Phỏng vấn nhà báo kỳ cựu Nguyễn Ngọc Linh (5/6)

Nhà báo Nguyễn Ngọc Linh, cựu tổng giám đốc Việt Tấn Xã của Việt Nam Cộng Hòa, vừa qua đời vào lúc 7 giờ 40 tối (giờ miền Đông) ngày Chủ Nhật, 9 Tháng Tư, tại bệnh viện Arlington, Virginia, hưởng thọ 87 tuổi.
Ông Nguyễn Ngọc Linh sinh ngày 29 Tháng Tám, 1930, tại Hà Nội, là một trong những nhà báo kỳ cựu nhất của miền Nam Việt Nam.
Năm 1950, ông là một trong những sinh viên Việt Nam đến Mỹ du học sớm nhất.
Thoạt đầu, ông theo học ngành hóa học, nhưng sau chuyển sang học môn chính trị-kinh tế và tốt nghiệp đại học Bowdoin College, Brunswick, tiểu bang Maine.
Sau đó, ông làm việc cho nhật báo The New York Times.
Năm 1956, theo lời kêu gọi của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, ông về nước.
Năm 1961, ông gia nhập khóa 12 Trường Võ Khoa Thủ Đức, phục vụ quân đội đến năm 1965 rồi chuyển sang Việt Tấn Xã làm tổng giám đốc cơ quan này.
Trước đó, dù vẫn còn trong quân ngũ, ông được cử giữ chức giám đốc Hệ Thống Phát Thanh Quốc Gia.
Trong lãnh vực giáo dục, ông là người sáng lập Đại Học Cửu Long và trường Anh Ngữ Nguyễn Ngọc Linh.
Di tản sang Mỹ năm 1975, Giáo Sư Nguyễn Ngọc Linh vẫn gắn bó với ngành truyền thông.
Ông là đồng sáng lập tờ Ngày Nay, bán nguyệt san chuyên đề kinh tế, chính trị.
Để tưởng nhớ ông Nguyễn Ngọc Linh, mời quý khán giả NVTV xem lại các cuộc phỏng vấn nhà báo khả kính này do nhà báo Đinh Quang Anh Thái thực hiện.

Phỏng vấn nhà báo kỳ cựu Nguyễn Ngọc Linh (6/6)

Nhà báo Nguyễn Ngọc Linh, cựu tổng giám đốc Việt Tấn Xã của Việt Nam Cộng Hòa, vừa qua đời vào lúc 7 giờ 40 tối (giờ miền Đông) ngày Chủ Nhật, 9 Tháng Tư, tại bệnh viện Arlington, Virginia, hưởng thọ 87 tuổi.
Ông Nguyễn Ngọc Linh sinh ngày 29 Tháng Tám, 1930, tại Hà Nội, là một trong những nhà báo kỳ cựu nhất của miền Nam Việt Nam.
Năm 1950, ông là một trong những sinh viên Việt Nam đến Mỹ du học sớm nhất.
Thoạt đầu, ông theo học ngành hóa học, nhưng sau chuyển sang học môn chính trị-kinh tế và tốt nghiệp đại học Bowdoin College, Brunswick, tiểu bang Maine.
Sau đó, ông làm việc cho nhật báo The New York Times.
Năm 1956, theo lời kêu gọi của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, ông về nước.
Năm 1961, ông gia nhập khóa 12 Trường Võ Khoa Thủ Đức, phục vụ quân đội đến năm 1965 rồi chuyển sang Việt Tấn Xã làm tổng giám đốc cơ quan này.
Trước đó, dù vẫn còn trong quân ngũ, ông được cử giữ chức giám đốc Hệ Thống Phát Thanh Quốc Gia.
Trong lãnh vực giáo dục, ông là người sáng lập Đại Học Cửu Long và trường Anh Ngữ Nguyễn Ngọc Linh.
Di tản sang Mỹ năm 1975, Giáo Sư Nguyễn Ngọc Linh vẫn gắn bó với ngành truyền thông.
Ông là đồng sáng lập tờ Ngày Nay, bán nguyệt san chuyên đề kinh tế, chính trị.
Để tưởng nhớ ông Nguyễn Ngọc Linh, mời quý khán giả NVTV xem lại các cuộc phỏng vấn nhà báo khả kính này do nhà báo Đinh Quang Thái thực hiện.

Côn đồ Sài Gòn vô cớ đập nát nhà dân, đánh luôn chủ nhà

SÀI GÒN (NV) – Dù không mâu thuẫn nhưng dãy nhà trọ của một bà ở phường 13 quận Bình Thạnh đã bị nhóm côn đồ khoảng 20 người kéo đến đập nát, khiến nhiều gia đình thuê ở đang yên ổn bống chốc lâm cảnh “màn trời chiếu đất”.

Kể với phóng viên báo Lao Động, ngày 10 Tháng Tư, bà Lương Thị Nhàn (56 tuổi), chủ nhà cho biết, trưa ngày 9 Tháng Tư, một nhóm khoảng 20 thanh niên kéo đến quán cà phê gần dãy nhà trọ ngồi. Đến khoảng 16 giờ cùng ngày thì nhóm người này xông vào dãy phòng trọ của bà Nhàn cắt hết điện. Trong khi mọi người chưa hiểu chuyện gì thì nhóm này leo lên mái nhà, dỡ tôn rồi phá tường của 5 phòng trọ.

Lúc này, một trong những người sống trong 5 phòng trọ lên tiếng “làm gì thì cũng phải để cho người ta vào nhà lấy đồ, bồng con ra”, nhưng nhóm côn đồ này không chịu, dọa nếu ai vào sẽ bị ném gạch. Sợ xẩy ra chuyện không hay, bà này cùng một người khác phải lén vào bên trong bồng các cháu bé ra.

Thấy nhóm côn đồ tay lăm lăm các hung khí, lại hung hăng nên người dân sống trong khu vực không ai dám vào can ngăn.

Thấy dãy trọ của mình bị phá vô cớ, bà Nhàn gọi báo cho con trai là ông Hưng về can ngăn. Tuy nhiên, khi ông Hưng cùng hai công an phường đến hiện trường thì nhóm giang hồ không những không dừng tay mà còn dùng hung khí đánh ông Hưng bị thương ở đầu, phải vào viên cấp cứu.

Tin cho biết, dãy nhà trọ này bà Nhàn dành cho các gia đình nhặt ve chai thuê với giá rẻ. Theo bà Nhàn, nguyên nhân có thể xuất phát từ việc bà có nhắc đơn vị thi công một công trình xây dựng kề bên để máy móc, nguyên liệu cẩn thận, tránh ảnh hưởng đến dãy nhà trọ vì nền đất ở đây yếu. Hiện công an quận Bình Thạnh đang điều tra làm rõ. (Tr.N)

Hàng trăm trường học Quảng Ngãi chờ sập, thầy trò vừa học, vừa run

Đức Đạt Lai Lạt Ma: Bắc Kinh vô thần, không có quyền chọn vị Lạt Ma kế tục

NEW DELHI, Ấn Độ (NV) – Đức Đạt Lai Lạt Ma, 81 tuổi, lãnh đạo tinh thần lưu vong Tây Tạng, nói rằng chỉ người Tây Tạng mới có quyền quyết định tiếp tục việc lập một Đạt Lai Lạt Ma khác và nhấn mạnh rằng Trung Quốc không thể tự chọn người kế vị Ngài.

Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) trích lời ngài nói trong cuộc họp báo khi đang viếng thăm Tawang, thành phố Đông Bắc Ấn Độ, rằng vào trước cuối năm nay ngài sẽ tổ chức một hội nghị để bàn luận về một Đạt Lai Lạt Ma kế nhiệm ngài.

Cuộc viếng thăm kéo dài một tuần lễ tại Arunachal Pradesh khiến Bắc Kinh nổi giận vì họ từng tự nhận chủ quyền một phần của tiểu bang giáp ranh Trung Quốc này ở vùng Himalaya.

Vấn đề ai sẽ thay thế Đức Đạt Lai Lạt Ma trở nên sôi nổi vì Trung Quốc luôn cho rằng chính các lãnh đạo cộng sản của họ mới có quyền chọn một Đạt Lai Lạt Ma kế tiếp, như là một di sản do các hoàng đế Trung Quốc để lại.

Nhưng Đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng chính quyền Trung Quốc không có vai trò gì trong việc này vì họ vô thần và không tin vào ý niệm tôn giáo nào. Ngài nói, ít nhất “Người cộng sản Trung Quốc phải chấp nhận thuyết luân hồi trước đã.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma cho hay không ai biết được Đạt Lai Lạt Ma kế tiếp sẽ ra đời ở đâu và ngài cũng không loại bỏ viễn ảnh người kế nhiệm ngài có thể là một phụ nữ.

Ngài nói: “Đến lúc tôi chết, có thể sẽ xuất hiện một vài chỉ dấu, nhưng vào giờ phút này thì chưa thể có dấu hiệu nào.”

Phật Giáo Tây Tạng tin rằng linh hồn của một Lạt Ma hay một tu sĩ Phật Giáo đức độ cao dày sẽ tái sinh vào thân xác của một đứa trẻ, ngay khi mới qua đời.

Đức Đạt Lai Lạt Ma trốn khỏi Tây Tạng vào năm 1959 sau một cuộc nổi dậy bất thành chống lại sự chiếm đóng của Trung Quốc. Từ đó Ngài được Ấn Độ cho phép cư trú tại Dharamsala, thành phố nằm về phía Bắc. Trung Quốc đến nay vẫn xem Ngài như là phần tử ly khai nguy hiểm. (TP)

Toyota đầu tư thêm $1.33 tỉ, duy trì 8,200 công việc tại Kentucky

Thẩm Phán Neil Gorsuch tuyên thệ tận tâm duy trì hiến pháp Mỹ

WASHINGTON DC (AP) – Thẩm Phán Neil Gorsuch, 49 tuổi, hôm Thứ Hai hoàn tất hai buổi lễ tuyên thệ, một tại Tối Cao Pháp Viện và một tại Tòa Bạch Ốc, để chính thức gia nhập tòa án cao nhất nước Mỹ và tái lập lại thế đa số của khuynh hướng bảo thủ nơi đây.

Buổi tuyên thệ đầu tiên, không có sự tham dự của báo chí, diễn ra trong phòng họp của Tối Cao Pháp Viện, và Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện John Roberts chứng nhận lời thề của ông Gorsuch, theo Hiến Pháp quy định.

Ông Gorsuch đặt tay lên cuốn thánh kinh của gia đình do bà vợ Louise cầm. Hai người con gái của ông cũng chứng kiến, cùng với tất cả tám thẩm phán hiện tại của Tối Cao Pháp Viện và người phối ngẫu của họ.

Cũng hiện diện trong buổi lễ này là bà Maureen Scalia, quả phụ cố thẩm phán Antonin Scalia và con trai lớn nhất là Eugene, theo lời nữ phát ngôn viên Tối Cao Pháp Viện Kathy Arberg.

