Garden Grove lại hoãn thông qua nghị quyết liên quan việc ICE bắt di dân lậu

Trà Nhiên/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Các nhà vận động và tổ chức cộng đồng tổ chức buổi họp báo và đồng loạt đến phát biểu tại cuộc họp Hội Đồng Thành Phố (HĐTP) Garden Grove kêu gọi thông qua nghị quyết liên quan đến các vụ bắt di dân bất hợp pháp của Cảnh Sát Di Trú (ICE), và tạo các nguồn thông tin hỗ trợ người nhập cư trên trang web của thành phố.

Đông đảo cư dân tham dự cuộc họp HĐTP Garden Grove hôm 28 Tháng Mười. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

Trong buổi họp thường kỳ tối Thứ Ba, 28 Tháng Mười, các dân cử Garden Grove bỏ phiếu đưa nghị quyết do Nghị Viên Ariana Arestegui (Địa Hạt 6) đề nghị – Mục 19 trong nghị trình – trở lại vào nghị trình cuộc họp kỳ tới, sau khi sửa đổi một số điều theo đề nghị của Phó Thị Trưởng Joe Đỗ Vinh (Địa hạt 4).

Họp báo kêu gọi thông qua nghị quyết

Hơn một chục người có mặt tại buổi họp báo vận động HĐTP thông qua nghị quyết ủng hộ người nhập cư và thúc đẩy quyền dân sự, vào lúc 4 giờ chiều Thứ Ba, ngay trước phòng họp HĐTP.

Buổi họp báo do cô Đỗ Nguyên Mai, thuộc tổ chức Harbor Institute For Immigrant and Economic Justice, điều phối. 

Các diễn giả gồm Nghị Viên Ariana Arestegui và Nghị Viên Yesenia Muneton (Địa Hạt 5) của Garden Grove, cùng anh Hassan Mukhlis (thuộc Thánh Đường Islamic Society of Orange County), cô Tonya Somesh (thuộc tổ chức South Asian Network) và anh Tim Phan (thuộc tổ chức VietRISE).

Tác giả của nghị quyết, Nghị Viên Arestegui cho biết mọi người dân đều có quyền được cung cấp thông tin và tiếp cận các quyền dân sự cơ bản.

“Trong những tháng gần đây, Garden Grove – giống như nhiều thành phố lân cận – chứng kiến các hoạt động thi hành luật di trú của liên bang. Các nhóm cộng đồng gửi báo cáo, chia sẻ hình ảnh người bị tạm giữ. Hoạt động này không chỉ tác động đến người nhập cư không có giấy tờ, mà còn đến cả người dân có quy chế hợp pháp và công dân Hoa Kỳ không có tiền án,” vị nữ dân cử đại diện Địa Hạt 6 phát biểu. 

Nghị Viên Ariana Arestegui của Garden Grove phát biểu về nghị quyết do cô soạn thảo tại cuộc họp báo trước phiên họp HĐTP. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

Cô nhấn mạnh: “Đây không còn là vấn đề riêng của người nhập cư, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống kinh tế và tinh thần của toàn cộng đồng – từ các gia đình, doanh nghiệp nhỏ cho đến trường học và nơi thờ phượng.”

Nghị Viên Arestegui nhắc lại rằng nghị quyết trước đây về vấn đề này từng bị hoãn vô thời hạn.

Cô nói: “Một số đồng viện của tôi đề cập nghị quyết lần này cần có nội dung cụ thể và mạnh mẽ hơn.”

Nghị quyết mới lần này, theo cô, đưa ra “những hành động cụ thể, chi phí thấp nhưng mang lại hiệu quả cao” nhằm giúp mọi người dân trong thành phố được cung cấp thông tin và có thể bảo vệ các quyền công dân căn bản.

Cùng với Nghị viên Ariana Arestegui, Nghị Viên Yesenia Muneton cho biết hai người chờ đợi từ Tháng Tám, sau khi nghị quyết trước đó bị hoãn, để HĐTP có thể đưa ra một nghị quyết lưỡng đảng mới.

“Với tư cách là một người mẹ, một giáo viên, và cư dân gắn bó lâu năm với Garden Grove, tôi muốn thành phố là một nơi an toàn và thân thiện với gia đình – dù quý vị đang dắt con đi học hay đi dạo trong công viên,” cô Muneton nói.

Cô tiếp: “Đã đến lúc thành phố phải có hành động thực tế và nhân ái cho mọi cư dân, đặc biệt là cộng đồng người nhập cư.”

Anh Tim Phan, đại diện VietRISE, mạnh mẽ kêu gọi HĐTP – đặc biệt là những nghị viên gốc Việt – ủng hộ nghị quyết nhằm bảo vệ người nhập cư và tị nạn.

Anh cho biết trong nhiều tháng qua, VietRise làm việc trực tiếp với các cư dân Garden Grove bị giam giữ hoặc trục xuất, cũng như hỗ trợ những gia đình chịu ảnh hưởng nặng nề từ các vụ bắt giữ của ICE.

Theo VietRise, các tình nguyện viên gõ cửa gần 5,000 gia đình tại khu Little Saigon trong mùa Xuân vừa qua, ưu tiên khảo sát các gia đình gốc Việt. 

Kết quả cho thấy 52% cư dân Garden Grove mong muốn thành phố làm nhiều hơn để bảo vệ người nhập cư, trong khi chỉ 14% cho rằng hiện nay đã đủ.

Anh cũng kêu gọi các dân cử gốc Việt hãy nhớ về cội nguồn tị nạn của mình và đứng về phía cộng đồng.

“Cử tri nói rõ rằng họ muốn thấy sự lãnh đạo, không phải sự im lặng,” anh Tim nói. “Hãy bỏ phiếu thuận cho nghị quyết này, để Garden Grove thật sự là nơi của lòng nhân ái và công bằng.”

Anh Tim Phan, đại diện ViẹtRISE, phát biểu tại cuộc họp báo. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

Cuộc họp HĐTP sôi nổi với kêu gọi thông qua nghị quyết

Đông đảo cư dân và các nhà hoạt động cộng đồng có mặt tại cuộc họp HĐTP diễn ra lúc 6 giờ 30 phút tối cùng ngày, với khoảng 20 người phát biểu sôi nổi quanh vấn đề thông qua nghị quyết hoặc Mục 19.

Không chỉ nhiều thành viên cộng đồng gốc Việt, mà các cư dân lâu năm của Garden Grove thuộc sắc dân khác như Mỹ và Hispanic đều đồng thanh lên tiếng yêu cầu HĐTP thông qua Mục 19, vì không muốn gia đình hàng xóm của mình phải lâm vào cảnh chia ly.

Những người này cũng hoảng sợ vì chứng kiến cảnh ICE bắt bớ người nhập cư một cách thô bạo giữa ban ngày. 

Tuy nhiên, một số cư dân phản đối nghị quyết này vì vấn đề ICE thuộc thẩm quyền liên bang, và lập luận rằng thành phố không nên can thiệp. Thêm vào đó, Garden Grove còn nhiều điều cần giải quyết cấp bách hơn như vô gia cư, an toàn công cộng… hơn là chi tiền và công sức lo cho người nhập cư.

Nhiều người tham dự phiên họp giơ cao các biểu ngữ như “Bảo Vệ Người Nhập Cư,” “ICE Out of Little Saigon” và “ICE Out of OC” để ủng hộ nghị quyết.

Sau đó, HĐTP thảo luận chi tiết nghị quyết trong hơn 1 giờ đồng hồ với hai luồng dư luận khác nhau.   

Một số thành viên HĐTP Garden Grove tại cuộc họp, từ trái, Thị Trưởng Stephanie Klopfenstein, Phó Thị Trưởng Joe Đỗ Vinh, Nghị Viên Yesenia Muneton, và Nghị Viên Ariana Arestegui. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

Nghị quyết nhận định rằng việc tăng cường truy quét người nhập cư quy mô lớn ảnh hưởng tiêu cực nền kinh tế địa phương, gây thiếu hụt lao động và giảm doanh thu cho doanh nghiệp, đồng thời làm suy yếu niềm tin của cộng đồng đối với chính quyền và cảnh sát.

Nghị quyết gồm nhiều điểm chính, trong đó:

-Tái khẳng định cam kết bảo đảm an toàn cộng đồng, phản đối mọi hình thức kỳ thị và bạo lực.

-Yêu cầu nhân viên thành phố xác định các chương trình và đối tác hỗ trợ người nhập cư và tị nạn, đồng thời duy trì trang web chính thức cung cấp thông tin về quyền di trú, dịch vụ pháp lý, hướng dẫn nơi làm việc, và hỗ trợ khẩn cấp.   

-Soạn các nguồn tài liệu thông tin và hướng dẫn ứng phó khẩn cấp cho cư dân bị hoạt động thi hành luật di trú ảnh hưởng. 

-Kêu gọi các tổ chức cộng đồng, tôn giáo và doanh nghiệp cùng hợp tác, đóng góp nguồn lực để hỗ trợ những gia đình bị tác động.

-Khẳng định Garden Grove không có thẩm quyền thực thi luật di trú, và mọi cơ quan công lực trong thành phố phải tôn trọng quyền tự do và nhân phẩm của tất cả cư dân.

Theo báo mạng Voice of OC, hiện nay, các thành phố Anaheim, Buena Park, Costa Mesa, Fullerton, Santa Ana, và Stanton đều có các trang thông tin tương tự trên trang web chính thức.

Nghị Viên Muneton ngỏ lời mong muốn các đồng viện suy sét, thậm chí là điều chỉnh các điểm cần thiết để thông qua nghị quyết.

Tiến Sĩ Joe Đỗ Vinh đề nghị nhiều mục của nghị quyết nên bị gạch bỏ và gợi ý điều chỉnh một số nội dung.

Nghị Viên Phillip Nguyễn (Địa Hạt 2), ủng hộ nghị quyết, cho biết: “Tôi nêu ý kiến không phải để được tái tranh cử mà điều trong nghị quyết là những gì người dân trong địa hạt của tôi quan tâm và đó là trách nhiệm của tôi.”

Nghị Viên Cindy Ngọc Trần (Địa Hạt 3) cho rằng người nhập cư nếu cần nguồn thông tin hỗ trợ thì sẽ lên Internet và Google, chứ không lên trang web của thành phố để tìm kiếm, và thông qua nghị quyết sẽ tốn tiền của thành phố và công sức của nhân viên Garden Grove mà không giúp ích được gì.

Nghị Viên George Brietigam (Địa Hạt 1) phản đối nghị quyết, cho rằng: “ICE chỉ bắt những di dân lậu. Lời lẽ của bản nghị quyết này giống như ngôn từ của VietRISE, xuyên tạc sự thật.”

Thị Trưởng Stephanie Klopfenstein cho hay nghị quyết này không thể “dịch chuyển cây kim,” hàm ý sẽ không thay đổi được vấn đề vì ICE vẫn sẽ bắt người.

“Thông qua nghị quyết có thể làm mất ngân sách liên bang của thành phố, vốn lo cho các vấn đề cấp bách cho cư dân. Hơi nguy hiểm khi chỉ định nhân viên làm theo nghị quyết,” nữ thị trưởng nói.   

Từ trái, Nghị Viên George Brietigam, Nghị Viên Phillip Nguyễn, và Nghị Viên Cindy Ngọc Trần tại buổi họp HĐTP. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

Ông Joe Đỗ Vinh nói: “Chúng ta ở đây để thảo luận về nghị quyết, tôi muốn mang nghị quyết đã chỉnh sửa trở lại cho lần họp sau. Tôi không thấy có rủi ro về việc thành phố sẽ bị cơ quan thực thi pháp luật ảnh hưởng. Nếu có nhiều rủi ro thì tôi sẽ phản đối lần tới.”

Sau khi nghe các đồng viện tranh luận, Thị Trưởng Klopfenstein đề nghị bỏ phiếu theo yêu cầu của Nghị Viên Brietigam là “khai tử” nghị quyết.

HĐTP bỏ phiếu 3-3-1 với phiếu trắng của Tiến Sĩ Joe Đỗ Vinh. 

Ông Omar Sandoval, luật sư thành phố, nói số phiếu thuận và phiếu chống bằng nhau, nên không bên nào chiếm đa số.

Sau đó, HĐTP bỏ phiếu để đưa nghị quyết có điều chỉnh của ông Joe Đỗ Vinh cho kỳ họp lần sau, với kết quả là 5-1-1, theo đó Nghị Viên Brietigam phản đối và Thị Trưởng  Klopfenstein bỏ phiếu trắng. [đ.d.]

Liên lạc tác giả: [email protected]

Thiếu tướng ‘thoát án’ nhờ nộp lại hơn $150,000 tiền ăn hối lộ

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Hoàng Viết Quang, người mang lon thiếu tướng, cựu phó cục trưởng Cục Tác Chiến, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự trong vụ án Phúc Sơn nhờ nộp lại 4 tỷ đồng ($151,909) mà ông ta ăn hối lộ.

Theo tờ Thanh Niên hôm 30 Tháng Mười, trong cuộc điều tra vụ án liên quan tập đoàn Phúc Sơn xảy ra tại dự án phi trường Nha Trang cũ, tỉnh Khánh Hòa, trước đó ông Quang bị cáo buộc “vi phạm quy định về quản lý đất đai.”

