
Chiến sĩ vô danh
Chiến sĩ vô danh là những anh hùng liệt nữ được sinh ra từ khói lửa của đất nước Việt Nam. Là những người đã bước vào chiến tranh không quy ước với cả tấm lòng và tâm huyết để bảo vệ Miền Nam Việt Nam Tự Do, gồm những quân nhân và thường dân được tuyển chọn và được huấn luyện đặc biệt. Khi quê hương, đất nước bị giẫm dưới bàn chân của kẻ xâm lăng, thì các anh đã liều thân xông vào khói lửa để bảo vệ chủ quyền cho đất nước. Trong chiến tranh cũng như lúc thanh bình, các anh vẫn một lòng dũng cảm, dâng cả cuộc đời cho dân tộc với non sông.
Các anh là những con người ưu tú của dân tộc, là những chiến sĩ tiên phong đã lao vào chiến đấu ngay trong lòng địch mà không được sự yểm trợ nào, để ngăn chặn bọn Cộng Sản xâm nhập vào Miền Nam giết hại đồng bào chúng ta và để bảo vệ Tự Do Dân Chủ và Độc Lập của đất nước.
Các anh ra đi mà không hẹn ngày về. Đó là một sứ mạng hết sức quan trọng mà chúng tôi luôn cảm phục. Với lòng yêu nước mãnh liệt và ý chí can trường, bất khuất các anh đã vượt qua mọi gian lao và trăm ngàn nguy hiểm để hoàn thành sứ mạng được giao phó. Các toán trong đoàn công tác có nhiệm vụ xâm nhập vào lòng đối phương tại Bắc Việt hay biên giới Lào hoặc Campuchia. Người thì tung cánh chim để bảo vệ vùng trời Tự Do, kẻ thì vượt trùng dương để chiến đấu cho sự toàn vẹn biển đảo. Có người còn bung cánh hoa dù nhảy xuống vùng đất địch bất chấp nguy hiểm để giành lại từng tấc đất cho quê hương đất nước. Đó là những Đơn Vị Đặc Biệt tinh nhuệ thuộc Lực Lượng Đặc Biệt và Nha Kỹ Thuật, họ được tổ chức, trang bị và huấn luyện đặc biệt, có phương pháp tác chiến linh hoạt, táo bạo, bất ngờ, thường dùng để đánh các mục tiêu hiểm yếu nằm sâu trong đội hình chiến đấu và hậu phương của địch.
Đầu tiên là họ phải giữ tinh thần ổn định, vững vàng để tránh có những suy nghĩ hèn nhát, nhụt chí xâm nhập trong các trường hợp đối đầu. Như vậy, các hành động của chiến sĩ sẽ vẫn bảo đảm được kế hoạch, không làm hỏng nhiệm vụ. Có những cuộc tấn công chớp nhoáng vào những mục tiêu quan trọng, để hoạt động sâu trong vùng kiểm soát của đối phương, chủ yếu để làm các nhiệm vụ thu thập tin tình báo, phản tình báo chiến lược chống lại bọn cầm quyền Bắc Việt, bắt cóc, phá hoại các mục tiêu quân sự. Với những cuộc đột kích được tiến hành trên lãnh thổ đối phương, tại những khu vực mà các đơn vị khác không với tới được hoặc không hiệu quả, hoặc trong những tình huống chính trị căng thẳng và phức tạp.
Đặc điểm của các lực lượng này là hiệu quả tác chiến của nó phụ thuộc rất lớn vào các yếu tố như thời gian, bí mật, năng lực phối hợp hoạt động với các đơn vị khác, khả năng nắm chắc tình hình tại khu vực tiến hành hoạt động. Một đặc điểm nữa là mức độ rủi ro đối với các Đơn Vị Đặc Biệt bao giờ cũng tương đối lớn. Được sử dụng trong nhiệm vụ vô hiệu hóa và tiêu diệt các mạng lưới đặc công.
Còn một đơn vị tinh nhuệ khác được huấn luyện để tấn công các mục tiêu thủy của đối phương như: bến cảng, tàu thủy… và các mục tiêu chỉ có thể xâm nhập qua đường thủy: căn cứ biệt lập, căn cứ thủy quân… Họ có lối đánh dưới nước khó khăn hơn nhiều so với trên bộ, trang bị vũ khí cũng khác biệt hơn. Đơn vị này ra đời do yêu cầu đánh vào đối tượng hải quân của địch và những mục tiêu vùng sông nước, do đó xuất hiện gần như song song với các đội công tác đặc biệt và biệt kích làm nhiệm vụ tiêu diệt những phần tử đối phương nguy hiểm và phá hoại cơ sở kinh tế của đối phương. Các toán, tổ của đơn vị đặc biệt hoạt động ngay trong lòng đối phương, từ đánh nhỏ, lẻ, tiến lên tấn công táo bạo, linh hoạt.
Các chiến sĩ được tuyển chọn kỹ càng, yêu cầu rất khắt khe như phải trẻ, khỏe mạnh, có lý tưởng, dũng cảm, gan da. Các chiến sĩ đặc nhiệm này đánh rất dữ dội và giải quyết trận chiến nhanh, Khả năng bí mật đột nhập, luồn sâu đột kích, sống còn trong môi trường khốc liệt với sự chịu đựng vượt ngoài sức tưởng tượng. Các anh ẩn hiện như những bóng ma đi vào mật khu của giặc, âm thầm làm người chiến sĩ vô danh trong công tác đặc biệt “vượt tuyến”…
“Đơn Vị Đặc Biệt Việt Nam khiến cho các lực lượng quân sự thiện chiến nhất của địch phải kinh ngạc. Lực lượng này chuyên đột kích sâu, những chiến sĩ kiên cường” làm nên những chiến công lẫy lừng. không sợ đau, sợ khổ, phải nhẫn nại, chiến thắng được nhiều yếu tố khách quan như địa hình, thời tiết, côn trùng… và quan trọng là chiến thắng chính mình. Khổ luyện, miệt mài trở thành giỏi, cái tài của người chiến sĩ Biệt Kích là nhờ vào sự rèn luyện. Đến huấn luyện phải làm thế nào thật kỹ, thật tinh, từ căn bản đến thuần thục rồi thành kỹ năng, để anh em đạt đến ngưỡng giới hạn và trỗi dậy bản năng sống còn của con người khi lâm vào tình thế ác liệt nhứt, nguy nan nhứt. Ở một môi trường khắc nghiệt, thử thách cao độ ý chí nghị lực con người cả về thể chất và tinh thần.
Những câu chuyện về người chiến sĩ trong Đơn Vị Đặc Biệt được kể như huyền thoại, như những anh hùng, xuất quỷ nhập thần. Khả năng bí mật đột nhập, luồn sâu đột kích bất ngờ, sống còn trong môi trường khốc liệt. Và hiệu quả của nó làm cho các đơn vị địch phải khiếp sợ.
Chúng ta có thể thấy được những dấu ấn rất đặc thù của Đơn Vị Đặc Biệt Việt Nam, đó là khả năng bí mật đột nhập, khả năng tiến sâu, khả năng phá hoại và tiêu diệt các mục tiêu quan trọng, khả năng sống còn trong môi trường đặc biệt khó khăn (rừng hoang nhiệt đới, đầm lầy, sông hồ, trên biển) với sức chịu đựng phi thường. Kỹ năng tác chiến của Đơn Vị Đặc Biệt Việt Nam đã trở thành một nguy cơ đe dọa nghiêm trọng luôn thường trực trên chiến trường Việt Nam. Trong công tác các anh luôn ước tính xác thực, cẩn thận, hạn chế đến mức thấp nhứt tình trạng thất bại cũng như bảo toàn tính mạng cho toán trong lúc gặp địch. Với ý chí của lòng dũng cảm và yêu nước, là động lực thôi thúc để các anh đã lập những chiến công hiển hách. Các anh là biểu tượng của sức mạnh, của ý chí chiến đấu bất khuất, kiên cường. Suốt cuộc chiến chống xâm lăng ở Việt Nam các anh chưa từng vắng mặt, các anh đã dũng cảm lựa chọn con đường đi, đã nỗ lực phấn đấu và các anh đã không bỏ cuộc. Các anh luôn tiếp tục bước tới trên con đường kỳ vọng để xây đấp nền Tự Do Dân Chủ cho đất nước, đã chấp nhận đối diện với những khó khăn, nguy hiểm để tiến đến một tương lai tươi sáng hơn cho dân tộc.
Ðúng vậy, họ đã chịu đựng quá nhiều chỉ vì đã hết lòng và hy sinh cho một lý tưởng cao đẹp, một hoài bão Tự Do Dân Chủ và Độc Lập cho Tổ Quốc. Đất nước ta không thiếu những người phụ nữ anh dũng, những người mẹ thầm chôn giấu nỗi đau mất chồng mất con để tiếp tục lặng lẽ hy sinh cho tự do dân chủ của đất nước, những cô gái chưa kịp hưởng tuổi thanh xuân đã quên mình. Biết bao nhiêu Việt nữ đã âm thầm hy sinh đóng góp cho công cuộc diệt nội thù và chống ngoại xâm để bảo vệ tổ quốc. Hình ảnh của những người mẹ, người vợ, người em trong những tiền đồn xa xôi, họ đã biết sử dụng vũ khí để phụ giúp chồng con chống trả quân thù. Những Chiến Sĩ Nhân Dân Tự Vệ tại Hố Nai. Họ đã không rời tay súng, cho đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.