Sau đó, một buổi lễ tuyên thệ thứ nhì, có tính cách lễ nghi dành cho công chúng, được tổ chức tại Vườn Hồng Tòa Bạch Ốc, trước sự hiện diện của Tổng Thống Donald Trump và các quan khách cao cấp khác, đánh dấu một thành quả chính trị quan trọng, có thể nói là đầu tiên, của ông trong 100 ngày đầu làm tổng thống.

Ông Gorsuch nay cũng trở thành một phần di sản chính trị của ông Trump, vì là Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện trọn đời và ở tuổi tương đối trẻ, ông Gorsuch sẽ còn ảnh hưởng đến nước Mỹ một thời gian rất lâu sau khi ông Trump mãn nhiệm kỳ tổng thống.

Tổng Thống Donald Trump vui mừng tuyên bố trong buổi lễ rằng: “Chúng ta đang đón mừng lịch sử. Tôi vẫn nghe nói rằng điều quan trọng nhất một Tổng Thống là bổ nhiệm người xứng đáng vào Tối Cao Pháp Viện và đây là một vinh dự lớn lao cho tôi.”
Tất cả tám vị thẩm phán khác trong Tối Cao Pháp Viện cũng đều hiện diện, kể cả ông Anthony Kennedy, người chứng nhận lời tuyên thệ của ông Gorsuch. Ông Gorsuch từng làm việc cho Thẩm Phán Kennedy trong thập niên 90 và cho hay luôn coi ông Kennedy là người thầy của mình.

Ông Gorsuch trong dịp này phát biểu ngắn gọn để cám ơn những người giúp ông đi qua tiến trình chuẩn thuận khó khăn ở Thượng Viện và hứa sẽ làm hết sức mình để duy trì hiến pháp Mỹ.

Ông Gorsuch là Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện trẻ tuổi nhất từ khi Thẩm Phán Clarence Thomas được chuẩn thuận năm 1991 lúc 43 tuổi. Ông cũng là thành viên Tối Cao Pháp Viện thứ sáu có bằng luật từ đại học Luật Harvard trong khi ba vị kia có bằng từ đại học Yale.

Ông sẽ được lãnh số lương $251,800 một năm, so với con số $217,600 đang lãnh với chức vụ thẩm phán tòa liên bang. (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Hai, ngày 10 tháng 4 năm 2017

Du khách Anh nhập cảnh Mỹ phải cung cấp thông tin cá nhân

WASHINGTON DC (NV) – Du khách Anh đến Mỹ nay phải đối diện với những chọn lựa không mấy vui, đó là phải cung cấp thông tin cá nhân như mật mã dùng trên các mạng truyền thông xã hội, và những ai thường liên lạc qua cellphone, nếu không thì có thể bị từ chối nhập cảnh.

Báo The Guardian đưa tin theo lời các giới chức chính phủ Donald Trump, rằng du khách từ Anh và các nước đồng minh của Mỹ như Đức và Pháp, có thể bị bắt buộc phải tiết lộ các dữ kiện cá nhân, kể cả thông tin về tài chánh, cũng như phải trả lời câu hỏi chi tiết về ý thức hệ.

Một giới chức Cơ Quan Quan Thuế và Bảo Vệ Biên Giới (CBP) cho báo Guardian biết, tất cả du khách nước ngoài đến Mỹ đều bị kiểm tra những dụng cụ điện tử như máy điện toán, băng đĩa, điện thoại di động, cùng các dụng cụ truyền thông khác, máy chụp hình, máy nghe nhạc, máy xem video, hay các dụng cụ kỹ thuật số khác.

Electronic Frontier Foundation (EFF), một tổ chức vô vụ lợi ở Hoa Kỳ, vận động cho quyền tự do về kỹ thuật số, nhắc nhở các du khách rằng, “giới chức biên giới không thể từ chối công dân Mỹ nhập nội, nhưng nếu một du khách ngoại quốc không đáp ứng yêu cầu của họ thì có thể bị từ chối nhập cảnh.”

Tổ chức này cho biết thêm: “Nếu một du khách nước ngoài từ chối mở khóa các dụng cụ kỹ thuật số, không chịu cung cấp mật mã để truy cập những dụng cụ đó, hay không cung cấp thông tin về truyền thông xã hội, thì nhân viên Hoa Kỳ có thể không cho nhập cảnh.”

Theo lời khuyên của EFF, tốt nhất là du khách nên mang theo càng ít càng tốt, không mang theo những dụng cụ không cần thiết, xóa hết các thông tin nhạy cảm trước khi du hành. Đồng thời thay đổi mật mã sau khi cung cấp cho nhân viên Cơ Quan Quan Thuế và Bảo Vệ Biên Giới Mỹ. (TP)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Hai, ngày 10 tháng 4 năm 2017

Điểm tin buổi sáng ngày 10 tháng 4 năm 2017

-Mỹ: Tập Cận Bình đồng ý cần phải hành động đối với Bắc Hàn.
-Đại sứ Mỹ tại LHQ: Nếu cần thiết sẽ tiếp tục đánh Syria
-Ai Cập ban bố tình trạng khẩn cấp sau hai vụ đánh bom
-Thêm cố vấn cao cấp của TT Trump rời Hội Đồng An Ninh Quốc Gia
-British Columbia không còn buộc phụ nữ đi giầy cao gót tại sở làm

Toyota đầu tư thêm $1.33 tỉ, duy trì 8,200 công việc tại Kentucky

LOUISVILLE, Kentucky (AP) – Công ty Toyota hôm Thứ Hai cho hay sẽ đầu tư $1.33 tỉ để tân trang khu nhà máy tại thành phố Georgetown, tiểu bang Kentucky, nơi các chiếc Camry đang được lắp ráp.

Tuy sẽ không xây thêm cơ xưởng mới, công ty Toyota nói rằng việc tân trang này được coi là lớn nhất từ trước tới nay tại một cơ xưởng của họ ở Mỹ.

Nỗ lực này cũng sẽ giúp duy trì 8,200 công việc ở nhà máy lớn nhất của Toyota, nơi cung cấp gần 25% các xe Toyota sản xuất ở vùng Bắc Mỹ.

“Kế hoạch tân trang lớn lao này sẽ giúp nhà máy uyển chuyển và có khả năng cạnh tranh mạnh hơn, làm vững mạnh hơn nữa sự hiện diện của chúng tôi ở Kentucky,” theo lời ông Wil James, tổng giám đốc nhà máy, nơi cũng lắp ráp các xe Avalon và Lexus ES 350.

Việc tân trang nhà máy ở Kentucky nằm trong chương trình của Toyota nhằm đầu tư $10 tỉ ở Mỹ trong năm năm tới, theo lời Tổng Giám Đốc Điều Hành công ty Toyota ở Bắc Mỹ trong bản thông cáo gửi tới báo chí.

Tổng Thống Donald Trump, trong một đoạn phát biểu được đưa vào bản thông cáo theo yêu cầu của Tòa Bạch Ốc vào tối Chủ Nhật, bày tỏ sự hoan nghênh về việc đầu tư này, nói rằng “đây là chứng cớ nữa cho thấy các công ty sản xuất nay lạc quan về tình hình kinh tế dưới thời chính phủ tôi.”

Tuy nhiên, việc đầu tư của công ty Toyota đã được chuẩn bị từ mấy năm nay để có thể gia tăng mức sản xuất của loại xe Camry 2018, từ lâu nay vẫn là xe bán chạy nhất ở Mỹ.

Công ty Toyota nói rằng hệ thống sàn mới của xe Camry được vẽ kiểu khoảng bốn hay năm năm trước đây, và việc tân trang nhà máy phải thực hiện để có thể sản xuất xe mới đưa ra thị trường vào mùa Hè này.

Công ty Toyota hy vọng rằng các thay đổi của kiểu xe Camry sẽ giúp giữ vững mức bán hàng đầu của loại xe không phải là pickup này ở Mỹ.

Quyết định đầu tư mới này được đưa ra tiếp theo sau quyết định năm 2013 nhằm chi $530 triệu để khởi sự chế tạo xe Lexus ES 350 ở Kentucky.

Năm ngoái, xưởng Toyota ở Kentucky sản xuất được hơn 500,000 chiếc xe.

Thống Đốc Kentucky, ông Matt Bevin, cho hay đầu tư của Toyota cho thấy quyết tâm của họ nhằm sản xuất xe “làm tại Mỹ.” (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Hai, ngày 10 tháng 4 năm 2017

Quảng Ngãi: Hàng trăm trường học chờ sập, thầy trò vừa học, vừa run

QUẢNG NGÃI (NV) – Gần 120 trường tiểu học, trung học cơ sở “đạt chuẩn quốc gia”ở khắp Quảng Ngãi có phòng học mục nát chực chờ sập khiến thầy trò “vừa học, vừa run”, nhưng chính quyền bỏ mặc.

Mô tả của phóng viên báo Thanh Niên, ngày 10 Tháng Tư, ai đến trường tiểu học Năng An, xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, được công nhận “đạt chuẩn quốc gia” đều thấy ngay dòng chữ “Khu vực nguy hiểm, cấm đến gần” được dán trên cửa ra vào của hai phòng học mà theo ông Bùi Đình Cách, hiệu trưởng nhà trường, giải thích: “Hai phòng học này đã xuống cấp nghiêm trọng, có thể sập đổ bất cứ lúc nào nên phải dán cảnh báo như thế để các em không đến gần vì rất nguy hiểm đến tính mạng”.

Theo ông Cách, ngoài 2 phòng học trên, trường còn có 9 phòng đã bị xuống cấp nghiêm trọng: vách tường nhiều chỗ bị bong tróc những mảng to, nứt toác; nhiều rui mè, đà bằng gỗ đã mục nát phải chắp vá; mái ngói bị võng… nên mỗi khi mưa to cả giáo viên và học sinh phải chịu cảnh nước dột nhiều chỗ. Nguy hiểm hơn, đà bê tông của hành lang các phòng học chỉ cần lấy thanh gỗ gõ nhẹ thì vôi vữa rớt ra từng mảng lớn, ló ra những thanh sắt mục nát. Trong khi đó, trường lại nằm ven sông Vệ đến mùa mưa bão thường xuyên bị ngập sâu 2-3 mét, khiến các phòng học mỗi năm lại xuống cấp nặng nề hơn.

“Những phòng học như vậy không thể đáp ứng việc dạy và học vì rất nguy hiểm. Song nếu không sử dụng thì lấy phòng đâu học, buộc giáo viên và học sinh vừa học vừa run vì hiểm họa chờ chực trên đầu”, ông Cách nói.

Thế nhưng, nói với báo Thanh Niên, ông Nguyễn Kiên, Phó giám đốc Sở Giáo dục Quảng Ngãi cho biết, đến thời điểm này ở tỉnh có 119 trường tiểu học và trung học cơ sở với hàng ngàn học sinh bị xuống cấp trầm trọng, trong khi kinh phí xây dựng cơ sở vật chất trường lớp hàng năm thì quá ít ỏi, không thể xây mới nên đành chấp nhận dạy và học trong những phòng hư hỏng, dột nát.