Ông Hoàng Viết Quang, thiếu tướng, cựu phó cục trưởng Cục Tác Chiến. (Hình: VTC News)

Ông Quang cùng các đồng phạm là giới chức Bộ Quốc Phòng Việt Nam và Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa bị quy kết làm trái trình tự thủ tục, bàn giao hơn 62 hécta đất quốc phòng cho tập đoàn Phúc Sơn, gây thiệt hại tài sản nhà nước.

Theo hồ sơ vụ án do Viện Kiểm Sát Quân Sự Trung Ương công bố, ông Hoàng Viết Quang giữ cương vị cục phó Cục Tác Chiến – cơ quan tham mưu cho Bộ Quốc Phòng, đồng thời là thành viên Ban Chỉ Đạo Dự Án Đầu Tư Khu Sân Bay tại Phan Thiết và Cam Ranh.

Ông Quang đề nghị Bộ Tổng Tham Mưu, Bộ Quốc phòng bàn giao hai khu đất 18.8 hécta và 44 hécta cho Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa trước khi giao lại cho Phúc Sơn.

Sau khi bị bắt, bị can Nguyễn Văn Hậu, tự Hậu “Pháo,” cựu chủ tịch tập đoàn Phúc Sơn, khai rằng trong vụ này, mình đã đưa hối lộ khoảng 3, 4 tỷ đồng ($113,932-$151,909) cho ông Quang.

Ông Quang thừa nhận vụ ăn hối lộ nhưng khẳng định rằng mình “không yêu cầu, gợi ý hay thỏa thuận về việc đưa, nhận quà” với bị can Hậu.

Vụ hối lộ xảy ra sau khi Bộ Quốc Phòng đã bàn giao đất cho tỉnh Khánh Hòa để giao lại cho tập đoàn Phúc Sơn.

Trong quá trình bị điều tra, ông Quang “tự nguyện” nộp lại 4 tỷ đồng nên được ghi nhận các “tình tiết giảm nhẹ” là “nhận thức sai phạm, thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, quá trình công tác đạt nhiều thành tích xuất sắc…”

Bị cáo Nguyễn Văn Hậu, tự Hậu “Pháo,” cựu chủ tịch tập đoàn Phúc Sơn, đang thụ án 30 năm tù. (Hình: Phúc Bình/Thanh Niên)

Liên quan vụ này, báo VietNamNet hôm 30 Tháng Mười cho hay, bị can Nguyễn Văn Hậu đề nghị được bán 501 lượng vàng (bị tịch thu lúc ông ta bị bắt) để nộp tiền “khắc phục hậu quả.”

Ông Nguyễn Văn Hậu đang thụ án 30 năm tù trong các vụ án trước đây.

Vụ án tập đoàn Phúc Sơn xảy ra tại tỉnh Quảng Ngãi được cho là nguyên do chính khiến ông Võ Văn Thưởng mất ghế chủ tịch nước Việt Nam hồi Tháng Ba năm ngoái do sai phạm của ông ta khi còn làm bí thư tỉnh này. (N.H.K) [kn]

Tập ‘chỉnh’ Trump ngay trong cuộc gặp mặt tại Nam Hàn

play-rounded-fill
Tập ‘chỉnh’ Trump ngay trong cuộc gặp mặt tại Nam Hàn
Tổng Thống Trump và Chủ tịch Tập đã gặp mặt trực tiếp tại Busan, Nam Hàn để trao đổi về thương mại giữa hai nước.

Người đi ‘xuất cảng lao động’ gửi gần $7 tỷ về Việt Nam mỗi năm 

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Gần $7 tỷ kiều hối là con số mà những người đi “xuất cảng lao động” gửi về Việt Nam mỗi năm, trong đó chỉ riêng thị trường Đài Loan được dự báo khoảng $2.8 tỷ trong năm nay.

Theo VnExpress hôm 30 Tháng Mười, phát biểu tại một cuộc họp dành cho các doanh nghiệp “xuất cảng lao động,” ông Vũ Chiến Thắng, thứ trưởng Bộ Nội Vụ Việt Nam cho biết, bình quân mỗi năm, những người đi “xuất cảng lao động” gửi về nước từ $6.5-7 tỷ.

Cuộc thi tiếng Hàn dành cho những người làm hồ sơ đi “xuất cảng lao động” tại Nam Hàn. (Hình: Gia Đoàn/VnExpress)

Khoản kiều hối nêu trên được ông Thắng cho là “nguồn đóng góp đáng kể vào nguồn ngoại tệ đất nước, tăng tích lũy, cải thiện đời sống lao động và gia đình.”

“Con số đó tương đương với một số ngành công nghiệp xuất cảng hàng hóa. Đây [xuất cảng lao động] còn là kênh đối ngoại bằng nhân lực bởi lao động Việt Nam vẫn là nguồn lực thuộc nhóm đầu được nhiều nước ưu tiên lựa chọn,” ông Thắng được dẫn lời.

Theo dữ liệu của Cục Quản Lý Lao Động Ngoài Nước, hơn một nửa người đi “xuất cảng lao động” chọn điểm đến là Nhật Bản.

Hiện có khoảng 450,000 người gồm thực tập sinh, kỹ sư, kỹ thuật viên Việt Nam đang làm việc tại Nhật.

Ngoài những ngành về sản xuất chế tạo, Nhật hiện mở rộng tuyển chọn hộ lý, điều dưỡng đến từ Việt Nam do đây là những nghề mà nước họ có nhu cầu cao.

Xếp sau Nhật là Đài Loan, nơi có 292,000 người Việt Nam đang làm việc trong ngành nghề sản xuất chế tạo, hộ lý, y tá, công nhân xây dựng, với mức thu nhập từ $950-$1,500 mỗi tháng. Đứng thứ ba là Nam Hàn với 97,000 lao động Việt Nam.

Những người đi “xuất cảng lao động” gửi về Việt Nam mỗi năm gần $7 tỷ. (Hình minh họa: Thanh Niên)

Khoảng gần một nửa trong số này làm trong các ngành sản xuất, chế tạo, nông nghiệp, ngư nghiệp, xây dựng, đóng tàu hoặc lâm nghiệp.

Việt Nam được ghi nhận dẫn đầu số lượng lao động có trình độ chuyên môn kỹ thuật, được Nam Hàn cấp visa E7, với khoảng 13,000 người.

Đa phần trong nhóm này chuyển đổi từ lao động phổ thông (visa E9) sang sau khi họ đáp ứng về số năm làm việc và cải thiện tay nghề.

Tuy vậy, nhóm người đi “xuất cảng lao động” tại Nam Hàn, nhất là nghề thuyền viên, bị cho là có tỷ lệ bỏ hợp đồng ra ngoài làm việc bất hợp pháp ở mức cao – hơn 50%. (N.H.K) [kn]

Đại biểu Quốc Hội lại ‘dòm ngó’ vàng đang nằm trong két sắt của dân

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Thạch Phước Bình, đại biểu Quốc Hội Việt Nam, phát biểu tại nghị trường rằng người dân đang nắm giữ lượng vàng trị giá khoảng $35 – $40 tỷ, tương đương 8% GDP và “phần lớn lượng vàng này vẫn nằm trong két sắt.”

Theo tờ Thanh Niên hôm 30 Tháng Mười, ông Bình đưa ra phát ngôn nêu trên tại một phiên thảo luận trong kỳ họp Quốc Hội đang diễn ra ở Hà Nội.

Ông Thạch Phước Bình (đứng), đại biểu Quốc Hội Việt Nam. (Hình: Gia Hân/Thanh Niên)

Ông Bình nhấn mạnh lượng vàng do người dân tích cóp để phòng thân là “một nguồn lực khổng lồ chưa được chuyển hóa thành vốn cho nền kinh tế.”

“Nếu chỉ 10 đến 15% lượng vàng trong dân được đưa vào hệ thống tài chính, tương đương $5-$7 tỷ, thì đó sẽ là nguồn vốn quý giá cho phát triển hạ tầng, chuyển đổi số và đổi mới công nghệ mà không cần tăng nợ công,” ông Thạch Phước Bình nói.

Trước ông Thạch Phước Bình, đã có nhiều giới chức là đại biểu Quốc Hội công khai việc dòm ngó lượng tiền, vàng trong dân để bàn chuyện “khai thác triệt để.”

Hồi Tháng Bảy, 2016, ông Tô Lâm, tổng bí thư CSVN, khi đó còn làm bộ trưởng Công An, được các báo dẫn lời phát biểu tại nghị trường: “Tiền nhàn rỗi trong dân rất lớn. Vấn đề là làm thế nào huy động cho sản xuất, kinh doanh.”

Dân Hà Nội xếp hàng đi mua vàng dù giá vàng đang biến động quanh mức 150 triệu đồng ($5,696) mỗi lượng. (Hình: Lao Động)

Sau đó, báo Dân Trí đã đăng ý kiến phản biện phát ngôn của ông Tô Lâm: “Thể chế kinh tế, môi trường kinh doanh hiện vẫn chưa được thuận lợi, còn quá nhiều rào cản và rủi ro về pháp lý. Chính vì những rào cản, bất lợi từ chính sách như vậy, nhiều người dân, hộ kinh doanh đã không dám đầu tư vào các kênh đầu tư chính thức mà đã mạo hiểm bỏ tiền vào những hoạt động, dịch vụ có thể cho sinh lời nhanh, thu hồi vốn nhanh: Bất động sản, chơi hụi, cho vay nặng lãi. Do đó, trong thời gian qua, đã có không ít các vụ vỡ hụi, lừa đảo kinh doanh đa cấp… nạn nhân lên đến hàng vạn người.”

Báo Dân Trí viết thêm rằng chỉ khi nào thể chế kinh tế được cải cách mạnh mẽ, môi trường kinh doanh thật thông thoáng thì những nguồn lực to lớn đó [tiền, vàng] trong nhân dân mới “chảy” vào các kênh đầu tư chính thức, thúc đẩy nền kinh tế phát triển. (N.H.K) [kn]

Pháp bắt thêm 5 người trong vụ trộm báu vật Bảo Tàng Louvre

PARIS, Pháp (NV)- Cảnh sát Pháp đã bắt giữ thêm 5 nghi can trong vụ trộm các vương miện của nhiều đời nữ hoàng và hoàng hậu trị giá khoảng $102 triệu từ viện bảo tàng quốc gia Musée du Louvre ở Paris. Tổng số người bị tạm giữ hiện đã lên tới 7 người, theo AP hôm Thứ Năm, 30 Tháng Mười.

Nữ Công Tố Viên Laure Beccuau, Biện Lý Cuộc Paris, cho biết trong số những người bị bắt có một nghi can được xác định qua dấu ­vết DNA tại hiện trường. 

Cảnh sát Pháp canh gác trước cửa vào Viện Bảo Tàng Louvre. (Hình: Laurent Caron / Hans Lucas via AFP)

Vụ trộm diễn ra ngày 19 Tháng Mười tại khu vực Galerie d’Apollon của Viện Bảo Tàng Louvre. Kẻ trộm dùng xe nâng chuyên dụng đột nhập qua cửa sổ và chỉ mất khoảng bốn phút bên trong rồi tẩu thoát bằng xe gắn máy. 

Mặc dù các nghi phạm đã bị bắt, tài sản bị đánh cắp vẫn chưa được thu hồi trong khi cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra liệu có mạng lưới tội phạm lớn hơn đứng đằng sau vụ việc hay không.

Vụ bắt giữ 5 người mới cho thấy lực lượng cảnh sát đã mở rộng vòng vây và truy tìm các tay trộm. Tuy nhiên, việc chưa thu hồi được các viên ngọc, đặc biệt là những đồ vật có giá trị lịch sử vô giá, khiến vụ việc không chỉ là trộm cắp đơn thuần mà còn là lời cảnh báo: Di sản quốc gia dễ bị tổn thương hơn người ta tưởng.

Những lỗ hổng tại Louvre, từ hệ thống camera lỗi thời đến việc báo động chậm trễ được hiện rõ, làm dấy lên hoài nghi về cách bảo vệ các di sản quan trọng. 

Về phía tội phạm chứng tỏ khả năng là những tay trộm chuyên nghiệp và lập kế hoạch chu đáo từ trước, không đơn giản là vụ ăn trộm cơ hội. Việc sử dụng thiết bị hạng nặng, lựa chọn giờ trưa, khi khách tham quan vội vã, và tẩu thoát nhanh chóng, cho thấy tính tổ chức cao.

Vẫn còn nhiều điều chưa rõ, đặc biệt việc các đồ vật bị đánh cắp sẽ mang đi nơi đâu, và mạng lưới nào đứng đằng sau. 

Câu hỏi đặt ra với Pháp hiện nay không chỉ là bắt nghi phạm, mà là chống lại việc buôn bán, tháo gỡ các viên ngọc làm hủy hoại cả báu vật thuộc hàng di tích lịch sử quốc gia. (MPL) [kn]

Xây trụ sở Bộ Ngoại Giao Việt Nam hơn $150 triệu, nay ‘chỉ sử dụng một phần nhỏ’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Thanh Tra Chính Phủ chuyển hồ sơ sang Bộ Công An về vụ việc có dấu hiệu vi phạm đấu thầu, quản lý tài sản nhà nước gây thất thoát tại dự án xây dựng trụ sở Bộ Ngoại Giao Việt Nam có vốn đầu tư lên đến 4,000 tỷ đồng ($152 triệu).