Họ là những chiến sĩ vô danh. Họ chính là những anh hùng của đất nước, là nguyên khí của quốc gia, thể hiện tinh hoa của phẩm chất và tâm hồn được nâng cao từ trong dân chúng. Không có anh hùng thì không có những thành công rực rỡ của dân tộc. Các anh xứng đáng là hiện thân của khí phách Việt Nam, mãi mãi được khắc ghi trong trái tim, tâm hồn của các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau. Những anh hùng trong cuộc chiến chống xâm lăng ở miền Nam Việt Nam sẽ là chứng nhân của niềm đau, là ngọn lửa giữ niềm tin của chúng ta cho công cuộc đấu tranh chống Công Sản. Trong hai mươi năm chiến tranh có biết bao chiến sĩ đã nằm lại trong rừng sâu, trên vùng trời, dưới lòng đại dương mãi mãi không trở về… Và cho đến tận hôm nay, những người thân của họ, cũng không hề biết nắm xương của những người chiến sĩ ấy, đã bị vùi lấp ở một nơi nào trên đất Bắc, hay bên Lào hoặc ở Miên?! Có còn ai nhắc – nhớ đến những người chiến sĩ đã từng dấn thân vào lòng đất địch, sống cùng với những gian nan, nguy hiểm; và chết trong âm thầm, lặng lẽ, lãng quên! Ngày trước vô danh vì sự khắc nghiệt của cuộc chiến.
Ngày nay vô danh trong lẫn lộn giữa người chân chính và người gian. Làm sao ta tìm được những con người anh hùng của ngày trước. Cuộc sống đã quên và đang tiếp tục lãng quên… Có cố gắng đến mấy thì mãi mãi vẫn là những anh hùng vô danh! Tôi cúi đầu ngưỡng mộ và chia sẻ phần hãnh diện tự hào với quý anh, chị, xin kính cẩn nghiêng mình trước vong linh của những Anh Hùng Liệt Nữ… vô danh, vĩnh biệt với muôn vàn tiếc thương!
(Tài liệu tham khảo: Lực Lượng Đặc Biệt, Nha Kỹ Thuật Liên Đoàn 81 BCND)
Chuyện đi lính…
Cuối Tháng Năm, 1970, vợ chồng tôi từ Nam Vang về Sài Gòn lánh nạn “cáp duồn.”
Được hoãn dịch 18 tháng nên ngày đi làm ở L’UCIA, đêm đàn phòng trà, cuối tuần đàn đại nhạc hội do anh Duy Ngọc tổ chức tại rạp Quốc Thanh.
Tôi đã đàn cho anh Hùng Cường hát kích động nhạc với cô Mai Lệ Huyền nhiều lần.
Thấy anh mặc áo hoa rừng nên lân la hỏi “anh mặc áo lính gì vậy?” Anh Hùng Cường trợn mắt nhìn tôi một hồi rồi hỏi lại: “Mầy mấy tuổi rồi mà không biết tao mặc đồ Biệt-Động-Quân? Bộ trốn quân dịch hả?” Tôi cười, nói ảnh biết tôi là Việt kiều hồi hương, được hoãn dịch 18 tháng, đến Tháng Ba, 1972 mới hết hạn. Ảnh nhìn tôi vài giây rồi dụ “vậy mầy đăng lính BĐQ đi, tao sẽ kéo mầy về ban CTCT/BĐQ ở trại Đào Bá Phước.”
Tôi thấy có lý nên khi gần hết hạn hoãn dịch, tôi ra chợ Bến Thành, tìm cái quầy tuyển mộ lính BĐQ xin ghi tên. Lúc đó tôi không biết LĐ5/BĐQ ở đâu và cũng không biết là BĐQ có nhiều LĐ ở khắp 4 vùng chiến thuật. Về nhà khoe với vợ, em làm thinh, mặt buồn hiu. Tối đó, lần đầu tiên, em cho con ngủ chung giường. Hai đứa nằm hai bên, ôm thằng con mới 2 tháng tuổi, thì thầm tới khuya. Em lặng lẽ chuẩn bị cho tôi cái túi xách nhỏ: một bộ quần áo ủi thẳng thớm, vài cái quần lót, một cái khăn tắm, một lon Guigoz thịt chà bông và một chai dầu Nhị-thiên-đường.
Đến ngày hẹn, tôi ra chợ Bến Thành, cùng gần chục thanh niên leo lên xe GMC về hậu cứ Củ Chi làm thủ tục đi thụ huấn tại Trung Tâm Dục Mỹ tuốt ngoài Nha Trang. Buổi tối đầu tiên xa nhà, ngủ trên tấm chiếu trải trên sàn ván, bên cạnh cả chục thanh niên xa lạ, hai ba anh đua nhau ngáy như đang hòa tấu… nhạc tàu, tôi không thể nào ngủ được. Còn muỗi nữa… hình như máu thịt tôi ngon hơn mấy anh kia nên nó cứ nhè tay chân mặt mũi tôi… mà chích. Vậy mà cũng thiếp đi một chút.
Sáng hôm sau qua Trung Tâm 3 Nhập Ngũ lấy số quân, nhận quân trang trong hoạt cảnh… cười như mếu.
Quần áo rộng thùng thình, phải tìm sợi dây cột lưng quần, nếu không nó tuột xuống tới đầu gối. Rồi hớt tóc, trời ơi… mái tóc tôi nâng niu cả chục năm, bị ông thợ hớt tóc có trái tim bằng đá đẩy mấy phát tông-đơ chỉ còn 3 phân. Tếu nhất là lúc tập họp điểm danh. Vì có nhiều người trùng tên nhau nên ông hạ sĩ quan quân số gọi tên tân binh xong, nói luôn tên cha mẹ. Chúng tôi không thể nín cười khi ổng hô: Trần Văn Quá, cha Chơi, mẹ Sướng. Rồi tập vào hàng, phắc, tan hàng… cho đến hết ngày hôm đó.
Hôm sau là ngày Thứ Bảy, được ra vườn Vườn Tao Ngộ nghe nhạc sống. Không biết cô Tiên hỏi ai mà biết hôm đó cho thăm tân binh nên sáng sớm đã có mặt ngoài cổng với giỏ thức ăn. Hai đứa ngồi nghe nhạc như mọi người quanh sân khấu lộ thiên. Hổng dè có cô ca sĩ quen, đứng hát thấy tôi nên chạy xuống kéo lên sân khấu, yêu cầu tôi hát một bản.
Không từ chối được nên tôi giới thiệu nhạc phẩm “Lính Xa Nhà,” nói hát để tặng cô Tiên.
Dĩ nhiên là mọi người ở đó không biết cô Tiên là ai, chỉ có mình em nhìn tôi cười mủm mỉm…
…Tôi có người yêu tuổi ngọc vừa tròn, vì chinh chiến ngược xuôi, ít về để hẹn hò.
Nơi phố cũ bây giờ em có thường nhìn hoa rơi cuối đường rồi buồn riêng cho mình không?
…Xa lắm người ơi ! Kỷ niệm thật nhiều. Còn đâu tiếng cười vui, mắt nhìn thật đậm đà. Phương đó nếu bây giờ mưa gió nhiều, đường trơn chân gót nhỏ cậy nhờ ai đón đưa về?
…Đọc thư em hay hờn hay dỗi, trách tôi yêu tay súng hơn nàng. Vì sao yêu sa trường hiểm nguy hơn phố phường với bao chiều lang thang.
…Thương quá là thương kỷ niệm ngọc ngà và yêu quá là yêu áo đẹp chiều hẹn hò. Nhưng thép súng đang còn say máu thù. Hẹn em khi khắp trời nở đầy hoa có tôi về..
Đầu Tháng Tám, 1972, mãn khóa huấn luyện, từ Dục Mỹ về trình diện tại trại Đào Bá Phước, nhận sự vụ lệnh mai lên trình diện tại hậu cứ LĐ5, lúc đó vừa chuyển về cổng số 6, căn cứ Long Bình. Hỏi thăm anh Hùng Cường (HC) ở đâu, ông sĩ quan Ban 1 nghiêm trang nói: “Lúc này chiến trường sôi động, tất cả quân nhân đều phải cấm trại 100%, HC cũng vậy.”
Tôi thất vọng về nhà, trong đầu lảng vảng cảnh ghìm súng bắn nhau với Cộng quân. Đêm đó, em tắm cho tôi, em kỳ cọ, chăm chú nhìn tôi như người xa lạ. Tôi cười hỏi “bộ lạ lắm hả?” Em gật đầu, tôi đen hơn nhưng rắn rỏi hơn, mạnh mẽ hơn nhưng… “moi muốn coi toi có bị thương chỗ nào không?” Tôi cười ngất “moi học quân trường chớ đâu đã ra chiến trường.” Em vẫn kỳ cọ tôi một hồi nữa mới chịu lau mình cho tôi. Hai đứa ôm nhau ngủ tới sáng bét.
Hôm sau, tôi lên hậu cứ Long Bình, trình diện chỉ huy hậu cứ lúc đó là Thiếu Tá Nguyễn Văn Bếp. Thiếu Tá Bếp nhìn tôi chằm chặp hồi lâu rồi hỏi liên tục: “Mầy có bằng Brevet? Mầy từng làm kế toán? Mầy từng đờn phòng trà?” Tôi đứng thẳng người trả lời: “Thưa thiếu tá, đúng.” Ổng lại nhìn tôi một hồi nữa rồi quyết định: “Được, tao cho mầy về Ban 5.” Tôi nghe nhẹ người, không có anh HC, tôi cũng được về Ban 5 là ban CTCT của LĐ, đúng như hy vọng lúc ban đầu.
Ban CTCT/LĐ5 lúc đó gồm Đại Úy Thái Văn Nghiệp trưởng ban, ông phó là Trung Úy La Xuân Huệ, nhân viên gồm HS1 Tường Khắc Điện, HS Thạch Đức, một anh hạ sĩ viết/vẽ rất đẹp (sorry, quên tên anh này vì ít khi gặp), và tôi.
