Đài Loan muốn ‘mượn tay’ Tòa hình sự quốc tế ‘xử’ Tập Cận Bình
Một nhà hàng Nam Hàn ở Sài Gòn có 180 nữ tiếp viên bán dâm
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một nhà hàng ở phường Nguyễn Thái Bình, quận 1, do nhóm người Nam Hàn điều hành, luôn có cả trăm tiếp viên nữ sẵn sàng chiều khách “tới bến.”
Báo Người Lao Động cho hay hôm 1 Tháng Giêng, Công An Thành Phố Sài Gòn đã ra lệnh bắt khẩn cấp các nghi can Hwang Chang Nam (42 tuổi, quốc tịch Nam Hàn, chủ nhà hàng JOY), Jung Jong Pil, (người Nam Hàn, tổng quản lý nhà hàng JOY) cùng Cao Phương, Nguyễn Hồng Nhung và Trần Tiến Trung, về cáo buộc tội “môi giới mại dâm.”

Trước đó, qua điều tra công an phát hiện nhà hàng JOY ở đường Nguyễn Thái Bình, phường Nguyễn Thái Bình, quận 1, hoạt động từ Tháng Bảy, 2023 do ông Hwang Chang Nam trực tiếp điều hành có 30 phòng karaoke không có giấy phép.
Nơi này có 180 nữ tiếp viên, 20 nhân viên phục vụ, đặc biệt chỉ nhận phục vụ khách ngoại quốc và sẵn sàng “chiều tới bến” khi khách có nhu cầu.
Khi kiểm tra, công an bắt giữ ba nữ tiếp viên được quản lý nhà hàng điều đi bán dâm với khách tại các khách sạn, chung cư như AKOYA trên đường Lý Tự Trọng, phường Bến Thành; chung cư Sunrise Cityview trên đường Nguyễn Hữu Thọ, phường Tân Hưng, quận 7…
Báo Pháp Luật TP.HCM cho hay tại cơ quan điều tra, các nghi can khai nhằm “tránh” lực lượng hữu trách đến kiểm tra, nhà hàng JOY trang bị hệ thống báo động (bộ đàm, đèn báo sáng, tự động tắt âm thanh…). Phía trước cổng luôn có từ 3-5 bảo vệ và luôn được khép hoặc đóng lại, canh phòng nghiêm ngặt.
Khi khách đến, nhà hàng sẽ quảng cáo, chào mời các hoạt động hấp dẫn như múa sexy, sẵn sàng cho các tiếp viên nữ “đi tới bến” cùng nhiều dịch vụ hấp dẫn như có xe sang đưa đón tận nơi, sẽ được các cô gái trẻ “chiều chuộng” với giá hợp lý, không bị công an kiểm tra…
Khi khách đồng ý mua dâm thì ông Jung Jong Pil, các “madam” Cao Phương, Nguyễn Hồng Nhung, Trần Tấn Trung sẽ trực tiếp đưa nữ tiếp viên lên ngồi bàn phục vụ và sẵn sàng đi bán dâm với giá 3.8 triệu đồng ($156)/lượt.
Bằng việc tổ chức các hoạt động trên, chủ và quản lý nhà hàng JOY được nhiều người biết đến. Giới ăn chơi Nam Hàn đồn thổi nhà hàng JOY là thiên đường, khách Nam Hàn nào đến Việt Nam cũng phải đến trải nghiệm, thỏa mãn và chiêm ngưỡng. Nhờ vậy mà nhóm này thu lợi từ hoạt động mại dâm khoảng 20 tỷ đồng ($824,063).
Sau khi bị phát hiện, các nghi can Hwang Chang Nam, Cao Phương, Hồng Nhung bỏ trốn qua nhiều tỉnh thành như Đồng Nai, An Giang, Cần Thơ, Đồng Tháp… nhưng bị công an truy bắt.
Liên quan đến nhà hàng có hoạt động mại dâm, báo Tuổi Trẻ cho hay trước đó công an cũng đã phát hiện hai nhà hàng Ruby và Thảo Vy ở đường Lê Văn Qưới, phường Bình Trị Đông A, quận Bình Tân, kinh doanh ăn uống, karaoke không có giấy phép, ẩn sau đó là hoạt động môi giới mại dâm.

Tại hai nhà hàng trên luôn có 100-150 tiếp viên nữ khỏa thân nhảy sexy kéo khách và tăng doanh thu cho nhà hàng dưới sự điều hành của các “má mì,” tổng quản lý nhà hàng.
Họ đã tiếp hàng trăm lượt khách đến ăn uống và mua dâm. Giá cả mua bán dâm từ 3 triệu đồng ($123)/lần và 6 triệu đồng ($246)/đêm.
Trong một vụ tương tựm ngày 31-12, công an thành phố Sài Gòn đã bắt giữ Hồ Thị Hạnh (22 tuổi) và Đậu Thị Liên (22 tuổi) về hành vi môi giới mại dâm.
Công an cho hay, băng nhóm hoạt động môi giới mại dâm trên mạng, nhóm người được giới thiệu là người mẫu ảnh nổi tiếng, sinh viên và diễn viên điện ảnh, hoa khôi, hot girl… Trong đó xác định Hồ Thị Hạnh điều hành đường dây.
Hạnh và Liên kết nối với các cô gái là diễn viên, hoa hậu, người mẫu ảnh… để môi giới mại dâm với giá từ 14-50 triệu đồng (khoảng $600-$2,000). (Tr.N) [kn]
Nhật Bản động đất 7.6, nguy cơ sóng thần Ngày Đầu Năm Mới 2024
TOKYO, Nhật Bản (NV) – Nhật Bản dỡ bỏ báo động sóng thần mức độ cao nhất được đưa ra sau hàng loạt cơn địa chấn dữ dội hôm Thứ Hai, 1 Tháng Giêng, nhưng yêu cầu người dân ở các vùng ven biển khoan hãy trở về nhà vì những đợt sóng chết chóc vẫn có thể ập tới.
Các đợt rung chuyển, trong đó cơn địa chấn lớn nhất có cường độ 7.6 độ Richter, gây hỏa hoạn và đánh sập các tòa nhà ở bờ biển phía Tây hòn đảo chính Honshu thuộc Nhật Bản. Chưa rõ có bao nhiêu người có thể đã thiệt mạng hoặc bị thương.
Cơ Quan Khí Tượng Nhật Bản JMA ghi nhận hơn chục trận động đất ở Biển Nhật Bản ngoài khơi Ishikawa và các quận lân cận ngay sau 4 giờ chiều.

Ít nhất sáu căn nhà bị sụp đổ do địa chấn, nhiều người kẹt cứng bên trong, phát ngôn viên chính phủ Yoshimasa Hayashi cho hay. Một trận hỏa hoạn bùng lên ở thành phố Wajima, tỉnh Ishikawa và hơn 30,000 gia đình bị cúp điện, ông nói.
Cơ quan JMA từ đầu ban bố cảnh cáo đại hồng thủy cho Ishikawa và các cảnh cáo hoặc khuyến cáo sóng thần nhẹ hơn cho phần còn lại của bờ biển phía Tây đảo Honshu, cũng như Cực Bắc của các đảo chính, Hokkaido.
Cảnh cáo giảm xuống thành sóng thần thông thường vài giờ sau đó, nghĩa là mực nước vẫn có thể cao tới 3 meter (10 foot). JMA cho biết các đợt dư chấn cũng có thể tấn công khu vực tương tự trong vài ngày tới.
Đài truyền hình Nhật Bản NHK TV ban đầu cảnh cáo mực nước có thể cao tới 5 meter (16.5 foot).
NHK cho biết sóng thần có thể tiếp tục tái diễn và cảnh cáo tiếp tục được phát đi nhiều giờ sau cảnh cáo ban đầu. Một số dư chấn cũng làm rung chuyển khu vực.
Phát ngôn viên Hayashi nhấn mạnh điều quan trọng là cư dân ở các vùng ven biển phải thoát khỏi cơn đại hồng thủy sắp ập tới.
Hayashi cho biết chưa có số liệu nào về thương vong hoặc người bị thương do cơn địa chấn, đồng thời cho biết tình thế vẫn chưa rõ ràng. Ông cho biết quân đội Nhật Bản đang cấp tốc nỗ lực cứu hộ.
Đoạn phim từ truyền thông Nhật Bản cho thấy người dân chạy qua đường và khói đỏ vụt lên từ đám cháy ở một khu dân cư. Nhiều tấm hình cho thấy một đám đông, trong đó có một phụ nữ cõng em bé trên lưng, đứng bên cạnh những vết nứt lớn xé toạc mặt đường.
Các chuyến tàu cao tốc trong khu vực bị đình hoãn, mặc dù một số loại hình dịch vụ được mở trở lại vào buổi tối. Nhiều đoạn đường cao tốc cũng bị phong tỏa và đường ống nước bị bể, theo NHK. Một số dịch vụ điện thoại di động trong khu vực không hoạt động.
Cơ Quan Khí Tượng cho biết trong một cuộc họp báo phát sóng toàn quốc rằng nhiều cơn địa chấn mạnh hơn có thể bùng nổ trong khu vực trong tuần tới, đặc biệt là trong hai hoặc ba ngày tiếp theo.
Cảnh cáo sóng thần cũng được báo động tại nhiều khu vực ở Bắc Hàn và Nga.
Chính phủ Nhật Bản thiết lập trung tâm khẩn cấp đặc biệt để thu thập tin tức về động đất và sóng thần và nhanh chóng loan báo cho người dân bảo đảm an toàn, Thủ Tướng Nhật Bản Fumio Kishida nói với các phóng viên.
Nhật Bản là quốc đảo thường xuyên có địa chấn. Hồi Tháng Ba 2011, một cơn động đất và đại hồng thủy gây ra hiện tượng tan chảy tại một nhà máy nguyên tử. Cảnh cáo mới nhất là lần đầu tiên kể từ thảm họa năm 2011 cảnh cáo sóng thần ở cấp độ này được ban bố.