“Để sửa chữa, xây dựng phòng học cho 119 trường bị xuống cấp thì phải tốn hàng trăm tỷ đồng. Điều này nằm ngoài tầm của các địa phương vì nguồn ngân sách eo hẹp”, ông Kiên nói. (Tr.N)

Nguyễn Tuấn ‘sống vô gia cư, chết vô thừa nhận,’ trong ký ức người quen biết

LOS ANGELES (NV) – Không cửa không nhà, không một người thân thích, di ảnh duy nhất người Nguyễn Tuấn để lại cho đời là một tấm hình mờ nhạt được chụp lại từ hệ thống an ninh của tiệm Jolly Donuts ở góc Roscoe Blvd và De Soto Ave, tỉnh Canoga Park, hôm 4 Tháng Mười, 2014, khoảng 30 phút trước khi ông qua đời.

Trong hình, Nguyễn Tuấn đội chiếc mũ bóng chày cố hữu, ngồi ở cái bàn ông thường hay ngồi, hai tay để trên bàn, vừa nghỉ ngơi vừa thưởng thức ly cà phê nóng hổi mới mua xong, sau khi đã bỏ thêm đường, và sữa bột cho thật vừa ý. Chỉ ít lâu sau đó, một chiếc SUV từ đâu tông tới, ủi sập mặt tiền của tiệm, khiến ông chết ngay tại chỗ.

Từ ba chục năm qua, cuộc sống của Nguyễn Tuấn quanh quẩn trên hơn một dặm của con đường Roscoe Blvd, giữa Jolly Donuts ở góc De Soto, và Violet Nails, một tiệm nails do người Việt làm chủ, ở góc Winnetka Avenue.

Thường thì buổi tối ông vào tiệm donuts tìm ly cà phê nóng, ban ngày ghé tiệm nail, chia sẻ chén cơm, đôi khi đã nguội, với những người đồng hương tốt bụng. Đêm khuya ông tìm một chỗ kín gió nào đó trên đường Winnetka ngủ vùi. Sinh hoạt âm thầm của ông dần dà đã thành những hình ảnh quen thuộc với người trong vùng.

Di ảnh của Nguyễn Tuấn chụp lại từ hệ thống an ninh của tiệm Jolly Donuts khoảng 30 phút trước khi ông qua đời. (Hình: Jolly Donuts cung cấp).
Di ảnh của Nguyễn Tuấn chụp lại từ hệ thống an ninh của tiệm Jolly Donuts khoảng 30 phút trước khi ông qua đời. (Hình: Jolly Donuts cung cấp)

Kỷ niệm với Nguyễn Tuấn

Nhắc đến Nguyễn Tuấn, bà Hoa Tăng, chủ của Violet Nails, tiệm nail nằm trong khu buôn bán nhỏ ở góc Roscoe Blvd và Winnetka Ave, cách Jolly Donuts hơn một dặm, vừa dũa móng tay cho khách, vừa ngậm ngùi nói với báo Người Việt: “Ở đây lâu năm người nào không biết ổng? Ổng sống lòng vòng một mình ở đây hồi nào tới giờ. Đâu có thấy ai là người thân đâu!”

“Ổng đen thui thùi lùi, mặt sạm vì dang nắng tối ngày. Dáng trung bình, thường thôi, không đẹp trai nhưng là người đàng hoàng. Nói chuyện thì cứ hừ hừ trong cổ họng dzậy đó, nhiều khi hổng biết ông nói cái gì nữa. Ít nói nhưng mà tốt, hổng phá phách gì ai hết trơn. Con người được, được lắm. Hồi đó bà già mình còn sống bà nấu cơm cho ổng mỗi ngày đó…”

Bà Vân, một người làm nail khác trong tiệm, chêm vào: “Ờ, ở đây ai cũng cho ổng cơm hết, nói thẳng ra là ai có gì cho cái đó, còn cơm thì mình có gì ổng ăn nấy. Ổng ít nói, chừng nào gửi mình mua đồ thì mới chịu nói. Như khi bệnh thì ổng gửi mình mua đồ cạo gió, mua dầu cù là. Nhưng mình cho luôn thì ổng hổng chịu. Đòi sòng phẳng trả tiền. Rồi chờ chừng nào có tiền mang lại trả mới lấy, chớ không có chịu lấy không.”

Chỉ cần một câu hỏi đơn giản về Nguyễn Tuấn, hai người đồng hương từng giúp đỡ ông thao thao bất tuyệt, họ thi nhau nói, như thể ông là một đề tài gần gũi: “Ổng thích dầu cù là con cọp lắm!” Bà Vân kể, rồi cười lên thú vị, như nói về cố tật đáng yêu của một người thân.

Bà Hoa Tăng kể: “Lâu lâu ổng lấy bút viết trên báo tùm lum tùm la!” Còn bà Vân chêm vào: “Ờ, ổng thích đọc sách đọc báo. Đọc xong muốn viết cái gì thì lấy bút viết vô vậy đó.”

“Trời lạnh quá trời mà cho ổng cái mền ổng không chịu lấy. Chắc ổng đi qua đi lại nhiều sợ mang nặng đó. Ổng có cái áo lạnh dầy lắm, bữa nào cũng mặc cái áo đó, mà trời nóng cũng mặc luôn.”

Nói đến đây câu chuyện của họ chuyển qua thân thế của người bạn vô gia cư đã qua đời: “Mà nghe nói, cái này mình nghe nói thôi chứ không biết nghe, ổng hồi ở bển cũng con nhà khá giả đó, mà tội lắm, cha mẹ đi vượt biên rồi chết hết…” Bà Hoa Tăng kể.

Bà Vân, có lẽ làm việc lâu đời ở Violet Nails, kể lại chuyện mối thâm tình của Nguyễn Tuấn với Lori Huỳnh, 79 tuổi, bà chủ cũ của Violet Nails, ít lâu nay không ai liên lạc được.

“Chị Lori, chị Loan, chủ cũ đó, hồi đó chỉ lâu lâu chỉ cho tiền ổng đi cắt tóc, cho tiền giặt quần áo. Chỉ thương ổng lắm, tại chị biết ổng hồi ổng còn trẻ mà, mấy chục năm rồi”.

“Hồi đó, chị Loan đi bỏ rác ở ngoài kia, gặp một người mặc đồ đẹp lắm, mặc áo trắng quần đen, áo bỏ trong quần đàng hoàng. Mỗi lần thấy chỉ đi ngang là ổng gục đầu cúi mặt xuống, hồi đó còn mắc cỡ, còn trẻ lắm. Chỉ không dám hỏi, cứ tưởng ổng người Phi không à, tại hổng nghe tiếng ổng nói chuyện. Bất chợt ngày đó chỉ nghe ổng nói tiếng Việt rồi chỉ mới biết ổng là người Việt, đến nói chuyện. Chỉ nghi ổng bị bệnh tâm thần, kêu con trai chở ổng đi nhà thương, đi khám bệnh á, làm ổng trốn mất tiêu một thời gian, tại ổng sợ.”

“Lúc đó ổng chưa bị bệnh tâm thần nhiều đâu.” Bà Hoa Tăng chen vào.

“Chị Loan nói lúc đó ổng làm ở phi trường Van Nuys, vừa mới thất nghiệp. Ổng đậu cái xe trước cửa tiệm này nè. Thất nghiệp rồi ổng ở luôn trên cái xe á, tối vô xe ngủ. Cái xe đó hồi lâu cũng mất tiêu không ai biết đâu rồi nữa…”

Tiệm Violet Nails, nơi ông Nguyễn Tuấn thường lui tới. (Hình: Hà Giang/Người Việt).
Tiệm Violet Nails, nơi ông Nguyễn Tuấn thường lui tới. (Hình: Hà Giang/Người Việt)

Nghèo nhưng tự trọng và rộng rãi

Hai bà Hoa Tăng và Vân không phải là những người duy nhất ở tiệm Violet Nails có ấn tượng tốt đẹp về Nguyễn Tuấn.

Bà Lori Huỳnh, chủ cũ của Violet Nails, cách đây hai năm rưỡi, từng kể với ký giả David Montero của báo Los Angeles Daily News, về kỷ niệm của mình với người bạn trẻ xấu số.

Theo ký giả David Montero, bà Lori Huỳnh kể rằng ngày xưa ông Nguyễn Tuấn sinh trưởng trong một gia đình khá giả. Ông ở chung với cha mẹ ở Sài Gòn, trong khu nhà chính phủ cấp. Ông học trường Trung Học Petrus Ký ngày xưa, tức trường Lê Hồng Phong bây giờ. Ông giỏi toán. Ngay cả sau khi đã lang thang nhiều năm không nhà ở Canoga Park, ông vẫn thỉnh thoảng ngồi vẽ những tấm sơ đồ. Và trong túi đeo lưng của ông, luôn luôn có cuốn sách.

Rảnh rỗi, ông Nguyễn Tuấn giúp đỡ những chủ tiệm ở khu buôn bán nơi ông nương náu. Nhặt nhạnh chai lọ và lon để bán cho trung tâm tái chế. Mang rác ra đổ hộ Ben Massaband, chủ tiệm hấp tẩy quần áo ở cạnh Violet Nails.

Vẫn theo David Montero, bà Kate Leone, chủ tiệm Mane Affair Beauty Lounge, ở góc gần tiệm Violet Nails kể rằng đầu năm 2014, bà quên khóa cửa tiệm trước khi ra về vào một tối Chủ Nhật. Tiệm đóng cửa thứ Hai, và hôm thứ Ba khi bà trở lại, giật mình khi thấy vừa đẩy hờ cửa đã mở.

Sau khi đi một vòng để kiểm soát và thấy là mình không mất mát gì, bà Leone đến xem hệ thống an ninh và hiểu tại sao: Nguyễn Tuấn khám phá ra là bà đã quên không khóa cửa, nên đã ở đấy suốt ngày thứ Hai như một người gác dan. Máy quay phim của hệ thống an ninh cho thấy ông hành xử như một người canh gác tận tâm, và thậm chí khi phải rời tiệm, dù chỉ vài phút, khi trở lại, ông cũng xem kỹ cánh cửa để an tâm là tiệm không ai lẻn vào.

Bà Brooke Carrillo, một người lúc đó vừa trở thành vô gia cư vừa nhà bị tịch thu, khóc khi nghe tin Nguyễn Tuấn đã qua đời. Bà kể một lần xe bà bị hết xăng, ông Tuấn đã cho bà tiền đổ xăng.

Khu buôn bán ở góc đường Roscoe Blvd và Winnetka Ave, nơi ông Nguyễn Tuấn sinh hoạt. (Hình: Google street view).
Khu buôn bán ở góc đường Roscoe Blvd và Winnetka Ave, nơi ông Nguyễn Tuấn sinh hoạt. (Hình: Google street view)

Bà Maria Avila, người cắt tóc cho ông Nguyễn Tuấn mỗi năm hai lần, cũng bật khóc khi nghe tin ông Nguyễn Tuấn chết thảm. Bà kể luôn luôn muốn cắt tóc miễn phí cho Nguyễn Tuấn, nhưng ông nhất định đòi phải trả bả $10 mỗi lần cắt.

