life and ruined my good credit score due to my insurmountable debt in order to be set free. This sounds more like a divorce than a graduation. And if that’s the case, why not shoot for the moon and make it a double ceremony? Either way I have a 50/50 chance at something.


        Really, if one were to sit back and consider everything, it makes sense that half of all undergrads are facing unemployment. As a product of public schools, I’ve been told since I was a child that a college degree was my gateway to a successful life. Now that everyone and their mother have a bachelor’s degree in something, I’ve come to the conclusion that a bachelor’s degree is the new high school diploma — and with it come high-school-diploma jobs.


        College degrees are no longer special; they no longer hold the clout they once did. Until something in our tight and over-educated economy gives in, I gleefully look forward to my old career of asking people if they would like room for cream.


        All things considered, if I could look back and do it over again, I would have taken my chance in the death industry.


        Liz Ireland is graduating from San Francisco State University, where she studied journalism.


 

Sai Gon lane dividers called a failure

From WIRE REPORTS


 


            Sai Gon has made a costly effort to separate cars and motorbikes on several busy roads but it has only worsened the congestion.


            The city Transport Department has set up about 25 miles of street dividers worth nearly $2.5 million on big streets such as Truong Chinh, Xo Viet Nghe Tinh, Nguyen Van Linh and parts of National Highways 13 and 22, separating motorbikes and cars.


            But the planners failed to account for the fact that there are many more motorbikes than cars, and the plan to install dividers has failed, Sai Gon drivers said.


            During peak hours, traffic police can no longer direct motorbikes into other lanes which are almost empty.


            The city spent around $200,000 to separate lanes with dividers on nearly two miles of Truong Chinh Street. When the new arrangement opened on May 3, motorbikes and public buses had to use the same lane. The buses were shifted to the car lanes later, but the motorbikes are still squeezed into a narrow portion of the road.


            Tan, 52-year-old motorbike taxi driver, called the separation “unreasonable.”


            “Every day at around 7 a.m. or 5 p.m., the area is stuck for hours. The two ends of the separation are jammed and no one can move,” he said.


            Dr. Pham Xuan Mai, a college lecturer in the city, told a local newspaper: “It’s right to separate cars and motorbikes, but the city has to calculate the real demands of the city residents who use many more motorbikes than cars.”


            Similar congestions have also occurred on the Xo Viet Nghe Tinh Street, which connects the city’s outskirts to District 1.


            The two-way street tends to be crowded in one direction as people flock the city’s downtown areas in the morning and return in the evening. And people have so far flexibly encroached into the opposite lane to smooth out the traffic.


            But since the separation, commuters are crushed into a single lane, and the other side is mostly unused at peak hours.


 

Garden Grove students place second in state contest

            Aspiring student engineers from Garden Grove High School earned runner-up honors at the California MESA National Engineering Design Competition Wind Energy Challenge UC Santa Barbara.


            The team of sophomores Michael McDonald Tran, Severin Zaluzec and Sam Gregory from the school’s MESA (Math, Engineering, Science Achievement) Club placed second overall in the rigorous contest against three other high school teams representing their respective state regions.


            In the state finals, the trio’s model windmill faced top regional entries from high schools in Stockton, Santa Paula, and Inglewood. Stagg High School from Stockton, the Northern Region winner, claimed the state title and will advance to the national championships next month in Seattle.


            For the state event, each team designed and constructed a windmill from simple household materials and captured wind power to demonstrate the effectiveness of their projects. The contestants subjected their models to a series of rigorous tests, such as using the energy produced to raise weight and measuring the power generated following a change in wind direction. Along with windmill performance, all teams were judged on a technical paper, academic display, and oral presentation.


            The state MESA windmill challenge teams were drawn from four regions – Northern, Central, Southern, and Los Angeles. The local students qualified for the state contest after winning the regional preliminaries in February at UC Irvine and capturing first-place in the high school Southern Region finals last month at Chapman University.


            Hon Shiu “Sunny” Costello, a district math teacher on special assignment, serves as the advisor to the Garden Grove High MESA Club.


            MESA is an academic development program administered by the University of California supporting high school students so they can excel in math and science studies and graduate college with degrees in engineering, science, and technology. MESA Southern Region schools, of which Orange County is a part, is served by UC Irvine’s Henry Samueli School of Engineering.


 


 

Vietnamese fare, New Orleans style


Photo courtesy of Getty Images


 


           


 


You think food in New Orleans, you think gumbo and po-boys, jambalaya and king cakes, muffulettas and Cajun crawfish.


 


Start thinking Vietnamese fare.


 


Vietnamese restaurants started cropping up in the 1970s to feed the immigrants who arrived in Louisiana post-war. There’s never been a shortage of Vietnamese fare.


 


But just in the past six months, five Vietnamese restaurants have opened in the triangle-shaped area of the city bordered by Magazine Street, St. Charles Avenue and Lee Circle.


 


 Le Viet Cafe, Lilly’s Cafe, Pho Noi Viet, Magasin and Tamarind each set up shop within an Uptown-Downtown triangle bordered by Magazine Street, St. Charles Avenue and Lee Circle. Restaurant columnist Susan Langenhennig of The Times-Picayune in New Orleans shares the story of the restaurants and the chefs who run them: http://www.nola.com/dining/index.ssf/2012/05/post_11.html

‘Hội & Ngộ’ – Nơi gặp gỡ của những ân tình

 


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) –“Chú Hội! Chú Hội!” Người phụ nữ có tên Ðào Mừng, cư dân thành phố Westminster, kêu lên một cách mừng rỡ khi vừa biết chân vào hội trường nhật báo Người Việt dự lễ ra mắt sách “Hội & Ngộ” của Trịnh Hội hôm sáng Thứ Bảy.









