Cách chế biến tàu hũ ky sốt cà

Chương trình chuyên về ẩm thực mỗi Thứ Tư hằng tuần, với sự góp mặt của chị Nicky Trần, chuyên viên dạy nấu các món chay ngon, bổ, khỏe.
Món ăn tuần này: Đậu hủ ky sốt cà
Nguyên liệu:
Đậu hủ ky
Cà chua
Hành lá
Ngò
Tiêu đen
Gia vị: đường, muối, bột nấm, dầu ăn
Liên hệ đặt tiệc chay với Nicky Trần qua số điện thoại (714) 487 7852 hoặc email [email protected]

Điểm tin buổi sáng ngày 7 tháng 6 năm 2017

-ISIS tấn công quốc hội và lăng cố gíáo chủ Iran Khomeini, 12 người chết
-Quan hệ không nồng ấm với TT Trump, Bộ Trưởng Tư Pháp Sessions muốn từ chức
-Đại sứ Haley: Các chế độ vi phạm nhân quyền không xứng đáng ngồi trong Ủy Ban Nhân Quyền LHQ
-TT Trump loan báo bổ nhiệm ông Christopher Wray làm tân giám đốc FBI
-Thủ tướng Anh cân nhắc sửa luật nhân quyền để chống khủng
-59% dân Mỹ chống việc TT Trump rút khỏi Thỏa Thuận Khí Hậu Paris
-Bé sơ sanh ngủ một mình có giấc ngủ dài hơn nằm với cha mẹ

Việt Nam nhờ Nhật ‘bồi dưỡng’ cho ‘lãnh đạo cấp chiến lược’

TOKYO, Nhật (NV) – Việt Nam nhờ Nhật “bồi dưỡng” cho “lãnh đạo cấp chiến lược” có lẽ là thông tin đáng chú ý nhất về cuộc họp báo diễn ra sau khi ông Shinzo Abe, thủ tướng Nhật, hội đàm với ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng Việt Nam, tại Tokyo, Nhật, hôm 6 Tháng Sáu.

Trước đây, việc “bồi dưỡng” cho viên chức lãnh đạo, đặc biệt là “lãnh đạo cấp chiến lược” luôn do hệ thống các trường đảng tại Việt Nam đảm trách. Thỉnh thoảng, Việt Nam gom các viên chức lãnh đạo, kể cả lãnh đạo quân đội, công an thành đoàn, gửi cho Trung Quốc “bồi dưỡng.”

Bồi dưỡng các viên chức lãnh đạo, đặc biệt là “lãnh đạo cấp chiến lược” về quản lý giờ là một trong những thỏa thuận liên quan đến hợp tác Việt-Nhật và thuộc lĩnh vực “phát triển nguồn nhân lực.”

Tường thuật về cuộc họp báo vừa kể, báo chí Việt Nam và quốc tế chỉ chú trọng đến chuyện, trong năm tài khóa 2016, Nhật sẽ dành cho Việt Nam khoản vay ưu đãi để thực hiện các dự án phát triển (ODA) trị giá 100.3 tỷ yên, tương đương $912 triệu và yếu tố thỏa thuận vay đã được hai bên ký kết trong cùng ngày.

Việt Nam sẽ dùng khoản vay vừa kể thực hiện bốn dự án: (1) Bảo đảm an toàn và an ninh hàng hải. (2) Quản lý nước ở Bến Tre. (3) Cải tạo hệ thống thoát nước và giải quyết nước thải thành phố Biên Hòa, Đồng Nai, giai đoạn 1. (4) Phát triển hạ tầng của khu công nghệ cao Hòa Lạc, Hà Nội, giai đoạn 2.

Nếu đối chiếu thông tin về ODA mà ông Abe và ông Phúc công bố sau cuộc hội đàm, với thông tin về ODA mà ông Abe từng loan báo khi thăm Việt Nam hồi giữa Tháng Giêng năm nay thì khoản ODA mà Nhật hứa sẽ cho Việt Nam vay trong năm tài khóa 2016, với mức Nhật vừa chính thức cho vay giảm khoảng 23 tỷ yên.

Cách nay khoảng sáu tháng, sau khi hội đàm với thủ tướng Việt Nam tại Hà Nội, thủ tướng Nhật hứa sẽ cho Việt Nam vay đến 123 tỷ yên (xấp xỉ $1.05 tỷ).

Nhật và Việt Nam không cho biết tại sao số tiền Việt Nam được vay thấp hơn mức Nhật đã hứa hẹn cách nay nửa năm.

Cần nhắc lại rằng, Nhật hiện là một trong ba chủ nợ lớn nhất của Việt Nam. Từ 2001 đến 2015, nợ của Việt Nam đối với Ngân Hàng Phát Triển Châu Á (ADB) tăng 20.3 lần (từ 7.5 ngàn tỷ đồng thành 151.1 ngàn tỷ đồng), nợ Ngân Hàng Thế Giới (WB) tăng 11.5 lần (từ 23.9 ngàn tỷ đồng tăng thành 274.2 ngàn tỷ đồng), nợ Nhật tăng 6.8 lần (từ 35.9 ngàn tỷ đồng tăng thành 243.9 ngàn tỷ đồng).

Thông Tấn Xã Việt Nam tường thuật thêm, trong năm tài khóa 2016, ngoài cho vay ưu đãi, Nhật còn viện trợ 2.93 tỷ yên, tương đương $26.6 triệu để Việt Nam thực hiện các dự án liên quan đến phòng chống thiên tai và phát triển nguồn nhân lực: Vận hành các hồ chứa nước khi xảy ra tình huống khẩn cấp, quản lý lũ bằng hệ thống thông tin quản lý thiên tai toàn diện, học bổng phát triển nguồn nhân lực (JDS) 2017 và 2018.

Cũng theo thông tấn xã, hai quốc gia sẽ ưu tiên cho hợp tác phát triển hạ tầng phẩm chất cao (Nhật hỗ trợ Việt Nam xây dựng quy chuẩn cho cảng biển cho Việt Nam giai đoạn 2017-2020, hợp tác thực hiện dự án cao tốc theo hình thức hợp tác đối tác công tư – PPP), năng lượng, bảo vệ môi trường, ứng phó với biến đổi khí hậu và đào tạo nhân lực (Nhật giúp Việt Nam đào tạo 800 thạc sĩ, tiến sĩ trong vòng năm năm), hợp tác phát triển kinh tế, thương mại…

Trong hàng loạt nội dung liên quan đến hợp tác-phát triển đó, lần đầu tiên người ta thấy Việt Nam chính thức đề nghị một quốc gia tư bản “bồi dưỡng” cho viên chức lãnh đạo các cấp về quản lý, đặc biệt là viên chức cấp chiến lược.

Nhật và Việt Nam còn tái khẳng định sẽ phối hợp chặt chẽ với nhau tại các diễn đàn đa phương như Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN), APEC, Diễn Đàn Hợp Tác Á-Âu (ASEM), Liên Hiệp Quốc.

Đối với vấn đề Biển Đông, hai bên khẳng định sẽ cùng theo đuổi việc bảo vệ hòa bình, an ninh, an toàn và tự do lưu thông, chống những hành động đơn phương (quân sự hóa, thay đổi nguyên trạng) tạo thêm phức tạp trong tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông. Thúc đẩy giải quyết tranh chấp bằng các giải pháp ôn hòa, tôn trọng, tuân thủ luật pháp quốc tế. (G.Đ)

Hà Nội: Án chung thân cho nữ công an phường lừa hơn 17 tỷ đồng

United Airlines giằng co với khách vì chiếc đàn violin cổ

KANSAS CITY, Missouri (AP) – Một nhạc sĩ vĩ cầm nhạc cổ điển vừa cáo buộc giới chức điều hành quầy vé của United Airlines cấm không cho cô mang chiếc đàn violin, làm ở Ý từ cuối thế kỷ 18, lên phi cơ, mà phải gửi theo khoang hành lý, đưa đến cuộc tranh cãi, rồi giằng co khiến cô hụt chuyến bay và lo ngại là đôi tay, vốn là nguồn kiếm sống của cô, có thể bị tổn thương.

Luật sư của nhạc sĩ Yennifer Correia cho hay cô đang trên đường từ Houston đi St. Louis để tham dự hòa nhạc cùng với dàn nhạc giao hưởng Missouri Symphony Orchestra thì vụ này xảy ra.

Ở quầy vé, cô Correia được cho hay rằng chiếc đàn violin của cô phải để trong khoang chở hành lý trong suốt chuyến bay, nhưng nhạc sĩ này cho hay chiếc đàn này phải đi theo mình, và hỏi còn có cách nào khác hay không.

Tại Mỹ, các công ty hàng không, theo luật, phải coi nhạc cụ của người nhạc sĩ là hành lý mang theo mình.

Các nhạc sĩ từ trước đến nay vẫn thường xuyên than phiền là các hãng hàng không đòi họ phải gửi nhạc cụ, vốn là nguồn kiếm sống của họ, theo khoang chở hành lý, khiến bị thất lạc hay hư hại.

Nữ nhạc sĩ Correia yêu cầu được nói chuyện với người điều hành quầy vé, và được cho hay là “không có cách nào khác,” theo luật sư Philip MacNaughton, đại diện cho Correia, cho hay thêm rằng lúc này người điều hành “bỗng trở nên dữ dằn.”

Luật sư MacNaughton cáo buộc rằng người điều hành quầy vé của công ty United, có trụ sở đặt tại Chicago, bất ngờ chụp lấy hộp đựng đàn của cô Correia và tìm cách giựt khỏi tay người nhạc sĩ này.

“Cô Correia la lên cầu cứu. Người điều hành quầy vé United dọa ‘sẽ gọi nhân viên an ninh’ và cô Correia đáp trả rằng, ‘cứ gọi đi’, và lúc đó người điều hành kia xăm xăm bỏ đi.

Công ty United trả lại tiền vé cho cô Correia, thảo luận sự việc với nhân viên của họ ở Houston và liên lạc với cô Correia “để tìm hiểu vấn đề rõ ràng hơn,” theo lời phát ngôn viên Charles Hobart.

Correia tiếp tục chuyến đi hôm Thứ Ba trên phi cơ một hãng hàng không khác, với chiếc đàn cạnh mình, sẽ đến gặp bác sĩ để được khám đôi tay, theo luật sư MacNaughton.

Ông MacNaughton cho hay hiện chưa thấy có gì bất thường, nhưng vì bàn tay của người nghệ sĩ là nguồn kiếm sống, nên phải cẩn thận xem xét.

