CHESTERFIELD, South Carolina (NV) – Ba nhân viên cảnh sát thuộc Chesterfield County, South Carolina, bị bắt giữ sau khi gây ra những cuộc gọi điện thoại giả mạo báo về một xác chết tại bốn thị trấn nhỏ, theo AP.
Các cảnh sát vô kỷ luật này bị buộc tội hôm Thứ Hai, 12 Tháng Hai, về hành vi kém chuyên nghiệp, âm mưu phạm tội và vi phạm trật tự nghiêm trọng, theo lệnh của Bộ Nội An.
Một chốt kiểm soát say rượu của cảnh sát Chesterfield County, South Carolina, hồi Tháng Tư, 2023. (Hình minh họa: Chesterfield County Police)
Có tổng cộng năm cuộc điện thoại thông báo về một xác chết được gọi đến một ngôi chợ và sở cảnh sát vào ngày 4 Tháng Hai tại các thị trấn nhỏ Cheraw, Chesterfield, McBee và Pageland, tất cả đều nằm ở Chesterfield County, theo các nhân viên điều tra.
Trong mỗi trường hợp, cảnh sát và lực lượng cấp cứu khác đều nhanh chóng đến hiện trường cho đến khi xác định rằng các cú điện thoại là bịa đặt, không đúng sự thật.
Giới chức điều tra không nói rõ lý do tại sao các cuộc gọi điện thoại được thực hiện hoặc công bố thêm chi tiết nào khác.
Hồ sơ tòa án không chỉ ra liệu các đặc vụ có luật sư biện hộ hay không.
Một tuyên bố từ các giới chức điều tra tiểu bang gọi ba người bị bắt là “cựu nhân viên” nhưng sở cảnh sát không xác nhận rằng họ có bị sa thải hay không sau khi tuyên bố đình chỉ công tác vào tuần trước.
Chesterfield County cách thành phố Columbia khoảng 75 dặm (120 km) về phía Đông Bắc.
Địa phương này có hơn 50 cảnh sát thuộc để bảo vệ 43,000 cư dân. (MPL) [qd]
RICHMOND, Virginia (NV) – Trong một sự kiện mang tính bước ngoặt, Thượng Viện Virginia phê chuẩn một dự luật cho phép các “Dreamers” có thể đảm nhận các chức vụ trong ngành cảnh sát ở tiểu bang, theo AP loan tin hôm Thứ Ba, 13 Tháng Hai.
Thuật ngữ “Dreamers” dành cho những người theo cha mẹ di dân không có giấy tờ nhập cư vào Mỹ từ tuổi vị thành niên, không bị trục xuất nhờ chính sách DACA được ban hành dưới thời Tổng Thống Barack Obama.
Các cảnh sát viên. (Hình minh họa: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)
Chính sách DACA cung cấp sự bảo vệ khỏi bị trục xuất đối với những người đến Hoa Kỳ trước 16 tuổi và đã sống ở nước này liên tục ít nhất từ năm 2007. Mặc dù đủ điều kiện để được cấp phép làm việc, những người trong diện DACA hiện không có cơ hội trở thành công dân.
Cô Jemny Marquinez, một sĩ quan cảnh sát 24 tuổi đầy ước vọng, đã chia sẻ ước mơ của mình trong phiên điều trần tại Thượng Viện Virginia gần đây, nhấn mạnh tình yêu của mình đối với nước Mỹ và mong muốn phục vụ.
Cô Marquinez, di dân đến Mỹ từ El Salvador năm 3 tuổi, có bằng cử nhân tội phạm học nhưng phải đối mặt với những rào cản để trở thành cảnh sát do tình trạng DACA của cô.
Đạo luật này, nếu được ký thành luật, sẽ mở ra cánh cửa cho những người như cô Marquinez trở thành nhân viên công lực, miễn là đáp ứng tất cả các tiêu chuẩn cần thiết.
Một số tiểu bang như California và Illinois, đã ban hành luật cho phép những người không phải là công dân, được phép làm việc tại Mỹ, trở thành cảnh sát.
Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Jeremy McPike (Dân Chủ), nhà tài trợ chính cho dự luật cho phép người thuộc diện DACA được làm cảnh sát ở Virginia, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tuyển dụng những cá nhân như cô Marquinez, những người trưởng thành trong cộng đồng, nói được hai thứ tiếng và phản ảnh sự đa dạng của dân số.
Ông William Peter Newsham, cảnh sát trưởng Prince County, bày tỏ sự ủng hộ đối với cô Marquinez, nhấn mạnh việc cô tuân thủ mọi yêu cầu và gọi việc từ chối cơ hội cho những cá nhân được đưa đến đất nước khi còn nhỏ là một sự bất công.
Những người phản đối cho rằng chỉ có công dân Mỹ mới nắm quyền giam giữ và bắt giữ công dân Mỹ khác.
Dự luật hiện sẽ được chuyển đến Hạ Viện tiểu bang, đánh dấu một bước quan trọng trong việc phá bỏ các rào cản đối với những người trong diện DACA theo đuổi sự nghiệp làm nhân viên công lực. (MPL) [qd]
Hai đứa mình cưới quách cho xong. (BORIS HORVAT/AFP via Getty Images)
Mùa Xuân ni em bắt đầu già (như trái cà)
Mà anh đâu còn trẻ (nhành dủ dẻ)
Hai đứa mình cưới quách cho xong
Chừ anh mãi long tong
Nói lời tình thả thính
Em nghe lời đường mật tinh nghịch
Cũng xao xuyến cò cưa
Mùa Xuân ni má em mang trầu cau
Qua thẳng nhà anh thưa
Chị ơi cho hai đứa chắp nối
Chớ tra như ri cần chi chờ đợi
Nói là mần, lên kế hoạch
Đánh cái tẹt, rốp rang
Mùa Xuân ni em dắt anh lên tỉnh
Tút tít lại cho khang trang
Trót trét dzô mặt tiền mặt hậu
Lê Thị Đào phong lưu
trước khi thành chị Dậu
Anh nhăn nhúm như này
Cũng phải sửa sang để thành ông Mai
Mùa Xuân ni ta quyết một thành hai
Làng xóm tha hồ tiệc trưa, tối, sáng
Song kiếm hợp bích chè cháo bảng lảng
Anh thẳng lưng lên nào
Đừng co rúm teo túm như con sâu
Về với em bảo đảm vui đêm thâu
Căng cánh buồm thanh Xuân bá cháy
Quyết cưới cho bằng được
để chu môi thỏ thẻ
Ông Mai nè, xin bớt ngáy, và hun
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683 (Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)
SAN FRANCISCO, California (NV) – Những người trong cuộc chính trị và nhiều người dân San Franciscan nói chung đều kỳ vọng cuộc bầu cử năm nay vẫn là khúc khải hoàn cho nữ chính trị gia kỳ cựu Nancy Pelosi.
Cựu chủ tịch Hạ Viện, 83 tuổi, người đại diện cho thành phố vùng Vịnh San Francisco tại Quốc Hội Liên Bang trong 37 năm, đã chuyển giao quyền lãnh đạo đảng Dân Chủ Hạ Viện cho Dân Biểu Hakeem Jeffries (New York) sau khi phía Cộng Hòa chiếm đa số vào năm 2022, theo nhật báo New York Times.
Bà Nancy Pelosi, cựu chủ tịch Hạ Viện (Dân Chủ-California). (Hình: Dia Dipasupil/Getty Images)
Đối với nhiều người, tất cả những điều đó đã đủ để khiến nghĩ đến việc nghỉ hưu nhưng đối với bà Pelosi thì không.
Bà tiếp tục tranh cử thêm một nhiệm kỳ hai năm nữa vào Tháng Mười Một mà không có đối thủ lớn nào thách thức. Cuối tuần qua, nỗ lực tái tranh cử của bà đã nhận được sự ủng hộ chính thức của tờ báo lớn nhất quê nhà, nhật báo The San Francisco Chronicle.
Chuyện này không có gì ngạc nhiên, tờ báo vốn từ lâu ủng hộ các chiến dịch tranh cử chức vụ và các vị trí lãnh đạo trong khối Dân Chủ tại Hạ Viện của bà Pelosi, và thỉnh thoảng bà gửi thư cho các nhà báo khen ngợi công việc của họ.
Nhưng lần này, tờ báo “nhà” gợi ý nhẹ một ý “bất thường.”
Ban biên tập, vốn không thường thực hiện các cuộc phỏng vấn chứng thực cho các ứng cử viên không có đối thủ nặng ký, đã ca ngợi “sức mạnh của một nhà lãnh đạo chính trị” của bà Pelosi trong lần lên tiếng ủng hộ kỳ này, đồng thời lưu ý rằng bà vẫn “cứng rắn, duyên dáng và thực dụng” khi gặp bà tại tòa soạn.
Nhưng tờ báo cũng gây ra những lo ngại lớn khi nói rằng bà Pelosi sẽ không phải là người đổi mới chính sách ở giai đoạn cuối này trong sự nghiệp của mình, đồng thời đặt câu hỏi về việc bà kiên quyết điều tra các mối quan hệ tài chính giữa Nga và những người biểu tình kêu gọi ngừng bắn ở Israel-Chiến tranh Hamas.
Đồng thời cũng ngụ ý rằng bà Pelosi nên nhường chỗ ở Washington cho những thành viên Dân Chủ trẻ tuổi ở San Francisco, đặc biệt là ông Scott Wiener, một thượng nghị sĩ tiểu bang muốn một ngày nào đó được giữ ghế của bà nhưng không muốn đối đầu tranh cử.
Điều đáng chú ý là dù tuổi của bà Pelosi đã cao, nhưng cho đến nay vẫn không có lời bàn tán nào giữa những người dân San Francisco về việc bà bị “lẫn lộn” như từng đã xảy ra với cố Thượng Nghị Sĩ Dianne Feinstein hay như Tổng Thống Joe Biden và Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell, lãnh đạo Cộng Hòa Thượng Viện, cả hai đều 81 tuổi.
Ông Alex Clemens, một chiến lược gia chính trị lâu năm ở San Francisco, nhận xét bà Pelosi không hề có biểu hiện suy giảm sức làm việc: “Cựu chủ tịch Hạ Viện tiếp tục chạy theo thời khóa biểu bận rộn của mình khiến các nhân viên phụ tá phải kiệt sức ở hai đầu nước Mỹ.”
“Nếu từng có một người điều khiển mọi chuyện sau bức màn thì đó là bà Nancy Pelosi. Bà tiếp tục điều hành mọi việc một cách khéo léo hơn bất kỳ nhân vật nào khác trong nền chính trị Mỹ hiện đại,” ông Alex Clemens nói. (MPL) [qd]
SAN FRANCISCO, California (NV) – Nếu không tăng số lượng nữ hộ sinh trong chương trình Medi-Cal, các thai phụ trong những cộng đồng có thu nhập thấp sẽ không nhận được những chăm sóc thai sản cần thiết trong lúc tình trạng tử vong ở các sản phụ trong tình trạng khủng hoảng.
Trong khi các cộng đồng thu nhập thấp ở California tiếp tục bị ảnh hưởng nặng nề nhất do làn sóng đóng cửa các nhà bảo sanh trong thời gian gần đây, các “bà mụ” (nữ hộ sinh cộng đồng) cho biết họ phải đối mặt với những rào cản quá lớn để được chi trả qua chương trình Medi-Cal, theo trang công bố kết quả nghiên cứu trung tâm sức khỏe Osher Center for Integrative Health, thuộc trường đại học University of California, San Francisco (UCSF), công bố hôm Thứ Hai, 12 Tháng Hai.