Mới ở Long Bình mấy ngày thì có lệnh phải cấp tốc lên An Lộc trình diện liên đoàn trưởng, lúc đó là Trung Tá Ngô Minh Hồng. Thời đó đâu có mobile phone, tôi viết vội vài hàng báo tin em biết. Lúc đó, ai muốn vô An Lộc phải đi trực thăng từ Long Bình hay Biên Hòa đến Lai Khê, đổi trực thăng tại Lai Khê bay vô An Lộc. Đáp xuống An Lộc được hay không còn tùy tình hình, nếu cộng quân pháo kích dữ quá đành phải bay trở lại Lai Khê.
Chuyến bay chúng tôi may mắn, sáng đi… xế trưa là đến An Lộc. Ngồi trên trực thăng nhìn xuống, đất nước mình đẹp quá. Những ô ruộng xanh rì, xen với những mái nhà xám xịt, những vườn cây, những khúc sông nước biếc, cho người nhìn một cảm giác thật bình yên. Khi gần tới An Lộc, dấu vết chiến tranh hiện ra. Những hố bom B52 trải dài như những đóa hoa đỏ khổng lồ, nhiều khu rừng cao su chỉ còn thân cây trơ trụi lá. Từ sân bay (Quốc lộ 13) đi bộ vài phút là tới đồn điền Xa Cam, nơi đóng quân của BCH tiền phương của LĐ5/BĐQ lúc đó, cách thị trấn An Lộc khoảng 2 cây số.
Trình diện trung tá LĐT. Ông này nhìn tôi rồi vui vẻ nói: “Cố gắng ăn cơm sấy, làm việc giỏi nghe em.”
Ở An Lộc lúc đó (từ Tháng Chínm 1972), mặc dù Cộng quân đã bị đẩy về Lộc Ninh, vòng đai an ninh quanh An Lộc đều có quân mình trấn giữ, nhưng An Lộc vẫn bị pháo kích sáng chiều hầu, mỗi tuần vài lần, mỗi lần vài chục trái, trời kêu ai nấy dạ, nên tất cả quân nhân đều ăn ở dưới hầm.
Những người lính như tôi đều có hầm cá nhân, bề ngang 1 thước, dài 2 thước, sâu cạn tùy người đào nhưng ít nhất phải 1 thước. Nhìn nó như cái huyệt để chôn chính mình. Cực nhất là những tháng mưa, nước mưa đỏ lòm tràn vô hầm đến ngang đầu gối, phải kê miếng ván ngủ lên cao, ra vô phải bò.
Công việc của tôi cũng không có gì nặng nề, mỗi đêm ôm súng gác 2 tiếng, mỗi tháng nhận báo Tiền Tuyến, đồ Quân Tiếp Vụ bán lại cho quân nhân từ LĐ đến các tiểu đoàn.
Vài tuần sau, HS Hồng thuộc đại đội trinh sát hy sinh không mang được xác về kịp thời, phải chôn tại An Lộc. LĐ5 xin khoảng đất nhỏ trước nghĩa trang Biệt Kích Dù trong khuôn viên chợ An Lộc để làm nghĩa trang cho lính LĐ5. Tôi được lệnh ban đất cho bằng phẳng, làm cổng, xây tường xung quanh cao tới đầu gối và viết 2 câu thơ trước cổng nghĩa trang:
“Mô đất lạ chôn vùi thân bách chiến.
Máu anh hùng nhuộm thắm lá cờ Nam.”
Nhờ công tác này mà tôi được dịp đi quanh thị trấn An Lộc chụp hình, nói chuyện với những người dân đã ở lại hay mới trở về An Lộc. Được cơ hội uống cà-phê tại quán hai chị em cô… (quên tên rồi). Nghe nói hai cô này dạy cùng trường tiểu học với cô giáo Pha, tác giả hai câu thơ bất hủ:
“An Lộc địa sử ghi chiến tích.
Biệt-Kích-Dù vị quốc vong thân.”
Tôi làm một mình gần một tháng mới xong. Vừa làm vừa hát nghêu ngao vì nhớ vợ con vô cùng.
Ở Xa Cam hơn 1 tháng thì BCH/LĐ dời về trường trung học Bình Long, nằm trong thị trấn An Lộc.
Công tác vũ-như-cẩn, thêm vụ gác xác ban đêm. Khi có những quân nhân trực thuộc LĐ hy sinh không đưa xác về Biên Hòa kịp trong ngày, chúng tôi phải bắt thăm gác xác ban đêm, mỗi người hai tiếng. Được gác trước 12 giờ đêm là một may mắn. Các phiên gác từ 12 giờ đêm – 2 giờ sáng hay 2 giờ sáng – 4giờ sáng… chua lắm, vì lúc đó mình hay ngủ gục.
Người gác xác đêm phải làm hai việc:
Việc thứ nhất là phải ôm súng ngồi thẳng người, thứ hai là phải coi chừng nhang, hễ nhang sắp tàn thì phải đốt nhang mới cắm vô cái lư hương bằng lon sữa bò có chút gạo, đứng thẳng người chào rồi ngồi gác tiếp.
Quí vị cứ tưởng tượng… ngồi trong đêm đen, bên cạnh những cái Poncho quấn xác người, trước mặt là mộ của hai cô nữ sinh bị pháo kích chết trước đó mấy tháng, nghe nói linh lắm… thì mình đồng da sắt cũng nghe ớn ớn. Thêm mấy ông sĩ quan tuần phiên, mấy ông này ma-le lắm… hổng biết mấy ổng rình ở đâu, mà ai vừa ngủ gục chưa kịp ngáy là đã bị nón sắt bay trúng đầu cái bốp.
Tôi may mắn, dù gác phiên nào cũng chưa bị ăn nón sắt vì tôi nghĩ… những quân nhân vừa đền nợ nước hay hơn mình, đáng kính trọng hơn mình, nên tôi ngồi gác với cái tâm tỉnh thức… luôn tỉnh táo để biết mình phải làm gì, đối phó ra sao trong những hoàn cảnh bất ngờ nhất.
Một ngày đầu năm 1973, Trung Úy Huệ cho tôi biết: “Đã có hiệp ước ngưng bắn 3 ngày với Cộng quân nhân dịp Tết Quý Sửu 1973. Nhân dịp này, trung tá LĐT muốn tổ chức một đêm văn nghệ khoản đãi các chiến sĩ xuất sắc. Ban 5 mình phải lo mọi việc.”
Sân bóng rổ được chọn làm nơi tổ chức. Lính các tiểu đoàn chặt tre trúc gởi về làm hàng rào hai lớp quanh sân bóng rổ, một cái dù hoa được căng lên bên trên, một máy điện được Chinook đưa lên để có đủ điện cho ban nhạc. Các ca sĩ thuộc TĐ5CTCT được mời. Lúc đầu, có tên cô Ngọc Đan Thanh, hiện làm MC cho trung tâm Asia, nhưng vào giờ chót, cô NĐT bận công tác gì đó, bạn của cô là ca sĩ Hồng Hải đi thay.
Khi trời sập tối, ban nhạc bắt đầu chơi, nhiều cặp ra sàn nhảy, ban 5 chúng tôi phục vụ ở quầy giải khát. Nhìn mấy ông sĩ quan khiêu vũ, tôi cứ ngở như mình đang ở Sài Gòn. Ban nhạc chơi khoảng 15 phút thì trái pháo kích đầu tiên của Cộng quân bay qua đầu chúng tôi, tiếng pháo hú nghe rợn người, át hẳn tiếng nhạc, và nổ oành đâu đó cách chúng tôi khoảng 500m.
Tôi đoán như vậy vì lúc này tôi đã có kinh nghiệm nghe tiếng pháo kích. Ở An Lộc, ai nghe tiếng pháo là sống, ngược lại là chết. Tôi đoán 500m vì mặt đất dưới chân tôi không rung chuyển. Tôi thấy Đại Tá Nguyễn Thành Chuẩn, tư lệnh mặt trận An Lộc đứng lên cùng mấy anh cận vệ ra về ngay. Ông trung tá cố vấn Mỹ ở lại. Trung Tá Hồng ra lệnh ngưng đàn và gọi tên các chiến sĩ xuất sắc lên tặng quà.
Tôi được tặng một hộp quẹt Zippo, có khắc chữ LĐ5/BĐQ. Ở An Lộc, hộp quẹt Zippo quý lắm, quẹt là có lửa dù bất cứ tình huống nào. Sau khi nhận cái hộp quẹt, tôi xin phép Đại Úy Nghiệp qua nhà ăn sĩ quan hút thuốc. Nhà ăn sĩ quan chỉ cách sân bóng rổ vài bước chân, nóc lợp bằng các vĩ sắt dùng cho trực thăng đáp, thêm mấy lớp bao cát bên trên. Bàn ăn, ghế ngồi đều dùng vĩ sắt, tương đối an toàn hơn nơi tổ chức văn nghệ.
Vừa châm điếu thuốc thì trái pháo thứ hai bay qua đầu chúng tôi, nổ oành đâu đó gần hơn trái trước vì mặt đất rung chuyển dưới chân tôi. Lại im lặng, cái im lặng rợn người. Khoảng 10 phút sau thì nghe tiếng nhạc trỗi lên, cô ca sĩ mới hát đến câu thứ hai thì… tôi nghe tiếng rú của trái pháo thứ 3…
Nó nổ một tiếng ùm khủng khiếp, đâu đó ngay trên đầu tôi, và tiếng miểng pháo bay rào rào, như ai đó rải cát trên nóc nhà. Như một phản xạ tự nhiên, tôi lăn người nằm sát mặt đất, dưới cái bàn ăn. Hai lỗ tai tôi vo ve như tiếng muỗi kêu… rồi im phăng phắc, cái im lặng lạnh sống lưng.