“Nguyễn Tuấn cho rằng chúng tôi bảo bọc cho ông ấy, nhưng chính ông ấy mới là người săn sóc chúng tôi.”

Ông Tuấn mê vé số Lottery. Có lần may mắn trúng được $800, ông không giữ riêng cho mình, mà trích tiền mua nước hoa cho nhân viên của tiệm Violet Nails, và mua hoa tươi cho những người khác phụ nữ trong khu buôn bán đó.

Ngày qua đời, ông Nguyễn Tuấn mặc một áo khác mầu beige quá khổ có nhiều túi, một chiếc áo sơ mi đen, quần nỉ màu xanh xám, khoác bên ngoài một quần jeans màu đen, và đi đôi giày tennis cổ cao của phái nữ. Tất cả đều bẩn thỉu và bạc phếch, hành trang của một người vô gia cư lâu năm chính hiệu.

Nhưng những điều người đời nhớ về Nguyễn Tuấn không phải là thân phận nghèo hèn của ông, mà tư cách của một người đàng hoàng, tự trọng, sòng phẳng và thậm chí rộng rãi khi có điều kiện.

Nhắc đến sự sòng phẳng, tôi chợt nghĩ đến một chi tiết: Túi áo ông khi chết có nắm vé xổ số Lottery cũ, và khoảng $350 tiền mặt. Số tiền này vừa đủ để trả cho lệ phí hỏa thiêu. Có phải cả với chính phủ, ông Nguyễn Tuấn cũng sòng phẳng không muốn nợ nần?

Chợt mong nhanh đến ngày lễ cầu siêu để được nghe tiếng cầu kinh và nhìn di ảnh ông lung linh trong nhang khói!


Lễ cầu siêu của Nguyễn Tuấn sẽ được Hòa Thượng Thích Chơn Thành, viện chủ chùa Liên Hoa, đích thân chủ trì, từ 2 giờ chiều đến 4 giờ chiều, ngày Thứ Bảy, 15 Tháng Tư, tại địa chỉ 9561 Bixby Avenue, Garden Grove, CA 92841.


Xem hai kỳ trước:

Nguyễn Tuấn, ‘sống vô gia cư, chết vô thừa nhận,’ đã có nơi an nghỉ cuối cùng

Nguyễn Tuấn và ‘hành trình’ hai năm về nơi an nghỉ cuối cùng

 

Nữ xướng ngôn viên Ấn Độ bình tĩnh ‘on air’ khi hay tin chồng chết

RAIPUR, Ấn Độ (AP) – Người dân khắp Ấn Độ hiện đều ca ngợi sự bình tĩnh của một nữ xướng ngôn viên truyền hình, người biết chồng mình bị thiệt mạng trong lúc đọc bản tin “nóng” về một tai nạn giao thông được trực tiếp phát hình.

Bà Supreet Kaur đang đọc bản tin buổi sáng trên đài truyền hình IBC24 tại tiểu bang Chhattisgarh của Ấn Độ hôm Thứ Bảy thì có một phóng viên gọi vào cho biết có một tai nạn xe cộ làm chết người.

Dù rằng phóng viên kia không kể tên của ba nạn nhân trong vụ này, bà Kaur nhận ra rằng chồng mình, ông Harsad Kawade, ở trong số người tử nạn, qua các chi tiết của bản tin.

“Trong một thoáng, giọng của bà run rẩy, nhưng sau đó bà lấy lại bình tĩnh và tiếp tục đọc bản tin cho tới khi phần này chấm dứt khoảng 10 phút sau đó,” theo lời chủ biên đài IBC24, ông Ravikant Mittal, cho hay hôm Chủ Nhật.

Sau khi ra khỏi ống kính máy thu hình, bà Kaur bật khóc. Bà gọi người phóng viên kia để hỏi thêm chi tiết trước khi thông báo với gia đình, theo ông Mittal.

Hai ông bà Kaur và Kawade chỉ mới lập gia đình được hơn một năm và sống tại thủ phủ Raipur của tiểu bang Chhattisgarh.

Ông Mittal nói bà Kaur đã làm việc với IBC24 kể từ khi đài khởi sự hoạt động chín năm trước đây.

Bà là xướng ngôn viên được nhiều khán giả ưa thích, nhiều người bày tỏ sự khâm phục qua các trang mạng xã hội sau khi bà cho thấy sự bình tĩnh và chuyên nghiệp hôm Thứ Bảy. (V.Giang)

Nhà báo Nguyễn Ngọc Linh, cựu Tổng giám đốc Việt Tấn Xã, qua đời

ARLINGTON, Virginia (NV) – Nhà báo Nguyễn Ngọc Linh, cựu tổng giám đốc Việt Tấn Xã của Việt Nam Cộng Hòa, vừa qua đời vào lúc 7 giờ 40 tối (giờ miền Đông) ngày Chủ Nhật, 9 Tháng Tư, tại bệnh viện Arlington, Virginia, hưởng thọ 87 tuổi.

Tin này được phu nhân của ông Nguyễn Ngọc Linh báo cho nhà báo Đinh Quang Anh Thái, phụ tá chủ nhiệm nhật báo Người Việt, biết.

Ông Nguyễn Ngọc Linh sinh ngày 29 Tháng Tám, 1930, tại Hà Nội, là một trong những nhà báo kỳ cựu nhất của miền Nam Việt Nam.

Năm 1950, ông là một trong những sinh viên Việt Nam đến Mỹ du học sớm nhất.

Thoạt đầu, ông theo học ngành hóa học, nhưng sau chuyển sang học môn chính trị-kinh tế và tốt nghiệp đại học Bowdoin College, Brunswick, tiểu bang Maine.

Sau đó, ông làm việc cho nhật báo The New York Times.

Năm 1956, theo lời kêu gọi của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, ông về nước.

Năm 1961, ông gia nhập khóa 12 Trường Võ Khoa Thủ Đức, phục vụ quân đội đến năm 1965 rồi chuyển sang Việt Tấn Xã làm tổng giám đốc cơ quan này.

Trước đó, dù vẫn còn trong quân ngũ, ông được cử giữ chức giám đốc Hệ Thống Phát Thanh Quốc Gia.

Trong lãnh vực giáo dục, ông là người sáng lập Đại Học Cửu Long và trường Anh Ngữ Nguyễn Ngọc Linh.

Theo lời nhà báo Lê Phan hiện sống tại London, đam mê lớn nhất của ông Nguyễn Ngọc Linh là dạy báo chí. Ông từng mở lớp huấn luyện báo chí đầu tiên cho phóng viên của Việt Tấn Xã, rồi sau đó làm Trưởng ban Báo chí, Trường Chính Trị Kinh Doanh, Viện Đại Học Đà Lạt. Và tại Đại học Cửu Long, ông có công gầy dựng phân khoa truyền thông đại chúng.

Di tản sang Mỹ năm 1975, Giáo Sư Nguyễn Ngọc Linh vẫn gắn bó với ngành truyền thông.

Ông là đồng sáng lập tờ Ngày Nay, bán nguyệt san chuyên đề kinh tế, chính trị.

Ông cũng là bào huynh của cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích, một nhà hoạt động văn hóa và nghiên cứu rất năng động trong cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại. (Đ.D.)

Những thầm lặng đáng sợ

Tôi yêu đất nước mình vì những con người thầm lặng như Nguyễn Thị Minh Thúy, Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Văn Hóa,… Không chỉ vì họ can đảm, chọn sống cho những giá trị chung; chọn làm viên đá lót đường trong thầm lặng mà nhiều hơn thế nữa.

Họ cho tôi nhìn thấy tấm lòng và sự mạnh mẽ lạ lùng của những người rất bình thường. Trường hợp của chị Nguyễn Thị Minh Thúy, một người mẹ neo đơn, hàng ngày đi làm thuê để nuôi hai con nhỏ. Khi bị bắt cùng Ba Sàm, nếu chị chịu “hợp tác” và chỉ cần thế, có lẽ chị sẽ được thả ra ngay sau ít ngày. Tống giam chị, một phụ nữ vô danh đang có hai con nhỏ, cơ quan an ninh và Ban Tuyên Giáo chẳng được lợi ích gì. Nhưng chị đã chạm vào điểm yếu của chế độ, điều họ sợ nhất là sự chọn lựa đứng cùng lẽ phải của những người bình thường như chị. Chính điều này đã khiến lãnh đạo CSVN quyết định đánh ngã người phụ nữ đơn độc ấy bằng bản án ba năm tù.

Chị đã cho tôi cảm nhận được hiệu ứng sức mạnh của một cánh bướm. Và cái bóng mờ của chị làm tôi xúc động, tôi liên tưởng đến những câu thơ đẹp của Tagore trong “Mùa Hái Quả.” Tagore bảo rằng khi con người tạo ra đường đi thì ông bị lạc lối, bởi đại dương hay trời xanh đâu có phân định đường đi, con đường đã có sẵn dưới đôi cánh của loài chim và những vì sao… Người phụ nữ ấy đã để trái tim mình nói lên những điều gì nó muốn nói. Những mỹ từ mà người đời đặt ra như “anh hùng,” “anh thư” ở trường hợp của chị bỗng trở thành thừa thãi và thô thiển.

Về Nguyễn Ngọc Già, mỗi khi nhắc đến anh, độc giả yêu mến thường bảo anh là một tác giả đáng đọc nhất hoặc một cây viết đáng giá nhất. Riêng tôi, tôi nghĩ đến một Nguyễn Đình Ngọc thầm lặng và những suy tư của anh.

Là con nhà nòi, bà nội là “Mẹ Việt Nam anh hùng,” bố là đảng viên 50 tuổi Đảng; mẹ là “cơ sở cách mạng,” Nguyễn Đình Ngọc là trái táo không rời xa cái gốc của mình. Anh thẳng thắn lên án mạnh mẽ những tiêu cực của chế độ và kêu gọi đấu tranh đòi dân chủ; những bài viết cổ xúy cho Nhân Quyền của anh tạo được ảnh hưởng lớn trên mạng xã hội.

Nguyễn Đình Ngọc làm việc đơn độc, không màng ai biết đến mình. Anh bị tống giam ngày 27 Tháng Mười Hai, 2014, nhưng phải một năm sau đó, nhiều người hâm mộ mới biết được mặt anh. Khi nghe tin người con trai lớn của anh bị tử nạn trong một tai nạn xe, tôi nhớ đến anh và chợt cảm thương câu nói của người tù Nguyễn Ngọc Già: “Tôi chọn con đường cô đơn trong tự do tư tưởng để đi.”

