Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 122)

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Tôi thấy trong phòng căn-tin có bán muỗng, đũa, tô bằng nhựa dẻo màu xanh, xà bông bột, xà bông cục, sữa tắm, dầu gội đầu, nước rửa chén cũng thuộc loại nhãn hiệu xài được, không phải loại rởm cũng không phải loại cao cấp. Nước mắm, nước tương là loại chưa bao giờ nhìn thấy nhãn hiệu này trên thị trường. Nước lọc đóng chai cũng vậy. Tôi hỏi bọn tù ở đây có phát nước uống cho tù nhân không, tụi nó nói không phát, toàn hứng nước trong vòi chảy ra uống, đứa nào nhà giàu thì thăm nuôi mua mấy thùng nước lọc gởi vô uống, nhà nó có tiền nhiều gởi căn-tin, hết nước thì chạy ra căn-tin lấy thùng khác. Lại hiểu thêm một chuyện nữa.

Ăn cơm trưa xong, tôi bắt đầu viết hai cái đơn. Cái đơn thứ nhất gởi tòa án tối cao đòi bản án phúc thẩm của tôi. Cái đơn thứ hai gởi giám thị trại giam Bố Lá khiếu nại các vấn đề sau:

1-Thịt heo kho phát cho tù nhân ăn là thịt thúi, có mùi hôi quá không ăn được;

2-Tiêu chuẩn rau xanh của tù nhân phải phát đầy đủ, không được lấy lá củ cải trắng già nấu canh cho tù ăn;

3-Nước nấu canh phải trắng, không được dùng thứ nước đen như nước đường mương cho tù ăn;

4-Trại phải phát nước uống đun sôi để nguội cho tù nhân đảm bảo vệ sinh, không được để tù nhân uống nước trong vòi nước;

5-Trại phải phát báo Nhân Dân cho tôi đọc mỗi ngày;

6-Trại phải mở đài cho tù nhân nghe tin tức sáng tối mỗi ngày;

7-Tại sao những phòng giam khác có ti vi cho tù nhân xem buổi tối mà phòng tôi không có? Đây là phân biệt đối xử nhằm đàn áp tù chính trị.

Kết luận tất cả 7 điều tôi đã nêu trên trại Bố Lá đã vi phạm pháp luật, cắt xén tiêu chuẩn của tù nhân mà pháp luật quy định cho tù nhân được hưởng, đề nghị trại Bố Lá phải chấn chỉnh, thay đổi ngay lập tức, nếu không tôi sẽ báo cho người nhà tôi biết tố cáo đến cấp cao hơn và công luận trong, ngoài nước.

Buổi chiều, khoảng hai giờ rưỡi mở cửa phòng giam cho tù ra ngoài tắm giặt. Tôi lập tức đưa hai lá đơn đó cho cán bộ quản giáo cũng cỡ tuổi tôi, cấp hàm đại úy, nói giọng Bắc, đeo bảng tên Trần Thị Yến.

Trần Thị Yến tròn mắt nhìn tôi kinh ngạc, nói:

-Chị mới nhận giấy hồi sáng, tôi tưởng phải vài hôm nữa chị mới viết xong đơn. Sao chị viết nhanh quá vậy?

-Mấy cái này đơn giản mà, đâu có gì khó. Ngày trước tôi làm việc ở văn phòng luật sư chỉ cần một giờ đồng hồ là xong cái đơn đánh vi tính, in luôn ra cho thân chủ. Viết tay như vậy là chậm đó, tôi có máy tính là viết còn nhanh hơn nữa. -Tôi nói.

Cán bộ Nguyễn Thị Nhung gật gật đầu, nói:

-Hèn gì tụi kia nó sợ chị.

Tôi cười, không nói gì, tôi hiểu hai chữ “tụi kia” cán bộ Nguyễn Thị Nhung nói là ám chỉ ai. Vậy là cán bộ này cũng có một số hiểu biết nhất định. Cán bộ Nhung lại hỏi tiếp:

-Hai cái đơn này tôi phải làm sao? Tôi chưa gặp trường hợp này bao giờ.

