Jill Biden mời một thai phụ bị Texas cấm phá thai khẩn cấp đến Quốc Hội
WASHINGTON, DC (NV) – Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden mời bà Kate Cox, thai phụ Texas bị Tối Cao Pháp Viện tiểu bang bác yêu cầu phá thai khẩn cấp, đến Quốc Hội nghe bài phát biểu Thông Điệp Liên Bang của Tổng Thống Joe Biden vào Tháng Ba, Tòa Bạch Ốc cho biết hôm Thứ Tư, 24 Tháng Hai, theo CBS News.
Bà Karine Jean-Pierre, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, cho biết tổng thống và đệ nhất phu nhân đã gọi điện thoại cho bà Cox hôm Chủ Nhật để hỏi chuyện, và đệ nhất phu nhân đã mời bà Cox đến Quốc Hội trong ngày ông Biden đọc diễn văn. Bà Cox đã nhận lời mời, phát ngôn viên Jean-Pierre nói.

“Bà Kate Cox, người bị buộc phải tới tòa để xin phép được chăm sóc y tế, trong hoàn cảnh bào thai không thể sống sót khiến nguy hiểm đến tính mạng. Ông bà Biden cám ơn bà Cox vì đã can đảm chia sẻ câu chuyện của mình và lên tiếng về tác động nguy hiểm của lệnh cấm phá thai cực đoan ở Texas,” phát ngôn viên Jean-Pierre nói.
Thai nhi của bà Cox mắc một tình trạng gọi là hội chứng Trisomy 18, có rủi ro bị sảy thai hoặc thai chết lưu rất cao và tỷ lệ sống sót thấp, theo đơn kiện của thai phụ nộp vào tuần trước tại Austin. Các bác sĩ cũng cho biết rằng việc gây chuyển dạ hoặc mang thai đủ tháng có thể gây nguy hiểm cho khả năng sinh con sau này của thai phụ.
Hội chứng Trisomy 18 là một rối loạn di truyền do bị thừa một nhiễm sắc thể số 18 trong bộ gene. Thông thường, mỗi em bé sẽ nhận được 23 nhiễm sắc thể từ trứng của mẹ và 23 nhiễm sắc thể từ tinh trùng của người cha – tổng cộng 46 nhiễm sắc thể. Trong trường hợp Trisomy 18, em bé có ba bản sao nhiễm sắc thể 18. Điều này khiến nhiều cơ quan của thai nhi phát triển một cách bất thường.
Hội chứng Trisomy 18 có tỷ lệ 1/2,500 trường hợp mang thai, các bác sĩ nói với tòa án trong bản báo cáo nộp hôm Thứ Hai. Theo bản báo cáo y khoa này, 70% thai nhi sau 12 tuần được chẩn đoán mắc bệnh này đều chết khi sinh ra.
Gia đình Cox được thông báo rằng đứa con của họ nhiều nhất sẽ sống được một tuần nếu bà sống sót sau quá trình mang thai và sinh nở, và bà Kate Cox cho biết bà lo sợ cho sức khỏe và sự an toàn của chính mình.
Lệnh cấm phá thai của Texas đưa ra những ngoại lệ hẹp khi tính mạng của người mẹ gặp nguy hiểm nhưng không phải do dị tật thai nhi.
Một chánh án tòa tiểu bang đã cho phép bà Cox, một người mẹ hai con ở Dallas, vào tuần trước nhưng phán quyết đó đã bị TCPV Texas, với các thẩm phán thuộc đảng Cộng Hòa, vô hiệu hóa.
Cuối cùng, bà Cox đi phá thai ở New Mexico.
Phía Dân Chủ coi việc phá thai là một chủ đề quan trọng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, đặc biệt khi cử tri ở các tiểu bang bảo thủ như Ohio và Kansas đã bỏ phiếu để bảo vệ quyền phá thai. (MPL) [qd]
30 chưa phải là Tết, Nikki Haley vẫn có thể ‘thắng’ Trump để đối đầu với Biden
Mùa Đông, nàng, một lối đi riêng
LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]
Lư Linh
Trang Độc Giả Viết hân hạnh giới thiệu một tuỳ bút của cô giáo Lư Linh, hiện đang sống ở Ả Rập Saudi kể về đời sống của một cô gái sinh trưởng trong một gia đình với những luật lệ khắc nghiệt dành cho phụ nữ.

Năm 2016, nơi tôi đến là KAUST (King Abdullah University of Science and Technology), một làng đại học mới xây ở Saudi. Được biết thành phố gần KAUST nhất là KEAC (King Abdullah Academic City); có vẻ được trang điểm rất đàng hoàng trên những bài báo mạng.
Nhưng, KAEC khi đó chắc đã đang trên lộ trình từ một nơi chứa đựng rất nhiều kỳ vọng của vua Abdullah bên bờ Đông Hồng Hải đến thành phố ma như bây giờ – nơi chỉ cách Jeddah sầm uất một mạch đường thẳng tắp dài một trăm ba mươi ki lô mét về hướng Bắc.
Và, đó cũng là lý do hoàn hảo nhất để nàng chọn KAEC làm nơi trú ngụ sau khi rời phố núi Taif.
Dọc theo bờ biển, KAEC vẫn hào sảng chia đều những cửa hiệu ngủ yên có mặt tiền ốp đá xà cừ rất đẹp, nhiều cái tên rất Tây còn phô những giấc mơ chìm nổi. Hàng chà là lớn tuổi, chồng chất tháng năm lên thân cây bạc trắng trổ ra những ổ bông óng ánh dọc suốt bãi bờ.
Tôi huyên thuyên giả dụ rằng nếu Tom Hanks tỉnh táo hơn trong bộ phim A Hologram for the King thì Hoa Kỳ đã không mất gói thầu xây KAEC về phía Tàu, giờ có lẽ nơi này đã mang một vận mệnh khác. Nàng vỗ vào vai tôi để dằn lại chuyện đùa lỏng lẻo, và thở ra cái cười nhẹ trông buồn rầu hơn lớp son tím lì trên đôi môi có khóe hướng xuống.