Tuy nhiên, sự dấn thân của anh không hề đơn độc như anh tưởng. Càng ngày tôi càng nhìn thấy hàng ngàn những người trẻ đang theo gót chân anh. Nguyễn Văn Hóa là một điển hình. Hóa năm nay 22 tuổi, Hóa đã tham gia hoạt động ngay từ khi giàn khoan HD981 của Trung Cộng ngang nhiên xâm phạm lãnh hải quê hương. Hóa âm thầm có mặt ở hầu hết các cuộc biểu tình, tuần hành lớn nhỏ ở Hà Tĩnh, nhất là những cuộc biểu tình do Cha cố giáo xứ Đông Yên Trần Đình Lai tổ chức. Anh cũng có mặt trong đoàn người khởi kiện công ty Formosa của Linh mục Đặng Hữu Nam cho đến khi bị an ninh bắt cóc, rồi vu vạ cho anh tội tàng trữ ma túy.

Nguyễn Thị Minh Thúy, Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Văn Hóa gợi nhắc cho tôi những bóng mờ của các thế hệ đã tạo nên lịch sử Việt Nam. Chúng ta trót sinh ra trong thời đại mà văn hóa và những giá trị đạo đức của dân tộc đều nằm ở số âm. Những hào quang của quá khứ đã tàn phai, Việt Nam đã đặt dấu chấm hết cho mình sau hơn 40 năm sống trong hòa bình. Ngày nay, chúng ta không còn có thể tự hào mình là kế thừa của tiền nhân Quang Trung hay Hưng Đạo. Chỉ vài thập niên ngắn ngủi sống trong ích kỷ, tự trói buộc mình trong sợ hãi, dân tộc đã hóa ra nô lệ; nông dân Việt Nam trắng tay trở thành dân oan; những dãy phố thuộc về chủ nhân Trung Quốc tha hồ mọc lên trên đất nước lén lút hay công khai; nhiều phần đất của tổ quốc như Hà Tĩnh, Kỳ Anh bỗng trở thành bãi rác của ngoại bang,… Từ lãnh đạo chí đến người dân, chính chúng ta đang di họa từng ngày cho các thế hệ con cháu của mình.

Không phủ định rằng chủ nghĩa Cộng Sản đã hủy hoại tất cả; tuy nhiên, “điều đáng quý nhất” lại do chính chúng ta góp phần hủy hoại, đó là tâm hồn và lòng tự trọng của con người. Có biết quý trọng bản thân thì người ta mới có thể thương yêu người khác, quý trọng những giá trị khác được. Người quý trọng bản thân không dễ dàng đánh đổi chính mình cho bất cứ điều gì. Đó là lý do khiến Trần Bình Trọng chỉ tay mắng quân giặc: “Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc.” Cái ta của ông ở đây đáng quý biết dường nào; chính cái ta đó đã khiến người lính gầy ốm đời Trần có thể đối diện những tên Mông Cổ mạnh bạo, hung hãn nhất và giành chiến thắng; chính cái ta đó đã khiến chúng ta đánh bại đội quân xâm lược của nhà Thanh khi chúng có quân số lớn gấp ba lần mình. Và cũng chính cái ta đó đã khiến một Nguyễn Hữu Đang, một Hữu Loan sống trong danh dự, tự thồ đá kiếm cơm khi bằng hữu và cả xã hội xa lánh. Cái ta được gói tròn trong câu nói của kẻ sĩ Hữu Loan: “Tôi không làm nhà vì còn bận làm người.”

Việt Nam là một đất nước có văn hóa tốt đẹp và truyền thống anh hùng. Lòng yêu nước, yêu quê hương cuồn cuộn chảy trong huyết quản của người Việt. Hãy đánh ngã con người tham lam, ích kỷ, vô cảm, sợ hãi vì đó là sản phẩm của 40 năm CNXH. Và hãy vực dậy cái Ta thầm lặng, bởi chính mỗi người Việt Nam đang là niềm hy vọng của dân tộc mình.

Đúng thời điểm một năm thảm họa Formosa, lãnh đạo CSVN lại phạm một sai lầm lớn. Thay vì lắng nghe tiếng nói của người dân, họ lại khoét sâu thêm vết thương khi chính thức truy tố anh Nguyễn Văn Hóa, người con của huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh, mảnh đất đang gánh chịu tai họa nặng nề nhất. Họ quên mất rằng ngoài kia đang có hàng ngàn những Nguyễn Văn Hóa khác nạn nhân của thảm họa.

Họ quên nhưng giáo dân Song Ngọc không quên. Người dân Việt Nam không quên cuộc trấn áp tàn nhẫn đoàn người đi khiếu kiện Formosa do cha Nguyễn Đình Thục cầm đầu ngay trong ngày lễ tình yêu. Hình ảnh các giáo dân bị lừa xuống khoảng đất trống, một loạt đá ném lên từ công an trà trộn, rồi dùi cui vung lên, tiếng la khóc của giáo dân, tiếng Cha Thục kêu gọi ngồi xuống và tiếng cầu kinh vang lên giữa nỗi sợ hãi và dũng cảm. Một hình ảnh vừa đau thương vừa bi tráng!

Hàng trăm người đã bị đánh đập, bị thương tích, ngay cả vị chủ chăn, thế nhưng cũng chính họ, ngày 3 Tháng Tư vừa qua, hàng ngàn người đã có mặt trước UBND huyện Lộc Hà.

Thế giới vừa trao những giải thưởng cao quý cho hai nhà hoạt động Việt Nam, Blogger Mẹ Nấm và Luật Sư Nguyễn Văn Đài. Thế nhưng họ chỉ là một phần nổi rất nhỏ của tảng băng chìm. Tôi muốn nói đến tảng băng càng ngày càng lớn với Nguyễn Thị Minh Thúy, Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Văn Hóa,… những người hôm qua bị đánh, bị lừa, bị thương tích nhưng vẫn tiếp tục bước tới.

Bước chân của họ mới làm run sợ kẻ cầm quyền, đó là những thầm lặng đáng sợ, những thầm lặng sấm sét.

Ai Cập: Nhà thờ bị đánh bom trong Lễ Lá, 37 chết, hàng chục bị thương

TANTA, Ai Cập (AP) – Bom phát nổ trong hai nhà thờ Công Giáo Coptic ở Ai Cập trong lúc các tín đồ đang đón mừng Lễ Lá, làm thiệt mạng ít nhất 37 người và làm bị thương khoảng 100 người trong cuộc tấn công mà phía ISIS lên tiếng nhận trách nhiệm.

Trong cuộc tấn công đầu, một quả bom phát nổ tại nhà thờ Saint George ở thành phố Tanta, nằm trong khu châu thổ sông Nile, làm thiệt mạng ít nhất 26 người và làm bị thương hơn 70, theo giới hữu trách.

Sau đó, một vụ nổ khác ở nhà thờ Saint Mark ở thành phố Alexandria, nơi được coi là một thánh địa của Công Giáo Coptic tại Ai Cập, làm chết ít nhất 11 người và khiến 35 người khác bị thương, ngay sau khi Thượng Phụ Tòa Alexandria là Tawadros II hoàn tất buổi lễ. Các phụ tá sau đó cho hay ông thoát nạn và không bị thương tích gì.

Lực lượng ISIS lên tiếng nhận trách nhiệm qua cơ quan thông tấn Aamaq của họ. Thời gian gần đây ISIS từng cảnh cáo sẽ gia tăng các cuộc tấn công nhắm vào người theo Thiên Chúa Giáo ở Ai Cập.

Hai vụ nổ này xảy ra vào lúc khởi đầu Tuần Thánh trước Lễ Phục Sinh, và chỉ ít tuần trước khi Đức Giáo Hoàng Francis dự trù viếng thăm quốc gia đông dân nhất trong thế giới Ả Rập này.

Hình ảnh chiếu trên đài truyền hình CBC TV cho thấy cảnh tượng bên trong nhà thờ tại Tanta, nơi đám đông người tụ tập quanh các thi thể đẫm máu được che bằng giấy. Một giới chức Y Tế, ông Mohammed Sharshar xác nhận số thương vong này.

Đức Giáo Hoàng Francis lên án cuộc tấn công, bày tỏ lời chia buồn sâu xa tới “Thượng Phụ Tawadros II, giáo hội Coptic và tất cả những người trong đất nước Ai Cập thương yêu.”

Tin tức về cuộc tấn công được thông báo trong khi Đức Giáo Hoàng Francis cử hành Lễ Lá Chủ Nhật ở quảng trường Thánh Phêrô.

Giáo hội Công Giáo Coptic là một trong những cộng đồng Thiên Chúa Giáo lâu đời nhất ở vùng Trung Đông.

Nhà thờ ở Tanta từng là mục tiêu tấn công của thành phần khủng bố. Giáo dân nơi đây than phiền là chính quyền kỳ thị họ và không có biện pháp bảo vệ. (V.Giang)

Hà Nội: Công an mặc thường phục rút thẻ đỏ đe dọa lái xe

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một ông công an mặc thường phục đã “rút thẻ đỏ” trong túi, giơ cao cho tài xế chiếc xe tải thấy nhằm đe dọa để buộc ông này xuống xe hầu “giải quyết” mâu thuẫn.

Một đoạn video clip do chính người tài xế chiếc xe tải chở hàng, tên Nguyễn Tuấn, 39 tuổi, quê Thái Bình, phổ biến trên mạng về sự việc xảy đến cho ông ngày 5 Tháng Tư khi ông lái xe chở hàng trên đường đi ngang khu vực huyện Ba Vì, Hà Nội. Video clip được chuyền đi nhanh chóng trên mạng và không thiếu những lời bình phẩm chẳng mấy tốt đẹp cho giới công an Cộng Sản Việt Nam.

Báo điện tử VOV dẫn lời ông Nguyễn Tuấn kể lại vụ việc: “Vào khoảng 1 giờ trưa ngày 5 Tháng Tư, khi đang lái xe chở hàng đi tới trước cổng trụ sở công an huyện Ba Vì, thành phố Hà Nội, thì một chiếc xe ô tô màu trắng vượt lên chặn đầu xe. Thấy vậy, tôi dừng xe, đánh lái để lách qua. Tuy nhiên, vừa đi được một đoạn thì chiếc xe này tiếp tục vượt lên chặn đầu. Lúc này, trên xe ô tô bảy chỗ có bốn người đàn ông mặt đỏ gay gắt đứng chửi bới và yêu cầu tôi xuống để giải quyết sự việc vì họ cho rằng tôi tạt đầu xe của họ.”

“Thấy mình không làm gì sai, anh Tuấn cầm điện thoại ghi lại sự việc. Theo anh Tuấn, những người này dùng những lời lẽ không đúng mực. Sau đó có một người đàn ông đeo kính rút ra một thẻ màu đỏ rồi yêu cầu anh Tuấn xuống xe, nhưng anh không xuống. Một người khác trong nhóm đi xe bảy chỗ rút giày ném vào kính xe đồng thời liên tục chửi những lời lẽ tục tĩu…”, VOV kể tiếp.

