Làm xốt mayonnaise

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


* Ðánh xốt mayonnaise


– 4 lòng đỏ trứng gà


– 3 cups dầu ăn


– 2/3 muỗng cafe bột muối tỏi


– 1/2 muỗng tiêu xay


– 1 lát chanh


– 2, 3 tép tỏi bằm nhuyễn



Cho lòng đỏ trứng vào tô, dùng máy đánh tan trứng (tốc độ vừa, đánh theo một chiều), múc dầu cho từ từ vào, tiếp tục đánh và châm cho đến khi hết dầu. Ðánh liên tục cho đến khi thấy dầu hoà tan hết vào trứng và trong là được, nhỏ vài giọt chanh, cho tiêu, muối tỏi, tỏi bằm vào tô xốt, đánh thêm khoảng 5, 7 phút là hoàn tất.



Múc xốt cho vào hủ (hộp), để tủ lạnh ăn từ từ, với bánh mì hoặc thịt nguội, bát bửu.

Cách trồng cây

 


(tiếp theo)


 


Tại miền Nam California, những thành phố càng gần biển, đất dễ thoát nước hơn những thành phố đi dần về phía chân núi, càng lên cao, đất càng nặng, có nơi đất sét, có nơi đất chuẩn bị thành đá non, vài trăm năm sau biến thành đá, cũng có nơi trên độ cao, dưới chân núi, đất xốp, nhẹ, tốt do mưa vài trăm năm trước dồn đất từ đỉnh núi xuống và tụ lại vài chỗ thành một thung lũng rộng.


  










Bỏ toàn bộ khối rễ già ở dưới đáy chậu.


Do đó, từ thành phố này sang thành phố lân cận, đất vẫn có thể khác nhau ở độ thoát nước nhanh hay chậm. Ðể thử độ thoát nước, đào một lỗ sâu khoảng 12 phân Anh, làm ngập nước và để cho nước rút, sau khi nước rút lần đầu, làm ngập lần thứ hai, qua sáu tiếng, nước không rút hết, thế đất ở đó khó có thể trồng cây.


Mỗi loại cây đòi hỏi những nguyên tắc thiên nhiên của nó, tất cả những cây ăn trái đòi hỏi nhiều ánh sáng mặt trời, khoảng khoát, tránh trồng nơi thảm cỏ vì cỏ cần nước thường xuyên hơn và không cần một lượng nước lớn, trong khi cây ăn trái đòi hỏi tưới chậm và đẫm.


Có nhiều quan niệm khác nhau về cách trồng cây, những hãng bán đất thường hay đề nghị đào lỗ lớn gấp đôi chậu cây và dùng hoàn toàn loại đất tốt (planting mix) không pha trộn thêm đất từ lỗ đào lên để trồng cây. Ðiều này không đúng, đất tốt dùng để trồng cây có khoảng 65% gỗ xay nhuyễn. Có hãng dùng đủ loại gỗ tạp để làm nguyên liệu, riêng gỗ của cây thông khá rẻ và mục rất nhanh, nếu dùng loại đất gọi là “tốt” này. Sáu tháng sau, nguyên khối đất và cây sẽ bị tụt xuống vài phân Anh, hoặc một bên của cây đất tụt nhiều hơn, cây sẽ bị nghiêng, lâu năm, không để ý, cây sẽ có những nhánh mọc nhiều ở bên trên phần bị nghiêng và biến thành dị dạng. Lại nữa, khi dùng hoàn toàn loại đất “tốt” này, nếu gặp thế đất chậm thoát nước, rễ cây sẽ dễ bị thối nhanh hơn vì loại đất này giữ nước khá lâu.


Ðào lỗ lớn gấp rưỡi chậu cây nếu có thể, cho từng loại đất, sâu hơn một chút, đất đào từ lỗ, hố, dùng 50% trộn với 50% đất tốt, đổ xuống đáy hố, đạp cho rẽ rồi đo chiều sâu của khối đất trong chậu để làm sao khi rút cây ra khỏi chậu và đặt vào hố, khối đất của chậu cây phải hơi cao hơn mặt đất chừng hai phân Anh. Ðặt cây xong, hỗn hợp trộn sẽ đổ tiếp chung quanh, đạp chặt cho đến khi đầy hố (đạp chặt để chắc chắn không có đọng bọng không khí nơi khối rễ và cây không bị nghiêng sau này), đất đào từ lỗ sẽ luôn luôn thừa, đắp chung quanh gốc cây như một bờ giếng để giữ nước, phải tưới ngập đến hai lần mỗi khi tưới để khối rễ đủ nước, tránh tưới xối xả. Trộn một nửa đất tốt không ngoài mục đích giúp cho khối rễ của cây có nhiều ẩm độ và rễ phát triển tốt, đi xuyên lớp đất đó nhanh hơn. Loại đất quá cứng, cố phá được mặt đất của hố khoảng gang tay sâu, bơm đầy nước, vài tiếng sau quay lại đào tiếp, đất hút nước sẽ mềm và dễ đào hơn.


Cố tránh đừng làm vỡ khối đất trong chậu, có loại cây rễ tốt, đầy chậu, có loại phải nhẹ tay. Chậu cây nào cảm thấy ít rễ, để cây khô vài ngày trong chậu, không tưới, đất trong chậu khi khô sẽ co nhỏ lại và nhẹ, dễ dàng hơn để lấy cây ra khỏi chậu, trường hợp cây thật sự ít rễ, đành phải hy sinh chậu bằng cách cắt hai đường bên hông chậu.


 


Trả lời câu hỏi:


 


* Góp ý của độc giả Cường Bùi:


Ðể giúp cho câu hỏi của ông Anh Khoa về cách trồng cây sả, tôi xin được chia sẻ với ông về kinh nghiệm trồng sả của tôi.


Theo như sự chỉ dẫn của ông Nguyễn Dũng Tiến, thì nếu theo ông sẽ không bao giờ cây sả mọc cao và sẽ cứ tiếp tục đội rễ lên. Nếu muốn bụi sả lên tươi tốt xum xuê, khi trồng sả ông phải để bụi sả nằm nghiêng, chỉ lấp đất phần gốc mà thôi, còn phần lá để lộ ra, nhớ chặt bớt lá, quan trọng nhất là cây sả phải có rễ. Bảo đảm là ông trồng cây sả theo lối này, vài tháng sau là bụi sả của ông sẽ xum xuê xanh tốt.


 


* Câu hỏi của độc giả Ky SA, TX:


Kính chào nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, Tôi có đọc bài cách trồng cây ăn trái trong chậu của ông, tôi lại được học hỏi thêm về cách trồng cây trong chậu. Nhưng tôi có một câu hỏi xin ông chỉ cho, nếu trồng trong chậu như vậy, sau một thời gian cây mọc rễ ăn hết đất trong chậu thì làm cách nào để tôi có thể thêm đất vào. Nếu tôi lấy cây ra khỏi chậu và cắt bớt một phần rễ để có chỗ cho thêm đất vào. Như vậy cây có chết không? Xin nhà văn chỉ giúp. Kính chào nhà văn.


 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời:


Cám ơn ông đã theo dõi những bài viết trước. Thưa ông, không có loại cây nào có thể ở lâu trong chậu được, ngay cả cây kiểng (bonsai) cũng phải thay đất và cắt bỏ bớt rễ cũ để kích thích cho rễ mới phát triển. Nếu sân hẹp, ông vẫn có thể giải tỏa những phiền nhược trong đời sống bằng cách chậm rãi tưới từng cây trong chậu và ngắm nhìn những cành lá non, trái lớn dần từng ngày, do sự chăm sóc của chính mình.










Lá hoa đào bị bệnh “Leaf curl.”


Có nhiều loại cây rễ ra thật chậm, cũng có nhiều loại rễ phát triển rất nhanh, cứ khoảng hai hoặc ba năm rễ của những cây phát triển nhanh sẽ đi vòng tròn trong chậu hoặc chui ra khỏi những lỗ thoát nước dưới đáy chậu, nếu gặp đất, rễ sẽ đi thẳng xuống đất, trên nền xi măng ẩm ướt, rễ cũng dùng môi trường đó để nuôi cây, đôi khi có loại rễ phát triển quá nhanh và mạnh sẽ bít mất lỗ thoát nước, vô tình không biết nước bị đọng trong chậu, cây có thể bị chết vì thối rễ. Nếu ông trồng cây trong chậu bằng loại đất tốt (potting soil), điều đó sẽ giúp ông dễ dàng hơn trong việc thêm đất và tỉa bớt rễ cây sau này. Loại đất tốt được pha trộn bằng gỗ xay nhỏ để hoai với cát và một loại vật liệu rất nhẹ đến từ dầu lửa gọi là (sponge rock), sau vài năm, gỗ xay sẽ mục và đất trong chậu sẽ tụt xuống, còn trơ cát và sponge rock, khối rễ của cây sẽ mất rất nhanh ẩm độ, phải tưới nhiều hơn.


Khi thấy mực đất cùng khối rễ trong chậu bị tụt xuống, nên thay đất mới, muốn cho dễ, nên để cây khô không tưới vài ngày rồi rút cây ra khỏi chậu, cắt từ trên xuống dưới ở bốn góc của khối rễ sâu vào hai phân Anh, hoặc cũng có thể bỏ toàn bộ khối rễ già ở dưới đáy chậu khoảng bốn phân. Sau đó dùng sức ép của nước xịt bỏ bớt cát nằm trong khối rễ còn lại, khoảng một phần tư, thêm đất tốt vào dưới đáy chậu và trồng cây như bình thường, phải chắc chắn không còn bọng không khí quanh khối rễ bằng cách dùng ngược cán xẻng để lèn đất quanh chậu xuống cho thật chặt. Nhân tiện khi thay đất, cũng nên tỉa bỏ bớt ít cành ở phía trên, để cho quân bằng với khối rễ mới bỏ và làm gọn dáng của cây cho cây đẹp hơn.


Nhiều người hiểu lầm, khi thấy đất trong chậu cây mất và tụt xuống lại đổ thêm ở bên trên, rễ có khuynh hướng đi xuống nhiều hơn là đi lên. Cây ở trong chậu không giữ được lâu, vài năm thay đất cũng nên sang qua một chậu lớn hơn, không nhất thiết phải thật lớn, vài phân Anh lớn hơn cũng đủ. Câu hỏi của ông đã được trả lời, cây chỉ có thể chết nếu bỏ quá nhiều phân bón, chúc ông thành công.


 


* Câu hỏi của cô Thu Hà:


Cây hoa đào nhà tôi, lá bị phồng rộp lên, có chỗ nổi màu đỏ, nó như bánh đa nướng phồng lên, cong lại, nhìn rất là sợ. Xin ông cho biết tôi phải dùng thuốc gì để trừ. Trong lúc chờ đợi câu trả lời của ông, tôi đã dùng kéo cắt hết những lá bệnh, nhưng tôi biết nó sẽ lan ra nữa. Mong nhận được sớm câu trả lời của ông, cám ơn.










Một cách trồng cây.

 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời:


Cây hoa đào thuộc loại cây rụng lá vào mùa Ðông giống những cây rụng lá khác như hoa mơ, hoa mận, hoa anh đào và tất cả những loại cây ăn trái khác như đào, xuân đào, mơ, mận hồng giòn, táo tầu v.v… Những giống cây này cần một thời gian ngủ trong mùa Ðông, trong thời gian này, những cây không có lá thuộc họ đào, xuân đào dễ bị nấm nếu mùa Ðông đó nhiều mưa, ẩm ướt, đầu mùa Xuân, lá mới ra bị ảnh hưởng của nấm sẽ cong queo, dị dạng, rất bẩn mắt, tên của chứng bệnh được gọi: leaf curl. Trường hợp cây đã bị như vậy, khá muộn để chữa vì các nhà vườn đã dùng một loại dung dịch có chất đồng (copper liquid) để xịt lên cây khi cây không có lá, còn ngủ để ngăn ngừa nấm phát triển, khi cây ra lá, vô tình không biết, dùng dung dịch kể trên, lá sẽ bị cháy và cây có thể bị chết, loại dung dịch này có bán mọi nơi trên thị trường, riêng chúng tôi, chúng tôi không dùng, năm nào mưa nhiều, cây vẫn có thể bị và cũng như người chủ của câu hỏi, chúng tôi cắt bỏ phần lá ấy bằng kéo, nhưng nên cắt trước Tháng Sáu để cành cây mới có đủ thời gian tăng trưởng hầu kịp mùa hoa trái năm sau. Chúng tôi tránh né tối đa việc dùng thuốc hóa học, chất hóa học ảnh hưởng lớn đến sức khỏe của chính chúng ta, ung thư từ đó ra.

Những điều nên biết về dầu gội đầu

 


Theo WomansDay.com


 


1. Dầu gội đầu không phải là thứ quan trọng nhất dùng cho việc làm sạch tóc. Bạn có thể mua loại dầu gội đắt tiền nhất nhưng nếu bạn dùng không đúng cách thì cũng chẳng mang lại hiệu quả gì.


  



Hình: beautyeditor.ca


Theo chuyên viên làm tóc nổi tiếng Riccardo Maggiore thì việc massage cho da đầu và tóc cũng như xả sạch chất dầu gội mới là những chuyện quan trọng nhất.


2. Việc tự pha chế dầu gội đầu ở nhà cũng không phải là thượng sách. Bởi vì dầu gội chứa những thành phần tự nhiên không có nghĩa là những thành phần đó có ích cho tóc của bạn. Ví dụ như là chanh có thể làm rát da dầu và có tác dụng không tóc cho nang tóc. Trong khi đó thì chất bạc hà hay tinh dầu bạc có có trong dầu gội có hiệu ứng nhẹ nhàng hơn.


3. Ðừng trông mong các kết quả tương tự như trong quảng cáo. Bạn cần có một sản phẩm tốt để tạo ra lớp biểu bì tốt cho da. Việc chăm sóc để có một mái tóc thật đẹp đòi hỏi phải có sự kiên nhẫn.


4. Ít tốt hơn nhiều. Theo Maggiore, việc dùng quá nhiều dầu gội đầu để muốn tạo nhiều bọt thực ra là phản tác dụng. “Bọt có thể giúp cho dầu gội vào trong tóc trong da đầu, nhưng quá nhiều bọt sẽ làm giảm việc xoa bóp dầu gội đúng cách.


5. Bạn có thể mua các nhãn hiệu dầu gội đầu ở các nhà thuốc. Trước đây có thể bạn từng nghe là đừng nên mua các sản phẩm thương hiệu của các salon trong các nhà thuốc hay ở những cửa tiệm lớn vì có thể dầu gội đó bị pha loãng ra hay chất lượng thấp. Nhưng với nền kinh tế hiện nay, việc các nhãn hiệu dầu gội nổi tiếng của các tiệm salon xuất hiện ở nhiều nơi là điều bình thường vì ai cũng muốn bán được nhiều sản phẩm.


6. Với những loại tóc vàng, tóc highlighted cần phải dùng loại dầu gội riêng cho nó. Việc nhuộm hay highlighted dễ làm cho tóc bị “xốp” bị khô, nên việc dùng loại dầu gội đặc biệt để mang lại độ ẩm và mềm mại cho tóc là rất cần thiết.


7. Khi mà dầu gội đầu bạn đang dùng không gây ra vấn đề gì thì không cần phải thay đổi, cũng giống như bạn đã thích hợp với loại sữa rửa mặt nào rồi thì cứ loại đó mà dùng sẽ tốt hơn.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 6 tháng 5, 2012):


 


Hiền Lê, Westminster, CA $200


Bà Tôn Nữ Nhung Ðích c/o Ðinh Ðăng Hồ, Newcastle, WA $85


Bang Nguyễn, San Jose, CA $100


Bác Tuyết c/o Ailene Q. Francisco, Vallejo, CA $100


Trương T. Nguyễn, Seattle, WA $50


Nguyễn Hữu Tiến, Fremont, CA $50


Tiền phúng điếu của Cố KQ Nguyễn Kim Hoàn, $2,255 gồm


– Hiển Thị Ngô, San Diego, CA $2,055


– Di Trọng Võ, San Diego, CA $100, và


– Thanh Thuy T. Nguyễn, Tustin, CA $100


Du Nguyễn, Tucson, CA $1,000


Steven To, San Jose, CA $200


Chieu V. Trần, Powder Springs, GA $100


Trịnh V. Dinh, Burke, VA $100


Hong V. Lê, Seattle, WA $100


Vung Hoa Thai, c/o Vung Thái, Lafayette, LA $100


Kha V. Lê, Chandler, AZ $100


Vũ M. Lê, Oklahoma City, OK $140 gồm


– Hiền Ngọc $20,


– Vũ M. Lê $20,


– Vị ẩn danh $100


Thế Huỳnh, San Francisco, CA $100


Jukie B. Lieu & Pod Joann Lieu, Lorton, VA $50


Tony Nguyễn, Wildomar, CA $25


Út Văn Lê, Spokane Valley, WA $20


Tu Anh Le (Pretty Nails), Spokane Valley, WA $30


Durendal Huỳnh, Irvine, CA $50


Huyen Son Chau, Lynnwood, WA $20


Man Minh Lê, Santa Ana, CA $70


Evy Thuy Lê, San Jose, CA $20


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ V:


 


Phạm Tú Quỳnh, N. Las Vegas, NV $200


Hội Ái Hữu SQTBTÐ K.3/72, Westminster, CA $1,600


Anh chị Khiết, Arizona, $50


Restaurant, Santa Ana, CA $200


Du Miên, El Monte, CA $100


Nguyễn Tuyết Tina, Santa Monica, CA $100


Nguyễn T. Donna, El Monte, CA $70


ÔB. Nguyễn Tường (BÐQ),Santa Ana, CA $100


Nguyễn N. Bang, San Diego, CA $100


Hội Ái Hữu TVBQGVN (Phan Văn Lộc), El Monte, CA $10,960


Bác Sĩ Nguyễn Miên K 19C, Riverside, CA $300


Nguyễn Văn Ức K16 TVBQGVN, Tustin, CA $200


Nguyễn Văn Hải K21, Plano, TX $100


ÔB. Nguyễn Văn Chân, CSQG K9, Santa Clara, CA $100


Ô. Phạm Văn Hồng, Fullerton, CA $100


ÔB. Ngô Văn Thừa, Gardena, CA $50


Cô Dung, Long Beach, CA $60


ÔB. Giang Tử Lê, $200


ÔB. Hoàng Hữu Minh, Fountain Valley, CA $50


Trần Chung, San Diego, CA $100


Trần Nhơn, San Diego, CA $60


Nguyễn Việt Long, Fountain Valley, CA $500


GÐ Trần Kim, Baldwin Park, CA $100


Vị ẩn danh, $60


ÔB. Hồng Phúc, $50


Cựu Quân Nhân San Diego, CA $120


GÐ Châu Thiên Hưng, Fountain Valley, CA $100


Nguyễn Tấn Kiệt K2 TÐ, $300


ÔB. Huỳnh Xuân Thư, Vista, CA $100


Huỳnh Hữu Ðức, Winnetka, CA $100


Vũ Ngọc Bửu, San Jose, CA, $20


Lê Thương, San Diego, CA $100


GÐ Nguyễn Mỹ SÐ1BB, $100


Ca sĩ Lưu Mỹ Lan, Westminster, CA $200


ÔB. Tôn, $20


Ô. Tăng Ngọc Hiền, Simi Valley, CA $200


Bà Quả phụ Nguyễn Văn Lý, $100


Bà Cựu TrT Lê Như Triêm, $100


ÔB. Chu Văn An, $20


Lê Nguyên Bích Hà, Fountain Valley, CA $200


Nguyện (bán thục phẩm), $390


Vũ Trịnh Ngọc Mai, West Chester, OH $100


ÔB. Tạ T. Thu, Westminster, CA $100


Ðặng Tawny, Anaheim, CA $100


Nguyễn Lê Mary, Westminster, CA $100


Nguyễn Thu Lucy, Costa Mesa, CA $100


Trần D. Tiên, Anaheim, CA $300


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Văn Hoàng, An Giang, B2 CLQ Sq:148.477. Giải ngũ loại 2.


