Cộng Sản Hà Nội sửa đổi Hiến Pháp?

 


Võ Long Triều


 


Cộng Sản Hà Nội chủ trương sửa đổi Hiến Pháp, do đó ngày 6 tháng 8 năm 2011, Quốc Hội thành lập một ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến Pháp gồm 30 thành viên, trong đó có 8 thành viên thuộc Bộ Chính Trị. Ðó là: Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng, Thường Trực Ban Bí Thư Lê Hồng Anh, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Công An Trần Ðại Quang, Phó Chủ Tịch Quốc Hội Tồng Thị Phóng, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trưởng Ban Tổ Chức Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên Giáo Ðinh Thế Huynh.


Tiếp theo, ngày 5 tháng 9 năm 2011, Viện Nghiên Cứu Lập Pháp của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội tổ chức một cuộc hội thảo tại Hà Nội để các học giả pháp lý của chế độ họp bàn việc lập hiến.


Tại sao Hà Nội cần phải sửa đổi Hiến Pháp trong thời điểm và giai đoạn nầy? Giữa lúc nông dân phẫn uất vì bị cướp đất, công nhân đình công vì lương không đủ sống, tôn giáo bị ngăn cấm, giới hạn, đàn áp, lòng dân bất mãn tột cùng. Trong khi các đảng viên tiếp tục làm giàu bất chính, tham nhũng trở thành quốc nạn, công an lộng hành đánh chết người một cách vô tội vạ!


Vì tình thế có nguy cơ trở thành bất lợi cho chế độ, nên trong kỳ hội nghị Trung Ương Ðảng lần thứ 4 khóa 11, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng khuyến cáo: “Chỉnh đốn đảng là việc mang tính sống còn đối với đảng và chế độ.” Nhưng trên thực tế cho đến ngày nay sự chỉnh đốn đó chỉ dựa vào “phê và tự phê,” một bản hát nhàm chán, thuộc lòng, không có giá trị gì đối với các quan tham đảng viên và các tổ chức phe nhóm ăn chia có hệ thống đã hình thành từ lâu trong nội bộ đảng. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng tuyên bố không bài trừ được tham nhũng ông sẽ từ chức. Kết quả tham nhũng trở thành “một bầy sâu trong đảng,” dư luận trong nước còn cho rằng chính Nguyễn Tấn Dũng là con sâu đầu đàn nên mới được tiếp tục nhận thêm một nhiệm kỳ và đưa ba đứa con của ông vào guồng máy cai trị để tiếp tục vơ vét.


Bây giờ Hà Nội bày thêm việc sửa đổi Hiến Pháp chỉ là một chiêu bài nhằm xoa dịu dư luận quần chúng, một xảo thuật tuyên truyền, một cách phô trương rầm rộ để cho mọi người nuôi chút hy vọng là chế độ độc tài đảng trị sẽ thay đổi cho hợp tình, hợp lý, hợp lòng dân.


Sự thật người ta thấy gì? Hiến Pháp 1946 đã sửa đổi và tu chính năm 1992 nhưng có khi nào được áp dụng đâu? Bằng cớ các học giả Việt Nam cho là bản Hiến Pháp đầu tiên năm 1946 đã trải qua “tám lần ban hành hoặc sửa đổi, nhưng cũng không bao giờ được thực thi. Hãy nhìn lại các quyền tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền được lập hội, quyền biểu tình, bãi công, tự do tín ngưỡng, thì đủ biết Hiến Pháp của cộng sản Hà Nội chỉ là tài liệu tham khảo của một quốc gia trong đó mọi thứ quyền hành đều do Bộ Chính Trị quyết đoán và định đoạt buộc phải thi hành, bất kể Hiến Pháp hay luật lệ có quy định như thế nào!”


Trong bài diễn văn khai mạc hội nghị Trung Ương Ðảng Cộng Sản lần thứ 5 ngày 7 tháng 5, 2012, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng chỉ thị các ủy viên Trung Ương khi bàn việc sửa đổi hiến pháp phải theo một số nguyên tắc như sau:


– “Phải bám sát việc tiếp tục khẳng định bản chất của thể chế chính trị.”


