Samsung cắt sản lượng điện thoại ảnh hưởng tiêu cực kinh tế Việt Nam

Kinh tế Việt Nam tăng trưởng chậm lại trong quý 1 của năm 2017 vì sản xuất công nghiệp ở mức thấp nhất trong ba năm qua, trong đó một phần bị ảnh hưởng bởi hãng Samsung cắt sản lượng điện thoại. Ông Nguyễn Bích Lâm là Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê cho biết: “Công nghiệp tăng trưởng thấp nhất kể từ năm 2011 đã kéo tụt Tổng Sản Lượng Quốc Gia và ảnh hưởng không nhỏ đến nền kinh tế.”

Lốc xoáy Debbie đánh vào Bắc Úc, hàng ngàn người phải di tản

Gió to, mưa nặng hạt và sóng cao ngất đánh vào khu vực Đông Bắc Úc vào hôm Thứ Ba gây thiệt hại cho nhà cửa, cầu tàu và làm mất điện tại nhiều nhà khi lốc xoáy nhiệt đới Debbie thổi qua khu vực phía cực Bắc tiểu bang Queensland.Với sức gió giật lên tới hơn 260 km/giờ ở khu vực dọc vùng Great Barrier Reef nổi tiếng thế giới, lốc xoáy đã đổ bộ vào đất liền ở cấp bốn.

Cả khu phố bất an vì nghi dân phòng quấy phá, tạt sơn tại Saigon

Người dân phố 4, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, đã gởi đơn đến báo chí phản ảnh việc họ phải sống trong sợ hãi, bất an vì luôn bị đe dọa, quấy phá được nghi do lính dân phòng gây ra.
Ông Nguyễn Hữu Hùng, sống tại đây gần 5 năm cho biết, gia đình ông từng bị kẻ lạ ban đêm dùng dây kẽm sắt khóa cổng ngoài, bị tạt mắm tôm, mất gà, mất thỏ

ASEAN – Trung Quốc họp về Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông

PHNOM PENH (NV) – Các nước ASEAN họp với Trung Quốc tại thủ đô Phnom Penh, Cambodia, với hy vọng đạt được những thỏa thuận về bản dự thảo sơ khởi của Bộ Quy Tắc Ứng Xử Trên Biển Đông.

Cuộc họp diễn ra vào các ngày Thứ Tư 29 và Thứ Năm 30 Tháng Ba 2017 theo sự đề nghị của Trung Quốc cho một Bộ Quy Tắc Ứng Xử (COC) vốn đã bị trì hoãn suốt 15 năm qua vì sự chống đối từ Bắc Kinh, không muốn thảo luận cho tới khi họ đã cài cắm được những căn cứ quân sự khổng lồ trên Biển Đông.

Tuy là thủ phạm trì hoãn thảo luận cho Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông, tờ Hoàn Cầu Thời Báo viện dẫn lời Li Kaisheng (Lý Khải Sinh) của Viện Hoa Học Xã Hội ở Thượng Hải tuyên truyền rằng Bắc Kinh đã thúc đẩy dự thảo sau cùng của bộ Quy Tắc Ứng Xử từ năm 2013 đến nay.

Vì quyền lợi và chủ đích khác nhau, bao nhiêu lần họp trước đều không có kết quả. Nay bản dự thảo này, nếu đạt được, có thể giảm bớt căng thẳng hay không khi mà âu lo về tham vọng bá quyền bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông vẫn còn nguyên đó.

Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông bao gồm các mặt từ ngăn ngừa và giảm thiểu ảnh hưởng do các thảm họa thiên nhiên và tai nạn, cấp cứu trên biển, bảo vệ môi trường, nghiên cứu sự đa dạng của hải dương, khảo cứu khoa học, an toàn hàng hải.

Vấn đề an toàn hàng hải là mấu chốt của các bất đồng vì khi đã trở thành một thỏa thuận quốc tế và có hiệu lực, ràng buộc các nước thuân theo. Nó sẽ kềm chế các hành động của các nước có tranh chấp hầu duy trì sự ổn định và anh ninh trong khu vực. Tuy nhiên, nếu lời lẽ vẫn chỉ rất tổng quát và mơ hồ trong khi Bắc Kinh vẫn cả quyết chủ quyền lãnh thổ của họ trên Biển Đông theo hình “Lưỡi Bò”, dù đã bị Tòa Trọng Tài Quốc Tế bác bỏ, nó sẽ để ngỏ cho Bắc Kinh giải thích thỏa hiệp theo chủ trương của họ mỗi khi có hành động gì bị các nước khác chống đối.

Bắc Kinh từng ngang ngược chống chế cho hành động bồi đắp 7 đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa là họ có quyền làm bất cứ gì trong phạm vi chủ quyền lãnh thổ của họ “có từ cổ xưa” dù mới cướp của Việt Nam từ thập niên 1980.

Tháng trước, vào các ngày 20 và 21 Tháng Hai 2017, Hội nghị thu hẹp cấp bộ trưởng Ngoại giao ASEAN đã được tổ chức tại Philippines, nước hiện đang làm chủ tịch luân phiên Hiệp hội các nước ASEAN.

Trong hội nghị này, các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN đã âu lo về diễn tiến tình hình trên Biển Đông có thể làm gia tăng căng thẳng và suy giảm lòng tin giữa các nước với nhau. Họ đồng thời kêu gọi các bên không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, phù hợp với luật pháp quốc tế.

Sau cuộc họp vừa kể, ngoại trưởng Philippines Perfecto Yasay nói với báo chí là ông tin tưởng dự thảo khung cho Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông hy vọng đạt được khoảng giữa năm nay hay ít lâu sau đó vì “tất cả các bên gồm cả các thành viên ASEAN và Trung Quốc đều thúc đẩy mạnh”.

Bên lề cuộc họp quốc hội Trung Quốc, ngày 8 Tháng Ba 2017, Ngoại trưởng Vương Nghị khoe rằng “Cuối tháng Hai vừa qua, nhóm làm việc chung Trung Quốc – ASEAN đã đạt tiến bộ rõ ràng trong việc tham vấn và đưa ra dự thảo khung đầu tiên Bộ quy tắc ứng xử trên Nam Hải” mà ông ta nói “Cả Trung Quốc và tất cả các nước Asean đều rất hài lòng” về bản dự thảo.

Samsung cắt sản lượng điện thoại ảnh hưởng tiêu cực kinh tế Việt Nam

Trong khi ASEAN và Trung Quốc họp tại Cambodia cho một Bộ Quy Tắc Ứng Xử, tin mấy ngày qua cho hay hoạt động xây dựng các cơ sở, tòa nhà cho các căn cứ quân sự mà Trung Quốc xây dựng tại các đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa đã hoàn tất, đặc biệt là tại ba đảo nhân tạo có phi trường cỡ lớn.

Các loại vũ khí từ máy bay chiến đấu, máy bay ném bom đến các loại hỏa tiễn phòng thủ cũng như tấn công tầm xa có thể mang tới đây để Bắc Kinh khống chế khu vực Biển Đông.

Nhiều nhà phân tích thời sự từng báo động Bắc Kinh sẽ có thể tuyên bố thiết lập “Vùng Nhận Dạng Phòng Không” trên Biển Đông khi các căn cứ quân sự của họ tại Trường Sa đã trang bị đầy đủ, sẵn sàng tác chiến. (TN)

Điều tra của Hạ Viện về Nga bị khựng lại vì phải chờ ‘tin tức mới’

WASHINGTON DC (NV) – Cuộc điều tra của Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện liên quan đến cáo buộc Nga can dự vào cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2016, gồm cả mối liên hệ của những người thân cận với Tổng Thống Trump và điện Kremlin, hiện coi như bị khựng lại.

Bản tin của tờ Washington Post cho hay chủ tịch ủy ban này, ông Devin Nunes, hôm Thứ Ba tuyên bố rằng sẽ không thẩm vấn thêm nhân chứng nào cho tới khi Giám Đốc FBI James Comey và Giám Đốc Cơ Quan An Ninh Quốc Gia (NSA), Đô Đốc Mike Rogers, điều trần lần nữa, nhưng cho đến nay vẫn chưa đưa ra thời khóa biểu cho việc này.

Vào cuối tuần qua, Ông Nunes (Cộng Hòa-California) hủy bỏ một cuộc điều trần công khai, dự trù diễn ra vào Thứ Ba tuần này, của cựu Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia (DNI), ông James R. Clapper, cựu Giám Đốc CIA John Brenan cùng cựu quyền Bộ Trưởng Tư Pháp Sally Yates.

Theo tờ Washington Post, ông Nunes giải thích rằng ông làm điều này vì “muốn có thời giờ” cho hai ông Comey và Rogers đến báo cáo riêng cho ủy ban về “các tin tức mới có”, từng được đề cập trong cuộc điều trần công khai của hai vị này hôm Thứ Hai tuần trước.

Thế nhưng, lịch trình cho buổi điều trần kín này cũng không hề được thực hiện.

Theo một số giới chức Dân Chủ trong Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện, ông Nunes cũng hủy bỏ hai cuộc họp thường lệ của họ trong tuần này mà không cho biết lý do.

Mời độc giả xem phỏng vấn: Hạ Viện hoãn dự luật bảo hiểm y tế

“Coi như nhiệm vụ thanh tra của Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện đột nhiên bị khựng lại,” theo lời Dân Biểu Jim Himes (Dân Chủ-Connecticut) nói với tờ Washington Post.

“Chúng tôi không hề có tiến triển gì từ sau cuộc điều trần khởi đầu vào Thứ Hai tuần trước, đây là điều cố ý,” theo lời Dân Biểu Eric Swalwell (Dân Chủ-California). (V.Giang)

Liên hệ với kẻ bắt cóc công dân Mỹ, 3 người tị nạn Iraq có thể bị trục xuất

ALEXANDRIA, Virginia (AP) — Adil Hasan, 38 tuổi, và bà vợ, Enas Ibrahim, 32 tuổi, từ Iraq đến Mỹ năm 2008 qua diện tị nạn và sống yên bình ở khu ngoại ô thủ đô Washington D.C. từ đó tới nay.

Nhưng trước khi vào Mỹ, họ từng ở trong trại tị nạn tại Jordan, và được yêu cầu điền các giấy tờ cho biết chi tiết lý lịch cá nhân cũng như gia đình. Lúc đó, họ dấu chi tiết rằng, em của Hasan, Majid Al Mashhandani, từng tham gia vào việc bắt cóc một nhân viên tư nhân Mỹ, Roy Hallums vào năm 2004.

Trong cuộc phỏng vấn qua điện thoại với AP hôm Thứ Ba tuần này, bà Ibrahim giải thích rằng họ chỉ muốn rời khỏi Iraq và vào Mỹ nên sợ không dám kể tên của Majid.