Lê Văn Cho, Sóc Trăng, TS CLQ Sq:500.792. Cụt chân phải.


Phạm Văn Thới, An Giang, HS ÐPQ Sq:500.237. 0.85.


Lương Văn Huệ, An Giang, B2 BÐQ Sq:515.045. Loại 2.


Chung Nhựt Thịnh, Sóc Trăng, B2 ÐPQ Sq:503.745. Cụt chân phải.


Huỳnh Bạc Lến, Sóc Trăng, B2 ÐPQ Sq:509.589. Cụt chân phải.


Võ Văn Lầu, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:854.800. Cụt chân trái.


Võ Văn On, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:636.973. Cụt chân trái.


Nguyễn Ngọc Minh, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:727.520. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Lạc, Cần Thơ, B1 ÐPQ Sq:149.503. MDVV 65%.


Lê Văn Ban, Ðồng Tháp, HS1 CLQ Sq:683.113. Cụt chân phải.


Lê Lào, Ðồng Tháp, NQ Sq:415.677. Cụt chân trái.


Trần Văn Lý, Trà Vinh, HS CLQ Sq:118.225. Liệt tay phải.


Lê Hồng Võ, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq:283.055. Liệt tay phải.


Nguyễn Bá Cầu, An Giang, TS ÐPQ Sq:066.753. Cụt chân phải.


Nguyễn Minh Quang, An Giang, B2 CLQ Sq:515.602. Mù mắt phải, mờ mắt trái.


Mai Thanh Bình, Bạc Liêu, TS ÐPQ Sq:191.960. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Sang, Vĩnh Long, HS1 CLQ Sq:505.362. Mù mắt phải.


Phan Văn Thấu, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:538.544. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Sô, Sóc Trăng, B2 ÐPQ Sq:891.219. Cụt bàn chân phải.


Ðinh Văn Hùng, Vĩnh Long, NQ Sq:801.764. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Long, Vĩnh Long, B1 CLQ Sq:510.303. Bị thương ở bụng.


Trần Ngọc Tứ, Vĩnh Long, HS CLQ Sq:50?.589. Bị thương ở hàm.


Trần Văn Minh, Trà Vinh, B2 CLQ Sq:921.597. Cụt chân trái.


Hồ Kỳ Hiền, Cần Thơ, TS1 CLQ Sq:500.157. Cụt chân trái.


Huỳnh Văn Bé, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:516.759. Bị thương ở mắt phải.


Nguyễn Văn Hưng, Vĩnh Long, NQ Sq:423.174. Gãy chân trái.


Phạm Văn Hữu, Vĩnh Long, B1 CLQ Sq:681.312. Cụt chân trái.


Trần Văn Mười, Ðồng Tháp, B2 CLQ Sq:663.202. Gãy chân trái..


Nguyễn Hống Anh, Hậu Giang, TS CLQ Sq:164.530. Gãy chân trái..


Hồ Ðắc Dục, Vĩnh Long, HS1 CLQ Sq:102.893. Cụt chân trái.


Lê Văn Lào, An Giang, B1 CLQ Sq:574.616. Liệt tay phải.


Nguyễn Văn Qui, Hậu Giang, NQ Sq:817.751. Mù mắt phải.


Lê Văn Thương, An Giang,B2 CLQ Sq:005.082. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Sến, An Giang, B2 CLQ Sq:524.095. Gãy chân phải.


Nguyễn Minh Hoàng, Vĩnh Long, NQ Sq:M05.788. Cụt tay trái.


Trần Văn Bảy, An Giang, TS1 CLQ Sq:106.458. Bị thương ở chân.


Nguyễn Văn Út, Cà Mau, B1 ÐPQ Sq:391.212. Cụt chân phải.


Lê Văn Sáng, Vĩnh Long, NQ Sq:877.632. Loại 3.


Nguyễn Văn Que, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:501.245. 0.8.


Trần Hồng Be, Cần Thơ, Biệt Kích Sq:407.705. Cụt chân phải.


Mai Văn Ngà, An Giang, B2 CLQ Sq:513.174. Cụt chân trái.


Lê Phát An, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:510.380. Cụt chân trái.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Thị Thiêm, Quảng Nam, Quả phụ Cố NQ Dương Văn Trị. Từ trần năm 1974.


Âu Thị Nan, Cần Thơ, Quả phụ Cố HS Ngô Văn Lưu. Từ trần năm 1970.


Ðỗ Thị Mè, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố TrU CLQ Ðào Thiện Long. Từ trần năm 1977.


Nguyễn Thị Duyên, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS BÐQ Cao Linh. Từ trần năm 1963.


Hoàng Thị Thơ, Bình Thuận, Quả phụ Cố B2 BÐQ Nguyễn Mãi. Từ trần năm 1967.


Nguyễn Thị Hồng Bích, Ðồng Nai, Quả phụ Cố ÐU CLQ Nguyễn Văn Tiêu. Từ trần năm 1979.


Nguyễn Thị Tấn, An Giang, Quả phụ Cố 2 Nguyễn Văn Lớn. Từ trần năm 1971.


Lê Thị Kim Giền, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Phạm Văn Vạng. Từ trần năm 1969.


Trần Thị Ðẹp, Bến Tre, Quả phụ Cố NQ Lưu Văn Út. Từ trần năm 1970.


Lý Thị Tiếng, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Võ Văn Muôn. Từ trần năm 1991.


Ðỗ Kim Ðính, An Giang, Quả phụ Cố B1 Trần Văn Hồng. Từ trần năm 1968.


Phạm Thị Tư, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TS Ngô Hữu Nhiều. Từ trần năm 1970.


Phạm Thị Mùi, Cần Thơ, Quả phụ Cố TU Nguyễn Anh Dũng. Từ trần năm 1968.


Lê Thị Ba, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Lâm Phước Thanh. Từ trần năm 1968.


Nguyễn Thị Vượng, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Nguyễn Pháp. Từ trần năm 1971.


Nguyễn Thị Ba, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TS Ngô Văn Thuận. Từ trần năm 1971.


Nguyễn Thị Tiêm, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Lượm. Từ trần năm 1972.


Võ Thị Vẽ, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 Bùi Văn Lơn. Từ trần năm 1970.


Nguyễn Thị Ngôn, Tiền Giang, Quả phụ Cố B1 Hồ Văn Ðức. Từ trần năm 1970.


Nguyễn Thị Sương, An Giang, Quả phụ Cố TS1 Ngô Phước Tịnh. Từ trần năm 1974.


Trương Thị Lê, Quảng Nam, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Tư. Từ trần năm 1969.


Nguyễn Thị Ðịnh, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Hoàng Trọng Thinh. Từ trần năm 1971.


Lăng Thị Thoa, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TU ÐPQ Trương Văn Quỳnh. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Thị Sen, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Lê Văn Một. Từ trần năm 1966.


Ðỗ Kim Ðính, An Giang, Quả phụ Cố B1 Trần Văn Hồng. Từ trần năm 1968.


Lê Thị Tư, Bạc Liêu, Quả phụ Cố HS1 Võ Thanh Tuyền. Từ trần năm 1970.


Trần Thị Xuyến, Khánh Hòa, Quả phụ Cố NQ Trương Dót. Từ trần năm 1974.


Ngô Thị Tuy, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Hai. Từ trần năm 1973.


Trần Thị Trang, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS Phan Văn Ni. Từ trần năm 1969.


Lại Thị Kế, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Be. Từ trần năm 1968.


Trần Trần Lý, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Nguyễn Ngơ. Từ trần năm 1968.


Ðào Thị Hai, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS1 Cao Văn Theo. Từ trần năm 1973.


Lê Thị Tiềm, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 CLQ Phan Văn Tám. Tử trận năm 1966.


Lê Thị Bé, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS ÐPQ TPB Nguyễn Văn Tòng. Từ trần năm 1993.


Nguyễn Thị Chiến, An Giang, Quả phụ Cố TS1 BÐQ TPB Vũ Văn Hưu. Từ trần năm 2006.


Nguyễn Thị Huệ, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 Hồ Văn Tường.???


Võ Thị Ðẹp, An Giang, Quả phụ Cố TS1 ÐPQ Nguyễn Văn Sang. Từ trần năm 1968.


Nguyễn Thị Hồng Cúc, Bến Tre, Quả phụ Cố TU Nhảy Dù Bùi Văn Nhiều. Từ trần năm 2006.


Nguyễn Thị Thịnh, Ðồng Nai, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Cân. Từ trần năm 1974.


Bạch Thị Yến, Ðà Nẵng, Quả phụ Cố ThT Lê Văn Bưởi. Từ trần năm 1995.


Võ Thị Ðiệp, Quảng Nam, Quả phụ Cố HS1 Trương Xuân Mai. Từ trần năm 1969.


Lê Thị Ten, An Giang, Quả phụ Cố B1 ÐPQ Trần Văn Báo. Từ trần năm 1968.

Góc Chiến Trường Xưa: Người ấy

 


 


Phạm Ðắc Giáp


 


Hàng đêm những lúc tay ấp đầu kề bên nhau, vợ tôi thường thủ thỉ: “Anh kể chuyện người ấy cho em nghe đi,” tôi không nói gì cả, nàng không được vui, phụng phịu “chuyện nầy em biết hết rồi nhưng em muốn chính miệng anh kể, để em chia sẻ cùng anh chớ!”


Không biết nàng có chia sẻ cùng tôi hay không hay sau khi tôi nói ra, nàng sẽ buồn? Tôi hẹn với nàng “trước khi nhắm mắt xuôi tay hoặc một ngày nào đó có thể bằng chính miệng hoặc anh mượn giấy thay lời nghe em.” Ðiệp khúc đó được nhắc mãi cho đến lúc…


L. thua tôi một tuổi. Nhà chúng tôi ở kề bên nhau, hai đứa quen biết qua tình hàng xóm, tình bạn học, mặc dầu không cùng chung mái trường, không cùng lối về. Những năm cuối trung học, chúng tôi thường trao đổi cho nhau những bài toán khó những bài văn hay, những mẩu chuyện vui buồn của đời học sinh. Tình bạn của tôi và nàng chỉ có thế không gì hơn, không vượt qua giới hạn nào khác. Năm tôi đậu tú tài nàng là người đầu tiên chúc mừng tôi thành “anh tú.” Năm sau đến lượt nàng thi đậu, nàng cũng trở thành “cô tú” giống tôi.


Thanh niên thời bây giờ ở độ tuổi “quân dịch,” thi rớt không còn hoãn dịch được là khăn gói lên đường tòng quân cứu nước, tôi học thêm vài năm chẳng ra gì đành “xếp bút nghiên theo việc đao cung “ để được trải chí tang bồng của người trai thời chiến.


Chiều hôm ấy một buổi chiều mùa Ðông, trời ảm đạm mưa phùn dai dẳng, L. tiễn tôi lên đường với đôi mắt đậm buồn không nói lời nào, chỉ vẫy nhẹ tay chào, nhưng cũng đủ cho lòng tôi xao xuyến.


***


Những ngày học tập quân sự ở quân trường, mồ hôi thấm đổ, để đổi lấy và trau giồi cho mình một sức khỏe chắc chắn và một bản lĩnh vững vàng của người lính. Sau tám tuần lễ “huấn nhục” chịu đựng mọi gian khổ, chúng tôi trưởng thành và chai lì hơn nhiều so với lúc còn ở ngoài dân sự. Cuối tuần là thời gian dành cho các chàng lính trẻ về Sài Gòn dạo phố, thăm thân nhân, thăm người yêu nếu có, hoặc ở lại quân trường vui chơi với các bạn độc thân xa nhà. Buổi đi phép đầu tiên được dạo phố, trong bộ quân phục sinh viên sĩ quan với dáng dấp oai hùng của người lính sao thấy oai quá, bao ánh mắt nhìn vào với nhiều thiện cảm, làm cho mình tự tin và mạnh dạn hơn lên. Lần đó và nhiều lần sau, tuần nào tôi cũng cố gắng về Sài Gòn hoặc dạo phố hoạc theo bạn bè vui chơi để tìm thêm những niềm vui mới, đồng thời trút bỏ mọi mệt nhọc sau một tuần học tập ở quân trường và cũng để quên đi nổi nhớ nhà, nhớ người thân trong bao tháng ngày dài xa cách.


Học ở quân trường đã sáu tháng, tôi (một trong 50 bạn) đầy đủ sức khỏe được lựa chọn chuyển qua quân chủng Không Quân học lái máy bay trở thành phi công sau nầy. Lại xa Sài Gòn trong bao luyến tiếc, nơi đây đã để lại bóng hình mà mình mới quen trong những lần đi phép, dầu sao đó cũng là ít nhiều kỷ niệm cho đời lính để gói trọn vào hành trang mang theo bên mình.


Tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân ở Nha Trang, chúng tôi làm lại từ đầu của một thanh niên mới vào quân ngũ, học nhiều và nhiều hơn những gì đã học ở quân trường cũ. Chúng tôi đã và đang trở thành một người lính thực thụ, sau tám tuần lễ “tái huấn nhục” chúng tôi được gắn lại “alpha” và phục hồi cấp bậc sinh viên sĩ quan như cũ. Những sáng Chủ Nhật đi phép với bộ quân phục kaki màu vàng thật rắn rỏi, thật đẹp, hòa nhập cùng quân trường Hải Quân bạn với màu trắng nhẹ nhàng. Trắng vàng hòa hợp vừa hùng mạnh vừa thanh nhã, lả lướt khắp đường phố, vẽ lên và tạo cho Nha Trang một vẽ đẹp hào hùng của người lính. Hai màu sắc quân phục rắn rỏi và trang nhã ấy vừa đắt khách lại vừa đắt giá nhất cũng vừa khoe sắc thắm, sự hùng dũng của mình để dễ bề chinh phục mỹ nhân thành phố biển.


Nha Trang với con đường Duy Tân thẳng tắp song song cùng bờ biển. Biển và đường thật thơ mộng chạy dài từ Bắc xuống Nam, nơi đâu cũng cát trắng với những hàng dương xanh cụt ngọn đổ bóng, cộng thêm ánh mát của bao hàng dừa bao phủ. Biển Nha Trang đã đẹp lại mát mỗi khi trời chiều đổ bóng. Sinh viên sĩ quan chúng tôi thường mượn nơi đây để hẹn hò, gặp gỡ với các cô bạn gái mà biết bao lần xuất trại mình mới được làm quen.


Thời gian trôi qua, chúng tôi lần lượt ra trường. Bạn bè mỗi đứa một phương trời xa cách, mỗi lần nhắc lại Nha Trang với bao kỷ niệm tình cảm sống lại trong tôi, nơi đây là chốn “tình trường” nên phải xông pha chiến đấu cùng những chàng trai oai hùng khác, thắng cũng lắm mà thua cũng nhiều, gây sóng gió thì nhận sóng gió, đời trai lính chiến tình cảm thật chứa chan, thắng thua trong tình trường là chuyện bình thường, chẳng lấy gì làm buồn cả! Chuyện tình chỉ là kỷ niệm, làm đẹp cho đời lính làm dày thêm nhật ký tình yêu, hết mối tình nầy, chạy theo mối tình khác, không biết chán chường không biết mỏi mệt.


Sau khi tốt nghiệp khoa bay, tôi lên phục vụ đơn vị đóng ở Pleiku phố núi, đất bùn níu chặt chân người chiến sĩ, mây mù giăng khắp lối, làm khó khăn cho những chuyến bay vào mục tiêu. Nơi núi rừng trùng điệp heo hút, với những phi vụ hành quân liên tục, những gian nan cực khổ của một phi công trên vùng trời lửa đạn mà lưới đạn phòng không luôn chực chờ. Tôi bị phòng không địch bắn nhiều lần, số vẫn hên nên chưa lần nào người dính đạn.


Ở Pleiku hay những nơi biệt phái, từ Ban Mê Thuột, Kontum Phú Bổn xuống thành phố biển Qui Nhơn Tuy Hòa, nơi đâu chúng tôi cũng có nơi hò hẹn với những em gái thân thương. Cuộc đời lính bay độc thân chúng tôi là thế và chỉ có thế mới lấp đi nổi cô đơn của người lính xa nhà.


***


Ðã mấy năm xa nhà, lần nầy tôi về phép. Ðà Nẵng khơi lại trong tôi với bao kỷ niệm của thời thơ ấu, của những năm cuối trung học, và nhất là đôi mắt đậm buồn của người con gái tiễn tôi đi. Tôi rất mừng khi gặp lại nàng, nàng không phải là L., tôi cũng không phải là G. của ngày ấy, chúng tôi đã trưởng thành, đã chững chạc và đã… người lớn hơn xưa rất nhiều.