Thai phụ cần được chăm sóc. (Hình minh họa: Jonathan Nackstrand/AFP via Getty Images)
Cuộc nghiên cứu, dựa trên các cuộc phỏng vấn sâu với 23 nữ hộ sinh cộng đồng trên 20 quận hạt ở California vào năm 2022 và 2023, phơi bày những khó khăn mà họ phải đối mặt ở các giai đoạn khác nhau, từ ghi danh vào chương trình Medi-Cal đến quy trình trả tiền phục vụ.
Các nữ hộ sinh cộng đồng đóng một vai trò quan trọng trong việc chăm sóc chu sinh, phục vụ các gia đình trong thời kỳ mang thai, sinh nở và sau sinh.
Những người này cần được các chứng nhận như Certified Nurse-Midwives hoặc Licensed Midwives.
Bất chấp tầm quan trọng của họ, các chính sách hiện tại đặt ra những thách thức đáng kể cho các nữ hộ sinh cộng đồng trong việc được trả công phục vụ thông qua hệ thống Medi-Cal.
Nghiên cứu khám phá những thiếu sót về số tiền và quy trình hoàn trả, cùng với các yêu cầu bảo hiểm trách nhiệm pháp lý tốn kém, không phù hợp với hướng dẫn cấp phép hộ sinh của California và sự chậm trễ ở các giai đoạn khác nhau. Những thách thức này đặc biệt khó khăn đối với những nữ hộ sinh thường hành nghề một mình hoặc theo nhóm nhỏ.
Một nữ hộ sinh kể với các nhà nghiên cứu rằng: “Thật rất là khó khăn! Chúng tôi đã đỡ đẻ 15 lần miễn phí và chưa bao giờ được hoàn trả… 15 lần tiền phục vụ là rất nhiều trong thu nhập nhỏ của chúng tôi.”
Các rào cản như thế dẫn đến số lượng nữ hộ sinh cộng đồng có thể chăm sóc cho những người được bảo hiểm thông qua Medi-Cal bị hạn chế, mặc dù những người thụ hưởng Medi-Cal rất quan tâm đến dịch vụ chăm sóc hộ sinh.
Tiến Sĩ Ariana Thompson-Lastad, người điều tra chính của nghiên cứu và là giáo sư về Y Tế Gia Đình và Cộng Đồng tại UCSF, nhấn mạnh sự cần thiết phải hành động ngay lập tức: “Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy rằng cần phải hành động ngay lập tức để cải thiện quy trình ghi danh và hoàn trả Medi-Cal cho các nữ hộ sinh cộng đồng và tăng tỷ lệ hoàn trả, như một phần trong nỗ lực của tiểu bang nhằm giảm tỷ lệ tử vong và bệnh tật ở bà mẹ cũng như cải thiện dịch vụ chăm sóc cho các gia đình có thu nhập thấp.”
Bà Holly Smith, đồng lãnh đạo của tổ chức Hợp Tác Đào Tạo Hộ Sinh California, nhấn mạnh tầm quan trọng của dịch vụ chăm sóc hộ sinh cộng đồng trong việc giải quyết khả năng tiếp cận và kết quả cho những người nhận Medi-Cal bị ảnh hưởng của tình trạng thiếu dịch vụ chăm sóc thai sản.
Những phát hiện này đã thúc đẩy tổ chức Hợp Tác Đào Tạo Hộ Sinh California hợp tác với giới chức quản trị chương trình Medi-Cal và vận động cải tiến chính sách, nhằm tăng cường khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc hộ sinh cho những người được bảo hiểm thông qua Medi-Cal. (MPL) [qd]
LTS:Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]
Trần Phố Hội
Cô chăn vịt. (Hình minh hoạ: Tuổi Trẻ)
Hôm đó là ngày cuối của lớp Ba, ngày chia tay sau một niên học. Khác với hai lần chia tay của hai năm trước, lần này trở lại trường sau ba tháng Hè chỉ có con Duyên và thằng Vinh. Đời học sinh của con Thoa đến đây là hết, sau ngày này thì Thoa sẽ ở nhà phụ cha mẹ làm đủ thứ việc của một con bé nghèo ở thôn quê.
Thoa là con bé xinh xắn, vui vẻ và thông minh, rất thông minh! Tất cả những câu hỏi của thầy nó đều trả lời được, có khi nó đặt câu hỏi thầy không trả lời nỗi. Thoa đứng nhất lớp suốt ba năm qua, Vinh thuộc loại học giỏi nhưng cố gắng lắm cũng chỉ đứng hạng nhì. Duyên thì thuộc loại trung bình trong lớp, nhưng cha mẹ của nó giàu nhất trong vùng nên chắc Duyên còn đi học lâu dài. Vinh thì có thể tiếp tục đến khi đậu trung học là cùng.
Đa số học trò thấy vui sướng khi được nghỉ Hè vì khỏi phải học bài và được rong chơi với bạn, nhưng Thoa thì không được như vậy, nó làm việc quần quật suốt ngày mà còn bị la rầy. Ngoài một ít việc nó đã biết như lượm củi, hái rau, nhổ cỏ ngoài ruộng, mót lúa… nay nó phải học những việc mới như nấu nước chè, nấu cơm, xắt chuối cây để nấu cám heo, cấy lúa, theo cha vào núi chặt củi. Nhiều người trong làng thấy nó cực như vậy thì thương xót lắm nhưng nó thì lúc nào cũng vui vẻ, có lẽ nó còn quá nhỏ để thấy cái khổ của cuộc đời.
Lên lớp Nhì thì Vinh và Duyên thân thiết hơn, ngày nào cũng đi về với nhau. Không có con Thoa nên Vinh đứng đầu lớp, và Duyên hay nhờ Vinh hướng dẫn bài vở. Rồi hai năm học qua nhanh, Vinh và Duyên không có dịp gặp lại Thoa và không còn nhớ đến Thoa nữa.
Vài tháng trước khi thi vào Đệ Thất thì Duyên hay đến nhà Vinh để hỏi bài, ông bà Phách (cha mẹ của Duyên) không hài lòng chuyện này, có lần bà Phách nói với chồng:
-Con Duyên hay qua nhà thằng Vinh như vậy coi không được!
-Con gái mình thuộc loại lá ngọc cành vàng, thằng Vinh nên qua đây chỉ bài cho con Duyên mới đúng, hay ông nói với thằng Vinh coi sao, chắc hắn sẽ nghe lời ông.
-Tôi cũng điên cái đầu chứ đâu phải mình bà, tôi nghĩ mình nên nói chuyện với chị Hoa (chị bà Phách ở Tam Kỳ) để xin cho con Duyên thi vào trường Trần Cao Vân, mình không nên cho nó đi học chung trường với thằng Vinh ở Hội An. Hai đứa đó mà gần nhau hoài thì có ngày dính với nhau.
-Ông nói nghe phải đó, tôi không muốn con Duyên gần thằng Vinh nữa.
Lên Đệ Thất thì Vinh xuống Hội An học ở trường Trần Quý Cáp, còn Duyên thì vô Tam Kỳ học ở trường Trần Cao Vân. Từ đó, hai đứa không hề gặp nhau dù Tết và Hè khi hai đứa đều về quê.
Hết năm Đệ Ngũ thì Vinh về nhà nghỉ Hè, buổi sáng phụ cha mẹ làm việc như thường lệ, xế chiều thì đi câu. Năm trước, Vinh tìm được một khúc suối nở rộng như cái hồ nhỏ, nước chảy rất chậm, câu được nhiều cá; bờ suối có một cây sung nên đó là chỗ lý tưởng để ngồi câu. Vinh hăng hái đi tới đó.
Gần đến nơi, Vinh thấy một cô gái đội nón lá đứng chỗ cây sung, một đàn vịt đang bơi lội trên đám ruộng nước giữa cô ta và Vinh, nhiều con chúi xuống nước tìm mồi. Cô ta chăm chú nhìn Vinh, khi hai bên thấy mặt nhau cô ta hỏi:
-Có phải Vinh đó không?
-Đúng là Vinh đây, cô là ai vậy?
Cô gái không trả lời, nàng lấy chiếc nón lá xuống. Vinh nhận ra liền reo lên:
-Thoa! Lâu quá không gặp, bây giờ khác hẵn!
Hai đứa mừng vui vô cùng khi gặp lại, Thoa và Vinh kể cho nhau cuộc sống của mình trong năm năm qua.
Những chuyện Thoa kể về cuộc sống sau khi nghỉ học thì Vinh không xa lạ gì. Chính Vinh cũng đã làm những công việc ấy trong những mùa Hè ở bậc tiểu học.
Những gì Vinh kể về cuộc sống ở Hội An ba năm qua thì Thoa rất ngạc nhiên, khi kể buổi tối bật cái công tắc (contact) lên thì đèn sáng trưng. Thoa hỏi:
-Bộ họ không thắp đèn hả?
-Ở ngoại ô thì nhiều nhà thắp đèn bằng dầu lửa chứ trong phố thì nhà nào cũng có điện.
– Điện là gì?
Vinh chịu thua, không giải thích vì biết có giải thích Thoa cũng không hiểu. Khi kể về nhà cửa dính liền với nhau chứ không có riêng biệt như ở thôn quê, thì Thoa không tin, nàng hỏi:
-Có thiệt không đó?
-Thiệt chứ.
-Thế họ có ruộng đất nhiều không?
-Ở thành phố không ai có ruộng đất cả.
-Vậy họ lấy gạo ở đâu mà ăn?
-Họ mua ở chợ.
-Vinh nói nhà cửa chung tường với nhau, không có đất trống, vậy họ đi cầu ở đâu?
Vinh rất đau xót khi Thoa nói cuộc đời của nàng đi đến bế tắc và phân tích cho Vinh thấy điều đó. Đối với Vinh thì Thoa là một thôn nữ đẹp mặn mà, hiền dịu với một tâm hồn trong sáng, một trái tim chân thật và một trí thông minh tuyệt vời; nàng xứng đáng có một cuộc sống khả quan.
Lại thêm một đêm thao thức, và sau nhiều giờ nằm suy tư thì Vinh tìm ra giải pháp cho Thoa rồi đi vào giấc ngủ.
Vinh hân hoan trở lại bờ suối, chàng đến sớm hơn hai ngày trước. Chờ rất lâu mà không thấy Thoa đến nên niềm hân hoan trở thành lo âu, ngồi câu mà cứ ngoảnh mặt về phía đồng lúa. Mãi cho tới khi hoàn toàn thất vọng thì Thoa đến. Vinh trách:
-Sao hôm nay đến trễ quá vậy?
-Định không đến nữa, sợ gặp Vinh nhiều sẽ mang nỗi khổ nhưng cuối cùng cũng muốn gặp.
Vinh cầm hai tay Thoa tỏ tình:
-Anh mong hai đứa mình sẽ sống với nhau, anh đã có dự tính rồi; sang năm xong trung học anh sẽ thi vào Sư Phạm một năm, sau đó ra dạy học. Lương giáo viên có bằng Sư Phạm sẽ đủ cho em và anh sống thoải mái, rồi em sẽ đi học để trở thành thầy giáo như anh, với hai đầu lương mình sẽ sống sung túc và có thể giúp cha mẹ hai bên. Đây là dự tính rất thực tế, nằm trong tầm tay, vấn đề là em có chờ được không?