Nay hai vợ chồng này và người em trai khác của Hasan là Yousif Al Mashhandani, 35 tuổi, đều bị truy tố tội gian lận di trú, không tiết lộ mối liên hệ ruột thịt với Majid. Cả ba bị ra trước tòa hôm Thứ Ba và có thể bị án tới 10 năm tù rồi sau đó cũng có thể bị trục xuất.

Yousif và Hasan hiện bị giam trong khi chờ đợi có phiên tòa khác ngày Thứ Sáu để xem có cho tại ngoại hay không. Trong khi đó, bà Ibrahim được về nhà tại Burke, tiểu bang Virginia, để trông hai đứa con, tuổi 5 và 6, sinh ra ở Mỹ.

Cả ba cho hay họ không can dự vào việc bắt cóc ông Hallums, dù rằng ông này nói rằng những người cầm giữ ông gần một năm dưới căn hầm trong cùng căn nhàcủa họ. Ông Hallums sau đó được quân đội Mỹ giải thoát trong một cuộc đột kích.

Ông Hallums, hiện sống ở Memphis, tiểu bang Tennessee, cho hay ông vô cùng ngạc nhiên khi biết hôm Thứ Ba rằng cả ba người này được vào Mỹ, dù rằng các dấu tay của Yousif được tìm thấy trong căn nhà giam giữ ông Hallums và ở trong hồ sơ của chính phủ Mỹ từ trước khi họ nộp đơn xin vào Mỹ năm 2007.

Trong hồ sơ tòa án, công tố viên cũng nói rằng Ibrahim và ông chồng phóng đại việc họ bị đe dọa đến tính mạng, nói rằng Hasan từng bị dân quân giáo phái Shia bắt cóc và tra tấn và chỉ được thả ra sau khi trả $20,000 tiền chuộc.

Lốc xoáy Debbie đánh vào Bắc Úc, hàng ngàn người phải di tản

Trên thực tế, Hasan sau này thú nhận rằng chỉ bị dân quân Shia giữ một lần tại nút chặn trong vòng 5 giờ và bị một người dùng tay đập lên vai.

Vụ này xảy ra trong lúc có cuộc tranh cãi về sắc lệnh của Tổng Thống Donald Trump, trong đó có điều khoản đòi tạm ngưng việc nhận người tị nạn cho tới khi chính phủ Mỹ có được các biện pháp cần thiết để thanh lọc an ninh. (V.Giang)

Việt Nam: Xung đột chính trường, báo nhà nước mở ‘mặt trận thứ hai’?

Phạm Chí DũngHai loại “máu mặt”

Trong tổng số 858 tờ báo in, 105 báo điện tử và 66 cơ quan phát thanh, truyền hình của chính quyền Việt Nam, chỉ có khoảng 25-30 báo là có “máu mặt.” Với những quan chức cao cấp của đảng mang tư tưởng cố thủ quyền lực và lợi ích, tham vọng khuấy đảo chính trường, tìm mọi cách để “vươn lên một tầm cao mới” và ít nhiều thẩm lượng được vai trò dẫn dắt của báo chí trong bối cảnh truyền thông đang tác động mạnh đến nhận thức người dân, nếu không biết “mượn tay” báo thì chỉ có “vứt đi.”

Khoảng 25-30 tờ báo có “máu mặt” hiện thời lại được phân thành 2 loại: loại không thể có được lượng độc giả lớn nhưng lại có “đẳng cấp chính trị” và được phổ biến đến từng chi bộ cơ sở và chi bộ khu phố như Nhân Dân, Quân Ðội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Tạp chí Cộng Sản.

Loại thứ hai, tuy không được liệt vào “loại một” về vai vế chính trị, nhưng lại có lượng người đọc từ khá đến cao, như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Dân Trí, Vietnamnet, Vnexpress, Zing,…

Chẳng hề ngẫu nhiên mà từ giữa năm 2016 và đặc biệt là từ đầu năm 2017 đến nay, bất chấp tình cảnh báo chí nhà nước bị “kim cô” Tuyên Giáo Trung Ương siết chặt cùng một số lượng chưa từng có lãnh đạo, phóng viên báo bị kỷ luật, tâm lý ứng phó với báo chí của giới quan chức từ trung ương xuống địa phương không những không gia tăng thái độ coi thường mà lại có chiều hướng theo dõi và “có tật giật mình” nhạy bén hơn.

Vì sao lại xuất hiện khuynh hướng có vẻ bất thường như thế?

Lo “thế lực thù địch” bên ngoài thì ít, mà sợ “nội bộ” bên trong lại cuống cuồng hơn hẳn.

Sau Tết Nguyên Ðán 2017 ít lâu, một chiến dịch được coi “chống tham nhũng” không tuyên bố bùng lên trên mặt báo chí. Không chỉ là cách “đánh” vào những quan chức đã về hưu như cựu tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền, cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng như trước đây, mà “nhắm” thẳng vào những quan chức cao cấp đương nhiệm như Trịnh Văn Chiến – Bí thư Thanh Hóa, Nguyễn Xuân Anh – Bí thư Ðà Nẵng, Huỳnh Ðức Thơ – Chủ tịch Ðà Nẵng…

Nếu cả Văn Nghệ Trẻ – một tờ phụ san của Hội Nhà Văn Việt Nam mà chỉ có lượng người đọc năm bảy ngàn – còn “tham chiến” vụ “một rừng không thể hai cọp” ở Ðà Nẵng, người ta có thể nhận ra tương lai của “mặt trận thứ hai” của báo giới nhà nước là hiện hữu, rất hiện hữu.

Từ “mặt trận thứ nhất” đến “mặt trận thứ hai”

“Mặt trận thứ nhất” đã tồn tại từ nhiều năm qua: mạng xã hội.

Số người sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam hiện đã hơn 20 triệu người. (Hình: Getty Images)
Số người sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam hiện đã hơn 20 triệu người. (Hình: Getty Images)

Bắt đầu từ năm 2012 và trước Hội Nghị Trung Ương 6 của đảng cầm quyền, mạng xã hội đã chính thức được những bàn tay ẩn giấu mà dư luận nghi là trong đảng lợi dụng để tung ra rất nhiều thông tin đánh phá lẫn nhau trong nội bộ. Hẳn hình ảnh ấn tượng nhất vào lúc đó là khi kết thúc Hội nghị 6, Tổng Bí Thư Trọng phải rơi lệ mà chẳng kỷ luật được “đồng chí X” nào.

Ðến cuối năm 2014, đầu năm 2015, “mặt trận thứ nhất” đã tạo được hiệu ứng công phá mãnh liệt với sự xuất hiện của trang Chân Dung Quyền Lực cùng vụ “tau khỏe mà, có chi mô” của nhân vật sắp trở thành cố trưởng ban nội chính trung ương – ông Nguyễn Bá Thanh. Ðể vào giữa năm đó, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng bật phát trong một cuộc họp “không cấm được mạng xã hội đâu các đồng chí à!…”

Truyền thông nhà nước cũng chính thức chạy theo mạng xã hội kể từ vụ Nguyễn Bá Thanh.

Ðến giữa năm 2015, một lần nữa báo giới nhà nước lại như tỉnh ngủ trước vụ “tướng chữa bệnh Phùng Quang Thanh” mà mạng xã hội lôi ra nhiều thông tin kinh khiếp.

Nhưng xét cho cùng, truyền thông nhà nước đã chỉ chạy theo mạng xã hội trong hai vụ Nguyễn Bá Thanh và Phùng Quang Thanh với mục đích chính để tăng lượng người đọc, còn ý đồ chính trị vẫn còn lẩn khuất mà khó có thể nhận ra.

Mọi chuyện chỉ trở nên phát lộ hơn với nhân vật thứ ba của “vận số Tam Thanh”: Trịnh Xuân Thanh. Ðó là vào nửa cuối năm 2016 – bối cảnh mà quyền lực của Tổng Bí Thư Trọng không còn giữ được đỉnh điểm như ngay sau Ðại Hội 12 và đã bắt đầu xuất hiện những nhân vật “đối trọng” với ông. Một số tờ báo nhà nước đã được “tổng động viên” để phục vụ chiến dịch công kích Trịnh Xuân Thanh, qua đó gián tiếp công kích những người đứng sau Thanh trong vụ làm lỗ hơn 3 ngàn tỷ đồng tại PVC và những “bóng ma” đã giúp cho Thanh trơn tuột khỏi vòng tay yêu thương của đảng.

Tháng Chín năm 2016, trùng với biến cố ghê gớm “cả ba bị bắn” tại Yên Bái, vụ đại tá công an kiêm tổng biên tập báo Petrotimes là Nguyễn Như Phong bị cách chức thần tốc bởi ít nhất một nguyên do công khai là đăng lại bài phỏng vấn blogger Người Buôn Gió, nếu không muốn nói về một nguyên nhân ngầm kín có thể ghê gớm hơn nhiều, đã trở thành minh chứng hiển thị nhất cho biểu hiện “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong báo giới đảng. Có thể cho rằng đến lúc này, “mặt trận thứ hai” đã chính thức được xác nhận.

Từ đầu năm 2015 đến nay, Chân Dung Quyền Lực “bỗng dưng” biến mất. Nhưng trám vào lỗ hổng có chủ ý ấy là hàng loạt blog và facebook “đấu tranh chống tham nhũng và nhóm lợi ích.” ‘Mặt trận thứ nhất” đã tự chuyển hóa và ngay cả giới bảo thủ nhất trong đảng cũng trở nên khôn ra để lợi dụng nó, song trùng với “mặt trận thứ hai.”

Hội nghị trung ương 5!

Ðiểm khác biệt cơ bản giữa hai hoạt cảnh chính trường Việt Nam trước và sau đại hội 12 là không có và bắt đầu hình thành “mặt trận thứ hai” của báo chí nhà nước. Còn nhớ khi bầu không khí trở nên hết sức căng thẳng trước đại hội 12, hầu hết các tờ báo nhà nước đều im bặt mà chỉ theo dõi những diễn biến sôi sục của đủ các loại đơn thư tố cáo nội bộ tung hứng nhảy nhót trên mạng xã hội. Nhưng đến nay thì một bộ phận mạng xã hội lẫn một bộ phận báo chí nhà nước đang “đồng chí” trong một chiến dịch đánh nhau tung tóe.

