Santa Monica College: Muốn bảo đảm có lớp, đóng thêm học phí


Biện pháp đã hoãn, nhưng rồi sao?


 


Lê Tâm (theo NYT)


 


SANTA MONICA, California – Từ mấy năm nay, giới chức điều hành các đại học cộng đồng thường xuyên bị sinh viên than phiền về việc không ghi danh được vào các lớp họ cần. Những lớp họ cần phải lấy cho thăng tiến nghề nghiệp hay để chuyển sang các đại học bốn năm thường đầy chật chỉ sau ít giờ mở ra cho sinh viên ghi danh.










Trong khuôn viên Santa Monica College. (Hình: Santa Monica College Facebook)

Hàng trăm sinh viên phải khóc lóc, xin xỏ để được ghi danh, đứng chật ngoài cửa văn phòng của giáo sư cũng như của các giới chức cố vấn học trình.


Nay, đại học cộng đồng Santa Monica College ở California đang sắp thử một giải pháp mới. Mùa Hè năm nay, trường sẽ mở ra một số lớp với học phí cao hơn bình thường, để các sinh viên mong muốn vào học một lớp nào đó có thể làm được điều này nếu họ sẵn lòng trả thêm tiền.


Bị phản đối, nhà trường hiện hoãn áp dụng biện pháp này. Tuy nhiên, về lâu về dài, các đại học cộng đồng bắt buộc phải tìm một giải pháp nào đó cho nạn thiếu ngân sách triền miên.


Chương trình này được coi là đầu tiên được thấy trong hệ thống các trường đại học cộng đồng trên nước Mỹ. Các giới chức đại học và các chuyên gia giáo dục nói rằng nếu Santa Monica College thành công trong việc thực hiện, thì chắc chắn nhiều trường khác sẽ theo gót. Kể từ năm 2009, mức ghi danh trong các đại học cộng đồng ở California đã giảm khoảng 300,000 sinh viên, xuống còn 2.6 triệu, và nhiều người tin rằng tình trạng khó ghi danh được lớp muốn học là lý do quan trọng nhất.


Từ nhiều thập niên nay, đại học cộng đồng được coi là một phương tiện tạo sự bình đẳng xã hội, cung cấp nền học vấn đại học với giá tương đối rẻ cho các sinh viên có lợi tức thấp, thành phần di dân và những người không đạt được khả năng, điểm trung bình hay tiền bạc cần có để vào học đại học bốn năm.


Do đó, cũng không lấy làm lạ khi đề nghị có hai mức học phí làm nhiều người kinh ngạc. Và các câu hỏi căn bản về vai trò và nhiệm vụ của đại học cộng đồng lại được nêu ra. Nhiều sinh viên tin rằng chính sách mới này-nếu không bị chính quyền tiểu bang cấm thi hành-có thể loại trừ một cách không công bằng các sinh viên thuộc thành phần nghèo nhất và lại tạo ra hai tầng lớp sinh viên khác nhau.


Tình trạng thâm thủng ngân sách kể từ khi có cuộc suy thoái kinh tế ở Mỹ đầu tiên đưa đến việc cắt giảm tài trợ từ chính quyền liên bang rồi sau đó là của tiểu bang dành cho các trường đại học. Kể từ năm 2008 đến nay, hệ thống đại học cộng đồng ở California đã bị cắt $809 triệu trợ cấp từ tiểu bang, kể cả $564 triệu trong ngân sách mới nhất, ngay cả vào lúc có thêm nhiều sinh viên ghi danh.


Nhiều đại học trong tiểu bang đã phải giảm số lớp và riêng trường Santa Monica College đã phải cắt hơn 1,100 lớp cho khóa Mùa Thu.


Ông David Baime, phó tổng giám đốc đặc trách liên lạc chính phủ và nghiên cứu tại Hiệp Hội Các Ðại Học Cộng Ðồng Mỹ (AACC), gọi kế hoạch của Santa Monica College là “cực kỳ hiếm thấy nếu không muốn nói là chưa từng xảy ra”.


Nhưng lý do đưa đến điều này, theo ông Baime, thật rõ ràng. “Ở nhiều nơi, và California là nơi thấy rõ ràng nhất, trong khi có suy thoái kinh tế lại có sự gia tăng lớn lao trong số sinh viên ghi danh.” Ông nói rằng các đại học không còn có thể gia tăng thêm số sinh viên họ có thể nhận vào trong hoàn cảnh khó khăn tài chánh hiện nay.


Các đại học cộng đồng không phải là nơi duy nhất phải đối phó với cắt giảm ngân sách. Tuần qua, giới điều hành hệ thống California State University (CSU) đã chấp thuận một kế hoạch giảm bớt nhiều sinh viên nhận vào niên khóa tới vì cắt giảm ngân sách khiến họ không thể nào chi trả cho việc gia tăng thu nhận sinh viên.


“Mỗi năm chúng tôi đều tìm cách làm thế nào để có thể nhận được thêm sinh viên nhưng những gì chúng tôi đang có lúc này không giúp gì được cho điều này,” theo lời ông Chui L. Tsang, viện trưởng đại học Santa Monica College.


Các giới chức giáo dục tiểu bang California cho hay họ có thể ngăn cản việc thi hành kế hoạch này vì chưa biết rõ là có hợp pháp và có giới hạn việc đi học của sinh viên hay không.


Theo giá biểu hiện nay, mỗi lớp ở đại học cộng đồng là $36 cho mỗi tín chỉ. Theo kế hoạch của trường Santa Monica College, các lớp phải trả nhiều tiền hơn sẽ lên đến khoảng $180 cho mỗi tín chỉ.


Trường Santa Monica College, với sĩ số khoảng 34,000 sinh viên, được coi như một trong những đại học cộng đồng thành công nhất trên nước Mỹ, với mức độ sinh viên chuyển sang đại học bốn năm ở hàng cao nhất. Nhiều sinh viên trong vùng Los Angeles theo học hai năm đầu tiên ở trường này để tiết kiệm tiền bạc rồi sau đó chuyển sang các trường khác.

Ðóng đinh Thập Giá


SAN PEDRO CUTUD, Philippines (AP) –
Người dân Philippines đóng vai binh sĩ La Mã, đóng đinh vào tay một người đóng vai Chúa Jesus, diễn lại cảnh Chúa chịu chết, tại San Pedro Cutud, Philippines, hôm Thứ Sáu. Mỗi năm vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, hàng chục người đóng vai Chúa chịu để cho đóng đinh.










Giáo Hội Công Giáo cấm tưởng niệm kiểu này, nhưng nhiều người vẫn làm và thu hút được du khách kéo đến xem. (Hình: AP Photo/Bullit Marquez)

Dạy nghề kiện, trò ra kiện trường!


Tốt nghiệp không có việc, cựu sinh viên New York Law School


 


Lê Tâm (theo NYT)


 


Trường luật New York Law School có trụ sở nằm trong khu TriBeCa ở New York, mới đây bị một số sinh viên tốt nghiệp đưa đơn kiện, lấy lý do họ bị nhà trường dối gạt và không kiếm được việc luật sư sau khi ra trường.










Ðại học New York Law School ở Manhattan. Một số sinh viên không tìm ra việc làm quay lại kiện nhà trường. (Hình: Jim.henderson/Wikimedia/Public Domain)


Trong hoàn cảnh khó khăn trong kỹ nghệ luật hiện nay, ngày càng có nhiều sinh viên tốt nghiệp than phiền về khó khăn để có được cơ hội hành nghề luật sư. Và họ đưa đơn kiện trường cũ của mình.


Tuần qua, Thẩm Phán Melvin L. Schweitzer, thuộc Tòa Kháng Án New York, bác bỏ một đơn kiện của chín sinh viên tốt nghiệp New York Law School, theo đó cáo buộc trường cũ đã dối gạt về khả năng có việc làm sau khi ra trường.


Tuy cũng bày tỏ sự cảm thông về hoàn cảnh của các sinh viên này, Thẩm Phán Schweitzer nói rằng đơn kiện không có giá trị và đây là một thí dụ điển hình của “caveat emptor” -cảnh báo người mua phải biết về món hàng của mình.


“Theo quan điểm của tòa, các vấn đề đưa ra trong vụ kiện này cho thấy rõ ràng một điều là không phải bất cứ khó khăn nào của xã hội đều có thể giải quyết bằng một vụ kiện,” Thẩm Phán Schweitzer viết trong phán quyết.