Phát ngôn nhân chính phủ Hayashi nói với các phóng viên rằng các nhà máy nguyên tử ở khu vực bị ảnh hưởng không ghi nhận bất kỳ dấu hiệu bất thường hôm Thứ Hai. Các cơ quan quản lý nguyên tử cho biết không phát giác mức độ phóng xạ gia tăng nào ở các trạm giám sát trong khu vực. (TTHN)
“Chủ Nhật Tươi Hồng” của Sài Gòn xưa
Có nhiều bài hát gắn liền với Sài Gòn trước Tháng Tư 1975. Trong số đó, bản nhạc ngoại quốc mang tên “Beautiful Sunday” hay phiên bản tiếng Việt là “Chủ Nhật Tươi Hồng” khiến cho khán thính giả dễ dàng hồi tưởng lại nếp sống vui tươi của Sài Gòn thời Việt Nam Cộng Hòa.
Sài Gòn hay “Hòn Ngọc Viễn Đông” là xứ sở của những cơn mưa. Vào thời ấy, hôm nào trời đẹp mà lại rơi vào Chủ Nhật thì vui hết sảy. Đó là niềm hạnh phúc của biết bao nhiêu người Sài Gòn xưa, bởi vậy khi nguyên bản “Beautiful Sunday” ra đời tại Hoa Kỳ thì tức thời lan đến Sài Gòn và trở thành bản nhạc yêu thích của người dân hồi những năm đầu thập niên 70.
“Beautiful Sunday” có giai điệu sôi động, lời ca trong sáng, là nguồn năng lượng tích cực, khởi đầu ngày mới cho người Sài Gòn xưa có những bước chân nhẹ nhàng như chim sơn ca dạo phố trong bầu không khí trong lành, đặc biệt là vào ngày Chủ Nhật, dưới ánh nắng ấm áp bao trùm những con đường rợp bóng cây xanh thời đó.
Nguyên bản “Beautiful Sunday” là nhạc phẩm của ca sĩ Daniel Boone và ca sĩ kiêm nhạc sĩ và diễn viên Rod McQueen (tên thật là David Balfe) cùng sáng tác. Daniel Boone trình bày bản nhạc này trong album “Beautiful Sunday” và phát hành hồi năm 1972.
Cho đến năm 1996, Daniel Boone trình diễn live lại “Beautiful Sunday” mà vẫn thu hút rất nhiều khán thính giả trong show diễn của ông.

“Beautiful Sunday” mang giai điệu pha trộn thể loại nhạc Pop Rock, Bubblegum Pop (Pop sôi động), và Folk (nhạc dân gian) để bày tỏ niềm hoan hỷ đón chào ngày Chủ Nhật cùng những người thân yêu:
Sáng sớm Chủ Nhật, tỉnh dậy khi nghe tiếng hót chim sơn ca,
Anh dự định bách bộ ra công viên hưởng không khí trong lành,
Vì hôm nay trời đẹp quá.
Thể nào em cũng đang trông chờ anh ở công viên xanh,
Và khi em gặp anh thì thể nào em cũng chào anh,
Chào anh, hôm nay trời đẹp quá.
Chủ Nhật trong lành,
Một ngày thắm tươi dành cho anh,
Khi em nói là em yêu anh,
Đất trời đã trở nên thắm tươi rồi.
Chim ca vang, và em đang ở cạnh anh,
Tụi mình lấy xe hơi dạo chơi đi,
Trời đẹp quá mà.
Tụi mình sẽ lái xe rượt theo mặt trời,
Để cho ngày Chủ Nhật còn hoài,
Một ngày đẹp trời,
Chủ Nhật trong lành.

Chẳng phải chỉ có người Sài Gòn một thời say mê bản nhạc này mà “Beautiful Sunday” đã thịnh hành trên khắp thế giới và đứng vị trí thứ #1 trong các bảng xếp hạng âm nhạc tại nhiều quốc gia như: Đức, Mễ Tây Cơ, Tân Tây Lan, Na Uy, Nam Phi, và Nhựt Bổn.
Còn ở Anh, người ta thường mở bản nhạc này để nhảy điệu Slosh. Đây là điệu nhảy truyền thống mang tính cộng đồng với các động tác cơ bản là bước đều sang trái, đá chân phải sang trái, bước đều sang phải, đá chân trái sang phải, đồng thời lúc la lúc lắc tay, dòm rất vui mắt.
“Beautiful Sunday” còn được nhiều khán thính giả biết đến qua các bản cover của: Nam ca sĩ Jack Reno (1973), song ca Kikki Danielsson và Roosarna (1996), ban nhạc NRBQ (2002), nhóm nhạc công The Ventures, ban nhạc Poyushchiye Gitary (1975) với phiên bản tiếng Nga, Seiji Tanaka với phiên bản tiếng Nhựt (1976).
Tại miền Nam Việt Nam có phiên bản tiếng Việt mang tựa “Chủ Nhật Tươi Hồng” của nhạc sĩ Phạm Duy. Thời ấy, “Chủ Nhật Tươi Hồng” được song ca Minh Phúc – Minh Xuân trình bày. Khi viết lời Việt cho nguyên bản “Beautiful Sunday”, Phạm Duy vẫn giữ nguyên ý nghĩa của bài hát trong phiên bản “Chủ Nhật Tươi Hồng” song song lời nhạc tràn đầy hồn thơ, pha lẫn một chút hóm hỉnh ở câu cuối cùng, như tính cách yêu đời yêu người của Phạm Duy:
Sớm mai tươi hồng, một ngày tươi đẹp,
Mình tới công viên cùng một miền ấm êm.
Ngày vui mừng, ôi Chủ Nhật tươi nắng hồng!
Có em trong vườn, vườn hoa thắm tươi.
Và đến bên em rồi, thì em nói ngay,
Thật tươi lành, ôi Chủ Nhật đôi lứa mình!
Ha ha ha! Thấy không ngày Chủ Nhật?
Ngày hôm nay, ta vui chơi trong ngày tươi đẹp.
Rồi em nói, nói, nói, nói yêu người, yêu mình.
Ố ô ô ồ thật ngon lành, ôi Chủ Nhật trong ái tình!
Sẵn xe đây rồi, cùng nhau phóng chơi.
Ngồi ép bên nhau cười, cười trong gió vui.
Thật tưng bừng, ôi Chủ Nhật trên phố phường!
Sớm mai tươi cười, một ngày đông người,
Vạt nắng soi trên đời, và soi lứa đôi.
Ngày kéo dài, ôi Chủ Nhật trên cõi đời!
Ha ha ha! Thấy không ngày Chủ Nhật?
Ngày hôm nay, ta vui chơi trong ngày tươi đẹp.
Rồi em nói, nói, nói, nói yêu người, yêu mình.
Ố ô ô ồ thật ngon lành, ôi Chủ Nhật trong ái tình!

Phiên bản tiếng Việt “Chủ Nhật Tươi Hồng” cùng nguyên bản “Beautiful Sunday” đã từng hòa vào đời sống con người Sài Gòn xưa trong bầu không khí nhộn nhịp không khói bụi, không nóng bức, và nhất là không có nhiều nỗi lo mưu sinh oằn trên lưng của những người lang thang chào bán từng tờ vé số.
Với cuộc sống ôn hòa như vậy, một ngày Chủ Nhật tươi hồng không chỉ dành cho đôi lứa đang yêu mà còn dành cho tất cả mọi người dân Sài Gòn thời bấy giờ.
Trung tâm ASIA đã chọn lọc nguyên bản “Beautiful Sunday” trong chương trình ca nhạc ASIA 18 để giúp khán giả có dịp hồi tưởng lại một Sài Gòn từng tươi vui như thế nào, với sự trình diễn của ca sĩ Trish Thùy Trang và màn múa minh họa “giựt bứt gân”, xen lẫn hoạt cảnh sinh động tái dựng cảnh đường sá Sài Gòn xưa.
Không chỉ thưởng thức “Sài Gòn xưa” qua những bản nhạc, những năm gần đây, dân Sài Gòn hiện tại vẫn thường chia sẻ cho nhau xem những tấm ảnh đẹp về đường phố Sài Gòn trước Tháng Tư 1975 với vẻ tiếc nuối khi so sánh cùng một khung cảnh trong hiện tại.
Người Sài Gòn xưa khi dạo phố luôn lịch lãm với trang phục âu (nam) hoặc áo dài, mini jupe (nữ), khuôn mặt tươi vui, thảnh thơi; đường phố thanh bình, nhiều xe hơi, xe vespa di chuyển dưới những tàng cây xanh tỏa bóng mát.
Nữ giới Sài Gòn xưa đâu có ai bó rọ người trong chiếc áo khoác nặng nề phủ kín từ đầu đến chân, chẳng còn thấy hình dáng cơ thể ở đâu như bây giờ? Còn khuôn mặt thì bây giờ có mấy ai cả gan phơi mặt trần ra đường, mà cả nam lẫn nữ đều che kín khẩu trang hoặc choàng khăn, vì khói, vì bụi và cả vì nắng! Ra đường giờ chả ai nhận ra ai, cũng chả còn nhận ra người quen để chào nhau.
Điều đáng buồn nhất là dù không có chiến tranh, nhưng giờ dạo phố ở Sài Gòn ai cũng có tâm trạng lo lắng: Bị rối loạn vì tiếng còi xe ồn ào khắp nơi; bị kẹt xe hoặc xe tông; bị cướp giật; bị thanh niên phê ma túy đá gây sự và hành hung…
Sau Tháng Tư 1975, Sài Gòn đã bị đổi thành cái tên xa lạ. Tuy vậy, trong tâm trí của người dân nơi đây, đặc biệt là những con người yêu mến vùng đất này, yêu mến lối sống trước cột mốc thời gian này – vẫn thường gọi thành phố mình sống bằng cái tên “Sài Gòn”, ẩn chứa nỗi niềm tiếc nhớ một “Hòn Ngọc Viễn Đông” từng tỏa ánh hồng tươi thắm trong những ngày Chủ Nhật.