Nhiều phe phái tại Việt Nam đang mượn tay báo chí để triệt hạ nhau. (Hình: Getty Images)
Nhiều phe phái tại Việt Nam đang mượn tay báo chí để triệt hạ nhau. (Hình: Getty Images)

Giờ đây, một lần nữa từ sự kiện Ðại Hội 12, đơn thư tố cáo nội bộ lại như bươm bướm trên mạng xã hội. Không mạnh bạo như mạng xã hội, nhưng một số tờ báo nhà nước cũng không bỏ qua những chi tiết sâu hiểm nhất theo cách diễn đạt gián tiếp.

Bối cảnh hiện thời lại đang chờ đợi Hội nghị trung ương 5 của đảng cầm quyền. Ðáng lý ra, hội nghị này đã phải diễn ra vào tháng Ba theo thông lệ. Nhưng sau đó lại có dư luận cho rằng Hội Nghị 5 bị “hoãn” vì một số lý do nào đó. Cũng có người cho rằng hội nghị này chưa thể tổ chức được nếu ai đó chưa hoàn thành cơ bản một số đầu việc “thanh lý” nào đó.

Thực ra, việc một hội nghị trung ương bị hoãn là hiếm xảy ra trong nội bộ đảng. Một trường hợp hiếm hoi là hội nghị trung ương 10 đã bị hoãn đến gần 2 tháng vào thời gian cuối năm 2014, đầu năm 2015. Khi đó có hai diễn biến chính trị chủ yếu làm sôi trào công luận là vụ ông Nguyễn Bá Thanh – trưởng Ban Nội Chính Trung Ương – bị ung thư và phải điều trị tận Hoa Kỳ, sau đó là tin đồn về ông Thanh đã chết và thi thể được đưa về Việt Nam; và cuộc chạy đua trong đảng khi tổ chức “thăm dò uy tín trong Bộ Chính Trị,” với kết quả ông Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu bảng tổng sắp – theo rất nhiều nguồn tin.

Còn vào lần này, cũng có thể đang tiến hành một chiến dịch “tái cơ cấu nhân sự” ở Ban Chấp Hành Trung Ương đảng, cùng một cuộc chạy đua nào đó, có thể cả “thăm dò uy tín”… Và cả “thanh lý.”

Cùng lúc bùng nổ trận thư hùng giữa một số lực lượng trong đảng từ cấp trung ương xuống cấp địa phương: vụ Hà Văn Thắm – Ngân hàng Ðại Dương có liên quan đến 800 tỷ đồng “mất tích” của Tập Ðoàn Dầu Khí Quốc Gia (PetroVietnam), vụ đại gia Trầm Bê đứng trước nguy cơ bị “hồi tố,” vụ MobiFone được “xới” lại, rồi đến các vụ việc quyết chiến trong giới quan chức ở Thanh Hóa và Ðà Nẵng, có thể cả Bình Ðịnh và lan xuống các vùng dưới của đất nước theo đà “Nam tiến”…

Báo Thanh Niên đã trở thành mũi tiên phong trong trận “mổ cặp bài trùng” Trịnh Văn Chiến (bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa) với người cùng họ Trịnh là Trịnh Văn Quyết – Chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của một tập đoàn “khủng” là FLC. Không ít dư luận nhận định về một chiến dịch của một lực lượng chính trị nào đó muốn triệt “dây Thanh Hóa” vốn đã tồn tại từ lâu trong đảng.

Và báo Thanh Niên càng trở nên tiêu điểm khi tung ra loạt bài “đánh” Tập Ðoàn Dầu Khí PetroVietnam.

Có dư luận cho rằng nội dung “điều tra” của tờ Thanh Niên được cung cấp từ nguồn Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của ủy viên Bộ Chính Trị Trần Quốc Vượng.

Sau Thanh Niên, một số tờ báo nhà nước có lượng người đọc tương đối lớn cũng quyết định tham chiến “mặt trận thứ hai.”

Bị “tàu lạ” đâm chìm, 9 thủy thủ tàu hàng mất tích tại Vũng Tàu

Ai sẽ bị ‘vứt đi”?

Ở một chiều kích có vẻ khá trái ngược với ý đảng, lại có dư luận “chỉ mặt điểm tên” một số quan chức thuộc ngành tuyên giáo và quan chức báo chí đang âm thầm thúc đẩy “mặt trận thứ hai.” Dẫn chứng Nguyễn Như Phong của Petrotimes vẫn còn sờ sờ đầy sống động.

Còn tuyên giáo đảng thì sao?

Mặc dù vẫn nắm trọn quyền “quy hoạch báo chí” cùng lưỡi gươm lơ lửng trên đầu những tổng biên tập báo có dấu hiệu bất tuân thượng lệnh, vào lúc này Ban Tuyên Giáo Trung Ương của Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn dường như không còn được uy quyền sinh sát như thời điểm giữa năm 2016. Thậm chí vào cuối năm 2016 khi có đến hai chục tờ báo tự động biến phát ngôn “Ai cho phép xây nhà 50 tầng” của Thủ Tướng Phúc (ám chỉ công trình của chủ đầu tư Phạm Nhật Vượng) thành “nhà cao tầng,” người ta chẳng hề thấy bóng dáng của ông Trương Minh Tuấn từ đó đến nay, cho dù chỉ mới trước đó ông Tuấn đã xử lý mạnh tay nhiều tờ báo đăng bài “đánh” nước mắm truyền thống…

Thời thế đã thay đổi. Ðang biến đổi hẳn và còn có thể biến động khôn lường. Hiểu một cách nào đó, kết quả chính trị được kết cấu bằng cuộc chiến truyền thông. Ðể đến một lúc nào đó thể chế chính trị Việt Nam lộ ra hơi hướng “nhiều hơn một đảng,” những quan chức cao cấp nào không biết tranh thủ mạng xã hội và sở hữu trong tay vài ba tờ báo nhà nước để đấu đá và vận động tranh cử thì sẽ chỉ còn mang thân phận “vứt đi.”

Samsung gặp rắc rối khiến kinh tế Việt Nam tăng trưởng chậm

HÀ NỘI (NV) .- Kinh tế Việt Nam tăng trưởng chậm lại trong quý 1 của năm 2017 vì sản xuất công nghiệp đạt mức thấp nhất trong ba năm qua, một phần bị ảnh hưởng bởi hãng Samsung cắt sản lượng điện thoại.

Tổng cục Thống Kê của nhà cầm quyền CSVN vừa nêu ra những con số không mấy “hồ hởi phấn khởi” của tình hình kinh tế khi hy vọng tăng trưởng của Việt Nam đang có những dấu hiệu âu lo.

“Công nghiệp tăng trưởng thấp nhất kể từ năm 2011 đã kéo tụt Tổng Sản Lượng Quốc Gia (GDP) và ảnh hưởng không nhỏ đến nền kinh tế”. Ông Nguyễn Bích Lâm, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê của nhà cầm quyền CSVN được dẫn lời nói trong cuộc họp báo kinh tế quý 1 năm 2017 diễn ra sáng 29 Tháng Ba 2017 tại Hà Nội.

Theo những con số thống kê được ông Lâm nêu ra trong cuộc họp báo, Tổng sản lượng Nội địa (GDP) quý 1 năm 2017 tăng khoảng 5.1% so với cùng kỳ này năm ngoái, trong đó khu vực nông – lâm- thuỷ sản tăng 2.03%, chỉ đóng góp 0.24 điểm phần trăm vào mức tăng trưởng chung; khu vực công nghiệp và xây dựng tăng 4.17% đóng góp 1.46 điểm phần trăm; khu vực dịch vụ tăng 6.52%, đóng góp 2.65 điểm phần trăm.

Tính ra, tăng trưởng quý 1 năm nay tăng cao hơn mức tăng của cùng kỳ giai đoạn 2012 -2014 nhưng thấp hơn so với mức tăng 6.12% của quý 1 năm 2015 và 5.48% của quý 1 năm 2016.

Hồi đầu năm, một số nhà kinh tế dự đoán Tổng sản lượng nội địa (GDP) ba tháng đầu năm 2017 có thể đạt 6.25%, dù có thấp hơn quý 4 của năm 2016 trước đó với 6.68%. Tuy nhiên, tai vạ ập đến cho công ty Samsung đầu tư sản xuất diện thoại thông minh tại Việt Nam, làm công ty này cắt giảm sản phẩm, khiến cho Việt Nam tụt giảm 10.7% giá trị xuất cảng điện thoại và phụ tùng, kéo ngành sản xuất điện tử tại Việt Nam khựng lại.

Kinh tế Việt Nam tăng trưởng nhanh hơn hầu hết các nước khác tại khu vực ASEAN hồi năm ngoái vì xuất cảng ở khu vực đầu tư ngoại quốc vẫn tốt đẹp. Giá nhân công rất rẻ là một trong những yếu tố chính đã thúc đẩy nhiều công ty ngoại quốc như tập đoàn điện tử Samsung đầu tư hàng chục tỉ đô la mở xưởng sản xuất tại Việt Nam.

Trị giá xuất cảng của Samsung chiếm đến 20% tổng trị giá hàng hóa xuất cảng của Việt Nam. Nhưng từ tháng 10 năm ngoái, Samsung đột ngột ngừng dây chuyền sản xuất điện thoại thông minh Note 7 (vì nhiều chiếc đã đột ngột phát nổ và bốc cháy) ảnh hưởng đến thành tích xuất cảng của Việt Nam.

Ngành ngoại thương của Việt Nam đối diện với các thách thức ngày một nhiều hơn, đặc biệt với chủ trương mới của Hoa Kỳ muốn bảo vệ nền sản xuất trong nước. Trong khi đó, các nước ASEAN khác cũng cố gắng gia tăng xuất cảng, cạnh tranh với Việt Nam.

Thợ hàn tại xưởng lắp ráp xe hơi của hãng Ford đầu tư sản xuất tại tỉnh Hải Dương. (Hình minh họa: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Thợ hàn tại xưởng lắp ráp xe hơi của hãng Ford đầu tư sản xuất tại tỉnh Hải Dương. (Hình minh họa: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)

Ngân Hàng Thế Giới (WB) dự báo tăng trưởng kinh tế của Việt Nam năm nay khoảng hơn 6% trong khi chỉ tiêu mà nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra khi họp quốc hội ngày 7 Tháng 11 năm 2016 là 6.7%, một mức mà nhiều nhà kinh tế trong nước nhìn thấy khó đạt tới với các chỉ dấu đang diễn ra.

Tăng trưởng kinh tế chậm lại, ngân sách thiếu hụt nhiều hơn là một trong những mối âu lo của chế độ đang cần những số tiền thật lớn để nuôi một bộ máy công quyền và bộ máy đảng cồng kềnh và kém hiệu năng. Bên cạnh đó, lại phải kiếm ra đủ số ngoại tệ để trả nợ nước ngoài cho các khoản nợ công.