Các sinh viên từng tốt nghiệp ở bậc đại học “muốn thật sự theo đuổi ngành luật là một nhóm riêng những người có sự hiểu biết sành sõi, có khả năng xem xét các dữ kiện và lựa chọn các giải pháp trước khi đi đến quyết định về ngành muốn đi sau khi tốt nghiệp cử nhân,” theo Thẩm Phán Schweitzer.


Phán quyết này là một thất bại cho hàng loạt các vụ kiện tương tự đang diễn ra khắp nước Mỹ, ở vào thời điểm nhiều bấp bênh cho cả lãnh vực giáo dục luật pháp và nghề luật. Trong hai năm liên tiếp, số người thi LSAT, một kỳ thi trắc nghiệm khả năng của các ứng viên dự tuyển vào trường luật, đã giảm hẳn, cho thấy sự trì trệ trong thị trường luật vẫn còn kéo dài. Và tuy rằng phần lớn các sinh viên tốt nghiệp từ những trường luật danh tiếng vẫn có được việc làm, những người tốt nghiệp từ các trường ít nổi tiếng hơn đang gặp rất nhiều khó khăn để có được công việc mà họ trông đợi.


David Anziska, một luật sư của các nguyên đơn ở New York, đang tích cực tìm kiếm thân chủ trong số những người mới tốt nghiệp trường luật này. Trong bảy tháng qua, ông nộp đơn kiện 14 trường, kể cả Widener University Law School ở Delaware, Thomas M. Cooley Law School ở Michigan và Southwestern Law School ở California. Các đơn kiện này cáo buộc nhà trường đánh lừa sinh viên về khả năng có việc làm sau khi tốt nghiệp. (Một đơn kiện tương tự, từ một văn phòng luật sư khác, cũng nhắm vào trường Thomas Jefferson School of Law tại California.)


Hôm Thứ Năm tuần này, Luật Sư Anziska cho hay ông không đồng ý với việc tòa bác đơn kiện trường New York Law School và sẽ kháng án. Ông gọi đây chỉ là “một trở ngại trong tiến trình lâu dài”.


Ông Anziska, tốt nghiệp trường luật University of Michigan Law School, cho hay sẽ tiếp tục kiện thêm nhiều trường luật khác trong thời gian sắp tới đây.


Phán quyết ở New York không trực tiếp ảnh hưởng các đơn kiện nhắm vào các trường luật ở khắp nước Mỹ, nhưng bản phán quyết tỉ mỉ của Thẩm Phán Schweitzer có thể ảnh hưởng tới quyết định của các thẩm phán xét xử các vụ kiện khác, theo các luật sư liên hệ.


Trường New York Law School, với học phí vào khoảng $47,800 một năm, và được xếp vào nhóm 30% dưới đáy trong số các trường luật ở Mỹ, là mục tiêu đầu tiên của Luật Sư Anziska. Ông cho rằng nhà trường đã tạo cho sinh viên sự tin tưởng là ít nhất 90% sinh viên tốt nghiệp có việc làm toàn thời gian với tư cách luật sư. Ông Anziska cho hay các dữ kiện nhà trường đưa ra không chính xác vì bao gồm cả các công việc bán thời gian, kể cả những công việc không cần có bằng luật.


“Nếu căn cứ theo các định nghĩa của nhà trường thì một sinh viên tốt nghiệp có thể đứng bán cà phê ở Starbucks hay làm bất cứ các công việc gì khác, không kể là tầm thường hay ít lương đến đâu, hay không liên hệ gì đến pháp luật, mà vẫn được coi là ‘có việc làm’ và làm việc ‘trong doanh nghiệp.’”


Một trong những người đưa đơn kiện này là Choloe Gilgan, tốt nghiệp trường New York Law School năm 2008 trong số 15% những người đầu lớp. Sau khi không kiếm ra việc làm hành nghề luật, cô phải làm việc bán hàng và sau đó làm phụ tá pháp lý. Một vài người khác trong số này có việc làm với tư cách luật sư, kể cả một người ở một văn phòng luật tại New Jersey và một người khác là luật sư di trú ở New York.


Họ đòi $225 triệu tiền bồi thường, một con số theo họ phản ánh sự khác biệt giữa những gì mà họ coi là mức học phí quá cao và “giá trị thật sự” của mảnh bằng mà họ có.

Ðài Loan hoãn cắt giảm quân số


ÐÀI BẮC, Ðài Loan (AFP) –
Kế hoạch của chính phủ Ðài Loan nhằm giảm 1/5 quân số nay phải trì hoãn vì các bất đồng ý kiến với Quốc Hội, theo một dân biểu cho hay tuần này, và có thể được thi hành trong năm tới.


Bộ Quốc Phòng Ðài Loan công bố kế hoạch giảm quân vào năm 2011, nhằm đưa quân số Hải, Lục, Không Quân từ 275,000 xuống còn 215,000.


Tuy nhiên Dân Biểu Lin Yu-fang, thuộc Ủy Ban Quốc Phòng, cho hay việc cắt giảm sẽ được hoàn tất vào năm 2015 thay vì 2014 như đã dự trù.


Bộ Quốc Phòng “lần đầu tiên phải thú nhận rằng không thể hoàn thành mục tiêu như đã dự trù,” ông Lin Yu-fang cho hay.


Việc trì hoãn này xảy ra vì có bất đồng ý kiến trong việc thông qua đạo luật theo đó đặt ra đường hướng quốc phòng trong thời gian tới và cũng hủy bỏ chế độ quân dịch. (V.Giang)

Báo quân đội Trung Quốc kêu gọi lính đừng để ý tin đồn


BẮC KINH (AFP) –
Tờ báo quân đội lớn nhất của Trung Quốc hôm Thứ Sáu kêu gọi các binh sĩ quốc gia này đừng để ý tới các tin đồn loan tải trên Internet và đoàn kết đứng sau đảng và nhà nước, một chỉ dấu cho thấy có sự lo ngại về ổn định trước cuộc chuyển giao quyền lực cuối năm nay.










Binh sĩ Trung Quốc tập luyện, ở An Huy. Lo ngại tin đồn đảo chánh lan tràn, báo quân đội Trung Quốc cảnh cáo binh lính đừng quan tâm chuyện đó. (Hình: STR/AFP/Getty Images)


Tờ Quân Ðội Giải Phóng khuyến cáo rằng cuộc chuyển giao quyền lực xảy ra mỗi mười năm, vốn bắt đầu vào cuối năm nay khi Chủ Tịch Nước Hồ Cẩm Ðào (Hu Jintao) và Thủ Tướng Ôn Gia Bảo (Wen Jiabao) rời khỏi các chức vụ trong đảng Cộng Sản Trung Quốc, có thể đe dọa sự ổn định của quốc gia này.


“Ðây là một năm có tầm mức quan trọng cho đảng và cho sự phát triển đất nước,” tờ báo cho hay trong bài bình luận đăng tải trên trang nhất.


“Lịch sử cho thấy khi nào đảng và nhà nước phải đối phó với vấn đề hệ trọng, khi nào sự cải cách và phát triển ở vào giai đoạn quan trọng, cuộc đấu tranh tư tưởng trở nên mạnh mẽ và phức tạp hơn, và các yếu tố ảnh hưởng đến sự ổn định sẽ gia tăng nhiều hơn.”


Tờ báo kêu gọi có sự kiểm soát chặt chẽ hơn đối với Internet và hệ thống thông tin liên lạc qua các phương tiện di động nơi doanh trại để giúp binh sĩ “chống lại sự xâm nhập của mọi tư tưởng sai trái và không bị ảnh hưởng bởi các tin đồn”.


Lời kêu gọi này được đưa ra sau khi có một loạt các tin đồn được loan tải trên Internet, kể cả tin có cuộc đảo chánh do Bộ Trưởng An Ninh Zhou Yongkang thực hiện sau khi xảy ra vụ giải nhiệm Bí Thư Thành Ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai (Bo Xilai), một ngôi sao chính trị đang lên.


Các phân tích gia cho rằng tình trạng này cho thấy sự chia rẽ bên trong hàng ngũ lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Quốc giữa khi họ chuẩn bị cho cuộc chuyển đổi lãnh đạo quan trọng vào cuối năm nay.