Dự án xây dựng trụ sở Bộ Ngoại Giao nằm trên đường Lê Quang Đạo, Hà Nội, được khởi công hồi Tháng Tám, 2009, thời điểm ông Phạm Gia Khiêm còn tại vị ghế bộ trưởng kiêm phó thủ tướng thời Nguyễn Tấn Dũng.

Trụ sở Bộ Ngoại Giao Việt Nam nằm trên đường Lê Quang Đạo, Hà Nội. (Hình: Tuổi Trẻ)

Theo báo VnExpress hôm 30 Tháng Mười, dự án trụ sở Bộ Ngoại Giao được xây trên khu đất có tổng diện tích 8 hécta, gồm ba khối nhà.

Thoạt đầu, trụ sở này được kỳ vọng trở thành khu tổ chức các nghi lễ chính thức, hội nghị quốc tế, họp báo quốc tế, tiếp khách, chiêu đãi.

Nơi này còn dự kiến là khu làm việc của lãnh đạo Bộ Ngoại Giao, văn phòng và các cục, vụ, viện chức năng thuộc cơ quan này.

Tuy nhiên, sau khi xây xong, hiện trụ sở Bộ Ngoại Giao “chỉ được sử dụng một phần nhỏ, còn lại để không.”

Hồi trung tuần Tháng Ba, dự án trụ sở Bộ Ngoại Giao bị đưa vào diện theo dõi, chỉ đạo về phòng chống tham nhũng, lãng phí tiêu cực.

Đến hôm 30 Tháng Mười, Thanh Tra Chính Phủ công bố kết luận thanh tra về dự án nêu trên.

Theo đó, trong quá trình thực hiện dự án, hội đồng thi tuyển phương án kiến trúc đã tự ý thay đổi mức điểm tối thiểu từ 70 điểm xuống còn 60, nhằm đưa đơn vị tư vấn đã bị loại quay trở lại và được lựa chọn.

Ông Phạm Gia Khiêm thời còn tại vị ghế bộ trưởng Bộ Ngoại Giao. (Hình: Thanh Niên)

Bản kết luận thanh tra nêu, Bộ Ngoại Giao tổ chức chỉnh thầu và ký hợp đồng 20 gói thầu, vi phạm nguyên tắc quản lý chi phí đầu tư xây dựng, vi phạm điều cấm trong đấu thầu.

Việc trình, thẩm tra, phê duyệt dự toán và ký hợp đồng, thuê tư vấn ngoại quốc cũng bị cho là “có vi phạm.”

Các sai phạm trên dẫn đến các phát sinh, vướng mắc làm chậm tiến độ của dự án, gây thiệt hại cho ngân sách nhà nước “hàng trăm tỷ đồng” (hàng triệu đô la).

Tuy vậy, bản kết luận thanh tra không nêu rõ sai phạm của bất kỳ quan chức nào thuộc Bộ Ngoại Giao. Do vậy hiện chưa rõ ông Phạm Gia Khiêm có bị truy cứu trách nhiệm hình sự trong vụ này hay không. (N.H.K) [kn]

Thấy gì từ cái lệnh bỏ ‘không quản được thì cấm’

Chuyện Vỉa Hè

Đặng Đình Mạnh

Trong một thông báo mới đây của đài truyền thông BBC, Anh Quốc, về một nữ ký giả của họ về thăm Việt Nam, đã bị an ninh giữ lại thẩm vấn, thu hộ chiếu và cấm xuất cảnh trở lại Thái Lan để làm việc.

Trịnh Bá Phương, bị kết án 10 năm tù hồi năm 2021. Đến ngày 27 Tháng Chín, 2025, ông lại bị áp đặt thêm 11 năm tù nữa cho một cái tội ông không hề làm. (Hình: HRW)

Điều đáng nói là thông báo này được đưa ra trùng vào chuyến công du của Tô Lâm, người đứng đầu chế độ Cộng Sản Việt Nam đến Anh Quốc ký kết việc nâng cấp quan hệ ngoại giao.

Sự kiện bẽ bàng này khiến công chúng nhớ lại về lời tuyên bố của Tô Lâm từ tròn một năm trước. Khi đó, cũng vào Tháng Mười, 2024, Tô Lâm đọc diễn văn trước Quốc Hội Việt Nam và tuyên bố rằng “phải từ bỏ tư duy không quản được thì cấm.”

Khi ấy, nhiều người đã ngây thơ kỳ vọng vào tuyên bố như một tín hiệu thay đổi mang tính cách nền tảng. Thế cho nên, dễ hiểu khi truyền thông chế độ đã ca ngợi tuyên bố như “tinh thần cải cách tư duy quản lý” sau gần tám thập kỷ chế độ Cộng Sản duy trì tư duy “không quản được thì cấm.”

Đến nay, một năm đã trôi qua, và điều duy nhất công chúng nhận thấy không phải là sự “từ bỏ,” mà là sự củng cố mạnh mẽ hơn của bộ máy công an trị, nơi xuất phát và thực thi tư duy “không quản được thì cấm,” qua sự kiện sách nhiễu, ngăn cản nữ ký giả đài BBC trở về nơi làm việc là một minh chứng sống động.

Các quyền tự do căn bản của công dân, từ tự do ngôn luận, báo chí, tôn giáo, lập hội, biểu tình… vẫn tiếp tục bị cấm đoán. Các nhà hoạt động xã hội, nhà báo độc lập, và người bày tỏ chính kiến ôn hòa vẫn tiếp tục bị bắt giữ, truy tố, và kết án nặng nề.

Trong thực tế, chưa bao giờ các điều luật phản dân chủ, phản động như Điều 117 “tuyên truyền chống nhà nước” và Điều 331 “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” được sử dụng thường xuyên và tùy tiện như trong giai đoạn sau lời tuyên bố ấy của Tô Lâm.

Cho thấy, tuyên bố từ bỏ tư duy “không quản được thì cấm” chỉ là một chiêu bài chính trị tạm thời, được tung ra để làm dịu dư luận, che đậy cho một giai đoạn đàn áp mới được tổ chức tinh vi hơn, có kế hoạch hơn, và được ngụy trang bằng thứ ngôn ngữ cải cách như những lời có cánh, nhưng ẩm giấu sự xảo trá bên trong.

“Không quản được thì cấm,” bản chất vận hành của nhà nước độc tài

Tư duy “không quản được thì cấm” không phải là sai sót quản lý hay yếu kém kỹ thuật của bộ máy hành chính. Đó là triết lý vận hành của một chế độ độc tài, nơi kiểm soát xã hội được xem là mục tiêu tối thượng, và tự do con người bị coi là mối đe dọa trực tiếp tới sự tồn vong của quyền lực đảng trị.

Trong các nhà nước dân chủ, quyền lực được giới hạn bởi hiến pháp, pháp luật, và sự giám sát của xã hội dân sự. Ngược lại, trong hệ thống toàn trị như Việt Nam, quyền lực nhà nước bị một đảng duy nhất tiếm quyền, khiến pháp luật trở thành công cụ phục vụ ý chí chính trị, chứ không phải giới hạn nó.

Vì vậy, thay vì “quản” xã hội bằng luật pháp minh bạch và đối thoại, nhà cầm quyền chọn cách “cấm” để loại bỏ mọi mối nguy thách thức đối với sự độc quyền quyền lực.

Cấm báo chí tư nhân, cấm công đoàn độc lập, cấm biểu tình, cấm đảng đối lập, cấm tổ chức dân sự, cấm thảo luận chính trị ngoài phạm vi cho phép… Tất cả tạo thành một cơ chế cấm đoán toàn diện, được hợp pháp hóa bằng các điều khoản hình sự mơ hồ, đàn áp nhân dân bằng danh nghĩa “bảo vệ an ninh quốc gia.”

Điều đáng nói hơn, chính Bộ Công An, nơi Tô Lâm từng đứng đầu suốt tám năm dài (2016-2024), lại là “tác giả” trực tiếp của hầu hết các cơ chế cấm đoán này. Từ việc trì hoãn Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình suốt hơn 12 năm qua, đến việc khởi tố hàng loạt vụ án về “tuyên truyền chống nhà nước,” hoặc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ,” tất cả đều cho thấy, nếu có ai phải chịu trách nhiệm đầu tiên cho tư duy “không quản được thì cấm,” thì đó phải chính là Tô Lâm và bộ máy ông ta tạo dựng.

Một năm sau tuyên bố, đàn áp không giảm mà tăng

Thống kê không chính thức từ các tổ chức nhân quyền quốc tế như Amnesty International, Human Rights Watch, hay Project 88 cho thấy: Năm 2024 có khoảng 180-200 tù nhân lương tâm bị giam giữ tại Việt Nam. Đến giữa năm 2025, con số này đã tăng lên hơn 230 người, trong đó ít nhất 30 người bị bắt chỉ vì đăng tải bài viết trên mạng xã hội.

Nhiều người bị xét xử với mức án nặng hơn hẳn so với các năm trước, trung bình từ năm đến chín năm tù chỉ vì “viết bài,” “chia sẻ liên kết,” hay “kêu gọi cải cách thể chế.”

Song song đó, Nghị Định 126/2024 được ban hành, vốn được quảng bá là để “bảo đảm quyền lập hội,” thì lại cố tình tạo ra hàng loạt rào cản pháp lý phi lý hầu hạn chế mọi ý định thành lập hội, hoặc tổ chức xã hội dân sự các loại. Nói cách khác, đây là nghị định cấm lập hội bằng danh nghĩa cho phép.

Về lĩnh vực báo chí, sau khi Bộ Công An hoàn tất việc kiểm soát mạng xã hội và yêu cầu các nền tảng nước ngoài tuân thủ “định danh tài khoản,” hàng trăm trang Facebook, X (Twitter) của các nhà báo độc lập hoặc blogger phản biện đã bị khóa hoặc chặn truy cập trong nước.

Ngay cả các phát ngôn mang nội dung tôn giáo, thiện nguyện, môi sinh, môi trường, hoặc xã hội dân sự cũng bị chế độ dán nhãn “diễn biến hòa bình,” “xâm phạm an ninh quốc gia.” Do đó, tư duy “không quản được thì cấm” không hề bị từ bỏ, mà chỉ thay đổi hình thức, từ cấm công khai sang kiểm soát kín đáo, từ bạo lực trực diện sang bóp nghẹt bằng pháp lý và công nghệ.

Cải cách giả tạo và logic của sự dối trá

Về bản chất, các tuyên bố cải cách của lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam luôn nằm trong khuôn khổ “ngôn ngữ trị” (language of control), một kỹ thuật chính trị được sử dụng để duy trì ảo tưởng rằng đảng Cộng sản có khả năng “tự đổi mới,” “tự chỉnh đốn.”

Trong loại ngôn ngữ đó, người dân luôn được khuyên “tin tưởng,” “đồng hành,” “góp ý xây dựng,” trong khi không có bất kỳ cơ chế dân chủ nào bảo đảm cho sự phản biện thực chất, nhưng lại thừa thải cơ chế độc tài để cấm đoán, trừng phạt phát ngôn bất đồng chính kiến.

Khi Tô Lâm còn làm bộ trưởng Công An, ông thường xuyên tuyên bố rằng “không ai bị bắt vì bày tỏ chính kiến,” rằng “mọi việc đều theo pháp luật.” Nhưng cũng chính dưới thời ông, hàng loạt nhà hoạt động ôn hòa bị bắt giam chỉ vì đăng bài trên mạng, hàng chục nhóm xã hội dân sự bị triệt tiêu.

Đến khi lên ngôi tổng bí thư, ông chuyển giọng điệu từ cứng rắn sang “đạo đức chính trị”: Nói về “văn hóa quyền lực,” “trách nhiệm công vụ,” “từ bỏ tư duy cấm đoán”… Tất cả chỉ là lớp vỏ ngôn từ bên ngoài nhằm mục đích làm mềm hóa đi hình ảnh, trong khi bản chất cai trị sắt máu vẫn không thay đổi.

Vì nếu thực sự muốn “từ bỏ tư duy cấm đoán,” Tô Lâm đã có thể:

Bãi bỏ Điều 331 và 117 – hai điều luật trái ngược với Hiến Pháp và Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) mà Việt Nam đã ký. Trả tự do cho toàn bộ tù nhân lương tâm, những người bị bắt chỉ vì thực thi quyền hiến định. Ban hành Luật Lập Hội và Biểu Tình – vốn đã được hứa hẹn từ hơn 10 năm trước. Chấm dứt chế độ công an trị, tách công an khỏi chính trị và trao quyền giám sát cho Quốc Hội thật sự.

Tất cả đều nằm trong thẩm quyền và khả năng của ông ấy. Nhưng không. Không điều chính đáng nào kể trên được thực hiện. Bởi lẽ, nếu làm như thế, nền tảng quyền lực tuyệt đối của Đảng sẽ sụp đổ. Vì vậy, sự dối trá là tất yếu, là điều kiện sống còn của một thể chế dựa trên nỗi sợ hãi nhân dân và đàn áp nhân dân.

Tư duy “không quản được thì cấm” – biểu hiện của sự suy tàn quyền lực

Trong lịch sử, bất kỳ chính thể nào duy trì sự cấm đoán cực đoan đều đang bước vào giai đoạn khủng hoảng chính trị, bởi sự sợ hãi của giới cầm quyền. Trong đó, cấm đoán là phản xạ của kẻ không còn tự tin vào tính chính danh của mình.