Chỉ vài giây sau là nghe tiếng rên la của phụ nữ… “Má ơi! Máu! Máu nhiều quá!!!”
Tôi bật dậy, rờ mình mẩy tôi, coi có bị thương nơi nào không? Hú hồn, cám ơn Trời Phật, thân thể tôi còn nguyên vẹn. Bèn đi qua sân bóng rổ. Trên đường đi, tôi thấy HS Thạch Đức lết trên mặt đất, tôi hỏi “Đức anh có sao không?” Đức không trả lời, mắt đã đứng tròng, miệng sùi bọt mép. Tôi la thầm trong bụng “không xong rồi” nhưng nhìn khắp người Đức không thấy máu, không thấy bị thương chỗ nào cả nên tôi chạy qua sân bóng rổ tìm hai ông sếp của tôi là Đại Úy Nghiệp và Trung Úy Huệ.
Thấy hai ông đều ngồi dựa cái hàng rào tre, hỏi có bị thương ở đâu không, hai ông đều chỉ vô háng, nhưng không thấy máu me gì cả. Trung Úy Huệ chỉ qua Đại Úy Nghiệp: “Mầy lo cho ổng, tao ok.” Tôi hỏi Đại Úy Nghiệp đi nổi không, ổng lắc đầu. Tôi bèn đi tìm cái băng-ca, nhờ một anh lao công giúp tôi khiêng Đại Úy Nghiệp xuống trạm xá.
Y sĩ trưởng LĐ5 lúc đó là Bác Sĩ Chung, cũng là bạn thân của Đại Úy Nghiệp. Bác Sĩ Chung tự tay cởi quần cho bạn, và bật đèn xem vết thương nhỏ xíu nơi háng Đại Úy Nghiệp. Vì lúc đó có cả chục quân nhân bị thương, trạm xá nhỏ xíu nên tôi ngồi chờ ngoài cổng.
Cộng quân tiếp tục pháo liên tục, tiếng nổ oành oành xung quanh tôi. Mọi người chạy vô hầm trú ẩn nhưng tôi không sợ, tôi vẫn ngồi tại cổng trạm xá, miệng lầm thầm cầu xin cho Đại Úy Nghiệp tai qua nạn khỏi.
Khoảng nửa tiếng sau thì Bác Sĩ Chung gọi tôi vô nói nhỏ: “Anh Nghiệp bị miểng pháo cắt đứt động mạch chính dẫn máu về tim. Chỉ cần giải phẫu kẹp hai đầu động mạch là ok. Tiếc là ở đây, tao không có đủ dụng cụ để giải phẫu ảnh. Mầy đưa ảnh ra phi trường, tao đã xin một phi vụ đặc biệt đưa ảnh về Tổng Y Viện Cộng Hòa. Nếu ảnh về tới Cộng Hòa trước 5 giờ sáng thì ảnh sống.”
Tôi lật đật chạy tìm anh tài xế Ban 4, nhờ đưa Đại Úy Nghiệp ra Quốc lộ 13. Tôi ôm súng ngồi bên băng ca, bụng thề rằng… nếu anh CS nào léng phéng đến gần chúng tôi lúc này là tôi bắn nát óc. Khoảng nửa tiếng sau thì nghe tiếng trực thăng trên bầu trời đen kịt, đồng thời đạn pháo kích của Cộng quân cũng ào ạt bay vào. Tôi kéo cái băng ca đến gần gốc hai cây cao su, hy vọng tránh được miễng pháo. Tiếng trực thăng vần vũ trên trời nhưng không ai dám đáp xuống.
Cộng quân tiếp tục pháo kích cho tới gần 5 giờ sáng. Đại Úy Nghiệp thều thào gọi tôi, đưa cái bóp và cái đồng hồ đeo tay: “Mầy đem cái này về cho vợ tao.” Tôi im lặng gật đầu. Đại Úy Nghiệp từ từ nhắm mắt, thở nhẹ vài cái sau cùng. Nhìn ông như đang ngủ. Lúc này, máu của ông đã chảy ra quanh người ông, ướt cả băng-ca. Tôi đứng thẳng người chào từ biệt ông theo lễ nghi quân cách.
Trời hừng sáng, tôi lếch thếch đi bộ về An Lộc, đầu óc trống rổng. Về tới BCH mới biết ông trung tá cố vấn Mỹ chết tại chỗ. Ca sĩ Hồng Hải, người đi thay cô Ngọc Đan Thanh chết tại chỗ (cô NĐT có nhắc chuyện này trong một cuốn băng video Asia, hình như là Lá Thư Từ Chiến Trường). Một ca sĩ khác tên Kim chết tại chỗ. HS Thạch Đức chết tại chỗ. Đại Úy Thái Văn Nghiệp hy sinh sáng hôm sau.
Nhiều người bị thương, tôi chỉ nhớ vài người: Trung Tá Ngô Minh Hồng bị miểng chém mất tiêu đầu gối, Trung y Huệ bị một miểng nhỏ làm sướt đầu thằng em song sinh. Gặp tôi sau này ổng nói “lúc đó tao tưởng đâu mất giống rồi.” Cái may là… sau khi trái pháo thứ hai nổ, các sĩ quan tiểu đoàn đã dẫn lính mình về nơi đóng quân nên họ an toàn trên xa lộ.
Một tuần sau, tôi được đi công tác 7 ngày, để đem di vật về trao tận tay thân nhân của những người đã chết. Cho tới bây giờ, tôi không thể quên được những khuôn mặt vô hồn, những đôi mắt đứng tròng nhìn tôi trân trân khi tôi mang di vật của người thân đến trao tận tay họ.
Nói đi công tác nhưng cũng như nghỉ phép vì tôi được về nhà trong khoảng thời gian này.
Tôi về tới Sài Gòn khoảng 2 giờ chiều, đi ngay đến nơi làm việc của cô Tiên. Tôi vẫn còn mặc đồ hành quân lấm lem bụi đỏ, lưng đeo cái ba-lô xơ xác… chỉ có vài hộp sữa ông Thọ, nghĩ là đem về cho con (lúc đó tôi quên là con tôi bú sữa Guigoz). Bước vào phòng em làm việc thấy có 5 người, 3 bà 2 ông. Em thấy tôi đầu tiên, liền bật dậy nhìn tôi trân trân, không nói tiếng nào. Người lên tiếng đầu tiên là chú Quỳnh… “ahhhhh, người hùng An Lộc đã về rồi.” Chú chạy đến bắt tay tôi lắc lắc “vô An Lộc mà ra được là mạng lớn lắm… chúc mừng, chúc mừng.”
Tôi xin phép cho em về sớm, và nắm tay em đi bộ về nhà. Suốt đoạn đường khoảng hơn cây số, em im lặng đi nhanh như gió, mặt ngẩng lên hãnh diện. Về đến nhà, em bắt tôi đi tắm liền. Em tắm cho tôi, em kỳ cọ những nơi đất đỏ còn lem luốt trên hai chân… em vừa kỳ cọ vừa khóc. Tôi ôm em thủ thỉ “moi về rồi đây mà.”
Tối đó, em ôm tôi cứng ngắt, xoa xoa lưng tôi thì thầm: “5 tháng 14 ngày rồi đó toi.”
Thì ra, từ ngày tôi lên An Lộc, em ở nhà đếm từng ngày. Tôi ở trong cảnh sống chết chỉ cách nhau mong manh như sợi tóc, nên không nhớ ngày giờ, chỉ cầu mong được sống trở về với vợ con.
7 ngày tràn trề hạnh phúc trôi qua nhanh chóng.
Tôi trở về hậu cứ trình diện ông trưởng Ban 5 mới là Đại Úy Nguyễn Thanh Bình. Ổng nhìn tôi một hồi, hỏi những câu y chang như Thiếu Tá Bếp trước đây, chỉ thêm 3 chữ “mầy mạng lớn.” Ổng im lặng suy nghĩ mấy phút, rồi ban lệnh “mầy biết kế toán, mầy có Brevet, mầy mạng lớn, mấy về làm thủ quỹ QTV.”
Từ đó, nếu tôi không được về phép thì cuối tuần em ẳm con lên hậu cứ thăm tôi.
Đầu năm 1974, LĐ5/BĐQ đổi số thành LĐ32/BĐQ. Qua năm 1975, tình hình chiến trường sôi động hẳn lên… đến Tháng Ba, 1975 thì lãnh thổ VNCH thu hẹp dần dần. Nhiều người ở hậu cứ cũng âm thầm biến mất, quân số càng ngày càng ít, tôi phải ra gác mỗi đêm tại vọng gác sau lưng kho QTV, nhìn ra đường từ Tam Hiệp lên Hố Nai. Nhiều đêm ngồi gác, thấy đồng bào gồng gánh nhau từ miền Trung về Sàigòn, một thúng thường là trẻ em, thúng bên kia là tài sản ít ỏi còn sót lại. Họ thường dừng lại bên kia đường, đối diện với vọng gác, vì nơi này có đèn pha rất sáng. Nhiều người chỉ nghỉ chân cho khỏe… rồi đi tiếp. Nhiều người đi chân trần, ngồi xuống cạy những viên đá nhỏ dính dưới bàn chân, viên đá rớt xuống mặt đường, máu chảy theo. Nhiều người mệt quá, ngủ luôn trên đường. Vì an ninh, tôi có quyền mời họ đi xa cái vọng gác nhưng tôi làm thinh và dặn anh em gác trước hay sau tôi đừng đuổi đồng bào đi… tội nghiệp họ, chắc mệt quá rồi.
