Bắt nghi can đốt xe hàng loạt ở Los Angeles

 


LOS ANGELES, (AP) – Sáng sớm Thứ Hai, cảnh sát đã chặn bắt một người gần ngã tư Fairfax Avenue và Sunset Boulevard, Hollywood, trên xe có những vật dụng có thể được dùng để gây hỏa hoạn, sau 11 vụ đốt xe xảy ra trong 2 giờ trước đó từ lúc 1:30 giờ sáng.



Lính cứu hỏa đang dập tắt lửa cháy nhiều chiếc xe trong một nhà để xe ở khu Sherman Oaks, Los Angeles, sáng sớm Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012. (Hình: AP/Dan Steiberg)


Chiếc xe minivan mang bảng số Canada và người lái là dân gốc Ðức. Theo những nguồn tin, đương sự được coi là cùng một người trong băng thu hình video do cảnh sát phổ biến hôm Chủ Nhật. Tuy nhiên sở cứu hỏa nói là hãy còn quá sớm để xác định đây là người có liên can đến vụ 45 đốt xe xảy ra ở Los Abgeles, 9 ở West Hollywood và 1 ở Burbank kể từ hôm Thứ Sáu.


Dường như người bị bắt có chuyện tranh chấp với cơ quan di trú về tình trạng của một thân nhân. Cảnh sát từ chối không cho biết thêm một chi tiết gì khác vì cuộc điều tra còn đang được tiến hành, và người bị bắt mới chỉ được coi là “một đối tượng đáng quan tâm” chứ chưa phải là “nghi can”.


Trong buổi họp báo lúc 12 giờ trưa, chánh sở cứu hỏa cho biết hai người đàn ông 22 và 55 tuổi đã bị truy tố. Ông không cho biết thêm chi tiết gì và hẹn sẽ có thông tin khác trong buổi họp báo lúc 9 giờ tối.


Tin cuối cùng cho biết cảnh sát Los Angeles đã truy tố nghi can trên chiếc xe minivan bị bắt sáng sớm Thứ Hai. Ðương sự tên Harry Burkhart, 24 tuổi, bị giữ tại Inmate Reception Center với tiền bail được ấn định là $250,000.


Cảnh sát trưởng Charlie Beck nói rằng kể từ lúc nghi can Burkhart bị bắt không có thêm vụ đốt phá nào xảy ra nữa và cuộc điều tra còn đang tiếp tục. Những vụ cháy đã gây thiệt hại vật chất khoảng $2 triệu. (H.C.)

Vàng bạc lên giá vì Iran có nhiên liệu nguyên tử

 


LONDON, Anh – Sau khi Iran loan báo vừa sản xuất thanh nhiên liệu nguyên tử lần đầu tiên do họ chế tạo, giới đầu tư nhảy qua mua quí kim, khiến vàng bạc trở nên đắt giá, theo tin của Bloomberg.



Ðồng tiền Iran mất giá kỷ lục so với đồng đô-la, hai ngày sau khi Tổng Thống Bacrack Obama ký luật trừng phạt đối với Ngân Hàng Trung Ương Iran. Tuy nhiên vàng bạc lên giá sau khi Iran loan báo chế tạo thành công thanh nhiên liệu nguyên tử. (Hình: AP/Vahid Salemi)


Vàng tăng 0.2%, lên tới trên $1,500 mỗi ounce tại thị trường London, trong khi bạc tăng 0.1% với giá mỗi ounce gần $28. Trong năm vừa qua, giá vàng đã tăng đến 10%, nhưng bạc lại giảm 9.9%.


Theo dữ kiện công bố trên mạng của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), vàng dự trữ tăng cao trong Tháng Mười Một, 2011, ở Belarus, Thổ Nhĩ Kỳ, Tajikistan, Macedonia, Moritius và Morocco, nhưng lại giảm bớt ở Mexico.


Cơ quan thông tấn Iran hôm Thứ Hai loan báo, họ cho nạp vào tâm lò phản ứng thanh nhiên liệu nguyên tử do họ chế tạo, sau khi thử nghiệm thành công.


Ðài RFI trích thuật bình luận của giới chuyên gia cho biết việc làm giàu uranium của Iran là nguyên nhân chính gây lo ngại cho cộng đồng quốc tế. Uranium được làm giàu ở mức 20% được dùng thuần túy cho mục đích dân sự. Nhưng nếu mức làm giàu vượt quá 90% thì chất này có thể được dùng để chế tạo vũ khí nguyên tử.


Vào Tháng Mười Một năm ngoái, sau tám năm điều tra, Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA) đã công bố một bản báo cáo với những thông tin được cho là khả tín, theo đó, Iran đã tiến hành các hoạt động chế tạo bom nguyên tử. Theo giới quan sát, cho dù Mỹ vừa áp dụng thêm các trừng phạt, Iran vẫn tỏ ra nguy hiểm.


Theo AP, đồng tiền Iran mất giá ở mức kỷ lục so với đồng đô la, hai ngày sau khi Tổng Thống Bacrack Obama ký luật trừng phạt đối với Ngân Hàng Trung Ương Iran. Ðài truyền thanh chính phủ Iran tường trình 16,888 riyal ăn một đô la so với 15,200 hôm Thứ Năm.


Cũng theo RFI, các hoạt động quân sự cũng như thông báo chế tạo được thanh nhiên liệu hạt nhân của chính quyền Teheran diễn ra trong bối cảnh phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ, gây áp lực, gia tăng cấm vận đối với Iran vì nước này không chấp nhận từ bỏ chương trình hạt nhân và bị nghi ngờ có tham vọng chế tạo vũ khí nguyên tử.


Từ nhiều năm nay, phương Tây đã liên tục gây sức ép, thuyết phục Iran từ bỏ chương trình hạt nhân. Liên Hiệp Quốc đã thông qua sáu nghị quyết trong đó có bốn văn bản liên quan đến các biện pháp trừng phạt Iran. Nhiều quốc gia phương Tây sau đó còn đơn phương bổ sung thêm các biện pháp cấm vận đối với nước này. (T.P.)

Quân đội Syria rút khỏi các thành phố

 


CAIRO (Reuters) – Quân đội Syria đã rút khỏi các khu vực dân chúng sinh sống và hiện đang đóng ở vùng ngoại ô các thành phố, tuy nhiên, các vụ nổ súng vẫn xảy ra và tình trạng bắn tỉa vẫn là mối đe dọa, theo lời tổng thư ký Liên Ðoàn Ả Rập, ông Nabil Elaraby, nói hôm Thứ Hai.



Hình chụp qua video cho thấy xe tăng quân đội Syria tại thành phố Homs hôm 26 Tháng Mười Hai, 2011. Ðại diện Liên Ðoàn Ả Rập nói quân đội Syria đã rút khỏi các thành phố. (Hình: AFP/Getty Images)


Liên Hiệp Quốc nói rằng hơn 5,000 người đã bị giết trong các cuộc đàn áp biểu tình chống chế độ Bashar al-Assad từ Tháng Ba, 2011, đến nay. Giới hữu trách Syria tố ngược rằng các nhóm võ trang đã giết chết 2,000 nhân viên công lực.


“Các báo cáo mới nhất qua điện thoại cho hay hiện vẫn còn có nổ súng ở một số nơi, nhưng khó xác định là ai bắn ai,” theo lời ông Elaraby. “Các vụ nổ súng này phải ngưng ngay, cũng như các vụ bắn tỉa.”


“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Syria hoàn toàn thực thi những gì họ hứa hẹn,” ông Elaraby nói.


Ông Elaraby phát biểu như trên ở Cairo, Ai Cập, một tuần sau khi các quan sát viên thuộc Liên Ðoàn Ả Rập đến Syria để xem xét việc thi hành những điều khoản của thỏa thuận hòa bình, theo đó đòi hỏi chế độ Assad phải rút quân và chiến xa khỏi đường phố, thả tù và khởi sự thương thảo với phía đối lập. Nhiều nhà tranh đấu đối lập ở Syria bày tỏ sự nghi ngờ về khả năng của các quan sát viên trong việc buộc Assad phải ngưng các hành động võ lực.


Ông Elaraby nói rằng Liên Ðoàn Ả Rập sẽ đưa ra báo cáo về hoạt động của các quan sát viên trong tuần lễ đầu tiên và quyết định xem có cần phải đưa thêm người tới Syria hay không. Ông cho hay hiện có 70 quan sát viên hoạt động ở sáu thành phố và thêm 30 người khác sẽ đến nơi này trong thời gian ngắn.


Những quan sát viên này đã đạt được thành quả là vận động trả tự do cho 3,484 người ở Syria, theo ông Elaraby, và Liên Ðoàn Ả Rập đang kêu gọi các nhóm đối lập ở Syria hãy cung cấp danh sách những người đang bị cầm tù để việc trả tự do cho họ có thể được kiểm chứng.


Ông Elarabt cũng cho biết thêm rằng Liên Ðoàn Ả Rập giúp đưa được thực phẩm vào Homs, nơi được coi là khu vực trung tâm của các cuộc biểu tình chống chính quyền Syria, và giúp chôn cất các xác chết. (V.Giang)

4 người bị bắt vì đốt cờ Mỹ ở Charlotte

 


CHARLOTTE, North Carolina (Charlotte Observer) Có bốn người đàn ông ở Charlotte, với ít nhất là hai người trong thành phần Chiếm Ðóng Charlotte, bị truy tố hôm Thứ Sáu tuần qua sau khi họ đốt hai lá cờ Mỹ ở nơi dựng trại trong thành phố.



Một lá cờ Mỹ tại chỗ cắm trại của nhóm Chiếm Ðóng DC. Cảnh sát vừa truy tố bốn người tội không cẩn thận khi nổi lửa đốt cờ ở Charlotte. (Hình: Jewel Samad/AFP/Getty Images)


Việc đốt cờ Mỹ không phạm luật, nhưng bốn người này bị truy tố tội không cẩn thận khi nổi lửa.


Một số người ở địa điểm Chiếm Ðóng Charlotte, nằm đối diện với tòa thị sảnh cũ của thành phố này, cho hay trưa ngày Thứ Sáu rằng có ít nhất hai người bị truy tố là thành viên của tổ chức này. Một trong hai người cũng là phát ngôn viên của nhóm Chiếm Ðóng Charlotte, nguồn tin trên cho hay.


Hiện chưa rõ lý do vì sao những người này đốt cờ Mỹ, tuy nhiên, trong quá khứ hai người bị bắt từng lên tiếng đả kích điều mà họ gọi là sự tham lam của các công ty và sự thất bại của chính phủ trong việc kiểm soát thế lực của giới lãnh đạo các đại công ty.


Theo một báo cáo của cảnh sát, nhân viên công lực nhìn thấy ngọn lửa bùng lên vào lúc sau nửa đêm, chỉ cách bộ chỉ huy cảnh sát chừng 100 m.


Khi đến điều tra, cảnh sát thấy bốn người đàn ông đang đốt hai lá cờ Mỹ. Họ bị bắt và bị truy tố tội nổi lửa mà không dùng vật cách ngăn. (V.Giang)

Ðiều tra cảnh sát ăn hối lộ, phóng viên báo Tuổi Trẻ bị bắt

 



 


SÀI GÒN (NV) – Tham gia viết bài điều tra về một vụ cảnh sát giao thông ở Sài Gòn ăn hối lộ, phóng viên Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ vừa bị bắt tạm giam vào hôm 2 tháng 1, năm 2012.



Phóng viên Hoàng Khương (bên phải) khi bị bắt lên xe công an vào trưa 2 tháng 1, 2011. (Hình: Báo Thanh Niên)


Tin của báo Tuổi Trẻ cho hay, “Trưa 2 tháng 1, cơ quan cảnh sát điều tra công an Sài Gòn đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, thực hiện lệnh bắt tạm giam, khám xét nơi ở và nơi làm việc của nhà báo Nguyễn Văn Khương (bút danh Hoàng Khương, phóng viên báo Tuổi Trẻ)”.


