Tết xưa – Thơ An Phú
An Phú
Tết xưa

Tiếng pháo đì đùng nổ xa gần
Mai đào nở rộ thắm đầy sân
Hừng hực rạo rực mừng tết đến
Sum họp quây quần cùng người thân
Họp chợ hoa xuân nhộn nhịp cười
Chim bay bướm lượn ngàn hoa tươi
Tiếng súng oan khiên thay tiếng pháo
Tang thương vui tết đầy xác người
Nhớ mãi năm xưa thuở thanh bình
Tuổi trẻ tương lai sáng bình minh
Quê mẹ đau thương ai tàn phá
Tết đến đạn bom nát thân mình
Thế giới ngày nay không công bằng
Yêu nước thương dân bảo nói nhăng
Kẻ cướp sống nhăn làm điều ác
Người thiện tù tội vẫn khăng khăng
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)
Bà… nội ư?
LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]
Sỏi Ngọc

Nằm trên giường tôi vươn vai duỗi chân thật thoải mái làm sao ấy, nhìn lên đồng hồ trên bàn đã 9 giờ sáng, bên ngoài trời Montreal tuyết nhè nhẹ bay trắng xóa thật đẹp.
Hôm nay Thứ Hai đầu tuần, mọi người hàng xóm xung quanh đi làm hết, cả khu nhà yên ắng đến lạ thường, tôi mỉm cười thỏa mãn “mình về hưu rồi mà, phải tự sướng chứ!”
Từ từ bước xuống giường, sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi đi vòng quanh nhà xem xét tất cả mọi ngõ ngách từng chi tiết nhỏ như người khách lạ mới dọn đến ở trọ vài đêm vậy. Từ xưa đến nay tôi lo đi làm, dậy sớm, đầu tắt mặt tối, chợ búa cơm nước, nuôi dậy con cái, đến cuối tuần là lao ra chợ mua bán cho cả tuần với hai xe chợ đầy ắp tải về, đến nỗi bà cashier phải lên tiếng:
-Chị mua để bán dépanneur hả?
Tôi quay qua quay lại xem chị quầy hàng hỏi mình hay ai, thấy chị gật gật đầu, tôi đáp:
-Nhà tôi tuy chỉ có hai thằng cu nhỏ và một thằng cu già thôi nhưng chúng ăn như hổ ạ!
-Vậy mà em tưởng chị mua để bán depanneur thì em cho giá rẻ hơn.
Đi chợ về rồi phải sắp thức ăn ra, cái thì bỏ vào freezer để giữ cho tươi, dùng cho vài ngày sắp tới, cái thì bỏ vào tủ lạnh thường để ăn dần trong nay mai…
Tôi đã bận rộn để không có đủ thì giờ nhìn ngắm căn nhà mình còn mới hay cũ, cái gì cần sửa chữa, mà chỉ nhìn sơ sài thế thôi, tính tôi lại rất kỹ, thấy điều gì không hợp mắt, ví dụ như bức tường bị tróc sơn vì lâu ngày hay bên ngoài nhà có vết nứt nhỏ là gọi thợ sửa ngay. Bây giờ, tôi đã về hưu non sau 32 năm cống hiến tất cả công sức, trí óc cho xã hội của quê hương thứ hai này, tôi sẽ có rất nhiều thì giờ để chọn thợ sửa lại căn nhà nếu cần phải sửa.
Chắc hẳn mọi người sẽ hỏi tại sao chồng tôi không giúp vợ trong những vụ sửa chữa nhà cửa phải không ạ? Chàng biết tính tôi chỉ muốn làm điều gì tôi thích, nên chàng chỉ đưa tiền cho tôi, ủng hộ tôi, chứ chẳng bao giờ cho thêm ý kiến làm gì để mất công hai vợ chồng lại cấu xé lẫn nhau.

