Nam Phi tịch thu 10 sừng tê giác, bắt một người Việt

 


JOHANNESBURG (AP) – Phát ngôn viên cảnh sát Nam Phi cho hay, nhờ vào nguồn tin mật báo, họ ập vào một căn chung cư ở Johannesburg, tịch thu 10 sừng tê giác, một ngà voi và bắt giữ một người đàn ông gốc Việt.



Một con tê giác ở Nam Phi bị giết để lấy sừng. (Hình: AFP/Getty Images)


Phát ngôn viên Vish Naidoo hôm Thứ Tư cho hay người này sẽ phải ra trình diện trước tòa hôm Thứ Sáu để nghe cáo trạng về các tội trong đó có cả việc oa trữ bất hợp pháp sừng tê giác. Phát ngôn viên Naidoo cho hay người đàn ông gốc Việt này không chịu mở cửa cho cảnh sát vào khám nhà nên họ phải phá cửa xông vào lúc chiều tối ngày Thứ Ba.


Trung Quốc và Việt Nam là hai thị trường lớn cho sừng tê giác, vốn được cho là có khả năng giúp tăng cường sinh lực.


Trong năm nay đã có hơn 200 con tê giác bị giết hại ở Nam Phi, gần bằng nửa con số kỷ lục là 448 con năm ngoái. Tuy nhiên, con số bắt giữ cũng tăng cao, vào khoảng 165 vụ trong năm nay so với 232 cho cả năm ngoái.


Hôm 5 tháng Tư 2012, chính phủ Nam Phi ra lệnh cấm người có quốc tịch Việt Nam đến quốc gia này để săn tê giác, kể cả những ai đã được cấp giấy phép trước đó.


Nam Phi ban hành lệnh cấm này vì muốn bảo đảm rằng người ta sẽ không đem bán sừng con vật có giá trị cao hơn cả vàng, bạch phiến, hay bạch kim.


Bộ Môi Trường và Nước của chính phủ Nam Phi cho biết tất cả 23 đơn xin tới Nam Phi săn tê giác trong năm nay đã bị từ chối.  (V.Giang)

Bội chi, tiểu bang lấy tiền trợ cấp nhà bù ngân sách

 


WASHINGTON (NYT) – Hàng trăm triệu dollars đáng lẽ ra được dùng vào việc trợ giúp các chủ nhà đang gặp khó khăn tại nhiều tiểu bang trên nước Mỹ, nay lại được dùng vào việc bù đắp thiếu hụt ngân sách.


Trong đề nghị ngân sách đưa ra tuần này, Thống Ðốc Jerry Brown của tiểu bang California đã đi theo đường hướng của khoảng hơn một chục tiểu bang khác là thay vì dùng số tiền bồi thường theo thỏa thuận với các ngân hàng lớn để giúp ngăn ngừa việc tịch thu nhà, lường gạt tài chánh và giảm thiểu ảnh hưởng xấu của cuộc khủng hoảng địa ốc, lại dùng trả các món nợ của tiểu bang.


Số tiền này nằm trong tổng số tiền $25 tỉ được thương thảo giữa các tiểu bang và 5 ngân hàng lớn nhất nước Mỹ trong vụ kiện về vô số sai trái trong thiết lập hồ sơ nợ mua nhà cũng như tiến trình tịch thu nhà.


Thỏa thuận này, đạt được hồi Tháng Hai năm nay sau một năm thương thảo và có sự can dự của chính phủ Obama, là thỏa thuận tài chánh lớn thứ nhì trong lịch sử Mỹ liên hệ đến các tiểu bang, chỉ thua có vụ thỏa thuận bồi thường của kỹ nghệ thuốc lá.


Cho tới nay, chỉ có 27 tiểu bang dùng số tiền có được vào các chương trình liên quan đến nhà cửa. Khoảng 15 tiểu bang khác cho hay họ sẽ dùng cho các mục tiêu khác.


Ở tiểu bang Texas, có $125 triệu được đổ ngay vào quỹ điều hành. Missouri sẽ dùng $40 triệu có được để giảm bớt việc cắt giảm ngân sách giáo dục. Indiana dùng hơn một nửa số tiền để trả chi phí năng lượng cho các gia đình có lợi tức thấp, trong khi Virginia sẽ dùng phần lớn số tiền $67 triệu để giúp các chính quyền địa phương trong hoàn cảnh túng thiếu trầm trọng. (V.Giang)

Dân Hy Lạp rút gần $1 tỷ ra khỏi ngân hàng

 


ATHENS (AP) – Lo ngại Hy Lạp có thể rút khỏi khu vực đồng euro, nội trong một ngày dân chúng nước này đã rút ra khoảng $900 triệu từ các ngân hàng.









Ðồng 1 drachma, đơn vị tiền tệ cũ Hy Lạp trước khi chuyển qua dùng đồng euro. (Hình: Philpie Huguen/AFP/Getty Images)


Thống Ðốc Ngân Hàng Trung Ương Hy Lạp George Provopoulos cho biết những người có tiền gởi ngân hàng đã rút 700 triệu euros từ đầu tuần này và dự kiến sẽ còn rút thêm 100 triệu euros nữa.


Tổng Thống Karolos Papoulias cảnh cáo các nhà lãnh đạo chính trị rằng tình trạng này có thể đưa tới sự hoảng sợ trong dân chúng về đồng tiền mất giá nếu Hy Lạp bỏ euro quay về dùng đồng drachma cũ.


Dân Hy Lạp đã rút ra 72 tỷ kể từ tháng 1 năm 2010 và tiền ký thác trong các ngân hàng chỉ còn lại 165 tỷ euros tính cho đến tháng 3. Tuy nhiên những tin từ Athens không xác nhận việc dân chúng đứng xếp hàng đông đảo trước các máy ATM để rút tiền và tin đồn cho là các ngân hàng sẽ giới hạn chỉ được rút 50 euros ở mỗi trương mục. Hôm Thứ Tư, các ngân hàng Hy Lạp khẳng định là không nhận thấy tình trạng hoảng sợ và dân chúng xếp hàng nối đuôi trước máy rút tiền.


Mario Draghi, chủ tịch Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu, hôm Thứ Tư tuyên bố ở Frankfurt, Ðức, là ngân hàng mong Hy Lạp sẽ tiếp tục ở lại trong khu vực đồng euro. Thủ Tướng Ðức Angela Merkel và chủ tịch Liên Âu cũng đồng quan điểm ấy.


Giám đốc Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), bà Christine Lagarde, nói: “Trên quan điểm của IMF, chắc chắn là chúng tôi không mong Hy Lạp rút khỏi khu vực đồng euro. Tuy nhiên về mặt kỹ thuật, chúng tôi phải chuẩn bị mọi trường hợp.” (HC)

Ngô Tất Tố (1894 – 5.1954) và tình sử

 


Viên Linh


 


Một trong các danh sĩ của Việt Nam, được cả hai miền Nam Bắc trên hay dưới vĩ tuyến 17 trọng vọng, ca ngợi, là Ngô Tất Tố, người đỗ đầu xứ bằng ngọn bút lông, nhưng mưu sinh thành công bằng ngọn bút sắt, viết tiểu thuyết lịch sử “Vua Hàm Nghi với việc kinh thành thất thủ” (1935), nhưng nổi tiếng về các bản dịch “Tình sử Trung Hoa,” dịch thơ Ðường, hay viết khảo luận về Thơ Văn Lý Trần…




Nhà văn Ngô Tất Tố (1894 – tháng 5, 1954). (Hình: Tác giả cung cấp)


Lý do giản dị, nhưng cũng đáng buồn, là vì ông không đứng về phe nào, vì không có dịp trình chính công khai: ông tử nạn vào tháng 5, 1954, trước khi đất nước phân đôi. Miền Bắc cố gắng chứng minh rằng ông đứng về phe kháng chiến chống Pháp, và tử nạn vì bị phi cơ Pháp bỏ bom trên Việt Bắc, hay từng tham gia phong trào Truyền Bá Chữ Quốc Ngữ, song “kháng chiến chống Pháp” không có nghĩa là theo cộng sản, tham gia phong trào Truyền Bá Chữ Quốc Ngữ không có nghĩa là Việt Minh. Có một đôi trường hợp chết sớm lại là may mắn, nếu nhà thơ Hàn Mặc Tử còn sống, có thể ông cũng đã như Chế Lan Viên, bạn thân của ông, người làm những bài thơ vong thân một thời. Nhà thơ, nhà biên khảo Ngô Tất Tố đã từ trần hai tháng trước Hiệp định Geneve, cho nên ông hoàn toàn là một danh sĩ Tiền chiến, nguyên vẹn là một học giả, nhà văn, nhà thơ của Việt Nam, với những tác phẩm để đời như Tắt Ðèn (1939), Ðường Thi (1940), Lều Chõng (1941), Thơ Văn Bình Chú (1941), và dịch Tình Sử Trung Hoa hay dịch Hoàng Lê Nhất Thống Chí… của Ngô Thì Sĩ trong Ngô Gia văn phái.


Bài Tự Thán tương truyền là của Nguyễn Trãi, song người ta chỉ thấy qua bản dịch theo thể thơ lục bát của Ngô Tất Tố, tin trong Thơ Văn Bình Chú:


 


Tự Thán


 


Chiếc thuyền lơ lửng bên sông


Biết đem tâm sự ngỏ cùng ai hay?


Chắc chi thiên hạ đời nay


Mà đem non nước làm rầy chiêm bao?


Ðã buồn về trận mưa rào


Lại đau về mối rào rào gió đông.


Mây trôi nước chảy xuôi dòng (dòng)


Chiếc thuyền hờ hững trên sông một mình.