Theo báo cáo kinh tế quý 1 năm 2017 vừa được Tổng cục Thống kê của CSVN công bố, tổng thu ngân sách Nhà nước từ đầu năm tính đến ngày 15 Tháng Ba 2017 được khoảng 216,700 tỷ đồng, tức bằng 17.9% dự toán cả năm. Tổng chi ngân sách cho giai đoạn này lại cao hơn nhiều vì “bóc ngắn cắn dài”.

Qua bản báo cáo vừa kể, tổng chi ngân sách Nhà nước CSVN từ đầu năm đến ngày 15 Tháng Ba 2017 khoảng 229,100 tỷ đồng, bằng 16.5% dự toán cả năm, mà như vậy thâm hụt ngân sách 13,400 tỉ đồng sẽ phải vay nợ để bù vào, làm gánh nặng “nợ công” ngày một nặng hơn.

Cả khu phố bất an vì nghi dân phòng quấy phá, tạt sơn tại Sài Gòn

Báo cáo kinh tế quý 1 Năm 2017 củaTổng cục Thống kê còn cho biết, chi trả nợ gốc (nợ công) từ đầu năm đến ngày 15 Tháng Ba 2017 khoảng 38,400 tỷ đồng, bằng 23.4% dự toán năm. Theo đó, nhà cầm quyền phải chi ra từ ngân sách khoảng 61,400 tỷ đồng để trả nợ gốc và lãi trong quý 1. (TN)

Điểm tin buổi sáng ngày 29 tháng 3 năm 2017

-Virút giết người H7N9 theo chân du khách Trung Quốc ào ạt vào Việt Nam
-Nhật muốn tăng cường quân đội để đối đầu với Bắc Hàn
-Quyền bảo vệ ‘thông tin cá nhân’ nay tùy thuộc TT Trump
-TT Trump tuyên bố sẵn sàng thương lượng hồ sơ bảo hiểm y tế
-Ford đầu từ $1.2 tỷ phát triển các xưởng chế xe hơi tại Michigan
-Chỉ trong 67 ngày đầu làm tổng thống, ông Trump nghỉ mát ở Florida 17 ngày
-Lại thêm một vụ dọa bom khiến Tòa Bạch Ốc báo động
-Virginia: Về nhà thấy giòng chữ chửi Hồi Giáo vẽ trên tường, kinh Quran bị xé
-Morocco: Đang lái xe trên đường phố, bị sét đánh, may không chết

Hơn 40 năm tung hoành , F-15 có thể phải ‘nghỉ hưu’ vì ngân sách

WASHINGTON DC (NV) – Một loại chiến đấu cơ của Không Quân Mỹ, hoạt động từ thập niên 80 tới nay, nhưng vẫn được coi là thành công nhất trong các cuộc không chiến của lịch sử Mỹ, có thể sắp phải nghỉ hưu để tiết kiệm ngân sách.

Trong 40 năm làm chủ bầu trời, chiếc F-15 Eagle chưa hề thất bại dưới đối thủ nào, nhưng nay có thể phải thua vì nỗ lực cắt giảm chi phí của Không Quân Mỹ.

Các tướng lãnh Không Quân tuần qua đưa ra ý tưởng này trong cuộc điều trần trước Tiểu Ban Quân Vụ Hạ Viện, nói rằng có thể thay thế toàn bộ các phi cơ F-15 loại không chiến hiện có với loại F-16 Fighting Falcon được cải tiến.

Theo kế hoạch này, khoảng 236 F-15C và F-15D sẽ được thay bằng các phi cơ lọc lựa từ chừng 1,200 chiếc F-16 của Không Quân Mỹ rồi tân trang.

Tương lai của loại F-15E Strike Eagle, vốn thường được dùng trong các phi vụ tấn công mục tiêu dưới đất, không được nói tới trong cuộc điều trần vừa qua.

Tuy chiếc F-15, do Boeing chế tạo, có khả năng vượt trội trong không chiến, loại F-16 của Lockheed Martin được coi là đa năng và có thể thi hành các nhiệm vụ khác nhau.

Nếu F-15 phải nghỉ hưu, các tướng lãnh Không Quân Mỹ cho hay họ sẽ trang bị F-16 với hệ thống radar mới, cho có “khả năng cũng giống như F-15”.

Tuy nhiên, một số thành viên Tiểu Ban Quân Vụ Hạ Viện Mỹ bày tỏ sự nghi ngờ là liệu F-16 có thể làm nhiệm vụ như của F-15 hay không. Cho đến nay loại phi cơ F-15 có hơn 100 chiến thắng trong các cuộc không chiến trên khắp thế giới.

Lốc xoáy Debbie đánh vào Bắc Úc, hàng ngàn người phải di tản

Tuy phục vụ đã lâu năm, những chiếc F-15 hiện vẫn tiếp tục được đưa tới những khu vực căng thẳng nhất.

Hồi năm ngoái Không Quân Mỹ gửi các phi đoàn F-15 tới Iceland, Hòa Lan và Phần Lan để trấn an đồng minh NATO sau khi Nga can dự vào tình hình Ukraine.

Không Quân Mỹ từng có kế hoạch thay thế toàn bộ các phi cơ F-15 bằng chiến đấu cơ thế hệ thứ năm F-22 Raptor, nhưng chương trình sản xuất phi cơ này bị ngưng vào năm 2009 và chỉ có 188 trong tổng số 749 chiếc Ngũ Giác Đài dự định mua được sản xuất. (V.Giang)

 

 

 

Sài Gòn: Cả khu phố bất an vì nghi dân phòng quấy phá, tạt sơn

SÀI GÒN (NV) – Người dân khu phố 4, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, đã gởi đơn cầu cứu đến báo chí phản ảnh việc họ phải sống trong sợ hãi, bất an vì luôn bị đe dọa, quấy phá nghi do lính dân phòng gây ra.

Ông Nguyễn Hữu Hùng (60 tuổi), ở đường số 3, khu phố 4 đã sống tại đây gần 5 năm cho biết, gia đình ông từng bị kẻ lạ ban đêm dùng dây kẽm sắt khóa cổng ngoài, bị tạt mắm tôm, mất gà, mất thỏ… Mới đây, gia đình ông lại bị hai thanh niên tạt sơn vào cổng nhà lúc 3 giờ sáng.

“Ở đây có chốt dân phòng tự quản Hồng Long, mọi người phải nộp 70,000 đồng/tháng tiền bảo vệ. Thế nhưng tiền thì nộp mà trộm cắp liên miên, báo tin thì không ai xử lý nên gia đình tôi 2 năm rồi quyết không nộp tiền nữa”, ông Hùng tức giận nói.

Tương tự, ông Thiệu Minh Hải, nhà gần ông Hùng ngao ngán nói: “Từ ngày tôi xây nhà ở đây, không thù oán với ai mà đã ba lần bị tạt sơn. Sống thế này, vợ con cũng lo sợ, chán nản. Nộp tiền dân phòng, bao nhiêu tôi cũng nộp nếu như khu phố yên bình, an ninh”.

Theo báo Thanh Niên loan tin, chỉ trong một đêm 16 Tháng Ba, có 3 gia đình là ông Hùng, ông Hải và ông Nguyễn Đức Tuệ (61 tuổi) ở đường số 14, bị tạt sơn vào cổng nhà. Vụ này được camera nhà ông Hải ghi lại. Điều trùng hợp là những hộ này  đều là những nhà không đóng tiền “dân phòng” hơn 1 năm nay.

Bất bình trước sự việc này, sáng hôm sau mọi người đến công an phường Hiệp Bình Phước trình báo thì công an chỉ trả lời “để xem xét”.

Còn bà Trần Thị Hoa (60 tuổi) nói: “Tôi không biết thu tiền dân phòng để làm gì mà khu phố vẫn mất trộm, an ninh bất ổn. Báo cáo chính quyền mà vẫn không thấy can thiệp nên ai cũng hoang mang”.

Ngày 28 Tháng Ba, nói với phóng viên báo Thanh Niên về vụ này trên, ông Hoàng Tuấn Hải, trưởng công an phường chỉ cho biết: “Để kiểm tra thông tin lại rồi báo!”

Trong khi đó, ông Nguyễn Quang Chi, chủ tịch phường Hiệp Bình Phước biện minh: “Về an ninh, phường đã bố trí thêm một cảnh sát khu vực, chỉ đạo điều tra nhưng đến nay chưa thể thông tin được về các vụ tạt sơn nhà dân nói trên”.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 29 tháng 3 năm 2017

Khi được hỏi về tiền dân phòng mà người dân ở phường phải nộp hàng tháng, ông Đặng Nguyễn Thanh Minh, chủ tịch quận Thủ Đức khẳng định: “Cục Dân quân tự vệ của Bộ Quốc phòng đã thông báo ngưng thu tiền dân phòng, thành phố và quận cũng đã thông báo ngưng từ cuối năm 2016. Nếu phường Hiệp Bình Phước vẫn còn thu là sai quy định”. (Tr.N)

Tài xế lái xe buýt đưa học sinh đến trường, hút cần sa, bị bắt

CHELSMFORD, Massachusetts (AP) — Môt tài xế xe buýt trường học ở tiểu bang Massachusetts vừa bị bắt sau khi học sinh chuẩn bị lên đường đi dã ngoạn báo cáo ngửi thấy mùi cần sa tràn ngập trên xe.

Cảnh sát thành phố Chelmsford cho hay người tài xế, ông Ali Mahfuz, 63 tuổi, bị truy tố hôm Thứ Ba về tội lái xe trong khi bị ảnh hưởng của ma túy và có hành động cẩu thả gây nguy hại cho trẻ nhỏ.

Ông này được tạm thả sau khi cho hay không nhận tội.

Các học sinh trường trung học thành phố Chelmsford nói rằng ngửi thấy mùi cần sa, và sau đó báo với một nhà giáo. Hiệu trưởng trường được tin liền lên xe, và cũng ngửi thấy mùi cần sa. Ông ra lệnh cho tất cả học sinh rời khỏi xe.

Cảnh sát nói rằng khi họ tới nơi, thấy mắt ông Mahfuz “đỏ và lờ đờ”, giọng nói ông này “rất chậm và ngắt quãng.”

Cảnh sát cũng cho hay khám trong mình Mahfuz thấy có một lượng cần sa nhỏ và ống hút cần sa bằng thủy tinh.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 29 tháng 3 năm 2017

Mahfuz, cư ngụ tại thành phố Nashua, tiểu bang New Hampshire, cho tờ Boston Herald hay rằng ông không hút cần sa. (V.Giang)

Hà Tĩnh: Nhà trưởng thôn nổ lớn, cả làng hoảng loạn

HÀ TĨNH (NV) – Trong lúc cả nhà ông trưởng thôn ở xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà đang xem truyền hình phía trước thì bất ngờ ở sau nhà phát nổ lớn khiến cả làng náo loạn.