“Người ta không bao giờ bóp đôi tay của bác sĩ giải phẫu, người chơi baseball, hay nhạc sĩ chơi đàn,” ông MacNaughton nói. (V.Giang)

Mời độc giả xem điểm tin buổi sáng ngày 7 tháng 6 năm 2017

Biển Đông: Trung Quốc tiếp tục ‘nhe nanh, múa vuốt’

VIỆT NAM (NV) – Trong phúc trình mới nhất về hoạt động quân sự của Trung Quốc, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ nhận định, Trung Quốc có thể điều động ba trung đoàn trấn giữ Trường Sa nhưng không chỉ có vậy.

Theo lược thuật của AP thì Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết, Trung Quốc tiếp tục biến các đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa thành những cơ sở hỗn hợp về quân sự và dân sự để vừa củng cố sự hiện diện tại Biển Đông, vừa gia tăng khả năng kiểm soát cả vùng biển lẫn vùng trời tại đó.

Sau khi bồi đắp ba bãi đá Chữ Thập, Subi, Vành Khăn thành đảo nhân tạo, Trung Quốc đã xây dựng ba phi trường trên ba đảo nhân tạo này, mỗi phi trường có một phi đạo mà chiều dài tối thiểu là 2,600 mét.

Tại ba đảo nhân tạo vừa kể, Trung Quốc đã xây dựng 24 hangar (nhà chứa phi cơ), các cụm hỏa lực phòng không, doanh trại, hạ tầng viễn thông. Quanh ba bãi đá này, Trung Quốc đã bồi đắp và thiết lập xong bốn tiền đồn với các cụm hỏa lực phòng không và hệ thống liên lạc.

Hoa Kỳ tin rằng, Trung Quốc sẽ điều động ba trung đoàn không quân trấn giữ quần đảo Trường Sa.

Cũng theo phúc trình vừa kể, ngoài Biển Đông, Trung Quốc còn muốn mở rộng sự hiện diện về quân sự của mình trên toàn thế giới, trước mắt là ở Châu Phi.

Vào lúc này, Trung Quốc đang xây dựng một căn cứ quân sự ở Djibouti (một tiểu quốc ở vùng Sừng Châu Phi, diện tích chỉ chừng 14,000 dặm vuông, dân số chỉ khoảng 875,000 người). Căn cứ này của Trung Quốc rất gần Camp Lemonnier (một căn cứ của lực lượng đặc nhiệm hỗn hợp thuộc Bộ Chỉ Huy khu vực Châu Phi của quân đội Hoa Kỳ, nơi thường trú của một đơn vị hải quân viễn chinh, một trung tâm điều hành các phi vụ tuần thám bằng drone – giám sát Châu Phi, không yểm cho khu vực vịnh Persian, trung tâm điều hành các chiến dịch hỗ trợ nhân đạo và chống khủng bố ở Châu Phi) cũng tọa lạc tại Djibouti.

Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết thêm rằng Trung Quốc đang nỗ lực thiết lập thêm các căn cứ quân sự tương tự trên lãnh thổ của các quốc gia vốn có quan hệ gần gũi với Trung Quốc và nay có cùng lợi ích chiến lược như Pakistan.

Việc thiết lập các căn cứ quân sự bên ngoài lãnh thổ Trung Quốc, điều động các chiến hạm thăm nhiều nơi được xem là những dấu hiệu cho thấy quốc gia này đang cố gắng gia tăng ảnh hưởng quân sự của mình để hỗ trợ nỗ lực mở “con đường tơ lụa mới” xuyên qua nhiều quốc gia Châu Á, Châu Phi, Châu Âu bằng hệ thống giao thông đường bộ, đường sắt, hải cảng. Hứa hẹn việc mở rộng giao thương sẽ giúp những quốc gia Trung Đông như Pakistan, Afghanistan thoát khỏi đói nghèo.

Tuy Hoa Kỳ nói rằng, họ chưa thấy mối đe dọa nào từ việc Trung Quốc xây dựng căn cứ quân sự ở Djibouti nhưng hai chuyên gia làm việc tại Viện Nghiên Cứu Chính Sách Ngoại Quốc của Hoa Kỳ là Joseph Braude và Tyler Jiang không nghĩ như vậy.

Trong một bài viết vừa được Huffington Post đưa lên Internet, hai chuyên gia trích dẫn cảnh báo của chuyên gia Đài Loan Lai Yueqian. Theo đó, căn cứ quân sự của Trung Quốc ở Djibouti có thể sẽ được dùng để khóa tay Hoa Kỳ cũng như các tổ chức do Hoa Kỳ dẫn đầu. Trong tương lai, Hoa Kỳ sẽ phải đắn đo nhiều hơn khi muốn can thiệp vào bất kỳ vấn đề nào ảnh hưởng đến lợi ích của Trung Quốc vì Trung Quốc có thể dùng đến thế mạnh quân sự của họ.

Cả hai chuyên gia nhấn mạnh, nhiều chuyên gia từ Hoa Kỳ đến Châu Á cũng nghĩ như vậy. (G.Đ)

Vài suy nghĩ về tuyển tập ‘Bàng Bạc Gấm Hoa’ của Mặc Lâm

(Bài nói chuyện được trình bày trong buổi ra mắt sách “Bàng Bạc Gấm Hoa” của nhà báo Mặc Lâm tại Việt Báo, Westminster, ngày 4 Tháng Sáu).

Cách đây hai tháng tác giả Mặc Lâm email cho chúng tôi mời nói về tác phẩm của ông như một độc giả. Chúng tôi không phải là nhà văn hay nhà nghiên cứu nên phần chia sẻ sau đây không phải là một bài điểm sách mà chỉ là vài suy nghĩ tản mạn mà chúng tôi mạn phép chia sẻ với quý vị về tác phẩm “Bàng Bạc Gấm Hoa” của nhà báo Mặc Lâm.

Tuyển tập chia thành bốn phần: “Tác Giả, Tác Phẩm,” “Văn Hóa Dân Gian,” “Sắc Màu Cuộc Sống,” và “Nét Đẹp Việt.” Mặc Lâm dành khá nhiều trang cho phần đầu, tức “Tác Giả, Tác Phẩm.” Một số gương mặt lớn của văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975 như Võ Phiến, Mai Thảo, Nguyên Sa, Bùi Giáng, Nguyễn Đức Sơn, Dương Nghiễm Mậu, Phạm Duy, Cung Tiến được tác giả chọn một hai khía cạnh để xoáy vào. Không chỉ dừng lại ở những tác giả miền Nam trước 1975, Mặc Lâm bao sân rộng hơn, ông theo dõi và ghi nhận những tác giả mà đã một thời đứng khác chiến tuyến với ông, như Trần Vàng Sao, Nguyễn Duy, hay Phạm Tiến Duật, tác giả của bài thơ Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây mà Hoàng Hiệp phổ nhạc. Những tác giả có tác phẩm và những suy tư làm ông “cảm” được thì ông viết về họ.

Cuốn sách thu hút độc giả ngay bằng cách viết cô đọng nhưng nhiều hình ảnh. Điều này, tôi nghĩ, rất cần thiết cho một bài phát thanh. Như ông viết về nhà thơ Trần Vàng Sao, nhà thơ bị chính quyền Hà Nội trù dập. Mặc Lâm viết: “Đọc Trần Vàng Sao người ta có cảm giác như ông đang nói chuyện. Ông nhào nặn ngôn ngữ thường nhật và gia vị chúng chỉ bằng một vài chi tiết bất ngờ nhưng tinh tế khiến câu thơ tuy phẳng phiu nhưng không gian chung quanh nó lại nhàu nát hay co giật và không ít khi bốc cháy.” Thí dụ tác giả đưa ra là bài thơ “Người Đàn Ông Bốn Mươi Ba Tuổi Nói Về Mình” của Trần Vàng Sao như thế này, nhà thơ tự miêu tả mình như một người sống thừa, thân phận của một trí thức bị trù dập:

“tôi tuổi tỵ
năm nay bốn mươi ba tuổi
thường không có một đồng trong túi
buổi sáng buổi chiều
thứ hai thứ ba thứ bảy chủ nhật
trong nhà ngoài sân với hai đứa con
cây cà cây ớt
con chó con mèo
cái đầu gãy cái tay gãy của con búp bê
cọng cỏ ngọn lá vú sữa khô
thúng mủng chai chén sách vở quần áo mũ nón cuốc rựa trên ghế dưới bàn
hai ba ngày một tuần một tháng có khi không đi đâu hết
một hai ba giờ sáng thức dậy ngồi vác mặt ngó trời nghe chó sủa…”

Trong phần “Tác Giả, Tác Phẩm” này, Mặc Lâm cho thấy ông là phải là một người chú tâm theo dõi những hoạt động sáng tác của những gương mặt văn nghệ từ nhiều năm qua, chứ không thể chỉ mới bộc phát trong một thời gian ngắn. Tôi đặc biệt thích bài viết về nhà thơ Nguyễn Đức Sơn. Chắn chắc Mặc Lâm đã theo dõi từ lâu hành trình sáng tác của Nguyễn Đức Sơn, mà ông gọi là “dị nhân của thi ca Việt Nam qua tính cách.” Mặc Lâm trích dẫn ngay tạp chí Bách Khoa trước 1975. Ông viết: “Trả lời tạp chí Bách Khoa trước năm 1975 Nguyễn Đức Sơn thú nhận: ‘Tôi viết vì bị thúc đẩy bởi một lực ở đằng sau và được thu hút bởi một lực ở phía trước. Đó là những ma lực làm tôi cảm khoái huyền diệu xa xăm. Thứ cảm khoái này kéo dài được chứ không ngắn như nhục cảm. Viết được một đoạn hay tôi đi lên đi xuống thưởng thức và khoái chí. Nên tôi nghĩ rằng sáng tác cho mình trước hết.