Thoa rơi lệ vì vui mừng, nàng thỏ thẻ đáp:
-Em chờ mấy năm cũng được, chỉ sợ anh sống ở phố thị có nhiều cám dỗ không giữ được lời hứa với em.
Vinh siết nhẹ hai tay Thoa và cam đoan sẽ làm đúng dự tính, rồi hai đứa say sưa nói về cuộc sống trong tương lai cho đến khi có tiếng gọi lớn của ông Thiện (cha của Vinh):
-Tau với mẹ mi lo cho mi ăn học là để cho mi có một tương lai, không ngờ mi chẳng lo học hành gì cả mà chỉ lo theo gái.
Vinh phân trần:
-Ba năm rồi con chăm học chứ đâu có lêu lổng chơi bời nên năm nào cũng lên hạng, từ hạng sáu ở Đệ Thất lên hạng ba ở đệ Lục và lên hạng nhì ở Đệ Ngũ.
Ông Thiện liền to tiếng:
-Mi đừng tưởng tau với mẹ mi không biết rồi nói trời nói đất như thằng Bình con ông Thủ Tung, thi trung học rớt cả hai kỳ mà nói đậu bình thứ, cha hắn tưởng thiệt nên mừng lắm, làm tiệc lớn đãi bà con lối xóm, chắc mi học sách của hắn?
Về đến sân thì ông Thiện gọi lớn vào trong:
-Mẹ nó đâu?
Bà Thiện đang ở trong bếp vội vả đi ra và trả lời:
-Tui đây, có chuyện chi rứa?
-Ra đây mà coi thằng con bà.
-Nó làm sao?
-Tui với bà làm lụng cực khổ cho hắn đi học, hắn chẳng lo học mà chỉ biết mê gái, mới về đây có mấy ngày mà đã mê con chăn vịt, tôi bắt quả tang hắn cầm tay con đó tình tứ lắm.
Bà Thiện nhìn Vinh, thất vọng và buồn, bà không nói tiếng nào; bà rất thương Vinh nhưng không thể chấp nhận chuyện này được.
Sau bửa cơm tối mọi người đều buồn thiu, Vinh vô bên trong nằm vì muốn tránh ông Thiện. Trước khi đi ngủ ông Thiện gọi Vinh và bà Thiện ra bàn ăn rồi nói với Vinh “ngày mai mi xuống phố lấy hết đồ đạc về, từ nay mi ở nhà làm ruộng, không học hành nữa.”
Quyết định của ông Thiện làm tiêu tan những dự tính của Vinh, chàng biết ông Thiện không chấp nhận cho Vinh lấy Thoa, điều này làm cho Vinh vô cùng đau khổ.
Sáng hôm sau, Vinh dậy trễ vì mất ngủ, chàng xuống nhà bếp thì ông Thiện đã đi vô núi đốn củi, bà Thiện hối Vinh dùng điểm tâm ngay để đi về cho kịp trong ngày. Khi Vinh sắp sửa rời nhà thì bà Thiện cho Vinh tiền xe và ăn trưa, Vinh xin thêm 60 đồng, bà ngạc nhiên hỏi:
-Sao con cần nhiều vậy?
-Trả nợ cho bà chủ nhà trọ tiền con mượn mua mấy cuốn sách Đệ Tứ để học trước trong mùa Hè.
Đến Hội An thì Vinh đi ngay đến trường nhưng thấy cửa đóng, xem thông cáo mới biết trường chỉ mở cửa buổi sáng Thứ Hai và Thứ Năm, từ 10 giờ đến 12 giờ. Hôm sau trở lại, Thầy Giám Thị trực ngạc nhiên hỏi:
-Nghỉ Hè mà em đến trường có chuyện gì vậy?
-Thưa Thầy, cha mẹ em không đủ sức nuôi em học nữa nên em đến đây xin học bạ để mai sau nếu có cơ hội đi học lại thì có bằng chứng là đã xong lớp Đệ Ngũ.
-Thấy em nghỉ học thầy tiếc quá, thầy sẽ cấp học bạ cho em hôm nay và khi nào em trở lại học thì trường sẽ nhận em vào Đệ Tứ; em trở lại đầu niên học hay có trễ vài ba tháng thầy cũng giúp em được.
Vinh tự nhủ “với học bạ này thì mình có thể chứng minh chuyện học hành ba năm qua và cha mẹ sẽ cho đi học tiếp nhưng sẽ không cho cưới Thoa,” vậy thì phải tự lực cánh sinh từ đây. Vinh thấy tương lai đen tối quá, 60 đồng mẹ cho chỉ đủ một tuần cơm tháng! Sau một tuần mà không có việc làm thì sẽ phải đi ăn xin nếu không muốn chết đói!
-Nói thiệt với cháu là lò bánh mì của bác cũng chỉ đủ sống thôi nên không cần thêm thợ, nhưng thấy hoàn cảnh quá khó khăn của cháu nên bác sẽ giúp, cháu ở đây phụ làm bánh mì, ăn uống với hai bác, chỗ ngủ là một chiếc ghế bố mà bác hay nằm nghỉ trưa ở ngoài hiên nhà. Trong lúc rảnh rỗi, cháu đi tìm việc khác được trả lương để có tiền ăn học.
-Xin chân thành cám ơn hai bác đã giúp cho cháu có chỗ sống qua ngày, thế hôm nay cháu dọn về đây được không thưa hai bác?
Ông Bảy nhìn bà Bảy như để hỏi ý kiến, rồi hai ông bà gật đầu.
Thoa lùa đàn vịt đến bờ suối, không thấy Vinh thì nàng nghĩ mình đến sớm nên đứng ở gốc cây sung chờ. Một hồi lâu cũng không thấy Vinh đến, nước mắt tuôn trào rồi Thoa khóc sướt mướt. Thoa vẫn tin Vinh thật lòng yêu nàng, nhưng chắc cha mẹ Vinh không cho Vinh gặp nàng nữa. Cái tương lai tươi sáng mà hai đứa say sưa bàn tính hôm qua nay đã tan thành mây khói!
Tối hôm đó Vinh không về, bà Thiện lo âu nói:
-Không biết nó có gặp tai nạn hay sao mà giờ này chưa về.
Ông Thiện chủ quan trả lời:
-Bà cho nó tiền thì nó ở lại tiêu cho hết rồi mới về.
Trưa hôm sau Vinh vẫn chưa về, linh tính báo cho bà Thiện chuyện không lành nên bà vô chỗ ngủ của Vinh lục xem, khi lật chiếc gối lên thì thấy một mảnh giấy ghi “Con xin lỗi cha mẹ, con sẽ tìm cách tự sinh sống để đi học, khi nào có nghề nghiệp và việc làm tử tế con mới về.”
Cầm miếng giấy bà Thiện khóc ngất, bà nghĩ có chuyện gì oan ức nên Vinh mới ra đi như thế. Khi ông Thiện về bà liền đưa miếng giấy cho ông Thiện đọc rồi giục ông ngày mai xuống phố tìm Vinh. Ông Thiện rất ngạc nhiên về hành động của Vinh, nhưng vẫn tin Vinh sẽ về khi tiêu hết tiền.
Một tuần sau ông Thiện đạp xe xuống Hội An, tìm đến trường thì đã gần 12 giờ trưa. Ông nghĩ mình đi là cầu may thôi chớ nghỉ Hè thì chắc trường đóng cửa, không ngờ thấy cửa văn phòng mở nên ông rón rén vào. Thấy ông thầy Giám thị trực hỏi:
-Bác đến trường có việc gì vậy?
-Thưa thầy, tôi là cha của Lê Đình Vinh lớp Đệ Ngũ. Hắn bỏ nhà đi nên tôi đến trường nhờ giúp tìm hắn.
-Vinh có đến đây tuần trước để xin học bạ, Vinh nói cha mẹ không đủ sức cho đi học nữa nên xin học bạ để hy vọng ít năm sau có điều kiện đi học lại thì xin vào Đệ Tứ không gặp khó khăn. Vinh hiền lành và học giỏi, lên hạng liên tục ba năm liền nên tôi rất tiếc thấy Vinh phải nghỉ học, tôi có nói với Vinh là năm tới có ai đến nhờ trường tìm người dạy kèm thi tôi sẽ nhắn cho biết.
-Thằng Vinh có bồ bịch không thầy?
-Vinh lớn tuổi nhất trong lớp, nhưng hình như không bồ bịch, khác với mấy đứa nhỏ hơn Vinh mà lười học, hay theo phá nữ sinh trong lớp.
-Thầy có biết nhà trọ của thằng Vinh không thầy?
Mấy em trên quê xuống đây học thường ở trọ nhiều nơi khác nhau tuỳ theo tiền cơm tháng nên nơi cư ngụ trong hồ sơ chúng tôi ghi theo địa chỉ trên quê.
-Em tiều tuỵ quá! Xin em đừng nghĩ đến những chuyện bi đát, anh đã cố gắng để thực hiện dự tính của hai đứa mình và anh sẽ làm được. Anh đang làm và học ở Đà Nẵng, một năm rưởi nữa sẽ xong rồi hai đứa mình sẽ sống với nhau. Anh rất đau khổ phải để em chờ đến hôm nay.
-Anh về thì em sống lại, chứ tháng trước em trở lại bờ suối nơi anh buông tay em ra đi, rồi cầu nguyện anh linh thiêng về báo mộng để em đi theo anh ngay tại chỗ đó.
Nghe vậy Vinh rất xúc động, chàng ôm Thoa, vuốt ve an ủi rồi kể hết mọi chuyện từ khi ra đi, Thoa nghe xong dịu dàng nói:
-Em biết, em biết… nên đêm nào cũng nhớ thương anh.
-Gặp được em anh mãn nguyện rồi, bây giờ anh phải đi chứ ở lâu có hại cho em.
Vinh có đem theo lá thư ngắn viết cho mẹ, định nhờ Thoa tìm cách đưa cho mẹ nhưng nay thấy việc đó sẽ đặt Thoa vào tình huống rất khó xử và có thể làm cho mẹ giận vì biết mình về đến đây mà không ghé nhà. Vinh nghĩ cha mẹ đã biết dự tính của mình, nay chỉ chờ ngày mình về, hơn nữa có hai người nên an ủi với nhau; còn Thoa lâu nay phải cam chịu nỗi khổ một mình.
Vinh cũng vào Hội An thăm ông bà Bảy để biếu quà và bày tỏ lòng biết ơn hai ông bà đã giúp chàng trong những ngày đầu vô cùng bi đát của cuộc sống tự lập.
Trước khi về quê, Vinh mua hàng vải để may áo quần cho cha mẹ, cho Thoa; và mua hai hộp bánh LU để biếu cha mẹ một hộp và hộp kia làm đám hỏi.
Ông bà Thiện vô cùng sung sướng khi Vinh trở về, bà Thiện hay mắng yêu “cha mi, cái thằng to gan.” Vinh đưa cho cha mẹ xem sự vụ lệnh về dạy ở Cẩm Lệ, và cho biết đã lo chỗ ăn, ở cho Vinh và vợ trong tương lai. Nghe Vinh kể cuộc sống hai năm qua hai ông bà rất khâm phục, và hoàn toàn đồng ý với dự tính của Vinh.