Báo Tuổi Trẻ cho biết, “Theo quyết định của cơ quan cảnh sát điều tra, phóng viên Hoàng Khương bị khởi tố do có hành vi thông qua Tôn Thất Hòa (đã bị bắt giam trước đó) để đưa 15 triệu đồng cùng các biên bản vi phạm hành chính, giấy chứng nhận đăng ký xe môtô… cho Huỳnh Minh Ðức (nguyên cán bộ CSGT của công an Q. Bình Thạnh, cũng đã bị bắt giam) để giải quyết xe vi phạm giao thông trái quy định.”


Ban lãnh đạo của báo Tuổi Trẻ nói rằng, phóng viên Hoàng Khương vào đầu năm 2011 được phân công “thực hiện nhiều bài điều tra nêu thực trạng và tìm những giải pháp nhằm ngăn chặn thảm họa giao thông, trong đó có bài ‘CSGT giải cứu xe đua trái phép.’”


“Trong bài viết trên, phóng viên Hoàng Khương phản ánh trường hợp của Trần Văn Hòa – một thanh niên sử dụng xe máy ‘độ’ chạy xe lạng lách đánh võng bị công an Q. Bình Thạnh tạm giữ xe trong đợt truy quét ‘bão đêm’ quy mô lớn. Trong khi liên hệ giải quyết một vụ ‘chạy’ xe vi phạm khác, Tôn Thất Hòa đã gợi ý ‘giải cứu’ chiếc xe máy của Trần Văn Hòa và được Huỳnh Minh Ðức đồng ý. Sau đó, Ðức đã nhận 15 triệu đồng và trả xe vi phạm.”


Vẫn theo báo Tuổi Trẻ, “Ngày 28 tháng 11 năm 2011, cơ quan cảnh sát điều tra công an thành phố có văn bản gửi báo Tuổi Trẻ và Cục Báo Chí (Bộ Thông Tin-Truyền Thông) đề nghị ‘kiểm điểm và thu hồi thẻ nhà báo của phóng viên Nguyễn Văn Khương’. Ban biên tập báo Tuổi Trẻ đã kiểm tra toàn bộ quy trình tác nghiệp của phóng viên Hoàng Khương khi thực hiện bài ‘CSGT giải cứu xe đua trái phép.’”


“Theo tường trình của Hoàng Khương, khi thực hiện bài viết trên, phóng viên đã có sơ suất về nghiệp vụ khi can dự vào quá trình chung chi cho ông Huỳnh Minh Ðức nhằm tìm kiếm bằng chứng về hành vi tiêu cực. Ban biên tập báo Tuổi Trẻ đã kỷ luật khiển trách và tạm đình chỉ công tác đối với Hoàng Khương.”


Báo Tuổi Trẻ cũng cho biết đã mời các luật sư “bảo vệ quyền lợi cho phóng viên Hoàng Khương ngay từ khi xảy ra vụ việc và Luật Sư Phan Trung Hoài đã chứng kiến quá trình khám xét tại nhà riêng của Hoàng Khương trưa 2 tháng 1.”


Tại Việt Nam, vụ phóng viên Hoàng Khương bị bắt đã làm dấy lên cuộc tranh luận là các nhà báo được tham gia đến đâu khi điều tra các vụ tham nhũng và tiêu cực mà không vi phạm pháp luật? (K.N.)

Trút gánh lo, co gánh nợ

Chuyện nợ nần nhân buổi đầu năm…

 

Nguyễn Xuân Nghĩa

 

Những người mang nghiệp viết báo thường phải bóc lịch sớm hơn thiên hạ.

Khi độc giả chuẩn bị lễ Tạ Ơn vào cuối tháng 11 thì nhiều người đã đau đầu lo báo Xuân. Năm nay Tết Nhâm Thìn lại đến sớm và gây bất lợi cho giới tiểu thương mình vì thu hẹp mùa mua sắm. Làm dáng một chút thì ta gọi đó là “tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu” – lo trước cái lo của thiên hạ!

Cũng thế, đầu tháng 12, khi lãnh đạo Âu Châu đề nghị giải pháp đẩy lui khủng hoảng thì nhiều người viết đã sớm nghĩ đến đầu năm 2012: Tới lượt Ðan Mạch (Denmark) làm chủ tịch của Liên Hiệp Âu Châu. Xứ Bắc Âu này không mặn với chuyện hợp nhất và năm 1992 còn đòi tu chỉnh thỏa ước Maastricht! Ngày một Tháng Giêng cũng là lúc Hoa Kỳ giữ vai chủ tịch nhóm G-8, gồm bảy nước công nghiệp hóa Tây phương (kể cả Nhật) và Liên Bang Nga. Sự thể nhỏ nhặt ấy sẽ chi phối ra sao thời sự của Âu Châu, Hoa Kỳ và Liên Bang Nga trong năm mới?

Ðấy là lúc mình nhìn rộng ra ngoài khuôn khổ của một quốc gia trong bối cảnh ngắn và suy đoán ra những chuyển động lớn trong một viễn ảnh dài hạn hơn.

Kinh tế Hoa Kỳ bị suy trầm (recession) từ đầu năm 2008, rồi đụng đáy vào Tháng Bảy năm 2009 mà chưa bật dậy và thất nghiệp còn cao. Bây giờ là lúc bước vào năm thứ năm, khi thế giới hoang mang về tương lai trước mặt và hoài nghi khả năng ứng phó của đệ nhất siêu cường kinh tế toàn cầu.

Cái nôi của tư bản chủ nghĩa và nền dân chủ lâu đời và vững mạnh nhất địa cầu đang bị chìm trong biển nợ… Trong bối cảnh ấy, khi quý độc giả đọc bài này, kết quả vòng sơ bộ của đảng Cộng Hòa tại Iowa vào ngày Thứ Ba mùng ba thì chỉ là một ánh chớp.

Nhìn trong trường kỳ, như người viết đã ghi trong số Xuân Nhâm Thìn Người Việt, Hoa Kỳ vẫn là quốc gia có ưu thế hơn hẳn các cường quốc trên thế giới và trong lịch sử (bài “Sơn Tiên Thủy Long” ở trang 28). Sự hãn hữu ấy có ý nghĩa gì trong ngắn hạn?

Bài viết này sẽ trình bày chuyện tương đối ấy – như một lời chào mừng đầu năm khi nước Mỹ đẩy sóng ra khơi.

***

Trước hết, “các nước Tây phương” hiện bơi trong nợ nần. Thật ra, đây là hiện tượng chung của thế giới công nghiệp hóa và là trào lưu dài hạn.

Người ta thường so gánh nợ với tổng sản lượng nội địa của cả năm (gọi tắt là GDP). Từ 20 năm qua, 1980 đến 2010, thì 18 nền kinh tế đứng đầu thế giới đã vay mượn gấp đôi: Gánh nợ từ 160% đã vượt 320% GDP. Con số tổng hợp do tổ chức OECD khảo sát cần được điều chỉnh và phân giải cho ba thành phần: Công trái (nợ của chính phủ), nợ của tư nhân và của doanh nghiệp (không thuộc loại tài chánh). Nợ của chính phủ tăng 425%, của doanh nghiệp tăng 300% và của tư nhân tăng 600%! Chính chúng ta có góp phần hào phóng hay hào sảng cho chuyện đi vay đó.

Hồ hởi sảng nên giờ này mới hốt hoảng bậy khi đến ngày tính sổ trả nợ.

Mà trả bằng gì? Bằng sức sản xuất và đóng thuế của những người có khả năng lao động.

Dân số các nước Tây phương nói chung đã bị lão hóa. Người ta lập gia đình trễ hơn và có con ít hơn. Kết quả là thành phần lao động giảm dần và tỷ số người cao niên cần hưu liễm và chi phí y tế lại tăng. Ðó là “gánh nợ chìm” của khu vực nhà nước, là hồ sơ an sinh xã hội hay y tế (Social Security hay Medicare) thường nghe nói đến trong các cuộc tranh cử. Nó cao gấp bội.

Nhưng Hoa Kỳ là ngoại lệ – nhờ có dân số rất trẻ trong các nước Tây phương.

Dân số trẻ vì đẻ nhiều và đẻ nhiều là nhờ di dân, đa số lại là những người trẻ – trẻ mới kịp chạy vào bằng mọi cách! Vào đến xứ này, hợp pháp hay không, di dân đều sẽ trước sau đi cầy, đóng thuế trực tiếp hay gián tiếp, và cuối đời thì có tiền hưu hoặc trợ cấp. Tính chuyện được thua thì nước Mỹ vẫn có lời! Có lời và lời than là hai chuyện khác nhau. Nước Mỹ này gian thật…

Mà lãnh thổ lẫn tổ chức của xứ này thì có thể nuôi một dân số gấp ba. Tranh luận hay biểu tình về chánh sách di dân, kể cả xảo thuật hợp thức hóa di dân lậu để họ đi bầu cho đảng Dân Chủ, không thể khỏa lấp chuyện đó.

***

Năm nay, truyền thông Tây phương, vốn dĩ tự do nhất và có truyền thống ồn ào nhất, đều nói đến chuyện thắt lưng buộc bụng để tiết kiệm và trả nợ nhiều hơn.

Nhưng khi kinh tế chưa khởi sắc mà người người đều tiết giảm chi tiêu để trả nợ thì làm sao tài hóa lưu thông? Vụ Tổng khủng hoảng năm 1929-1933 sở dĩ kéo dài và lan rộng – thành Thế Chiến II – một phần cũng là do phản ứng kiêng khem đó! Bây giờ, mở tờ lịch hay tờ báo, ta hoa mắt vì chữ kinh tế khắc khổ. Làm như chưa đủ khổ vậy!

Vì vậy, viễn ảnh suy trầm chuyện có thật.

Người ta còn e rằng nếu kinh tế Mỹ lại suy trầm – tăng trưởng giảm trong hai quý liên tiếp – thì Âu Châu bị suy thoái (depression): Không chỉ tăng trưởng thấp hơn mà còn sụt nặng. Và Nhật thì chưa ra khỏi đáy vực toang hoác từ 1990 đến nay, trong khi Trung Quốc mà đạt mức tăng trưởng 8% là mừng. Dưới mức đó thì xứ này có loạn như đã bắt đầu manh nha.

Nếu muốn trả nợ, cả tư nhân và chính phủ, người ta chỉ thoát khỏi nguy cơ suy trầm bằng cách xuất cảng nhiều hơn. Nhưng nếu xứ nào cũng đòi xuất thì… ai nhập? Khi ba nền kinh tế sở trường về xuất cảng là Trung Quốc, Nhật Bản và Ðức đều tận dụng nghề riêng để khỏi suy sụp thì các xứ kia tính sao? Trong “các xứ kia”, ngoài khối công nghiệp hóa Tây phương còn có các nước đang phát triển, các nước “tân hưng” vừa phát triển. Họ mua bằng gì?

Cả thế giới lo sợ suy trầm sẽ phải phối hợp để cùng nhau điều chỉnh chuyện mua bán xuất nhập chứ không thể trút gánh lo cho xứ khác. Bối cảnh ấy báo hiệu nhiều tranh chấp về mậu dịch. Kịch bản nguy nhất là tinh thần “cho kẻ khác đi ăn mày”, bần cùng hóa bạn hàng của mình bằng đòn bảo hộ mậu dịch. Thuật ngữ kinh tế gọi là “beggar thy neighbour”.

Khi ấy mình mới thấy ra vài điều hãn hữu khác của Hoa Kỳ.

Kinh tế Mỹ ít lệ thuộc vào xuất cảng hơn ngần ấy nước công nghiệp: 88.5% thị trường tiêu thụ là xài đồ Mỹ. Hoa Kỳ chỉ nhập có hơn 11%, mà một số không ít lại do doanh nghiệp Mỹ chạy qua đầu kia sản xuất để bán ngược về nhà!

Kinh tế Mỹ quả là mắc nợ ngập đầu – đến độ chính khách cãi cọ lung tung, làm như cả nước sắp phá sản vì vỡ nợ. Nhưng gánh công trái (nợ của khu vực chính phủ) không như cảnh nợ nần của các hộ gia đình. Sự thật vẫn là Mỹ nợ Mỹ hơn là nợ nước ngoài.