Chính quyền Trung Quốc đối phó với tin đồn bằng cách đóng cửa các trang web, bắt giữ hàng loạt và cấm một số trang blog không được để cho người đọc phát biểu ý kiến trong ba ngày. (V.Giang)

Bắn người sau bão Katrina, 5 cảnh sát bị án tù


NEW ORLEANS (AP) –
Năm cựu cảnh sát New Orleans hôm Thứ Tư bị tuyên án từ 6 đến 65 năm tù giam vì có liên hệ đến vụ bắn một số thường dân không vũ khí, tại một cây cầu, sau khi xảy ra trận bão Katrina.










Cầu Danziger, nơi xảy ra vụ 5 cảnh sát bắn 6 người chỉ không đầy hai tuần sau trận bão Katrina, rồi bao che để chạy tội. Tòa liên bang vừa tuyên án 5 cảnh sát từ 6 đến 65 năm tù. (Hình: Mario Tama/Getty Images)


Bốn người bị kết tội đã nổ súng gồm Kenneth Bowen, Robert Gisevius, Anthony Villavaso và Robert Faulcon. Riêng Trung Sĩ Arthur “Archie” Kaufmann được chỉ định điều tra vụ bắn, bị kết tội thông đồng để giúp bao che.


Faulcon bị án nặng nhất 65 năm tù. Bowen và Gisevius mỗi người lãnh 40 năm, trong khi Villavaso 38 năm. Kaufman nhận án nhẹ nhất 6 năm tù.


Một bồi thẩm liên bang đã kết án các sĩ quan cảnh sát hồi Tháng Tám 2011 về tội vi phạm dân quyền trong vụ nổ súng tại cầu Danziger và bao che.


Các cảnh sát đã bắn sáu người, hai trong số đó bị tử vong. Vụ này xảy ra không đầy hai tuần sau trận bão Katrina vào ngày 29 Tháng Tám 2005. Ðể chứng tỏ vụ nổ súng là hợp lý, các cảnh sát thông đồng làm báo cáo giả, và đưa ra nhân chứng ma.


Vụ này trở thành tâm điểm để Bộ Tư Pháp phải đẩy mạnh việc thanh lọc Sở Cảnh Sát New Orleans, vốn mang tiếng nhiều bê bối. (T.P.)

Nhà máy nguyên tử San Onofre và nhu cầu điện ở Nam California

 


Hà Tường Cát/Người Việt


 


Nhà máy điện nguyên tử San Onofre ở Nam California tọa lạc trên lãnh thổ San Diego County, trong một diện tích 34 hectares, gần biên giới Orange County và thành phố San Clemente.










Toàn cảnh nhà máy điện nguyên tử San Onofre. (Hình: San Onofre Nuclear Generating Station)


Hiện nay Hoa Kỳ có 65 nhà máy điện nguyên tử – California có 2 – sử dụng 104 lò phản ứng hạt nhân, cung cấp khoảng 20% nhu cầu điện năng toàn quốc và là nước đứng đầu thế giới về điện nguyên tử dùng cho thương mại.


Nhà máy San Onofre nằm bên xa lộ liên bang số 5 và giáp bờ biển Thái Bình Dương, có hai lò phản ứng hạt nhân đang hoạt động nhưng phải tạm thời ngưng chạy từ tháng 1 năm nay vì vấn đề kỹ thuật, sau khi đã để thoát ra ngoài một lượng nhỏ hơi nước nhiễm phóng xạ.


Nhà máy điện San Onofre công suất 2,200 Megawatts, bình thường cung cấp 20% điện lực cho 15 triệu dân chúng Nam California. Công ty điện lực Southern California Edison đang chuẩn bị những phương án phụ để cung ứng thêm điện năng thay thế, nếu tới mùa Hè là thời gian nhu cầu điện lực gia tăng, nhà máy điện nguyên tử vẫn chưa hoàn chỉnh việc tu bổ để có thể hoạt động an toàn trở lại.


Nhà máy San Onofre bắt đầu từ năm 1968 với lò phản ứng hạt nhân số 1, tới 1992 thì ngưng hoạt động vĩnh viễn vì hết hạn kỳ sử dụng 25 năm. Lò phản ứng số 2 và số 3 bắt đầu hoạt động năm 1983 và 1984 với hạn kỳ sử dụng tới năm 2022 (hiện nay đang tạm ngưng vì có nghi ngờ kỹ thuật).


Về mặt kỹ thuật, hai hệ thống máy phát điện ở San Onofre thuộc loại sử dụng nước dưới áp suất (Pressurized Water Reactor = PWR), khác với nhà máy điện nguyên tử Fukushima Daiichi ở Nhật Bản bị tai nạn sóng thần năm ngoái dùng lò nước sôi (Boiling Water Reactor = BWR). BWR và PWR là hai hệ thống thông dụng nhất, sử dụng nước thường trong việc chuyển nhiệt lượng từ lò phản ứng hạt nhân đến máy phát điện. Còn nhiều loại lò phản ứng hạt nhân sử dụng những kỹ thuật khác, cũng như dùng nước nặng thay vì nước thường trong hệ thống chuyển nhiệt. Nhưng trong số 104 lò phản ứng hạt nhân ở Hoa Kỳ, 35 thuộc loại BWR và 69 là PWR.


Kiến trúc của nhà máy điện San Onofre, bao gồm hai căn có vòm mái tròn chứa lò phản ứng hạt nhân bảo vệ phóng xạ thoát ra ngoài cùng với bức tường dày dọc bờ biển ngăn chặn sóng thần, được coi là đủ tiêu chuẩn an toàn. Ðường nứt địa chất gần nhất ở đây là Cristianitos fault không thuộc loại có dấu hiệu hoạt động hiện nay. Công ty điện lực S.C. Edison nói rằng nhà máy phát điện nguyên tử này được xây dựng “đứng vững với động đất 7.0 xảy ra ngay dưới nhà máy.”


Nhà máy San Onofre dùng nước biển cho hệ thống làm nguội và vì nằm ngay cạnh bờ biển nên không có bồn lớn chứa nước tiêu biểu ở nhiều nhà máy điện nguyên tử khác. Nhưng rút kinh nghiệm của tai nạn ở Nhật Bản, nên trong tương lai cần có những bồn chứa nước như vậy để tránh phải trực tiếp dùng nước biển. Các bồn chứa nước này sẽ được xây dựng bên kia xa lộ 5 vì không đủ đất ở bờ biển ngay bên cạnh các lò phản ứng.


Từ tháng 6 năm 1980 đã có một cuộc biểu tình gần 15,000 người phản đối nhà máy điện nguyên tử. Tháng 3 năm nay, kỷ niệm một năm tai nạn nhà máy điện Fukushima Daiichi, Nhật Bản, cũng có khoảng 200 người tập trung ở bãi biển San Onofre nghe các diễn giả trình bày chống dùng nguyên tử lực vào việc sản xuất điện năng.


Tháng 1 vừa qua, các chuyên viên khám phá hệ thống ống nước trong lò phản ứng hạt nhân mới được thay thế hai năm nay theo định kỳ, đã có những dấu hiệu hư hỏng và sau đó để lọt ra ngoài một lượng nhỏ hơi nước có phóng xạ. Công ty S.C. Edison đã đồng ý đóng hai lò nguyên tử và sẽ chỉ cho hoạt động trở lại khi những trục trặc kỹ thuật đã được chấn chỉnh bảo đảm an toàn.


Ông chủ tịch Ủy Ban Giám Ðịnh Nguyên Tử Hoa Kỳ, ông Gregory B. Jaczko, sẽ cùng một phái đoàn Quốc Hội trong đó có Thượng Nghị Sĩ Diana Feinstein và Dân Biểu Darrell Issa tiểu bang California đến thăm nhà máy ngày Thứ Sáu, 6 tháng 4.


Trong thời gian chờ đợi nhà máy San Onofre có thể hoạt động lại, công ty điện lực S.C. Edison thiếu điện năng cung cấp cho khoảng 1.4 triệu nhà ở Nam California. Tình trạng này không gây khó khăn hiện nay vì không phải là thời gian cao điểm của nhu cầu điện và công ty Edison có đủ điện từ những nguồn khác. Nhưng tới mùa Hè khi dân chúng cần dùng điện nhiều hơn, tình trạng cúp điện có thể phải áp dụng nếu chưa kịp tìm ra điện lượng thay thế.