Hai ngày sau, Vinh làm đám hỏi và hơn một tháng sau thì làm đám cưới. Nghe tin này, bà Phách mỉa mai “ngày trước con Xuân nhờ chỉ bài thì thằng Vinh làm phách, nói không có thì giờ; tưởng mình cao giá, nay cưới con chăn vịt, thật là xứng đôi vừa lứa.”
Bà Thiện là người mẹ hiền và quảng đại, biết Thoa chỉ học tới lớp Ba rồi đi chăn vịt nhưng bà vẫn cưng quý và thương yêu như con ruột chứ không coi thường, Thoa cũng nhận biết điều này nên nàng thương bà Thiện vô cùng, có lần Thoa thủ thỉ với Vinh:
-Anh ơi, em lấy chồng mà không có mẹ chồng!
-Em nói vậy là sao?
-Bây giờ em có hai bà mẹ ruột!
Vinh mỉm cười sung sướng.
Thoa làm dâu rất được lòng bà Thiện, có lần bà tâm sự với ông Thiện “không ngờ con Thoa nó hiền, ngoan và đảm đang như vậy, thằng Vinh chọn đúng người đó ông.”
Mùa Hè 1965 Thoa đậu bằng Tiểu Học, sau một năm sống với Vinh. Trước đó bốn tháng thì Mỹ đổ quân vào Đà Nẳng, tạo ra nhiều việc làm nên Thoa muốn tìm việc làm, bỏ ý định đi học. Vinh bất bình chuyện này nên cự nự:
-Mình đã có dự tính cho tương lai và hai đứa đều đồng ý, sao nay em thay đổi?
Thoa giải thích:
-Ba năm trước anh dự tính tương lai cho hai đứa mình bên bờ suối ở thôn quê, nơi đó hầu hết người dân phải cày sâu cuốc bẫm quanh năm may ra mới đủ cơm ăn, ai khá giả một chút thì có được xe đạp hay có tiền cho con ăn học; nay mình đang sống ở một thành phố với đầy đủ tiện nghi, nhiều người đi làm việc thì được nghỉ ngày Chủ Nhật mà lương bổng đủ nuôi gia đình thoải mái, những người buôn bán không được nghỉ ngày Chủ Nhật thì giàu có hơn, đi xe gắn máy hay xe hơi… Mình nên thay đổi những dự tính ba năm trước cho phù hợp với hoàn cảnh hôm nay.
Thấy Vinh chăm chú nghe nên Thoa nói tiếp:
-Những người cho con đi học thường có hai mục đích: con có địa vị trong xã hội và có công việc nhàn nhã mà lương cao, như anh chẳng hạn; nay em là vợ anh nên hưởng được địa vị của anh, và em đi làm sở Mỹ thì lương cũng nhiều như anh, tại sao em phải đi học năm năm nữa để đạt được những gì mà mình đang có?
-Anh là thầy giáo nên không muốn vợ đi làm sở Mỹ, người ta sẽ coi thường anh.
-Khi anh cưới em là một cô chăn vịt thì em nghĩ anh là người công minh, rộng lượng, sao nay anh lại có thành kiến với công nhân sở Mỹ? họ khác gì công nhân hãng dệt? hay công nhân nhà máy điện?
Vinh thấy đuối lý nên tìm cách hoãn binh:
-Để anh suy nghĩ lại coi.
Thoa xin được việc làm ở Kho Tiếp Liệu quân đội Mỹ, lương gần bằng lương củaVinh, nàng liền ghi tên học Anh ngữ cấp tốc. Ba tháng sau Thoa được chọn làm trưởng toán (team leader) nhờ làm việc có hiệu quả, tiếng Anh lưu loát và bặt thiệp, lương cao hơn lương của Vinh.
Sau một lần về quê thăm cha mẹ hai bên Thoa biết tình hình trong quê bất an, Việt cộng xuất hiện ban đêm, tuyên truyền, quấy phá. Có hai thiếu niên trong làng mới bỏ nhà vào núi, không biết hai đứa đó tự nguyện theo Việt cộng hay bị ép buộc. Ông bà Ngân (cha mẹ của Thoa) muốn gởi con Thy (em Thoa) ra Đà Nẵng cho yên thân nhưng sợ mang tiếng lợi dụng thằng rể. Thoa kể chuyện này thì Vinh sốt sắng nói:
-Em nên đem Thy ra đây càng sớm càng tốt, anh sẽ dạy Thy để kịp thi vào đệ thất ở trường Phan Châu Trinh vào Hè năm sau.
Thoa bông đùa:
-Anh không sợ ở gần em vợ sinh chuyện hả?
-Đừng nói tầm bậy
Tháng Năm, 1966, Thoa nói với Vinh:
-Em muốn xin nghỉ việc.
Vinh ngạc nhiên hỏi:
-Có chuyện gì vậy? gặp thằng “xếp” Mỹ nham nhở phải không? nói thật cho anh biết đi.
-Không có chuyện đó đâu.
-Công việc ổn thỏa, lương cao, nay Thy đã ra đây đi học, sao em lại muốn bỏ việc? chắc phải có chuyện bất bình ở sở?
-Em muốn làm việc khác.
-Việc gì vậy?
-Buôn hàng PX.
Nhờ có sự quý mến của ông Thiếu Tá trưởng kho nên Thoa mua được những chuyến hàng rất gía trị, bán lại kiếm lời rất nhiều. Chỉ sau hơn một năm, Thoa đã xây được một căn nhà lầu ba tầng ở gần cầu De Lattre de Tassigni, xây hai căn nhà bên An Hải để cho thuê, có tiền gởi trong ngân hàng, có tiền đô Mỹ và vàng giấu trong nhà.
Vinh là một nhà giáo rất tận tâm, soạn bài chu đáo, thật lòng thương học trò, những em học giỏi và nghèo thì Vinh giúp đở bằng cách cho sách, những em siêng năng nhưng học kém thì sau giờ học Vinh ở lại chỉ dẫn. Từ khi lên dạy lớp Nhất thì Vinh bận rộn hơn để soạn đề thi, nhờ vậy mà nhiều học trò của Vinh đậu vào trường Phan Châu Trinh. Chuyện dạy học thì Vinh rất tận tâm nhưng những chuyện trong nhà thì Vinh chẳng làm gì cả, một mình Thoa quán xuyến hết.
Thấy mình giàu có mà Vinh đi chiếc xe Gobel cà tàng nên Thoa đề nghị:
-Thấy xe gắn máy của anh cũ quá rồi mà nay mình cũng có tiền nhiều nên em tính mua cho anh chiếc xe hơi, bây giờ có nhiều xe Jeep quân đội họ tân trang lại nên giá cả cũng không đắc lắm.
-Không nên em à, anh không muốn họ thấy anh giàu, phiền phức lắm, mua cho anh một chiếc Vespa là quá lắm rồi.
Sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 mà Việt Cộng vi phạm ngưng chiến trong dịp Tết, tấn công khắp nơi, sát hại biết bao dân lành vô tội thì Vinh bị động viên, đi Đồng Đế rồi ra đi tác chiến, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Nhiều người trong quê bỏ nhà cửa, ruộng vườn ra Đà Nẵng sinh sống, cha mẹ Vinh và Thoa cũng vậy. Thoa lấy lại hai căn nhà cho thuê để cha mẹ hai bên ở, nàng định xin việc ở hãng RMK bên Sơn Trà cho cha và ông Thiện nhưng thấy hai ông cha đã lớn tuổi, sợ vô làm thợ cực khổ nên Thoa rút hết tiền trong ngân hàng và bán tiền đô Mỹ để mở hai trạm xăng nho nhỏ cho cha và ông Thiện có phương tiện sinh sống. Vừa lo cho chồng đi chinh chiến vừa lo cho cha mẹ hai bên nhưng Thoa vẫn giữ vững tinh thần và chu toàn mọi việc.
Ông bà Phách cũng bỏ hết để chạy ra Đà Nẵng như bao người khác, họ xây một căn nhà “tole” nho nhỏ bên An Hải. Mùa Hè 1966 con Duyên đậu Tú Tài II, thi vô Đại Học Sư Phạm ở Sài Gòn nhưng không đậu nên xin dạy giờ ở trường Trần Cao Vân. Sau cuộc thảm sát Mậu Thân thì Duyên bị Việt cộng bắt đi, không biết sống chết ra sao.
Ông Phách được hãng RMK nhận vào làm thợ hàn, sau một thời gian ở An Hải thì bà Phách biết được gia đình Vinh rất giàu có nhờ Thoa buôn bán, cha mẹ hai bên đều có nhà ở tử tế, lại có cây xăng để sinh sống, khỏi phải làm thợ; bà thấy cuộc đời sao quá đắng cay đối với gia đình bà, chỉ sau gần bốn năm mà mọi thứ đảo ngược, bây giờ bà là người nghèo khổ, cơ cực và mất cô con gái duy nhất.
Dịch vụ buôn bán hàng PX sa sút rất nhanh sau Mậu Thân nên Thoa bỏ nghề, nàng dùng tầng trệt của căn nhà mở gian hàng bán radio, cassette, băng nhạc và đồng hồ; dịch vụ mới này kiếm lời rất khá; Thy về ở với Thoa, một phần giúp chị bớt cô đơn, một phần phụ chị trông coi gian hàng.
-Làm gì có chuyện ngược đời đó, em có thấy không hay nghe người ta nói?
-Làng mình có ba gia đình tập kết, khi chồng ra Bắc thì bà Hai Lực ở lại với hai đứa con nhỏ không quá ba tuổi, bà Năm Tẩn cũng vậy, và bà Mười Âm cũng ở lại với ba đứa con không quá năm tuổi. Ba gia đình đó sống rất cực khổ, mấy đứa nhỏ lớn lên chẳng được đi học. Tại sao Cộng sản Bắc Việt chỉ đem mấy ông ra Bắc, bỏ lại vợ con trong Nam? Cái chủ trương tập kết chi mà tàn ác như vậy, xé nát gia đình người ta, làm cho vợ xa chồng, con xa cha! Anh thấy có bất lương, tàn nhẫn không?
Vinh im lặng, chàng có cái ưu điểm là biết lắng nghe và chấp nhận ý kiến khác mình, chàng rất quý trọng sự thông minh của Thoa nhưng không ganh tị hay mặc cảm. Thoa đưa ra những dẫn chứng giúp Vinh biết rõ hơn về Cộng sản Bắc Việt, chàng thấy nên vào Sài Gòn lánh nạn trong lúc này để tìm hiểu thêm họ cai trị những vùng mới chiếm được ra sao. Vinh đề nghi:
-Mình nên hỏi ý kiến cha mẹ về chuyện ra đi.
-Dĩ nhiên rồi, nếu cha mẹ cũng muốn đi thì em phải tìm cách để tất cả cùng đi.
Ông bà Thiện và ông bà Ngân không muốn đi, lý do chính là không muốn làm gánh nặng cho gia đình Vinh.
Vũng Tàu khi ấy rất đông người, do dân miền Trung mới chạy vào và những nơi khác đến, kể cả người Sài Gòn. Hàng ngày Vinh, Thoa và bé Quang đi lang thang để nghe tin tức. Một ngày nọ ăn trưa, ngồi gần một gia đình cùng trang lứa, họ cũng có một đứa con trai nhỏ; trò chuyện mới biết họ ở Sài Gòn nên Thoa ngạc nhiên hỏi:
-Sao anh dân Sài Gòn mà cũng ra đây?