Ðộc giả chờ Trịnh Hội ký tên lưu niệm tại buổi ra mắt sách “Hội & Ngộ.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Thái độ vừa trìu mến, vừa kính trọng, vừa chân tình, gần gũi như của bà Ðào Mừng và chồng bà khi nhìn thấy tác giả của “Hội & Ngộ” không phải là hiếm hoi, duy nhất xảy ra tại buổi này. Trong số khách đến tham dự, có người sống ngay tại Little Saigon, có người ở Virginia, có người ở tận Úc Châu. Họ nhận mình là “fan” của Trịnh Hội cũng có. Nhận mình là người tò mò về Trịnh Hội cũng có. Và nhận mình là “người chịu ơn” của Trịnh Hội cũng có, bởi “nhờ có chú Hội mà gia đình tôi, các con tôi mới được sang đến Mỹ sau mười mấy năm trời sống ở Philippines.”


Khác với các tác giả từng ra mắt sách trước đây, người tham dự đến với buổi ra mắt quyển sách đầu tay của Trịnh Hội phần nhiều vì những cảm tình đặc biệt với anh, bên cạnh sự tò mò về “Hội & Ngộ.” Thế nên, thật thú vị khi chứng kiến cảnh người sắp hàng chờ tác giả ký tên lưu niệm vào sách, đều có một điều gì đó muốn nói với Trịnh Hội. Và Trịnh Hội cứ vừa cười rạng rỡ, vừa phải cố nhớ xem con người/sự việc/nơi chốn mà người đối diện đang nhắc tới là gì, vừa tỏ ra bối rối vì lần đầu được làm nhân vật chính của một chương trình như thế này.


Ba diễn giả của buổi ra mắt “Hội & Ngộ” gồm có cô Ðỗ Bảo Anh, phó tổng giám đốc nhật báo Người Việt, người đã có công nhìn ra khả năng và khuyến khích Trịnh Hội bắt tay vào chuyện viết lách từ nhiều năm về trước; có Luật Sư Nguyễn Quốc Lân, chủ tịch Hội Ðồng Giáo Dục học khu Garden Grove, người từng làm việc cùng Trịnh Hội trong những ngày tháng ở Philippines để giúp đỡ đồng bào tị nạn, cũng là người “ngỡ ngàng chứng kiến sự tiến bộ trong cách viết tiếng Việt” của Trịnh Hội; và có nhà văn Huy Phương, người viết “column” như Trịnh Hội trên cùng tờ báo Người Việt, cũng là người cho rằng “Hội & Ngộ” không phải là những mảnh vụn của một tập du ký mà là ý tưởng, suy nghĩ và trăn trở của một con người đối với con người, quê hương và đất nước.”


Nếu như trong phần giới thiệu của mình, nhà văn Huy Phương cho rằng Trịnh Hội là người “lựa chọn sự tự do,” “thích đi nhiều” nên “có lẽ không ai ở đây thích có một đứa con như Trịnh Hội” và “tôi sợ rằng cũng không ai muốn làm vợ Trịnh Hội” bởi “Ðối với cha mẹ, Trịnh Hội đã nhận mình là đứa con bất hiếu, đối với con ruột của mình thì Trịnh Hội nhận mình là người cha thiếu bổn phận.” Thì trong phần phát biểu, một vị thính giả đã lên tiếng phủ nhận điều này. Vị thính giả này cho rằng “nói vậy thì tội cho em Trịnh Hội quá! Nếu tôi có một đứa con như Trịnh Hội, có lẽ gương mặt tôi sẽ rạng rỡ hơn.”


“Trịnh Hội là người sáng tạo đạo đức chứ không mô phỏng theo đạo đức cổ điển” Người phụ nữ này nói.


Trong khi đó, một vị khách lớn tuổi khác nói một cách trịnh trọng, “Cuộc đời ông quá phong phú. Ông đã làm những điều mà lương tâm bảo ông làm.”










Trịnh Hội, tác giả của “Hội & Ngộ.” (Hình: DanHuynh/Người Việt)


Cũng trong buổi ra mắt quyển sách đầu tay này, thính giả được nghe Trịnh Hội kể lại những kỷ niệm mà anh đã có, đã thu nhận được để ghi vào các trang sách của mình, qua những bước rong ruổi khắp nhiều miền, nhiều nơi trên trên thế giới, đặc biệt là ở Việt Nam.


Cách điều khiển chương trình hóm hỉnh của MC Vũ Quý Hạo Nhiên, phụ tá chủ bút nhật báo Người Việt, cùng cách nói chuyện hóm hỉnh, tự nhiên, và gần gũi của Trịnh Hội đã tạo nên không khí kể chuyện tâm tình cho buổi ra mắt “Hội & Ngộ.”

Tại sao cần học tiếng Việt?

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Ðể duy trì tiếng Việt ở hải ngoại, một trong những câu hỏi quan trọng nhất cần được trả lời là: Tại sao trẻ em Việt Nam cần học tiếng Việt?









Các em học tiếng Việt tại một trung tâm Việt ngữ tại Quận Cam, California, Hoa Kỳ. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Câu hỏi ấy không những chỉ nảy sinh ra từ các em học sinh mà còn từ chính các bậc phụ huynh, tức những người thuộc thế hệ thứ nhất, sinh ở Việt Nam và chỉ ra sống ở nước ngoài khi đã trưởng thành hẳn.