Cơ quan Cảnh sát điều tra công an huyện Lộc Hà cho biết, đang khẩn cấp khám xét hiện trường, tiến hành điều tra vụ nổ lớn tại gia đình ông Phạm Huỳnh (67 tuổi), cán bộ trưởng thôn Hoa Thành, xã Thạch Kim.

Nói với phóng viên Tiền Phong sáng 29 Tháng Ba, ông Huỳnh vẫn còn chưa hết bàng hoàng kể lại, vào khoảng 18 giờ 45 phút ngày 28 tháng Ba, ông đang cùng vợ xem tivi ở trong nhà thì bất ngờ nghe tiếng nổ lớn phát ra từ mái nhà để củi trước cửa nhà.

Khi chạy ra xem thì thấy mái nhà bằng fibro xi măng bị vụ nổ làm vỡ nát, mùi thuốc nổ khét lẹt. “Tôi chắc chắn đây là mìn do một người xấu ném vào nhà tôi. Từ xưa đến nay, gia đình tôi không có mâu thuẫn với ai”, ông Huỳnh nói.

Rất may khi vụ nổ xảy ra ở trong khu nhà để củi phía trước và vào thời điểm trên, vợ chồng ông Huỳnh ở phía trong nhà, cách vị trí xảy ra vụ nổ khoảng 10mt, nên không ai bị thương.

Cả khu phố bất an vì nghi dân phòng quấy phá, tạt sơn tại Sài Gòn

Sau khi xảy ra sự việc, công an huyện Lộc Hà xuống hiện trường khám nghiệm điều tra nguyên nhân và lấy lời khai của ông Huỳnh để truy tìm thủ phạm.

“Hiện chúng tôi đang tìm dấu vết chất gây nổ tại hiện trường nên chưa thể khẳng định vụ nổ này là do mìn hay hay pháo tạo ra”, ông Phan Xuân Phương, phó trưởng công an huyện Lộc Hà cho biết. (Tr.N)

Hoa anh đào ở Washington, DC

WASHINGTON, DC - MARCH 27: A visitor takes photos as cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Những hoa anh đào rực nở vào ngày 27 Tháng Ba tại Washington, DC trong thời tiết âm u.
WASHINGTON, DC - MARCH 27: Cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Hoa anh đào nổi tiếng của Washington, DC năm nay lại trở về đón xuân trong khó khăn vì những cây hoa anh đào sống sót sau khi băng tuyết và tuyết rơi vào cuối năm ngoái giết chết hơn 50% hoa anh đào Yoshino.
WASHINGTON, DC - MARCH 27: Visitors enjoy the blossoms as cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Hoa anh đào Yoshino chỉ phát triển trở lại cách đây hai tuần. Du khách năm nay ít hẳn so với mọi năm vì thời tiết xấu khiến hoa anh đào bớt đi khá nhiều.
WASHINGTON, DC - MARCH 27: Trash is seen in the water as cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Rác trong nước vì cây anh đào quanh hồ Tidal Basin đang trong giai đoạn nở hoa vào 27 Tháng Ba tại Washington, DC.
WASHINGTON, DC - MARCH 27: Visitors take selfies as cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Du khách thưởng thức chụp ảnh hoa anh đào xung quanh khu vực đang nở hoa vào 27 Tháng Ba tại Washington, DC. Hầu hết hoa anh đào nở vào thời gian này là giống hoa đào trắng năm cánh Yoshino, được trồng ở Tokyo từ năm 1872.
WASHINGTON, DC - MARCH 27: Cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom as the Jefferson Memorial is seen in dense fog March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Cây anh đào xung quanh lưu vực thủy triều đang nở rộ khi đài tưởng niệm Jefferson được nhìn thấy trong sương mù dày đặc vào ngày 27 Tháng Ba tại Washington, DC.
WASHINGTON, DC - MARCH 27: Visitors enjoy the blossoms as cherry trees around Tidal Basin are in peak bloom March 27, 2017 in Washington, DC. The blossoms survived after a late winter ice and snowstorm freezed and killed more than 50% of the developed Yoshino cherry blossoms two weeks ago. (Photo by Alex Wong/Getty Images)
Lễ hội hoa anh đào mỗi năm sẽ diễn ra từ cuối thang ba đến trung tuần tháng Tư tại khu vực hồ Tidal Basin, các đài tưởng niệm cố tổng thống của nước Mỹ. Đây là báu vật thiên nhiên của Nhật Bản được thị trưởng Tokyo Yukio Ozaki dành tặng cho người dân nước Mỹ và nó đã trở thành ngày hội giao duyên văn hóa giữa người phương đông với bạn phương tây. Mỗi năm có hơn một triệu du khách trên thế giới háo hức đổ về đây để ngắm những chùm hoa anh đào trắng, hồng nở rộ trên 3800 cây được trồng dọc theo hai bờ sông Potomac và xung quanh hồ Tidal Basin. ( Hình ảnh: Getty Images )

‘Jazz là Em!’ đã trở lại….

WESTMINSTER, California (NV) – Giới yêu nhạc jazz sẽ được thưởng thức một đêm nhạc với phong cách mới lạ do ca nhạc sĩ Thùy Linh, và bạn hữu tổ chức với chủ đề “Jazz is You! Jazz là Em!” vào lúc 7 giờ 30 phút tối Thứ Bảy, 1 Tháng Tư, tại phòng hội Viện Việt Học, 15355 Brookhurst St., #222, Westminster, CA 92683.

Ca nhạc sĩ Thùy Linh cho biết, đây là chương trình thí nghiệm âm thanh mới được sáng tác dựa trên những ca khúc dân ca, cổ điển, và nhạc trẻ được người Việt Nam yêu thích. Chương trình giới thiệu vài nhạc sĩ địa phương người ngoại quốc và Việt.

Ðặc biệt lần này sẽ có sự tham dự của ca sĩ người Phi Luật Tân Joni Villamil, dương cầm thủ nhạc jazz người Nam Hàn Mina Choi Trio, và đặc biệt giới thiệu hai ca khúc của nhạc sĩ Mạc Vũ Phạm Gia Cổn. Ông tham dự chương trình với ba vai trò là ca nhạc sĩ, biểu diễn trumpet và saxophone.

Ca nhạc sĩ Thùy Linh cũng sẽ ra mắt bài hát sáng tác trong ba chủ đề chính: “Bé Hoa Sen” (Lotus Child) để vinh danh những người sống sót của nạn buôn người được Hội Vòng Tay Thái Bình (Pacific Links Foundation) hỗ trợ; “Nàng Nguyệt” (Lady Moon) phổ thơ “Vịnh Vấn Nguyệt” của nhà thơ Hồ Xuân Hương; và nhạc Việt cổ điển theo thể loại jazz, một thí nghiệm âm thanh mới được sáng tác theo thể loại jazz dựa trên những ca khúc dân ca, cổ điển, và nhạc trẻ được người Việt Nam yêu thích.

Cô chia sẻ: “Buổi trình diễn này thực sự là một đỉnh cao của tất cả tác phẩm của Thùy Linh trong tiến trình thực hiện suốt 10 năm qua. Lúc khởi đầu nó chỉ là một niềm đam mê về lịch sử và văn hóa Việt Nam, giờ nó đã phát triển thành một buổi trình diễn nhạc.”

Bà Nguyễn Kim Ngân, giám đốc Viện Việt Học, nhận xét: “Thùy Linh không chỉ là một nhạc sĩ đam mê, mà còn là một nhà hoạt động cộng đồng. Cô đã mang được nhạc jazz vào cộng đồng Việt với mục đích giới thiệu một bộ môn nghệ thuật Mỹ và làm cho nó dễ dàng được đón nhận. Nhiệm vụ của chúng tôi là giới thiệu những tài năng địa phương, mà cũng đại diện cho cộng đồng và thị hiếu đa dạng của họ. Còn ai tốt hơn là một nhạc sĩ người Mỹ gốc Việt tán dương một cộng đồng người Việt có dân số lớn hàng thứ ba bên ngoài quê hương của họ?”

Nhạc sĩ Mạc Vũ Phạm Gia Cổn cho biết ông rất quý và cảm phục sự phấn đấu bền bỉ của Thùy Linh trong việc đưa nhạc jazz vào cộng đồng. “Cô ấy đã đẩy luồng sinh khí mới cho nhạc jazz, nhất là jazz Việt, với phong cách trình diễn phóng khoáng, mới lạ. Tôi thích giúp người trẻ thực hiện hoài bão của mình, nên nhận lời tham gia chương trình này,” ông nói.

Tâm sự niềm đam mê của mình với nhạc jazz, Thùy Linh nói: “Tôi đến với jazz bởi vì cá tính tự do và những câu chuyện lãng mạn của nó. Các nhạc sĩ có một tự do bao la về âm nhạc để tạo ra một âm thanh hoặc bài hát mới bằng cách sử dụng một tiêu chuẩn cũ. Công việc của chúng tôi là kể lại một câu chuyện cũ nhưng theo một phong cách quyến rũ mới. Ðó không phải là sao chép những gì được thực hiện trước kia, nhưng phục hồi những bài hát cũ để làm cho chúng tươi mới và có ý nghĩa trở lại.”

Chương trình hoàn toàn miễn phí. Ban tổ chức chỉ xin quý khán giả ủng hộ tùy hỉ cho ban nhạc. Mọi chi tiết liên lạc (669) 258-6905. (V.Đ.T.)

Ca sĩ Adele có thể không tham gia tour diễn nữa

SUNNYVALE, California (NV) – Trong một tour diễn tại New Zealand vào cuối tuần qua, nữ ca sĩ Adele nói với những người hâm mộ rằng, trong tương lai cô có thể không đi tour nữa, theo Yahoo loan tin.

“Tôi không giỏi khi diễn theo tour, vì tiếng vỗ tay làm tôi hồi hộp. Tôi không biết sau này mình còn làm việc này nữa không,” cô cho biết.

Ðây không phải là lần đầu tiên cô cho thấy dấu hiệu mình không muốn trình diễn tour nữa. Vào Tháng Mười Một năm ngoái, cô cũng từng tuyên bố với người hâm mộ trong một tour diễn miền Bắc Châu Mỹ rằng cô muốn tập trung vào gia đình của mình và hy vọng sẽ có một người con thứ hai.

Không những thế, vào đầu Tháng Ba, Adele cũng chính thức thông báo cô đã tổ chức đám cưới với người bạn trai lâu năm của mình, ông Simon Konecki.