-Tôi ra đây để sẵn sàng chạy qua Mỹ nếu Sài Gòn thất thủ.
-Anh có bà con bên đó, hay cơ sở làm ăn?
-Tôi đi du học bên đó năm 1964, chị biết không? tiền học bổng đâu có bao nhiêu mà tôi vẫn có dư để gởi về giúp gia đình, bạn tôi còn đi làm việc thêm ban đêm, bên đó rất dễ tìm việc.
-Hầu như ai muốn làm việc cũng tìm được chỗ làm, nhiều người tị nạn cộng sản từ Âu Châu qua đều có việc làm vì họ hiểu và nói được tiếng Anh, ít tháng sau họ mua xe, ít năm sau họ mua nhà; tôi là dân du học, về nước làm việc gần bảy năm rồi mà nghĩ đến mua nhà thấy vô vọng!
Được biết tin chiến sự ngày càng bi đát, Vùng II cũng đã bị Cộng sản Bắc Việt chiếm, và Sài Gòn đang bị địch tấn công rất nguy kịch!
Tối 28 Tháng Tư,1975, sau khi bé Quang ngủ, Vinh nói với Thoa:
-Mình lo thu xếp để trở về Đà Nẵng đi em, Sài Gòn mất thì mình ở đây làm chi?
Thoa bàng hoàng với ý kiến của Vinh, nó cho thấy Vinh không hề có dự tính gì cho tương lai; nàng lấy lại bình tỉnh và thầm dặn lòng rằng đây không phải lúc để tranh cải mà là lúc phải quyết định một việc vô cùng quan trọng trong cuộc đời, quyết định này phải được Vinh hiểu rõ và đồng ý. Thoạ dịu dàng lên tiếng:
-Anh còn nhớ ngày anh bỏ nhà ra đi không? sao khi ấy anh lại chọn con đường đầy chông gai đó?
-Vì yêu em, không muốn mất em; anh xuống Trường xin học bạ, trong đó có ghi đệ thất hạng sáu, đệ lục hạng ba, đệ ngũ hạng nhì, anh nghĩ rằng với học bạ tốt như vậy cha anh sẽ cho anh đi học tiếp nhưng chắc chắn ông không cho anh cưới em.
-Bây giờ mình lâm vào hoàn cảnh tương tự như vậy và mình phải chọn con đường đầy gian khổ, nhưng lần này không phải vì em mà vì thằng Quang. Những người thất học, suốt đời chỉ biết phá hoại và khủng bố, sẽ cai trị đất nước này, họ có toàn quyền định đoạt số phận của người dân, mình không muốn để họ quyết định cuộc đời thằng Quang nên phải đem nó ra ngoại quốc. Trên con đường gian nan sắp đến em sẽ chung sức với anh, và thằng Quang là động lực, anh không phải gánh vác một mình như khi anh bỏ nhà ra đi.
Ngày 15 Tháng Mười Hai, 2023, là ngày sinh nhật thứ 45 của nhật báo Người Việt, được coi là nhật báo lớn nhất của người Việt hải ngoại. Nói đến nhật báo Người Việt, hầu như mọi người đều biết đến cố nhà báo Đỗ Ngọc Yến, chủ nhiệm sáng lập, bắt đầu những ngày đầu của tờ báo từ một garage xe hơi trong một căn nhà trên đường Euclid, Santa Ana.
Trump đề cử con dâu làm chủ tịch Đảng Cộng Hòa, biểu hiện chế độ ‘gia đình trị?’
Việc cựu Tổng Thống Donald Trump đề cử Lara Trump, con dâu của ông, làm đồng chủ tịch Đảng Cộng Hòa toàn quốc, là dấy lên nhiều tranh cãi cho rằng đây là biểu hiện của chế độ “gia đình trị”
ĐẮK LẮK, Việt Nam (NV) – Đang bán hoa mừng ngày lễ Tình Nhân (Valentine) ở phường Thắng Lợi, thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk, cô gái 17 tuổi bất ngờ bị cây tùng bách ngã đè trúng người thiệt mạng.
Theo báo Pháp Luật TP.HCM, khoảng 9 giờ sáng 13 Tháng Hai, một cây tùng bách hàng chục năm tuổi trong khuôn viên Tòa Giám Mục Buôn Ma Thuột, trên đường Phan Chu Trinh, phường Thắng Lợi, thành phố Buôn Ma Thuột, bị gió thổi bật gốc ngã đổ.
Nạn nhân NTHT, 17 tuổi, bị cây đổ đè trúng được người đi đường giải cứu. (Hình: N.D/Pháp Luật TP.HCM)
Một phần thân cây tràn ra đường Phan Chu Trinh và quật đè lên cô NTHT, 17 tuổi, ở phường Tân Thành, Buôn Ma Thuột, đang đứng trên vỉa hè bán hoa mừng ngày Valentine cho khách.
Báo VNExpress cho hay tại hiện trường, nạn nhân T. bị đa chấn thương, hôn mê. Các nhánh cây xanh đè chắn ngang vỉa hè và lòng đường. Người dân xung quanh đến hỗ trợ, đưa nạn nhân đến bệnh viện Đa Khoa Thiện Hạnh cấp cứu.
Đại diện bệnh viện Đa Khoa Thiện Hạnh cho biết qua chẩn đoán ban đầu, bệnh nhân NTHT “bị gãy xương đùi, vỡ xương gót chân, gãy nhiều xương sườn, tổn thương cột sống, chấn thương não…”
Do diễn tiến bệnh quá nặng, bệnh nhân T. được chuyển đến bệnh viện Đa Khoa Vùng Tây Nguyên để tiếp tục điều trị. Mặc dù được các bác sĩ tích cực chữa trị nhưng bệnh nhân T. đã không qua khỏi.
Hiện trường vụ cây xanh đè chết cô gái trên đường Phan Chu Trinh, phường Thắng Lợi, thành phố Buôn Ma Thuột. (Hình: Ngọc Oanh/VNExpress)
Nhận được tin báo, Phòng Quản Lý Đô Thị Thành Phố Buôn Ma Thuột đã cho đội cây xanh thuộc công ty Cổ Phần Đô Thị và Môi Trường Tỉnh Đắk Lắk đến thu dọn hiện trường, làm rõ nguyên nhân tai nạn. Sẵn dịp, cơ quan này kiểm tra hiện trạng một số cây tùng khác bên trong khuôn viên Tòa Giám Mục Buôn Ma Thuột để tránh xảy ra trường hợp tương tự.
Thành phố Buôn Ma Thuột là nơi có tỷ lệ cây xanh bao phủ nhiều nhất ở Việt Nam, với hơn 20,000 cây xanh thuộc 80 loại cây, chủ yếu sao, giáng hương, cẩm lai, cơ nia, xà cừ, long não… được trồng dọc đường phố. Và gần đây, nhiều vụ tai nạn do cây xanh gãy đổ xảy ra ở này. (Tr.N) [qd]
YÊN BÁI, Việt Nam (NV) – Sáng sớm Mùng Bốn Tết Giáp Thìn, đền Phúc Linh ở xã Lâm Giang, huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái, bị hỏa hoạn thiêu rụi.
Nói với báo Tiền Phong, ông Hà Đức Anh, chủ tịch huyện Văn Yên, cho biết khoảng 4 giờ sáng 13 Tháng Hai (Mùng Bốn Tết), người dân phát giác ngọn lửa bốc lên từ đền Phúc Linh nên hô hoán và báo với chính quyền địa phương.
Đền Phúc Linh ở xã Lâm Giang, huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái, bốc cháy sáng sớm Mùng Bốn Tết. (Hình: Phương Hanh/Tuổi Trẻ)
Theo ông Anh, mặc dù hơn 200 người được huy động tham gia chữa cháy, tuy nhiên do thời điểm xảy ra cháy vào rạng sáng, ngôi đền được xây dựng trên đỉnh đồi xa khu dân cư, vật liệu xây dựng đền chủ yếu là gỗ… nên khi phát hiện đám cháy ngọn lửa đã bốc lên quá lớn, việc cứu hỏa gặp khó khăn khiến ngôi đền bị thiêu rụi hoàn toàn.
Qua thống kê, tài sản bị cháy gồm một nhà gỗ năm gian, diện tích xây dựng khoảng 150 mét vuông và các thiết chế đồ dùng, vật dụng trong đền, ước thiệt hại khoảng hơn 600 triệu đồng ($24,567).
Nguyên nhân ban đầu được xác định có khả năng do chập điện tại gian thờ bên phải của hậu cung, sau đó lan ra các gian thờ khác.
Hiện cơ quan hữu trách đang khám nghiệm hiện trường để làm rõ nguyên nhân vụ cháy.
Theo báo Tuổi Trẻ, đền Phúc Linh được công nhận là “Di tích lịch sử – văn hóa cấp tỉnh” hồi năm 2013. Đền thờ Tướng Quân Hà Chương, võ tướng thời Trần – người có công đánh giặc Nguyên Mông bảo vệ đất nước.
Vụ cháy khiến toàn bộ ngôi đền bị thiêu rụi. (Hình: Tiền Phong)
Hằng năm, lễ hội đền Phúc Linh được tổ chức chính hai lần vào các ngày 19, 20 Tháng Giêng và 20 Tháng Chín Âm Lịch.
Lễ hội đền Phúc Linh diễn ra nhiều hoạt động văn hóa như hội thi ẩm thực, chế biến các món ăn truyền thống từ sản vật sẵn có của địa phương, thi đấu các môn thể thao dân gian, biểu diễn văn nghệ, tổ chức xòe lửa trại… đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng, trẩy hội, du Xuân của du khách thập phương. (Tr.N) [qd]
Phố xanh gầy phố nhỏ hiền ngoan
mây hôn hoàng và biển ngọt vây quanh
Người Xưa xa hai trăm năm trước
tiếng em cười nhớ lại một mùa Xuân
Phố chuyển mùa thuyền lướt ra khơi
từ thượng đạo nước xuôi ra Thị Nại
chiều mưa giông về được mùa cá bạc*
trăng vàng lên ai say mộng ban đầu
Phố chiều thơm mùi gió trùng dương
về rối tóc vờn bờ vai con gái
chút vô tình đôi mắt em khép nhẹ
ta suốt đời khờ dại tuổi đôi mươi
Em năm xưa và em hôm nay
em bao giờ và em của ngày mai
ngày biển động qua thăng trầm mấy thuở
em Qui Nhơn nguyên vẹn mới liêu trai
Hồn nguyên sơ trăn trở phôi pha
cuối con đường vẫn bất chợt ngu ngơ
giọt long lanh đọng hoàng hoa mấy độ
nụ hườm non trái chín mọng sương mờ
Hồn viễn xứ mơ hồi cố quận
em Qui Nhơn vai nhỏ vướng tóc thề
ngày ta về dậy men màu kỷ niệm
trăng vàng lên sẽ kịp lối đi về**
Phố xanh gầy phố nhỏ hiền ngoan
em Qui Nhơn đêm chờ ai không ngủ
ta cúi đầu nghe lời Người Áo Vải
về Thăng Long mở hội đón Xuân vàng
*vào tháng 9 chuyển mùa hay có mưa giông chiều cũng là mùa cá nục biển Qui Nhơn
** Thuyền ai đậu bến sông trăng đó/Có chở trăng về kịp tối nay (thơ Hàn Mặc Tử)
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683 (Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)
TIỀN GIANG, Việt Nam (NV) – Sáng Mùng Bốn Tết Giáp Thìn, nhiều tuyến đường, con hẻm ở miền Tây bị ngập nặng do nước dâng cao, nước bẩn tràn vào nhiều nhà dân gây đảo lộn cuộc sống.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, từ chiều tối 13 Tháng Hai, triều cường (một trong bốn chu kỳ của thủy triều, bao gồm ngập triều [nước lớn], triều cường, triều rút [nước ròng] và triều thấp) tiếp tục dâng cao làm nhiều tuyến đường ở thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, đặc biệt là khu vực bùng binh Trung Lương, bị ngập nặng.