Trẻ em (ví dụ trẻ em ở Úc/Mỹ) thường lý luận: Con sinh ở Úc/Mỹ, con sẽ sống suốt đời ở Úc/Mỹ. Ngôn ngữ thứ nhất của con là tiếng Anh. Mà tiếng Anh lại là ngôn ngữ quốc tế; ở đâu cũng sử dụng được. Con đâu cần phải học thêm tiếng Việt làm gì nữa?


Cha mẹ thì lý luận: Ờ, cũng phải. Con cái bây giờ đã là người Úc/Mỹ rồi. Tiếng Anh mới quan trọng. Tiếng Việt thì biết cũng được; không biết cũng chả sao. Ngay cả khi biết tiếng Việt thì cũng chỉ để giao tiếp với người thân, chủ yếu với ông bà, thôi. Chứ làm được gì?


Những kiểu lý luận như vậy rất phổ biến.


Tuy nhiên, chúng lại sai.


Sai trên tất cả phương diện: kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục và nhận thức.


Về phương diện kinh tế, đã đành tiếng Việt không được xem là một ngôn ngữ thương mại như nhiều thứ tiếng khác (chẳng hạn, tiếng Nhật hay tiếng Hoa); tuy nhiên, việc thành thạo tiếng Việt ở mức độ nào đó, chắc chắn không phải vô ích trong một xã hội đa văn hóa và đa ngôn ngữ như Úc hoặc Mỹ (hoặc bất cứ một quốc gia hiện đại nào khác). Ðối với rất nhiều nghề nghiệp, cộng đồng người Việt gồm trên 200,000 người ở Úc, và trên 1.6 triệu ở Mỹ là một thị trường to lớn. Cứ nhìn vào số phòng mạch, văn phòng luật sư hay kế toán ở các khu người Việt thì thấy ngay. Hoặc hãy vào các ngân hàng ở các khu đông người Việt mà xem: Có phải có rất nhiều nhân viên người Việt hoặc biết nói tiếng Việt? Ðể xin việc, bất cứ là việc gì, từ của chính phủ đến tư nhân, ở các khu nhiều người Việt định cư, khả năng tiếng Việt đều trở thành một trong những ưu tiên hàng đầu.


Nhưng ý nghĩa kinh tế của tiếng Việt không chỉ nằm ở những công việc có liên quan trực tiếp đến người Việt như thế. Tại hầu hết các nước Tây phương, càng ngày người ta càng hiểu và đánh giá cao ý nghĩa và giá trị của các nhận thức liên văn hóa, tức khả năng cảm nhận được những khác biệt giữa các nền văn hóa và khả năng đồng cảm với suy nghĩ của những người thuộc các nền văn hóa khác. Ví dụ, trong xu hướng toàn cầu hóa hiện nay, bất cứ một sản phẩm nào của Tây phương cũng đều được sản xuất để bán cho những người tiêu thụ thuộc nhiều quốc gia khác nhau, có khi ở tận Châu Á, Châu Âu hay Châu Phi xa xôi. Muốn bán được, người ta phải nghĩ đến chuyện đáp ứng thị hiếu của những người đó. Ai có khả năng làm được những việc như thế? Về phương diện chuyên môn, họ phải được học. Tuy nhiên, về phương diện tâm lý: những người ấy thường phải là những người song ngữ (bilingual) hoặc song văn hóa (bicultural). Nếu được đa ngữ (polyglot) hoặc đa văn hóa nữa thì càng tốt. Ý thức được điều đó, ở Tây phương, hầu hết các trường đại học đều khuyến khích sinh viên học một ngôn ngữ thứ hai hoặc nếu không, tham gia vào các chương trình trao đổi để có dịp đi nước ngoài một thời gian, ít nhất một học kỳ, để có cơ hội phát triển sự hiểu biết liên văn hóa (intercultural understanding) và kỹ năng giao tiếp liên văn hóa (intercultural communication); ở cấp tiểu học và trung học, việc dạy ngôn ngữ thường đi kèm với việc rèn luyện ý thức liên văn hóa (intercultural awareness).


Về phương diện xã hội, nhiều bậc phụ huynh cứ nghĩ miễn con cái có thể bập bẹ được chút tiếng Việt để nói chuyện trong nhà là đủ rồi. Nhưng thật ra, với việc giao tiếp trong gia đình, mức độ thông thạo một ngôn ngữ, kể cả tiếng Việt, khó xác định thế nào là đủ. Khi con cái còn nhỏ, nhu cầu còn đơn giản, việc trao đổi và chuyện trò giữa bố mẹ và con cái thường chỉ dừng lại ở những đề tài căn bản trong đời sống hàng ngày, kiểu: Con đói không? Con muốn ăn gì? Phở nhé? Hoặc: Con học bài đi; con đi ngủ đi, v.v… Khi con cái lớn lên, đặc biệt ở giữa những năm trung học, khi, về phương diện tình cảm, các em bắt đầu biết yêu, biết vấn vương trước người khác phái; và về phương diện tâm lý, có những cuộc khủng hoảng về vấn đề bản sắc và ý nghĩa của cuộc đời, đề tài các em cần tâm sự càng ngày càng phức tạp hơn. Chính những lúc ấy, việc giao tiếp giữa bố mẹ và con cái trở thành một vấn đề, hơn nữa, vấn đề lớn: nếu nói bằng tiếng Việt thì các em không đủ từ vựng để diễn tả; nếu các em nói bằng tiếng Anh thì bố mẹ thường không hiểu hết. Một lúc nào đó, các em không còn tâm sự với bố mẹ được nữa. Quan hệ giữa bố mẹ và con cái, do đó, càng ngày càng xa cách dần. Khi con cái xa cách bố mẹ như thế, chúng đối diện với rất nhiều nguy cơ, trong đó, nguy cơ quan trọng nhất là rất dễ bị bạn bè lôi kéo vào con đường xấu.