Thay vì theo lời sếp tham gia cuộc họp về những dự định học kỳ tới của trường học, chúng tôi cúp cua, luồng qua tiệm đồ ăn nhanh, cầm theo mấy cái pizza Ả Rập và hai phần đồ uống, lái một mạch từ sở làm ở KAUST qua KAEC. Ngày đó, nàng bảo, chuyện có nhiều phần hệ trọng.
Cái ghế đá giả gỗ hướng thẳng ra biển vừa đủ ấm cho một chiều vừa gió. Chúng tôi ổn định rất nhanh với mớ đồ ăn và bình shisha có chiếc cổ mạ vàng trầy trụa. Nàng mở gói giấy bạc, nhóm nhanh vài hòn than bằng cái bật lửa Butane mỏ dài, rồi đặt gọn lên miệng bình. Một tiếng chửi thề gọn nhỏ chợt vỡ giòn sau đôi môi. Chỉ vài phút làn khói đặc nồng hương đào đã phủ kín mái đầu đang đội chiếc turban được xếp li rất khéo.
“Nó gọi điện bảo chỉ cần biết chắc mình bỏ khăn tuột áo thì nó sẽ tiễn thẳng về địa ngục bằng viên đạn chì giá bảy đồng ria.”
Ngày đầu gặp, tôi vẫn nhớ, nàng đã mặc abaya và trùm niqab. Suốt cả buổi làm việc cùng nhau, dường như những lời nàng nói đều là phát ra từ đôi mắt to dài có mái hiên cong vút. Và, những vạt áo đen thi thoảng lại phả ra mùi xạ hương trắng êm đềm.
Trong phút chốc, những tấm hình nàng mặc váy hoa, đội turban hồng tím chụp cùng bọn tôi tại sở làm buộc phải trở thành tài liệu tối mật.
Nó, là Mohammed, đứa em trai cùng mẹ cùng cha với nàng.

Cha nàng thì đã chết. Sau hơi thở của ông, thánh Allah, ba người vợ và mười tám đứa con, cùng những tiệm bánh mì Ả Rập ở Taif vẫn hiện hữu bên triền núi Hijaz yên bình giữa miền Tây Ả Rập. Nhưng, người mẹ, những người anh em, Quran, lợi tức từ những tiệm bánh đã không thể giúp nàng tìm lại tình thương bao dung duy nhất.
Nàng đã rời phố núi sau ba năm chờ đợi Mohammed đủ mười tám tuổi. Nó là người trai duy nhất trong nhà đồng ý ký lên tờ giấy bảo hộ để nàng sang Hoa Kỳ du học. Trước năm 2019, phụ nữ ở Saudi đều cần phải được người nam trong gia đình ký giấy bảo hộ để xuất ngoại.
Cho đến giờ, nàng vẫn băn khoăn, không biết ai đã giúp mình, Chúa, cha nàng, hay Mohammed.
Khi tất cả sinh viên Hoa Kỳ nghỉ những tuần lễ mùa Đông, nàng về thăm mẹ. Lúc gặp lại, Mohammed và những người anh em đã thấy được một khởi sự nào đó, dù chỉ thông qua đôi mắt còn hở ra sau mớ vải đen trùm kín thân thể, nên nó đệ trình lên chính phủ thôi cho nàng xuất ngoại.
Trong nỗi thất vọng tột cùng, nàng bỏ Taif xuống căn nhà được thừa kế ở thành Jeddah. Ngôi nhà theo kiến trúc Moorish đã làm xao lãng tâm trí Mohammed. Ba ngày trước khi tấm vé khứ hồi hết hạn, nó đã đổi chữ ký với ngôi nhà. Nàng lại đi; hoàn thành chương trình thạc sĩ chuyên ngành tự kỷ với số điểm tuyệt đối.
Thế nhưng theo mẹ nàng, nàng chỉ cần gói ghém mình cẩn thận trong mớ vải đen, cầu nguyện đủ năm lần mỗi ngày, thành tâm đọc những câu kinh Quran, và phì vội vài đợt nước bọt lên người đứa trẻ, thói tự kỷ ám muội từ lũ quỷ sẽ quay về địa ngục. Bà đã giữ nàng ở nhà hơn năm năm sau khi nàng về lại Saudi.
Trượt sườn Hijaz về phía Biển Đỏ, đoàn người ở KAUST đã không có chung niềm tin đó với mẹ nàng. Người ta đọc hồ sơ tìm việc của nàng. Người ta phỏng vấn nàng qua mạng và qua gặp mặt. Người ta thương lượng trả một khoảng tiền nhất định hàng tháng để nàng tác nghiệp.