Dấu ấn của Kazik ở phố cổ Hội An
Kazimierz Kwiatkowski, mà người Hội An gọi thân mật là Kazik, sinh ngày 2 Tháng Bảy 1944 tại Pachole ở Lublin Voivodeship, Ba Lan, cha mẹ là nông dân. Ông sống không có cha tới năm lên 9 tuổi vì cha ông chống chính quyền Cộng sản Ba Lan nên bị bắt giam, mãi đến khi Stalin chết vào năm 1953 mới được ân xá.
Ông có năng khiếu vẽ từ thời thơ ấu, sau khi tốt nghiệp trung học đã vào học ở hai trường đại học: Học viện Nghệ thuật Kraków và Đại học Bách khoa Kraków. Tại Đại học Bách khoa Kraków, ông học khoa Kiến trúc, tốt nghiệp cao học vào năm 1969. Năm sau, ông lập gia đình với bà Wieceslawa và sống, làm việc tại Lublin.
Tháng Chín 1969, Kazimierz Kwiatkowski làm trợ lý tại văn phòng Quy hoạch đô thị tại Ủy ban tỉnh Lublin. Từ Tháng Ba 1972 đến Tháng Mười 1974, ông làm thiết kế tại chi nhánh Công ty Nhà nước – Văn phòng Trùng tu Di tích (Przedsiębiorstwo Państwowe Pracowni Konserwacji Zabytków – PP PKZ) tại Lublin. Trong thời gian này, ông đã đậu kỳ thi quốc gia và nhận được giấy phép hành nghề xây dựng và thiết kế.
Từ giữa Tháng Mười Một 1974 đến cuối Tháng Mười Một 1979, ông làm việc tại Văn phòng Thiết kế – Nghiên cứu Xây dựng Tổng hợp “Miastoprojekt” (Thiết kế Thành phố). Ở vị trí trưởng nhóm thiết kế, ông phụ trách việc lập quy hoạch không gian cũng như quy hoạch đô thị. Những công việc đầu tiên của ông liên quan đến việc bảo vệ các di tích là điều tra các công trình dân tộc được xây dựng trên địa bàn địa phương nhằm mục đích phục vụ việc xây dựng Bảo tàng Nông thôn Lublin ở thành phố Lublin. Tháng Mười Hai 1979, ông quay trở lại làm việc tại Văn phòng Trùng tu Di tích (Przedsiębiorstwo Państwowe Pracownie Konserwacji Zabytków – PP PKZ).
Vào đầu thập niên 1980, ông được giao nhiệm vụ trùng tu các di tích lịch sử vốn đã bị tàn phá sau 40 năm chiến tranh ở Việt Nam. Chính phủ Việt Nam đã kêu gọi cộng đồng quốc tế giúp đỡ trong việc trùng tu các di tích lịch sử và Sứ mệnh Trùng tu Di tích Ba Lan – Việt Nam là dự án đầu tiên thuộc loại này mà Văn phòng Trùng tu Di tích thực hiện ở châu Á.

Từ năm 1981, ông sang Việt Nam trùng tu các di tích ở thánh địa Mỹ Sơn thuộc tỉnh Quảng Nam, hợp tác với các chuyên gia Việt Nam trùng tu gần 70 tháp Chàm của tiểu quốc Amavarati thuở xưa.
Ông là người đầu tiên phát hiện ra Hội An như một đô thị có kiến trúc cổ gần như nguyên vẹn. Đó là vào một ngày Tháng Sáu 1981, khi đến Hội An, ông say mê vẻ đẹp độc đáo của khu phố cổ. Khu phố cổ Hội An lúc ấy rất đìu hiu, vắng lặng, nhưng với ông, nó xứng đáng ở vị trí hàng đầu trong danh mục các di tích văn hóa của Việt Nam và di tích văn hóa của nhân loại.
Nhìn ra được vẻ đẹp của một đô thị cổ, nhưng đồng thời Kazik đã tiên liệu những nguy cơ tiềm ẩn nếu không kịp thời trùng tu và bảo tồn đô thị cổ này. Ông đã vận động chính quyền Hội An bảo tồn và trùng tu phố cổ Hội An. Theo lời những cộng sự của Kazimierz Kwiatkowski, ông đã phải tiến hành một cuộc chiến với nhà cầm quyền ở Việt Nam muốn thay những ngôi nhà gỗ cổ xưa bằng những toà nhà mới có nhiều căn hộ.
Hội An vốn là một cảng thị, có kiến trúc đặc trưng hoà trộn nhiều phong cách kiến trúc: Trung Hoa, Việt Nam, Champa và Nhật Bản. Ông đã thuyết phục chính quyền Hội An giữ nguyên hiện trạng của Hội An, không cho xây thêm những ngôi nhà mới trong chiều hướng đô thị hoá.
Ông cũng đề nghị với chính quyền địa phương cho ông được tự nguyện làm việc ngoài giờ để tham gia khảo sát lập hồ sơ di tích cho khu phố cổ. Vậy là, ngoài những ngày làm việc ở Mỹ Sơn, ngày cuối tuần, ông tranh thủ về Hội An để nghiên cứu, khảo sát từng ngôi nhà. Thời gian này, hình bóng của ông đã quen thuộc với người dân khu phố cổ và họ đã nhiệt tình giúp đỡ ông trong công việc. Kết quả của những công việc thầm lặng đó là đến năm 1985, phố cổ Hội An được Bộ Văn hóa ra quyết định xếp hạng di tích cấp quốc gia.
Với tầm nhìn của một chuyên gia có nhiều năm làm công tác bảo tồn di tích, Kazic đã nhận thấy tiềm năng phát triển du lịch trong tương lai của phố cổ Hội An. Ông tiên đoán rồi đây, hàng năm Hội An sẽ đón tiếp rất nhiều du khách nước ngoài. Ông đã nói với ông Nguyễn Sự, Bí thư Thành ủy Hội An lúc đó: “Các ông đang có trong tay những khách sạn tuyệt vời và độc đáo từ những ngôi nhà cổ. Chỉ cần sửa sang và trang bị thêm một chút nữa thôi thì có thể đón khách được rồi. Tôi sẵn sàng bỏ nhiều tiền để ở một đêm trong ngôi nhà cổ”.

Không những vậy, ông là người đầu tiên đưa Hội An ra thế giới bên ngoài bằng các bài nghiên cứu với những số liệu thực tế về giá trị văn hóa của phố cổ Hội An trên các tạp chí nghiên cứu quốc tế. Từ đó, nhiều chuyên gia nghiên cứu về kiến trúc cổ, phố cổ trên thế giới đã bắt đầu quan tâm đến phố cổ Hội An. Hội An được phục hồi trong vinh quang của quá khứ, gây sự chú ý của tổ chức UNESCO và thu hút nhiều du khách trên thế giới, trở thành một trong những điểm du lịch được viếng thăm nhiều nhất ở Việt Nam.
Trong thời gian ở Mỹ Sơn, tám người trong đoàn chuyên gia khảo cổ của ông đã tử vong vì bom mìn còn sót lại sau chiến tranh. Năm 1991, khi tài chánh dành cho hoạt động của đoàn chuyên gia khảo cổ tại Mỹ Sơn đã cạn kiệt, ông đứng ra gây quỹ, vận động sự tài trợ của các tổ chức quốc tế và có được nguồn tài trợ của Hiệp hội Những người bạn Văn hoá Champa tại Cộng hòa Liên bang Đức. Ông đã trở về Ba Lan lấy hoá chất để trùng tu các tháp Chàm ở Mỹ Sơn. Chính những nỗ lực của ông đã giúp cho Mỹ Sơn và Hội An được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa của thế giới. Ngày 4 Tháng Mười Hai 1999, Hội An chính thức được vinh danh Di sản văn hóa thế giới của nhân loại.
Làm việc ở Việt Nam suốt 17 năm, Kazimierz Kwiatkowski từ trần sau một cơn đột quỵ trong một khách sạn tại Huế vào ngày 19 Tháng Ba 1997, khi đang tham gia dự án trùng tu cố đô Huế.
Đâu là “thế lực thờ địch”?
Thông điệp “hòa bình và tự do hàng hải” nặng 100,000 tấn USS Ronald Reagan CVN-76 đã tới Đà Nẵng hôm Chủ Nhật, ngày 25 Tháng Sáu, đúng như kế hoạch từ trước. Đây là lần thứ ba, sau chiến tranh Việt Nam, biểu tượng của sức mạnh siêu cường Mỹ trở lại trong bối cảnh Trung Quốc gia tăng các hành động “bắt nạt” các nước nhỏ trong khu vực.
Biển Đông đang thực sự là “vạc dầu châu Á”, sẵn sàng bùng nổ những xung đột vốn đã chất chứa từ lâu. Ngày nay, hầu hết các nhà chính trị quốc tế đều tin rằng “Định mệnh chiến tranh” hay “Cái bẫy Thucydides” là điều gần như không thể tránh né giữa một siêu cường mới nổi là Trung Quốc ngày một hung hăng, thách thức trật tự thế giới cũ nơi mà Hoa Kỳ thống trị suốt hơn một thế kỷ.
Vùng biển chiến lược này có eo Malacca, nơi mà mỗi năm lượng hàng hóa thương mại vận chuyển qua có giá trị hơn $5,000 tỷ, cũng là huyết mạch của Trung Quốc khi hơn 70% lượng dầu khí nhập khẩu đi qua eo biển này. Tài nguyên dầu khí và thủy hải sản phong phú ở Biển Đông cũng là thứ mà Trung Quốc luôn thèm khát.