Về phương diện văn hóa, tiếng Việt – cũng như bất cứ ngôn ngữ thứ hai nào – có rất nhiều ý nghĩa. Thứ nhất, nó bảo vệ được bản sắc (identity) của các em. Với những người lớn tuổi, dù sống ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, chúng ta vẫn biết chúng ta là người Việt. Ðó chính là căn-cước-tinh-thần của chúng ta. Trẻ em, lúc còn bé, dễ có ý nghĩ mình là một người Úc hoặc một người Mỹ. Nhưng, lớn lên, các em biết ý nghĩ đó chỉ là một ảo tưởng. Mái tóc, làn da, màu mắt và kích thước của các em luôn luôn tố giác một điều ngược lại: Các em vẫn là người Việt. Nếu biết tiếng Việt, ý thức về bản sắc sẽ dễ được củng cố. Nhưng nếu không, các em sẽ trở thành những kẻ thất cước, bơ vơ. Ðiều đó rất dễ dẫn đến những khủng hoảng về tâm lý. Thứ hai, biết tiếng Việt, trở thành người song ngữ, các em dễ trở thành bao dung hơn trước các nền văn hóa khác, do đó, dễ hội nhập vào đời sống xã hội càng ngày càng toàn cầu hóa với tốc độ cực nhanh như hiện nay. Trước mắt, sự hội nhập ấy có thể thấy ngay ở việc hội nhập vào đời sống gia đình, đại gia đình (với ông bà và bà con, họ hàng) cũng như với cộng đồng.


Về phương diện giáo dục, nhiều công trình nghiên cứu trên thế giới cho thấy học sinh và sinh viên biết hai thứ tiếng trở lên thường học giỏi hơn học sinh và sinh viên chỉ biết một thứ tiếng. Có lẽ điều đó tương đối dễ hiểu. Thứ nhất, học hai thứ tiếng cùng lúc (ví dụ tiếng Anh và tiếng Việt), trí nhớ của các em thường xuyên được luyện tập, do đó, các em thường cường ký hơn các trẻ em khác. Thứ hai, biết hai thứ tiếng, thường xuyên chuyển dịch và so sánh tiếng này và tiếng kia, khả năng so sánh của các em có nhiều cơ hội để phát triển. Mà so sánh lại là một khía cạnh quan trọng của lý luận: Trẻ em biết hai thứ tiếng, do đó, thường nhìn vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau, do đó, tránh được bệnh phiến diện, hẹp hòi và cực đoan. Riêng với trẻ em Việt Nam, cũng như hầu hết trẻ em di dân khác, việc tiếp tục học và học giỏi tiếng mẹ đẻ, giúp các em thêm tự tin hơn trong học vấn: Ðó là môn học các em dễ đạt điểm cao, do đó, dễ chứng tỏ mình giỏi hơn hẳn người ngoại quốc.


Cuối cùng, về phương diện nhận thức, càng ngày càng có nhiều công trình nghiên cứu cho thấy việc biết hai thứ tiếng làm cho người ta thông minh hơn (being bilingual, it turns out, makes you smarter.) Trong số các công trình nghiên cứu ấy, đáng kể nhất là cuộc nghiên cứu của hai nhà tâm lý học Ellen Bialystock và Michelle Martin-Rhee vào năm 2004: Họ chia các học sinh mẫu giáo thành hai nhóm; một nhóm chỉ biết nói tiếng Anh và một nhóm nói được hai thứ tiếng, tiếng Anh và một thứ tiếng nào khác. Họ cho các em một số vật tròn màu xanh và một số vật vuông màu đỏ rồi yêu cầu các em bỏ vào hai thùng, một thùng vuông màu xanh và một thùng tròn màu đỏ. Trước hết, họ yêu cầu các em chọn theo màu: vật xanh bỏ vào thùng xanh; vật đỏ vào thùng đỏ. Tất cả các em đều làm được. Sau đó, họ yêu cầu các em sắp xếp cách khác, theo hình dạng: vật vuông bỏ vào thùng vuông và vật tròn bỏ vào thùng tròn. Ðến lúc ấy, các em chỉ biết một ngôn ngữ lúng túng hẳn vì thấy các vật cùng hình dạng thì không cùng màu sắc. Trong khi đó, với các em biết hai ngôn ngữ, công việc ấy được hoàn tất rất nhanh chóng. Người ta lý giải hiện tượng này như sau: các em biết hai thứ tiếng thường biết rõ là mình biết hai thứ tiếng. Ví dụ, đang nói chuyện với anh chị em bằng tiếng Anh; quay sang nói chuyện với bố mẹ, các em sử dụng tiếng Việt. Tất cả diễn ra một cách tự phát. Ðiều đó vô tình giúp phát triển chức năng điều hành trong bộ óc của các em. Các em phân biệt được dễ dàng những công việc hay những vấn đề có nhiều khía cạnh khác nhau. Ví dụ, trong thí nghiệm kể trên, các em song ngữ hiểu ngay là sắp xếp theo màu thì khác và theo hình dạng thì khác; còn các em chỉ biết một thứ tiếng thì khi được yêu cầu sắp các vật theo hình dạng lại cứ loay hoay về màu sắc, do đó, không dám bỏ các vật tròn màu xanh vào cái thùng tròn màu đỏ; và ngược lại: nói cách khác, nếp suy nghĩ của các em được định hình có một chiều.