Nhà dân ở khu vực chợ Cầu Cống, phường 10, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, bị nước ngập do triều cường. (Hình: Hoài Thương/Tuổi Trẻ)
Cụ thể, khoảng 4 giờ chiều cùng ngày, khu vực chợ Cầu Cống thuộc phường 10, thành phố Mỹ Tho, tiếp tục bị ngập nặng, nhiều đoạn ngập cả bánh xe, khiến việc đi lại của người dân rất vất vả.
Đặc biệt, một số nhà của người dân ở khu phố 3, phường 10, thành phố Mỹ Tho, bị ngập nặng, nước dâng cao hơn nửa mét, buộc người dân phải kê đồ đạc lên cao tránh bị ướt, cuộc sống sinh hoạt thường ngày bị đảo lộn.
Nói về nguyên nhân gây ngập nặng, công ty Khai Thác Công Trình Thủy Lợi Tiền Giang cho biết do sông Tiền bị nước mặn xâm nhập ở mức báo động 3 vào sâu trong địa phận thành phố Mỹ Tho, nên phải đóng cống Bảo Định để ngăn mặn “khẩn cấp,” khiến nước tràn vào nội ô thành phố.
“Cống đóng gây ngập làm ảnh hưởng đến giao thông và nhà dân là điều bất khả kháng,” đại diện công ty phân bua.
Tương tự, tại thành phố Cần Thơ, cùng ngày do mực nước ở các sông, hồ, kênh rạch dâng cao đã làm nhiều con hẻm, đường phố thuộc quận Ninh Kiều, bị ngập nặng.
Tại các hẻm thuộc đường Đề Thám, Lý Tự Trọng, Mậu Thân, hồ Bún Xáng, đường Huỳnh Cương (hồ Xáng Thổi), Cách Mạng Tháng Tám… nước tràn vô nhà cửa, quán xá… làm ảnh hưởng sinh hoạt và buôn bán của người dân.
Khu vực đường Huỳnh Cương (hồ Xáng Thổi) và đường Nguyễn Thần Hiến, quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ, bị ngập nước. (Hình: Thái Lũy/Tuổi Trẻ)
Trước đó, hôm Mùng Ba Tết Giáp Thìn, triều cường cũng đã gây ngập các tuyến hẻm, đường phố ở quận Ninh Kiều.
Nhiều người dân cho hay, việc triều cường gây ngập đường phố vào dịp Tết ở Cần Thơ rất ít khi xảy ra, việc này chỉ mới bắt đầu từ Tết năm ngoái và năm nay.
Theo Trung Tâm Dự Báo Khí Tượng Thủy Văn Cần Thơ, nước ngập một số tuyến đường nội ô thành phố mấy ngày qua là do con nước triều cường đầu Tháng Giêng Âm Lịch, mực nước dưới báo động 3 và có thể còn tiếp diễn trong vài ngày tới. Sau đó nước suy yếu dần và hết hẳn. (Tr.N) [qd]
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Kiểm tra túi nylon ven đường trong Khu Công Nghệ Cao, thành phố Thủ Đức, Sài Gòn, công an thấy nhiều bộ phận thi thể của nữ công nhân đang mất tích bí ẩn.
Theo báo VNExpress, sáng 13 Tháng Hai, người dân sống gần đoạn đường vắng trong Khu Công Nghệ Cao, phường Tăng Nhơn Phú B, thành phố Thủ Đức, phát hiện túi nylon ven đường bốc mùi tử khí.
Công an phong tỏa, khám nghiệm hiện trường nơi nữ công nhân mất tích nhiều ngày trước bị vứt xác. (Hình: Minh Khang/VNExpress)
Nhận được tin báo, công an đến hiện trường và xác định bên trong túi là nhiều bộ phận thi thể đã bị phân hủy nhiều ngày.
Qua quan sát và giảo nghiệm tử thi, bước đầu công an xác định nạn nhân là cô Vi Thị Thống, 25 tuổi, quê ở huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai, đã mất tích sáu ngày qua ngay tại phòng trọ ở phường Tăng Nhơn Phú B, trước khi về quê ăn Tết.
Cùng ngày, Công An Thành Phố Thủ Đức đã bắt giữ nghi can chưa được công bố danh tính, 26 tuổi, quê Tiền Giang, đã có vợ con, người thuê trọ sát bên phòng của cô Vi Thị Thống tại đường Quang Trung, khu phố 5, phường Tăng Nhơn Phú B, để điều tra về tội “giết người” và dấu hiệu tội phạm khác.
Theo điều tra sơ bộ, nghi can trên “có tình cảm với chị Thống.”
Cô Thống hiện là công nhân công ty Coats Phong Phú, và đang ở trọ cùng với người yêu là anh Tuấn gần hai năm qua tại phường Tăng Nhơn Phú B. Do công ty ít việc, anh Tuấn đã về quê ở tỉnh Phú Yên khoảng một tháng trước.
Hôm 8 Tháng Hai (nhằm 29 Tháng Chạp), cô Thống tan ca làm tại công ty trở về phòng trọ. Sau đó, cô nhắn tin với người nhà thông báo là chuẩn bị về quê ăn Tết.
Thế nhưng, người nhà ở huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai, cách Sài Gòn khoảng 80 km chờ hoài nhưng không thấy cô Thống về và khi liên lạc qua điện thoại cũng không được, nên gia đình liên lạc khắp nơi để tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Nạn nhân Vi Thị Thống mất tích bí ẩn từ hôm 29 Tết đến nay đã năm ngày. (Hình: VietNamNet)
Sáng 30 Tết, anh Tuấn đã nhờ người quen đến tận phòng trọ tìm nhưng thấy cửa phòng khóa từ bên ngoài. Mọi người phá ổ khóa vào bên trong tìm kiếm nhưng vẫn không thấy.
Buổi trưa cùng ngày, gia đình cô Thống chạy lên tận phòng trọ kiểm tra, họ thấy trong phòng không bị xáo trộn, chiếc xe gắn máy vẫn còn, trên xe có treo các túi đồ mà cô chuẩn bị để mang về quê. Tuy nhiên, ba lô cá nhân và chìa khóa xe thì không tìm thấy nên trình báo với công an địa phương.
Bước đầu Công An Thành Phố Thủ Đức xác định đây là vụ án mạng, hung thủ gây án man rợ rồi giấu xác, lấy đi một số tài sản của nạn nhân. (Tr.N) [qd]
JAKARTA, Indonesia (NV) – Hơn 200 triệu cử tri sẽ đi bầu trong cuộc tổng tuyển cử vào Thứ Tư, 14 Tháng Hai, tại Indonesia, cuộc bầu cử chỉ diễn ra có một ngày thôi và được coi là lớn nhất thế giới, Đài CNN loan tin.
Quốc gia Đông Nam Á đông đúc dân cư này, nền dân chủ lớn hàng thứ ba trên thế giới và cũng là đất nước có nhiều tín đồ Hồi Giáo nhất thế giới, đã đạt được những tiến bộ đáng kể sau cái chết của lãnh tụ độc tài Suharto hồi năm 1998 để cải biến thành một trong những quốc gia theo thể chế dân chủ với nền kinh tế lớn nhất Á Châu.
Các cuộc vận động tuyển cử đã bị những khuôn mặt chính trị nổi bật chế ngự trong một cuộc bầu cử có tính quyết định, bởi vì đây cũng là dịp toàn quốc bầu lên khoảng 20,000 nhà lập pháp cấp quốc gia và cấp tỉnh thành. Thành phần then chốt trong cuộc bầu cử này là giới trẻ, tức là những cử tri dưới 40 tuổi và hiện chiếm phân nửa số cử tri trong nước, theo phúc trình của Ủy Hội Tổng Tuyển Cử.
Các thùng phiếu đang được phân phối ở Jakarta, Indonesia, hôm 13 Tháng Hai 2024, trước ngày tổng tuyển cử (Hình: BAY ISMOYO/AFP/Getty Images)
Công ăn việc làm là vấn đề quan trọng nhất trong cuộc bầu cử đối với giới trẻ, khiến các ứng cử viên tổng thống phải lên tiếng thề quyết bảo vệ mức tăng trưởng kinh tế hiện nay, vốn dựa vào tài nguyên thiên nhiên phong phú và cơ hội giao thương rộng mở. Nhưng thách thức lớn nhất cho nền kinh tế Indonesia ngày nay là mức độ biến đổi khí hậu khá bất thường và nạn khai thác lậu gỗ rừng. Cuộc bầu cử tổng thống hiện nay là cuộc chạy đua ba chiều giữa một vị cựu tướng lãnh và hai vị cựu thống đốc.
Ứng cử viên Prabowo Subianto, 72 tuổi, một cựu tướng lãnh và hiện là bộ trưởng Quốc Phòng Indonesia, đang ứng cử tổng thống tới lần thứ ba và đang dẫn đầu các cuộc thăm dò.
Ứng cử viên thứ nhì là Ganjar Pranowo, người của Đảng Đấu Tranh Cho Dân Chủ đang cầm quyền tại Indonesia. Ông đã phục vụ hai nhiệm kỳ thống đốc tại vùng Trung Java, nơi danh tiếng của ông đã vượt ra ngoài ranh giới, khiến ông còn được ái mộ tại hòn đảo đông đúc dân cư đang là nơi có thủ đô Jakarta.
Ứng cử viên thứ ba là cựu Thống Đốc Jakarta Anies Baswedan, người ra tranh cử với tư cách độc lập. Ông có mối liên hệ chặt chẽ với các tổ chức Hồi Giáo trong nước, và nhân vật được ông chọn làm ứng cử viên phó tổng thống là Muhaimin Iskandar, người hiện là chủ tịch Đảng Quốc Gia Tỉnh Thức, đảng Hồi Giáo lớn nhất Indonesia. (TTHN)
Hội chợ Tết ở San Diego, Nam California, có tiếng ‘nhạc đỏ’ ngay ngày Mùng Một
Một số người tham dự hội chợ Tết San Diego, Nam California, vào khoảng 4g chiều Thứ Bảy, 10 Tháng Hai (Mùng Một Tết), bất ngờ nghe được một đoạn của bài nhạc đỏ “Mùa Xuân trên thành phố Hồ Chí Minh”. Ông Nguyễn Thế Sử, thành viên ban tổ chức, cho biết đây là một sự việc bất ngờ xảy ra khi người phụ trách sân khấu làm cho một công ty âm thanh do Ban Tổ Chức mướn, đã để nhạc trên YouTube trong máy điện toán nối với màn hình, theo chế độ “autoplay”. Khi bản nhạc trước chấm dứt, nó tự động chơi kế tiếp là bài đó.