Với đám cưới vừa được tổ chức gần đây và thời gian biểu dày đặc lịch diễn, nhiều người rất thông cảm cho hành động của nữ ca sĩ và họ cũng hy vọng rằng đây không phải là tour diễn cuối cùng của cô. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Ca sĩ Liam Payne chào mừng con trai đầu lòng

UNITED KINGDOM (NV) – Thành viên nhóm One Direction, Liam Payne, và người bạn gái, ca sĩ Cheryl Cole, vừa chào đón con trai đầu lòng qua việc đăng tải bức hình chàng ca sĩ ôm lấy con trai của mình, theo trang The Huffington Post.

“Bạn bè và người thân biết rằng ít có trường hợp nào khiến tôi bị nghẹn lời… Tôi vui mừng chào đón một bé trai đến với thế giới tuyệt vời này, đây là khoảnh khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên được,” chàng ca sĩ viết trên mạng xã hội Instagram ngay dưới bức ảnh anh và cậu con trai hiện chưa được biết tên.

Nữ ca sĩ Cole cũng đăng tấm hình này và chú thích rằng: “Chúng tôi rất yêu nhau và rất vui mừng chào đón một thành viên mới.”

Nam ca sĩ Payne, 23 tuổi, gặp nữ ca sĩ Cole, 33 tuổi, vào năm 2008 trong cuộc thi “The X Factor” tại Anh. Vào thời điểm ấy, Payne bị loại từ vòng ngoài và nữ ca sĩ Cole là ban giám khảo. Nam ca sĩ đăng ký thi lại vào năm 2010 và được xếp vào ban nhạc One Direction. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Nguyễn Ðức Quang, khi bài hát trở về

Nếu phải xếp hạng những bài hát được sinh ra và lớn lên cùng với thăng trầm của đất nước, với thao thức của thanh niên, sinh viên, học sinh, với tâm trạng của những người lính trẻ trong cuộc chiến tranh tự vệ đầy gian khổ ở miền Nam trước đây, tôi tin, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của nhạc sĩ du ca Nguyễn Ðức Quang sẽ là một trong những bài ca được xếp hàng đầu.

Không giống như một số hành khúc quen thuộc trong giới trẻ trước 1975 như Dậy Mà Ði của Nguyễn Xuân Tân, Tổ Quốc Ơi Ta Ðã Nghe của La Hữu Vang thiết tha, mạnh mẽ nhưng chỉ giới hạn trong các phong trào sinh viên tranh đấu và ngay khi ra đời đã bị đảng sử dụng cho mục đích tuyên truyền trong các trường đại học, các đô thị miền Nam, hay Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy chan chứa tình dân tộc, kêu gọi người người thương mến nhau nhưng thiếu đi cái hùng khí, sôi nổi của tuổi trẻ, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của Nguyễn Ðức Quang không dừng lại ở nỗi đau của đất nước mà còn nói lên cả những bi thương, công phẫn, thách đố của tuổi trẻ Việt Nam trước những tàn phá của chiến tranh và tham vọng của con người. Trong vườn hoa âm nhạc Việt Nam, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ nổi bật lên như một biểu tượng cho khát vọng của một dân tộc đã vượt qua bao nhiêu gian nan khốn khó để tồn tại và vươn lên cùng các dân tộc khác trên mặt đất nầy.

Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Ðường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng của thời xa xăm
Ðôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loang xoang.

Lời nhạc của Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ tương đối khó nhớ nhưng nhờ cách sử dụng ngôn ngữ trẻ trung, mạnh mẽ, tượng thanh, tượng hình như “tiếng cười ngạo nghễ,” “xích kêu loang xoang,” “trên bàn chông hát cười đùa vang vang” hay “Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân tươi” đã làm cho Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trở thành độc đáo, không giống như những bài ca yêu nước khác với những ý tưởng quen thuộc và lời ca phần lớn là lập lại nhau. Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đẹp tự nhiên như một đóa lan rừng, không mang màu sắc chính trị, không nhằm cổ võ hay biện minh cho một chủ nghĩa nào, không cơ quan nhà nước nào chỉ đạo thanh niên sinh viên học sinh phải hát và bài hát cũng chẳng nhằm phục vụ lợi ích riêng của chính quyền, tôn giáo hay đảng phái chính trị nào.

Trước 1975, từ thành phố đến thôn quê, từ các trường trung học tỉnh lẻ đến đại học lớn như Huế, Sài Gòn, từ các phong trào Hướng Ðạo, Du Ca đến các tổ chức trẻ của các tôn giáo như Thanh Niên Công Giáo, Gia Ðình Phật Tử, từ các quân trường Ðà Lạt, Thủ Ðức, Quang Trung, Nha Trang đến các tổ chức, đoàn thể xã hội từ thiện đều hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.

Sau 1975, bài hát theo chân hàng trăm ngàn sĩ quan và viên chức miền Nam đi vào tù. Nhiều hồi ký, bút ký kể lại Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã được hát lên, kín đáo hoặc cả công khai ,ở nhiều trại tù khắp ba miền đất nước. Trong tận cùng của đói khát, khổ nhục, đớn đau, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã hóa thành những hạt cơm trắng, hạt nếp thơm nuôi sống tinh thần những người lính miền Nam sa cơ thất thế.

Những năm sau đó, bài hát, như tác giả của nó và hàng triệu người Việt khác lên đường ra biển tìm tự do.Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ lại được hát lên giữa Thái Bình Dương giông bão, hát lên ở các trại tị nạn Palawan, Paula Bidong, Panat Nikhom trong nỗi nhớ nhà, hát lên ở Sungai Besi, White Head trong những ngày chống cưỡng bách hồi hương, hát lên ở San Jose, Santa Ana, Boston, Paris, Oslo, Sydney trong những cuộc biểu tình cho tự do dân chủ Việt Nam, hát lên ở các trại hè, trại họp bạn HướngÐạo, các tổng hội sinh viên Việt Nam tại hải ngoại.

Nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang, trong buổi phỏng vấn dành cho chương trình Tiếng Nói Trẻ đã kể lại câu chuyện ra đời của Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trong âm nhạc Việt Nam:

“…Thế bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cũng vậy, nó không phải là một bài ca tôi nghĩ là quá lớn, nhưng lúc bấy giờ khi tôi kết thúc tập Trường Ca vào năm 1965, cuối 1965 hay đầu 1966 gì đó, khoảng thời gian đó, 10 bài trường ca, những bài như Nỗi Buồn Nhược Tiểu, Tiếng Rống Ðàn Bò, Lìa Nhau, Thảm Kịch Khó Nói v.v… những bài nói về đất nước của mình rất là khổ sở, tôi nghĩ nên kết nó bằng một bài hát có tiếng gọi hùng tráng và tha thiết hơn. Thành ra tôi viết bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ một cách rất là dễ dàng. Tất cả những ý đó tôi đem vào hết trong bài hát đó để nó vượt qua cái khốn khó, vượt qua cái quê hương nhỏ bé, nhược tiểu mà trở thành một nước to lớn, và lòng người cực kỳ dũng mãnh. Viết xong bài đó tôi nghĩ chỉ kết thúc tập Trường Ca mà thôi, không ngờ về sau càng ngày đi các nơi càng thấy nhiều người ưa thích bài đó, có lẽ đáp được ước vọng của nhiều người, tôi nghĩ tiếng gọi đáp ứng đúng được tiếng của nhiều người, không riêng gì giới trẻ đâu, cả người lớn tuổi ở các hội đoàn về sau này, rồi đi vào trong quân đội, đi rất nhiều nơi. Thành ra, tôi cho đó là một bài hát tự nó trưởng thành nhưng khi viết tôi chỉ đúc kết cho tập Trường Ca lúc đó mà thôi.”

Thật đơn giản và tự nhiên như thế. Không một ông bộ trưởng Bộ Chiêu Hồi nào đặt hàng hay một ông tổng ủy trưởng Dân Vận nào chỉ thị anh phải viết. Anh viết không phải để thi đua sáng tác hay mong mang về giải thưởng, huân chương. Trong tâm hồn của một nghệ sĩ chân chính, tình yêu nước bao giờ cũng là sự thôi thúc tự nguyện. Anh viết Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ để kết thúc tập trường ca của riêng anh nhưng cũng nối tiếp tập trường ca lớn hơn của đất nước.

Sau ba mươi năm, nhiều nhạc sĩ, ca sĩ đã trở về qua nhiều ngã, trong nhiều tư cách khác nhau, một số tình ca sáng tác trước 1975 đã được nghe lại trong nước, nhưng đây là lần đầu tiên một bài hát đã về lại quê hương qua ngã của trái tim, trở về trong vòng tay nồng ấm của tuổi trẻ Việt Nam.

Bất ngờ và cảm động, một buổi sáng tuần trước, khi đi dạo một vòng qua các blog Việt ngữ, tôi bắt gặp không chỉ những mẩu tin nóng viết vội vàng trên đường phố, những đoạn phim biểu tình vừa mới đưa lên YouTube, những tấm hình ghi lại cảnh xô xát giữa đồng bào, sinh viên với công an, nhưng còn được nghe lại bài hát quen thuộc Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ. Tôi cảm nhận qua lần gặp gỡ đó một niềm vui chung khi có một bản nhạc mà các em sinh viên Việt Nam ở California, Washington DC, Oslo, Paris, Hà Nội, Sài Gòn cùng hăng say hát trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc bành trướng bá quyền mà không cảm thấy ngần ngại, nghi ngờ, xa cách.

Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian.

Trong số một trăm em đang hát trong nước hôm nay có thể hơn chín mươi em chưa hề nghe đến tên Nguyễn Ðức Quang lần nào, và nếu có nghe, có đọc qua bộ máy tuyên truyền của đảng, cũng chỉ là một “nhạc sĩ ngụy đã theo chân đế quốc.” Biết hay không biết, nghe hay không nghe không phải là điều quan trọng. Ðiều quan trọng là bài hát đã đáp ứng được ước vọng về tương lai và tình yêu tổ quốc của tuổi trẻ. Tổ quốc, vâng, không có gì lớn hơn tổ quốc. Văn hóa không phải chỉ là đời sống của một dân tộc mà còn là những gì giữ lại được sau những tàn phá, lãng quên. Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sau 30 Tháng Tư 1975 hẳn đã nằm trong danh sách các tác phẩm “văn hóa đồi trụy” mà Ðảng tìm mọi cách để xóa bỏ, tận diệt.

Thế nhưng, như giọt nước rỉ ra từ kẽ đá và như bông hoa mọc giữa rừng gai, bài hát đã sống sót, đã ra đi và đã trở về. Ðể tồn tại, một bài thơ, một bản nhạc cũng phải trải qua những gạn lọc, những cuộc bỏ phiếu công bằng không chỉ của người nghe, người đọc dưới một chế độ chính trị nào đó mà còn của cả lịch sử lâu dài. Bài hát phát xuất từ tình yêu nước trong sáng như Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sẽ ở lại rất lâu trong lòng tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và nhiều thế hệ mai sau.