Và, Hơn 40 năm sau Nguyễn Đức Sơn hình như không còn cái hạnh phúc của “đi lên đi xuống” đó nữa, ông trả lời cùng một câu hỏi của trước đây 40 năm mà như tự hỏi lại mình:

“Tôi ngay bây giờ tôi định làm chương trình một bãi thơ lớn lắm, bãi thơ không phải bãi c.. không biết có được không (nha… nha…) bây giờ không thể trả lời ngắn được. Tôi không biết tôi viết cho bây giờ hay cho mai sau, tôi không biết được đâu vì nói sao cũng đúng hết mà nói sao cũng trật hết (nha.. .nha…) Bây giờ tôi đang đứng giữa đồi lên nhà xa lắm mà móc cái điện thoại ra từ trong túi áo, kim băng (nha… nha…) cây kim băng còn dính lòng thòng…”

Và Mặc Lâm đã chỉ ra sự khác biệt của Nguyễn Đức Sơn qua những câu thơ sau:

Mai kia tan biến hận thù
Giữa đêm sao chiếu mịt mù phương Đông
Cha về ôm cả biển sông
Duỗi chân duỗi cẳng nằm không một đời
Cho con cha hứa một lời
Đuổi mây thiên cổ rong chơi tối ngày
Thu nào tóc bạc òa bay
Có con chỉ trỏ mới hay tuổi già
Cúi hôn trời đất đậm đà
Cha tan theo bóng trăng tà vạn niên

Bàng bạc trong tập sách này là những suy tư, trăn trở của những nghệ sĩ thuộc nhiều lãnh vực khác nhau, thuộc nhiều thế hệ khác nhau. Nhưng tất cả đều mang nỗi ám ảnh, đau đớn của cuộc nội chiến Nam Bắc đè nặng trên vai. Cuốn sách mở đầu với nhạc sĩ Phạm Duy, trong những năm tháng cuối đời của ông, ở tuổi 92, với sự nghiệp đồ sộ ngàn lời ca, nhưng ông thú nhận cảm thấy thất bại. Phạm Duy nói: “Các anh yêu tôi thì nói là tôi có sự nghiệp hơi đầy đủ, hơi lớn một tí đấy, nhưng mà riêng tôi thì tôi thấy cho đến giờ phút này tôi hoàn toàn thất bại. Bởi vì đất nước đã thống nhất rồi mà lòng người thì không thống nhất, thành thử đại khái nếu tôi có chết đi thì gần như là tôi không được thỏa mãn.” Bài viết cuối cùng của cuốn sách, về họa sĩ Phạm Tuấn Dũng, một họa sĩ miền Bắc, sinh năm 1942, tức là kém nhạc sĩ Phạm Duy 21 tuổi, ông nói về bức tranh “Cuộc Chiến Đã Đi Qua” của ông: “Tôi vẽ một bà mẹ có 12 đứa con hy sinh, một nửa phía bên này một nửa phía bên kia. Chiến tranh đã đi qua, đất nước đã thống nhất mà bà mẹ có còn gì đâu! Chẳng còn gì cả. Vật chất thì trong bao nhiêu năm bom đạn đã bị hủy diệt hết, mẹ chỉ còn một sinh vật tồn tại cạnh mẹ là một con chó. Mẹ ngồi trên một chõng tre đã gãy hết cả nang và hằng ngày mẹ thương nhớ các con mẹ đã cúng cơm cho chúng bằng 12 cái bát, 12 cái bát mẻ và 12 đôi đũa tre một bát hương nghi ngút khói có lẽ đấy là thông điệp gọi các con về…”

Tâm tình này hẳn cũng được nhà thơ Nguyễn Duy chia sẻ. Nhà thơ đã kể cho tác giả nghe ông viết những dòng của bài thơ “Đá Ơi” trên tường của bờ thành Ankor Wat vào năm 1989:

“…Nghĩ cho cùng
Mọi cuộc chiến tranh
Phe nào thắng thì nhân dân đều bại…”

Những bài viết trong tuyển tập “Bàng Bạc Gấm Hoa” không dài, ngắn gọn nhưng đầy đủ thông tin về đề tài. Có thể là vì thời lượng phát thanh cũng có giới hạn. Dù là chọn những đề tài văn hóa, nhưng Mặc Lâm vẫn theo sát thời sự. Qua các loạt bài về những bộ môn nghệ thuật truyền thống như cải lương, đờn ca tài tử, quan họ Bắc Ninh, ca trù, hay tranh Hàng Trống, Tranh Đông Hồ… ông đều có những thông tin cập nhật về những lãnh vực này. Không chỉ đơn thuần diễn tả nét đẹp của những bộ môn nghệ thuật này, đồng thời ông cũng gióng lên tiếng chuông báo động sự biến thái, hay tệ hơn, sự dần dần lụi tàn của một bộ môn nghệ thuật. Sự quan tâm đến văn hóa truyền thống của tác giả thể hiện rõ trong loạt bài này.

Bước sang phần “Sắc Màu Cuộc Sống,” hai bài viết đầu là bất ngờ thú vị đối với chúng tôi. Những gấm hoa của văn hóa Việt cũng phải kể đến văn hóa của những dân tộc thiểu số ở Việt Nam. Nhờ đọc bài “Văn Hóa Người H’mong, Những Điều Chưa Kể” mà chúng tôi mới biết nguyên gốc cũng như sự thật của “chợ tình” và món “thắng cố” của người H’mong. Đọc bài viết “Nhà Văn Inrasara Và Công Trình Bảo Tồn, Nghiên Cứu Văn Học Chăm,” chúng tôi không khỏi liên tưởng đến vấn đề bảo tồn văn hóa và ngôn ngữ Việt nơi xứ người.

Trong bài viết này, Nhà báo Mặc Lâm đặt câu hỏi với nhà văn Inrasara: “Trong khi đi sưu tầm những văn bản về văn hóa Chăm thì khó khăn nhất có lẽ là thời gian đã tàn phá hết mọi tài liệu vậy làm sao ông có thể sưu tập các văn kiện từ dân gian?”, nhà văn Inrasara trả lời:

“Nói chung là văn bản Chăm đang nằm rải rác trong dân và người Chăm có thể nói họ rất yêu văn học, mặc dù văn hóa Chăm chưa trải qua kỹ thuật in ấn như là người Trung Hoa, hoặc như người Việt, nhưng người Chăm rất siêng chép tay các văn bản và họ giữ trong một cái giỏ được đan bằng chiếu cói và bảo quản rất là tốt. Có thể nói tất cả các gia đình người Chăm đều có giỏ sách này. Tôi say sưa mày mò từ năm 15 tuổi, tôi tìm các giỏ sách này và tôi chép.”

Sự cần mẫn trong công việc, lòng đam mê văn hóa, và niềm hãnh diện là một người Chăm của nhà văn Inrasara đem đến cho chúng tôi một sự xúc động, không thể không nghĩ đến những nhà làm văn hóa, những nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ, trong đó có tác giả Mặc Lâm, vẫn luôn tìm cách gom góp những nét hay đẹp của văn hóa Việt mà ghi chép lại cho các thế hệ sau nơi xứ người.

Ở vào vị thế của một ký giả của đài Á Châu Tự Do (Radio Free Asia – RFA), Mặc Lâm khai thác tối đa điểm mạnh của ngành truyền thanh. Ông luôn tìm ra được những người am hiểu về đề tài ông muốn đề cập đến. Trong bài viết rất công phu về phở mang tựa đề “Những Cuộc Hành Trình Của Phở” không chỉ thuần túy về hương vị, cách ăn hay cách nấu mà tác giả trình bày cả những sự kiện lịch sử xoay quanh món ăn này. Cả những chi tiết mang tính cách xã hội học cũng được đưa vào quanh bát phở. Khá nhiều văn nhân thi sĩ, nhà báo trong cũng như ngoài nước rồi cả chuyên gia khảo cổ và nghiên cứu văn hóa cũng được Mặc Lâm phỏng vấn, xin ý kiến, nhận định về phở. Bài viết do đó sinh động hẳn và mang nhiều dữ kiện, do những nhân vật đặc biệt góp lời. Như nhà thơ Du Tử Lê nói về một bát phở ngon, đối với nhà văn Mai Thảo, thì phải như thế nào. Hay nhà văn Phan Nhật Nam kể câu chuyện tướng Nguyễn Cao Kỳ đi ăn phở Bà Dậu ở Saigon – ăn phở xong ông Kỳ xin bát cơm nguội đổ vào bát phở, ăn tiếp. Rồi những phát biểu của một số chủ tiệm phở tại hải ngoại như nhà báo Lê Thiệp, chủ của hệ thống phở 75 ở miền Đông Hoa Kỳ cho biết ông đã mò mẫm tìm cách nấu phở nơi xứ người như thế nào. Rồi Tiến Sĩ Nguyễn Thị Hậu, chuyên gia khảo cổ và nghiên cứu văn hóa ở Việt Nam nói về những quán phở mậu dịch ở miền Bắc với “phở không người lái” – tức phở không có thịt, và chiếc muỗng dùng để ăn phở bị đục thủng để khách hàng không lấy đem về nhà. Còn nhiều chi tiết rất thú vị trong bài viết, mà thì giờ có hạn, chúng tôi không thể nêu hết ra đây!

Ở đây độc giả cũng sẽ bắt gặp một Mặc Lâm dí dỏm và duyên dáng. Thí dụ, ông viết như thế này về phở: “Tính cách thêm thắt của miền Nam không giết chết tô phở Hà Nội mà trái lại nó thăng hoa những giá trị tiềm ẩn cũng như hòa nhập vào khuynh hướng hiện đại hóa món ăn theo vòng quay của thế giới. Rau xanh làm tô phở bớt phần đơn điệu và sau một thời gian ngắn nó được chấp nhận đi cùng với phở. Từ lúc này phở như một mệnh phụ khó tính chấp nhận mặc chiếc áo dài theo thời trang mới nhất, được cắt may vừa vặn với thân hình quyến rũ của mình và xuất hiện trong một dạ tiệc giới thiệu nàng trên bàn ăn thế giới.”

Và cũng trong phần “Sắc Màu Cuộc Sống” mà chúng tôi thấy rõ tính chất “nhà báo” trong Mặc Lâm. Ông đi nhiều, trải nghiệm nhiều, qua bài viết cuối trong phần này: “Họ, Những Cánh Bướm Đêm Dập Dìu Trong Bóng Tối.” Thực ra tôi cũng hơi ngạc nhiên khi thấy tác giả đưa bài viết này vào tuyển tập “Bàng Bạc Gấm Hoa,” một tuyển tập xoay quanh các vấn đề văn hóa nghệ thuật, trong khi bài viết “Họ, Những Cánh Bướm Đêm Dập Dìu Trong Bóng Tối” lại là bài viết về vấn đề xã hội, về những cô gái mại dâm người Việt ở Malaysia. Nhưng cũng qua bài viết này mà chúng tôi thấy sự chuyên nghiệp và bén nhạy của tác giả. Đây là một thiên điều tra phóng sự viết rất chi tiết dựa vào những lời kể của những phụ nữ trong cuộc. Với cái nhìn khách quan, không phán xét, ông đưa ra nhiều dữ kiện về những đường dây “xuất khẩu lao động,” nhưng thật ra là tệ nạn buôn người từ Việt Nam. Tôi cũng đồng ý với nhận định của nhà văn Phạm Phú Minh trong lời mở đầu là Mặc Lâm viết bài này “với cái tâm của một người Việt Nam biết yêu thương và quan tâm đến đồng bào của mình.”