Và trong mối quan hệ nợ nần với thiên hạ, người ta quên khoản nợ của xứ khác với kinh tế Mỹ. Nói cho dễ hiểu: Khi Hoa Kỳ mắc nợ một đồng thì cũng lại là chủ nợ một khoản tiền là 89 xu (89% của gánh ngoại trái). Lý do bất ngờ là người có tiền đầu tư để kiếm lời thì vẫn tìm vào nơi gửi gấm an toàn nhất: Thị trường Hoa Kỳ!

Bốn năm qua, cả thế giới cứ nhắc lại lời tiên báo của Marx về chuyện tư bản giẫy chết, hoặc sự suy tàn của Hoa Kỳ. Ít ai giải thích được vì sao đầu tư vào công khố phiếu Mỹ vẫn là nghiệp vụ có lời nhất – cả năm ngoái thì lời 9.6% – dù trái phiếu Mỹ bị sụt mức tín nhiệm vào mùng năm Tháng Tám làm cả nước buồn như đưa đám vậy.

Chuyện lý thú là trong mấy năm hoạn nạn đó, truyền thông Mỹ lại là trung tâm “ai báo” đứng đầu thế giới, với sự phụ họa của các chính khách Hoa Kỳ: Họ muốn bán báo hay mua phiếu nên trút gánh lo lên đầu chúng ta.

Chứ trong trận đại hồng thủy về nợ nần, con tầu Noê của Mỹ không thuộc loại “ba lốc đầu bạc” của thuyền nhân năm xưa – mà vẫn có cái dạng của một hàng không mẫu hạm! Ghét thật!

Khi các lãnh đạo Việt Nam hô hào ‘lột xác’


Nam Phương/Người Việt


 


HÀ NỘI (NV) – Hôm 2 tháng 1, 2012, Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) và nhiều báo chính thống của nhà nước phổ biến một bài viết dài ký tên Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Việt Nam.



Hô hào đổi mới nhưng ngay ở thủ đô Hà Nội, người dân vẫn phải bám vào ít rau, củ, quả bán lấy ít tiền sống qua ngày. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)


Nội dung bài viết với lời hô hào “Hoàn thiện kinh tế thị trường định hướng XHCN” hoặc “Ðặt tiến trình phát triển của đất nước vào quỹ đạo mới”.


Hai ngày trước đó, tức ngày 31 tháng 12, 2011, đọc diễn văn bế mạc hội nghị lần 4 của ban chấp hành trung ương đảng khóa XI sau 6 ngày họp, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng hô hào chỉnh đốn đảng: “Khẩn trương, nghiêm túc với tinh thần đổi mới.”


“…Cái gì tốt thì phát huy, cái gì xấu thì tự gột rửa; tránh xa mọi cám dỗ về danh lợi, vật chất, tiền tài; tránh rơi vào vũng bùn của chủ nghĩa cá nhân ích kỷ tệ hại” – Ông Trọng kêu gọi những người ở trung ương, từ cao xuống thấp phải “nhìn lại mình”.


Vẫn đổ tội cho “các thế lực thù địch” gây cản trở cho cái chế độ độc tài đảng trị, ông Trọng nói: “Chúng ra sức xuyên tạc, vu cáo đảng ta, nhà nước ta, đánh thẳng vào hệ tư tưởng, cương lĩnh, đường lối chính trị của đảng, kích động chia rẽ nội bộ đảng, chia rẽ đảng, nhà nước với nhân dân, hòng làm tan rã đảng ta, chế độ ta từ gốc, từ bên trong, hết sức thâm độc và nguy hiểm.”


Rồi ông cảnh cáo đảng viên: “Trong tình hình ấy, nếu đảng ta không thật vững vàng về chính trị, tư tưởng; không thống nhất cao về ý chí, hành động; không trong sạch về đạo đức, lối sống; không chặt chẽ về tổ chức; không được nhân dân ủng hộ, thì không thể đứng vững và đủ sức lãnh đạo đưa đất nước đi lên.”


Các cuộc cách mạng lật đổ các chế độ độc tài ở Bắc Phi, các áp lực đòi thay đổi của quần chúng trong nước tuy còn quá nhỏ bé nhưng cũng đang là những yếu tố thúc đẩy chế độ Hà Nội phải lập kế hoạch chận trước.


Sang đầu năm mới, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng có bài viết tập trung vào tuyên truyền về tương lai một nước Việt Nam “vượt qua sức ỳ” để “đặt tiến trình phát triển của đất nước vào quỹ đạo mới – Quỹ đạo phát triển bền vững.”


Bài viết này tuy ký tên là Nguyễn Tấn Dũng, nhưng nhiều phần không phải là khả năng chữ nghĩa Nguyễn Tấn Dũng, mà là từ một bộ phận chuyên viết diễn văn, bài viết cho các lãnh tụ của chế độ.


Nó có lối viết phân tích, nhận định quen thuộc của văn phong viết bình luận trong cách trình bày vấn đề “một là, hai là…”


Bài viết trình bày các nhược điểm của nền kinh tế Việt Nam từng bị giới chuyên gia kinh tế quốc tế khuyến cáo phải thay đổi suốt nhiều năm qua nhưng “sức ỳ” của hệ thống, lợi ích phe nhóm, nạn tham nhũng đã trì kéo nó lại.


Từ đầu thập niên 2000, nhiều nhà bình luận kinh tế quốc tế thấy có những thay đổi trong đường lối điều hành kinh tế, họ đã dự báo Việt Nam là một con hổ Á Châu đang vươn vai đứng lên.


Nhưng, cho đến nay, sau hơn 25 năm “đổi mới” con hổ Việt Nam vẫn chỉ là con hổ con còi cọc không lớn nổi trong khi Singapore, Ðài Loan, Ðại Hàn, Thái Lan, Mã Lai tiến những bước thật dài. Ðại Hàn, Singapore, Ðài Loan là những con hổ thật sự.


Lạm phát tại Việt Nam năm 2011 là 18.58%. Năm 2008 lạm phát tới 22.76%. Từ năm 2009 đến 2011, Việt Nam đã phải phá giá đồng bạc 4 lần.


Nhược điểm của nền kinh tế Việt Nam là chủ trương “tăng trưởng bằng mòi giá” bất chấp lạm phát và sự khốn đốn của đại đa số quần chúng. Bị áp lực từ các định chế cấp phát tín dụng quốc tế, trong bài viết ngày 2 tháng 1 năm 2012, Nguyễn Tấn Dũng hô hào “tái cơ cấu nền kinh tế, chuyển đổi mô hình tăng trưởng”.


Trong tất cả các cuộc họp cấp viện hàng năm, các quan chức cầm đầu chế độ Hà Nội nghe đầy lỗ tai các lời chỉ trích từ chính sách sai lầm đến tham nhũng. Họ đều hứa hẹn, cam kết thay đổi rồi đâu vẫn vào đấy sau các cuộc họp.


Những lời hô hào của ông Dũng “Một là, tái cơ cấu các ngành sản xuất và dịch vụ”, “hai là, tái cơ cấu doanh nghiệp”, “ba là, điều chỉnh chiến lược thị trường”… không phải là những cái mới được nói đến lần đầu.


Trước các vấn nạn của nền kinh tế với lạm phát cao, thâm thủng mậu dịch, đồng tiền mất giá, dự trữ ngoại tệ xuống tới mức nguy hiểm, giới chuyên gia kinh tế cho rằng các biện pháp đối phó của Hà Nội chỉ là những giải pháp chắp vá chữa bệnh đằng ngọn.


“Con cọp Á Châu này đang vất vả với lạm phát và tham nhũng.” Tác giả Geoffrey Cain viết trên GlobalPost.com ngày 19 tháng 10, 2011.


“Nếu nhà cầm quyền Hà Nội thật sự nghiêm chỉnh muốn làm sống lại niềm lạc quan đang chết dần (của giới đầu tư ngoại quốc) họ phải kềm chế các công ty quốc doanh (lãi giả lỗ thật). Chính các công ty này đã làm cho lạm phát tăng cao nhất Á Châu, nhấn chìm các công ty tư nhân có khả năng cạnh tranh tốt hơn (trong tiến trình phát triển kinh tế).”


Năm 2000, dân số Việt Nam là 76 triệu người, lợi tức trung bình chỉ có $360 USD mỗi đầu người. Năm 2011, dân số tăng lên thành 87 triệu người. Theo ông Ayumi Konishi, giám đốc Ngân Hàng Phát Triển Á Châu tại Việt Nam, lợi tức trung bình của người Việt Nam đạt khoảng $1,200 USD, qua một bản tin trên báo Thanh Niên ngày 3 tháng 5, 2011. Nhưng khoảng cách giầu nghèo giữa tầng lớp thống trị và đại đa số quần chúng quá cách biệt. Hàng triệu người vẫn phải được phát gạo cứu đói mỗi năm.


Ông Nguyễn Tấn Dũng hô hào đưa đất nước vào “Quỹ đạo phát triển bền vững”.


Nhưng liệu có bền vững được không, khi trước đó ít lâu, ngày 1 tháng 5 năm 2011, Ðài Tiếng Nói Việt Nam tường thuật một cuộc họp của trung ương đảng nói rằng “Tham nhũng vẫn nghiêm trọng và diễn biến phức tạp”.

Hàng tiếp vận NATO kẹt cứng ở cảng Pakistan

 


KARACHI (AFP) – Nhiều tấn hàng hóa tiếp liệu cho lực lượng NATO tại chiến trường Afghanistan hiện đang kẹt cứng tại cảng Karachi của Pakistan, tiếp theo việc chính quyền Islamabad có quyết định đóng cửa biên giới để trả đũa vụ oanh kích của NATO hồi Tháng Mười Một vừa qua, theo giới hữu trách hôm Thứ Hai.



Một cảnh sát viên Pakistan canh chừng một xe chở tiếp liệu cho NATO tại Karachi. (Hình: Asif Hassan/AFP/Getty Images)


Hàng ngàn xe vận tải và xe quân sự đang bị kẹt tại cảng này, trong khi mối quan hệ giữa Washington và Islamabad xuống thấp, tiếp theo vụ oanh kích lầm ở biên giới khiến 24 lính Pakistan thiệt mạng.


“Hiện có khoảng 3,676 xe quân sự và 1,732 thùng container của NATO đang bị kẹt tại cảng,” theo một viên chức cảng Karachi cho báo chí hay.


Một cuộc điều tra của NATO về vụ oanh kích hôm 26 Tháng Mười Một ở biên giới Afghanistan và Pakistan đi đến kết luận là cả hai bên đều có lỗi lầm, một điều bị phía Pakistan bác bỏ.


Số lượng hàng hóa đến cảng Karachi gần đây nhất được loan báo hôm Thứ Bảy tuần qua khi tàu Freedom của Mỹ vào cảng chở theo 268 xe và 132 thùng container. (V.Giang)

Tìm thấy xác phụ nữ Việt đi lạc

 


WESTMINSTER (NV) Sở Cảnh Sát Westminster cho biết xác người tìm thấy ở Orange hôm Thứ Sáu tuần trước là xác của phụ nữ Việt, ngụ tại Westminster, bị tâm thần từ lúc 6 tuổi, đi lạc trong hai tuần qua.



Nạn nhân Nguyet Thi Chau, bị mất tích từ cả tuần nay, vừa được tìm thấy xác tại Orange. (Hình: Westminster Police)


Thông cáo báo chí của cảnh sát cho biết vào khoảng 2 giờ 30 chiều Thứ Sáu, nhân viên Sở Cảnh Sát Orange được báo có một xác chết tại khách sạn American Inn, 3191 North Tustin, Orange.


Trong cuộc điều tra, cảnh sát Orange xác định xác chết là Chau Thi Thu Nguyet, 45 tuổi, cư dân Westminster. (Trong thông báo trước đây, cảnh sát Westminster để tên nạn nhân là Nguyet Thi Chau).


Nạn nhân đi lạc từ nhà ở Westminster và sau đó được thấy lần cuối cùng tại cửa tiệm điện thoại Sprint ở Orange, gần đường Meats và đại lộ Tustin.