Mặt khác hai nhà máy nhiệt điện chạy bằng khí đốt ở Huntington Beach, Orange County, cũng mới vừa phải ngưng hoạt động vì đường ống dẫn khí đến nồi hơi bị hư hỏng. Ủy Ban Năng Lượng California chưa nhận được hồ sơ sửa chữa mà dự trù phải mất tối thiểu 30 ngày mới hoàn tất công tác. Trong mọi trường hợp, nhà máy điện nguyên tử San Onofre hoạt động trở lại là nhu cầu thiết yếu để Nam California không bị thiếu điện, cho tới khi những dự án phát triển điện năng khác có thể được thực hiện. (HC)

Ðêm nhạc ‘Tình Ca Người Lưu Xứ’ tại nhật báo Người Việt


Linh Nguyễn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Hội Asian American Entertainment Foundation sẽ tổ chức một đêm nhạc thính phòng có thu hình DVD, với chủ đề “Tình Ca Người Lưu Xứ” lúc 7 giờ 30 tối Thứ Bảy, 21 Tháng Tư, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.










Ca sĩ Quỳnh Lan sẽ vừa đàn vừa hát trong đêm nhạc thính phòng tại nhật báo Người Việt. (Hình: Miên Du Ðà Lạt cung cấp)


“Chúng tôi cùng các nhạc sĩ bạn hữu sẽ trình diễn các bản nhạc mới nhất do chúng tôi sáng tác, để cống hiến cho quý khán giả yêu mến từng ủng hộ chúng tôi trong những lần trước,” nữ nhạc sĩ Miên Du Ðà Lạt nói với phóng viên nhật báo Người Việt.


Ngoài Miên Du Ðà Lạt, còn có những dòng nhạc của các nhạc sĩ bạn hữu của cô, như Ngô Thụy Miên, Văn Sơn Trường, Nhược Thu, Trần Thụy Minh…


Ðặc biệt, nữ ca sĩ Quỳnh Lan với tiếng hát liêu trai, sẽ vừa đàn guitar, vừa hát cùng nhạc sĩ khiếm thị Nguyễn Ðức Ðạt. Chương trình cũng còn có sự góp mặt của các ca sĩ Anh Dũng, Vân Quỳnh, Nguyễn Huy Tâm, Nguyễn Bá Thành; các nhạc sĩ Quốc Vũ, dương cầm; Lina Nguyễn, vĩ cầm; và nhạc sĩ Ðình Thành, saxophone. Âm thanh và ánh sáng do Cang Võ CVB phụ trách.


Nguyễn Bá Thành điều hợp chương trình cùng MC Ngọc Mai.


Ban tổ chức trân trọng kính mời đồng hương tham dự, “trước mua vui, sau làm nghĩa” vì tất cả lợi nhuận, do tiền bán vé hay ủng hộ, sẽ được gởi tặng cho hội bất vụ lợi Hopetoday.


Giá vé: $50 VIP và $25 đồng hạng, có bán tại Tú Quỳnh (714) 531-4284 và Bolsatickets.com (714) 418-2499.


Mọi chi tiết xin liên lạc Miên Du Ðà Lạt (714) 230-9632.


 


–-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Cảnh sát Pakistan tố đồng nghiệp âm mưu nổ bom ám sát


ISLAMABAD (AP) –
Một giới chức cao cấp cảnh sát Pakistan hôm Thứ Sáu lên tiếng tố cáo một đồng nghiệp âm mưu thực hiện một vụ nổ bom tự sát nhắm vào ông ta tại Karachi, thành phố lớn nhất ở Pakistan.


Rao Anwar Ahmed Khan nói rằng ông có “bằng chứng” cho thấy giới chức cảnh sát kia và hai người anh em của ông ta có liên hệ trong vụ nổ hôm Thứ Năm làm bốn người thiệt mạng. Những kẻ bị tố cáo hiện chưa lên tiếng về việc này.


Các cáo buộc của ông Khan cho thấy lực lượng cảnh sát ở Karachi có thể đã bị thành phần cảm tình với phiến quân Hồi Giáo xâm nhập.


Phía Taliban tại Pakistan lên tiếng nhận trách nhiệm về vụ nổ hôm Thứ Năm nhắm vào ông Khan, người từng hứa sẽ chống lại thành phần Hồi Giáo quá khích ở thành phố Karachi. (V.Giang)

Nghị viên D.C. xin lỗi xúc phạm cộng đồng Á Châu


WASHINGTON (AP) –
Nghị Viên Marion Barry hội đồng thành phố Washington hôm Thứ Năm đã lên tiếng xin lỗi “về lời nói xúc phạm đến cộng đồng Á Châu”.

Nghị Viên Marion Barry (giữa) và Thị Trưởng Vincent Gray (phải) thành phố Washington D.C. Ông Barry chê bai những cửa tiệm của người Á Châu “dơ bẩn” và sau đó xin lỗi. (Hình: Chip Somodevilla/Getty Images)

Marion Barry là cựu thị trưởng thành phố Washington, hôm Thứ Ba thắng cuộc bầu cử sơ bộ trong đảng Dân Chủ với 73% phiếu và hầu như chắc chắn sẽ ở thêm một nhiệm kỳ 4 năm nữa.

Ðơn vị bầu cử số 8 của Barry là khu tập trung đa số các dân da đen nghèo. Trong buổi hội mừng thắng cử tối Thứ Ba, Barry tuyên bố: “Những dân Á Châu đến đây làm thương mại mở ra các cửa hàng bẩn thỉu… Họ nên đi và tôi sẽ nói với họ như thế. Nhưng chúng ta cũng cần những thương gia Mỹ gốc Phi Châu có khả năng thế chỗ”. Phóng sự của đài truyền hình WRC-TV lần đầu tiên tiết lộ chuyện này.

Trong cuộc phỏng vấn của thông tấn xã AP, Nghị Viên Barry bày tỏ sự hối tiếc về lời lẽ sơ suất của mình và xác định là từ trước đến nay ông vẫn có quan hệ tốt đẹp với cộng đồng dân Á Châu.

Thi Trưởng Vicent Gray, chủ tịch hội đồng thành phố Kwane Brown và nhiều đồng sự cũng như một số viên chức dân cử Mỹ gốc Á Châu phê phán lời phát biểu của Barry. Thị Trưởng Gray nói: “Trong thành phố đa chủng tộc này không có chỗ cho những lời bình phẩm làm mất thể diện bất cứ một ai trên cơ sở chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tàn tật hay khuynh hướng luyến ái”.

Bà Eleanor Holmes Norton, đại biểu District of Columbia tại Quốc Hội nói rằng “kinh ngạc về tính cách xúc phạm của những lời lẽ như thế”, tuy nhiên bày tỏ sự hài lòng là Barry đã xin lỗi.

Marion Barry, 76 tuổi làm thị trưởng 4 nhiệm kỳ và chỉ dứt đoạn bởi án tù 6 tháng trong khám đường liên bang vì tội liên quan đến ma túy. Ông trở lại hội đồng thành phố năm 2004 nhưng từ đó có tai tiếng về những phát biểu mang tính kỳ thị chủng tộc.

Washington D.C. là thành phố dân da đen chiếm đa số, khoảng 50% còn lại da trắng 34.8% và dân Á Châu 3.5% đang gia tăng. (H.C.)

Nghiên cứu: Mỹ đánh giá thấp quân sự Trung Quốc


WASHINGTON (AFP) –
Mỹ đã đánh giá quá thấp mức phát triển quân sự của Trung Quốc vì các nhà soạn thảo chính sách đã tin vào các phát biểu trước công chúng của thành phần lãnh đạo hay không hiểu sự suy nghĩ của Bắc Kinh, theo kết quả một cuộc nghiên cứu công bố hôm Thứ Năm.










Một bản nghiên cứu, được soạn thảo cho một cơ quan nghiên cứu về Trung Quốc cho Quốc Hội Mỹ, cho rằng chính phủ Mỹ thường xuyên đánh giá quá thấp khả năng quân sự của Trung Quốc. (Hình: Larry Downing/Pool/AFP/Getty Images)


Kết quả nghiên cứu được soạn thảo cho Ủy Ban Duyệt Xét Kinh Tế và An Ninh Mỹ-Hoa cho hay chính phủ Mỹ thường có sai lầm trong việc tiên đoán về khả năng chế tạo võ khí mới của Trung Quốc, kể cả việc bị bất ngờ khi Bắc Kinh đưa vào sử dụng các loại tầu ngầm mới.


Ủy ban này, tên tiếng Anh là United States-China Economic and Security Review Commission, là một cơ quan do Quốc Hội Mỹ lập ra, với nhiệm vụ báo cáo hàng năm cho Quốc Hội về vấn đề Trung Quốc. Cuộc nghiên cứu này không phải báo cáo của ủy ban.