Gần đây, nhiều nhà nghiên cứu thuộc nhiều quốc gia khác nhau, từ Tây Ban Nha đến Ý và Mỹ, trong nhiều cuộc thí nghiệm với những người thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau, từ trẻ sơ sinh đến trẻ em bậc tiểu học, trung học, đại học và cả những người luống tuổi, đều đi đến những kết luận tương tự: khả năng song ngữ làm cho người ta suy nghĩ nhanh, chín chắn và toàn diện hơn việc chỉ biết một ngôn ngữ duy nhất.


Những lý do nêu trên đủ để chúng ta khuyến khích trẻ em học tiếng Việt chứ?


Tôi hy vọng vậy.

Cộng Sản Hà Nội sửa đổi Hiến Pháp?

 


Võ Long Triều


 


Cộng Sản Hà Nội chủ trương sửa đổi Hiến Pháp, do đó ngày 6 tháng 8 năm 2011, Quốc Hội thành lập một ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến Pháp gồm 30 thành viên, trong đó có 8 thành viên thuộc Bộ Chính Trị. Ðó là: Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng, Thường Trực Ban Bí Thư Lê Hồng Anh, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Công An Trần Ðại Quang, Phó Chủ Tịch Quốc Hội Tồng Thị Phóng, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trưởng Ban Tổ Chức Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên Giáo Ðinh Thế Huynh.


Tiếp theo, ngày 5 tháng 9 năm 2011, Viện Nghiên Cứu Lập Pháp của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội tổ chức một cuộc hội thảo tại Hà Nội để các học giả pháp lý của chế độ họp bàn việc lập hiến.


Tại sao Hà Nội cần phải sửa đổi Hiến Pháp trong thời điểm và giai đoạn nầy? Giữa lúc nông dân phẫn uất vì bị cướp đất, công nhân đình công vì lương không đủ sống, tôn giáo bị ngăn cấm, giới hạn, đàn áp, lòng dân bất mãn tột cùng. Trong khi các đảng viên tiếp tục làm giàu bất chính, tham nhũng trở thành quốc nạn, công an lộng hành đánh chết người một cách vô tội vạ!


Vì tình thế có nguy cơ trở thành bất lợi cho chế độ, nên trong kỳ hội nghị Trung Ương Ðảng lần thứ 4 khóa 11, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng khuyến cáo: “Chỉnh đốn đảng là việc mang tính sống còn đối với đảng và chế độ.” Nhưng trên thực tế cho đến ngày nay sự chỉnh đốn đó chỉ dựa vào “phê và tự phê,” một bản hát nhàm chán, thuộc lòng, không có giá trị gì đối với các quan tham đảng viên và các tổ chức phe nhóm ăn chia có hệ thống đã hình thành từ lâu trong nội bộ đảng. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng tuyên bố không bài trừ được tham nhũng ông sẽ từ chức. Kết quả tham nhũng trở thành “một bầy sâu trong đảng,” dư luận trong nước còn cho rằng chính Nguyễn Tấn Dũng là con sâu đầu đàn nên mới được tiếp tục nhận thêm một nhiệm kỳ và đưa ba đứa con của ông vào guồng máy cai trị để tiếp tục vơ vét.


Bây giờ Hà Nội bày thêm việc sửa đổi Hiến Pháp chỉ là một chiêu bài nhằm xoa dịu dư luận quần chúng, một xảo thuật tuyên truyền, một cách phô trương rầm rộ để cho mọi người nuôi chút hy vọng là chế độ độc tài đảng trị sẽ thay đổi cho hợp tình, hợp lý, hợp lòng dân.


Sự thật người ta thấy gì? Hiến Pháp 1946 đã sửa đổi và tu chính năm 1992 nhưng có khi nào được áp dụng đâu? Bằng cớ các học giả Việt Nam cho là bản Hiến Pháp đầu tiên năm 1946 đã trải qua “tám lần ban hành hoặc sửa đổi, nhưng cũng không bao giờ được thực thi. Hãy nhìn lại các quyền tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền được lập hội, quyền biểu tình, bãi công, tự do tín ngưỡng, thì đủ biết Hiến Pháp của cộng sản Hà Nội chỉ là tài liệu tham khảo của một quốc gia trong đó mọi thứ quyền hành đều do Bộ Chính Trị quyết đoán và định đoạt buộc phải thi hành, bất kể Hiến Pháp hay luật lệ có quy định như thế nào!”


Trong bài diễn văn khai mạc hội nghị Trung Ương Ðảng Cộng Sản lần thứ 5 ngày 7 tháng 5, 2012, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng chỉ thị các ủy viên Trung Ương khi bàn việc sửa đổi hiến pháp phải theo một số nguyên tắc như sau:


– “Phải bám sát việc tiếp tục khẳng định bản chất của thể chế chính trị.”


– “Nhà nuớc pháp quyền Xã Hội Chủ Nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân.”


– “Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng.”


– “Quyền lực nhà nước là thống nhất sẽ không có chuyện tam quyền phân lập.”


– “Vấn đề đất đai bàn theo hướng đảm bảo hài hòa các lợi ích của nhà nước, người dân, nhà đầu tư và giữ vững ổn định chính trị.”


Với năm điều yêu cầu của Nguyễn Phú Trọng, chúng ta có thể suy diễn một cách rõ ràng hơn: Thể chế chính trị của nhà nước là cộng sản chủ nghĩa, đảng mượn danh nhân dân cai trị một cách độc tài. Vấn đề đất đai phải bảo đảm lợi ích của nhà nước và giữ vững ổn định chính trị, vậy thì lợi ích của nhân dân đương nhiên trở thành hàng thứ yếu.