Trong lòng phơi phới, nhìn góc nào cũng thấy thật hoàn hảo, đẹp mắt đến không cần phải sửa đổi gì nữa cả.
Những cánh hoa mai vàng “ngàn năm y nguyên” của tôi vẫn khoe sắc trong chiếc lọ cao thằng đứng trong góc phòng khách làm nổi bật bộ ghế salon da đỏ sẫm màu. Bên cạnh là bức tượng Phật Quan Thế Âm mùi trầm hương thơm ngát trên chiếc kệ gỗ nâu sậm kê sát tường. Tôi chắp tay lạy Phật đã cho gia đình tôi nhiều sức khỏe và phò hộ cho những ngày tháng thật bình an.
Tôi tiến vào phòng ngủ của hai con trai, tất cả giường tủ còn đây, y hệt như trước khi chúng nó bỏ lại đến nơi ở mới riêng. Anh Tutu (tên ở nhà) thứ nhất đi làm nha sĩ xa ở North Bay trong quân đội Canada, sáu tháng mới về thăm nhà một lần, và rất ít phone nói chuyện với mẹ tuy rằng cậu bé này rất tình cảm và thường hay quấn quít mẹ khi còn ở nhà. Cậu này chắc tính cũng giống tôi lắm, mê công tiếc việc, làm gì là đắm đuối đến quên ăn!
Cậu nhỏ thứ hai tên Bê ở nhà, vừa đám cưới Tháng Năm xong, mua luôn căn nhà mới ở khá xa bố mẹ cho tiện đi làm.
Tôi ngồi thừ trước những tấm hình của các con từ nhỏ đến lớn, ở mỗi độ tuổi của chúng, anh Tutu bế em Bê từ lúc mới lọt lòng trong vòng tay, rồi đến những tấm hình của hai anh em đẩy xe trượt tuyết cho nhau trên một núi tuyết thật cao sau nhà, đôi má phính căng hồng tròn như những trái đào, đầu đội mũ len có hai cái tai thỏ thật dễ thương, chúng nó lăn vòng vòng từ trên cao xuống, rơi lọt thỏm vào hố tuyết, bị tuyết trên cao rơi lấp miệng hố, một hai phút yên lặng trôi qua, bàn tay bé xíu với đôi găng đỏ nhô lên từ hố tuyết, nó đưa khuôn mặt đỏ au vì lạnh ra khỏi hố tuyết trắng.
Những ngày mùa Đông tôi tranh thủ về sớm để cho hai cu ra tuyết chơi, cả hai đều mê mùa đông, không biết lạnh là gì, nặn những ông già tuyết cao đến quá đầu người bằng cách khiêng cái thang ba chân để leo lên cao gắn cái đầu của ông già tuyết, với chiếc mũi dài bằng củ carotte.
Bao nhiêu kỷ niệm buồn vui lẫn lộn trôi qua dưới mái nhà mà chúng tôi đã trải qua cùng nhau từ thuở ấu thơ của hai cậu bé đến khi khôn lớn, hôm nay tôi mới có thì giờ ngồi đây hồi tưởng lại.
Tôi đã từng xem những vị khách hàng ở nhà bank của tôi làm việc là thượng khách. Tôi đã đặt để họ lên trên tất cả, là ưu tiên số một, hơn cả sức khỏe vì khi bệnh tôi cũng cố lết vào để giải quyết hồ sơ và gặp gỡ họ suốt 32 năm làm việc trong niềm đam mê say sưa đến cả những ngày nghỉ tôi cũng không lấy cũng chỉ vì quá yêu công việc!
Thế mà sau khi cháu Bê lập gia đình, tôi bỗng đưa ra quyết định nghỉ hưu ngay lập tức vì cảm thấy đủ rồi, làm ai cũng không khỏi ngạc nhiên.
Tôi muốn có thì giờ làm những điều tôi yêu thích mà từ trước đến giờ tôi chưa thể làm được vì không có thì giờ. Tôi nhớ lời thằng Bê nói trước khi lập gia đình:
-Mẹ mà không về hưu đi chơi bây giờ thì đến khi mẹ muốn đi sẽ không đi được nữa đấy!
-Tại sao chứ? Mẹ chưa đến tuổi về hưu cơ mà, còn phải đến sáu năm nữa.
-Chúng con lấy nhau xong sẽ có con ngay đấy!
-Bộ muốn có con là có dễ như mình muốn sao chứ?
-Con đã plan rồi, sau đám cưới là vợ con sẽ có bầu ngay!
-Tôi cười mà quay phắt đi:
-Nói cứ như thật!
Nhưng ngẫm nghĩ lại thì nó nói phải, tôi phải ngưng làm để nghĩ đến bản thân mình và gia đình khi tôi còn sức khỏe tốt, chứ đợi già rồi mới về hưu, lúc đó quá mệt mỏi còn sức đâu mà lội bộ ở những nước Châu Âu nữa chứ!
Đang miên man suy nghĩ về cuộc đời, tôi nghe tiếng phone reng cắt đứt dòng suy nghĩ của ngày đầu tiên về hưu non, tôi vội vàng nhìn thử ai gọi, tên “thằng Bê” hiện lên màn hình:
-Allo con yêu…
-Mẹ ơi, Thứ Bẩy này mình họp hai gia đình tại nhà con nhé.
-Chuyện gì vậy con? để mẹ xem Thứ Bẩy này mẹ có bận đi karaoke không cái đã nhe.
-Rất quan trọng mẹ phải bỏ karaoke đó!
-Thế à, chuyện gì quan trọng vậy? ừ để mẹ phone bạn nhe.
-Nếu đến mẹ nhớ đem cho con một món ăn ạ.
-Ok, mẹ sẽ đem món bánh cuốn hấp nồi nước cho con.
-Dạ được đó, chứ con không thích ăn bánh cuốn chảo đâu.
-Ừ được mà không lo!
Từ nhà tôi đến nhà cháu Bê cũng mất 45 phút, phải qua cái cầu Champlain vì nhà cháu bên Longueuil, quẹo lòng vòng mới đến nơi. Nhà xa nên tuyết đầy đường, xe ủi tuyết chưa xúc, chúng tôi phải đi vòng quanh núi tuyết trước cửa nhà thằng Bê mới vô được trước thềm nhà. Bên trong đã đông đảo ba mẹ gia đình anh chị em bên con dâu Vân.
Chúng tôi cùng nhau sắp xếp đồ ăn, bày biện bát đũa trên bàn và chuẩn bị nhập tiệc.
Thằng Bê đặt máy quay hình ở đầu bàn trông thật long trọng, khi chúng tôi an vị hết, nó bắt đầu dõng dạc:
-Con mời mọi người đến hôm nay để tuyên bố là…
-Con sắp làm papa?
-Vâng đúng rồi ạ, các mẹ sắp làm bà nội và bà ngoại, các bố lên chức ông nội, ông ngoại rồi ạ!
-Oh thật vui quá! Thế con trai hay gái con biết chưa?
-Dạ… lúc đầu con không muốn biết, định làm surprise khi sanh mới biết, nhưng vì ai cũng muốn mua đồ baby để sửa soạn cho dễ nên bây giờ tụi con mới quyết định là sẽ biết là trai hay gái!
-Vậy hai con cũng chưa biết là mình có con trai hay gái luôn phải không?
-Vâng! Tụi con cũng chưa biết là sexe nào cả. Hôm vợ chồng con đi nghe tim baby thì bà y tá có giấu một cái card cho biết trai hay gái vào một bao thư đưa cho người bạn con, khi nào con muốn biết thì sẽ xem cái card đó, nhưng cô bạn đưa ý kiến là làm party với hai bên gia đình như vậy để họp mặt và sẽ nói cho biết trai hay gái khi mọi người nhìn cái bánh mà các cô bạn sẽ đem tới trong vài phút nữa thôi.
-Bây giờ mình chơi “cá độ” đi!
-Ok! Mỗi vé cá độ trai hay gái thì sẽ phải đóng $5, một người có thể cá cả hai sexes luôn.
Cả bàn ăn nháo nhào lên, quên cả ăn vẫn thấy no, mọi người hào hứng viết xuống tờ giấy nhỏ cá độ trai hay gái.
Tôi mới về hưu chưa đi du lịch gì cả, chả lẽ lại đi nuôi cháu, thay tã, cho bú hay sao chứ, tôi thầm nghĩ nên ngồi thộn mặt, nhìn mọi người vui cười nói chuyện rôm rả. Bà sui lớn hơn tôi cả chục tuổi, bà mong có cháu lắm. Bà quay qua tôi lên tiếng:
-Mình mong nó có con để bây giờ mình còn sức thì trông đỡ cho nó, chứ sau này mình lớn tuổi quá thì sao giúp nó được.
Tôi vội vàng bán cái liền:
-Vâng! Con gái khi sanh mà có mẹ còn khỏe trông nom thì thật quý lắm! Chị ở đây cùng với các cháu hay sao?
-Đúng rồi, con Vân nó đã ordered mình ít nhất là ba tháng đấy! nó cũng dọn cho mình căn phòng cạnh phòng baby rồi.
-Vậy thật đỡ lo ạ!
Thằng Bê ôm cổ tôi nhõng nhẽo hỏi:
-Mẹ thích trai hay gái? Mẹ lên chức bà nội rồi đấy!
-Bà… Nội ư?… Con cũng sắp lên chức papa, đừng như con nít nữa nhe, trai hay gái mẹ đều yêu cả, miễn sao nó nhiều sức khỏe là được. Mà mẹ nghĩ nó là con trai đó!
Ông bà sui nói to cho cả bàn nghe:
-Tôi cá nó là con gái…
Bỗng tiếng chuông cửa reo vang, cả nhà ùa ra reo lên:
-Cake đã tới rồi! tránh ra để đem cake vào nào.
Một chiếc bánh cao 40 cm, đường kính 25 cm được đặt ngay giữa gian bếp, tất cả mọi người đều hồi hộp, chiếc bánh này sẽ quyết định cuộc cá độ ăn thua của chúng tôi! Thằng Bê hào hứng:

-Mọi người đã sửa soạn máy quay film chưa?
Tôi nhìn xung quanh gian phòng bếp đầy ắp người bao quanh với cell phone như hôm cưới cách đây tám tháng, không có chỗ cho người chụp hình và quay phim di chuyển nữa.
Thằng Bê lúc nào cũng lắm bạn nhiều bè, tính nó vui cười cả ngày nên được các bạn yêu quý lắm; ngẫm nghĩ không biết nó có chững chạc được để làm papa người ta không nữa.
Tôi cũng sửa soạn máy video chỉ muốn quay xem sự phản ứng của thằng Bê và con dâu Vân như thế nào khi biết con tương lai của mình là trai hay gái mà thôi.
Khi cả hai đứa cùng cầm con dao đặt vào chiếc bánh, cùng đếm:
-1,…2,…
Con dao răng cưa phập xuống chiếc bánh cao ấy, tất cả mọi người nhón gót vây quanh chiếc bánh để nhìn vào bên trong, một lớp màu nâu của chocolate chảy ra, chính giữa bánh là lớp màu xanh nước biển hiện ra, màu xanh tượng trưng cho phái mạnh!
Thằng Bê bỏ dao xuống hét lên vui mừng:
-Con trai!
Cả hai họ cùng hò reo:
-Ah! Con trai! Con trai! A baby boy! My congrats! Mes félicitations!
-Mẹ thằng Bê thắng lớn rồi!
Tiếp theo sau đó là tiếng nổ bốp bốp của những chai champagne chúc mừng thằng Bê sẽ làm cha, người làm cha đầu tiên trong đám bạn học cùng lớp của nó…
Tôi sẽ là… Bà nội người ta ư? Bà nội đó! Cái cảm giác này đến thật bất ngờ, thú vị và đằm thắm, len lỏi vào trong tim và từng tế bào nhỏ trong óc, chưa bao giờ tôi có thể nghĩ đến cái chức không thi mà được nhận lãnh này! Chức này còn lớn và quan trọng hơn cả chức giám đốc ngân hàng của tôi hồi xưa nữa kia! chức này là cả đời chứ không phải chỉ vài năm phù du khi còn trong độ tuổi lao động đâu đấy!
Tôi sẽ là người đầu tiên trong dòng họ có cháu, kiêu hãnh gì đâu ấy! tôi sẽ loan tin này cho tất cả cô chú, chị em trong nay mai thôi.
Hít một hơi thật sâu, tưởng tượng một thằng bé con kháu khỉnh tròn vo như con gấu giống thằng Bê chạy chung quanh nhà, nghịch ngợm và láu lỉnh, nửa vui vì có thằng cháu đích tôn, nửa buồn là từ đây tôi sẽ phải bận bịu với nó, khó có thể tự tung tự tác sung sướng đi chơi như hiện nay.
Tôi cảm động, đứng yên trong góc bếp, chụp từng người một trong máy của tôi, tôi muốn làm một album nhỏ sửa soạn cho sự ra đời của thằng cu Junior, nó sẽ là cháu đích tôn của cả hai thông gia chúng tôi, là sợi dây kết nối tình gia đình nội ngoại.
Chồng tôi giữ yên lặng từ nãy giờ mới lên tiếng nhỏ bên tai tôi:
-Ở Việt Nam làm ông bà nội phải chững chạc lắm rồi, bên đây sao lên chức ông bà nội mà mặt còn ham vui quá!
Thằng Bê biết mẹ đang suy nghĩ mông lung cho tương lai, nó nhè nhẹ cười cười đến đứng bên tôi thầm thì:
-Nhiều bà nội cũng còn… múa, ca hát và làm văn nghệ mà, mẹ cứ làm những gì mình thích nhé, đừng nghiêm túc quá sẽ mất vui!
Thằng Bê và con dâu Vân đưa mời tôi một ly rượu champagne nhỏ, chúng tôi cụng ly, cùng nhìn sâu trong ánh mắt của nhau, hiểu rằng tre già măng mọc, xã hội có tốt hay không cũng chính do sự xây dựng từ trong gia đình nhỏ của mình; những người trẻ của ngày hôm nay là sự trưởng thành của thế hệ tương lai.
Montreal, Jan’24
Ông Sóc Trăng lãnh 3.5 năm tù với cáo buộc ‘chống phá’
SÓC TRĂNG, Việt Nam (NV) – Bị cáo Danh Minh Quang, 37 tuổi, ở huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng, vừa bị kết án ba năm rưỡi tù với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”
Theo cáo trạng được trích dẫn trên báo Dân Việt hôm 8 Tháng Hai, ông Quang là chủ danh khoản Facebook “Minh Quang” bị quy kết chia sẻ 51 bài viết, hình ảnh “có tính chất tiêu cực, tuyên truyền xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, an toàn xã hội.”