Về tiến độ canh tân quân đội, cuộc nghiên cứu cho thấy “có nhiều trường hợp tính toán sai lầm” liên quan đến việc phát triển hỏa tiễn chống chiến hạm và chiến đấu cơ tàng hình của Trung Quốc, xảy ra sớm hơn sự dự liệu của Mỹ.


Các phân tích gia Mỹ có thể cải thiện khả năng ước tính của họ nếu có thêm nhiều chuyên gia đọc được tiếng Hoa, hay chỉ bằng cách xem các tạp chí kỹ thuật của các trường đại học Trung Quốc, theo bản báo cáo.


“Các quan sát viên Mỹ không nên tin vào lời phát biểu của chính quyền hay quân đội Trung Quốc, vì không xác thực hay từ các cơ quan không có trách nhiệm gì trong lãnh vực quân sự.”


Cuộc nghiên cứu cũng cho hay các chuyên gia Mỹ “có thể không hoàn toàn nhận thức được việc lãnh đạo Trung Quốc luôn coi Mỹ là mối đe dọa chính yếu nhất cho an ninh của Trung Quốc.”


Ủy Ban Duyệt Xét Kinh Tế và An Ninh Mỹ-Hoa khi công bố nghiên cứu này cũng khuyến cáo kết luận trong bản báo cáo, do các nhà nghiên cứu bên ngoài soạn thảo, không phải ý kiến chính thức của ủy ban. (V.Giang)

Nhà máy điện San Onofre vẫn tiếp tục bị đóng vô hạn định


ORANGE COUNTY (LAT) –
Chủ tịch Ủy Ban Kiểm Soát Hạt Nhân Hoa Kỳ (NRC), ông Gregory Jaczko, người vừa thăm nhà máy điện hạt nhân San Onofre ở phía Nam Orange County hôm Thứ Sáu, xác nhận với báo giới là nhà máy sẽ không tái hoạt động cho đến khi giới chức thanh tra hiểu rõ nguồn gốc trục trặc buộc nhà máy phải đóng cửa.










Mặc dù bị chống đối từ lâu, vì lo ngại an ninh khi xảy ra động đất và sóng thần, nhà máy điện hạt nhân San Onofre vẫn được hoạt động để cung cấp 20% điện lực cho 15 triệu cư dân miền Nam California. (Hình: David McNew/Getty Images)


Ông Jaczko thăm nhà máy, cùng với Thượng Nghị Sĩ Dianne Feinstein và Dân Biểu Darrell Issa, và nói chuyện với giới chức công ty điện Southern California Edison (SCE) về chuyện hệ thống ống dẫn nước có phóng xạ vào hai lò phản ứng hạt nhân có những dấu hiệu suy yếu, làm nhà máy phải ngưng hoạt động hai tháng qua.


Hệ thống chỉ mới được thay thế hai năm qua trong khuôn khổ dự án cải tiến tốn kém $678 triệu. Lò phản ứng bị ngưng hoạt động ngày 31 Tháng Giêng khi một ống rò rỉ để thoát ra một ít hơi có phóng xạ.


“Vấn đề của hệ thống dẫn nước là rất hệ trọng, và sau khi nói chuyện một cách thẳng thắn hôm nay, tôi có thể nói rằng công ty điện SCE cũng cho là nghiêm trọng,” ông Jaczko nói với giới truyền thông.


Kể từ sau khi phát hiện sự việc, giám đốc nhà máy phát hiện một số ống dẫn khác có vấn đề, trong khi tám ống khác ở máy phát điện số 3 không đạt mức yêu cầu khi bị sức ép.


“Chắc chắn đây là một hiện tượng cá biệt, nhất là ở máy phát điện số 3,” ông Jaczko nói.


Theo NRC, ống dẫn nước ở máy phát điện số 3 bị rung và đụng các ống khác, trong khi ống tại máy số 2 rung và đụng khung giữ, nhưng không đụng các ống khác. Giới chức nhà máy chưa biết tại sao những ống này rung nhiều như vậy.


Những máy này do công ty Mitsubishi Heavy Industries sản xuất và họ chỉ làm máy cho một nhà máy điện khác ở Mỹ, nhưng thiết kế cho nhà máy San Onofre lại đặc biệt.


Một báo cáo của nhóm bảo vệ môi trường “Friends of the Earth” cho rằng thiết kế đã bị thay đổi, cho nên có thể đã tạo ra sự việc.


Nhóm này cũng cho rằng SCE qua mặt NRC khi đưa máy mới ra cho thanh tra xem và nói rằng nó giống máy cũ.


Ông Jaczko nói rằng một phần của việc thanh tra sẽ xem xét đến việc thay đổi máy. Ông không trả lời khi được hỏi có phải thay đổi thiết kế tạo ra vấn đề.


Tới mùa Hè, nếu nhà máy San Onofre vẫn chưa hội đủ điều kiện để hoạt động trở lại, miền Nam California sẽ bị thiếu năng lượng và những kế hoạch phụ đang được chuẩn bị để ứng phó với tình thế. (Ð.D.)

Máy bay hải quân rớt xuống khu nhà Virginia Beach


VIRGINIA BEACH, Virginia (AP) –
Một máy bay chiến đấu F/A-18D “Super Hornet” trưa Thứ Sáu bị rớt trúng vào một khu nhà dân cư, chỉ mấy phút sau khi cất cánh từ căn cứ không quân Oceana của Hải quân Hoa Kỳ ở Virginia Beach.










Xác máy bay F/A-18 nằm giữa khu nhà bốc cháy. (Hình: AP/Kandice Angel)


Trục trặc máy móc xảy ra ngay trong lúc máy bay cất cánh và hai phi công đã kịp thời cho tháo bỏ nhiên liệu trên máy bay rồi phóng được ra ngoài trước khi máy bay đâm xuống một khu nhà và bốc cháy. Nhờ vậy máy bay đã không phát nổ và tạo nên đám cháy quá lớn.


Những người dưới đất giúp phi công bị thương di chuyển đến nơi an toàn. Bảy người bị thương trong số có hai phi công đã được đưa tới bệnh viện điều trị thương tích nhẹ. Hai phi công một là huấn luyện viên và một là học viên trong một phi vụ huấn huấn luyện.


Patrick Kavanaugh, một cư dân ở khu nhà máy bay rớt xuống, thuật lại rằng ông đẩy cánh cửa kéo sau khi nghe thấy những tiếng nổ và thấy một phi công nằm trên mặt đất mặt đầy máu và thái độ hết sức kinh hoảng bối rối.


Ông nói: “Tôi đã xem vết thương và kiểm tra coi xương của anh ta có bị gẫy hay không”. Mặc dầu bị chứng đau tim và vừa qua một cuộc giải phẫu, nhưng kinh nghiệm sau 23 năm làm việc trong đội cấp cứu đã thúc đẩy Kavanaugh mau chóng hành động, kịp thời kéo viên phi công bị thương vòng qua góc nhà đến nơi an toàn trước khi có những tiếng nổ khác từ đám cháy.


Trong khi đó cảnh sát đến nơi gọi tất cả mọi người rời khỏi khu nhà và xe cứu hỏa đã phun nước dập tắt được ngọn lửa khoảng gần nửa giờ sau. Ba căn nhà bị hủy hoại hoàn toàn và hai căn nữa bị hư hại nặng trong khu gia cư có 40 đơn vị.


Thị Trưởng Will Sessoms thành phố Virginia Beach nói rằng 55 lính cứu hỏa và 65 cảnh sát được điều động đến nơi xảy ra tai nạn và cuộc tìm kiếm các nạn nhân có thể còn sống hay đã chết được khẩn cấp xúc tiến nhưng không ghi nhận có thêm trường hợp thương vong nào.


Virginia Beach là một khu vực đông dân cư gần các căn cứ quân sự bao gồm căn cứ Hải quân Norfolk lớn nhất thế giới. (H.C.)

Chuyến tàu đời


Tạp ghi Huy Phương


 


 


Thời gian còn ở bậc tiểu học, chúng tôi đã thuộc lòng bài “Những Chuyến Tàu” của thi sĩ Tế Hanh và dù ngây thơ chưa biết gì về cuộc sống, cũng vướng víu theo cảm xúc của người thi sĩ này để “tôi thấy tôi thương những chuyến tàu,” và bỗng dưng tâm hồn bị những “nỗi đau xa” ám ảnh.










