Tư tưởng Tập Cận Bình có cái gì?

Tập Cận Bình đã được nâng lên gần ngang hàng với Mao Trạch Đông trên bảng phong thần những lãnh tụ Cộng Sản Trung Quốc. Trước khi kết thúc, đại hội đảng lần thứ 19 đã biểu quyết ghi “Tư tưởng Tập Cận Bình” vào cương lĩnh đảng. Trong gần 100 năm lịch sử, Cộng Sản Trung Quốc chỉ ghi tên hai người với vai trò lý thuyết gia là Mao và Đặng. “Tư tưởng Mao Trạch Đông” được coi là chủ đạo từ năm 1945. “Lý luận Đặng Tiểu Bình,” khi ông ta xóa bỏ chính sách tập thể hóa của họ Mao, bắt đầu đổi mới kinh tế theo lối tư bản, được ghi vào cương lĩnh từ năm 1997, sau khi họ Đặng qua đời. Tập Cận Bình có thể coi đã đạt địa vị cao hơn Đặng Tiểu Bình; vì giờ này Tập vẫn còn sống. Hơn nữa, “Tư tưởng” chắc chắn được coi trọng hơn “Lý luận.”

Nhưng Tư tưởng Tập Cận Bình là cái gì?

Bản Cương lĩnh của Trung Cộng viết đầy đủ 16 chữ “Tư tưởng Tập Cận Bình (về) Chủ nghĩa Xã hội (với) Đặc sắc Trung Quốc (trong) Thời đại mới” (习近平新时代中国特色社会主义思想). Điều được nhấn mạnh ở đây là “Tư tưởng Tập Cận Bình” vẫn được coi là một thứ “chủ nghĩa xã hội.” Bốn chữ này đã được dùng hơn hai trăm năm nay, ý nghĩa đã hao mòn, rỉ sét, khó biết được nội dung chứa những gì. Mao Trạch Đông có thể coi là người có sáng kiến biến đổi chủ nghĩa Marx-Lenin áp dụng vào nước Tàu: Cho nông dân đóng vai chính thay cho công nhân trong giấc mộng hoang đường của Karl Marx. Cuộc cách mạng vô sản toàn thế giới Mao muốn thực hiện sẽ “lấy nông thôn bao vây thành thị,” dùng các nước Châu Á, Châu Phi bao vây các nước tư bản Âu Mỹ.

Tư tưởng Mao Trạch Đông đã đưa nước Tàu xuống vực thẳm: các cuộc thí nghiệm kinh tế của họ Mao làm ba chục triệu người đói, chết; Cuốn sách Đỏ của Mao gây bạo loạn chết chóc hàng triệu người khác. Giấc mộng cách mạng thế giới của Mao Trạch Đông đã tan ra khói trước khi Liên Xô sụp đổ, nhưng ít nhất ông ta có suy nghĩ các vấn đề sâu xa, đáng gọi là có tư tưởng.

Đặng Tiểu Bình không có chiều sâu như họ Mao, chỉ nổi bật về tính toán thực dụng: Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn mèo bắt chuột là được! Cộng Sản Trung Quốc đã đề cao “Lý luận Đặng Tiểu Bình” (邓小平理论) sau gần 20 năm theo ý ông ta thay đổi cơ chế kinh tế và đã thấy kết quả tốt đẹp: Con mèo “thị trường” bắt được con chuột to!

Nhưng còn cái gọi là Tư tưởng Tập Cận Bình, nó là cái gì?

Trong mấy năm qua, chánh văn phòng của Tập là Lật Chiến Thư đã đề ra từ ngữ Tư tưởng Tập Cận Bình. Lật Chiến Thư gom các bài diễn văn của ông chủ in thành sách, bắt quân đội và học sinh phải học tập. Nội dung những diễn văn đó gồm các khẩu hiệu và chính sách đối phó với các vấn đề  thực tế, đã được Tập Cận Bình nói trong năm năm qua. Nếu gọi đó là “Chính sách Tập Cận Bình” thì đúng nghĩa hơn là “Tư tưởng!” Nhưng ngay các chính sách đó cũng chỉ được họ Tập nêu ra như là những mục tiêu muốn đạt tới, chứ chưa được áp dụng và thi hành! Nên gọi đó là những “mơ ước” đúng hơn là chương trình hay đường lối. Tập Cận Bình đã tóm tắt trong ba chữ “Trung Quốc Mộng.”

Thí dụ, một cột trụ trong chính sách kinh tế của Tập Cận Bình là muốn từ bỏ lối bỏ tiền của nhà nước ra kích thích kinh tế như hai đời lãnh đạo trước. Tập Cận Bình muốn đặt trọng tâm vào phần “Cung” và thay đổi phần Cung, tức là cải tổ các doanh nghiệp nhà nước để họ theo đúng các nguyên tắc thị trường hơn. Nhưng năm năm sau khi công bố chủ trương “gia tăng vai trò của thị trường” trong sinh hoạt kinh tế, Trung Cộng đã làm ngược lại. Trong năm 2016, họ nỗ lực củng cố các doanh nghiệp nhà nước, gây khó dễ cho các xí nghiệp tư nhân, nhất là người ngoại quốc. Tại sao họ lại quay ngược chiều như vậy? Lý do rất thực tế: Bỏ rơi hệ thống các doanh nghiệp nhà nước thì thiếu chỗ để nuôi dưỡng, ban thưởng, chia chác cho cấp dưới, bảo vệ lòng trung thành của gần 90 triệu các đảng viên Cộng Sản.

Một điều được nhấn mạnh trong Tư tưởng Tập Cận Bình là đề cao vai trò của quân đội. Ngay sau khi lên, Tập Cận Bình đã nắm lấy chức chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, mà những người tiền nhiệm thường không làm được. Đặng Tiểu Bình nắm Quân Ủy khi Giang Trạch Dân đã lên làm tổng bí thư, và Giang vẫn tiếp tục giữ chức đó cả năm trời sau khi Hồ Cẩm Đào lên thay mình. Tập Cận Bình đã củng cố địa vị trong quân lực bằng cách thay thế hàng trăm tướng lãnh, trong chiến dịch chống tham nhũng. Tập còn lập ra thêm cơ quan Hợp Đồng Tác Chiến, mà chính ông ta đóng vai chủ tịch. Để chinh phục lòng trung thành của giới quân nhân, Tập Cận Bình phải tăng ngân sách quốc phòng, và hứa hẹn trong 30 năm nữa quân Trung Cộng sẽ hùng mạnh nhất thế giới! Trong việc suy tôn Tập Cận Bình thành “Lãnh Đạo Hạt Nhân” và sử dụng chữ “Lãnh Tụ” để gọi ông ta, các tướng lãnh đi tiên phong! Hai danh hiệu đó không hề được sử dụng kể từ sau thời Mao Trạch Đông!

Nhưng tất cả những dự tính đó có đáng gọi là “Tư tưởng” hay không? Thực ra, bất cứ một lãnh tụ Trung Quốc nào, giống như tất cả các hoàng đế Trung Hoa đời trước, khi đã nuôi tham vọng bành trướng, cũng sẽ củng cố quân lực, không khác gì Tập Cận Bình! Phải gọi đúng tên, đó là Tư tưởng Hán Vũ Đế, hay Tư tưởng Minh Thành Tổ, Tư tưởng Càn Long!