Là một người thích tham gia các sinh hoạt văn nghệ cộng đồng, bài hát mang tôi về thời trẻ tuổi của mình. Tôi còn nhớ, mùa Hè 1973, khi còn là sinh viên năm thứ nhất, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cũng là nhạc sinh hoạt chính của trại hè sinh viên toàn quốc quy tụ đại diện sinh viên các trường đại học và cả sinh viên du học về nghỉ hè, do Bộ Giáo Dục Và Thanh Niên tổ chức lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối tại trường Thiếu Sinh Quân, Vũng Tàu. Ðêm trước ngày chia tay, chúng tôi không ai ngủ được. Ngày mai sẽ mỗi người mỗi ngả, chị về Huế, anh về Ðà Lạt, em về Cần Thơ và đa số chúng tôi sẽ trở lại Sài Gòn. Cùng một thế hệ chiến tranh như nhau, khi chia tay biết bao giờ còn gặp lại. Những ngày tháng đó, cuộc chiến vẫn còn trong cao điểm.

Mỹ đã rút quân nên máu chảy trên ruộng đồng Việt Nam chỉ còn là máu Việt Nam. Thảm cảnh của mùa Hè đỏ lửa chưa qua hết. Trên khắp miền Nam, đâu đâu cũng có đánh nhau, đâu đâu cũng có người chạy giặc. Mơ ước của tuổi trẻ chúng tôi là được thấy một ngày đất nước hòa bình, một ngày quê hương không còn nghe tiếng súng.

Ðêm cuối trại hè, chúng tôi ngồi quây quần thành một vòng tròn rộng quanh cột cờ trường Thiếu Sinh Quân và hát nhạc cộng đồng như để vơi đi những vương vấn, lo âu đang trĩu nặng trong lòng. Bài hát được hát nhiều nhất trong đêm đó là Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ, và khi điệp khúc cất lên cũng là khi chúng tôi hát trong nước mắt:

Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông miệt mài
Từng giờ qua cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi.
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng.

Những giọt nước mắt của tuổi sinh viên nhỏ xuống xót thương cho dân tộc mình. Tại sao có chiến tranh và tại sao chiến tranh đã xảy ra trên đất nước chúng tôi mà không phải tại một quốc gia nào khác? Mấy tháng sau, ThángGiêng năm 1974, bài hát ViệtNam Quêạ Hương Ngạo Nghễ đã được hát vang trên đường phố Huế, Ðà Nẵng, Sài Gòn, Cần Thơ sau khi Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc. Những bản tin đánh đi từ Ðà Nẵng, danh sách những người hy sinh được đọc trên các đài phát thanh làm rơi nước mắt. Và hôm nay, ba mươi ba năm sau, trong cái lạnh mùa Ðông trên xứ người, những lời nhạc Việt Nam quê hương ngạo nghễ từ YouTube phát ra như xoáy vào tim. Tôi lại nghĩ đến các anh, những người đã hy sinh ở Hoàng Sa Tháng Giêng năm 1974, ở Trường Sa Tháng Ba năm 1988. Các anh khác nhau ở chiếc áo nhưng cùng một mái tóc đen, một màu máu đỏ, một giống da vàng, cùng ăn hạt gạo thơm, hạt muối mặn, cùng lớn lên bằng dòng sữa mẹ Việt Nam, và cùng chết dưới bàn tay Hải Quân Trung Quốc xâm lăng.

Việt Nam, sau ba mươi ba năm “độc lập, tự do” vẫn chưa thoát ra khỏi số phận nhược tiểu bị xâm lược, vẫn chưa tháo được cái vòng kim cô Trung Quốc trên đầu. Việt Nam có một lãnh hải dài trên ba ngàn cây số nhưng thực tế không còn có biển. Cả hành lang Ðông Hải rộng bao la từ Hải Nam đến Hoàng Sa và xuống tận Trường Sa đã bị Trung Quốc chiếm. Nếu vẽ một đường cung dọc theo lãnh hải đó, ngư dân Việt Nam chỉ còn có thể đi câu cá ven bờ chứ không thể đánh cá như ngư dân Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan hay các quốc gia khác trong vùng Biển Ðông. Phía sau tấm bảng in đậm “mười sáu chữ vàng” hữu nghị thắm thiết giữa hai đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc là thân xác của ngư dân Việt Nam trôi bềnh bồng dọc các hải đảo của tổ tiên mình để lại.

Trong suốt dòng lịch sử, họa xâm lăng từ phương Bắc vẫn là mối đe dọa thường xuyên. Khác với các thời đại trước đây, cái bất hạnh của Việt Nam ngày nay không phải chỉ là mất đất nhưng mất đất mà không đòi lại được ngay. Cuộc kháng Nguyên lần thứ nhất trong hàng vương tước nhà Trần chỉ có mỗi Trần Nhật Hiệu chủ trương “Nhập Tống” và lần thứ hai chỉ có Trần Ích Tắc và đám hầu tước Trần Kiện, Trần Văn Lộng, Trần Tú Viên chủ trương “Hàng Nguyên” nhưng ngày nay, về mặt lập trường quan điểm, Việt Nam có đến 14 Trần Ích Tắc và 160 Trần Kiện. Trận đụng độ giữa Việt Nam và Trung Quốc diễn ra tại Trường Sa năm 1988 theo tác giả Daniel J. Dzurek trong biên khảo “Xung Ðột Trường Sa: Ai có mặt trước?” (The Spratly Islands Dispute: Who’s on First?) chỉ kéo dài vỏn vẹn 28 phút và Việt Nam chịu đựng hầu hết thương vong. Với một giới lãnh đạo tham quyền cố vị và sự chênh lệch quá xa về kỹ thuật chiến tranh như thế, cuộc đấu tranh giành lại hai quần đảo sẽ vô cùng khó khăn.

Dù sao, tuổi trẻ Việt Nam, khác với các thế hệ Tân Trào, Pác Bó trước đây, thế hệ Hoàng Sa, Trường Sa ngày nay có nhiều cơ hội tiếp xúc, học hỏi và so sánh giữa chế độ các em đang sống với các tư tưởng tự do dân chủ, khoa học kỹ thuật tiên tiến; nhờ đó, hy vọng các em sẽ có những chọn lựa đúng cho mình và cho đất nước phù hợp với dòng chảy của văn minh nhân loại.

Trong cuộc chiến Việt Nam dài mấy mươi năm đảng đã sản xuất ra không biết bao nhiêu bài hát, bài thơ kích động lòng yêu nước nhưng tại sao các em không đọc, không hát nữa? Như một độc giả trong nước đã trả lời, đơn giản chỉ vì chúng nhạt nhẽo. Ý thức sâu sắc đó đã được thể hiện không chỉ trong khẩu hiệu các em hô mà ngay cả trong những bài hát các em hát. Sau những “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Ðại Thắng,” “Dậy Mà Ði,” “Nối Vòng Tay Lớn” của những ngày đầu phong trào, các bạn trẻ trong nước đã đi tìm những nhạc phẩm nói lên lòng yêu nước trong sáng, tích cực, không bị ô nhiễm, chưa từng bị lợi dụng và họ đã tìm được Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân trời
Ôm vết thương rỉ máu ta cười dưới ánh mặt trời.

Mỗi khi nhắc đến những khó khăn đất nước, chúng ta thường nghe đến những“bất hạnh,” “nỗi đau,” “tính tự ti mặc cảm,” vâng đó là một thực tế hôm nay, thế nhưng dân tộc Việt Nam “vốn xưng nền văn hiến đã lâu, nước non bờ cõi đã chia, phong tục Bắc Nam cũng khác “như Nguyễn Trãi khẳng định, không phải chỉ biết đau, biết tự ti mặc cảm mà thôi nhưng từ những nỗi đau đã biết lớn lên bằng tự hào và kiêu hãnh làm người Việt Nam. Chỗ dựa tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay không có gì khác hơn là lịch sử. Không thể làm nên lịch sử mà không cần học lịch sử. Lịch sử sẽ là vũ khí, là hành trang trong hành trình tranh đấu cho một nước Việt Nam mới, cũng như để xây dựng một Việt Nam tươi đẹp sau nầy.

Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên.

Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ như giọt nước mắt bi tráng của tuổi trẻ Việt Nam ngày nào nhỏ xuống trên quê hương chiến tranh khốn khổ, đã bốc thành hơi, tụ thành mây và sau bao năm vần vũ khắp góc bể chân trời đã trở về quê hương qua ánh mắt của em, qua nụ cười của chị, qua tiếng hát của anh, hồn nhiên và trong sáng. Từ “vết thương rỉ máu” của một dân tộc đã từng bị nhiều đế quốc thay phiên bóc lột, lợi dụng và hôm nay còn đang chịu đựng trong áp bức của độc tài đảng trị, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cất lên như một lời khuyên, hãy sống và hãy vững tin vào lịch sử, sẽ có một ngày, sẽ có một ngày.

(Nguồn: Vuông chiếu Luân Hoán, qua sangtao@org)

Nhà tôi bán tạp hóa

Trong “Rừng Na Uy,” thân xác là nơi trú ngụ và phương tiện biểu cảm tự nhiên nhất của tình yêu. Không những hoàn toàn không phải là một “dâm thư,” mà ngược lại, Rừng Na Uy là cuốn tiểu thuyết bắt người đọc phải nhận thức được sự ngu xuẩn của mọi thứ dâm tính trong thị trường văn chương, phim ảnh, và trong chính ý nghĩ của con người. Rừng Na Uy chinh phục được độc giả toàn thế giới vì nó đã giúp giới trẻ (và cả những người không còn trẻ nữa) nhận ra cái cao cả theo nghĩa triết học và tự nhiên của tình yêu. Cái cao cả không còn núp bóng lý tưởng và lãng mạn, mà công khai trực tiếp trong tấm lòng trung thực dũng mãnh của tuổi trẻ.

Ðọc Rừng Na Uy rồi, tôi chắc bạn sẽ nghĩ nhiều về bản thân mình. Về người mình yêu. Về bạn bè. Về bố mẹ anh chị em trong nhà. Bạn sẽ nghĩ, và sẽ nhớ đến lời những nhân vật trong Rừng Na Uy, và thực sự cảm thấy sung sướng vì máu nóng đang chảy trong huyết quản bạn, vì bạn đang sống, vì tình yêu là có thực. Và bạn sẽ muốn chạy đến với người mình yêu mến nhất để nói rằng bạn hỡi, chúng ta hãy trung thực với nhau, cùng làm quen và chấp nhận những bất toàn của nhau, vì chỉ có vậy chúng ta mới có thể tìm thấy bình yên và hạnh phúc.” (Những dòng cảm nhận về Rừng Na Uy của tác giả người Nhật Bản, Murakami Haruki, do Khoa Cát post lên Facebook).