Bị thúc đẩy bởi tham vọng bá quyền với những diễn ngôn của chủ nghĩa duy vật hiện thực lịch sử, Tập Cận Bình thể hiện một niềm tin sắt đá về vai trò Thiên tử của bản thân và rằng đã đến lúc Trung Hoa thay thế vị trí siêu cường của Mỹ để lãnh đạo thế giới. Muốn làm được điều đó, trước tiên phải phá được cái vòng kim cô có tên “chuỗi đảo thứ nhất” mà Hoa Kỳ và đồng minh đã “trấn yểm”, kiềm chế con rồng Trung Hoa vươn ra Thái Bình Dương để trở thành cường quốc hải quân – điều mà cho đến nay vẫn là một thách thức với Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA) dù họ sở hữu đội tàu có số lượng, trọng tải và năng lực logistics mạnh nhất thế giới.
Chuyến thăm Việt Nam của nhóm tàu tác chiến USS Ronald Reagan CVN-76 được cộng đồng mạng xã hội Việt Nam chào đón nhiệt thành. Trong khi Hà Nội dè dặt trong từng câu chữ, hạn chế tối đa việc đưa tin, đăng bài.
Cùng thời điểm với xuất hiện USS Ronald Reagan CVN-76, ngày 25 Tháng Sáu, ông Thủ tướng Phạm Minh Chính lại “đi sứ” trình diện Bắc Kinh. Và cùng thời gian USS Ronald Reagan CVN-76 tiến vào vịnh Sơn Trà, Đài VTV1 truyền hình trực tiếp chương trình “Tìm Đường Ra Biển” do Tạ Bích Loan làm MC. Chương trình ôn lại “tội ác giặc Mỹ” và sự chiến đấu “dũng cảm, mưu trí, quên mình vì tổ quốc” của hải quân Bắc cộng. Đài truyền hình quốc gia Việt Nam đã gửi một thông điệp rất rõ ràng về lập trường chính trị tới những ông chủ ở Trung Nam Hải và cả đám “giặc Mỹ cọp beo”.
Ba ngày trước đó, Bộ Công an cáo buộc một tổ chức khủng bố ở Mỹ đã cử người về Việt Nam “chỉ đạo” tấn công hai trụ sở chính quyền xã ở Dak Lak trong vụ bạo loạn ngày 11 Tháng Sáu 2023. Tuy vậy, phía công an Việt Nam không nêu rõ tên “tổ chức khủng bố” cũng như hình ảnh về người đàn ông bị cho là “kẻ chỉ đạo”, hiện “đã bị bắt giữ”.
Nếu sắp xếp các sự kiện này lại theo thứ tự thời gian, chúng ta có thể thấy sự “trùng hợp” kỳ lạ, nhất là trong bối cảnh địa chính trị biến động như hiện nay. Sự “trùng hợp” này và cách thức truyền thông lập lờ đầy hàm ý của Bộ Công an và Đài VTV1 khiến giới quan sát nhận định rằng: Nội bộ Việt Nam hiện có hai khuynh hướng đối lập nhau. Một phe mong muốn lợi dụng tối đa sự ủng hộ của Hoa Kỳ về kinh tế, hỗ trợ về an ninh hàng hải và thu hút đầu tư. Trong khi phe kia thì muốn đẩy Việt Nam ra xa cơ hội có thể nâng cấp mối quan hệ từ “đối tác chiến lược” thành “đối tác chiến lược toàn diện”.
Trong tình huống này, có thể nhận diện thế lực “thờ địch” lại chính là cơ quan ngôn luận của đảng, và “thanh kiếm, lá chắn của chế độ”.
Có thể đặt câu hỏi “Liệu rằng có mối liên quan giữa tình hình Biển Đông, quan hệ tay ba Việt-Mỹ-Trung với cuộc bạo loạn ở Tây Nguyên vừa qua hay không?”
Tây Nguyên những năm gần đây rất yên bình. Trong báo cáo mới nhất về tình hình an ninh của Bộ Công an năm 2022 hoàn toàn không đề cập mối nguy khủng bố, bạo loạn. Vậy tại sao, đúng thời điểm chuẩn bị nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ và trước chuyến thăm của hàng không mẫu hạm USS Ronald Reagan lại xảy vụ tấn công ngày 11 Tháng Sáu? Những nghi vấn và phân tích về vụ bạo loạn này, xin đọc lại bài “Một số nghi vấn và giả thuyết cần làm rõ vụ bạo loạn Tây Nguyên”; trong đó chúng tôi có nêu giả định rằng có thể có bàn tay Trung Quốc giật giây trong sự kiện Tây Nguyên.
Lùi lại một năm trước, vào thời điểm “Sa hoàng” Putin khởi động cuộc chiến tranh xâm lược tổng lực Ukraine, có thể nhận thấy rủi ro xung đột ở Biển Đông bắt đầu leo thang. Các cuộc tập trận rầm rộ của PLA bao vây đảo Đài Loan sau những phát biểu đầy mùi thuốc súng của nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình khiến không ít người nghĩ chiến cuộc có thể bùng nổ ở Đông Á bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, sự hung hăng của đám tướng lĩnh PLA giảm dần sau những thất bại của Nga trên chiến trường Ukraine. Rất thực dụng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc rút kinh nghiệm từ thất bại của “người bạn tốt nhất”; và họ thay đổi cách tiếp cận và chuyển mục tiêu sang… Siberia, Viễn Đông của Nga và Việt Nam. Kể từ Tháng Năm 2023, nhóm tàu nghiên cứu Hướng Dương Hồng 10 cùng tàu kiểm ngư, dân quân biển, hộ tống hạm tên lửa ngang nhiên hoạt động trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam.
Nhiều lần, nhóm tàu này vào sát bờ biển tỉnh Khánh Hòa, quân cảng Cam Ranh, các giàn khoan của liên doanh dầu khí Vietsovpetro, gọi loa xua đuổi các tàu kiểm ngư, cảnh sát biển Việt Nam. Hà Nội cảm nhận rõ móng vuốt của con rồng Trung Hoa đang kề tới cổ và giờ đây chỉ có Hoa Kỳ mới có khả năng đối trọng. Năm 2021, trong chuyến thăm Việt Nam, Phó Tổng thống Mỹ Kamala Harris đã chìa bàn tay hữu nghị với Hà Nội khi gợi ý về việc nâng cấp quan hệ hai nước lên tầm “chiến lược toàn diện”.
Cho tới thời điểm này, Hoa Kỳ là nhà tài trợ chính trang bị khí tài quân sự cho lực lượng cảnh sát biển Việt Nam với nhiều tàu tuần duyên hiện đại và hàng chục xuồng cao tốc. Phi công Việt Nam được đào tạo sử dụng máy bay huấn luyện F5 và T6 Texan II từ 2019, trước khi tiếp cận sử dụng F16. Trong đại dịch COVID-19, Việt Nam đã nhận được sự hỗ trợ lớn nhất, hơn 40 triệu liều vaccine được trao tặng hoàn toàn miễn phí cùng trang thiết bị điều trị và đội ngũ nhân viên CDC đến từ Hoa Kỳ. Nhân dân Việt Nam biết rõ ai là bạn, ai là thù. Nhưng “lẽ phải” của đảng cầm quyền thì luôn đi ngược với lẽ phải và sự lựa chọn của người dân.
Sự trở lại của USS Ronald Reagan trong khuôn khổ “hợp tác, giao lưu” thực chất là một nỗ lực mới sau quãng thời gian gián đoạn và nguội lạnh giữa Hà Nội và Washington. Sự phụ thuộc chính trị lẫn quân sự của Hà Nội vào Moscow trên thực tế sâu đậm hơn người ta tưởng rất nhiều. Nhưng giờ đây, khi “đế quốc Đỏ” vĩ đại trên bờ sụp đổ, “cây tre Việt Nam” sẽ phải có lựa chọn mới. Vấn đề nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ được xem xét trở lại, với mức độ cấp thiết hơn.
Có lẽ sự ngả nghiêng của “cây tre Việt Nam” sang Mỹ lần này đã trở thành căn nguyên sâu xa của vụ bạo loạn ở Dak Lak vừa qua? Phải chăng Bắc Kinh đã đứng sau sự kiện trên khi phá hoại và gây bất ổn nội bộ Việt Nam như một cái tát vào mặt Hà Nội với lời nhắc rằng Trung Quốc có thể phá hoại ngay trong lòng Việt Nam nếu Hà Nội đung đưa đi dây với Mỹ?
Một sự kiện quan trọng khác, cũng “trùng hợp” với loạt diễn biến chính trị ở trên là chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk Yeol dẫn đầu đoàn chaebol đình đám tới tìm kiếm cơ hội hợp tác làm ăn ở Việt Nam. Ngay sau khi cái ghế gãy bên bờ hồ Gươm, nơi cặp Võ Văn Thưởng – Yoon Suk Yeol ngồi tâm sự, được thay mới, thì những thỏa thuận hợp tác có giá trị $2 tỷ đã được hai nước ký kết. Hàn Quốc là một trong những đồng minh hùng mạnh nhất châu Á của Mỹ và cũng từng là quốc gia tham chiến cuộc chiến Việt Nam.
Chiếc CVN-76 được đặt theo tên Ronald Reagan, vị tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, người có vai trò chính trong việc hạ bệ chủ thuyết cộng sản để kết thúc Chiến tranh lạnh. Sự xuất hiện biểu tượng hùng mạnh của nước Mỹ cùng với thông điệp lịch sử ẩn chứa có lẽ là chi tiết ít được chú ý nhưng không phải không có ý nghĩa trong sự kiện thoạt nhìn chỉ mang tính “giao lưu” này.