Lúc này, bà xã cũng không còn bồng con đến thăm tôi mỗi cuối tuần như trước. Em bận học nấu ăn. Em muốn có thêm cái nghề, biết đâu sau này…
Sáng 29 Tháng Tư, 1975, tôi được lệnh thiêu hủy tất cả hàng còn tồn kho QTV. Tôi thấy tiếc nên xin phép cấp trên cho tôi mở kho, cho quân nhân còn ở hậu cứ lúc đó ai muốn lấy cái gì thì lấy. Xong lên xe Jeep cùng tất cả mọi người về đóng quân tại rừng cao su Thủ Đức, bên cạnh Đường Sơn Quán. Trên đường đi, tôi thấy lính mình đánh nhau với Cộng quân tại cư xá Hải quân, bên bờ sông Đồng Nai (?). Nhìn như đang coi ciné.
Sáng 30 Tháng Tư, tất cả được lệnh lên xe về trại Lê Văn Duyệt, Sài Gòn. Tại đây, tôi nghe ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh. Chia tay các chiến hữu trong đơn vi, tôi vẫn mặc đồ BĐQ, xách cây M16 đã nạp đạn, nhét thêm một trái lựu đạn vô túi quần, vai mang ba-lô tàng tàng ra cửa trại Lê Văn Duyệt, đi bộ về hướng chợ Thái Bình.
Nhiều người chạy Honda quay lại nhìn tôi như nhìn con quái vật. Một anh can đảm dừng xe Honda lại, hỏi tôi đi về đâu, ảnh chở không lấy tiền với điều kiện… tôi bỏ cây súng. Tôi nói với ảnh: “Cây súng này đã theo tôi nhiều năm, nhờ nó mà tôi còn sống tới bây giờ, tôi chỉ bỏ nó khi nào tôi thấy không cần nó nữa.”
Anh ta ngần ngừ vài giây rồi đồng ý chở tôi về chợ Thái Bình. Xuống xe, tôi móc tiền đưa anh, anh không nhận. Nhìn quanh, thấy không có bóng dáng anh VC nào, tôi quăng cây M16 vô thùng rác, đi bộ về nhà.
Nhà tôi khóa cửa kín mít, tôi kêu cửa.
Cô Tiên ra mở cửa. Vừa thấy tôi còn mặc đồ BĐQ, em kéo tôi mạnh đến độ tôi suýt té chúi nhủi vô phòng khách. Em thở hổn hển, nói không ra hơi… “toi về rồi, toi về rồi… moi mừng quá, moi mừng quá” rồi em ôm tôi hồi lâu, xong biểu cởi đồ… đi tắm.
Thưa bà con,
Chuyện tôi đi lính chỉ có bấy nhiêu.
Tôi nay đã qua cái tuổi thất thập cổ lai hy, trí nhớ không còn bén nhạy như trước.
Cái đáng nhớ lại không nhớ, cái nên quên thì không thể nào quên được. Kỳ cục thiệt!
Nên trong bài này, nếu có những chi tiết nào không đúng, xin vui lòng bổ túc.
Video: Thế Giới Trong Tầm Tay Mới Cập Nhật
Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH ghi đến ngày 28 Tháng Năm, 2018
Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
Non Profit Corporation No. 3141107 EIN: 26-4499-492
PO Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Ðiện thoại: (714) 837-5998, (714) 842-7656, (714) 788-4753, (714) 371-7967, (714) 702-4725
Email: [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Mạnh thường quân:
Ô.B.Nguyễn Thanh Thiệt, Honolulu, HI $20
Ô. Châu Minh Tâm, San José, CA $20
Lê M. Trang, Bowling Green, KY $25
Shell Oil Company Foundation, Princeton, NJ $41.68
Mahmut Alapinar, Garden Grove, CA $45
Bà Võ Lộc Tina, Westminster, CA $100
Ô.B.Tô Dũng, Fullerton, CA $100
Cô Nguyễn P. Ann, Clackamas, OR $100
Nguyễn Tuấn Và GĐ, McLean, VA $100
Ô.B. Lâm Nicole, Woodland Hills, CA $150
Trần Đông, San Diego, CA $200
Lê Huệ & Nguyễn Lựu, Fullerton, CA $250
Thắng C. Bùi, Milpitas, CA $300
Lê D. Giác, Fountain Valley, CA $1,000
Ô. Nguyễn Khắc Đông, Fullerton, CA $10
Ô.B. Vinh Francis, Fullerton, CA $20 (Còn tiếp)
Ân nhân ĐNH ‘Cám Ơn Anh’ Kỳ 11:
Elaine Skin Care Cosmetic, Houston, TX $300
Van Q Huynh, Houston, TX $300
Dinh Nguyen, Houston, TX $300
Chau Doan, $300
Hoi Quan Canh Houston, Houston, TX $300
Pham Tuan Linh (NTT Nails), Baytown, TX $300
Paul Duyet Pham / Mary Oanh Nguyen, Houston, TX $300
Andrew Thuong Van Ta & Hang Minh Vo, Houston, TX $300
Vũ Minh Hoa, Houston, TX $300
Vô danh, $300
Truong Van To & Hua Thi Nguyet/Hoi Soc Trang Bac Lieu Ca Mau, Houston, TX $300
Mau Tan Tran & Jenny My Nguyen, Sugarland, TX $300
Fish Trading, LTD, Houston, TX $300
FVN-Police Force Assoc, Houston, TX $300
Hội Thủy Quân Lực Chiến, $300
Tong Van Nguyen & Trang Huynh, Houston, TX $350
Ô.B. Hua Chau Hoi Kien Giang, $350
Toai T. Le, Houston, TX $400
Ẩn danh (Group), $435
An Nguyen, Houston, TX $450
Ẩn danh, $480
Mong Van Tran, Pearland, TX $500
Son P. Vuong, Houston, TX $500
College Hair & Nail/ Ban Hop Ca Anh Thu, Houston, TX $500
Dr Trung Le MD PA, Houston, TX $500
Neal H. To & Ngan Ha To, Cypress, TX $500
Tiem Vang Kim Chau, Houston, TX $500
Thomas Nguyen / Attorney at Law, Houston, TX $500
Tuyen Dinh, Houston, TX $500
Tieng Bui, $600
Nhóm Teresa Houston, Houston, TX $600
Hollywood Diamond, Houston, TX $600
Ann T Ta & Thang Huynh, Katy, TX $750
Mai Pham, Houston, TX $750
Philip N. Vantho Jr., Houston, TX $750
Vuong Hung Dang, Houston, TX $900
Hội Biệt Động Quân, $900
Cho Thang Hung, Houston, TX $1,000
Alpha Realtors, Inc., Houston, TX $1,000
Monique Pham & George Pham, Katy, TX $1,000
Cong Thanh Nguyen (Kieu Dinh), Houston, TX $1,000
Our Lady of Lavang Catholic Church, Houston, TX $1,000
Giao Duong, Houston, TX $1,000
Bich Nguyen MD PA, Houston, TX $1,000
Ton Le, Houston, TX $1,000
Giao N. Hoang, MD, PLLC / Judge Han Bao Khanh, Houston, TX $1,000
Lucy Nguyen / A&M Trust, Houston, TX $1,000
Sterling Square Cotp Inc./Nha Sĩ Vu Tan, Houston, TX $200
Tong Do Fatima GX NL, Houston, TX $200
Hoang B Le/ Hien T Truong, Houston, TX $1,500
Peter Dung Ba Vo, Houston, TX $1,500
T&S-N Investment, LLC, Sugarland, TX $1,500
Anh Chi Huyen Thu, San Leon, TX $1,500
Loc Dinh Tran, Sugarland, TX $1,500
Michelle & Michael, $1,500 (Còn tiếp)
TPB VNCH đã được giúp đỡ:
Nguyễn Văn Nghiệp, Trà Vinh, SQ:54/786272/HS/ĐPQ. Cụt chân phải.
Phạm Văn Liêm, Tiền Giang, SQ:NQ/406775. Gãy chân trái.
Nguyễn Văn Út, Saigon, SQ:22/900608. ???
Nguyễn Như Hòa, Long An, SQ:72/108955/HS/CLQ. Cụt hai chân
Trần Văn Cư, Saigon, SQ:72/005225/HS/CLQ. Cụt 2 tay.
Dương Đức Thứ, Quảng Trị, SQ:62/260011/LLĐB. Mù mắt phải.
Nguyễn Văn Lên, Bình Dương, SQ:40/359379/HS/ĐPQ. Cụt chân trái.
Vũ Văn Cầm, Đồng Nai, SQ:317932/NQ. Gãy tay trái.
Dương Kim Hiền, Trà Vinh, SQ:429100/CLQ. Cụt chân phải.
La Văn Đực, An Giang, SQ:52/831796/B2/ĐPQ. Mù mắt trái.
Đỗ Trọng, Bình Định, SQ:241588/NQ. Cụt chân trái.
Phan Văn Cư, Ninh Thuận, SQ:45/357853. Cụt chân phải.
Kiều Văn Thân, Ninh Thuận, SQ:68/121748/HS/ND. Cụt chân phải.
Lưu Xuân Trường, Bình Định , SQ:245460/NQ. Cụt chân trái.
Trần văn Thế, Khánh Hòa, SQ:63/400584/B1/CLQ. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Đoàn Văn Chợ,Phú Yên, SQ:74/514777/CLQ. Cụt tay trái.
Huỳnh Văn Thấy, Phú Yên, SQ:206240/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Ngọc Quang, Bình Định, SQ:64/408395/CLQ. Cụt chân phải.