Nguyễn Trãi


(Theo Ngô Tất Tố trong Thơ Văn Bình Chú, Mai Lĩnh, 1952, tr. 17)


 


Dịch Ðường Thi nổi tiếng nhất là hai người: Tản Ðà và Ngô Tất Tố, song dịch Tình Sử Trung Hoa thì dẫn đầu là Ngô Tất Tố. Một dịch giả thành công hay một bản dịch thành công, thì yếu tố thành công quan trọng hơn cả là “bản dịch” là quan trọng, còn nguyên bản không quan trọng. Một bản dịch Anh Việt, Pháp Việt hay Hoa Việt thì phần Việt quan trọng hơn phần Anh Pháp hay Hoa. Ngô Tất Tố ngoài sở học uyên bác (đỗ đầu xứ thi Hương), còn có tài văn xuôi, mà tiểu thuyết Tắt Ðèn của ông là một minh chứng; bản dịch cuốn lịch sử tiểu thuyết Hoàng Lê Nhất Thống Chí của ông thì văn chương đối thoại thật là gần gũi với mọi người, nghĩa là ông dùng ngôn ngữ thời đại, ngôn ngữ mọi người dùng, thoát khỏi ngôn ngữ văn tự sách vở.


Sau đây mời bạn đọc thưởng thức một truyện tình sử do ông dịch:


 


Tình sử – Ngô Tất Tố dịch


Cây ngọc vườn sau


 


Hậu Chủ nhà Trần có tiếng là vị phong lưu thiên tử, hậu cung lúc nào cũng độ vài nghìn người. Người được ông ta yêu dấu hơn hết là Khổng Quý Tần và Trương Quý Phi. Quý Phi tóc đen như mun, có thể soi gương, hai mắt lóng lánh như hai làn nước, mỗi khi nhìn ngó, muốn xiêu cả người bên cạnh. Hậu Chủ sai người dựng ở trước điện Quang Chiếu ba tòa gác lớn, đặt tên là gác Lâm Xuân, gác Kết Ỷ và gác Vọng Tiên. Cửa lớn, cửa sổ của những gác ấy đều làm bằng gỗ trầm hương, dát toàn vàng ngọc, ngoài che rèm châu, trong có trướng gấm. Những đồ bài trí, đều là những thứ quý lạ, từ xưa chưa có. Dưới gác đều có chất đá làm núi, tháo nước làm ao, và trồng các thứ hoa thơm cỏ lạ ở khắp chung quanh. Hậu Chủ tự ở trong gác Lâm Xuân, cho Trương Quý Phi ở gác Kết Ỷ, còn gác Vọng Tiên thì là phần của Khổng Quý Tần. Những lúc Quý Tần trang điểm chải chuốt, đứng ở phía trong lan can trong cung trông ra, chẳng khác gì một nàng tiên.


Mỗi lần Hậu Chủ họp các cung nhân uống rượu tại mấy nơi đó thường bắt phi, tần, học sỹ và các khách quen tức cảnh, ngâm thơ, tặng đáp lẫn nhau. Rồi thì ông ta lựa riêng những bài bóng bẩy, bay bướm, phổ vào đàn sáo, chọn độ hơn nghìn cung nữ bắt phải tập hát. Những khúc hát ấy, Hậu Chủ đặt tên là Nghênh Xuân Nhạc, Ngọc Thụ, Hậu Ðình Hoa, đại để đều là những lời tán dương vẻ đẹp của các phi tần. Mỗi lần yến ẩm múa hát, vua tôi say be say bét từ tối đến sáng. Hậu Chủ có chế ra khúc Hậu Ðình Hoa như vầy:


Rừng thơm, lầu, gác chon von,


Nghiêng thành là vẻ phấn son nuột nà.


Lững lờ trong cửa bước ra,


Ðón nhau, vén bức màn hoa mỉm cười,


Người đâu móc đượm hoa tươi,


Long lanh cây ngọc sáng soi sau vườn.


Cách đó ít lâu quân Hán Cầm Hổ kéo vào Ðài Thành, Hậu Chủ toan chạy, quần thần có người khuyên ngài nên ra đầu hàng. Hậu Chủ không nghe và nói:


“Ta đã có giếng!”


Rồi ngài dắt luôn hơn chục cung nhân ra điện Cảnh Dương, cùng nhẩy xuống một cái giếng gần đó. Quân sĩ nghé vào trong giếng, gọi không thấy thưa, họ bèn bảo nhau lấy đá ném xuống. Chợt nghe dưới giếng có tiếng người kêu. Bọn quân tức thì lấy thừng gióng xuống, khi kéo thừng lên, thấy nặng, cả bọn đều lấy làm lạ. Thì ra cả Trương Quý Phi và Khổng Quý Tần cùng bám ở dưới đầu thừng. Vì vậy người ta mới gọi giếng ấy là giếng Son Phấn.

Tướng lãnh trong Cộng Ðảng Trung Hoa


LTS –
Thời sự dồn dập hàng ngày trên cả địa cầu có thể giúp chúng ta biết được là chuyện gì đang xảy ra trên thế giới. Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta không hiểu được vì sao lại xảy ra một biến cố như vậy, và hậu quả sau này sẽ ra sao… Cũng vì lý do ấy, nhật báo Người Việt mở thêm một tiết mục và lưu trữ trên trang mạng Người Việt Online để quý độc giả tham khảo. Ðó là mục “Hồ Sơ Người-Việt,” xuất hiện Thứ Năm mỗi tuần, với nội dung trình bày khung cảnh khách quan của một vấn đề và, nếu có thể, một số dự báo về tương lai hầu độc giả khỏi ngỡ ngàng khi sự biến xảy ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả…


 


 


Hùng Tâm/Người Việt


 


Sau ba hồ sơ liên tiếp về Ðảng Cộng Sản Trung Hoa, tuần này “Hồ Sơ Người-Việt” tìm hiểu về hàng ngũ tướng lãnh Trung Quốc.


Kỳ trước, người ta thấy hai trọng điểm là 1) đảng mới lãnh đạo quân đội và 2) muốn quân đội chú ý đến yêu cầu bảo vệ an ninh nội địa và yểm trợ lực lượng công an và cảnh sát võ trang.


Nhưng như trong mọi tập thể, giới chỉ huy nào cũng có nhu cầu và đòi hỏi riêng, tướng lãnh cũng vậy, nên đảng luôn luôn phải điều chỉnh tầm nhắm của khẩu súng và nhắc nhở các tướng. Trong khi ấy, dư luận quốc tế thì e ngại sự lớn mạnh của quân đội Trung Quốc và ảnh hưởng của các tướng lãnh lên đường hướng lãnh đạo của đảng.


Hồ Sơ Người-Việt kỳ này sẽ trình bày hai mặt có vẻ như mâu thuẫn đó về các tướng lãnh.


 


Từ Việt Nam đến hiện đại hóa


 


Sau 10 năm hoảng loạn cuối thời Mao, Ðặng Tiểu Bình giành lại quyền bính và thật sự lãnh đạo sau Hội nghị kỳ 3 của Ban Chấp Hành Trung Ương khóa 11 vào cuối năm 1978. Hai tháng sau, chính cuộc chiến với Việt Nam-Bắc Kinh gọi là… “Ðối Việt Tự Vệ Phản Kích Chiến” – mới là bước ngoặt cho Trung Quốc.


Vì Giải Phóng Quân bị tổn thất quá nặng, các tướng lãnh bảo thủ trên thượng tầng mới ý thức được tình trạng lạc hậu quân sự nên ủng hộ chủ trương cải cách của Ðặng để hiện đại hóa. Nhưng do hậu thuẫn chính trị vào thời điểm chiến lược ấy mà quân đội lại mở rộng ảnh hưởng vào công nghiệp và kinh doanh.


Chiều hướng ấy khiến các tướng giữ vai trò quan trọng trong đảng ủy địa phương và mở ra hệ thống “quân doanh,” doanh nghiệp của quân đội. Lý do chính đáng là để bù vào ngân sách do trung ương chu cấp không đủ. Cuối cùng thì đảng lo ngại là hệ thống quân doanh sẽ cấu kết với doanh nghiệp nội địa và nước ngoài rồi vượt khỏi tầm kiểm soát của trung ương để sẽ rồi nạn lãnh chúa sẽ tái xuất hiện như trong thời nội chiến.


Sau khi Giang Trạch Dân lên cầm quyền từ vụ khủng hoảng Thiên An Môn năm 1989, đảng cải cách quân đội: tái cấu trúc và hiện đại hóa theo hướng giảm quân số Bộ Binh, tăng cường các quân chủng khác và nâng mức ngân sách, mà quân đội phải ra khỏi doanh trường. Các tướng mà thiếu gì thì đảng cung cấp, nhưng phải giải thể các cơ sở quân doanh. Việc bán chác tài sản doanh nghiệp này cũng đem lại lợi lộc cho nhiều đảng viên và thân tộc ở địa phương, y như tại Liên Bang Nga dưới thời Boris Yeltsin. Cũng từ đó, không có tướng nào được vào Thường Vụ Bộ Chính Trị.


Kế hoạch hiện đại hóa từ năm 1990 trở về sau đem lại cho quân đội một động lực mới, với ba quân chủng Hải Quân, Không Quân và Ðệ nhị Pháo Binh – Tây phương lần lượt gọi là PLAN (Navy), PLAAF (Air Force) và SAC (Second Artillery Corps) – đã giữ vị thế quan trọng hơn thay vì chỉ có Lục Quân như thời nội chiến và cách mạng.


Ngày nay, Giải Phóng Quân được đảng cho bốn sứ mạng lịch sử sau đây:


Trước hết, bảo vệ an ninh nội địa (nội an là một mục tiêu của quốc phòng theo phép PAP trên PLA mà Hồ Sơ Người-Việt đề cập kỳ trước). Quân đội được phái đi cứu trợ thiên tai rất thường xảy ra trong xứ này (như động đất hay lũ lụt vào các năm 1998, 2008, 2010) hoặc đi dẹp loạn tại Tân Cương, Tây Tạng đằng sau các lực lượng cảnh sát võ trang. Hình ảnh bộ đội đi cứu hộ và dẹp loạn cũng là lợi khí tuyên truyền mà đảng rất biết khai thác.


Thứ hai, bảo vệ dòng hải lưu vì Trung Quốc có nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới và cần trao đổi với bên ngoài. Khủng bố, hải tặc, xung đột giữa các nước hoặc âm mưu phong tỏa của các “thế lực thù địch” (như Hoa Kỳ, Ấn Ðộ hoặc Nhật Bản) là những mối nguy khiến Hải Quân phải có phương tiện và kỹ thuật hiện đại hơn.