Xem video clip kể trên, người ta thấy một trong bốn người đàn ông rất hung hăng, chửi bới luôn miệng và luôn đòi đánh tài xế. Trong khi đó, dù bị khiêu khích và yêu cầu xuống khỏi xe nhưng ông Tuấn vẫn bình tĩnh ngồi trên xe, mở điện thoại quay hình những người chửi và dọa ông.

Người ta còn nghe thấy một ông còn sỉ vả tài xế Tuấn là không nhìn thấy bảng số xe của họ là “bảng số xanh” tức công xa à!

Theo VOV, ông Kiều Quang Phương, trưởng công an huyện Ba Vì (Hà Nội), xác nhận “Người giơ thẻ xuất hiện trong đoạn clip là cán bộ của công an huyện Ba Vì.”

Cuối Tháng Chín năm ngoái, một video clip phổ biến trên YouTube cảnh một thiếu úy công an túm tóc một phụ nữ bán hàng rong bị đuổi nhưng không kịp chạy ở khu vực hồ Con Rùa, quận 3, Sài Gòn, kéo lê bà này trên đường gây phẫn nộ dư luận. (TN)

Sài Gòn không thể thành Singapore ‘sạch’ khi chính quyền ‘dơ’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hơn tháng nay, dư luận ồn ào việc chính quyền quận 1 ở Sài Gòn liên tiếp đập vỉa hè với ước mơ “Dọn dẹp vỉa hè Sài Gòn để biến quận 1 thành một… Singapore thu nhỏ.” Chính vì vậy, bất cứ thứ gì ở trên vỉa hè bị cho là cản trở lối đi sẽ bị “trảm.”

Tuy nhiên, giấc mơ này quá xa vời. Nói đúng ra là viển vông. Tại sao?

Mèo trắng, mèo đen

Câu ngạn ngữ cổ xưa của người Trung Hoa “Mèo Trắng, Mèo Đen,” đại ý mèo đen, mèo trắng không phải là vấn đề, mà vấn đề là bắt được chuột.

Mang tâm lý trên, Đặng Tiểu Bình lúc đó là lãnh tụ của Trung Quốc đại lục qua Singapore gặp Lý Quang Diệu lúc đó là thủ tướng, đồng thời là người sáng lập nhà nước Cộng Hòa Singapore.

Đặng Tiểu Bình thực lòng xin Lý Quang Diệu chỉ giáo cho việc thiết lập quan hệ làm ăn buôn bán với thế giới phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ.

Lý Quang Diệu nói với Đặng việc quan hệ buôn bán làm ăn chỉ có thể được thiết lập dựa trên lòng tin. Muốn làm ăn với thế giới thì Trung Quốc cần phải dẹp bỏ việc tài trợ cho đám phiến quân (đỏ) tại các nước Đông Nam Á và bên Nam Mỹ…

Đặng Tiểu Bình nghe theo, một năm sau cắt hết tài trợ cho mấy đám du kích Cộng Sản ẩn núp trong rừng rậm Đông Nam Á và Nam Mỹ.

Nói về mèo đen – Đặng Tiểu Bình, ngoài thuyết “Một Quốc Gia Hai Chế Độ” giúp thu phục được con gà đẻ trứng vàng là Hồng Kông, thì tư tưởng chiến lược của Đặng giúp cho Cộng Sản Trung Quốc lạc hậu cổ lỗ sĩ dưới thời Mao tiến ra được xa lộ kinh tế của thế giới. Chiến lược thay đổi chính sách, đào tạo và thay đổi người kế nhiệm khi Đặng không còn nữa.

Đặng quả là một Tư Mã Ý thời nay. Trong giới chính trị có lời “đồn,” Đặng để lại nhiều kế sách cho đảng Cộng Sản Trung Quốc. Mà kế sách sau cùng là bỏ rơi tà thuyết Cộng Sản để huy động hết nhân tài và vật lực Trung Quốc (cả trong nước và hải ngoại), cạnh tranh vương vị số 1 với Hoa Kỳ. Đó cũng chính là kế sách chung sống hòa bình, nhưng cạnh tranh kinh tế.

Nói về mèo trắng – Lý Quang Diệu, kể từ sau khi lãnh tụ Trung Quốc qua gặp thì tiếp theo là các đời tổng bí thư của đảng Cộng Sản Trung Quốc đều xin gặp để được tham vấn về những vấn đề của xã hội phương Tây cũng như sách lược của Hoa Kỳ. Ngược lại, các chính khách phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ cũng thường tham vấn ông Lý về những vấn đề của Trung Quốc.

Chính Lý Quang Diệu là người đã “xúi” Hoa Kỳ chuyển trục sang Á Châu để kiềm chế Trung Quốc. Bởi vì ông biết, Trung Quốc không cam tâm làm một đế quốc “hạng hai” như Nhật Bản. Ông sợ rằng với tính vĩ cuồng không ai có khả năng kiềm chế, sẽ khiến đảng Cộng Sản Trung Quốc có những quyết định sai lầm dẫn tới thảm họa cho các nước.

Xóm nghèo bên dòng kênh nước đen đầy ô nhiễm của Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Xóm nghèo bên dòng kênh nước đen đầy ô nhiễm của Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Giữa chuột và mèo

Đốt đuốc đi tìm khắp giới chính trị Việt Nam để tìm một mèo đen (như Đặng Tiểu Bình) hay một mèo trắng (như Lý Quang Diệu) đều không có.

Hơn nữa, ở xứ Việt Nam vì không có mèo nên nảy sinh ra chuột. Rất nhiều chuột!

Thuở sanh thời, tuy ông Võ Văn Kiệt không phải là một người thật xuất sắc (nếu như so với ông Lý và ông Đặng), nhưng ông Kiệt là người cũng biết lắng nghe. Nhờ sự cố vấn của giới trí thức miền Nam (VNCH), ông Kiệt đưa Việt Nam thời bao cấp với chủ nghĩa xã hội kiểu trại lính, trại tù qua giai đoạn kinh tế thị trường.

Ông khá thân thiết với ông Lý Quang Diệu, nên giai đoạn hai vị này còn tại vị, nhiều khu công nghiệp Việt-Sing được mọc lên tại Việt Nam.

Khi ông mất (mất chức và sau đó mất mạng), thì sự qua lại Việt Nam của ông Lý cũng thưa vắng dần.

Có lẽ lần chia tay Việt Nam sau cùng của ông Lý là vụ các doanh nhân Singapore tại Việt Nam trình bày với ông việc thường hay bị nhà cầm quyền Hà Nội hạch sách, đòi hỏi chuyện “phong bì” biếu xén.

Vốn nhiệt thành, nên tuy đã rời khỏi chức vụ thủ tướng Singapore, ông vẫn quyết định bay sang Hà Nội ngay. Ông khuyên giới chức Hà Nội, nên vì đại cục quốc gia, đừng ăn tạp những vụ lặt vặt làm phương hại đến quan hệ thương mại của hai nước.

Nhưng ông Lý nói thì Đặng Tiểu Bình nghe, còn giới chức Hà Nội nhất định không nghe. Đúng là, giống chuột thì không bao giờ hiểu được ngôn ngữ (đúng hơn là chí khí) của loài mèo.

Bài học từ Singapore

Thuở đầu kiến quốc, chính quyền của ông Lý Quang Diệu cho xây khu thương mại, những con đường, bến thương cảng thật to đẹp cho người dân. Nhưng người dân Singapore vẫn không tới làm ăn ở những nơi chính phủ “chỉ định” (giống như tình cảnh của Việt Nam hiện nay).

Ông cho người đi tìm hiểu, biết người dân vẫn thích đi đường tắt, thích buôn bán trên những bến thuyền cũ, như những thói quen, tập tục truyền đời. Ông bèn cho xây dựng theo ý thích và tập tục sinh hoạt lâu đời của người dân trên đảo. Từ đó, chính phủ và người dân tìm được sự đồng thuận để cùng sánh bước thăng tiến tới sự phồn vinh như ngày nay.

Cũng cần nói thêm, chính phủ Singapore được xem là chính phủ trong sạch thuộc loại hàng đầu của thế giới. Và đảo quốc này cũng là nơi có môi trường xanh, sạch hàng đầu thế giới.

Việt Nam vốn đã không có được một chính phủ trong sạch, một chính quyền trong sạch, mà chỉ nhờ dựa vào đập vỉa hè để mơ ngủ một đêm tới sáng thành… Singapore thì quả là hề tới thế là cùng!

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 141)

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Chị Khanh nói ở đây có sách báo nhưng không có sách báo mới, toàn loại cũ do người nhà tù nhân đi thăm nuôi gởi vô. Có khi họ thu mua của mấy người bán ve chai, báo cũ, các sạp báo cũ lề đường giá rẻ đem lên mỗi lần cả chục thùng “tặng cho trại.” Tôi coi qua mấy quyển tạp chí, nguyệt san thì thấy quyển mới nhất cũng cách đây hai năm. Sách văn học, khoa học thì không có, sách luật lèo tèo vài cuốn Bộ Luật Hình Sự, Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự, Hiến pháp (cũ), Bộ Luật Dân Sự, không có thêm gì khác. Chị Khanh nói báo Nhân Dân ở đây không ai đọc nên ít khi lấy về, nếu tôi muốn đọc thì để chị báo với cán bộ mỗi ngày sẽ ra lấy về riêng cho tôi, tôi đọc xong đưa lại cho chị. Tôi đồng ý, mượn hai cuốn tạp chí cũ (tôi chưa đọc) cầm tay rồi đi qua phòng bệnh kiếm chị Dung.

Phòng bệnh là một căn phòng ngay mặt tiền, cạn bên phòng tự quản, có sức chứa khoảng tám người. Nói phòng bệnh tức là tập trung những tù nhân bịnh nặng thuộc loại đi không nổi nằm ở đây, chớ không có gì khác những phòng giam khác. Vẫn là nằm ngủ trên sàn gạch san sát vào nhau, vẫn phát cơm canh như tất cả tù nhân bình thường khác, có điều phòng này gần phòng y tế nên tiện hơn trong việc mỗi ngày người bịnh lết qua phòng y tế mà thôi.