Nhà nước độc tài Việt Nam hôm nay càng ra sức đàn áp, càng chứng tỏ rằng họ không thể thuyết phục nhân dân bằng niềm tin, mà chỉ có thể thay thế vào đó bằng sự cưỡng bức để tạo ra sự sợ hãi.

Ông Huỳnh Ngọc Tuấn (giữa) bị bắt ở Buôn Hồ ngày 8 Tháng Mười, 2025, vì bị vu cho tội “tuyên truyền” chống chế độ độc tài đảng trị dù chỉ viết bình luận thời sự trên Facebook. Đầu thập niên 1990 ông đã từng bị tù 10 năm cùng một tội danh. (Hình: Tuổi Trẻ)

Thế giới hiện đại không còn chỗ cho kiểu quản lý bằng mệnh lệnh và bạo lực. Ngay cả Trung Quốc, khuôn mẫu mà Việt Nam thường học theo, cũng đã phải nới lỏng kiểm soát xã hội ở một số lĩnh vực như học thuật, khoa học kỹ thuật, y tế, kinh tế… để giảm áp lực xã hội.

Trong khi đó, chế độ Cộng Sản trong nước vẫn tiếp tục đóng cửa về chính trị, tự cô lập mình trong khu vực, làm suy giảm nghiêm trọng uy tín quốc tế và cản trở phát triển bền vững. Khi một lãnh đạo cao nhất phải đứng trước Quốc Hội và nói “hãy từ bỏ tư duy không quản được thì cấm,” điều đó tự nó đã là một lời thú tội: Thừa nhận rằng chế độ này đã và đang tồn tại bằng sự cấm đoán.

Nhưng khi lời thú tội ấy không đi kèm hành động sửa sai, nó trở thành một chứng cứ khác của sự dối trá quyền lực. Tóm lại, sự thật không thể bị cấm đoán mãi được

Một năm sau tuyên bố từ bỏ tư duy “không quản được thì cấm,” Việt Nam vẫn tiếp tục ở trong một “vòng kim cô” kiểm soát chặt chẽ, đàn áp khốc liệt vốn tồn tại từ trước khi có tuyên bố đó và tiếp tục duy trì cho đến nay. Chúng đã như cốc nước lạnh tạt vào mặt những người đã trót tin cậy, kỳ vọng vào Tô Lâm như một vị “minh quân,” một “cứu tinh” cải cách cho Việt Nam.

Chế độ vẫn hành xử theo bản năng của bộ máy công an trị, bao gồm nghi ngờ, kiểm soát, cấm đoán và trừng phạt. Nhưng điều họ không thể cấm được chính là sự thức tỉnh của xã hội.

Nhất là khi người dân nhận ra rằng những lời “cải cách” chỉ là chiêu bài chính trị, mị dân, lừa phỉnh họ… thì bất cứ hệ thống nào, cho dù là sắt máu, bọc thép, cũng sẽ mục ruỗng tự thân từ bên trong. Thế nên, chúng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Kỳ phùng địch thủ Trump-Tập đối mặt: Ngưng chiến tạm thời nhé!

play-rounded-fill
Kỳ phùng địch thủ Trump-Tập đối mặt: Ngưng chiến tạm thời nhé!

Google Maps, Waze, Apple Maps: GPS nào tốt nhất năm 2025?

QUẬN CAM, California (NV) – Với GPS (ứng dụng dẫn đường) trên những chiếc phone, ngày nay hầu hết người lái xe không còn cần nhớ đường, quên mất thói quen tra cứu bản đồ trước khi đi xa. Các ứng dụng dẫn đường đưa người lái xe đến đích, đề nghị các tuyến đường thay thế, thông báo tình trạng kẹt xe, giới hạn tốc độ và nhiều thông tin hữu ích khác. GPS nay có thể được tích hợp vào màn hình thông tin giải trí trên xe bằng Apple CarPlay hoặc Android Auto, khiến người lái xe dễ sử dụng hơn.

Người dùng phone Android có thể lựa chọn giữa Google Maps và Waze; trong khi người dùng Apple có một lựa chọn thứ ba: Apple Maps. Trang mạng tin tức usatoday.com có làm một so sánh giữa ba loại GPS này.

Google Maps hiện nay GPS phổ biến nhất. (Hình: HD/Người Việt)
  • Google Maps: GPS phổ biến nhất
    Theo một bài đăng trên blog The Keyword của Google, dịch vụ lập bản đồ web dẫn đường của Google ra mắt vào tháng 2 năm 2005 như một giải pháp máy tính để “đưa mọi người từ điểm A đến điểm B”. Hai thập niên sau, nó hiện là GPS phổ biến nhất trên thế giới.

Google Maps trên thiết bị di động ra mắt vào năm 2007. Năm 2009, ứng dụng này cung cấp tính năng dẫn đường từng chặng, thay đổi hoàn toàn thói quen di chuyển của người lái xe. Google ra mắt bản đồ offline vào năm 2015, cho phép chỉ đường ngay cả khi không có kết nối internet.

Theo một nghiên cứu của Statista, vào năm 2023 có hơn 21 triệu lượt Google Maps đã được tải xuống. Dịch vụ bản đồ trực tuyến này giúp hàng triệu người di chuyển bằng xe buýt, xe lửa, xe hơi hoặc đi bộ mỗi ngày.

Các tính năng chính của Google Maps:
Cập nhật giao thông theo thời gian thực
Tuyến đường thay thế
Nhiều điểm đến/điểm dừng
Lựa chọn tuyến đường thân tiết kiệm xăng

 

  • Waze: GPS của cộng đồng người lái xe
    Theo Statista, hơn 9 triệu người dùng đã tải xuống ứng dụng Waze tại Mỹ vào năm 2023. Theo Investopedia, Waze được tạo ra vào năm 2008 và được bán cho Google vào năm 2013. Ứng dụng dẫn đường này lấy dữ liệu thời gian thực từ cộng đồng người lái xe để cập nhật về các điểm bắn tốc độ của cảnh sát, tai nạn…

Ứng dụng này cũng cho phép tài xế lưu trữ danh bạ, theo dõi những người dùng khác trong khu vực lân cận. Waze mang tính xã hội hơn Google Maps và Apple Maps vì tạo ra cảm giác cộng đồng giữa những người lái xe. Ngoài ra, Waze cho phép người dùng lên kế hoạch lái xe, theo dõi lưu lượng giao thông… giúp người lái xe tiết kiệm thời gian và tránh bị kẹt xe.

Các tính năng của Waze:
Trò chuyện trên bản đồ và yêu cầu hỗ trợ người dùng
Tùy chọn kinh nghiệm dẫn đường
Chia sẻ giá nhiên liệu dễ dàng
Cập nhật theo thời gian thực từ cộng đồng

 

  • Apple Maps: GPS trên điện thoại thông minh bán chạy nhất nước Mỹ
    Apple Maps ra mắt vào năm 2012 trên iOS 6 của Apple. Phiên bản đầu tiên có bản đồ 3D, dẫn đường từng chặng và hỗ trợ từ Siri, trợ lý ảo của Apple. Ban đầu, ứng dụng này gặp phải một số hoài nghi do lỗi phần mềm. Năm 2020, Apple đã thiết kế lại, bổ sung thêm các tính năng nâng cao. Hiện nay, ứng dụng này có hàng triệu người hâm mộ trung thành của iPhone.

Các tính năng của Apple Maps:
Tính năng đậu xe giúp dễ dàng lưu vị trí chỗ đậu xe
Hình ảnh toàn cảnh đường phố với chế độ xem 360 độ chia đôi màn hình
Thiết kế tối giản
Tiết kiệm pin của iPhone hơn so với các ứng dụng dẫn đường khác.

GPS tốt hơn cho người lái xe? Tạp chí máy tính PC Mag của Mỹ bình chọn Google Maps là GPS “tổng thể tốt nhất” năm 2024. Tuy nhiên, tạp chí này cũng công nhận Waze là ứng dụng dẫn đường tốt nhất cho việc lái xe hàng ngày. Mặc dù mỗi người lái xe có thể yêu thích một loại GPS khác nhau, nhưng việc tải xuống những GPS khác nhau có thể hữu ích. Mỗi ứng dụng dẫn đường phổ biến đều có những điểm độc đáo riêng. (HD)

Người bán nhà hạ giá để thu hút người mua, ngoại trừ San Francisco

ORANGE COUNTY, California (NV) – Thị trường địa ốc ở nhiều nơi tại Mỹ đang hạ nhiệt, với nhiều người bán phải làm điều không tưởng, đó là hạ giá nhà để thu hút người mua. Nhưng, San Francisco có vẻ dường như không nhận được “thông báo” đó.

Báo San Francisco Chronicle ngày 12 Tháng Mười trích dẫn báo cáo mới đây của Redfin cho thấy, gần 17% nhà niêm yết tại Mỹ trong Tháng Tám đã giảm giá, mức cao nhất cho tháng này kể từ năm 2012.

Một căn nhà rao bán ở San Francisco. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)

Tuy nhiên, con số này chỉ là 12% tại khu vực đô thị San Francisco, gồm hai quận hạt là San Francisco và San Mateo, thấp thứ ba trong số các đô thị lớn ở Mỹ, chỉ sau New York và Newark, New Jersey.

Thị trường nhà ở Vùng Vịnh đang chứng kiến “động lực kép.” Dù giá nhà trong khu vực có giảm, nhưng nhiều người bán vẫn giữ nguyên giá. Thêm vào đó, cơn sốt trí tuệ nhân tạo (AI) ở San Francisco, vốn đã đẩy giá thuê lên cao khi nhân viên công nghệ cạnh tranh mua nhà, nay lại có thể càng làm khó người mua hơn trong việc thương lượng.

Nhiều người bán hy vọng: giá nhà có thể tăng, vậy tại sao không giữ nhà chờ cơ hội tốt hơn?

Nhưng khác với đầu thập niên này, tâm lý lạc quan đó không lan ra khỏi Vùng Vịnh.

Khu vực đô thị San Jose, gồm các quận Santa Clara và San Benito, có tỷ lệ hạ giá nhà cao hơn một chút so với mức trung bình quốc gia, đánh dấu sự thay đổi đáng kể cho một trong những thị trường địa ốc “nóng” nhất nước Mỹ.

Phân tích của Redfin bao gồm nhà biệt lập, condo và townhouse đang rao bán, bất kể việc hạ giá có xảy ra trong Tháng Tám hay không.

Nếu người bán ở khu vực đô thị San Francisco hạ giá, thì mức giảm thường không lớn, trung bình chỉ vào khoảng 6%, hoặc dưới $100,000, theo dữ liệu Redfin.

Các căn nhà biệt lập ở San Francisco, vốn thường được coi là hấp dẫn hơn so với condo, dường như là nguyên nhân chính khiến tỷ lệ hạ giá thấp trong khu vực đô thị. Dù dữ liệu giảm giá theo từng thành phố chưa có, nhưng Redfin cho biết 2/3 số nhà bán ở San Francisco đã được bán cao hơn giá niêm yết trong Tháng Tám, cao nhất trong toàn bộ các quận ở Vùng Vịnh.

Nhiều người bán cũng ngại giảm giá vì sợ bỏ lỡ cơ hội có lời lớn hoặc không chấp nhận bán lỗ. Một phân tích khác của Redfin trong mùa Hè này cho thấy gần 1/5 số căn nhà rao bán ở khu vực đô thị San Francisco có nguy cơ phải bán thấp hơn giá lúc mua, tỷ lệ cao nhất trên toàn nước Mỹ.

Báo cáo này cho thấy phần lớn thành phố vẫn chưa phục hồi sau đợt sụt giảm giá nhà trong đại dịch, điều mà nhiều người bán hy vọng rằng đợt suy trầm đã qua.

Dù người bán có thể không hạ giá, nhưng họ cũng chưa tăng giá, ít nhất là chưa. Giá nhà trung bình ở San Francisco và San Mateo hầu như giữ nguyên so với năm ngoái, theo dữ liệu từ Zillow. Tại San Francisco, giá trung bình $1.24 triệu vẫn thấp hơn khoảng $100,000 so với mức trước đại dịch, chưa kể yếu tố lạm phát.

Dòng vốn từ ngành AI có thể đẩy giá nhà lên, nhưng dữ liệu hiện chưa thể hiện xu hướng đó. Người bán nhà ở Vùng Vịnh thường “đặt giá thấp để thu hút” định giá thấp để kích thích đấu giá, có thể là lý do tỷ lệ hạ giá thấp. Thêm vào đó, biến động kinh tế khiến một số nhân viên công nghệ chọn thuê thay vì vay mua nhà với khoản vay có kỳ hạn 30 năm.

Tuy nhiên, có những dấu hiệu khác cho thấy thị trường nhà ở San Francisco đang “nóng” lên. Số lượng giao dịch nhà ở San Francisco tăng mạnh trong Tháng Chín so với năm trước, trong khi số nhà rao bán mới giảm, theo Patrick Carlisle, một phân tích gia thị trường của công ty môi giới Compass. (Ng.Tr)[kn]

Thị trường nhà Mỹ rơi vào ‘vòng xoáy giảm phát’

ORANGE COUNTY, California (NV) – Thị trường nhà ở Mỹ hiện đang trong “vòng xoáy giảm phát và lạm phát chậm lại,” theo Nick Gerli, phân tích gia địa ốc và là người sáng lập nền tảng phân tích Reventure App, tạp chí (Newsweek ngày 13 Tháng Mười, loan tin.