Trên mạng xã hội Việt Nam, người dân lại được dịp trầm trồ trước sức mạnh quân sự Mỹ. Nó không chỉ thể hiện sự thích thú thán phục trước sức mạnh cơ bắp của một cường quốc quân sự. Nó còn cho thấy ý nguyện người dân về sự chọn phe, về sự cần thiết và “đương nhiên” của việc chọn chỗ đứng như thế nào là đúng đắn với dòng chảy thời sự và đúng đắn với tính lịch sử của dân tộc.
Ai cũng thấy rõ điều đó, chỉ có những kẻ “thờ địch” là không.
Những bóng người trên sân ga
Nói đến Nguyễn Bính, nhà thơ hương đồng gió nội, dường như người Việt Nam thuộc thế hệ chúng tôi trở về trước, không ai là không thuộc dăm ba câu thơ của ông. Nhiều câu thơ của ông đã ru vào lòng người, làm cho nhiều người tưởng đó là ca dao. Cuộc đời của ông cùng khổ, phiêu bạt giang hồ. Có thể nói, đời ông là một tấn bi kịch gắn liền với xã hội đương thời.
Nguyễn Bính sinh năm 1918 tại Nam Định, mất năm 1966 tại quê nhà. Ông chỉ thọ có 48 tuổi, nhưng ông đã để lại cho đời hàng ngàn bài thơ, hầu như bài nào cũng hay, cũng rung động lòng người. Ông viết rất nhiều thể loại, từ kịch, truyện ký, truyện thơ. Song có lẽ hay nhất là những bài thơ ông viết về nông thôn, về đồng quê.
Năm tháng tuổi trẻ của ông gắn liền với Nam Bộ với Hà Tiên, nơi có những nhà thơ Kiên Giang, Đông Hồ và nữ sĩ Mộng Tuyết. Họ là những người bạn thân tình, giúp đỡ ông từ vật chất cho đến tình cảm trong những năm tháng phiêu bạt giang hồ. Những ngày lang bạt, giang hồ ấy, đã gây cho ông nhiều cảm hứng viết nhiều bài thơ thật cảm động và đau thương.
Tiêu biểu cho những cuộc chia ly đứt ruột xé lòng này, tôi cho rằng “Những bóng người trên sân ga“ là một trong những bài thơ hay nhất nói về sự chia ly của thi ca Việt Nam, kể từ khi xuất hiện thơ mới đến nay.
Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.
Có lần tôi thấy hai cô bé
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
“Đường về nhà chị chắc xa xôi?”
Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.
Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.
Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
“Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga
Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
Không có gì đau khổ day dứt bằng sự chia ly. Sự chia ly của tình yêu, chia ly của tình mẹ con, chia ly của tình chị em cho đến sự chia ly của tình bạn. Đôi khi là sự chia ly của chính bản thân mình. Nguyễn Bính đã lấy sân ga, con tầu để diễn tả những cuộc chia ly. Những sân ga, con tầu ấy là thực và có khi là sân ga trong lòng ông, trong lòng người đọc. Mở đầu bài thơ bằng vài nét chấm phá, nhà thơ cho chúng ta thấy những cuộc chia ly đau đớn đến xé lòng.
Ông đã dùng hình tượng đàn đứt dây để nói lên những cuộc chia ly này (đàn đứt dây thì làm sao nối lại được, có khác chi sự chia ly đau đớn này, còn có gì bù đắp nổi). Bắt đầu từ sân ga này (là thực) hay sâu thẳm của những trái tim (nghĩa bóng). Những cuộc chia ly đã và đang diễn ra dường như bất tận…
“Những cuộc chia lìa khởi từ đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày…”
Vào bài, ta bắt gặp hình ảnh hai cô bé tiễn biệt nhau ở sân ga. Hai cô bé, chắc chắn nhỏ tuổi hơn nhà thơ. Bài thơ này, Nguyễn Bính viết năm 1937, khi ông 19 tuổi. Hai cô bé còn tuổi học trò. Nhưng tại sao họ phải xa nhau? Có người cho rằng, họ còn rất trẻ với tình cảm thơ ngây, còn non nớt, có thể phải bỏ trường học để đến trường đời, chưa biết nơi nào sắp phải đến… Nhưng tôi nghĩ, phải chăng họ là hai chị em? Cô em tiễn cô chị đi làm ăn xa hoặc về nhà chồng? (năm 1937, ngày đó còn tảo hôn quả thật là những lời ru buồn).
“Có lần tôi thấy hai cô bé
Áp má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
Đường về nhà chị chắc xa xôi?”
Hình ảnh áp má, chung lưng gợi lên một cảm giác vô cùng lưu luyến, day dứt thơ ngây khi họ phải tiễn đưa nhau. Tình cảm ấy, tuy là hai nhưng đã quyện thành một. Sự giằng xé đó, làm cho cả hai trái tim non nớt phải chơi vơi, khi con tầu kia sẽ đưa một trong hai cô về đâu, về đâu?
Rồi đây nữa, với phép điệp ngữ, từ “Một“ được lặp lại tới ba lần, lời thơ trầm buồn, đâu đây mang hơi hưởng của âm nhạc, Nguyễn Bính đã dựng lại toàn bộ một cuộc chia ly của một người tình với một người tình. Với nỗi buồn man mác, bùi ngùi đơn lẻ đó, chúng ta thử đọc lại đoạn thơ trên:
“Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một sân ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu…”
Buổi chiều là sự báo hiệu sắp kết thúc một ngày, cũng như cuộc tình của họ sắp đi qua chăng? Họ có những chuỗi ngày sống bên nhau thật êm đềm, hạnh phúc, có lẽ nào ngày vui đã hết, giờ chia ly đã đến. Hình ảnh chiều tà, là thời gian, không gian như nghẹt lại, gợi cho ta cuộc chia ly thật nặng nề. Lại một đại từ (phản thân) được lấy lại (nhấn mạnh) “Họ cầm tay họ“ trong cái bóng liêu xiêu ấy, sao mà thấy mong manh đến vậy. Và dường như tình yêu đã vuột ra khỏi tầm tay họ chăng?.
Cũng trên sân ga ấy, Nguyễn Bính cũng bắt gặp đôi bạn thân tiễn đưa nhau. Họ quyến luyến như không muốn rời xa nhau. Người đi đã yên vị trên tầu, người tiễn muốn kéo thời gian lại (chắc nhà người tiễn cũng cách xa sân ga và có thể tầu chạy muộn giờ?). Người đi lo lắng cho bạn, nên giục bạn về ba bốn lần. Nhưng người tiễn đưa lo lắng, lưu luyến cũng không kém. Để rồi trời đã tối, bóng nhòa trong bóng, nhùng nhằng chưa chịu cất bước:
“Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở trên toa kẻ dưới tầu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu…”
Hình ảnh họ nhòa trong bóng tối như hòa quyện trong chung rượu đầy để cùng nhau uống cạn. Ôi! Tình bạn rất đời thường, nhưng có gì đẹp hơn thế không nhỉ?
Một lần khác, trên nẻo đường giang hồ của mình, nhà thơ đã bắt gặp một cặp vợ chồng, tiễn biệt nhau trên sân ga. Họ thẹn thùng, không dám cùng nhau sánh bước. Dường như họ sợ ai nhìn thấy, kể cả người lạ. Do vậy người chồng đi trước người vợ bẽn lẽn theo sau, “Thẹn thùng đưa nhau bóng chạy dài“. Người vợ cởi khăn trầu, lấy tiền đưa cho chồng, người chồng thắt khăn lại không lấy. Họ cứ đùn đẩy cho nhau. Hình ảnh đó, bật lên cái tình yêu, tình vợ chồng, rất dân dã, đời thường.
Trong cuộc tiễn đưa còn có một người thứ ba, đó là người mẹ, nhưng bà không xuất hiện trên sân ga này. Đưa tiền lại cho vợ người chồng nói: “Mình về nuôi lấy mẹ mình ơi…“ Một sự lo lắng hiếu thảo, đầy tính nhân văn của người nông dân Việt Nam, dưới ngòi bút của Nguyễn Bính:
“Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn đưa nhau bóng chạy dài
Chị cởi khăn trầu anh thắt lại
Mình về nuôi lấy mẹ mình ơi…”
Một buổi chiều tà với đôi guốc mộc, bộ quần áo nâu nhàu nát, chếnh choáng men say, Nguyễn Bính khật khưỡng trên sân ga. Trước mắt ông một cuộc chia ly thật cảm động, xót xa. Bức tranh đó đã được ông chép lại:
“Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tầu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ xuống bóng sân ga…”
Có lẽ không có hình ảnh nào từ xưa đến nay làm xúc động chúng ta bằng hình ảnh người mẹ già tiễn con ra trận. Trấn ải xa, là nơi biên thùy xa xôi, đầy nguy hiểm. Tầu đã đưa người con trai đi rồi, nhưng bà cứ đứng như trời trồng. Bà nhìn theo mãi con tầu đầy quyến luyến. Sự đau khổ tột cùng đã làm bà gục ngã xuống sân ga.
Hình tượng ấy, vừa thực lại vừa như ảo. Lưng còng đổ xuống bóng sân ga. Lưng bà còng xuống, hay bà cứ đứng từ lúc bóng ban trưa cho đến xế chiều tối, khi ánh nắng làm bóng bà đổ xuống. Dưới cái nhìn, quan sát tài tình, nhà thơ cho ta thấy rõ tình cảnh đau khổ của người mẹ, khi người con phải đi xa.
Có sự cô đơn, lẻ loi nào hơn, khi mình phải đưa tiễn chính bản thân mình. Đã lâu lắm rồi, chúng tôi có được nghe nữ sĩ Anh Thơ nói chuyện về bài thơ này. Tôi nghĩ, có lẽ nữ sĩ đã nói về cuộc chia ly của bản thân và Nguyễn Bính, khi ông đến thăm bà tại Bắc Giang chăng? Rồi ông cô đơn, lặng lẽ ra sân ga, không người đưa tiễn:
“Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng hiểu về đâu nghĩ ngợi gì?