Sau khi được cảnh sát Orange báo tin, cảnh sát Westminster có mặt tại hiện trường, nhưng không thấy có dấu hiệu án mạng, bản thông cáo cho biết.


Nguyên nhân cái chết của nạn nhân vẫn chưa được xác định và còn đang chờ kết quả giảo nghiệm của Phòng Giảo Nghiệm Sở Cảnh Sát Orange County.


“Ðây là một tin buồn và là một bi kịch. Các cơ quan công lực Orange County đã bỏ rất nhiều thời gian để tìm kiếm nạn nhân trong nhiều ngày qua, nhưng không có kết quả. Chúng tôi thông cảm sự mất mát này với gia đình và người thân của nạn nhân khi họ phải trải qua bi kịch này,” cảnh sát viên Cameron Knauerhaze, thuộc Sở Cảnh Sát Westminster, cho biết qua bản thông cáo.


Cảnh sát tin rằng nạn nhân bước ra khỏi nhà tọa lạc tại đường Oasis, Westminster, vào khoảng buổi trưa ngày 13 Tháng Mười Hai, 2011. Sau đó gia đình có báo cho cảnh sát biết sau khi không tìm thấy nạn nhân.


Dựa trên băng ghi hình, cảnh sát cho biết nạn nhân bước lên một chiếc xe bus tại góc đường Chapman và Brookhurst ở Garden Grove, sau khi được một người lạ trả tiền xe.


Sau đó, xe bus chở nạn nhân đến một trạm xe ở Fullerton. Vài giờ sau, nạn nhân có xuất hiện tại khu thương mại The Village Mall ở Orange, trước khi xuất hiện tại tiệm điện thoại.


Lần sau cùng nhìn thấy ở Orange, nạn nhân mặc một chiếc áo len tay dài màu hồng/cam, quần màu sắc không rõ và dép màu nâu. Cô không biết nói tiếng Anh, và nói tiếng Việt cũng khó khăn.


Trước khi phát hiện xác nạn nhân, cảnh sát Westminster có nhờ nhiều cơ quan truyền thông Việt ngữ đăng tin tìm kiếm trong hơn một tuần lễ.


Bất cứ ai có thông tin nào liên quan đến nạn nhân có thể liên lạc cảnh sát viên Alan Aoki của Sở Cảnh Sát Westminster tại số 714-898-3315. (Ð.D.)

Bắt vụ buôn lậu 23 tấn chân bò thối ở Hà Nội

 


HÀ NỘI (NV) – Các cơ quan chức năng của thành phố Hà Nội hôm 28 tháng 12 đã bắt giữ trên 23 tấn chân bò không rõ nguồn gốc tại số nhà 28, tổ 15, phường Yên Sở, quận Hoàng Mai.



Số chân bò thối bị thu giữ tại số nhà 28, tổ 15, phường Yên Sở, quận Hoàng Mai, thành phố Hà Nội. (Hình: TTXVN)


Theo tin của VietNamNet, khi kiểm tra địa điểm trên, “Lực lượng liên ngành phát hiện một xe container biển số ghi trên đầu kéo là 60P-2068 chứa 20 tấn chân bò thối. Cơ quan chức năng còn tịch thu trên 3 tấn chân bò thối, đang trong quá trình phân hủy trong hai kho đông lạnh của số nhà trên. Toàn bộ số hàng trên không có hóa đơn, chứng từ chứng minh nguồn gốc xuất xứ.”


VietNamNet cho hay, “Tài xế Lê Văn Ðối (quê Yên Khánh, Ninh Bình) bước đầu khai nhận, đã thu gom số hàng trên để mang vào tỉnh Bình Dương tiêu thụ.”


Không chỉ tại Hà Nội, các vụ buôn lậu thịt thối còn bị bắt giữ tại nhiều địa phương khác.


“Vào trưa ngày 21 tháng 12 vừa qua, cảnh sát giao thông công an thành phố Ðà Nẵng đã bắt một chiếc xe khách mang biển số 74K-8965 vận chuyển 3 tạ chân, móng trâu không qua kiểm dịch. Số hàng này đều đã bốc mùi hôi thối. Trước đó, vào tối 20 tháng 12, công an tỉnh Hà Tĩnh cũng phát hiện xe khách mang biển số 76M-1899 chở 200kg gan và bì lợn, đã bốc mùi hôi thối.”


Vẫn theo VietNamNet, “Cũng trong ngày 20 tháng 12, Ðội CSGT Rạch Chiếc, quận 9, TP. HCM đã bắt giữ một chiếc xe khách chở 2 tấn thịt bốc mùi hôi thối, ruồi nhặng bám đen và hơn 30 thùng trái cây khô không rõ nguồn gốc ngay tại cửa ngõ vào thành phố.”


Còn tại Quảng Trị, vào chiều ngày 7 tháng 12, công an huyện Hướng Hóa đã bắt giữ chiếc xe khách mang BKS 74K-2016 đang vận chuyển gần 1 tấn chân và đuôi trâu thối. (K.N.)

Ði học, đi đẻ đều phải… bơi sông

 


QUẢNG NAM (NV) – Không phải cả nước chỉ có học trò ở một xã miền núi của tỉnh Quảng Bình phải bơi qua sông, hoặc như học sinh ở xã Ðắc Nông tỉnh Kontum phải đu dây vượt sông để đến trường.



Cùng nhau đưa con lội qua sông đi học. (Hình: Bee.net)


Báo điện tử Bee.net hôm Thứ Hai 2 tháng 1 năm 2012, nói rằng cả trẻ em đi học cũng như phụ nữ đi đẻ cũng đều phải “bơi sông” ở huyện miền núi Ðông Trà My, tỉnh Quảng Nam.


Theo nguồn tin, hàng ngày người dân hai thôn Ðông Phú và Ba Hương của xã Trà Ðông, huyện miền núi Bắc Trà My (Quảng Nam) quanh năm phải lội, bơi qua sông mới đi ra ngoài làm việc, học hành được”.


Lý do là các thôn này, dân gộp lại hơn 100 gia đình, bị cô lập bởi 2 nhánh của con sông Trạm.



Ông Nguyễn Tiễn, trưởng thôn Ðông Phú đang hướng dẫn học sinh trong thôn mặc áo phao trước khi bơi qua sông. (Hình: Bee.net)


“Mùa nắng, nước chỗ cạn nhất cũng lên đến đầu gối người lớn. Mùa mưa, khi nước sông dâng cao thì ngôi nhà gần nhất cách bờ sông ngót 500 mét cũng ngập đến cao hơn cửa sổ.”


Bởi vậy, vì hai thôn chưa có trạm y tế nên “nếu có ai đau nặng hoặc trở dạ sinh con thì người dân thường phải cố định người bị đau trên một chiếc bè phao thật chắc. Hai đến 3 thanh niên bơi thành thạo vừa bơi vừa dìu chiếc bè phao ấy qua nhánh sông thứ nhất, xong lại khiêng bè đến nhánh sông thứ 2, rồi lại vừa bơi vừa dìu qua.”


Tờ báo nói đến Tết, “muốn đi chơi thì phải chuẩn bị 2 bộ quần áo, một để mặc bơi qua sông, một để thay đi chơi khi qua bờ bên kia”.



Học sinh 2 thôn đang bơi qua sông để đi học. (Hình: Bee.net)


Ngày trẻ con đi học, “thường thì ba mẹ các em học sinh phải bỏ làm bỏ ăn để cõng con qua sông rồi chờ để cõng con trở về nhà. Qua xong 2 nhánh sông, các em lại phải kiếm chỗ thay quần áo để vào trường.”


Còn về phương diện kinh tế, dân sống với nương rẫy gồm lúa, sắn và chăn nuôi. Bán được sản phẩm thì bị ép giá vì trở ngại chuyển vận.


Lê Quang Dự, trưởng thôn Ba Hương than rằng “Ðã rất nhiều lần người dân và hai thôn trưởng của Ba Hương và Ðông Phú đã đề nghị chính quyền cho cây cầu treo để người dân ổn định đi lại, góp phần xây dựng cuộc sống. Dân cũng đã phản ánh nhiều lần nhưng đều không hiệu quả.”


Tháng 9 năm 2011, một số báo ở Việt Nam đưa tin học sinh ở một bản thuộc xã Trọng Hóa, huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình, phải cởi quần áo cho vào bao nylon rồi bơi qua sông để tới trường. Mùa nóng đã vậy, Mùa Ðông lạnh cắt da, các em cũng phải bơi qua sông mới được một ít chữ. Khi báo chí ồn lên, nhà cầm quyền cho một cái xuồng để đám học trò nhỏ tự chèo chống qua sông.


Tháng 5 năm 2010, một số báo cũng nói hàng ngày, học sinh ở xã Ðắc Nông, huyện Ðắc Dục tỉnh Kontum đã phải đu dây cáp vượt sông để đến trường. Ðã có những trường hợp rớt xuống nước nhưng nhà cầm quyền địa phương nói không có kinh phí làm cầu. Một số nhà hảo tâm quyên góp để làm tạm một chiếc cầu treo. (T.N.)

Westminster nhận đơn tham dự Diễn Hành Tết 2012

 


WESTMINSTER (NV) – Thành phố Westminster đang nhận đơn tham gia Diễn Hành Tết 2012, từ nay đến ngày 19 Tháng Giêng, trang web của thành phố cho biết.



Phái đoàn chùa Ðiều Ngự, Westminster, tham dự diễn hành Tết trên đại lộ Bolsa. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Lệ phí nộp đơn tham dự là $100 đối với nhóm hoặc tổ chức và $250 đối với doanh nghiệp.


Diễn Hành Tết 2012, như thường lệ, sẽ được tiến hành trên đại lộ Bolsa, Westminster, đoạn giữa Magnolia và Bushard.


Diễn hành năm nay được bắt đầu từ 9 giờ 30 sáng Thứ Bảy, 28 Tháng Giêng.


Nếu muốn biết chi tiết, xin vào trang web www.westminster-ca.gov.

Cựu học sinh Võ Trường Toản mừng Tất Niên

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) – Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Võ Trường Toản sẽ có một buổi họp mặt Tất Niên vào lúc 11 giờ 30 sáng Thứ Bảy, 14 Tháng Giêng, tại nhà hàng Diamond Seafood, 8058 Lampson Ave., Garden Grove, CA 92841.



Cựu học sinh Võ Trường Toản trong một buổi hội ngộ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Ông Trần Văn Hữu, một thành viên ban cố vấn của hội, cho nhật báo Người Việt biết: “Chúng tôi hiện đã liên lạc được với trên 2,400 anh chị em Võ Trường Toản ở khắp nơi trên thế giới. Riêng ở Nam California, mỗi lần họp mặt là có ít nhất cũng trên 300 cho đến 500 anh chị em và gia đình đến tham dự. Mỗi năm chúng tôi có ba lần họp mặt. Chính thức, một là vào dịp Thanksgiving và hai là vào dịp Tất Niên. Ngoài ra vào dịp đầu hè, chúng tôi cũng có tổ chức cho con em trong hội có dịp quen biết nhau và cũng là dịp cho nhóm cựu học trò chúng tôi ôn lại chuyện cũ, kẻ mất người còn, người thành công, kẻ thất bại kể từ ngày ra trường.”


Ông Ðoàn Mạnh Hà, hội trưởng, giải thích thêm: “Dịp Thanksgiving là để anh em chúng tôi phát động việc gây quĩ để giúp thầy cô còn ở bên nhà gặp khó khăn trong cuộc sống, nay chúng tôi ghi nhận được 30 thầy cô và cũng là dịp cho anh em cựu học sinh Võ Trường Toản thể hiện được tấm lòng tri ơn với những thầy cô ở hải ngoại, những người đã bỏ công sức giáo dục cho anh em chúng tôi nên người. Còn dịp Tất Niên chúng tôi muốn nhắm đến gây quĩ để có được tài chánh gửi về cho các thầy cô gọi là chút quà Tết của các học trò cũ. Ðó là là một niềm hãnh diện cho nhiều thầy cô khi hàng 40, 50 năm sau học trò còn nhớ đến mình như lời một thầy ở trong nước viết thư cám ơn hội.”