Cụ thể, ông Quang bị cho là “lan truyền tin sai sự thật về công tác phòng, chống dịch COVID-19 và chính sách an sinh xã hội tại địa phương.”
Theo nhà chức trách, hành vi của ông này “vu khống, làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của chính quyền tỉnh Sóc Trăng,” thậm chí “gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.”
Báo Sóc Trăng cho biết thêm, ông Danh Minh Quang không phải là nhà hoạt động mà là tài xế lái xe thuê cho một công ty tư nhân.
Cứ một, hai tháng, các báo ở Việt Nam lại ghi nhận một trường hợp bị bắt hoặc đi tù với cáo buộc “chống phá,” dù trên thực tế, những người này chỉ lên tiếng về các vấn đề thời sự xã hội trên trang cá nhân.
Trong một vụ tương tự, báo An Giang hồi trung tuần Tháng Mười Hai cho biết, bị cáo Nguyễn Hoàng Nam, 42 tuổi, ở thành phố Châu Đốc, tỉnh An Giang, bị kết án tám năm tù vì “tuyên truyền, chống phá đảng, nhà nước.”
Giống như ông Danh Minh Quang, ông Nguyễn Hoàng Nam cũng bị khép tội vì chia sẻ bình luận về công tác phòng, chống dịch COVID-19 tại địa phương.