Trịnh Thuấn, Phú Yên, SQ:59/408424/B2/CLQ. Cụt tay phải.
Đặng Tỏn, Khánh Hòa, SQ:71/412429/HS/ND. Cụt chân trái.
Huỳnh Nghĩa Thân, Ninh Thuận, SQ:45/747984/B1/ĐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Vân, Bình Định, SQ:71/146267/TU/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Văn Keo, Ninh Thuận, SQ:52/535566/B1/ĐPQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Xuân, Ninh Thuận, SQ:46/303917/ĐPQ. Cụt chân phải.
Phan Công Thành, Bình Thuận, SQ:69/149416/TU/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Viết Hảo, Khánh Hòa, SQ:55/748803/B2/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Hải, Phú Yên, SQ:44/325600/HS1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Chánh, Bình Định, SQ:56/408853/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Bảy, Khánh Hòa, SQ:65/105876/TQLC. Cụt chân phải.
Nguyễn Vân, Khánh Hòa, SQ:50/405482/HS/ĐPQ. Cụt chân phải, bàn chân trái.
Nguyễn Văn Thâu, Bình Định, SQ:57/D01017/ĐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Mỹ, Ninh Thuận, SQ:72/403419/B2/CLQ. Cụt 1/3 chân trái. (Còn tiếp)
Cảnh sát viên New Jersey đánh phụ nữ ngay trên bãi biển
WILDWOOD, New Jersey (NV) – Hai cảnh sát viên ở tiểu bang New Jersey hiện bị ngưng nhiệm vụ tuần tiễu và tạm thời về làm việc văn phòng, sau khi liên tục đấm vào đầu một cô gái trong lúc vật cô ta xuống bãi cát ở bờ biển New Jersey vào cuối tuần qua.
Bản tin của ABC News cho hay hình ảnh về vụ này, vốn xảy ra ở Wildwood, tiểu bang New Jersey, vào lúc khoảng 4 giờ chiều ngày Thứ Bảy 26 Tháng Năm, được một người thu hình và đưa lên internet có cả triệu người xem trên Twitter.
Hình ảnh này cho thấy có mấy nhân viên sở cảnh sát Wildwood cùng nhau tìm cách kềm chế một cô gái, được cho biết tên là Emily Weinman, 20 tuổi, cư dân Philadelphia, trong khi cô này chống cự, vùng vẫy tay chân trên bãi cát.
Các cảnh sát viên sau đó vật cô Weinman xuống cát và một cảnh sát viên bị ghi hình đấm ba lần vào đầu cô gái, trong khi một người khác giữ chân cô ta.
Nhiều người khác quanh đó được thấy đi vòng quanh xem vụ náo loạn này và liên tục khuyên cô Weinman là “chớ kháng cự.”
Cảnh sát trưởng thành phố Wildwood, ông Roberto Regalbuto, xác nhận với đài truyền hình WPVI thuộc hệ thống ABC ở Philadelphia rằng có hai cảnh sát viên nay tạm thời bị giới hạn nhiệm vụ, chỉ làm bàn giấy, nhưng cũng kêu gọi công chúng chớ vội có phán xét gì trước khi các hình ảnh thu được từ máy đeo trên người các cảnh sát sát viên liên hệ được công bố.
“Tôi nghĩ là đây là vấn đề chúng tôi cần cải thiện, nhưng tôi muốn nhắc lại một lần nữa là chúng ta phải xem toàn bộ video,” cảnh sát trưởng Regalbuto nói.
Cô Weinman có thể bị truy tố các tội như tấn công cảnh sát, nhổ nước miếng vào cảnh sát, có hành động gây rối, chống cự cảnh sát và dùng thức uống có chất cồn khi chưa đủ tuổi, cũng theo ABC News. (V.Giang)
Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật
Chủ tịch tỉnh Quảng Ngãi bị dân kiện ra tòa 5 lần trong một tháng
QUẢNG NGÃI, Việt Nam (NV) – Chỉ trong vòng một tháng, ông chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi có 5 lần bị kiện, nâng lên hơn 10 vụ kiện từ đầu năm đến nay, phần lớn những vụ án liên quan đến hành chính, đất đai. Song, ông này liên tục gửi công văn né tránh, bắt cấp dưới theo kiện.
Báo SGGP, ngày 29 Tháng Năm loan tin, mới đây ông Trần Ngọc Căng, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi, đã ký công văn “hỏa tốc” gửi Tòa Án Cấp Cao tại Đà Nẵng đề nghị “xét xử phúc thẩm vắng mặt” và yêu cầu người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp trong vụ kiện hành chính.
Cụ thể, ông Căng đề nghị tòa “xét xử phúc thẩm vắng mặt người bị kiện là chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi.” Đồng thời yêu cầu ông Phí Quang Hiển, phó giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường Quảng Ngãi, làm người “bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi trong suốt quá trình tố tụng.”
Trước đó, trong ngày 22 Tháng Năm, ông Căng cũng đã ký 3 văn bản “hỏa tốc”đề nghị Tòa Án Cấp Cao Cấp Cao tại Đà Nẵng xét xử phúc thẩm vắng mặt người bị kiện cũng chính là mình và yêu cầu người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho mình. Trước đó nữa, ngày 17 Tháng Năm, ông Căng cũng đã ký một công văn tương tự.
Trong số 4 vụ án kiện chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi nói trên, có 2 vụ liên quan đến đất đai, 2 vụ khác liên quan đến lĩnh vực tư pháp.
Theo báo Người Lao Động, điển hình trong số đó có vụ kiện của ông Nguyễn Đình Nở, ở xã Đức Lân, huyện Mộ Đức, khiếu nại việc Ủy Ban huyện Mộ Đức trong quá trình thực hiện dự án nâng cấp, mở rộng Quốc lộ 1A đã thu hồi gần 29 mét vuông đất nhưng không bồi thường. Sau đó, Ủy Ban tỉnh Quảng Ngãi ra quyết định bác khiếu nại này vì cho rằng diện tích đất trên thuộc “hành lang bảo vệ an toàn giao thông Quốc lộ 1A…” Bất bình, bởi số đất trên của gia đình là hợp pháp nhưng bị chiếm đoạt không bồi thường là “trái với quy định,” ông Nở đã kiện chủ tịch tỉnh Quảng Ngãi ra tòa. Thế nhưng, sau khi bị tòa án tỉnh Quảng Ngãi bác đơn kiện, hiện ông Nở tiếp tục gửi đơn kiện lên Tòa Án Cấp Cao tại Đà Nẵng.
Tương tự là vụ kiện của ông Trần Đại, ở xã Đức Chánh, huyện Mộ Đức, khiếu nại việc Ủy Ban Nhân Dân huyện Mộ Đức, không bồi thường 17 mét vuông đất khi thực hiện dự án mở rộng Quốc lộ 1A.
Ngoài ra, một vụ kiện khác cũng đáng chú ý do công ty Xây Lắp Dầu Khí miền Trung kiện chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu bồi thường thiệt hại vì đã cấp giấy phép khai thác khoáng sản cho một doanh nghiệp khác trái quy định.
Do đó, ông Căng yêu cầu ông Phí Quang Hiển, phó giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường Quảng Ngãi và ông Lê Chí Phương, phó giám đốc Sở Tư Pháp Quảng Ngãi, làm người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho chủ tịch tỉnh, mỗi người 2 vụ.
Tin cho biết, trong Tháng Tư, 2018 có ít nhất 2 vụ chủ tịch tỉnh Quảng Ngãi bị người dân, doanh nghiệp kiện ra tòa. Còn Tháng Ba trước đó có đến 6 vụ kiện. Tất cả những vụ kiện nói trên, ông Căng đều gửi công văn “hỏa tốc” đề nghị Tòa Án Cấp Cao tại Đà Nẵng xét xử vắng mặt và yêu cầu người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho mình. (Tr.N)
Dân thiểu số ít có quyền chọn chỗ ở tại các thành phố lớn
(Cnbc.com) – Theo một cuộc nghiên cứu được công bố hôm Thứ Năm, một số những thị trường nhà lớn nhất tại Hoa Kỳ cũng có mức phân chia chủng tộc cao nhất.
Theo cuộc nghiên cứu của Apartment List – một website quảng cáo nhà cho thuê: mặc dù nhiều nơi nổi tiếng là các địa điểm hội nhập đủ các sắc dân, nhưng các thành phố Milwaulkee, New York, Chicago, St. Louis và Cleveland đứng dầu danh sách năm thị trường nhà bị xếp hạng phân biệt chủng tộc nhiều nhất, những nơi khác như Los Angeles, Philadelphia và Washington cũng được xếp hạng cao trong danh sách.
Tình trạng phân chủng rõ rệt nhất trong những thành phố như New York, nơi loại nhà mà nhiều người đủ sức mua đặc biệt khan hiếm. Một cuộc nghiên cứu mới đây, được ủy nhiệm bởi Brad Lander nghị viên hội đồng thành phố New York, cho thấy thành phố New York có mức phân chủng cao hơn hầu hết những vùng đô thị khác tại Hoa Kỳ.
Mặc dù năm nay đánh dấu lần thứ 50 việc ban hành Đạo Luật Gia Cư Bình Đẳng, ông Chris Salviati, kinh tế gia của Apartment List, viết trong bản báo cáo rằng vẫn còn một con đường dài nhằm bảo đảm cơ hội bình đẳng và không bị ảnh hưởng tiêu cực bởi nếp sống khu phố. Ông Salviati đã phân tích con số của Cục Kiểm Kê Dân Số Hoa Kỳ cùng các dữ kiện của chính ông, đúc kết từ 66 triệu người sử dụng tại hơn 40 thành phố.