Một đoàn xe lửa tại Việt Nam. (Hình minh họa: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Lớn lên được biết thêm người ta ví cuộc đời này như một chuyến tàu chạy trên đường sắt, và như mỗi giai đoạn của cuộc đời, con tàu sẽ dừng lại ở mỗi sân ga, mà trên chuyến tàu này, nỗi buồn thường nhiều hơn chuyện vui.


Một này nào đó khi chúng ta sinh ra đời, cất tiếng khóc đầu tiên, như người bước lên một toa tàu đang dừng lại ga. Lên tàu, chúng ta gặp được nhiều người đã có mặt sẵn, trong gia đình đó là mẹ cha, các anh chị ra đời trước, hay bà con, lối xóm bạn bè. Trên toa tàu có những người ruột thịt thân quen, bạn bè cùng trang lứa, nhưng cũng có những người xa lạ, cùng đi chung một đoạn đường. Họ có chung với chúng ta một không gian là toa tàu đang chạy và thời gian là đoạn đường giữa nhà ga này đến nhà ga kế tiếp.


Rồi con tàu rời sân ga ra đi, chạy qua những nhịp cầu, những bến nước, những cánh đồng, qua những ngày mưa nắng, như những niềm vui, nỗi buồn trong từng giai đoạn cuộc sống. Lúc con tàu đừng lại một ga khác, trong gia đình chúng ta có thêm những đứa em, trong trường học chúng ta có thêm bạn bè và trong cuộc đời có thêm một người yêu mến thề nguyện, hứa đi chung với chúng ta suốt trong cuộc hành trình. Ðó là những cuộc gặp gỡ tình cờ của định mệnh, trong toa tàu có thêm một người và một gia đình khác, có khi xa lạ chưa hề quen biết bước lên, trở thành người bạn đồng hành của chúng ta. Ðó là người vợ hay người chồng mà chúng ta hứa kết hợp trọn đời, nhưng có một điều mà chúng ta khó biết trước, là rồi ra, cả hai người đều không thể nào cùng xuống một sân ga.


Cũng có người xem cuộc hành trình là một gánh nặng, cũng có người xem đó là cuộc rong chơi. Cũng có người mới gặp gỡ trong giây lát rồi, bỗng dưng ra đi biền biệt, như người khách đi tàu xuống một sân ga nào đó mà chúng ta không hề hay biết.


Có ai đi một chuyến tàu dài ngày mà không có một người bạn đồng hành để chuyện trò hay một người để cho chúng ta ngưỡng phục và yêu mến, và mỗi người trong chúng ta ai cũng phải có một người bạn như thế. Họ có thể đi với chúng ta qua nhiều ga, hay bất chợt xuống một ga nào đó để lại những niềm luyến tiếc cho riêng chúng ta, mà cho cả những người hiện diện trong toa tàu. Chúng ta cũng vậy, làm thế nào để khi chúng ta xuống một ga nào đó trên đường tàu mà không ai tiễn chúng ta bằng những chiếc dép hay bằng những lời nguyền rủa ném theo.


Chuyến tàu đời là chuyến tàu đi một chiều không có lần trở lại. Những nhà ga chúng ta đã ghé qua, dù vui buồn cũng chỉ một lần, khi con tàu đã kéo còi đi về phía trước, không bao giờ để cho chúng ta có cơ hội trở lại những nhà ga cũ, nói ví von là chúng ta không thể nào tắm lại trong dòng sông xưa. Ðó là những nhà ga của tuổi thơ dịu dàng, đó cũng có thể là những nhà ga của muộn phiền đau đớn, đó có thể là những nhà ga đem lại cho chúng ta niềm vui hạnh ngộ mà cũng là những nhà ga của xót xa cách biệt mà chúng ta đã để lại ở đó những người thân yêu, mà giờ đây vui buồn “chở mấy toa đầy nặng khổ đau.” Con tàu đời đã dừng lại hàng trăm nhà ga, mỗi nơi ghi nhận thêm những nỗi chia xa. Những người khách mới lên tàu thì xa lạ, chúng ta chưa hề quen biết, nhưng bạn bè và những người thân yêu của chúng ta lại lần lượt từ giã chúng ta, xuống ga. Có những buổi sáng mai thức giấc mới thấy trong toa vắng bóng một người quen, vì đêm qua, họ đã xuống tàu, mà trong cơn say ngủ chúng ta không hề hay biết.


Tuổi già rồi sẽ đến như con tàu sẽ dừng lại ở những nhà ga cuối cùng nào đó của riêng ta. Tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray mỗi lúc mỗi nặng nề, làn khói tàu theo gió vật vã, phì phào như nghẹn ngào hơi thở và tiếng còi tàu rền rĩ vang xa. Bạn bè mỗi lúc rời toa tàu càng đông, mới hôm qua cười cười nói nói đó, hôm nay đã khuất dạng, tan biến trong không gian, ẩn hiện trong niềm nhớ, nỗi quên của mọi người. Và con tàu vẫn hăm hở, băng băng, vô tư nuốt quãng đường dài, hết ga này rồi đến ga kia, từ một ga nhỏ heo hút, tăm tối ở một ven rừng nào đó, rồi đến ga lớn trong vùng đô thị đầy ánh sáng, và… ga nào là ga cuối cùng của tôi?


Mọi người, không trừ ai, trước hay sau đều phải xuống ga.


Tiếng còi tàu đã cất lên, con tàu giảm tốc độ, thở những hơi thở dài, chậm rãi vào ga.


Nào, có ai dưới ga kia, chờ đợi tôi. Nào có ai trên toa tàu này đưa tiễn, bịn rịn cầm lấy tay tôi hay không? Tôi sắp xuống ga rồi, quy luật của chuyến tàu là chỉ có thể xuống một mình và không thể mang một thứ hành lý nào theo.


Xin vẫy tay chào người ở lại, và xin bạn bè, thân thuộc, quen biết hay xa lạ, xuống ở những ga sau.


Biết đâu, ở một nơi nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau!

Tổng thống Ðài Loan công du Phi Châu vận động ngoại giao


ÐÀI BẮC (AP) –
Tổng thống Ðài Loan phải cắt ngắn chuyến công du Phi Châu sắp tới để thắt chặt mối quan hệ ngoại giao với các đồng minh ít ỏi, sau khi có lãnh tụ quốc gia né tránh không tiếp để khỏi gây sự phản đối của Trung Quốc.


Tổng Thống Mã Anh Cửu (Ma Ying-jeou) sẽ lên đường hôm Thứ Bảy này để đến Burkina Faso, Gambia và Swaziland. Tuy nhiên, ông phải loại bỏ chương trình thăm Sao Tome và Principe sau khi tổng thống quốc gia Tây Phi này cho hay ông sẽ không gặp được Tổng Thống Mã Anh Cửu.


Tuần qua, Sao Tome và Principe cử người tham dự một cuộc hội thảo kinh tế do Trung Quốc tổ chức tại Macao cho các quốc gia nói tiếng Bồ Ðào Nha.


Trong khi có chính sách hòa hoãn với Trung Quốc, Ðài Loan vẫn duy trì mối quan hệ với 23 quốc gia đồng minh công nhận đảo quốc này. Tuy nhiên, hiện có nhiều nguồn tin cho hay một số quốc gia này có thể sẽ chuyển sang công nhận Bắc Kinh vì ảnh hưởng ngày càng tăng về kinh tế của Trung Quốc trên thế giới. (V.Giang)

Gia đình Ðoàn Văn Vươn sẽ được thuê lại đầm tôm


Luật sư yêu cầu cho anh em ông tại ngoại


 


HẢI PHÒNG (NV) –Nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng sẽ “hoàn tất thủ tục” để gia đình ông Ðoàn Văn Vươn được tiếp tục thuê lại khu đầm nuôi thủy sản đã bị cưỡng chế trái luật trong Tháng Tư.










Căn nhà tạm cho hai gia đình các ông Ðoàn Văn Vươn và Ðoàn Văn Quý được Liên Chi Hội Hội Nuôi Trồng Thủy Sản Nước Lợ huyện Tiên Lãng dựng ngày 1 tháng 3, 2012 để họ có chỗ ở tạm. Hai căn nhà của họ đã bị nhà cầm quyền huyện đốt và phá hủy bất hợp pháp khi đến cưỡng chế ngày 5 tháng 1, 2012. (Hình: Thanh Niên)


Nguyễn Minh Quang, bộ trưởng tài nguyên môi trường CSVN, loan báo như vậy khi họp báo “trực tuyến” qua mạng cổng “thông tin chính phủ” hôm Thứ Sáu 6 tháng 4, 2012.