“Tốc độ tăng giá nhà trên toàn nước Mỹ gần như bằng không so với cùng kỳ năm trước, và hiện giá nhà đang giảm ở gần một nửa số tiểu bang,” Gerli chia sẻ trong một video trên YouTube. “Trong khi đó, tốc độ tăng giá thuê nhà rơi xuống mức chậm nhất trong 14 năm, cho thấy nhà tồn kho đang dồn ứ khắp thị trường địa ốc.”

Florida là tiểu bang đang dư thừa nhà rao bán. (Hình minh họa:Joe Raedle/Getty Images)

Gerli cho rằng sự kết hợp này có thể báo hiệu đang bên “bờ vực sụt giảm lớn,” khi ông dự đoán giá nhà sẽ tiếp tục giảm vào năm sau.

Thị trường nhà ở Mỹ qua số liệu

Năm nay thị trường ì ạch khi người mua rút lui do các vấn đề về khả năng chi trả, bao gồm giá nhà cao, chi phí vay lớn và phí bảo hiểm nhà tăng. Lượng nhà tồn kho vì thế tăng mạnh trên toàn quốc, mang lại nhiều lựa chọn cho người mua và tăng sức mạnh thương lượng.

Theo Redfin, Tháng Tám có hơn 2.1 triệu căn nhà được rao bán, tăng 10.5% so với cùng kỳ năm trước. Cùng tháng, doanh số giảm 2.2% và thời gian trung bình một căn nhà trên thị trường trước khi ký hợp đồng tăng thêm tám ngày.

Dù nhu cầu và doanh số đều chậm lại, giá bán trung bình của một căn nhà điển hình ở Mỹ vẫn tăng. Trong tháng Tám, giá nhà trung vị (median) là $439,198, tăng 1.5% so với cùng kỳ năm trước. Tuy nhiên, đây là mức tăng theo năm chậm nhất trong nhiều tháng, dấu hiệu của hiện tượng được Gerli gọi là giảm tốc lạm phát (disinflation).

Giảm tốc lạm phát là hiện tượng xảy ra khi giá vẫn tăng nhưng với tốc độ chậm hơn. Ở đây, giá nhà vẫn tăng nhưng chậm hơn nhiều so với thời kỳ sốt mua nhà trong đại dịch.

Không phải tất cả khu vực đều giống nhau. Mặc dù Gerli trở nên bi quan hơn về toàn bộ thị trường Mỹ, nhưng thừa nhận rằng không phải mọi nơi cũng đều giảm giá. Tuy nhiên, những thành phố từng bùng nổ trong đại dịch thì giờ đây đang điều chỉnh mạnh hơn.

Các thị trường dư thừa nhà rao bán nhiều nhất, nhiều trong số đó ở Florida và Texas từng bùng nổ trong đại dịch, đều giảm giá theo năm.

Theo Redfin, giá nhà trung vị ở Florida trong Tháng Tám là $403,100, giảm 0.13% so với cùng kỳ; ở Texas là $345,900, giảm 0.59%. Đây là những gì được Gerli gọi là giảm phát.

Ngược lại, ở những thị trường còn thiếu nhà, nhiều thành phố lớn ở miền Bắc, Đông Bắc và Trung Tây, thì giá nhà vẫn tăng.

Thị trường cho thuê đáng lo ngại

Thị trường cho thuê khiến Gerli lo ngại. Năm ngoái, là năm có mức tăng giá thuê chậm nhất kể từ 2010, chỉ tăng 0.3%, theo Yardi Matrix.

Năm nay tình hình vẫn tiếp tục chậm. “Thị trường cho thuê trong 6 tháng qua giảm mạnh. Càng ngày càng có nhiều thị trường giảm giá thuê. Thậm chí tăng trưởng giá thuê nhà biệt lập thấp nhất 14 năm, kể từ sau cuộc khủng hoảng nhà cuối cùng,” Gerli nói.

“Khi thấy thị trường cho thuê và thị trường bán đều suy giảm, điều đó báo hiệu sự yếu kém, giảm tốc lạm phát và áp lực giảm phát,” ông nói.

Dữ liệu cho thấy hai bức tranh: thị trường cho thuê từng bùng nổ trong đại dịch nay giảm mạnh, cải thiện khả năng chi trả, nhờ nguồn cung mới trong năm năm qua.

Theo Reventure, giá thuê ở Austin, Texas giảm 18.3% trong ba năm; ở Fort Myers, Florida giảm 15.3%; ở Colorado Springs, Colorado giảm 12.5%.

Ngược lại, ở miền Đông Bắc và Trung Tây, giá thuê vẫn tăng. Hartford, Connecticut tăng 11%, Chicago 10%, Omaha, Nebraska 9%, Providence, Rhode Island 8%, Louisville, Kentucky 7%.

Ý nghĩa với người mua và thuê nhà

Khả năng chi trả vẫn là vấn đề lớn. “Các hộ gia đình hiện đang phải dùng 37–38% thu nhập trước thuế để trả nợ vay mua nhà,” Gerli nói. “Đây là tỷ lệ nợ trên thu nhập cao nhất từng thấy.” Điều này kéo giảm nhu cầu nhà ở trên toàn quốc.

Ở thị trường thuê, khả năng chi trả không quá căng, nhưng “hiện đang gặp cản trở do tăng trưởng dân số thấp, nhập cư giảm và yếu tố kinh tế khiến nhu cầu thuê giảm theo.”

Các nhà đầu tư cũng muốn bán bớt tài sản vì không đủ khả năng duy trì, theo Gerli.

Tổng hợp tất cả yếu tố này — nhu cầu thấp từ người mua, người thuê và nhà đầu tư — đang tạo ra giảm tốc lạm phát trong địa ốc, mà Gerli cho rằng “cuối cùng sẽ có lợi cho phần lớn người dân.” (Ng.Tr)[kn]

Xuất hiện clip Lương Cường ‘đứng im như phỗng’ cạnh các lãnh đạo APEC

GYEONGJU, Nam Hàn (NV) – Một đoạn video clip đăng trên kênh DWS News, ghi lại tiệc chiêu đãi của chủ nhà Nam Hàn dành cho các lãnh đạo APEC, cho thấy cảnh ông Lương Cường, chủ tịch nước Việt Nam, “đứng im như phỗng” trong lúc các lãnh đạo APEC nói chuyện vui vẻ với nhau.

Trong clip đăng hôm 29 Tháng Mười, ông Lương Cường được nhìn thấy đứng lẻ loi, im lặng trong lúc ông Anthony Albanese (thủ tướng Úc), Anutin Charnvirakul (thủ tướng Thái Lan), Lee Jae Myung (tổng thống Nam Hàn) và một số lãnh đạo khác đứng nói chuyện rôm rả trước khi ngồi vào bàn tiệc.

Ông Lương Cường (bìa phải), chủ tịch nước Việt Nam, đứng bất động trong lúc các lãnh đạo APEC nói chuyện. (Hình: Chụp qua màn hình)

Dường như lãnh đạo các nước cũng không quan tâm đến sự hiện diện của chủ tịch nước Việt Nam trong khán phòng.

Nhiều phần ông Lương Cường “giữ im lặng tuyệt đối” vì không biết tiếng Anh nên ông ta không hiểu những người kia đang nói gì, trong lúc không có phiên dịch viên bên cạnh.

Vài phút sau, Tổng Thống Donald Trump xuất hiện trong phòng tiệc, lần lượt bắt tay và chụp hình với lãnh đạo các nước.

Ông Lương Cường tiếp tục được nhìn thấy có vẻ căng thẳng khi nói chuyện xã giao với ông Trump thông qua sự giúp đỡ của một nữ phiên dịch viên.

Theo tường thuật của báo Chính Phủ, ông Lương Cường đề nghị hai bên “sớm hoàn tất đàm phán Hiệp Định Thương Mại Đối Ứng theo hướng hai bên cùng có lợi trên cơ sở tuyên bố chung, tính tới các đặc thù của Việt Nam và tầm quan trọng của quan hệ hai nước…”

Tương tự như ông Phạm Minh Chính, thủ tướng Việt Nam, vài ngày trước,
ông Lương Cường gửi lời mời Tổng Thống Trump và phu nhân sớm thăm Việt Nam.

Theo giới quan sát, chuyến tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC tại Nam Hàn của ông Lương Cường bị phủ bóng bởi chuyến thăm Anh Quốc của ông Tô Lâm, tổng bí thư CSVN.

Ông Lương Cường (giữa) nói chuyện với Tổng Thống Donald Trump với sự giúp đỡ của một nữ phiên dịch viên. (Hình: TTXVN)

Các báo trong nước liên tục cập nhập chuyện ông Tô Lâm đi viếng mộ Karl Marx tại nghĩa trang Highgate, gửi thư “thăm hỏi, động viên người dân miền Trung bị ảnh hưởng bởi mưa lũ”…

Theo báo Nhân Dân hôm 30 Tháng Mười, sau khi kết thúc hội đàm giữa ông Tô Lâm và ông Keir Starmer, thủ tướng Anh, hai nước chính thức nâng cấp quan hệ Việt-Anh lên “đối tác chiến lược toàn diện.”

Bản tuyên bố chung cho biết hai nước Việt, Anh “tăng cường hợp tác chính trị, ngoại giao, quốc phòng và an ninh,” “củng cố tin cậy chính trị thông qua duy trì trao đổi đoàn và tiếp xúc cấp cao trên tất cả các kênh giữa đảng CSVN với chính phủ Anh”…

Đáng lưu ý, trong lúc chuyến thăm nước Anh của ông Tô Lâm diễn ra, hãng tin BBC đã bày tỏ “quan ngại sâu sắc” về một nhà báo làm việc cho BBC Tiếng Việt tại văn phòng Bangkok, Thái Lan, vì người này bị cấm rời khỏi Việt Nam trong nhiều tháng qua.

Báo The Times cho hay, “nữ phóng viên 29 tuổi này bị cấm xuất cảnh sau khi bài viết của cô khiến chính quyền cộng sản bất bình.”

“Bạn bè và đồng nghiệp làm việc cho Ban Tiếng Việt của BBC cho biết, cô bị tước hộ chiếu (passport) sau khi bị bắt giữ và thẩm vấn trong chuyến về thăm nhà gần Sài Gòn vào Tháng Tám.”

Nữ phóng viên được ghi nhận “đã bị sốc sau các cuộc thẩm vấn” và bị ép ký xác nhận 18 bài báo đã đăng trên trang web BBC Tiếng Việt mà cô là tác giả — một thủ tục thường là bước mở đầu cho việc truy tố hình sự.

Theo tìm hiểu của nhật báo Người Việt, danh tính nữ nhà báo BBC Tiếng Việt là cô Bùi Thư, người gia nhập cơ quan này trong ít năm gần đây. (N.H.K) [kn]

Lamine Yamal bị chỉ trích nặng nề còn ‘người lớn’ có tội thì vô can

MADRID, Tây Ban Nha (NV) – Đỉnh điểm của trận “siêu kinh điển” Real Madrid-Barcelona chính là ẩu đả giữa hai bên xuất phát từ “nhân vật chính” Yamal, nhưng phía sau đó nhiều “người lớn” có tội lại im lặng, vô can, theo ESPN ngày 28 Tháng Mười.

Trước trận El Clasico đầu tiên của La Liga mùa 2025-2026, tiền đạo 18 tuổi Yamal của Barcelona như “đổ dầu vào lửa” với phát biểu với ngụ ý đội Real Madrid “vừa ăn cắp, vừa la làng.”

Lamine Yamal (thứ hai, từ trái) được đồng đội can ngăn trước sự hung hăng đòi ăn thua đủ của các cầu thủ Real Madrid sau trận El Clasico. (Hình: David Ramos/Getty Images)

Bất chấp Yamal nói trong ngữ cảnh nào, lập tức câu nói đấy được truyền thông trích dẫn và thổi bùng lên ngọn lửa thù hận giữa hai đội.

Sau trận đấu, dù Barcelona thua chủ nhà Real Madrid 1-2 nhưng Yamal đã trở thành tâm điểm chỉ trích của cả truyền thông lẫn những fan trung lập.

Chuyên gia Graham Hunter của ESPN nhấn mạnh: “Yamal đã trượt ngã với phát biểu trước trận, nhưng cái đáng lên án hơn là những ‘người lớn’ ở Barcelona đã để cậu bé 18 tuổi sa vào việc đấy.” Ông chỉ đích danh cựu cầu thủ Barcelona, Gerard Pique là người có lỗi lớn khi “đẩy” Yamal vào mối quan hệ công kích trước trận đại chiến.

Xuất phát từ chương trình Kings League mà Pique tổ chức trong đó Yamal là khách mời tham gia, rồi “giới thiệu” cầu thủ khoác áo số 10 của Barcelona tham gia “trận đấu của chương trình” trong đó có đấu với Ibai Llanos là đội của các fan Real Madrid.

Cậu thủ 18 tuổi của Barcelona tham gia chương trình vui nhưng không ngờ lại bị hỏi gài với ẩn ý về đối thủ Real Madrid. Và Yamal đã thản nhiên trả lời “hớ hênh” rằng “họ vừa ăn cướp vừa la làng.” Dầu đổ vào lửa từ đấy và truyền thông cứ dịp đó nhân lên làm tăng mối thù hận trong đó Yamal thành “kẻ thù chính.”