Bên cạnh những việc trên, anh em trong ban chấp hành hội cũng cho nhật báo Người Việt biết: “Mười tám năm qua, chúng tôi cũng đã thành lập được quỹ trợ giúp cho các em nghèo hiếu học của các cựu học sinh Võ Trường Toản ở trong nước.”


Ðề cập đến nội dung buổi Tất Niên năm nay, ban tổ chức cho biết: “Với chủ đề hàng năm là ‘Nhớ kỷ niệm, góp quà kính chúc thầy cô,’ tiệc Tất Niên của Võ Trường Toản năm nay cũng sẽ có mục chúc Tết thầy cô và các niên trưởng trong hội, lì xì cho các con em trong hội để nhắc nhở tuổi trẻ về phong hóa Việt Nam và một chương trình văn nghệ thật phong phú do các cựu học sinh Võ Trường Toản kết nối những niềm vui Tất Niên tại các trường lớp ngày xưa đến niềm vui gần cuối đời còn được dịp tạ ơn thầy cô và hưởng Xuân trong tình đồng môn Võ Trường Toản.”


Vẫn theo các anh trong ban chấp hành, là Ðoàn Mạnh Hà, Hà Chí Dzũng, Trần Kim Chánh, cho biết, cứ hai năm cựu học sinh Võ Trường Toản trên toàn thế giới lại rủ nhau về một nơi họp mặt. Lần vừa rồi là tại San Diego, Nam California. Sang năm thì tại Irvine (Mariott Hotel), cũng ở Nam California. Thư mời và góp ý đã được chuyển lên Internet để cho cuộc gặp mặt được thành công tốt đẹp.


Một điểm son của ban chấp hành hội là cứ mỗi đại hội Võ Trường Toản toàn thế giới là anh em lại nối tay nhau thực hiện những cuốn đặc san thật giá trị cả về hình thức lẫn nội dung để làm quà cho tất các các hội viên về tham dự.


Ðặc san của Võ Trường Toản có tên là Hy Vọng tập trung nhiều bài viết giá trị về tài liệu cũng như văn chương của các giáo sư như Phạm Cao Dương, Nguyễn Trọng Cơ, Khưu Thị Ngọc Sang…và các cựu học sinh của trung học Võ Trường Toản.


Nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, thuộc Quận I, Sài Gòn trước đây, trường trung học Võ Trường Toản là một trong những trường trung học công lập được Bộ Quốc Gia Giáo Dục thành lập vào năm 1955. Nơi đây vốn là trường Sư Phạm Nam Việt, khi ấy được đổi thành Ðại Học Sư Phạm, có trụ sở mới. Trong chương trình phát triển giáo dục của VNCH, bộ đã dồn tất cả các học sinh dự khuyết thuộc các trường Chu Văn An, Petrus Ký, chưa có đủ lớp học, về trường Võ Trường Toản thành lập được ba lớp đệ thất lúc đầu tiên.


Kể từ năm sau, năm 1956, trung học Võ Trường Toản phát triển nhanh chóng, có được hàng chục lớp thuộc đệ I cấp rồi tiếp đó là đệ II cấp. Khoảng năm 1973, buổi tối Võ Trường Toản cũng có những lớp học thu nhận cả nữ sinh. Hàng năm có hàng ngàn thí sinh thi Tú Tài I và Tú Tài II từ trung học này đi tham dự, góp cho đất nước gia tăng nhân tài để xây dựng một nước Việt Nam trong thể chế Cộng Hòa được trên 100 quốc gia trên thế giới công nhận và thiết lập ngoại giao.


Quí độc giả cần biết thêm chi tiết và tham dự tiệc có thể liên lạc (714) 728-5785, (714) 290-0732, (714) 856-8454.


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Việt Nam sẽ có 24 chiếc Sukhoi-30 trong năm 2012



 


MOSCOW (NV) – Hãng thông tấn Interfax cho biết, Nga vừa giao cho Việt Nam thêm 4 chiến đấu cơ Sukhoi-30 vào hôm 30 tháng 12 năm 2011, nâng tổng số máy bay loại này đã giao cho Việt Nam là 20 chiếc.




 Chiến đấu cơ Sukhoi-30 của Nga trong cuộc biểu diễn. Việt Nam sẽ có tổng số 24 chiến đấu cơ loại này trong năm 2012. (Hình: MANPREET ROMANA/AFP/Getty Images)


 


Việt Nam đã lần lượt nhận của Nga bốn chiếc Sukhoi-30 đầu tiên vào năm 2004, tám chiếc vào năm 2009. Tháng 2 năm 2010 Việt Nam ký hợp đồng mua thêm 12 chiếc nữa.


Trong hợp đồng mua thêm 12 chiếc của năm 2010, Nga đã giao 4 chiếc trong năm 2010, và nay giao thêm 4 chiếc nữa.


Như vậy, theo hợp đồng, Nga còn nợ Việt Nam 4 chiếc nữa và sẽ giao hàng nội trong năm 2012.


Nếu hợp đồng hoàn tất, đến cuối năm 2012, Việt Nam sẽ có một phi đội Su-30 gồm 24 chiếc.


Sukhoi 30 là loại chiến đấu cơ hiện đại bậc nhất của quân đội Việt Nam hiện nay, mỗi chiếc trị giá khoảng 62.5 triệu đô la.


Sukhoi-30 hoạt động tầm xa trên biển trong mọi điều kiện thời tiết và thường được so sánh với chiếc F15-E do Mỹ sản xuất.


Chiến đấu cơ này không chỉ tấn công trên không mà còn tấn công mục tiêu trên đất liền và trên biển. Chúng có thể mang theo đến 8 tấn vũ khí, bao gồm tên lửa đối không và đối biển.


Hôm 30 tháng 12, một biên đội, ít nhất là 3 chiếc chiến đấu cơ Sukhoi-30 của quân đội Việt Nam đã thực tập ném bom mở màn một cuộc tập trận diễn ra tại ‘Trường bắn quốc gia khu vực 3 thuộc huyện Xuân Lộc, tỉnh Ðồng Nai’.


Cuộc tập trận này do Quân Ðoàn 4, một trong 4 quân đoàn chủ lực của quân đội Việt Nam, chủ trì.


Tin của báo Quân Ðội Nhân Dân cho hay là các chiếc đấu cơ Sukhoi-30 đã dội một loạt gồm 12 quả bom. Và đây cũng là lần đầu tiên loại chiến đấu cơ này được Việt Nam đưa vào tập trận.


Việt Nam thời gian qua liên tục tăng ngân sách cho quốc phòng.


Tháng 1 năm 2011, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh nói ở kỳ đại hội đảng rằng ngân sách quốc phòng của Việt Nam năm 2011 có thể tăng lên đến 52 ngàn tỉ đồng (tương đương khoảng $2.6 tỉ USD). Phần ngân sách được phân bổ cho quốc phòng như vậy tượng trưng sự gia tăng đến 70% so với năm 2010 (K.N.)

Du học sinh dưới cái nhìn của cộng đồng Việt tị nạn

 


Huy Phương


 


Vì chế độ Cộng Sản mà phải bỏ nước ra đi, nên phải nói một sự thật rằng đồng bào tị nạn đang sinh sống ở Mỹ vẫn có cái nhìn thiếu thiện cảm với những du học sinh từ Việt Nam, xem đây là thành phần “con ông cháu cha”, con các cán bộ cao cấp trong chính quyền Cộng Sản, hay con những đại gia làm giàu nhờ chế độ.

Không những không tiếp xúc, đồng bào còn xa lánh không muốn giao thiệp, đừng nói đến chuyện giúp đỡ. Du học sinh Việt Nam trước khi ra đi cũng đã được gia đình căn dặn điều này, nên du sinh Ðoàn Xuân ở Arlington, Texas cho biết em tránh né khi bàn chuyện chính trị với bạn bè hay người lớn ở Mỹ vì biết đây là một chuyện rất tế nhị, có thể gây ra đụng chạm.



Trong đám rước Hội Chợ Tết Sinh Viên này, có bao nhiêu du học sinh Việt Nam tham dự? (Hình: Huy Phương)


Về chuyện sinh viên du học tham gia các sinh hoạt văn hóa, xã hội tại nơi mình đang theo học, qua sự tiếp xúc của chúng tôi với anh Billy Lê, Tổng Hội SVVN ở Nam Cali, anh cho biết cũng có một vài du sinh tham gia các công tác hay sinh hoạt như Hội Chợ Tết, nếu họ không nói ra thì cũng khó biết ai là sinh viên du học. Tổng Hội Sinh Viên hiện nay không có đường lối hay kế hoạch gì hỗ trợ hay giúp đỡ cho du sinh, tất cả những ai muốn sinh hoạt trong tổng hội đều phải theo quy chế và luật lệ của tổng hội.


Theo chỗ chúng tôi được biết, ở Mỹ, Tòa Ðại Sứ VNCS ở Mỹ chưa công khai đứng ra tổ chức và yểm trợ cho sinh viên của họ trong những hoạt động có tính cách văn hóa như câu chuyện cách đây ba năm, tại Brisbane, Úc Châu. Các du sinh Việt được tòa lãnh sự tại Brisbane bảo trợ đã tổ chức một hội chợ Tết, dưới danh nghĩa ban tổ chức là một dịch vụ du học, nhưng đến gần ngày khai mạc, đã lường trước sự phản ứng mạnh mẽ của Cộng Ðồng Người Việt tại đây, ban tổ chức đã xin cộng đồng “án binh bất động” và họ hứa sẽ không treo cờ, tranh ảnh hay phát nhạc trong nước. Hội chợ diễn ra êm đẹp, nhưng đây cũng là lần đầu và lần cuối du sinh Việt Nam tổ chức những sinh hoạt tương tự như vậy.


 


Tiếp cận để chuyển hóa!


 


Khi nói về thành phần sinh viên Việt Nam đang du học tại hải ngoại, nơi có nhiều tổ chức cộng đồng Người Việt Tự Do đang hoạt động, nhiều người cho rằng chúng ta đã bỏ mất cơ hội để tranh thủ, lôi kéo các du sinh Việt Nam về với chính nghĩa của dân tộc. Tất cả các du sinh đều sinh ra sau năm 1975, không biết gì về Quốc Gia-Cộng Sản, có cái nhìn rất hạn hẹp về thế giới bên ngoài cũng như được tuyên truyền một chiều. Về phía du học sinh nếu được gần gũi tiếp xúc với những gia đình người “bản xứ” tại địa phương sẽ có cơ hội học hỏi về văn hóa, ngôn ngữ của nước mình đang du học, và nếu được một gia đình đồng bào (nói theo ngôn ngữ trong nước là Việt kiều) bảo trợ, sẽ rất nhanh chóng học hỏi được những điều còn xa lạ với mình và sớm được hội nhập với đời sống mới. Vả lại, phần lớn du sinh Việt Nam đều mong mỏi có cơ hội để tạo điều kiện hợp pháp để ở lại như kết hôn hay có việc làm thì việc gần gũi với cộng đồng người Việt ở nước ngoài rất cần thiết.


Tuy vậy, cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản ở nước ngoài rất “dị ứng” với sinh viên du học từ trong nước ra (trừ một số có con cháu, thân thuộc đi du học), phía sinh viên thì dè dặt, cẩn trọng trước những chuyện được xem là nhạy cảm như chuyện bàn luận chính trị.