Theo cáo trạng, ông Nam chia sẻ các video clip “An Giang: Người dân bị hành hung khi phản đối ngăn sông cấm chợ,” “tỉnh An Giang tiếp tục ngăn sông cấm chợ”…
Công An Tỉnh An Giang quy kết ông Nam “nhiều lần phát ‘livestream’ châm biếm, xúc phạm chính quyền địa phương, thường xuyên quay phim, chụp hình cán bộ, chính quyền địa phương đi ngang qua nhà rồi đăng lên mạng xã hội để xúc phạm, lăng mạ.”
Báo An Giang viết thêm rằng hành vi của ông Nguyễn Hoàng Nam “xâm phạm đến sự vững mạnh của chính quyền nhân dân, gây tâm lý hoang mang, lo sợ, bất bình trong quần chúng nhân dân…”
Giống như hầu hết các bị cáo bị khép tội “chống phá,” bị cáo Nguyễn Hoàng Nam được cho là “cúi đầu nhận tội” khi bị đem ra xét xử. (N.H.K) [qd]
Trump khen Tối Cao Pháp Viện vụ phiếu bầu Colorado
Tết xuân thì…
Không ai là không cảm thấy xôn xao trong không khí rộn ràng ngày Tết. Con nít thì nghĩ tới cái ăn, quần áo mới, cùng những tràng pháo. Người lớn thì trăm người như một, vừa chạy lo sắm sửa vừa nhìn trước ngó sau xem còn thiếu gì, mặc dù họ đã trải qua rất nhiều cái Tết trong suốt cuộc đời.
Tết là dịp thử thách tính chu đáo của gia trưởng và tài nội trợ khéo léo của bà chủ gia đình. Cái ăn cái mặc một tay bà lo, từ khoanh bánh tét tới hũ củ kiệu, từ nồi măng kho tới bánh mứt đủ loại trên bàn thờ gia tiên. Dù trong nhà đã đầy ắp thì đối với bà dường như vẫn còn thiếu thứ gì đó quan trọng lắm mà nghĩ hoài không ra, thôi thì mặc kệ, tới đâu hay đó.
Giữa lưng chừng tuổi tác của người già và con nít là những chàng trai cô gái tới độ trưởng thành. Họ không lăng xăng như lũ trẻ, không nhìn trước ngó sau như vợ chồng gia trưởng nhưng với nhiều người trong họ thì Tết có một ý nghĩa khác: Háo hức tình yêu và… tìm người trong mộng.

Tìm ở đâu? Họ chưa chắc biết nhưng trong thâm tâm thì lờ mờ rằng trong ba ngày Tết, các cô thiếu nữ cũng như họ, chải chuốt đủ kiểu, cố làm sao để người con trai nào khi thấy mình cũng phải quay đầu nhìn một lần nữa… Tết thật sự là một mùa xuân, một nụ mai chớm nở trong hơi sương của ngày giao bôi giữa cũ và mới, giữa cái đã qua và điều sắp tới. Ý nghĩa của ngày Tết nếu diễn giải cho sát có lẽ không thể vài trang giấy, bởi nó ngàn trùng…, với vô vàn hạnh phúc, và hạnh phúc không thể nói bằng lời.
Thật ra không phải đợi đến “ba ngày Tết” con người mới thấy hạnh phúc. Những ngày giáp Tết chính ra mới là thời điểm của náo nức và nôn nao. Đó là những ngày mà đất trời len lỏi vào lòng người nhiều cảm giác rất lạ. Lúc đó, gió Bấc hay gió mùa Đông Bắc luôn mang theo không khí lạnh và ướt. Thời tiết thay đổi rõ rệt, nhiệt độ giảm, trời có mưa phùn, đôi khi sương mù…
Trong không khí bảng lảng chất thơ ấy, con người dễ buồn vui thất thường. Nhất là tuổi mới lớn, chớm học yêu, bỡ ngỡ tỏ tình. Có những chàng trai đạp xe lòng vòng khu nhà có người con gái mà chàng để ý. Cảnh vật và không khí chung quanh chộn rộn, làm lòng chàng trai trẻ lẫn cô thiếu nữ xuân đều như nở hoa. Chàng ngồi chăm chỉ chà bóng chiếc lư hương nhưng tâm trí để đâu đâu. Nàng chăm chú dọn dẹp khoảnh sân cho tới khi không còn một chiếc lá nhỏ nhoi nào còn sót nhưng lòng kín đầy những chiếc lá sầu vui nhung nhớ. Và hạnh phúc nào bằng được người yêu rụt rè tới “chúc Tết” mình và bố mẹ mình…