Yamal rõ ràng đã sai với kiểu trả lời hớ hênh nhưng sự việc xảy ra trước trận đấu hai ngày được “bóc mẽ” ra rằng tại sao những người cần bảo vệ Yamal lại để cầu thủ mình “rong chơi” tham gia sự kiện rồi bị “gài” như thế?

Chuyên gia Graham Hunter hỏi thẳng: “Người đại diện của Yamal – ông  Jorge Mendes ở đâu khi để Yamal tham gia sự kiện vui chơi rồi bị tung vào mối quan hệ công chúng lẫn dư luận không có lớp che chắn?”

Còn ở ban huấn luyện Barcelona, người đứng đầu là huấn luyện viên Hansi Flick tại sao lại để một cầu thủ trẻ tự do tham gia sự kiện trước một trận đấu quan trọng? Thậm chí khi được hỏi đến huấn luyện viên này còn thản nhiên đáp “Đó không phải việc của tôi.”

Yamal sai lầm với lời phát biểu hớ hênh nhưng người lớn từ đàn anh Pique đến “cò” Mendes và ông Flick ai cũng mắc sai lầm lớn nhưng lại im lặng một cách vô trách nhiệm.

Dani Carvajal (trái) cố chấp không chịu bắt tay Lamine Yamal sau trận đấu lại còn lên tiếng chỉ trích và khơi mào cho cuộc xung đột giữa hai đội. (Hình: David Ramos/Getty Images)

Đó là chưa kể đến Dani Carvajal, đội trưởng của Real Madrid nhưng là đàn anh của Yamal trong đội tuyển Tây Ban Nha cũng có cách hành xử rất xấu.

Khi Yamal chủ động đến bắt tay sau trận thì Carvajal gạt đi và mắng mỏ, chửi bới cầu thủ này. Đó cũng là thời điểm xuất phát cuộc ẩu đả mà sau đó nhiều cầu thủ hai bên lao vào khiến lãnh đạo hai đội và cảnh sát phải vào can ngăn.

Yamal, cầu thủ 18 tuổi sai là điều không bàn cãi, nhưng những người lớn quanh cầu thủ này cần có lớp áo bảo vệ tài năng trẻ đi đúng hướng lại rất “vô tâm” trong việc giúp Yamal đừng chệch hướng. (Anh Khoa) [kn]

Đại Hội Liên Trường Qui Nhơn toàn thế giới lần thứ 25 tại Little Saigon

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Đại Hội Cựu Học Sinh Liên Trường Qui Nhơn Thế Giới lần thứ 25 với chủ đề “25 Năm Hội Ngộ,” do Hội Cựu Học Sinh Liên Trường Qui Nhơn tổ chức hôm Chủ Nhật, 26 Tháng Mười, 2025, tại nhà hàng Paracel Seafood, Westminster.

Tứ ca Liên Trường Qui Nhơn trong “Liên Khúc Mùa Hè,” từ trái, Thanh Nga, Jennifer Thùy, Ái Phương, và Châu Phượng. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Liên Trường Qui Nhơn gồm các trường trung học ở Bình Định trước năm 1975 như Sư Phạm Qui Nhơn, Kỹ Thuật Qui Nhơn, Vi Nhân, Lê Lợi, Qui Nhơn Nghĩa Thục, Đống Đa, Trinh Vương, Cường Để, Tự Lực, Bồ Đề, Tân Bình, Nhân Thảo, Tây Sơn, Đặng Đức Siêu, Triều Thuận, Sùng Nhơn, Phước Hậu, Nữ Trung Học, và La San.

Các giáo sư tham dự gồm Vũ Xuân Trinh, Trương Hữu Kha, Nguyễn Uẩn, Vũ Linh Châu, Phan Hồng Vân, và cựu học sinh từ nhiều ở Mỹ, Canada, và Việt Nam.

Sau nghi thức khai mạc, ông Hoàng Phong Nguyễn Phước Phillip, tổng thư ký hội, thay mặt ban tổ chức chúc mừng thầy cô và bạn bè cùng thân hữu về tham dự đại hội.

Toàn ban văn nghệ Liên Trường Qui Nhơn trong nghi thức chào quốc kỳ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông nói: “Mục đích chính đại hội là tìm về bạn cũ trường xưa, khơi dậy kỷ niệm một thời áo trắng tại Qui Nhơn trước biến cố 1975, là dịp gặp lại thầy cô bạn bè, chia sẻ vui buồn và cập nhật tình hình ai còn ai mất. Không có gì vui và hạnh phúc khi được hàn huyên ôn lại tuổi thiếu niên, cùng nhau chia sẻ cảm xúc, bồi hồi xúc động khi gặp lại thầy cũ bạn xưa, khơi lại tình thầy trò, tình đồng môn.”

Ông Văn Công Định, hội trưởng Hội Liên Trường Qui Nhơn, trưởng ban tổ chức đại hội, phát biểu khai mạc.

Các giáo sư nhận những bó hoa tuơi thắm nghĩa tình từ các học trò trong ngày đại hội Liên Trường Qui Nhơn. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông nói: “Hơn 20 năm qua, kể từ những buổi họp mặt thân tình đầu tiên, từ vài chục người đến nay đã trở thành một đại gia đình lớn mạnh, giữ vững được tinh thần truyền thống tìm về cội nguồn, tôn sư trọng đạo, bạn cũ trường xưa một thời đáng nhớ. Đó là minh chứng cho tình thầy trò, tình bằng hữu mà thời gian không thể làm phai mờ được. Hôm nay, một ngày trọng đại, trong không khí ấm áp của buổi hội ngộ, được gặp lại quý thầy cô khả kính, những người đã dày công vun đắp tri thức và nhân cách cho bao thế hệ trẻ, được nắm tay các bạn cũ sau bao năm xa cách, thật là niềm xúc động và hạnh phúc vô cùng lớn lao.”

Giáo Sư Trương Hữu Kha, đại diện các giáo sư, phát biểu: “Trong đại hội, những cái bắt tay thăm hỏi làm sâu sắc hơn tình thầy trò và đồng môn. Trong nhiều năm qua, ban chấp hành Liên Trường Qui Nhơn đã đầu tư nhiều công sức tổ chức nhiều kỳ đại hội, với nhiệt tình và năng lực của ban tổ chức rất thành công và xin chúc có nhiều đại hội thành công nữa.”

Cựu sinh viên Sư Phạm Qui Nhơn trong đại hội Liên Trường. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Giây phút xúc động nhất là khi thầy cô được mời lên sân khấu để học trò trao gởi những bó hoa thắm tình nghĩa thầy trò, cảm tạ thâm ân đến những người đã tận tụy dẫn dắt bao thế hệ đàn em nên người.

Chương trình văn nghệ với những nhạc phẩm do các cựu học sinh trình diễn, đưa mọi người trở về ký ức ngày xưa, thời hoa mộng còn cắp sách đến trường trên quê hương thanh bình, với mây trắng cùng những cánh cò trên đồng lúa vàng, cùng những cô thôn nữ hân hoan mừng ngày mùa, với những điệu múa trong nhạc cảnh “Bức Họa Đồng Quê,” do ban vũ Liên Trường Qui Nhơn trình diễn, nhận được tràng pháo cổ vũ tay nồng nhiệt.

Từ Mạnh Long, cựu học sinh Cường Để, Qui Nhơn, trình bày nhạc phẩm “Thuyền Viễn Xứ,” trong đại hội. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Xen kẽ chương trình là những màn trình diễn của những ca nhạc sĩ “cây nhà lá vườn,” cùng những ca sĩ trong thời đi học, đóng góp những giọng hát đầy tình tự quê hương.

Ông bà Hiếu Trần và Phụng Lê, cùng học chung trường Trung Học Kỹ Thuật Qui Nhơn, từ Houston, Texas, về tham dự.

Bà Phụng chia sẻ: “Sau khi tốt nghiệp Tú Tài 2, anh Hiếu vào Không Quân còn tôi vào Sư Phạm. Ngày xưa tình thầy trò rất đẹp, học trò rất ngây thơ trong sáng, chỉ biết lo học để dựng xây đất nước. Chúng tôi cùng đi chung trên đường đời nay cũng đã nhiều tuổi, cố gắng mỗi năm về California dự đại hội để tìm lại thời hoa niên ngày cũ là vui rồi. Đại hội Liên Trường Qui Nhơn tại Nam California rất ấm áp tình thân, mong rằng mỗi năm đều có họp mặt để anh chị em đồng môn còn gặp nhau.”

Ban chấp hành Liên Trường Qui Nhơn trong ngày đại hội. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Bà Huỳnh Thị Kim Oanh, cựu học sinh Cường Để năm 1957, cựu hội trưởng Hội Cựu Học Sinh Qui Nhơn Bình Định, từ Houston, Texas, về tham dự.

Bà kể: “Kỷ niệm với trường xưa, nhớ nhất là giờ ra chơi níu áo xin tiền thầy để ăn quà vặt, thầy không cho là không được nhưng với các cô thì không dám. Hàng năm tôi đều về California dự hội ngộ, cựu học sinh cùng quý thầy cô gặp nhau từ 68 năm xưa là quý hóa lắm, nhất là những khóa đàn em, hạnh phúc vô cùng.”

Những phút giây bên nhau với chủ đề “25 Năm Hội Ngộ,” trường xưa bạn cũ trở về những giây phút êm vui đầm ấm, nhớ về những kỷ niệm xưa thân ái, với những lưu luyến trước lúc chia tay với lời hẹn gặp lại năm sau. [đ.d.]

Khi chính phủ và công ty Mỹ làm ‘tai mắt’ cho Bắc Kinh

WASHINGTON, DC (NV) – Chính phủ Mỹ, qua năm đời tổng thống cả Cộng Hòa lẫn Dân Chủ, không chỉ cho phép mà còn hỗ trợ các công ty Mỹ bán công nghệ giám sát cho công an, cơ quan chính phủ, và doanh nghiệp Trung Quốc, dù chính Washington thường xuyên cảnh báo về nguy cơ an ninh quốc gia và vi phạm nhân quyền, theo cuộc điều tra của AP tiết lộ hôm Thứ Tư, 28 Tháng Mười.

Trong hơn một năm qua, Quốc Hội Mỹ đã bốn lần thất bại trong nỗ lực đóng lỗ hổng mà họ gọi là “kẽ hở nguy hiểm:” Trung Quốc né tránh lệnh cấm xuất cảng chip AI tiên tiến của Mỹ bằng cách thuê qua dịch vụ điện toán đám mây của các công ty Mỹ, như Microsoft Azure và Amazon Web Services (AWS).

Camera an ninh dày đặc gắn trên cột đèn trước Quảng Trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh. (Hình: Greg Baker/AFP via Getty Images)

Theo báo cáo, hơn 100 nhà vận động hành lang từ các tập đoàn công nghệ và hiệp hội thương mại đã lao vào vận động, khiến mọi nỗ lực siết chặt kiểm soát đều thất bại, mới nhất là vào tháng trước.

Trump nới lỏng kiểm soát đổi lấy phần trăm lợi nhuận

Trong khi Tổng Thống Donald Trump chuẩn bị gặp Chủ Tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc tại Nam Hàn tuần này, hồ sơ về xuất cảng công nghệ Mỹ sang quốc gia có nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới lại trở thành điểm nóng.

AP cho biết, Tháng Tám vừa qua, ông Trump công bố thỏa thuận với các hãng sản xuất chip như Nvidia và AMD nhằm dỡ bỏ hạn chế xuất cảng chip cao cấp sang Trung Quốc – đổi lại chính phủ Mỹ sẽ nhận 15% doanh thu từ các thương vụ này.

Các chuyên gia an ninh cảnh báo rằng những chip này có thể được Trung Quốc sử dụng trong quân đội và tình báo.

Cũng trong Tháng Tám, ông Trump tuyên bố chính phủ Mỹ đã mua 10% cổ phần của Intel, trị giá khoảng $11 tỷ, đánh dấu lần đầu tiên người nộp thuế Mỹ có “phần lời” trong giao dịch công nghệ với Trung Quốc.

Lỗ hổng “đám mây” và các công ty bị trừng phạt vẫn hoạt động

Ví dụ, SDIC Contech, một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc, đã xin quyền truy cập vào dịch vụ dữ liệu lớn của AWS và Microsoft Azure, trong khi Viện KhoaHhọc Kỹ Thuật Qi Zhi Thượng Hải – do nhà nước bảo trợ – tìm mua gói Azure OpenAI trị giá $280,000.

Tổng Thống Donald Trump (trái) chào đón ông Jensen Huang, chủ tịch kiêm tổng giám đốc Nvidia, công ty sản xuất chip cho công nghệ AI toàn cầu. (Hình: Jim Watson/AFP via Getty Images)

Ngay cả các công ty bị trừng phạt vì vi phạm nhân quyền như Dahua và Hikvision vẫn sử dụng AWS để bán dịch vụ giám sát quốc tế. 

Hikvision quảng bá nền tảng “HikCentral” – cho phép lưu trữ và phân tích hình ảnh – và có thể triển khai trên Azure. 