Đoàn người du mục đang trú ngụ ở KAUST cũng chẳng cần thấy một phụ nữ được gói ghém kỹ lưỡng và ngoan hiền trau chuốt những lời kinh. Họ cần người đủ điềm tĩnh biết cách sắp xếp một ngày cho những đứa con mang chứng tự kỷ của mình.
Và nàng lặng lẽ rời phố núi. Chúng tôi trở thành đồng đội, phục vụ ngôi trường trong làng đại học hội tụ hơn một trăm quốc tịch này.
Nhưng khi người vợ mà Mohammed cất giữ năm năm vùng thoát khỏi đời nó, nó lại chực nhớ đến người chị gái cùng cha cùng mẹ duy nhất của mình đang làm việc ở KAUST và còn thuê một căn hộ trong một thành phố gần đó.
Hậu duệ vua Abdullah trong những nỗ lực níu kéo những hơi thở hấp hối của KAEC đã quyết định dời hai trăm nhân sự của Saudia Airline về KAEC. Trong đoàn người đó có Mohammed.
Căn hộ mà nàng trú ngụ ở KAEC chỉ cách tòa nhà Saudia Airline vài chục bước chân. Thế nhưng, con đường quay lại với abaya và niqab của hơn 30 năm người ta trùm lên người nàng, nàng thấy gập ghềnh hơn những sườn núi Hijaz.

“Bà ấy vẫn nguyền rủa mình mỗi lần gọi điện. Dĩ nhiên, bà ấy luôn tin rằng mình sẽ chết vào địa ngục vì mình đã chẳng bao giờ còn cầu nguyện nữa. Mà bà ấy có biết đâu địa ngục và thiên đường cũng đã ở đây rồi.”
Rồi nàng ho sằng sặc sau một hơi shisha dài ngập khói.
“Và dù Mohammed có bắn chết mình vì mặc váy hoa và thôi che mặt, thì bà ấy cũng chỉ nói với toà án rằng mình thật sự đáng chết. Tội giết chị gái cũng chỉ đáng vài năm trong khám.”
Bấy giờ đây, gần biên giới Tây Bắc, sát giáp giao điểm Ai Cập, Isreal và Jordan, ngài MBS (Mohammed Bin Salman) tôn kính của vương quốc Saudi đang cho xây lên một thành phố tên NEOM với tham vọng lớn hơn gấp nhiều lần so với tham vọng mà bác ngài đặt vào KAEC ngày xưa. Đôi mắt nàng suy tư mơ màng khi nói về nơi đó. Nước trong bình shisha lại sôi lên sùng sục.
“Taif cách NEOM hơn 1,000 ki lô mét. Abeer, bạn mình nói, trường học ở đó đang rất cần giáo viên.”
Ngày đầu Đông, KAEC lặng lẽ trong bình yên sa mạc. Mặt trời trút một màu nắng êm đềm lên dải cát dài nền nã bên ngã rẽ đầy huyền hoặc của dòng Ấn Độ Dương. Những tàu chà là đổ bóng, gió khua từng lằn sáng tối lên lên chúng tôi, lên câu chuyện của nàng. Thi thoảng có những con chim rẽ cặm cụi tìm sò trong lớp cát mềm đầy sóng. Bàn tay còn dính bụi bánh của nàng mềm và ướt lạnh trong khói hương đào…
***
Sau mùa Đông năm đó, nàng đã không quay lại KAUST. Những dòng tin nhắn tôi gửi đi rơi vào một chiều im lặng. Chúng tôi không rõ nàng đã về Taif, đi NEOM, vẫn ở một nơi nào trong KAEC, hay đã tìm cho mình một con đường khác. Và, dù cho Mohammed có hoảng loạn về một bản thể bị đe doạ ngoài bối cảnh trói buộc tính nữ, tôi mãi mãi vẫn không tin rằng nó đã mua viên đạn chì nào với giá bảy đồng ria.
KAUST, 2023
Mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm – Thơ Bùi Văn Vương
Bùi Văn Vương
Mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm

Mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm
“bà tên Lành, phát gạo với dầu ăn
xin cái vé để chiều nay đi lãnh
nhà màu vàng cách ba bốn mươi căn”
mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm
con đi rồi mẹ dưới bếp ngó ra
mắt mờ khói tay sần hun nóng lửa
mẹ dặn thêm, nhớ hỏi kỹ phải nhà
mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm
đường khúc khuỷu sần sùi với dăm hòn
chân trần con đi mỏi mòn mấy đoạn
đá đau chân mà con vẫn chưa ngoan
mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm
mấy tán vàng, rặng xanh ngủ trong sương
con đi từ buổi sáng trời mờ mát
đến buổi trưa nắng lên dở đoạn đường
mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm
nhưng mẹ ơi làng mình ai tên Lành?
ngần ấy năm vậy mà con không biết
chỉ chữ từ, vần thơ viết là nhanh
mẹ sai con đi sang nhà hàng xóm
con không biết vẫn dò đường mon men
mẹ sai con đi ra đời tuổi lớn
để con vòng về hỏi lại mẹ nhen…
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)
Phạm Duy: Để cho cô con gái không buồn vì gió đông…
Trong một chuyến đi chơi xa với nhà thơ Lê Đạt và nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, bà Thụy Khuê, nhà lý luận phê bình văn học Việt Nam, định cư tại Pháp, kể lại: Trong xe, tôi để cassette nhạc kháng chiến của Phạm Duy, không nhớ rõ là khi nghe đến bài nào, Quê Nghèo, Bà Mẹ Gio Linh, hay Về Miền Trung, Lê Đạt buột miệng, phải yêu nước như ‘nó’ mới làm được nhạc như thế. Nguyễn Huy Thiệp, khi nghe Thái Thanh hát Bà Mẹ Gio Linh cũng bảo, nổi cả da gà.
Câu chuyện chỉ có như thế thôi nhưng khi đọc, tôi thấy thích lắm. Thích tới mức, tôi đọc đi đọc lại đến hàng chục lần có, đọc muốn thuộc luôn, đoạn văn, thuộc luôn từng từ, từng chữ.
Vì, nó hạp ý tôi mà. Nó hạp với cái bụng tôi. Nó hạp với nghĩ suy của tôi.
Yêu nước đến thế nào mới làm ra nhạc được như vậy, thì từ từ, thủng thẳng, mình sẽ bàn tới, mình sẽ nói tới. Nhưng các bạn biết không, nhạc Phạm Duy ấy mà, đúng là, nhiều ít, đã góp phần, khiến tôi cảm thấy rất yêu cha mẹ, yêu anh em của mình, yêu căn nhà, yêu con mèo, yêu cây mận, yêu chòm mây… trước khi tôi được học về các khái niệm, gia đình là gì, quê hương là gì, yêu thương là gì.
Nghĩa là, tôi cảm được, nhờ nghe nhạc Phạm Duy, nhờ nghe những giai điệu êm đềm, tha thiết, day dứt, nhớ nhung, đau thương, tưởng vọng ấy, mà đã khiến tôi, một cách rất tự nhiên, yêu tất cả những điều vừa nói ở trên, trước khi tôi đến trường, học những chữ cái đầu tiên của quốc ngữ, năm lên sáu tuổi.
Mỗi tối, chừng hai, ba tiếng trước khi đi ngủ và suốt những ngày nghỉ cuối tuần, nếu các anh tôi không phải học bài, ôn bài, là thể nào, ba tôi cũng mở nhạc Phạm Duy cho cả nhà nghe với các tiếng ca hàng đầu lúc bấy giờ mà ba tôi thích như Thái Thanh, Thanh Thúy, Lệ Thu, Giao Linh, Phương Dung… .
QUÊ NGHÈO
Tâm sự về bài Quê Nghèo, Phạm Duy nói: Huy chương nào chẳng có mặt trái? Có cái hùng của toàn quốc kháng chiến thì cũng có cái bi của người dân phải sống trong chiến tranh. Với những thanh niên ca, quân ca, dân ca kháng chiến, tôi đã nói đến vinh quang của chiến đấu. Bắt đầu từ chuyến đi Bình Trị Thiên vào năm một ngàn chín trăm bốn mươi tám, tôi dùng dân ca để nói lên khổ đau của nhân dân.
Ông nói tiếp: Tôi nhìn rõ hơn bộ mặt thật của chiến tranh. Tôi thấm được cái gọi là grandeurs et servitudes (hay misères) của cuộc đời. Tôi soạn những bài hát rất bi như bài Bao Giờ Anh Lấy Được Đồn Tây, nguyên văn: “Chiều qua, tôi đi qua vùng chiếm đóng. Không bóng trâu cày bên đồng. Vắng tiếng heo gà trên sân. Chiều qua, gánh nước cho Vệ Quốc Quân. Nghe tiếng o nghèo kể rằng. Quân thù về đây đốt làng. Bao giờ anh lấy được đồn tây hỡi anh…”
Về sau, khi vào sinh sống ở Sài Gòn, vì muốn phổ biến nó, nên tôi phải đổi thành Quê Nghèo.
Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói. Có những cánh đồng cát dài. Có lũy tre còm tả tơi. Ruộng khô có những ông già rách vai. Cuốc đất bên đàn trẻ gầy. Có người bừa theo trâu cày.