Tin sáng thứ ba ngày 13 tháng 2, 2024. Lạm phát Mỹ ở mức 3.1% trong tháng Giêng, cao hơn kỳ vọng. Thượng Viện Mỹ thông qua dự luật $95.3 tỷ usd viện trợ Ukraine/Israel, nhưng triển vọng ở Hạ Viện không chắc chắn vì bị Trump chống đối. Cháy nhà, xả súng ở Pennsylvania, cả nhà 5 người một ông gốc Việt không ai sống sót. Cựu luật sư Bạch Ốc nói thẩm phán Cannon không có ý định cho phép vụ án tài liệu mật của Trump được diễn ra trước bầu cử. Hàng trăm du khách Đài Loan mắc kẹt tại Phú Quốc vì công ty du lịch đòi thêm tiền. Hội chợ Tết ở San Diego có tiếng ‘nhạc đỏ’ ngay ngày Mùng Một. Nữ hành khách bị Delta Airlines dọa đuổi khỏi máy bay vì không mặc áo ngực.
BANGKOK, Thái Lan (NV) – Cựu Thủ Tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra, nhà tỷ phú gây tranh cãi, được ân xá sau sáu tháng bị giam giữ, cựu Thủ Tướng Thaksin nói hôm Thứ Ba, 13 Tháng Hai, đồng thời nhấn mạnh sự phục vụ của ông dành cho Thái Lan, theo hãng tin Reuters.
Cựu Thủ Tướng Thaksin có tầm ảnh hưởng lớn, một nhân vật đáng gờm về chính trị và được cho là thủ tướng danh tiếng nhất của Thái Lan, có chuyến hồi hương sôi nổi sau khi lưu vong ở ngoại quốc 15 năm để tránh phải ngồi tù vì xung đột lợi ích.
Thaksin, 74 tuổi, ngay sau đó được quốc vương Thái Lan giảm án tù tám năm xuống còn một năm. Ông ở trong bệnh viện sáu tháng đầu của thời hạn tù vì tình trạng sức khỏe không được tiết lộ và chưa ngồi trong tù dù chỉ một đêm.
Cựu Thủ Tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra chào những người ủng hộ, bên cạnh là con gái Paetongtarn Shinawatra (phải) sau khi về tới Bangkok ngày 22 Tháng Tám, 2023 (Hình: MANAN VATSYAYANA/AFP/Getty Images)
“Cựu Thủ Tướng Thaksin chính thức được ân xá. Việc này phù hợp với các quy định của bộ cải huấn,” Thủ Tướng đương nhiệm Srettha Thavisin, nhà tài phiệt và cũng là đồng minh của gia đình Shinawatra, nói với các phóng viên.
“Thaksin làm thủ tướng nhiều năm, làm nhiều điều có lợi cho Thái Lan trong thời gian dài. Sau khi mãn hạn tù, ông ấy sẽ là một công dân bình thường.”
Từng làm cảnh sát đồng thời là ông trùm viễn thông, là trung tâm của cuộc chiến tranh giành quyền lực đầy biến động kéo dài hai thập niên tại Thái Lan, Thaksin nằm trong danh sách 930 tù nhân được coi là người cao niên hoặc ốm yếu và được phép tạm tha, theo các phương tiện truyền thông.
Thaksin có thể được thả sau ngày 18 Tháng Hai, theo quy định của bộ cải huấn. Luật sư của Thaksin, Winyat Chatmontri, cho biết ông vẫn chưa được loan báo về ngày trả tự do.
Con gái của Thaksin, Paetongtarn Shinawatra, nói với các phóng viên rằng đã tới lúc phụ thân của bà phải về nhà. “Con hy vọng cha sẽ mạnh mẽ và khỏe mạnh… hãy ra ngoài và sống cuộc đời bình an tại Thái Lan,” bà nói thêm.
Tuy nhiên, mặc dù được phóng thích nhưng cựu thủ tướng vẫn có thể bị giam giữ vì các công tố viên đang suy xét buộc tội Thaksin vì tội xúc phạm chế độ quân chủ trong một cuộc phỏng vấn năm 2015.
Màn tái xuất của Thaksin vào năm ngoái trùng hợp với việc đồng minh và nhà lãnh đạo mới Srettha được chọn làm thủ tướng cùng ngày, làm tăng thêm đồn đoán rằng cả hai diễn tiến này đều là một phần của thỏa thuận hậu trường giữa Thaksin và những kẻ thù hùng mạnh của ông trong giới quân sự bảo hoàng tại Thái Lan.
Các đồng minh của Thaksin và chính phủ, do Đảng Pheu Thai được gia đình nhà Shinawatra hậu thuẫn, bác bỏ điều đó.
Trong đêm tù đầu tiên, Thaksin được chuyển tới bệnh viện trực thuộc lực lượng cảnh sát, các bác sĩ cho biết ông bị tức ngực và cao huyết áp. (TTHN)
Cận Tết năm Thìn, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Trời! Tưởng gì? Chớ cả Tầu lẫn Ta ai mà không muốn có con trai tuổi Rồng.
Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ quí thì sang mà lị. Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.”
Trên trang cá nhân của mình, Lê Văn Sơn viết: “Vào buổi sáng ngày 23 Tháng Năm 2020, nhà báo tự do Nguyễn Tường Thụy bị nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội đang khám nhà và đọc lệnh bắt giam. Ông Thụy là Phó Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập.
Nhà văn Phạm Chí Thành, có bút danh là Phạm Thành, người gốc Thanh Hóa, sống tại Hà Nội. Thường biết đến như là chủ trang blog Bà Đầm Xòe đã bị cộng sản Hà Nội bắt giam ngày 21 Tháng Năm 2020 với cái gọi là ‘Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ theo điều 117 BLHS 2015.
Trước đó, vào ngày 23 Tháng Tư 2020, nhà thơ Trần Đức Thạch, người Nghệ An bị bắt với cái gọi là ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ theo điều 109 Bộ luật hình sự.
Có một vài điểm chung của 3 nhà yêu nước, các ông đều sinh năm 1952. Ông Thụy, ông Thạch là cựu chiến binh. Ông Phạm Thành từng giữ chức vụ thư ký tòa soạn của Đài phát thanh Việt Nam.”
Thực ra thì chả riêng gì ông Thụy, với ông Thạch, mà cả bốn ông đều đã từng là cựu chiến binh. Sau một cuộc chiến tương tàn, họ mới… chưng hửng, nhận ra rằng chống Mỹ chả cứu được ai mà chỉ để dọn đường cho Tầu xâm lược Việt. Tệ hơn nữa là sau Tháng Tư năm 1975 thì cả hai miền – Nam/Bắc – đều bị đặt dưới sự thống trị của một tập đoàn lãnh đạo bất xứng, bất tài, ngu dốt, tham lam, và lệ thuộc ngoại bang.
Ông Nguyễn Thế Thảo sinh ngày 21 Tháng Ba năm 1952, nguyên quán tại xã Nhân Hòa, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, là Kiến trúc sư tốt nghiệp tại Ba Lan, Tiến sĩ Kinh tế và Lý luận Chính trị cao cấp… là một cựu chính khách Việt Nam. Ông nguyên là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá IX, X và XI, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội nhiệm kỳ (2007 – 2015), Ủy viên Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XI và XII, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Bắc Ninh… Sau Đại hội XII năm 2016 ông nghỉ hưu.” (Theo Wikipedia)
Tuy sinh cùng thời và cùng nơi nhưng Phạm Viết Đào, Trần Đức Thạch, Nguyễn Tường Thụy, Phạm Thành đều đi vào nơi lửa đạn còn Nguyễn Thế Thảo thì đi du học. Thảo có đủ thứ bằng cấp, kể cả bằng Tiến Sỹ Lý Luận Chính Trị (và đại biểu quốc hội nhiều khóa) nhưng không bao giờ mở miệng trước mọi vấn đề cấp thiết của đất nước: Bauxit, Vinashin, Formosa, Giàn Khoan …
Lần duy nhất ông đã lên tiếng, vào hôm 13 Tháng Bảy 2012 là để phê phán những cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, và cáo buộc những người người tham gia khiếu kiện về đất đai là gây phức tạp an ninh – trật tự.” Tuy “kín tiếng” nhưng Nguyễn Thế Thảo lại có nhiều sáng kiến và hành động thì vô cùng quyết liệt.
Ông là tác nhân chính trong vụ đốn hạ 6700 cây xanh (trên 190 tuyến phố ở Hà Nội) và chính là tác giả của những vở kịch “cắt đá” hay “múa đôi” vẫn được trình diễn hằng năm, cho mãi đến hôm nay. Cứ đến ngày 17 Tháng Mười Hai, khi người dân Hà Nội đến trước tượng đài Lý Thái Tổ để tưởng niệm những chiến sỹ đã hy sinh để bảo vệ biển đảo và biên giới (Việt /Trung) thì thế nào cũng có những màn ca vũ “tự phát” để giúp vui cho thêm phần … rôm rả!
T.S Nguyễn Xuân Diện có nhận xét rằng Nguyễn Thế Thảo “đã để lại một nhiệm kỳ tồi tệ và không có một di sản gì đáng kể.” Nhà báo Trương Duy Nhất lại có cái nhìn hơi khác. Theo ông dấu ấn đậm nét nhất mà Nguyễn Thế Thảo lưu lại trong lòng người Hà Nội là hình ảnh “một con rắn khổng lồ, án ngữ trên tầng trung tâm của Thủ đô: tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông.”
Chắc hẳn là ông Nguyễn Thế Thảo không bận tâm chi nhiều về dăm ba điều tiếng eo sèo thượng dẫn. Điểm chính là ông đã hạ cánh an toàn và sẽ có một cuộc sống phú túc, an nhàn, và dật lạc. Thế thôi! Thế mới biết hậu vận của chúng ta không tùy vào tuổi tác mà tùy vào cách ứng xử của từng người. Kẻ đốn cây, người đốn chữ. Kẻ ngồi mát ăn bát vàng và kẻ ngồi tù bóc lịch.
Và hậu vận đất nước cũng tùy thuộc không ít nhiều vào hậu vận của con dân. Xứ sở càng nhiều những con rồng vinh thân phì gia nhờ cõng rắn thì tương lai đất nước càng khốn nạn.
JERICHO, New York (NV) – Khi người tiêu thụ trẻ tuổi ngày càng ưu tiên cho bản thân vào ngày 14 Tháng Hai, sức khỏe và tình bạn cũng ngày càng chiếm lấy vị trí hàng đầu.
Tại gian hàng của công ty 1-800-Flowers, khách hàng có thể dễ dàng chụp lấy mớ bông hồng đỏ sẵn có để tặng quà trong Ngày Lễ Tình Nhân Valentine’s. Nhưng năm nay, họ cũng có thể mua một bó bông “Girls Night In” lấy cảm hứng từ mạng xã hội, được hoàn thiện với chocolate Ghirardelli, bắp rang bơ Popcorn Factory và nước hoa hồng.
“Chúng tôi không ngừng tìm kiếm những điều mới lạ theo thời gian, đánh giá màu sắc khác nhau, kiểu dáng, chủng loại và tiện ích bổ túc để phù hợp với nhãn hiệu và sản phẩm của chúng tôi – đồng thời thu hút người tiêu thụ trẻ tuổi,” Jason John, giám đốc marketing của 1-800-Flowers, một công ty làm quà tặng từ Hoa Kỳ, cho biết.