Một phụ nữ thuộc gia đình có chồng trải qua nhiều năm tù sau năm 1975, sang Mỹ theo diện H.O. cho rằng sinh viên du học đã lớn lên dưới chế độ Cộng Sản khó có thể cải hóa được, và những người được đi du học thuộc những gia đình nhận ân huệ của chính phủ Cộng Sản, nếu tốt nghiệp cũng về để phục vụ chế độ, nên không có gì phải quan tâm và tranh thủ. Trái lại, một giáo sư Mỹ gốc Việt hiện dạy tại một đại học cộng đồng Bắc Cali, xin miễn nêu danh tánh, lại cho rằng, hải ngoại có sự thiếu sót là không gần gũi để lôi kéo các em du sinh về với mình, vì tương lai, muốn thay đổi đất nước, chúng ta phải trông cậy vào thành phần du học này, họ sẽ trở về canh tân đất nước, thay thế lớp chính khách thủ cựu, già nua. Sau năm 1975, Cộng Sản đã gọi con em chúng ta là “con Ngụy”, bây giờ chúng ta lại gọi những du sinh Việt Nam là “Cộng con”, đẩy lớp người này vào thế đối lập, không có lợi cho tương lai đất nước. Vị giáo sư này còn đưa ra một ý kiến, là nếu một gia đình người Việt tị nạn ở hải ngoại chịu “đỡ đầu” cho một du sinh, để cùng ăn ở, chuyện trò, tiếp xúc, cho các em biết tư bản là gì, đời sống tự do dân chủ là gì, thì với 15,000 du học sinh Việt Nam tại Mỹ hiện nay, “diễn biến hòa bình” (như cách nói của trong nước) sẽ rất dễ dàng thực hiện.


Một cựu dân biểu đã từng du học Pháp, cho biết vào thập niên 50, du học sinh miền Nam sang Pháp đều được các “Hội Ái Hữu” do CS tổ chức tiếp đón, giúp đỡ khi mới chân ướt chân ráo đến Pháp để chiêu dụ về với họ, mặc dầu họ biết thành phần sang Pháp du học cũng có các thành phần địa chủ, con các viên chức chính quyền, quân đội miền Nam. Ngày nay chúng ta cứ nghĩ dân du học là con cán bộ, đảng viên mà xa lánh, không tìm cách gần gũi để lôi kéo họ là một điều thiếu sót. Ông cũng nói thêm rằng, Bộ Ngoại Giao Mỹ, qua Ðại Sứ Mỹ tại Việt Nam trước đây đã muốn tăng con số du học sinh từ Việt Nam vào Mỹ. Muốn chuyển hóa một đất nước, chúng ta phải tin cậy vào tương lai của du học sinh đi học nước ngoài trở về, đem khoa học, chuyên môn về phục vụ đất nước, đồng thời cũng đem dân chủ, khai phóng về cho đất nước họ.


Hiện nay trừ những du sinh có bà con hay bạn bè của cha mẹ gần trường học, có cơ hội lui tới ăn với gia đình một bữa cơm nhân ngày cuối tuần hay Lễ Tết, còn phần sinh viên rất ngại chuyện trò tiếp xúc với đồng bào sinh sống ở đây, nhất là những câu chuyện có thể dẫn đến chuyện bất đồng về chính kiến. Du sinh Việt Nam tuổi từ 20 đến 22, cũng thú nhận những năm ít ỏi tại nhà trường Việt Nam, các em không hiểu biết nhiều về chính trị và những khái niệm về tư bản – cộng sản, tự do – độc tài. Ðược sống ở Mỹ trong một thời gian ngắn, nhiều em qua sự dọ hỏi của chúng tôi, các em đều công nhận rằng “Con người ở đây lịch sự và tốt hơn, quan hệ giữ con người và con người thoải mái hơn!”


Nhận xét về sinh viên du học, cũng như lớp tuổi này ra nước ngoài theo diện bảo lãnh, nhiều người cho rằng phần lớn các em rất “khôn lanh” so với trẻ con ở hải ngoại trong cùng lứa tuổi, kiểu khôn lanh theo khuynh hướng “thủ lợi”. Một chủ nhà hàng ăn có thuê du sinh giúp việc chạy bàn, thì lại cho biết: “Thuê du sinh là muốn giúp các em có phương tiện ăn học. Các em nhậm lẹ, lễ phép và không đòi hỏi nhiều như những người đã định cư tại đây lâu năm.” Khách hàng thì bằng lòng lối tiếp đãi các em hơn là các bác lớn tuổi thường ăn nói thiếu lễ độ và coi thường khách hàng, như nhiều người đã có dịp than phiền về các nhà hàng ăn trong cộng đồng mới đây trên báo chí!

Việt Nam, năm mới, những vấn đề cũ!

 


Song Chi/Người Việt


 


Nếu theo dõi tình hình các mặt của Việt Nam trong nhiều năm qua, có thể nhận thấy những vấn đề đã tồn tại từ rất lâu trong xã hội, thậm chí trở thành “quốc nạn”… khiến người dân bức xúc, báo chí dư luận đề cập đến rất nhiều lần. Nhưng rồi năm tháng qua, những vấn đề đó vẫn còn nguyên, nếu không muốn nói là tệ hại hơn.



Kẹt xe là vấn nạn giao thông tại các đô thị Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Theo thời gian, sự tồn tại một cách lì lợm, ngang nhiên, bất chấp của những “vấn nạn cũ mèm” này đã đạt được mục đích của nó. Người dân lúc đầu thì tức giận, ta thán, kêu ca… báo chí lên tiếng. Nhưng nói hoài nói mãi vẫn chẳng có gì thay đổi. Cuối cùng mọi người chán ngán không buồn nói nữa, dần dần thành ra quen, thậm chí trở nên thờ ơ, vô cảm, không còn nghe/thấy/biết gì nữa. Thế là xong.


Cuối năm nhìn lại, chỉ xin kể sơ qua một số vấn nạn có liên quan sát sườn đến đời sống của người dân, làm khổ người dân hàng ngày hàng giờ.


Ví dụ như nạn tham nhũng. Ngày càng nặng nề, tràn lan trong mọi lĩnh vực, mọi ngành nghề, từ trên xuống dưới. Ai sống ở Việt Nam cũng tự hiểu, làm bất cứ việc gì muốn cho êm xuôi là phải “chạy tiền”, phải có “phong bì”, nếu không thì đừng mong. Người dân là nạn nhân của nạn tham nhũng, hối lộ. Nhưng đến lượt họ, lại góp phần làm cho vấn nạn này tiếp tục tồn tại sinh sôi phát triển khi thay vì tích cực đấu tranh với nó, lại chi tiền để mọi việc được nhanh chóng.


Tình trạng lạm phát, giá cả liên tục tăng, đồng tiền liên tục mất giá. Trong đó có những “mặt hàng” cứ muốn tăng là tăng và chỉ thấy tăng mà không thấy giảm còn người dân thì không thể làm gì được, như xăng dầu điện nước. Bởi đó là những lĩnh vực độc quyền của doanh nghiệp nhà nước. Bao giờ còn tồn tại tình trạng độc quyền này thì người dân còn khổ dài dài.


Tai nạn giao thông (TNGT), cũng như tệ tham nhũng, đã trở thành “vấn nạn quốc gia”. Nhất là ở các thành phố lớn và trên những tuyến đường bộ từ Nam ra Bắc. Ngày nào cũng có người chết. Năm sau cao hơn năm trước. “Theo số liệu thống kê từ năm 2007 đến nay, bình quân ở Việt Nam mỗi năm có 11,929 người chết và 9,290 người bị thương do TNGT.”


Nếu so sánh với thảm họa sóng thần và động đất xảy ra tại Nhật Bản ngày 11 tháng 3 năm 2011, thì số người chết vì TNGT một năm bằng 75.55% số người chết do thảm họa sóng thần; số người bị thương vì TNGT bằng 156.58% số người bị thương so thảm họa sóng thần, v.v. (“Tai nạn giao thông đã thành thảm họa”, Tiền Phong).


Cùng với tai nạn giao thông là nạn tắc đường, kẹt xe ở các thành phố lớn, đặc biệt ở Sài Gòn và Hà Nội. Ðủ phương án được đưa ra nào xe biển số lẻ đi ngày lẻ, biển số chẵn đi ngày chẵn, phân làn, cấm đăng ký thêm xe gắn máy, phải chứng minh có chỗ đỗ mới được đăng ký xe ô tô, v.v. Nhưng mọi chuyện vẫn không giải quyết được.


Nguyên nhân của tai nạn giao thông đã được mổ xẻ rất nhiều. Nào mật độ xe gắn máy dày đặc ở các thành phố lớn trong lúc các phương tiện công cộng chưa phát triển. Chất lượng đường sá, tốc độ mở đường không đáp ứng kịp với tốc độ xây dựng và phát triển dân cư. Quy hoạch tồng thể kém. Ý thức chấp hành luật giao thông của người dân còn kém…


Còn trên các tuyến đường bộ, là do giao thông đường sắt lạc hậu, đường thủy không phát triển, giá vé máy bay vẫn cao so với người lao động, khiến người dân phải đi lại bằng phương tiện đường bộ quá nhiều trong lúc chất lượng đường sá chưa tốt…


Trong lĩnh vực y tế, đó là tình trạng quá tải ở hầu hết bệnh viện trong các thành phố lớn. Các bệnh viện tỉnh, trạm xá ở vùng quê thì điều kiện chữa trị cho đến tay nghề y bác sĩ lại quá kém, nên buộc lòng người dân lại phải chạy lên thành phố lớn. Và nhiều khi lên được đến nơi thì đã tử vong.


Trong lĩnh vực giáo dục, đó là tình trạng quá tải, nạn dạy thêm học thêm, chương trình, sách vở cho đến phương pháp dạy và học quá nặng nề lạc hậu… từ bậc phổ thông đến đại học. Nguyên nhân sâu xa nhất, là do thiếu một triết lý giáo dục, không xác định đúng mục đích dạy và học-dạy để làm gì, học để làm gì.


Chưa kể sự cách biệt quá lớn giữa cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên, điều kiện học tập ở các trường tiểu học, trung học tại các thành phố lớn với tỉnh lẻ, vùng sâu vùng xa… Khiến học sinh ở những nơi này phải chịu thiệt thòi rất nhiều.


Trong lĩnh vực môi trường, nạn phá rừng đã tồn tại từ nhiều năm nay. Chỉ riêng khu vực Tây Nguyên-Ðông Nam bộ “Trong 5 năm qua (2006-2010), diện tích rừng các tỉnh Tây Nguyên-Ðông Nam bộ liên tục bị suy giảm với tổng diện tích 158,000ha, chiếm 31.6% diện tích rừng bị suy giảm trong toàn quốc”. (“Tây Nguyên-Ðông Nam bộ: Rừng mất liên tục”, Ðài khí tượng thủy văn khu vực trung trung bộ)


Nạn phá rừng làm biến đổi khí hậu, làm lũ lụt hàng năm trở nên dữ dội, nặng nề hơn khiến số người chết và mất tích cũng như số tài sản, mùa màng bị thất thoát hàng năm tăng đáng kể.


Bên cạnh đó là tình trạng ô nhiễm môi trường, thực phẩm không an toàn. Ðủ thứ mặt hàng thực phẩm kém phẩm chất, có chứa các loại hóa chất độc hại, nhiễm vi sinh… gây bịnh, tràn lan trong xã hội. Bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến khi đi thị sát thị trường thực phẩm cuối năm tại Sài Gòn đã phải thốt lên: “Ðúng là quá bẩn, ăn chi toàn là đồ bẩn!” Ðây cũng không còn là chuyện mới mẻ gì ở Việt Nam.


Ðụng đến thể thao, như bóng đá chẳng hạn, từ bao nhiêu năm nay rồi chúng ta đã nghe dư luận kêu ca về cung cách làm việc thiếu chuyên nghiệp, quan liêu của các quan chức trong ngành. Cả một nền bóng đá VN xây nhà từ nóc, chạy theo những thành tích trước mắt mà không nghĩ đến chiến lược lâu dài, đầu tư cho con người và cho bóng đá…


Trong văn hóa nghệ thuật ví dụ như điện ảnh chẳng hạn, nền điện ảnh cách mạng xã hội chủ nghĩa VN khởi đầu từ bộ phim “Chung một dòng sông” vào năm 1959 đến nay đã hơn nửa thế kỷ. Ðã 17 lần liên hoan phim quốc gia. Nhưng cứ mỗi một cuộc hội thảo, mỗi một kỳ liên hoan phim, lại vẫn những vấn đề cũ, căn bịnh cũ, mà lớn nhất, là thiếu một chiến lược, chính sách lâu dài đầu tư về mọi mặt từ con người đến kỹ thuật, công nghệ. Cũng chẳng khác nào bóng đá. Không có chiến lược, tầm nhìn xa, chỉ muốn ăn xổi ở thì.