Nếu như Phạm Duy không viết nhạc mà chuyển sang làm thơ, tôi tin ông cũng vẫn sẽ là một người thành công trong lĩnh vực này. Với cái lối kể chuyện nhỏ nhẹ, chậm rãi, từ tốn, bắt đầu với những hình ảnh mà ai trong đời cũng mong có, để được thương về, để được nhớ về – làng tôi, làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói.
Lâu lắm rồi tôi mới nghe lại hai chữ “kinh kỳ”. Kinh kỳ là vùng đất chung quanh kinh đô của một quốc gia. Xưa, Huế cũng từng là kinh đô của triều nhà Nguyễn trong suốt một trăm bốn mươi ba năm mà.
Rồi ông kể tiếp, làng tôi có những cánh đồng cát dài, có lũy tre còm tả tơi. Chỗ này đây, chính chỗ này đây, đã làm tôi ngưỡng mộ vốn từ của Phạm Duy lắm lắm: lũy tre còm tả tơi.
Cái từ còm ấy mà, cũng lại lâu lắm rồi mới nghe, tưởng chỉ tả người như Chương Còm của Duyên Anh, nào dè đâu, trong nhạc của Phạm Duy, đến cái lũy tre mà nó cũng xuất hiện với bộ dạng còm – còm cõi. Tre là cái thứ dễ mọc, và um tùm. Thế mà, ở quê nghèo, thì cái thứ dễ của người ta, cũng trở thành, cái khó khăn, cái gieo neo, cái vất vả, của mình. Rồi thì hình ảnh ruộng khô, ông già áo rách vai, trẻ gầy. Tưởng trâu mới cày bừa, hóa ra, nghèo, trâu không đủ, thì người phải bừa cạnh trâu, chớ biết phải làm sao bây giờ!
Bình minh khi sương rơi mờ trên rẫy. Thấp thoáng bóng người bên ngòi. Tát nước với giọt mồ hôi. Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai. Hiu hắt tiếng bà mẹ cười. Vui vì nồi cơm ngô đầy.
Từ bình minh lên cho đến khi chiều về, người nông phu, một nắng hai sương, siêng năng, cần mẫn, không quản khó khăn, chỉ mong kiếm đủ cái ăn cho đàn con thơ ở nhà.
Ta sẽ lại bắt gặp tại đây, một tài tình khác của Phạm Duy, khi ông tả – chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai.
Hết từ để khen. Quả thực, tôi đã hết từ để khen ông Phạm Duy rồi. Thở thoi thóp thì thường nghe nhưng rơi thoi thóp là rơi làm sao, rơi như thế nào hả các bạn ơi.
Là rơi rất yếu. Là rơi rất nhẹ. Rơi mà tưởng chừng không rơi, là tan, là loang, loang mỏng, loang dần vào bóng tà huy, tan loãng vào không gian khiến tiếng cười của bà mẹ, dường cũng thêm hắt hiu, khi lo lắng, bữa cơm chiều, biết có no lòng cho sắp nhỏ, đương tuổi lớn, tuổi ăn.
Bao giờ cho lúa được mùa luôn, lúa ơi. Để cho cô con gái không buồn vì gió đông. Bao giờ cho lúa về đầy sân, lúa ơi. Để cho anh trai tráng được gần người gái quê.
Cứ thế, những câu hỏi mà khó ai có thể trả lời được, bao giờ lúa mới được mùa, bao giờ lúa mới đầy sân.
Người nông dân, họ thương lúa lắm, như người thành thị mình thương tiền vậy đó. Không có lúa, làm sao có cơm mà ăn. Không có lúa, làm sao mua được giống trồng cho mùa sau, lợp lại mái nhà, mua bầy gà, đàn heo về nuôi lớn, đặng bán làm lộ phí cho con đi học, cho gái lấy chồng, cho trai lấy vợ.
Phạm Duy chắc phải hiểu rõ lòng nông dân lắm, nên ông mới gọi “lúa ơi” ra chiều tha thiết đến thế. Lúa quý với người, lúa cần cho người, lúa là thức ăn, lúa là hơi thở.
Nghe cái câu – để cho cô con gái không buồn vì gió đông, thiệt là thương vậy đó. Không phải than thở, mà là tha thiết, nhỏ nhẹ, gắng nha, mùa gắng trúng nha, đừng thất bát, để cô gái còn kịp có đôi, trước khi gió đông lạnh lùng kéo về.
Không thì tội cho người con gái ấy lắm!
Làng tôi luôn luôn vươn vài đám khói. Những mái tranh buồn nhớ người. Xơ xác điêu tàn vì ai. Nửa đêm thanh vắng không một bóng trai. Có tiếng o nghèo thở dài. Vỗ về trẻ thơ bùi ngùi.
Gán cho sự vật có tính cách như người, phép tu từ ấy gọi là nhân cách hóa. Về mặt này, thì tôi phải xác nhận, Phạm Duy là trùm. Là tài lắm. Tài tình lắm.
Gán, không khó. Khó ở chỗ là gán phải cho hay, không chỉ hay mà còn phải lạ, không chỉ lạ mà còn phải độc, độc này không phải độc địa đâu, mà là độc đáo đó.
Chớ không phải sao. Những mái tranh buồn vì nhớ người. Mái tranh biết buồn, mái tranh biết nhớ người, tại sao không. Nhớ người vắt tranh, nhớ người lợp nó, nhớ người từng ra vào nhìn ngắm nó. Nhớ lâu ngày mà không gặp thì buồn chớ sao.
Giặc kéo qua làng, gây bao điêu tàn, xơ xác, vắng hoe. Vắng vì đâu. Vì đâu cảnh nhà thiếu vắng đàn ông? Thì họ ra trận hết rồi còn đâu. Và o xuất hiện. O không tròn, vì o cũng nhớ, vì o cũng buồn, nên o thở dài, o héo hắt, o lo âu.
Và, o nghèo. Ấn tượng lắm luôn, khi Phạm Duy đặt một dọc các từ: o, nghèo, thở dài, đứng cạnh nhau. Nó đè nặng lên người nghe khiến tức ngực, nghẹn ngào và lòng bất nhẫn, lại càng thêm!
Từ khi đau thương lan tràn sông núi. Quê cũ đã nghèo lắm rồi. Thêm đói thêm sầu mà thôi. Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi. Mơ thấy bên lề cuộc đời. Áo dài đùa trong tiếng cười.
Con người, ai lại chẳng mơ. Mơ ước cũng có mà ngủ mơ cũng có. Mơ nào cũng là mơ. Và những giấc mơ ấy, ước mơ ấy, người ta thường mơ cho mình, về mình.
Phạm Duy thì khác, và tôi rất tin vào sự khác ấy. Ông không mơ cho ông. Ông mơ cho bá tánh. Ông mơ cho thiên hạ. Ông mơ gì?
Ông mơ thấy trăm họ tốt tươi.
Các bạn biết không, người nghệ sĩ ấy mà, giả, giả dối, dễ biết lắm. Giả, chỉ nói được những lời khuôn sáo, chỉ nói được những lời bắt chước. Vì không là thật của mình, nên lời họ, viết ra, nói ra, không xúc cảm, không lay động, cũng không làm tim chúng ta run rẩy vì hạnh phúc, vì đớn đau, không làm cho tình cảm chúng ta, hoặc thăng hoa tột đỉnh, hoặc trầm khổ buồn thương!
Bao giờ em trở lại vườn dâu, hỡi em. Để cho anh bắc gỗ, xây nhịp cầu bước sang. Bao giờ cho nối lại tình thương, hỡi ai. Để em ra bến vắng, đón chàng người chiến binh.
Hạnh phúc chỉ sẽ ùa về, hiện diện, có mặt, khi nhịp cầu hai bờ vui được nối lại. Không còn chia tan, không còn ly biệt, không còn kẻ ở người đi. Em ra bến, đón anh – chiến binh – thắng trận, trở về!
***
Người ta gọi, Phạm Duy là đại thụ của nền Tân Nhạc Việt Nam. Tôi thấy đúng.
Không những thế, người ta còn gọi ông là nhà nghiên cứu âm nhạc tài hoa. Tôi thấy cũng đúng luôn. Rồi người ta đánh giá, ông là người nhạc sĩ giàu có nhứt khi sở hữu hơn hai ngàn tác phẩm, mà trong đó, rất nhiều tác phẩm đã trở thành bất hủ.
Tôi thấy không sai.
Và tôi cho rằng, việc ví Phạm Duy là một thiên tài, thiết nghĩ, không có gì là quá đáng, thậm chí, có thể ngợi ca nhiều hơn thế, cũng vẫn đặng – những thiên tài, mà trăm năm, chỉ có một, hiếm hai.
Ông không chỉ là người làm nhạc, viết nhạc, viết lên, viết ra, những giai điệu êm đềm, du dương, trìu mến, gợi tình thương yêu, gợi niềm nhung nhớ, mà ông còn là người bảo tồn, duy trì cũng như là làm mới cho tiếng Việt, cho ngôn ngữ Việt Nam.
Ông có công lao trong việc làm cho tiếng Việt trở nên hay hơn, đẹp hơn, bồi đắp cho tiếng Việt ngày càng thêm phong phú. Ông cũng có công lao, bằng tác phẩm của mình, bồi đắp thêm tình yêu giữa người với người, và giữa người với quê hương Việt Nam, Tổ Quốc Việt Nam.
Có tôn xưng ông như thế, hay nhiều hơn thế, cũng xứng đáng.
Xứng đáng với một người yêu nước – Phạm Duy!
Sài Gòn, 23.01.2024
3 trong dàn ‘tứ trụ’ đón Tổng Thống Đức, nhưng lại vắng Nguyễn Phú Trọng
3 trong dàn ‘tứ trụ’ đón Tổng Thống Đức, nhưng lại vắng Nguyễn Phú Trọng
Hà Nội sẽ kỷ luật huấn luyện viên ăn chặn tiền thưởng vận động viên
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Để xoa dịu công luận, Trung Tâm Huấn Luyện và Thi Đấu Thể Dục Thể Thao Hà Nội loan báo sẽ lập Hội Đồng Kỷ Luật để đưa ra án phạt với các huấn luyện viên bị tố ăn chặn tiền thưởng vận động viên Thể Dục Dụng Cụ đội tuyển Việt Nam.
Báo VTC News hôm 24 Tháng Giêng dẫn lời bà Trương Ngọc Lan, phó giám đốc Trung Tâm Huấn Luyện và Thi Đấu Thể Dục Thể Thao Hà Nội, xác nhận cho biết sẽ lập Hội Đồng Kỷ Luật để xử về các sai phạm của các huấn luyện viên ở môn Thể Dục Dụng Cụ.