Làm sao có thể hài hòa được ba thứ lợi ích tương phản nhau: Lợi ích nhà nước có ẩn chứa tham nhũng lộng quyền, lợi ích nhà đầu tư là giành phần lợi tối đa về mình với khả năng đút lót, mua chuộc người cầm quyền, vậy thì lợi ích của người dân nghèo nàn cô thế, chỉ còn phương cách duy nhứt là chống đối đòi quyền sinh sống cho cá nhân và gia đình. Nguyễn Phú Trọng và Ðảng Cộng Sản của ông không thể giữ vững ổn định chính trị cho tới khi nào đảng công nhận quyền tư hữu đất đai, khi nào đảng viên không còn lạm quyền để cưỡng chế đất của dân mà không bồi thường xứng đáng theo luật tự nhiên, thuận mua vừa bán. Chừng đó mới có hy vọng ổn định xã hội.


Ngoài ra ông Trọng còn chỉ thị phải soạn thảo một Hiến Pháp không có tam quyền phân lập, nghĩa là chỉ có độc quyền cai trị duy nhứt của đảng. Luật Sư Trần Ðình Triển nhận xét quyền hành quá lớn như vậy sẽ dẫn đến tệ nạn quan liêu, tham nhũng, hách dịch, xa rời quần chúng. Theo ông Hiến Pháp phải quy định trách nhiệm và nghĩa vụ của nhà nước đối với nhân dân bởi vì quyền lực là của nhân dân.


Quyền lực của nhân nhân là một thứ xảo ngữ, bởi vì nếu thật sự nhân dân có quyền thì nhà nước phải cho họ có quyền tự do sử dụng lá phiếu của họ, biểu hiện quyền lực của người dân. Cái xảo thuật dối trá của cộng sản là giao hết mọi quyền lực, mọi sở hữu cho nhân dân trong khi đảng chỉ giành độc quyền quản lý thôi. Cũng như đất đai, rừng núi, sông ngòi là của nhân dân nhưng do nhà nước quản lý. Nhà nước muốn cho phép dân sử dụng bao nhiêu và bao lâu tùy quyết định của nhà nước. Không khác nào nhà của anh đang ở chính anh là sở hữu chủ, nhưng do tôi quản lý, tôi muốn đuổi anh ra khỏi nhà bất cứ lúc nào với chức năng quản lý của tôi. Tiền của anh nhưng quyền tiêu xài là của tôi. Tôi cho anh hưởng được bao nhiêu tùy quyền định đoạt của tôi. Thật là phi lý, phi nhân, phi chính trị, một sự quỷ quyệt trắng trợn chỉ cộng sản mới sáng chế ra được điều đó.


Tiến Sĩ Dương Thị Thanh Mai, viện trưởng Viện Khoa Học Pháp Lý cho biết các đại biểu tham dự hội thảo đã đặt vấn đề “phải có sự kiểm soát” các cơ quan quyền lực của nhà nước. Hiến Pháp hiện hành chỉ quy định việc tổ chức hoạt động, phân công, phối hợp mà thôi, rõ ràng là chưa đủ. Bà Mai khẳng định: “Việc kiểm soát phải được hiến định như một nguyên tắc.”


LS. Trần Ðình Triển phát biểu rằng: “Không thể để xẩy ra tình trạng một nhóm người lợi dụng độc quyền thao túng mọi thứ.”


Nhưng thử hỏi cơ quan nào có quyền kiểm soát nhà nước? Nếu không phải là tư pháp và lập pháp phân lập? Trong khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ thị không thể có tam quyền phân lập!


Dư luận trong nước thắc mắc từ lâu về Ðiều 4 Hiến Pháp viết rằng: Ðảng Cộng Sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội… nghĩa là độc đảng, độc quyền. Ðiều mà ông Nguyễn Minh Triết, cựu chủ tịch nước công khai tuyên bố: “Bỏ Ðiều 4 Hiến Pháp là tự sát.” Tuy nhiên ý kiến của ông Nguyễn Văn An, nguyên chủ tịch Quốc Hội là “chúng ta cần hiểu bản chất của thể chế dân chủ cộng hòa là quyền lập pháp thuộc về nhân dân, mà trực tiếp là cử tri cả nước.” Ông An cũng đã từng nói 14 đảng viên trong bộ chính trị là 14 ông vua tập thể của thời phong kiến.


Về phần GS Nguyễn Minh Thuyết, cựu đại biểu Quốc Hội trả lời phỏng vấn đài BBC khi hỏi ông điều 4 phải được sửa chi tiết ra sao?


Ông trả lời: “Có thể xem Trung Ương đảng là thượng nghị viện, còn quốc hội do dân bầu ra là hạ nghị viện. Rồi qui định những việc gì chỉ cần thượng viện quyết, những việc gì chỉ cần hạ viện quyết là được.”


Riêng bộ trưởng Tư Pháp, ông Hà Hùng Cường khẳng định: “Ðã đến lúc thời điểm chín mùi phải sửa đổi hiến pháp và tư tưởng pháp quyền theo đúng nghĩa một nhà nước pháp quyền.”


Thực tế cho thấy hiện tại có rất ít đảng viên cao cấp dám nhận thức một cách khách quan là phải từ bỏ điều 4 hoặc giảm thiểu độc quyền cai trị thì đất nước mới có sự hài hòa và ổn định mong muốn. Tuy nhiên đa số đảng viên cầm đầu còn bám víu quyền lợi riêng tư, bất chấp lợi ích của nhân dân và sự phát triển đất nước. Phải chờ đến khi nào xuất hiện một công dân, một đảng viên nào sáng suốt, can đảm, đứng ra lãnh đạo nhân dân vất bỏ điều 4, thay đổi chế độ, viết lại hiến pháp thuận với lòng dân, thì mới hy vọng bảo tồn độc lập quốc gia, đem lại tự do dân chủ cho toàn dân.