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly…”
Thi sĩ thấy chính mình lẻ loi với cõi đời này, khi xung quanh trống vắng, với đường đi vô định. Những từ bóng lẻ, hững hờ, tôi cho rằng là những từ đắt, hay khi miêu tả tâm trạng trong cái tận cùng của sự cô đơn. Và đâu đây, dường như có lời ca vọng về: “Còi tầu xé nát trái tim…“ Con tầu lăn bánh báo hiệu một sự chia cắt, phân ly. Có những cuộc chia ly có ngày gặp lại và những cuộc chia ly không bao giờ gặp lại. Phải chăng con tầu lăn bánh, như đang lăn chính trong lòng người thi sĩ. Và nhà thơ đang thả hồn vào từng câu thơ đó:
“Những chiếc khăn mầu, thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt tìm đôi mắt
Buồn ở nơi đâu hơn chốn này…”
Trước đây có một số đánh giá, phê bình, khen chê ở mức độ khác nhau, nhưng không ai có thể phủ nhận cái mới và sự trong sáng của từ ngữ trong thơ, dù nó được Nguyễn Bính viết cách nay đã trên bảy mươi năm. Bài thơ không được viết theo thể lục bát, loại sở trường của Nguyễn Bính và nó như là những thước phim lặp lại nhiều lần, nhưng người đọc, người xem, vẫn cảm thấy hay và đầy cảm xúc.
Do vậy, tôi hoàn toàn đồng ý với nhà thơ Vũ Quần Phương, khi ông cho rằng: “Thơ tả tới 6 cảnh, hầu hết đều mở đầu bằng bốn từ: “Có lần tôi thấy”… dễ đơn điệu lắm. Nhưng đọc xong bài thơ không hề cảm thấy điều đó, bởi mỗi cảnh ngộ tác giả lại phát hiện một trạng thái tâm lý mới…”
Biển sự thật chìm trong tiếng cười
Cách đây không lâu ngồi cafe với một anh bạn, trong lúc lướt qua các trang mạng xã hội, anh chợt tổng kết là không hiểu sao bây giờ, ở đâu cũng thấy chuyện hài, trò cười, hay mọi thứ như chỉ tập trung để cười vui nhiều đến vậy. “Cứ lướt trên Tiktok hay Facebook Reels, YouTube shorts… mới thấy mọi thứ gần như 90% các bản upload là để vui, là để cười thôi. Chắc là đất nước mình giờ nhộn nhịp vui vẻ hơn xưa nhiều rồi hả”, anh ta nói.
Nhưng anh bạn đó không sống lâu đủ ở quê nhà, để biết nếu là một người Việt Nam, sống qua các giai đoạn biến động của xã hội như vụ Formosa xả thải độc ra biển, vụ Dự luật cho Trung Quốc thuê đất làm đặc khu, những thảm cảnh bất bình trong Đại dịch Covid… những cay đắng ấy có xuất hiện nhiều đến mức nào, rồi cũng dần dần biến mất.
Giờ nếu quay lại tìm trên internet, chắc nhiều người rất vất vả mới có thể tìm lại được một phần. Rõ ràng như là có những bàn tay nào đó đã im lặng phối hợp với các tập đoàn mạng xã hội quốc tế để tháo dỡ dần dần những điều khiến con người Việt Nam nhìn thấy mà phải suy nghĩ, phải day dứt hay thôi thúc muốn thực hiện quyền công dân chính đáng của mình. Tất cả nhường chỗ cho những từ khóa tìm kiếm chỉ hiện hình trò vui, tấu hài, giật gân…
Có thể đây là một nhận định cá nhân, cũng không cần phải quan tâm. Nhưng bạn có bao giờ tự hỏi có bao giờ như lúc này, tấu hài, làm hề, dựng các trò vui khiến các nhân vật biểu trưng trong dòng chảy đó nổi bật hơn bao giờ hết. Nghệ sĩ kịch nói, cải lương, văn sĩ, họa sĩ… trí thức nói chung khác dòng đều lu mờ trong lộ trình cả nước vào hội cùng cười, cười xuề xòa rồi quên hiện tại trong ký ức mờ ảo. Quên cả biển sự thật của đời, đang bị nhấn chìm ngay trước mắt mình.
Từ thế kỷ 19, gây cười hay hài hước được xem như một bộ môn khoa học, một công cụ được lạm dụng để dẫn dắt. Nói thẳng thừng như Lenin “nghệ sĩ là chiến sĩ” – nhưng ở thời đại văn minh ngày nay, người ta cũng nên có lúc tự vấn là loại chiến sĩ ấy phục vụ cho ai, và mục đích tồn tại để làm gì.
Trong tập nghiên cứu của mình có tên Dealing with Angry Crowds, tiến sĩ Frank Benest, giáo sư về quản trị công từ California State University, Long Beach, chỉ ra rằng những nhóm người ở thế yếu hoặc bất lực trước quyền lực thường là tác nhân của các làn sóng bất mãn trong xã hội. Nếu muốn chế ngự hoặc triệt tiêu sự giận dữ luôn âm ỉ trong họ – thường thấy ở các chế độ kiểm soát con người – nhà cầm quyền thường dùng đến công cụ trò vui, hài hước như có vẻ chỉ trích, có vẻ nói thẳng, phô bày sự thật, nhưng thật ra là tạo một cảm giác công bằng lên tiếng giả tạo, để hạ nhiệt những gì đã diễn ra.
Những điều như vậy đã được giới làm chính trị nhận ra từ thế kỷ 19, và đến giờ đã trở thành bài học giáo khoa cho các phương thức thao túng đám đông.
Giữa sự thật và gian dối, luôn có một lằn ranh, dù mỏng manh, nhưng vẫn dễ dàng hiện ra khi đám đông tỉnh táo quan sát và đặt câu hỏi, đặt lại giá trị về cuộc sống mà họ đang ở trong đó. Năm 2017, trong lúc thế giới đang chao đảo bởi các chuyện tin giả nói như thật, những chuyện cười cợt chính trị vô lý nhưng lại được đám đông thích thú cổ vũ, tổ chức PEW đã thực hiện một nghiên cứu và tập hợp nhiều chuyên gia, trí thức để nhận định về làn sóng truyền thông này.
Văn bản những nhận định và phân tích đó được để lại trong tập The Future of Truth and Misinformation Online. Giám đốc dự án nghiên cứu Michel Grossetti, thuộc French National Center for Scientific Research, đã tổng kết rằng việc sự thật bị cố ý xóa nhòa vẫn luôn diễn ra trong các âm mưu để duy trì quyền lực hay sự ổn định tạm thời – luôn có một cuộc giành giật giữa lẽ phải và sai trái, luôn như vậy (There will be a competition between the true and the false, as always).
Ở Việt Nam, nổi bật với chương trình Táo quân hàng năm của Đài Truyền hình Trung ương (VTV), người ta nhìn thấy sự thật và những vấn đề nhức nhối của xã hội luôn bị cào bằng với tiếng cười. Sự bất bình trong cuộc sống của đám đông không có thực quyền cải tạo xã hội, mà chỉ có thể bày ra nỗi niềm của mình trên mạng, thì các câu chuyện đau đớn hoặc cay đắng bị xóa nhòa lằn ranh công lý qua tiếng cười, và tạo ra một đám đông tự an ủi với lòng mình đại khái như kiểu “hóa ra ‘ở trên’ họ cũng biết và cũng bất bình như mình”.
Dĩ nhiên, đó là cách thao túng được đầu tư, để đám đông, sẽ có những thành phần tối thiểu, cảm thấy nhẹ lòng và tự huyễn hoặc rằng công lý tiếng cười cũng là một cách thực thi tinh thần pháp luật cộng đồng.
Tạm chọn một chương trình nổi bật nhất để minh họa: Bạn đã nghe Táo nào trong đêm 30 nói về những quan chức Việt Nam cấu kết với đường dây buôn người bị Liên Hiệp Quốc cảnh báo chưa? Bạn đã nghe bình luận nào xác đáng – dù là cười thôi – về Việt Á và trùm cuối của nó?
Hay bạn đã nghe một nhận định hài hước nào về tính hệ thống của các quan lại từ trung ương đến địa phương róc xương thịt đồng bào qua các chuyến bay giải cứu rực rỡ? Ngay cả việc cứu hộ quái lạ mất đến 21 ngày – dù chỉ đưa thi thể một đứa bé lên mặt đất, cũng không có loại Táo nào đứng ngoài cây bút kiểm duyệt để dám nhếch mép. Tất cả đại án quốc gia được tổ chức nắm tay nhau chằng chịt và công phu, được quy đổi về chuyện chỉ là vấn đề cá nhân hư hỏng sai lầm, và nếu có cười, thì cũng là những nụ cười được cho phép, cười trơ trẽn.
Nói cho cùng, cười khoác áo “minh bạch phê phán” như Táo quân của truyền hình Việt Nam, chỉ là cười vào những ai không thể chống lại mình, cười vào những kẻ đã ngã ngựa cùng đường – hung hăng và rất an toàn. Học giả Nguyễn Văn Vĩnh từ xưa đã nhận ra bóng tối của nụ cười Việt. Ông từng viết “An Nam ta có cái lạ thế nào cũng cười… Nhăn răng hì một tiếng mọi việc hết nghiêm trang”.
Đất nước hôm nay quả vậy, có những chuyện thật đáng để lặng người, thì khi được tổ chức cười vui, lập tức ý nghĩa sự kiện cũng mất dần sự nghiêm trọng. Có lẽ đến lúc người Việt cần loại bớt nhu cầu cười đã thành thói quen của mình sau nhiều năm được rèn giũa một cách công phu từ nhiều hướng. Đất nước Việt bây giờ thật sự cần những người nhìn, nghe và biết đau hơn là chỉ biết vui cười theo những kịch bản vụng về.