Cứ mỗi lần đọc Murakami là liền có tâm trạng phải thú nhận một điều gì đó. Không hiểu sao Murakami lại có biệt tài làm người ta phải sống thật với chính mình và mọi người, mặc dù con người thật của mình thật nhiều khiếm khuyết.

Không hiểu sao tôi nhớ về thời niên thiếu của mình, thời kỳ thiếu tự tin và hay xấu hổ về mọi chuyện. Nhà tôi bán tạp hóa! Ðó là câu mà tôi không thể thốt nên lời khi còn nhỏ. Vì sao vậy? Vì tôi xấu hổ lắm, tôi không thích nhà mình buôn bán những thứ lặt vặt như xà bông tắm, giấy vệ sinh, đến cái bánh cái kẹo cho mấy đứa trong xóm. Tôi luôn trốn trong nhà mỗi khi bố mở cửa hàng, cảm thấy khổ sở khủng khiếp khi bố nhờ trông coi giùm cửa hàng khi ông phải đi đâu đó. Tôi ghét buôn bán, ghét luôn cả khách hàng, nên nhiều khi những người khách quen trong xóm chẳng hiểu vì sao con bé này lại hay lầm lầm lì lì.

Trong tất cả những món hàng nhà tôi bán, tôi ghét nhất là dầu hôi. Vì sao ư? Vì dầu hôi rất hôi, và vì một lý do vô cùng tế nhị nữa, là vì tôi không thích đong dầu. Khi dầu hôi được mua về, bố tôi đựng trong một can nhựa lớn. Can nhựa có một cái miệng rất nhỏ, đủ để bỏ vào đó một dụng cụ dùng để hút dầu lên và đong thành từng lít cho khách. Lúc đó tôi không thể nào hiểu nổi, tại sao chúng tôi lại phải bán thứ sản phẩm đó, và càng không hiểu người trong xóm mua nó về để làm gì. Tôi đâu biết người dân trong xóm lao động chúng tôi vẫn phải nấu ăn bằng dầu hôi và những ngày cúp điện thì phải chong đèn dầu nữa. Nhà tôi thì sung túc hơn một chút, đã được dùng bếp điện từ lâu nên tôi nào có biết. Nhưng dù sao vào thời điểm đó, tôi cũng rất ghét dầu hôi và cái đồ bơm dầu ồn ào kia. Buồn thay, tôi không thích đong dầu một thì tôi cảm thấy xót xa gấp mười khi nhìn thấy bố hoặc mẹ tôi phải làm hành động đó. Bố hoặc mẹ phải ngồi chồm hổm, hoặc quỳ một chân xuống đất, một tay giữ ống bơm, tay còn lại phải kéo lên kéo xuống một cây cần dài trong ống bơm để bơm dầu lên. Tôi buồn bã và xót xa vô cùng khi thấy bất kỳ người thân yêu nào của tôi phải làm điều đó, nên cuối cùng tôi quyết định giành việc bơm dầu cho mình. Bất cứ khi nào có mặt tôi ở cửa hàng, tôi đều giành việc bơm dầu. Làm riết thành quen, tôi không còn thấy dầu hôi là hôi nữa, tôi thấy mùi của nó vô cùng đặc biệt, thứ mùi hăng hắc có thể làm cho người ta ghiền hồi nào không hay. Có khi bơm dầu ướt cả tay, nhưng chỉ một lúc sau, dầu và mùi dầu bay đầu mất. Thế là tay tôi như vừa được bôi một lớp kem dưỡng mịn màng. Cũng thích.

Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, điều sung sướng khi có cửa hàng tại nhà, đó là tôi được thỏa thích ăn bánh kẹo mà không phải trả tiền. Ðã vậy còn vô cùng hào phóng mời bạn bè khắp nơi. Ðương nhiên là cũng len lén thôi. Tôi không sao quên được mùi vị thơm tho, béo ngậy của những chiếc bánh hạnh nhân hay tai mèo được đựng vô cùng gọn gàng, bắt mắt trong những cái keo to bằng thủy tinh trong suốt. Tôi phải bắc ghế leo lên mới có thể với tới những thứ ngọt ngào này.

Nhưng cũng có những điều không thích chút nào khi nhà bán tạp hóa, đó là không thể tự mình đi mua quà sinh nhật cho bạn. Lúc nào cũng phải chọn trong đống hàng hóa có sẵn của tiệm. Ôi thôi chán chết, điều này làm tôi chẳng bao giờ tự tin khi các bạn mở quà, món quà của tôi luôn là xà bông hay dầu gội đầu, khỏi mở vì ai cũng biết.

Nhưng ngao ngán hơn cả là khi đi học, mỗi lần phải viết sơ yếu lý lịch, đến mục nghề nghiệp của bố là tôi lại băn khoăn không biết phải viết thế nào cho phải. Mẹ tôi thì dễ rồi, mẹ làm cho bưu điện mấy chục năm nay nên chỉ cần đề là Công Nhân Viên Bưu Ðiện là xong. Còn bố tôi lại là một ca khó, không lẽ lại ghi là bán tạp hóa à? Tôi luôn ao ước bố có một nghề nghiệp gì đó mà có thể gọi thành tên, như kỹ sư hay giáo viên chẳng hạn. Nhưng tôi có biết đâu, bố tôi sinh vào cái thời kỳ loạn lạc, có được miếng ăn đã khó, nói chi tới việc có được một công việc như ý. Sau này tôi mới biết, vừa học xong trung học 18 tuổi đầu là mất nước, bố phải cùng ông bà nội kiếm tiền lo cho các bác trong trại tù cải tạo, mặc dù bố vô cùng thích học, thích được đến trường (điều này hoàn toàn ngược lại với con gái bố sau này là tôi, vô cùng lười học). Bố luôn nói, ước gì có ai cho bố đi học, bố sẽ đi học suốt đời (Ôi, sao mà kinh thế). Bố cưới mẹ và tạo dựng cuộc sống từ con số không, nuôi tôi khôn lớn đủ đầy, vậy mà tôi cứ thắc mắc hoài về cái danh xưng nghề nghiệp vô nghĩa kia. Có lần nghe người lớn nói chuyện, thời buổi này mấy ông giám đốc toàn là mua chức mua quyền, tham nhũng hối lộ, tôi ghét lắm. Tới khi nghe bạn bè khen một cô bạn có ba làm giám đốc, tôi liền nhảy vào nói giám đốc toàn là mua chức quyền chứ không có thực tài, tôi liền bị cô bạn nọ mắng cho một câu “vậy sao ba mày không ngon đi làm giám đốc đi,” tôi liền thẳng thắn trả lời “tại ba tao không thèm” mà trong lòng mừng rỡ nghĩ “may quá,bố mình không làm giám đốc.” Năm đó tôi 7 tuổi, chưa thật sự biết giám đốc là gì nữa trời, mà đã ghét người ta như vậy đó. Rồi cuối cùng tôi cũng biết phải viết gì ở mục nghề nghiệp của bố trong sơ yếu lý lịch. Hôm đó, tôi liếc trộm qua nhỏ bạn ngồi kế bên, không ngờ nó cũng cùng hoàn cảnh như tôi, nhưng nó khôn hơn tôi, nó biết chính xác phải ghi gì. Tôi viết bố tôi làm nghề “buôn bán.”

Khi nhớ lại khoảng thời gian đó, tôi không khỏi xấu hổ, vì sao tôi ngày xưa lại đi xấu hổ về một chuyện đáng tự hào như vậy. Tôi đã không biết bố tôi đã rất vất vả tìm mọi cách để tôi có cuộc sống đầy đủ hơn. Tôi đã không biết lao động chân chính, cho dù là nghề nghiệp gì, đều xứng đáng được tôn trọng. Giờ đây, Murakami làm tôi phải “xưng tội” về những gì làm tôi vô cùng xấu hổ khi xưa. Phải nói lời cám ơn đến cái ống bơm dầu ngày xưa đã cho tôi mạnh mẽ hơn, cám ơn bố mẹ đã không giận con khi con cảm thấy xấu hổ về công sức lao động của bố mẹ, và cám ơn Murakami đã cho tôi đủ dũng khí để có thể viết ra những dòng này. (Thở phào nhẹ nhõm.)

(Nguồn: Kim Pham; [email protected])\

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Thơ Nghiêm Ngọc

Chút Xuân Xưa
(Cảm tác “Chút Xuân Này, Nhớ Xuân Xưa” của Hương Kiều Loan)

“Chút Xuân Này, Nhớ Xuân Xưa”
Nhớ ngây, nhớ dại, mấy cho vừa
Nhớ ai nhẹ bước từng hoa ngắm
Và nụ cười nào làm ngẩn ngơ!

Trời cho hoa đẹp với hoa xinh
Nàng đã cho ta một chút tình
Một chút tình nồng hương nhụy ngọt
Ngây ngất hồn si, nhớ mông mênh!

Ta vẫn từng xuân tìm bóng ai
Ngàn hoa vẫn thắm khắp muôn nơi
Nhưng nào đâu thấy làn môi ấy
“Chút Xuân Xưa” lại vắng Xuân Này!
(Xuân Đinh Dậu, Little Saigon, Jan 26, 2017)



‘Tôi Tự Kỷ’

Tôi kỳ cục, tôi mới lạ
Tôi tự hỏi bạn cũng vậy chứ
Tôi nghe có tiếng nói trong không gian
Tôi thấy bạn thì không, và thật chẳng công bằng
Tôi không muốn cảm thấy buồn
Tôi kỳ cục, tôi mới lạ
Tôi giả vờ rằng bạn cũng thế
Tôi thấy mình như đứa trẻ ở ngoại tầng không gian
Tôi chạm tay vào các vì sao và cảm thấy lạc lõng thế nào
Tôi lo lắng không biết những người khác nghĩ gì
Tôi khóc khi người ta cười, điều đó nó làm tôi co rụt laị
Tôi kỳ cục, tôi mới lạ
Tôi hiểu rằng bây giờ bạn cũng thế
Tôi nói tôi, “cảm thấy mình là kẻ bị hất hủi”
Tôi mơ rồi có ngày chuyện đó cũng được thôi
Tôi cố gắng hòa mình
Tôi mong có ngày tôi làm được
Tôi kỳ cục tôi mới lạ
(Little Saigon, March 6, 2017)
*Nghiêm Ngọc dịch
(Nguồn: [email protected])

Tin mới cập nhật