Tuy nhiên, ngoài mặt Microsoft luôn miệng phủ nhận hợp tác trực tiếp với Hikvision, còn OpenAI khẳng định tuân thủ chính sách của Microsoft, không cho phép Trung Quốc truy cập vào mô hình AI của mình.

Mỹ có “cổ phần” trong bộ máy theo dõi dân chúng của Bắc Kinh

Theo điều tra, Trung Quốc đang sử dụng các dịch vụ đám mây của Mỹ để huấn luyện mô hình AI dù bị cấm tiếp cận loại chip tiên tiến.

Các công ty Mỹ đã góp phần thiết kế và xây dựng hệ thống giám sát của Trung Quốc, vốn được dùng để theo dõi, bắt giữ và đàn áp hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương.

Các công ty như Microsoft, Amazon Web Services, Intel, IBM, Nvidia – thông qua hợp đồng, dịch vụ đám mây hoặc đối tác trung gian – vẫn cung cấp công nghệ cho Trung Quốc dù đã có lệnh cấm.

Vài người ngồi nghỉ ngơi dưới một trụ camera an ninh ở Quảng Trường Thiên An Môn. (Hình minh họa: Ed Jones/AFP via Getty Images)

Microsoft phủ nhận hợp tác trực tiếp, nhưng bằng chứng cho thấy hạ tầng của họ vẫn là nơi chứa đựng dữ liệu giám sát của Trung Quốc.

Ông Zhou Fengsuo, cựu lãnh đạo sinh viên Thiên An Môn, nay là công dân Mỹ, nói với AP: “Washington đang để các tập đoàn công nghệ định hướng chính sách quốc gia. Tất cả vì lợi nhuận. Và đó là thất bại chiến lược của Hoa Kỳ.”

Khi quốc gia bán đi linh hồn của chính mình

Nếu có ai tự hỏi tại sao một quốc gia từng lên án Trung Quốc trong việc theo dõi công dân lại trở thành nhà cung cấp công nghệ cho chính mạng lưới kiểm soát đó, thì câu trả lời rất đơn giản: Tiền và quyền lực.

Trong hai thập niên qua, ngành công nghệ Mỹ chi hàng trăm triệu đô la để vận động hành lang, mua lấy sự im lặng của Quốc Hội.

Các chính phủ kế tiếp từ Bush, Obama, Biden đến Trump – đều nói một đằng, làm một nẻo. Tất cả đều rao giảng về “tự do, nhân quyền, và đạo đức” trong các bài phát biểu, rồi lặng lẽ mở đường cho các doanh nghiệp Mỹ ký hợp đồng với Bắc Kinh.

Và hôm nay, dưới thời chính quyền Trump, Washington đã đi xa hơn thế. Chính phủ không chỉ cho phép, mà còn chia lợi nhuận với các công ty xuất cảng công nghệ sang Trung Quốc. Đây không còn là sự thỏa hiệp mà là “liên doanh.”

Khi nước Mỹ bắt đầu đầu tư vào chính công nghệ mà họ từng lên án là “vũ khí kiểm soát con người” thì không nên nói về chính sách thương mại nữa mà hãy nói về sự đồng lõa có hệ thống, được tô điểm bằng khẩu hiệu “tăng trưởng và việc làm.” (MPL) [đ.d.]

 

Min Chef, quán ăn người Hoa ở Tustin, không nổi bật nhưng ngon bất ngờ

Thiện Lê/Người Việt

TUSTIN, California (NV) – Tôi rất thích những tiệm ăn ít ai biết đến, nhưng lại được thực khách địa phương ủng hộ trong nhiều năm. Một tiệm tôi vừa tìm được là Min Chef ở Tustin với những món ngon tuyệt vời của người Hoa.

Những món ăn hấp dẫn của Min Chef. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Min Chef tọa lạc trong khu thương mại Red Hill Plaza trên đường Red Hill ở Tustin, và đó là nơi có nhiều quán ăn ngon, gồm cả một nhà hàng Tứ Xuyên nổi tiếng. Tôi từng đến khu thương mại này nhiều lần, nhưng chưa bao giờ vào thử tiệm ăn Min Chef, nên thử một lần cho biết.

Tôi luôn nghĩ những tiệm ăn không có bề ngoài thu hút và khi đi ăn các món của một nước nào mà có nhiều người nước đó ăn thì chắc chắn sẽ ngon. Vì vậy, chỉ từ bên ngoài nhìn vào Min Chef là tôi có cảm tình vì quán ăn này không hề nổi bật ở bên ngoài, và bên trong toàn là thực khách người Hoa, đa số lớn tuổi nên đánh giá khắt khe hơn.

Bảng hiệu của tiệm. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Tôi từng đến những tiệm của người Hoa, người Thái Lan, người Nhật Bản, người Philippines, Nam Hàn cùng nhiều nước Á Châu, cứ thấy tiệm nào có nhiều người lớn tuổi là chắc chắn sẽ ngon. Vì vậy, tôi hy vọng suy nghĩ của mình lần này sẽ không sai.

Quán ăn nhỏ và ấm cúng này khai trương vào năm 2019, có nhiều món ăn đặc biệt của người Hoa ít thấy ở nhiều tiệm khác. Nhìn thực đơn một lúc, tôi gọi món bánh chiên nhân thịt, món lá sách luộc chấm tương mè, món rau xào với trứng chiên, món ruột heo nấu với tỏi chua, và món canh bí đao với thịt heo viên.

Bên trong tiệm. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Thức ăn được dọn ra rất nhanh, chỉ trong vòng 10 phút là có hết mọi món ăn trên bàn, và món nào nhìn cũng vô cùng hấp dẫn.

Tôi khai vị bằng món lá sách chấm tương mè trước. Món này rất đơn giản vì chỉ có lá sách màu đen luộc ăn cùng với tương mè có trộn thêm chút ngò vào. Lá sách có màu đen vì Min Chef sử dụng loại không được tẩy trắng như thường thấy, và những quán ăn của người Hoa chính gốc thường dùng loại lá sách màu đen này.

Từng miếng lá sách được làm sạch và luộc kỹ nên không có mùi tanh hôi, chỉ có độ dai giòn đặc trưng với mùi vị nhạt thanh. Vì lá sách hơi nhạt nên cần phải có tương mè có vị hơi ngọt, đầy vị béo như bơ đậu phộng và đầy mùi thơm của mè, lại có thêm mùi thơm của ngò ngon không thể chê được.

Món lá sách luộc chấm tương mè. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Tiếp theo là món bánh chiên nhân thịt, có những miếng bột mỏng kẹp thịt bằm được trộn với hành lá và hẹ ở giữa. Những miếng bột ở ngoài thì thơm giòn lại hơi dai, còn miếng bột ở giữa thì mềm mại vì thấm hết nước thịt.

Thịt heo ở giữa thì mềm mại và thơm béo, được nêm nếm rất vừa miệng, lại có thêm mùi thơm với vị ngọt của hẹ rất ngon. Vì vậy, nước thịt đó thấm vào những miếng bánh rất ngon, miếng nào cũng thấm hết mùi vị của thịt trong nhân, ăn một miếng chỉ muốn ăn nữa.

Món bánh chiên nhân thịt. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Sau đó là món rau xào với trứng chiên, có giá với nấm mèo, chút hành lá và một ít thịt heo xắt sợi xào với miến, và có một miếng trứng chiên ở trên. Món ăn này rất đơn giản vì chỉ có các loại rau được xào với một số gia vị bình thường, có nguyên liệu chính là xì dầu, nên cần đầu bếp phải có tay nghề cao mới ngon được.

Những sợi giá giòn tan, còn những sợi nấm mèo thì giòn “sực sực,” những sợi thịt heo hơi dai và những sợi miến mềm được xào rất thơm, có mùi khét chảo đặc trưng của người Hoa, lại đầy mùi thơm với vị hơi mặn của xì dầu ngon không thể chê được tuy không có gì cầu kỳ. Miếng trứng chiên ở trên đầy mùi thơm, có vị nhạt để ăn kèm với rau xào và cân bằng mùi vị mặn mà.

Món rau xào với trứng chiên. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Sau khi ăn những món hơi béo, tôi húp một chút canh bí đao để tẩy miệng. Món canh này cũng được nấu rất đơn giản vì chỉ có nhiều lát bí đao được nấu với những viên thịt heo giống như giò sống và một chút tôm. Nước canh tuy nhạt, nhưng đầy vị ngọt thanh và tươi mát của bí đao, lại có thêm mùi dầu mè rất hấp dẫn. Những viên thịt heo với tôm hơi dai, cũng được nêm nếm rất nhẹ tay vì đây là món canh ăn để tẩy vị béo của những món khác.

Canh bí đao với thịt heo viên và tôm. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Cuối cùng là món ruột heo nấu với tỏi chua, có thể nói là món ngon nhất của bữa ăn tại Min Chef.

Món này có ruột heo được nấu với tỏi chua, hành tây và một chút ớt trong nước xốt màu nâu đen, nhìn là muốn ăn ngay. Những miếng ruột heo được làm sạch rất kỹ nên không hề tanh hôi, nhưng vẫn còn một chút mùi nồng đặc trưng, còn đầy vị béo, lại được hầm mềm nên rất dễ ăn.

Ruột heo thấm nước xốt có mùi vị mặn mà và có vị hơi ngọt, kết hợp với vị hơi cay với chua của những miếng tỏi chua rất hợp. Vị chua với mùi thơm nồng của tỏi như làm dịu đi vị béo với mùi nồng nhẹ của ruột heo. Trên đĩa còn có rất nhiều hành tây, có vị ngọt làm dịu mùi vị béo nồng từ ruột heo với tỏi, giúp thực khách ăn không ngán.

Ruột heo nấu với tỏi chua. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Min Chef có những món ăn rất hấp dẫn của người Hoa, tuy có giá từ $20 trở lên cho món ăn, nhưng khẩu phần lớn và món nào cũng nấu rất chăm chút nên rất vừa túi tiền. Quán ăn này nhìn bề ngoài không có gì nổi bật, nhưng tôi chắc chắn thực khách sẽ hài lòng.

Min Chef tọa lạc tại địa chỉ 13834 Red Hill Ave, Tustin, CA 92780. [kn]

Liên lạc tác giả: [email protected]

Không chỉ là chuyện ‘giải cứu’ đậu nành

Trúc Phương/Người Việt

Nông dân trồng đậu nành khắp nước Mỹ đang xính vính đối mặt một mùa thu hoạch đặc biệt khó khăn. Với giá trị khoảng $24.5 tỷ, đậu nành là mặt hàng nông sản xuất cảng hàng đầu của Mỹ. Năm 2024, Trung Quốc mua khoảng $12.6 tỷ đậu nành Mỹ, Liên Minh Châu Âu $2.45 tỷ và Mexico $2.3 tỷ. Thế nhưng, suốt từ Tháng Năm đến nay, Trung Quốc không mua một hạt đậu nành nào của Mỹ…

Đậu nành là một trong những nông sản chủ lực của nông nghiệp Hoa Kỳ. (Hình: Roberto Schmidt/AFP via Getty Images)

Nông dân khóc ròng

Nông dân Mỹ đang thu hoạch một vụ mùa kỷ lục, ước tính 4.3 tỷ giạ (mỗi giạ khoảng 20 kg) đậu nành, gần bằng năm 2024. Thông thường, đây là thời điểm Trung Quốc bắt đầu thu mua ồ ạt để đáp ứng nhu cầu khổng lồ của họ. Nhưng năm nay, tồn kho đậu nành Mỹ đang chất đống. Giá nông sản tụt dốc. Khả năng hàng loạt nông trại bị phá sản tăng cao. Với chi phí đầu vào (hạt giống, phân bón, nhiên liệu) quá đắt đỏ trong khi giá đậu nành rơi xuống dưới $10/giạ, tất cả đang tạo ra bức tranh rất ảm đạm và u ám.

Không phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc nhắm vào đậu nành, mặt hàng nông nghiệp xuất cảng lớn nhất của Mỹ. Bắc Kinh đã ranh ma nghiên cứu kỹ: đậu nành vốn được trồng ở các tiểu bang nông nghiệp ủng hộ đảng Cộng Hòa.

Các tiểu bang vùng Trung Tây như Illinois, Iowa, Minnesota, Nebraska và Indiana (trung tâm sản xuất đậu nành) đều là cứ địa chính trị của đảng Cộng Hòa trước cuộc bầu cử giữa kỳ 2026. Chiến lược này đang phát huy tác dụng. Các nhóm vận động hành lang nông nghiệp quyền lực, vốn là đồng minh truyền thống của Trump, đang dồn dập gửi khiếu nại lên Tòa Bạch Ốc, than thở rằng chính sách thuế quan của Mỹ khiến nông dân Mỹ chết đứng.

“Trung Quốc muốn Trump cảm thấy sức ép khi nông dân Mỹ bắt đầu than rằng ‘ông ta đang khiến chúng tôi phá sản.’” Nhận định của Harry Broadman, cựu giới chức thương mại thời George H.W. Bush và Bill Clinton. Cần nhắc lại, trong cuộc bầu cử 2024, có đến 78% nông dân Mỹ bỏ phiếu cho Trump.

Những thiệt hại nặng nề nhất đang xảy ra ở Minnesota, tiểu bang sản xuất đậu nành lớn thứ ba nước Mỹ, sau Illinois và Iowa. Xuất cảng đậu nành chiếm hơn 25% tổng kim ngạch xuất cảng của Minnesota, tương đương $2 tỷ mỗi năm. 60% sản lượng đậu nành của chừng 26,000 nông dân trồng đậu nành ở Minnesota đều được xuất cảng và Trung Quốc là thị trường lớn nhất.