Trong khi chờ đợi dân chúng cũng như Luật Sư Trần Quốc Thuận, nguyên phó chủ nhiệm Thường Trực Văn Phòng Quốc Hội dự đoán về hiệu quả của lần tu chính Hiến Pháp nầy “sẽ còn nhiều hạn chế và không đáp ứng được nhu cầu cải tổ và đổi mới theo kỳ vọng của nhân dân và nhiều tầng lớp trong xã hội.”


Sự rầm rộ cổ võ việc sửa đổi Hiến Pháp, việc tham khảo ý kiến nhân dân chỉ là một cách thay bình mới đựng rượu cũ, rồi hô hào, dối gạt dư luận rằng Ðảng Cộng Sản khoản đãi nhân dân loại rượu tối ưu, nhưng nó vẫn đắng, vẫn cay, vẫn độc hại không kém rượu ngâm trong bình từ năm 1946 và hâm lại năm 1992.

Chủ tịch Tối Cao Pháp Viện Philippines bị tố ‘giàu bất chánh’

 


MANILA (NYT) – Các công tố viên trong vụ truy tố chủ tịch Tối Cao Pháp Viện Philippines, Renato C. Corona, hôm Thứ Hai cho hay ông này từng ký gửi $28.7 triệu vào nhiều trương mục khác nhau trong khi lãnh lương chưa tới $935 một tháng.









Ông Renato C. Corona trong buổi nghe luận tội tại Thượng Viện Philippines ngày 16 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Jay Directo/AFP/Getty Images)


Công tố viện nói rằng ông Corona có 82 trương mục trong 5 ngân hàng ở Philippines bằng tiền dollar Mỹ và từ Tháng Tư năm 2003 đến Tháng Mười Hai năm 2011 ông gửi vào những nơi này số tiền tổng cộng $28,740,497.93, trong khi lãnh lương Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện khoảng $935 mỗi tháng.


Thẩm Phán Corona bị Hạ Viện Philippines đồng ý buộc tội hồi Tháng Mười Hai năm ngoái và sau đó bị Thượng Viện đưa ra xét xử, nếu bị coi là có tội ông sẽ bị bãi chức.


Các công tố viên chấm dứt việc trình bày luận cứ buộc tội ông Corona hôm 28 Tháng Ba nhưng không đưa ra được chứng cớ về các trương mục bằng dollar Mỹ của ông này. Theo luật của Philippines, chỉ có Hội Ðồng Chống Rửa Tiền của quốc gia này là được quyền xem các hồ sơ ngân hàng về trương mục cá nhân.


Ðiểm tai hại là phía luật sư của ông Corona đã lầm lẫn khi gọi người đứng đầu cơ quan nói trên, bà Conchita Carpio-Morales, ra làm chứng trước tòa với hy vọng là bà sẽ khai rằng hoàn toàn không có các trương mục nào của ông Corona. Tuy nhiên, khi ra trước tòa, bà Carpio-Morales lại xác nhận là có các trương mục nói trên và số tiền $28.7 triệu. (V.Giang)

Built Green California

Boehner cảnh cáo Obama: Muốn trần nợ, phải giảm chi

 


WASHINGTON (McClatchy) – Chủ tịch Hạ Viện Mỹ, ông John Boehner, hôm Thứ Ba lên tiếng cảnh cáo chính phủ Obama rằng ông chỉ đồng ý nâng trần nợ nếu có các cắt giảm chi tiêu.









Chủ Tịch Hạ Viện Mỹ John Boehner tại Hội Nghị Thượng Ðỉnh Ngân Sách, 15 Tháng Năm, 2012, Washington D.C. (Hình: Brendan Hoffman/Getty Images)


Giới quan sát cho đây là dấu hiệu sẽ lại có đối đầu giữa Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội về chính sách thuế khóa và chi tiêu vào cuối năm nay.


Ông Boehner cũng hứa hẹn sẽ có cuộc bỏ phiếu trước ngày bầu cử vào đầu Tháng Mười Một để xem có nên gia hạn đạo luật miễn thuế có từ thời Tổng Thống George W. Bush hay không.


Lời phát biểu của ông Boehner tại một cuộc hội thảo về ngân sách ở Washington làm người ta nhớ lại cuộc đối đầu năm 2011 về việc tăng mức trần nợ, gây bất ổn trong thị trường chứng khoán, dẫn đến việc giảm chỉ số trị giá tín dụng liên bang và đe dọa làm phần lớn các cơ quan trong chính phủ Mỹ ngưng hoạt động.


Một cuộc bỏ phiếu khác để nâng mức trần nợ dự trù sẽ diễn ra vào cuối năm nay, có thể sau ngày bầu cử 6 Tháng Mười Một. Ông Boehner hôm Thứ Ba hứa hẹn sẽ buộc có hành động “ở nơi bị tai tiếng là chẳng chịu có hành động gì.”


Trưởng khối thiểu số Dân Chủ tại Hạ Viện, Dân Biểu Nancy Pelosi, thuộc tiểu bang California, chỉ trích rằng phía đảng Cộng Hòa “một lần nữa lại có quyết định chọn giới triệu phú giàu có thay vì thành phần trung lưu” và tạo ra cuộc khủng hoảng gây nguy hại cho các gia đình người dân Mỹ.