Theo lời ông này cả nhà cầm quyền địa phương cũng như ông Ðoàn Văn Vươn “đều có những cái sai” từ vấn đề giao đất, lấn chiếm, khai thác đến xây dựng nhà ở.


Báo điện tử VNExpress thuật lời ông Bộ Trưởng Quang nói huyện Tiên Lãng đã đề nghị Bộ Tài Nguyên Môi Trường hướng dẫn “hướng giải quyết” vấn đề giao đất cho gia đình ông Vươn mà nông nói “sẽ cố gắng trong tháng 4 giải quyết xong”.


Ngày 5 tháng 1, 2012 nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng đưa một đoàn cán bộ, lính tráng, công an cả trăm người võ trang cùng mình tới cưỡng chế khu đầm hơn 40 ha của gia đình ông Ðoàn Văn Vươn mà không bồi thường gì cho công lao 20 năm đổ mồ hôi và máu biến một bãi bồi ven biển thành một đầm thủy sản có lợi tức. Vì bị đẩy đến đường cùng, thân nhân ông đã chống lại trong khi ông vẫn cầm đơn đi khiếu nại. Dù vậy, cả ông và 3 người nữa trong đại gia đình đã bị bắt giam và vu cho tội “giết người” dù không có ai chết.


Vụ nổ súng chống cưỡng chế ở xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng đã gây rúng động dư luận Việt Nam vì đây là lần đầu tiên có người can đảm dùng võ lực chống lại những kẻ cầm quyền ngang ngược, bất chấp luật lệ.


Một tháng sau vụ cưỡng chế, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải tổ chức một cuộc họp với quan chức các ngành và đi đến kết luận là vụ cưỡng chế trái luật. Cho tới nay, mới chỉ có chủ tịch và phó chủ tịch huyện Tiên Lãng bị mất chức, còn 50 ông quan lớn nhỏ từ thành tới huyện và xã chỉ bị “kiểm điểm” hay cảnh cáo dù có trách nhiệm trực tiếp hay gián tiếp đến vụ cưỡng chế bất hợp pháp.


Anh em ông Vươn và một người cháu vẫn bị giam chờ ra tòa nhiều phần với cái tội danh “giết người” như bản thông cáo báo chí của nhà cầm quyền Hải Phòng nói đến.


Theo tin VietNamNet hôm Thứ Sáu, Luật Sư Nguyễn Việt Hùng, đại đã gửi văn bản đến cơ quan điều tra của công an Hải Phòng yêu cầu cho anh em ông Ðoàn Văn Vươn được tại ngoại.


“Việc các bị can nói trên được tại ngoại trong giai đoạn hiện nay, theo chúng tôi vẫn đảm bảo được tính khách quan, không những không ảnh hưởng gì đến việc điều tra mà còn đảm bảo được sự công bằng và nhân đạo, tránh được những dư luận không tốt liên quan đến việc giải quyết vụ việc”. Luật Sư Hùng viết trong văn thư.


Theo ông, tuy nhà cầm quyền đã hủy quyết định thu hồi đất và tiếp tục cho gia đình ông Vươn sử dụng đất, nhưng hiện nay, các người lao động chính của gia đình ông đều bị giam. Chỉ có vợ và các con nhỏ của họ còn lại nên không thể tiếp tục đầu tư sản xuất.


Ông cho rằng “Nếu điều này tiếp diễn thì sẽ làm cho các quyết định thấu tình đạt lý của thủ tướng chính phủ không có điều kiện để thực hiện trên thực tế đối với cuộc sống của gia đình ông Vươn”, theo VietNamNet.


Thêm nữa, ông Hùng cho rằng “đến nay đã sắp hết thời hạn tạm giam theo quy định của pháp luật. Vì vậy, chúng tôi cho rằng cho đến nay thì biện pháp ngăn chặn tạm giam đối với các bị can Vươn, Quý, Vệ và Sinh là không cần thiết”.


Ngày 10 tháng 1, 2012 các ông Ðoàn Văn Quý (46 tuổi), Ðoàn Văn Vươn (49 tuổi), Ðoàn Văn Sinh (55 tuổi) và Ðoàn Văn Vệ (38 tuổi) chính thức bị truy tố tội “giết người”. Bà Phạm Thị Báu (tức Hiền, vợ ông Quý) và bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ, nhưng được tại ngoại. Nhiều luật sư đã lên tiếng phát biểu trên báo chí nói anh em nhà ông Quý chỉ là những người tự vệ chính đáng để bảo vệ tài sản và quyền sống của họ trước bọn người nhân danh cầm quyền để làm bậy.


Ngày 3 tháng 4, 2012 vừa qua, Liên Chi Hội Nuôi Trồng Thủy Sản Nước Lợ của huyện Tiên Lãng cũng đã có văn thư bảo lãnh cho anh em ông Vươn tại ngoại. (T.N.)

Nhà giàu Trung Quốc qua California sống


SAN FRANCISCO (Mercury News) –
Ngay cả trong khi Trung Quốc đang ngày càng cường thịnh hơn, nhiều người trong thành phần được hưởng lợi lộc nhất vẫn muốn ra đi. Và rất nhiều người giàu Trung Quốc đang đổ vào vùng Bay Area ở Bắc California, nơi có cộng đồng đông đảo người Mỹ gốc Á Châu, các trường học tốt và đời sống thoải mái là sự thu hút mạnh mẽ các nhà triệu phú Trung Quốc đi tìm giấc mộng Mỹ Quốc của mình.










Nhiều đại gia Trung Quốc lo ngại nước họ không ổn định, tìm đường qua California sống, nhiều người đi bằng visa đầu tư EB-5.


“Giới giàu có đang kiếm đủ cách xin thẻ xanh,” theo lời Ta-lin Hsu, người sáng lập và cũng là chủ tịch công ty đầu tư ở Palo Alto có tên H&Q Asia Pacific, người thường xuyên qua lại vùng Á Châu và hay được các bạn làm ăn hỏi về việc di cư sang Mỹ.


“Lý do chính là vì họ vẫn lo ngại về tương lai ổn định của Trung Quốc,” theo ông Hsu. “Mỹ là nước dân chủ, có tự do và là nơi sống an toàn.”


Cách di dân thường thấy cho nhiều dân nhà giàu Trung Quốc là xin chiếu khán đặc biệt loại EB-5, theo đó đòi hỏi người nộp đơn phải đầu tư $500,000 vào các dự án làm ăn trong những khu kinh tế khó khăn hay $1 triệu vào những vùng khác. Dự án đầu tư này phải tạo ra hay duy trì 10 công việc làm trong hai năm. Nếu thành công, người nộp đơn và gia đình họ – gồm người phối ngẫu và các con dưới 21 tuổi – sẽ được trở thành thường trú nhân.


Tiền từ nước ngoài là nguồn tài chánh nhiều thành phố ở Mỹ đang trông đợi. Các giới chức thành phố Oakland đang hy vọng là chương trình EB-5 này sẽ giúp trả cho việc xây khách sạn, trung tâm hội họp, khu thương xá và ngay cả các tòa nhà thể thao cho đội bóng bầu dục Raiders cũng như đội bóng rổ Warriors.


Từ năm 1992 đến 2011, số người nộp đơn theo diện chiếu khán đầu tư đã tăng 700% từ 473 đơn lên thành 3,085, theo sở Di Trú Mỹ. Chỉ trong hai năm qua, số người nộp đơn đã tăng gần gấp bốn lần, đa số từ Trung Quốc. Năm ngoái, khoảng 77% trong số những người nộp đơn theo diện chiếu khán đầu tư là người Trung Quốc.


Kết quả một cuộc thăm dò 980 nhà triệu phú Trung Quốc của Ngân Hàng Bank of China và cơ quan Hurun Report được công bố hồi năm ngoái cho thấy có tới 46% tính tới việc di cư khỏi Trung Quốc, trong khi 14% khác đang hoàn tất thủ tục giấy tờ hoặc đã rời khỏi nước. (V.Giang)

Phiến quân Mali tuyên bố độc lập ở khu vực phía Bắc


BAMAKO (Reuters) –
Thành phần nổi dậy thuộc sắc dân du mục sa mạc Tuareg ở Mali hôm Thứ Sáu tuyên bố độc lập ở nơi họ gọi là Azawad sau khi chiếm được mấy thị trấn quan trọng chỉ trong một tuần lễ, làm Hội Ðồng Quân Nhân vừa lên cầm quyền sau cuộc đảo chánh bị lâm vào thế bất ngờ.