Tôi lấy ra từng cái đơn, giải thích:

-Cái đơn gởi tòa án này cán bộ chỉ cần làm cái hai phiếu chuyển đơn đưa cho giám thị ký kèm theo đơn, gởi đến tòa án tối cao khu vực phía Nam tại thành phố HCM một cái, địa chỉ số 122 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, Sài Gòn. Cán bộ đưa cho tôi một cái phiếu chuyển đơn, xác nhận có chuyển đơn của tôi đến tòa án tối cao là xong, cán bộ hết trách nhiệm. Nếu tòa án không gởi bản án phúc thẩm cho tôi là tòa án sai, không phải trại giam sai. Cái đơn thứ hai cán bộ đưa cho giám thị Trại Bố Lá này, nói tôi muốn gặp trực tiếp giám thị để khiếu nại những vấn đề trong đơn. -Tôi nói.

-Được rồi, tôi sẽ đưa đơn của chị cho lãnh đạo ngày trong chiều nay. -Nguyễn Thị Nhung nói.

-Cám ơn cán bộ. -Tôi nói.

Trần Thị Yến ghi vào đơn của tôi giữ như sau: “Nhận đơn lúc 9h00′ ngày 28.01.2013” rồi ký tên, ghi rõ họ tên Trần Thị Yến.

Nguyễn Thị Nhung này nhìn tướng tá cao to như đàn ông, nhưng nói chuyện giọng rất mềm mỏng, và cách cư xử cũng khôn ngoan, đáng để tôi đối xử lịch sự hơn.

Sáng ngày hôm sau, lúc được mở cửa ra ngoài, một cán bộ quản giáo khác (tôi không nhớ tên) đưa cho tôi cái phiếu chuyển đơn đúng y như tôi đã hướng dẫn, có chữ ký của phó giám thị trại Bố Lá là Thượng Tá Phạm Văn Tám và đóng dấu đỏ hẳn hoi, công nhận làm lẹ thiệt. Cán bộ này nói thêm là lãnh đạo nói báo Nhân Dân mỗi ngày sẽ cho người đi lấy đem vô, tôi cứ tới phòng cán bộ mà nhận, đọc xong thì trả lại, nhưng không phải ngày nào cũng có mà có khi báo về trễ vì trại này ở trong rừng sâu. Như vậy có khi sẽ dồn lại một ngày hai ba tờ hoặc không có tờ nào, nhưng không mất, tôi cứ từ từ mà đọc. Bây giờ đưa tôi đọc tạm hai tờ báo cũ của tuần trước. Tôi đồng ý và hỏi cán bộ này lúc nào thì giám thị gặp tôi? Cán bộ này nói có lẽ sáng mai. Vậy cũng được, cố chờ đến mai xem sao, mai mà không thấy gì là tôi kêu ầm ĩ lên ráng chịu à.

(Còn tiếp) 

Ông Lương Ngọc Báu

10563422-CP12P -OngLuongNgocB...

Cần Thơ: Bảy thanh tra giao thông ăn hối lộ gần 7 tỷ đồng

CẦN THƠ (NV) – Công an Cần Thơ chuyển toàn bộ hồ sơ sang Viện Kiểm Sát cùng cấp đề nghị truy tố 9 bị can, trong đó 7 cán bộ “chóp bu” là thanh tra giao thông trong vụ nhận “mãi lộ” tiền tỷ.

Ngày 18 Tháng Giêng, công an Cần Thơ hoàn tất kết luận điều tra, chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án 7 cán bộ thanh tra giao thông (TTGT) và 2 “cò” đến Viện Kiểm Sát cùng cấp đề nghị truy tố tội “nhận hối lộ.”

Theo kết luận của cơ quan chức năng, các ông: Dương Minh Tâm, phó chánh thanh tra; Võ Hoàng Anh, đội trưởng đội số 3; Lý Hoàng Minh, đội phó đội số 3; Đoàn Vũ Duy, đội trưởng đội số 11; Nguyễn Trần Lưu, đội trưởng đội quận Thốt Nốt; Hồ Công Thiện, đội phó đội huyện Phong Điền và Trần Lập Pháp, cán bộ đội quận Cái Răng, cùng 2 “cò” Trần Tường An, Nguyễn Văn Cần sử dụng nhiều tài khoản ngân hàng nhận hối lộ của 135 cá nhân, doanh nghiệp tại các tỉnh miền Tây.