L. kể cho tôi nghe sau một năm ngày tôi nhập ngũ, L. mạnh dạn xếp bút nghiên theo chí hướng nam nhi, nàng đi vào quân ngũ. L. được huấn luyện ở quân trường Sĩ Quan Nữ Quân Nhân, cũng cực khổ cũng dầm mưa dãi nắng chẳng thua gì các đấng nam nhi. Rồi nàng ra trường, cũng mang lon thiếu úy như ai lai được ở đơn vị gần nhà nữa chớ. Gặp tôi, nàng bảo, “Chúng mình bây giờ là lính cả, thật là vui phải không anh? L. là thiếu úy trước anh đó nghe, lần sau gặp nhau anh phải chào L. trước nhớ không, thưa ông ‘pilot’”! Niềm vui của chúng tôi vừa là bằng hữu vừa là chiến hữu nên tự nhiên, và dễ đồng cảm nhau hơn.


Về lại Pleiku tôi mang theo một niềm vui mới đó là L., chúng tôi liên lạc bằng thư từ thường xuyên, những chuyện vui buồn của đời lính, những ước mơ tươi đẹp ngày mai gởi cho nhau, nhũng lần về phép kế tiếp hai tôi hiểu nhau nhiều, tình cảm gắn bó nhau hơn, rồi đến lúc tình cảm cũng nhường chỗ… Tại căn phòng nầy khi xưa là phòng học của nàng, chúng tôi từng trao cho nhau những bài toán, bài văn hay những mẩu chuyện của đời học sinh, và cũng căn phòng nầy giờ đây… lại chứa đựng bao ước mơ bao hạnh phúc của hai con tim đồng nhịp và cũng tại đây… nàng đồng ý nhận lời cầu hôn chân tình của tôi. Vâng, chúng mình đã lớn cả rồi phải không L., phải không G.?


Ðược sự đồng ý của má của chị và cũng là là sự mong mỏi nhất của hai người, vì tôi là con trai duy nhất đã 28 tuổi rồi, bao lần má hối thúc tôi lấy vợ cho có cháu nội má ẵm má bồng ở tuổi già lẻ bóng, có lần má vào tận Nha Trang nơi tôi đóng quân lúc mới ra trường, má biết nơi đây tôi cũng có dăm ba mối tình chi đó, tôi chưa chịu nên má lại về không. Lần nầy má rất vui vì biết được L. là người như thế nào, L. đã để lại nhiều cái đẹp cho gia đình tôi theo năm tháng ở gần kề nhau. L. cùng tôi hướng về tương lai với nhiều mộng đẹp, lễ đính hôn sẽ ra sao? rồi thành hôn phải như thế nào cho tươm tất… đó là những câu hỏi thật hạnh phúc và thích thú quá phải không L.? phải không G.?


“Con ngồi đây má nói chuyện nầy một tí,” giọng má nhỏ hơn mọi lúc, sắc mặt đăm chiêu và buồn tôi không biết má nói chuyện gì đây? sao mặt má căng thẳng và buồn thế? Tôi ngồi xuống bên má tâm tư cũng lo lắng theo sự không bình thường và buồn bã của má, hồi hộp tôi chờ đợi… má nói trong sự xúc động, trong sự tiếc thương.


“Má chỉ có mình con, bao nhiêu hy sinh bao nhiêu mất mát má từng kể, con biết đó, cũng vì con chỉ có con má mới sống nổi đến ngày hôm nay, má rất thương L., má và chị con rất mừng khi hai con đến với nhau,” nghỉ một lát cho cơn xúc động bớt đi má tiếp, “con với L. chỉ có duyên mà không có nợ, má cùng chị Hai con vừa đi coi thầy về, tuổi hai con khắc nhau đến chết, mạng con yểu lắm nếu hai đứa lấy nhau thì con chết thôi, con mà chết má cũng chết theo mất, con thương má nghe con, nghe con, không vợ nầy thì vợ khác, đâu phải chỉ có một mình L. đâu, đàn ông mà con.” Nghe đến đây, hai tai tôi ù lên, đầu như có ai cầm búa bổ vào, lúc nầy tôi cứ tưởng ai đang nói chớ không phải má. Mặt cúi xuống, tôi cố giằng cơn sốc đến thật bất ngờ với mình, cố kiềm sự xúc động và vội bước ra sau rửa mặt cho tỉnh người, cố đè nén những xúc động, những mất mát mình đang và sẽ gặp phải.


Phải, cuộc đời của má tôi từ đau khổ nầy đến đau khổ khác, từ mất mát nầy sang mất mát khác, từ bà chủ nay thành kẻ trắng tay, bao nhiêu lần hoạn nạn là bấy nhiêu lần má đều cố gượng dậy vượt qua bao khó khăn gian khổ dầu đi làm thuê, ở mướn hay một người “culi” chăng nữa má vẫn vui má không thấy buồn, chỉ để nuôi nấng, để chị em tôi có nơi nương tựa, được nên người. Càng nghĩ về má tôi càng yêu quí má vô cùng, vẫn biết những điều má vừa nói là hoàn toàn vô lý chỉ là mê tín không hợp với khoa hoc chút nào, tôi không cãi không dám nghịch lại ý má sợ má buồn, tôi chỉ buồn cho tình duyên của mình thôi.


Gặp lại nhau cũng trong căn phòng nầy, ngày xưa ấy hai tôi cùng ngồi học bên nhau và cũng nơi nầy chỉ cách mấy ngày thôi chúng tôi đã thêu dệt bao ước mơ bao hạnh phúc, bao lời ngọt ngào cho nhau và cứ tưởng sự thật sẽ đến trong tầm tay mình. Và giờ đây cũng nơi nầy chốn nầy, nước mắt tràn đầy cho nhau để khóc cho mối tình chưa hợp mà đã tan mau. “Hãy khóc đi em cho vơi tình sầu, hãy khóc đi em cho quên mộng ước ban đầu, hãy khóc đi em cho tình tan vỡ, khóc đi em… nghẹn ngào mình xa nhau.”


Những lời nghẹn ngào trong nước mắt của nàng: “Chuyện nầy em nghe má anh nói rồi, thôi mình xa nhau anh nhé, em đã dứt khoát rồi!” Và đó là những giọt nước mắt sau cùng chúng tôi gởi cho nhau.


Về lại Pleiku, nghĩ về L. bao nhiêu tôi lại càng nhớ má càng nhiều bấy nhiêu. Má hy sinh một đời cho con mà phận làm con tôi chưa một lần tôi báo đáp cho má, chưa một lần tôi làm cho má vui lòng. Vẫn biết tình yêu là do con tim mình mách bảo nhưng tôi không dám làm theo con tim, không dám cãi lại trí óc mình trong lúc nầy, và chỉ có má, má là tất cả má ơi má ơi…


Mấy kỳ phép liền không về Ðà Nẵng, ở lại trên nầy cho tình cảm trong tôi lắng dịu lại, mặc dầu nhớ má lắm. Không thấy tôi về thăm, má lặn lội đi xe đò lên thăm, cho dù đường bộ lúc nầy nguy hiểm, má kể: “Từ khi con đi L. cũng không trở về nhà, má cứ tưởng L. bỏ nhà lên với con.”


Không, không, má đừng nghi cho L. tội nghiệp cho nàng má ơi. Và từ đó chúng tôi xa nhau.


……..


Nhìn qua một lượt trên sạp áo quần, mợ chỉ tay hỏi cô bé bán hàng:


“Quần đùi nầy cháu bán bao nhiêu?”


Dụi đôi mắt cho tỉnh hẳn giấc ngủ chập chờn buổi trưa nóng nực, cô bé ngước nhìn mợ cháu tôi, nở nụ cười chào khách:


“Dạ thưa bác mua một cái?”


“Bác mua đủ cặp.”


Bé báo giá mợ mua ngay không mặc cả và tặng tôi. Thắc mắc, tôi hỏi nhỏ sao đắt thế, mợ cười pha chút khôi hài:


“Giá rẻ đó con, nụ cười của cô bán hàng đây mới đáng ngàn vàng, phải không cháu gái?”


Cô bé mắc cỡ tủm tỉm cười cám ơn, mợ hỏi thêm bé được bao nhiêu tuổi?


“Dạ mười tám ạ.”


***


“Ngồi đây má nói chuyện nầy nghe con.”


Lại ngồi đây ngồi đây mãi để cho con yên đi má! Tôi càu nhàu trong miệng không dám nói ra. Không biết lần nầy má lại nói chuyện gì đây. Ngồi sát bên, nhìn sắc mặt má lần nầy tôi thấy già đi hẳn nhưng không thấy sự đăm chiêu và căng thẳng như lần trước, những nếp nhăn hiện rõ trên khuôn mặt, ừ má già rồi còn gì nữa đã gần 70 chớ ít đâu.


Con à, con nhỏ bán áo quần con gặp hôm qua con thấy có được không? Vừa dễ thương, vừa đẹp, hiền lành lại biết buôn bán, quan trọng hơn cả tuổi hai con rất hợp nhau từ cung mạng đến số mạng, hai tuổi nầy đều hỗ trợ cho nhau trong việc xây dựng vợ chồng.


Má nói một hơi dài như ông thầy bói đang mở chiêu dụ khách xem số mạng, tình duyên cho đôi tình nhân vậy, nghe má nói cô ấy biết bán buôn tôi cười thầm: “Biết buôn bán nên hai cái quần xà lỏn giá gần ngày lương của tôi mà mợ cho rẻ, mua được nụ cười mới quan trọng, mợ còn nhấn mạnh bác mua đủ cặp, mợ nói đúng lắm.”


Phải, nụ cười ấy ánh mắt ấy đã để lại cho tôi những rung động của giây phút ban đầu mới gặp, cô bé ấy vừa đẹp vừa dễ thương và duyên dáng đấy chớ, má nhắc lại: “Sao con? nghe lời má bằng lòng đi con, lớn tuổi rồi kén chọn gì nữa.”


Tôi nói cô ấy còn nhỏ thua con cả chục tuổi khó coi quá má ơi – biết bao người lớn tuổi lấy vợ trẻ đó sao? Ðàn bà đẻ vài đứa là già liền con khéo lo, sợ con bé chê con không chịu đó thôi. Má nói cả hơi dài để khen cô bé và cũng thuyết phục tôi. Tôi mỉm cười gật đầu đồng ý.


Cậu tôi và bố nàng là chỗ quen biết ở cùng đường phố, thường gặp nhau nên tôi cũng bớt ngỡ ngàng khi tiếp chuyện, cậu giới thiệu tôi là cháu ở xa mới về thăm nhà. Tôi ngồi nghe hai người nói chuyện và chỉ trả lời những gì họ hỏi, trong lúc chuyện trò bố nàng cũng có ít nhiều cảm tình dành cho tôi. Trước khi ra về bố siết chặt tay và mời tôi có dịp lại thăm bố.


Trước khi lên Pleiku những chiều kế tiếp tôi “lì đòn” trở lại gian hàng nàng để mua thêm ít đồ không cần thiết chủ yếu để nhìn, để ngắm cái đẹp và nụ cười “đáng giá ngàn vàng.” Hình như linh tính báo cho nàng biết trước điều gì, nên nàng rụt rè e thẹn khi tiếp chuyện cùng tôi, càng e thẹn càng rụt rè bao nhiêu thì cái đẹp cái duyên dáng của nàng lại nổi bật bấy nhiêu, tôi năn nỉ và cuối cùng xin được địa chỉ để viết thư cho nàng.


Những lần về phép sau, tôi mạnh dạn tới thăm ba mẹ nàng hay đúng hơn gặp nàng để nhìn tận mắt hình bóng mà mình đã mang theo trong suốt thời gian về phép. Ban đầu, nàng còn e thẹn không mạnh dạn, dần dần nàng cũng thích thú nghe tôi kể những chuyện của đời phi công trên bầu trời Tây Nguyên, ngang dọc bay qua với biết bao hiểm nguy nơi chiến trường, tàu dính bao nhiêu vết đạn mà vẫn lao vào vòng chiến, những lúc trời xấu mây bao phủ cả vùng trời vẫn cố gắng bay qua không hề sợ hiểm nguy nào cả, nàng càng nghe từ chỗ lo lắng sợ sệt đến chỗ càng thích thú say mê, cái nhút nhát thẹn thùng ban đầu của nàng cũng bớt, dạn dĩ dần và có… cảm tình với tôi nhiều hơn.


Sự thúc đẩy của má, má nói cưới vợ phải cưới liền tay, chớ để lâu ngày thiên hạ gièm pha, tôi trì hoãn mãi cũng không được má còn bảo hôn nhân đi trước hạnh phúc theo sau là chuyện thường, nếu con yêu thương thật thì tình yêu sẽ đến ngay, đừng chần chờ gì nữa nghe con.


Tại nhà nàng chúng tôi có một không gian riêng để gặp nhau, để tìm hiểu nhau thêm, và nơi đây lời cầu hôn của tôi được nàng chấp thuận với một yêu cầu: “Thong thả tiến tới hôn nhân nghe anh, em mới mười tám còn nhỏ quá anh ơi,” rồi nàng hỏi anh được bao nhiêu tuổi, tôi không dám trả lời thật, bớt lại năm tuổi nàng vẫn hồ nghi nhưng không sao, yêu nhau tuổi tác đâu có thành vấn đề phải không anh? Ðừng gọi anh bằng chú nghe em? Chúng tôi cùng cười và… nụ hôn đầu đời nàng đón nhận cho một tình yêu mới nở vâng, tình yêu của một người con gái mới lớn mới chập chững vào đời, nụ hôn còn vụng về còn sợ sệt trong vòng tay siết chặt, thì làm sao tôi không cảm nhận được tình yêu, không ngất ngây theo nhịp đập của tim nàng.


Chọn được ngày lành tháng tốt hai bên gia đình quyết định tổ chức lễ đính hôn, buồn thay những ngày trước và sau lễ, chiến trường ở Tây Nguyên trở nên sôi động hơn bao giờ hết, tất cả nhân viên phi hành chúng tôi bay liên tục từ sáng đến chiều để yểm trợ chiến trường cho sự sống còn của quân bạn, cho sự cư an tư nguy. Vì tình đồng đội vì tình chiến hữu, tôi phải vắng mặt trong đám hỏi quan trọng của đời mình, để phục vụ cho đại sự cho bình an tổ quốc, nên ngày lễ hứa hôn chỉ có cô dâu còn chú rể chẳng thấy đâu. Em có buồn không em? Không có anh bên để dìu em từng bước trong bộ đồ cưới đẹp nhất, cho em mạnh dạn bước ra trình diện hai họ không em? Chắc em không buồn đâu nhỉ, dầu không có anh, em vẫn mạnh dạn vẫn vui vì em biết anh hy sinh tình riêng để lo cho đại sự là cuộc chiến hôm nay phải không em?


Em phụng phịu với giọng trách yêu “hổng chịu đâu, hổng chịu đâu” anh gạt em, mới đám hỏi đó chưa được mấy ngày đã lo tính chuyện đám cưới, em mới mười tám để cho em lớn chút nữa đi, em mắc cỡ lắm nghe anh. Càng phụng phịu bao nhiêu cái duyên dáng nét dễ thương càng hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Hơn bao giờ hết tôi mới cảm nhận được người vợ thật sự của mình là đây sẽ cho mình và gia đình những gì mình mong ước nhất.


Nhờ sự giúp đỡ của hai bên gia đình, những ngày cận Tết của năm ấy đám cưới chúng tôi được tổ chức thật tươm tất thật trang trọng, một đám cưới mọi người nhìn vào ai ai cũng không tiếc lời khen ngợi. Ðể bù lại sự vắng mặt của chú rể trong ngày đính hôn, thì hôm nay từ Pleiku chỉ huy trưởng lái máy bay chở sáu vị chức sắc trong phi đoàn về dự tiệc cưới của chúng tôi, thật hạnh phúc quá phải không em, người vợ yêu quí của anh. Và từ đây cô dâu đã biết mặt người anh cả cùng những đồng đội của chú rể trong phi đoàn.


Cưới nhau xong là đi, vâng là trai thời chiến chúng tôi chỉ gần nhau được bốn ngày, bốn ngày ấy thật hạnh phúc và quí giá quá, mình đã đưa nhau đến đỉnh tuyệt vời của tình yêu, của bến bờ hạnh phúc, mặc dầu chưa có một tuần trăng mật cho nhau sau ngày cưới nhưng nàng không buồn nàng vẫn vui bởi chồng mình là lính.


Mới cưới nhau đã vắng chồng ở nhà một mình, thật buồn, bao nhớ nhung bao lo toan biết nói cùng ai, may cũng còn mẹ và chị chồng thương yêu, đùm bọc chỉ vẽ cho những gì chưa biết, sự yêu thương đùm bọc ấy làm cho cả ba gần gũi lại nhiều hơn xem nhau như ba mẹ con ruột rà thật sự, một hoặc hai tháng tôi cũng có năm bảy ngày phép về thăm em để lấp đi bao nhớ nhung trống vắng của những ngày xa cách, tôi xin phép má đưa em lên đơn vị sống cùng tôi vài tháng.


Dãy phòng chúng tôi ở trên đồi tận cuối đường bay nên lúc nào cũng thấy rõ máy bay phi đoàn mình lên xuống, phòng độc thân dành cho một người vừa kê đủ một giường một tủ cá nhân và một bàn nhỏ đọc sách hoặc viết thư, xung quanh phòng được che chắn nhiều lớp bao cát để chống pháo kích. Từ ngày có vợ, phòng ốc trở nên ngăn nắp, gọn gàng, sạch sẽ nền nhà luôn luôn sạch bóng không còn lộn xộn như trước. Cũng chừng đó vật dụng nhưng khi qua tay vợ sắp xếp sao thấy rộng rãi, mát mẻ hơn nhiều. Bữa cơm nào cũng ngon cả tôi khen tài nghệ làm bếp của nàng đáo để. Nàng không nhận lời khen, đổ thừa má dạy em nấu cho anh ăn đó, câu trả lời khôn khéo và dễ thương quá hở em?


Chiều chiều sau giờ rảnh em đứng nhìn từ đồi xuống cuối đường bay, những con chim sắt sau một ngày uốn lượn mệt mỏi với những phi vụ hành quân trở về tổ ấm, từng chiếc rồi từng chiếc đáp nhẹ xuống đường băng chạy dài đến khuất tầm mắt, chắc trong số đó cũng có chồng mình đang ngồi lái, mình hãnh diện chồng biết lái máy bay, mình cũng biết lái phi công như chồng đấy chứ.