Ông Salviati nói sự hiện diện của các khu dân cư bị phân chủng ảnh hưởng tới mọi nhóm thiểu số, nhưng vấn đề này gay gắt nhất đối với các gia đình da đen. Người dân da đen là nhóm thiểu số bị phân chủng nhiều nhất trong tất cả 25 đô thị lớn nhất trong nước, ngoại trừ Phoenix, nơi chỉ số phân chủng của người gốc Nam Mỹ cao nhất.
Sự phân biệt chủng tộc tại các thành phố lớn cũng có khuynh hướng gia tăng hố cách biệt, trong việc sở hữu nhà giữa các gia đình da trắng và những gia đình không phải da trắng, theo các dữ kiện trong Apartment List, với một số sắc dân phát triển nhanh nhất đang chứng kiến mức phân chủng tương đối cao.
Theo cuộc nghiên cứu của Apartment List trên khắp Hoa Kỳ thì 72.4% gia đình da trắng sở hữu nhà, so với 57.3% gia đình Á Châu, 48.4% gia đình Nam Mỹ, và chỉ có 42.2% gia đình da đen. Những cách biệt trong tỉ lệ sở hữu nhà thay đổi tùy theo đô thị, và cho thấy mức độ phân chủng về gia cư ở mức cao có liên hệ với mức cách biệt về tỉ lệ sở hữu nhà.
Theo ông Salviati, những người thuê nhà và chủ nhà kiếm được nhiều tiền hơn, có những lựa chọn tốt hơn về nơi sinh sống của họ, so với những cá nhân bị thua kém về kinh tế.
Các gia đình có lợi tức cao có nhiều lựa chọn hơn về chỗ ở, và dễ dàng chọn một nơi ưa thích để sinh sống trong một khu dân cư đồng nhất. Trong khi đó, các gia đình lợi tức thấp, thường chỉ đủ sức sinh sống trong những khu dân cư lợi tức thấp, nơi thường có dân thiểu số tập trung nhiều hơn. Sự phân loại này có tính cách cần thiết hơn là sự ưa thích của họ.
Cuộc nghiên cứu cho thấy sự phân chủng về gia cư thay đổi tùy theo vùng, cũng như tùy vào những nhóm thiểu số khác nhau. Ngoài ra còn có một hiện tượng được gọi là “người da trắng bỏ đi,” do các chủ nhà da trắng không muốn sống trong những vùng mà các nhóm thiểu số dọn tới.
Theo cuộc nghiên cứu, các chính sách nhằm thúc đẩy nhà ở có giá phải chăng và cải tiến những khu dân cư pha trộn nhiều hơn về kinh tế xã hội, vẫn là một con đường dài nhằm giải quyết vấn nạn khó trị về sự phân chủng liên quan đến nhà ở. (N.N)
Đại Lễ Phật Đản chùa Viên Thành: ‘Tu tánh tự tâm, giữ Bồ Đề Tâm kiên cố’
Văn Lan/Người Việt
GARDEN GROVE, California (NV) – Đông đảo chư tôn đức tăng ni cùng các Phật tử từ các nơi về tham dự Đại Lễ Phật Đản PL. 2562 được long trọng tổ chức tại chùa Viên Thành, Garden Grove vào lúc chiều Chủ Nhật, 27 Tháng Năm.
Chứng minh trong buổi lễ có Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, phó chủ tịch nội vụ Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHK,viện chủ chùa Bát Nhã; Hòa Thượng Thích Đức Thắng, Tu Viện Quảng Hương Già Lam Sài Gòn, Việt Nam; Thượng Tọa Thích Chánh Định, Texas; Thượng Tọa Thích Đồng Hiền, chùa Bát Nhã Santa Ana; Thượng Tọa Thích Đồng Viên, chùa Quang Thiện; và chư tôn đức tăng ni cùng sự tham dự đông đảo của đạo tràng chùa Viên Thành và đồng hương Phật tử.
Trước khi buổi lễ chính thức bắt đầu, Đại Đức Đức Trí nói một bài pháp ngắn về ý nghĩa ngày Phật Đản Sanh, và sự tu tập theo giáo pháp của Đức Phật thế nào để đạt được an lạc trong cuộc sống.
Tất cả Phật tử chắp tay trang nghiêm cung thỉnh chư tôn đức quang lâm lễ đài trong tiếng niệm “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật” vang lừng.

Lễ thỉnh chuông là thông điệp cầu nguyện của người con Phật, nghe chuông vọng về với 3 hồi chuông thanh thoát ngân nga khiến chúng sanh khắp pháp giới được vơi đi những nỗi khổ đau.
Sau nghi thức khai mạc, lễ nhập từ bi quán để tưởng nhớ chư vị thánh tăng vị pháp vong thân, các bậc khai sơn tạo tự kế vãng khai lai để truyền thừa mạng mạch Phật pháp, và những chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn trên đường tìm tự do hạnh phúc.
Thượng Tọa Thích Đạo Nghiệp, trú trì chùa Viên Thành, trưởng ban tổ chức tuyên đọc diễn văn khai mạc để tưởng niệm ngày Phật Đản Sanh.
Tiếp theo, ban tổ chức cung thỉnh Hòa Thượng Thích Nguyên Trí ban đạo từ. Hòa Thượng nói: “Mỗi khi Phật Đản về, mỗi mùa Vu Lan đến, chúng ta không thể nào quên được khi cha mẹ dẫn đi chùa. Ngày Phật Đản hay Vu Lan ngày xưa chỉ có ở những nước Đông Nam Á, nay đã đi sâu vào nhân loại, bàng bạc khắp nơi, nhất là cộng đồng Viêt Nam chúng ta đã định cư khắp nơi trên thế giới, nơi nào có cộng đồng Việt Nam là nơi đó có những ngôi chùa.”
“Đầu tiên với những chùa rất thô sơ nhỏ bé, và mỗi người một trách nhiệm chung với quý thầy xây dựng thành những ngôi chùa lớn hơn, chứng ming rằng chúng ta không phải là những người đi tị nạn về kinh tế mà chính là đem văn hóa của mình đến đây. Người Mỹ đã nhận xét rất hay khi nói rằng người Việt Nam tuy mất nước nhưng văn hóa Việt Nam ngày càng phổ cập đến tất cả các quốc gia trên thế giới,” Hòa Thượng nói tiếp.
“Chùa có được là do chính Phật tử thành tâm xây dựng, mong các Phật tử nhất là các em trẻ, hãy cố gắng dấn thân vào con đường đạo pháp của dân tộc, tiếp tay nhiều hơn nữa với Thượng Tọa Thích Đạo Nghiệp, chùa Viên Thành để có một nơi khang trang hơn. Làm sao tu tánh tự tâm của mình, để Bồ Đề Tâm ngày càng kiên cố, thì làm gì cũng được cả. Hãy phát huy tinh thần tôn giáo, làm cho Phật ở trong tâm của mình và đạo Phật bên ngoài ngày càng phát huy hơn nữa! Làm sao cho thế giới khi về Little Saigon, thủ phủ của người Việt tị nạn thấy được rằng Phật giáo Việt Nam hải ngoại và cộng đồng Việt Nam nơi đây thật phát triển!” Hòa Thượng Thích Nguyên Trí nói thêm.

Nghi thức tắm Phật do chư tôn đức trang nghiêm thực hiện, sau đó là hàng Phật tử tiếp nối.
Chương trình văn nghệ Phật Đản do các ca sĩ Đức Khánh, Quang Tuấn, Ngọc Hạ, và các ca sĩ thân hữu cúng dường. Đặc biệt là ca sĩ Ngọc Hạ cúng dường một bức tranh Tam Thế Phật tuyệt đẹp khổ lớn, trị giá $3,000, kêu gọi mọi người ủng hộ để gây quỹ xây dựng chùa Viên Thành.
Trong dịp lễ Phật Đản hôm nay, có những Phật tử quy y và Thượng Tọa Thích Đạo Nghiệp, trú trì chùa Viên Thành, trưởng ban tổ chức cung thỉnh Hòa Thượng Thích Nguyên Trí trao phái quy y cho các Phật tử trong ngày lễ trọng đại này.
Bác Nguyễn Ngọc Viễn, được ban pháp danh Đức Ngạn cho biết: “Tôi quê ở Quảng Trị, vì chiến tranh loạn lạc nên mất bằng phái quy y rồi, hôm nay nhân ngày Phật Đản xin quy y lại để nhớ ngày mình đã phát tâm bồ đề đến với đạo, nuơng vào chánh pháp để tu tập. Từ mấy ngày nay tôi nôn nao chờ đợi đến ngày hôm nay được thầy quy y cho thật hoan hỉ không gì sánh bằng, nguyện cùng mười phương chư Phật và đạo tràng chùa Viên Thành chứng minh.”

Nói với phóng viên nhật báo Người Việt, Thượng Tọa Thích Đạo Nghiệp trú trì chùa Viên Thành cho hay: “Giới trẻ đến với Tam Bảo theo nhiều cách khác nhau, người đến học thiền, người thích nghi lễ tụng kinh, người học thư pháp, hoặc thích chia sẻ về tâm linh, tùy duyên mà mỗi người tìm đến chùa, chúng tôi sẽ giải đáp những câu hỏi cho mọi người, ở đạo tràng chùa Viên Thành cũng có nhiều chú nhỏ tuổi đến quy y thọ 5 giới Phật tử và có pháp danh.”