Đóng tập sách lại, dư vị cảm xúc theo tôi dài lâu nhất, lại là từ một bài viết ngắn nhất, chỉ vỏn vẹn hai trang giấy, là bài áp chót của phần “Sắc Màu Cuộc Sống.” Đó là bài “Con Cá Nục Kho.” Ông viết về nồi cá nục kho của người chị:

“Gia vị kho con cá nục thật là đơn giản: nước mắm ngon, đường tán, tiêu, tỏi, hành lá và nước màu. Vậy mà khi con cá được liu riu trên bếp em không bao giờ bỏ đi chơi, lý do mùi cá nục kho quyến rũ và níu chân em ngồi nhìn nồi cá trở mình, thơm ngát.

Xa nhà, con cá nục quê mình theo chị mất tăm. Ngoài này có cá nục Norway, cá Mexico và đôi khi có cá của Thái nhưng thú thật không con cá nào sánh được với vị ngọt ngào của con cá quê mình. Con cá ấy được kho và chăm chút từ nồng nàn của biển, từ nắng ấm đồng nội, và mặn mà bởi thời kỳ con gái của chị. Em lớn lên với nồi cá nục kho trong trí nhớ để mỗi lần thèm ăn lại khát khao được ngồi chổm hổm, nín thở, tròn xoe mắt nhìn chị kho cá.”

Cách đây khoảng một tháng, qua Facebook tôi được biết là tác giả đã chính thức “rũ áo từ quan, lên non tìm động hoa vàng.” Ông nghỉ hưu ở đài RFA. Tôi biết cuộc đời của tác giả đã sang một chương khác, nhưng ở bất cứ đâu hoặc trong cương vị nào, qua những dòng ông viết về nồi cá nục kho, tôi biết ông sẽ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục thở với văn hóa Việt. Sự đào sâu, tìm hiểu về các vấn đề văn hóa có thể sẽ không qua công việc thường nhật viết lách, truyền thanh nhưng nó sẽ ở một dạng khác, một hình thức khác. Tôi tin là như thế.

Xin chúc mừng nhà báo Mặc Lâm với tác phẩm in đầu tiên “Bàng Bạc Gấm Hoa.” Xin cảm ơn quý vị đã lắng nghe những chia sẻ của chúng tôi. Xin trân trọng giới thiệu đến quý vị tuyển tập “Bàng Bạc Gấm Hoa.”

California: ‘Đấu súng’ ở Fresno, 3 chết, 1 bị thương

FRESNO, California (NV) – Một vụ “đấu súng” xảy ra khi hai người đàn ông, một người có súng, bước vào một căn nhà ở vùng phía Đông thành phố Fresno, California, sáng Thứ Ba, và kết cuộc là có ba người chết và một người bị thương, nhật báo The Fresno Bee trích lời cảnh sát cho biết.

Cảnh sát được gọi đến căn nhà trên đường East Hammond, sau khi có nhiều tiếng súng nổ trong một khu nhà mới, yên tĩnh, gần góc đường Peach và đường Olive.

Cảnh Sát Trưởng Jerry Dyer cho biết các nhà điều tra đang xem xét coi đây có phải là một vụ đột nhập gia cư, một vụ buôn bán ma túy, hay một vụ gì đó.

Khoảng 8 giờ sáng, cảnh sát ập đến, sau khi có người gọi 911.

Họ thấy một chiếc xe hơi màu trắng đầy dấu đạn đậu trước căn nhà, một người đàn ông nằm gần chiếc xe, và một người đàn ông khác ngồi trên ghế hành khách trong xe.

Cả hai đều bị thương và gần đó có một khẩu súng lục, theo ông Dyer cho biết.

Nhân viên cấp cứu chở cả hai vào bệnh viện Community Regional Medical Center, và hai người tắt thở tại đây.

Nạn nhân thứ ba, theo cảnh sát mô tả, một ông khoảng 50 hoặc 60 tuổi, bị thương bên trong căn nhà, cũng được đưa vào cùng bệnh viện, và qua đời tại đó.

Một người đàn ông khác, khoảng 30 tuổi, bị thương ở vai, và được đưa vào bệnh viện.

Ông Dyer cho biết, theo thông tin ban đầu, hai người đàn ông bước vào căn nhà, đụng phải người đàn ông 30 tuổi cầm súng AR-15. Thế là hai bên nổ súng.

Người đàn ông khoảng 50 hoặc 60 tuổi, có thể bị người cầm súng lục dí vào, và người cầm súng bị bắn.

Cảnh sát đang điều tra xem bao nhiêu phát súng bắn ra, nhưng ông Dyer nói có thể những căn nhà bên cạnh cũng bị trúng đạn súng trường hoặc đạn súng lục.

Hiện chưa biết tại sao người đàn ông lớn tuổi trong nhà bị trúng đạn, và trúng đạn của ai bắn.

Cũng chưa biết tại sao hai người đàn ông lọt được vào trong căn nhà vì không có dấu hiệu phá cửa vào.

Cảnh sát cũng cho biết thêm, hai người đàn ông trong nhà có nguồn gốc Đông Nam Á. (Đ.D.)

Trump lo lấy việc ngoại giao!

Tổng Thống Donald Trump quen cầm đầu những công ty kinh doanh địa ốc. Trong nghề mở mang và khai thác sân cù (golf), khách sạn, sòng bài, khu giải trí hoặc thương mại,… ông Trump tự quyết định những vụ mua bán. Ông không cần có một “Bộ Ngoại Giao.” Có lẽ vì thế, bây giờ ông chính ông hay quyết định việc bang giao với các nước, Bộ Ngoại Giao không cần thiết lắm.

Ông lại quen nghĩ gì bèn nói ra ngay cho cả thế giới nghe, bằng những thông điệp “Twitter” ngắn, không quá 140 chữ cái (letters). Nhiều khi, ông “tuýt” ra những ý kiến trái ngược với các bộ trưởng hoặc chuyên viên trong chính phủ ông.

Như vừa rồi, nhân vụ Ả Rập Saudi cùng mấy tiểu quốc đàn em, và Ai Cập, tẩy chay không chơi với Qatar, một tiểu vương quốc khác cùng nằm trên một bán đảo. Tranh chấp giữa các nước này khá phức tạp, vì họ tranh giành ảnh hưởng trong thế giới Ả Rập với nhau. Nhiều nước Ả Rập và Hồi Giáo trong vùng cũng đứng ngoài, như Kuwait, Thổ Nhĩ Kỳ, đang tìm cách giải hòa hai bên. Nhưng ông Trump không nhịn được. Vì ông mới đi thăm Saudi về, chuyến đi ông rất hài lòng vì được đón tiếp huy hoàng, vương giả! Ông vẫn coi đó là một cuộc công du thành công rực rỡ.

Ông Trump bèn tuýt để ủng hộ quyết định đoạn giao Qatar của Saudi, nhân dịp kể công của mình: “Tốt quá, tôi đã gặp Vua Saudi và 50 nước khác, chuyến đi đã có kết quả! Họ mới tỏ thái độ nghiêm khắc với bọn tài trợ các nhóm khủng bố!” Lát sau, ông tuýt thêm: “Có lẽ Đại họa khủng bố bắt đầu chấm dứt.” (Ông khiêm tốn, chưa nói: Nhân loại phải biết ơn tôi!)

Khi tuýt như thế, Tổng Thống Trump đã bỏ quên, hay không biết, rất nhiều điều!

Kể tội Qatar “tài trợ khủng bố” chỉ là cái cớ các nước Saudi Arabia, Bahrain, Egypt, các tiểu quốc United Arab Emirates (UAE) và Yemen nêu ra để cắt liên hệ với Qatar. Chỉ vì Qatar không theo cùng một đường lối của Saudi và Ai Cập đối với tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo, một tổ chức đã ra đời từ hàng trăm năm trước, họ chống các chế độ độc tài, và đã lan tràn khắp thế giới Ả Rập. Các nước trên cũng ghét Qatar vì vị tiểu vương (emir) ở đó rất thân dân, chế độ tương đối cởi mở so với lân bang, với đài truyền hình Al Jazeera được coi là tiếng nói tự do nhất trong vùng, hàng triệu người nói tiếng Ả Rập khắp nơi theo dõi.

Trong khi đó, chính Qatar cũng chống khủng bố! Họ tài trợ những nhóm dân Syria nổi dậy chống chính quyền Assad và chống cả lực lượng IS! Quan trọng hơn nữa, Qatar là một đồng minh quan trọng của Mỹ tại Trung Đông! Căn cứ Al Udeid, ngoài thủ đô Doha xứ này, là nơi đặt bản doanh của không quân Mỹ và đồng minh, nơi phát xuất các máy bay oanh kích IS tại Syria và yểm trợ cho quân Mỹ tại Afghanistan và Iraq. Có 10,000 quân nhân Mỹ đang đồn trú ở đó. Chính quyền Qatar đã bỏ ra một tỷ đô la Mỹ xây dựng căn cứ này trước đây hơn 20 năm, chỉ để tiếp đón quân Mỹ, khi chính nước họ chưa có không quân. Chỉ huy lực lượng cho vùng Trung Đông (Central Command) của quân đội Mỹ đặt tiền trạm tại Al Udeid, với bộ máy tình báo bao trùm cả vùng. Tháng Tư vừa qua, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Jim Mattis và Bộ Trưởng Ngoại Giao Mỹ Rex W. Tillerson đã tới Qatar; ông Mattis ở lại đó đến ba ngày! Vị Emir cai trị Qatar, với hơn hai triệu dân mà 90% là công nhân ngoại quốc, đã cho dân chúng được bỏ phiếu bầu một phần nghị viện. Qatar cũng bỏ tiền ra giúp mở chi nhánh các đại học lớn của Mỹ như Cornell, Georgetown và Northwestern.

Ông Trump đã đứng hẳn về phía Saudi trong cuộc tranh chấp với Qatar, không biết rằng Qatar đang là một vương quốc đồng minh và họ cũng chống khủng bố IS, là điều chính ông Trump đang coi là một mục tiêu chiến lược! Cùng lúc đó, Bộ Trưởng Ngoại Giao Mỹ Rex W. Tillerson và Bộ Trưởng Quốc Phòng Jim Mattis, đang đi công việc ở Sydney, Australia đều lên tiếng kêu gọi Saudi và Ai Cập hãy hòa giải với Qatar!

Thói quen “tuýt” của Tổng Thống Donald Trump lại vừa gây rắc rối với cả ông thị trưởng London và bà thủ tướng Anh. Sau khi quân khủng bố tấn công ở cây cầu London, ông Trump tuýt để chỉ trích: “Có đến 7 người chết và 48 bị thương vì khủng bố mà ông Thị trưởng London lại nói không cần hoảng hốt!” Ông Trump đã nghe gà hóa cuốc, vì ông Thị Trưởng Sadiq Khan chỉ khuyên dân chúng London, sau vị khủng bố, “đừng hoảng hốt khi thấy cảnh sát gác khắp nơi.” Văn phòng ông Khan đã tuyên bố ông bận rộn không có thời giờ trả lời ông Trump; nhưng lời mời ông tổng thống Mỹ qua thăm London vào Tháng Mười đã được rút lại. Bà thủ tướng Anh lập tức lên tiếng bênh vực ông thị trưởng London, một người gốc Pakistan, theo Hồi Giáo, và thuộc đảng đối lập Lao Động, trong lúc dân Anh sắp đi bỏ phiếu bầu nghị viện.