Qua điều tra, công an phát hiện các TTGT và hai “cò” sử dụng nhiều tài khoản khác nhau với hàng ngàn giao dịch để nhận hối lộ số tiền hơn 6.8 tỷ đồng. Trong đó, ông Đoàn Vũ Duy nhận hối lộ gần 2.8 tỷ đồng, “cò” Nguyễn Văn Cần nhận hối lộ hơn 2.7 tỷ đồng.

Các TTGT đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn để nhận tiền của các hãng xe, cửa hàng vật liệu xây dựng… để không kiểm tra hoặc kiểm tra nhưng không lập biên bản hoặc lập biên bản với lỗi nhẹ hơn.

Dưới sự tiếp sức của các “cò,” các TTGT đã lên “danh sách” các doanh nghiệp vận tải hoạt động ở thành phố Cần Thơ nhưng chưa chi tiền để tổ chức theo dõi, kiểm tra.

Sau khi kiểm tra, TTGT trực tiếp gợi ý chi tiền hay đưa số điện thoại “cò” cho tài xế để thương lượng, nếu các cá nhân, doanh nghiệp không đóng “hụi chết” sẽ tiếp tục bị kiểm tra, làm khó dễ để phải chi tiền; nhiều cá nhân, doanh nghiệp đã thua lỗ ngừng kinh doanh hoặc chuyển sang nơi khác.

Đình chỉ hiệu trưởng vung dao chém phụ huynh ở Quảng Bình

Trước đó truyền thông Việt Nam đã loan tin, bắt đầu từ Tháng Bảy đến Tháng Mười Hai năm 2016, cơ quan cảnh sát điều tra, công an Cần Thơ đã liên tục khởi tố và bắt giam hàng loạt cán bộ TTGT Cần Thơ để điều tra tội “đưa và nhận hối lộ.” (Tr.N)

Quảng Bình: Đình chỉ hiệu trưởng vung dao chém phụ huynh

Bị phụ huynh học sinh chất vấn vì lạm dụng thu phí, ông hiệu trưởng một trường tiểu học ở xã Quảng Lộc đã vung dao chém làm bị thương một phụ huynh phải đưa đi cấp cứu.

Phó Tổng Thống Biden: Nga là mối đe dọa lớn nhất cho thế giới

Trong bài diễn văn sau cùng trước khi rời khỏi chức vụ vào hôm Thứ Tư, Phó Tổng Thống Mỹ Joe Biden gọi nước Nga là mối đe dọa lớn nhất cho thế giới cấp tiến và nói rằng Washington phải hợp tác với Âu Châu để đối đầu với Vladimir Putin.

Denver chuẩn bị cho dùng cần sa nơi công cộng, lần đầu ở Mỹ

Vào hôm Thứ Tư, thành phố Denver chuẩn bị để trở nên thành phố đầu tiên ở Mỹ cho phép dùng cần sa ở nơi công cộng, như các tiệm cà phê, phòng tập yoga và các phòng triển lãm nghệ thuật.

Tan Son Nhat Airport overcowded

The airport is reportedly often overcrowded when travel demand is at its highest, especially during Tet holidays. According to the Tan Son Nhat authority, the number of passengers and flights before and after Tet 2017 will rise year-over -year by 19.6 per cent.On January 24 and 25, the airport is set to handle 776 flights with close to 113.000 passengers, an increase of 141 flights and 14,500 passengers compared to the same period last year.

Jetstar sale on direct flights to Vietnam

VICTORIANS will have cheaper access to a rapidly growing tourist market with Jetstar to start flying direct to Vietnam. The budget airline will fly non-stop between Melbourne and Saigon, from May and will offer $159 one-way fares in a 12-hour sale starting jan 18.

Vietnam Softening Stance on Contested South China Sea

Vietnam shows signs of softening its approach towards China over their bitter maritime dispute, a move welcomed by nervous leaders in Beijing as it could rebalance Hanoi’s foreign policy away from Washington while cooling decades of strife. state-run media from both sides report that Beijing and Hanoi issued a communique Saturday proposing negotiations on their conflicting claims in the South China Sea.

Lào Cai: Dọa phạt không được, cảnh sát giao thông cướp tiền

LÀO CAI (NV) – Người dân tố cáo cảnh sát giao thông thành phố Lào Cai chặn bắt người không phạm luật giao thông để sau đó hù dọa, yêu cầu chuộc lại giấy tờ ba triệu đồng.