Ở trong cư xá Không Quân Pleiku thời gian, em biết được gần hết chiến hữu cùng các chị vợ yêu thương của bạn chồng, nơi đây em đã chứng kiến bao nhiêu đòng đội bạn ra đi không trở lại, cái vui cái buồn đời lính em cũng chia sẻ ít nhiều, đôi lúc suy tư có chồng pilot sao mà hồi hộp quá mỗi lần chồng hành quân là mỗi lần lo lắng, em luôn cầu nguyện cho chồng và tất cả đồng đội của chồng được bình an trong mọi phi vụ hành quân.


Tình hình chiến sự trở nên khốc liệt hơn, hàng đêm không biết bao đợt pháo kích phóng vào phi trường, những tiếng rít kéo dài của tầm đạn, tiếng nổ kinh hồn làm nàng sợ sệt nằm co ro bên chồng thầm cầu nguyện. Nàng lúc nầy đang mang thai đứa con đầu lòng, chạy vội theo chồng xuống hầm trú ẩn bị té nhào, may mà không sao.


Sợ nguy hiểm sẽ đến vợ con nên hôm sau tôi đưa vợ về lại Ðà Nẵng. và từ đó căn phòng không còn tiếng cười tiếng nói chào đón rồn rã mỗi khi chồng về. Vắng em căn phòng lại buồn bã, đâu còn ngăn nắp nữa, đâu còn những bữa cơm ngon em nấu cho chồng, chỉ còn chăng là gạo sấy cùng thịt hộp cho qua bữa thế thôi.


Từ ngày mới bước chân lên Pleiku thấm thoát gần hai năm rưỡi rồi, nơi đây phi trường còn vắng vẻ lưa thưa, hôm nay đã nhộn nhịp hẳn, bao nhiêu dãy nhà mọc lên bao nhiêu máy bay đậu kín chỗ. Tôi được lệnh chuyển đơn vị. Cầm lệnh thuyên chuyển trên tay, với biết bao kỷ niệm vui buồn trỗi dậy, nơi đây tôi cùng đồng đội sát cánh bên nhau, những địa danh như Pleime Dakto BenHet Charly Tân Cảnh rồi qua tận đất Lào, nhà thủy tạ Biển Hồ Cam Pu Chia,… nơi đâu cũng để lại dấu ấn của cánh bay mình, những phi công như Huỳnh Mười người bạn cùng khóa cùng chịu đựng số phận “vịt đẹt” như tôi, nào Ðoàn Phan, Khải lửa Mr Di (Ổi) Việt bị đạn dịch bắn vào bụng cũng ráng đáp an toàn để nhập viện rồi đi đâu cái bịt nylon cũng ở bên mình… Quan sát viên như Ðức (người cày cỏ ruộng) Ðoàn Lương, Xuân, Nu, Minh Nguyệt, Ðôn (lò) và biết bao nhiêu bạn nữa là những người thân thương nhất cùng tôi sống chết trên bầu trời đầy lửa đạn, giờ đây tôi chia tay các bạn, giã từ phi trường, các địa danh quen thuộc, thành phố Pleiku và các biệt đội là nơi đã để lại cho tôi biết bao vui buồn của đời lính.


Về lại Ðà Nẵng của đất Quảng mến yêu, tôi cũng tiếp tục chiến đấu như các bạn đang chiến đấu ở đây vậy. Chiến trường miền Trung sôi động hơn nhiều, tôi lao mình vào nơi khói lửa ngay từ chiến trường nầy đến nơi biệt phái khác, vẫn nhớ Pleiku thân yêu, vẫn nhớ những nơi biệt phái mình đã qua, để lại nơi đây biết bao kỷ niệm, biết bao tình cảm của người lính độc thân xa nhà mà khó ai tránh khỏi.


Lấy vợ thấm thoát được ba năm, đã có hai con một trai một gái thật hạnh phúc quá. Nhớ lại lời má “hôn nhân tới trước hạnh phúc theo sau” thật không sai chút nào, có vợ biết yêu thương lo lắng cho vợ, cũng biết chiều chuộng khi em làm nũng, có cho nhau tình yêu thì mới nhận được hạnh phúc phải thế không em? Vợ tôi lúc nầy vừa buôn bán vừa lo con dại bận rộn tối ngày mà chẳng đòi hỏi nơi tôi một sự giúp đỡ nào cả, ngày qua ngày cuộc sống vẫn hạnh phúc êm đềm trôi qua, một hôm vợ nói nhỏ vào tai em có bầu đứa nữa anh, độ sáu bảy tháng thôi anh có con bồng, như vậy là ba năm ba đứa đó, chừa và tha bớt cho em đi nghe ông chồng yêu của em, rồi em cười ôi hạnh phúc quá.


Một hôm tôi ghé qua nhà L. gặp em nàng cho biết, chị L. có chồng sau anh một năm bây giờ chị có được hai con. Vợ chồng chị thuê nhà ở xa đây lắm, em hỏi anh còn nhớ chị không? “Nhắc chi chuyện đau lòng ấy em ơi” tôi ngậm ngùi không trả lời được gì cả. Tôi cũng xót xa cũng đau lòng cho một mối tình đẹp đã qua trong đời mình.


………


Tình hình chiến sự lúc nầy trở nên bi đát, tin xấu từ mọi nơi dồn dập đến, Ban Mê Thuột, Pleiku mất rồi đến Ðà Nẵng, và cuối cùng lịch sử cũng sang trang. Chiến tranh chấm dứt, đồng đội tan rã mạnh ai nấy chạy, tôi không thể bỏ vợ bầu con thơ trong lúc nầy mà chạy tìm đường thoát thân được, đành ở lại chịu chung số phận cùng những người bại trận. Một điều thật cay đắng bây giờ mới thấy được chúng ta là những con ong thợ hút nhụy về xây tổ hì hục từ sáng đến chiều tạo những chiến công về dâng cho thượng cấp, khi tan hàng thượng cấp âm thầm bỏ chạy không một lời từ biệt đồng đội anh em


Tôi lên núi cùng anh em bại trận, để trải dài những ngày tù tội, sáu tháng sau như lời vợ nói, thằng cu thứ ba ra đời. Vừa sung sướng lại vừa lo lắng cho hoàn cảnh khó khăn của vợ chưa đầy hai mốt đã ba đứa, đứa dắt đứa bồng đứa khóc o oe trong nôi đòi sữa mẹ mà phải bôn ba chịu khó xoay xở cho qua ngày khi không có chồng bên cạnh. Với thân gầy lặn lội hai vai gánh nặng tìm kế mưu sinh cùng mẹ chồng già yếu để lo cho con dại, cho chồng ở tù trên núi xa. Cái tuổi của em đáng lẽ em còn bay còn nhảy còn hồn nhiên như bao người con gái khác vẫn còn vui chơi với bạn bè thỏa thích, nhưng em không buồn em không trách phận, em vẫn vui chịu đựng mọi khó khăn để nuôi con thăm chồng khi được phép. Mình cứ tưởng đàn ông mới là cực khổ gian nan cận kề cái chết qua từng đường tơ kẽ tóc lúc ra mặt trận hoặc gian nan lội suối trèo non lao động vất vả tay sướt chân trầy bởi gai rừng của những ngày tù tội, đâu có thể so bằng cái khó khăn cái thiếu thốn lo toan từng bửa cho con trẻ, khi con ốm đau một mình chữa trị cho con, cái cần thiết cho bản thân cũng chẳng cần, bên tai luôn nghe những lời xỉ mắng nào vợ sĩ quan ngụy nào giặc lái ác ôn, em cũng cúi mặt làm ngơ chỉ lo chắt chiu từng đồng từng cắt để bới xách cho chồng, thật vĩ đại quá phải không em?


Sự chịu đựng khó nhọc và cố gắng làm ăn cũng được đền đáp công lao, cố xoay xở em mua được căn nhà nhỏ ngay đường phố có chỗ buôn bán, có chỗ cho mẹ già cùng bốn mẹ con trú ngụ.


Sau hai năm tù “cải tạo,” tôi được trở về sum hợp với gia đình, ngạc nhiên cùng mừng rỡ em ôm chồng mừng mừng tủi tủi, nghẹn ngào không nói được lời nào cả.


Mọi quá khứ đã đi qua bây giờ chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới, cuộc sống của tù binh trở về với nhiều nghề bị hạn chế nên tôi chỉ biết phụ giúp vợ buôn bán, chăm lo các con, dần dần cuộc sống cũng thay đổi, sự hạn chế nghề nghiệp của chúng tôi cũng bớt đi đáng kể. Tôi cùng vợ ra sức làm, trời không phụ lòng chúng tôi mua được nhà khác khang trang rộng rãi hơn, con cái cũng lớn dần theo thời gian cũng có được trình độ để vào đời có công ăn việc làm có vợ có chồng, tất cả có cháu cho chúng tôi ẵm bồng để đợi tuổi già ghé đến.


Tình cờ tôi gặp lại L. ở nhà người thân, mặt giáp mặt mà lòng xót xa cho một mối tình đỗ vỡ, tôi cố tình thờ ơ lạnh lùng như không biết những gì nàng nhắc lại, lý trí vẫn còn sáng suốt, tôi cố tình làm vậy cốt để nàng quên tôi, xem tôi như người tình phụ bạc để nàng được hạnh bên người chồng thân yêu của mình, để tôi được hoàn toàn là lá chắn là chỗ dựa vững chắc nhất của vợ con trong lúc nầy và mãi mãi.


Nghĩ lại tình cảm trải qua trong cuộc đời dù chai lì cho mấy rồi cũng có một phút nào đó để tâm tư lắng đọng để cho mình ngẫm nghĩ…


Chuyên đã qua đi tình cảm hạnh phúc bên nhau trên bốn chục năm rồi, mình chưa một lời nói nặng cho nhau chưa một lần làm buồn cho nhau phải không em? Hạnh phúc luôn bao quanh bên ta phải không em?


Anh đã trải hết lòng mình trên giấy để em hiểu tận đáy lòng anh như anh đã hứa là sẽ kể cho em nghe về “Người Ấy” rồi đó, vợ yêu dấu của anh.


Bắc Ðẩu Phạm Ðắc Giáp

Lược sử một quân đội anh hùng bị bức tử


Chính Biên


 


Một quân đội được gọi là anh hùng khi những người lính trong quân đội đó đã nêu cao được tinh thần chiến đấu, từng là tiền đồn của thế giới tự do sau Ðệ II Thế Chiến.


Quân đội ấy được khai sinh từ một vận nước đầy bất trắc khi khối cộng sản quốc tế đang trên đà nhuộm đỏ hơn 1/3 thế giới. Hai mươi năm người lính VNCH đã giữ vững được tiền đồn này bằng sự hy sinh gần như cả một thế hệ tuổi trẻ miền Nam để sau cùng phải kết thúc bằng những cái chết kiêu dũng của hàng chục, có thể là cả hàng trăm các cấp chỉ huy cao thấp cũng như binh sĩ.


Người xưa đã nói, “không thể đem thành bại mà luận được anh hùng.” Thực tế lại hơn một lần chứng minh như thế.


Nên từ những ý nghĩ đó, người lính VNCH dù nay không còn trong quân ngũ nhưng hầu như ai cũng nghĩ mình chưa rời được khỏi quân đội của mình. Thế nên mới có cả một phong trào Phục Quốc những năm sau 30 tháng 4, 1975 cả trong và ngoài nước. Thế nên mới còn những công cuộc tranh đấu tự do, nhân quyền cho Việt Nam trên khắp thế giới gây không ít trở ngại cho nhà cầm quyền Hà Nội để họ phải ra hẳn một nghị quyết, Nghị Quyết số 36 của đảng CSVN nhằm triệt hạ sự chống đối này.


Và, thế nên mới có cuốn “Lược Sử Quân Lực VNCH” của ba người lính Trần Ngọc Thống, Hồ Ðắc Huân và Lê Ðình Thụy (nay đã quá vãng). Một tướng lãnh nổi danh Hoa Kỳ từng nói: “Người lính không bao giờ chết, họ chỉ mờ đi.” Nhưng người lính VNCH không chỉ không bao giờ chết mà họ cũng không mờ đi bởi vì “Lược Sử QLVNCH” đã ra đời.


Cũng như các cuốn sách trước đó như “Chiến Tranh Toàn Tập” của một sĩ quan trẻ Nguyễn Ðức Phương (luận án tiến sĩ của ông), “Chiến Sự Binh Chủng Nhẩy Dù” của hai sĩ quan nhẩy dù, “Lược Sử Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến” của hội TQLC, “Lược Sử Quân Y QLVNCH” do Hội Quân Y ấn hành, “Hải Quân VNCH và Cuộc Chiến Hoàng Sa,” Tạp chí Ða Hiệu của Quân Trường Võ Bị Quốc Gia, tạp chí Biệt Ðộng Quân của Hội BÐQ, “Lược Sử Không Quân VNCH,” do Hội Không Quân VNCH Úc Châu ấn hành và biết bao nhiêu sách báo mà các cựu chiến sĩ VNCH đã viết lại mục đích chỉ là để cho các thế hệ sau biết về sự chiến đấu của cha anh như thế nào để quyết tiêu diệt cái ác cộng sản cho con cháu biết mà không để cho nó tồn tại.


Cuốn “Lược Sử Quân Lực VNCH” của ba người lính Trần Ngọc Thống, Hồ Ðắc Huân và Lê Ðình Thụy là một đóng góp to lớn vào công cuộc làm sống lại một quân đội anh hùng bị bức tử nhưng “không bao giờ mờ đi được.”

Chu Minh Quân muốn khám phá nụ hôn ‘phê’ cỡ nào

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) –“Ðây là buổi ra mắt chính thức của Quân với khán giả tại Nam California,” ca sĩ Chu Minh Quân tâm tình với nhật báo Người Việt về đêm nhạc mang chủ đề “Hôn” của anh, sẽ được bắt đầu vào lúc 8 giờ 30 tối hai ngày Thứ Sáu và Thứ Bảy 18, 19 Tháng Năm tại hội quán Lạc Cầm, 15041 Moran St., Suite 103-104, Westminster CA 92683.



Ca sĩ Chu Minh Quân. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Sau hơn hai năm trở về từ Việt Nam, ca sĩ Chu Minh Quân âm thầm tập dượt, rèn luyện từ giọng ca, cách thức biểu diễn đến cách giao lưu với khán giả như thế nào để cuốn hút sự chú ý của mọi người khi anh đứng trên sân khấu.


Hai năm trôi qua, người ca sĩ ấy vẫn có những buổi đi hát ở những sân khấu vòng quanh Quận Cam hay thỉnh thoảng là những chuyến đi trình diễn xuyên bang, anh nói: “Thời gian là sự thử thách rất lớn đối với Quân, suốt quãng thời gian qua Quân chưa bao giờ ngừng nghỉ luyện tập cũng như trau dồi kỹ năng khi mình đi hát như thế nào.”


Có nhiều ca sĩ, nhạc sĩ đã có nhận xét rất tốt về giọng hát của Chu Minh Quân như nhạc trưởng Thomas Ngô đã có lần phát biểu: “Chu Minh Quân là khuôn mặt trẻ, anh có giọng hát mang rất nhiều triển vọng, tôi tin tưởng Chu Minh Quân sẽ là người ca sĩ chiếm được nhiều cảm tình cũng như ủng hộ từ khán giả, người hâm mộ, nhất là khi anh đứng trên sân khấu để chuyển tải đến khán giả những tình khúc ướt át, được nhiều người yêu thích.”


Khi người viết hỏi anh: “Tại sao lại chọn chủ đề chỉ có một chữ, mà lại là ‘Hôn’ mà thôi?” anh cười, cho biết: “Vì lúc này Chu Minh Quân còn độc thân nên cũng muốn khám phá nụ hôn thắm thiết sẽ ‘phê’ cỡ nào?” Anh nói tiếp: “Thật ra ‘Hôn” đây không phải là chỉ hôn người yêu mà hôn còn mang ý nghĩa nụ hôn âm nhạc, bởi lẽ show nhạc ngày 18, 19 Tháng Năm này sẽ là show nhạc khẳng định tiếng hát của Chu Minh Quân bước hẳn ra sân khấu giữa những tràng vỗ tay nồng nhiệt và sự đón nhận, ủng hộ của khán giả từng hâm mộ tiếng hát của Chu Minh Quân.”


Ðược biết trong đêm nhạc giới thiệu tiếng hát của anh, người ca sĩ ấy sẽ trình bày khoảng 15 ca khúc của các nhạc sĩ như: Ðoàn Chuẩn-Từ Linh, Văn Phụng, Phạm Duy, Lê Uyên Phương, Anh Bằng, Ngô Thụy Miên, Ðức Huy.


Dẫn chương trình là hoa hậu Hằng Ny.


Chất giọng của Chu Minh Quân là tenor trầm lắng, anh có một làn hơi phong phú, nhẹ nhàng khi bài hát lên đến cao trào.


Chu Minh Quân, một người trẻ, giàu năng lực và tấm lòng yêu nghề, yêu nghệ thuật, biết quý trọng khán giả.


Chu Minh Quân trong làng văn nghệ hải ngoại là điểm sáng, viên ngọc quý đang dần tỏa ra sức nóng, hấp lực của nó.


Và như anh nói, chương trình mang chủ đề “Hôn” hay giới thiệu tiếng hát của anh sẽ là bước đi chậm nhưng chắc, chủ yếu để khẳng định con đường ca hát chẳng những là nghề mà còn là nghiệp mãi mãi không bao giờ anh rời xa sân khấu, khán giả.

Ca sĩ Gia Huy với CD mới ‘Chùa Tôi’

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Nhân mùa lễ Phật Ðản, ca sĩ Gia Huy vừa gửi đến nhật báo Người Việt tác phẩm CD tiếng hát Gia Huy- Tâm Ca 10 mang chủ đề: “Chùa Tôi.”



Ca sĩ Gia Huy. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Tấm ảnh hình bìa của CD “Chùa Tôi” mang sắc thái Á Ðông, với bìa sáng, màu sắc trang nhã và rất đẹp.