Cú sốc “ế hàng” chồng lên những áp lực lâu dài mà nông dân Mỹ đang chịu đựng. Mực nước thấp trên sông Mississippi khiến chi phí vận chuyển bằng xà lan tăng cao, đẩy giá phân bón và thuốc trừ sâu, vốn cũng đi qua tuyến đường thủy này, tăng theo.

Cú đòn từ cuộc chiến thương mại đã khiến nhiều trang trại lâm vào bờ vực phá sản. Cục Dự Trữ Liên Bang Minneapolis báo cáo rằng số vụ phá sản nông trại ở vùng Trung Tây đã tăng so với năm ngoái (“Sow a Trade War, Harvest a Farm Crisis”/The Daily Economy).

Tờ Politico cho biết Tòa Bạch Ốc đang “hoảng hốt” và “hoàn toàn bị động” trước làn sóng phản ứng từ nông dân lo sợ phá sản (“China weaponizes ag imports to target Trump and US farmers”/Politico).

Trung tuần Tháng Chín, một phái đoàn từ các tiểu bang nông nghiệp Trung Tây Hoa Kỳ thậm chí đã đến Bắc Kinh gặp Thứ Trưởng Thương Mại Trung Quốc Lý Thành Cương (Li Chenggang) để nài nỉ Trung Quốc tiếp tục mua đậu nành Mỹ. Tuy nhiên, Trung Quốc khẳng định họ không nhượng bộ, rằng nông dân Mỹ nên “trách cứ các mức thuế phi lý” của Trump chứ không phải Bắc Kinh. Theo chỉ số Purdue University – CME Ag Economy Barometer, tâm lý nông dân và thước đo niềm tin vào tương lai tài chính đã giảm mạnh vào Tháng Chín.

Ngoài yếu tố kinh tế, Bắc Kinh còn có lý do địa-chính trị để nghiêng về Nam Mỹ. Việc Trung Quốc tăng mạnh nhập cảng đậu nành Brazil trùng với thời điểm xảy ra căng thẳng chính trị giữa Washington và Brasilia. Chính quyền Trump đã áp thuế 50% lên hàng Brazil và trừng phạt Thẩm Phán Tòa Án Tối Cao Alexandre de Moraesky (việc kết tội cựu Tổng Thống Jair Bolsonaro tội âm mưu đảo chính năm 2022). Jair Bolsonaro là đồng minh chính trị của Trump.

Nhiều năm qua, Trung Quốc đã tăng cường ve vãn khu vực Mỹ Latin bằng hàng loạt khoản đầu tư khổng lồ qua sáng kiến “Vành Đai-Con Đường.” Tháng Năm, Bắc Kinh đã thông qua gói tín dụng $9 tỷ; cùng loạt hiệp định thương mại tự do với Peru, Chile, Costa Rica.

Truyền thông nhà nước Trung Quốc đã “ca ngợi” và “biểu dương” chính sách thương mại của Mỹ và xem đó là “món quà trời ban” giúp Bắc Kinh củng cố quan hệ với khu vực. “Trump thực chất đang giúp Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng ở Mỹ Latin khi cắt giảm viện trợ và tăng thuế hàng hóa đối với khu vực này,” nhận định của Benjamin Geden, cựu giới chức Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ.

Không chỉ là chuyện cứu đậu nành

Điều đáng nói nhất là cho dù Trump có giải cứu nông dân Mỹ thì đó cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Cuộc khủng hoảng đậu nành còn bộc lộ nhiều “góc khuất” sâu xa hơn. Đó là sự lệ thuộc vào mô hình canh tác độc canh quy mô lớn, và thói quen “giải cứu nông nghiệp” bằng các gói hỗ trợ mỗi khi có khủng hoảng. Hai gói cứu trợ đã được thông qua, và một gói khác có thể sắp tới.

Một báo cáo mới của Farm Action công bố trung tuần Tháng Mười đã chỉ ra hàng loạt vấn đề khiến nền kinh tế nông nghiệp Mỹ trở nên mong manh. Farm Action là tổ chức phi đảng phái, hoạt động nhằm bảo vệ lợi ích nông dân, công nhân và cộng đồng nông thôn trước sự chi phối của chính phủ và các tập đoàn lớn.

“Chúng tôi công bố báo cáo này vì nó phản ánh đúng mối lo ngại của chúng tôi về khả năng chống chịu của hệ thống hiện nay – vốn phụ thuộc vào việc sản xuất quá mức một vài loại cây trồng, trong khi đầu ra của chúng lại gắn liền với chỉ vài đối tác thương mại toàn cầu” – phát biểu của bà Sarah Carden, giám đốc nghiên cứu và chính sách của Farm Action.

Sau khi ngừng mua đậu nành Mỹ, Trung Quốc chuyển sang hai đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Mỹ: Brazil và Argentina. Tháng Chín qua, Trung Quốc mua tới 93% tổng lượng đậu nành xuất cảng của Brazil, đồng thời nhập hàng triệu tấn từ Argentina khi nước này giảm thuế xuất cảng ngũ cốc. Đây là “phao cứu sinh” cho Argentina, quốc gia đang bên bờ sụp đổ kinh tế dưới thời Tổng Thống Javier Milei.

Trong khi đó, Trump lại “chơi đẹp” khi viện trợ $20 tỷ cho Argentina. Nông dân Mỹ rất phẫn nộ việc này. Họ cho rằng Trump đang phá hoại nền nông nghiệp Mỹ khi trợ cấp cho đối thủ nước ngoài, nơi những người “bạn thân” của Bộ Trưởng Tài Chính Scott Bessent có lợi ích kinh doanh.

Báo cáo của Farm Action chỉ rõ, đây là “một chính sách vừa nâng đỡ đối thủ toàn cầu, vừa bỏ rơi chính những nông trại nuôi sống đất nước mình.” Giờ đây, nông dân có thể sắp nhận gói cứu trợ thứ ba trong chưa đầy một năm, khi chính phủ mở cửa trở lại. Chính sách cứu trợ đã trở thành một “truyền thống” trong ngành nông nghiệp Mỹ.

Lịch sử cho thấy mỗi khi thị trường suy yếu, các gói cứu trợ trị giá hàng chục tỷ lại được thông qua. Năm 2020, Quốc Hội Mỹ phê duyệt khoảng $35 tỷ viện trợ khẩn cấp cho nông dân, cộng thêm $10 tỷ trợ cấp trước đó. Trong nhiệm kỳ đầu của Trump, cuộc chiến thương mại với Trung Quốc đã dẫn đến gói cứu trợ $28 tỷ.

Dù những khoản tiền này được cho là nhằm “giúp nông dân” nhưng chúng thực ra làm suy yếu ngành nông nghiệp. Hậu quả là lạm phát leo thang, và mỗi vòng cứu trợ lại khiến tình hình tệ hơn. Báo cáo của Farm Action nhấn mạnh rằng các chính sách nông nghiệp Mỹ đã tạo ra một nền nông nghiệp vô cùng bất ổn.

Kể từ khi đạo luật “Freedom to Farm” (Tự Do Canh Tác) năm 1996 được thông qua, nông dân được khuyến khích trồng càng nhiều càng tốt, đặc biệt các loại cây dễ thành công như bắp và đậu nành. Điều này dẫn đến thặng dư khổng lồ. Trong khi đó, việc trồng các loại trái cây, rau củ, hạt,… tuy khó và tốn công hơn, lại bị bỏ qua dù giá trị dinh dưỡng và lợi nhuận cao hơn.

Ngoài ra, sự tập trung đất nông nghiệp đã khiến nông dân nhỏ bị loại khỏi thị trường, để lại quyền kiểm soát sản xuất, chế biến và phân phối thực phẩm Mỹ trong tay một số tập đoàn lớn hoặc gia đình siêu giàu.

Những “kẻ độc quyền bán phần” này nắm quyền lực, thao túng và ép nông dân nhỏ phải phụ thuộc, khiến họ mất khả năng đàm phán giá và quyết định điều kiện bán hàng. Tệ hơn, thuế của người dân đang được rót vào các gói cứu trợ, mà phần lớn chảy vào túi các tập đoàn nông nghiệp lớn, trong khi thực phẩm vẫn đắt đỏ và khó tiếp cận (“America Bet the Farm on Soybeans. Then Came Trump”/The American Prospect).

Đến cuối năm 2025, Mỹ dự kiến thâm hụt thương mại nông nghiệp $47 tỷ, chủ yếu do phải nhập cảng trái cây và rau củ. Kết quả, trong một nền nông nghiệp vừa bị buông lỏng quản lý, vừa bị trợ cấp quá mức, một quốc gia có đất đai màu mỡ nhất thế giới lại không thể tự nuôi sống chính mình, báo cáo Farm Action kết luận. [kn]

Trump xác nhận không được ứng cử nhiệm kỳ 3

play-rounded-fill
Trump xác nhận không được ứng cử nhiệm kỳ 3
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư, 29 Tháng Mười, xác nhận ông không thể ứng cử thêm lần nữa, trái với những đồn đoán trước đây.

Khởi nghiệp $35, ‘vua bán đồ cũ trên mạng’ kiếm $6.5 triệu/năm

FORT LAUDERDALE, Florida (NV) – Nếu có lúc nào bạn cảm thấy đời mình “bế tắc toàn tập” vì mất việc, nợ tiền, điện thoại hư thì hãy nhớ đến Rick Senko, một người cha đơn thân từng tay trắng và nay điều hành doanh nghiệp $6.5 triệu mỗi năm chỉ từ quần áo cũ, theo CNBC.

Câu chuyện bắt đầu năm 2008. 

Senko, khi ấy 24 tuổi, vừa mất việc ở Circuit City (vì công ty phá sản), trong khi cậu con trai năm tuổi vẫn cần sữa và đồ chơi. Rồi một ngày, điện thoại hư, Rick lên eBay tìm máy cũ, thấy giá $75, nhưng cũng thấy cùng mẫu ấy chỉ có $35 trên Craigslist.

Ông mua chiếc rẻ, đăng lên eBay, bán được $70. Và thế là — “bùm!” — Rick phát hiện ra “ánh sáng cuối đường hầm.”

(Hình minh hoạ: Damien Meyer/AFP via Getty Images)

Từ $35 đến $6.5 triệu

Hai mươi năm sau, Rick Senko giờ là “ông vua quần áo cũ” ở Fort Lauderdale, Florida.

Ông Senko bây giờ điều hành Technsports, công ty mỗi ngày bán 5,000 món quần áo cũ cho những người bán hàng chuyên nghiệp khác.

Doanh thu năm 2024: $6.5 triệu. Lợi nhuận: 50% mỗi món. Ngày nghỉ: 0 trong suốt 20 năm.

“Tôi biết mình may mắn,” Rick nói. “Nhưng cũng làm việc khùng điên, 20 tiếng mỗi ngày, suốt nhiều năm. Không phép thuật nào cả, chỉ là cố gắng liên tục.”

“Bạn không cần nhiều tiền – bạn chỉ cần bắt đầu”

Khi bị mất việc, Rick không còn gì ngoài tinh thần sinh tồn. Ông bắt đầu lùng hàng ở chợ trời, cửa hàng đồ cũ, garage sale. 

Từ điện thoại, máy game, ông chuyển sang quần áo cũ vì: “Áo thun thì không thể vỡ khi bị quăng trên đường.”

Ông nhanh chóng phát hiện rằng có những chiếc áo Polo Ralph Lauren cũ có thể đáng giá hơn máy chơi game. 

Ông thức dậy trước bình minh, đi săn hàng, đăng từng món lên eBay, rồi lại đi nữa.

Cứ thế, “giặt xả và lặp lại.”

Từ chợ trời đến “kỳ nghỉ 50 năm”

Năm 2023, Rick quyết định bán sỉ thay vì bán lẻ. Ông mua quần áo cũ theo tấn, rồi bán lại cho những người khác tự sàng lọc.

“Lãi ít hơn một chút, nhưng bán được nhiều hơn – và ít stress hơn.”

Giờ đây, Rick và vợ, người ông quen ở Circuit City, cuối cùng đã có thời gian đi du lịch.

Họ đi qua New York, California, Las Vegas, tận hưởng thành quả sau 20 năm không ngừng nghỉ.

Nhưng khi hỏi Senko có định nghỉ hưu không? Ông cười: “Nói tôi nghỉ hưu à? Tôi mà rảnh ngồi không thì chắc lại mở thêm công ty khác.”

Trong một thế giới nơi AI đang “ăn” mất việc của hàng triệu người, Rick Senko là lời nhắc nhở rằng sáng tạo – cộng với liều gan dạ – vẫn còn đất sống.

Một người cha thất nghiệp, với $35 trong túi, đã chứng minh rằng “thị trường tự do” vẫn có chỗ cho những ai không sợ lấm tay.

Và vâng, đôi khi bạn không cần bằng MBA, không cần vốn khởi nghiệp triệu đô la, chỉ cần một chiếc điện thoại cũ, và ý chí không chịu thua.

“Bạn không cần nhiều tiền để bắt đầu,” Rick nói. “Bạn chỉ cần bắt đầu.” (MPL) [kn]

Tin mới cập nhật