Em Nguyễn Tô Minh Tâm, pháp danh Đức Minh, 10 tuổi học lớp 4 trường Standford, sinh hoạt tại GĐPT Phổ Hòa, trong chiếc áo tràng màu lam đang giúp mẹ bưng dọn thức ăn cho Phật tử. Mẹ em, cô Tuyết Lê pháp danh Diệu Huệ cho hay: “Từ 3 tuổi em đã đi chùa cùng mẹ rồi, biết nghe kinh và đặt những câu hỏi, bà nói em phát bồ đề tâm rất nhiều khi đi chùa nghe kinh. Trong những sinh hoạt thường ngày, em thường nói với mẹ đừng giết con kiến vì nó chết mẹ nó rất đau khổ, cháu hay hỏi nhiều điều về Phật pháp và thích đến chùa lắm. Tôi cũng mong con đến chùa được nghe lời thầy và cô bác, học hỏi những điều hay, mai sau có ích cho xã hội!”
Chương trình văn nghệ Đại Lễ Phật Đản kéo dài trong khi Phật tử hoan hỉ thọ trai do ban trai soạn chùa Viên Thành cúng dường.
Đảng viên Việt Nam tham nhũng bị đề nghị cấm xuất cảnh
Ủy ban Kiểm tra Trung Ương Đảng CSVN từ nay “có quyền yêu cầu” cấm đảng viên xuất cảnh khi có những dấu hiệu vi phạm luật lệ hay bị điều tra tham nhũng.
Morgan Freeman bị tố sách nhiễu tình dục
HOLLYWOOD, California (NV) – Việc tố cáo những hành vi sách nhiễu tình dục ở Hollywood lại tiếp tục và bây giờ có một tâm điểm mới là tài tử kỳ cựu Morgan Freeman.
Đây là một diễn viên lão làng, với giọng nói rất đặc biệt nên ông được mời dẫn chuyện cho rất nhiều phim thường và phim tài liệu. Ông còn đóng hai lần đóng vai Thượng Đế trong phim hài và được nhiều khán giả ưa thích.
Theo Yahoo! Entertainment, ông Freeman, bị tám phụ nữ tố cáo, cho biết: “Tôi rất buồn vì những gì mình làm suốt 80 năm tuổi đời có thể bị phá tan chỉ trong chớp mắt. Tôi biết là chúng ta cần phải lắng nghe những nạn nhân sách nhiễu tình dục, nhưng tôi nghĩ việc cho rằng những lời khen có tính hài hước, nhiều khi không hợp thời điểm, như những hành vi ấu dâm.”
Ông nghĩ mình là một người thích làm người khác thoải mái khi ở gần mình, vì vậy ông thường khen phụ nữ và cho rằng đó là một cách hài hước, cởi mở.
“Nhiều lúc những lời tôi nói gây ra hiểu lầm, nên tôi đã xin lỗi hôm Thứ Năm, 24 Tháng Năm, và tôi sẽ tiếp tục xin lỗi tất cả những ai mà tôi làm họ cảm thấy khó chịu. Tôi không bao giờ tạo ra một môi trường làm việc thiếu an toàn. Tôi không bao giờ hãm hiếp phụ nữ. Tôi không bao giờ kêu người khác quan hệ với tôi để thăng tiến hay có việc làm,” ông nói.
Một phụ nữ trong độ tuổi 20 làm phụ tá sản xuất của phim “Going in Style” năm 2015, khai ẩn danh với CNN ông Freeman thường hay tìm cách giở váy của cô lên và hỏi cô có mặc đồ lót không. Cô còn cho biết ông Freeman vẫn tiếp tục làm tới khi diễn viên Alan Arkin đóng chung phim bảo ông dừng lại thôi.
Cô Maggie Parker, một ký giả điện ảnh, cũng cho biết ông Freeman có hành vi không đúng đắn khi gặp cô tại buổi khởi chiếu phim “Now You See Me” hồi năm 2013. (TL)
Thanh Hóa bất lực trước nạn ‘giang hồ bảo kê gặt lúa’
THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Tình trạng “bảo kê” gặt lúa ở tỉnh Thanh Hóa đã có vài năm trở lại đây, nhưng nay manh động hơn trước, song nhà cầm quyền địa phương bất lực.
Mới đây, người dân xã Quảng Trường, huyện Quảng Xương, bất bình vì chính quyền địa phương bất lực trước tình trạng các nhóm giang hồ mang theo hung khí đánh đập người dân, lẫn chủ máy gặt về gặt lúa thuê cho dân.
Theo báo Thanh Niên, mới nhất là từ ngày 25 đến 28 Tháng Năm, tại thôn Đồng Tiến, xã Quảng Trường, huyện Quảng Xương, liên tục xuất hiện một nhóm côn đồ lạ mặt, hung hăng kéo đến đe dọa, đánh người dân và chủ máy gặt.
Ông Nguyễn Sinh Dân (60 tuổi, thôn Đồng Tiến) còn chưa hết bàng hoàng, kể lại vào chiều 28 Tháng Năm, gia đình ông có thuê máy gặt của ông Vũ Ngọc Tấn (49 tuổi), ngụ cùng thôn, để gặt 4 sào lúa đã chín. Khi máy gặt của ông Tấn đang chạy xuống ruộng, bất ngờ một nhóm côn đồ lạ mặt đi xe máy tới, mang theo hung khí đến đe dọa rồi đánh ông Tấn.
“Lúc đầu, người dân chúng tôi sợ họ đánh nên không ai dám lại gần. Nhưng do thấy bọn chúng đánh ông Tấn dã man quá, nên chúng tôi đã hô hoán nhau lại can ngăn và đưa ông Tấn đi bệnh viện cấp cứu. Nhóm côn đồ bỏ chạy, chúng tôi chỉ giữ lại được một người đã bàn giao cho công an, chính quyền địa phương xử lý,” ông Dân kể.

Đang được điều trị tại bệnh viện đa khoa tỉnh Thanh Hóa, ông Tấn, cho biết khoảng hơn 8 giờ ngày 25 Tháng Năm, ông đưa 2 máy gặt thuê của một người ở tỉnh Quảng Trị cùng với nhóm thợ về đồng thôn Đồng Tiến thì có 8 thanh niên lạ mặt đi trên 3 xe máy, mang theo dao, tuýp sắt đến chặn máy không cho máy gặt. Chúng đe dọa không cho ông gặt thuê, mà phải để cho máy của người khác gặt. Thấy nhóm người hung hãn nên ông Tấn đã báo công an xã và chỉ khi thấy công an đến thì họ mới bỏ đi.
“Sáng hôm sau, 26 Tháng Năm, chúng tôi đang cho máy gặt lúa thì có 6 người trong nhóm giang hồ lại kéo đến, mang theo hung khí xông vào đánh, đấm ông Phan Văn Hòa (40 tuổi, ở xã Giao Mai, huyện Giao Linh, tỉnh Quảng Trị), chủ 2 máy gặt tôi thuê. Một lúc sau, công an xã và huyện xuống thì bọn chúng đã nhanh chân tẩu thoát.
Không dừng lại ở đó, khoảng 16 giờ ngày 28 Tháng Năm, bọn chúng lại tiếp tục kéo nhau đến, 6 người xông vào dùng tuýp sắt đánh tôi tới tấp khiến tôi rơi xuống ruộng lúa. Đến khi người dân hô hoán nhau đến can ngăn, bọn chúng mới dừng tay, sau đó tôi được người dân đưa đi cấp cứu,” ông Tấn kể.
Nhiều người dân xã Quảng Trường đang lo lắng và cho biết, thời điểm hiện tại lúa vụ Hè Thu đã chín khắp nơi, cần gặt sớm để làm đất cho vụ sau và tranh thủ thời tiết khô nắng để phơi lúa, nhưng vì tình trạng khan hiếm máy gặt, do những nhóm giang hồ không cho máy gặt nơi khác về xã gặt lúa, nên nhiều cánh đồng dù lúa chín rũ cũng phải nằm chờ, ùn ứ lại.
Trong khi đó, toàn xã Quảng Trường có hơn 360 ha đất trồng lúa nhưng chỉ có 2 máy gặt người dân trong xã tự bỏ tiền ra mua về gặt thuê, không thể gặt cho kịp thời vụ, năm nào người dân cũng phải thuê máy ở những nơi khác về gặt mới xuể.
Ông Nguyễn Ngọc Cường, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Quảng Trường, thừa nhận: “Vụ việc có nhóm đối tượng lạ mặt đến gây gổ, đánh đập người dân và chủ máy gặt những ngày vừa qua là lần đầu tiên xuất hiện tại xã.”
Trả lời báo Thanh Niên, ông Tào Quang Chiến, trưởng công an huyện Quảng Xương, cho biết chiều 28 Tháng Năm, đã tiếp nhận Bùi Sỹ Lương và tang vật là xe máy, hung khí từ công an xã Quảng Trường để điều tra, làm rõ.
Cũng theo ông Chiến, năm 2017 cũng đã xảy ra những vụ việc tương tự như đe dọa, xô xát khi máy gặt ở những nơi khác được thuê về gặt lúa tại địa phương. (Tr.N)
Nhật tình nghi Trung Quốc bán dầu cho Bắc Hàn
Theo tin của đài ABC News, hải quân Nhật phát hiện và tình nghi tàu Trung Quốc tiếp tục bị phát hiện mua bán qua lại trái phép với tàu Bắc Hàn, trong khi lệnh trừng phạt củ Liên Hiệp Quốc đối với chính quyền Bình Nhưỡng vẫn chưa được dỡ bỏ.
Vợ chủ tịch Korean Air bị cảnh sát thẩm vấn vì lăng mạ nhân viên
Vợ chủ tịch hãng hàng không Korean Air là bà Lee Myung-hee vừa bị cảnh sát thẩm vấn vì nghi vấn lăng mạ nhân viên.