Đạo quân đất sét của Tập Cận Bình
Quân đội Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình trải qua cuộc cách mạng cải tổ chưa từng có trong lịch sử kể từ thời Mao Trạch Đông. Khí thế hung hãn của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) ngút ngàn. Nhiều nước Đông Nam Á run rẩy. Thậm chí Mỹ cũng kiêng dè. Tuy nhiên, con hổ PLA có thật sự mạnh hay móng vuốt của nó được vẽ vào thêm?
Sự đánh giá phương Tây về sức mạnh quân sự Trung Quốc chính xác đến mức nào?
Năm 1957, nước Mỹ bị bao trùm bởi đám mây u ám hoảng sợ về “khoảng cách tên lửa” với Liên Xô. Kremlin đã khiến thế giới choáng váng với cuộc thử tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) và sự kiện phóng vệ tinh Sputnik. Một báo cáo tình báo Mỹ dự đoán đến năm 1962, Liên Xô có thể có 500 ICBM, vượt xa kho vũ khí Mỹ. Thượng nghị sĩ John F. Kennedy – trên đường đua tổng thống – thảng thốt than rằng Hoa Kỳ cần khẩn cấp hành động để ngăn chặn một “con đường tắt dẫn đến thống trị thế giới” của Liên Xô.
Khi Kennedy nhậm chức năm 1961, loạt ảnh vệ tinh mới đã cho thấy “sức mạnh” thật sự của Liên Xô. Chỉ đến lúc ấy, người Mỹ mới biết rằng Liên Xô chỉ có khoảng sáu ICBM, so với 60 của Mỹ. Tuy nhiên, Kennedy vẫn liên tục báo động về mối đe dọa vũ khí nguyên tử của Moscow. Năm 1967, Lyndon Johnson tỉnh táo hơn: “Chúng ta đã làm những việc mà chúng ta không cần phải làm. Chúng ta đang xây dựng những thứ mà chúng ta không cần phải xây dựng.”
Lịch sử quân sự có rất nhiều câu chuyện liên quan, cho thấy việc đánh giá quá cao đối thủ cũng nguy hiểm tương đương với việc đánh giá quá thấp. Phương Tây từng “kính nể” Nga và xem họ là quốc gia có sức mạnh quân sự thứ hai thế giới, chỉ sau Mỹ. Tuy nhiên, cuộc chiến của Nga tại Ukraine đã cho thấy quân đội Nga ê hề như thế nào. Tất cả những điều này đặt ra một câu hỏi quan trọng đối với Mỹ và phần còn lại của thế giới: Sự đánh giá của họ về sức mạnh quân sự Trung Quốc chính xác đến mức nào?
Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đã trải qua một sự lột xác dữ dội. Khi Trung Quốc bình thường hóa quan hệ với Mỹ và bắt đầu mở cửa nền kinh tế vào năm 1979, PLA là một đạo quân nhếch nhác. Ngày nay, Trung Quốc tự hào có một đạo quân với lực lượng hải quân lớn nhất thế giới, không quân lớn thứ ba và sở hữu một trong những kho hỏa tiễn mạnh nhất, với một số chủng loại ICBM có thể tấn công các căn cứ Mỹ ở Thái Bình Dương. Dù Mỹ và Nga mỗi nước có số lượng đầu đạn hạt nhân nhiều gấp 10 lần nhưng Trung Quốc đang hiện đại hóa kho dự trữ hạt nhân, mà Ngũ Giác Đài tin rằng có thể tăng gấp đôi, lên 1,000 vào năm 2030.
Cuộc cải tổ của Tập Cận Bình
Tập Cận Bình đã học được rất nhiều điều khi làm thư ký cho Cảnh Biểu (Geng Biao), Phó Thủ tướng và Bộ trưởng Quốc phòng, từ năm 1979 đến năm 1982. Lúc đó Tập Cận Bình giúp xử lý các tài liệu nhạy cảm và tham gia nhiều hội nghị cấp cao. Tập dành nhiều thời gian để nghe Cảnh Biểu chỉ dạy khi họ cùng đi công cán trên chiếc Mercedes hoặc cùng chơi cờ vây (weiqi).
Tập đã tận mắt chứng kiến tình trạng tồi tệ của quân đội nước mình. Lúc đó, PLA vừa bị quân Bắc Việt dập cho một trận thừa chết thiếu sống. PLA thời điểm đó vẫn sử dụng công nghệ vũ khí cũ của Liên Xô, trong đó chủ yếu là “đồ cổ” từ thời Đệ nhị Thế chiến. Và mặc dù Trung Quốc mở quan hệ ngoại giao với Mỹ từ sau 1972, Cảnh Biểu đã thất bại trong việc thuyết phục Washington cung cấp hỏa tiễn và các loại vũ khí sát thương trong chuyến kinh lý Hoa Kỳ năm 1980.
Bốn thập niên trôi qua, Tập đang lãnh đạo một đất nước có thể thiết kế và sản xuất hầu hết các loại vũ khí hiện đại mà Trung Quốc cần. Ngành công nghiệp quốc phòng chủ yếu do nhà nước điều hành giờ đây có thể đóng tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân và chế tạo máy bay chiến đấu tàng hình. Ngũ Giác Đài cho biết PLA đã triển khai hỏa tiễn siêu thanh tầm trung có thể bay ở rìa bầu khí quyển và có khả năng đổi hướng để tránh hệ thống bắn chặn… Nói chung, báo chí phương Tây, giới chính trị phương Tây (đặc biệt Mỹ), và giới quân sự phương Tây vẫn không ngưng hoảng loạn trước sức mạnh quân sự Trung Quốc.
Trong hồ sơ chi tiết mới đây, tờ The Economist (11 Tháng Mười Một 2023) đã chỉ ra một số điều “cần nhìn lại” về sức mạnh quân sự Trung Quốc. Vũ khí Trung Quốc vẫn mắc phải những sai sót kỹ thuật căn bản; cùng với những vấn đề về chuỗi cung ứng và sự chậm trễ trong quá trình phát triển. Mười công ty sản xuất vũ khí lớn thuộc sở hữu nhà nước đang thừa nhân lực, hoạt động yếu kém và vẫn sống với “văn hóa” dối trá, có xu hướng che giấu sai sót.
Nỗ lực thu hút sự tham gia của khu vực tư nhân vẫn chưa mang lại kết quả. Và đối với một số thành phần thiết bị quan trọng, Trung Quốc vẫn phụ thuộc nguồn cung cấp từ các quốc gia mà độ tin cậy luôn đáng bị nghi ngờ. Tham nhũng trong công nghiệp quốc phòng nhà nước vẫn nhan nhản. Cơ chế quản lý của Trung Quốc nói chung vẫn dễ dàng được khai thác để tham nhũng. Cú ngã ngựa mới đây của tướng Lý Thượng Phúc (bị cách chức Bộ trưởng Quốc phòng vào Tháng Mười 2023 sau bảy tháng đảm nhiệm chức vụ), liên quan tham nhũng, là một ví dụ.
Năng lực công nghệ vũ khí Trung Quốc
Chiến dịch quân sự thảm hại của Nga tại Ukraine cho thấy thêm rằng vũ khí Nga mà Trung Quốc trang bị cho PLA lâu nay chỉ là “hàng mã”. Trong khi đó, Trung Quốc vẫn chưa làm chủ được thiết kế và có khả năng sản xuất hàng loạt trong qui trình chế tạo vũ khí. Hãy thử xem máy bay chiến đấu tàng hình J-20, bay lần đầu vào năm 2011. Trong nhiều năm, hầu hết J-20 đều sử dụng động cơ Nga. Đến năm 2022, động cơ của “át chủ bài” J-20 được thay bằng WS-10 do Trung Quốc sản xuất. Tuy nhiên, WS-10 kém bền hơn và khả năng bay siêu âm bị hạn chế, khiến khả năng tàng hình trở nên suy giảm.
Cuối Tháng Sáu, một video “rò rỉ” trên mạng xã hội Trung Quốc cho thấy chuyến bay thử nghiệm của J-20 với động cơ nâng cấp WS-15, được tin là mạnh hơn và tiết kiệm nhiên liệu hơn. Chuyên gia quân sự Trung Quốc ca ngợi đây là một bước đột phá. Một số người nói WS-15 có thể được sản xuất hàng loạt và mạnh ngang với động cơ Pratt & Whitney trên máy bay tàng hình F-22 của Mỹ.
Tuy nhiên, Zhang Yong thuộc Tập đoàn Động cơ Hàng không Trung Quốc tỏ ra thận trọng và dè dặt: “Những ‘nút thắt công nghệ’ trên WS-15 đã được giải quyết nhưng chuỗi cung ứng cho các bộ phận của nó cần được cải thiện”; và Trung Quốc vẫn nhập 2% trong khoảng 90,000 linh kiện cho động cơ WS-10 (Zhang Yong không nói rõ WS-15 cần nhập bao nhiêu phần trăm linh kiện).
Ngay cả việc động cơ mới của J-20 có thực sự sánh ngang động cơ của F-22 thì điều đó cũng cho thấy Trung Quốc mất quá nhiều thời gian để làm ra một động cơ mà Mỹ đã chế tạo từ những năm 1980 và đã ngừng sản xuất từ năm 2013! Những động cơ cho tàu chiến cũng “có vấn đề”. Nhiều tàu chiến của hải quân Trung Quốc sử dụng động cơ của Ukraine, Pháp hoặc Đức được sản xuất theo đơn hàng Trung Quốc. Một số tàu ngầm chạy diesel-điện của Trung Quốc sử dụng động cơ Đức, trong khi các tàu chạy bằng năng lượng hạt nhân phụ thuộc nhiều vào công nghệ Nga.
Theo Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm, động cơ cho tàu chiến và máy bay quân sự Trung Quốc chiếm hơn 55% lượng vũ khí nhập khẩu của Trung Quốc từ năm 2017 đến năm 2022 – một tỉ lệ rất lớn. Tang Guoyong, một nhà nghiên cứu PLA, viết vào năm 2020: “Ở một số khu vực nhất định, chúng ta vẫn phụ thuộc vào các nhà cung cấp nước ngoài. Điều này gây ra những rủi ro đáng kể trong cục diện chiến tranh tương lai”.