Hạnh phúc ấy không thể diễn tả. Nó như vị say ngọt của thứ rượu tình yêu chảy ngay xuống cổ khiến ngất ngây như thể bất tận. Vị hạnh phúc của nó nằm trọn vẹn trong tim, trong trí. Khi “người ấy” đến, mùa xuân không bao giờ có đêm đen và không khí luôn âm vang rộn ràng, từ âm thanh của đôi guốc mộc khe khẽ bước lên cầu thang ọp ẹp khi nàng thẹn thùng bước lên căn gác của chàng; hay tiếng xe đạp cọc cạch của chàng vừa dừng lại trước cánh cổng có dàn bông giấy nhà nàng, em ơi, mở cửa cho anh. Tâm trạng yêu đương ngày Tết rất khác ngày thường, bởi, trong cái lành lạnh của gió đông, trong làn mưa phùn lất phất, luôn là những hình ảnh thơ mộng…

Tết, luôn gõ cửa mọi nhà với những ca khúc Xuân, quyến rũ tất cả như kẹo mứt quyến rũ chiếc lưỡi hay mùi pháo quyến rũ khứu giác. Các ca khúc Xuân luôn ca tụng sự sum họp vui vầy. Nếu để ý sẽ thấy hiếm có ca khúc Xuân nói về tình yêu lứa đôi. Hầu như chỉ có một ca khúc nói về hạnh phúc tình nhân. Đó là bài Em đến thăm anh đêm ba mươi (nhạc: Vũ Thành An, thơ: Nguyễn Đình Toàn).
Chỉ bằng chiếc lá vàng thôi đã là bằng chứng cho một tình yêu đang bùng lên lên rực rỡ!
“Tay em lạnh để cho tình mình ấm / Môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm / Sao giao thừa xanh trong đôi mắt ngoan / Trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết?”
Nghe nhạc mà như nghe đôi chim non cùng nhau ríu rít. Hoa cỏ cũng vui lây. Ngoài trời cũng như trong lòng, với cái thăm thẳm đêm ba mươi, là hai trái tim cùng đập một nhịp lưu luyến, cho dù sự lưu luyến ấy không kéo dài vì cuộc đời vốn dĩ phân ly và phôi pha…
“Tháng ngày đã trôi qua / Tình đã phôi pha / Người khuất xa / Chỉ còn chút hương xưa… Rồi cũng phong ba / Rụng cùng mùa / Dòng sông đêm / Hồn đen sâu thao thức / Ngàn vì sao mọc hay lệ khóc nhau / Đá buồn chết theo sau / Ngày vực sâu / Rớt hoài xuống hư không / Cuộc tình đau”
Bài hát kết thúc bằng những ý niệm chia lìa nhưng dường như không ai thấy buồn. Có lẽ vì câu đầu tiên đã thôi miên mọi người, đã chi phối con tim của những người ao ước hạnh phúc trong thời khắc giao chuyển vũ trụ càn khôn… Người nghe không nhớ đến “tình đã phôi pha” mà chỉ muốn chạm vào “môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm”, bởi “Trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết?”…
Bị đòi nợ hơn $400, một ông ở Lâm Đồng giết cha ruột
LÂM ĐỒNG, Việt Nam (NV) – Cầm dao sang nhà con trai đòi nợ rồi xảy ra cãi vã với con dâu, một ông ở huyện Đạ Tẻh, tỉnh Lâm Đồng, đã bị nghịch tử lấy dao đâm chết.
Báo Pháp Luật TP.HCM hôm 8 Tháng Hai dẫn tin từ Công An Huyện Đạ Tẻh, tỉnh Lâm Đồng, cho biết đã bắt giữ nghi can Nông Văn Cảnh, 39 tuổi, ở thị trấn Đạ Tẻh, để điều tra về tội “giết người.”

Nạn nhân chính là ông Nông Văn Hiến, 64 tuổi, cha ruột của nghi can Cảnh, nhà ở cạnh nhau tại thị trấn Đạ Tẻh, huyện Đạ Tẻh.
Tin ban đầu cho biết ông Cảnh và vợ là bà Nguyễn Thị Mai H, 49 tuổi, có mượn của ông Hiến 10 triệu đồng ($409).
Gần đây, ông Hiến thường xuyên qua nhà con trai để đòi tiền. Tuy nhiên, vợ chồng ông Cảnh chưa có tiền trả. Từ đây, giữa ông Hiến và vợ chồng ông Cảnh thường xuyên xảy ra mâu thuẫn.
Đỉnh điểm, khoảng 3 giờ chiều 7 Tháng Hai, sau khi uống rượu, ông Hiến đã cầm dao qua nhà vợ chồng con trai nói chuyện nợ nần.
Đang trong cảnh túng thiếu vì vừa xây nhà, trong lúc lời qua tiếng lại, giữa ông Hiến và con dâu đã xảy ra xô xát. Trong lúc nóng giận, ông Hiến đã tát bà H.
Thấy vợ bị đánh, ông Nông Văn Cảnh lấy dao đâm nhiều nhát khiến ông Hiến bị thương nặng. Nạn nhân được người dân xung quanh đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng đã chết.
Tiếp nhận tin báo, Công An Huyện Đạ Tẻh đã đến phong tỏa hiện trường, điều tra nguyên nhân.