– “Nhà nuớc pháp quyền Xã Hội Chủ Nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân.”


– “Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng.”


– “Quyền lực nhà nước là thống nhất sẽ không có chuyện tam quyền phân lập.”


– “Vấn đề đất đai bàn theo hướng đảm bảo hài hòa các lợi ích của nhà nước, người dân, nhà đầu tư và giữ vững ổn định chính trị.”


Với năm điều yêu cầu của Nguyễn Phú Trọng, chúng ta có thể suy diễn một cách rõ ràng hơn: Thể chế chính trị của nhà nước là cộng sản chủ nghĩa, đảng mượn danh nhân dân cai trị một cách độc tài. Vấn đề đất đai phải bảo đảm lợi ích của nhà nước và giữ vững ổn định chính trị, vậy thì lợi ích của nhân dân đương nhiên trở thành hàng thứ yếu.


Làm sao có thể hài hòa được ba thứ lợi ích tương phản nhau: Lợi ích nhà nước có ẩn chứa tham nhũng lộng quyền, lợi ích nhà đầu tư là giành phần lợi tối đa về mình với khả năng đút lót, mua chuộc người cầm quyền, vậy thì lợi ích của người dân nghèo nàn cô thế, chỉ còn phương cách duy nhứt là chống đối đòi quyền sinh sống cho cá nhân và gia đình. Nguyễn Phú Trọng và Ðảng Cộng Sản của ông không thể giữ vững ổn định chính trị cho tới khi nào đảng công nhận quyền tư hữu đất đai, khi nào đảng viên không còn lạm quyền để cưỡng chế đất của dân mà không bồi thường xứng đáng theo luật tự nhiên, thuận mua vừa bán. Chừng đó mới có hy vọng ổn định xã hội.


Ngoài ra ông Trọng còn chỉ thị phải soạn thảo một Hiến Pháp không có tam quyền phân lập, nghĩa là chỉ có độc quyền cai trị duy nhứt của đảng. Luật Sư Trần Ðình Triển nhận xét quyền hành quá lớn như vậy sẽ dẫn đến tệ nạn quan liêu, tham nhũng, hách dịch, xa rời quần chúng. Theo ông Hiến Pháp phải quy định trách nhiệm và nghĩa vụ của nhà nước đối với nhân dân bởi vì quyền lực là của nhân dân.


Quyền lực của nhân nhân là một thứ xảo ngữ, bởi vì nếu thật sự nhân dân có quyền thì nhà nước phải cho họ có quyền tự do sử dụng lá phiếu của họ, biểu hiện quyền lực của người dân. Cái xảo thuật dối trá của cộng sản là giao hết mọi quyền lực, mọi sở hữu cho nhân dân trong khi đảng chỉ giành độc quyền quản lý thôi. Cũng như đất đai, rừng núi, sông ngòi là của nhân dân nhưng do nhà nước quản lý. Nhà nước muốn cho phép dân sử dụng bao nhiêu và bao lâu tùy quyết định của nhà nước. Không khác nào nhà của anh đang ở chính anh là sở hữu chủ, nhưng do tôi quản lý, tôi muốn đuổi anh ra khỏi nhà bất cứ lúc nào với chức năng quản lý của tôi. Tiền của anh nhưng quyền tiêu xài là của tôi. Tôi cho anh hưởng được bao nhiêu tùy quyền định đoạt của tôi. Thật là phi lý, phi nhân, phi chính trị, một sự quỷ quyệt trắng trợn chỉ cộng sản mới sáng chế ra được điều đó.