Ðẹp từ tấm hình Gia Huy trong bộ áo màu trắng sang trọng, đôi mắt nhắm nghiền như đang tận hưởng những tiếng kinh kệ kỳ diệu và ngay đằng sau lưng anh là hào quang sáng chói đang tỏa sáng từ Ðức Phật Bồ Tát.


“Cứ mỗi năm đến lễ hội Quan Âm và lễ Phật Ðản, Gia Huy đều cho trình làng 1 tác phẩm CD, và năm nay cũng không ngoại lệ, CD ‘Chùa Tôi’ là một lời cám ơn đến tất cả Phật tử và quý vị đã từng thương yêu Gia Huy qua dòng nhạc đạo,” ca sĩ Gia Huy nói về tác phẩm CD mới của anh.


CD “Chùa Tôi” gồm 10 ca khúc như: Một Niềm Hy Vọng, Chùa Tôi, Diệu Pháp Âm, Trở Về Cát Bụi, Lạy Phật Quan Âm, Mẹ Tôi, Phật Giáo Việt Nam, Bước Chân Thái Tử Tát Ðạt Ða, Tình Mẹ Mãi Trong Con, Bài Ca Chữ Hiếu.


Bonus là bài hát Karaoke: Phật Giáo Việt Nam.


Tất cả 10 nhạc phẩm kể trên được mang ra từ những nhạc sĩ Giác An, Chúc Linh, Lê Dinh, Hàn Châu, Võ Tá Hân, Lê Cao Phan, Mạnh Cường, Thùy Lâm Synh, Trọng Nghĩa.


Các ca khúc đều chuyên chở tiết tấu nhẹ nhàng và các lời bài hát rất đẹp.


Hai khách mời góp tiếng hát chung với Gia Huy là các ca sĩ: Y Phương, Hà Thanh Xuân.


“Nhắc đến nhạc Phật là phải nói đến giọng hát của Gia Huy, hầu như sau 10 năm mang tiếng hát của mình đi khắp nơi với sự truyền bá nhạc hát về đức Phật từ bi, nay ca sĩ Gia Huy đã chinh phục được các thầy cũng như Phật tử khi chấp nhận tiếng hát của anh dính liền với dòng nhạc đạo này.” Anh Lâm Nguyễn, cư dân của Westminster, nói về ca sĩ Gia Huy và nhạc Phật.


Thật vậy, như lời tâm tình của ca sĩ Gia Huy cho biết: “Hát nhạc Phật không phải là dễ được khán giả chấp nhận, bởi vì khi bạn chuyển tải nhạc Phật, bạn phải hát bằng tâm tình đến từ trong tim,” Gia Huy nhấn mạnh anh không phải là người đầu tiên hát nhạc Phật Giáo nhưng anh là người được khán giả chú ý nhiều nhất mỗi khi anh hát nhạc Ðạo.

Ðêm văn nghệ ‘Em Dấu Yêu!’ tại nhà hàng Emerald Bay

 


SANTA ANA (NV) – Cuối tuần lễ vừa qua, nhạc sĩ Anh Tài đã có cuộc gặp gỡ với phóng viên nhật báo Người Việt, anh cho biết chương trình văn nghệ mang chủ đề “Em Dấu Yêu” sẽ được bắt đầu lúc 7 giờ tối ngày Thứ Sáu, 18 Tháng Năm, tại nhà hàng Emerald Bay, 5015 W. Edinger Ave., #V, Santa Ana CA 92704.



Ca sĩ Thu Trang. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Theo ca sĩ Thu Trang cho biết chương trình văn nghệ “Em Dấu Yêu” cũng là buổi ra mắt CD “Tình Mãi Ngu Ngơ” với tiếng hát của cô và giới thiệu đặc san trường sinh học Dasira Narada.


Ca sĩ Thu Trang tên thật Huỳnh Thu Trang, cô bắt đầu đi hát từ năm 1997, kể từ năm 1999 đến 2002 cô liên tiếp đoạt rất nhiều giải thưởng trong các cuộc thi tuyển tại Ðà Nẵng, Hà Nội và Sài Gòn.


CD “Tình Mãi Ngu Ngơ” gồm 10 ca khúc vừa nhạc trẻ và nhạc tiến chiến, những nhạc phẩm gồm có: Còn Gì Ðâu, Rồi Như Ðá Ngây Ngô, Từng Bước Chân Âm Thầm, Phút Cuối, Tình Mãi Ngu Ngơ, Cho Người Tình Lỡ, Ðến Bên Em, Biển Tình, Chén Ðắng, Em Dấu Yêu Ơi.


10 ca khúc kể trên từ những nhạc sĩ như Anh Tài, Lam Phương, Trịnh Công Sơn, Y Vân, Hoàng Nguyên, Quốc An, Trương Lê Sơn, Cao Xuân Hùng.


“Ðây là tác phẩm CD đầu tiên của tôi sau 10 năm sinh hoạt văn nghệ,” ca sĩ Thu Trang nói về tác phẩm CD của cô, đồng thời cô cho biết ngày 18 Tháng Năm cũng là ngày chính thức cho trình làng đứa con tinh thần của mình.


Trong chương trình sẽ có một lực lượng anh chị em nghệ sĩ hùng hậu đến chia vui như Quốc Khanh, Thiên Kim, Hồ Hoàng Yến, Thanh Mai, Trizzie, Anh Thư, Thanh Thủy, Fatima, Dương Yến Nhu, Anh Tài.


Những khách mời đặc biệt như Quốc Anh, Nguyên Khang, Lillian, Ngọc Thúy, Nguyên Phong, ND Chris, Minh Trân, Phương Thảo, Quang Tuấn, Thương Linh, Huy Hoàng, Hồng Nhân, Uyên Hứa, Bạch Trúc, Kim Phương, Phương Thảo, Vivi, Kim Khánh, Hồ Kim Hiếu, Thu Thảo, Vy Vân, Thy Châu, Ngọc Hồ, Thanh Tùng, Bảo Beegees.


Ca sĩ Thu Trang cho biết vì có quá nhiều ca nghệ sĩ tham gia chương trình nên có thể cô sẽ trình bày khoảng 6 bài hát trong tác phẩm CD của cô.


Ðề cập đến phần nội dung nhạc sĩ Anh Tài nói: “Ðặc biệt trong phần đầu mở màn chương trình sẽ là phần biểu diễn sống động của ban nhạc Mỹ tên Counterfeit Distortion.”


Giá vé: Super VIP – VIP $50, $30 (Bao gồm ẩm thực).


Mọi chi tiết xin liên lạc: Nhạc sĩ Cao Xuân Hùng: (714) 800-9278 (Ð.T.)

Năm chuyện phải làm trước khi bán nhà

 


Quyết định niêm yết căn nhà của bạn để bán là một thời điểm quan trọng. Nó có nghĩa bạn sẽ bước sang một giai đoạn mới của đời sống, bất kể căn nhà sẽ lớn hơn hay nhỏ đi.



Hãy bỏ ra một chút thì giờ để xem xét những lời khuyên sau đây về những gì mà người bán nào cũng phải làm trước khi họ đặt căn nhà của họ lên thị trường.


-Tổ chức giấy tờ của bạn:


Mọi chủ nhà đều phải có một danh sách chi tiết về mọi sửa chữa, cập nhật và cải tiến mà họ đã thực hiện trong quá khứ. Ðiều này sẽ giúp địa ốc viên của bạn biết những gì cần được nói tới trên danh mục quảng cáo. Bạn đã thay mái nhà trong năm 2011 hoặc lắp đặt một máy đun nước mới trong năm 2009 phải không? Ðây là những đặc điểm giúp dễ bán nhà bởi vì chúng có nghĩa người mua sẽ ít việc phải làm hơn trong tương lai.


Cũng bao gồm trong danh sách này là bất cứ tin tức nào về việc bảo hành nhà. Những bảo hành này rất có thể sẽ đi cùng với việc chuyển quyền sở hữu căn nhà.


-Sẵn sàng dọn dẹp bừa bộn:


Ngay cả trước khi bạn chính thức đưa căn nhà của bạn vào danh sách nhà bán, bạn nên khởi sự tống khứ những thứ mà bạn không cần. Bắt đầu bây giờ sẽ có nghĩa việc dọn dẹp sẽ kỹ hơn và ít vội vã hơn.


Hãy khởi sự với một buồng chứa quần áo và đồ lặt vặt trong nhà và từ đó mở rộng ra toàn thể căn nhà. Hãy phân loại những thứ sẽ vứt bỏ, giữ lại, bán, và đem cho.


Mở một vụ “yard sale” là một đường lối tuyệt hảo để bỏ túi một ít tiền lẻ trong khi giảm bớt số lượng những đồ vật mà bạn sẽ có trong nhà khi người mua tới coi nhà và rồi bạn sẽ phải đóng thùng và di chuyển khi dọn nhà. Việc làm đó chỉ có lợi chứ không hại gì.


-Làm sạch và tiếp tục làm sạch hơn:


Những căn nhà bẩn thỉu là một điều thực sự làm nản lòng người mua. Bây giờ là một thời điểm tốt để chùi rửa những bức tường, làm cho sơn bóng lên, và làm sạch thật kỹ toàn thể căn nhà của bạn. Thảm của bạn có cần giặt hay không? Hãy xem xét việc thuê một máy giặt thảm hoặc thuê một công ty giặt thảm chuyên nghiệp tới và làm mới những tấm thảm của bạn.


Vả lại, có nhiều triển vọng là người mua sẽ yêu cầu bạn thực hiện điều này khi đến lúc đóng hồ sơ. Bạn sẽ làm trước khi họ đòi hỏi và có một căn nhà sáng loáng để trưng ra.


-Kiểm tra nhà:


Bạn có nghĩ rằng chỉ những người mua mới cần những cuộc kiểm tra hay không? Thực hiện một cuộc kiểm tra trước khi bán có thể có nghĩa nhận diện những khu vực có vấn đề. Có thể bạn không biết rằng nền nhà của bạn cần sửa chữa. Ðiều này sẽ ảnh hưởng trầm trọng tới giá nhà mà bạn liệt kê. Ðó là cách tốt nhất để chuẩn bị và thực tế trong thị trường ngày nay.


-Thực hiện những sửa chữa hoặc ước lượng phí tổn:


Việc kiểm tra của bạn có thể sẽ để lại cho bạn một danh sách những thứ cần phải sửa chữa, lớn và nhỏ. Nên nhớ rằng những người mua tương lai cũng sẽ có một cuộc kiểm tra căn nhà của bạn và sẽ tìm ra cũng những vấn đề này. Hãy chặn trước và thực hiện vài sửa chữa. Bạn có thể muốn xúc tiến với những sửa chữa lớn. Nếu không, ít ra hãy bảo đảm có những bản ước tính để chuẩn bị đầy đủ cho những cuộc thương lượng (bạn sẽ biết phí tổn thực sự bao nhiêu) hoặc bạn có thể cung cấp những ước tính cho người mua.


-Khởi sự dàn cảnh:


Dàn cảnh cũng giống như sửa soạn căn nhà của bạn cho cuộc hẹn hò đầu tiên của nó. Bạn nên cho người làm sạch và chưng diện nó. Ðiều này có nghĩa gia tăng sự hấp dẫn khi nhìn từ ngoài đường với phong cảnh gọn gàng, sơn mới và hoa. Nó có nghĩa xếp đặt lại đồ đạc trong nhà và cất dọn sự bừa bộn.


Xin chúc mừng bạn về quyết định bán nhà của bạn. Hãy mạnh dạn thực hiện một bước đầu tiên tốt đẹp bằng cách làm theo những lời khuyên hiệu quả và đúng đắn này. (n.n.)

Nhiều dấu hiệu khuyến khích người Mỹ mua nhà

 


Theo cuộc thăm dò Tháng Ba 2012 trên toàn quốc về thái độ của người tiêu thụ, do Fannie Mae thực hiện, một biến chuyển trong vài dấu hiệu then chốt của thị trường nhà đất khiến nhiều người tiêu thụ có thể sẽ xem xét việc mua nhà.



Hiện có nhiều người Mỹ tiên đoán giá thuê nhà và giá mua nhà sẽ tăng trong năm tới. Hơn nữa, niềm tin trong quan điểm của giới tiêu thụ về triển vọng tài chánh của chính họ cũng đang ổn định trở lại. Những chiều hướng này có thể sẽ giúp thôi thúc người Mỹ mua một căn nhà, giữa lúc 73% người Mỹ hiện tin rằng bây giờ là một thời điểm tốt để mua một căn nhà, tăng từ tỉ lệ 70% trong Tháng Hai.


Ông Doug Duncan, phó chủ tịch và cũng là kinh tế gia trưởng của Fannie Mae, cho rằng các điều kiện đang kết hợp lại để khuyến khích người ta mua nhà. “Người Mỹ tiên đoán giá thuê nhà cho năm tới tiếp tục tăng, đạt tới mức cao kỷ lục trong cuộc thăm dò tháng này của chúng tôi. Ngày càng có nhiều người tiêu thụ tiên đoán lãi suất vay tiền mua nhà và giá nhà sẽ cao hơn trong 12 tháng tới, vài người cảm thấy rằng việc thuê nhà đang trở nên tốn kém hơn và sở hữu nhà là một lựa chọn ngày càng hấp dẫn hơn,” ông nói.


 


Làm chủ căn nhà và thuê nhà


 


Khoảng 33% những người trả lời cuộc thăm dò tiên đoán giá nhà sẽ tăng trong 12 tháng tới, nhiều hơn tháng trước 5%, là mức cao nhất trong 12 tháng qua.


Cuộc khảo sát cho thấy rằng, tính trung bình, người Mỹ tiên đoán giá nhà sẽ tăng khoảng 0.9% trong 12 tháng tới (tăng đôi chút so với tháng trước).


Ngoài ra, 39% người Mỹ nói rằng lãi suất vay tiền mua nhà sẽ tăng trong 12 tháng tới, cao hơn tháng trước khoảng 5%.


Tỉ lệ những người trả lời nói rằng bây giờ là một thời điểm tốt để mua tăng khoảng 3 điểm, lên tới 73%, là mức cao nhất trong hơn một năm, trong khi tỉ lệ những người trả lời nói bây giờ là một thời điểm tốt để bán nhà tăng một điểm, lên tới 14% trong tháng này.


Tính trung bình, những người trả lời tiên đoán giá thuê nhà sẽ tăng khoảng 4.1% trong 12 tháng tới, một mức tăng đáng kể so với Tháng Hai, và là con số cao nhất được ghi nhận cho tới nay.


Khoảng 48% những người trả lời cho rằng giá thuê nhà sẽ tăng, cao hơn tháng trước 3% và là mức cao nhất được ghi nhận cho tới nay.


Khoảng 66% những người trả lời nói họ sẽ mua căn nhà sắp tới của họ nếu họ sẽ phải di chuyển, tăng một điểm kể từ tháng trước, trong khi 30% nói họ sẽ thuê, cũng tăng một điểm so với tháng trước.


 


Nền kinh tế và tài chánh gia đình


 


Niềm tin đặt vào chiều hướng kinh tế không thay đổi trong tháng này, với 35% trả lời rằng họ nghĩ nền kinh tế đang đi đúng hướng, phù hợp với con số tổng cộng của Tháng Hai. Tỉ lệ những người nói nền kinh tế đang đi sai đường hơi tăng, từ 57% thành 58%.


Chỉ có 12% nghĩ rằng tình hình tài chánh cá nhân của họ sẽ tệ hơn trong 12 tháng tới, giống với con số Tháng Hai với tính cách giá trị thấp nhất trong hơn một năm, và bằng với mức Tháng Giêng năm 2011 với tính cách con số thấp nhất cho tới nay.


Khoảng 21% những người trả lời nói lợi tức của họ cao hơn đáng kể so với lợi tức của họ 12 tháng trước, tăng 1 điểm so với Tháng Hai, trong khi 63% nói tình trạng vẫn như cũ – phù hợp với những con số của Tháng Hai.


Khoảng 34% nói các chi phí của họ đã gia tăng đáng kể trong 12 tháng qua (một sự tăng nhẹ khoảng 1% điểm).


Ðể biết thêm chi tiết, xin viếng thăm www.fanniemae.com. (n.n.)

Vàng Ðen (Kỳ 98)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 98


 


Cả hai say mê nói chuyện đến nỗi, đôi khi Khun Sa đưa tay nhấc chiếc ly với trái lựu đạn đã rút chốt đưa lên miệng định uống, khi biết mình nhầm, hắn lại đặt xuống, với tay lấy ly rượu trước thái độ thản nhiên của Phong, vì chính Phong cũng đang mải mê. Bên ngoài, tình hình có vẻ thật sự yên tĩnh. Tiếng côn trùng vẫn rỉ rả hòa nhịp cùng vài tiếng gà gáy xa thoảng lại.


-Tôi có cảm tưởng ông là người Trung Hoa hơn là người Chan.


-Tại sao anh lại nghĩ vậy?


-Lúc đầu nghe ông hát tiếng Trung Hoa quá hay, tôi kết luận ông là người Trung Hoa.


-Cũng đúng một phần, tôi có hai dòng máu, Chan và Hoa.


-Từ Mã Hồng Sơn đến đây, tôi để ý thấy nhiều người Hoa, ông có thể giải thích?


-Chuyện này cũng hơi dài dòng. Ðể xem, tôi phải bắt đầu từ đâu nhỉ? Những người Hoa hiện đang sống khắp tiểu bang Wa, tiểu bang Shan (Chan) của tôi, miền Bắc Thái Lan và thượng Lào đều từ Trung Hoa đến bằng nhiều ngả và nhiều giai đoạn khác nhau, theo tôi hiểu. Nhóm đầu tiên tôi biết được là nhóm giặc Cờ Ðen, vào giữa thế kỷ 18, khoảng những năm 1845 đến 1870 gì đó. Nhóm này chạy khỏi Trung quốc vì một cuộc tạo phản không thành hay sao đó, nhưng tôi không nhớ rõ…


-… Giặc Cờ Ðen đã làm mưa, làm gió khắp thượng du Bắc Việt Nam. Nạn nhân chính của chúng là người Thái trắng và những sơn tộc khác tại thượng Lào. Sau này Ðèo Văn Trí, lãnh tụ của người Thái trắng đã thỏa thuận một trao đổi với Pháp để Pháp dẹp tan và đẩy lui giặc Cờ Ðen đến mãi đây. Còn chúng tôi là hậu thân của những người theo Tưởng Giới Thạch trước kia, họ có một vài hậu cứ nhỏ tại Miến Ðiện để trú ẩn. Cuối cùng binh đoàn của Tưởng thất trận toàn diện tại Trung Quốc. Năm 1949 những người lính cuối cùng theo Tưởng bắt buộc bị bỏ rơi, bị lính của Mao đuổi đến tận biên giới Thái Lan, Lào, Miến Ðiện. Cuộc mưu sinh hàng ngày khiến những người Hoa tụ lại gần nhau, gần những bộ tộc địa phương, dần dà hội nhập luôn vào địa phương ấy.


 


-Và ông nhận mảnh đất này làm quê hương.


-Ðúng vậy, tôi sanh ra tại đây, tại Lôi Mẫn (Loi Maw), lớn lên tại đây, tôi yêu từng bờ cây, bụi cỏ nơi tôi lớn lên. Tôi phải có bổn phận với mảnh đất đó. Tên thật của tôi không phải là Khun Sa. Tôi họ Chang, tên Sỹ Phú.


-Công việc làm ăn của ông với Vạn Tượng có bao giờ bị trục trặc không?


Liếc nhìn Phong Sương Conchita, Khun Sa nở một nụ cười thỏa mãn:


-Rất tốt, rất tốt. Từ ngày có Conchita, hàng hóa của tôi không bị những cản trở phiền toái như trước nữa.


-Cản trở như thế nào?


-Nhiều chuyến hàng bị D.E.A. cho người chặn đánh, phá hủy.


-Ngay trong lãnh thổ của ông?


-Không, ngoài vòng trách nhiệm của tôi. Nhưng con buôn bị thiệt hại lớn, tôi cũng có bổn phận chia sẻ đồng đều. Như vậy mới làm ăn lâu dài được. Ngoài ra, tụi D.E.A. thường nhờ Miến Ðiện tấn công chúng tôi để được hoàn trả bằng những loại vũ khí tối tân.


-Quân Miến thường tấn công ông?


-Chưa qua hết sông, tụi nó đắm.


-Lính của ông bảnh như vậy à?


-Tinh thần lính của chúng tôi rất cao. Lại nữa, đẩy chúng tôi đến đâu nữa bây giờ. Phía bắc của chúng tôi là Trung quốc, phía đông là Thái Lan. Trung Quốc luôn ngắm nghé để biến cái tam giác vàng này thành tứ giác vàng.


-Họ muốn gì ở đây?


-Hơn một tỷ người Trung Hoa tại Trung Quốc đang tìm một thị trường buôn bán tự do, họ làm ra được sản phẩm với giá rẻ vì nhân công quá hạ, hàng hóa tương đối tốt. Họ muốn biến nơi này là một cửa khẩu để chuyển hàng đi Thái Lan, Lào, Miến Ðiện, xa hơn nữa xuống thẳng đến Căm Bốt. Hàng hóa chỉ cần xuôi dòng sông Cửu Long.


-Tại sao họ chưa thực hiện?


-Thái Lan sẽ bị ảnh hưởng đầu tiên vì sự cạnh tranh của phẩm chất hàng hóa. Biên giới phía Bắc sẽ bị Trung Quốc tràn ngập bất cứ khi nào nếu xẩy ra sự va chạm giữa hai nước. Do đó Thái Lan sẽ bắt buộc phải khôn khéo tránh né.


-Tránh né bằng cách nào trong khi Trung Quốc vẫn muốn?


Hắn rộ lên một tràng cười ha hả.


-Ha, ha, còn ai ngoài Khun Sa này nữa.


-Tôi không hiểu.


-Từ năm 75 đến giờ biên giới phía Bắc của Thái Lan không phải lo sợ sự xâm nhập của Trung quốc vì có Khun Sa này ở giữa. Có đi cũng phải có lại. Thái Lan đã nhắm mắt cho tôi lập mật khu ở bản Hinh Tếch cũng chỉ vì muốn tôi cầm chân sự xâm nhập ấy.


-Bản Hinh Tếch ở Chiang Rai phải không?


-Ðúng, cho đến năm 82 tôi mới phải dời về Hồ Mông. Trước đó ít lâu, tụi Mỹ mới ý thức được rằng, chuyện buôn bán ma túy của chúng không chấm dứt cùng lượt với chiến tranh Việt Nam. Nhân viên được chúng sử dụng trong việc buôn bán ma túy trước 75 không chịu dừng. Chúng đã chuyển ồ ạt bạch phiến từ đây về Mỹ. Lời quá mà. Sáng chiều đã thấy bạc triệu trong tay. Chính phủ Mỹ thấy nguy cơ mới lên tiếng ầm ĩ với dư luận quốc tế, đồng thời tạo áp lực với Thái Lan đẩy tôi ra khỏi lãnh thổ Thái Lan, tức là ra khỏi Chiang Rai vào năm 82. Nhưng dĩ nhiên chúng không đời nào đá động đến chuyện chúng buôn bạch phiến khi xưa để bảo vệ cho tiền đồn chống cộng sản của chúng.


-Chính phủ Thái đã mời ông ra khỏi Chiang Rai bằng vũ lực hay nói chuyện phải quấy.


-Dĩ nhiên, phải nói chuyện tử tế. Sau đó chúng tôi cùng nhau chấp nhận một cuộc tấn công giả của hơn một sư đoàn bộ binh Thái Lan vào căn cứ bản Hinh Tếch của tôi. Ðương nhiên một căn cứ trống.


-Có gì để bù lại chuyện rút ra khỏi Chiang Rai của ông?


-Con đường từ Hồ Mông đến thẳng hệ thống quốc lộ của Thái Lan.


-Miến Ðiện không phản đối?

Hoãn phiên tòa phúc phẩm xử trung tá công an đánh gãy cổ dân

 


HÀ NỘI (NV)Phiên tòa phúc thẩm xử vụ Trung tá Công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng diễn ra tại tòa án Hà Nội sáng 14 tháng 5 nhưng đã hoãn vào phút chót.







Gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng căng biểu ngữ đòi công lý nhưng bị công an ngăn cản. (Hình: Dân Làm Báo)


Nguồn tin từ các trang mạng xã hội, “phiên tòa tạm hoãn và sẽ xét xử vào một ngày khác với lý do không triệu tập đủ nhân chứng.”


Trang Dân Làm Báo tường thuật, “Ngay từ sáng sớm, gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cùng người thân, bạn bè đã có mặt để theo dõi diễn biến phiên tòa. Theo thông báo, phiên tòa công khai vào cửa tự do. Tuy nhiên, tin từ hiện trường cho biết đây thực chất là phiên tòa xử kín, không ai được tham dự ngoại trừ người nhà nạn nhân.”


Hình ảnh phổ biến trên trang Dân Làm Báo cho thấy, nhiều người thân của ông Trịnh Xuân Tùng đã mang theo di ảnh của ông cùng biểu ngữ nhưng đã bị công an ngăn cản.


Tin cho biết, “Tòa chỉ triệu tập một nhân chứng là ông Phạm Quang Hùng và dân phòng Ðặng Hoàng Anh (là người có hành vi bạo lực ấn đầu ông Trịnh Xuân Tùng xuống đất, trong vụ hành hung cùng với Trung tá Nguyễn Văn Ninh). Tuy nhiên, người có trách nhiệm liên quan bị triệu tập là Ðặng Hoàng Anh đã vắng mặt.”


Trong phiên phúc thẩm lần này, con gái nạn nhân Trịnh Xuân Tùng là cô Trịnh Kim Tiến sẽ trực tiếp đứng ra tranh tụng mà không thông qua luật sư. Trịnh Kim Tiến khẳng định, “Tôi cảm thấy công lý này cần tự mình giành lấy, và tôi sẽ đứng ra trước tòa để tranh luận công khai minh bạch trong phiên tòa sắp tới.”


Vẫn theo bản tin, “Một số nhân chứng quan trọng trong vụ án đã không được tòa triệu tập, mặc dù gia đình nạn nhân đã nhiều lần làm đơn yêu cầu. Phiên tòa phúc thẩm hôm nay không triệu tập nhân chứng Bạch Chí Cường, Nguyễn Ðức Minh và những công an phường Thịnh Liệt trực ban tối hôm xảy ra sự việc. Ngoài ra, những cá nhân tham gia đánh đập nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cũng không hề được nhắc đến. Vụ án có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm.”


Ông Trịnh Xuân Tùng bị đánh thiệt mạng vào ngày 28 tháng 2 năm 2011. Sau một thời gian dài im lặng, phiên tòa sơ thẩm diễn ra vào tháng 1 năm 2012 tại Tòa án Thành phố Hà Nội. Phiên tòa này đã tuyên bản án 4 năm tù đối Trung tá Nguyễn Văn Ninh với tội danh “Làm chết người trong khi thi hành công vụ.”


Gia đình nạn nhân và dư luận đã phản đối bản án sơ thẩm và họ tiếp tục tìm công lý trong phiên tòa phúc thẩm lần này. Tuy nhiên chưa biết khi nào thì phiên tòa phúc thẩm sẽ xử trở lại. (KN)

Nhiều bài về vụ Văn Giang trên báo Việt Nam bị lấy xuống

 


Dân Văn Giang kiện chủ tịch huyện


SÀI GÒN (NV)Một loạt các bài viết liên quan tới vụ cưỡng chế đất ở Văn Giang bị lấy xuống khỏi các trang mạng báo chí trong nước. Ðiều này cho thấy đang có các sức ép lên các tờ báo chính thống, dù họ chỉ mới được tương đối thoải mái loan tin kể từ khi hai nhà báo bị đánh chính thức lên tiếng.










Bức ảnh phổ biến trên Facebook cho hay, sáng 14 tháng 5, 2012 bà con Văn Giang
đang kéo nhau lên UBND huyện gửi thông báo phản đối hành vi cưỡng chế tàn bạo
của các cấp chính quyền trọng vụ cưỡng chế xảy ra hôm 24 tháng 4.
 (Hình: Facebook Nguyễn Lân Thắng)


Bài mới nhất bị gỡ xuống là của báo Tuổi Trẻ Online, một trong những tờ báo có đông độc giả nhất tại Việt Nam, hôm 14 tháng 5.


Bài báo có tựa đề “Người dân Văn Giang kiện chủ tịch huyện” xuất hiện được ít giờ thì bị lấy xuống.


Bài viết cho biết, một số người dân xã Xuân Quan bị cưỡng chế đất đai đã gởi đơn kiện chủ tịch huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên.


Xuân Quan là một trong ba xã của huyện Văn Giang, nơi xảy ra vụ đàn áp và cưỡng chế đất đai vào hôm 24 tháng 4 làm rúng động dư luận cả trong lẫn ngoài nước.


Báo Tuổi Trẻ trích dẫn đơn kiện ông Ðàm Văn Ðồng, Ðàm Như Hải, bà Nguyễn Thị Thậm, nói rằng, “Xã Xuân Quan cố ý làm sai, giấu diện tích đất và để tỉ lệ đất công ích trái quy định. Trong đó một phần diện tích đất xây dựng dự án khu đô thị Ecopark là đất công ích của xã Xuân Quan.”


“Theo đơn khởi kiện, UBND xã Xuân Quan cố ý làm sai, giấu diện tích đất và để tỉ lệ đất công ích trái quy định. Trong đó một phần diện tích đất xây dựng dự án Ecopark là đất công ích của xã Xuân Quan. Người dân cho biết 158 mẫu 8 sào 9 miếng đất (tương đương hơn 57ha, hiện đã thu hồi 20ha để làm đất dịch vụ) nằm toàn bộ ngoài đê do xã quản lý chứ không được chia cho các hộ dân. Ông Lê Thạch Bàn, xã Xuân Quan, cho biết: “Diện tích đất ấy chúng tôi phải thuê lại của xã để trồng hoa màu, nuôi cá và chăn nuôi.”


Viện dẫn bằng chứng về số đất bị giấu này, ông Lê Thạch Bàn chìa ra báo cáo kết quả làm việc của thanh tra tỉnh Hải Hưng (bao gồm Hưng Yên và Hải Dương ngày nay) ban hành ngày 4 tháng 9, 1995 sau khi thanh tra đất đai theo kiến nghị của các hộ dân xã Xuân Quan. Theo đó, trong phần kiến nghị nêu rõ: yêu cầu UBND xã thu hồi 158 mẫu 8 sào 9 miếng gồm đất do HTX nông nghiệp quản lý, đất ao hồ đầm, đất sản xuất gạch và đất chuyển sang ao cá chưa được phép của UBND huyện.


“Tuy nhiên từ năm 1995 đến nay, cả địa phương và huyện đều không thu hồi diện tích đất này mà vẫn tiếp tục cho bà con nông dân thuê và đấu thầu để trồng cấy.”


Ngoài báo Tuổi Trẻ, ít nhất có 4 bài viết trên trang mạng của Ðài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) nhằm bảo vệ hai nhà báo Nguyễn Văn Năm và Hứa Phi Long bị đánh và yêu cầu nhà cầm quyền tỉnh Hưng Yên điều tra vụ việc bị lấy xuống.


Ðó là những bài: “VOV yêu cầu làm rõ, xử lý nghiêm vụ 2 nhà báo bị hành hung tại Văn Giang”; “Sẽ tiếp tục làm việc về vụ 2 nhà báo VOV bị hành hung”; “Hội Luật Gia Việt Nam lên tiếng vụ nhà báo VOV bị hành hung”; và “Việt Nam trong tuần: Phóng viên VOV bị hành hung – cần được sáng tỏ.”


Ðài BBC trích lời một nhà báo ở Hà Nội, đề nghị giấu tên, nói đây có lẽ là chỉ thị của cơ quan tuyên giáo “ngừng đưa tin trong khi nội vụ đang được làm rõ.”


Nhà báo này nói việc cơ quan văn hóa-tư tưởng can thiệp đưa bài lên hoặc rút bài đã đăng là “chuyện thường xảy ra,” nhưng thường là các bài đơn lẻ nên việc VOV rút một loạt bài cũng đang gây chú ý.


Cũng có ý kiến cho rằng đang có nỗ lực ngăn chặn việc “chính trị hóa” vụ cưỡng chế đất gây tranh cãi.


 


* Không im tiếng


 


Tuy nhiên, nhiều tờ báo chính thống tại Việt Nam đến nay vẫn tiếp tục khai thác đề tài này, mà đa số đều ngả về hướng chỉ trích các quan chức của nhà cầm quyền tỉnh Hưng Yên đã hành xử sai trái trong vụ cưỡng chế đất ở Văn Giang.


Bàn luận về việc hai nhà báo bị đánh, bài viết mang tên “Nền công vụ đang xuống cấp” trên báo Sài Gòn Tiếp Thị của tác giả Nguyễn Ngọc Ðiện thẳng thắn chỉ trích: “Cái đáng lo không chỉ dừng lại ở nguy cơ lạm dụng quyền dùng vũ lực của người thi hành công vụ. Qua thái độ ứng xử của một số quan chức khi giao tiếp với công chúng, sự tầm thường, nếu không muốn nói là sự thấp kém cả về năng lực chuyên môn và phẩm chất đạo đức công vụ của người được giao chức năng quản trị, điều hành, đang có dấu hiệu lây lan trong hệ thống.”


Trước đó, trang mạng “Info.net.vn” của Bộ Thông Tin Truyền Thông có bài viết công phu tựa đề “Phóng viên VOV bị đánh: Báo động tình trạng phạm pháp của cảnh sát.”


Bài báo viết, “Việc 2 phóng viên VOV bị lực lượng cảnh sát đánh đập dã man trong vụ cưỡng chế ở Văn Giang đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng vi phạm pháp luật trong công tác thực thi nhiệm vụ của lực lượng này đối với người dân.”


Và rằng, “Việc các cán bộ công an, cảnh sát đánh đập người dân trong khi thực hiện nhiệm vụ đã thể hiện sự vi phạm pháp luật, mất đạo đức và cả sự yếu kém trong thực thi pháp luật.”


Nhân sự kiện này, bài báo liệt kê hàng loạt vụ điển hình về việc công an đánh chết người tại nhiều địa phương ở Việt Nam.


Ðó là các vụ Thiếu úy Nguyễn Thế Nghiệp, công an huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang đánh chết anh Nguyễn Văn Khương vào cuối tháng 7, 2010, hay vụ Trung tá Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội đánh gãy cổ ông Trịnh Xuân Tùng (28/2/2011) cùng các vụ khác ở Sóc Trăng, Khánh Hòa…


Bài báo kết luận, “Tình trạng vi phạm ngày càng tăng, số lượng các vụ việc công an, cảnh sát đánh dân xảy ra cũng ngày càng nhiều, và tạo nên một cái nhìn không đẹp, thậm chí là tiêu cực trong một bộ phận không nhỏ người dân về hình ảnh của lực lượng giữ gìn pháp luật.” (KN)

Ăn… ticket!

‘Ra đường sợ nhất Mã Tà…’’


 


Huy Phương/Người Việt


 


Trong thời buổi khó khăn, đồng tiền khó kiếm như lúc này, lái xe ra đường sợ nhất là gặp cảnh sát chạy theo sau xe, chớp đèn, viết giấy phạt. Thật ra cảnh sát đã gọi là “bạn dân” thì chẳng có gì đáng sợ, sợ nhất là đồng tiền đau xót phải bỏ ra. Trong khi chúng ta phải dè sẻn từng đồng, các bà vợ nhà phải chi li tính toán từng mớ rau, con cá, thì một cái giấy phạt hiện nay lên đến năm, bảy trăm đồng, một tuần lương, có khi cả nửa tháng lương của một công nhân lao động căn bản hay một tháng trợ cấp tiền già. Nhận giấy phạt, lòng đau như cắt mà phải mỉm cười cám ơn ông cảnh sát!







Ăn một ticket thì phải qua những mất mát thế này đây. (Hình: Huy Phương/Người Việt)


 


Một số ticket thường gặp:


 


Sau đây một danh sách liệt kê số tiền phạt những vi phạm giao thông có hiệu quả từ năm 2011 của California, nhưng vì sơ ý hay không quan tâm, đến khi bị phạt, nhận được giấy tòa án rồi thì đã muộn.