Báo điện tử Đời Sống Plus ngày 17 Tháng Giêng dẫn đơn tố cáo viết: “Tôi có một bà cô người HMông, ở Bản Lầu, sáng ngày 16 Tháng Giêng đang chạy xe máy trên đường ở phường Bắc Cường, thành phố Lào Cai thì bị hai cảnh sát giao thông (CSGT) đi xe chuyên dụng chặn dừng xe và kiểm tra giấy tờ.

Sau khi xuất trình đầy đủ giấy tờ xe, hai CSGT này không nói rõ lỗi vi phạm nhưng giữ giấy tờ không có lý do, quát tháo và yêu cầu bà cô tôi đi theo vào đường mòn gần đó đưa ba triệu đồng.

Khi thấy CSGT không chỉ ra được lỗi vi phạm của mình mà đòi xử phạt ba triệu đồng là vô lý, đồng thời bản thân cũng không có nhiều tiền, nên bà cô tôi xin giảm xuống hai triệu đồng. Tuy nhiên sau đó, hai CSGT này yêu cầu bà cô tôi mở bóp tiền ra để kiểm tra. Thấy trong ví có 500,000 đồng, hai cán bộ này đã tự tay cướp lấy rồi trả giấy tờ cho bà cô tôi.”

Sau khi sự việc xảy ra, nạn nhân bất bình trước hành động ăn cướp nói trên nên đã làm đơn gửi lên chính quyền thành phố Lào Cai phán ánh tố cáo. Nội dung sự việc được chia sẻ trên mạng xã hội Facebook sau đó và nhận được hàng ngàn phản hồi.

Nói với phóng viên báo điện tử Đời Sống Plus ngày 18 Tháng Giêng, ông Phạm Gia Chiến, trưởng phòng tham mưu, công an tỉnh Lào Cai xác nhận, đơn vị đã nắm được thông tin này. “Hiện đang cho kiểm tra, xác minh thông tin, nếu đúng như phản ánh sẽ xử lý các cá nhân liên quan theo quy định,” ông Chiến nói. (Tr.N)

Đình chỉ hiệu trưởng vung dao chém phụ huynh ở Quảng Bình

Vietnamese lottery firms vs computerized rival

A showdown between traditional lottery companies in southern Vietnam and their computerized rival took place in Soc Trang Province, as the former gathered for their regular meeting on Tuesday.

Nha Trang: Xe cứu hỏa vô dụng, 70 căn nhà bị thiêu rụi

KHÁNH HÒA (NV) – Một đám cháy lớn ở Cồn Nhất Trí, phường Vĩnh Phước, thành phố Nha Trang, khiến 70 ngôi nhà bị thiêu rụi do “xe cứu hỏa không thể vào dập lửa vì địa hình đặc trưng nơi đây.”

Theo truyền thông Việt Nam, đám cháy bùng phát từ khoảng 10 giờ 30 tối ngày 17 Tháng Giêng ở Cồn Nhất Trí nằm giữa 2 nhánh của sông Cái từ cầu Hà Ra đến cầu Xóm Bóng, Nha Trang, có gần 1,400 gia đình với hơn 7,000 người sinh sống.

Ông Nguyễn Anh Tuấn, một cư dân sống tại đây cho biết, lửa phát ra từ nhà một người tên Toàn, khi ông này đang nấu cám heo nhưng ngủ quên. Đến 2 giờ 30 khuya ngày 18 Tháng Giêng, đám cháy mới cơ bản được dập tắt.

Nói với phóng viên báo Thanh Niên, ông Nguyễn Văn Cường, chủ tịch phường Vĩnh Phước cho biết, đây được xem là vụ cháy lớn nhất xảy ra tại thành phố Nha Trang trong nhiều năm qua, nhưng may mắn không có thiệt hại về người.

Theo thống kê ban đầu của cơ quan chức năng, có khoảng 70 căn nhà bị thiêu trụi. Hiện chưa thống kê được thiệt hại về tài sản. “Cư dân ở đây hầu hết là nghèo. Hiện những người dân này đang lâm vào cảnh màn trời chiếu đất,” ông Cường nói.

Tại hiện trường, nhiều người dân đã bật khóc nức nở trước cảnh tượng tan hoang chưa từng thấy. “Tôi chỉ mang theo cái điện thoại cùng bộ áo quần trên người,” bà Võ Thị Vân (52 tuổi), có nhà bị cháy, vừa khóc vừa kể.