Đối với người dân Trung Hoa trong lục địa, có lẽ phần hấp dẫn nhất trong Tư tưởng Tập Cận Bình là chính sách ngoại giao của ông ta. Đầu năm nay, đài truyền hình của đảng Cộng Sản đã chiếu một chương trình dài về những thành tích ngoại giao của Tập Cận Bình. Ý tưởng chính được đề cao là: Nước Trung Hoa đang được cả thế giới kính nể!

Tập Cận Bình tấn công đúng một nhược điểm trong tâm lý người dân nước Tàu: Họ vẫn xấu hổ và còn uất hận khi nhớ đến hơn một thế kỷ bị thế giới khinh khi. Tập Cận Bình hứa hẹn một tương lai huy hoàng, người Trung Hoa đi tới đâu cũng được kính trọng, qua hình ảnh chính ông ta khi gặp nữ hoàng Anh hoặc tổng thống Mỹ. Nhưng tham vọng của Tập Cận Bình cao hơn việc gây ảnh hưởng bằng tiền hoặc bắt ép buộc bằng súng đạn. Trong chương trình dài hạn, ông ta còn muốn cả thế giới phải ngưỡng mộ và học hỏi “văn minh Trung Quốc.” Đó gọi là “chiến lược sức mạnh mềm.”

Nhưng sự thật là hiện nay trên thế giới người ta không thấy một thứ gì của Trung Quốc đáng làm gương cho mọi người bắt chước. Không có một nhãn hiệu hàng tiêu thụ nào của Trung Quốc được người ta giành mua, như xe hơi Nhật Bản hay điện thoại cầm tay của Mỹ. Trung Cộng cũng không sản xuất được một sản phẩm văn hóa nào thu hút người ngoại quốc, nhất là giới trẻ, như phim ảnh, sách báo, ca nhạc. Hy vọng của Tập Cận Bình là Trung Quốc sẽ “làm gương” cho cả loài người một”mô hình” làm mẫu về cách tổ chức xã hội, kinh tế, chính trị để mang lại hạnh phúc cho con người, có thể so sánh với những mô hình xã hội tự do, dân chủ của Tây phương.

Đó quả là một “giấc mộng lớn.” Vì cho tới nay, chưa thấy có dấu hiệu nào điều Tập Cận Bình mơ ước có thể thành sự thực. Kinh tế Trung Quốc đang trì trệ, càng chậm cải tổ càng nguy hiểm. Chế độ độc tài toàn trị của Trung Cộng chắc chỉ có ông Nguyễn Phú Trọng và ông Duterte muốn bắt chước.

Chính cái gọi là “Tư tưởng Tập Cận Bình” cũng chỉ là một cái thùng rỗng. Theo một giáo sư Đại Học Bắc Kinh nhận xét, mặc dù Tập Cận Bình đã thâu tóm được rất nhiều quyền lực, nhưng suốt năm năm qua không thấy một chính sách nào của ông ta được thi hành để cải tổ hệ thống kinh tế, nâng cao mức sống của nông dân, và giảm bớt bất công xã hội. Đó là những điều ông ta vẫn hô hào. Một lý do gây ra tình trạng này là, cả hệ thống hành chánh của đảng cũng như của nhà nước đang trở nên ù lì, có thể gọi là bị tê liệt, vì sợ bị tố cáo tham nhũng. Vị giáo sư này so sánh: Mao và Đặng nói, lời họ nói đưa tới những hành động cụ thể, gây kết quả rõ ràng. Họ đúng là “Hạch Tâm Lãnh Đạo” (lãnh đạo hạt nhân) Còn Tập Cận Bình cũng nói, mà không thấy điều nào được thực hiện cả. Đó là một hạt nhân trống rỗng!

GAO: Thay đổi khí hậu làm Mỹ thiệt hại hàng tỷ đô la mỗi năm

WASHINGTON, DC (AP) —  Một cơ quan thanh tra độc lập của chính phủ Mỹ cho hay vấn đề thay đổi khí hậu đang gây thiệt hại hàng tỷ đô la mỗi năm cho giới trả thuế ở Mỹ, và các phí tổn này sẽ tiếp tục tăng lên vì các trận bão lụt ghê gớm, các trận cháy rừng và khô hạn sẽ ngày càng nhiều hơn trong các thập niên tới đây.

Văn Phòng Thanh Tra Chính Phủ (GAO), trong bản báo cáo đưa ra hôm Thứ Hai, nói rằng chính quyền liên bang chi hơn $350 tỷ trong thập niên vừa qua cho việc trợ giúp nạn nhân thiên tai cùng là chi trả bảo hiểm lụt cũng như bảo hiểm mùa màng.

Con số này không kể tới các thiệt hại lớn lao sau ba trận bão lốc lớn trong năm nay và cháy rừng, dự trù sẽ ở mức nặng nề nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Báo cáo này cho hay các chi phí trên sẽ tiếp tục tăng cao trong thời gian tới, có thể ở mức $35 tỷ mỗi năm vào năm 2050.

Theo bản báo cáo, chính phủ liên bang hiện không có các chuẩn bị chiến lược ở cấp chính phủ để đương đầu với các rủi ro do thời tiết gây ra, bằng cách dùng các dữ kiện liên quan đến ảnh hưởng kinh tế do thay đổi khí hậu nhằm xác định các nguy cơ và chuẩn bị các biện pháp đối phó của liên bang. (V.Giang)

Đảng Cộng Sản Trung Quốc đưa “tư tưởng Tập Cận Bình” vào cương lĩnh

Mục sư Nguyễn Minh Thu

Bà Lương Văn Thanh

Ông Nguyễn Phil Hiển

Ông Hoàng Phước Quả

Biểu Huynh Tôn Thất Ân

Đồng Hương Võ Đình Dục

Cụ Bà Nguyễn Thị Ba

Texas: Phát giác xác bé trai vô thừa nhận ở Galveston

GALVESTON, Texas (NV) – Nhà chức trách Texas phổ biến hình vẽ phác họa của một bé trai nặng 30 pound, vừa phát giác nằm chết trên bờ biển Galveston hôm Thứ Sáu, trong trường hợp mà cảnh sát gọi là “hết sức khác thường.”

Trang mạng Tribune News Service trích thông cáo báo chí của cảnh sát Galveston, nội dung nói rằng họ tìm thấy thi thể bé trai, chừng 3 đến 5 tuổi, nằm trên cát, sát bờ nước, lúc 5 giờ rưỡi chiều Thứ Sáu.

Sở Cảnh Sát Galveston phối hợp với Tuần Duyên Hoa Kỳ, Cơ Quan Quan Thuế và Bảo Vệ Biên Giới, và Cơ Quan Bảo Vệ Trẻ Em, dò tìm trong kho dữ liệu của họ nhưng tính đến tối Chủ Nhật vẫn không thấy dữ kiện trẻ mất tích nào ăn khớp với miêu tả của bé trai này.

Trong một cuộc họp báo hôm Chủ Nhật, Đại Úy Joshua Schirard nói: “Đó là lý do tại sao chúng tôi phải làm việc cật lực đối với trường hợp này để có thể biết được trong trường hợp nào và vì sao sự kiện này xảy ra.”

Cảnh sát xem đây như là một vụ sát nhân cho đến khi “có chứng cớ ngược lại,” đồng thời đang chờ kết quả giảo nghiệm tử thi để xác định nguyên nhân cái chết.

Thông cáo báo chí có đoạn thêm rằng, “trường hợp xoay quanh cái chết này càng lúc càng trở nên khả nghi hơn.”

Ông Schirard nói, thi thể hoàn toàn trần truồng và không có dấu vết thương tích nào đáng chú ý. Theo ông, xác người chết trôi bị trần truồng không phải là chuyện bất thường vì thủy triều ở bãi biển đủ mạnh để lôi tuột áo quần đi mất.

Nhưng theo ông, điều bất thường là, sau ba ngày phối hợp tìm kiếm cùng các cơ quan khác, cảnh sát không thấy ai đứng ra nhận là thân nhân hay báo cáo có con bị mất tích.

Cảnh sát chưa thể xác định được thi thể bé trai được đem đặt ở bờ biển hay bị sóng đánh giạt vào.

Cảnh sát Galveston công bố bức vẽ phác chi tiết khuôn mặt bé trai hôm Chủ Nhật trên Facebook và được chia sẻ hơn 21,000 lần. Cư dân mạng Facebook gọi trường hợp này là “kinh hoàng” và “thương tâm.” (TP)

TT Trump dùng lời lẽ miệt thị trên Twitter với thượng nghị sĩ Cộng Hòa

Sau 100 năm làm ăn chung, Sears ngưng bán sản phẩm Whirlpool

BENTON HARBOR, Michigan (NV) – Các cửa tiệm Sears nay sẽ không bán các sản phẩm của công ty Whirlpool, theo một thông báo nội bộ của công ty Sears Holdings Corp. gửi tới các nơi này.

Theo tin của hãng thông tấn UPI thì lý do khiến hai bên chấm dứt mối quan hệ làm ăn có từ năm 1916 là vì có sự tranh chấp về giá cả.

Các sản phẩm mang nhãn hiệu Maytag, KitchenAid và Jenn-Air đều do công ty Whirlpool Corp., có trụ sở tại Michigan sản xuất, nằm trong quyết định này.

Whirlpool sẽ tiếp tục là nơi sản xuất các món hàng dưới nhãn Kenmore cho công ty Sears.

Các cửa hàng Sears và Kmart, vốn do công ty Sears Holdings làm chủ, sẽ chuyên chú vào việc bán các sản phẩm Kenmore, LG, Samsung, General Electric, Frigidaire, Elextrolux và Bosch, cũng theo UPI.

Whirlpool hồi Tháng Năm thông báo với Sears rằng sẽ ngưng gửi hàng hóa của mình đến các tiệm bán lẻ của Sears.

Điều này được tổng giám đốc điều hành Sears, ông Marc Bitzer, xác  nhận với các phân tích gia tài chánh hôm Thứ Ba.

Sears cho nhân viên hay công ty Whirlpool “tìm cách lợi dụng thế đứng của họ trên thị trường để đưa ra các đòi hỏi khiến công ty Sears không thể cung cấp sản phẩm Whirlpool cho các cửa hàng với giá phải chăng.”

Mối liên hệ làm ăn giữa hai công ty đã có từ 101 năm nay. Công ty Upton Machine Company, tiền thân của Whirlpool, bán sản phẩm đầu tiên của họ, một loại máy giặt, cho Sears vào năm 1916.

Công ty Sears Holdings đã đóng hơn 300 cửa tiệm trong vài năm trở lại đây. (V.Giang)

15 siêu thị Whole Foods ở Nam California bị tin tặc tấn công

Ca sĩ Mariah Carey bị trộm lẻn vào nhà, lấy $50,000 tư trang

HOLLYWOOD, California (NV) – Nữ ca sĩ Mariah Carey bị trộm lẻn vào tư gia tại Hollywood và lấy cắp nhiều tư trang với tổng giá trị $50,000, theo báo mạng Yahoo.

Theo nguồn tin này, một phát ngôn viên của Sở Cảnh Sát Los Angeles cho truyền thông biết, cảnh sát nhận được một cuộc điện báo hôm Thứ Năm, về một vụ trộm xảy ra khoảng 10 giờ tối đến 7 giờ sáng hôm sau.

Dù Sở Cảnh Sát Los Angeles không xác nhận đó là nhà của ca sĩ Mariah Carey và chỉ cho biết “Nghi can lẻn vào nhà qua cửa sổ và lấy đi một số tư trang. Hiện chúng tôi đang điều tra sự việc.”

Những đến nay, cảnh sát vẫn chưa tìm ra hung thủ.

Yahoo trích lời từ trang TMZ, nghi phạm đột nhập vào nhà của nữ ca sĩ Mariah Carey, và lấy đi tư trang như nữ trang, giỏ xách, và mắt kính râm, với tổng trị giá lên đến $50,000.

Tin này cũng cho biết, không có ai tại cư gia khi vụ trộm xảy ra, vì ca sĩ Mariah Carey, 47 tuổi, đang ở New York.

Trong thời gian qua, thường xuyên xảy ra nhiều vụ cướp tại khu vực Hollywood, khi gia cư của nhiều nghệ sĩ khác cũng bị trộm. Hilary Duff, Drake, và Kendall Jenner cũng bị trộm trong năm nay, và gần đây nhất, nam danh hài Kevin Hart bị trộm vào Tháng Sáu.

Vào Tháng Hai năm nay, nữ rapper Nicki Minaj bị trộm lẻn vào nhà, lấy cắp nữ trang với tổng giá trị lên đến $175,000. (Kh.L.)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cách làm nấu súp cua nhanh cấp kỳ”

Giá nhà Orange County vượt mức kỷ lục $700,000

ORANGE COUNTY, California (NV) – Vì bán chạy hồi Tháng Chín, nên giá nhà ở Orange County lên cao hơn $700,000, phá kỷ lục giá nhà ở đây.

Theo tin của nhật báo The Orange County Register, công ty thông số địa ốc CoreLogic đưa ra báo cáo, hôm Thứ Ba 24, Tháng Mười, cho biết giá trung vị (median) của một căn nhà ở Orange County là $710,000, tăng lên 10.9% so với năm ngoái, và $25,000 so với Tháng Tám.

Hồi Tháng Chín, giá nhà trung vị ở Orange County lên gần bằng với giá trung vị $742,000 của vùng vịnh San Francisco.

Tháng Chín vừa rồi là tháng bán nhà đắt nhất kể từ năm 2005, bán được 3,338 căn nhà và căn hộ (apartment).

Giá trung vị của Tháng Chín tăng lên vì bán được nhiều nhà mới hơn so với các căn hộ.

Theo biểu đồ của CoreLogic, số nhà mới được bán, với giá trung vị $875,000, tăng lên 38% trong 12 tháng.

Còn các căn hộ, với giá trung vị $490,000, có số nhà bán được giảm 7.5%.

Nếu tính cả lạm phát, giá nhà trung vị của Tháng Chín vẫn thấp hơn so với giá nhà trước khi khủng hoảng kinh tế.

Giá trung vị của Tháng Sáu, 2007 là $645,000 tính ra là $764,000 của năm 2017, hơn giá trung vị của Tháng Chín $54,000.

Giá nhà trung vị ở Nam California cũng tăng lên tới giá $505,000, tăng lên 9.8% so với năm ngoái.

Báo cáo của CoreLogic còn cho thấy giá nhà ở sáu quận hạt tại Nam California cũng tăng lên.

Hồi Tháng Chín, nhà ở Los Angeles County, Riverside County, Ventura County, và San Diego County bán được ít hơn, nhưng tăng lên ở Orange County. (TL)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 24 tháng 10 năm 2017

Justin Timberlake sẽ trình diễn trong Super Bowl 2018

MINNEAPOLIS, Minnesota (NV) – Nam ca sĩ Justin Timberlake sẽ trình diễn trong giờ giải lao giữa hai hiệp tại trận đấu Super Bowl diễn ra vào ngày 4 Tháng Hai, 2018, tại Minneapolis, theo tạp chí Billboard.

Thông báo được đưa ra vào tối Chủ Nhật, 22 Tháng Mười trước khi chương trình hằng tuần Sunday Night Football trên NBC. Nam ca sĩ đưa ra thông báo này qua một đoạn kịch hài ngắn, với Jimmy Fallon, trên mạng xã hội.

Tuy nhiên theo báo mạng Yahoo, nam ca sĩ và những nghệ sĩ hạng A khác sẽ không được trả thù lao cho màn trình diễn.

Bà Joanna Hunter, một phát ngôn viên của NFL nói với tạp chí Forbes: “Chúng tôi không trả tiền cho nghệ sĩ. Chúng ta trả chi phí khác và khoản tiền sản xuất tiết mục.”

Điều này đồng nghĩa với việc, ca sĩ Justin Timberlake và những nghệ sĩ từng biểu diễn khác như – Beyonce, Katy Perry, Bruno Mars, và Madona – trình diễn chỉ vì cơ hội được xuất hiện trong một sự kiện tầm cỡ và cơ hội xuất hiện trước đông đảo khán giả.

Cũng theo trang Yahoo, một số người tranh cãi rằng, những nghệ sĩ như Justin Timberlake không cần thêm sự nổi tiếng. Tuy nhiên, giờ giải lao giữa hai hiệp của Super Bowl lại được trên 100 triệu người xem, và đây là một cơ hội để nghệ sĩ thu thêm về người hâm mộ.

Theo tạp chí Forbes, thống kê doanh thu bán nhạc tăng mạnh với những nghệ sĩ trình diễn tại Super Bowl, cho dù những nghệ sĩ này rất nổi tiếng và doanh thu của họ đã ở mức cao vượt trội. Hơn thế nữa, khung thời gian giải lao tại Super Bowl trở thành một công nghệ marketing đến nỗi, một số tin đồn lan ra vào năm 2014, rằng tổ chức NFL sẽ tính phí cho nghệ sĩ nào muốn biểu diễn tại NFL. Tuy nhiên, ý tưởng này bị nhiều nghệ sĩ phản đối.

Ca sĩ Justin Timberlake cũng từng xuất hiện trong một quảng cáo tại 2017 Super Bowl cùng nam diễn viên Christopher Walken cho nước uống Bai Antioxidant Infusion.

Tại Super Bowl 2004, màn trình diễn của nam ca sĩ Justin Timberlake và nữ ca sĩ Janet Jackson trong ca khúc “Rock Your Body” gây sự sự chú ý vì khi đến phần cuối ca khúc, nam ca sĩ kéo “quá mạnh” trang phục của ca sĩ Janet Jackson, khiến ngực phải của cô bị lộ. Hiệp hội truyền thông liên bang (FCC) quyết định cắt ngắn năm giây trước khi màn trình diễn kết thúc.

Dù không ra thêm ca khúc nào mới, kể từ ca khúc “Can’t Stop The Feeling” vào mùa hè năm ngoái và nhận được hưởng ứng tích cực, Justin Timberlake hiện đang trong quá trình hoàn tất album studio thứ năm.

Đây sẽ là lần thứ ba nam ca sĩ biểu diễn tại Super Bowl. Anh từng biểu diễn tại Super Bowl 35 và Super Bowl 38. (Kh.L.)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cách làm nấu súp cua nhanh cấp kỳ”

Kỷ vật cho người ở lại

Diễm Vy

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona.

Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng. Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng vì không thắt dây an toàn. Em trai bị chấn thương sọ não và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện. Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không?

Thật đáng buồn, em trai tử vong là một em Việt Nam, 17 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học và đang sắp rời nhà để vào một trường đại học danh tiếng. Các em còn lại đều người ngoại quốc.

Lúc đó tôi đang làm tại khu ICU (Intensive Care Unit). Bệnh nhân tôi được giao đêm đó là em gái 17 tuổi của tai nạn vừa kể trên. Một cô bé người ngoại quốc, đẹp hay không thì tôi không biết vì cả khuôn mặt lẫn cái đầu tóc vàng của em đều tím bầm, sưng to như trái dưa hấu vì những cú va chạm kinh khiếp. Em đang được mổ não khẩn cấp trong phòng mổ.

Tôi được (hay bị) kêu vào phòng họp gấp để nhận một nhiệm vụ quan trọng.

Sau khi được biết nhiệm vụ của mình là gì, tôi nhăn nhó phản đối, “Tại sao lại là tôi? Đây là nhiệm vụ của bác sĩ mà!”

“Tôi biết, nhưng người nhà của bệnh nhân không biết tiếng Mỹ rành lắm, cô đi theo thông dịch cho bác sĩ, và ráng van xin họ giúp chúng tôi,” bà y tá trưởng năn nỉ.

Sau một hồi bàn qua tính lại, tôi lê bước đi theo ông bác sĩ đến phòng chứa xác của em trai Việt Nam mới tử nạn, với nhiệm vụ là cùng bác sĩ, năn nỉ gia đình người chết hiến tặng những bộ phận còn tốt trong cơ thể của em cho bệnh viện.

Một em trai 17 tuổi đang khỏe mạnh nhưng chết vì tai nạn, là một ứng cử viên tuyệt vời để làm người hiến tặng, vì hầu hết các bộ phận trong cơ thể em còn rất khỏe, rất trẻ, rất thích hợp để cứu sống các bệnh nhân đang chờ đợi để được thay các bộ phận trong người. Đó là lý do bệnh viện hết sức cầu xin gia đình.

Thời gian đó, đối với người Việt mình, khái niệm hiến tặng bộ phận cơ thể còn rất mới mẻ. Nếu không là cho người thân trong gia đình, hầu như rất ít ai hiến tặng cho những người không quen biết. Huống hồ gì, chuyện cha mẹ đồng ý hiến tặng các bộ phận trong cơ thể của con thì hình như chưa hề xảy ra. Có cha mẹ nào mà nỡ lòng nào làm như thế? Mất con đã đau đớn lắm rồi…

Chúng tôi gặp cha mẹ nạn nhân trong phòng đợi, trong khi người con đang được chờ quyết định để rút tất cả ống support bên trong, tôi bắt đầu trình bày lý do. Quả như tôi lường trước, cho dù có van xin, nài nỉ, giải thích cách mấy, bác sĩ và tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu quầy quậy, ánh mắt oán ghét, và những lời xua đuổi.

Tôi lắp bắp xin lỗi rồi bước nhanh như chạy ra khỏi phòng.

Phòng ICU rất vắng lặng vì ở đây toàn những ca rất nặng. Những y tá cùng trực với tôi đêm đó ai cũng bận rộn với bệnh nhân của mình nên chỉ có một mình tôi ngồi tại nurse station. Thường thì ở ICU, mỗi y tá lãnh hai bệnh nhân trong một ca. Nhưng đêm nay tôi chỉ có một, vì một bệnh nhân mới chuyển sang phòng thường. Bệnh nhân còn lại là cô gái đang trong phòng mổ, nên tôi cũng khá rảnh rỗi, cho đến khi ca mổ xong.

Bỗng nhiên tôi thấy hơi nhức đầu nên cúi gục vào lòng bàn tay một chút cho đỡ mỏi mắt. Khi tôi ngẩng đầu lên thì vụt một cái, thoáng có một bóng người mặc áo trắng lướt thật nhanh qua mặt.

Tôi đảo mắt nhìn quanh.

Không có ai cả!

Tôi vẫn thường thấy lao đao như vậy lắm, có lẽ vì tôi bị chứng bịnh thiếu máu kinh niên. Tôi dụi mắt nhìn kỹ lại một lần nữa, lần này thì thật sự có một bóng áo trắng đang từ từ tiến lại gần tôi.

Tôi dợm đứng dậy để nhìn cho rõ thì thấy có một cậu thanh niên Á Châu rất trẻ, gương mặt xanh xao mệt mỏi đang đi lại phía tôi ngồi. Cậu đi nhẹ nhàng như lướt trên không vậy, xuất hiện trước mặt tôi mà không gây nên một tiếng động. Cậu nhìn tôi, đôi mắt nâu hiền và ngây thơ đến nao lòng. Có vẻ như cậu đang bị lạc đường. Chắc là cậu đi nuôi người nhà bệnh và lạc từ khoa khác sang.

Thấy cậu đứng yên lặng không nói gì, tôi hỏi bằng tiếng Mỹ, “Em cần gì, tôi có giúp được gì cho em không?”

Lạ thay, cậu trả lời bằng tiếng Việt, “Em đi kiếm đồ!”

Giọng của cậu nhỏ và thanh, nghe văng vẳng như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.

“Em bị mất cái gì à?”

“Em làm rớt cái ví trong xe. Trong đó có một món đồ rất quan trọng. Chị kiếm dùm em nghe chị. Nhớ nghe chị…”

Không đợi tôi trả lời, cậu quay lưng đi thật nhanh và khuất bóng sau góc quẹo.

Tự nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt, cái lạnh từ trong xương lạnh ra. Tôi rùng mình. Lạ thật, Tháng Sáu Mùa Hè ở cái xứ sa mạc này nóng cả trăm độ. Cho dù máy lạnh có mở cũng chỉ vừa đủ. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lạnh cóng bằng cái lạnh của hiện tại.

Đầu óc tôi quay cuồng và tiếp tục nhức. Chắc mình sắp bịnh rồi, tôi tự nhủ. Sao tự nhiên lại cảm thấy lạnh và nhức đầu quá. Tôi đứng lên định đi theo cậu bé nhưng rồi lại choáng váng ngồi phịch xuống một chiếc ghế.

Vừa lúc đó, một cô bạn đồng nghiệp từ đâu đi tới. Nhìn thấy sắc mặt tôi, cô la lên, “Oh my God! Trời ơi sao cái mặt cô xanh lè xanh lét thấy ghê quá. Are you OK?”

“Tôi thấy lạnh quá, cô lấy dùm tôi một cái áo lạnh được không?”

Cô bạn nhanh chóng đi lấy cho tôi một cái áo labcoat mới được giặt ủi và hấp nóng. Tôi mặc áo vào, ngồi co ro mà thấy vẫn còn lạnh, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

Tôi uống thêm hai viên Tylenol. Một lúc sau, tôi thấy từ từ dễ chịu, và lại nghĩ đến cậu bé hồi nãy. Cậu ta là ai, làm sao biết cậu ở đâu, đi kiếm cái xe gì, và cái ví gì nữa chứ?

Cả khu ICU này có 6 phòng. Hiện giờ đang có năm bệnh nhân, mỗi người nằm một phòng. Tôi coi lại danh sách bệnh nhân viết trên bảng treo trên tường. Không có bệnh nhân nào người Việt. Vậy cậu từ khoa nào đi sang đây?

Tôi đi lòng vòng với hy vọng gặp lại cậu bé, nhưng hỏi thăm những nhân viên quanh đó xem có ai gặp một cậu bé người Á châu không, ai cũng lắc đầu không biết.

Thất vọng, tôi trở về khoa đúng lúc bệnh nhân của tôi đã được giải phẫu xong và chuyển về phòng ICU. Bác sĩ bảo em được cứu sống nhưng đôi mắt sẽ bị mù vĩnh viễn vì chấn thương quá nặng. Chỉ có một hy vọng duy nhất là được thay đôi mắt khác em mới có thể thấy lại ánh sáng.

Ba mẹ em ngồi bên giường trong khi em vẫn đang nằm thiêm thiếp. Ông bà yên lặng chắp tay cầu nguyện. Tôi không biết làm gì hơn là ngồi xuống bên cạnh và góp lời cầu nguyện trong lòng.

Người mẹ buồn rầu nói, “Tội nghiệp chúng quá. Rồi đây Jane sẽ ra sao khi tỉnh dậy và biết là người yêu của nó đã chết?”

“Người yêu của Jane là anh Việt Nam ngồi chung xe hả bà?” tôi hỏi.

“Đúng vậy, chúng nó yêu nhau lắm. High school sweethearts mà. Hai đứa đều học giỏi và có tương lai. Thế mà, chỉ qua một đêm, một đứa ra đi vĩnh viễn, một đứa trở nên mù lòa.” Bà sụt sịt khóc.

Tôi ngập ngừng, “Bác sĩ nói con bà còn có hy vọng thấy lại ánh sáng, nếu…”

“Vâng tôi biết! Nhưng ở đâu ra có cặp mắt để thay kia chứ? Nếu đó là cặp mắt của một người còn sống cho con tôi, tôi biết chắc chắn nó sẽ không chịu nhận. Nó là cô gái rất tốt, không bao giờ muốn làm khổ ai.”

“Nhưng nếu đó là cặp mắt của một người vừa mới mất thì hoàn toàn có thể dùng được, chỉ có điều…” tôi bỏ dở câu nói vì tôi biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Đừng bao giờ nên hỏi cha mẹ cậu bé Việt Nam thêm một lần nữa.

Như đọc được ý nghĩ của tôi, bà mẹ thở dài, “Cô y tá ạ, tôi biết nỗi đau của người mẹ mất con nó khủng khiếp như thế nào. Tôi không dám đòi hỏi gì thêm. Số phận con gái tôi bị mù thì tôi sẽ hết lòng chăm sóc cho nó. Con gái tôi có nghị lực lắm, tôi tin nó sẽ vượt qua…”

Xót xa nhưng cũng rất xúc động trước những lời nói của bà, tôi nhẹ nắm lấy tay bà. Vừa lúc đó, một ông cảnh sát đang rảo bước tới, trên tay cầm một bọc giấy. Ông hỏi tôi, “Người ta chỉ cho tôi là có một cô y tá người Việt ở đây. Cô nói được tiếng Việt chứ?”

“Dạ được. Ông cần gì không?”

“Tôi muốn nhờ cô đi với tôi đến gặp gia đình người tử nạn trong tai nạn xe chiều nay. Chiếc xe bị total lost. Trước khi xe tow kéo xe đi, chúng tôi kiểm tra trong xe và tìm thấy chiếc ví này rớt trong xe. Nó thuộc về người đã chết. Tôi muốn giao lại kỷ vật này cho thân nhân của cậu.”

Ví, xe, người tử nạn… những mảnh rời rạc của chiếc hình puzzle tự nhiên ráp nối lại với nhau một cách có trật tự. Tim tôi đập thình thịch và cổ họng tự dưng tắc nghẽn. Chân tôi bắt đầu run lập cập và tay thì nổi da gà. Sao giống y hệt những điều cậu bé kia vừa nói?

Không lẽ mình vừa gặp ma sao?

Tôi lắp bắp hỏi ông cảnh sát, “Ông có thể cho tôi xem qua chiếc ví được không?”

Ông ngần ngừ một chút rồi nói, “Cũng được, nhưng trong ví không có gì quý giá hết, chỉ có tấm bằng lái xe và một ít tiền mặt vậy thôi!”

Tôi tần ngần mở chiếc ví ra. Thật vậy, trong ví ngoài một ít tiền nhỏ chỉ có tấm bằng lái xe. Tôi tò mò nhìn vào tấm bằng lái và hoảng sợ làm rơi chiếc ví xuống đất. Trên tấm bằng là hình của cậu bé vừa đến gặp tôi ít phút trước đây. Với gương mặt gầy và cặp mắt nâu trong vắt thơ ngây như đang nhìn xoáy vào tôi, như muốn nói một điều gì.

Vậy ra cậu chính là người đã chết đó sao?

Một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của tôi. Tôi thầm thì, nhắc lại lời của cậu bé khi nãy: “Trong ví này có một vật rất quan trọng…”

“Cô nói gì?”

Tôi lượm chiếc ví lên, mở ra xem lại và lật tới lật lui. Quả thật không có gì khác ngoài vài tờ giấy $10 và $5, cùng tấm bằng lái.

Tai tôi văng vẳng nghe tiếng của cậu bé, “chị nhớ giúp em nghe chị, nhớ nghe chị…”

Tấm bằng lái!

Tôi nhìn kỹ lại tấm bằng lái lần nữa. Đây rồi, vật quan trọng mà tôi cần tìm chính là tấm bằng lái này đây.

Trên bằng lái có tên, tuổi và hình chụp của cậu bé. Còn nữa, nằm ngay ngắn ở góc phải của tấm bằng là cái sticker nhỏ màu hồng, trên có dòng chữ “DONOR” màu đen in đậm nét.

Tim tôi đập thình thịch. Như vậy là, chính cậu đã run rủi cho sở cảnh sát tìm thấy chiếc ví rơi trong gầm xe trước khi xe bị kéo đi; chính cậu đã tìm đến tôi, và đưa đẩy cho ông cảnh sát gặp tôi để mọi người có thể biết được ý nguyện của cậu. Thì ra ngay từ khi mới có bằng lái, cậu đã quyết định là nếu có điều gì xảy ra cho mình, cậu sẽ sẵn sàng hiến tặng những bộ phận còn tốt trong người cho tất cả ai đang cần chúng nên đã tình nguyện ghi tên làm người DONOR. Có phải cậu đến tìm tôi vì biết tôi là người chăm sóc cho người bạn gái thương yêu của cậu đêm nay và muốn nhờ tôi tìm cách để trao tặng cho cô gái đôi mắt của cậu như một kỷ vật cuối cùng?

Tôi chỉ vào chữ “DONOR” và nhờ vị cảnh sát xác minh lại với DMV. Sau khi xác nhận là cậu bé Việt Nam chính thực đã ghi danh làm người “DONOR”, nhưng đồng thời vị cảnh sát cũng thông báo rằng theo luật pháp, vì cậu bé mất khi cậu chưa đủ 18 tuổi, nên quyết định cuối cùng, cho hay không, cũng vẫn là quyết định của cha mẹ.

Phái đoàn gồm các bác sĩ, cảnh sát cùng với tôi sau khi đưa chiếc ví lại cho cha mẹ cậu và thông báo về tất cả những sự việc trên cho họ. Trong khi chờ gia đình cậu bé bàn thảo với nhau, chúng tôi đều lui ra ngoài đứng chờ.

5 phút, 10 phút trôi qua. Một bầu không khí yên lặng đến nghẹt thở.

Rồi cha mẹ cậu bé cũng bước ra. Người mẹ ôm mặt khóc, trong khi người cha nghẹn ngào nói với chúng tôi: “Thôi thì con tôi nó đã muốn như vậy, chúng tôi xin nghe theo ý nguyện của cháu. Xin bệnh viện giúp cháu làm tròn tâm nguyện, hãy giúp đỡ tất cả những ai đang chờ được giúp.”

Tôi bật khóc vì quá xúc động. Tất cả những người có mặt lúc đó đều khóc và cảm ơn cha mẹ cậu bé đã làm quyết định đau đớn và khó khăn nhưng rất cao cả này. Cảm ơn ông bà, tôi thầm thì. Trên cao kia, tôi biết cậu bé đang nhìn xuống và mỉm cười.

Những ngày sau đó, có ít nhất là cả chục bệnh nhân đang chờ thay thận, gan, tim, v.v… đã được cứu sống nhờ được ghép những bộ phận trong cơ thể cậu bé. Cô bạn gái cũng đã nhận được cặp mắt của cậu. Trên gương mặt trắng bóc và mái tóc vàng hoe, đôi mắt nâu trong veo luôn tỏa những tia sáng ấm áp dịu dàng. Đôi mắt như biết nói những lời yêu thương đến mọi người. Cậu bé đã ra đi mãi mãi, nhưng tình yêu quảng đại của em vẫn tiếp tục tồn tại.

****

Ngay sau cái đêm “gặp ma” trong bệnh viện đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi về bàn với chồng, và vợ chồng tôi đã cùng đi đến quyết định là ra DMV để ghi tên tình nguyện làm người “DONOR.”

Nếu một mai có người nào phải ra đi trước, chúng tôi không muốn người thân mình ở lại phải suy nghĩ để làm những quyết định đau lòng thế cho mình.

Cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. Thế thì tiếc làm chi các xác thân tạm bợ này! Nếu sau khi mình ra đi mà vẫn còn có ích cho người khác thì đó chính là một niềm an ủi và hạnh phúc vô biên cho mọi người chúng ta rồi. (Diễm Vy)

Tài tử Kit Harington khóc khi đọc phần cuối của ‘Game of Thrones’

HOLLYWOOD, California (NV) – Nam tài tử Kit Harington của “Game of Thrones,” phát sóng trên đài HBO, bật khóc khi đọc phần cuối của cốt truyện, theo báo mạng Yahoo.

Trong một buổi phỏng vấn trong chương trình “The One Show” của đài BBC hôm Thứ Sáu, diễn viên Kit Harington cho biết anh và các diễn viên khác trong đoàn, ngồi cùng nhau để đọc hết cốt truyện của bộ phim.

Anh nói: “Chúng tôi cùng nhau đọc hết cốt truyện vào tuần trước, hiện tôi đã hiểu rõ câu chuyện.”

Chương trình “Games of Thrones” sẽ kết thúc khi phần (seaon) 8, và cũng là phần cuối công chiếu vào năm 2019. Diễn viên Kit Harington cho biết anh rất xúc động khi đọc xong cốt truyện.

“Tôi khóc khi đọc xong câu chuyện,” anh nói. “Các bạn nên nhớ là chúng tôi dành tám năm quay bộ phim này, và những người chịu xúc động nhất chính là những diễn viên chúng tôi.”

Kit Harington nói thêm: “Đây là một bài học lâu nhất mà tôi từng trải qua, kể cả trường học, trường điện ảnh, hay bất cứ điều gì. Tôi hơi buồn khi mỗi khi nghĩ về bộ phim sắp đi đến hồi kết. Đó sẽ là một năm buồn khi phải nói chia tay với mọi người và quay cảnh cuối với nhân vật này và nhân vật kia. Không những chính chúng tôi gắn bó với bộ phim trong thời gian qua, mà nhiều khán giả khác cũng gắn bó sâu sắc với bộ phim.”

Dù hiện nay Kit Harington biết về “số phận” của vai nhân vật anh đảm nhiệm, nhưng nam diễn viên cho biết anh hứa giữ bí mật cốt truyện bộ phim.

“[Tôi được dặn], ‘Đừng nói với ai anh đang quay hình cho bộ phim. Đừng chụp hình khi ở Belfast, Ireland. Đừng làm bất cứ điều trên,” anh nói thêm. “Mọi thứ hoàn toàn bí mật.”

Với “Games of Thrones” đang gần đến mùa kết thúc, nam tài tử người Anh cũng cần dồn trọng tâm sang một số vấn đề cá nhân, khi anh sắp kết hôn với nữ diễn viên Rose Leslie, người từng đóng cùng với anh trong bộ phim này.

Cả hai chính thức đính hôn vào Tháng Chín và thông báo tin này qua tờ báo địa phương tại quê nhà của họ ở Anh. (Kh.L.)

Mời độc giả xem phóng sự “Đưa tiếng Việt vào chương trình tiểu học tại Little Saigon”

Cách nấu súp bắp cua nhanh cấp kỳ

Người hướng dẫn: Ngọc Lan/Người Việt

Với những vật liệu có sẵn như trên thì chỉ trong vòng 30 phút là chúng ta đã có một nồi súp nóng hổi ngon lành. Súp nấu với công thức trên có độ đặc vừa phải, có vị ngọt của thịt cua, có mùi thơm của bắp non, có vị dai và béo của trứng cút. Súp bắp cua ăn nóng với một chút hành ngò xắt nhỏ và tiêu rắc bên trên cùng vài giọt nước tương hay dầu mè tạo hương vị đặc trưng của món súp.

Nguyên liệu:
-200 g thịt cua gỡ sẵn
-1 lon trứng cút
-1 lon bắp non
-3 lon nước súp gà (chicken broth, loại 400 ml)
-1 cup bột năng (120 g)
– 3 trứng gà
Cách nấu:
-Cho vào nồi 1 lít nước lọc + 3 lon nước súp gà. Đun sôi.
-Cho vào chảo nóng khoảng 1 muỗng canh dầu ăn + 2-3 tép tỏi đập dập. Phi thơm vàng. Cho 200 g thịt cua vào đảo đều.
-Nêm vào nồi 2 muỗng cà phê bột nêm + 1.5-2 muỗng cà phê muối + 4-5 muỗng cà phê đường
-Chờ nồi nước súp gà sôi lên, cho thịt cua đã xào vào, kế tiếp cho bắp non xắt nhỏ chừng 1 cm vào. Khuấy đều. Chờ sôi, hớt bọt.
-Sau khi nồi bắp và cua sôi chừng 3 phút thì cho 3 trứng gà vào tô, dùng đũa đánh nhẹ lên. Kế đó vừa đổ trứng gà vào nồi đang sôi vừa dùng đũa khuấy đều và nhanh tay hỗn hợp trong nồi để trứng gà tơi ra. Để lửa sôi nhẹ.
-Cho vào tô 1 cup bột năng (120 g) + 200 ml nước lạnh quậy cho bột tan.
-Vừa đổ bột năng vào nồi vừa quậy đều nồi súp để bột không bị đóng dưới đáy.
-Thấy nồi súp vừa sôi trở lại thì tắt lửa.

Hà Nội: Tập thể dục, 3 phụ nữ bị xe tông, 2 chết

HÀ NỘI,Việt Nam (NV) – Ba phụ nữ ở xã Vĩnh Ngọc, huyện Đông Anh, đang đi bộ tập thể dục trên vỉa hè thì bất ngờ bị xe tải tông trúng, khiến hai người chết ngay tại chỗ, một bị thương nặng.

Khoảng 6 giờ sáng ngày 24 Tháng Mười, xe tải cứu hộ giao thông mang bảng số Hà Nội đang chạy trên đường hướng từ cầu Nhật Tân ra phi trường Nội Bài. Khi đi đến đoạn nối với quốc lộ 5, xã Vĩnh Ngọc, huyện Đông Anh, thì chiếc xe bất ngờ lạc tay lái, lao lên vỉa hè, đâm vào ba bà đang đi bộ tập thể dục buổi sáng.

Cú tông mạnh khiến bà Hoàng Thị Tươi (53 tuổi) và Trần Thị Chiến (66 tuổi) chết tại chỗ, còn bà Nghiêm Thị Hương (72 tuổi), được đưa đi viện cấp cứu. Do hoảng sợ, tài xế bỏ xe và trốn ngay sau đó.

Theo mô tả của báo điện tử VNExpress tại hiện trường, phần đầu xe cứu hộ bị móp nhẹ, vỉa hè bị cày xước. Các nạn nhân và giày dép bị văng xa vài mét. Nhận được tin báo, lực lượng chức năng đã xuống hiện trường điều tra. (Tr.N)

Việt Nam cho thuê đảo Phú Quốc 99 năm để làm du lịch?

Hà Nội: Nhiều sinh viên lượm ve chai để giúp người nghèo

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cứ đúng 5 giờ chiều ngày Thứ Ba hằng tuần, tại trường Đại Học Hà Nội, các thành viên của nhóm “Kết Nối Yêu Thương” lại tất bật đi thu gom, lượm những tờ giấy, mảnh nhựa, vỏ lon… để bán lấy tiền giúp người nghèo.

Theo báo điện tử Người Đưa Tin, gần 3 năm qua, các bạn sinh viên trong nhóm “Kết Nối Yêu Thương” đến từ nhiều trường đại học trên ở Hà Nội đã làm công việc này.

Tại điểm trường Đại Học Hà Nội, bất kể trời mưa hay nắng các thành viên được phân công cùng với những chiếc bao đựng đồ, sợi dây buộc, xe đạp, xe máy… tỏa đi mọi nẻo đường, len lỏi vào từng con phố, thu gom, lượm lặt những miếng bìa, từng tờ giấy, mảnh nhựa, chiếc vỏ chai, vỏ lon…

Ngoài việc thu gom ve chai, những sinh viên khéo tay còn kết hợp làm hoa giấy, bán vào những dịp lễ và bán trên mạng. Tất cả số tiền kiếm được, các bạn gom lại để ủng hộ, giúp đỡ những người nghèo.

“Ban đầu, nhiều người nhìn bọn em cảnh giác, nghi ngại lắm. Nhưng sau khi nghe giải thích, họ thay đổi thái độ, còn mang ve chai trong nhà ra góp. Có người còn cho thêm tiền để ủng hộ,” bạn Phùng Đức Đại cho biết.

Bà Lê Thị Hương, (65 tuổi) ở quận Thanh Xuân, cười nói: “Biết các cháu sinh viên thu ve chai để giúp đỡ được nhiều người có hoàn cảnh bất hạnh trong cuộc sống, tôi gom sẵn chai lọ, nhất quyết chờ các cháu đến để đưa cho dù con cái thấy phản đối.”

Chia sẻ về kỷ niệm đáng nhớ, bạn Nguyễn Thị Liễu, trưởng nhóm “Kết Nối Yêu Thương”  xúc động nhớ lại: “Một trường hợp mà cả nhóm không thể quên, đó là anh Minh ở Vạn Thắng, Ba Vì. Anh mắc chứng u não, nhà có hoàn cảnh rất khó khăn với 2 con nhỏ. Chúng em đã chia nhau đi khắp xã, vận động quyên góp phế liệu và tiền. Số tiền góp được gần 5 triệu đồng, chúng em đã đến bên giường trao tận tay cho anh. Nhìn nước mắt anh trào ra khiến cả nhóm vô cùng xúc động. Có lẽ, đó cũng là lý do để chúng em gắn bó và phát triển nhóm.”

Qua 3 năm hoạt động, từ 8 ngưởi ban đầu, hiện nay nhóm đã có 80 thành viên. Đa phần, các bạn đều từ quê lên thành phố Hà Nội đi học.

Tuy những việc làm giản dị, bình lặng nhưng chứa chan tình người, họ – những sinh viên “chân quê” đã mang lại niềm tin cho người nghèo, làm cho cuộc sống đầy bạo lực, phô trương ở Việt Nam hiện nay bớt đi phần u tối. (Tr.N)

Đường hầm Hải Vân chằng chịt vết nứt

Kiên Giang muốn Phú Quốc thành ‘đặc khu,’ xài đô la Mỹ

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Báo điện tử Dân Trí hôm 24 Tháng Mười cho hay, tỉnh Kiên Giang vừa đề xuất Quốc Hội CSVN cho phép thành lập đặc khu, cho thuê các đảo và khu vực biển làm du lịch, thương mại “với thời hạn không quá 99 năm và được gia hạn nhiều lần nếu chấp hành pháp luật Việt Nam.”

Từ “đặc khu” được diễn giải trong văn bản hành chính của CSVN là “Đơn Vị Hành Chính-Kinh Tế Đặc Biệt.”

Báo Dân Trí mô tả đề xuất này “có thể được coi là mới, ‘đột phá’ vượt ra ngoài những đề xuất trong dự thảo Luật Đơn Vị Hành Chính-Kinh Tế Đặc Biệt mà Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư vừa trình Quốc Hội.”

Bên cạnh đó, tỉnh Kiên Giang còn đề xuất cho phép đồng đô la Mỹ được lưu hành tự do tại đặc khu, cũng như nâng mức ngoại tệ tiền mặt phải khai báo hải quan khi xuất cảnh, nhập cảnh tại Phú Quốc lên gấp ba lần so với hiện nay, tương đương 15,000 đô la. Ngoài ra, các dự án khu du lịch sinh thái cao cấp ở đặc khu có tổng mức đầu tư trên 300 triệu đô la được phép kinh doanh casino (được gọi theo văn bản là “hoạt động vui chơi có thưởng”), theo báo Dân Trí.

Theo báo Tuổi Trẻ hôm 23 Tháng Mười, sau khi Bộ Chính Trị định hướng việc thành lập các đặc khu (Phú Quốc ở Kiên Giang, Vân Đồn ở tỉnh Quảng Ninh và Bắc Vân Phong ở tỉnh Khánh Hòa), chính phủ “đã gấp rút soạn thảo dự án Luật Đơn Vị Hành Chính-Kinh Tế Đặc Biệt trình Quốc Hội xem xét tại kỳ họp đang diễn ra tại Hà Nội.” “Đến nay, các địa phương được chọn thí điểm thành lập đặc khu cũng đã chuẩn bị xong các đề án để trình Quốc hội xem xét khi thảo luận dự án luật,” báo Tuổi Trẻ viết.

Hồi Tháng Chín, Phó Chủ Tịch Quốc Hội Phùng Quốc Hiển được truyền thông Việt Nam dẫn lời: “Ở ba đặc khu kinh tế đang xây dựng phải đồng ý cho kinh doanh một số ngành nghề mà nơi khác không thể có, ví dụ kinh doanh sòng bạc, thậm chí phải có khu phố vui chơi ‘đèn xanh, đèn đỏ’. Cuộc sống có những đòi hỏi thực tế như thế, phải ‘thuận’ theo và tính hướng quản lý phù hợp.”

Hồi Tháng Tám, khi có tin Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc muốn tăng hạn giao đất đầu tư tại ba đặc khu nêu trên tới 99 năm, Luật Sư Lê Công Định ở Sài Gòn bình luận: “Cho thuê đất 99 năm là một chính sách đúng đắn. Nhiều quốc gia đã làm như thế và thành công trong việc thu hút vốn đầu tư. Nếu chính phủ sớm thúc đẩy chính sách này, tôi tin nhiều khó khăn hiện tại của nền kinh tế sẽ có giải pháp.”

Từ một góc độ khác, Facebooker Minh Tuan Nguyen sống ở Đức chia sẻ ý kiến: “Hoàng Sa (và một phần) Trường Sa đã mất rồi. Nay sắp tới đảo Vân Đồn-Vân Phong và Phú Quốc. Ba đảo, một nằm sát Trung Quốc về phía Bắc, một nằm ở miền Trung và một là tận cùng lãnh hải về phía Nam. Chỉ nhìn thấy một chút ánh hào kim nhưng chính quyền CSVN sẽ đánh mất vĩnh viễn lãnh thổ thuộc về tổ quốc. Một đặc khu không có hội đồng nhân dân, khu tự trị 99 năm rồi Trung Quốc vào đầu tư? Ngồi đọc tin cà phê sáng mà trán vã mồ hôi… Chưa bao giờ mình thấy yêu biển, yêu đảo của Việt Nam như bây giờ. Lên tiếng đi, hãy chặn đứng những kế hoạch của bọn CS.”

Hồi năm 2015, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng được ghi nhận chấp thuận “chủ trương đầu tư” một dự án có casino tại Phú Quốc. Ông Dũng được truyền thông trong nước dẫn lời giao cho một bộ chủ trì và phối hợp với Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Kiên Giang và các cơ quan liên quan “nghiên cứu, tiếp thu, giải trình và báo cáo thủ tướng xem xét sau khi chính phủ ban hành nghị định về kinh doanh casino.”

Thời báo Kinh Tế Việt Nam ở thời điểm đó cho biết “tờ trình đề án thành lập đặc khu kinh tế Phú Quốc” nói casino được xây dựng trên diện tích 30,000m2 với 200-400 bàn đánh bạc, 2,000 máy chơi bạc, ngoài ra còn có trung tâm hội nghị, hội thảo quốc tế và khách sạn 5 sao 3,000 phòng… (T.K.)

Đường hầm Hải Vân chằng chịt vết nứt

Tin mới cập nhật