“Sở Văn Hóa Thể Thao Hà Nội có buổi gặp huấn luyện viên Nguyễn Hà Thanh và Nguyễn Thùy Dương. Hà Thanh nhận sai sót khi nhận đơn nghỉ phép của vận động viên Phạm Như Phương nhưng không báo cáo Ban Huấn Luyện đội tuyển quốc gia. Còn Thùy Dương có nhận tiền quỹ của bạn Phương. Thùy Dương cho biết số tiền này nộp vào cho quỹ chung, phần nào thu sai thì bạn ấy sẽ bồi hoàn cho Như Phương,” bà Lan cho biết.
Bà Lan cho biết thêm huấn luyện viên Thùy Dương đã “nhận thức việc thu tiền là không đúng.”
“Huấn luyện viên [Thùy Dương] ban đầu suy nghĩ thành tích không chỉ đến từ công tập luyện của một mình vận động viên, mà còn cả công sức hỗ trợ của huấn luyện viên. Bạn ấy [Thùy Dương] báo cáo là bạn ấy hiểu theo hướng đơn giản như thế. Hai thầy trò tập với nhau thì mới có thành tích. Từ nhận thức đấy mới thỏa thuận cả vận động viên về việc thu tiền. Việc sai chúng tôi vẫn phải xử lý thôi, dù bạn ấy nhận thức đúng hay như thế nào,” bà Lan biện minh cho thuộc cấp.
Trước đó, hôm 16 Tháng Giêng, trả lời với truyền thông trong nước về việc bị gạch tên trong đội tuyển Việt Nam đợt tập trung đầu năm 2024, vận động viên Phạm Như Phương, 20 tuổi, thành viên chủ chốt của đội tuyển nữ Thể Dục Dụng Cụ Việt Nam, cho biết ngoài đơn xin rút khỏi đội tuyển, cô còn tố cáo việc phải trích nộp tiền (tiền phế) cho huấn luyện viên trực tiếp của mình là bà Nguyễn Thùy Dương ở Trung Tâm Huấn Luyện Thể Thao Quốc Gia Hà Nội, với mức 10% khi đoạt huy chương; từ 30% đến 50% tiền thưởng nóng và đóng quỹ nằm ngoài quy định hằng tháng.
Thế nhưng, nói với báo Thanh Niên hôm 16 Tháng Giêng, ông Bùi Trung Thiện, trưởng Bộ Môn Thể Dục Trung Tâm Huấn Luyện Thể Thao Quốc Gia Hà Nội, khẳng định “không bao giờ có sự việc như vậy.”