Thời gian gần đây tại Việt Nam thường xảy ra các vụ con giết cha mẹ hoặc người thân, do mâu thuẫn nhỏ trong gia đình.
Trước đó hôm 25 Tháng Mười Hai, 2023, theo báo Thanh Niên, Công An Tỉnh Lâm Đồng đã bắt giữ nghi can Nguyễn Đình Thi, 15 tuổi, học sinh lớp Mười tại một trường trung học phổ thông ở thành phố Bảo Lộc, để điều tra về tội “giết người.”
Nạn nhân là ông Nguyễn Mạnh Tâm, 53 tuổi, cha ruột của nghi can Nguyễn Đình Thi.
Tại cơ quan điều tra, Thi khai, hôm 22 Tháng Mười Hai, 2023, khi hai cha con lời qua tiếng lại, nghi can Thi đã cầm hung khí sát hại cha mình. Lo sợ sự việc bị phát hiện, nghi can Thi đốt thi thể cha, dùng băng keo quấn lại, gác trên la phông phía sau nhà tắm.
Đến khuya 24 Tháng Mười Hai, 2023, khi bà nội hỏi “cha đâu” thì nghi can Thi mới tự thú với bà là đã ra tay sát hại cha mình, rồi đến công an tự thú. (Tr.N) [qd]
Chưa kịp cướp tiệm vàng ở Fullerton, 3 nghi can bỏ chạy vì bị bảo vệ bắn
FULLERTON, California (NV) – Ba nghi can định cướp tiệm vàng ở Fullerton hôm Thứ Tư, 7 Tháng Hai, phải bỏ chạy vì bị nhân viên bảo vệ bắn, theo nhật báo The Orange County Register.
Ba người đeo mặt nạ, có lẽ mang súng ngắn, đi xe màu tối dừng trước tiệm vàng trong khu 1500 đường South Harbor khoảng trưa Thứ Tư.

Ba nghi can xuống xe, đi về phía tiệm nhưng chưa kịp vô trong thì bị nhân viên bảo vệ bắn, khiến họ tẩu thoát, theo điều tra ban đầu.
Cảnh sát tới hiện trường ngay sau 12 giờ trưa Thứ Tư và lục soát khu vực đó để tìm nghi can.
Tính tới cuối buổi sáng Thứ Năm, chưa ai bị bắt và không rõ có nghi can nào trúng đạn không, Trung Sĩ Ryan O’Neil của Sở Cảnh Sát Fullerton cho hay.
Không có ai khác bị thương trong vụ này. (Th.Long) [qd]
Bạc Liêu bắt giam bà ‘trùm’ bán hơn 100 phụ nữ sang Trung Quốc ‘làm vợ’
BẠC LIÊU, Việt Nam (NV) – Cơ Quan An Ninh Điều Tra Công An Tỉnh Bạc Liêu khởi tố, bắt giam bị can Danh Thị Mau, ở huyện Hòa Bình, tỉnh Bạc Liêu, để điều tra về tội “mua bán người.”
Báo Người Lao Động hôm 8 Tháng Hai cho biết bà Mau, 52 tuổi, bị cáo buộc đã cùng đồng phạm đưa hơn 100 phụ nữ Việt Nam xuất cảnh trái phép sang Trung Quốc lấy chồng, thu lợi bất chính tiền tỷ.

Theo tin ban đầu, từ năm 2013, bà Mau câu kết cùng một số người tìm kiếm những phụ nữ ở Việt Nam có hoàn cảnh khó khăn, ít học hoặc đã ly dị, muốn sang Trung Quốc lấy chồng để mong “đổi đời.”
Khi đạt được thỏa thuận, tùy vào độ tuổi và ngoại hình của từng người, gia đình những người phụ nữ “lấy chồng Trung Quốc” nêu trên sẽ được bà Mau chi cho từ 70 đến 150 triệu đồng ($2,865 tới $6,140), trong số tiền khoảng từ 300 đến 600 triệu đồng ($12,282 tới $24,564) mà những người đàn ông Trung Quốc mua vợ trả cho nhóm của bà Mau.
Tiếp đó, bà Mau đưa họ đến khu vực biên giới Việt-Trung để đồng phạm đưa lậu sang Trung Quốc.
Điều đáng nói là sau khi lấy chồng, một số phụ nữ bị chồng người Trung Quốc đánh đập, ngược đãi, muốn trở về Việt Nam, gia đình họ phải trả lại toàn bộ số tiền và các chi phí khác đã nhận của bà Mau trước đó.
Cơ quan điều tra xác định, từ năm 2013 đến khi bị bắt, bị can Danh Thị Mau cùng đồng phạm đã tổ chức cho hơn 100 phụ nữ xuất cảnh trái phép sang Trung Quốc, thu lợi bất chính chính hàng tỷ đồng.
Hiện Công An Tỉnh Bạc Liêu đang tiếp tục mở rộng điều tra.
Trước đây, hầu hết các đường dây bán phụ nữ Việt Nam sang Trung Quốc hoạt động mại dâm hoặc làm vợ đàn ông ở nông thôn thường nhắm vào các nạn nhân ở các tỉnh miền Bắc, song hiện nay đã lan rộng đến các tỉnh miền Tây.
Theo báo VNExpress hôm 8 Tháng Hai, 2023, hai nghi can Phạm Thị Tú và Lương Thị Hải đều lấy chồng ở Trung Quốc, bị Công An Tỉnh Bạc Liêu bắt giữ với cáo buộc “mua bán người.”