Nhiều ngôi nhà cháy sạch cùng lúc chỉ còn đóng tro tàn. (Hình: Báo Thanh Niên)
Nhiều ngôi nhà cháy sạch cùng lúc chỉ còn đóng tro tàn. (Hình: Báo Thanh Niên)

Bà Đỗ Thị Kim Liên (45 tuổi) có nhà bị cháy sạch vừa khóc vừa kể, khi cả nhà bà vừa vào giường chuẩn bị ngủ đi ngủ thì nhìn qua cửa sổ, thấy nhà hàng xóm cháy, nên vợ chồng bà chạy sang ứng cứu.

Nhưng do gió tạt mạnh lửa bốc nhanh, nên đám cháy đã lan nhanh sang nhà bà và nhiều nhà khác. “Chỉ kịp thoát thân và mang theo mấy cái áo. Cháy hết rồi, không còn gì nữa cả,” bà Liên than thở.

Nói về việc tại sao để cháy lớn xảy ra, ông Nguyễn Đức Quỳnh, giám đốc phòng cháy chữa cháy Khánh Hòa biện minh “lực lượng tham gia chữa đám cháy khoảng 300 người, tuy nhiên việc chữa cháy gặp nhiều khó khăn vì đường vào hiện trường chật hẹp, xe chữa cháy không thể tiếp cận.”

Tin cho biết, khoảng năm 2014, tỉnh Khánh Hòa đã có thông báo giải tỏa, thu hồi đất Cồn Nhất Trí để giao cho một công ty tư nhân xây dự án tổ hợp khách sạn 5 sao, khu vui chơi giải trí và nhà ở thương mại…

Tuy nhiên, sự việc gặp phải sự phản đối quyết liệt của người dân. Đến cuối năm 2016, dự án phải điều chỉnh mở rộng sang các tuyến đường, giữ lại các hộ không nằm trong diện giải tỏa. (Tr.N)

Đình chỉ hiệu trưởng vung dao chém phụ huynh ở Quảng Bình

Phó Tổng Thống Biden: Nga là mối đe dọa lớn nhất cho thế giới

DAVOS, Thụy Sĩ (NV) – Phó Tổng Thống Mỹ Joe Biden, hôm Thứ Tư 18 Tháng Giêng, trong bài diễn văn quan trọng sau cùng trước khi rời khỏi chức vụ, mô tả nước Nga là mối đe dọa lớn nhất cho thế giới cấp tiến và nói rằng Washington phải hợp tác với Âu Châu để đối đầu với Vladimir Putin.

Ông Biden phát biểu như trên tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới ở thành phố Davos, Thụy Sĩ, hai ngày trước khi ông Donald Trump nhậm chức tổng thống Mỹ.

Ông Trump trong thời gian qua gửi ra các tín hiệu hòa hoãn tới ông Putin và có vẻ khuyến khích sự tan rã của khối Liên Âu (EU) qua việc ca ngợi quyết định rút khỏi khối này của Anh, đồng thời tiên đoán sẽ còn các quốc gia khác theo chân Anh ra khỏi EU.

Ông Biden mạnh mẽ bác bỏ thông điệp này của ông Trump, khuyến cáo hàng trăm nhà lãnh đạo quốc tế, các nhân vật đứng đầu các đại công ty và giới tài chánh trong hội trường rộng lớn tại Davos rằng ông Putin nhiều phần sẽ tìm cách ảnh hưởng các cuộc bầu cử năm nay ở Âu Châu, như từng làm ở Mỹ mới đây.

Ông Biden nói rằng dưới thời ông Putin, Nga sử dụng mọi khí cụ có được để làm suy yếu Âu Châu, tạo thêm chia rẽ và tìm cách quay trở lại thời kỳ đối chọi của các vòng ảnh hưởng.