Thứ ba, xây dựng khu vực “hạch tâm quyền lợi” ngoài biển Hoa Nam (Trung Nam Hải mà ta gọi là Ðông Hải), nơi cũng có tính cách chiến lược như Tân Cương và Tây Tạng trong nội địa. Quan niệm quyền lợi cốt lõi ấy được chính thức công bố từ năm 2010 và quân đội có nhiệm vụ kiểm soát khu vực này như một vùng trái độn quân sự (buffer zone) để… tự vệ.


Thứ tư, cải tiến khả năng tác chiến, với chiến cụ và trang bị tối tân hơn trên cả bốn địa bàn là ngoài biển, trên không gian, bên ngoài không gian và cả không gian điện toán (cyberspace). Mục đích là để thu ngắn khoảng cách lạc hậu so với các nước tiên tiến và khai triển khả năng “chiến tranh bất cân xứng.” Dùng siêu kỹ thuật để lấy yếu đánh mạnh là một phương châm.


Khi có thêm phương tiện nhờ kinh tế và có thêm động lực tinh thần nhờ sứ mạng được gọi là lịch sử, Giải phóng quân cũng có thêm tiếng nói. Trên diễn đàn của quân đội như tờ “Giải Phóng Quân Báo” (PLA Daily), nhiều tướng lãnh đã có bài quan điểm làm dư luận chú ý. Nội dung các bài này đôi khi gây lo ngại vì luận điệu duy chủng (Hán tộc là nhất) và hiếu chiến, nhưng cũng có những bài tiến bộ khi kêu gọi cải cách chính trị. Tuy nhiên, như trên nhiều diễn đàn khác của giới trí thức dân sự, tác giả có quyền nêu ý kiến và thậm chí tranh luận, nhưng vẫn trong vòng “phải đạo,” là không nêu vấn đề về quyền lãnh đạo tuyệt đối của đảng.


Khi ấy, người ta cần nhìn ra ảnh hưởng của các tướng lãnh qua hai cơ chế dồn làm một, là Quân Ủy Trung Ương.


 


Trung Ương Quân Ủy Hội


 


Trung Quốc có hai cơ chế quân sự tối cao của đảng và của nhà nước là “Trung Quốc Cộng sản đảng Trung ương Quân sự Ủy viên hội” và “Trung Hoa Nhân dân Cộng hòa quốc Trung ương Quân sự Ủy viên hội,” được gọi chung là “Trung Ương Quân Ủy Hội” với cùng thành phần nhân sự hiện nay là 12 người. Lãnh đạo Quân Ủy Trung Ương đương nhiên là tổng bí thư kiêm chủ tịch Nhà nước, một nhân vật dân sự.


Chủ tịch Quân Ủy Trung Ương hiện là Hồ Cẩm Ðào và có ba phó chủ tịch, theo thứ tự thâm niên trong cơ chế này là Tướng Quách Bá Xương (sinh năm 1942, vào Quân Ủy từ 2002), Tướng Từ Tài Hậu, sinh 1943, vào Quân Ủy từ 2004), và Phó Chủ tịch nước Tập Cận Bình, bí thư Ban Bí Thư Trung Ương và vào Quân Ủy từ tháng 10 năm 2010. Sau khi lên làm tổng bí thư và chủ tịch nước như dự trù, Tập Cận Bình sẽ thay thế Hồ Cẩm Ðào làm chủ tịch Quân Ủy Hội, nhưng không ngay vào năm tới. Chi tiết này đáng chú ý nhưng xin nói sau.


Ngoài bốn người cao cấp nhất, Quân Ủy Hội còn tám thành viên khác, toàn là tướng lãnh chỉ huy tám bộ phận quân sự quan trọng. Theo thứ tự thâm niên khi họ vào Quân Ủy là Bộ Quốc Phòng (Lương Quang Liệt, 2002), Tổng Cục Chính Trị (Lý Kế Nại), Tổng Cục Hậu Cần (Liêu Tích Long), Bộ Tổng Tham Mưu (Trần Bỉnh Ðức, 2004), Ðệ Nhị Pháo Binh (Tĩnh Chí Viễn, 2004), Tổng Cục Tiếp Tế (Thường Vạn Toàn 2007), Hải Quân (Ngô Thắng Lợi, 2007), Không Quân (Hứa Kỳ Lượng, 2007).


Nhìn lại thì đây là chuyện quan trọng: 10 tướng lãnh cao cấp nhất thường gặp hai nhân vật dân sự cao nhất đảng trong các buổi họp của hai Quân Ủy mà không có sự hiện diện của các lãnh tụ còn lại trong Bộ Chính Trị. Quân Ủy Hội không chỉ là cơ chế lấy quyết định về quân sự mà còn là nơi các tướng trực tiếp nói chuyện với lãnh đạo đảng.


Họ nói chuyện gì, làm “công tác tư tưởng” hay “động viên” nhau ra sao, ai thuyết phục ai, cho chuyện gì?


Theo nguyên tắc về tuổi tác, người đến 68 tuổi (sinh vào năm 1944 về trước) phải về hưu. Trong số 10 tướng lãnh, chỉ có Thường Vạn Toàn (1949) và Hứa Kỳ Lượng (1950) là hy vọng ở lại. Sau Ðại Hội 18, có 8 tướng sẽ ra về, may lắm thì Ðô Ðốc Ngô Thắng Lợi sinh năm 1945 sẽ ở thêm một nhiệm kỳ. Tầm quan trọng của Ðại Hội 18 vì vậy cũng bao trùm lên lãnh vực quân sự.


Trước khi ra về, các tướng khuyến nghị những gì với Hồ Cẩm Ðào và Tập Cận Bình, và họ cất nhắc những ai lên thay thế, theo tiêu chuẩn nào?


 


Ðộng viên nhau theo hướng nào?


 


Nhớ lại thì sau khi rời hai chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước từ Ðại Hội 16 vào năm 2002, Giang Trạch Dân vẫn giữ ghế chủ tịch Quân Ủy thêm hai năm để vận động các sĩ quan theo vây cánh của mình. Nhiều phần thì Hồ Cẩm Ðào cũng vậy. Chủ tịch Tập Cận Bình trong tương lai vẫn có lãnh đạo cũ kè ở bên trong Quân Ủy Hội cho đến 2014.


Như Giang Trạch Dân về hưu mà vẫn có ảnh hưởng qua tay chân được gài lại, Hồ Cẩm Ðào, Ngô Bang Quốc hay Ôn Gia Bảo, v.v… cũng tiếp tục có mặt sau hậu trường. Vì thế, ngoài các phe phái đã trình bày kỳ trước, Trung Quốc còn có cánh “Thái thượng hoàng” là các lão đồng chí làm cố vấn ngầm. Nếu Tập Cận Bình (Thái tử đảng và Thanh Hoa phái) được Giang Trạch Dân cất nhắc lên vị trí lãnh đạo, ông vẫn phải thỏa hiệp với vị tiền nhiệm là Hồ Cẩm Ðào, người cầm đầu “Ðoàn phái” và có truyền nhân Lý Khắc Cường sẽ là thủ tướng trong năm tới.


Lãnh đạo Cộng Ðảng ở vào thế “cài răng lược” và dưới vẻ đồng thuận thống nhất, khi đa số đều là dân sự và tranh thủ (hay tranh đấu) với nhau bên sau hậu trường, họ vẫn cần đến quân đội. Ngược lại, các tướng cũng có dịp tác động hoặc mặc cả về đường hướng và nhân sự.


Hồ Sơ Người-Việt không điểm danh các tướng đang hy vọng tiến vào Quân Ủy Hội hoặc đang được Hồ Cẩm Ðào hay Tập Cận Bình vận động vì bài viết sẽ quá dài. Nhưng xin tóm lược một số đặc tính của các tướng, vẫn là địa phương và phe phái, mà được hiện đại hóa.


Xưa kia, các lãnh tụ quân sự đều xuất thân từ các địa phương thành đồng của đảng, như Sơn Ðông, Hà Bắc, Hà Nam, Thiểm Tây và Liêu Ninh. Ðịa phương tính đó có phản ảnh trong thành phần ủy viên của Quân Ủy, nơi có ít tướng lãnh xuất thân từ Thượng Hải hay Quảng Ðông, Tứ Xuyên hoặc các tỉnh miền Tây. Ngày nay, đặc tính ấy vẫn còn và sẽ có thể chi phối sự chọn lựa sau Ðại Hội 18.


Ðiều mới hơn là sự xuất hiện của các tướng trong “Thái tử đảng.” Họ là con cháu của các đại công thần thời cách mạng, sinh khoảng 1940-1950 trở về sau.


Nếu các nhân vật dân sự trong “Thái tử đảng” chỉ là một tập thể ô hợp và cơ hội, ngẫu nhiên có chung một gốc tích là quý tộc cách mạng, các tướng lãnh lại hơi khác. Do kỷ luật của tổ chức quân đội, họ gắn bó với nhau và dễ có chung một nhận thức nên cũng có ảnh hưởng cao hơn khi cần tác động vào hệ thống chính trị.


Trong số này, nên chú ý đến Hứa Thắng Lợi, Trương Hải Dương, Mã Hiểu Thiên, và Chương Thấm Sinh. Kế tiếp là các tướng đang lên như Lưu Nguyên, con trai Lưu Thiếu Kỳ mà rất bảo thủ, hay một sĩ quan kêu gọi cải cách chính trị là Lưu Á Châu.


Trong vụ Trùng Khánh, nhiều tướng lãnh phe Thái tử đảng bị liên lụy vì gia đình quá thân với Bạc Hy Lai, như Trương Hải Dương hay Lưu Nguyên, nên họ ra sức chứng tỏ sự trung thành với đảng. Ngược lại, nhiều tướng khác thuộc Thái tử đảng mà gần với Hồ Cẩm Ðào thì lại thêm cơ hội thăng tiến, như Ðề Ðốc Trương Hải Dương, con rể Hồ Diệu Bang và Chính ủy Học viện Quân sự Trung ương, Thiếu tướng Không quân Lưu Á Châu, con rể Lý Tiên Niệm.


Lồng trong hai đặc tính địa phương và phe phái nói trên, Giải Phóng Quân ngày nay còn có tầm quan trọng rất lớn của Hải Quân, Không Quân và Ðệ nhị Pháo Binh, ba quân chủng đang được ưu tiên trang bị cho thế kỷ 21. Ðấy cũng là một tiêu chuẩn khác để ước đoán về hậu vận của các tướng sau Ðại Hội 18.


Nhưng dù vai trò của tướng lãnh có tăng hay chuyện vận động có thêm yếu tố bất định về phe phái, quân đội Trung Quốc vẫn phục tùng đảng, ngay cả trong giả thuyết là sau đại hội này sẽ có một hai tướng ngồi trong Bộ Chính Trị thay vì chỉ có Tướng Từ Tài Hậu sẽ về hưu.


 


Ghi chú: Bài “Phe phái trong Cộng đảng Trung Hoa” có hai danh tính bị gõ sai là Trương Cao Lệ và Tập Trọng Huân, xin quý độc giả sửa lại cho. Về Tập Cận Bình, năm 1985 ông đã qua Mỹ nghiên cứu về canh nông và sống tại thị trấn Muscatine của Iowa trong một gia đình bình dân. Khi chính thức thăm viếng Hoa Kỳ vào tháng 2, ngay sau vụ Vương Lập Quân, ông thăm lại gia đình này. Trung Quốc có thêm cơ hội tuyên truyền về tính bình dân và trọng thị của lãnh đạo.

Khánh Trường, những hò hẹn bất ngờ với định mệnh

 


Du Tử Lê


 


Cuối tuần qua, một bằng hữu ở gần tôi – ÐTB, chở một người bạn chung – NXH, ở xa về, đi thăm cựu chủ biên và, cũng là người sáng lập tạp chí Hợp Lưu: Họa sĩ Khánh Trường.










Hành trình giác ngộ (oil on canvas 40 x 60 in) – Tranh Khánh Trường.


Buổi trưa, tôi gặp hai bạn tôi ở quán cà phê. NXH nói với tôi về trường hợp lành bệnh của Khánh Trường, tựa điều gì giống như một “phép lạ!”


Ông giải thích, sau khi các bác sĩ Tây y cho biết, lần này (sau nhiều lần,) họ bó tay trước biến cố tai biến mạch máu não của Khánh Trường. Và, cho gia đình đón bệnh nhân về nhà, chờ… chết! Người bạn đời của Khánh Trường, như bất cứ một phụ nữ Việt Nam thương chồng nào khác, với truyền thống “còn nước, còn tát,” bà tìm tới Ðông y.


NXH, kết luận:


“Thật kỳ diệu, bây giờ, tuy vẫn còn phải ngồi xe lăn, nhưng Khánh Trường đã có thể làm việc, vẽ liên tiếp nhiều giờ không mệt…”


ÐTB khoanh tay, im lặng. Nơi cuối tia mắt xa xăm của ông, tôi bắt được tín hiệu liên quan tới những game màu trong sáng. Những tấm canvas lớn, dù đã được đóng khung lại, nhưng đường nét và, màu sắc vẫn vượt qua lằn ranh biểu kiến, đi tới những chân trời tâm thức, không giới hạn.


Không biết có phải khi nghe NXH, nói về trường hợp “kỳ diệu” của Khánh Trường, khiến tôi liên tưởng tới cuộc triển lãm cá nhân, đầu tiên của Khánh Trường, sau nhiều ngày dũng mãnh chống lại tật bệnh, với niềm tin ngoại lệ và, ngoại khổ?


Nếu tôi không hiểu lầm thì ÐTB cũng đang nhớ tới cuộc triển lãm cá nhân đầu tiên của Khánh Trường, sau nhiều ngày dũng mãnh chống lại tật bệnh với một niềm tin ngoại lệ và, ngoại khổ. Hay chỉ vì tôi đang nghĩ tới cuộc triển lãm đã diễn ra cách đây gần nửa năm, của Khánh Trường?


Tuy nhiên, điều quan trọng với tôi (cũng như với ÐTB?) là chủ đề của cuộc triển lãm vừa kể, đã hiển lộ một xác định lớn, rất lớn: Sự chuyển hóa thân/tâm của họa sĩ:


– Ðáo bỉ ngạn. Vượt qua, để đến được bờ kia trí tuệ. Thăng hoa.


Tôi nhớ, tôi đã ghi lại đâu đó, trong một bài viết khá lâu của tôi, một phát biểu ngắn về Khánh Trường với 30 tác phẩm làm thành cuộc triển lãm “Ðáo Bỉ Ngạn” của ông, rằng:


“Nhẹ nhàng, thoải mái, giữ cho tâm thân lúc nào cũng an bình. Với cá nhân tôi, Thiền chỉ giản dị thế thôi.


“Nên khi vẽ những bức tranh liên quan đến chủ đề Thiền, tôi luôn tự nhủ sẽ tuyệt đối trung thành với ý niệm trên. Vì vậy 30 bức tranh trong lần triển lãm này đều được gạn lọc, hạn chế tối đa từ đường nét, màu sắc đến đề tài; cũng như không để mình bị cuốn vào những lãnh địa mới, lạ mà hầu hết họa sĩ đều mong thử nghiệm, khai phá.


“Cũng có nghĩa tôi dùng một bút pháp rất chân phương, mộc mạc để chuyển tải những giáo lý cơ bản nhất của Phật giáo với mong ước ai cũng có thể tiếp cận và hiểu dễ dàng.” (1)


“Nhẹ nhàng, thoải mái, giữ cho tâm thân lúc nào cũng an bình…” cụm từ phản ảnh tính an nhiên, tự tại, hay sự đã tới được bờ bên kia của Khánh Trường, chúng ta đọc/nghe chỉ trong một chớp mắt…


Nhưng để sống/vẽ/viết được “chỉ trong một chớp mắt” ấy, thực tế, người họa sĩ tài hoa này, đã trải qua nhiều lần lột da. Nhiều lần tưa máu. Nhiều chết đi, sống lại!


“Nhẹ nhàng, thoải mái, giữ cho tâm thân lúc nào cũng an bình…” là cách nói của họa sĩ – Một con người theo tôi, đặc biệt, hiếm hoi, đã đạt tới một định lực tương hòa giữa thân và tâm, trong thực giới bất toàn của thân thể. Tôi muốn nói tới sự giới hạn mọi hoạt động của Khánh Trường trong chiếc xe lăn.


Tôi muốn nhấn mạnh tới cái tâm thái, cái tuệ-lực trong thân tứ đại của Khánh Trường xương thịt, khi ông không thể đứng lên, vẽ những bức tranh lớn.


Tôi muốn kể với NXH, rằng, bạn có biết, để hoàn thành 30 bức tranh, chủ đề “Ðáo Bỉ Ngạn,” Khánh Trường đã phải vẽ bằng cách nhìn sự vật theo chiều nghịch đảo?!


Nói cách khác, dễ hiểu hơn thì, Khánh Trường không thể có phòng tranh “Ðáo Bỉ Ngạn,” nếu ông không thể vượt, thoát khỏi giới hạn ba chiều không gian: Trên/dưới, trái/phải, xa/gần.


Mặt khác, tôi cũng muốn kể với NXH, rằng, theo cảm nhận của tôi, từ sự vượt, thoát ấy, Khánh Trường cũng đã xóa bỏ được cái nhìn của những cập đối đãi nhị nguyên, như: Ðúng/sai; còn/mất; đi/về; hợp/tan; thành/bại…Vốn là thuộc tính căn để của mỗi chúng ta, giữa thế gian này. Trong đó, hệ trọng nhất là cái tâm phân biệt hình/tướng. Khánh Trường cho thấy ông tỏ bày nỗ lực trở về nhất nguyên. Trở về cái Một.









(Từ trái qua) hàng đứng: Ðinh Cường, Lữ Quỳnh; hàng ngồi: Nguyễn Ðình Toàn, Khánh Trường, Phạm Phú Minh. (Hình: Sáng Tạo)


Khi đem được tâm trở về nhất nguyên, trở về cái Một, cũng đồng nghĩa với sự kiện Hiền giả/Saga, kẻ thức ngộ đã vượt qua biển đối đãi, để tới được bờ kia.


Với tôi, Khánh Trường, qua hội họa của mình, ông là kẻ thức ngộ ấy.


Bởi thế, qua một phát biểu khác, khi giới thiệu bức tranh “Bát Nhã Tâm Kinh của mình, Khánh Trường viết:


“Ngoài cây Bồ đề, Vô ưu cũng là loại cây rất được tôn quí trong Phật giáo. Cây Vô ưu nở hoa quanh năm, đặt biệt từ tháng 2 đến tháng 5, cũng là mùa Phật đản, màu hoa rất rực rỡ. Hoa Vô ưu màu cam đỏ, hương thơm dịu, nở thành từng chùm. Theo kinh điển, Hoàng hậu Mahamaya khi mang thai, năm 564 TCN, đã rời hoàng cung về quê sinh nở như tập tục của quê hương bà thời bấy giờ. Trong lúc ghé vườn Lâm Tỳ Ni bà đã hạ sinh thái tử Tất Ðạt Ða, tay vịn cành Vô ưu. Khi trưởng thành, nhìn thấy con người mãi trầm luân trong vòng sinh lão bệnh tử, ngài muốn tìm đường giải thoát cho tất cả, nên quyết định lìa xa vợ con, cung vàng điện ngọc, ra đi tầm chân lý. Trải qua bảy năm với nhiều biến cố, có khi rất nghiệt ngã, cuối cùng ngài chứng ngộ, dưới cội Bồ đề.


(……)


“Bát nhã tâm kinh hiển thị qua ngôn ngữ màu sắc bằng tư duy hội họa…” (2)


Tôi biết tôi dường còn muốn nói với NXH, nhiều hơn nữa, những cảm nhận của cá nhân tôi về trường hợp Khánh Trường. Nhưng, khi thấy những dãi nắng đã trải thấp hơn bên kia bức tường dài phân chia hai khu vực, tôi chọn sự im lặng.