Nếu cẩn thận và đề phòng, chúng ta có thể tránh khỏi bị phạt:


– Không mang theo bằng lái xe: $214


– Sau 10 ngày đổi địa chỉ mà chưa thông báo cho DMV: $214


– Lái xe không có bảo hiểm gây tai nạn: $796 và bị treo bằng lái trong 4 năm


– Vượt đèn đỏ: $533


– Vượt qua hai lằn vàng (double solid lane): $425


– Quẹo và U-Turn ở chỗ cấm: $284


– Quá tốc độ (từ 1-15 miles): $224


– Quá tốc độ (từ 16-25 miles): $338


– Lái quá chậm: $328


– Không dừng lại ở bảng Stop Sign: $284


– Qua mặt xe bus khi có đèn đang flashing: $675


– Dùng tay nghe phone khi lái xe (lần đầu): $160


– Ðậu xe chỗ dành cho xe bus: $976


– Không mở đèn khi trời sắp tối (30 phút): $382


– Che kín cửa xe hơi: $178


– Không đeo dây an toàn: $160


– Trẻ em không đeo dây an toàn hay ghế ngồi theo qui định: $436


– Ðeo máy nghe bịt cả hai tai: $178







Trong một lớp học “traffic school,” mà người Việt Nam quen gọi là “học xóa ticket,” ở Little Saigon. (Hình: Huy Phương/Người Việt)


Những tội như “hit & run,” lái xe bất cẩn, chạy xe với tốc độ trên 100 miles, say rượu lái xe, lái xe không bằng lái hay bằng lái đang bị thu hồi… đều được xem như tội tiểu hình, bị phạt trên $1,000 và bị trừ từ 1.1/2 đến 2 điểm.


Tất cả các ticket về lỗi vi phạm trên đều phải theo một lớp học “An Toàn Giao Thông” (Traffic Violator Class). Những năm về trước, nếu như chúng ta hoàn tất xong lớp học này, ticket xem như được xóa, nhưng theo luật mới kể từ tháng 7, 2011, từ khi hoàn tất lớp học, phải chờ 18 tháng. Trong thời gian này, xem như án treo, nếu vi phạm một lỗi khác sẽ bị trừ 2 điểm.


 


Bị ticket: xui xẻo hay thiếu cẩn thận?


 


Tâm lý người Việt chúng ta mỗi khi bị ticket thường cho là xui xẻo và quan niệm “của đi thay người” không chịu phấn đấu để ra tòa xin giảm tiền phạt hay tranh luận với cảnh sát. Trong một lớp học xóa ticket ở Little Saigon, hỏi ra thì 100% người Việt chúng ta bị ticket, đều chấp nhận, đóng đủ tiền phạt. Có người lại nôn nóng, mong trả nợ “quỷ thần” cho xong, mới bị dính ticket, chưa có giấy tòa án đã thăm hỏi để ghi tên đóng tiền, theo học lớp xóa ticket.


Tại tòa án Santa Ana, mỗi buổi sáng có hằng trăm người xếp hàng để ra tòa, nhưng phần đông là người Nam Mỹ, người Mỹ mà ít thấy người Việt. Chúng ta thường hồ nghi không biết ra tòa có được gì không mà mất thời giờ, bỏ công việc, có khi lại ngại vấn đề ngôn ngữ. Ông Phan Thắng, một giảng viên của Little Saigon Traffic School, qua cuộc tiếp xúc với chúng tôi, đã đề nghị chúng ta nên mạnh dạn ra tòa để xin giảm tiền phạt, chắc chắn sẽ được giảm, hơn là đóng trọn số tiền này và nên lái xe hết sức cẩn thận, hơn là hễ cứ bị ticket, lại cứ cho mình gặp xui.


Bác Ng. Nguyên, 80 tuổi, lái xe trên xa lộ 405 với tốc độ 85 miles bị cảnh sát cho một ticket, than phiền rằng “chắc bị xui” vì trong lúc đó nhiều xe còn chạy nhanh hơn xe bác, nhưng bạn cũng nên hiểu rằng trong một bầy cá đang lội, người xúc cá chỉ cần xúc một con nào gần cái vợt nhất. Cảnh sát cũng vậy, sẽ chạy theo cái xe nào gần nhất, nếu phải đổi hai, ba lane hay tăng tốc độ để theo phạt một cái xe, có lẽ rất nguy hiểm.


 


Thành phần nào bị phạt nhiều nhất?


 


Khi được hỏi, ở Little Saigon, thành phần dân chúng nào bị ticket nhiều nhất, người giảng viên Traffic School này cho biết, lẽ cố nhiên những người ngồi văn phòng, ít di chuyển ra ngoài như bác sĩ, luật sư khó bị ticket, còn những người thất nghiệp, giao hàng, thanh niên cần đi lại, hay cả những vị cao niên hưu trí thường bị ticket. Riêng phụ nữ, tuy tỉ lệ người lái xe ít hơn nam giới nhưng tỷ lệ bị ticket lại cao hơn, và thường là bị những lỗi nặng hơn nam giới.


Phân tích về số tuổi và loại vi phạm, ông Phan Thắng cho chúng tôi một số nhận xét:


– Nam giới tuổi từ 20 đến 35: nói chuyện phone khi lái xe, chạy quá tốc độ, sang lane bất cẩn.


– Tuổi từ 35-70: lái quá chậm, không dừng lại chỗ đèn đỏ khi quẹo mặt hay ở chỗ stop sign.


– Quý bà: trang điểm, điện thoại trong khi lái xe, đội nón-đeo kiếng-mang găng tay-che nắng trên kính xe, ít tập trung khi lái xe. Nhiều bà không quan sát qua kính chiếu hậu, nhiều khi xe cảnh sát chạy theo chớp đèn phía sau mà không nhận ra.


 


Bị chụp ảnh qua camera ở các ngã tư


 


Gần đây có nguồn tin ở Los Angeles, người vi phạm qua máy chụp hình khỏi đóng tiền phạt nên nhiều người ỷ y để quá hạn không đóng tiền phạt phải vi phạm thêm lỗi không ra tòa. Giảng viên trong lớp xóa ticket cho chúng tôi biết có khi bỏ camera ở Los Angeles City, nhưng có thể ở Los Angeles County vẫn còn, và để tránh vi phạm tốt hơn khi nhận được giấy tòa, chịu khó đến nơi hỏi lại kỹ càng.


Hiện nay trong thành phố Santa Ana vẫn còn khoảng 20 ngã tư có gắn camera, phần lớn người lái xe vi phạm là qua đèn vàng quá trễ hay không dừng lại khi quẹo mặt trong lúc đèn đỏ. Tốt hơn là hãy cẩn thận ở những ngã tư này.


Cũng có nhiều ngã tư tuy không có bảng cấm U-Turn nhưng vì đường quá hẹp, nhiều khi quẹo lui không lọt, xe phải nhằm chắn giữa đường, gây trở ngại lưu thông, xe sau phải dồn cục, trường hợp này chắc chắn nếu có cảnh sát chạy xe gần đó, bạn khó tránh ticket.


Người lái xe cũng nên chịu khó đến DMV tìm cẩm nang 2012 đọc kỹ để biết thêm về các luật mới, vì luật “up dated” quá nhanh, chúng ta không có thời giờ theo dõi. Cũng xin nhắc nhở đồng hương cẩn thận khi lái xe gặp chỗ công nhân đang làm đường hay gặp cảnh sát đang biên phạt một xe đậu lại bên đường thì nên nhanh nhanh đổi qua lane khác (move over). Trước đây đã có chuyện cảnh sát đang biên phạt hay công nhân đang làm việc bên đường bị xe chạy quá sát đụng chết, nên đây là một lỗi rất nặng, số tiền phạt có thể lên đến hàng nghìn đồng.


Giảng viên “traffic school” cũng nhắc nhở bạn đọc Người Việt rằng “middle lane” là nơi để bạn quẹo phải hay trái chứ không phải dùng để U-Turn!


Hiện nay trong tình hình kinh tế suy thoái, nhiều thành phố phải giảm lương hay sa thải nhân viên, nên hàng tháng, mỗi cảnh sát lưu thông phải kiếm ít nhất từ 10 đến 18 tickets cho đủ “sở hụi,” mong bạn đọc hết sức cẩn thận khi lái xe, và không bao giờ có chuyện “Got A Ticket” vì bị… xui!


Vậy thì… good luck!

Nhìn vào sân sau…

Những mâu thuẫn của Âu Châu và lý do lo ngại


 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


Tuần trước, chủ đề “Hoa Kỳ Nhìn Từ Bên Ngoài” của cột báo này viết về Âu Châu, như sân sau của Hoa Kỳ để nhấn mạnh về những rủi ro cho kinh tế Mỹ xuất phát từ Âu Châu (bài “Cháy mất sân sau – Âu Châu, hậu phương của Mỹ, đến hồi đỏ lửa…”) Tuần này, chủ đề “Kinh Tế Cũng Là Chính Trị” sẽ tìm hiểu vì sao cái sân sau đó bị cháy.


Trước đấy, người viết cũng dự đoán rằng nếu ứng cử viên François Hollande đắc cử tổng thống Pháp – chuyện đã rồi – thì bất trắc kinh tế từ Âu Châu dội ngược về Mỹ có thể khiến Tổng Thống Barack Obama thất cử. Có độc giả liền kết luận rằng tác giả… ủng hộ đảng Cộng Hòa! Sự thật nào đơn giản như vậy, xin đọc lại bài “Bầy Voi Donner” trên cột báo này hôm 31 Tháng Giêng thì rõ…


Nhưng… “tôi không còn cô độc” – mượn thơ Thanh Tâm Tuyền. Số phát hành tuần qua của tạp chí The Economist cũng dự đoán như vậy trong chủ đề về “Tử huyệt của Âu Châu” (Europe’s Achilles Heel). Bây giờ, xin trở lại sân sau của nước Mỹ, về Âu Châu.


***


Kinh tế Âu Châu đã lụn bại từ… bốn chục năm rồi.


Tốc độ tăng trưởng trung bình của Âu Châu trong bốn thập niên từ 1970 đến nay đã giảm dần, từ 3.2% một năm xuống 2.5 rồi 2.2 rồi 1.2 khi nhân loại bước vào thập niên đầu của thế kỷ 21. Năm nay nếu có đạt 1% là mừng. Cùng sự suy sụp chậm rãi đó là một chiều hướng tâm lý: dân muốn hưởng nhàn. “Bảo vệ thành quả” là động lực phổ biến.


Và đa số các chính quyền sẵn sàng vay mượn để cử tri của họ sống cao hơn khả năng sản xuất.


Chế độ bao cấp về chính trị lồng trong nạn lão hóa dân số và tinh thần hưởng nhàn là một lý do sâu xa và lâu dài của tai họa ngày nay. Ngày nay, dân chúng Âu Châu ở nhiều nơi đang nổi loạn chống lại chánh sách kinh tế khắc khổ và đòi chấm dứt tình trạng suy đồi ấy qua những biện pháp thúc đẩy tăng trưởng. Báo chí tường thuật rằng Âu Châu đang có cuộc tranh luận giữa hai trường phái “tăng trưởng” chống “khắc khổ hoặc “kích cầu” chống “giảm chi.” Cách đặt vấn đề như vậy khiến chúng ta hiểu lầm.


Chứ nếu không cải cách mà kích cầu để tăng trưởng chỉ có nghĩa là tiếp tục tăng chi và đi vay – như cũ.


Trong cả khối Liên Hiệp Âu Châu gồm 27 nước, có 17 quốc gia đã thống nhất tiền tệ và sử dụng chung một đồng bạc là đồng Euro (gọi là khối Euro). Chủ yếu thì có 15 quốc gia giàu mạnh nhất, từ Bắc xuống Nam là Finland, Sweden, Ireland, Austria, Belgique, Luxembourg, Hòa Lan, Ðức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Ðào Nha, Hy Lạp và hai nước ngoài khối Euro là Anh và Denmark. (Xin miễn cho chuyện phiên âm cái tên của từng nước).


Thời sự hàng ngày cứ nói đến các nước hoạn nạn, như Ireland và mấy quốc gia ven bờ Ðịa Trung Hải, được gọi tắt là PIIGS (Portugual, Italy, Ireland, Greece và Spain). Nhưng không chú ý đến ngoại lệ như Ba Lan và nhất là ba nước Cộng Hòa Baltic (Estonia, Lithuania và Latvia ở quanh biển Baltic tại miền Bắc). Thoát khỏi chế độ ngoại thuộc của Liên Xô và bao cấp của cộng sản, các nước này đã áp dụng chính sách kinh tế khác và thực sự giảm chi khi khủng hoảng bùng nổ năm 2008. Một cuộc so sánh giữa PIIGS và Baltic có thể chỉ ra nhiều chuyện lạ về “kinh tế cũng là chính trị.” Xin hẹn một kỳ khác.


Từ năm 2008 đến nay, các nước lâm nạn tiếp tục tăng chi và gây bội chi ngân sách. Nếu họ có khoe thành tích giảm chi thì nên hiểu là chỉ tăng chi chậm hơn thôi. Bài viết thiếu chỗ cho các bảng số rất hoành tráng về trò chơi này. Các quốc gia ấy chưa áp dụng biện pháp khắc khổ và giảm chi để tiến tới quân bình ngân sách như đã cam kết sau khi được các nước khác yêu cầu hoặc gây sức ép.


Gây áp lực nặng nhất là nước Ðức, nền kinh tế giàu mạnh và kỷ luật nhất về chi thu và đã phải tung tiền xóa nợ, chuộc nợ hoặc đắp vốn cho các ngân hàng lỡ dại huy động tiền cho các chính quyền thoải mái đi vay. Lý do cũng… ích kỷ thôi: nếu Ðức không cứu lấy hệ thống ngân hàng thì toàn bộ kiến túc tài chánh Âu Châu sụp đổ, khối Euro tan tành và bạn hàng phá sản.


Cho vay là giới đầu tư vào thị trường trái phiếu – họ đổi tiền mặt lấy tờ giấy nợ với hy vọng sẽ được trả tiền lời (yield). Khi thấy hy vọng đó sa sút, họ đòi phân lời cao hơn. Phân lời đó chính là lãi suất dài hạn trên các thị trường tài chính. Theo dõi chỉ số tài chính này thì có thể suy ra tai họa chính trị ở đằng sau.


Vì nhìn sai vấn đề và muốn bảo vệ thành quả, người ta phản đối chánh sách khắc khổ và quy tội cho nước Ðức là áp đặt mệnh lệnh theo kiểu… Hitler. Hoặc để bảo vệ quyền lợi của bọn nhà giàu, bọn tài phiệt có tiền đầu tư. Trong khi ấy, liên minh cầm quyền của thủ tướng Ðức liên tục mất phiếu trong các cuộc bầu cử địa phương – nặng nhất là hôm Chủ Nhật vừa qua tại một bang lớn nhất – vì đến lượt dân Ðức mệt mỏi khi thấy chính quyền cứ phải cưu mang chuyện Âu Châu và đòi họ thắt lưng buộc bụng


Thật ra, từ nhiều tháng qua, nhiều người biểu tình và các chính khách khai thác sự bất mãn ấy đã đánh tráo vấn đề để khỏi giải quyết bài toán thật.


Khi cần được cứu thì các nước đồng ý với kế hoạch giảm chi mà 25 trong 27 nước đã thỏa thuận (Anh và Cộng Hòa Tiệp không tham gia chuyện này). Ðó là “hiệp ước ngân sách” được bàn cãi từ tháng 12 và thông qua vào mùng 2 tháng 3. Nhờ đó Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu ECB tung ra một ngàn tỷ Euro để cấp cứu. Bây giờ, người ta phủ nhận hoặc đòi thảo luận lại sự cam kết ấy, vì phải nhấn mạnh đến nhu cầu tăng trưởng. Tiền đâu ra để kích đà tăng trưởng?


Câu hỏi bị khỏa lấp đằng sau khẩu hiệu đánh thuế nhà giàu, trong khi thực tế ít ai dám nói tới là sau một ngàn tỷ, Âu Châu sẽ cần thêm một ngàn tỷ nữa, từ nay đến cuối năm.


Âu Châu nổi loạn để trái đất ngừng quay và họ cùng lao xuống vực.


***


Xin cột lại cho gọn: hệ thống kinh tế chính trị Âu châu dựa trên hai mâu thuẫn là 1) nhờ thống nhất kinh tế, mọi người đều thịnh vượng giàu có, và 2) nhờ thống nhất chính trị, biên vực các nước đều mở bung để mọi người lưu thông di trú tự do. Từ đó tiến tới United States of Europe, lực đối trọng của United States of America, mà vẫn bảo vệ được chủ quyền của từng nước…


Mâu thuẫn đầu tiên là sự thịnh vượng đó không có – hãy nhớ đến đà tăng trưởng giảm sút liên tục từ 40 năm nay – và không đều. Ngoài một thiểu số có tiền, những ai có việc làm thì tin chắc là sẽ sống đời với phúc lợi được bảo đảm mà khỏi bị sa thải. Những người không may còn lại, đa số là giới trẻ vừa đến tuổi lao động, thì đứng ngoài, và phản đối, nổi loạn khi thất nghiệp thường xuyên mấp mé 10%. Ngoài chuyện sưu cao thuế nặng khiến doanh nghiệp nản chí đầu tư, chế độ bảo hộ lao động ấy phải được cải cách. Mà chẳng ai dám làm.


Mâu thuẫn kia còn tai hại hơn.


Vì những bất công nhờ bao cấp, người ta quy tội cho nước khác hay di dân xứ lạ về tai ách kinh tế của mình ở nhà. Thí dụ như công ước Schengen về tự do lưu thông giữa 27 nước mà khỏi cần chiếu khán đã bị đặt thành vấn đề và nhiều nước đang trở lại chế độ kiểm soát ngoài biên giới để chặn di dân. Liên Hiệp Âu Châu đang hết thống nhất trong thực tế. Trong khi “bọn nhà giàu” kia lặng lẽ đem tiền ra ngoài, đầu tư vào xứ khác vì an toàn hơn!


Nguy hại hơn vậy chính là phản ứng quốc gia dân tộc khiến xu hướng cực hữu thắng thế, tại Hòa Lan, Pháp hay cả Hy Lạp. Các đảng phái tả hữu truyền thống đều bị hoài nghi và người ta đang nghe lời đường mật của thiểu số quá khích.


Sự tan rã của Âu Châu đã bắt đầu, trước hết là của khối Euro, khi người ta ra khỏi thời mộng mị mà ít ai dám nói thật. Mất phiếu thì sao?