Trước sự việc của cô Như Phương, cuối năm ngoái thể thao Việt Nam cũng dính lùm xùm ăn chặn tiền cơm của đội tuyển Bóng Bàn Trẻ Quốc Gia (độ tuổi từ 13 đến 17).
Theo phản ảnh của nhiều vận động viên trong đội, các bữa ăn không tương xứng với số tiền bỏ ra, buộc họ phải mua bên ngoài hoặc nhờ gia đình gửi thêm đồ mới đủ sức tập luyện. Ngoài ra, nhiều người còn phải chuyển một phần tiền phụ cấp cho huấn luyện viên mà không rõ lý do.
Sau khi bị báo đài lên tiếng, Cục Thể Dục Thể Thao Việt Nam cho điều tra và sau đó bốn người liên quan bị kỷ luật khiển trách, trong đó có huấn luyện viên Bùi Xuân Hà được xác định là “có trách nhiệm lớn nhất” và bị cho thôi chức.
Sự việc của vận động viên Phạm Như Phương khiến công luận không giấu được sự ngỡ ngàng, phẫn nộ và mong cơ quan hữu trách điều tra, làm rõ ngọn ngành của vấn đề. (Tr.N) [qd]
Nhận hối lộ tại trụ sở, phó chánh án ở Vĩnh Long bị khai trừ đảng, bị bắt
VĨNH LONG, Việt Nam (NV) – Thẩm Phán Nguyễn Thị Tuyết Sương, phó chánh án Tòa Án Thị Xã Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long, bị khai trừ đảng, buộc thôi việc do bị bắt quả tang khi đang nhận hối lộ.
Báo Thanh Niên dẫn lời ông Huỳnh Hoàng Thành, phó giám đốc Sở Thông Tin và Truyền Thông Tỉnh Vĩnh Long, cho biết như trên tại cuộc họp giao ban báo chí quý 4-2023, hôm 24 Tháng Giêng.

Bà Sương, 52 tuổi, quê huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, cao học luật, thẩm phán sơ cấp của Tòa Án Thị Xã Bình Minh. Trước khi làm phó chánh án, bà Sương là thư ký của Tòa Án Huyện Tam Bình.
Theo báo Pháp Luật TP.HCM, Cơ Quan Điều Tra Viện Kiểm Sát Tối Cao đã bắt giữ Thẩm Phán Nguyễn Thị Tuyết Sương về tội “nhận hối lộ” ngay tại trụ sở làm việc, đồng thời khám xét nơi ở của bà này.
Tin cho biết, trong lúc thực hiện nhiệm vụ thụ lý giải quyết vụ án dân sự, bà Sương đã cố tình kéo dài thời hạn giải quyết, gây khó khăn cho đương sự, đòi nguyên đơn phải đưa 50 triệu đồng ($2,053) để “bồi dưỡng” cho Hội Đồng Xét Xử thì mới đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm.
Sáng 3 Tháng Mười, 2023, khi bà Sương đang nhận 40 triệu đồng ($1,642) của đương sự tại phòng làm việc thì bị cơ quan điều tra bắt quả tang.

Theo Thị Ủy Thị Xã Bình Minh, hành vi nhận hối lộ của bà Sương “đã làm mất uy tín của bản thân, ảnh hưởng tổ chức, cơ quan công tác, đồng thời vi phạm quy định của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng về những điều đảng viên không được làm nên phải thi hành kỷ luật như trên.”
Với các cáo buộc nêu trên cùng việc bị ra khỏi đảng, cho thấy bà Sương sắp được đưa ra tòa xét xử với bản án không nhẹ.
Hiện bà Sương đang bị tạm giữ ở trại tạm giam thuộc Quân Khu 9. (Tr.N) [qd]
Trung Quốc lại gạt nông dân Việt: Chuối đổ bỏ khắp nơi
Cứ gần đến cuối năm, là người ta lại thấy khẩu hiệu “giải cứu” lại xuất hiện khắp nơi trong nước. Có năm thì giải cứu chôm chôm, có năm thì giải cứu dưa hấu… Năm nay tình hình kinh tế quá đổi eo sèo cho nên mặt hàng chuối dù nằm trong diện “giải cứu” nhưng không còn ai đủ sức. Thảm cảnh chặt bỏ, đổ đống, hoặc đem cho không giữa đường diễn ra khắp nơi…
Nguyên nhân thì cũng muôn đời là Trung Quốc. Tiếng kêu than vì thất bại phá sản lỗ lã của nông dân Việt vẫn vang lên từ hàng chục năm nay, mà có vẻ giống như chính quyền Việt Nam vẫn âm thầm cho các thương lái Trung Quốc tự do đi vào các trang trại của nông dân hứa mua, rồi muốn bỏ thì bỏ, không ai bắt phạt hay kiểm tra ngăn chận.
“Nguyên nhân khiến giá chuối giảm là do thương lái Trung Quốc ngừng thu mua. Chắc lại là “chiêu” của các thương lái Trung Quốc nhằm đẩy giá chuối xuống thấp thôi”, một người trồng chuối ở Đồng Nai, giấu tên cho biết.
Được biết, vào đầu Tháng Ba, khi chuối bắt đầu chín, thương lái Trung Quốc đến thu mua trực tiếp tại vườn của người dân, thời điểm, giá chuối được đẩy lên cao nhất ở mức 17,000 – 18,000 đồng/kg trong hai ngày.
Sau đó, thương lái Trung Quốc đột nhiên ngừng thu mua, giá chuối từ đó rớt xuống còn 13,000 đồng/kg trong những ngày tiếp theo và đang có dấu hiệu tiếp tục giảm.