Tiến Sĩ Dương Thị Thanh Mai, viện trưởng Viện Khoa Học Pháp Lý cho biết các đại biểu tham dự hội thảo đã đặt vấn đề “phải có sự kiểm soát” các cơ quan quyền lực của nhà nước. Hiến Pháp hiện hành chỉ quy định việc tổ chức hoạt động, phân công, phối hợp mà thôi, rõ ràng là chưa đủ. Bà Mai khẳng định: “Việc kiểm soát phải được hiến định như một nguyên tắc.”


LS. Trần Ðình Triển phát biểu rằng: “Không thể để xẩy ra tình trạng một nhóm người lợi dụng độc quyền thao túng mọi thứ.”


Nhưng thử hỏi cơ quan nào có quyền kiểm soát nhà nước? Nếu không phải là tư pháp và lập pháp phân lập? Trong khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ thị không thể có tam quyền phân lập!


Dư luận trong nước thắc mắc từ lâu về Ðiều 4 Hiến Pháp viết rằng: Ðảng Cộng Sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội… nghĩa là độc đảng, độc quyền. Ðiều mà ông Nguyễn Minh Triết, cựu chủ tịch nước công khai tuyên bố: “Bỏ Ðiều 4 Hiến Pháp là tự sát.” Tuy nhiên ý kiến của ông Nguyễn Văn An, nguyên chủ tịch Quốc Hội là “chúng ta cần hiểu bản chất của thể chế dân chủ cộng hòa là quyền lập pháp thuộc về nhân dân, mà trực tiếp là cử tri cả nước.” Ông An cũng đã từng nói 14 đảng viên trong bộ chính trị là 14 ông vua tập thể của thời phong kiến.


Về phần GS Nguyễn Minh Thuyết, cựu đại biểu Quốc Hội trả lời phỏng vấn đài BBC khi hỏi ông điều 4 phải được sửa chi tiết ra sao?


Ông trả lời: “Có thể xem Trung Ương đảng là thượng nghị viện, còn quốc hội do dân bầu ra là hạ nghị viện. Rồi qui định những việc gì chỉ cần thượng viện quyết, những việc gì chỉ cần hạ viện quyết là được.”


Riêng bộ trưởng Tư Pháp, ông Hà Hùng Cường khẳng định: “Ðã đến lúc thời điểm chín mùi phải sửa đổi hiến pháp và tư tưởng pháp quyền theo đúng nghĩa một nhà nước pháp quyền.”


Thực tế cho thấy hiện tại có rất ít đảng viên cao cấp dám nhận thức một cách khách quan là phải từ bỏ điều 4 hoặc giảm thiểu độc quyền cai trị thì đất nước mới có sự hài hòa và ổn định mong muốn. Tuy nhiên đa số đảng viên cầm đầu còn bám víu quyền lợi riêng tư, bất chấp lợi ích của nhân dân và sự phát triển đất nước. Phải chờ đến khi nào xuất hiện một công dân, một đảng viên nào sáng suốt, can đảm, đứng ra lãnh đạo nhân dân vất bỏ điều 4, thay đổi chế độ, viết lại hiến pháp thuận với lòng dân, thì mới hy vọng bảo tồn độc lập quốc gia, đem lại tự do dân chủ cho toàn dân.


Trong khi chờ đợi dân chúng cũng như Luật Sư Trần Quốc Thuận, nguyên phó chủ nhiệm Thường Trực Văn Phòng Quốc Hội dự đoán về hiệu quả của lần tu chính Hiến Pháp nầy “sẽ còn nhiều hạn chế và không đáp ứng được nhu cầu cải tổ và đổi mới theo kỳ vọng của nhân dân và nhiều tầng lớp trong xã hội.”


Sự rầm rộ cổ võ việc sửa đổi Hiến Pháp, việc tham khảo ý kiến nhân dân chỉ là một cách thay bình mới đựng rượu cũ, rồi hô hào, dối gạt dư luận rằng Ðảng Cộng Sản khoản đãi nhân dân loại rượu tối ưu, nhưng nó vẫn đắng, vẫn cay, vẫn độc hại không kém rượu ngâm trong bình từ năm 1946 và hâm lại năm 1992.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT