WASHINGTON, DC (NV) – Chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ hôm Thứ Hai triệu hồi đại sứ ở Mỹ về nước, hành động mới nhất sau khi có cuộc tranh cãi do việc cận vệ của Tổng Thống Recep Erdogan đánh người biểu tình trong chuyến viếng thăm ở Washington, DC tuần qua.
Bộ Ngoại Giao Thổ Nhĩ Kỳ cho hay họ triệu hồi Đại Sứ H.E Mevlüt Çavuşoğlu về Ankara để phản đối điều gọi là “hành vi hung hãn và không chuyên nghiệp” của cảnh sát địa phương khi ngăn cản cuộc tấn công, theo bản tin của hãng thông tấn UPI.
Vấn đề này khởi sự hôm Thứ Ba tuần qua khi cận vệ của ông Erdogan từ trong tòa đại sứ Thổ Nhĩ Kỳ chạy ra ngoài tấn công, đấm đá, đạp, người biểu tình gốc Kurd và giựt cờ của họ. Ông Erdogan chứng kiến cuộc tấn công này, theo UPI.
“Một văn kiện phản đối cũng như bằng lời nói cũng được chuyển đến Bộ Ngoại Giao Mỹ do hành động hung hãn và không chuyên nghiệp của nhân viên công lực Mỹ,” theo bản thông cáo của Bộ Ngoại Giao Thổ Nhĩ Kỳ.
Phía Ankara nói rằng cảnh sát Washington, DC dùng dùi cui để dẹp các cuộc ẩu đả bên ngoài tòa đại sứ Thổ Nhĩ Kỳ.
Mối quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ trở nên căng thẳng vài tuần trở lại đây sau khi Tổng Thống Trump có quyết định trực tiếp võ trang cho các tay súng gốc thiểu số Kurd thuộc lực lượng YPG đang chiến đấu tại Syria, một điều gặp sự phản đối ngay lập tức của ông Erdogan, vì sợ lực lượng này sau đó sẽ chống Thổ Nhĩ Kỳ, cũng theo UPI. (V.Giang)
TT Trump từng đòi chỉ huy tình báo bác bỏ liên hệ Nga bầu cử Mỹ
ATLANTA, Georgia (AP) – Đe dọa lụt lội tiếp tục khắp một số tiểu bang miền Nam nước Mỹ khi mưa bão kéo tới, trút nước xuống nhiều khu vực đang bị sũng nước, khiến giới hữu trách phải lên tiếng báo động nguy cơ lụt, nhất là ở hai tiểu bang North và South Carolina, trong khi trận bão lớn tiếp tục di chuyển về hướng Đông.
Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS) cho hay cảnh báo lũ quét bắt đầu từ sáng sớm ngày Thứ Ba và kéo dài từ khu vực Đông Nam Louisiana sang tới khắp tiểu bang Mississippi, Alabama, Georgia, North và South Carolina, cùng là một phần của phía Nam tiểu bang Virginia.
Các chuyên gia khí tượng cho hay hệ thống thời tiết đem mưa bão này di chuyển chậm và sẽ có nhiều cơn mưa lớn trút xuống dọc theo vùng bờ biển vịnh Mexico và một số tiểu bang vùng Đông Nam cũng như ở phía ven bờ Đại Tây Dương.
Lo ngại về sẽ có lụt diễn ra trong lúc các vùng đất bị mưa lần này đang ngập sũng nước từ các trận mưa trước đó.
Thành phố Montgomery, thuộc tiểu bang Alabama, có khoảng 8 inch nước mưa đổ xuống hôm Thứ Bảy và các quận hạt lân cận có hơn 6 inch.
Tại khu vực Nam Georgia, NWS cho hay sẽ có đe dọa lốc xoáy trong ngày Thứ Ba. (V.Giang)
Sự kiện sôi nổi nhất trong cuộc Hội Nghị Trung Ương 5 khóa XII vừa qua là xử vụ án lớn Đinh La Thăng, bị cáo buộc làm thất thoát hàng ngàn tỷ đồng khi còn làm người đứng đầu quản lý ngành dầu khí.
Kết quả là ông Thăng bị đưa ra khỏi Bộ Chính Trị. Chấm hết.
Không có bản khởi tố. Không có bản luận tội. Không có bản trình bày của bị cáo. Không có một nhân chứng, vật chứng, hồ sơ, tài liệu liên quan. Không có luật sư, không có tranh biện. Không có kết luận, kể rõ những tội, chiếu theo đạo luật nào. Không có bản tuyên án.
Vì vậy, sau khi kết án xong, nhiều vấn đề xuất hiện, to lớn hơn, quan trọng hơn chính vụ án.
Đó là: 200 vị trong Ban Chấp Hành Trung Ương có ai chất vấn gì về vụ án hay không? Có ai thắc mắc là việc xử cao hay thấp hay đúng người, đúng tội? có ai thắc mắc sao bị cáo vẫn còn ở trong Ban Chấp Hành Trung Ương, lại còn là Phó Ban Kinh Tế Trung Ương Đảng? lại còn là Đại Biểu Quốc Hội? Sao cả gần 200 vị đều như những chiếc robot vô hồn làm theo lệnh bấm nút của tổng bí thư, ngoan ngoãn, nhanh nhẩu giơ tay, không một ai mở mồm có một ý kiến riêng.
Đây là vụ án về tội vô trách nhiệm, làm thất thoát tài sản lớn, dính đến tham nhũng, vậy bị can đã tham nhũng bao nhiêu, phải hoàn bồi ra sao? tài sản bị trưng thu trả lại công quỹ bao nhiêu? Không ai được biết. Một vụ án dang dở!
Vụ án thế là đã kết thúc hẳn hay chưa? Cũng là chuyện tù mù. Có nhà bình luận phán đoán sẽ còn bốn bước dành cho bị cáo. Một bước là đưa ra khỏi Ban Chấp Hành Trung Ương, đồng thời đưa ra khỏi Ban Kinh Tế Trung Ương. Một bước nữa là đưa ra khỏi Quốc Hội, để trở thành một công dân, rồi bị truy tố theo luật Nhà Nước. Rồi một bước đưa ra tòa án, ví như Bạc Nhất Ba bên Tàu, có thể bị tử hình rồi hoãn thi hành, coi như bị tù chung thân, và tài sản bị sung công. Được như thế còn là hay, là tốt. Nhưng không ai biết sẽ ra sao! Một nền tư pháp u ám, mờ ảo.
Ông tổng bí thư vừa cho biểu diễn một vụ xử án độc đáo, nhanh chóng, êm đềm, thực thi một nền tư pháp Đảng trị không giống ai, giơ cao đánh khẽ; tự khoe là nghiêm minh, nhưng đầy những câu hỏi chưa được giải đáp. Một mình ông, ông làm quan tòa, ông kể tội, ông kết luận, ông tuyên án và buộc 200 vị giơ tay tán thành, thế là xong.
Chính ông tổng bí thư từng kêu gọi đổi mới nền tư pháp công bằng minh bạch, thì nay ông xử một vụ án lớn sau lưng ngành tư pháp, phớt lờ Viện Kiểm Sát, phớt lờ Tòa Tối Cao, phớt lờ Hiến Pháp, luật pháp. Ông là Chúa Sơn Lâm!
Chợt nhớ đến câu nói của bà luật gia Ngô Bá Thành khi còn là Đại Biểu Quốc Hội: “Ta có cả một rừng luật, nhưng lại xử theo luật rừng!” Tức là trong ngôi rừng Việt Nam, vị Chúa Sơn Lâm là kẻ cầm cân nảy mực, muốn trị ai là trị, có toàn quyền sinh sát, muốn thịt ai là thịt, muốn cho sống được sống, muốn bắt chết phải chết. Hiến Pháp ư? Luật hình sự ư? Luật phòng chống tham nhũng ư? Một nền tư pháp công minh, bình đẳng cho mọi người ư? Ông Chúa Sơn Lâm Nguyễn Phú Trọng cóc cần. Vì ông có riêng một nền dân chủ phát triển đặc biệt, “cao đến thế là cùng!”
Xin nhắc nhở vị Chúa Sơn Lâm rằng ông vừa kêu gọi ngành tư pháp khẩn trương xử 12 vụ án lớn nhất. Các vụ xử án tới sẽ gay go khó khăn vì các bị cáo sẽ ghen tỵ với ông Đinh La Thăng, họ chỉ mong ngài Chúa Sơn Lâm cho họ hưởng kiểu xử án rất tài tử như ngài đã làm mẫu “giơ cao, đánh khẽ, cho hạ cánh êm ru, an toàn, còn được giữ nguyên bổng lộc dồi dào cho các đời con cháu.”
Có thể nói rằng, so sánh với các quân đội khác trên toàn thế giới thời cận đại, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trong gần hết thời gian có cuộc Chiến Tranh Việt Nam (1960-1975), là lực lượng quân sự duy nhất mang trên vai hai trọng trách cùng một lúc: bảo vệ an ninh quốc gia và quản trị guồng máy hành chánh đất nước.
Việc thực hiện cùng một lúc hai nhiệm vụ nặng nề này, tức là việc các thành viên thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vừa đánh giặc vừa trị nước, có vẻ như đã đặt chế độ quân nhân (military regime) tại Miền Nam Việt Nam vào vị thế của những chế độ quân phiệt (militarism, militaristic regime) cùng thời hay sau này trên khắp thế giới, đặc biệt là tại những quốc gia kém mở mang ở Nam Mỹ (Argentina [Á Căn Ðình], Brazil [Ba Tây], Chile [Chí Lợi], El Salvadore, Haiti, Nicaragua, Panama, Peru…), Á Châu (Bangladesh [Ðông Hồi cũ], Indonesia [Nam Dương], Iraq, Myanmar [Miến Ðiện cũ], Nam Hàn, Pakistan [Hồi Quốc], Thái Lan, Thổ Nhĩ Kỳ…) hay Phi Châu (Algeria, Cộng Hòa Trung Phi, Congo-Brazaville và Congo-Kinshasa, Ai Cập, Ethiopia, Ghana, Libya, Niger, Nigeria, Somalia, Sudan, Uganda…), và ngay cả tại những quốc gia không Cộng Sản và tân tiến ở Âu Châu như Hy Lạp (1967-1974), Bồ Ðào Nha (1926-1974) và Tây Ban Nha (1923-1975).
Nhưng sự thật thì không phải như vậy. Dù Miền Nam Việt Nam luôn nằm trong tình trạng chiến tranh – đất nước đã được Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Phòng Nguyễn Ðình Thuần thời Ðệ Nhất Cộng Hòa tuyên bố nằm trong “tình trang lâm nguy” từ năm 1963 – chế độ quân nhân dưới quyền các sĩ quan cao cấp trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn đem lại nhiều tự do, dân chủ hơn cho người dân so với các quốc gia cùng thời nằm dưới các chế độ quân phiệt trên toàn thế giới và vẫn được đại đa số dân chúng kính trọng và thương yêu, đi đâu theo đó, từ trong nước ra tới hải ngoại. Còn nếu có một số thành phần dân chúng tại Việt Nam Cộng Hòa lên tiếng chỉ trích quân đội này trong nhiệm vụ vừa chiến đấu vừa cai trị đất nước thì đó cũng chỉ là chuyện bình thường trong một quốc gia thực sự có tự do, dân chủ.
Riêng trong hoàn cảnh đặc biệt của Miền Nam Việt Nam, những lời chỉ trích nào nhắm vào tập thể chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mà không nằm trong các quyền tự do, dân chủ hiển nhiên kia của dân chúng thì đều phát xuất từ luận điệu tuyên truyền của phe Cộng Sản -mà vào lúc đó đang là kẻ thù nỗ lực thôn tính Miền Nam tự do – hay từ những lời chỉ trích đầy ác ý và mang tính đạo đức giả của phe tả trên toàn thế giới chỉ mong sao Cộng Sản sớm chiến thắng tại Việt Nam rồi hậu quả ra sao thì cũng mặc kệ, bởi vì chính dân chúng Miền Nam Việt Nam, chứ không phải họ, là kẻ phải hứng chịu tai họa – như thực tế đã chứng minh từ hơn ba thập niên qua – trong khi về phần họ thì bất quá chỉ việc chịu khó lên báo, lên đài đặng biểu tỏ lòng ăn, năn hối hận qua quýt cho việc làm xuẩn động của mình trước kia là xong (như Joan Baez – và cả Jane Fonda nữa – đã làm, chứ John F. Kerry thì chưa).
Bài viết sau đây có mục đích làm sáng tỏ chính nghĩa của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong suốt giai đoạn lịch sử bi tráng vừa qua của cuộc Chiến Tranh Việt Nam, khẳng định rằng chế độ quân nhân tại Việt Nam Cộng Hòa là nhu cầu tất yếu của lịch sử, là lẽ sống còn của một đất nước đang đấu tranh cho sự tồn tại của mình và chỉ là một hiện tượng tạm thời chứ không mang tính lâu dài. Và dĩ nhiên là chế độ quân nhân lãnh đạo tại Miền Nam Việt Nam không hề là chế độ quân trị (military rule) hay chế độ quân phiệt (militarism).
Vai trò vừa quân sự vừa hành chánh của Quân Lực Việt Nam có tự bao giờ?
Những người Miền Nam Việt Nam trong nước cũng như ở hải ngoại, trước và sau năm 1975, vẫn coi ngày 19 Tháng Sáu năm 1965, Ngày Quân Lực của Miền Nam Việt Nam, là ngày tập thể chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chính thức đảm nhiệm vai trò lịch sử điều khiển đất nước và chỉ huy nỗ lực chiến đấu tự vệ của Miền Nam tự do chống lại cuộc chiến tranh thôn tính của Cộng Sản Bắc Việt, có Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tại Miền Nam Việt Nam hỗ trợ. Sự thực thì thời điểm kể trên không phải là ngày quân đội bắt đầu đảm đương cùng một lúc cả nhiệm vụ quân sự lẫn vai trò hành chánh tại Miền Nam Việt Nam mà chỉ là ngày mà tập thể chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa chính thức lên nắm giữ vai trò đó qua buổi lễ ra mắt trước quốc dân và quốc tế Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia (do Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu làm Chủ Tịch) và Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (do Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ làm Chủ Tịch) tại thủ đô Sài Gòn. (Trước đó, vào ngày 11 Tháng Sáu năm 1965, Quốc Trưởng Việt Nam Cộng Hòa Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Phan Huy Quát đã ra tuyên cáo “long trọng trao trả lại cho Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa trách nhiệm và quyền hành lãnh đạo quốc gia đã được Hội Ðồng Quân Lực ủy thác” cho chính quyền dân sự dưới quyền lãnh đạo của hai vị chiếu theo Quyết Ðịnh Số 4 ngày 16 Tháng Hai năm 1965, tức là cách đó ba tháng.)
Cái ngày mà giới quân nhân trong quân đội bắt đầu đảm đương cả nhiệm vụ quân sự lẫn vai trò hành chánh tại Miền Nam Việt Nam thật ra đã xảy ra từ sáu, bảy năm trước đó, dưới thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, sau khi Cộng Sản Bắc Việt chính thức cho ra đời Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, 20 Tháng Mười Hai năm 1960, đặng làm bình phong che đậy việc chính họ đưa quân vào đánh chiếm Miền Nam Việt Nam để đặt miền đất tự do này dưới quyền cai trị độc tài của đảng Cộng Sản Việt Nam. Trước tình hình các lực lượng Việt Cộng (Mặt Trận Giải Phóng) ngày càng gia tăng các vụ ám sát viên chức xã, ấp rồi đánh chiếm các làng mạc và cả các quận lỵ tại Miền Nam Việt Nam, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, trong vai trò Tổng Tư Lệnh Quân Ðội chiếu theo Hiến Pháp Ðệ Nhất Cộng Hòa, đã phải thay thế các chức vụ Quận Trưởng và Tỉnh Trưởng tại những vùng chiến sự đang sôi động do các viên chức dân sự (ngạch Phó Ðốc Sự Hành Chánh trở lên) đảm nhận sang cho các sĩ quan quân đội, với các sĩ quan cấp Ðại Úy đảm nhiệm chức vụ Quận Trưởng và sĩ quan cấp Tá làm Tỉnh Trưởng. (Vị đại úy quận trưởng danh tiếng nhất thời đó là Ðại Úy Bùi Thụ, quận trưởng Quế Sơn tại Quảng Nam, đã tử trận sau khi ông tình nguyện ở lại tử thủ với vị đại úy quận trưởng kế nhiệm trong đêm Việt Cộng tấn công tràn ngập quận lỵ Quế Sơn vào đầu năm 1962, chỉ mấy tháng trước khi chính vị tổng tư lệnh quân đội bị quân đảo chánh hạ sát). Phải biết rằng Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và bào đệ là Cố Vấn Ngô Ðình Nhu rất cảnh giác trong chuyện trao cho giới quân nhân quyền hành lớn trong một đất nước mà hai nhà lãnh đạo này đang muốn chuyển đổi từ một quốc gia bất an về chính trị sau năm 1954 để trở thành một nền dân chủ trẻ trung tại Ðông Nam Á. Nhưng chuyện chính quyền Ngô Ðình Diệm đã phải chấp nhận giao quyền hành chính và quân sự cho giới quân nhân cho thấy vai trò của quân đội từ những năm đầu thập niên 1960 đã trở nên vô cùng thiết yếu cho sự sống còn của Miền Nam tự do giữa lúc các lực lượng Cộng Sản từ Miền Bắc đang gia tăng nỗ lực thôn tính Miền Nam. (1)
Mới cách đó ít lâu thôi, vào năm 1955, chính Ðại Tá Dương Văn Minh, vị anh hùng Rừng Sát, đã là một đại biểu sáng chói của tập thể chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa trong vai trò bảo quốc an dân, đánh dẹp nội loạn để bảo vệ chính quyền tự do, dân chủ còn non trẻ của Thủ Tướng Ngô Ðình Diệm qua cơn nội loạn trong buổi giao thời lúc chính quyền Miền Nam Việt Nam vừa mới được hình thành sau Hiệp Ðịnh Geneva năm 1954.
Cuộc đảo chánh chống chính quyền của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và bào đệ là Cố Vấn Ngô Ðình Nhu vào ngày 1 Tháng Mười Một năm 1963 do Trung Tướng Dương Văn (Big) Minh và các tướng lãnh trong Hội Ðồng Quân Nhân Cách Mạng thực hiện – có sự yểm trợ của chính quyền Kennedy từ Hoa Kỳ thông qua Tòa Ðại Sứ Mỹ tại Việt Nam – và những năm tháng sau đó có thể được coi là thời điểm duy nhất mà Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã tóm thâu mọi quyền hành chánh và quân sự vào trong tay họ và đặt Miền Nam Việt Nam dưới một chế độ quân trị (milirary rule) mang tính cách quân phiệt (militarist) trong ý nghĩa đầy đủ nhất. Tình thế hỗn quân, hỗn quan lúc bấy giờ tại Miền Nam Việt Nam (đảo chánh và chỉnh lý liên tiếp ngay bên trong hàng ngũ các tướng lãnh đã lật đổ Tổng Thống Diệm, với quyền lãnh đạo phe quân nhân cầm quyền từ tay Trung Tướng Dương Văn Minh chuyển sang Trung Tướng Nguyễn Khánh rồi sau cùng là Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu) cộng với các cuộc tấn công dồn dập về mặt chính trị (Cộng Sản xúi giục dân chúng biểu tình gây rối loạn trên đường phố, tại các học đường và trong các chùa chiền…) và quân sự (với những vụ ám sát các viên chức xã, ấp cùng những cuộc tấn công tràn ngập các tiền đồn hẻo lánh, xã ấp riêng rẽ và cả những quận lỵ và tỉnh lỵ phòng thủ yếu kém…) là động cơ chính yếu buộc Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa phải nắm quyền cả về mặt quân sự lẫn mặt hành chánh.
Tình “đồng minh” Việt-Mỹ thời Ðệ Nhị Cộng Hòa.
Nhưng sau thời gian xáo trộn và náo loạn ngoài ý muốn của tất cả các thành phần quân sự cũng như dân sự tại Miền Nam Việt Nam, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa, ít nhất cũng đã một lần, chứng tỏ thiện chí muốn trao trả quyền hành lại cho phe dân sự để dành thì giờ chiến đấu chống cuộc xâm chiếm Miền Nam Việt Nam của Cộng Sản Bắc Việt từ Hà Nội (mà vào lúc đó đã trở thành công khai với việc Cộng Sản Bắc Việt thiết lập Ðường Mòn Hồ Chí Minh chạy dọc theo sườn phía Tây của dãy Trường Sơn đặng đưa người và vũ khí xâm nhập vào Nam, yểm trợ tối đa cho các lực lượng du kích của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam mở những cuộc tấn công quy mô vào các làng mạc và thành thị tại Miền Nam Việt Nam). Ðó là vào ngày 5 Tháng Năm năm 1965 khi Hội Ðồng Quân Lực (trước đó là Hội Ðồng Quân Nhân Cách Mạng) dưới quyền các tướng lãnh trong Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã trao quyền cai trị đất nước về cho các chính trị gia thuộc phe dân sự tại Miền Nam Việt Nam với một chính phủ dân sự dưới quyền Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Phan Huy Quát. Ðiều không may là phe dân sự tại Miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ, dù gồm nhiều chính trị gia nổi tiếng, nhiều chuyên gia lỗi lạc và nhiều nhà khoa bảng từ ngoại quốc trở về, đã không thể nào vừa điều hành đất nước một cách hữu hiệu vừa bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ, bởi vì tình trạng “thù trong, giặc ngoài” chẳng những đã không giảm bớt mà ngày một gia tăng, với tình hình an ninh đất nước lúc đó được mô tả là hết sức nguy ngập khi cường độ tấn công, phá hoại của Cộng quân tại các địa phương đã gia tăng vượt ra ngoài tầm kiểm soát của chính quyền và các lực lượng quân sự tại chỗ. Việc gì phải đến, đã đến. Sau mới ba tháng đứng ra “lèo lái con thuyền quốc gia” mà không xong, vào ngày 11 Tháng Sáu năm 1965, phe dân sự, dưới quyền của Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Phan Huy Quát, đành phải ra tuyên cáo trao trả lại quyền cai trị đất nước cho Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa. (2)
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong vai trò lãnh đạo đất nước chiến đấu chống Cộng Sản Bắc Việt xâm lược
Sau khi được trao quyền, vào ngày 12 Tháng Sáu năm 1963, trong một cuộc họp quy tụ tất cả những tướng lãnh đang nắm các trọng trách trong quân đội từ cấp tổng tham mưu trưởng, tư lệnh các Vùng Chiến Thuật cho đến các tư lệnh quân, binh chủng, Hội Ðồng Quân Lực đã đề cử Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu đảm nhiệm chức vụ chủ tịch Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia (tương đương tổng thống), và Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ giữ chức vụ chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (tương đương thủ tướng).
Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia, trong vai trò mới được giao, đã tiến hành thiết lập thể chế và các cơ cấu quốc gia cùng lập nên một Nội Các Chiến Tranh để thực hiện việc tiếp tục cuộc chiến đấu chống Cộng Sản xâm lược và phát triển đất nước.
Ngày 19 Tháng Sáu năm 1965, trong một buổi lễ ra mắt được long trọng tổ chức tại thủ đô Sài Gòn, các thành phần trong Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia và Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương đã tuyên thệ trung thành với Tổ Quốc, nhận trách nhiệm làm thành phần tiền phương của quân, dân Miền Nam Việt Nam trong vai trò chỉ huy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ đất nước và điều khiển chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thực hiện các mục tiêu kinh tế, xã hội, văn hóa và giáo dục để xây dựng Miền Nam Việt Nam thành một quốc gia phú cường có thể sánh vai cùng các quốc gia khác trong cộng đồng thế giới.
Trong vai trò mới, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ở hậu phương thì lo xây dựng nền độc lập, tự do và dân chủ, diệt trừ những mầm mống nằm vùng bạo loạn và phát triển kinh tế, ngoài tiền tuyến thì chỉ huy quân đội ngăn chống những đợt sóng xâm lăng của Cộng Sản ngày càng mãnh liệt từ Miền Bắc tràn vào. Như vậy, ngày 19 Tháng Sáu năm 1965 là ngày đánh dấu sự kiện Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đứng lên gánh vác trách nhiệm lớn là bảo vệ nền tự do và độc lập của Miền Nam Việt Nam đồng thời làm tiền đồn ngăn chặn làn sóng Cộng Sản tại Ðông Nam Á.
Nhưng giới lãnh đạo quân sự tại Miền Nam Việt Nam, tức Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vì ý thức cao độ rằng cuộc chiến đấu tự vệ chống lại cuộc chiến tranh xâm lược của Cộng Sản từ ngoài Bắc vào không phải là một cuộc chiến đơn thuần về quân sự mà là một trận chiến phối hợp giữa các mặt trận quân sự và chính trị cũng như kinh tế, đồng thời còn cảnh giác cao độ về vai trò sinh tử của một chế độ tự do, dân chủ tại Miền Nam Việt Nam trong cuộc chiến tranh một mất, một còn với phe Cộng Sản quốc tế, đã phải tìm cách chuyển đổi chế độ hội đồng quân nhân cầm quyền (military junta) hiện có sang một thể chế dân chủ hợp hiến và hợp pháp mới mong nâng cao uy tín của Việt Nam Cộng Hòa trên trường quốc tế.
Từ 1966 tới 1967, mặc dù chiến sự vẫn tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt trên khắp các mặt trận tại Miền Nam Việt Nam – với sự can dự trực tiếp của quân đội Hoa Kỳ và các lực lượng Ðồng Minh như Ðại Hàn, Úc Ðại Lợi, Tân Tây Lan, và Thái Lan – chính quyền Miền Nam Việt Nam dưới quyền của các tướng Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ, với sự hỗ trợ của chính phủ, dân chúng và quân đội Ðồng Minh Hoa Kỳ, quyết tâm tổ chức các cuộc tuyển cử tự do để thành lập nền Ðệ Nhị Cộng Hòa thay thế cho nền Ðệ Nhất Cộng Hòa của cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã cáo chung sau cuộc đảo chánh đẫm máu năm 1963.
Với các chủ trương và đường lối đúng đắn đó, lần lượt các cuộc bầu cử tổng thống, Quốc Hội và Hội Ðồng Tỉnh, Thành được mở trên toàn lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa để bầu ra, trước hết, một Quốc Hội, rồi sau đó là một vị tổng thống dân cử đầu tiên của nền Ðệ Nhị Cộng Hòa. Trong nền Ðệ Nhị Cộng Hòa của Miền Nam Việt Nam, mặc dù các chức vụ quan trọng như tổng thống, bộ trưởng quốc phòng, tư lệnh cảnh sát, đại biểu chính phủ tại các vùng chiến thuật, tỉnh trưởng và quận trưởng,… đều do giới quân nhân nắm giữ, nhưng nhờ có bộ mặt dân sự hợp pháp và hợp hiến, nước Việt Nam Cộng Hòa mới thời hậu Tổng Thống Diệm đã lần lượt có được sự thừa nhận của nhiều quốc gia thân hữu trên trường quốc tế, trong đó phải kể tới một số nước Ả Rập mà tiêu biểu là Vương Quốc Ả Rập Saudi kiên quyết chống Cộng ở Trung Ðông.
Tháng Mười Một năm 1967, sau khi đắc cử vào chức vụ tổng thống đầu tiên của Ðệ Nhị Cộng Hòa, Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, trong vai trò tổng thống kiêm tổng tư lệnh quân đội, tiếp tục cho tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm hàng năm Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu với những cuộc diễn binh của tất cả các đơn vị và quân, binh chủng trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa để biểu dương sức mạnh và ý chí quyết thắng của dân chúng Miền Nam Việt Nam chống lại cuộc xâm lược kéo dài của Cộng Sản Bắc Việt. Trong khi đó, tiến trình dân chủ hóa Miền Nam Việt Nam vẫn đều đặn diễn ra, với những cuộc bầu cử từ tổng thống cùng phó tổng thống và các đại biểu lưỡng viện Quốc Hội cho tới các nghị viên hội đồng thành phố và tỉnh trên toàn cõi Miền Nam Việt Nam. Cho dù Miền Nam Việt Nam vẫn đang đắm chìm trong khói lửa chiến chinh – với những trận chiến ác liệt như chiến dịch bắc phạt của Không Lực Việt Nam Cộng Hòa (1966-1967), cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân của Cộng Sản (1968), cuộc hành quân đánh sang Căm Bốt của Quân Ðoàn 3 (1970), cuộc hành quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đánh sang Hạ Lào (1971), cuộc tổng tấn công của Cộng Sản vào Mùa Hè Ðỏ Lửa (1972), cuộc không tập và phong tỏa Bắc Việt của Hoa Kỳ vào Giáng Sinh 1972… và với những biến cố chính trị lớn lao như cuộc Hòa Ðàm Ba Lê (1968-1972), việc ký kết Hiệp Ðịnh Ba Lê 1973, cuộc trao trả tù binh các bên lâm chiến (1973), những vụ Cộng Sản lấn đất, giành dân, vi phạm hiệp Ðịnh Ba Lê mà cao điểm là cuộc tấn công đánh chiếm Phước Long (1974)… tiến trình dân chủ hóa Miền Nam Việt Nam đã diễn ra khá tốt đẹp dưới quyền lãnh đạo của một chính quyền mà đa số các giới chức cao cấp đều là sĩ quan hiện dịch trong quân đội hoặc có gốc gác nhà binh. Mấy ai có thể tưởng nghĩ được rằng, vào năm tồn tại cuối cùng của mình là 1975, guồng máy chính quyền Miền Nam Việt Nam, tuy do các “chính trị gia” gốc quân nhân lãnh đạo, lại có thể bao gồm một quốc hội với sự hiện diện của không ít các nghị sĩ và dân biểu đối lập (như Nguyễn Văn Huyền, Vũ Văn Mẫu, Trần Văn Ðôn, Hồ Ngọc Nhuận, Dương Văn Ba, Nguyễn Hữu Chung, Lý Quý Chung, Kiều Mộng Thu,…) và vô số các đảng phái cũng như chính trị gia đối lập (cỡ Linh Mục Trần Hữu Thanh, LM Chân Tín, LM Nguyễn Ngọc Lan, và nhà báo Ngô Công Ðức,…) ngày đêm chỉ trích và “mắng mỏ” từ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho tới Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm và phụ tá an ninh tổng thống là Trung Tướng Ðặng Văn Quang?
Bước thăng trầm của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Ðến đây, thiết tưởng cũng nên nhắc lại đôi chút lịch sử của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từ ngày tập thể này được thành lập cho tới khi bị khai tử một cách tức tưởi vào Tháng Tư năm 1975, là lúc quân Cộng Sản Bắc Việt đạt chiến thắng sau cùng trong cuộc đánh chiếm toàn bộ lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa từ Bến Hải tới Cà Mau, một mưu đồ dài hạn mà đảng Cộng Sản Việt Nam cùng phe Cộng Sản Quốc Tế đã hoạch định từ năm 1954. (3)
Vào ngày 8 Tháng Ba năm 1949, sau khi Thỏa Hiệp Élysée được ký kết giữa chính phủ Pháp và đại diện Quốc Gia Việt Nam, nước Việt Nam tự do trẻ trung dưới quyền lãnh đạo của Quốc Trưởng Bảo Ðại được Pháp công nhận là một quốc gia độc lập trong Liên Hiệp Pháp (Union Francaise), và một lực lượng quân đội chính phủ được thành lập sau đó để chiến đấu bên cạnh Quân Ðội Liên Hiệp Pháp chống lại các lực lượng Cộng Sản Việt Nam dưới quyền lãnh đạo của ông Hồ Chí Minh và các đồng chí như Phạm Văn Ðồng và Võ Nguyên Giáp. Lực lượng mới được thành lập này mang danh xưng Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam và, vào giai đoạn đầu, được đặt dưới quyền chỉ huy của các sĩ quan Pháp cũng như Việt Nam có quốc tịch Pháp, nổi bật nhất là Trung Tướng Nguyễn Văn Hinh.
Năm 1952, các lực lượng thuộc Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam gồm có tới 6 tiểu đoàn nhưng chưa hề đóng vai trò đáng kể nào trong cuộc chiến tranh giữa Pháp và các lực lượng Việt Minh Cộng Sản. Người Pháp chỉ nhờ quân đội này làm lực lượng phòng thủ diện địa để cho quân đội Liên Hiệp Pháp rảnh tay mở các cuộc hành quân chống đánh Việt Minh. Cụ thể, lực lượng quân sự non trẻ này đã được dùng để bảo vệ “Chiến Tuyến De Lattre” ở Bắc Việt trong thời gian quân đội Pháp được tạm thời đưa sang tham gia cuộc Chiến Tranh Cao Ly (Hàn Quốc) dưới lá cờ Liên Hiệp Quốc do nước đàn anh của Pháp là Mỹ cầm đầu trong những năm đầu thập niên 1950.
Ðến năm 1954, lần đầu tiên, lực lượng Nhảy Dù trong Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam đã tham gia cùng với quân đội Liên Hiệp Pháp trong nỗ lực bảo vệ chiến tuyến Ðiện Biên Phủ. Trung Úy Phạm Văn Phú là một trong các sĩ quan ưu tú của lực lượng Quân Ðội Quốc Gia tham dự các trận chiến vô cùng ác liệt tại đây, từng bị bắt làm tù binh rồi được trả về sau Hiệp Ðịnh Geneva 1954.
Vào ngày 26 Tháng Mười năm 1956, chính phủ Ngô Ðình Diệm khởi sự tái tổ chức các lực lượng thuộc Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam, và quân đội này mang danh xưng mới là Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa. Các lực lượng chiến đấu trên không và trên biển được gọi là Không Quân Việt Nam và Hải Quân Việt Nam. Trong những năm tháng đầu của cuộc Chiến Tranh Việt Nam, đối tượng giao tranh của quân đội này là các lực lượng du kích thuộc Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, một tổ chức bung xung được Cộng Sản Bắc Việt dựng lên để làm công cụ tiến hành chiến tranh lật đổ chính quyền Ngô Ðình Diệm và đánh chiếm Miền Nam tự do bằng vũ lực cho ra cái điều là chính dân chúng tại Miền Nam Việt Nam đã tự mình nổi dậy chống lại chính phủ của Tổng Thống Diệm – mà Cộng Sản vẫn coi là bù nhìn của Mỹ – chứ không phải là do quân Cộng Sản từ ngoài Bắc tiến vào tấn công, vì làm như vậy là vi phạm nặng nề Hiệp Ðịnh Genève 1954 về “chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình tại Ðông Dương” mà chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Cộng Sản Bắc Việt) của ông Hồ chí Minh đã ký kết.
Dưới thời Tổng Thống Mỹ John F. Kennedy, nhiều cố vấn quân sự và một số đáng kể kinh viện và quân viện của Hoa Kỳ đã được đổ vào Miền Nam Việt Nam để yểm trợ cho chính phủ và Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa trong nỗ lực tiểu trừ du kích quân Cộng Sản. Vào mùa Hè năm 1963, trong thời gian có cuộc khủng hoảng Phật Giáo (gây ra do chính quyền địa phương tại Miền Trung cấm Phật tử treo cờ nhân Ngày Phật Ðản), chính phủ của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã bị báo chí quốc tế chỉ trích là đã dùng quân đội để tăng cường cho các lực lượng cảnh sát dẹp bỏ các cuộc biểu tình và tấn công vào các chùa chiền Phật Giáo tại Miền Nam Việt Nam mà chính quyền cho là nơi dung chứa các cán bộ Cộng Sản nằm vùng.
Ngày 1 Tháng Mười Một năm 1963, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa dưới quyền lãnh đạo của Trung Tướng Dương Văn (Big) Minh và các tướng lãnh thuộc Bộ Tổng Tham Mưu, được sự hỗ trợ của Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn, đã mở cuộc đảo chánh quân sự để lật đổ và và sát hại Tổng Thống Ngô Ðình Diệm cùng bào đệ là Cố Vấn Ngô Ðình Nhu. Sau cuộc đảo chánh, Tướng Minh và Hội Ðồng Quân Nhân Cách Mạng, lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam Cộng Hòa, nắm quyền chỉ huy cả hành chánh lẫn quân sự tại Miền Nam Việt Nam.
Những xáo trộn chính trị xảy ra tại Miền Nam Việt Nam sau cuộc đảo chánh và lật đổ Tổng Thống Diệm đã làm lung lay gần như tận gốc rễ cấu trúc xã hội tại Miền Nam Việt Nam sau chín năm dài miền đất này được sống trong ổn định về kinh tế và tương đối an ninh vì chính quyền cũng như quân đội còn đang kiểm soát được đất nước. Giờ đây, nương vào những xáo trộn này, Cộng Sản Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam liền gia tăng các cuộc tấn công, phá hoại tại Miền Nam Việt Nam, khởi đầu là những vụ tấn công vào các đồn bót và tiền đồn hẻo lánh tại các vùng quê, kèm theo là những vụ ám sát các viên chức xã, ấp, sau lan dần tới việc Cộng quân dùng những đơn vị lớn đánh úp hoặc chiếm đóng các quận lỵ (Chi Khu) và tỉnh lỵ (Tiểu khu) trên bốn vùng chiến thuật của Miền Nam Việt Nam. Các cuộc đảo chánh và phản đảo chánh – mà Tướng Nguyễn Khánh gọi là “chỉnh lý” – cùng những cuộc biểu tình “hoan hô, đả đảo” do các giáo phái và các phe nhóm chính trị khác nhau – hầu hết đều có sự giật dây của Cộng Sản để thủ lợi – liên tục xảy ra khiến tình hình quân sự tại Miền Nam Việt Nam ngày càng suy đồi, kéo theo nạn kinh tế khủng hoảng, vật giá gia tăng không kềm chế nổi, giáo dục học đường chểnh mảng, thế đạo ngã nghiêng, nhân tâm ly tán… Vào cuối năm 1964, tức là chỉ một năm sau cuộc đảo chánh, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa, đang nắm quyền điều khiển guồng máy hành chánh và quân sự trong nước, cũng đã thật sự phải đối diện với nguy cơ sụp đổ trước các cuộc tấn công gia tăng ác liệt của Cộng quân. Các bản tin chiến sự cho hay Cộng quân, lợi dụng tình trạng hỗn quan, hỗn quân tại Miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ, đã gia tăng các cuộc tấn công lấn chiếm trên toàn quốc, khiến cho lãnh thổ quốc gia tại Miền Nam Việt Nam ngày càng bị thu hẹp, với nhịp độ thất thủ có lúc lên đến chóng mặt là mỗi tuần mất đi một quận lỵ và mỗi tháng mất đi một tỉnh lỵ.
Tháng Ba năm 1965, trước nguy cơ chẳng sớm thì muộn Miền Nam Việt Nam có thể mất vào tay Cộng Sản, chính quyền của Tổng Thống Lyndon Johnson, nhân vật kế nhiệm Tổng Thống Kennedy bị ám sát hồi Tháng Mười Một năm 1963, đã phải quyết định “Mỹ hóa” cuộc chiến tranh tại Việt Nam bằng cách đổ hằng trăm nghìn quân Mỹ vào Miền Nam Việt Nam, thiết lập các căn cứ quân sự, đồn bót, phi trường và hải cảng trên toàn lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa và mở những cuộc hành quân lớn “lùng và diệt” các lực lượng du kích địa phương và chính quy xâm nhập từ Miền Bắc vào Miền Nam. Các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến, Không Vận, Bộ Binh, Không Quân và Hải Quân Mỹ cùng quân đội các nước đồng minh khác như Ðại Hàn Dân Quốc, Úc Ðại Lợi, Tân Tây Lan… tham gia chiến đấu chống lại Cộng quân. Vào lúc cao điểm của cuộc chiến, tổng số quân nhân Mỹ phục vụ trên các chiến trường tại Việt Nam lên tới 500,000 người. Với hằng trăm cuộc hành quân tiễu trừ Cộng sản lớn, nhỏ từ cao nguyên xuống đồng bằng và từ Khu Phi Quân Sự (DMZ) giáp Sông Bến Hải ở phía Bắc cho đến vùng kênh rạch ở Cà Mau, Bộ Tư Lệnh Quân Ðội Hoa Kỳ tại Việt Nam, trên thực tế, hoàn toàn nắm quyền kiểm soát cuộc chiến tranh chống Cộng, và vai trò của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trở nên thứ yếu.
Kể từ cuối năm 1965 trở đi, nhờ sự kiện Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa có được chính danh sau khi được chính phủ dân sự của Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Phan Huy Quát chính thức trao quyền cai trị đất nước và điều khiển quân đội (ngay trước Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu), mọi xáo trộn chính trị trong nước lần lượt qua đi và quân đội Miền Nam Việt Nam khởi sự phục hồi lại phần lớn năng lực đã mất để có thể nới rộng vai trò chống du kích sang vai trò căn bản là bảo vệ lãnh thổ trước các cuộc tấn công quấy rối và lấn đất, giành dân của Cộng quân. Dần dà, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã có đủ khả năng mở các cuộc hành quân tảo thanh Việt Cộng trên bốn vùng chiến thuật song song với các lực lượng Hoa Kỳ và Ðồng Minh đang có mặt trên khắp các chiến trường.
Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, chủ tịch Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia.
Nhưng vai trò của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chỉ nổi bật trở lại sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 khi hàng chục sư đoàn Cộng quân gồm bộ đội chính quy Cộng Sản Bắc Việt và quân du kích của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đồng loạt mở cuộc “tổng tấn công, tổng nổi dậy” bất ngờ trong thời gian hưu chiến nhân dịp Tết, đánh vào nhiều tỉnh lỵ và thành phố tại Miền Nam Việt Nam, kể cả thủ đô Sài Gòn và cố đô Huế. Nhưng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã đứng vững và lần lượt tái chiếm hết những phần đất bị Cộng quân tạm chiếm, kể cả cố đô Huế, và xóa tên nhiều đại đơn vị của Cộng quân. Cũng kể từ năm 1968, Miền Nam Việt Nam khởi sư tổng động viên nhân lực tham gia quân đội, khiến cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đạt tới mức có sẵn 1 triệu binh sĩ chiến đấu dưới cờ vào năm 1972.
Quân đội này lại còn hùng mạnh hơn lên khi đồng minh Hoa Kỳ quyết định tăng cường võ trang các chiến cụ tối tân cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa để họ có thể tự mình chiến đấu bảo vệ Miền Nam Việt Nam đặng quân Mỹ có thể yên lòng và có thêm chính danh mà rút về nước trong một chiến lược mới được gọi là kế hoạch “Việt Nam Hóa” chiến tranh (Vietnamization of the war) do Tổng Thống Richard Nixon và Cố Vấn An Ninh Quốc Gia lúc bấy giờ là Tiến Sĩ Henry Kissinger đề xướng. (4) Chính nhờ công cuộc “Việt Nam Hóa” chiến tranh này mà Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ngày càng có đủ khả năng chiến đấu hữu hiệu chống các lực lượng thuộc Quân Ðội Nhân Dân của Cộng Sản Bắc Việt xâm nhập vào Miền Nam cũng như các lực lượng địa phương của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Trên thực tế, vào thời điểm này, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã thực hiện nhiều gấp ba lần các cuộc hành quân so với thời gian quân đội Hoa Kỳ và Ðồng Minh đảm nhiệm vai trò chính trong các chiến dịch tấn công Cộng quân trước đây, mặc dù các cuộc hành quân do Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn phải trông cậy nhiều vào hỏa lực yểm trợ của phi pháo từ các phản lực chiến đấu cơ và từ những trực thăng võ trang Hoa Kỳ.
Tháng Năm năm 1970, các lực lượng thuộc Quân Ðoàn 3 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chiến thắng lớn trong cuộc hành quân “Toàn Thắng 43,” vượt biên tấn công vào Căm Bốt, phá hủy nhiều kho vũ khí, đạn dược và lương thực cùng thuốc men của các lực lượng Cộng Sản từ Miền Bắc đưa vào cất giấu tại vùng biên giới Việt-Miên nhằm tiếp trợ cho nỗ lực chiến tranh đánh chiếm Miền Nam Việt Nam của họ. Một cuộc hành quân quy mô khác của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vào Tháng Giêng năm 1971, mệnh danh Lam Sơn 719, tấn công thẳng vào hệ thống Ðường Mòn Hồ Chí Minh ngay dưới Khu Phi Quân Sự và trên Ðường Số 9 tại Nam Lào, tuy phải chịu nhiều tổn thất nhân mạng do gặp địch kháng cự mạnh, vẫn hoàn thành mục tiêu phá vỡ hệ thống hậu cần tiếp tế cho các lực lượng Cộng Sản đang mở các cuộc tấn công phá hoại tại Miền Nam Việt Nam. Ðiều hiển nhiên là các thành tựu này của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã khiến cho các lực lượng Cộng quân đang tham chiến bắt đầu nao núng, và họ thấy cần phải có thêm thời gian để tái bổ sung quân số cũng như tiếp liệu cho các lực lượng đang dần dần bị kiệt quệ của họ. Hệ quả chính trị trông thấy của các chiến thắng quân sự mới do Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tạo nên là giới lãnh đạo Cộng Sản tại Hà Nội đã phải khởi sự đàm phán nghiêm chỉnh hơn trong cuộc Hòa Ðàm Ba Lê lúc đó đang diễn tiến tại thủ đô của Pháp nhằm tìm kiếm một giải pháp hòa bình cho cuộc Chiến Tranh Việt Nam.
Năm 1972, Tướng Võ nguyên Giáp của Cộng Sản Bắc Việt mở cuộc tấn công lớn trong “Mùa Hè Ðỏ Lửa” – mà người Mỹ gọi là “Cuộc Tấn Công Mùa Lễ Phục Sinh” (Easter Offensive)- cuộc tấn công toàn diện đầu tiên do tất cả các đại đơn vị thiện chiến của Cộng Sản Bắc Việt và các lực lượng du kích địa phương phối hợp thực hiện đánh vào các quận lỵ và tỉnh lỵ có tầm vóc quan trọng về mặt chiến lược tại Miền Nam Việt Nam. Cuộc tổng tấn công này phối hợp các đợt xung kích của bộ binh, pháo binh và, lần đầu tiên, dùng tới chiến xa tiến công ào ạt vào các đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trên khắp bốn Quân Khu. Trong giai đoạn đầu, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vì yếu tố bất ngờ, đã phải chịu tổn thất khá nặng nề, nhưng vẫn giữ vững được hầu hết các phòng tuyến trên toàn lãnh thổ. Cộng quân chiếm được phần lớn tỉnh địa đầu giới tuyến Quảng Trị và một số khu vực dọc theo vùng biên giới với Lào và Căm Bốt.
Sau cùng, nhờ sự yểm trợ bằng phi pháo và hải pháo hùng hậu của Hoa Kỳ cũng như nhờ sức chiến đấu kiên cường và anh dũng của các đơn vị tinh nhuệ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tại các mặt trận từ An Lộc (ở Vùng 3 Chiến Thuật) cho tới Quảng Trị (thuộc Vùng 1 Chiến Thuật) và Kon Tum (tại Vùng 2 Chiến Thuật), cuộc tổng công kích mùa Hè 1972 của Cộng quân đã bị bẻ gãy. Các cuộc phản công của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đặc biệt là tại các mặt trận An Lộc ở phía Tây Bắc thủ đô Sài Gòn và tại Cổ Thành Quảng Trị ở phía Nam Khu Phi Quân Sự – với việc Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa dựng ngọn cờ vàng ba sọc đỏ chiến thắng nơi đây cũng ngoạn mục và hùng tráng không kém gì cảnh Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ dựng lá cờ sao và sọc trên đảo Iwo Jima của Nhật hồi Thế Chiến 2- đã đánh bật được các lực lượng Cộng Sản ra khỏi những vị trí mà họ đã vây hãm hoặc cố thủ.
Cho tới đầu năm 1974, Hoa Kỳ hầu như đã rút hết các lực lượng chiến đấu của họ ra khỏi Miền Nam Việt Nam, và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từ nay đã phải đơn độc chiến đấu cho sự sống còn của Miền Nam Việt Nam trong khi các lực lượng Cộng Sản vẫn tiếp tục nhận được những khoản viện trợ dồi dào về vũ khí, đạn dược và tiếp liệu từ các nước đàn anh Trung Quốc và Liên Xô để kéo dài cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam Cộng Hòa mặc dù họ đã hạ bút ký tên vào bản Hiệp Ðịnh Ba Lê, chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình tại Miền Nam Việt Nam.
Mùa Thu năm 1974, Tổng Thống Richard Nixon đã phải từ chức vì vụ tai tiếng chính trị Watergate, và Tổng Thống Gerald Ford lên thay. Nóng lòng muốn rút chân ra khỏi Việt Nam, Quốc Hội Hoa Kỳ do đảng Dân Chủ kiểm soát khởi sự cắt bớt các khoản viện trợ quân sự và kinh tế dành cho Việt Nam Cộng Hòa, từ 1 tỷ đô-la mỗi năm xuống còn 700 triệu đô-la. Lịch sử coi sự sup đổ của Sài Gòn vào ngày 30 Tháng Tư năm 1975 là hậu quả của việc Hoa Kỳ giảm thiểu rồi cắt đứt quân viện và kinh viện cho Việt Nam Cộng Hòa. Không có viện trợ của Hoa Kỳ, Miền Nam Việt Nam cảm thấy, về mặt tiếp vận và tài chánh, không thể nào tiếp tục cuộc chiến tranh để đánh bại quân Cộng Sản xâm lược được. Hơn nữa, chính phủ mới của Tổng Thống Ford đã không giữ vững lời cam kết do Tổng Thống Nixon đưa ra hồi còn tại vị là Hoa Kỳ sẽ “trả đũa mạnh mẽ” nếu Cộng quân vi phạm Hiệp Ðịnh Ba Lê mà tái tục cuộc tấn công vào Việt Nam Cộng Hòa. Không còn nghi ngờ gì nữa, việc cắt giảm rồi chấn dứt viện trợ của Hoa Kỳ dành cho Việt Nam Cộng Hòa, chính yếu là vũ khí và đạn dược cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tiếp tục chiến đấu, đã khuyến khích các nhà lãnh đạo Cộng Sản tại Hà Nội tiến hành cuộc tổng tấn công sau cùng để đánh chiếm toàn bộ Miền Nam Việt Nam. (5)
Ðầu năm 1975, sau khi Hoa Kỳ đã hầu như hoàn toàn kết thúc việc can thiệp vào và giúp đỡ cho chính phủ và các lực lượng quân sự Việt Nam Cộng Hòa, Cộng Sản Bắc Việt đã quyết định mở cuộc tổng tấn công sau cùng để thanh toán một mục tiêu mà họ đã tiên liệu là thế nào cũng rơi vào tay họ trước tình trạng nước đồng minh chính yếu của Miền Nam Việt Nam, sau hơn một thập niên can dự vào cuộc Chiến Tranh Việt Nam (mất đi 58,000 chiến binh và hao tổn đến hằng trăm tỷ Mỹ kim), đã tiêu tan hết mọi ý chí chiến đấu để chiến thắng trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Trước đó, vào Tháng Tư năm 1974, để dò phản ứng của Hoa Kỳ sau khi Hiệp Ðịnh Ba Lê 1973 được ký kết, Cộng quân đã mở cuộc vây hãm và tràn ngập căn cứ Tống Lê Chân nằm gần biên giới Căm Bốt do lực lượng Biệt Ðộng Quân của Việt Nam Cộng Hòa trấn giữ, và quả nhiên, không thấy chính phủ Ford tại Washington phản ứng gì ngoài những lời phản đối chiếu lệ. Trong bước kế tới, vào Tháng Chạp năm 1974, các lực lượng Cộng Sản đã tập trung bao vây và tràn ngập tỉnh Phước Long tại Quân Khu 3. Sau khi Phước Long bị đánh chiếm mà vẫn không thấy phản ứng trả đũa nào của Hoa Kỳ, vào Tháng Giêng năm 1975, các nhà lãnh đạo Cộng Sản tại Hà Nội liền mạnh dạn tung ra chiến dịch tổng tấn công sau cùng vào Miền Nam Việt Nam – mà họ gọi là “Chiến Dịch Hồ Chí Minh” – để kết thúc cuộc chiến, giành phần thắng lợi về phía họ.
Các lực lượng Cộng Sản đã lần lượt đánh chiếm Ban Mê Thuột ở Vùng 2 Chiến Thuật, tràn xuống Khánh Hòa-Nha Trang ở vùng duyên hải, rồi ngược lên phía Bắc đánh chiếm Huế và Ðà Nẵng tại Vùng 1 Chiến Thuật. Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, mất tinh thần vì rõ ràng là đã bị Ðồng Minh bỏ rơi nửa chừng, cứ tiếp tục lui binh mãi về hướng thủ đô Sài Gòn ở phía Nam, thuộc Vùng 3 Chiến Thuật, và chỉ kháng cự bằng một trận đánh quan trọng tại Xuân Lộc, nơi đây Sư Ðoàn 18 Bộ Binh dưới quyền Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo, cùng với các lực lượng Nhảy Dù và Biệt Ðộng Quân, đã bẻ gãy tất cả các mũi dùi tấn công của Cộng quân và gây thiệt hại rất nặng nề về nhân mạng cho quân tấn công. Các cấp chỉ huy quân sự Cộng Sản đành phải lặng lẽ rời bỏ mặt trận này, đi vòng về phía Tây qua vùng giáp ranh giữa Quân Khu 2 và Quân Khu 3 mà tiến xuống phía Nam đặng thực hiện kế hoạch bao vây thủ đô Sài Gòn.
Trận chiến dứt điểm thủ đô của Miền Nam tự do không kéo dài như các quan sát viên quân sự từng dự đoán, bởi vì các nhà lãnh đạo Cộng Sản từ Hà Nội kéo vào đã khéo léo phối hợp các nỗ lực quân sự với những đòn chính trị có tính cách vừa dụ dỗ những thành phần nhẹ dạ và thân Cộng vừa ly gián các lực lượng của người Quốc Gia chân chính vẫn muốn chiến đấu tới cùng trong một trận sống mái với Cộng Sản rồi ra sao thì ra, trong đó phải kể tới những đơn vị lớn thuộc các quân, binh chủng trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đặc biệt là Sư Ðoàn Nhảy Dù tinh nhuệ và bách chiến, bách thắng của Miền Nam Việt Nam. Trận đánh đáng kể nhất chỉ là một cuộc pháo kích bằng hỏa tiễn 122 ly và đại pháo của Cộng quân vào Căn Cứ Không Quân Tân Sơn Nhứt và Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vào sáng ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Buổi trưa cùng ngày, sau khi Tổng Thống Dương Văn Minh – lên kế nhiệm Tổng Thống Trần Văn Hương, nhà lãnh đạo luống tuổi từng thay thế Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức và bỏ nước đi lưu vong vào chiều ngày 21 Tháng Tư, 1975 – công bố lệnh đầu hàng không điều kiện trước các lực lượng Cộng Sản và Sài Gòn chính thức rơi vào tay Cộng quân, hầu như toàn thể Vùng 4 Chiến Thuật dưới quyền của vị tư lệnh Quân Khu 4, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, vẫn còn nguyên vẹn, vì Cộng quân không có đủ lực lượng để tiến vào nơi đây. Các danh tướng và cấp chỉ huy ưu tú của Quân Lực Việt Nam Việt Nam Cộng Hòa như Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, và Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn,… đều tự vẫn hoặc vẫn chiến đấu cho tới lúc bị địch bắt và xử tử để chứng tỏ khí phách anh hùng của hàng ngũ sĩ quan cao cấp trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chủ trương “thành mất thì chết theo thành,” một truyền thống mà trong lịch sử cận đại của Việt Nam, Kinh Lược Sứ Phan Thanh Giản và Tổng Ðốc Hoàng Diệu đã nêu gương sáng sau khi sáu tỉnh Nam Kỳ và Thành Hà Nội rơi vào tay quân xâm lược Pháp hồi cuối thế kỷ 19. (6)
Sau hơn hai thập niên chiến đấu kiên cường, Việt Nam Cộng Hòa và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vì bị Hoa Kỳ bỏ rơi nửa chừng, đành phải bại trận một cách tức tưởi vào ngày 30 Tháng Tư năm 1975 trước những nhà chinh phục Cộng Sản từ Miền Bắc tiến vào. Cái chết của Miền Nam Việt Nam và cái chết của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa là hậu quả tất yếu của một cuộc chiến tranh trong đó cả hai bên lâm chiến đều không ai có đủ điều kiện – quân sự, kinh tế và chính trị – một mình đứng ra đảm đương cuộc chiến mà phải nhờ đến các thế lực bên ngoài. Rồi khi một trong hai bên nào đó thình lình bị đồng minh bỏ rơi – như trường hợp của Việt Nam Cộng Hòa – thì kẻ bị bỏ rơi đương nhiên phải thua trận.
Chế độ quân nhân tại Việt Nam Cộng Hòa không phải là chế độ quân phiệt, Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu phải được tôn vinh
Mỹ-Kissinger và VC-Lê Ðức Thọ: bạn và thù?
Như đã tình bày ở trên, chế độ quân nhân tại Miền Nam Việt Nam, thoạt tiên tuy do các thành phần sĩ quan cao cấp của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa giữ vai trò lãnh đạo, đã khác biệt gần như hoàn toàn với các chế độ quân phiệt đương thời trên toàn thế giới. Các lý do sau đây làm sáng tỏ nhận định này:
– Chế độ quân phiệt tồn tại mà không cần lý do chính đáng, phần lớn là do các lãnh tụ quân phiệt tự tạo nên lý do tồn tại, như viện cớ phải bành trướng thế lực trên trường quốc tế (trường hợp quân phiệt Nhật Bản trước và trong Ðệ Nhị Thế Chiến), chống xu hướng Cộng Sản (trường hợp Hy Lạp, Thái Lan và Indonesia thời Suharto), chống phiến quân tả phái (trường hợp Chile, El Salvador, Nicaragua…), hoặc chống tất cả các khuynh hướng đối lập (trường hợp Pakistan, Ai Cập, Libya, Myanmar…).
Chế độ quân nhân tại Việt Nam Cộng Hòa không tự phát sinh mà ra đời do những hoàn cảnh đặc biệt của đất nước. Ngay như cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Ðình Diệm hồi năm 1963 để đưa Hội Ðồng Quân Nhân Cách Mạng lên cầm quyền, dù vẫn bị coi là tai hại cho nền độc lập của đất nước (vì do Mỹ giật dây) và làm suy yếu nỗ lực chiến đấu chống Cộng, vẫn có thể biện minh được vì chế độ của Ông Diệm có khuynh hướng kỳ thị Phật Giáo và không chịu triệt để đi theo đường lối của Hoa Kỳ là nước đang cung cấp kinh viện và quân viện cho Miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ.
– Chế độ quân phiệt thường tự mình gây ra chiến tranh chống nước khác hoặc chống lại chính nhân dân của đất nước mình. Ðó là trường hợp của quân phiệt Nhật Bản trước và trong Ðệ Nhị Thế Chiến (dưới thời Thủ Tướng Hideki Tojo [Ðông Ðiều]) và các chế độ quân phiệt tại Chile hay Myanmar khi chính quyền do các hội đồng quân nhân tại các nước đó gây chiến tranh chống lại các dân tộc khác hay chống lại chính dân chúng của mình mà họ gọi là loạn quân hay quân nổi dậy. Trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam, Việt Nam Cộng Hòa là nạn nhân cuộc xâm lấn của Cộng Sản từ miền Bắc, và chế độ quân nhân tại đây chẳng những không đánh lại chính nhân dân mình mà, trái lại, còn hy sinh xương máu để bảo vệ cuộc sống tự do và thanh bình của dân chúng, cho nên người lính Cộng Hòa luôn được đa số dân chúng – những thành phần không bị Cộng Sản mê hoặc – ủng hộ và đi theo (trong các cuộc di tản hoặc chạy loạn) cho đến khi bị địch pháo kích chết thì thôi.
– Chế độ quân phiệt tồn tại mãi cho tới khi nào bị dân chúng trong nước hoặc các thế lực ngoại bang dẹp bỏ mới kết thúc. Ðiều này đúng cho hầu hết các chế độ quân nhân tại Nam Mỹ, Ðông Nam Á và Phi Châu. Chế độ quân nhân tại Việt Nam Cộng Hòa, được khai sinh từ ngày lật đổ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm hồi năm 1963 và tái lập vào ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu năm 1965, đã tự ý trao quyền cho một thể chế dân sự hoặc xuyên qua các tuyên cáo và quyết định (như Quyết Ðịnh Số 4 ngày 16 Tháng Hai năm 1965 của hội Ðồng Quân Lực trao quyền quản trị hành chánh quốc gia lại cho phe dân sự tại Miền Nam Việt Nam) hoặc qua các cuộc bầu cử tổng thống, Quốc Hội và các hội đồng tỉnh, thành tại Miền Nam Việt Nam thời Ðệ Nhị Cộng Hòa.
– Các thành phần lãnh đạo của những chế độ quân phiệt thường lạm quyền, tham nhũng và gây nhiều tội ác chống lại dân chúng cho nên sau khi các chế độ này sụp đổ thì các lãnh tụ của chế độ thường bị các chế độ kế tiếp hay chính dân chúng tại các quốc gia đó xử tội. Ðó là trường hợp của nhà độc tài Suharto bên Indonesia và Pinochet ở Chile. Riêng chế độ quân nhân tại Miền Nam Việt Nam, vì xuất thân từ dân chúng mà ra, đã không hề gây tội ác nào với dân chúng, nếu không nói được là họ đã xả thân chăm lo bảo vệ hạnh phúc của dân chúng. Nền Ðệ Nhị Cộng Hòa tại Miền Nam Việt Nam tuy cũng mang tiếng là có những thành phần tham nhũng, nhưng mức độ tham nhũng đó chẳng có gì đáng kể một khi đem so với các chế độ quân phiệt hay độc tài đương thời tại những nơi khác, từ Á Châu cho tới Mỹ Châu La-tinh và Phi Châu, đừng nói gì đến chuyện đem so sánh với mức độ tham nhũng của các viên chức chế độ Cộng Sản tại Việt Nam bây giờ.
Ðiều độc đáo và quan trọng nhất là chế độ quân nhân tại Việt Nam Cộng Hòa có lý do hết sức chính đáng để tồn tại, dù chỉ trong ngắn hạn, trong khi các chế độ quân nhân và quân phiệt cũng như các chế độ độc tài, độc đảng tại những nơi khác thì không. Ngoại trừ Nam Hàn là nước đang gặp hiểm họa bị xâm lấn một lần nữa từ phía Cộng Sản Bắc Hàn – chứ không thực sự bị xâm lấn kể từ sau khi cuộc Chiến Tranh Triều Tiên chấm dứt vào năm 1953 và sau khi quân đội Mỹ đã lập nên tuyến thép ngăn chặn Cộng Sản Bắc Hàn ngay tại phía Nam vĩ tuyến 38 – không có một chế độ quân nhân hay quân phiệt nào tại các nơi khác trên thế giới phải đối phó với một cuộc chiến tranh xâm lược cấp bách mang tính quy mô và được nửa kia của thế giới hết lòng cổ xúy và yểm trợ. Các chế độ quân phiệt tại Thái Lan, Indonesia, Chile, El Salvadore, Nicaragua… bất quá chỉ bị phiến quân và quân nổi dậy đe dọa mà thôi -mà lý do chính yếu của các cuộc nổi dậy tại những nơi đó đôi khi lại nảy sinh từ chính sự hiện hữu của các chế độ độc tài, áp bức đó, vì thế, khi các chế độ đó thôi không hiện hữu thì những cuộc bạo loạn tại các nơi đó cũng tự dưng mất đi. Ðó là chưa kể những chế độ độc tài (dictatorship) tại những nơi như Phi Luật Tân – thời Ferdinand Marcos – là nơi mà chính quyền chỉ cần viện cớ là đất nước đang bị bị phiến quân Cộng Sản (Huks) đe dọa thôi cũng đủ cho chính quyền ra lệnh thiết quân luật, ngưng thi hành mọi quyền tự do, dân chủ trong nước, và cai trị dài dài bằng sắc lệnh.
Nghĩ cho cùng, chế độ quân nhân tại Miền Nam Việt Nam trong thời điểm có cuộc chiến tranh thôn tính Miền Nam của Ðảng Cộng Sản Việt Nam từ miền Bắc là chế độ nếu không hoàn toàn chính đáng trên danh nghĩa thì cũng là một sự cần thiết của lịch sử. Phải biết rằng, xuyên suốt lịch sử Việt Nam, hầu như tất cả các chế độ cai trị ban đầu của các triều đại có trước các nền Ðệ Nhất và Ðệ Nhị Cộng Hòa tại Miền Nam Việt Nam – từ thời các Vua Hùng dựng nước (với các Lạc hầu, Lạc tướng), thời Trưng Nữ Vương, các triều đại của Ngô Vương Quyền, Ðinh Tiên Hoàng, Lê Ðại Hành, Lý Thái Tổ, Trần Thái Tông, Lê Lợi, Nguyễn Quang Trung, và Nguyễn Gia Long – đều là những chế độ quân nhân, ít nhất cũng dưới thời các vị vua khai sáng triều đại để dựng nước hoặc để giành lại độc lập cho Việt Nam khỏi tay kẻ thù phương Bắc là Trung Hoa. Và dĩ nhiên là các đấng tiên vương của Việt Nam đều không hề là những thành phần quân phiệt mà chính là những vị anh hùng hết sức xứng đáng được toàn dân muôn đời ngưỡng mộ và tôn thờ. Vì thế, nếu cuộc chiến tranh bảo vệ nền tự do, dân chủ tại Miền Nam Việt Nam trước đây được coi là chính đáng thì không có lý do gì mà người Việt Quốc Gia, từ trong nước lẫn ở hải ngoại, lại quên đi Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu hằng năm. Ngày mai đây, khi Việt Nam trở thành một đất nước thật sự có tự do dân chủ, khi lịch sử cận đại và hiện đại của Việt Nam được viết lại một cách nghiêm chỉnh, và khi cuộc chiến tranh Quốc-Cộng được đánh giá đúng mức, Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu phải được coi là một trong những ngày kỷ niệm huy hoàng cả trong quân sử lẫn trong lịch sử dân tộc Việt Nam, không ai hoặc không một thế lực nào có thể làm khác đi được.
Ghi chú:
(1) Ngay từ dưới thời Ðệ Nhất Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, bên cạnh các Tòa Ðại Biểu Chính Phủ tại Trung Nguyên Trung Phần, Cao Nguyên Trung Phần và Nam Phần Việt Nam do các nhân vật dân sự cầm đầu, vị tổng tư lệnh Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa (kiêm bộ trưởng Quốc Phòng) cũng đã phải chỉ định các tướng lãnh quân đội làm tư lệnh các Quân Khu liên hệ tại các vùng để trực tiếp điều hành công cuộc bảo vệ trị an trước nguy cơ Cộng Sản Bắc Việt quyết tâm thôn tính Miền Nam tự do sau khi cuộc tổng tuyển cử để thống nhất hai miền đất nước được dự trù mở ra tại Bắc và Nam Việt Nam vào năm 1956 đã không được thực hiện. Trên thực tế, Tổng Thống Diệm đã giao toàn quyền quyết định về quân sự cho các vị tư lệnh Quân Khu liên hệ vì ông biết rõ các nhân vật dân sự trong chính phủ không đủ khả năng thi hành sứ mạng này.
(2) Bản Tuyên Cáo của quốc trưởng, chủ tịch Hội Ðồng Quốc Gia Lập Pháp và thủ tướng chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa, được công bố ngày 11 Tháng Sáu năm 1965, có đoạn viết:
“Sau khi duyệt lại tình trạng ngày một khẩn trương của đất nước, sau khi đã xét lại và xác nhận rằng: những cơ cấu và thể chế Quốc Gia hiện tại không còn phù hợp với tình thế… Quốc Trưởng Việt Nam Cộng Hòa, Hội Ðồng Quốc Gia Lập Pháp, Chánh Phủ Việt Nam Cộng Hòa đồng thanh quyết định long trọng trao trả lại cho Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa trách nhiệm và quyền lãnh đạo quốc gia đã được Hội Ðồng Quân Lực ủy thác cho chúng tôi… Yêu cầu toàn thể đồng bào các giới không phân biệt giai tầng, địa phương, đảng phái và tôn giáo, ủng hộ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong việc lãnh đạo toàn Quân và toàn Dân đúng theo tinh thần của Cách Mạng 1.11.1963.”
(3) Ðặc biệt, đánh chiếm cho được Miền Nam Việt Nam để tóm thâu toàn bộ quyền hành trên giải giang sơn kéo dài từ Ải Nam Quan tới Mũi Cà Mau vẫn là giấc mộng và là tham vọng lớn lao mà lãnh tụ Cộng Sản Hồ chí Minh đã ấp ủ lúc sinh thời – khiến ông phải hấp tấp ra lệnh quân chính quy Cộng Sản từ miền Bắc xâm nhập vào phối hợp với Mặt Trận Giải Phóng trong Nam mở cuộc tổng tấn công, tổng nổi dậy không thành vào dịp tết Mậu Thân năm 1968, những mong thôn tính được Miền Nam Việt Nam trước khi “về với Marx và Lenin,” nhưng mãi cho đến khi ông mất vào năm 1969, giấc mộng và tham vọng đó vẫn chưa thực hiện được. Sau này, khi lịch sử được viết lại, thì cuộc Chiến Tranh Việt Nam – hay cuộc “kháng chiến chống Mỹ, cứu nước” của đảng Cộng Sản Việt Nam – không thể được coi là một cuộc chiến tranh “ý thức hệ” mà chỉ là một cuộc tranh giành quyền lực giữa các phe nhóm tại Việt Nam nhân danh các lý tưởng ngoại lai, không hơn gì cuộc Nam-Bắc phân tranh thời Chúa Trịnh và Chúa Nguyễn trong hai thế kỷ 16 và 17. Trong cuộc xung đột Quốc-Cộng tại Việt Nam vừa qua, người Miền Nam tuy có chiến đấu để bảo vệ tự do, dân chủ, nhưng cuộc chiến đấu đó vẫn mang tính thụ động (vì chỉ thu hẹp trong phạm vi Miền Nam Việt Nam mà thôi, và cũng là vì có sự khuyến khích và yểm trợ của Hoa Kỳ là cường quốc lãnh đạo Thế Giới Tự Do), trong khi người Cộng Sản miền Bắc thì chỉ dùng cái “thiên đường Cộng Sản” làm mồi nhử để mê hoặc người khác đặng chiếm quyền cho phe nhóm của mình – là đảng Cộng Sản – chứ họ chẳng hề có lý tưởng nào hết – như chuyện bỏ ngang xương nền kinh tế Cộng Sản mà theo lối làm ăn tư bản bây giờ đã cho thấy rõ. Bất quá, cái lý tưởng mà họ nghĩ là họ có chẳng qua chỉ là sự lầm mê mà, vào lúc sinh thời, cả Chủ Tịch Hồ Chí Minh lẫn Thủ Tướng Phạm Văn Ðồng cũng thừa khôn lanh mà rõ biết hết cả rồi nhưng không đủ can đảm nhìn nhận để quay trở lại khi sự sai lầm đã đi quá xa và đã có quá nhiều xương máu và tàn phá xảy ra cho dân tộc và đất nước vì sự sai lầm đó.
(4) Theo các số liệu chính thức, sau khi công cuộc “Việt Nam Hóa Chiến Tranh” hoàn tất vào cuối năm 1973, Hoa Kỳ đã cung cấp cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 640,000 khẩu súng trường M-16, 34,000 súng phóng lựu M-79, 40,000 máy truyền tin, 20,000 xe vận tải và 56 chiến xa hạng trung M-48. Không Lực Việt Nam Cộng Hòa nhận được 200 khu trục và oanh tạc chiến đấu cơ, bao gồm khu trục cơ A-1 Skyraider, oanh tạc cơ A-37 và phản lực chiến đấu cơ F-5 cùng với 30 phi cơ võ trang AC-47 và 6.000 vận tải cơ -trong số đó mộ số được biến cải thành phi cơ “Hỏa Long” như AC-119 và AC-123- cộng với 500 trực thăng các loại cùng một số phi cơ thám thính gồm loại OV-10 Bronco và các “máy bay bà già“L-19. (Vào lúc cao điểm của cuộc Chiến Tranh Việt Nam, khi có khoảng 500,000 binh sĩ Mỹ tham chiến tại Miền Nam Việt Nam, các lực lượng Hoa Kỳ đã sử dụng tới 3,000 trực thăng đủ loại). Mặc dù số lượng vũ khí nhận được có vẻ lớn lao như thế, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, về mặt trang bị, vẫn còn kém thua quân đội Hoa Kỳ nhiều lắm, và nhất là quân số bị thiếu hụt so với quân số của Cộng Sản Bắc Việt là đạo quân đông đảo đứng vào hàng thứ 5 trên thế giới lúc bấy giờ – chưa kể số quân du kích của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vẫn cùng họ tham gia tấn công tại Miền Nam Việt Nam. (Wikipedia, June 8, 2007).
(5) Tháng Mười Hai năm 1974, sau khi Hoa Kỳ đã hoàn tất việc rút lui về mặt quân sự ra khỏi Miền Nam Việt Nam, Tổng Bí Thư Lê Duẩn của Ðảng Cộng Sản Việt Nam tuyên bố: “Bọn Mỹ đã rút đi… đây là biến chuyển đánh dấu thời cơ của chúng ta.”
(6) Trong cuộc chiến đấu để bảo vệ tự do, dân chủ cho Miền Nam Việt Nam, các chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã cống hiến cho đất nước những hy sinh vô cùng to lớn và cao cả mà cho tới nay vẫn chưa có gì đền đáp nổi. Theo các con số phỏng định, vào lúc kết thúc cuộc Chiến Tranh Việt Nam (1960-1975), Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa có 250,000 chiến sĩ bỏ mình và Quân Ðội Hoa Kỳ có 58,000 quân nhân hy sinh. Không có con số chính thức cho biết có bao nhiêu chiến binh Cộng Sản đã tử trận trong cuộc chiến, mặc dù con số này ít nhất cũng phải cao hơn gấp ba lần con số tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa, bởi vì họ thường phải hứng chịu hỏa lực ghê gớm của các lực lượng Ðồng Minh và Việt Nam Cộng Hòa, trong đó phải kể tới những cuộc giội bom trải thảm của các pháo đài bay chiến lược B-52, và cũng vì các cấp chỉ huy của họ, kể cả danh Tướng Võ Nguyên Giáp, vẫn ưa dùng chiến thuật biển người có tính cách thí quân trong những cuộc tấn công. (Wikipedia, June 8, 2007)
Mời độc giả xem điểm tin buổi sáng ngày 22 tháng 5 năm 2017
Ẩn danh, $8
Bà ẩn danh, Garden Grove, CA $9
Hoa Hớn (PB), $10
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn Danh, $20
Nguyễn Angie, $20
Ẩn danh, $20
Phan Hiển Viễn, $20
Ẩn danh, $20
Cô Nguyễn T. Ngọc Dung, Santa Ana, CA $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $30
Ẩn danh, $30
Hà Thị Ðông Nga, cựu trung úy CSQG, San José, CA $40
Ẩn danh, $40
Ẩn danh, $40
Ðức Anh (Liên & Cường), $40
Loan & Thủy, GardenGrove, CA $40
Nghiêm Thị Kim Cúc, Cerritos, CA $50
Nghiêm Thị Bạch Tuyết & Nghiêm Xuân Lương, Cerritos, CA $50
Tôn Nữ Lan Hương, San Diego, CA $50
Anh Phú & Chị Oanh, Pagolac, Fountain Valley, CA $50
Ô.B Nguyễn Thị Tuyết Mai, Canoga Park, CA $50
Cô Ân (Lê Nhựt), $50
Ẩn danh, $50
Nguyễn Thị Minh, Edmonton, Alberta, Canada, $50
Bích Liên Hà, Westminster, CA $50
GÐ Phan Cương, Westminster, CA $50
Vợ chồng cháu By, $50
Nguyễn Thị Kim Cúc (con gái Ô.B Nguyễn Hữu Trọng), $50
Ẩn danh, $50
Ô.B Trương Văn Thường, TQLC, $50
Ô. Chế Văn Từ, GardenGrove, CA $50
Cháu Kim Yến, Oxnard, CA $50
Thuyền bạn Thủy, $50
Ô.B Trần Tam, $50
Ẩn danh, $60
Truyền & Trung, $80
NHB & NTT, Long Beach, CA $100
Chu Tất Tiến & Thơm, GardenGrove, CA $100
Lý Thị Từ, Fountain Valley, CA $100
Nguyễn Thị Hoa, Simi Valley, CA $100
Bà Nguyễn Thị Cát, Santa Ana, CA $100
Hội Ðồng Hương Cần Thơ & Hội Ái Hữu CHS Phan Thanh Giản & Ðoàn Thị Ðiểm, Santa Ana, CA $100
Hồ V. Huy, Cerritos, CA $100
Thuận & Tom Bạn Cypress College, Cypress, CA $100
Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng San Fernando Valley & Phụ cận, Reseda, CA $100
Nguyễn Hoa & Hùng Trâm, Simi Valley, CA $100
Nguyễn Thị Kim Phan & Nguyễn Anthony, Stanton, CA $100
MD Phùng Hữu Chí, GardenGrove, CA $100
Ngô Tuấn Quỳnh, Fountain Valley, CA $100
Ô.B Nguyễn Văn Bên & Ngô Xuân Hiệp, GardenGrove, CA $100
Nguyễn Kha, Mission Viejo, CA $100
Ngô Rose, Seal Beach, CA $100
GÐ Bà QP Chuẩn Tướng Phạm Ngọc Sang, $100
GÐ Bà QP Trần Thị Ngọc Diệp, $100
Bích Lan, Sacramento, $100
Chu Thiên Hương, $100
GÐ Cựu HQ ÐT Hồ Tấn Quyền, $100
Nguyễn Bửu Lộc & Ðặng Kelly, $100
Bà QP Lê Nguyên Hoàng & các con cháu, $100
GÐ Nguyễn Thái Mỹ & Hoàng Thị Thành, Pomona, CA $100
Bà Phan Thị Hảo, $100
The Ho’s Family (Cypress College), $100
Bà QP Cựu ÐT Lê Quang Thị & Các Con, $100
Ðào Thiệu & Hường, Vienna, VA $100
Bà Lê Thị Hoa & Phan Thị Kim Phương (ban Ẩm thực ÐNH/COA), $100
Nguyễn Thanh Thủy,Anaheim, CA$100
Nguyễn Thị Bê, Everett, MA $100
Cháu QP Nguyễn Hữu Nhân, Dallas, TX $100
Bà Vũ Văn An, Santa Ana, CA $100
2 cháu Nguyễn Thị Kim Oanh & Nguyễn Thị Kim Anh, $100
Bà Khúc Minh Thơ, Falls Church, VA $100
Ðỗ Loan Anh, Ðặng Trang Thanh, Phạm Thư Hương Huyền, Nguyễn Quỳnh Trang &
Từ Bội Ngọc, Westminster, CA $150
Ô.B Lê Văn Hiên, Rancho Santa Margarita, CA $200
Phùng Thị Anh Thư, GardenGrove, CA $200
Huy Phương, Irvine, CA $200
Magnolia Medical Imaging Center, Westminster, CA $200
GS Nguyễn Xuân Vinh & Phiến Ðan, Huntington Beach, CA $200
Magnolia Family Care Medical Center Inc, GardenGrove, CA $200
Ô.B Nguyễn Trung Quân, Santa Ana, CA $200
Fairwest Dental, Santa Ana, CA $200
A Medical Corporation, GardenGrove, CA $200
Radio Bolsa Corporation, Westminster, CA $200
DDS Nguyễn D. Liên Hương, GardenGrove, CA $200
Ðinh Sam Oanh Phước, $200
Lê Nhựt, $200
Nguyễn Hữu Trí & Nguyễn Thu cùng 2 con Hữu Tài & Hữu Tuân con trai con dâu
& 2 cháu nội của Ô.B. Nguyễn Hữu Trọng, $200
Nguyễn Thúy Anh & Phạm Tâm, $200
Nhóm Lê Gởi Tiền Lẹ & Các Bạn, $250
Charity Group of VA AffectionInc, Annandale, VA, $300
Vernon Mindy, má & các chị em, Midway City, CA $300
Các bạn VSC, $440
Hoàng Nhung & Minh Tâm, Cerritos, CA $500
GÐ Lê Văn Kinh, $500
Bà Ðoàn Sim, North Hollywood, CA $500
Ðoàn Huynh Trưởng GÐPT, $500
Các ẩn danh bỏ trong thùng, $715
MD Bùi Trinh & Nhân Viên, GardenGrove, CA $1,000
1040 US Tax Center, Garden Grove, CA $1,000
Viễn Ðông Daily News, Westminster, CA $1,000
Viễn Ðông Daily News, Westminster, CA $1,365 (50% tiền đăng Phân Ưu)
Cộng Ðồng NVQG Arizona & Ðồng Hương, Chandler, AZ, $2,320
Lư T. Trang Ðài, $???
T/TTrương Quách, TK Châu Ðốc, $20
Nguyễn Chung, GardenGrove, CA $20
Từ Tâm, Santa Ana, CA $20
GÐ Cháu Tú Trang, $20
BàNgọc Anh PD Dồng Huấn, $20
Ẩn danh, $10
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $20
Ẩn danh, $30
Ẩn danh, $30
Ẩn danh, $40
Ẩn danh, $40
Lê Nhựt & Thùy Vân, $30
Sonny & Ami, $40
Dung, $20
Báo Vui Vẻ Ðặng Ngọc Trân, LÐHÐ Văn Lang, Anaheim, CA $40
Hồng DanhTPB, $40
Nguyễn Hanh, GardenGrove, CA $20
GÐ Cựu Ð.Úy Nguyễn Văn Thành H. O. 5, $40
Ô.B. Võ Thanh Xuân, Fountain Valley, CA $50
Công Tằng Mỹ Lương, Westminster, CA $50
Dương Thu, Anaheim, CA 2040, $50
Nguyễn Bảo Benjamin, GardenGrove, CA $50
King M. Khanh, Fountain Valley, CA $50
Phan Q. Hy & B. Anh, La Habra, CA $50
Bà Nguyễn Lài, Placentia, CA $50
Nguyễn M. Phước Phillip & Mỹ Hạnh, Winnetka, CA $50
Ô.B Garcia Lucio, GardenGrove, CA $50
Nguyễn Thanh Hà, Santa Ana, CA $50
Ðỗ Trung Tuấn, La Mirada, CA $50
Ẩn danh, $50
Ô.B. Lê Bá Khiếu, $50
Nguyễn Kevin, $50
Ðặng Trúc, $50
Phan Ðiệp (dạy lái xe), $50
Lê Hương, $50
Nguyễn Xuân Trang, $50
Nguyễn Chánh Trực K. 20, San Diego, CA $50
Ý Kiên K. 29 Smog Tech, $50
Ẩn danh, $50
Ba Của Thảo (Alcon), $50
Lý Hưu, $50
Khanh Kinh, $50
C.L., Long Beach, $50
Trưởng L. T. Phương Anh Làng Bách Hợp Quãng Tế, $50
Nguyễn Hưng, $50
Vân (BXH Hồng Bàng), $50
Ẩn danh, $50
GÐ Mai Ðình Yến, Santa Ana, CA $50
Quách Nancy, $50 (còn tiếp)
Sáng 12 Tháng Năm, nam diễn viên Lee Min Ho bắt đầu thực hiện việc thi hành nghĩa vụ quân sự. Anh đến văn phòng Gangnam ở Seoul, làm việc với tư cách nhân viên phục vụ cộng đồng. Theo quy định, anh sẽ bắt đầu nhập trại và tiếp nhận huấn luyện trong vòng bốn tuần sau khi nhận được lịch từ Cục Quản Lý Nhân Lực Quân Đội. Dự tính anh sẽ được sắp xếp huấn luyện trong năm nay.
Năm 2006, do một tai nạn xe hơi, Lee Min Ho bị gãy xương bắp đùi và mắt cá chân. Sau đó, vào năm 2011, anh lại mắc phải một vụ tai nạn xe hơi khác, cuối cùng nhận được quyết định thực hiện nghĩa vụ quân sự bắt buộc với tư cách nhân viên phục vụ cộng đồng. Trong khi đó, dự án cuối cùng mà anh tham gia trước khi gia nhập quân đội là bộ phim “The Legend of the Blue Sea” của đài SBS, đóng cùng Jun Ji Hyun.
Joo Won dự họp báo trước khi nhập ngũ
Lúc 2 giờ 30 phút chiều 15 Tháng Năm (giờ địa phương), nam diễn viên Joo Won xuất hiện trong buổi họp báo của bộ phim mới “My Sassy Girl” do đài SBS tổ chức, trước một ngày anh nhập ngũ.
“My Sassy Girl” là một bộ phim lịch sử thú vị với những cảnh quay được Joo Won, Oh Yeon Seo, CNBLUE Lee Jung Shin và Kim Yoon Hye trình diễn. Phim sẽ lên sóng ngay sau khi “Whisper” kết thúc.
Seohyun trả lời những chỉ trích về vai diễn mới
Diễn viên Seohyun. (Hình: Gareth Cattermole/Getty Images)
Diễn viên Seohyun vừa chia sẻ những suy nghĩ trung thực về những lời chỉ trích cô nhận được sau khi được chọn vai nhân vật chính của bộ phim truyền hình mới “Bad Thief, Good Thief” (tên tạm thời) dài 50 tập.
Trong buổi họp báo hôm 12 Tháng Năm, Seohyun cho biết đây là vai chính đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất của cô. Cô cũng đề cập đến những lời chỉ trích: “Tôi chưa từng tham dự nhiều dự án với tư cách một nữ diễn viên, vì vậy tôi hiểu có thể có mối e ngại. Điều đó hoàn toàn hợp lý.”
“Tôi tin rằng tôi sẽ chỉ phải thể hiện sự chân thành với tư cách một nữ diễn khi vào vai Kang So Ju trong phim. Tôi cảm thấy có trách nhiệm vì điều đó. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ với tư cách Kang So Ju, vì vậy hãy đón tôi,” ngôi sao nói.
Kim Min Jung thắng kiện một doanh nghiệp
Nữ diễn viên Kim Min Jung đã chiến thắng trong vụ kiện với một doanh nghiệp, do họ tiếp tục sử dụng hình ảnh của cô quảng cáo sản phẩm sau khi hợp đồng kết thúc. Tòa án hòa giải quận hạt khu vực phía Tây Seoul khu vực 11 đã phán quyết doanh nghiệp thực phẩm “H” phải bồi thường thiệt hại cho Kim Min Jung 90 triệu won (khoảng $79,300). Tòa phán: “Doanh nghiệp ‘H’ đã tiếp tục sử dụng hình ảnh của Kim Min Jung sau khi thời hạn hợp đồng kết thúc, do đó đã vi phạm quyền hoạt động quảng cáo của cô ấy.”
Doanh nghiệp “H” đã tiếp tục sử dụng ảnh của Kim Min Jung trên menu, bảng hiệu, trang web và quảng cáo của mình sau khi hết thời hạn hợp đồng. Các đại diện của Kim Min Jung đã yêu cầu họ dừng lại hai lần nhưng doanh nghiệp “H” không tuân thủ, Kim Min Jung đã kiện họ, yêu cầu bồi thường với mức giá 250 triệu won (khoảng $220,000).
Diễn viên Kwak Do Won và Jang So Yeon kết thúc mối quan hệ
Nam diễn viên Kwak Do Won và nữ diễn viên Jang So Yeon vừa kết thúc mối quan hệ. (Hình: Ian Gavan/Getty Images và koreandrama.org)
Nam diễn viên Kwak Do Won và Jang So Yeon chia tay sau hai năm hẹn hò. Vào ngày 13 Tháng Năm, công ty đại diện C-JeS của Kwak Do Won khẳng định: “Sau khi kiểm tra lại với Kwak Do Won, đúng là anh ấy và Jang So Yeon đã kết thúc mối quan hệ của họ. Họ gần đây đã chia tay vì lịch trình bận rộn.”
Hai diễn viên này trở nên thân thiết khi quay phim “The Wailing” cùng nhau. Năm 2015, Jang So Yeon thú nhận trên Radio Star rằng cô đã phải lòng một diễn viên. Sau đó được phát hiện là Kwak Do Won. Hai người bắt đầu hẹn hò một thời gian từ đó.
Nàng Kang Sora thưởng thức phở, bún chả và rau muống xào Việt Nam
Cô nàng Kang Sora vốn nổi tiếng với việc duy trì chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt để giữ vóc dáng hoàn hảo, nhưng ít người biết cô còn là một người rất mê ăn uống. Khi lên mạng Sora của mình, thường xuyên tìm hiểu về các nhà hàng, món ăn ngon rồi ghi chú lại, cô luôn có một danh sách quán ăn để ghé thăm mỗi khi ra ngoài.
Món yêu thích của Kang Sora là các loại bánh làm từ bột mì, món ăn Hàn, Nhật, Trung và các món Âu. Khi gặp những món ăn yêu thích Sora sẽ chia sẻ với người hâm mộ trên Instagram, nên đôi khi mọi người nghĩ tài khoản của cô là một tài khoản Foodgram.
Và ngày 6 Tháng Năm vừa qua, Kang Sora đã đăng tải một bức hình với các món phở, bún thịt nướng, rau muống xào tỏi của Việt Nam. Sora bình luận: “Cuối cùng cũng được ăn phở Việt Nam, ngon bá cháy bọ chét.” Sora thưởng thức các món ăn tại nhà hàng Việt có tên gọi Emời ở Seoul.
Hiện tại Sora đang quay bộ phim điện ảnh “Uhm Bok Dong” cùng với Bi (Rain), Min Hyo Rin, Park Jin Joo… Phim sẽ phát hành vào cuối năm nay.
Park Bo Gum tham gia vở nhạc kịch
Diễn viên Park Bo Gum. (Hình: Frazer Harrison/Getty Images)
Nam diễn viên Park Bo Gum sẽ thể hiện tài năng âm nhạc. Hôm 8 Tháng Năm, công ty của anh tiết lộ: “Park Bo Gum sẽ tham gia biểu diễn vở nhạc kịch ‘Hairspray’ của trường Đại Học Myongji với tư cách là thành viên của ban nhạc. Anh ấy hiện đang luyện tập cho buổi trình diễn tốt nghiệp với các bạn mình.”
Park Bo Gum gần đây đã mang về giải thưởng Popularity Award tại lễ trao giải Nghệ Thuật Baeksang lần thứ 53. Anh bắt đầu theo học Đại Học Myongji vào năm 2014 với vai trò nhà làm phim và âm nhạc. Mặc dù lịch làm việc bận rộn, anh vẫn dành thời gian để đi học. Vào năm 2015, anh thậm chí còn giúp chỉ đạo một vở nhạc kịch cho một trong những lớp học của mình.
Jang Geun Suk có thể tham gia phim của đạo diễn Kim Ki Duk
Chúng ta có thể sớm thấy Jang Geun Suk trở lại màn ảnh rộng. Ngày 12 Tháng Năm, đoàn phim của PD Kim Ki Duk tuyên bố đã mời anh vào một vai diễn trong bộ phim sắp tới, “The Time of Humans.” Họ hiện đang đàm phán với Jang Geun Suk và cho biết quyết định cuối cùng sẽ sớm công bố.
Cơ quan đại diện của Jang Geun Suk xác nhận anh đã được đề nghị nhưng vẫn chưa đưa ra quyết định. Nếu anh quyết định xuất hiện trong phim, đây sẽ là bộ phim đầu tiên của anh trong sáu năm kể từ “You’re My Pet” năm 2011.
“The Time of Humans” được thiết lập để trở thành biểu tượng và ẩn dụ về lịch sử loài người, với một câu chuyện mạnh mẽ và gây tranh cãi. Kim Ki Duk PD của bộ phim, nói: “Tôi mong đợi bộ phim sẽ gây tranh cãi cả trong và ngoài Hàn Quốc.”
Hầu hết các tác phẩm của đạo diễn Kim Ki Duk luôn độc đáo, và sự xuất hiện của Jang Geun Suk trong phim ông, đang được mong đợi. Diễn viên Ahn Sung Ki kỷ niệm 60 năm ra mắt trong năm nay, Ahn Sung Ki và Ryoo Seung Bum đã xác nhận tham gia phim. Phần tuyển chọn diễn viên sẽ được hoàn thành trong tháng này để việc quay phim có thể bắt đầu vào cuối Tháng Năm.
Gong Yoo chia sẻ cảm nhận về điện ảnh Hồng Kông
Diễn viên Gong Yoo. (Hình: Andreas Rentz/Getty Images)
Mới đây, nam diễn viên Gong Yoo có buổi gặp mặt người hâm mộ anh tại Hồng Kông. Nhân dịp này, anh bày tỏ cảm tưởng về những bộ phim và diễn viên mà anh ngưỡng mộ của nền điện ảnh Hồng Kông trong buổi họp báo trước sự kiện.
Gong Yoo tiết lộ, anh dành sự ngưỡng mộ và tôn trọng sâu sắc trước kỹ năng diễn xuất của nam diễn viên Lương Triều Vỹ, nên anh cũng muốn thử sức những kiểu vai tương tự trong các tác phẩm tương lai của mình, đặc biệt là kiểu vai như trong “Sắc Giới.”
“Sắc Giới” là bộ phim năm 2007 của đạo diễn ba lần đoạt giải Oscar Lý An, tuy nhiên Lý An là người Đài Loan. Còn Lương Triều Vỹ đóng nhiều phim điện ảnh xuất sắc như “Vô Gian Đạo,” “Tâm Trạng Khi Yêu,” “Trùng Khánh Sâm Lâm,” “Anh Hùng,” Sắc Giới,” “Đại Chiến Xích Bích;” trong số này có nhiều phim của đạo diễn nổi tiếng Vương Gia Vệ. Có một phim Việt Nam mà Lương Triều Vỹ từng tham gia là “Xích Lô” của đạo diễn Trần Anh Hùng.
Gong Yoo cũng chia sẻ anh đã lớn lên cùng các bộ phim của Châu Nhuận Phát và Lưu Đức Hòa, trong đó phải kể đến bộ phim hành động gián điệp xuất sắc năm 2002 là “Vô Gian Đạo” mà Lương Triều Vỹ đóng cùng Lưu Đức Hòa, Hoàng Thu Sinh, Tăng Chí Vỹ.
Nhựa là một hợp chất được chế tạo để tồn tại đến muôn đời, vậy mà có tới 33 phần trăm của các đồ nhựa như chai nước, bịch nhưa và ống hút -chỉ dùng một lẩn rồi bỏ. Chất nhựa không thể bị phân huỷ; nó chỉ vỡ ra thành những mảnh nhỏ rồi nhỏ hơn.
2. Nhựa ảnh hưởng đến sức khoẻ nhân loại.
Chất hoá học độc hại rò rỉ ra từ nhựa và được tìm thấy trong máu và các mô của hầu hết chúng ta. Những chất độc này khi nhiễm phải sẽ dẫn đến những bịnh như ung thư, dị tật bẩm sinh, làm suy yếu hệ miễn nhiễm, gián đoạn nội tiết và các bịnh tật khác.
3. Nhựa làm hư hại nguồn nước ngầm.
Có hàng ngàn các bãi chôn rác trên toàn nước Mỹ, Bên dưới các bãi rác này, là các chẩt hoá học tiết ra từ các vật dụng bằng nhựa và ngấm vào nguồn nước ngầm trong lòng đất, chảy xuôi ra các sông ngòi và suối lạch.
4. Nhựa thu hút các chất ô nhiễm khác.
Các chất hoá học trong nhựa tạo cho nó tính bền bỉ và sự mềm dẻo như (flame retardants, bisphenols, phthalates và những chất hoá học độc hại khác) là những loại dầu độc không tan trong nước và dính vào các chất có tính dầu như các mảnh vụn của nhựa. Vì vậy, những chất hoá học độc hại rỉ ra và tích tụ trên những chất nhựa khác. Đây là một mối quan ngại nghiêm trọng khi mà càng ngày càng nhiều mảnh vụn của nhựa tích tụ lại trên các đại dương trên toàn cầu.
TRENTON, New Jersey (AP) – Tiểu bang New Jersey vừa đưa đơn kiện công ty súng Sig Sauer, cáo buộc công ty này bán một số súng lục bị lỗi kỹ thuật trong quá trình sản xuất, trị giá khoảng $2 triệu, cho cơ quan cảnh sát tiểu bang.
Văn phòng Bộ Tư Pháp tiểu bang trong đơn kiện hồi Tháng Tư nói công ty này vi phạm hợp đồng cũng như một số điều khác.
Sig Sauer, có văn phòng chính đặt tại Newington, tiểu bang New Hampshire, bán khoảng 3,000 khẩu súng lục loại P229 và một số bao súng cho cơ quan cảnh sát tiểu bang New Jersey. Số súng này được chuyển giao hồi Tháng Chín năm 2014.
Các cảnh sát viên tiểu bang khi bắn thử lô súng này thấy các khẩu súng lục thường xuyên bị kẹt sau khi không tống được vỏ đạn ra ngoài.
Các khẩu súng của Sig Sauer bị coi là “không thích hợp cho công việc cảnh sát vì một cảnh sát viên có thể không bắn được quá một viên đạn trong trường hợp bị đe dọa tới tính mạng,” đơn kiện cho hay.
Cơ quan cảnh sát New Jersey cho biết họ tìm cách thương lượng với Sig Sauer để sửa chữa và thay thế các khẩu súng bị hư, theo đơn kiện.
Cảnh sát New Jersey đổi sang một kiểu súng khác sau hơn một năm, vì lo ngại cho sự an toàn của các cảnh sát viên.
Tiểu bang New Jersey lúc đầu trả cho Sig Sauer số tiền $1.8 triệu cho số súng nói trên.
Bộ Trưởng Tư Pháp New Jersey đang đòi Sig Sauer phải trả lại toàn bộ số tiền, cộng với khoảng $900,000 là tiền chi cho các bao súng.
Một phát ngôn viên Bộ Tư Pháp New Jersey từ chối không bình luận về đơn kiện. Công ty Sig Sauer cũng không trả lời câu hỏi của báo chí về việc này. (V.Giang)
Mưa bão kéo tới khu vực Nam nước Mỹ, North và South Carolina có nguy cơ lụt
-22 người chết và 59 bị thương do vụ nổ lớn tại Manchester-Anh quốc
-CNN: ISIS nhận trách nhiệm chủ mưu vụ tấn công
-Nổ tại sân vận động Manchester ‘quân khủng bố chọn mục tiêu ít được bảo vệ’
-Nam Hàn mong Đức Giáo Hoàng giúp tìm giải pháp vấn đề Bắc Hàn
-TT Trump từng yêu cầu tình báo bác liên hệ Nga-bầu cử Mỹ
-Cá mập trắng xuất hiện, một số biển California đóng cửa
WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hồi Tháng Ba đòi giới chỉ huy tình báo phải lên tiếng bác bỏ cáo buộc có sự phối hợp giữa ủy ban tranh cử của ông với chính phủ Nga, theo các giới chức hiện đang làm việc cũng như đã rời khỏi các cơ quan này.
Bản tin của tờ báo Washington Post cho hay ông Trump nói chuyện riêng với Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia Daniel Coats, và Đô Đốc Michael S. Rogers, Giám Đốc cơ quan tình báo điện tử NSA, yêu cầu họ hãy công khai lên tiếng bác bỏ sự hiện hữu của bất cứ bằng chứng nào về sự phối hợp trong cuộc bầu cử 2016.
Cả hai ông Coats và Rogers từ chối không làm điều này vì thấy rằng không chính đáng, theo nguồn tin trên.
Ông Trump yêu cầu ông Coats và Rogers làm điều này sau khi Giám Đốc FBI, ông James B. Comey, nói với Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện hôm 20 Tháng Ba rằng FBI đang điều tra “mối quan hệ có thể có giữa các cá nhân liên hệ với ủy ban tranh cử của ông Trump và chính quyền Nga và liệu rằng có sự phối hợp nào giữa hai phía hay không,” tờ Washington Post cho hay.
Cuộc đối thoại giữa ông Trump với ông Rogers được ghi lại sau đó trong một văn bản ghi nhớ, do một giới chức cao cấp NSA viết, theo các nguồn tin của báo Washington Post.
Hiện chưa rõ là có bản ghi nhớ tương tự nào được văn phòng của Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia soạn thảo về cuộc nói chuyện giữa ông Trump và ông Coats hay không.
Giới chức thông thạo cho hay các văn bản này có thể phải giao nạp cho Điều Tra Viên Đặc Biệt nay chịu trách nhiệm cuộc điều tra cũng như các điều tra viên của Quốc Hội, đang tìm hiểu là Tổng Thống Trump có ý định ngăn trở việc làm của FBI hay không.
Một giới chức tình báo cao cấp cho tờ Washington Post hay rằng mục tiêu của Tổng Thống Trump là gây sự nghi ngờ trong dư luận về cuộc điều tra của FBI và hành động của ông đe dọa sự độc lập của các cơ quan tình báo, vốn không can dự vào những vấn đề của đảng phái chính trị. (V.Giang)
Mưa bão kéo tới khu vực Nam nước Mỹ, North và South Carolina có nguy cơ lụt
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Theo báo Tuổi Trẻ, kiểm toán của chính quyền Việt Nam vừa công bố Báo Cáo Kiểm Toán Ngân Sách 2015, và cơ quan này chỉ một loạt sai phạm khiến chi ngân sách vượt dự tính 88,525 tỷ đồng.
Theo báo cáo thì bất kể các tuyên bố, cam kết của giới lãnh đạo Việt Nam (tiết kiệm, chống lãng phí), “bệnh” của hệ thống công quyền Việt Nam (chi tiêu vô tội vạ, bất kể quy định) không những không thuyên giảm mà còn nặng hơn.
Dựa trên kế hoạch do chính phủ Việt Nam đệ trình, Quốc Hội cho phép chính phủ chi 1,177,100 tỷ đồng trong năm 2015. Tuy nhiên, kết quả mà cơ quan này vừa công bố thì trong năm 2015, hệ thống công quyền Việt Nam đã chi 1,265,625 tỷ đồng. Chênh lệch giữa dự trù và thực chi là 88,525 tỷ đồng.
Kiểm toán của chính quyền Việt Nam chia chi tiêu của hệ thống công quyền Việt Nam thành hai loại: Chi để đầu tư và chi thường xuyên (chi tiêu để duy trì hoạt động).
Theo báo cáo kiểm toán này, cả chi để đầu tư lẫn chi thường xuyên đều vượt mức dự trù: Trong năm 2015, hệ thống công quyền Việt Nam được phép chi 225,000 tỷ đồng để đầu tư nhưng đã chi và đề nghị thanh toán 308,853 tỷ đồng. So với dự trù, số chi lố là 83,853 tỷ đồng.
Tương tự, mức chi thường xuyên được dự trù và gửi cho Quốc Hội phê duyệt chỉ có 777,000 tỷ đồng song thực chi và đề nghị thanh toán là 788,500 tỷ đồng, tăng thêm 11,500 tỷ đồng. Trừ đi vài ngàn tỷ đồng thực chi được xem là không chấp nhận được, công quỹ vẫn phải gánh thêm hơn 80,000 tỷ đồng.
Cơ quan này nhận định, sở dĩ có chênh lệch lớn giữa dự trù và thực chi trong chi đầu tư là vì tất cả các công đoạn khảo sát, lập, thẩm tra, thẩm định, phê duyệt thiết kế của nhiều dự án đều thiếu chính xác, không phù hợp với các tiêu chuẩn và quy định nên thực chi vượt xa dự trù. Chẳng hạn, theo dự trù, dự án xây dựng trụ sở mới cho Bộ Ngoại Giao là 4,022 tỷ đồng nhưng thực chi lên tới 5,952 tỷ đồng, chênh lệch đến 1,940 tỷ đồng.
Khi dự án hoàn tất, việc kiểm tra để nghiệm thu, thanh toán đã xảy ra nhiều sai sót trong đánh giá khối lượng, định giá, thậm chí tổ chức nghiệm thu, thanh toán những phần việc mà nhà thầu chưa thực hiện. Chẳng hạn, chính quyền tỉnh Quảng Ninh nghiệm thu, thanh toán khống 2.62 tỷ đồng trong dự án Hạ Tầng Kỹ Thuật của Khu Phức Hợp Móng Cái (tượng đài, quảng trường, bảo tàng, thư viện, trung tâm hội nghị). Chính quyền tỉnh Sơn La nghiệm thu, thanh toán khống 1.41 tỷ đồng trong hai dự án giao thông…
Chênh lệch lớn giữa dự trù đã được duyệt và thực chi trong chi thường xuyên vẫn là duyệt chi một cách tùy tiện các khoản chi bất kể định mức.
Đáng lưu ý là chính quyền nhiều địa phương mạnh tay phát hành trái phiếu, thu tiền về rồi để đó nên hệ thống công quyền phải xuất công quỹ trả lãi cho khối lượng trái phiếu đã bán.
Chẳng hạn, chính quyền thành phố Hải Phòng đang giữ 266 tỷ đồng thu từ trái phiếu. Chính quyền tỉnh Cà Mau đang giữ 75.6 tỷ đồng thu từ trái phiếu… vì chưa có việc để dùng. Có trường hợp như chính quyền tỉnh Quảng Ninh vay 800 tỷ đồng bằng trái phiếu từ 2013, đến Tháng Chín, 2015, mới dùng hết. Năm 2015 tiếp tục phát hành lượng trái phiếu trị giá 550 tỷ đồng và đến cuối năm ngoái mới dùng hết.
Cần nhắc lại rằng, hồi cuối năm 2016, Bộ Tài Chính loan báo, tính đến cuối năm 2015, tổng nợ của chính phủ là 2.6 triệu tỷ đồng. Tuy chưa có số liệu chính thức về nợ nần của Việt Nam tính đến cuối năm 2016, Công Ty Chứng Khoán Bảo Việt (BVSC) từng ước đoán, tổng nợ của chính phủ Việt Nam cho đến hết năm 2016 xấp xỉ 3 triệu tỷ đồng.
Theo báo điện tử VNExpress, đầu tháng trước, Văn Phòng Chính Phủ công bố “kế hoạch vay-trả nợ của chính phủ năm 2017.” Theo đó, năm nay chính phủ sẽ vay từ các nguồn trong nước là 243,300 tỷ đồng và vay ngoại quốc 98,760 tỷ đồng. Tổng số tiền vay theo kế hoạch vừa kể là 342,060 tỷ đồng.
Đáng chú ý là có tới 316,300 tỷ đồng trong 342,060 tỷ đồng đi vay được dùng vào việc “cân đối ngân sách.” Bù đắp bội chi (172,300 tỷ đồng), trả nợ gốc (144,000 tỷ đồng). (G.Đ)
BẮC GIANG, Việt Nam (NV) – Ông Hàn Đức Long, 57 tuổi, ngụ tại xã Phúc Sơn, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, vừa có đơn, yêu cầu Tòa Phúc Thẩm tại Hà Nội của Tòa Án Tối Cao bồi thường hơn 20 tỷ đồng.
Hồi năm 2005, công an tỉnh Bắc Giang kêu gọi dân chúng tố giác thủ phạm đã cưỡng hiếp và giết một bé gái. Có hai phụ nữ là mẹ con, từng tranh chấp đất với ông Long, gửi đơn tố giác ông. Đây là lý do khiến công an tỉnh bắt ông Long.
Trong tù, ông nhận là thủ phạm nhưng tại tòa, ông kêu oan và tố giác công an đã tra tấn ông. Ông nhấn mạnh, ông nhận tội với hy vọng có thể sống sót để kêu oan trước tòa nhưng cả phía công tố lẫn tòa án các cấp đều không thèm nghe.
Thậm chí khi các luật sư đưa ra hàng loạt nhân chứng, bằng chứng chứng minh ông Long vô tội (thời điểm bé gái bị cưỡng hiếp và bị giết, ông đang xay thóc với hàng chục người) nhưng những cơ quan này không thèm xem xét.
Ông Long bị tòa án cấp sơ thẩm và tòa án cấp phúc thẩm kết án tử hình. Tòa Án Tối Cao hủy án, yêu cầu điều tra lại. Khi xử sơ thẩm và phúc thẩm lần thứ hai, cả Tòa Án tỉnh lẫn Tòa Phúc Thẩm của Tòa Án Tối Cao vẫn tuyên tử hình ông. Do áp lực của dư luận, Tòa Án Tối Cao tiếp tục hủy bản án tử hình thứ hai.
Sau 11 năm bị biệt giam trong khu dành cho các tù nhân bị phạt tử hình, Tháng Mười Hai, 2016, ông Long chính thức được xác định là vô tội.
Theo tờ Thanh Niên, ông Long đòi bồi thường 350,000 đồng/ngày cho 4,083 ngày bị giam oan. Tổng số tiền khoảng 1.4 tỷ đồng. Cũng theo tính toán của ông Long, việc ông bị giam oan đã ảnh hưởng đến thu nhập của những thân nhân khác trong gia đình nên tòa phải bồi thường khoảng 2.5 tỷ đồng.
Ông viện dẫn luật về trách nhiệm bồi thường, theo đó, một ngày ở tù oan được bồi thường tương đương năm ngày lương tối thiểu và lập luận, vì bị kết án tử hình, bị giam giữ theo kiểu “loại bỏ khỏi xã hội,” kiểu giam giữ này đã gây thiệt hại nặng nề về tinh thần, thành ra phải bồi thường gấp đôi mức luật định.
Tổng số tiền được ông Long tính toán để đòi bồi thường cho các tổn thất tinh thần đối với riêng ông khoảng 2.4 tỷ đồng. Ông còn đòi tòa bồi thường 6 tỷ đồng cho những tổn thất tinh thần mà vợ con ông (năm người) phải gánh chịu trong 11 năm.
Tờ Thanh Niên cho biết thêm, ông còn đòi tòa bồi thường toàn bộ chi phí đi lại, ăn ở… trong quá trình vợ ông đi kêu oan cho ông suốt 11 năm.
Chưa rõ chính quyền Việt Nam sẽ đáp ứng toàn bộ hay một phần yêu cầu đòi bồi thường của ông Long.
Trong vài năm gần đây, áp lực của dư luận đã buộc chính quyền Việt Nam phải xem lại nhiều vụ án. Số tiền bồi thường cho các nạn nhân bị kết án oan, kể cả phạt tử hình oan như ông Long càng lúc càng cao, tỷ lệ thuận với việc bạch hóa về mức độ càn rỡ của hệ thống tư pháp tại Việt Nam (bắt giữ tùy tiện, tra tấn-khủng bố tinh thần buộc nhận tội, kết án không thèm xem xét).
Theo báo điện tử VietNamNet, hồi Tháng Tư vừa qua, Tòa Án tỉnh Bình Thuận loan báo, chính quyền Việt Nam đã đồng ý chi 10 tỷ đồng để bồi thường cho ông Huỳnh Văn Nén.
Năm 1998, ông bị cáo buộc giết bà Lê Thị Bông ở xã Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận. Trong tù, ông nhận tội nhưng tại tòa, ông kêu oan và giải thích, sở dĩ ông nhận tội vì bị tra tấn. Tố cáo của ông không được xét, ông bị phạt chung thân. Vụ ông “giết người, cướp tài sản” tiếp tục bị “nâng lên, đặt xuống” cho tới Tháng Mười, 2015, công an mới “tạm tha,” cho ông “tại ngoại để chữa bệnh.” Đến Tháng Mười Một, 2015, công an cho biết đã bắt được hung thủ giết bà Bông để cướp tài sản, chính thức thừa nhận ông bị oan và đầu Tháng Mười Hai, 2015, hệ thống tư pháp ở Bình Thuận tổ chức xin lỗi ông.
Trước ông Nén, số tiền bồi thường cho ông Nguyễn Thanh Chấn (7.2 tỷ đồng) đã được xem là chưa từng có.
Năm 2003, ông Chấn, ngụ tại Bắc Giang, bị cáo buộc “giết người,” “cướp tài sản.” Dù ông liên tục kêu oan và có nhiều nhân chứng, bằng chứng cho thấy ông vô tội, chưa kể ông liên tục tố giác đã bị tra tấn, ép nhận tội nhưng cuối cùng, ông vẫn bị phạt tù chung thân. Mãi tới năm 2013, vì gia đình hung thủ có mâu thuẫn, thân nhân ông mới tìm ra thủ phạm và thủ phạm đã đầu thú. Ông được trả tự do hồi cuối năm 2013 sau 10 năm bị giam giữ. (G.Đ)
Mời độc giả xem điểm tin buổi sáng ngày 23 tháng 5 năm 2017
MANCHESTER, Anh (NV) – Ít nhất 22 người chết và 59 người bị thương sau một vụ nổ lớn xảy ra ở sân vận động Manchester vào tối Thứ Hai, 22 Tháng Năm, tại nơi trình diễn của ngôi sao nhạc pop Ariana Grande.
Các nhân chứng cho biết họ nghe một tiếng nổ khủng khiếp ở nơi có buổi trình diễn của ca sĩ Ariana Grande. Một cảnh sát cho biết, vụ này đang được nghi ngờ là do khủng bố.
New York Times cho hay, theo các tin tức sơ khởi thì khán giả tại nơi trình diễn Manchester Arena nói họ nghe thấy tiếng nổ vào lúc cuối của buổi trình diễn. Tin không cho biết ca sĩ này có bị thương tích gì hay không.
Cảnh sát vũ trang đã có mặt trên các đường phố xung quanh khu vận động. Trạm xe lửa Manchester’s Victoria phía sau sân vận động được lệnh di tản và hủy bỏ tất cả các chuyến tàu.
Cảnh sát đang đưa một người bị thương ra ngoài. (Hình: Getty Images)
Một khán giả, Sasina Akhtar, cho tờ The Manchester Evening News hay rằng có tiếng nổ ở phía sau hội trường sau bài hát cuối cùng. “Chúng tôi thấy có mấy cô gái người đầy máu, mọi người đều hoảng hốt và tìm cách bỏ chạy ra ngoài,” cô này cho hay.
Ariana Grande, 23 tuổi, có giọng hát mạnh, bắt đầu sự nghiệp ca hát trong chương trình TV Nickelodeon, và hiện đang có chuyến trình diễn khắp nơi trên thế giới nhân dịp phát hành album “Dangerous Woman” năm 2016.
Nhiều khán giả sợ hãi tìm cách thoát thân ra bên ngoài. (Hình: Getty Images)
Tin tức tại chỗ cho hay cảnh sát cô lập các ngả đường dẫn vào nơi trình diễn và nhiều xe cứu thương đang tiến vào nơi đây. (V.Giang)
SEOUL, Nam Hàn (NV) – Cựu Tổng thống Nam Hàn Park Geun-hye bị còng tay và đưa ra tòa, đối mặt với phiên xử tại Toà án Trung tâm Seoul hôm 23 tháng 5 năm 2017.
Theo AFP, bà Park Geun-hye tham dự buổi điều trần tại phiên tòa đầu tiên với cáo buộc tham nhũng cùng với người đồng phạm Choi Soon-sil.
Công tố viện Nam Hàn hôm 17 Tháng Tư truy tố cựu Tổng Thống Park Geun-hye tội nhận hối lộ, tống tiền, lạm quyền và các tội tham nhũng khác, có thể đưa đến bản án tù chung thân.
AFP cho hay, bà Park bị cáo buộc đã nhận hoặc ép buộc để nhận 59.2 tỷ won (52.7 triệu USD) từ các tập đoàn, trong đó có Tập đoàn Samsung.
Bà Park bị phế truất tổng thống Nam Hàn bằng phán quyết hôm 10 Tháng Ba của Tòa án Hiến pháp Nam Hàn.
Hãng tin Yonhap của Nam Hàn cho hay, phiên xét xử thứ hai dự trù sẽ diễn ra vào ngày 25 Tháng Năm và nếu bị tuyên có tội, bà Park có thể bị lãnh án tù giam từ 10 năm đến chung thân.
Bà Park là cựu tổng thống Hàn Quốc thứ 3 bị xét xử về cáo buộc tham nhũng sau hai ông Chun Doo-hwan và Roh Tae-woo, vốn đã bị kết tội vào năm 1996-1997.
Bà Park, năm nay 65 tuổi, đắc cử và trở thành nữ tổng thống đầu tiên của Nam Hàn vào cuối năm 2012.
Bà là con gái của nhà độc tài quá cố Phác Chánh Hy (Park Chung-hee). Ông Park bị giám đốc cơ quan tình báo của mình bắn chết năm 1979, sau 18 năm cầm quyền. Vợ của ông trúng đạn chết năm năm trước đó, trong âm mưu ám sát bất thành, giữa khi ông chồng đang đọc diễn văn. (KN)
WESTMINSTER, California (NV) – Một vụ cướp giật giây chuyền lại vừa xảy ra vào khoảng 5 giờ 30 chiều Thứ Hai, 22 Tháng Năm, ngay trước cửa vào khu Food To Go của siêu thị Mỹ Thuận (góc đường Westminster và Magnolia) thuộc thành phố Westminster, ngay trung tâm Little Saigon.
Nạn nhân lần này là một người đàn ông tên Vinh Bùi, 43 tuổi, cư dân thành phố Westminster.
“Tôi dựng xe đạp trước lối vào khu Food To Go, vừa mua xong, ra tới cửa thì thấy nó ngồi trên xe đạp của tôi. Nó hỏi tôi rằng chiếc xe đạp có phải là của tôi không, rồi trong chớp nhoáng, nó giựt mạnh sợi giây chuyền tôi đeo trên cổ. Tôi loạng choạng, té xuống và thấy nó chạy về hướng đường Newland, mất dạng!” nạn nhân kể với nhật báo Người Việt.
Cảnh sát Westminster chụp hình vết trầy trên cổ nạn nhân. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
“Sợi giây chuyền của tôi bằng vàng 18 karat, mặt giây chuyền có hình Nữ Thần Tự Do, tôi mua $300 ở Việt Nam, mới được hơn một năm. Nó là người Mễ, khoảng 25 tuổi, trẻ lắm,” ông Vinh kể thêm.
Nạn nhân, mặc chiếc áo thun màu xanh đọt chuối, in dòng chữ ‘Top of the Dude Chain’, cho biết đây không phải là lần đầu ông đi chợ.
“Ngày nào tôi cũng đi chợ mua ‘đồ to go’ ở đây, đâu có sao đâu. Không ngờ hôm nay nó giật sợi giây chuyền vàng của tôi!” ông Vinh than thở vì tiếc của.
Cảnh sát viên James Nguyễn thuộc Sở Cảnh Sát Westminster sau khi chụp hình vết trầy phía trước và sau trên cổ ông Vinh, cho biết: “Khi cảnh sát đến, nạn nhân cho biết là nghi can, gốc Hispanic, tuổi trạc 20, giật sợi giây chuyền rồi bỏ chạy về hướng Tây, mất dạng.”
“Trong lúc này, một nhân viên cảnh sát khác đang ở trong văn phòng chợ để xem lại camera ghi lại hình ảnh khi vụ cướp diễn ra. Hy vọng sẽ nhận diện được nghi can. Chúng tôi cũng đã phỏng vấn được một nhân chứng,” cảnh sát viên nói.
“Nếu ai khác chứng kiến vụ này, xin liên lạc với Sở Cảnh Sát Westminster,” cảnh sát viên kêu gọi.
Cô Trang, một nhân viên bán thực phẩm to go tại chợ, cho biết: “Tôi không thấy, nhưng nghe chuyện cướp giật, sợ quá nên chỉ đeo đồ giả thôi!”
Trong những ngày gần đây, có nhiều vụ cướp giật tương tự xảy ra, và gần nhất là vụ cướp giật giây chuyền ở một nhà hàng trên đường Bolsa vào tuần trước.
Cảnh sát viên Phương Phạm, phát ngôn viên, tuần trước cũng thông báo để cảnh giác cộng đồng: “Nên cẩn thận đừng để đồ vật, như bóp, laptop, máy ảnh hay vật có giá trị, dễ thấy trên xe, kẻ gian có thể đập kiếng để lấy. Khi ra đường, mang nữ trang, đồng hồ nên cẩn thận đề phòng nạn cướp giựt, nhất là các phụ nữ khi đi một mình.”
Khi hữu sự, gọi 9-1-1 hay cảnh sát Westminster, điện thoại (714) 548-3767.
WESTMINSTER, California (NV) – Mặc dù hầu hết chúng ta đều có một bác sĩ gia đình đáng tin cậy để mang lại sự yên tâm cho mình. Tuy nhiên, có những triệu chứng mà vị bác sĩ gia đình có thể không để ý đến, và khi đó thì chúng ta cần một bác sĩ chuyên khoa chẩn đoán bệnh tốt hơn, theo Reader’s Digest
Móng tay cho biết bạn bị thiếu chất dinh dưỡng
Trong các đợt khám sức khoẻ định kỳ, bác sĩ gia đình có thể yêu cầu bạn làm xét nghiệm máu, hít thở sâu để kiểm soát phổi và ngực, hoặc hỏi bạn một loạt các câu hỏi. Và chắc chắn rằng bác sĩ không bao giờ quan tâm đến trạng thái của móng tay của bệnh nhân.
Tuy nhiên, theo nhà giáo dục về y học Ken Immer, móng tay của chúng ta nói lên rất nhiều điều, và là cánh cửa để bước vào việc chẩn đoán sức khoẻ của xương và nói lên tình trạng liên hệ mật thiết đến chế độ ăn uống của chúng ta. Móng tay dòn, bị bong tróc có thể là dấu hiệu cho thấy bạn bị thiếu vitamins A, C hoặc biotin. Đặc biệt ở phụ nữ, móng tay biểu hiện tình trạng xương cốt và có thể là dấu hiệu báo động rằng bạn bị chứng loãng xương sớm, có nghĩa là bạn không ăn đủ các chất bổ dưỡng cho xương.
Bị sụt cân
Có thể bạn không chắc rằng omega-3 có lợi như thế nào đối với sức khoẻ. Đối với nữ giới, tình trạng thiếu chất dinh dưỡng cần thiết có thể dẫn đến bệnh tim. Khi bác sĩ gia đình cho bạn thử máu để xem lượng chất béo triglycerides trong máu thì bác sĩ thường không yêu cầu bạn sử dụng EPA và DHA cần thiết để gia tăng dưỡng chất omega-3 trong cơ thể. Đó là lý do cho thấy vì sao Amy Gorin, bác sĩ chuyên khoa ăn uống nói rằng ông không biết làm cách nào để giúp bạn duy trì sức khoẻ trong lâu dài nếu bạn thường xuyên bị thiếu vitamin. Một chuyên viên dinh dưỡng có thể sẽ khuyên bạn nên duy trì số lượng omega-3s hợp lý thông qua chế độ ăn uống. Bạn nên ăn cá hồi, cá trích ít nhất hai lần mỗi tuần lễ, mỗi lần 3.5 ounce, hoặc dùng mỗi ngày một viên 250 milligrams EPA và DHA.
Bạn có triệu chứng mệt mỏi thường xuyên
Có khi nào bạn bị rơi vào tình trạng mệt mỏi kéo dài mà không xác định được nguyên nhân?
Liam Champion, bác sĩ vật lý trị liệu, nói rằng các bác sĩ gia đình thường chỉ chẩn đoán ban đầu dựa vào triệu chứng mệt mỏi mãn tính của bạn mà không tìm cách xác định xa hơn nguyên nhân đã khiến nạn nhân bị suy nhược cơ thể, đặc biệt ở phụ nữ từ 40 tuổi trở lên. Các cuộc nghiên cứu cho thấy nguyên nhân gây ra tình trạng mệt mỏi thường xuyên ở con người có thể là vì bạn bị nhiễm virus, vì mất cân bằng cơ thể hoặc vì bị rơi vào trạng thái căng thẳng. Điều quan trọng là bạn cần xác định triệu chứng với bác sĩ, với chuyên viên vật lý trị liệu của bạn để họ giúp bạn chấm dứt tình trạng này. Đặc biệt là phụ nữ trong độ tuổi 40 và 50 trong giai đoạn tiền mãn kinh thường bị mệt mỏi nhiều gấp 4 lần so với nam giới.
Hạn chế sinh hoạt tình dục
Đời sống tình dục, đặc biệt ở phụ nữ, thường bị giới hạn vì nhiều lý do. Khi nói chuyện về việc loại trừ các vấn đề thể chất và bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục, và thảo luận liệu pháp bổ sung các loại kích thích tố, đặc biệt trong thời kỳ tiền mãn kinh của bệnh nhân, Bác sĩ Dawn Michael cho biết các thầy thuốc có thể cung cấp cho bạn một nhận định xác đáng về bệnh trạng của mình. Theo bà, cảm giác đau vùng chậu có thể vì cảm xúc hoặc cũng có thể liên quan đến kích thích tố và sức khỏe của bạn. Việc bác sĩ đặt ra các câu hỏi chính xác cũng là điều rất quan trọng trước khi kết luận và kê đơn.
Bị mất ngủ
Mặc dù bác sĩ có thể hỏi bạn ngủ bao nhiêu tiếng đồng hồ mỗi đêm, nhưng họ sẽ không đào sâu những vấn đề sâu thẳm bên trong đôi mắt, liên quan đến sức khoẻ và hạnh phúc của bạn. Catherine Darley, bác sĩ của The Institute of Naturopathic Sleep Medicine giải thích rằng, giấc ngủ không đầy đủ có thể xuất phát từ chứng viêm nhiễm, vì bạn ăn uống không đủ dưỡng chất, vì tai nạn hoặc bị rối loạn thể chất. Xem lại và chấm dứt những nguyên nhân lặt vặt này sẽ giúp bạn ngủ sâu hơn.