Chùa Quan Âm kính mừng đại lễ Phật Ðản 2556

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


Trưa hôm Chủ Nhật, 13 tháng 5, chùa Quan Âm Orange County đã tổ chức mừng lễ Phật Ðản tại trường Mc Garvin Intermediate trên đường Bishop thuộc thành phố Westminster.







Chư Tăng Ni và Phật tử tham dự Ngày Phật Ðản của chùa Quan Âm Orange County.


Trên 400 đồng hương Phật tử đã đến tham dự cùng Chư Tăng Ni thuộc nhiều chùa, thiền viện, tu viện tại Orange County.


Hòa Thượng Thích Ðạo Quang, viện chủ chùa Quan Âm, trong dịp này đã ban một Ðạo từ nhắc nhở người con Phật hãy theo con đường Ðức Thế Tôn đã đi và truyền lại cho chúng ta để thế giới được an bình, nhân loại được sống trong yên vui hòa thuận.


Sau đó, đại lễ chính thức đã được các Phật tử chùa Quan Âm khai mạc với màn Dâng Hoa Cúng Phật. Trong khi đó ba hồi chiêng trống Bát Nhã vang lên cung thỉnh Chư Tăng Ni vào lễ đài. Cùng lúc này, Gia Ðình Phật Tử Chánh Tín cử hành bài ca Trầm Hương Ðốt trong khi Chư Tăng Ni tiến lên lễ đài khai thời kinh Khánh Ðản mừng ngày Ðức Phật thị hiện. Âm thanh chuông mõ vang lên. Hàng trăm Phật tử cũng cùng cất cao lời tụng niệm.


Theo Ðạo Hữu Minh Giới được cử làm trưởng ban tổ chức lễ Phật Ðản năm nay của chùa Quan Âm thì “năm nay chùa Quan Âm phải đổi địa điểm vì nơi tổ chức Phật Ðản hàng năm của chùa Quan Âm thường là tại Chapman Education Center nay đang sửa chữa.”


Vẫn theo đạo hữu Minh Giới thì từ trên 10 năm nay, việc tổ chức Ngày Phật Ðản, hòa thượng viện chủ đã giao cho các đạo hữu của chùa đứng ra tổ chức. Ông nói: “Nam nữ Phật tử chúng tôi đã thay nhau đảm trách mọi công việc tổ chức Ngày Phật Ðản mỗi năm và tất nhiên là dưới sự chỉ đạo của hòa thượng viện chủ.”


Chùa Quan Âm là một ngôi chùa không lớn lắm nằm trên đường Chapman thuộc thành phố Anaheim nhưng số Phật tử đến lễ bái thường xuyên lại rất đông. Ðể đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng của đồng hương, hòa thượng viện chủ chùa Quan Âm đã cho sửa sang chánh điện cho rộng rãi hơn và chưa có ý định xây cất lại chùa cho thật lớn. Cho biết về điều này, Ðạo Hữu Minh Giới tiết lộ: “Thầy cũng muốn chùa được xây cất rộng lớn nhưng nhiều lần thầy tâm sự lúc này kinh tế khó khăn, Phật tử hầu hết đều không được dư dả nên vận động sự cúng dường xây cất chùa Thầy thấy không nên.”







Cặp vợ chồng trẻ Tánh và Trang đi chùa vì “cảm thấy tâm hồn như khỏe ra, thư thái hơn.”


Theo các Phật tử thường xuyên đến chùa Quan Âm cho biết thì hòa thượng viện chủ chùa ít khi tham gia vào các sinh hoạt Phật sự của phe này hoặc phái nọ, nhưng đạo đức tu hành của hòa thượng thì hầu hết Phật tử đều xác định hòa thượng là bậc thông hiểu giáo lý nhà Phật rất thâm sâu và là vị tu hành đã hiến cuộc đời mình trong giáo lý của nhà Phật. Ðó cũng là lý do vì sao mà Ngày Phật Ðản của chùa Quan Âm Orange Couty năm nào tổ chức cũng có cả 5, 6 trăm đồng hương Phật tử đến tham dự.


Một cặp vợ chồng trẻ tên Tánh và Trang có mặt trong buổi lễ này cho biết: “Chúng cháu hay đến chùa Quan Âm xem lễ nhiều hơn là cúng lễ vì vợ cháu theo Công Giáo. Mỗi lần tới chùa là chúng cháu cảm thấy như tâm hồn thư thái hơn và cũng cảm thấy khỏe hơn. Với cháu thì tiếng kinh, tiếng mõ, tiếng tụng niệm râm ran trong chùa đã như nhắc nhở chúng cháu đến những điều lành.”


Không chỉ có một cặp vợ chồng trẻ này có mặt trong Ngày Phật Ðản của chùa Quan Âm mà còn rất nhiều các bạn trẻ khác. Một số bạn còn khoác ngoài chiếc áo cư sĩ mầu xám tro. Một Phật tử trong số này bày tỏ: “Cháu nghĩ, tụng niệm kinh Phật phải có hình thức. Chiếc áo này không làm nên thầy tu nhưng nó nhắc nhở cháu những điều cháu tụng niệm khi đến chùa.”


Phật Giáo nay đã là một tôn giáo mà nhiều văn nhân trí thức Tây phương đã thấy không hẳn phải là một tôn giáo mà thiên nhiều về triết học. Giáo lý nhà Phật chỉ đường cho ta tìm diệt được những nguyên nhân sinh ra khổ não để có được đời sống an nhiên tự tại. Việc đó, theo giáo lý nhà Phật thì chỉ có duy nhất ta là làm được, không có một thế lực thần linh nào ban cho ta được.


Và đó cũng là ý nghĩa của buổi pháp thoại trước giờ hành lễ do Hòa Thượng Thích Tâm Hoàn, trụ trì tại chùa Pháp Hoa tại Washington DC giảng pháp trong hơn 1 tiếng đồng hồ cho đồng hương Phật tử Nam California.


 


–––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

‘Ác mộng’ vì nhà bị ngân hàng xiết (kỳ 2)

 


Kiện nhà băng


 


Hà Giang/Người Việt


 


Ngày 17 Tháng Tư năm 2009, Bank of America ký một hợp đồng với chính phủ, theo đó, BoA phải thực hiện những điều sau: a) Tìm những món nợ cần điều chỉnh; b) Liên lạc với homeowners để thu cập nhật tình trạng tài chánh; để đánh giá xem họ có đủ điều kiện chỉnh nợ không; c) Ðiều chỉnh cho tiền phải trả hàng tháng thấp xuống theo công thức do Bộ Ngân Khố ấn định, thiết lập chương trình trả nợ thử 3 tháng (3 month trial); d) Sau ba tháng, khi chủ nhà trả nợ đúng hẹn, phải chính thức báo cho chủ nhà biết đã điều chỉnh nợ vĩnh viễn hoặc báo cho họ biết lý do tại sao không điều chỉnh; và e) Không xúc tiến tịch thu nhà trong thời gian chủ nhà chờ quyết định tối hậu về việc điều chỉnh nợ.







Bank of America là một trong những nhà băng lớn bị nhiều vụ kiện tập thể vì tịch thu nhà sai phép. (Hình minh họa: website www.thebracybeat.com)


Tiếc thay cam kết là một việc, thi hành lại là một việc khác. Có nhiều lý do Bank of America nói riêng và những nhà băng lớn nói chung đã không thực hành đúng các điều khoản của (Home Affordable Modification Program) do chính phủ đưa ra.


 


Vụ kiện tập thể


 


Chứng cớ của nhiều vụ tịch thu nhà trái phép đã khiến các tổ hợp luật sư khởi động nhiều vụ kiện tập thể, tố nhiều nhà băng tịch thu nhà thân chủ của họ sai luật.


Năm 2010, tổ hợp luật Hagens Berman Sobol Shapiro LLP (Hargens Berman), đại diện một số thân chủ, nộp đơn tại US District Court, miền Bắc California, khởi kiện tập thể (Class Action Lawsuit) nhà băng Bank of America.


Bên nguyên của vụ kiện là những người hội đủ điều kiện điều chỉnh nợ, đã nộp đơn xin, được tạm thời chấp thuận, đã trả tiền đúng hẹn trong thời gian 3 tháng trial, nhưng sau thời gian thử thách, nợ vẫn không được điều chỉnh vĩnh viễn, nhiều người còn bị tịch thu nhà oan uổng trong thời gian hồ sơ bị đình trệ, như trường hợp gia đình ông bà Nguyễn Ngọc Tiến.


Tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt, Phụ Tá Pháp Lý Adrian Garcia, thuộc tổ hợp Luật Sư Hargens Berman, có trách nhiệm cập nhật hồ sơ vụ kiện tập thể Bank of America cho biết đơn kiện cáo buộc rằng Bank of America không thực thi nghĩa vụ theo đúng hợp đồng ký với chính phủ Hoa Kỳ, và cũng không giữ cam kết theo hợp đồng đã ký với những người vay tiền nộp đơn xin điều chỉnh nợ.


Ông Garcia giải thích:


“Thứ nhất theo đúng chương trình HAMP, món nợ của các chủ nhà đã được tạm thời điều chỉnh, sau khi trả đúng hẹn 3 tháng, phải được điều chỉnh vĩnh viễn. Trong trường hợp họ không trả đúng hẹn, hoặc tình hình lợi tức thay đổi khiến họ không còn đủ điều kiện, nhà băng có thể từ chối không điều chỉnh vĩnh viễn, nhưng vẫn phải cho biết quyết định tối hậu. Hơn nữa, trong thời gian món nợ đang được điều chỉnh, hay kết quả chưa ngã ngũ thì tuyệt đối không được tịch thu nhà.”


Và nhấn mạnh:


“Vì sự tắc trách của Bank of America mà ít nhất hàng ngàn người đã bị sống trong khắc khoải chờ đợi trong nhiều tháng sau khi đã trải qua giai đoạn trial, nhiều người còn bị mất nhà oan uổng. Hành động này của Bank of America vi phạm pháp luật của California.”


Ðơn kiện của Hagens Berman Sobol Shapiro LLP đòi “bồi thường, đền bù thiệt hại và giảm nhẹ”. Ngoài ra bồi thường, Hargens Berman còn yêu cầu vụ kiện phải được đưa ra xét xử trước bồi thẩm đoàn.


 


Phản ứng của các giới


 


Theo ông Kevin Stein, phó giám đốc của California Reinvestment Coalition, một tổ chức quy tụ hàng chục những NGO chuyên bảo vệ quyền lợi của homeowners, thì lý do tại sao có hiện tượng nhiều người bị tịch thu nhà oan uổng như vậy, là vì sau khi luật về HAMP được ban hành, “hàng triệu chủ nhà đang gặp khó khăn trả nợ ào ạt nộp đơn” xin điều chỉnh nợ, khiến các nhà băng không phản ứng kịp thời, vô tình tạo ra tình trạng hỗn loạn.


Ông Stein quy lỗi cho điều ông gọi là “dual track system” của các nhà băng:


“Ða số các nhà băng chia việc quản trị các hồ sơ chỉnh nợ và việc tiến hành tịch thu nhà thành hai bộ phận riêng biệt, và hai bên không làm việc với nhau. Bên chỉnh nợ cứ lo chỉnh nợ, bên tịch thu nhà cứ lo tịch thu.”


Nhiều tổ chức bảo vệ quyền người tiêu thụ như ProPublica thì có cái nhìn khe khắt hơn.


Ông Paul Kiel, tác giả nhiều bài viết về vấn nạn nhà bị tịch thu oan uổng cho rằng sở dĩ các nhà băng có “dual track” là vì làm như thế có lợi cho họ:


“Một mặt nhà băng tham gia chương trình TARP để lấy tiền của chính phủ, mặt khác họ giảm nợ để nhận thêm payment của những con nợ một thời gian nữa, một mặt vẫn xúc tiến việc tịch thu nhà.”


Dù không cho rằng “dual track” của các nhà băng là cố tình, ông Stein vẫn cho rằng sở dĩ các nhà băng có thể bất cẩn, thậm chí ẩu tả là vì khi phạm luật, họ không bị trừng phạt.


“Các nhà băng được quá nhiều củ cà rốt, giờ đây điều họ cần là nhiều cây gậy!” Ông Stein nói.


Trong khi đó, giới chức của Bộ Ngân Khố nói rằng họ đã điều tra, rất thấu hiểu tình hình và đang tìm cách giải quyết.


Cuối cùng thì người ta cũng thấy xuất hiện vài cây gậy.


Ðầu Tháng Hai, năm 2012, sau nhiều tháng thương lượng, Tổng Chưởng Lý (General Attorneys) của 49 tiểu bang công bố một thỏa thuận điều đình trong đó 5 nhà băng lớn gồm GMAC, Bank of America, Citibank, JPMorgan Chase, và Wells Fargo phải bồi thường tổng số tiền 25 tỉ đô la cho những nạn nhân bị tịch thu nhà trái phép.


Theo tài liệu của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ thì phần lớn của số tiền này, khoảng 20 tỷ, sẽ được dùng để giảm nợ cho 1 triệu chủ nhà hội đủ điều kiện. Khoảng 1.5 tỷ được dùng để lập tức trao cho gần 750,000 gia đình đã bị tịch thu nhà trong thời gian từ 2008 đến 2011, đổ đồng khoảng $2,000 đô la cho mỗi gia đình.


Trước con số $2,000 mình sẽ nhận được, ông Nguyễn Ngọc Tiến phản ứng:


“Thật khôi hài!”


Tổ hợp luật Hagens Berman Sobol Shapiro LLP cho biết là dù nhận $2,000, các chủ nhà vẫn có thể tiếp tục đi kiện nhà băng đã tịch thu nhà sai luật của họ để đòi bồi thường thiệt hại. Nhưng cũng nhấn mạnh rằng một vụ kiện tập thể có thể kéo dài từ 3 đến 5 năm, và khuyến cáo các thân chủ không nên đặt hết tính toán của mình vào kết quả của vụ kiện.


Ngoài vụ kiện tập thể, những người bị tịch thu nhà còn có thể nhờ các luật sư kiện thêm riêng cho trường hợp của mình.


 


–––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Luật sư của John Edwards bắt đầu bào chữa

 


Cựu ứng cử viên phó tổng thống


GREENSBORO, NC (AP)Hôm Thứ Hai, phiên tòa liên bang xử cựu thượng nghị sĩ ứng cử viên phó tổng thống John Edwards tiếp tục với phần bào chữa của bên bị, sau 3 tuần lễ trình bày của phía công tố và tòa bác bỏ đề nghị xin miễn tố của các luật sư biện hộ hôm Thứ Sáu







Cựu TNS John Edwards bước ra khỏi tòa án ở Greenboro, N.C. sau phiên xử ngày 8 tháng 5. (Hình: AP/Chuck Burton)


Edwards phủ nhận 6 tội danh về vi phạm quỹ tranh cử, trong đó có tội nhận tiền góp quỹ tranh cử quá giới hạn, và khai gian trong báo cáo tài chánh tranh cử. Ông bị tố cáo dùng $900,000 tiền góp quỹ tranh cử để chi cho việc che giấu một người tình nhân đang có thai, và nhờ một nhân viên tranh cử đứng ra nhận giùm là cha đứa bé.


Tại tòa hôm Thứ Hai, luật sư của Edwards lái hướng phiên tòa ra khỏi chuyện ngoại tình, mà chú trọng vào chi tiết là ông Edwards có vi phạm luật bầu cử hay không. Trước đây, FEC đã báo với văn phòng tranh cử của Edwards là những món tiền này không thuộc dạng tiền tranh cử phải khai báo.


Lora Haggard, giám đốc tài chính của ban tranh cử là nhân chứng đầu tiên được các luật sư biện hộ gọi ra trước tòa. Bà nói rằng tiền ủng hộ của hai người không thuộc loại phải báo cáo cho Ủy ban Bầu cử (FEC) và ngay sau khi Edwards bị truy tố, các kiểm toán viên FEC vẫn xác định là không cần.


Haggard cũng khẳng định là Edwards không bao giờ xen vào việc lập báo cáo cho FEC như cáo trạng đã quy kết. Theo lời Haggard: “Chúng tôi không bao giờ cho ông ta xem báo cáo.” Các luật sư muốn cựu chủ tịch FEC, ông Scott Thomas, ra làm nhân chứng nhưng vị thẩm phán giới hạn những điều ông Thomas sẽ được làm chứng.


Cho đến bây giờ các luật sư biện hộ chưa quyết định xem có nên đưa Edwards và người tình Rielle Hunter ra trước tòa hay không. Trước khi đắc cử thượng nghị sĩ năm 1988, Edwards là một luật sư nổi tiếng về khả năng thuyết phục bồi thẩm đoàn. Nhưng các luật sư lo ngại rằng ông ta sẽ bị đối chất về nhiều lời lẽ man trá và hành động giấu diếm của mình trong quá khứ. (HC)

FBI: 72 cảnh sát bị giết trong năm 2011

 


Ða số có mặc áo giáp


 


WASHINGTON (AP) Có 72 cảnh sát bị giết trong năm 2011, nhiều hơn năm trước 16 người và 49 trong số bị chết có mặc áo giáp, theo thống kê của FBI.







Bia tưởng niệm cảnh sát tuần tra xa lộ ở Houston, Texas. Năm 2011, có 72 cảnh sát trên toàn quốc bị giết trong khi thi hành phận sự. (Hình: Texas Department of Public Safety)


Trong số nhân viên công lực bị giết chết trong khi thi hành công vụ, 2/3 có mặc áo giáp chống đạn, FBI nói.


Các vụ bắn chết cảnh sát thường xảy ra do bị phục kích, trong khi rượt đuổi và tìm cách bắt giữ người tình nghi phạm pháp.


Năm qua có 50 cảnh sát bị chết vì tai nạn, giảm bớt 22 người từ con số 72 của năm 2010.


Theo báo cáo của FBI, có hơn 53,000 cảnh sát bị tấn công khi đang thi hành công vụ vào năm 2011, trong đó 26.1% bị thương. 33% trường hợp bị tấn công khi đến can thiệp các vụ như cãi vã trong gia đình, đánh lộn trong quán rượu… 81.8% trường hợp, kẻ gây hấn dùng tay, chân để tấn công cảnh sát. 3.4% trường hợp dùng súng và dao hoặc vũ khí bén nhọn chiếm 13.1%. (TP)

Tin mới cập nhật