Chị Dung rất ốm yếu, da đen sạm, môi thâm, mắt vàng, đi ra ngoài phải có người dìu. Trong phòng thì chị vịn tay vô vách tường lần từng bước chậm chạm đi vô nhà vệ sinh. Trong phòng này có một bà phạm nhân già, nghe mọi người kêu là bà Ba già, không bị bệnh gì nhưng làm công việc vệ sinh, dọn dẹp trong phòng bệnh. Chị Dung nói chị bị sỏi mật, nhiều lần đau đến bất tỉnh, bọn công an đặt điều kiện nếu chị nhận tội sẽ cho đi bệnh viện phẫu thuật mổ lấy sỏi thì hết đau, nhưng chị không chịu nhận tội nên chúng nó để như vậy, mỗi lần đau là mồ hôi vã ra ướt hết mặt mày, mắt mờ không nhìn thấy gì. Tôi hỏi chị đã hết đau mắt chưa? Chị Dung ngạc nhiên hỏi chưa nói sao biết Dung đau mắt. Tôi trả lời khi tôi còn ở Sài Gòn, tôi chỉ nghe thân nhân người tù đi thăm nuôi nhắn ra là có chị Mai Thị Dung ở trại Xuân Lộc Đồng Nai đau mắt nặng gần như mù mà không được chạy chữa, tôi đã viết một bản tin ngắn đăng lên trang blog của tôi. Chị Dung nói bây giờ đã đỡ nhiều rồi, nhờ anh Võ Văn Bửu-chồng chị, vừa ra tù được một năm nay, hàng tháng đi thăm nuôi nên bây giờ thuốc men, quần áo, đồ ăn thức uống anh gởi vô đầy đủ nên sức khỏe khá hơn trước nhiều. Đau ốm là vậy nhưng Dung vẫn ăn chay trường, rất lạc quan, tin tưởng một ngày không xa chế độ cộng sản sẽ sụp đổ ở Việt Nam, thiệt là đáng nể phục.

Nói chuyện một lúc thì đến giờ phát cơm trưa. Tôi đi ra ngoài đón Đặng Minh Quang báo cho Quang biết là tôi muốn gọi điện thoại thoại thông báo cho gia đình tôi biết là tôi đã chuyển trại. Đặng Minh Quang nói để báo lại lãnh đạo rồi trả lời.

Tôi nghe các tù nhân khác nói ở đây chúng nó không cho tù chính trị gọi điện thoại về nhà như những tù bình thường. Buổi chiều, tôi đi gặp các chị Trần Thị Thúy, Dương Thị Tròn và Mai Thị Dung hỏi ở đây chúng nó có cho tù chính trị gọi điện thoại không, tất cả đều nói là chúng nó không cho gọi. Tôi nói rằng đã báo cho Đặng Minh Quang biết là tôi muốn gọi, đó là quy định, là quyền lợi được hưởng, nếu nó không cho phải chìa ra văn bản thằng nào cấm mà kiện nó, không thì tôi cứ làm tới.

Buổi chiều, thời tiết nóng hừng hực như cái lò bánh mì. Hơi nóng từ sân xi măng hắt lên nóng rát da, tuy là đầu giờ chiều cửa phòng giam đã mở cho tù nhân đi xuống nhà tắm công cộng tắm giặt nhưng tôi vẫn trốn nắng ở trong phòng. Đến hơn ba giờ chiều mới xuống phòng y tế xin thuốc cao huyết áp và đau khớp. Thuốc này ở nhà tôi gởi vô, khi chuyển trại thì đem theo, đến đây giao cho cán bộ y tế giữ, mỗi ngày nó phát cho mình uống.

Ngày nào tôi cũng kiếm Đặng Minh Quang, nhắn với chị Khanh và con Thùy hỏi tại sao tôi chưa được gọi điện thoại nhưng hai người nói có hỏi rồi nhưng cán bộ chưa trả lời. Đặng Minh Quang thì làm như là né không muốn gặp tôi. Một buổi chiều, tôi đang đứng ở trước sân phòng Tự quản thì thấy Đặng Minh Quang từ trong một phòng giam đi ra. Tôi lập tức đi nhanh tới, gọi Đặng Minh Quang hỏi vấn đề tôi muốn gọi điện thoại giờ giải quyết ra sao mà cứ nín thinh. Đặng Minh Quang bảo tôi cứ chờ. Tôi nói:

-Chờ cũng phải có thời gian, tôi không chờ vô thời hạn. Bây giờ chờ bao lâu, trong một ngày, hai ngày hay ba ngày thì cán bộ có câu trả lời cho tôi? Cho gọi hay không thì nói rõ. Tôi sẽ có cách xử lý.

Đặng Minh Quang nói:

-Chị chờ cho tôi hai ngày, tôi xin ý kiến lãnh đạo rồi trả lời cho chị.

-Được. -Tôi nói. -Hai ngày, lúc mấy giờ nói cho rõ luôn để tôi không phải chờ.

-Buổi chiều đi. -Đặng Minh Quang nói.

-Tôi sẽ chờ cán bộ có câu trả lời cho tôi đúng như đã hứa. -Tôi nói xong bỏ đi. Quang cũng bỏ đi.

(Còn tiếp)

Ngoại Trưởng Mỹ: Tấn công hỏa tiễn vào Syria ‘là thông điệp chung’

WASHINGTON, DC (AP) – Ngoại Trưởng Mỹ Rex Tillerson hôm Chủ Nhật cho hay cuộc tấn công bằng hỏa tiễn của Mỹ nhắm vào một căn cứ không quân Syria để trả đũa cuộc tấn công bằng võ khí hóa học của chế độ Assad trước đó, cũng là thông điệp chung cho bất cứ quốc gia nào hành xử bên ngoài các quy luật quốc tế.

Ông không nêu tên Bắc Hàn, nhưng nội dung lời tuyên bố này cũng quá rõ ràng.

“Nếu quý vị vi phạm các thỏa thuận quốc tế, nếu quý vị không tuân hành các bổn phận của mình, nếu quý vị trở thành mối đe dọa cho người khác, thì có lúc phản ứng đáp trả sẽ diễn ra,” ông Tilllerson nói trong chương trình “This Week” của hệ thống truyền hình ABC.

Bình Nhưỡng chắc chắn cũng coi vụ tấn công bằng hỏa tiễn Tomahawk ở Syria là thông điệp gửi cho họ.

Bắc Hàn từ lâu nay vẫn cáo buộc rằng Mỹ đang chuẩn bị cuộc tấn công vào quốc gia này và coi đây là lý do họ phải có võ khí nguyên tử để tự vệ.

Các chiến hạm Mỹ vẫn thường xuyên hiện diện trong khu vực Bán Đảo Triều Tiên và cũng là một phần của việc biểu dương lực lượng.

Vào tối ngày Thứ Bảy, Ngũ Giác Đài cho hay một hải đội hàng không mẫu hạm đang tiến về vùng biển Tây Thái Bình Dương để có thêm hiện diện quân sự trong khu vực.

Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Tòa Bạch Ốc, ông H.R. McMaster, gọi quyết định gửi hải đội hàng không mẫu hạm này là “hành động cẩn thận.”

Ông cho hay Tổng Thống Trump và Chủ Tịch Tập Cận Bình đều đồng ý là thái độ khiêu khích từ trước tới nay của Bắc Hàn là điều không thể chấp nhận và Mỹ đang có hành động ứng phó.

Trong chương trình “Fox News Sunday,” ông McMaster nói rằng: “Tổng thống yêu cầu chúng tôi đưa ra một loạt các giải pháp để loại trừ mối đe dọa cho người dân Mỹ cũng như đồng minh và các đối tác trong khu vực.”

Bắc Hàn trong khi đó loan báo tăng cường khả năng chống không kích. Bình Nhưỡng gọi cuộc tấn công của Mỹ ở Syria là điều “không thể tha thứ,” nói rằng điều này chứng tỏ võ khí nguyên tử là cần thiết để bảo vệ quốc gia này chống lại đe dọa từ Washington.

Ông Tillerson, khi trả lời câu hỏi trong chương trình “Face the Nation” của hệ thống CBS, cũng cho hay: “Tôi nghĩ hiện có sự nhận định chung và rõ ràng là tình hình nay đang trở nên nguy hiểm. Và tôi nghĩ rằng ngay cả Trung Quốc cũng bắt đầu nhận thấy mối đe dọa đối với cả quyền lợi của họ.” (V.Giang)

Dự án Metro ở Sài Gòn lại loay hoay vốn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Từ Tháng Chín, 2016, đến nay, bộ phận điều hành các dự án metro tại Sài Gòn chưa nhận được tiền để thanh toán cho nhà thầu và chính quyền Việt Nam có thể bị kiện, đòi bồi thường.

Theo quy hoạch phát triển hệ thống giao thông vận tải, chính quyền Việt Nam có kế hoạch xây dựng tám tuyến metro tại Sài Gòn (Tuyến số 1 dài 20 km, từ Bến Thành đến Suối Tiên. Tuyến số 2 dài khoảng 48 km từ Thủ Thiêm đến Củ Chi. Tuyến số 3a dài khoảng 20 km từ Bến Thành đến Bình Chánh. Tuyến số 3b dài khoảng 12 km từ ngã 6 Cộng Hòa đến ngã tư Bình Phước. Tuyến số 4 dài khoảng 36 km từ quận 12 đến quận 7. Tuyến số 4b dài khoảng 5 km từ Gò Vấp đến phi trường Tân Sơn Nhất. Tuyến số 5 dài khoảng 26 km từ Bình Chánh đến Bình Thạnh. Tuyến số 6 dài khoảng 6 km, từ Tân Bình đến quận 6).

Cho đến lúc này tại Sài Gòn, chỉ mới có 1/8 tuyến metro chính thức khởi công là tuyến số 1 (Bến Thành-Suối Tiên).

Chính quyền thành phố Sài Gòn cho biết, khối lượng công việc mà nhà thầu tuyến số 1 đã hoàn thành tương ứng 2,000 tỷ đồng nhưng nguồn vốn mà thành phố này mới nhận được để thanh toán cho nhà thầu chỉ chừng 600 tỷ đồng. Cũng vì vậy, thành phố phải tự trích 600 tỷ đồng từ nguồn tiền riêng để “tạm ứng” cho nhà thầu. Giờ thì thành phố đã hết khả năng.

Năm nay, nếu nhà thầu thi công đúng mức, khối lượng công việc sẽ hoàn thành tương đương 5,320 tỷ đồng nhưng Bộ Giao Thông Vận Tải chưa có kế hoạch cấp vốn. Chính quyền thành phố cho rằng, điều này có thể dẫn tới tuyến số 1 không hoàn tất đúng thời hạn, sai với cam kết đã có đối với Nhật là phía cho vay, chi phí đầu tư gia tăng vì bị nhà thầu kiện đòi bồi thường.

Liên quan đến việc xây dựng các tuyến metro tại Sài Gòn, tờ Đầu Tư cho biết, đến nay, bộ phận điều hành các dự án metro ở Sài Gòn vẫn còn đang loay hoay với việc thực hiện phần đầu của tuyến số 2 (từ Thủ Thiêm đến cầu Tham Lương). Chi phí đầu tư cho phần đầu của tuyến số 2 – tuyến được xem là quan trọng nhất trong tám tuyến – hiện đang được đề nghị nâng lên thành $2.1 tỷ (tương đương 47,605 tỷ đồng), so với dự trù ban đầu hồi 2010 thì tăng khoảng… 57%.

Các dự án metro ở cả Sài Gòn lẫn Hà Nội đều giống nhau ở chỗ: Chậm trễ, vốn đầu tư tăng thêm ở mức hàng tỷ đô la khiến nợ nần của Việt Nam thêm nặng nề.