Điều đó trở nên rõ ràng vào năm 2022 khi Đức chặn việc xuất khẩu một động cơ (do Đức sản xuất) lắp cho một loại tàu ngầm Trung Quốc mà Bắc Kinh dự tính bán cho Thái Lan. Thoạt đầu Trung Quốc đề nghị xài động cơ cây nhà lá vườn của họ nhưng người mua (Thái Lan) từ chối. Thái Lan cử chuyên gia đến Trung Quốc xem xét cụ thể hơn và cuối cùng hủy bỏ hợp đồng vào Tháng Mười. Sarah Kirchberger, chuyên gia hải quân thuộc Viện Hàng hải Đức, nói rằng câu chuyện trên cho thấy rõ “nút thắt” trong năng lực công nghệ Trung Quốc.
Hàng vũ khí xuất khẩu của Trung Quốc cũng bị tai tiếng nhiều. Loạt khách hàng Bangladesh, Myanmar, Pakistan và Nigeria gần đây đã than phiền “đồ Trung Quốc” không xài được. Một nghiên cứu của chính Trung Quốc vào năm 2020 cho thấy máy bay quân sự không người lái do họ sản xuất “thường không đáp ứng được nhu cầu chiến đấu thực tế” do lỗi kỹ thuật.
Đạo quân đất sét
Đáng nói hơn hết là vấn đề con người. Trong cuộc đọ súng lớn mà PLA đụng độ gần đây ở Sudan (năm 2016), “năng lực chiến đấu” của họ đã thể hiện rõ.
Sau sự kiện ngày 10 Tháng Bảy 2016 khi hai lính Trung Quốc thuộc Lực lượng gìn giữ hòa bình LHQ bị phiến quân giết chết ở Sudan, tờ PLA Daily tường thuật, khi phiến quân tràn vào doanh trại UN, lính Trung Quốc được dàn ra để phong tỏa các chốt chặn. Phe phiến quân, với hỏa lực mạnh, nã tới tấp vào lính Trung Quốc. Một chiếc xe bị trúng phi pháo và nổ tung, làm bị thương bảy binh sĩ và gây tử vong binh sĩ Li Lei. Một binh sĩ khác, Yang Shupeng, do bị thương nặng, cũng tử vong sau đó…
Cách tường thuật của bài báo tô vẽ lính Trung Quốc như những người hùng. Tuy nhiên, báo cáo 84 trang của Trung tâm thường dân vùng xung đột (CIVIC), công bố ngày 5 Tháng Mười 2016 miêu tả hoàn toàn khác. Báo cáo cho biết, khi chiến sự xảy ra, lính Trung Quốc đã bỏ tháp rút xuống hào và cố thủ trong các xe cơ giới và sau đó mạnh ai nấy lo chạy thoát thân và chuồn thẳng sang căn cứ “UN House”, bản doanh của lực lượng gìn giữ hòa bình.Sự việc một lần nữa bộc lộ một trong những điểm yếu lớn nhất của PLA: Họ hoàn toàn không có kinh nghiệm chiến trường.
“Tôi đã là một người lính hơn 50 năm và chưa bao giờ tham chiến”, phát biểu của Trung tướng Hà Lôi (He Lei, 何雷), người từng chỉ huy một quân khu và là phó giám đốc Học viện Khoa học Quân sự.
Từ khi lên nắm quyền, Tập Cận Bình đã cố gắng giải quyết vấn đề này bằng cuộc cải tổ dữ dội nhất trong hơn 60 năm. Tập nhấn mạnh, PLA đang tồn tại “hai bất lực” (lạng cá năng lực bất cú, 两个能力不够), và “năm yếu kém” (ngũ cá bất hội, 五个不会).
“Hai bất lực” là không có khả năng chiến đấu trong môi trường chiến tranh hiện đại; và sĩ quan thiếu khả năng chỉ huy. “Năm yếu kém” là sĩ quan chỉ huy không biết đánh giá tình hình; không hiểu ý đồ của thượng cấp; không thể đưa ra các quyết định tác chiến; không thể triển khai quân đội; và không thể đối phó những tình huống bất ngờ.
_________________
Tập đặc biệt nhấn mạnh việc PLA mắc phải “căn bệnh hòa bình” (和平病). Năm 2018, tờ Quân Đội Nhân Dân cảnh báo tư tưởng “hòa bình bệnh” còn “nguy hiểm hơn súng rỉ sét”; nó vạch trần thực tế rằng có một số cán bộ, chiến sĩ quá thờ ơ, hãnh tiến, sợ khổ ngại cực, không đủ năng lực và không có tinh thần chiến đấu. “Một số sĩ quan mê mẩn và thông thạo đồ cổ, thư pháp và hội họa nhưng bỏ bê nghiên cứu các phương pháp và chiến thuật tác chiến.”
_________________
Trọng tâm kế hoạch của Tập Cận Bình là tái cấu trúc hoàn toàn hệ thống quân đội, vốn được xây dựng và thiết kế chủ yếu cho các cuộc chiến trên bộ, theo mô hình cũ của Liên Xô. Cấu trúc mới, được công bố vào năm 2016, nhằm phá vỡ những “lô cốt cục bộ” để từ nay, các đơn vị khác nhau có thể cùng phối hợp – theo cách mà quân đội Mỹ làm rất hiệu quả. Cuộc cách mạng cải tổ hệ thống quân đội PLA dự kiến kết thúc năm 2020. Tuy nhiên, đến nay, đại kế hoạch này vẫn chưa hoàn thành.
Mỹ từng tiến hành những cải cách tương tự với Đạo luật Goldwater-Nichols (Goldwater-Nichols Act) năm 1986 và quân đội Hoa Kỳ chỉ mất hơn năm năm cho quá trình chuyển đổi. Trong hệ thống PLA hiện nay, các bộ chỉ huy khu vực vẫn được cai quản theo phong cách phong kiến, với “văn hóa” truyền thống “nước sông không phạm nước giếng”. Mỗi đơn vị nằm dưới sự cai trị của một tư lệnh và trong đám tư lệnh thì không “đồng chí” nào ngán “đồng chí” nào.
Chưa hết, cuộc cải tổ lại áp dụng một số mô hình Nga. Trong quân đội Nga, có những nhóm chiến thuật tiểu đoàn (BTG) gồm khoảng 800 người, được trang bị áo giáp, pháo binh và phòng không, và được thiết kế để triển khai tác chiến nhanh, di chuyển tốc độ và chủ yếu gây thương vong đối phương trong các chiến dịch đặc biệt. Họ khác với phần còn lại của bộ binh, vốn được mặc định chiến đấu bảo vệ lãnh thổ. Được hình thành trong các cuộc chiến ở Chechnya vào những năm 1990 và Georgia năm 2008, BTG của Nga được chính thức hóa từ năm 2013 trong khuôn khổ chương trình cải cách quân sự “Diện mạo mới” của Vladimir Putin.
Khi Tập Cận Bình triển khai công cuộc cải cách quân đội, Trung Quốc coi BTG là hình mẫu. Li Shuyin thuộc Học viện Khoa học Quân sự viết rằng đó là “một đơn vị tự cung tự cấp có thể thực hiện nhiệm vụ bất cứ lúc nào”. Năm 2017, PLA giải thể nhiều đơn vị lớn và đưa ra phiên bản cơ cấu mới với hàng trăm đơn vị tiểu đoàn vũ trang. Tuy nhiên, cuộc chiến của Nga ở Ukraine bộc lộ sự thất bại toàn diện của mô hình “tiểu đoàn chiến thuật”. Tháng Giêng 2023, tờ Quân Đội Nhân Dân viết: “Những thiếu sót của các nhóm chiến thuật cấp tiểu đoàn Nga lần lượt thể hiện, chẳng hạn khả năng tự chủ chiến đấu kém và hỗ trợ hậu cần không đầy đủ”.
*****
Việc đánh giá quá cao hoặc đánh giá quá thấp cũng đều là đánh giá sai. Để biết PLA mạnh như thế nào, chỉ có một cuộc chiến qui mô lớn thật sự – tương tự cuộc chiến Nga ở Ukraine – mới có thể biết móng vuốt con hổ PLA là thật hay vẽ. Thời điểm hiện tại, người ta chỉ thấy PLA qua những màn tập trận.
Kể cả trong trường hợp này, cũng không thể biết năng lực thật của PLA vì các cuộc tập trận đều được thiết kế để trình diễn, hình thành từ những kịch bản được viết với chiến thắng luôn thuộc về họ, vừa để làm hài lòng cấp trên vừa hù dọa được những kẻ yếu tim trong khu vực. Việc PLA có rút ra được những thiếu sót gì từ những cuộc tập trận, công chúng Trung Quốc lẫn thế giới không bao giờ biết.
Tất nhiên thiếu kinh nghiệm không có nghĩa không biết đánh đấm, đặc biệt trong một chiến dịch quân sự qui mô “giải phóng” Đài Loan. Với giới lãnh đạo Trung Quốc, đó là điều luôn khiến họ nóng lòng. Câu hỏi lơ lửng lớn nhất còn lại là ý chí chính trị của giới lãnh đạo Bắc Kinh có đủ mạnh để mang lại ý chí chiến đấu cho quân đội của họ hay không. Sự thất bại tuyệt đối của Putin trong việc xây dựng tinh thần cho quân đội Nga là bài học sờ sờ. Nếu rơi vào bi kịch giống Nga ở Ukraine, đạo quân khổng lồ PLA chỉ là một đạo quân đất sét, sẽ được chôn vùi cùng giấc mộng bá chủ của Tập Cận Bình.



