Có thể nói không ngoa rằng 3, 5, 10 năm nữa, những vấn nạn này vẫn không thay đổi.


Ðó là chưa nói đến những vấn đề khác có phần xa xôi hơn đối với người dân thường chỉ quan tâm đến chuyện mưu sinh hàng ngày. Như các quyền tự do dân chủ, tình trạng vi phạm nhân quyền, đàn áp tôn giáo, đàn áp người bất đồng chính kiến hay lĩnh vực đối ngoại-mối quan hệ bất tương xứng với Trung Quốc từ bao nhiêu năm qua…


Nhìn vào sự tồn tại dai dẳng của những vấn đề nổi cộm nhất, mới thấy tốc độ thay đổi của Việt Nam là chậm. Những thành tựu đạt được chỉ nằm trên bề mặt đời sống kinh tế, xã hội. Riêng sự đổi mới, cải cách về chính trị lại càng chậm chạp.


Chính vì chỉ đổi mới kinh tế mà không đổi mới chính trị nên cho đến nay, so với các nước láng giềng trong khu vực như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Singapore… Việt Nam vẫn là một nước nghèo, tụt hậu hàng chục, hàng trăm năm. Ðừng nói gì đến các nền kinh tế lớn Châu Á và thế giới.


Chiến tranh đã kết thúc 36 năm rồi để có thể đổ thừa cho hậu quả của chiến tranh, thời kỳ “đổi mới” cũng đã bắt đầu từ 25 năm trước. Ông Thiếu Tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng Viện Nghiên Cứu Chiến Lược, Bộ Công An có lần nói rằng:


“Ở Việt Nam không làm cái gì nhanh được khi anh là thiểu số. Tôi đã nói với nhiều người: Việt Nam không phải nước đang phát triển, đã phát triển hay chậm phát triển; mà là khó phát triển.”


Ðiều đó rất đúng. Và chỉ khi nào thay đổi toàn bộ thể chế mô hình chính trị thì mới thay đổi được tận gốc rễ mọi vấn đề. Nếu không, mọi sự “đổi mới”, cải cách, tái cấu trúc kinh tế… cũng chỉ là sửa chữa, chắp vá mà thôi.

Trung Tâm Y Tế Michael M. Ðào


Thử máu, khám bệnh và nhận thuốc miễn phí tại khu nghiên cứu lâm sàng


 


Bài & hình: Whitney Nguyễn


 


Nếu không có bảo hiểm sức khỏe để được chăm sóc y tế hoặc không có đủ khả năng tài chánh mua thuốc tây chữa bệnh, quý vị có thể được khám bệnh và lấy thuốc miễn phí tại khu nghiên cứu lâm sàng trong Trung Tâm Y Tế Ða Khoa Michael M. Ðào.










Khu nghiên cứu lâm sàng SC Clinical Research của Trung Tâm Y Tế Ða Khoa Michael M. Ðào.


Có lẽ tên tuổi của Bác Sĩ Michael M. Ðào với chương trình kiến thức y khoa trên các đài phát thanh Việt ngữ và trung tâm y tế đa khoa khang trang trên đường Westminster không xa lạ gì với cộng đồng người Việt. Giờ đây, ngay tại trung tâm này còn có thêm khu nghiên cứu lâm sàng mang tên SC Clinical Research, đem lại nhiều lợi ích cho cộng đồng và bệnh nhân, cũng như đang cần thêm sự tham gia của nhiều bệnh nhân.


Theo lời của ông David Wilson, tổng giám đốc của SC Clinical Research, hiện đang có nhiều cuộc nghiên cứu (clinical trials) do chính Bác Sĩ Michael M. Ðào và một số bác sĩ chuyên ngành tại trung tâm thực hiện. Các chương trình nghiên cứu tại đây gồm có tiểu đường loại 2, đau phong thấp đầu gối (thuốc chích hoặc thuốc thoa vào đầu gối), táo bón kinh niên (tự nhiên hoặc do uống nhiều thuốc đau nhức loại mạnh), lượng kích thích tố nam thấp, cao áp suất máu, thuốc giúp giảm thận suy (làm bớt chất đạm thải ra trong nước tiểu vì tiểu đường và cao máu), và vẩy nến.










Trung Tâm Y Tế Michael M. Ðào, nơi bệnh nhân có thể được khám bệnh và lấy thuốc miễn phí khi tham gia vào các chương trình nghiên cứu tại đây.


Ông Wilson cho biết: “Ðây là các cuộc nghiên cứu được chuẩn bị kỹ lưỡng, được hai cơ quan (Food and Drug Administration – FDA) và (Institutional Review Board – IRB) chấp thuận, và chúng tôi là một trong rất ít trung tâm thực hiện nghiên cứu từ giai đoạn 1 đến giai đoạn 4, có nghĩa là khả năng chúng tôi tìm được một cuộc nghiên cứu thích hợp với bệnh nhân rất cao, qua đó quý vị không những được khám bệnh, uống thuốc miễn phí, mà còn nhận được một số tiền bồi dưỡng có thể lên đến $3,000, tùy chương trình.”


Lãnh vực nghiên cứu lâm sàng (clinical research) là các cuộc nghiên cứu thuốc tây trên bệnh nhân sau khi đã được nghiên cứu trong phòng thí nghiệm và trên động vật qua sự chuẩn thuận của FDA và IRB. Các cuộc nghiên cứu được chia làm nhiều giai đoạn chính, gồm có giai đoạn 1 đến 4.










Các cuộc nghiên cứu đều do chính Bác Sĩ Michael M. Ðào (trái) đứng đầu.


Giai đoạn 1, tạm gọi là “thử thuốc mới,” gồm các cuộc nghiên cứu trong nhóm ít bệnh nhân về một loại thuốc mới, liều lượng mới, hay dạng mới. Giai đoạn 2, tạm gọi là “an toàn và hữu hiệu,” nghiên cứu trong nhóm đông bệnh nhân nhằm thẩm định mức an toàn và hữu hiệu của thuốc mới, liều lượng mới, hay dạng mới. Giai đoạn 3, tạm gọi là “trước khi ra thị trường,” nghiên cứu rộng rãi hơn, thường diễn ra tại nhiều trung tâm khắp nơi nhằm thẩm định sự hữu hiệu của thuốc đối chiếu với các yếu tố khác như sắc tộc, tuổi tác, môi trường sống, bệnh lý, v.v. Giai đoạn 4, tạm gọi là “sau khi ra thị trường,” tiếp tục nghiên cứu các loại thuốc có toa đã được FDA cho phép sử dụng rộng rãi nhằm bảo đảm sự an toàn và hữu hiệu của các loại thuốc này đối với bệnh nhân.


Như vậy, bệnh nhân tham gia các cuộc nghiên cứu lâm sàng không nhất thiết phải dùng thuốc mới, mà trong nhiều trường hợp vẫn tiếp tục sử dụng thuốc đã có trên thị trường, nhưng điểm khác là được nhận thuốc miễn phí và được bác sĩ theo dõi sức khỏe kỹ lưỡng hơn, gồm có thử máu, chạy điện tâm đồ (EKG), chụp quang tuyến, và nhiều thử nghiệm quan trọng mà trong trường hợp bình thường có thể không được bảo hiểm bao chi phí. Bên cạnh đó, bệnh nhân còn được hoàn trả (reimburse) một số tiền cho công tham dự nghiên cứu.


“Một trong những cuộc nghiên cứu mà chúng tôi đang rất kỳ vọng là thuốc bổ thận cho những người bị tiểu đường và cao máu. Rất nhiều người trên thế giới nói chung, và người Việt Nam nói riêng, bị suy thận. Nếu bệnh nhân nào hội đủ điều kiện tham gia cuộc nghiên cứu sẽ được thử thuốc mới hoàn toàn miễn phí. Loại thuốc mới này thường ít có phản ứng phụ và có công hiệu mạnh hơn so với thuốc hiện có trên thị trường. Ðây là một cơ hội rất tốt cho những ai bị suy thận vì tiểu đường và cao máu, để có cơ hội uống thuốc chống bớt suy thận. Tham gia vào các chương trình nghiên cứu không những giúp cho chính bản thân mình, mà còn giúp cho những thế hệ sau này. Cộng thêm vào những việc trên, quý vị còn có thể được trả thêm đến $3,000 nếu vào chương trình,” ông Wilson chia sẻ.










Bệnh nhân luôn được chăm sóc kỹ lưỡng tận tâm khi tham gia chương trình.


Ðược biết, chương trình nghiên cứu lâm sàng tại trung tâm của Bác Sĩ Michael M. Ðào chỉ chú tâm đến các chi tiết liên quan đến bệnh lý, hoàn toàn không cần xem xét đến tình trạng cư trú, hưu trí, trợ cấp, thuế, tín dụng, hay bất kỳ vấn đề nào khác, cũng như không cần có bảo hiểm, Medi-Cal hay Medicare. Do đó, quý vị không cần phải lo lắng, chỉ cần muốn được khám bệnh và lấy thuốc miễn phí là có thể liên lạc với khu nghiên cứu lâm sàng trong Trung Tâm Y Tế Ða Khoa Michael M. Ðào để biết thêm chi tiết.


Liên lạc: SC Clinical Research (714) 364-1472


Ðịa chỉ: 9191 Westminster Blvd., #208, Garden Grove, CA 92844


www.scrclinic.com


* Bài viết dành cho thân chủ quảng cáo của báo Người Việt.

Người tìm việc: Lê Lâm Thanh Trúc


Chị Lê Lâm Thanh Trúc cùng chồng qua Mỹ định cư mới được hai năm. Chị có một con trai 15 tháng và hiện cư ngụ tại Westminster.


  Ở Việt Nam, chị có kinh nghiệm bốn năm may quần áo tại Tiền Giang.


Chị cho biết đã từng có kinh nghiệm sử dụng máy lock 5 đầu kim. Ngoài ra, chị cho biết có thể vô dây kéo, hem 1/8 và 1/4 củng và ống quần tây.


Chị đã có bằng lái xe được một năm và muốn tìm việc nghề may hay electronic assembly.


Nếu chủ nhân shop may cần người hoặc bất cứ công việc gì, xin liên lạc chị Lê Lâm Thanh Trúc tại điện thoại số (714)548-8981.

Một số điều cần làm để tiết kiệm trong năm 2012


NEW YORK (AP) –
Mỗi đầu năm mỗi lần thực hành. Năm nay là năm mà quí vị cần phải làm sao để nhẹ bớt nợ nần, tiết kiệm tiền bạc và chi tiêu sao cho khôn khéo.

 

Tiết kiệm tiền là một trong những điều nên dự trù ngay đầu năm. (Hình minh họa: Rodrigo Arangua/AFP/Getty Images)

Scott Halliwell, nhà kế hoạch tài chính của USAA, khuyên quí vị nên ngồi xuống và bắt đầu vạch ra thật chính xác những việc quí vị cần phải thực hiện. Liệt kê từng tháng một, khởi đầu với chi tiêu trong Tháng Giêng để tính toán ngân sách và kế hoạch dành dụm.

 

Lập kế hoạch tự động càng nhiều càng tốt

 

Lập kế hoạch tiết kiệm tự động mà mọi trang mạng của các ngân hàng đều có. Lập thêm kế hoạch thanh toán tiền tự động giúp quí vị tránh bị trả tiền phạt không cần thiết do vô ý để trễ hạn. Trả tiền đúng kỳ hạn còn giúp cho điểm tín dụng của quí vị lên được cao hơn.

 

Kiểm tra báo cáo về điểm tín dụng

 

Mọi người mỗi năm một lần được quyền xin một báo cáo điểm tín dụng miễn phí từ một trong ba công ty: TransUnion, Equifax và Experian.

Ngân hàng hoặc các công ty cấp thẻ tín dụng thường dựa vào những dữ kiện trong đó để quyết định về việc cho quí vị vay tiền, và ở mức phân lời bao nhiêu. Từ đây, quí vị cũng có thể hình dung ra được do đâu mà điểm tín dụng của quí vị bị kéo xuống thấp. Ví dụ, trả tiền trễ hoặc quên trả khiến công ty đòi nợ phải can thiệp.