Ông Boehner thẳng tay bác bỏ các đề nghị tăng thuế hay chấm dứt giảm thuế trong trường hợp đạo luật giảm thuế của cựu Tổng Thống George W. Bush, nói rằng tăng thuế trong thời gian này chỉ có hại cho nền kinh tế Mỹ. (V.Giang)

Không Quân Mỹ giới hạn bay F-22 Raptor

 


WASHINGTON (NYT) – Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, ông Leon E. Panetta, hôm Thứ Ba ra lệnh giới hạn ngay lập tức các chuyến bay của loại chiến đấu cơ F-22 Raptor sau khi chương trình truyền hình điều tra “60 Minutes” nêu việc hai phi công Mỹ từ chối không bay loại phi cơ này vì các trở ngại cung cấp dưỡng khí trong phòng lái.









Một chiếc F-22 Raptor bay biểu diễn ngày 23 tháng 10, 2011 tại Alabama. (Hình: Jason Smith/Getty Images)


Giới chức Ngũ Giác Ðài cho hay giới hạn này đòi hỏi tất cả các phi cơ F-22 chỉ được bay trong khoảng cách an toàn gần phi đạo, dù rằng họ từ chối không nói rõ các phi công phải bay gần căn cứ ở khoảng cách nào. Tuy nhiên, ông George Little, đặc trách liên lạc truyền thông của Ngũ Giác Ðài, nói rằng các chuyến bay tuần tiễu xa ở Alaska nay sẽ do các loại phi cơ khác thực hiện.


Ông Panetta cũng ra lệnh cho Không Quân Mỹ phải sớm gắn thêm hệ thống cung cấp dưỡng khí phụ trên các phi cơ F-22 và hàng tháng phải báo cáo về tiến triển trong việc tìm kiếm và giải quyết vấn đề trở ngại dưỡng khí trên phi cơ F-22.


Các phi công lái F-22, và ngay cả các chuyên viên bảo trì dưới đất, đã nhiều lần báo cáo là thiếu dưỡng khí trong phòng lái từ khi bắt đầu sử dụng vào Tháng Mười Hai năm 2005 đến nay. (V.Giang)

Ðảng viên lão thành đòi cách chức trùm an ninh Trung Quốc

 


BẮC KINH (AFP) – Một nhóm đảng viên Cộng Sản Trung Quốc lão thành vừa đưa ra bức thư ngỏ, kêu gọi bãi chức trùm an ninh Trung Quốc, Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang), một điều cho thấy đang có bất ổn chính trị trước ngày có cuộc chuyển đổi lãnh đạo ở Trung Quốc.









Chu Vĩnh Khang, trùm an ninh và là nhân vật quyền lực thứ chín trong hệ thống quyền lực Trung Quốc, vừa bị một nhóm đảng viên lão thành của Bắc Kinh viết thư, yêu cầu cách chức. (Hình: Liu Jin/AFP/Getty Images)


Lời kêu gọi bãi chức Chu Vĩnh Khang, một trong chín nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất ở Trung Quốc, liên hệ tới vụ tai tiếng Bạc Hy Lai (Bo Xilai), nguyên bí thư thành ủy Trùng Khánh và cũng là người được Chu Vĩnh Khang đỡ đầu, tạo ra các chấn động chính trị lớn nhất ở Trung Quốc từ nhiều thập niên qua.


Zhao Zhengrong, một giới chức hồi hưu ngành kiểm tra Ðảng, thuộc thành phố Zhaotong ở tỉnh Hồ Nam, nằm về phía Tây Nam Trung Quốc, cho giới truyền thông Tây phương hay ông ta và 15 đảng viên khác đã gửi đề nghị bãi chức Chu Vĩnh Khang lên giới lãnh đạo.


“Chúng tôi đòi hỏi điều này vì Chu Vĩnh Khang chỉ đạo ‘mô hình Trùng Khánh’ và hỗ trợ Bạc Hy Lai,” theo ông Zhao, ám chỉ việc Bạc Hy Lai điều hành nơi này với bàn tay sắt và khơi dậy phong trào tả khuynh khiến nhiều người lo sợ sự phục hồi của Vệ Binh Ðỏ thời Mao Trạch Ðông.


Các phân tích gia chính trị Trung Quốc nói rằng việc bãi chức Thành Ủy Trùng Khánh của Bạc Hy Lai và sau đó đuổi ra khỏi Bộ Chính Trị, cơ quan quyền lực cao cấp với 25 ủy viên, cho thấy có sự chia rẽ lớn lao trong hàng ngũ lãnh đạo Trung Quốc.


Họ cho rằng phía kêu gọi quay trở lại các giá trị bảo thủ của thời Mao Trạch Ðông, như Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang đã làm, và phía thúc đẩy có cải cách chính trị để tiến tới chế độ pháp trị, đang đấu đá với nhau trước ngày có sự chuyển tiếp lãnh đạo như dự trù.


Ðòi hỏi đưa Chu Vĩnh Khang ra khỏi chức vụ Bí Thư Ủy Ban Các Vấn Ðề Luật Pháp và Chính Trị xảy ra trong lúc có các tin đồn cho hay ông ta thực ra đã mất chức vụ này.


“Ðiều gọi là trấn áp mafia ở Trùng Khánh của Bạc Hy Lai chỉ có thể thực hiện được dưới hệ thống pháp luật do Chu Vĩnh Khang lãnh đạo, bao gồm công an, tòa án và viện kiểm sát nhân dân,” theo lời cựu Giáo Sư Ðại Học Sơn Ðông Sun Wenguang.


“Phương thức họ sử dụng để dẹp mafia cũng đồng thời phá hủy sự độc lập và công bằng của hệ thống pháp luật. Ðiều này đưa đến nhiều phiên xử bất công và tạo thêm sự sợ hãi trong quần chúng.” (V.Giang)

Tin mới cập nhật