Hồi Tháng Mười, 2014, ông Đinh La Thăng, lúc đó là bộ trưởng Giao Thông Vận Tải, từng thú nhận sở dĩ có tình trạng vừa kể là vì Việt Nam chưa có kinh nghiệm thực hiện các dự án metro và chưa có nhân sự đủ kiến thức, đủ bản lĩnh để nghiên cứu thấu đáo.

Lúc đó, ông Trần Đức Toàn, vụ phó Vụ Kết Cấu Hạ Tầng và Đô Thị của Bộ Kế Hoạch Đầu Tư, cũng bảo rằng hiểu biết của Việt Nam về metro rất kém, việc lập các dự án, giám sát, thi công… đều dựa vào quốc gia cho vay tiền thực hiện.

Tuy nhiên, các chuyên gia không tán thành những ý kiến đó. Ông Phan Văn Trường, một kỹ sư từng là phó chủ tịch Alsthom Transports của Pháp, cho biết khi thực hiện các dự án metro, người ta có rất nhiều lý do để điều chỉnh tổng mức đầu tư và kéo dài thời gian thực hiện. Lý do khiến vốn đầu tư các dự án metro tăng vọt còn nằm ở chỗ thay đổi công nghệ. Nếu chủ đầu tư không “cứng” thì vốn đầu tư dễ tăng lên nhiều lần.

Cũng vì vậy, ông khuyến cáo Việt Nam không thể nhún nhường và để phụ thuộc hoàn toàn vào phía cho vay vốn thực hiện các dự án metro. Phía cho vay đã hưởng lợi qua việc doanh nghiệp của họ được ưu tiên thực hiện toàn bộ dự án. Thành ra, Việt Nam phải có sự ràng buộc chặt chẽ cả về chuyển giao công nghệ, lẫn giá cả.

Theo ông, nếu chủ đầu tư có hiểu biết và có bản lĩnh thì tổng vốn đầu tư của một dự án metro không bao giờ tăng quá 10% một năm. Ông nhấn mạnh, nếu dự án tăng quá 10% mỗi năm thì điều đó đồng nghĩa với việc “chủ đầu tư quá dễ dãi và chắc chắn có tham nhũng.”

Trên thực tế, tổng vốn đầu tư của các dự án metro tại Việt Nam không chỉ tăng hơn 10% mà là tăng gấp đôi hoặc hơn gấp đôi.

Tin mới nhất liên quan đến các dự án metro tại Sài Gòn là sáng Chủ Nhật, 9 Tháng Tư, ông Đinh La Thăng, nay là bí thư Thành Ủy Sài Gòn, và ông Lê Thanh Liêm, một phó chủ tịch của thành phố này, đã đến Nhật, gặp gỡ giới lãnh đạo tập đoàn Nippon Koei, đang đảm nhận vai trò tư vấn – giám sát thiết kế đối với tuyến số 1. Theo tờ Tuổi Trẻ thì trong cuộc gặp, đại diện tập đoàn Nippon Koei đã đề nghị phải “rót vốn đúng tiến độ.”

Năm ngoái, nhà thầu thực hiện tuyến số 1 từng đòi bộ phận điều hành các dự án metro ở Sài Gòn bồi thường 2.5 tỷ đồng/ngày vì chậm bàn giao mặt bằng. Đến nay, thông tin chi tiết liên quan đến vụ đòi bồi thường đó không được tiết lộ nhưng ai cũng tin là có và bồi thường ở mức nào thì phía phải gánh thêm vẫn là dân chúng Việt Nam. (G.Đ)

Dân Hà Tĩnh vây nhà chủ tịch xã với cờ vàng VNCH

HÀ TĨNH, Việt Nam (NV) – Uất ức vì không được nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bồi thường thiệt hại thỏa đáng, khoảng 300 người dân xã Kỳ Hà, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, đã biểu tình tuần hành và vây nhà chủ tịch xã với cả cờ vàng ba sọc đỏ VNCH.

Bản tin kèm theo video clip và hình ảnh phổ biến trên trang thông tin của nhóm Thanh Niên Công Giáo cho hay, sáng Chủ Nhật, 9 Tháng Tư, đoàn biểu tình đi ra biển, ra cánh đồng làm muối để cho mọi người thấy thảm cảnh vẫn còn đang diễn ra, người dân nơi đây vẫn khốn khó trong cuộc sống dù thảm hỏa xảy ra từ một năm trước. Sau đó họ đã kéo về trước nhà chủ tịch xã Kỳ Hà để yêu cầu nhà cầm quyền bồi thường thỏa đáng cho dân.

Video clip cuộc biểu tình chỉ vài giờ sau khi xuất hiện được gần 3,000 người chuyển đi tới các trang Facebook khác. Tràn ngập rất nhiều lời hoan hô, khen ngợi bày tỏ sự cảm phục đối với cuộc biểu tình có cờ vàng VNCH nhưng cũng không thiếu các lời đe dọa, thóa mạ của “kẻ xấu” chen vào.

Dân địa phương này và nhiều vùng khác của các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh đã biểu tình rất nhiều lần từ khi xảy ra vụ nhà máy luyện thép Formosa ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, xả chất thải độc hại ra biển. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên người ta thấy dân chúng địa phương dưới sự thống trị của đảng Cộng Sản Việt Nam độc tài lại đi biểu tình với cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH ngày trước.

Đây là sự kiện rất bất ngờ mà nhóm thông tin Thanh Niên Công Giáo cho rằng “Người dân mang theo cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam thể hiện sự mất tin tưởng vào cờ máu của Cộng Sản.”

Vào các ngày 2 và 3 Tháng Tư, người dân đã giăng lưới, chận quốc lộ 1A gây kẹt xe qua thị xã Kỳ Anh suốt nhiều giờ để phản đối nhà cầm quyền trong vụ Formosa xả chất thải độc hại ra biển mà đến nay, họ vẫn còn đang phải chịu đựng hậu quả. Họ cũng vây trụ sở huyện Lộc Hà, đòi nhà cầm quyền bồi thường thỏa đáng.

Hôm Chủ Nhật, 9 Tháng Tư, báo điện tử tỉnh Hà Tĩnh đưa tin “Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Thị Xã Kỳ Anh cho biết vừa có quyết định khởi tố vụ án ‘gây rối trật tự công cộng’ liên quan đến việc ngày 3 Tháng Tư, khoảng 150 người dân mang theo ngư cụ, gạch đá kéo ra chặn quốc lộc 1A đoạn qua đèo Con, khu vực giáp ranh giữa tổ dân phố Ba Đồng, phường Kỳ Phương và thôn Minh Huệ, xã Kỳ Nam (thị xã Kỳ Anh), gây ách tắc giao thông cục bộ.”

Trước đó hai ngày, hôm Thứ Sáu, 7 Tháng Tư, trang thông tin điện tử ANTV (trang mạng của Truyền Hình Bộ Công An Cộng Sản Việt Nam) có bản tin đe dọa “Nghiêm trị những đối tượng kích động người dân phá hoại tài sản.”

Dân vây nhà chủ tịch xã Kỳ Hà ngày 9 Tháng Tư với cờ VNCH. (Hình: Cắt từ clip)
Dân vây nhà chủ tịch xã Kỳ Hà ngày 9 Tháng Tư với cờ VNCH. (Hình: Cắt từ clip)

Bản tin này cáo buộc đích danh hai người không phải là người địa phương và viết rằng “Công an huyện Lộc Hà đã xác định được hai đối tượng là Bạch Hồng Quyền, Hoàng Đức Bình đã gây ra mâu thuẫn và chủ động lôi kéo người dân phá hoại tài sản và truy đuổi gia đình nhà anh Giáp.”

ANTV viết lý do của vụ việc “Xuất phát từ mâu thuẫn giữa hai nhóm thanh niên trên địa bàn, một số đối tượng xấu đã lợi dụng để kích động, lôi kéo người dân đến phá hoại tài sản của người khác. Đêm ngày 2 Tháng Tư nhận được tin báo có mâu thuẫn, dẫn đến đánh nhau giữa hai nhóm thanh niên trên địa bàn thôn Phú Nghĩa, xã Thạch Bằng, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh, anh Nguyễn Văn Giáp – trưởng công an xã – đã có mặt kịp thời để cứu giúp người bị thương, ngăn chặn không cho tình hình trở nên phức tạp hơn.”

Trái ngược với sự vu vạ của ANTV, ông Bạch Hồng Quyền, một thành viên đấu tranh dân chủ quen thuộc ở Hà Nội kể lại sự việc trên trang Facebook cá nhân: “Tối ngày 2 Tháng Tư nhóm chúng tôi gồm năm người, đến một quán cà phê tại thôn Trung Nghĩa – Thạch Bằng – Lộc Hà – Hà Tĩnh để uống cà phê và xem đá bóng. Đến khoảng 8 giờ tối thì một nhóm sáu người được cho là công an xã Thạch Bằng và công an huyện Lộc Hà bước vào quán. Lý do chúng tôi nhận ra những người đó là công an vì có hai tên chúng tôi biết tên và nhớ mặt. Một là tên Nguyễn Văn Giáp – công an xã Thạch Bằng, nhà tại xóm 3 Trung Nghĩa – Thạch Bằng – Lộc Hà – Hà Tĩnh. Tên tiếp theo có tên Thu là công an huyện Lộc Hà. Khi nhóm sáu tên công an đó bước vào quán cà phê, tên Giáp đã dùng điện thoại lén chụp hình năm anh em chúng tôi. Biết có chuyện nên năm anh em chúng tôi trả tiền và đứng lên đi về.”

“Vừa ra khỏi cửa quán cà phê thì tên Thu và tên Giáp ra chặn đầu xe tôi cùng anh Hoàng Bình, không cho chúng tôi đi về. Khi bị chất vấn là ai mà các anh chặn xe thì bốn tên còn lại tiến đến gây gổ và bắt đầu có hành động côn đồ. Một kẻ tên Trường đi cùng nhóm bọn công an đó đã dùng cùi chỏ đánh vào bạn tên Linh, sau đó cũng chính tên Trường này tháo giày và đánh đập vào mặt tôi cùng bạn tên Hướng. Khi biết sự việc, các bạn trẻ trong quán đi ra can ngăn thì chính tên Giáp đã nổ súng bắn ba phát. Sau khi nghe tiếng súng nổ thì người dân đã kéo ra rất đông tìm hiểu sự việc, những tên công an kia đã chạy trốn khỏi khu vực đó,” ông kể tiếp.

Theo ông “Vậy mà bây giờ báo ANTV đi vu khống, xuyên tạc sự thật. Có thể sắp tới đây, công an huyện Lộc Hà sẽ khởi tố vụ án rồi khởi tố bị can, tôi cùng anh Hoàng Bình sẽ bị triệu tập lên làm việc, thậm chí sẽ bị bắt giam.”

“Dù có phải bị bắt giam thì đó là vinh dự và tôi sẵn sàng, không phải ai cũng được cái vinh dự ngồi tù Cộng Sản những năm cuối này đâu,” ông viết trên trang Facebook. (TN)

Tin mới cập nhật