Đường dây của Tú và Hải bị vỡ lở khi một số nạn nhân bị chồng Trung Quốc ngược đãi, đánh đập nên phải nộp hơn 100 triệu đồng ($4,094) mỗi người để được “thoát thân.” Đến khi được trả về Việt Nam, các nạn nhân tố cáo hai nghi can.
Theo hồ sơ của công an, trong giai đoạn 2019-2021, đường dây do hai nghi can Tú và Hải cầm đầu đã lừa gần 30 phụ nữ ở các tỉnh Bình Dương, Bạc Liêu, Cà Mau… Mỗi phụ nữ chịu qua Trung Quốc thì gia đình họ nhận được từ 90 đến 100 triệu đồng ($3,684 tới $4,094). Ngay khi đặt chân lên đất Trung Quốc, họ sẽ bị nhóm này bán làm vợ với giá 300-400 triệu đồng ($12,711 tới $16,949) mỗi trường hợp.
Ngoài hai nghi can Tú và Hải, đường dây này còn có năm nghi can khác. (Tr.N) [qd]
Cán bộ ở Thái Bình hiếp dâm cháu gái 13 tuổi của vợ
THÁI BÌNH, Việt Nam (NV) – Các báo ở Việt Nam đưa tin về vụ một ông dượng hiếp dâm cháu gái vị thành niên của vợ ở tỉnh Thái Bình, nhưng giấu tên cơ quan nơi bị can công tác, cũng như hình ảnh của ông này.
Theo báo Dân Trí hôm 7 Tháng Hai, bị can Nguyễn Văn Đức, 36 tuổi, ở thành phố Thái Bình, tỉnh Thái Bình, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc hiếp dâm bé gái được viết tên tắt là N., 13 tuổi.

Bé N. gọi vợ của bị can Đức là dì ruột, mồ côi cha từ trong bụng mẹ.
Bản tin của Dân Trí cũng như một số báo khác, ghi chú rằng bị can Nguyễn Văn Đức là cán bộ công tác tại một “cơ quan bảo vệ pháp luật” ở tỉnh Thái Bình.
Khái niệm “cơ quan bảo vệ pháp luật” ở Việt Nam dành để chỉ tòa án, Viện Kiểm Sát, Cơ Quan Điều Tra, và Thanh Tra. Do vậy, không loại trừ bị can Đức là công an viên hoặc kiểm sát viên, thanh tra viên, giới chức tòa án.
Theo điều tra sơ bộ của Công An Tỉnh Thái Bình, hành vi hiếp dâm của bị can Đức “diễn ra trong thời gian dài,” nhưng chỉ bị vỡ lở vào hôm 1 Tháng Hai, khi bé N. cầu cứu cô giáo, trong lúc thấy người dượng đến đón ở cổng trường.
Bé gái sau đó cho biết, do hoàn cảnh gia đình khó khăn và phải đi làm xa nhà, mẹ bé N. thường xuyên gửi con gái ở nhà em gái ruột nhờ chăm sóc giùm.
Bị can Đức đã tận dụng cơ hội này để nhiều lần dâm ô và xâm hại tình dục bé gái ngay từ khi nạn nhân còn học lớp Năm và đến khi bé N. học lớp Bảy, bị can đã quan hệ tình dục với đứa cháu.

Thời gian gần đây, để dụ dỗ bé N., bị can Đức mua cho nạn nhân một cái điện thoại di động trị giá 2 triệu đồng ($81) và ra điều kiện rằng mỗi lần quan hệ tình dục sẽ cấn trừ 200,000 đồng ($8.1).
Hồ sơ của nhà chức trách ghi nhận, đến thời điểm sự việc bị vỡ lở, bị can Đức đã ba lần quan hệ tình dục với nạn nhân.
Bản tin cho biết thêm sau khi bị can Nguyễn Văn Đức bị bắt, giới chức Bảo Vệ, Chăm Sóc Trẻ Em và Bình Đẳng Giới, cùng Hội Phụ Nữ, đã liên lạc với gia đình để “thăm hỏi, động viên và tư vấn trợ giúp pháp lý” cho mẹ con bé N. (N.H.K) [qd]


