Ông Biden không trực tiếp nêu tên ông Trump, nhưng cảnh cáo về sự nguy hiểm của việc trở lại “tinh thần chính trị nhỏ nhen” và “thành phần độc tài cũng như chính trị mị dân” luôn tìm cách khai thách sự sợ hãi của quần chúng trong suốt giòng lịch sử thế giới. (V.Giang)

Đài Loan tập trân chống Trung Quốc đổ bộ

Trung Quốc đòi Mỹ không cho phái đoàn Đài Loan dự lễ nhậm chức Trump

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Chính phủ Mỹ không được cho phép một phái đoàn Đài Loan đến dự lễ tuyên thệ nhậm chức của Tổng Thống Donald Trump, theo yêu sách của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc hôm Thứ Tư 18 Tháng Giêng, tạo thêm một vấn đề mới trong mối quan hệ căng thẳng giữa Bắc Kinh với chính quyền sắp tới của Mỹ.

Bản tin của hãng thông tấn AFP cho hay một phái đoàn Đài Loan, do cựu thủ tướng và cựu chủ tịch đảng cầm quyền, ông Yu Shyi-kun, hướng dẫn và gồm cả cố vấn an ninh quốc gia Đài Loan cùng một số nhà lập pháp, sẽ tham dự buổi lễ này ngày Thứ Sáu 20 Tháng Giêng, theo Bộ Ngoại Giao Đài Loan.

Một phát ngôn viên của Tổng Thống Đài Loan, bà Thái Anh Văn, nói rằng không có cuộc gặp gỡ nào được dự trù với tân chính phủ Trump trong thời gian phái đoàn đến dự lễ.

Nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, Hua Chunying, nói rằng Bắc Kinh chống lại việc Đài Loan dùng bất cứ lý do gì để gửi người tới Mỹ nhằm “có các hành động cản trở hay gây nguy hại cho mối quan hệ Trung-Mỹ.”

Phát ngôn viên Hua nói thêm rằng “Quan điểm của Trung Quốc được đưa ra rõ ràng cho chính phủ Mỹ cũng như phía ông Trump.”

Chính phủ của tổng thống Barack Obama trong thời gian gần đây liên tục nhắc lại lập trường của Mỹ là duy trì chính sách “Một Trung Quốc”, nhất là sau khi Tổng Thống Tân Cử Trump có cuộc điện đàm với bà Thái Anh Văn sau khi ông đắc cử. (V.Giang)

Đài Loan tập trân chống Trung Quốc đổ bộ

Ðài Loan tập trận chống Trung Quốc đổ bộ

Vào Thứ Ba, Ðài Loan khởi sự cuộc tập trận kéo dài hai ngày nhằm đối phó với một cuộc đổ bộ, có thể xảy ra, từ phía Trung Quốc

Botox, loại thuốc kỳ diệu

Tạp chí Time tuần qua có tựa đề trên trang bìa: “Botox đã trở thành dược phẩm chữa trị mọi thứ bệnh như thế nào.” Ði kèm là bài phóng sự dài nói rằng hơn 700 chứng bệnh có thể điều tri hiệu quả bằng loại thuốc nguyên thủy chỉ dùng trong y khoa thẩm mỹ, và hiện nay có doanh số $2.5 tỷ mỗi năm.

Botox thường được coi là thuốc căng da, mặc dầu tên gọi này không đầy đủ lắm, vì đó chỉ mới là một ứng dụng rất thành công trong ngành thẩm mỹ.

Khởi đầu, năm 2002, FDA (Cơ quan Kiểm Soát Lương Thực và Dược Phẩm Hoa Kỳ) chấp thuận cho dùng Botox vào việc trị chứng mắt lé và làm giảm các vết nhăn trên da mặt. Ðây là lần đầu tiên một loại dược phẩm thuần túy có mục tiêu thẩm mỹ được FDA cấp giấy phép. Như chúng ta đã biết, rất lâu và rất khó khăn để một dược phẩm mới nào được FDA chấp thuận cho công chúng sử dụng an toàn.

Sau đó trong quá trình sử dụng, các bác sĩ nhận thấy Botox còn có thể hiệu quả chữa trị những triệu chứng từ đau lưng, bàn tay lạnh, nghiến răng khi ngủ, nhức đầu kinh niên, xuất tinh sớm, cho đến sa sút tinh thần và hàng trăm chứng bệnh khác.

Việc dùng Botox, ngoài những công dụng được FDA chấp thuận như đã ghi rõ trên nhãn chai thuốc, không phải là trái phép. Khi FDA cho phép sử dụng một loại thuốc để chữa trị chứng bệnh gì, thì các bác sĩ có bằng hành nghề hợp pháp được quyền dùng thuốc ấy cho những trường hợp khác, không cần biết có hiệu quả hay không, miễn là cần bảo đảm an toàn.