Và, tới lúc phải chia tay hai bạn, tôi lại chợt thấy thêm rằng, rồi đây, với một người như Khánh Trường, có thể ông sẽ còn có những hò hẹn bất ngờ khác, với định mệnh của riêng ông!?!


Du Tử Lê


(14 tháng 5, 2012)


 


Chú thích:


(1), (2) Trích Brochure triển lãm Khánh Trường tại Thiền viện Sùng Nghiêm, Nam Cali, ngày 22 tháng 1 năm 2012.

Vàng Ðen (Kỳ 99)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 99


 


-Phản đối làm sao được, chính quyền Miến cũng thừa hưởng sự lợi ích của trục lộ này. Hàng hóa của ba bên đều được qua lại dễ dàng.


-Hai bên chứ.


-Còn hàng hóa của tôi nữa, có phải ba bên không? Bên nào cũng lợi cả. Quốc vương Thái phải nhắm mắt cho lúa gạo, thuốc men, nhu yếu phẩm được thong thả đưa vào Hồ Mông. Tôi cũng không phải là người không biết điều. Tôi cung cấp lại những tin tình báo từ mọi phía cho Thái Lan.


-Sao ông chắc rằng D.E.A. trả Miến Ðiện bằng vũ khí để quân đội Miến Ðiện tấn công ông?


-Trong nghề này, nếu không có đàn em khắp nơi, tôi cũng không thể thọ dai.


-Ông gài được người trong chính phủ Miến Ðiện?


-Tôi cũng không chắc lắm, nhưng nguồn tin, tôi luôn luôn có.


-Ngay cả ở Mỹ?


-Không hiểu tay tôi có đủ dài như vậy không.


Hắn có thêm cái duyên nói chuyện. Cách nói của hắn lôi cuốn người nghe một cách lạ kỳ. Lộ rõ chân tướng của một kẻ lãnh đạo giỏi. Phong thật sự thích thú nói chuyện với hắn, dù nhiều chuyện biết thừa là hắn không muốn nói. Chậm rãi, nhìn thẳng vào mắt hắn, Phong hỏi:


-Ông biết gì về -La Diabla?


Hắn chỉ biến sắc nhưng không hấp tấp trả lời ngay, dường như hắn suy nghĩ, thả hồn mông lung mãi tận một phương trời nào đó. Mồi một điếu thuốc mới, hắn kéo một hơi thật đẫy vào lồng ngực, ém khói bằng nguyên nửa ly Woo Liang Zi còn lại.


-Ðừng nên đụng vào hắn.


-Ông biết hắn.


-Tôi chưa bao giờ thấy mặt, nhưng gã đứng sau tất cả những vụ buôn bán vũ khí quanh vùng. Anh là một cảm tử quân, anh có sợ chết không?


-Dĩ nhiên là có. Nhưng nhào vào cuộc chơi, tôi đã chấp nhận trước rồi.


-Anh nghĩ sao nếu đổi ngược vị thế. Ví dụ như hiện giờ anh đang ở trong tay của tôi. Tôi sẽ không giết anh, tôi sẽ ra lệnh cắt hết chân, tay anh, móc mắt, cắt lưỡi, chọc thục màng nhĩ và để anh sống…


Phong rùng mình khi nghĩ đến xác của Na, chẳng lẽ hắn dám chơi dã man đến thế sao. Hay chính hắn là “La Diabla.”


-… Như thế đó, “La Diabla” đã làm như vậy với tất cả nạn nhân trong vùng này. Hơn thế nữa, gã cắt hết dương vật của những kẻ đó.


-Lý do nào ông khẳng định “gã,” “La Diabla” là giống đực, trong khi ông chưa thấy qua mặt.


-Vì đôi khi, một vài người đàn bà nạn nhân bị hiếp dâm.


-Tại sao không gọi là quỷ đực, lại gọi là quỷ cái?


-Tôi không biết.


Lăn lộn quá nửa đời người trong chốn giang hồ, Phong có cái linh tính rất bén nhậy về sự thật, giả. Hắn chắc chắn biết về con quỷ cái, nhưng có lẽ cũng dưới vòng ảnh hưởng của con quỷ cái nên không dám nói. Bỗng Phong toát mồ hôi nhìn lại Phong Sương. Không lẽ nào lại chính cô nàng. Quỷ cái ngồi ngay đó, làm sao Khun Sa dám nói sự thật. Chuyện hiếp dâm đàn bà nạn nhân cũng có thể dễ hiểu. Tay chân, bộ hạ của quỷ cái có thể làm chuyện đó vậy.


-Ông chỉ biết “La Diabla” dính líu vào những vụ buôn bán súng đạn, ngoài ra ông có biết được địa bàn hoạt động của nó ở những đâu không?


-Tất cả những gì dính dáng đến buôn lậu, từ thượng vàng, hạ cám đều đã va chạm với hắn, chứ không chỉ riêng vụ vũ khí. Ðường dây vũ khí từ đâu đến, ma túy từ đâu ra thì anh cũng đủ hiểu hắn hoạt động ở những đâu. Trong mọi trường hợp né thì hay hơn. À, bất cứ quyết định gì về cá nhân của tôi là quyền của anh, nhưng tôi cần ngủ một chút. Ðược không?


Hắn né rõ ràng. Liếc nhìn đồng hồ, không ngờ đã gần năm giờ sáng. Phong cũng rũ người. Ngủ cái đã. Sau khi dặn dò Rật những gì cần phải làm nếu có chuyện xẩy ra. Quay lại, Khun Sa đã ro ro ngáy. Bên ngoài, trời có vẻ sáng hơn, sương mù lãng đãng của buổi sáng đã nhìn thấy được, vài tiếng chim sớm đã lóc chóc ngoài hiên.


 


Chương 15


 


Tiếng chim ríu rít bên ngoài ngôi nhà kiên cố của Khun Sa tại Hồ Mông đã không là một chút phiền hà nào cho giấc ngủ của Khun Sa.


Nhưng tại một nơi khá xa Hồ Mông, Viên Chắn, cô Lụa đang khó chịu với những tiếng chim sẻ ồn ào gọi nhau.


-Này Chắn, đóng cho bà cái cửa, hay đuổi đám chim ngoài hiên đi cho bà, nhức đầu không chịu được.


Chị bếp nhanh nhẩu thưa:


-Dạ, thưa bà.


-Chúng nó đã gọi lâu chưa mà chẳng thấy thằng chết tiệt nào lại cả.


-Thưa bà, họ đã đến rồi, họ sợ bà còn ngủ nên chỉ đợi ở ngoài cổng.


-Cho chúng nó vào.


-Dạ, thưa bà.


-Nhớ đuổi đám chim đi đấy nhé.


Quả đám chim ồn ào thật, khi chúng nghe tiếng động do chị bếp gây nên, cả bầy hơn mấy chục con bay vụt cả lên nóc. Chúng lại tiếp tục léo nhéo chửi nhau, khiến Chắn phải ném một hòn sỏi nhỏ để đuổi chúng đi.

Trung Tâm Oculofacial PRS

 


Khai trương 26 tháng 5 năm 2012, 11AM-2PM


 


Chuyên trị bệnh về mí mắt, giải phẫu để có đôi mắt đẹp


 


Bác Sĩ Nhãn Khoa Elizabeth Hoài Hương V. Nguyễn, D.O.


Kiến thức – Kinh nghiệm – Yêu nghề – Tinh thần phục vụ


 


Bài: Linh Nguyễn/Người Việt


Hình: Dan Huynh/Người Việt


 


Sự quan trọng của đôi mắt


 


Ðôi mắt còn gọi là “cửa sổ của tâm hồn,” là phương tiện chính giúp bạn nhận xét minh bạch thế giới xung quanh. Nhờ có đôi mắt mà chúng ta cảm nhận được cuộc sống muôn màu muôn sắc.










Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương tại phòng mạch ở Westminster.


 Sự thương yêu, hờn giận, đố kỵ trong đời người cũng là do sự quan sát của đôi mắt ấy.


Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn có được đôi mắt đẹp bẩm sinh. Ngày nay nhờ sự tiến bộ của ngành y học, kỹ thuật và cả về năng khiếu chuyên biệt của các bác sĩ thẩm mỹ, sự thay đổi phần ngoài của đôi mắt có thể làm cho chúng ta trở nên đẹp hơn, duyên dáng hơn, trẻ trung và yêu đời hơn.


“Trung tâm Oculofacial PRS được thành lập cũng không ngoài mục đích giúp đồng hương Việt Nam thực hiện giấc mơ đó. Trung tâm Oculofacial PRS hiện nay tọa lạc tại số 210 Hospital Circle, Suite C, thành phố Westminster, CA 92683,” Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương chia sẻ với phóng viên nhật báo Người Việt.


Trung tâm Oculofacial PRS mong được tiếp đón quý khách và ra mắt cộng đồng vào ngày khai trương, Thứ Bảy 26 Tháng Năm, từ 11AM-2PM. Có thức ăn nhẹ.


 


Chuyên trị các bệnh về mí mắt, chung quanh mắt, tuyến lệ và hốc mắt


 










Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương giải thích về giải phẫu và cho thấy một con mắt giả.


Phải công nhận Oculofacial PRS là một trung tâm đặc biệt được chính Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương điều trị các bệnh về đôi mắt. Vị bác sĩ trẻ và khả ái này chuyên trị và giải phẫu các bệnh về mí mắt và chung quanh mắt như mí mắt sụp, bật mí, mí quặp, ung thư mí mắt, lông mi quặm, và chân mày bị sụp; bệnh về tuyến lệ như mắt khô, tuyến nước mắt bị nghẹt, bị rách hoặc bị viêm; và bệnh về hốc mắt như ung thư hốc mắt hoặc hốc mắt bị ảnh hưởng của bệnh bướu cổ làm cho con mắt lồi ra.


 


Chuyên giải phẫu về mắt


 


Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương cho biết: “Không chỉ chuyên điều trị các bệnh về mắt, bác sĩ còn chuyên giải phẫu về con mắt cho quý ông, quý bà và các lứa tuổi khác…”










Ghế hiện đại.