Nếu nói cho bác sĩ gia đình biết rằng bạn đang bị rơi vào tình trạng mệt mỏi, nhức đầu thì họ có thể nghĩ rằng bạn có vấn đề lo âu, phiền muộn. Tuy nhiên, ở góc độ của một chuyên viên về sức khỏe và lối sống, Jaya Myra cho rằng bạn thật sự cần nhiều chất sắt. Theo bà, chu kỳ kinh nguyệt hàng tháng khiến phụ nữ cần nhiều chất sắt cho cơ thể. Kể cả khi bạn không bị thiếu máu thì bạn vẫn cần đến chất sắt.
Chế độ ăn kiêng có thể làm bạn thiếu dưỡng chất cần thiết
Thỉnh thoảng thì việc ăn kiêng có thể là nguyên nhân dẫn đến nhiều vấn đề liên quan đến sức khỏe, đặc biệt khi bạn thấy có những triệu chứng không xác định được. Theo Bác sĩ Jackie Romanies, chuyên viên về xương khớp, thì nhiều loại thực phẩm mà chúng ta ăn mỗi ngày chứa rất nhiều thành phần biến đổi gen, hoặc kháng sinh, hoặc các loại hormone. Nếu bạn có dấu hiệu của những vấn đề liên quan đến hormone, chẳng hạn như chu kỳ kinh nguyệt không đều, bị rụng tóc thì bạn nên nghĩ đến việc phải mua các sản phẩm organic từ thịt, sữa đến trứng để sử dụng.
Nhiều loại rau cải cần thiết để hạn chế nguy cơ ung thư vú
Mặc dù có nhiều nguyên nhân dẫn đến chứng bệnh này, chẳng hạn như yếu tố di truyền hoặc môi trường sống của bạn, Bác sĩ Mark Engelman của Cyrex Laboratories khuyên bạn nên tăng gấp đôi các loại rau cải như bông cải xanh, bắp cải và cải bắp (broccoli, Brussels sprouts và cauliflower) để làm giảm chất kích thích tố nữ, tăng sức đề kháng của cơ thể và giảm nguy cơ phát triển chứng bệnh ung thư vú. (P.L)
TOKYO, Nhật Bản (NV) – Hoàng Gia Nhật Bản xác nhận với CNN rằng công chúa Mako dự tính sẽ đính hôn với Kei Komuro, một sinh viên tốt nghiệp đại học đang làm việc cho một công ty luật. Cả hai cùng 25 tuổi đã gặp nhau mấy năm về trước tại International Christian University ở Tokyo. Xuất hiện trong buổi lễ đính hôn với bộ trang phục tề chỉnh, thắt cà vạt, Komuro cho biết, đã đến lúc anh phải nói về chuyện hứa hôn.
Luật buộc một công nương phải rời khỏi gia đình hoàng gia nếu kết hôn với một thường dân. Trước lễ cưới, Mako bị tước mất danh hiệu hoàng gia, mặc dù cô vẫn là cháu nội của Nhật Hoàng Hirohito, người trị vì Nhật Bản trong suốt Thế Chiến Thứ Hai.
AFP dẫn tin từ Tokyo cho biết, đài truyền hình NHK đã công khai câu chuyện hứa hôn của công chúa Mako hôm Thứ Ba vừa qua, khiến dư luận Nhật Bản quay cuồng trong bầu thông tin ngồn ngộn đón chờ thông báo chính thức trong vài tuần lễ tới. Vị hôn phu của cô là Kei Komuro, chàng trai 25 tuổi từng được mệnh danh là “Hoàng tử của biển cả” trong cuộc thi quảng bá ngành du lịch. Anh gặp các ký giả trong buổi họp báo hôm Thứ Tư, và tránh không nhắc đến câu chuyện đính hôn của mình, mà chỉ nói rằng những gì đến thì sẽ đến.
Anh cho biết vừa nói chuyện với công chúa Mako sáng hôm ấy. Cả nước Nhật vui mừng đón tin tức liên quan đến công chúa Mako, mặc dù đang lo lắng về tương lai của gia đình hoàng gia khi phải chuẩn bị mọi thứ để hoàng đế của họ được phép thoái vị, lần đầu tiên trong lịch sử của vương triều Nhật Bản suốt hai thế kỷ qua.
Công chúa Mako, 25 tuổi là con gái lớn của hoàng tử Akishino, con trai thứ hai của Nhật Hoàng Akihito, cũng như các thành viên khác của gia đình hoàng gia Nhật bị tước mất danh hiệu hoàng gia khi kết hôn với thường dân theo luật pháp truyền thống. Công chúa Sayako, con gái độc nhất của Nhật hoàng Akihito cũng bị buộc phải rời bỏ hoàng cung vào năm 2005 khi kết hôn với Yoshiki Kuroda, viên chức ngành kế hoạch thành phố mặc dù sự ra đi này được chính phủ bù đắp một ngân khoản lên hơn 1 triệu Mỹ kim. Luật này không áp dụng đối với các nam thành viên của gia đình hoàng gia, tức là với Akihito và hai con trai của ông khi kết hôn với thường dân.
Tin tức về buổi lễ đính hôn đã làm gia tăng cuộc tranh luận về việc liệu có nên thay đổi luật để cho phép phụ nữ thuộc dòng dõi hoàng gia được phép giữ lại vị trí trong vương triều hay không. Những người theo chủ nghĩa truyền thống, trong đó có Thủ Tướng Shinzo Abe phản đối sự thay đổi luật mặc dù từng có phụ nữ trị vì nước Nhật trong nhiều thế kỷ qua.
Hiện nay gia đình hoàng gia Nhật có 7 thành viên dưới 30 tuổi, và đã có đến 6 người thuộc nữ giới, và chỉ có một nam giới duy nhất dưới độ tuổi này là em trai của Mako, tên là Hisahito, 10 tuổi. Trước khi Hisahito chào đời vào năm 2006, nước Nhật đã từng tranh cãi về việc để cho phụ nữ lên ngôi vua, một sự thay đổi có thể đưa công chúa Aiko, cháu nội của Nhật hoàng Akihito lên ngôi nữ hoàng. Tuy nhiên, giới bảo thủ Nhật Bản lập luận rằng hành động này sẽ phá vỡ luật lệ được duy trì suốt 2,600 năm qua chỉ cho phép thành viên của gia đình hoàng gia thuộc nam giới mới được nối ngôi vua.
Takeo Hiranuma, cựu Bộ trưởng Kinh tế và Kỹ nghệ Nhật Bản, một nhân vật bảo thủ từng phản đối hội đồng ủng hộ việc đưa phụ nữ của gia đình hoàng gia lên ngôi nữ hoàng. Ông lập luận rằng liệu có nên chấp nhận hay không một đứa trẻ có đôi mắt xanh lên làm hoàng đế của nước Nhật, trong trường hợp công chúa Aiko kết hôn với một người đàn ông Tây phương khi du học ở ngoại quốc và điều này có thể dẫn đến việc đứa con trai lớn của họ trở thành hoàng đế.
Chính phủ Nhật Bản đang chuẩn bị ban hành đạo luật cho phép Nhật Hoàng Akihito, 83 tuổi được thoái vị để nhường ngôi cho con trai lớn của ông là thái tử Naruhit. Điều này sẽ đặt đứa con trai thứ của Nhật hoàng Akihito là Akishino vào vị trí nối ngôi kế tiếp, và kế đó nữa là Hisahito, con trai của Akishino. Nhưng sau đó thì tình trạng nam thiếu nữ thừa trong gia đình hoàng gia lại đe doạ sẽ phá vỡ truyền thống lâu đời, nếu Hisahito không có con trai trong tương lai. (P.L)
STANTON, California (NV) – Đông đảo đồng hương Phật tử đến tham dự Đại Lễ Phật Đản, Phật lịch 2561, được tổ chức vào sáng Chủ Nhật, 21 Tháng Năm tại chùa Phật Quan Âm Thiền Tự, Stanton.
Trước khi vào chánh lễ, Đại Đức Thích Đức Trí, Phật Quan Âm Thiền Tự ban thời pháp về lịch sử của đức Phật. Sau đó, Sư cô Thích Nữ Lệ Ngộ, Tu Viện Phước Tường, Arizona giảng pháp bằng Anh ngữ.
Trong nghi thức khai mạc, vang dội trong loa phóng thanh, “Phút nhập từ bi quán để tri ân công đức đức Thế Tôn, bậc cha lành chung của muôn loài; tưởng niệm chư vị lịch đài tổ sư đã dầy công hoàn thiện chánh pháp; tưởng nhớ các vị anh linh chiến sĩ đã vị quốc vong thân; những đồng bào đã vùi thây nơi rừng sâu và biển cả để đi tìm tự do.”
Trong phần diễn văn khai mạc, Thượng tọa viện chủ cho biết, Đức Phật ra đời là một nhân duyên hạnh phúc cho tất cả chúng sanh, từ chư thiên cho đến loài người, và tất cả mọi loài đều hưởng hạnh phúc chân thực. Đó là một chấn động khắp cả ba từng trời, cũng như cả thế giới đều nghe được âm vang của Đức Phật ra đời.
Lễ Dâng Hoa Cúng Phật do Phật Tử chùa thực hiện.
Ban tổ chức cung thỉnh chư tôn đức tăng ni quang lâm lễ đài cử hành nghi thức Khánh Đản.
Mọi người cùng đọc kinh cầu nguyện cho thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc, đất nước Việt Nam sớm có tự do, dân chủ, vẹn toàn lãnh thổ, lãnh hải.
Tiếp theo là lễ Phóng Sanh, lễ Tắm Phật, và lễ Cúng Dường Trai Tăng.
Đồng hương Phật tử thọ trai và thưởng thức chương trình văn nghệ do Phật tử của chùa và thân hữu đóng góp.
Quang cảnh tổ chức Đại Lễ Phật Đản, PL 2561, tại Phật Quan Âm Thiền Tự, Stanton. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Có nhiều cụ đã trên 70 tuổi là Phật tử của chùa này. Họ đã được Thượng Tọa viện chủ truyền giới đạo pháp và được đến chùa để tham dự những khóa tu học.
Bà Ngô Thị Dung, pháp danh Diệu Ngôn, cư dân Garden Grove, cho biết, nhờ sư cô Phước Trang ở chùa này hướng dẫn bà đến chùa để tu học. Khi mới vào tu học, mỗi ngày, bà được thầy viện chủ giảng cho nghe một bài giảng pháp, nhờ đó, bà đã hiểu biết thêm nhiều về triết lý của Phật pháp, đồng thời cũng sửa sai rất nhiều về những lỗi lầm của mình trong cuộc sống.
“Nói về Phật pháp, thì đây cũng là cái duyên cho tôi được trở thành một Phật tử tại chùa này. Khi mới đặt chân vào xứ Mỹ, tâm nguyện của tôi là sẽ tìm một ngôi nhà lam để tu học, để cho bản thân mình được hoàn thiện hơn, và mình sẽ tìm được một vị minh sư để dẫn dắt mình trên bước đường tu nhân học đạo. Là người con Phật, ngày Đại Lễ Phật Đản, tôi xin kính chúc những đồng hương trên đất nước Hoa Kỳ này mọi việc được như ý dưới sự độ trì của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni,” bà Dung chia sẻ.
Bà Võ Thị Thơm, pháp danh Kiết Hưng, cư dân Garden Grove, định cư tại Hoa Kỳ được chín năm, là Phật tử của Phật Quan Âm Thiền Tự được ba năm. Theo bà kể, bà trong ban Thọ Bát của chùa. Vì thế, mỗi tuần thứ nhì trong tháng, bà đến đây để Thọ Bát.
Bà cho biết, “Thọ Bát là mình đến nghe thầy truyền giới, nghe kinh và học đọc kinh. Sau đó, sẽ được ăn cơm theo chánh niệm, có nghĩa là ngồi ăn trong tư thế không nói chuyện, và không động tịnh gì hết. Ăn xong rồi còn phải đi kinh hành để giữ tâm tánh của mình được luôn hạnh trì đạo pháp, tránh mọi tham, sân, si mà đức Phật đã chỉ dạy cho mình.”
GARDEN GROVE, California (NV) – Vào lúc 1 giờ trưa Chủ Nhật, 21 Tháng Năm, Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng (TTVNHB) đã tổ chức lễ bế giảng niên học 2016-2017 tại trường Peter Elementary School, Garden Grove.
Lễ bế giảng trang trọng và đầm ấm tình thầy trò, sau 8 năm miệt mài học tiếng Việt, mà giờ đây các em như rộng bước trên con đường học vấn thênh thang còn dài phía trước.
Các học sinh tốt nghiệp xúng xính trong lễ phục ra trường, cùng các em lớp nhỏ vui vẻ hớn hở trong ngày trọng đại này.
Thầy Nguyễn Tiến Thịnh, chủ tịch Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, trong lời chào mừng quan khách, đã nói:
“Mỗi Tháng Năm trường đều làm lễ bế giảng. Ôn lại chặng đường năm nay đã đi được 24 năm, năm tới trường Hồng Bàng sẽ tổ chức 25 năm, một phần tư thế kỷ. Qua chặng đường khá dài, đến ngày hôm nay trường vẫn tiếp tục nhận được sự trợ giúp của các thầy cô và các trung tâm khác. Đó là sức mạnh giúp chúng ta tiếp tục làm công việc bảo tồn văn hóa, đặc biệt là tiếng Việt.”
Với học sinh, thầy Thịnh nhắn nhủ: “Các em học sinh lớp 7, thầy rất vui hôm nay nhìn thấy các em vui vẻ, thầy nghĩ các gương mặt trẻ này rất xứng đáng được nhận bằng tốt nghiệp. Các em tuy đi con đường ngắn hơn các thầy cô đã đi, nhưng các em là tương lai. Thầy cô hy vọng con đường các em đi sẽ rất tốt đẹp và tươi sáng.”
Thầy Thịnh cũng dùng câu nói của tỉ phú Bill Gates để nhắc các em học sinh, đó là: “Chấp nhận thử thách vì có sự tự tin sáng tạo, luôn tìm một người bạn tốt để cùng bước tới tương lai, và việc học không bao giờ chấm dứt.”
“Ngày hôm nay chỉ là bước tạm dừng chân, các em sẽ còn tiếp tục đi xa hơn nữa. Đừng bao giờ quên các em là người Việt Nam, không bao giờ quên ơn cha mẹ, thầy cô, quên quê hương dân tộc,” Thầy Thịnh nói tiếp.
Cô Bùi Phong Thu, trung tâm trưởng Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, phát biểu cảm ơn các vị dân cử, quan khách, thầy cô và phụ huynh đến dự lễ bế giảng.
Từ trái: cô hiệu truởng Bùi Phong Thu, thủ khoa Quỳnh Như, và cô giáo xuất sắc Natalie Trần trong ngày bế giảng niên khóa 2016-2017 của Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng. (hình: Văn Lan/Người Việt)
Đại diện Hội Phụ Huynh Học Sinh, cô Diễm Võ cám ơn thầy cô giảng dạy giúp các em gìn giữ tiếng mẹ.
Tiếp tục chương trình, các vị dân cử trao tặng bằng tưởng lục để vinh danh việc góp sức giữ gìn tiếng Việt, cội nguồn văn hóa Việt của TTVNHB.
Lễ khen thưởng những thầy cô đã đóng góp xuất sắc cho sự thành đạt của các em học sinh. Năm nay phần khen tặng xuất sắc dành cho cô Natalie Trần trong tràng pháo tay nồng nhiệt.
Sinh viên Arlene Hồ Phương Quỳnh, tổng thư ký Tổng Hội Sinh Viên Nam California, cho biết 15 năm trước em đã tốt nghiệp lớp 7 tiếng Việt ở trường Hồng Bàng, bây giờ em đang học ngành y khoa. Em nhắn nhủ các đàn em luôn nhớ rằng “Tiếng Việt còn, nước Việt còn.”
Phần hào hứng sôi nổi nhất, là lễ phát bằng cho 16 học sinh, sau 8 năm miệt mài trao dồi tiếng Việt, nay hãnh diện trong lễ phục tốt nghiệp, nhận bằng cấp và phần thưởng của nhà trường, vì những nỗ lực học tập và tích cực tham gia các sinh hoạt của trường.
Năm nay thủ khoa Phi Ngọc Quỳnh Như, lớp 7, đại diện các học sinh tốt nghiệp, phát biểu cảm tưởng. Em nói lời cảm ơn đến ba mẹ và thầy cô, vì: “Không có sự giúp đỡ này thì chắc rằng em không có khả năng nói tiếng Việt như hôm nay. Chính ba mẹ và thầy cô đã tặng em món quà này cho cuộc sống đầy ý nghĩa.”
Anh Điền Phạm, cư dân Stanton, cho biết có ba con đều theo học tại Trường Việt Ngữ Hồng Bàng. Anh nói học tiếng Việt, muốn các em thành công thì ngoài giờ học ở trường, gia đình phải thường xuyên nói tiếng Việt với các em. Anh cũng cho biết các con anh có giờ chào cờ ở trường, anh giải thích cho các con biết ý nghĩa của lá cờ VNCH mà mọi người Việt phải giữ gìn trân trọng.
Cô Tố Mai, có con trai học từ mẫu giáo, hiện nay lên lớp 5. Cô Mai cho biết ở nhà cô toàn nói tiếng Việt, con cô viết văn tả cảnh, tả bạn bè, biết rõ các anh hùng dân tộc Việt Nam, biết phân biệt được giọng và một số từ khác nhau của ba miền Bắc, Trung, Nam.
“Cháu còn biết làm cả thơ lục bát nữa,” người mẹ khoe.
Cô Mai chia sẻ, “Tôi phải sắp xếp thời gian đưa con từ Los xuống đây học, bởi vì mình phải ráng gìn giữ tiếng mẹ và hồn dân tộc, giúp con mình hiểu được văn hóa cội nguồn. Cháu rất lễ phép, biết kính trọng người lớn, biết đi thưa về trình, học cả võ thuật nữa.”
Anh Huỳnh Minh Nhựt, cư dân Westminster, có 2 con, đứa lớn học lớp 8, sau khi ra trường xin trở lại làm phụ giáo giúp cho trường, đứa thứ 2 học lớp 5. Tiếng Việt của con anh rất lưu loát, cả lịch sử, địa lý đều hiểu, vào trường học với chúng bạn, các cháu đều tự hào mình là người Việt Nam.