Vị trí Mali trong Châu Phi. (Hình: Google Maps)


Người Tuareg, vốn mong mỏi được tự trị kể từ khi Mali được Pháp trao trả độc lập vào năm 1960, không có được sự hậu thuẫn quốc tế vì các quốc gia láng giềng lo ngại sẽ tạo ra làn sóng đòi độc lập của các nhóm khác.


Sự kiện người Tuareg tuần này chiếm được khu vực Bắc Mali, khu vực sa mạc rộng hơn cả nước Pháp, xảy ra nhờ nhân sự và võ khí từ thành phần chiến đấu cho chế độ Gadhafi trước đây nay trở về nước.


Pháp cùng các quốc gia Âu Châu cũng như khối Liên Phi đã nhanh chóng bác bỏ lời tuyên bố độc lập của người Tuareg. (V.Giang)


 

Nhu cầu phòng thân của người dân bị tước đoạt

Nhà nước Việt Nam độc quyền vàng


 


Phan Chánh/Người Việt


 


SÀI GÒN – Sau cơn bão bất thường giữa mùa Hè, sự việc làm choáng váng dư luận Việt Nam là chuyện Ngân Hàng Nhà Nước chế độ cộng sản tuyên bố độc quyền sản xuất và kinh doanh vàng miếng.










Vàng miếng trên thị trường Việt Nam kể từ tháng 5, 2012 sẽ do nhà nước độc quyền sản xuất và kinh doanh. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Gettty Images)


Khác với chuyện thường xuyên dự báo bão trật lất, chuyện đại sự vàng miếng đã được các quan lớn ngân hàng dọn đường dư luận từ trước và không thay đổi chính sách.


Ở một quán cà phê thuộc quận 1, Sài Gòn. Nhà báo TC nói: “Ở đất nước này, chế độ cầm quyền không còn lắng nghe ý dân nữa. Họ khinh dân. Họ chỉ nghe đảng của họ và các băng nhóm lợi ích bu quanh đảng cộng sản.”


Bà V., một nhà báo kinh tế khác góp chuyện rằng, “Ðây là lần đầu tiên trong suốt lịch sử Việt Nam, một chế độ cầm quyền độc quyền vàng miếng.”


Bây giờ chuyện khai thác khoáng sản vàng có giấy phép hoặc cấp giấy phép bằng miệng để nhận tiền lót tay đã không còn là món béo bở với các tầng lớp cán bộ tham nhũng.


Cái mỏ vàng được đánh giá có trữ lượng hàng ngàn tấn đang nằm trong tủ để phòng thân của hàng triệu người Việt mới là cái họ quyết chiếm đoạt và trục lợi cho bằng được.


Nhiều người nhớ lại rằng từ sau biến cố 1975 đến nay, chế độ này đã tìm cách thâu tóm nhiều lần cái mỏ vàng của lương dân. Ðánh tư sản 3 đợt. Những câu chuyện dân giấu vàng trong hũ chôn cạnh cầu tiêu cũng bị moi lên, sơn đen vàng làm khung thờ tổ tiên cũng bị tước đoạt… Ðau đớn nhất là hốt vàng của những lương dân mong cầu tự do quyết tìm đường vượt biển.


Ngày 5 tháng 4, Thống Ðốc Ngân Hàng Nguyễn Văn Bình nói trên tivi với phóng viên kinh tế của kênh truyền hình chính thống rằng: “Nhà nước chỉ độc quyền vàng miếng, như độc quyền phát hành tiền. Hiện nay, thị trường vàng miếng Việt Nam hơn 90% là vàng miếng nhãn hiệu SJC. Thế nên việc ngân hàng độc quyền vàng miếng nhãn hiệu SJC, những nhãn vàng khác không có thị phần đáng kể.”


Tuyên bố này của ông thống đốc lập tức gây ra cảnh hỗn loạn ở thị trường vàng Hà Nội. Người ta đổ xô đi bán rẻ vàng miếng có nhãn hiệu quen thuộc để mua mắc vàng miếng của SJC. Như vậy chỉ riêng ở Hà Nội những lương dân lâm cảnh bán rẻ mua mắc đã mất trắng số tiền khổng lồ từ mồ hôi nước mắt. Không giống như ở Hà Nội, lương dân có vàng miếng ở các tỉnh phía Nam và Sài Gòn bình tĩnh hơn. Họ chửi rủa chuyện độc quyền vàng nhưng ít cầm vàng miếng có nhãn hiệu quen thuộc đi bán rẻ.


Hỏi một ông chủ cho thuê nhà trọ ở quận Tân Bình. Ông nói: “Lo chi cho mệt, vài bữa là thị trường vàng chợ đen mọc lên như nấm. Cấm, tịch thu hả! Ðừng có mà mơ. Có việc cần, thà bán rẻ cho chợ đen còn hơn là làm giàu cho mấy thằng đó.”


So với thị trường chợ đen các loại thì Sài Gòn không tinh vi bằng Hà Nội, nhưng riêng cái chuyện chữ tín của thị trường chợ đen thì Hà Nội không thể sánh bằng Sài Gòn. Một bà bán quán nhậu nói: “Ông có vàng bán tôi kêu giùm cho. Tới tận nhà mua luôn nghe, bảo mật, uy tín, không ép giá.”


Với từng gia đình, việc chuẩn bị mọi phương cách để tự vệ trước bàn tay tham lam muốn khai thác vàng phòng thân đã bắt đầu. Nhiều người tin rằng bóng ma quản lý kinh tế thời bao cấp đã quay trở lại. Nhiều người còn nhìn thấu đáo hơn khi lướt qua một số chuyện cho thấy sự cùng quẫn của chính quyền tham nhũng hiện nay. Những bộ trưởng cộm cán của chính quyền Hà Nội đã bắt đầu “tham lam sinh đạo tặc.” Bộ trưởng Giao Thông thì thèm thuồng nguồn thu phí từ hàng chục triệu xe gắn máy. Bộ trưởng Y Tế thì ngớ ngẩn đòi tăng giá viện phí để giảm tải bệnh viện. Cục Thuế thì tha hồ hốt tiền lót tay khi gia hạn thuế cho các tổng công ty nhà nước và các đại gia máu mặt…


Trở lại chuyện thống đốc ngân hàng đang hăm hở độc quyền nguồn vàng phòng thân của hàng triệu gia đình. Một chuyên gia kinh tế muốn giấu tên nói, đây là một chính sách động chạm trực tiếp đến tầng lớp trung lưu Việt Nam. Nếu giới trung lưu trước đây an phận làm ăn, hưởng thụ thì chính sách độc quyền vàng sẽ làm họ hiểu là ngay cả của để dành cũng không an toàn. Ðe dọa đến nguồn vàng tư hữu phòng thân là đánh thức sự chống trả của tầng lớp công dân đông đảo.


Những ngày tới, chuyện gì sẽ xảy ra khi nhà nước tuyên bố độc quyền kinh doang vàng miếng. Người dân, nhất là giới trung lưu Việt Nam sau những thoáng mất bình tĩnh thì xuất hiện một bầu không khí im lắng bất thường và chính sự im lắng này là giai đoạn họ chuẩn bị sẵn sàng gây bão lớn.

Ban tổ chức Ðại Lễ Phật Ðản Quốc Tế 2556 họp báo


WESTMINSTER (NV) –
Ban tổ chức Ðại Lễ Phật Ðản Quốc Tế 2556 vừa tổ chức một buổi họp báo chiều Thứ Sáu tại Câu Lạc Bộ Văn Hóa và Báo Chí (bên trong nhà hàng chay Zen), Westminster, để thông báo một số công việc liên quan, ví dụ như mô hình sân khấu lớn của đại lễ. Hòa Thượng Thích Thông Hải, trưởng ban tổ chức, cho biết: “Ðây là đại hội Phật Giáo của tất cả tông phái, của mọi người, không phân biệt bất cứ ai.”


  



Ðại hội sẽ được tổ chức trong ba ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 20, 21 và 22 Tháng Tư, tại Westminster Mall, với nhiều hoạt động tôn giáo và văn hóa văn nghệ. Trong hình, từ trái, Sư Bà Thích Nữ Diệu Từ (chùa Diệu Quang), Hòa Thượng Thích Nguyên Trí (chùa Bát Nhã) và Hòa Thượng Thích Thông Hải, tại buổi họp báo. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)

Tin mới cập nhật