Trả lời câu hỏi thời gian bao lâu vết mổ sẽ lành, bác sĩ nói: “Nếu bệnh nhân chịu chườm nước đá sẽ bớt vết bầm và có thể cắt chỉ sau một tuần. Thường thì bệnh nhân bình phục tùy theo phẫu thuật và cơ thể mỗi người khác nhau.”


 


Phòng mạch khang trang – Máy móc tối tân – Nhận các loại bảo hiểm


 



Cô Diane Trần, office manager.


Phòng mạch khang trang, sạch sẽ, trang bị các máy móc tối tân và ghế tiêu chuẩn hiện đại. “Chúng tôi nhận các loại bảo hiểm PPO, HMO, Medicare, Medi-Cal, và MSI nếu có bác sĩ giới thiệu. Khách nên gọi điện thoại lấy hẹn trước để tránh chờ đợi. Bãi đậu xe rộng, an toàn.” Cô Diane Trần, quản lý phòng mạch, vui vẻ cho biết thêm: “Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương thường tham gia sinh hoạt cộng đồng khi còn là sinh viên nên sẽ không có điều gì trở ngại khi tiếp xúc với bệnh nhân người Việt.”


 


Giúp đỡ và phục vụ cộng đồng


 



Phòng mạch khang trang.


Bác Sĩ Nhãn Khoa Hoài Hương tâm tình với báo Người Việt: “Một trong những lý do tôi trở lại California là để được gần đại gia đình, chăm sóc bố mẹ già và các cháu nhỏ có điều kiện đến trường trau giồi tiếng Việt. Cha mẹ tôi sanh tôi tại Hoa Kỳ nên đặt tên cho tôi là Hoài Hương là có ý nhắc nhở anh em chúng tôi luôn luôn nhớ đến quê hương đất nước Việt Nam. Ước nguyện lớn nhất của tôi là được phục vụ đồng hương trong lãnh vực chuyên môn của tôi.”


 


Lược thuật về Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương



 Bác Sĩ khả ái Elizabeth Hoài Hương.


Ðậu cử nhân khoa học ngành Neurobiology, Physiology và Behavior tại Ðại Học UC Davis, và tốt nghiệp bác sĩ y khoa đại học Western University of Health Sciences – College of Osteopathic Medicine of the Pacific ở Pomona, California. Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương hoàn tất chương trình thực tập nhãn khoa tại bệnh viện Metro Health Hospital – có quan hệ với đại học Michigan State University. Sau thời gian nội trú, hoàn tất chương trình hai năm chuyên khoa về các loại bệnh chung quanh con mắt, phẫu thuật mắt và thẩm mỹ khuôn mặt ở Grand Rapids, Michigan, bác sĩ trở về tiểu bang California và hiện đang hành nghề tại thành phố Westminster.


 


Hội viên



 


Bác Sĩ Elizabeth Hoài Hương V. Nguyễn là tác giả nhiều bài tham khảo đăng trên các tạp chí y khoa và là hội viên của các tổ chức danh tiếng:


-American Academy of Ophthalmology (Học Viện Nhãn Khoa Hoa Kỳ).


-American Osteopathic Colleges of Ophthalmology & Otolaryngology – Head and Neck Surgery (Cao đẳng Osteopathic Hoa Kỳ về nhãn khoa tai mũi họng).


-American Osteopathic Association (Hội Osteopathic Hoa Kỳ).


-California Academy of Eye Physicians and Surgeons (Học viện Bác sĩ Nhãn khoa và Bác sĩ Phẫu thuật mắt ở California).


-Orange County Society of Ophthalmology (Hội Bác Sĩ Nhãn Khoa Orange County).


 





Trung Tâm Oculofacial PRS


Giải phẫu và săn sóc đôi mắt đẹp


210 Hospital Circle, Suite C


Westminster, CA 92683


Ðiện thoại: (714) 890-6000


Fax: (714) 890-6004


Giờ làm việc: Thứ Hai – Thứ Sáu


Từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều


Website: www.oculofacialprs.com


Xin vui lòng điện thoại để lấy hẹn trước.



 

Wife of political prisoner seeks top-level intervention

            The wife of a California resident detained in Viet Nam last month, held on terror charges, on Tuesday asked Secretary of State Hillary Clinton and other high-ranking officials to help him gain his freedom.


            State-run media in Viet Nam said Nguyen Quoc Quan was taken into custody April 17 at the airport in Sai Gon. The government has accused him of trying to create trouble in advance of the remembrance of the fall of Sai Gon, remembered each April 30.


            “I come here to appeal for your assistance in securing my husband’s release from arbitrary detention in Viet Nam,” Mai Huong Ngo told the U.S. House of Representatives’ Tom Lantos Human Rights Commission.


            Ngo also appealed to David Shear, the U.S. ambassador to Viet Nam, to secure her husband’s release. She additionally asked for assistance from Michael Posner, the assistant secretary of state for democracy, human rights and labor. He testified on Tuesday before the house subcommittee, expressing concern about what he called an “unacceptable” human rights situation in Viet Nam.


            Ngo said her husband has dedicated his life to promoting democracy in Viet Nam.

Viet Nam’s maternal death rate 5 times higher than developed countries

            The maternal mortality rate in Viet Nam is 75 per 100,000 live births, more than five times the rate in developed countries, attendees at a health conference in Sai Gon learned. Doctors in the city convened the meeting following six maternity deaths between April 19 and May 6 across Viet Nam.


            Dr. Tran Ngoc Hai of Tu Du Hospital said the obstetrical sector has the highest number of fatalities in the health sector of Viet Nam. Dr. Vu Thi Nhung, chairwoman of the Sai Gon Obstetricians Association, blamed a limited awareness among pregnant women of health risks during pregnancy.


            A large number of women do not go for periodical prenatal checkups to discover abnormal signs during their pregnancy, she said, adding that many women get fevers and think they have the flu but in fact are infected with bacteria. She also said that unexpected complications can happen when women go into labor.


            Doctors said Vietnamese hospitals recently have been put under pressure as more and more women choose to give birth by Caesarean section since they think the method has fewer risks than giving birth the natural way.


            In fact, the rates of maternal and child deaths in giving birth by Caesarean are higher than those in giving birth the natural way, doctors said.

            In Viet Nam, 41 percent of maternal deaths are caused by hemorrhages. Convulsions account for 21.3 percent of deaths, infections 16.6 percent and unsafe abortions 11.5 percent.

Battling the stigma of HIV in the API community


Photo courtesy of www.c-changeprogram.org


 


 


By ROCHELLE BARGO, New America Media


 


        SAN FRANCISCO ― Seventeen years ago, Henry Ocampo did not think he would make it past his 25th birthday. A fresh graduate from the University of California, Davis, the young Filipino American was the pride and joy of his family.


        None of them knew his status.


        As an HIV prevention worker, Ocampo knew the risks. Although his then-partner was HIV-positive, they’d played it safe, getting tested routinely. He wasn’t worried.


        “Your test came back positive,” Ocampo, who was 23 at the time, remembered hearing after one such test. “You have HIV.” He heard little else of what was said during that meeting almost two decades ago.


        Ocampo shared his experience in the form of a digital story at a forum hosted by the Asian and Pacific Islander Wellness Center. Under the title “Taking Root: Our Stories, Our Community,” the recent event aimed at increasing awareness of HIV/AIDS prevention and combating lingering stigmas around the disease among members of the Asian and Pacific Islander community through personal stories, poetry and dance.


        Saturday is National API HIV/AIDS Awareness Day.


        The event drew some 70 individuals, including San Francisco Health Commissioner Cecilia Chung and members of the Asian American Recovery Services (AARS), Asian Pacific Islander American Health Forum (APIAHF), Gay Asian Pacific Alliance (GAPA), the Oakland Asian Cultural Center (OACC), and One Love Oceania (OLO).


 


The stigma of AIDS


        Like most college graduates, Ocampo had big dreams, including going to graduate school, buying a house and traveling the world. After his diagnosis in 1995 ― one year before the introduction of the Highly Active Antiretroviral Therapy (HAART), which allowed patients to more effectively manage their illnesses ― none of that seemed to matter.


        How could he tell his parents? Ocampo, who is the youngest of four siblings, said that was the one question that gnawed at him most, alongside concerns about the shame his illness would bring to the larger family.


        Although APIs account for a third of San Francisco’s population, in 2010 they only received 11.8 percent of all HIV tests given in San Francisco, according to the San Francisco Department of Public Health.


        The figure is far below that for Hispanics and African Americans. The percentage of new HIV infections annually among APIs, however, has been higher than any other racial and ethnic group in the city since 2001.


        Today there are more than 800 APIs living in San Francisco with HIV/AIDS. Nationally, more than 60 percent of Asians and Pacific Islanders never have been tested for HIV, according to a survey done by the National Center for Health Statistics.


        “We’re all living with HIV, whether we have the virus or not,” said San Francisco Health Commissioner Cecilia Chung. “We can choose to perpetuate shame with our silence and judgment or we can choose to save lives with our love and compassion.”


        Ocampo told the audience that soon after he was diagnosed, one of the most difficult thing” was figuring out how to live with this disease. “There was,” he said, “a lot of internalized stigma and shame.” Much of that stemmed from concerns about the family, and how his status would reflect on them.


        Stephanie Goss is communications manager with the API Wellness Center in San Francisco. She said that sense of shame is what keeps a number of API community members from getting tested, which in turn leads care providers to assume, wrongly, that HIV testing among Asians and Pacific Islanders is less of a priority.


        “Health care agencies need to be culturally competent so they can understand the cultural issues that clients may be facing,” Goss said.


        Started in 1987, the API Wellness Center serves some 3,000 clients through its HIV Primary Care Clinic, which offers a variety of free services, including medications, blood tests, immunizations, case management, support groups and training programs. Priority is given to those without insurance ― including undocumented immigrants ― or those who have insurance that does not fully cover the care needed.


        On his 25th birthday Ocampo decided to go parachuting. If the parachute failed, he said, at least he would not have died from HIV. Each day afterward was like icing on the cake. “Now I’m seeing strands of gray hair,” Ocampo said.