Lúc này, thương lái ở các tỉnh khác đến thu mua chuối, vẫn liên tục ép giá khiến người dân lo lắng. Nhiều người quyết định bán tống, bán tháo cả vườn chuối còn non vì sợ câu chuyện đại phá sản 2017 lặp lại.
Huyện Trảng Bom (tỉnh Đồng Nai) được xem là “thủ phủ” của cây chuối cấy mô. Tuy nhiên, vào năm 2017, người dân nơi đây rơi vào cảnh lao đao vì giá chuối rớt thê thảm, chỉ còn chưa đến 3,000 đồng/kg.
Năm nay, theo phản ánh của một số người trồng chuối tại đây, những ngày cuối Tháng Ba, giá chuối cũng đang có dấu hiệu xuống ngày càng thấp. Vì sợ câu chuyện năm ngoái sẽ lặp lại, người dân chấp nhận bán rẻ cả vườn chuối còn non.
Ông Trần Minh Tùng, thương lái thu mua chuối trên địa bàn huyện Trảng Bom nói: “Người dân không biết rõ các thương lái vùng khác làm ăn như thế nào. Nhiều trường hợp thương buôn Trung Quốc đến, chỉ nói bằng miệng rồi đặt cọc làm tin. Nhưng đến ngày thu hoạch nếu giá quá thấp thì họ không đến, người dân cũng phải chịu chứ biết kêu ai”.
Anh Nguyễn Văn Lộc, có nhiều năm kinh nghiệm trong việc thu mua chuối, cho biết, giá chuối thời điểm này chỉ bằng một nửa so với năm trước. Bởi trước đây, vào vụ thì nguồn hàng XK sang Trung Quốc, nay không xuất được mà chỉ cung ứng cho thị trường Campuchia và nhu cầu trong nước, nên mức độ có hạn.
Nhưng không có bài báo nào hay ngôn luận nào của Nhà nước đặt ra về chuyện phải kiểm soát lại những nguồn thương buôn như vậy từ Trung Quốc, vốn vẫn hay làm kiệt quệ các trang trại và ngành đầu tư trồng trọt của người Việt. Nông Dân chỉ biết thở dài với nhau và đành đợi một ngày mới trong đời ít khó khăn hơn.
Bệnh Khô Miệng
Bệnh Khô Miệng
Khi bị khô miệng, điều quan trọng nhất là phải xác định nguyên nhân. Có nhiều nguyên nhân gây ra khô miệng. Nếu là các nguyên nhân thông thường thì không hẵn là một vấn đề nghiêm trọng, và có thể chăm sóc tại nhà. Nhưng nếu khô miệng xuất phát từ những bệnh lý mãn tính khác, thì cần được điều trị kịp thời. Một điều quan trọng tiếp theo là phải chăm sóc răng miệng thật tốt để tránh sâu răng do khô miệng.
Ông ở Trà Vinh giết vợ cũ rồi tự sát bất thành
TRÀ VINH, Việt Nam (NV) – Nghi can Nguyễn Minh Phong, 43 tuổi, ở huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, đang được chữa trị tại bệnh viện dưới sự canh gác của công an do bị cáo buộc giết vợ rồi tự sát.
Theo báo Thanh Niên hôm 24 Tháng Giêng, vợ chồng nghi can Phong ly hôn hôm 29 Tháng Mười Hai năm ngoái.

Sau đó, bà NVP, 43 tuổi, vợ cũ của ông Phong, thuê phòng trọ tại cùng địa phương ở riêng.
Vào trưa 23 Tháng Giêng, sau khi đi học về, em NHP, 17 tuổi, con trai của nghi can và nạn nhân, đến phòng trọ của mẹ nhưng thấy đóng cửa.
Em ghé nhà cha ruột thì thấy nhà khóa cửa.
Nhận thấy có mùi thuốc trừ sâu trong nhà, nghi có chuyện chẳng lành, em P. nhờ hàng xóm qua cạy cửa thì phát giác cha mẹ nằm trong tình trạng trần truồng, có nhiều vết thương trên người.
Bà NVP được xác định thiệt mạng, trong lúc nghi can Phong bị thương nặng do hai vết thương ở vùng cổ và bụng.
Tại hiện trường có một con dao dính máu.
Kết quả giảo nghiệm tử thi xác nhận bà NVP chết do thủng phổi, thủng tim, mất máu cấp và suy hô hấp cấp.
Nghi can Phong được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Đa Khoa tỉnh Trà Vinh và bị công an canh gác.
Đây là vụ giết vợ thứ nhì tại các tỉnh miền Tây xảy ra trong vòng một tuần.
Trước đó, báo Thanh Niên hôm 18 Tháng Giêng cho hay nghi can Nguyễn Văn Cường, 50 tuổi, ở huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long, bị bắt với cáo buộc giết vợ.
Theo điều tra sơ bộ của Công An Huyện Long Hồ, sau khi hai vợ chồng xảy ra cự cãi, nghi can Cường dùng dao cắt cổ vợ khiến bà này thiệt mạng ngay tại nhà.
Sau khi gây án, nghi can Cường bỏ trốn khỏi hiện trường.
Đêm cùng ngày, nghi can Nguyễn Văn Cường bị bắt giữ trong tình trạng không tỉnh táo.

Hồi giữa Tháng Mười Hai năm ngoái, báo Trà Vinh cho biết, bị cáo Kim Sa Pha, 47 tuổi, ở huyện Châu Thành, bị kết án 17 năm tù vì giết vợ.
Theo cáo trạng, bị cáo Pha nghiện rượu, không lo làm ăn và hay ghen vô cớ nên thường xuyên bị anh vợ la rầy.
Ngày 1 Tháng Mười, 2022, bị cáo Pha thấy vợ nằm võng trước nhà, tiến đến dùng tay bóp cổ bà này. Nạn nhân giãy giụa, kêu cứu, rồi té xuống mé mương nước gần đó, rồi bị chồng đè cổ khiến bị ngạt nước chết ngay tại chỗ.
Sau khi sát hại vợ, bị cáo Pha còn định đánh anh vợ trước khi bị bắt tại hiện trường. (N.H.K)


