Ðiểm tín dụng thấp gây tốn kém cho quí vị không ít về lâu về dài. Ví dụ, quí vị có một món nợ thế chấp bất động sản trị giá $200,000 cho 30 năm. Sự sai biệt giữa mức phân lời 4 chấm với 5 chấm là $42,000.

Nếu quí vị lấy báo cáo về điểm tín dụng mỗi bốn tháng, quí vị có thể phát hiện sớm trường hợp nếu quí vị trở thành nạn nhân của nạn ăn cắp danh tính cá nhân.

 

Tận dụng mọi quyền lợi ở sở làm

 

Nhiều công ty hoặc nghiệp đoàn cung cấp cho quí vị nhiều quyền lợi mà quí vị vô tình bỏ sót, từ giảm giá khi đi theo một chương trình điện thoại cầm tay, giảm giá khi mua máy điện toán, đến bớt giá tiền mua vé máy bay, giải trí, tiền bảo hiểm chó mèo, và ngay cả cố vấn pháp lý. Tốt nhất là tìm hiểu thẳng với phòng quản trị nhân viên của công ty quí vị đang làm việc.

 

Tái cân bằng tiền đầu tư

 

Tái cân bằng cổ phiếu đầu tư của quí vị cho phù hợp với tình hình kinh tế thị trường, cũng như mức độ rủi ro cao thấp. Thông thường, hầu hết các nhà cố vấn đầu tư đều khuyên, khi tuổi quí vị càng cao thì nên đi theo mức rủi ro càng thấp. Ðiều này có nghĩa là ở tuổi cao, quí vị nên mua nhiều công khố phiếu thay vì cổ phiếu đầu tư chứng khoán.

Ngay cả tiền đầu tư trong quỹ hưu bổng như 401(k), quỹ hỗ tương (mutual fund) hoặc IRA, tất cả đều cần phải xem xét kỹ lại.

Thị trường dao động mạnh và liên tục trong nhiều năm gần đây, khiến việc theo dõi tình trạng đầu tư của quí vị càng trở nên quan trọng hơn, nhưng cũng càng khiến quí vị khó quyết định. Nếu trong nhiều năm quí vị không hề có thay đổi nào, vậy thì nên bỏ ra ít tiền để nhờ đến sự giúp đỡ của một nhà cố vấn về đầu tư. (T.P.)

Cuộc chạy đua về Hệ Ðịnh Vị Toàn Cầu – GPS

 


Hà Tường Cát/Người Việt


 


Ngày 27 tháng 12 vừa qua, Trung Quốc loan báo khai trương hệ thống dẫn đường qua vệ tinh nhân tạo (satellite navigation system), gọi tên là “Bắc Ðẩu”, sẽ có thể là đối tác cạnh tranh về thương mại và làm giảm bớt sự lệ thuộc vào hệ định vị toàn cầu (GPS) của Hoa Kỳ.



Mô hình vệ tinh GPS thế hệ II-F, phóng lên quỹ đạo năm 2010. (Hình: Wikipedia/NASA)


Hiện nay Bắc Ðẩu mới chỉ hoạt động cung cấp dịch vụ tại Trung Quốc và vùng phụ cận, sẽ được mở rộng dần dần để dự trù tới năm 2020 có thể bao phủ toàn cầu, khi đã đưa lên không gian đủ số khoảng 30 vệ tinh cần thiết cho hệ thống.


GPS là hệ thống dẫn đường đầu tiên dùng vệ tinh, do Hoa Kỳ phát triển từ năm 1973 và qua nhiều cải tiến kỹ thuật mới đạt đến mức hoàn chỉnh ngày nay để cho toàn thể mọi nước trên thế giới có thể sử dụng tự do. Hiện nay hệ thống GPS có 24 vệ tinh và 3 vệ tinh phòng hờ, vệ tinh đầu tiên phóng năm 1989 và vệ tinh thứ 24 năm 1994.


Xác định vị trí là nguyên tắc mà hầu hết mọi người đều hiểu qua hình học cổ điển, được gọi là phép tam giác đạc (triangulation) đã áp dụng vào việc vẽ bản đồ từ hàng trăm năm trước. Trên mặt phẳng, hay trên mặt đất, vị trí của một điểm sẽ hoàn toàn xác định được nếu biết khoảng cách đến 3 điểm chuẩn, còn trong không gian thì cần phải 4 điểm chuẩn.


Những điểm chuẩn bây giờ là vệ tinh trên quỹ đạo, và khoảng cách tính bằng thời gian sóng vô tuyến điện đi giữa máy thu tín hiệu GPS và vệ tinh. Trong cùng một thời điểm, tọa độ của một điểm sẽ được xác định nếu xác định được khoảng cách từ điểm đó đến 4 vệ tinh.


Nguyên tắc có vẻ đơn giản nhưng thực tế áp dụng lại rất phức tạp, vì vệ tinh GPS không đứng yên một chỗ trên bầu trời (nói cách khác, không phải là những vệ tinh địa tĩnh) và vận tốc của sóng điện từ bằng vận tốc ánh sáng hay 300,000 km một giây, do đó thời gian đi từ vệ tinh đến máy thu GPS là hết sức nhỏ, cần phải có đồng hồ chính xác tới 1 phần triệu giây mới tính ra được. Do đó một bộ phận quan trọng nhất mà vệ tinh GPS phải có là đồng hồ nguyên tử. Với trình độ khoa học hiện nay và qua nhiều lần cải tiến, GPS thế hệ hiện nay có thể cho vị trí chính xác đến 4 mét hay ít hơn.


GPS thuộc quyền quản lý của chính phủ Hoa Kỳ, ban đầu chỉ dành cho các mục đích quân sự, nhưng từ năm 1980 chính phủ Mỹ cho phép sử dụng trong dân sự. GPS hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết, mọi nơi trên Trái Ðất, 24 giờ một ngày và miễn phí. Trước kia, vào thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, người ta lo ngại rằng đối phương có thể sử dụng vào mục đích quân sự để tấn công, chẳng hạn như bắn hỏa tiễn đến Hoa Kỳ. Do đó nếu không phải là các cơ quan chính quyền trọng yếu hay giới quân sự Hoa Kỳ thì chỉ được sử dụng với mức độ chính xác bị làm giảm bớt. Tổng Thống Bill Clinton ký sắc lệnh hủy bỏ biện pháp hạn chế từ tháng 5 năm 2000, vì giới quân sự Hoa Kỳ có kỹ thuật để ngưng cung cấp dịch vụ GPS trong một khu vực nào đó nếu cần.


Chùm 24 vệ tinh được phân phối sao cho ở bất cứ nơi đâu các máy thu GPS cũng có có thể nhìn thấy tối thiểu 4 vệ tinh vào bất kỳ thời điểm nào. Mỗi vệ tinh xoay xung quanh Trái Ðất ở độ cao 20,200 km trong một mặt phẳng cố định hướng về một ngôi sao, và không quay theo Trái Ðất. Mỗi ngày thiên văn, ngắn hơn ngày mặt trời 4 phút, vệ tinh đi 2 vòng quỹ đạo nghĩa là mỗi vòng hết 11 giờ 58 phút. Vệ tinh có hệ thống tự điều chỉnh bằng những hỏa tiễn nhỏ để giữ nguyên trạng không thay đổi quỹ đạo.


Trung bình khoảng 10 năm vệ tinh GPS không hoạt động được đầy đủ với những điều kiện như vậy và phải thay thế. Như vậy GPS là một hệ thống rất tốn kém, nhiều chục tỷ dollars bao gồm chế tạo, phóng vệ tinh và điều hành hoạt động. Từ khi có vệ tinh nhân tạo, người ta đã nghĩ và biết cách dùng làm phương tiện xác định tọa độ, hướng dẫn máy bay, tàu bè hay xe cộ. Nhưng trong nhiều năm, hệ thống hướng dẫn bằng các trạm vô tuyến đặt trên mặt đất, cũng gọi là vô tuyến đăng, phát minh trong Thế Chiến II, vẫn tiếp tục được cải tiến để sử dụng vì hệ thống GPS quá tốn tiền. Chỉ đến khi trở thành một nhu cầu quân sự thiết yếu trong giai đoạn cao điểm của Chiến Tranh Lạnh, Quốc Hội Hoa Kỳ mới chấp thuận ngân sách khổng lồ cho Bộ Quốc Phòng thành lập hệ thống GPS.


GPS cần thiết để xác định vị trí cho các tàu ngầm nguyên tử Hoa Kỳ khi phóng hỏa tiễn Polraris đi, cho các hỏa tiễn chiến lược đặt trên xe di động, và cho việc phòng thủ chống hỏa tiễn tấn công của đối phương. Dần dần GPS được dùng để hướng dẫn mục tiêu cho máy bay oanh tạc, hỏa tiễn và cả các loại bom cổ điển. Trong chiến tranh Việt Nam, B-52 thả bom trải thảm theo kiểu từ thời Thế Chiến II và những trái bom rơi tự do. Nhưng từ chiến tranh vùng Vịnh và chiến tranh Afghanistan, mỗi trái bom thả từ B-52 có gắn bộ phận hướng dẫn bằng GPS đánh xuống những tọa độ đã được định sẵn. Ngày nay máy bay dân sự hay tàu biển đều được hướng dẫn bằng GPS và GPS là một dụng cụ quen thuộc cho người lái xe tìm lộ trình, báo trước những trở ngại bất thường, v.v.


Nga là quốc gia thứ nhì thiết lập hệ thống GPS, mang tên GLONASS (Global Navigation Satellite System), nghiên cứu từ 1976 và hoạt động từ 1982, lúc đầu chỉ cho mục đích quân sự. Tới 1955 GLONASS mới có đầy đủ vệ tinh để phủ sóng vô tuyến trên toàn thể Trái Ðất. Tuy nhiên những vệ tinh GLONASS thế hệ đầu tiên chỉ hoạt động được 3 năm, như vậy để hệ thống lúc nào cũng có thể hoạt động đầy đủ với 24 vệ tinh, mỗi năm phải phóng thêm 2 vệ tinh. Thời kỳ sau khi Liên Xô sụp đổ 1989-1999, chương trình không gian Nga thiếu ngân sách và do đó tới 2001 chỉ còn 6 vệ tinh sử dụng được.


Trong hai nhiệm kỳ của Tổng Thống Vladimir Putin, hệ thống được cải tiến nhiều, nhưng vì thất bại trong một số lần phóng vệ tinh, tới 2010 GLONASS-K mới cung cấp dịch vụ đầy đủ trên toàn nước Nga và tháng 10 năm 2011 trên toàn thế giới. Năm 2010, ngân sách dành cho GLONASS chiếm 1/3 ngân sách chương trình không gian của Nga.


Trung Quốc gần đây đã lên hàng ba trong cường quốc không gian, sau Hoa Kỳ và Nga, khi đưa được người lên quỹ đạo và bây giờ cũng là nước thứ ba có hệ thống hướng dẫn bằng vệ tinh. Tuy nhiên hệ thống Bắc Ðẩu mới chỉ cho được tọa độ chính xác tới 25 mét và theo dự tính tới cuối năm 2012 sai số sẽ còn 10 mét.


ESA, Cơ Quan Không Gian Âu Châu khởi sự thành lập hệ thống hướng dẫn bằng vệ tinh sử dụng tự do, mang tên Galileo, năm 2003, và dự trù sẽ hoạt động từ 2012. Nhưng đến nay sau nhiều trì hoãn, dự tính tới 2014 mới bắt đầu hoạt động được và tới 2019 sẽ hoàn thành đầy đủ, phủ sóng trên toàn thế giới.


Ấn Ðộ và Nhật Bản là hai nước sau cùng có kế hoạch tương tự nhưng trong giai đoạn đầu sẽ chỉ cung cấp dịch vụ cho nội địa và khu vực phụ cận. Nếu không có trở ngại gì khác, vệ tinh hướng dẫn đầu tiên của Ấn Ðộ, trị giá $304 triệu, sẽ được phóng lên quỹ đạo năm 2013. (H.C.)

Tin mới cập nhật