        It took him more than a year to disclose his HIV status to his family. When he finally told his parents, they cried at first, he said. Then they pulled themselves together, before asking the question individuals like Ocampo dream of hearing. “What can we do to support you?”


 

14 GGUSD schools honored

 


GARDEN GROVE, Calif.Fourteen Garden Grove Unified School District schools have earned a spot on the prestigious statewide honor roll of academic awards from California Business for Education Excellence (CBEE).


This recognition from California’s business community is given to schools demonstrating consistently high levels of achievement, having made significant progress toward closing student performance gaps, and ― for high schools ― exceptional performance on measures of college readiness.


The Honor Roll is comprised of the “Star Schools” and “Scholar Schools” awards. CBEE Star Schools are those with significant populations of socio-economically disadvantaged students that have shown meaningful growth in grade-level proficiency over time. CBEE Scholar Schools are schools that are showing high levels of academic achievement, but do not have a significant socio-economically disadvantaged student population. In a new category this year, CBEE is also recognizing schools that have both high percentages of low-income students and high levels of achievement in math and science with the new Science, Technology, Engineering and Math (STEM) Honor Roll.


The GGUSD Honor Roll Star Schools are Allen, Anthony, Excelsior, Hazard, Marshall, Paine, Peters, Simmons, and Sunnyside elementary schools, and La Quinta High School. Scholar Schools in the district are Barker and Patton elementary schools, Bell Intermediate School, and Pacifica High School. Additional recognition for the STEM Honor Roll was given to Allen and Excelsior schools.


          “We must change the conversation in public education from being about failure to one that focuses on replicating the success of schools like those on the Honor Roll,” said Greg Jones, CBEE chairman. “These schools are not making excuses about their performance and are overcoming challenges and obstacles to improvement every day. Our goal is to highlight their results so they can be copied in other places.”


          The complete list of honor roll schools can be found at www.cbee.org.

Ðảng CSVN quyết bám giữ độc quyền lãnh đạo

 


Chuyển ‘Ban chỉ đạo chống tham nhũng’ về Bộ Chính Trị


 


HÀ NỘI (NV) – Ðảng Cộng Sản Việt Nam sẽ vẫn giữ quyền lãnh đạo tuyệt đối và duy nhất, đồng thời đất đai tuy nói là “sở hữu của toàn dân” nhưng vẫn do nhà nước quản lý.









Các đảng viên dự đại hội đảng CSVN lần thứ 11 hồi tháng 1, 2012. Dù bàn việc sửa Hiến Pháp, nhưng đảng CSVN quyết giữ độc quyền lãnh đạo. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Ðó là hai trong nhiều quyết định được đưa ra khi bàn về việc sửa đổi bản Hiến Pháp 1992 tại Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương lần thứ 5 vừa bế mạc ở Hà Nội hôm 15 Tháng Năm, sau 9 ngày họp kín.


Việc đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục độc quyền lãnh đạo đất nước và không chấp nhận chế độ chính trị dân chủ đa đảng và đa nguyên thể hiện rất rõ trong Ðiều 4 của bản Hiến Pháp. Ðiều này vốn không có gì mới mẻ, nó được đã được đảng cộng sản nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần dù bị nhiều người chỉ trích và yêu cầu bãi bỏ.


Bản “Hiến Pháp năm 1992” được ban hành cách đây 20 năm, trong bối cảnh ngay sau khi hàng loạt các chế độ cộng sản trên thế giới sụp đổ và đảng CSVN muốn quyết bám giữ vai trò lãnh đạo. Dù Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nay tái khẳng định nền kinh tế Việt Nam là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” nhưng với đảng CSVN “bỏ Ðiều 4 Hiến Pháp là tự sát.”


Trong bài diễn văn bề mạc hội nghị, ông Nguyễn Phú Trọng một lần nữa khẳng định lại: “Ðảng Cộng Sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” và rằng, “Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân” nhưng “do Ðảng Cộng Sản Việt Nam lãnh đạo.”


Ðất đai tại Việt Nam trong nhiều năm qua trở thành vấn đề nóng bỏng trong xã hội Việt Nam với hàng loạt vụ đàn áp cưỡng chế gây bất bình trong dư luận như vụ Tiên Lãng, vụ Văn Giang và gần đây là ở huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Ðịnh. Rất nhiều chuyên gia, nhiều tiếng nói của giới trí thức đòi hỏi tư nhân hóa quyền sở hữu. Tuy nhiên Hội Nghị Trung Ương 5 vẫn lập lại luận điệu cũ, khi “tiếp tục khẳng định đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.”


Và rằng, “Quyền sử dụng đất cũng là một loại tài sản và hàng hóa đặc biệt nhưng không phải là quyền sở hữu. Nhà nước không thừa nhận việc đòi lại đất đã được Nhà nước giao cho người khác sử dụng trong quá trình thực hiện các chính sách đất đai; không đặt vấn đề điều chỉnh lại đất nông nghiệp đã giao cho hộ gia đình, cá nhân.”


 


* Bộ Chính Trị trực tiếp chống tham nhũng


 


Một quyết định đáng chú ý trong hội nghị lần này là việc “thành lập Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính Trị.”


Ban này hiện nay gần như nằm dưới quyền điều hành của chính phủ với trưởng ban là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, phó trưởng ban là Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng từ khi thành lập đến nay dường như rất ít vụ tham nhũng cấp trung ương bị phanh phui. Các quy định như đảng viên cao cấp phải công khai tài sản cũng hoàn toàn thất bại.


Ngoài việc Bộ Chính Trị trực tiếp điều hành “Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng,” Hội nghị trung ương 5 còn cho lập lập lại Ban Nội Chính Trung Ương.


Ban này sẽ “vừa thực hiện chức năng một ban đảng, đồng thời là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.”

Palestine tưởng niệm ngày ‘Nakba’

 


RAMALLAH, West Bank – Một thanh niên Palestinian ném một viên đá về phía lính Israel, sau đám khói, trong một cuộc biểu tình bên ngoài nhà tù Ofer hôm 15 Tháng Năm, gần thành phố Ramallah.



Người Palestine tưởng niệm ngày họ phải di dời tập thể do sự thành lập quốc gia Israel vào ngày này năm 1948. Hàng trăm ngàn dân Palestine phải bỏ chạy, hoặc bị cưỡng bách rời bỏ quê hương, trong cuộc chiến tranh lập quốc của dân Do Thái. Sự kiện này được kỷ niệm mỗi năm với cái tên “Nakba,” có nghĩa là thảm họa. (Hình: Uriel Sinai/Getty Images)

Ủy Ban Tom Lantos mở điều trần nhân quyền và tự do tôn giáo Việt Nam

 


Hà Giang/Người Việt


 


WASHINGTON, DC (NV) – Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos Quốc Hội Hoa Kỳ vừa tổ chức một buổi điều trần, chủ đề “Việt Nam Tiếp Tục Chà Ðạp Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo,” tại Washington, DC, vào sáng Thứ Ba, trong đó có ba người Việt Nam tham dự.









Từ trái, Luật Sư Ðỗ Phủ, ông Võ Văn Ái, và bà Ngô Mai Hương, tại buổi điều trần về nhân quyền và tự do tôn giáo Việt Nam, do Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos Quốc Hội Hoa Kỳ tổ chức tại Washington, DC, hôm Thứ Ba. (Hình: Trang Facebook của Rangdongsoc).


Theo thông cáo báo chí của ủy ban, mục đích của buổi điều trần là khảo sát và thảo luận những thách thức mà các nhà hoạt động dân chủ và các tổ chức tôn giáo tại Việt Nam phải đối diện.


Ba người Việt Nam tham dự và có lời khai là bà Ngô Mai Hương, phu nhân của Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, đảng viên đảng Việt Tân đang bị giam giữ tại Sài Gòn, ông Võ Văn Ái, chủ tịch tổ chức “Quê Mẹ: Hành Ðộng Cho Dân Chủ Việt Nam,” và Luật Sư Ðỗ Phủ, phó tổng giám đốc đài truyền hình SBTN.


Buổi điều trần còn có phần trình bày của ông Michael H. Posner, phụ tá bộ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách dân chủ, nhân quyền và lao động, và Tiến Sĩ Robert George, thuộc Ủy Ban Bảo Vệ Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ (USCIRF).


Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, ông Võ Văn Ái nói ông “rất phấn khởi” vì ngày nay báo chí và công luận trên thế giới chỉ nhắc đến sự phát triển kinh tế tại Việt Nam, nhưng ít ai nói đến tình hình nhân quyền, cho nên buổi điều trần được tổ chức ngay tại Quốc Hội Hoa Kỳ này “rất quan trọng cho những người đấu tranh trong nước.”


“Nhà nước Việt Nam, về mặt đối ngoại luôn tuyên bố là họ có một chính sách tôn trọng nhân quyền và tự do tôn giáo, nhưng chính sách trong nước thì đàn áp khốc liệt tất cả những người bất đồng chính kiến. Buổi điều trần này đưa ra nhiều dẫn chứng về sự đàn áp của họ, và nhà nước Việt Nam, theo tập tục người Á Châu, không muốn bị mất mặt, cho nên buổi điều trần này sẽ khiến họ rất bối rối,” ông Ái nói tiếp.


Ông Võ Văn Ái hy vọng sự bối rối và tâm lý “sợ bị mất mặt” này sẽ khiến chính quyền Việt Nam “nới lỏng tự do hơn cho người dân Việt Nam và tôn trọng nhân quyền hơn.”


Tại buổi điều trần, ông Ái cho biết chỉ riêng năm ngoái, Hà Nội kết tội 45 nhà đấu tranh ôn hòa, và kết án họ tổng cộng là 231 năm tù ở và 104 năm quản thúc tại gia. Ông Ái cũng nộp cho Quốc Hội danh sách 117 tù nhân chính trị hiện đang bị giam cầm vì chính kiến của họ, trong đó có bloggers Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần, kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, Luật Sư Lê Công Ðịnh và thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, ca nhạc sĩ Việt Khang, Linh Mục Nguyễn Văn Lý. v.v…


Ông Michael H. Posner nhấn mạnh là Hoa Kỳ sẽ “tiếp tục áp lực” chính quyền Việt Nam phải có những “tiến bộ rõ rệt” trong việc tôn trọng các quyền làm người căn bản được quốc tế công nhận, và cho biết giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ có thêm một cuộc hội thảo nữa về nhân quyền vào mùa Thu năm nay.


