Thơ Minh Ðức Hoài Trinh (1930-2017)

Mơ thấy mẹ về

Ðêm qua mơ thấy mẹ về
Nụ cười, ánh mắt tràn trề yêu thương
Từ ngày xa cách quê hương
Là ngày mộ mẹ khói hương lạnh lùng
Sương chiều nhẹ tỏa linh lung
Nơi đây cô quạnh mịt mùng xót xa
Nhớ xưa bên cạnh mẹ già
Nếp đời thuần hậu, tháp ngà bướm hoa
Nam Giao xa thật là xa
Ðồi thông xanh ngát, trăng ngà ấp yêu
Mong nhiều, tiếc nhớ cũng nhiều
Chừ đây cảnh cũ tiêu điều xác xơ
Mẹ ơi, con mẹ vẫn chờ
Ngày nào ngắm lại được bờ sông Hương
Ngày nào rực ánh Triêu Dương
Làm dân một nước hiền lương thanh bình
Ngày nào bớt cảnh điêu linh?



Nước mắt đời

Thấm thoát đã ba năm
Từ ngày ta mất mẹ
Mồ yêu chưa viếng thăm
Bâng khuâng đời xuân trẻ

Ngày được tin mẹ mất
Ta không có quyền về
Trông vời cơn gió bấc
Ðêm dài bước chân lê

Ðộ ấy vừa sang Xuân
Người người vui đón Tết
Pháo nhà ai tưng bừng
Pháo lòng ta lịm chết

Rồi mỗi năm ngày giỗ
Ta vẫn còn lang thang
Cỏ trên mồ ai nhổ
Ai sửa vòng hoa tang?

Những đêm mơ thấy mẹ
Ngờ tưởng trong cuộc đời
Như thuở nào thơ bé
Vòi mẹ hôn lên môi

Nhưng rồi giấc mơ qua
Giật mình nghe cô quạnh
Dáng mẹ đã mờ xa
Ngoài trời sao lấp lánh

Nhớ hôm xưa ra đi
Bến tàu còn in bóng
Ai ngờ phút chia ly
Là phút giờ tuyệt vọng

Ðêm nay bơ vơ lắm
Ðốt hương chờ mẹ về
Ðường tha ma thăm thẳm
Nước mắt đời u mê



Hỏi mẹ

Mẹ ở phương nào chiều hôm nay
Hoàng hôn đang về trong heo may
Mây trắng hững hờ ôm đỉnh núi
Mẹ thấy không, mình con ở đây

Mẹ ở phương nào chiều hôm qua
Trăng thương nhòa nhạt dải Ngân Hà
Mùa thu lá đỏ như mầu lửa
Ai có nghe tình ai thiết tha

Mẹ ở phương nào buổi sớm mai
Quê mình, quê Phật? Cõi thiên thai?
Cung trời Ðao Lợi xa vời quá
Mẹ đã vào chưa? Hay tương lai?

Mẹ ở nơi nầy hay ở đâu?
Cuộc đời vùn vụt trôi qua mau
Một kiếp, hai kiếp, thật là ngắn
Mới cười, mới khóc, mới bên nhau

Mẹ biết con thường hay xót xa
Khi hoàng hôn tím phủ bao la
Ðất mình, quê mẹ chừ tan nát
Hẹn đến bao giờ… Ta gặp Ta?

Có dịp nào mẹ lên vấn Trời
Quê mình sao khổ thế Trời ơi
Trời đùa? Trời thử? Hay Trời ác?
Ðày đọa dân ta đến mấy đời?

(Nguồn: Trung tâm Minh Ðức Hoài Trinh, qua sangtao@org)

Cháy rừng lan nhanh vì cỏ mọc sau những cơn mưa

OROVILLE, California (AP) — Các đám cháy rừng, đang khiến nhiều người phải rời bỏ nhà cửa đi lánh nạn ở California cũng như những nơi khác khắp khu vực Tây nước Mỹ, do nguyên nhân ít ai ngờ tới là các trận mưa chỉ ít tháng trước đây.

Các trận mưa lớn mùa Đông đổ xuống giúp đưa tiểu bang California ra khỏi tình trạng hạn hán có từ mấy năm liền cũng làm nẩy lên một lớp cỏ mới khiến giúp các đám cháy đầu mùa Hè này lan ra nhanh chóng hơn.

“Các trận mưa lớn tạo ra một lớp cỏ mới mà chúng tôi chưa hề thấy trước đây,” theo Đại Úy Dave Zaniboni, thuộc sở cứu hỏa Santa Barbara County, cơ quan đang phải cùng lúc đối đầu với hai đám cháy rừng lớn hôm Thứ Hai.

“Lớp cỏ đó giúp lửa lan ra nhanh chóng hơn, nóng hơn và giữ lửa lâu hơn,” ông Zaniboni nói.

Bennet Milloy thuộc cơ quan Lâm Viên và Chống Cháy Rừng của tiểu bang California nói rằng các cây bị bệnh hay hư hại cùng với các cây chết khô trong thời gian hạn hán cũng có thể phần nào phục hồi trong mùa Đông ẩm ướt vừa qua, khiến dễ có đám cháy hơn.

Tuy thời tiết tiếp tục nóng và khô ráo cuối tuần qua, các đơn vị cứu hỏa tạo được một số thành quả trong việc ngăn chặn cháy rừng khắp California, Colorado, Arizona và New Mexico.

Ở vùng Bắc California, người di tản nay đang lần lượt về nhà trong vùng Sierra Nevada, nằm cách Sacramento chừng 60 dặm (khoảng 96 cây số) về phía Bắc. Tuy nhiên vẫn còn hàng ngàn người khác chưa được phép trở về.

Ở Santa Barbara County, có ít nhất 3,500 người tiếp tục phải ở trong các nơi tạm trú do hai đám cháy rừng. Một đám cháy đã thiêu rụi khoảng hơn 45 dặm vuông (chừng 116 cây số vuông) cỏ khô và 20 căn nhà. Đám cháy này hiện chỉ được ngăn chặn khoảng 20%. (V.Giang)

Seattle thông qua thuế lợi tức nhắm vào cư dân giàu

Thơ Phạm Ðình Trọng

Em là Sự Thật

29.6.2017 – Ngày người Việt yêu nước Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hiên ngang nhận bản án 10 năm tù của tòa án nhà nước sợ Sự Thật.

Một nhà nước tồn tại bằng dối lừa bịp bợm
Sợ Sự Thật như cú cáo sợ mặt trời

Em là Sự Thật
Sự Thật của nhân dân khổ đau suốt gần một thế kỉ bởi học thuyết máu Mác-Lê-Mao
Ba mươi tám tuổi đời em đã có ba mươi tám năm mất quyền làm người, mất quyền yêu nước
Phải sống bơ vơ, lạc loài, lưu vong ngay trên chính quê hương máu thịt của mình
Sự Thật đời em là Sự Thật của cả dân tộc Việt Nam những năm tháng khổ đau bị tước đoạt những giá trị làm người.

Em là Sự Thật
Sự Thật của đất nước bốn ngàn năm oai hùng thắng giặc phương Bắc để tồn tại
Nay tủi nhục trở về thời nô lệ Bắc thuộc từ cuộc đi đêm bán nước ở Thành Ðô.
Nhượng địa Tàu ở Tây Nguyên, tô giới Tàu ở Vũng Áng
Cấm người Việt không được lai vãng
Những làng xóm Tàu, khu phố Tàu như những mụn ghẻ Tàu loang lổ trên khắp cơ thể Việt Nam
Tay cầm băng chữ lên án giặc Tàu xâm lược
Em cầm trong tay Sự Thật nỗi phẫn nộ trong lòng chín mươi triệu người dân đất Việt.

Em là Sự Thật
Sự Thật của tâm hồn Việt khi em thét: Formosa cút đi.
Những kẻ chỉ biết có ý thức hệ máu Mác-Lê-Mao
Cùng những kẻ chỉ biết có đồng tiền tanh tưởi đã thậm thụt rước đại họa Formosa về đầu độc biển quê ta
Như năm xưa Lê Chiêu Thống rước quân Thanh về dày xéo mồ mả ông cha

Em là Sự Thật
Em làm hồ sơ về những cái chết bầm giập, chết tức tưởi trong đồn công an
Em làm hồ sơ Sự Thật về một thời nhà nước đảng trị và xã hội công an trị
Con đẻ của dân, ăn cơm dân nuôi, mặc áo dân may mà công an như hung thần với dân
Vì công an chỉ biết còn đảng còn mình
Sự Thật về một thời đất nước là một nhà tù lớn nhốt chín mươi triệu dân oan

Em là Sự Thật
Sự Thật của những phiên tòa ô nhục
Coi nhân dân, coi lòng yêu nước là thế lực thù địch
Những phiên tòa luận tội lòng yêu nước của nhân dân

(Nguồn: Bài do nhà thơ Bùi Hiền chuyển qua sangtao@org)

Lên rừng thăm bạn

Từ trên đồi cao nhìn xuống, giữa đại ngàn mênh mông xanh ngắt, đám rẫy của anh Khan nhỏ như một chiếc chiếu, màu nhạt lá non. Tôi lặn lội tìm đến giang sơn biệt lập của anh khi mùa bắp đang rộ trái. Lọt thỏm giữa đám rẫy là lều tranh. Giữa lều, treo một chiếc võng làm bằng bao bố. Những ngày ở đây, tôi ngủ trên chiếc võng này. Cái sạp tre để sát vách, chỗ ngủ hàng đêm của anh Khan. Ðối diện vách bên kia, anh kê những viên đá làm ba ông táo nấu ăn. Mọi thứ trong lều đều đơn giản. Phía ngoài, gần bên hông lều, một cái hố đang đào dở. Hố rộng bằng căn phòng nhỏ. Theo lời anh, còn phải đào sâu hơn nữa, khoảng hai thước.

Lúc mới đến, tôi hỏi: “Ðào hố để làm gì?” Anh nói: “Bắt khỉ.” Tôi ngạc nhiên: “Bắt khỉ?” – “Ừ, bắt khỉ.” – “Ðể ăn thịt?” – “Khỉ ốm, chỉ có da bọc xương. Thịt khỉ lại tanh, không ai ăn.” – “Không ăn thì bắt để làm gì?” – “Ðể đuổi khỉ.” – “Bắt khỉ để đuổi khỉ? Tôi không hiểu.” – “Cứ ở đây vài hôm thì hiểu.”

Anh Khan không giải thích. Có lẽ anh muốn dành cho tôi một lý thú bất ngờ.

Buổi sáng sớm, trời còn mát, và buổi chiều, khi mặt trời xuống lấp lửng trên đọt cây rừng, nắng cũng dịu bớt, tôi phụ anh Khan trong công việc đào hố. Anh xúc đất vào cái ki đan bằng nan tre. Tôi kéo đất lên, đổ chung quanh hố. Anh gầy nhưng sức dẻo và bền, tôi không bì kịp. Làm việc với anh, tôi đuối, phải nghỉ từng chặp. Những lúc tôi nghỉ, anh một mình xúc từng xẻng đất quăng lên. Anh làm đều đặn, khoan thai như đang tập thể dục dưỡng sinh. Ðối với anh, không có gì phải vội vàng. Anh quan niệm rằng con người lầm lẫn khi chạy đua với thời gian. Ðời sống ngắn ngủi mà một lúc muốn chụp bắt nhiều thứ. Và sau cùng, cái thứ mà họ không muốn chụp bắt đến với họ. Ðó là sự tử vong. Khi nằm ngắc ngoải, họ nghĩ lại và thấy rằng họ chưa kịp sống cho đúng nghĩa một người đã sống.

Nghe anh bày tỏ cái quan niệm sống này, tôi rất chán, nhưng vẫn hỏi sống thế nào cho đúng nghĩa một người đang sống? * Anh nói, không tham cầu, không chờ đợi, tận hưởng sự hiện hữu trong từng giây phút. Tôi hỏi tận hưởng luôn cả nghịch cảnh, và nỗi niềm đau khổ? *Anh nói nghịch cảnh hay đau khổ là do tâm cảm. Tại sao không coi đó là sự thay đổi món ăn của tinh thần? Ðã từng ăn những món dở, mới biết thế nào là món ngon. Tôi cười, rằng tư tưởng anh được chắp nối một phần triết Ðông, một phần triết Tây. * Anh nói, anh chẳng cần biết Ðông hay Tây. Anh sống theo kiểu của anh. Và anh cũng nói, tôi đã đến đây rồi, nên bỏ quên sách vở, để cho cái đầu được nghỉ ngơi thư thái.

Buổi trưa, lúc trời bắt đầu nắng gắt, tạm ngừng công việc đào hố. Tôi theo anh Khan đi kiểm soát chung quanh rẫy. Có những chỗ bị chồn, sóc cắn phá làm bắp hư hại. Và, vài nơi trên những luống khoai lang bị heo rừng ủi. Anh lần theo những dấu chân, để biết lối nào heo thường vào rẫy. Phải trừ khử những con heo phá hoại này. Anh Khan nói thế. Tôi thấy chung quanh rẫy có treo những cái thùng thiếc, buộc lòng thòng thêm vài viên đá, và nối sợi dây dài đến lều. Tôi hỏi: “Ðể làm gì?”

Anh nói: “Chuyện đơn giản thế này cũng không biết. Mãi chạy theo máy móc tinh xảo, lo tìm hiểu những chuyện xa vời tận mặt trăng mặt trời, đến lúc quay trở lại với đời sống thiết thực cận kề thì loay hoay, bối rối.”

“Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Mùa bắp ra trái, thú rừng thường hay đến kiếm ăn. Nhất là khỉ, heo rừng, chồn, sóc phá hại mùa màng. Thú rừng rất sợ tiếng động. Lâu lâu, giựt sợi dây làm thùng thiếc khua động để thú rừng bỏ chạy.”

“Tôi coi trong sách vở, nói người ta làm những hình nộm, trông giống như người đang giữ vườn, để đánh lừa thú vật không dám đến gần.”

“Chẳng có sách vở nào nói hình nộm để đuổi thú. Hình nộm chỉ có tác dụng đuổi chim mà thôi. Trên những cánh đồng, mùa lúa chín, người ta làm hình nộm ở nơi trống trải, dễ nhìn thấy, để chim muông không dám đáp xuống ăn lúa. Còn đây là rẫy bắp giữa rừng, nhiều cây cối rậm rạp che khuất, làm hình nộm không có tác dụng với thú rừng.”

Tôi đến với anh Khan được ba ngày. Lòng đã chán. Anh ít nói đến độ lầm lì. Sau những bữa cơm chiều, anh thường ngồi bập thuốc rê, trầm tư. Lưng anh hơi còng xuống. Trông giống một hình tượng cô đơn, im lặng ngồi chịu đựng với thời gian. Tôi nói với anh như thế. Anh chỉ mỉm cười, xa vắng. Tôi cố gợi chuyện, bằng cách hỏi tại sao anh tách rời vợ con, lên rừng một mình như người ở ẩn? Tại sao khi ra khỏi tù, anh vụt đổi thái độ và lối sống? Anh ngó mông ra rừng, nói chậm rãi, thỉnh thoảng dừng lại một lúc lâu để bập vài hơi thuốc. Mỗi lần nhìn lại chặng đường đã đi qua, thật kinh khủng. Chiến tranh như con quái vật khổng lồ, theo nó thì bị nó ăn nuốt, cưỡng lại thì bị nó chà đạp. Ðàng nào cũng chết, chỉ có điều chết trước hay sau mà thôi. Anh may mắn chưa kịp chết thì chiến tranh chấm dứt, bước sang giai đoạn khác. Trong tình thế mới, anh bị đẩy vô tù. Ở tù đã khốn nạn, nhưng ở tù dưới chế độ được mệnh danh là ưu việt, lại càng khốn nạn hơn. Những con người của chế độ ưu việt này, đã phát triển đến cao độ cái tính nham hiểm và gian trá. Họ biến tù nhân thành những con ma đói, và hạ xuống ngang hàng với súc vật. Ðiếu thuốc đã tàn, anh Khan ngừng lại vấn thêm điếu khác. Lúc nào cũng có điếu thuốc đang cháy khi anh nói, và anh cứ bập hoài, như để trấn an một nỗi niềm, hay để suy nghĩ, gạn lọc từng câu. Ngày anh được thả ra khỏi nhà tù, có người bạn cùng chung cảnh ngộ, kể cho anh nghe hai câu chuyện ngụ ngôn, gọi là chút quà tiễn bạn, làm vốn sống khi ra khỏi địa ngục.

-Truyện một: Có một thương gia giàu có, hay đi buôn bán nhiều nơi, gom góp những vật quý trong thiên hạ về làm của riêng. Trong số những vật quý này, có con sáo biết nói tiếng người.

Một hôm, người thương gia nói với con sáo rằng: “Sáo ơi, ta có việc sắp đi ngang qua quê hương thuở trước của mày. Vậy, mày có gì nhắn cho bạn cũ ở đó, ta chuyển lời cho. Con sáo nói: “Ông chủ làm ơn cho tôi gởi lời thăm các bạn, và hỏi chúng có nhắn gì cho tôi hay không.”

Khi đến quê hương của con sáo, người thương gia ngước nhìn lên vòm cây, nơi có đàn sáo đang đậu, ông nói: “Ðàn sáo ơi, con sáo quý của nhà ta, gởi lời thăm chúng bây. Và hỏi chúng bây có nhắn lại lời gì cho nó hay không?” Ðàn sáo im lặng. Người thương gia đứng chờ một lúc. Và lạ thay, từ trên cây, đàn sáo rớt xuống chết hàng loạt.

Người thương gia trở về, con sáo của ông hỏi: “Ông chủ ơi, các bạn tôi thế nào?” Người thương gia nói: “Ta đã chuyển lời thăm của mày, hỏi chúng có nhắn gì cho mày không, chúng chỉ im lặng. Và sau đó rớt xuống chết như bị lời trù rủa ghê gớm.”

Ngày hôm sau, người thương gia thấy con sáo quý của mình nằm chết trong chuồng. Ông xách con sáo vất ra ngoài như một thứ đồ bỏ. Bỗng, con sáo vỗ cánh bay đi mất, trước sự ngạc nhiên của người thương gia.

Dứt chuyện thứ nhất, anh Khan nhìn tôi chờ đợi một sự góp ý. Tôi hỏi ý nghĩa chỗ nào? Anh giải thích, con sáo bị nhốt trong lồng vì nó có giá trị. Giả chết là một cách đánh lừa người thương gia, rằng nó không còn giá trị nữa. Nhờ thế mà nó thoát được sự giam cầm. Trong chế độ ưu việt này, người nào tỏ ra có giá trị, sẽ bị theo dõi dòm ngó. Nếu không dùng được, họ tiêu diệt, chứ không cho sống. Tốt nhất là giả ngây khờ, chẳng ai thèm để ý, sẽ được yên thân. Tôi mừng vì anh Khan đã bắt đầu tỏ thái độ cởi mở, ít ra anh cũng không còn giữ thế thủ với tôi.

– Còn chuyện thứ hai, tôi hỏi.

Truyện hai: Trong một buổi lâm triều, sứ giả của một nước láng giềng, dâng tặng nhà vua ba bức tượng hình người, và xin cho biết bức tượng nào giá trị nhất. Nhà vua và cả đám quần thần cầm lên, săm soi hoài, thấy ba bức tượng đều giống nhau, trọng lượng cũng bằng nhau, khó mà phân định bức tượng nào giá trị nhất. Cuối cùng, vua cho truyền rao trong dân chúng, tìm người thông minh giúp vua giải quyết vấn đề ba bức tượng.

Khi nghe chuyện này, có một nông dân cầm theo ba cọng rơm, lên đường đến kinh đô, xin vào yết kiến nhà vua để tìm hiểu giá trị của ba bức tượng. Anh xỏ cọng rơm vào lỗ tai bức tượng thứ nhất, cọng rơm thông qua lỗ miệng. Anh xỏ cọng rơm vào lỗ tai bức tượng thứ hai, cọng rơm thông qua lỗ tai phía bên kia. Anh xỏ cọng rơm vào lỗ tai bức tượng thứ ba, xỏ đến cuối cọng rơm, nhưng vẫn không thấy thông ra chỗ nào.

Anh nông dân cầm bức tượng thứ ba đưa cho nhà vua và nói: đây là bức tượng giá trị nhất.

Tôi lại hỏi ý nghĩa thế nào? Anh Khan cười, nụ cười ít thấy nơi một kẻ trầm tư, rằng nếu không có lời bình giải kiểu Mao Tôn Cương, thì tôi khó mà lãnh hội được cái thâm thúy của người xưa. Câu chuyện trên muốn nói, thứ nhất, tai nghe mà bép xép ra lỗ miệng, thì họa tòng khẩu xuất, nghĩa là tai họa theo cái miệng mà ra. Thứ hai, nghe tai này lọt qua tai kia, không nhớ gì cả, là thứ vô dụng. Cả hai loại người trên, chẳng giá trị gì. Thứ ba, nghe và cất kỹ trong lòng, không nói ra. Ðây là loại người ý tứ kín đáo. Sống trong chế độ ưu việt, áp dụng Ba Không: Không Nghe, Không Thấy, Không Biết, có thể tránh được nhiều tai vạ. Tôi nói, tránh được tai vạ để giữ tính mệnh, nhưng sống mà buồn quá, cũng chán. Anh Khan ngước nhìn lên đám mây cao, nói trời lặng thinh, nhưng bốn mùa vẫn luân chuyển, vạn vật vẫn không ngừng sinh hóa. Không ai có thể biết được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Hãy chờ xem.

Một ngày, sau bữa cơm chiều, có hai gã người Thượng ghé rẫy của anh Khan. Anh giới thiệu, một người tên Y Nôm, người kia tên SõLum. Cả hai đều nước da ngăm đen, thân hình rắn rỏi. Họ dắt theo một con chó, loại chó săn, cao giò, bụng thon, tai vểnh, lông có vằn như cọp. Và mang theo những cái rế đan bằng mây rừng, giống cái rế lót nồi ở những vùng quê. Như đã hẹn trước, anh Khan đưa họ đi quan sát dấu chân heo rừng. Dài theo những lối heo thường ra vào phá rẫy, họ đặt những cái rế lật ngửa lên. Giữa rế để một miếng mồi bằng loại thịt đã có mùi hôi, được móc với một chùm lưỡi câu. Mỗi lưỡi câu cột dính với vành tròn phía trong của cái rế, bằng sợi cước dài khoảng gang tay.

Tôi hỏi: “Làm thế mà có thể bắt heo rừng được sao?”

Y Nôm hỏi lại: “Chứ ông cán bộ nghĩ phải làm thế nào?”

“Tôi nghe người ta nói, dùng một thân cây níu quằn xuống làm cần bẫy, cột sợi dây làm thòng lọng, đặt trên mặt đất. Khi heo giẫm phải, cần bẩy bật, và cái thòng lọng siết giò heo treo lên.”

“Ông cán bộ chỉ nghe người ta nói, chứ ông không có để cái tay làm công việc. Làm cái bẫy như thế cũng được, nhưng không tốt và có hại cho con người.”

“Tại sao không tốt mà lại có hại cho người?”

Y Nôm cười, lắc đầu. Anh Khan nói: “Nó không đủ lời giải thích đâu. Này nhé, trên đường heo đi, không dễ tìm được cây nào thích hợp để làm bẫy. Và khi đã làm bẫy rồi, không dễ gì con heo giẫm chân phải cái vòng thòng lọng. Giả dụ, heo đã giẫm vào thòng lọng, cần cây bật siết giò heo treo lên. Nó có thể cắn đứt dây, hoặc cắn đứt lìa một cái giò bỏ lại để thoát thân.”

“Trời đất! Nó dám tự cắn đứt cái giò à?” Tôi kêu lên kinh ngạc.

“Có nhìn thấy cái giò bỏ lại, mới biết loài heo rừng gan dạ phi thường. Làm cái bẫy như trên, đã khó lại tốn nhiều công, nhưng kết quả rất ít. Và chừng nào heo chưa mắc bẫy thì còn duy trì cái bẫy. Nếu lỡ có ai ngang qua, vô tình dụng phải, sức bật của cần bẫy có thể gây nguy hiểm.”

“Thế còn cái rế kia, bắt heo cách nào?”

“Cách nào thì chờ xem. Có thể ngày mai, ngày mốt. Không lâu đâu.”

“Nếu trong vài ngày, heo không đi qua lối đặt những cái rế, thì có cần phải thay mồi không?”

“Không cần. Heo là loài ăn tạp. Mồi càng bốc mùi càng hấp dẫn.”

Khi hai gã người Thượng đi khỏi, tôi hỏi anh Khan, tại sao Y Nôm gọi tôi là cán bộ? Anh nói, tất cả những ai đến với buôn bản vùng cao, mang cái dáng dấp phi lao động, chỉ biết đứng nhìn, hỏi những câu ngớ ngẩn, và chỉ trích phê bình, lý thuyết suông mà chẳng làm được gì, họ đều gọi là cán bộ. Anh nói tiếp, trong thời chiến tranh, người Thượng đã đóng góp tích cực một phần xương máu cho sự thành công chiếm đoạt miền Nam. Người ta hứa hẹn với họ, rằng họ sẽ được đền bù xứng đáng bằng cách cải thiện cho đời sống dân buôn bản tốt đẹp hơn. Nhưng chiến tranh chấm dứt đã lâu rồi, chế độ đã thành hình vững chắc, mà đời sống của họ vẫn thế, thậm chí còn khó khăn hơn. Họ không còn được làm ăn tự do nữa. Thỉnh thoảng, có những ông cán bộ từ miền xuôi lên đây, gọi sự tự do này là sự tùy tiện, thiếu tổ chức. Người ta đặt ra kế hoạch, bắt họ phải làm theo khuôn mẫu. Những kẻ không có một chút kinh nghiệm nào về đời sống giữa núi rừng, dạy khôn cho kẻ được sinh ra và lớn lên từ bao đời cha ông ở đây. Tóm lại, người ta nói về vấn đề cải thiện đời sống, mà không hề cung cấp phương tiện. Người ta chỉ muốn tổ chức lại mô hình xã hội, để dễ bề kiểm soát mà thôi. Trên đường trở lại căn lều, anh Khan nói từ ngày có tôi đến đây, anh đã phá lệ Ba Không: không nghe, không thấy, không biết.

Sáng hôm sau, anh Khan và tôi đang ăn khoai lang lót dạ, nghe có tiếng chó sủa, và tiếng kêu ơi ới ngoài rừng.

Anh Khan nói: “Y Nôm, SõLum gọi.”

Tôi theo anh ra nơi đặt bẫy. Hai gã người Thượng, mỗi người cầm một cây lao, đầu có bịt sắt nhọn, đứng vây một lùm cây rậm. Con chó sủa, nhiều lần dợm mình muốn chồm vô, nhưng không dám.

SõLum ngoắc tôi: “Ông cán bộ lại đây coi.”

Theo ngón tay chỉ của SõLum, một con heo rừng lông xám, hai bên mép có nanh dài và cong. Loại heo độc chiếc, đủ khả năng tách bầy, đi kiếm ăn một mình riêng lẻ. Nhìn cái tư thế mắc bẫy của con heo, tôi hiểu được tất cả những gì hôm qua còn thắc mắc. Heo táp miếng mồi, nuốt tới cổ, không trôi được vì đã mắc phải những lưỡi câu, cột bởi những sợi cước dính vào lòng chiếc rế. Vì sợi cước ngắn nên cái rế áp sát vào mõm. Heo dùng chân trước đẫy chiếc rế ra, nhưng không dám đẩy mạnh vì sợ sợi cước căng, làm lưỡi câu móc đau cuống họng. Ðẫy một hồi, chân trước vô tình lọt vào một cái lỗ của chiếc rế. Coi như một cái chân đã bị trói. Cái chân trước còn lại, sẽ tiếp tục đẫy nữa, rồi cũng sẽ lọt vô cái lỗ khác, không rút ra được. Thế là cái mỏm heo và hai chân trước hoàn toàn bị khóa bằng chiếc rế. Heo không dám làm động mạnh chiếc rế, sợ lưỡi câu móc đau cuống họng. Khi đã mắc bẫy, heo chỉ có thể lê lết xa nơi đặt bẫy một khoảng mười thước không hơn. Và, người thợ săn chỉ còn một việc phải làm sau cùng, là phóng lao đâm vào những chỗ nhược của con heo mà không sợ bị nó tấn công ngược lại.

Sau vụ bẫy heo rừng. Anh Khan nói, Y Nôm và SõLum cho biết đàn khỉ đã kéo về lảng vảng vùng này rồi. Nhưng chừng nào chúng đến tảo thanh rẫy bắp thì chưa biết. Một hôm, tôi thấy vài con khỉ nấp ló trên cây. Anh Khan nói, đó là những con tiền sát, đi dò địa bàn hoạt động. Khỉ là loài tinh khôn sau loài người. Chúng sống có đàn. Mỗi đàn có một con khỉ đầu đàn. Con này sẽ dẫn đàn đi kiếm ăn rày đây mai đó, như những bộ tộc du mục thời xưa. Chúng đến cái rẫy nào một lần, sẽ lẩn quẩn ở đó nhiều ngày, ăn cho tàn mạt rồi mới chịu đi nơi khác. Con khỉ đầu đàn, không vào rẫy. Nó ngồi trên ngọn cây cao để canh chừng, và xua con cháu vào mục tiêu, ăn cho no, còn độn hai bên má làm phần dự trữ. Trước khi rút lui, chúng còn mang theo một hoặc hai trái bắp làm chiến lợi phẩm, và đóng thuế cho con khỉ đầu đàn. Khi nào con khỉ đầu đàn la ré lên là báo hiệu có biến, đàn khỉ đang ăn sẽ bỏ chạy, mất trật tự còn hơn cuộc di tản chiến thuật từ cao nguyên về miền biển. Tôi hỏi thế những cái thùng thiếc khua động chung quanh rẫy, không có tác dụng làm chúng sợ hay sao? Anh Khan nói, cũng có tác dụng trong những lần đầu, nhưng nhiều lần sau chúng quen, không sợ nữa. Khi ta ở trong lều, thì Một buổi trưa, nghe tiếng khọt khẹt ngoài rẫy, anh Khan giựt dây khua thùng báo động và chạy ra xem. Một vạt bắp bị phá. Nhiều cây gãy gục và trái bị cạp lem nhem dang dở.

Anh nói: “Chỉ mới đợt đầu mà thiệt hại như thế, thì đàn khỉ này có thể đông gần trăm con.”

Tôi ra bìa rẫy, nhìn lên những ngọn cây rừng, tất cả đều im lìm.

“Chúng đã chạy xa hết rồi.” Tôi nói.

“Chưa chắc. Có thể chúng nấp đâu đó trong những vòm lá. Thử ném mạnh một viên đá lên thì biết ngay.”

Tôi ném viên đá, không thấy động tĩnh gì. Anh Khan ném một khúc gỗ mục lên tàng cây khác. Bỗng nghe ào ào trên cây. Bầy khỉ hốt hoảng chuyền cành, đổi chỗ ẩn nấp. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tất cả đều im lìm trở lại. Nhìn kỹ sẽ thấy vài con thu mình trong lá, hai mắt thao láo nhìn xuống.

Trở lại lều, anh Khan chuẩn bị bắt khỉ bằng cách đâm một chén muối ớt thật cay, trộn với cơm nguội, để xuống hố. Anh dựng thêm một cây tầm vông từ dưới lên miệng hố, và giải thích, cây tầm vông làm cái thang cho khỉ xuống hố. Gặp cơm trộn ớt đỏ, nó sẽ bốc ăn, cay quá chảy nước mắt, nó sẽ đưa tay dụi mắt. Tôi cười, bàn tay dính ớt mà dụi vào mắt, thì chỉ còn có cách làm hiệp sĩ mù nghe gió kiếm mà thôi.

Chuẩn bị xong, anh Khan kéo tôi ra một góc rẫy, nơi bìa rừng, ngồi dưới bóng cây to. Anh nói, bỏ trống cái lều, nhường cho bầy khỉ. Nhưng suốt chiều hôm đó, không có con khỉ nào bén mảng vào lều.

Hai hôm sau. Trên đường từ nhà Y Nôm trở về, vừa đến rẫy đã nghe tiếng con khỉ đầu đàn trên ngọn cây ngoài rừng la ré lên, anh Khan chạy vội vào lều. Bầy khỉ tuôn ra, phóng chạy. Ðồ đạc trong lều bị phá tung, vất bừa bãi. Dưới cái hố, bên hông lều, những con khỉ còn kẹt lại, tranh nhau leo lên bằng cây tầm vông. Cứ con này ôm cây tầm vông leo lên, thì con kia sợ hãi nắm đuôi kéo xuống, giành leo lên trước. Rốt cuộc, không con nào lên được miệng hố. Chúng quờ quạng, loi choi, bưng mặt, dụi mắt, và la chí chóe. Anh Khan rút cây tầm vông lên. Thế là những con khỉ dưới hố đã hoàn toàn bị nhốt. Tôi đếm được bảy con.

Tôi hỏi: “Ðã bắt khỉ rồi. Bây giờ, làm cách nào đuổi khỉ?” – “Ðến giai đoạn này, mọi chuyện sau đều dễ dàng.”

Tất cả đồ nghề đã chuẩn bị từ trước. Anh Khan dùng thanh cây, một đầu có buộc thòng lọng, tròng vào cổ từng con, kéo lên, trói lại. Anh lấy kéo cắt lông trên đầu khỉ, như bị cạo trọc. Và lấy sơn màu đen đỏ trắng vàng, phết lem nhem lên đầu, lên mặt khỉ, trông rất khôi hài. Xong, anh mở trói, thả nó chạy vào rừng. Lại lôi con khác lên, hớt lông, sơn đầu…

Anh Khan giải thích, khỉ có khuynh hướng nhập bầy. Những con khỉ này, nó sẽ chạy đi tìm bầy để nhập. Nhưng những con khỉ khác không còn nhận ra bạn nữa, và tránh xa nó như con vật quái đản. Tự bản thân con vật bị sơn mặt, nó không biết nó quái đản, nên bầy khỉ càng chạy tránh, nó càng bám theo để nhập bầy. Cứ thế, một bên chạy, một bên bám riết, càng ngày càng đi xa, thật xa.

“Rồi nó sẽ về đâu?” – “Rừng núi bao la muôn trùng, ai biết sẽ về đâu.” – “Những con khỉ bị bôi sơn lên mặt, rồi sẽ ra sao?” – “Cũng không ai biết sẽ ra sao. Nếu nó cứ bám riết theo bầy, có thể một ngày nào đó, con khỉ đầu đàn sẽ cắn nó chết.”

Sáng mai, tôi sẽ rời khỏi lều rẫy, bỏ lại núi rừng, từ giã anh Khan để đi một nơi thật xa. Trong đêm, tôi nằm thao thức trên chiếc võng, không ngủ được. Nhìn ánh trăng khuya lạnh lẽo soi vào căn lều trống trải, tôi nghĩ đến những ngày cô đơn của anh Khan giữa đám rẫy đìu hiu. Tôi lại nghĩ đến đàn khỉ cứ chạy mãi, chạy mãi, không biết giờ này chúng dừng lại hay chưa?Anh Khan cũng không ngủ được. Anh ngồi dậy vấn thuốc, bất ngờ anh hỏi tôi, nghĩ thế nào về những con khỉ bị sơn mặt? Tôi nói, nếu ở Âu Mỹ, Hội Bảo Vệ Súc Vật sẽ can thiệp cho nó. Anh bảo, khi tôi sang xứ người, nên tìm đến cái Hội Bảo Vệ Súc Vật, để nhờ họ che chở. Và nhớ hỏi họ, rằng giữa vùng rừng núi Việt Nam, có những “con khỉ người” đang bị sơn mặt, họ có bảo vệ không?

(Nguồn: http://bacaytruc. com/index. php?option=com_content&view= article&id= 15816:len-rng-thm- bn&catid=34:din-an-c-gi& Itemid=53)

Thắng-Bại

Lịch sử ghi lại rằng vào sáng ngày 9 Tháng Tư cách đây 140 năm, thủ đô miền Nam là Richmond thất thủ, kỵ binh của miền Bắc cùng với 3 quân đoàn bộ binh vây hãm quân miền Nam hết đường tháo lui. Bộ tham mưu của Tướng Lee đề nghị phân tán để giữ lực lượng đánh du kích, nhưng Tướng Lee quyết định đầu hàng. Vị danh tướng của Hoa Kỳ trải qua bao nhiêu chiến thắng nhưng sau cùng vì quân số và tiếp vận bị giới hạn nên đành bất lực chấp nhận thua cuộc. Với lá thư riêng ông gửi cho Tướng Grant của miền Bắc yêu cầu thu xếp buổi họp mặt.

Ông Grant nhận được thư hết sức vui mừng và bỗng nhiên thấy hết ngay cơn bệnh nhức đầu ghê gớm hành hạ ông từ nhiều ngày qua. Vị tư lệnh miền Bắc ra lệnh nghiêm cấm các sĩ quan và binh sĩ trực thuộc không được tỏ ra bất cứ hành động nào vô lễ với ông tướng tư lệnh miền Nam bại trận. Trưa ngày lịch sử 9 Tháng Tư 1865, Tướng Lee và một đại tá tùy tùng cưỡi ngựa vượt qua phòng tuyến đến nơi hẹn ước. Hình ảnh ghi lại hai người đi qua đoàn quân nhạc của lính miền Bắc thổi kèn chào đón. Các sĩ quan miền Bắc đưa vị tư lệnh miền Nam vào phòng họp. Nửa giờ sau Tướng Grant và đoàn tùy tùng miền Bắc đến.

Cả hai vị tư lệnh đã biết nhau trong cuộc chiến tranh với Mễ Tây Cơ. Họ đã nhắc lại một thời bên nhau trong quá khứ.Tướng Grant sau này thú nhận là ông rất ngần ngại và thực sự hổ thẹn khi phải hỏi Tướng Lee nói về quyết định đầu hàng.

Theo quy luật chiến tranh thời đó, quân miền Nam phải giải giới, tước bỏ khí giới và quân dụng. Tự do trở về quê cũ như các dân thường. Tướng Lee đồng ý nhưng chỉ đòi hỏi một điều sau cùng là yêu cầu cho binh sĩ của ông được giữ lại lừa ngựa, vì lính miền Nam đem ngựa từ các nông trại của họ đi chiến đấu. Không phải ngựa của chính phủ cấp như lính miền Bắc. Tướng Grant thỏa hiệp là sẽ không sửa chữa chính thức trên văn bản nhưng thực tế sẽ cho lệnh để lính miền Nam đem lừa ngựa về nhà mà xây dựng lại nông trại.

Sau này khi viết về văn bản đầu hàng, lịch sử ghi rằng đây là thỏa hiệp của những người quân tử (The Gentlemen’s Agreement). Trên các bảo tàng viện và đặc biệt là bảo tàng viện ở Appomattox Virginia có tranh sơn dầu hình Tướng Lee hiên ngang quắc thước trong bộ quân phục xanh dương, tóc và râu bạc, thể hiện hình ảnh người Mỹ anh hùng không bị khuất phục dù thua trận. Toàn thể nước Mỹ hiểu rằng khi một người Mỹ bị nhục, thì dù là Mỹ miền Nam hay Mỹ miền Bắc cũng vẫn là một người Mỹ bị sỉ nhục.

Và hình Tướng Lee cưỡi ngựa đi đến nơi họp mặt với đoàn quân nhạc miền Bắc chào đón. Hình Tướng Lee ký tên xong ra đi được sĩ quan và binh sĩ miền Bắc tiễn đưa và vẫy tay chào. Bây giờ hình tượng của Tướng Lee tràn ngập ở miền Nam Virginia. Câu lạc bộ Lee, bảo tàng viện Lee, Lee High Way, Fort Lee và các đồn trại của quân đội liên bang mang tên vị tướng thua trận như là một biểu tượng anh hùng. Bởi vì người Mỹ đã thấm nhuần bài học rất Hoa Kỳ. Bài học của người lính dũng cảm cả hai phe trong chiến tranh và người quân tử của thời hậu chiến.

Năm 1900 tức là gần 40 năm sau cuộc chiến, mở đầu cho giai đoạn hòa giải dân tộc và năm 1991 thì các liệt sĩ miền Nam được cải táng đưa vào một khu đặc biệt trong nghĩa trang Arlington gọi là Confederate Section. Tổng cộng gần 500 mộ phần quây tròn chung quanh một tượng đài do nhà tạc tượng danh tiếng là điêu khắc gia Moses Ezekiel thực hiện.

Trên đỉnh của chân bệ hình vòng cung như nóc Tòa Quốc Hội là hình tượng cao 32 feet của một thiếu phụ tượng trưng cho miền Nam. Ðây là hình ảnh bà mẹ của phe bại trận đã có con trai hy sinh cho cuộc chiến. Phía dưới là bài thơ đại ý như sau:

“Ở đây chẳng có vinh quang hay tưởng lệ.
Ở đây chẳng phải binh đoàn hay cấp bậc.
Ở đây chẳng có tham vọng hay mưu cầu.
Ở đây chỉ đơn thuần là nhiệm vụ.
Những người nằm ở đây đã hiểu rõ
Là họ trải qua gian khổ, đã hy sinh
Ðã liều thân và sau cùng đã chết.”

Nước Mỹ đã có những bước ngoạn mục đầy màu sắc văn minh ngay từ khi chiến tranh chấm dứt để chấp nhận và tôn trọng người bại trận như những anh hùng…

***

Việt Nam sau biến cố 1975, bộ đội Bắc Việt hay gọi là Việt cộng, đã đối xử tàn độc, dã man đối với chiến binh và người dân VNCH… Hôm nay, 42 năm ngày mất của Ðại Tá VNCH – Hồ Ngọc Cẩn với lời nói bất hủ trước khi bị bên thắng cuộc xử bắn:

“Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi.
Tôi cũng không làm nhục các anh như các anh làm nhục tôi.
Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi.
Tôi chiến đấu cho tự do của người dân.
Tôi có công mà không có tội.
Không ai có quyền kết tội tôi.
Lịch sử sẽ phê phán xét đoán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy…”

(Nguồn: [email protected])

Bảo vệ da và tóc khi đi bơi

NEW YORK CITY, New York (NV) – Mùa hè nóng nực không gì thích bằng khi thả người xuống hồ bơi. Tuy nhiên, ai cũng biết nước trong hồ bơi có chứa chlorine, là chất dùng để tẩy rửa vi khuẩn trong hồ, khiến da và tóc của bạn bị tổn thương. Để tránh tình trạng da bị bong tróc và tóc bị khô khi đi bơi, bạn có thể thực hiện các bước đơn giản dưới đây, theo trang mạng Refinery 29.

Theo bác sĩ da liễu Shereene Idriss ở trung tâm Union Square Laser Dermatology, chất chlorine sẽ rửa sạch chất dầu tự nhiên trên da đầu, khiến tóc trở nên khô và xơ xác. Cách đơn giản nhất để tránh chlorine tác động trực tiếp lên mái tóc chính là bạn xả tóc với nước sạch trước khi xuống hồ bơi. Theo bác sĩ Idriss, tóc của con người chỉ có thể hấp thụ một lượng nước nhất định, nên việc xả tóc với nước sạch trước giúp tóc sẽ không hấp thụ nhiều lượng nước có chứa chlorine khi xuống hồ bơi. Bên cạnh đó, sau khi xả tóc với nước, bạn có thể bôi lên tóc một chút dầu xả. Dầu xả có chức năng bảo vệ và ngăn chặn hóa chất bám vào tóc.

Đối với da, bạn nên bôi một lớp kem chống nắng trước khi xuống hồ bơi, cho dù hồ bơi đó là ở trong nhà hoặc là bạn bơi lúc ban đêm. Kem chống nắng có thành phần dưỡng ẩm và không thấm nước, bảo vệ da khỏi hóa chất và vi khuẩn trong hồ bơi.

Ngoài việc bôi kem chống nắng để bảo vệ da và xả tóc trước khi đi bơi, sau khi bơi xong, bạn phải tắm sạch lại ngay. “Tuy nhiên, chỉ dùng sữa tắm thôi thì chưa đủ. Bạn phải bôi kem dưỡng ẩm ngay sau lúc tắm xong, vì da lúc này còn ướt sẽ thẩm thấu được nhiều chất dinh dưỡng trong kem dưỡng,” bác sĩ Idriss cho biết. “Bên cạnh đó, bạn nên chọn loại sữa tắm có chứa nhiều thành phần acid glycolic và acid lactic, vì hai thành phần này được xem là dưỡng ẩm tốt cho da.”

Chỉ với ba bước đơn giản thực hiện trước và sau khi đi bơi sẽ giúp cho tóc và da của bạn khỏe mạnh mà không lo bị chất chlorine làm tổn thương. Vậy thì còn chần chừ gì nữa mà không dành thời gian thả mình xuống hồ bơi và tận hưởng mùa hè! (N.A)

Mời độc giả xem chương trình “Phú Sĩ mùa hoa anh đào” (Phần 1)

Tám loại hành thường dùng trong nấu ăn

LOS ANGELES, California (NV) – Hành là một trong những nguyên liệu hầu như có mặt trong mỗi bữa ăn với lợi ích tăng thêm hương vị và kích thích vị giác người dùng. Có rất nhiều loại hành, điển hình như hành đỏ, hành trắng, hành tím, hành lá hay ít biết đến hơn như hành Ý Cipollini và hành tây ngọt. Mỗi loại hành khác nhau, có chức năng khác nhau và nếu bạn sử dụng đúng trong công thức nấu ăn, món ăn của bạn sẽ thêm phần đậm đà, theo trang mạng của nữ blogger Lauren Conrad.

1. Hành tây đỏ
Nếu ăn sống, bạn sẽ thấy hành tây đỏ có vị ngọt và một chút cay cay so với loại hành khác. Đây là loại hành thường hay dùng để ăn sống trộng trong các món gỏi, guacamole, sandwiches và burger.

Hành tây đỏ. (Hình minh họa: Sean Gallup/Getty Images)

2. Hành tây vàng
Hành tây vàng là một trong những loại hành được dùng nhiều nhất trong nấu nướng. Nó ra củ quanh năm nên rất tiện lợi để bạn mua. Ngoài ra, khi nấu, hành vàng sẽ ra chất ngọt, tăng thêm hương vị cho món ăn. Thông thường, người ta hay dùng hành vàng để quay thịt, lấy nước ngọt để nấu súp, hầm thịt hay hầm xương.

Hành tây vàng. (Hình minh họa: Sean Gallup/Getty Images)

3. Hành tây trắng
Hành tây trắng ít ngọt hơn hành tây vàng, nhưng bù lại nó tạo ra độ giòn khi chiên. Một trong những món phổ biến nhất dùng hành tây trắng là món “onion ring”, món hành chiên hay dùng ăn kèm với burger hay cánh gà ở Mỹ. Ngoài ra, bạn dùng hành tây trắng để làm món salsa (món ăn nổi tiếng của Mexico), trộn chung với ớt mễ và ngò tươi sẽ tạo ra vị hăng đặc trưng của món này.

Hành tây trắng. (Hình minh họa: Sean Gallup/Getty Images)

4. Hành ngọt
Khác với loại hành khác thường có mùi hăng đặc trưng thì loại hành này có vị rất ngọt, thích hợp cho ai thích ngọt hơn thích vị hăng và cay của hành. Loại này có dáng dẹt và nhỏ, dùng nhiều trong món rau củ nướng, salad và sandwich. Bạn bảo quản hành ngọt trong tủ lạnh để tránh bị mau hư.

5. Hành lá
Hành lá là món được sử dụng nhiều nhất trong nấu ăn, đặc biệt là các món Á. Nếu dùng hành lá rắt lên các món súp, bạn nên xắt thật nhỏ và cho vào cuối cùng để hành còn hơi tái.

Hành lá. (Hình minh họa: David Silverman/Getty Images)

6. Tỏi tây
Tỏi tây có hình dạng như hành lá nhưng có kích thước to hơn và nhiều thịt hơn. Hương vị của tỏi tây được trộn giữa củ tỏi và củ hành, nên nó có mùi the hơn và ngọt hơn. Các đầu bếp hay dùng tỏi tây để nấu món súp hay dủng để ướp và nướng.

Tỏi tây. (Hình minh họa: Oli Scarff/AFP/Getty Images)

7. Hành tím
Hành tím cũng là một trong những loại phổ biến dùng trong nấu ăn. Cũng giống như tỏi tây, hành tím có mùi pha trộn giữa tỏi và hành nên sẽ xuất hiện vị the nhẹ. Bạn có thể dùng hành tím để xào đồ ăn, làm hành phi, hay dùng để ướp và nấu súp. Nếu muốn giảm mùi hăng của hành tím, bạn có thể ngâm nó vào nước sạch trước khi chế biến.

Hành hương. (Hình minh họa: Fred Tanneau/ AFP/ Getty Images)

8. Hành Ý Cipollini
Cipollini có nghĩa là củ hành nhỏ, có kích thước chỉ bằng trái bóng goft. Hành Cipollini ngọt hơn các loại hành khác, phù hợp với các món quay và món xào. Một bí quyết mà các đầu bếp hay dùng trong các món soup chính là nấu hành Cipollini với bơ hoặc dầu olive để tăng thêm vị nồng và đậm đà của món ăn. (N.A)

Chả trứng chưng

Ngọc Vân

Nguyên Liệu:
(Cho khoảng 1 khuôn chả size 9 inches)
1 pounds thịt heo xay (thịt nạc vai)
1/4 chén nấm mèo khô, ngâm nở, rửa sạch, xắt sợi càng mỏng càng tốt
1 lọn bún tàu nhỏ (khoảng nửa chén), ngâm vửa nở, cắt khúc dài khoảng 1 ngón tay
1 muỗng canh đường
2 muỗng canh nước mắm
1 muỗng cà phê bột súp gà
1 1/2 muỗng cà phê tiêu xay
1/2 củ hành tây xắt hạt lựu
5 trứng gà, tách lòng đỏ để riêng, lòng trắng để riêng

Lượng nấm mèo, bún tàu, gia vị có thể gia giảm tùy theo khẩu vị
1 muỗng canh = 1 muỗng tablespoon
1 muỗng cà phê = 1 muỗng teaspoon

Cách làm:

Trong một thố lớn, trộn chung thịt, nấm mèo, bún tàu, hành tây, đường, bột súp gà, nước mắm, tiêu, trộn thật đều, để vài tiếng cho thịt thấm gia vị.

Bắt xửng hấp lên bếp, cho nước vào xứng, để lửa lớn cho nước sôi.

Trộn lòng trắng trứng gà vào hỗn hợp thịt, mang bao tay hoặc dùng muỗng lớn, trộn thật đều.

Cho hết hỗn hợp vào khuôn hấp.

Cho khuôn vào xửng, hấp khoảng 40 phút, lửa vừa.

Mở nắp xửng, cho lòng đỏ trứng đã đánh tan lên trên khắp bề mặt chả, hấp thêm khoảng 5 phút, không đậy nắp.

Tắt lửa, bắt xửng ra khỏi bếp.

Chả trứng chưng ăn nóng với cơm. Có thể dùng trong món cơm tấm bì chả sườn nướng.


Mời độc giả xem “Cách làm heo quay dễ nhất hành tinh”

Tưởng nhớ Ông Vương Miên Xả

Những người bạn trong Phi Đoàn Thiên Long 718 ec 47 nhớ rằng, anh là người chưa bao giờ từ chối một phi vụ nào, dù khó khăn, nguy hiểm, anh đều hoàn thành nhiệm vụ. Em thật hãnh diện được là người chia sẻ vinh dự của bằng hữu trao cho anh.

Em cứ ngỡ mình gặp nhau muộn màng, thì trời đất sẽ đền bù cho được sống bên nhau dài lâu, không ngờ anh giã từ em quá sớm! Chỉ trong chớp mắt em mất anh. Buổi chiều anh còn đi lui đi tới bình thường, rồi không biết vì sao, vướng chân té xuống sàn. Anh chỉ kịp kêu lên mấy tiếng “cứu, cứu”. Tiếng kêu ú ớ không rõ, như người mê ngủ. Khi xe cứu thương đến thì anh đã hôn mê. Và em không ngờ đó là tiếng nói sau cùng của anh.

Như một ám ảnh trong tiềm thức, trước đó không lâu, anh nói với em, mình gặp nhau muộn quá, nên anh muốn hai đứa mình cũng sẽ là vợ chồng với nhau ở kiếp sau. Anh yêu cầu em hứa như thế cho anh yên lòng. Làm sao mà em không muốn là vợ của anh ở kiếp sau! Khi anh là người đản ông yêu thương, chìu chuộng em. Lắm lúc em thấy như anh không những là người chồng mà còn là người cha thân yêu của em nữa.

Ngày em mới qua Mỹ, muốn học lái xe, anh nhất định cản, viện cớ, nay anh không còn đi làm nữa, muốn đi đâu đã có anh làm tài xế, tại sao phải học lái xe làm gì, lỡ có tai nạn. Ban đầu em ngờ rằng, anh gia trưởng, nhưng những năm cận kề bên nhau, em mới biết tình anh dành cho em. Anh đã thương yêu, chìu chuộng và trân quý em, trên cả tình phu thê. Em như đứa con gái nhỏ của anh. Anh không muốn một giây phút nào rời xa em, đi đâu anh cũng muốn em ngồi bên cạnh, có khi chỉ chạy ra nhà bank hay đi đổ xăng, anh cũng không muốn để em ở nhà.

Vậy mà, giờ đây, khi chúng ta đã hứa bên nhau mãi mãi, mãi mãi cho đến những kiếp sau, thì anh lại bỏ em mà đi!

Anh ơi! Rồi đây anh sẽ không về nhà nữa! Ai sẽ là người sáng sáng cất cho em từng cái kẹp tóc, mà em vứt bừa bãi đâu đó, ai là người ngồi bệt xuống đất, cột dây giày cho em, ai là người thu dọn những thứ mà vì đãng trí em đã quên chỗ này chỗ nọ. Rồi thì trong căn nhà của hai vợ chồng, sẽ đơn chiếc trống trải biết bao nhiêu, khi không có anh. Hình ảnh chúng mình như bóng với hình, rất quen trong mắt hàng xóm láng giềng, nay chỉ còn mình em, chiếc bóng!

Hôm qua là ngày em cúng thất đầu cho anh ở Chùa và gia đình cũng cúng cho anh ở Việt Nam nữa. Em nguyện với lòng sẽ cơm canh cho anh như những ngày chúng ta bên nhau. Mặc dù đôi nơi cách trở, điều đó có hề gì khi tình nghĩa chúng ta dành cho nhau lúc nào cũng đong đầy.

Anh ơi! Không phải chỉ là kiếp sau, mà mãi mãi, chúng ta sẽ bên nhau, sẽ là của nhau.

Em, Lài Huỳnh

Seattle thông qua thuế lợi tức nhắm vào dân ‘giàu’

SEATTLE, Washington (AP) – Các cư dân giàu có nhất thành phố Seattle sẽ là những người dân duy nhất của tiểu bang Washington nay phải trả thêm thuế lợi tức theo một đạo luật do hội đồng thành phố này mới thông qua.

Đây là một phương cách nhằm có thêm tiền cung cấp  dịch vụ cho tất cả cư dân nhưng cũng khiến gây ra cuộc tranh luận rằng thế nào là trả đủ phần thuế của một cá nhân.

Hội đồng thành phố hôm Thứ Hai đồng thanh quyết định đánh thuế lợi tức 2.25% vào những người được coi là “giàu” nhất nơi đây.

Những cá nhân có lợi tức hơn $250,000 hay những cặp vợ chồng có hơn $500,000 sẽ phải trả tiền thuế này.
Luật mới chắc chắn sẽ  bị giới chống đối kiện ra tòa vì coi đây là điều bất hợp pháp, vi hiến và phí phạm tiền thuế của dân. Họ cho rằng giới chức lãnh đạo thành phố sẽ tiếp tục mở rộng số người phải trả thuế và tăng mức thuế.

Ông Jason Mercier, người đứng đầu trung tâm cải cách chính phủ, trực thuộc cơ quan Washington Policy Center, nói rằng “hội đồng thành phố Seattle thông qua luật bất hợp pháp, không có hy vọng gì sẽ được thi hành và sẽ phí phạm tiền thuế của dân trong các cuộc tranh tụng mà chắc chắn rằng thành phố sẽ thua.”

Những người ủng hộ thuế mới nói rằng sự phát triển kinh tế và thịnh vượng tại nơi này tạo ra sung túc nhưng cũng làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng nhà ở khiến người nghèo gặp khó khăn hơn.

Washington là một trong bảy tiểu bang ở Mỹ hiện không thu thuế lợi tức. Một đạo luật thông qua ở tiểu bang này năm 1984 cấm các quận hay thành phố đánh thuế lợi tức.

Thành phố Seattle ước tính rằng số tiền có được từ đánh thuế lợi tức sẽ giúp mang về khoảng $140 triệu mỗi năm và có thể dùng vào việc hạ thấp mức thuế nhà, trả cho các dịch vụ công cộng như giao thông và nhà ở, bù đắp vào các ngân khoản bị chính phủ liên bang cắt giảm. (V.Giang)

Quân nhân bị bắt ở Hawaii từng tuyên thệ trung thành với ISIS

Những người già ở đâu?

Tuyết Vân

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Khi má tôi đau phải bắt buộc nằm trên giường luôn thì tôi mới nhận thấy ở cái tuổi chín mươi hai của bà là đã già lắm rồi. Bác sĩ nào cũng dè dặt phương pháp chữa trị cho má. Có một bác sĩ cũng là trong vòng quen biết nói với tôi cứ để bác nghĩ ngơi thoải mái là tốt nhất, chẳng cần chữa trị nữa đâu. Vậy sao, má già vậy sao?
Đầu óc má tôi tuy có lãng quên nhưng vẫn còn tinh tế lắm. Bà vẫn còn nhắc nhở tụi tôi việc này việc nọ. Có lẽ vì thế mà tôi chẳng nghĩ đến tuổi tác của bà. Nhưng từ ngày má tôi đau đến nay, tôi hay để ý thử có thấy người nào lớn tuổi như má tôi không. Đi mua đồ trong Walmart hay Target tôi hay nhìn xung quanh. Và rõ ràng là tôi không thấy người già đâu cả. Những người đi shopping hay đi chợ ở trạc tuổi ba mươi, bốn mươi, năm mươi, hay sáu mươi như chúng tôi. Hình như tôi không nhìn thấy ai ở tuổi tám mươi nói chỉ đến chín mươi như má.

Những người già ở đâu? Lòng tôi phân vân hỏi. Nếu má tôi còn đây thì họ cũng còn đó chứ? Những người già có lẽ đang nằm trong những nursing homes bên trong căn phòng nhỏ. Ngày tháng mơ màng trôi qua khung cửa và chờ đợi người thân vào thăm. Có phải vậy không? Lòng tôi thắt lại khi nghĩ đến tám mươi, chín mười năm trong cuộc đời của họ. Như má tôi đây, bà đã lớn lên trong và trả qua những biến cố lịch sử của Việt Nam như thời kỳ Pháp thuộc, Việt minh, thời kỳ quân phiệt Nhật và hiệp định chia đôi đất nước. Bà đã lớn lên và buôn bán tảo tần ở một làng quê xa. Lớn lên lập gia đình rồi lại tiếp tục buôn bán tảo tần để nuôi các con ăn học. Bà đã trải qua biết bao khổ nhọc và chứng kiến không ít cảnh tang thương thời còn cuộc chiến tại quê nhà.  Cái chín mươi hai năm cuộc đời của bà và của bao nhiêu người già khác là cả một kinh nghiệm sống mà không phải ai cũng có.

Những người già ở đâu? Tôi đang đi kiếm họ bởi vì tôi không tìm thấy họ trong parking lot, ở các nhà hàng, hay ở những bữa tiệc tùng của gia đình. Tôi đi tìm kiếm họ bởi vì tôi không muốn mất họ. Một ngày kia rồi tôi cũng phải đưa má tôi về Rose Hills nơi mà tôi đã đưa ba tôi cách đây gần mười năm. Cái năm cậu Bốn tôi mất, mấy chị em bà chung nhau mua đất ở đó hết. Bà sẽ về đó, theo chị em của bà, bay lang thang trên những cụm mây trắng ngang qua thành phố Los Angeles. Chẳng phải cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết, “Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây” đó sao?

Tôi nhớ đến những tấm hình chụp vẽ chân dung người già của một hai nhiếp ảnh gia có tiếng. Tấm hình chú trọng đến từng nếp nhăn trên khuôn mặt họ. Có người cười rất ngây thơ như nụ cười của trẻ con. Có người chỉ nhìn một cách im lặng. Những người già trên tấm ảnh đó chắc đã ra đi hết rồi. Nhưng tôi tin rằng họ vẫn còn ở lại đây với ta qua những bãi cỏ xanh có tiếng chân của trẻ con chạy tung tăng. Vẫn còn ở lại đây qua những đứa cháu và bao đời sau của chúng. Họ vẫn còn ở lại đây xung quanh ta qua những lăng miếu, thành quách cũ, con đường đi vào làng quê, tiếng hát, câu hò. Những người già vẫn còn đấy chứ không đi đâu hết. Tôi chưa hề biết mặt nhưng sao thấy họ ở quanh đây thôi. Phải rồi, cái đám ruộng xanh kia cũng đã từng có bàn tay của họ vun xới. Con kênh đưa nước chảy cũng là từ cái sức lao động họ đã bỏ ra. Còn có biết bao nhiêu là điều mà ngày hôm nay tôi đang thừa hưởng được cũng là từ do những người già trước má tôi đã góp phần nên. Vậy thì họ không đi đâu hết. Họ vẫn còn ở xung quanh ta mà đôi khi mình phải nhắm mắt lại mới nhìn thấy được.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 11 tháng 7 năm 2017

FBI bắt quân nhân Mỹ từng tuyên thệ trung thành với ISIS

HONOLULU, Hawaii (AP) – Một quân nhân phục vụ ở Hawaii từng tuyên thệ trung thành với ISIS, giúp mua một phi cơ không người lái để ISIS dùng chống lại quân đội Mỹ và nói rằng muốn sử dụng khẩu súng của mình để “giết nhiều người”, theo hồ sơ FBI nộp cho tòa.

Ikaika Kang, một thượng sĩ Lục Quân Mỹ, ra trình diện trước tòa liên bang hôm Thứ Hai ở Honolulu. Ông ta bị bắt hôm Thứ Bảy về các tội liên quan tới khủng bố.

Ông Paul Delacourt, giới chức chỉ huy văn phòng FBI tại Hawaii, cho hay không tài liệu nào của quân đội lọt vào tay ISIS.

Birney Bervar, luật sư được tòa chỉ định cho ông Kang, nói rằng ông vẫn chưa biết nhiều về vụ này. Ông cho hay chỉ nói chuyện với thân chủ mình được mấy phút.

Bản báo cáo dài 26 trang của nhân viên FBI Jimmy Chen cho biết chi tiết cuộc điều tra kéo dài một năm về người lính 34 tuổi này, người tưởng là đang liên lạc với thành viên ISIS nhưng thực ra là nhân viên an ninh chìm.

Trong cáo trạng có việc Kang sao chép tài liệu quân sự vào năm 2015 và muốn chuyển cho ISIS. Kang cũng cho hay là tuyên thệ trung thành với lãnh tụ ISIS Abu Bakr al-Baghdadi.

Trong căn nhà ở Honolulu, Kang cũng thực hiện các cuộc video huấn luyện tác chiến mà ông ta nghĩ rằng sẽ được gửi sang Trung Đông để giúp huấn luyện các tay súng ISIS chống lại quân đội Mỹ.

Kang, người được huấn luyện rất nhiều về tác chiến, cũng giúp mua một phi cơ không người lái mà ông ta tin rằng sẽ giúp các tay súng ISIS lẩn trốn khi bị chiến xa Mỹ săn lùng.

Kang, một kiểm soát viên không lưu ở căn cứ Wheeler tại Hawaii, từng bị thu hồi thẩm quyền an ninh năm 2012 vì có phát biểu ủng hộ ISIS nơi làm việc, đưa lên mạng và đe dọa giết hoặc làm bị thương các quân nhân khác.

Kang có lại được thẩm quyền an ninh một năm sau đó, sau khi hoàn tất các thủ tục của quân đội.

Tuy nhiên, báo cáo của FBI cho hay Lục Quân Mỹ tin rằng Kang trở nên quá khích vào năm 2016 và yêu cầu FBI mở cuộc điều tra.

Sau khi xảy ra vụ nổ súng tại một hộp đêm ở Orlando, Florida, nơi giới đồng tính thường lui tới, Kang nói rằng kẻ nổ súng “làm điều anh ta phải làm” và “Mỹ là tổ chức khủng bố duy nhất trên thế giới.” (V.Giang)

Seattle thông qua thuế lợi tức nhắm vào cư dân giàu

Cộng Hòa muốn sớm hoàn tất dự luật y tế mới, nhiều nghị sĩ chống

WASHINGTON, DC (NV) – Các thượng nghị sĩ đảng Cộng Hòa hy vọng sẽ hoàn tất bản dự luật y tế mới vào cuối tuần này, theo một nguồn tin thông thạo cho hay hôm Thứ Hai.

Bản tin của hãng thông tấn UPI nói rằng các thượng nghị sĩ Cộng Hòa sẽ được thuyết trình về dự luật mới khi có cuộc họp kín và ăn trưa hôm Thứ Ba.

Nguồn tin này cũng cho hay cuộc bỏ phiếu của Thượng Viện có thể diễn ra trong tuần tới.

Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội (CBO) nhiều phần sẽ đưa ra bản ước tính về chi phí của dự luật này trước ngày có cuộc bỏ phiếu. Bản tin UPI cho hay hôm 26 Tháng Sáu, CBO đưa ra ước tính cho thấy có thêm 22 triệu người Mỹ sẽ không có bảo hiểm y tế vào năm 2026 theo dự thảo của Thượng Viện Mỹ. Theo dự thảo của Hạ Viện Mỹ, con số này là 23 triệu người.

Hôm Thứ Hai, Thượng Nghị Sĩ Pat Toomey (Cộng Hòa, Pennsylvania), một trong số 13 thượng nghị sĩ trong nhóm đang cùng với Trưởng Khối Đa Số Thượng Viện Mitch McConnell (Cộng Hòa, Kentucky) soạn thảo dự luật mới, nói rằng sẽ công bố dự luật trong ngày. Nhưng sau đó, phát ngôn viên của ông McConnell cho CNBC hay rằng điều này sẽ không xảy ra.

Do tất cả các thượng nghị sĩ phía Dân Chủ đều chống lại việc hủy bỏ Obamacare, phía đảng Cộng Hòa chỉ có thể chấp nhận được tối đa là hai phiếu chống từ phía mình nếu muốn dự thảo được thông qua.

Tuy nhiên, hiện có ít nhất là chín thượng nghị sĩ phía Cộng Hòa, gồm cả thành phần bảo thủ và ôn hòa và không đồng ý về các lý do khác nhau, từng công khai lên tiếng chỉ trích bản dự thảo đưa ra ít tuần trước đây, theo CBS News.

Một thượng nghị sĩ không ở trong chín người này, ông John McCain, đại diện tiểu bang Arizona, hôm Chủ Nhật cho hay trong chương trình truyền hình Face the Nation của hệ thống CBS rằng dự thảo này chắc cũng sẽ không đi đến đâu. (V.Giang)

Thái Lan dự trù mua thêm 8 phi cơ huấn luyện T-50 của Nam Hàn

Điểm tin buổi sáng ngày 11 tháng 7 năm 2017

-Phi cơ quân sự Mỹ rớt ở Mississippi, ít nhất 16 người thiệt mạng
-Tổng thống Mỹ thúc Quốc Hội thông qua luật thế Obamacare
-Tỷ phú Warren Buffett tặng hơn $3 tỉ USD từ thiện
-Con trai TT Trump gặp luật sư Nga vì ‘có tin tức gây hại cho bà Clinton
-Mẹ con bà phó chủ tịch xã ở Kon Tum bị chồng chém trọng thương

Phi cơ quân sự Mỹ rớt ở Mississippi, ít nhất 16 người thiệt mạng

ITTA BENA, Mississippi (AP) – Một phi cơ loại KC-130, dùng để tiếp tế nhiên liệu trên không của Thủy Quân Lục Chiến Mỹ rơi xuống một cánh đồng trồng đậu nành ở vùng thôn quê tiểu bang Mississippi, khiến ít nhất 16 người trên chiếc phi cơ thiệt mạng. Xác phi cơ bốc cháy dữ dội và các mảnh vụn văng ra xa hàng cây số, theo giới hữu trách.

Giám đốc cơ quan cấp cứu ở Leflore County, ông Frank Randle, cho báo chí hay vào khuya ngày Thứ Hai rằng chiếc KC-130 chao đảo trên không trước khi đâm xuống đất ở nơi cách thành phố Jackson chừng 85 dặm (khoảng 135 km) về phía Bắc, trong vùng châu thổ sông Mississippi.

Một nhân chứng nói rằng có một số thi thể được tìm thấy ở nơi cách phi cơ đâm xuống cả hơn cây số.

Nữ phát ngôn viên Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, đại úy Sarah Burns, nói rằng chiếc KC-130 gặp trở ngại kỹ thuật vào tối ngày Thứ Hai, nhưng không cho biết chi tiết. Phi cơ này là loại dùng để tiếp tế nhiên liệu trên không.

Thượng Nghị Sĩ Thom Tillis (Cộng Hòa, North Carolina), cho hay chiếc phi cơ này thuộc căn cứ TQLC ở Cherry Point, North Carolina.

Andy Jones, một chủ trại nuôi cá catfish, cho hay đang làm việc lúc 4 giờ chiều thì nghe tiếng nổ lớn, ông ngước nhìn lên trời thì thấy chiếc phi cơ lộn vòng xuống đất và một động cơ bốc khói.

Jones nói rằng chiếc phi cơ đâm xuống ruộng trồng đậu nành, bể ra từng mảnh và bốc cháy dữ dội.

Jones cho hay một người đàn ông mượn điện thoại di động của ông để  báo cáo với nhà chức trách rằng có xác  người ngoài xa lộ 82, cách nơi phi cơ rớt khoảng hơn một dặm.

Giới hữu trách hiện chưa cho biết nguyên nhân gây ra tai nạn này. (V.Giang)

Giao tranh tiếp tục ở Mosul sau khi chính phủ tuyên bố chiến thắng

Sáu tháng, 355 cán bộ thuế tham ô, gây thất thoát 17,000 tỷ đồng

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ trong sáu tháng đầu năm, 355 cán bộ thuế Việt Nam đã “có sai phạm” với tổng số tiền lên tới 17,000 tỷ đồng (hơn $74.7 triệu).

Đó là thông tin được ông Cao Anh Tuấn, phó tổng cục trưởng Tổng Cục Thuế, nêu tại một hội nghị về thuế sáu tháng đầu năm 2017 do Tổng Cục Thuế tổ chức sáng 11 Tháng Bảy, ở Hà Nội.

Theo báo Người Lao Động, qua giải quyết đơn thư khiếu nại, tố cáo phòng chống tham nhũng trong sáu tháng đầu năm 2017, Tổng Cục Thuế đã thực hiện 829 cuộc kiểm tra nội bộ và phát hiện số tiền thuế sai phạm là hơn 17,000 tỷ đồng. Trong đó, kiến nghị thu hồi hơn 13,000 tỷ đồng, các kiến nghị khác hơn 4,000 tỷ đồng do “có những sai phạm trong công tác thanh, kiểm tra doanh nghiệp.”

“Hình thức vi phạm là cán bộ thuế quản lý thu, nộp thuế kinh doanh không thực hiện nộp tiền và ngân sách nhà nước kịp thời theo quy định, có dấu hiệu gian lận, tham ô, chiếm dụng tiền thuế. Thu thiếu tiền lệ phí trước bạ, thu về đất và thuế thu nhập cá nhân. Tính sai, tính thiếu tiền thuế trong việc cấp hóa đơn bán lẻ…” báo này cho hay.

Ông Cao Anh Tuấn cho biết, có tổng cộng 355 cán bộ thuế liên quan đến các vi phạm về thuế được phát hiện qua thanh, kiểm tra trong sáu tháng đầu năm.

“Tùy vào mức độ và tính chất sai phạm, ngành thuế đã kỷ luật hành chính 334 người. Trong đó, kiểm điểm rút kinh nghiệm đối với 326 người, khiển trách bốn người, cảnh cáo ba người, hạ bậc lương một người. Riêng trường hợp một cán bộ thuế vi phạm tại Cục Thuế tỉnh Long An bị chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra xác minh, làm rõ,” theo tin báo này. (Tr.N)

Mỹ kiểm soát mọi lô cá da trơn xuất cảng từ Việt Nam

Dân tin ‘đài bà Diệp’ hơn đài nhà nước

QUẢNG NGÃI, Việt Nam (NV) – Suốt ba năm qua, cứ 3 giờ chiều hằng ngày, hàng ngàn ngư dân miền Trung đánh bắt xa bờ lại “hóng” tin thời tiết từ “đài bà Diệp” được phát thanh tại một ngôi nhà bên sông Trà Bồng, xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, do “tin tưởng hơn đài quốc gia.”

Trong ngôi nhà nhỏ nằm cuối cù lao Mỹ Tân nhoi ra sông Trà Bồng, bà Lương Thị Hồng Lan (40 tuổi), còn được gọi là Út Diệp, đang lên máy liên lạc với các đài tàu.

Ngư dân khi nghe bản tin dự báo thời tiết qua đài quốc gia thì nghe thụ động, nhưng đài bà Diệp thì họ có thể căn cứ vào tọa độ tàu đang đánh bắt để hỏi ngược lại tổng đài, từ đó có những thông tin chi tiết về tình hình sóng, gió, dự báo những ngày tới. Đó là nguyên nhân đầu tiên khiến các ngư dân phải lắng nghe và đài canh Icom bà Diệp luôn dồn dập thông tin hai chiều.

Mỗi khi dự báo thời tiết, bà đều ghi chép cẩn thận ra cuốn sổ và tổng hợp thành một bản tin hoàn chỉnh, dự báo từng khu vực nhỏ mà các tàu cá đang tập trung đông. Thông tin trên được bà phân tích và tổng hợp từ các đài duyên hải, trung tâm dự báo khí tượng thủy văn của hải quân Mỹ, Nhật, Thái Lan, Philippines và Việt Nam.

Ông Đặng Tằm, thuyền trưởng tàu cá Quảng Ngãi 90360 TS, ở huyện Bình Sơn, xác nhận với báo Thanh Niên: “Bà Diệp nói có gió là có, nói chừng đó hết gió là đúng hết gió. Mùa Đông năm rồi, đài quốc gia báo là có gió kéo dài, nhưng bà nói hết sớm thì tới giờ đó tự dưng im thinh, lặng sóng thiệt. Nhiều lần như vậy mà sao lại không tin.”

Những thời điểm thời tiết diễn biến xấu trên biển, đài Icom bà Diệp mở trực suốt ngày. Tuy nhiên, do nhà nằm ở điểm cuối của xóm Cù Lao nên thỉnh thoảng lại bị mất điện, các công ty điện thoại thì không chịu kéo dây Internet vì đường đi quá xa và toàn là nhà nghèo ít người thuê bao mạng.

Vào những ngày thời tiết xấu, điện lưới cắt ngang thì trở thành thảm họa đối với đài canh. Bà Diệp ngồi trong nhà nhìn ra bờ sông mưa tuôn trắng xóa và cầu mong có điện trở lại, còn chiếc điện thoại của bà thì liên tục đổ chuông. Đó là lúc người thân của các ngư dân từ vịnh Bắc Bộ cho đến Khánh Hòa điện hỏi: “Diệp ơi, sao tự dưng lại cắt máy?”

Ngày bình thường, bà nhận được vài chục cuộc điện thoại, còn những ngày biển động, chiếc điện thoại liên tục đổ chuông và lên tới 80 cuộc điện thoại/ngày. Các ngư dân từ biển nối sóng với đài duyên hải miền Trung để gọi điện thoại trực tiếp từ ngoài biển vào hỏi thăm tình hình, xin thông tin chi tiết: “Diệp ơi, ngó chừng gió mạnh không để ở lại đánh ráng; nếu chạy ra 30 lý nữa thì gió ra sao?…”

“Đài bà Diệp,” đi đâu cũng nghe ngư dân nói như vậy. Đối với dân chài, dùng từ “bà” để nói thay cho sự kính trọng. Cuối năm, các thuyền trưởng ở các tỉnh Bình Định, Quảng Nam, Khánh Hòa, các huyện của tỉnh Quảng Ngãi… thuê xe hơi đến thăm gia đình bà ở xóm cù lao cảm ơn “Đài bà Diệp” và chia sẻ: “Tui muốn coi cái nhà ở đâu, cái máy cỡ nào mà phủ sóng liên tỉnh, liên miền, nói gì cũng chính xác.”

Ông Nguyễn Văn Thanh, một ngư dân kỳ cựu chuyên câu mực ở Trường Sa, tâm tình: “Nghiệp đoàn nên hỗ trợ cho chị Diệp máy Icom công suất lớn hơn, vì tàu liên hệ đông quá, cỡ cả chục ngàn chứ không ít. Bà Diệp báo khu vực, từng vùng, từng tọa độ. Ai không biết thì hỏi lại. Cứ 3 giờ chiều là đôi chục ngàn chiếc chờ nghe bà Diệp lên sóng Icom.”

“Đài bà Diệp” được ngư dân tin tưởng, trông chờ đến vậy dù tất cả những nỗ lực đó đều bắt đầu từ chuyện để phục vụ cho tàu của gia đình đi đánh bắt, rồi dần dà “vác tù và hàng tổng” không lương.

Ngạc nhiên hơn khi “bà Diệp” làm thời tiết chỉ mới học xong lớp 9, vì chuyện nhà, vì cái đài Icom canh gió mà mày mò tự học và đi “học lỏm” từ những người làm thời tiết chuyên nghiệp để về “sơ chế” lại cho phù hợp với ngư dân. (Tr.N)

Hơn 350 cán bộ thuế tham ô tại Việt Nam chỉ trong sáu tháng

Đi xe lửa từ miền Trung vào Sài Gòn

Đi để nhìn, nghe và trải qua nhiều cảm xúc trong suốt hành trình đi xe lửa từ miền Trung vào đến Sài Gòn.

Quân đội CSVN ‘hứa’ sẽ bớt kinh doanh kiếm tiền

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Quân đội CSVN sẽ bỏ bớt phần lớn các doanh nghiệp quân đội vốn 100% của nhà nước và chỉ còn hoạt động trong một số lãnh vực phục vụ quân sự và sử dụng “lưỡng dụng.”

Ðây là lời của Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, nói trong cuộc phỏng vấn của tờ Tuổi Trẻ.

Một số tướng lãnh CSVN gồm cả Bộ Trưởng Quốc Phòng Ngô Xuân Lịch đã phải lên tiếng về chuyện nhiệm vụ của quân đội là cầm súng bảo vệ đất nước nhưng ở Việt Nam lại có những đại công ty kinh doanh kiếm tiền át cả tư doanh và quốc doanh.

“Trước đây quân đội có hàng trăm doanh nghiệp, từ đầu khóa (Ðại Hội Ðảng) XII đến nay, Quân Ủy Trung Ương, Bộ Quốc Phòng có chủ trương thu hẹp dần, hiện nay là 88 và tới đây quyết tâm chỉ còn 17 doanh nghiệp quân đội 100% vốn nhà nước,” ông Vịnh nói với báo Tuổi Trẻ.

“Các doanh nghiệp này đều đang trực tiếp sản xuất phục vụ nhiệm vụ quốc phòng, là những doanh nghiệp lớn, sản xuất tập trung, công nghiệp hiện đại và lưỡng dụng, với những cái tên tiêu biểu như Viettel, Tổng Công Ty Tân Cảng, Tổng Công Ty Bay Trực Thăng…,” ông nói thêm.

Sự việc trở nên ồn ào và dư luận phẫn nộ khi đường vào phi trường Tân Sơn Nhất ở Sài Gòn kẹt cứng suốt ngày kéo dài mấy cây số vì thiếu chỗ đậu xe cũng như thiếu cả đường băng cho máy bay lên xuống. Trong khi đó, sát bên cạnh, quân đội CSVN lại ôm một mảng đất lớn, cho tư nhân thuê làm sân golf. Lại còn cả dự án xây biệt thự, trường học, chung cư đem bán lấy tiền.

Một số bài viết về sự tương phản giữa cảnh kẹt xe, kẹt đường vào phi trường Tân Sơn Nhất mà nhiều người sợ trễ máy bay đã phải chạy bộ kéo theo hành lý giữa trời nắng đổ lửa. Ðối nghịch lại là cảnh một số kẻ giàu có thừa tiền giải trí đang thoải mái đánh golf cách đó không bao xa.

Các trục đường kết nối với phi trường Tân Sơn Nhất như Cộng Hòa, Hoàng Minh Giám, Trường Sơn, Hoàng Văn Thụ, Phổ Quang… xảy ra cảnh ùn ứ nghiêm trọng thường xuyên. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Tướng Lê Chiêm, một thứ trưởng khác của Bộ Quốc Phòng, nói trong một cuộc họp với Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ở Sài Gòn rằng: “Hiện nay đã có một chủ trương của Bộ Quốc Phòng là quân đội sẽ không làm kinh tế nữa, mà tập trung cho xây dựng quân đội chính quy hiện đại.”

Các báo trong đó có tờ Tuổi Trẻ còn dẫn tiếp lời ông Chiêm là “chúng tôi đang cho thanh tra toàn bộ đất quốc phòng ở Sài Gòn.”

Ðề cập dự án sân golf tại Tân Sơn Nhất, ông Chiêm được tờ Tuổi Trẻ thuật lại là dự án này khi khai triển đã được sự đồng ý bằng văn bản của tám bộ ngành… từ cuối năm 2007. Tuy nhiên quan điểm của Bộ Quốc Phòng là ưu tiên hàng không dân dụng.

Sau lời phát biểu của Tướng Lê Chiêm, trên tờ tuổi Trẻ, Tướng Nguyễn Chí Vịnh giải thích rằng: “…Thời gian qua Quân Ủy Trung Ương, Bộ Quốc Phòng nhận thấy rằng việc để tồn tại hai sân golf Tân Sơn Nhất và Long Biên (Hà Nội) tạo ra nhiều luồng dư luận trái chiều không có lợi cho quân đội. Nên ngay từ đầu năm, bộ trưởng chỉ đạo dừng toàn bộ các hoạt động xây dựng các khu dịch vụ trong hai sân golf như nhà hàng, khách sạn, khu biệt thự, căn hộ cho thuê… chờ quyết định của cấp trên.”

Ðối nghịch lại lời phát biểu của Tướng Lê Chiêm là “quân đội sẽ không làm kinh tế nữa,” tờ Quân Ðội Nhân Dân có một loạt ba bài dài “Kết hợp kinh tế với quốc phòng – Nhiệm vụ chiến lược lâu dài” với nội dung biện minh cho chủ trương “làm kinh tế” của quan đội là “chiến lược đúng đắn.”

Bộ Trưởng Quốc Phòng Ngô Xuân Lịch, ngày 7 Tháng Bảy, khi đến thăm công ty dịch vụ viễn thông Viettel của quân đội đã được báo Thanh Niên trích lời nói: “Phấn đấu làm sao có nhiều Viettel nữa. Ðiều này chứng minh rằng chủ trương xây dựng các doanh nghiệp quân đội của đảng ta là đúng đắn.”

Chỉ một ngày trước, Cục Trưởng Kinh Tế Quốc Phòng Võ Hồng Thắng trả lời phỏng vấn của báo điện tử VNExpress về nội dung “quân đội làm kinh tế” cũng phát biểu: “Hiện nay, chủ trương của đảng, nhà nước, Quân Ủy Trung Ương vẫn xác định quân đội lao động sản xuất, xây dựng kinh tế là nhiệm vụ cơ bản, chiến lược lâu dài.”

Ðầu năm 2015 khi các phe phái trong đảng CSVN chuẩn bị đấu đá để tranh ghế tại đại hội đảng vào Tháng Giêng, 2016, mạng Chân Dung Quyền Lực có một bài viết khá dài về tài sản kếch sù của Tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Quốc Phòng lúc đó, và con trai ông là Ðại Tá Phùng Quang Hải, người đứng đầu Tổng Công Ty 319 của quân đội.

Bài viết dưới tựa đề “Ðại Tướng Phùng Quang Thanh, Ðại Tá Phùng Quang Hải đã dùng Tổng Công Ty 319 để lũng đoạn kinh tế quân đội, vơ vét tài sản nhân dân như thế nào?” có rất nhiều chứng từ, tài liệu đi kèm dùng để lên án cha con ông Thanh.

Ðầu năm 2016, đại hội đảng CSVN đưa Tướng Ngô Xuân Lịch lên thay Tướng Phùng Quang Thanh làm bộ trưởng Quốc Phòng thì đến cuối Tháng Mười Một cùng năm, ông Phùng Quang Hải bị đẩy ra khỏi Tổng Công Ty 319. Tuy nhiên, không hề thấy có cuộc điều tra nào nghe nói được mở ra. (TN)

Trẻ vị thành niên Việt Nam phá thai nhiều nhất ASEAN

Chuyện lạ về 4 ngôi chùa trong ‘Hẻm Thiền’ Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hẻm 498 đường Lê Quang Định, quận Gò Vấp, Sài Gòn, được nhiều người biết đến với tên gọi “hẻm thiền” vì có đến bốn ngôi chùa tọa lạc.

Ni Trưởng Thích Nữ Lệ Phát, viện chủ chùa Châu An, cho biết trừ chùa Huệ Đức, thì ba ngôi chùa lớn trong hẻm ghép lại giống hình con rồng, nên khi cả ba ngôi chùa xây dựng lại và cất lầu thì tất cả gia đình trong hẻm cũng đều “lên lầu,” không còn lụp xụp như trước.

Ni trưởng cho hay, nhiều nhà nghiên cứu phong thủy nói vùng đất có long mạch tốt, có hình con rồng. Trong đó, chùa Châu An là đầu rồng, tịnh xá Ngọc Phương là bụng rồng và chùa Quảng Hương Già Lam là đuôi rồng.

Theo thời gian, chùa Già Lam và tịnh xá Ngọc Phương xuống cấp một số hạng mục nên được xây dựng lại khang trang hơn. Riêng chùa Châu An đến năm 1995 mới bắt đầu trùng tu. Khi chùa Châu An hoàn thành thì nhiều gia đình trong hẻm cũng cất lầu, đời sống khấm khá hơn.

Ở chùa Châu An gần 60 năm, ni trưởng chia sẻ với báo Thanh Niên: “Chùa được xây dựng từ năm 1952 và cũng là ngôi chùa đầu tiên trong con hẻm này.”

Ni trưởng kể, ban đầu tổ thầy của bà tu ở trên núi thuộc địa phận Long Hải (nay thuộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) rồi chuyển về đây. Người cũng mua lại mảnh đất này của người Ấn Độ và cất ngôi chùa nhỏ, chính điện lợp tôn, các cốc nhỏ xung quanh không có điều kiện nên lợp lá.

Khi ấy, xung quanh đây toàn bụi cây, nhà cửa còn lụp xụp và có đường ray xe lửa chạy dọc đường Lê Quang Định. Gần đường ray là nhiều bụi tre mọc um tùm, đời sống cũng khó khăn nên sư cô và sư thầy tu ở chùa phải ăn măng mọc từ các bụi tre này. Sau thời gian, nhiều tu sĩ biết đến xin vào chùa ở nên chùa có thêm nhiều đệ tử.

Ngay từ đầu hẻm, dễ nhận ra không khí yên bình, thanh tịnh và mát mẻ. Hẻm rộng chừng 2 mét, sạch sẽ, các bức tường cổng của các ngôi chùa đều được sơn vàng tạo nên không gian ấm cúng nhưng cũng thoáng mát nhờ màu xanh của cây cối trong chùa và trước mỗi ngôi nhà.

Ông Lê Thành Sơn (61 tuổi, người dân trong hẻm) cho hay, ông từng đi nhiều con hẻm khác ở Sài Gòn nhưng “hẻm thiền” vẫn có những nét đặc sắc.“Những buổi chiều, ngồi nhâm nhi ly cà phê, nghe tiếng tụng kinh, gõ mõ mà lòng tôi cảm thấy thanh thản và cảm giác như trút hết đi những muộn phiền của cuộc đời,” ông nói.

Cứ đến khoảng 4 giờ chiều, con hẻm mới có một vài xe qua lại đan xen với màu áo lam của những Phật tử đến lễ chùa. Riêng mùng Một và ngày rằm hằng tháng, hẻm trở nên tấp nập nhất là vào buổi trưa và tối.

Ông Tường, chủ quán cà phê đầu hẻm, chia sẻ khu vực này còn được gọi là vùng đất Phật vì trong phạm vi 5 cây số có đến hơn 10 ngôi chùa lớn, nhỏ. Do vậy, nhiều tiệm cơm chay, nhà hàng chay cũng mọc lên quanh khu vực như ở đường Hoàng Hoa Thám, Trần Quý Cáp,… của quận Bình Thạnh.

Theo ông, người dân trong hẻm chủ yếu làm công việc nhà nước, sáng đi tối về. Sở dĩ con hẻm sạch sẽ là do ý thức của mọi người, khi thấy rác vương vãi là không ai bảo ai tự động nhặt để vào thùng rác nhà mình.

“Hẻm thiền” quen thuộc với nhiều người Sài Gòn còn được những bệnh nhân ở bệnh viện Ung Bướu gọi là hẻm “tình thương” vì đều đặn một tháng ba ngày vào 15, 16, 17 Âm Lịch, chùa Châu An sẽ đến bệnh viện đón khoảng 200 bệnh nhân về chùa để nói chuyện, niệm Phật và tặng quà cho tinh thần thoải mái, thêm niềm tin để vượt qua bạo bệnh. (Q.D.)

Mưa lũ lớn khiến 11 người chết và mất tích tại các tỉnh Bắc Việt Nam

Tin mới cập nhật