Galentine’s đang trở thành xu hướng thay cho Valentine’s (Hình: Walls IO/Pexels)
Bông hoa, chocolate và đồ trang sức vẫn là những mặt hàng chủ lực trong Ngày Lễ Tình Nhân – một thị trường mà người tiêu thụ Hoa Kỳ tính riêng, dự trù chi khoảng $26 tỷ trong năm nay. Tuy nhiên, thời cơ mới dần dần xuất hiện trong dịp này. Không chỉ có những món quà truyền thống mới có mặt trên kệ mà thay vì tập trung vào các loại quà tặng mà khách hàng mua để tặng tình nhân, nhiều công ty trong ngành quà tặng cũng bắt đầu đưa ra các sản phẩm hướng tới chăm sóc cá nhân và giữ gìn sức khỏe.
Thay vì tăng gấp đôi số lượng hàng hóa quen thuộc mà ai cũng biết, ngày càng nhiều nhãn hiệu đang biến tấu chủng loại và kỹ thuật quảng cáo của mình để thích hợp với xu hướng tiêu thụ đang thay đổi theo thời thế. Và các công ty trước đây có thể không phù hợp để nói về quà tặng trong các dịp lễ lại đang gia nhập thị trường. Các doanh nghiệp này đều tập trung vào việc cung cấp các lựa chọn cho nhóm người tiêu thụ mới muốn tận hưởng các dịch vụ chăm sóc bản thân và các dịch vụ “Galentine,” đồng thời từ bỏ Ngày Lễ Tình Nhân sướt mướt trước đây.
“Chúng tôi đang nhìn thấy một vài doanh nghiệp chính thống bắt đầu áp dụng cách thức mô tả rộng hơn về ý nghĩa thực sự của Ngày Lễ Tình Nhân,” Joanna Feeley, sáng lập viên kiêm Tổng Giám Đốc công ty dự báo xu hướng Trend Bible tọa lạc tại Anh Quốc cho biết. “Có lẽ người ta cần ngẫm nghĩ lại về ngày Valentine, thật ra dịp lễ này chưa thể chết.”
Tình hình kinh tế, chính trị và môi trường toàn cầu bấp bênh có thể là một phần của sự thay đổi thái độ của người tiêu thụ. Ngày càng có nhiều cảm thấy lo ngại về sự sống và cái chết, tức là họ đang ưu tiên bản thân và ngả theo hướng “Tôi xứng đáng được hưởng” khi mua hàng, Faye Landes, nhà phân tích ngành tiêu thụ và bán lẻ tại Landes Advisors, công ty cố vấn đặt trụ sở tại Hoa Kỳ cho biết.
Điều quan trọng là mối thâm tình trong xã hội ngày càng phát triển cũng là một yếu tố: nhiều người muốn có một dịp nghỉ lễ mang lại cảm giác hòa nhập hơn, thừa nhận tầm quan trọng của các mối quan hệ thuần khiết và những việc tự chăm sóc bản thân một cách thư thái bên cạnh chuyện tặng quà cho tình nhân. “Có sự thay đổi xuất phát từ người tiêu thụ để trở nên trọn vẹn hơn trong [Ngày Lễ Tình Nhân] – tức là đây không còn là ngày chỉ dành cho các đôi uyên ương nữa,” Audrey Chee-Read, phân tích gia chính của công ty nghiên cứu thị trường toàn cầu Forrester, đặt trụ sở tại Boston cho biết.
Những yếu tố này có lẽ đã dẫn tới sự cải tiến lớn nhất trên thị trường: sự xuất hiện của danh mục chăm sóc sức khỏe cá nhân trong Ngày Lễ Tình Nhân. Feeley cho biết người tiêu thụ ngày càng quan tâm tới việc “lấy cái tôi làm trọng tâm.” Điều này có thể giống như bất kỳ điều gì, từ việc kỷ niệm tình trạng độc thân và tự tặng cho mình những bữa ăn yêu thích cho tới việc loại bỏ hoàn toàn các khía cạnh lãng mạn, ngọt ngào gửi tới người tình trong dịp Lễ Tình Nhân.
Do đó, người tiêu thụ quan tâm tới việc đối xử với bản thân và bạn bè của họ như cách họ đối xử với một tình nhân lãng mạn – thử nghĩ tới sự xuất hiện và lan truyền nhanh chóng của “Ngày Lễ Galentine,” được đặt ra trong tựa phim sitcom Parks and Recreation của Đài NBC. Một cuộc khảo sát năm 2022 từ nền tảng hẹn hò đa quốc gia Plenty of Fish cho thấy 36% trong số 2,000 người Mỹ thuộc Thế Hệ Z và thế hệ trẻ được khảo sát, lập kế hoạch dành trọn Ngày Lễ Tình Nhân để có một đêm chăm sóc bản thân với bạn bè. Những người trẻ tuổi đặc biệt dẫn đầu sự thay đổi này: Số liệu khảo sát của Y Pulse từ năm 2023 cho thấy hơn một phần tư số người thuộc Thế Hệ Z được hỏi cho biết họ có thể sẽ dành Ngày Lễ Tình Nhân với bạn bè và cũng cho biết họ sẽ tự mua quà cho chính mình.
Điều này không có nghĩa là người tiêu thụ không muốn mua các sản phẩm truyền thống – chỉ là họ muốn tìm kiếm những loại chocolate không chỉ có hình thù trái tim.
Phương tiện truyền thông xã hội là một động lực. Tại 1-800-Flowers, công ty này hợp tác với nền tảng 5 Love Languages để sắp đặt cho từng “ngôn ngữ tình yêu”: hành động phục vụ, lời khẳng định, đụng chạm thân thể, nhận quà và thời gian mãn nguyện. Mặc dù khái niệm này từng xuất hiện từ những năm 90 nhưng nó đang đứng trước sự hồi sinh trong suốt năm qua trên mạng xã hội, đặc biệt là TikTok. Sự phổ biến lan truyền này đem lại cảm hứng cho sự hợp tác bán lẻ mà 1-800-Flowers kỳ vọng sẽ thu hút được người tiêu thụ trẻ tuổi. (TTHN)
WASHINGTON, DC (NV) – Sáng Thứ Ba, 13 Tháng Hai, Thượng Viện thông qua khoản ngân sách khẩn cấp nhằm cung cấp viện trợ quân sự cho Ukraine và Israel; làm dồi dào kho khí tài của Hoa Kỳ; cũng như cung cấp thức ăn, nước uống và viện trợ nhân đạo bổ túc cho thường dân tại Gaza, theo hãng thông tấn AP.
Thượng Viện loại bỏ khoản tiền đến từ nỗ lực của lưỡng đảng nhằm tăng cường thực thi chính sách di dân tại biên giới Mỹ-Mexico sau khi phần lớn các thượng nghị sĩ Đảng Cộng Hòa, dưới sự dẫn dắt của cựu Tổng Thống Donald Trump, cho rằng đề nghị của lưỡng đảng không thỏa đáng. Việc từ bỏ ngân sách biên giới làm cho chi phí của dự luật giảm xuống còn khoảng $95.3 tỷ.
Giờ đây, khi Thượng Viện thông qua khoản ngân sách khẩn cấp, việc tiếp nhận, sửa đổi hay để nó vào dĩ vãng là tùy thuộc vào Hạ Viện do Đảng Cộng Hòa lãnh đạo. Chủ Tịch Hạ Viện Mike Johnson đặt ra nghi vấn mới về khoản tiền này trong một tuyên bố vào tối Thứ Hai, ông nói rõ rằng có thể mất vài tuần hoặc vài tháng trước khi Quốc Hội đưa văn bản luật định hiện diện tại bàn làm việc của Tổng Thống Joe Biden – nếu có.
Điện Capitol ngày 11 Tháng Hai, 2024, Washington, DC (Hình: Samuel Corum/Getty Images)
Khoảng $60 tỷ trong dự luật sẽ được dùng để hỗ trợ Ukraine tự vệ trước cuộc xâm lược của Nga nổ ra gần hai năm trước. Trong đó có gần $14 tỷ cho phép Ukraine tự trang bị khí tài thông qua việc mua võ khí và đạn dược và gần $15 tỷ khác cho các dịch vụ hỗ trợ như huấn luyện quân sự và chia sẻ tin tức tình báo.
Khoản tiền này cũng tính luôn cả hỗ trợ phi quân sự. Khoảng $8 tỷ sẽ được dùng để giúp chính phủ Ukraine tiếp tục các hoạt động căn bản với lệnh cấm chuyển ngân sách vào quỹ hưu trí. Và có khoảng $1.6 tỷ hỗ trợ thành phần thương mại tư nhân ở Ukraine.
Khoảng một phần ba số tiền được phân bổ để hỗ trợ Ukraine thực chất sẽ được dùng để gia tăng năng lực cho kho khí tài mà quân đội Hoa Kỳ dùng để chuyển tới Kiev. Nhà lãnh đạo Đảng Cộng Hòa tại Thượng Viện Mitch McConnell nhiều lần nhấn mạnh quan điểm đó, khi nói trong một tuyên bố hôm Thứ Ba rằng số tiền này nhằm “tiếp tục khẳng định cam kết gầy dựng lại và hiện đại hóa quân lực Hoa Kỳ, khôi phục uy danh của Hoa Kỳ và trao cho Tổng Tư Lệnh đương nhiệm và kế nhiệm thêm nhiều công cụ để bảo đảm lợi ích cho nước Mỹ.”
Ngoài ra còn có khoảng $480 triệu để giúp đỡ dân Ukraine phải di tản do chiến tranh.
Khoảng 14.1 tỷ trong dự luật sẽ được dùng để hỗ trợ các hoạt động quân sự của Israel và Hoa Kỳ trong khu vực. Khoảng $4 tỷ sẽ được dùng để tăng cường năng lực phòng không của Israel, cùng với $1.2 tỷ khác dành cho Iron Beam, hệ thống võ khí laser được chế tạo để đánh chặn và hủy diệt hỏa tiễn. Ngoài ra còn có khoảng $2.5 tỷ để hỗ trợ các hoạt động quân sự của Mỹ trong khu vực.
Luật định này cũng gồm có 9.2 tỷ viện trợ nhân đạo để giúp đỡ thức ăn, nước uống, nơi trú ẩn và chăm sóc y tế cho thường dân tại Gaza và Tây Ngạn (West Bank), cũng như Ukraine và những người khác bị kẹt lại trong các vùng chiến sự trên khắp thế giới. Cuộc chiến ở Gaza gây ra thảm họa nhân đạo dẫn tới tình trạng thiếu hụt các loại nhu yếu phẩm cần thiết nhất. Một phần tư cư dân Gaza đang chết đói.
Hơn $8 tỷ trong dự luật sẽ được dùng để hỗ trợ các đồng minh quan trọng ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương và ngăn chặn sự xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc. Dự luật này gồm có khoảng $1.9 tỷ để làm giàu kho khí tài Hoa Kỳ tương trợ Đài Loan và khoảng $3.3 tỷ để đóng thêm tàu ngầm do Mỹ sản xuất để hỗ trợ mối bang giao đồng minh an ninh với Úc và Anh Quốc.
Dự luật này cũng gồm có khoảng $400 triệu chi cho đề án tài trợ để giúp các tổ chức bất vụ lợi và các địa điểm tôn giáo tăng cường an ninh và bảo vệ họ khỏi tội phạm thù hận. Ngoài ra còn có chính sách nhắm vào các biện pháp trừng phạt áp đặt lên các tổ chức tội phạm liên quan tới sản xuất fentanyl. (TTHN)