Tiến Sĩ Robert George, sau khi nhận định là tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam “vẫn tiếp tục tệ hại” kể từ khi được lấy tên ra khỏi danh sách CPC (Countries of Particular Concerns), đề nghị là Hoa Kỳ cần đưa Việt Nam trở lại danh sách này, và Thượng Viện cần thông qua dự luật “Vietnam Human Rights Act,” vừa được Hạ Viện thông qua.


Ngắn nhất, nhưng có lẽ cô đọng và gây nhiều cảm xúc nhất, là phần trình bày của bà Ngô Mai Hương.


Bà nói rằng báo chí và các tổ chức nhân quyền gọi chồng bà là một nhà đấu tranh dân chủ, nhưng bà có mặt hôm nay để kể lại câu chuyện về một thầy giáo dạy toán ở Kiên Giang trước đây.


Bà kể: “Chồng tôi đã ôm ấp giấc mơ mở trường và phát triển khả năng cho các học sinh nghèo từ trước khi anh đặt chân đến Hoa Kỳ cách đây 30 năm. Vì hoài bão này mà anh đã gia nhập đảng Việt Tân và cống hiến đời anh cho lý tưởng phát huy dân chủ và công bằng xã hội cho Việt Nam.”


Thuật lại việc Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân bị bắt và sau đó bị giam, bà nói: “Hôm 17 Tháng Tư, anh ấy gọi tôi sau khi máy bay hạ cánh xuống phi trường tại Sài Gòn và nói sẽ gọi lại sau khi về đến khách sạn. Tôi chờ, nhưng anh không gọi nữa. Anh bị bắt tại phi trường và bị cáo buộc tội khủng bố theo Ðiều 84 của Bộ Luật Hình Sự, và hiện đang bị giam cầm vô thời hạn để điều tra. Sau đó, truyền thông nhà nước tung ra một chiến dịch bôi lọ là anh mang theo tài liệu huấn luyện khủng bố.”


Bà nói thêm: “Tôi may mắn được thẳng thắn trình bày sự việc trước quý vị mà không sợ bị trả thù. Nhiều gia đình khác không được may mắn như thế. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam nhốt họ để bịt đi tiếng nói của họ.”


“Chúng ta không thể cho phép sự bất công này tồn tại!” Bà kết luận.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Bị cấm vận, lạm phát tại Iran lên tới 21.8%

 


NEW YORK (Bloomberg) –Cấm vận dầu hỏa của phương Tây bắt đầu ảnh hưởng kinh tế Iran. Ngân Hàng Trung Ương quốc gia này vừa công bố mức lạm phát 21.5% trong năm tài chánh kết thúc ngày 19 Tháng Ba.









Một phụ nữ Iran đi ngang một cửa hàng đóng cửa tại Tehran. Nền kinh tế Iran lâm vào tình trạng khó khăn vì thu nhập từ dầu lửa sút giảm và lạm phát gia tăng. (Hình: Behrouz Mehri/AFP/Getty Images)


Tờ Tehran Times dẫn tin của thông tấn xã Mehr News Agency cho biết mức lạm phát trong 12 tháng tính đến ngày 19 Tháng Tư là 21.8%, tăng thêm 0.3% so với cùng thời gian đến ngày 19 Tháng Ba.


Bộ Trưởng Kinh Tế Tài Chính Shamseddin Hosseini hồi Tháng Hai nói là chương trình cải tổ trợ cấp giúp giảm thất nghiệp và duy trì tăng trưởng kinh tế trong năm nay, mặc dầu một số phân tích gia dự đoán mức lạm phát gia tăng. Chương trình này đưa ra vào Tháng Mười Hai, 2010 cho phép chính phủ tuần tự cắt giảm trợ cấp nhiên liệu, điện lực và một số tiện ích khác trong 5 năm, đồng thời với việc tài trợ trực tiếp bằng tiền mặt cho những gia đình có thu nhập thấp.


Cũng theo tờ Tehran Times, Hội Ðồng Nhân Dụng chấp thuận dành 45,000 tỷ rials (khoảng $37 tỷ) cho chương trình tạo việc làm trong năm nay. Trung Tâm Thống Kê Iran xác nhận đất nước này thêm được 1.6 công việc làm năm ngoái theo lịch Iran, chấm dứt ngày 19 Tháng Ba.


Mức thất nghiệp tại Iran năm ngoái là 12.3%, giảm 1.2% so với năm trước.


Trong khi đó, Ủy Ban Nguyên Tử Năng Quốc Tế (IAEA) hôm Thứ Ba cho biết đồng ý với Iran sẽ tiếp tục những cuộc thảo luận về vấn đề nguyên tử vào Thứ Hai tuần tới. Thỏa thuận này đạt được sau cuộc hội đàm hai ngày giữa Phó Tổng Giám Ðốc IAEA Herman Nackaerts và Ðại Sứ Iran Ali Ashgar Soltanieh tại Vienna, Áo. (HC)

Việt Nam: Lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc ‘không có giá trị’

 


HÀ NỘI (NV) – Bộ Ngoại Giao Việt Nam vừa lên tiếng phản đối lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc trên Biển Ðông và gọi hành động này là “đơn phương” và “không có giá trị.”









Thuyền trưởng Mai Phụng Lưu, ngư dân đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi bị Trung Quốc bắt trong khu vực quân đảo Hoàng Sa khi trở về quê nhà. Với lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc vừa được ban hành, rất có thể nhiều ngư dân Việt sẽ bị bắt trên Biển Ðông. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Tuyên bố này được ông Lương Thanh Nghị, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam đưa ra trong cuộc họp báo ở Hà Nội hôm 15 tháng 5.


Trước đó, hôm 14 tháng 5, Cục Quản Lý Nghề Cá Biển Nam Hải của Trung Quốc công bố việc thực thi lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Ðông từ ngày 16 tháng 5 đến ngày 1 tháng 8 năm 2012.


Lệnh cấm của Bắc Kinh vào đúng mùa đánh cá xa bờ chính yếu của ngư dân Việt Nam.


Cục Quản Lý Nghề Cá của Trung Quốc nói lệnh cấm này không những áp dụng cho ngư dân Trung Quốc mà còn áp dụng cho tất cả bất cứ tàu của nước nào. Khi bị bắt sẽ bị phạt tới 50,000 nhân dân tệ (tương đương $7,936 USD). Tàu, hải sản và ngư cụ sẽ bị tịch thu.


Lệnh cấm này bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và từ vĩ tuyến 12 trở lên, tức là không áp dụng lệnh cấm ở khu vực quần đảo Trường Sa ở phía Nam mà Trung Quốc gọi là Nam Sa.


Lệnh cấm cũng đặc biệt nhấn mạnh gồm cả bãi đá Scarborough mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham đảo, một khu vực hình tam giác gồm nhiều bãi đá ngầm, bãi san hô hay bãi đá rất nhỏ nhô lên trên mặt nước.


Nhìn trên bản đồ thế giới, kéo dài từ phía Việt Nam thì vĩ tuyến 12 ngang với phi trường Cam Ranh và ngang với khu vực eo biển Mindoro của Philippines.


Việt Nam cho rằng “phạm vi bao gồm cả một số vùng biển của Việt Nam.”


Ông Lương Thanh Nghị khẳng định, “Việc Trung Quốc đơn phương thi hành lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Ðông là vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, vi phạm Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Ðông (DOC), làm cho tình hình Biển Ðông phức tạp thêm.”


Từ năm 1999 đến nay, lệnh cấm đánh cá và khai thác hải sản trên Biển Ðông đã liên tục được Trung Quốc áp đặt, bất chấp sự phản đối của Việt Nam. (KN)

TNS Lou Correa vinh danh cảnh sát hy sinh vì công vụ

 


SACRAMENTO, California (NV) – Trong tuần qua, Thượng Viện California đồng thuận thông qua Nghị Quyết SCR 86, do Thượng Nghị Sĩ Lou Correa soạn thảo và đệ trình, quy định ngày 7 Tháng Năm, 2012, là Ngày Tưởng Niệm Cảnh Sát Viên Hy Sinh Vì Công Vụ, thông cáo báo chí của văn phòng vị dân cử này cho biết.










Ðài Tưởng Niệm Cảnh Sát Hy Sinh tại Los Angeles. (Hình minh họa: David McNew/Getty Images)


“Chúng ta luôn nhớ rằng nhiệm vụ thi hành luật pháp và bảo vệ an toàn công cộng là một công việc vô cùng nguy hiểm,” TNS Lou Correa cho biết. “Nhiều sự kiện đáng buồn đã xảy ra nhiều năm nay cho các nhân viên cảnh sát này. Họ bị thương hoặc hy sinh cả mạng sống trong khi thi hành nhiệm vụ ngay cộng đồng mà họ đang phục vụ.”


Vị dân cử đại diện Ðịa Hạt 34 cho biết thêm: “Người dân California mang ơn công việc bảo vệ cuộc sống bình yên của mọi người trong từng ngày, từng phút một. Chúng ta khắc ghi tấm gương cống hiến dũng cảm và quên mình của họ trong ngày Ngày Tưởng Niệm Cảnh Sát Viên Hy Sinh Vì Công Vụ lần này.”


Nghị quyết SCR 86 công nhận 8 cảnh sát viên hy sinh vì công vụ trong năm 2011 và 10 người khác hy sinh trước đây. Tất cả 18 cảnh sát viên này thuộc một số sở cảnh sát địa phương, một số đơn vị hành chánh và cảnh sát tiểu bang.


Bản thông báo cho biết, nhân dịp này, TNS Lou Correa cùng hợp tác với tổ chức Peace Officers Memorial Foundation tham gia buổi thắp nến cầu nguyện và lễ tưởng niệm được tổ chức tại thủ phủ Sacramento hôm Thứ Hai, 7 Tháng Năm. (Ð.D.)

Ông Trần Minh Bạch

Ông Nguyễn Địch Khuê

Tin mới cập nhật