Nhưng sau đó ông Trump vẫn chưa chịu ngưng. Ông không những chỉ trích lời giải thích của thành phố London mà còn đả kích giới truyền thông loan tin về lời giải thích đó! Trong khi tổng thống Mỹ tiếp tục tuýt như vậy, thì ông Lewis Lukens, đang xử lý chức đại sứ Mỹ ở London trong khi chưa có đại sứ chính thức, đã lên tiếng ca ngợi tài lãnh đạo của Thị Trưởng Sadiq Khan trong hoàn ảnh khó khăn!

Tình trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược đã từng diễn ra trong chính sách ngoại giao của chính phủ Mỹ nhiều lần rồi.

Trong khi ông Trump coi hiện tượng khí quyển đang nóng thêm là một “trò lường gạt” và kịch liệt chống Thỏa Hiệp Paris giảm bớt khí thải, thì ngoại trưởng của ông, Rex Tillerson, đã nói rằng “mối nguy khí hậu thay đổi là có thật, và hậu quả rất nghiêm trọng khiến loài người phải hành động! Nước Mỹ phải tham dự vào cuộc thảo luận này.”

Mới hôm Thứ Hai, người đang xử lý chức đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh, ông David Rank, một nhân viên ngoại giao 27 năm, nói thông thạo 5 ngôn ngữ kể cả tiếng Tàu, đã từ chức, vì phản đối Tổng Thống Trump rút khỏi Thỏa Ước Paris. Bắc Kinh sắp tiếp đón ông Rick Perry, bộ trưởng năng lượng Mỹ, và ông Rank sẽ phải đưa ông Perry đi gặp quan chức Trung Cộng. Ông Rank nói rằng ông sẽ không thể làm nhiệm vụ giải thích và biện hộ cho việc tổng thống của ông rút khỏi Thỏa Ước Paris, vì lương tâm không cho phép!

Ghế đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh, cũng như ở London, vẫn còn để trống vì người được Tổng Thống Trump đề cử, ông Terry Branstad, thống đốc Iowa, đã được Thượng Viện phê chuẩn nhưng chưa sẵn sàng nhậm chức. Ông Terry Branstad là một “bạn thân” của ông Tập Cận Bình, vì hồi trẻ ông Bình đã từng tới tiểu bang Iowa sống mấy tháng nghiên cứu về nông nghiệp.

Ghế đại sứ Mỹ ở rất nhiều nước vẫn còn bỏ trống, hơn bốn tháng sau khi ông Trump nhậm chức. Vẫn chưa có đại sứ Mỹ ở Đức, Nam Hàn, và mấy nước lớn vùng Trung Đông; toàn là những địa điểm đang nóng.

Ngày Thứ Hai vừa qua, chính ông Trump lại “tuýt” để công nhận chuyện này, nhưng để lên án đảng Dân Chủ. Ông viết: “Đảng Dân Chủ trì hoãn đến cùng không phê chuẩn các chức vụ tôi bổ nhiệm, trong đó có các đại sứ. Bọn họ chỉ là một đám CẢN ĐƯỜNG (viết hoa)! Tôi muốn phê chuẩn!”

Nhưng sự thật là đảng Cộng Hòa đang nắm quyền ở Thượng Viện, việc phê chuẩn các đại sứ hoàn toàn nằm trong tay họ. Các nghị sĩ Cộng Hòa đang bận rộn nhiều chuyện khác! Số đại sứ chính thức còn quá nhỏ cũng vì Tòa Bạch Ốc rất chậm chạp trong việc đề nghị những người được ông Trump chọn qua Thượng Viện, rồi lại chậm chạp trong việc chuẩn bị giấy tờ, tài liệu cho mỗi ứng viên. Mới chỉ có ba vị đại sứ qua đủ các cửa ải. Hiện có năm vị đại sứ đã được tổng thống bổ nhiệm nhưng còn chờ giấy tờ. Đại sứ Mỹ ở New Zealand, ông Scott Brown đang chờ được Thượng Viện biểu quyết. Ông Bill Hagerty, đại sứ ở Tokyo, còn chờ ủy ban ngoại giao Thượng Viện bỏ phiếu – trong khi đó Tổng Thống Trump đã gặp Thủ Tướng Nhật Bản Shinzo Abe hai lần rồi.

Một lý do khiến vẫn còn 67 ghế đại sứ bỏ trống là vì chính quyền Trump không có thời giờ, mà còn vì Bộ Ngoại Giao không nằm trong những ưu tiên của ông tổng thống. Ngân sách ông Trump đang đưa qua quốc hội tính cắt gần $19 tỷ, giảm 32% tiền cho Bộ Ngoại Giao. Ghế phụ tá bộ trưởng ngoại giao đặc trách vùng Đông Á và Thái Bình Dương hiện cũng chưa biết sẽ trao cho ai. Ông Tillerson đề nghị một vị thứ trưởng nhưng ông Trump bác bỏ, vì người này năm ngoái không ủng hộ ông. Nhiều nhân viên Bộ Ngoại Giao Mỹ đã công khai tỏ ý bất bình với đường lối mà ông tổng thống đưa ra. Khoảng 1,000 người đã ký phản đối các lệnh cấm du lịch và di dân từ một số nước Hồi Giáo của ông Trump.

Ai cũng công nhận Donald Trump là một vị tổng thống “khác thường,” không giống ai trong số những người tiền nhiệm. Nhưng trong lãnh vực ngoại giao tính khí khác thường của ông sẽ làm khổ những người cộng sự. Các ông Jim Mattis và Rex W. Tillerson trong mấy tháng qua đã vất vả đi trấn an các nước đồng minh, sau những lời “tuýt” của ông tổng thống. Họ đã bảo đảm với các nước Châu Âu rằng Mỹ không bỏ qua NATO; nói chuyện với Nhật Bản và Nam Hàn để họ yên tâm ông Trump không ngả theo ý kiến của Trung Cộng. Họ đang qua Úc Châu để thắt chặt mối quan hệ, mấy tháng sau khi ông Trump “cúp ngang” cuộc điện đàm với thủ tướng Úc.

Chắc họ sẽ phải bay gấp qua Qatar để xin lỗi vị “Emir” xứ này, ông Tamim bin Hamad Al Thani, người mới gặp Tổng Thống Trump tháng trước, tại nước Saudi. Và sau cuộc gặp gỡ đó, ông Trump đã tuyên bố bang giao giữa hai nước “cực kỳ tốt đẹp!” (extremely good).

Ông Mattis có thể nhắc lại rằng Bộ Quốc Phòng Mỹ đã được chính quyền Qatar báo trước vụ xung độ Qatar, Saudi sắp nổ lớn, và đã nghe họ cam kết biến cố này sẽ không ảnh hưởng gì đến quan hệ với chính phủ Mỹ – ít nhất, trước khi Tổng Thống Trump bắt đầu “tuýt” kể công trạng của ông đã thúc đẩy các nước Ả Rập khác đoạn giao với Qatar!

Lịch trình lễ tốt nghiệp tại Học Khu Garden Grove 2017

GARDEN GROVE, California (NV) – Học Khu Garden Grove cho biết các trường trung học trong học khu sẽ tổ chức lễ tốt nghiệp năm 2017, từ ngày 15 đến ngày 20 Tháng Sáu, theo lịch trình như sau:

Thứ Năm, 15 Tháng Sáu

Lincoln Adult Education Center: 6:30 PM

Địa điểm: 11262 Garden Grove Blvd, Garden Grove, CA 92843

Thứ Hai, 19 Tháng Sáu

Bolsa Grande High School: 1:30 PM

Địa điểm: Sân vận động, 9401 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844

La Quinta High School: 4:30PM

Địa điểm: Sân vận động trường Bolsa Grande High School, 9401 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844

Santiago High School: 7:30PM

Địa điểm: Sân vận động trường Bolsa Grande High School, 9401 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844

Thứ Ba, 20 Tháng Sáu

Garden Grove High School: 1:30 PM

Địa điểm: Sân vận động trường Bolsa Grande High School, 9401 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844

Hare Continuation High School: 6 PM

Địa điểm: 12012 Magnolia Street, Garden Grove, CA 92841

Los Amigos High School: 4:30 PM

Địa điểm: Sân vận động trường Bolsa Grande High School, 9401 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844

Pacifica High School: 4 PM

Địa điểm: Sân vận động Orange Coast College, 2701 Fairview Road, Costa Mesa, CA 92626

Rancho Alamitos High School: 7:30 PM

Địa điểm: Sân vận động trường Bolsa Grande High School, 9401 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844

Riêng các trường Intermediate đều làm lễ tốt nghiệp vào Thứ Ba, 20 Tháng Sáu, theo thời gian như sau:

Alamitos Intermediate School: 10:15 AM

Địa điểm: 12381 Dale Street, Garden Grove, CA 92841

Bell Intermediate School: 9 AM

Địa điểm: 12345 Springdale Street, Garden Grove, CA 92845

Doig Intermediate School: 9 AM

Địa điểm: 12752 Trask Avenue, Garden Grove, CA 92843

Fitz Intermediate School: 9 AM

Địa điểm: 4600 W McFadden Avenue, Santa Ana, CA 92704

Irvine Intermediate School: 10 AM

Địa điểm: 10552 W Hazard Avenue, Garden Grove, CA 92843

Jordan Intermediate School: 9 AM (Adult Transition Program); 9:30 AM

Địa điểm: 9821 Woodbury Ave, Garden Grove, CA 92844

Lake Intermediate School: 9:30 AM

Địa điểm: 10801 W Orangewood Avenue, Garden Grove, CA 92840

McGarvin Intermediate School: 9:30 AM

Địa điểm: 9802 Bishop Place, Westminster, CA 92683

Ralston Intermediate School: 10 AM

Địa điểm: 10851 Lampson Avenue, Garden Grove, CA 92840

Walton Intermediate School: 10 AM

Địa điểm: 12181 Buaro Street, Garden Grove, CA 92840

Mark Twain Intermediate School: 10:30 AM

Địa điểm: 11802 S Loara Street, Garden Grove, CA 92840

Học Khu Garden Grove cho hay, vì nhiều trường đang được sửa chữa nên một số lễ ra trường sẽ được tổ chức tại sân vận động Bolsa Grande High School, ở góc đường Westminster và đường Deodara.

Học khu sẽ phối hợp chặt chẽ với Sở Cảnh Sát Garden Grove để hỗ trợ lưu thông và bảo vệ trật tự công cộng.

Quí phụ huynh có con em ra trường tại Bolsa Grande High School, nên đậu xe tại những địa điểm sau:

-Phía trước văn phòng trường

-Ở trung tâm của công viên Garden Grove Park, phía Bắc sân baseball

-Dọc theo đường Deodara, bên công viên Garden Grove Park

-Dọc hai bên đường Atlantis (ĐG)

Bao nhiêu tuổi là già?(1/2)

Bạch Cư Dị mừng mình khi đã 40. Ông Khổng Tử cho rằng 50 đã tri thiên mệnh.
Đỗ Phủ cho 70 đã là hiếm. Vậy bao nhiêu tuổi là già?

Bao nhiêu tuổi là già?(2/2)

Bạch Cư Dị mừng mình khi đã 40. Ông Khổng Tử cho rằng 50 đã tri thiên mệnh.
Đỗ Phủ cho 70 đã là hiếm. Vậy bao nhiêu tuổi là già?

‘Bàng Bạc Gấm Hoa,’ món quà tinh thần cho mọi người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Lúc 3 giờ Chủ Nhật, 4 Tháng Sáu, nhà báo Mặc Lâm tổ chức buổi ra mắt cuốn sách mới của ông, “Bàng Bạc Gấm Hoa,” tại hội trường nhật báo Việt Báo, Westminster, với sự tham dự đông đảo của thân hữu, phần đông là văn sĩ, thi sĩ, họa sĩ, và báo giới.

Là người phụ trách tiết mục văn hóa, nghệ thuật cho Ban Việt Ngữ của đài phát thanh RFA (Á Châu Tự Do) trong hơn 10 năm qua, ông Mặc Lâm đã gom góp những bài phóng sự cũng như chương trình phát thanh của mình rồi hiệu đính và đúc kết lại để cho ra đời cuốn “Bàng Bạc Gấm Hoa.”

Qua “Bàng Bạc Gấm Hoa,” có lúc tác giả như muốn “giải mã” những gì tưởng như bình thường nhưng lại có ngụ ý sâu xa mà phần đông chúng ta không để ý đến.

Chẳng hạn như bài “Việt Nam! Việt Nam!” của nhạc sĩ Phạm Duy, một bản nhạc mà đã là người Việt sinh ra tại miền Nam trước năm 1975, ai cũng đã nghe; thậm chí có nhiều người đã từng, ít nhất là nghêu ngao câu mở đầu rồi. Và ai cũng cho rằng sự lập lại hai lần “Việt Nam! Việt Nam!” có thể là để tung hô nước mình hay để làm cho giai điệu bản nhạc hùng mạnh và nhịp nhàng hơn. Phải đợi đến khi ký giả Mặc Lâm phỏng vấn nhạc sĩ Phạm Duy thì nhạc sĩ mới cho hay rằng, với ông, có đến hai Việt Nam, vì Việt Nam không còn là một nữa rồi.

Điều này làm nhiều người lắng nghe lại nhạc phẩm quen thuộc này với kiến thức mới mẻ trong tinh thần mong tìm thêm vài hàm ý ẩn dụ nữa.

Chỉ một thí dụ đơn cử này cũng có thể nói lên rằng tác giả Mặc Lâm đã mày mò, tỉ mỉ đào xới sâu hơn nữa kho tàng văn hóa, nghệ thuật Việt Nam để tìm tòi những ngà ngọc gấm hoa rồi trịnh trọng đặt vào đĩa để mời độc giả thưởng thức.

Hoặc có nhiều câu thơ của những thi sĩ nổi tiếng lại hết sức tối nghĩa đối với phần đông chúng ta, qua những cuộc phỏng vấn tinh tế của ký giả Mặc Lâm, sẽ sáng nghĩa hẳn lên.

Nhà văn Phạm Phú Minh nói về “Bàng Bạc Gấm Hoa” như sau: “Cuốn sách không dày nhưng chứa sức nặng của năm tháng lẫn sức nặng của sự quan tâm, nghiên cứu, hỏi han một cách cẩn trọng mỗi khi thực hiện một đề tài.”

Nhà văn Chu Tất Tiến nói rằng tác giả Mặc Lâm đã can đảm vô cùng khi đưa thơ của các thi sĩ trong nước vào “Bàng Bạc Gấm Hoa,” và nhờ đó ông mới có dịp được thưởng thức một nhận xét của thi sĩ Nguyễn Duy trong bài “Đá Ơi,” đó là “Mọi cuộc chiến tranh/Phe nào thắng thì nhân dân đều bại…”

Ca sĩ Nam Trân trong bài “Tiếng Nước Tôi” của Phạm Duy. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Từng làm nhiều bài phóng sự trong quá khứ, tác giả Mặc Lâm luôn tâm niệm rằng mình viết cho quần chúng. Do đó, bài ông viết không dùng ngôn từ hàn lâm và đề tài ông chọn luôn thích hợp cho mọi giới. Cái tài tình của ông là với những đề tài tưởng như dân dã quá, đời thường quá, nhưng với bản năng của một ký giả, ông lại có một góc nhìn lạ hơn, một “khám phá” bất ngờ hơn.

Khi viết về phở, một món ăn quá quen thuộc, độc giả sẽ có được những giai thoại của những cao thủ văn học, nghệ thuật như Mai Thảo, Phan Nhật Nam, Du Tử Lê hay Tướng Nguyễn Cao Kỳ và quán phở Dậu ở Sài Gòn.

Cô Lê Đình Y Sa, giám đốc điều hành Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA), cho biết ấn tượng sâu đậm nhất của cô về “Bàng Bạc Gấm Hoa” là bài viết ngắn nhất về nồi cá nục kho mà tác giả được chị nấu cho ăn từ thời thơ ấu.

Ông Mặc Lâm nói: “Tôi nhớ lấn ấy ở Venice, Ý, nhìn sông nước mênh mông, lòng tôi chợt quặn đau khi nghĩ về quê nhà đang phải chịu đựng thảm họa Formosa, rồi lại liên tưởng đến nồi cá nục kho của chị tôi.”

Trong nhận định của mình, cô Trang Đài, nói: “Một khi đã đồng hành với tác giả qua 40 bài viết, người đọc được cuốn trôi vào vũ trụ bao la của văn hoá, sáng tạo, nghệ thuật, một vũ trụ được phác hoạ bằng thư pháp. Tác giả đã chọn những đường nét tiêu biểu để diễn đạt những đề tài phức tạp.”

Qua “Bàng Bạc Gấm Hoa,” độc giả sẽ có một cái nhìn mới mẻ hơn về các tác giả văn học như Mai Thảo, Võ Phiến, Dương Nghiễm Mậu, Bùi Giáng, Nguyên Sa, Cung Tiến, Lê Tất Điều-Cao Tần-Kiều Phong, đến Nguyễn Duy, Phạm Tiến Duật, Trần Vàng Sao, và các thể loại dân ca như Hát Xoan, Ca Trù, Quan Họ, Bài Chòi, Đờn Ca Tài Tử Nam Bộ… , cũng như nghệ thuật tạo hình cổ truyền của tranh Đông Hồ, tranh Hàng Trống… cho đến các họa sĩ đương đại như Ann Phong, Hồ Thành Đức và Bé Ký, Phạm Tuấn Dũng…

Là người làm báo, có những đề tài ông không thể làm ngơ, như nạn buôn phụ nữ sang Malaysia để mua vui cho thiên hạ mà giới hữu trách Việt Nam có cái tên rất hợp pháp là “xuất khẩu lao động” trong bài “Họ, những cánh bướm đêm dập dìu trong bóng tối.”

“Bàng Bạc Gấm Hoa” là một tập tài liệu về hương hoa, tinh túy của văn hóa, nghệ thuật Việt Nam với những sự kiện thu lượm có thật của một ký giả, nhưng được trình bày bằng bút pháp hết sức nhân bản và duyên dáng của một nhà văn.

“Tôi mong cuốn sách này sẽ nhắc nhở một nét nào đó về Việt Nam, để những bậc cha mẹ nhớ lại một chút gì mà kể cho con cháu mình,” tác giả Mặc Lâm nói.


Liên lạc tác giả: [email protected]

Little Saigon: Nữ bác sĩ gốc Việt ứng cử chức dân biểu liên bang

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Bác Sĩ Trần Mai Khanh, cư dân Fountain Valley, vừa tuyên bố sẽ tranh chức dân biểu liên bang, Địa Hạt 39 của California, hiện do Dân Biểu Ed Royce (Cộng Hòa) nắm giữ, theo tin nhật báo The Orange County Register.

Theo OCR, bà Mai Khanh, theo đảng Dân Chủ, chỉ trích ông Royce bỏ phiếu loại bỏ chương trình bảo hiểm Obamacare, và nói rằng bà sẽ là đại diện tốt hơn cho cử tri Địa Hạt 39.

“Tiếng nói của những người đàn ông và phụ nữ lao động, thuộc giới trung lưu, của Địa Hạt 39 không gây được tiếng vang tại Washington, DC quá lâu,” bà được OCR trích lời nói. “Cuộc vận động của tôi sẽ chú trọng vào việc này.”

Ông Dave Gilliard, cố vấn chính trị của ông Royce, bác bỏ lập luận của nữ bác sĩ gốc Việt này.

“Một ứng cử viên chỉ chú trọng một vấn đề, và cư ngụ bên ngoại địa hạt cả dặm, không đáng là đối thủ của Dân Biểu Ed Royce, một trong những người làm việc hiệu quả nhất tại Hạ Viện.

Ông Ed Royce hiện là chủ tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện, và từng thắng cử 13 lần.

Bác Sĩ Mai Khanh, 51 tuổi, cư ngụ tại Fountain Valley hơn 20 năm.

Thành phố này lại không nằm trong Địa Hạt 39.

Tuy nhiên, luật liên bang không đòi hỏi một ứng cử viên phải là cư dân trong địa hạt.

Bác Sĩ Trần Mai Khanh đến Hoa Kỳ lúc 9 tuổi, từng làm nghề hái dâu trên những cánh đồng ở Oregon, và từng làm việc dọn vệ sinh khi đang học đại học Harvard University, Massachusetts, nơi bà tốt nghiệp cử nhân tâm lý học và quan hệ xã hội, theo bà cho biết trong thông cáo tuyên bố ứng cử.

Sau đó, bà làm việc một năm trong vai trò phân tích gia tài chánh ở Wall Street, rồi vào trường y khoa Dartmouth-Brown Medical School, nơi bà tốt nghiệp bằng bác sĩ.

Vị nữ bác sĩ hiện đang làm việc với ba bệnh viện trong vùng Little Saigon, Orange Coast Memorial Medical Center, Hoag Memorial Hospital Presbyterian, và Fountain Valley Regional Hospital.

Đây là lần đầu tiên Bác Sĩ Mai Khanh ứng cử một chức vụ tại Hoa Kỳ

Hồi Tháng Mười Một, 2016, một phụ nữ gốc Việt, bà Stephanie Murphy (tên Việt Nam là Đặng Thị Ngọc Dung), thuộc đảng Dân Chủ, lần đầu tiên ứng cử, đánh bại Dân Biểu John Mica (Cộng Hòa), một chính trị gia kỳ cựu có 24 năm thâm niên tại Hạ Viện.

Bà Murphy hiện là dân biểu liên bang đại diện Địa Hạt 7 ở Florida, là phụ nữ gốc Việt đầu tiên được bầu vào Hạ Viện Mỹ, và hiện là dân cử gốc Việt cao cấp nhất Hoa Kỳ. (Đ.D.)

Ngôi sao phim ‘Pirates of the Caribbean 5’ bị gia đình tố cáo

HOLLYWOOD, California (NV) – Kaya Scodelario, ngôi sao bộ phim “Pirates of the Caribbean 5” (Cướp Biển Vùng Caribe phần 5), đang đứng trước những lời chỉ trích gay gắt của gia đình khi từ chối giúp đỡ tài chính cho người bà đang nguy kịch vì bệnh tật.

Ngôi sao sinh tại Anh, người vừa nhận được 1.5 triệu bảng Anh nhờ vai diễn nhà khoa học nữ có tên Carina Smyth, trong bộ phim điện ảnh thành công trên, từ chối trả tiền cho người dì tên là Fabiana Moraes, và bị cho rằng “hành động này không thể tha thứ được,” theo Daily Mail.

Mẹ của cô sinh ra và lớn lên ở Brazil trước khi chuyển đến London, Anh, và kết hôn với cha cô.

Lớn lên, Kaya dường như gần với gia đình Mỹ La Tinh trong suốt thời gian nghỉ Hè ở Brazil, quê ngoại của cô. Tuy nhiên, sau khi thành công trên con đường nghệ thuật thứ 7, Kaya đã nhanh chóng thay đổi tâm tính.

Nói về việc điều trị của người bà, người dì Fabiana tiết lộ: “Tôi thấy ghê tởm vì Kaya chỉ có thể quay lưng lại với bà của mình khi bà ấy cần cô nhất.”

“Tôi nghĩ rằng tiền bạc đã xâm chiếm hết đầu óc nó, và nó đã quên mất đã đến từ đâu. Nó không muốn gắn bó với những người nghèo như chúng tôi nữa. Trong thực tế, Kaya thậm chí không biết liệu bà của nó còn sống hay đã chết,” người dì nói thêm.

Năm 2015, khi Kaya kết hôn với nam diễn viên Benjamin Walker, cô không mời bất cứ ai từ gia đình cô ở Brazil tham dự. (V.Đ.T)

Phát biểu ‘không đúng đắn’, 10 sinh viên Harvard bị rút giấy thu nhận

Ðược chấp thuận trước không có nghĩa chắc chắn được vay tiền

(realtytimes.com) – Ðược chấp thuận trước món vay mua nhà là một hành động khôn ngoan, nhất là trong một thị trường trong đó người bán nắm ưu thế, với số nhà bán ít ỏi và tại vài vùng, xảy ra những cuộc chiến tranh giá cả giữa những người mua.

Nắm được một bức thư chấp nhận trước của ngân hàng cho vay chứng tỏ với người bán rằng bạn là một người mua thực sự, và đề nghị của bạn đáng được xem xét một cách nghiêm chỉnh.

Dù vậy, một thư chấp thuận trước chỉ là một sự hứa hẹn có điều kiện. Nó có thể bị rút lại nếu tình trạng tài chánh của bạn thay đổi làm cho ngân hàng lo ngại.

Lời khuyên tốt nhất dành cho bạn là gì? Hãy cố duy trì tình trạng hiện nay.

Có một vài đường lối chắc chắn để bị từ chối sau khi bạn đã được chấp thuận trước, trong đó có:

Rời bỏ việc làm của bạn

Không có gì sai với việc rời khỏi một việc làm để nhận một chức vụ tương tự hoặc lương cao hơn tại một công ty khác, với điều kiện bạn vẫn là một nhân viên làm việc toàn thời gian và nhận một mẫu W-2 vào cuối năm để khai thuế.

Nếu bạn chuyển từ một việc làm W-2 sang một việc làm W-2, điều đó không sao. Tuy nhiên, nếu tiền lương bị giảm đáng kể, đó sẽ là một dấu hiệu báo động. Cũng vậy, nếu bạn chuyển từ một công việc ăn lương tháng sang một chức vụ mà phần lớn bạn chỉ được trả tiền hoa hồng. Và từ bỏ việc làm của bạn để mở một ngành kinh doanh mới là một chuyện không nên, ít ra khi cần duy trì việc chấp thuận món thế chấp.

Những tiêu chuẩn cho vay khó khăn hơn nhiều đối với những người tự kinh doanh và những nhà cho vay thường muốn thấy một hồ sơ theo dõi hai năm về lợi tức tự kinh doanh.

Cách tốt nhất: chờ đợi cho tới sau khi bạn đã kết thúc vụ mua nhà của bạn và khởi sự trả tiền thế chấp để từ bỏ việc làm và theo đuổi giấc mộng kinh doanh.

Mượn nợ thêm

Trong những tháng hoặc tuần lễ sau khi bạn được chấp thuận trước, và trước khi bạn kết thúc vụ mua nhà, hãy kềm chế những thôi thúc chi tiêu của bạn. Ðiều đó có nghĩa không xin thẻ tín dụng mới, không vay tiền để mua xe và không có những vụ mua sắm tốn kém bất cứ loại nào. Nếu bạn chỉ vừa đủ điều kiện vay tiền trước khi mua sắm lu bù, những hóa đơn mới có thể giết chết vụ vay tiền.

Trả bớt nợ cũ

Thí dụ bạn đã có một thư chấp thuận trước nhưng ý thức rằng bạn có thể nhận được một lãi suất thế chấp tốt hơn với một điểm tín dụng cao hơn.

Ðừng phạm sai lầm khi cố thực hiện một vài điều mà bạn tưởng rằng sẽ làm tăng điểm tín dụng của bạn, như trả dứt món nợ mà bạn đã không trả, dàn xếp với những chủ nợ đã thôi không đòi một món nợ cũ, hủy bỏ các thẻ tín dụng – tất cả những hành động này có vẻ như là những hành động có trách nhiệm, nhưng thật ra chúng sẽ làm hại điểm tín dụng của bạn.

Nếu bạn hủy bỏ một thẻ tín dụng, điều đó sẽ giảm điểm tín dụng của bạn một cách đáng kể trong 60 đến 90 ngày trước khi nó khởi sự bò lên. Trả một món nợ mà chủ nợ đã thôi không đòi nữa sẽ đưa món nợ cũ của bạn tới tình trạng “hiện hành” và thực sự làm giảm điểm tín dụng của bạn.

Di chuyển những món tiền lớn

Tiền đặt cọc là một thách đố đối với những người mua nhà lần đầu, và nhiều người cầu cứu với các thân nhân của họ. Tuy nhiên, nhận bất cứ món tiền nào vượt quá một nửa phiếu lương thường lệ của bạn cũng đưa tới sự dò xét của nhà cho vay.

Các ngân hàng muốn bảo đảm hành động của bạn không phải là rửa tiền. Họ cũng muốn chắc chắn rằng bất cứ món tiền Trời cho nào cũng thực sự là những hiến tặng chứ không phải tiền cho vay.

Cũng may là việc bạn nhận một quà tặng không giết chết sự chấp thuận trước. Nhưng ngân hàng của bạn có thể sẽ đòi bạn phải cung cấp một hồ sơ gồm một bức thư xác nhận món tiền là một món quà và hai tháng báo cáo ngân hàng của người hiến tặng.

Hành động khôn ngoan hơn là nói người hảo tâm của bạn gởi thẳng món quà đặt cọc vào trương mục escrow của bạn.

Kết luận

Nên nhớ rằng điểm tín dụng được căn cứ trên những công thức tính toán phức tạp, và tình huống của mỗi người vay đều khác nhau. Tuy nhiên, nói chung, tình hình tài chánh tổng quát của bạn đóng một vai trò quyết định.

Nếu bạn có một điểm tín dụng xuất sắc và có đủ lợi tức để có thể trả nợ một cách dễ dàng, một thẻ tín dụng mới có thể sẽ không giết chết thỏa thuận của bạn. Nhưng nếu bạn có một điểm tín dụng vừa đủ, và bạn phải cố gắng lắm mới đủ điều kiện, dù một trục trặc nhỏ cũng có thể làm hại cơ may vay tiền của bạn. (N.N.)

California: Bà ngoại bị bắt vì tình nghi đâm con, cháu

COLTON, California (AP) – Một phụ nữ ở vùng Nam California, người từng được cho trắng án với lý do loạn trí sau khi tìm cách giết các con của mình, vừa bị bắt vào sáng sớm ngày Thứ Ba, về tội tình nghi đâm người con gái và hai đứa cháu gái, khiến một cháu thiệt mạng.

Sở Cảnh Sát Colton truy lùng bà Nicole Darrington-Clark, 43 tuổi, từ khi xảy ra vụ tấn công vào sáng ngày Thứ Hai khiến đứa cháu gái 18 tháng tuổi thiệt mạng, gây thương tích trầm trọng cho con gái và một cháu gái mới 5 tuổi.

“Nghi can sát nhân Darrington-Clark bị bắt sáng nay tại San Bernardino. Chúng tôi không còn tìm kiếm bà hay chiếc xe nữa,” theo bản tweet của Sở Cảnh Sát Colton vào sáng sớm Thứ Ba.

Cảnh sát nói rằng sau cuộc tấn công, bà Darrington-Clark bỏ trốn khỏi căn chung cư ở cùng với các nạn nhân.

Các hàng xóm chạy lại khi nghe tiếng la hét trong nhà, nhìn thấy cảnh tượng rùng rợn với hai đứa trẻ bị thương.

Năm 2005, bà Darrington-Clark nhận tội đâm con trai 14 tuổi và ném con gái 10 tuổi ra khỏi chiếc xe minivan đang chạy. Cả hai đứa trẻ lúc đó không bị thương tích trầm trọng.

Tòa cho bà Darrington-Clark trắng án vì lý do loạn trí và gửi vào bệnh viện tâm thần.

Một người bạn lâu năm của bà nói rằng bà được thả ra vài năm trước đây.

Hiện chưa rõ vì sao và khi nào bà được thả, và phải chăng người con gái trong cuộc tấn công năm 2005 cũng là người bị thương tích trầm trọng hôm Thứ Hai.

Ông Ray Mendez, phát ngôn viên cảnh sát, cho hay hiện chưa rõ lý do xảy ra cuộc tấn công. (V.Giang)

Làm lộ thông tin mật cho truyền thông, một phụ nữ bị bắt

Ông Đặng Thành Tâm

Cụ Bà Madalena Phùng Thị An

Ông Nguyễn Kim Thành

Bên Tây…lắm chuyện – Hiệp Ước Paris: Khi Mỹ muốn ra sớm

 

Bà Royal tức giận

Cuối năm 2015, bà Ségolène Royal đã cùng với Ngoại Trưởng Laurent Fabius và Ban Ki-moon, tổng thư ký Liên Hiệp Quốc điều hành Hội Nghị Quốc Tế về khí hậu, gọi là COP21, nhóm họp tại Paris.

Lúc đó, bà Ségolène Royal còn là bộ trưởng Môi Sinh trong chính phủ của Tổng Thống Francois Hollande, chồng cũ của bà, cho đến Tháng Năm năm nay.

Hội nghị quy tụ đại biểu của 195 nước và lãnh thổ, đưa đến bản hiệp ước về khí hậu, có hiệu lực từ ngày 4 Tháng Mười Một, 2016. Bản hiệp ước đã được 174 nước trong đó có cả Hoa Kỳ, phê chuẩn.

Bà Royal đang là người theo dõi việc thi hành hiệp ước này cho nên rất lấy làm tức giận khi nghe ông Donald Trump, tổng thống Hoa kỳ tuyên bố rút ra khỏi hiệp ước.

Tội đồ của nhân loại!

“Thất vọng tràn trề khi thấy một trong những cường quốc đã vì quyền lợi riêng tư, có quyết định nguy hại tới số người còn lại của nhân loại,” lời của bà Royal ngày 2 Tháng Sáu với nhật báo Le Parisien.

“Không thể nào để cho ông ta có thể làm như vậy, vì đó là một tội chống lại nhân loại. Nước Mỹ đã có lời cam kết với thế giới, không thể để cho Mỹ nuốt lời.”

(Năm 2010, mức gây ô nhiểm khí quyển được ghi nhận như sau : Trung Cộng 22.7%, Hoa Kỳ 15.6%, Liên Hiệp Âu Châu 10.9%, theo tài liệu của COP21. Hoa Kỳ đồng ý giảm khí thải từ nay đến năm 2025 từ 26% đến 28% so với mức năm 2005, tức 1.6 tỷ tấn.)

Không thể ra sớm

Sự thật thì Mỹ không thể nào đơn phương và tức khắc ra khỏi hiệp ước này, vì còn phải tôn trọng một thời hạn. Thời hạn đó quy định trong điều 28 của bản văn.

Điều 28 cho phép thành viên rút lui bất cứ lúc nào miễn rằng,

-phải chờ ba năm sau khi hiệp ước bắt đầu có hiệu lực mới được ra nghĩa là từ ngày 4 Tháng Mười Một, 2019.

-phải báo trước một năm sau khi có quyết định chính thức nghĩa là từ 4 Tháng Mười Một, 2020.

Thương thuyết lại? 

Sau khi tuyên bố nước Mỹ sẽ ra khỏi Hiệp Ước Paris, tổng thống Mỹ nói thêm rằng, chúng tôi sẽ tái thương thuyết để có nhiều điều kiện tốt hơn.

Chuyện đó từng xảy ra trên thương trường nhưng có vẻ như không áp dụng được với các hiệp ước quốc tế. Làm sao có chuyện đàm phán trở lại? Câu trả lời của các nhà lãnh đạo Âu Châu:

Không có điều khoản nào trong Hiệp Ước Paris có thể đàm phán lại.

Biện pháp cưỡng chế

Có người trách rằng hiệp ước Paris thiếu sót vì không có điều khoản bó buộc những nước ký kết phải tôn trọng. Tương lai sẽ phải có những ràng buộc kỹ hơn.

“Đồng ý như vậy. Không thể một mặt thì nói khí hậu là một vấn đề an ninh thế giới nhưng mặt khác lại không trừ liệu biện pháp chế tài. Biện pháp hay nhất có lẽ là trao quyền Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc hỏi tội nước nào không tôn trọng điều cam kết trong bản văn,” vẫn lời của bà Royal.

Hậu quả thế nào?

Quyết định của Mỹ có thể có gây hệ lụy như thế nào?

Nhiệt độ toàn cầu có thể tăng thêm từ 0.1°C tới 0.3°C từ đây tới cuối thế kỷ. Đây chỉ là ước tính và phỏng đoán để có một ý niệm.

Ở Mỹ, vấn đề này tùy thuộc chính sách của các hãng xưởng, các thị trấn, các tiểu bang hơn là chính sách trung ương.

Ý nguyện của những người lãnh đạo các công ty, thị xã hay tiểu bang vì vậy quan trọng hơn nhiều.

Chuyện tiền

Rồi đây, Mỹ không còn đóng tiền vào Quỹ Xanh giúp các nước đang phát triển hạn chế thải thán khí, thích ứng với nhu cầu mới. Số tiền đó quy định là $100 tỷ.

“Thì phải xác định lại các mục tiêu của quỹ này. Đây là dịp để hợp lý hóa các món chi tiêu, sổ sách phân minh hơn, quyết định dân chủ hơn. Phải biết quản lý sao cho đạt tới cùng mục tiêu đề ra với số tiền thu ít hơn.”

Có thể lôi kéo theo?

Quyết định của Mỹ có thể lôi kéo nước nào theo? Nước Nga có vẻ như về hùa với Mỹ…

“Đúng như vậy, vì cho tới nay, Nga vẫn chưa phê chuẩn hiệp ước này. Đáng ra, Pháp phải nhắc chừng Tổng Thống Vladimir Putin khi ông này tới Điện Versailles gần đây.

“Đối với trường hợp các nước khác, Trung Cộng tuyên bố sẽ vui vẻ ở lại, cũng như Ấn Độ. Còn lại là Canada và Úc đại lợi, tôi nghĩ rằng hai nước này sẽ không đặt lại vấn đề.

“Còn Âu Châu, cho tới nay cũng đang còn tà tà, nay đã thấy rõ vai trò của mình. Cũng là một điều hay.”

Cách nào trừng phạt Mỹ?

Có nên trừng phạt Mỹ vì vụ này không? Ví dụ như đặt thêm thuế carbone trên hàng nhập cảng từ Mỹ?

“Không nên, đó chỉ là chuyện lý thuyết. Không có căn bản pháp lý cho phép ta làm vậy, và các biện pháp phản hồi còn tai hại hơn. Dù sao thì quyết định này làm Mỹ mất vai trò lãnh đạo mà mất sự tín nhiệm của cộng đồng thế giới.

“Quyết định của Trump do từ sự chọn lựa của chính sách quốc gia giống như quyết định của nước Anh ra khỏi Liên Hiệp Âu Châu. Nước Anh tưởng rằng họ có lợi khi ra khỏi Âu Châu, và hãy coi kết quả hiện nay.

“Như người Anh, người Mỹ đã bắn vào chân mình và sẽ phải trả giá đắt.”

Nhắc lại lời của Donald Trump

Trở  lại ngày đầu Tháng Sáu, mới tuần trước đây, lời của Tổng Thống Donald Trump đã làm cả thế giới chới với. Mỹ muốn rút ngay ra khỏi hiệp ước bảo vệ môi trường ký kết Tháng Mười Hai, 2015 tại Paris.

“Tôi được bầu để bảo vệ dân thành phố Pittsburgh, chứ không phải dân Paris,” Tổng Thống Trump nói thêm khi thông báo Mỹ rút ra.

Một cách để bày tỏ sự bất bình (vì Paris không còn được Donald Trump bảo vệ), chiều ngày 1 Tháng Sáu, Tòa Thị Chính Paris chiếu sáng mặt tiền của tòa nhà với màu xanh lá cây. Một chuyện đã gây sự chú ý của người đi qua.

Phản ứng của nước Mỹ

Thị trưởng Pittsburgh cũng không chịu. Ông Bill Peduto đáp lời:

Với tư cách là thị trưởng của Pittsburgh, tôi đoan chắc với qúi vị rằng tôi sẽ y theo những chỉ hướng của Hiệp Ước Paris cho lợi ích của dân trong thành phố, cho nền kinh tế và tương lai của chúng ta.

Cùng một lúc, sáu mươi thị trưởng và 10 thống đốc Mỹ lên tiếng hứa tôn trọng sự cam kết mà Mỹ đã cam kết với thế giới. Rồi nhiều công ty, công nghệ khác lên tiếng, kể ra không hết.

Tổng thống Pháp lên tiếng

“Xin giữ trọn niềm tin. Ta sẽ thành công. Bởi vì chúng ta đã dấn thân. Bởi vì bất kỳ sống nơi nào, là ai, chúng ta có cùng chung một trách nhiệm: làm cho địa cầu lớn mạnh trở lại.

(Je vous demande de garder confiance. Nous réussirons. Parce que nous sommes totalement engagés. Parce que où que nous vivions, qui que nous soyons, nous partageons tous la même responsabilité: rendre notre planète à sa grandeur.

(I’m calling you to remain confident. We will succeed. Because we are fully committed. Because wherever we live, whoever we are, we all share the same responsibility: make our planet great again.)

Trên đài truyền hình, lần đầu tiên Emmanuel Macron nói bằng tiếng Anh, ngay chiều hôm đó ông Trump tuyên bố rút.

Về Hiệp Ước COP21

Bốn điểm then chốt của Hiệp Ước Bảo Vệ Môi Trường Paris COP21:

(Các nước cam kết) giữ cho nhiệt độ trung bình của địa cầu không tăng cao hơn 2°C hay, nếu có thể, không tăng cao hơn 1.5°C.

Các nước bắc bán cầu góp vào quỹ $100 tỷ giúp các nước Nam bán cầu (nghèo) ngày 5 Tháng Sáu thích nghi với hoàn cảnh mới.

Những cam kết về khí hậu sẽ được xét lại năm năm một lần.

Ba năm sau khi có hiệu lực, bất cứ lúc nào thành viên cũng có thể ra khỏi hiệp ước, chỉ cần thông báo.

COP: Conference des Parties, hội nghị giữa 195 thành viên. 21 là lần thứ 21 do LHQ tổ chức. COP21 họp tại Paris 2015; COP22, họp tại Maroc 2016…

Mời độc giả xem điểm tin buổi sáng ngày 6 tháng 6 năm 2017

Tin mới cập nhật