Các hãng bảo hiểm sức khỏe không trả tiền cho việc dùng Botox vào mục tiêu thẩm mỹ, nhưng có thể đồng ý trả tiền nếu được bác sĩ xác nhận là những phương cách trị liệu khác không có hiệu quả và cần phải dùng tới Botox. Một mũi chích Botox tốn từ $350 đến $500 và thường phải cần nhiều lần chích. Hiệu lực của thuốc lâu vào khoảng từ 3 đến 6 tháng.

Botox được chế từ độc tố botulinum loại A, một trong 7 loại độc tố của vi khuẩn hình que clostridium botulinum phát sinh trong thực phẩm hư hỏng. Ðộc tố của vi khuẩn này có thể gây chứng bệnh bại liệt cho người hay động vật và tỷ lệ nhiễm từ 1.3 đến 2.1 nano gram/mỗi kg là đủ làm chết người. Như thế lượng nhiễm độc từ 78 đến 126 nanogram là gây tử vong cho một người thể trọng 60kg, (nanogram là 1 phần tỷ của một gram, liều lượng của các loại thuốc thông dụng hầu hết tính bằng milligram nghĩa là 1 phần ngàn gram, hay 1 triệu nanogram).

Nhiều phụ nữ gia tăng vẻ hấp dẫn nhờ Botox. (Hình: Getty Images)
Nhiều phụ nữ gia tăng vẻ hấp dẫn nhờ Botox. (Hình: Getty Images)

Botox sử dụng một lượng hết sức rất nhỏ botulinum, tạo tác động vào hệ thần kinh để làm ngăn chặn sự liên lạc với các cơ. Khi các cơ xung quanh những nếp nhăn ngưng chuyển động, sẽ khó nhận ra những nếp nhăn này.

FDA cũng cho phép dùng Botox chữa trị chứng yếu thận gây ra tiểu tiện vặt (đái rắc hay đái són), nhằm ngăn chặn các cơ ở bàng quang (bọng đái) không phản ứng quá nhạy khiến cho người bệnh luôn luôn cảm thấy muốn tiểu tiện dù không thật sự là cần thiết.

Hồi thập niên 1970, bác sĩ nhãn khoa Alan B. Scott nghiên cứu độc tố botulinum với hy vọng có thể dùng chữa trị chứng bệnh strabismus (mắt lệch, lác hay lé), và ông nhận ra là có thêm hiệu quả làm giảm các nếp nhăn. Ông đặt tên loại được phẩm mới này là Oculinum và lập ra hãng bào chế mang cùng tên năm 1978. Năm 1989, FDA cấp giấy phép cho sử dụng oculinum chữa trị mắt lé và những co thắt bất bình thường ở mí mắt.

Hai năm sau, công ty dược phẩm Allergan mua lại hãng Oculinum với giá $9 triệu và đổi tên thuốc oculinum thành Botox. Vào thời gian ấy, Botox chỉ được coi là một sản phẩm nhỏ với thu nhập $13 triệu trong doanh số $500 triệu mỗi năm của Allergan, với đối tượng bệnh nhân là khoảng 4% dân Mỹ mắt lé.

Năm 1998, David EI. Pyott, tân tổng giám đốc Allergan chú ý tới tiềm năng giảm nếp nhăn trên da mặt của Botox, đã cho mở một loại các cuộc nghiên cứu thử nghiệm, và sau 4 năm được FDA chính thức cấp giấy phép cho dùng vào mục đích này.

Trước khi được FDA chấp nhận sử dụng cho các nếp nhăn, Allergan bán được $301 triệu năm 2001, tới 2013 con số này lên gần $2 tỷ. Trong vòng 15 năm, từ 2000 đến 2015, số dân Mỹ chích thuốc có độc tố botulinum loại A để làm giảm nếp nhăn trên da mặt tăng 760%. Hầu hết những người này dùng Botox của Allergan, chỉ có khoảng dưới 10% dùng một loại thuốc tương đương của Dysport.

Như bất cứ dược phầm nào khác, Botox có thể gây phản ứng phụ, ít nhiều tùy theo tình trạng cơ thể của người sử dụng. FDA đòi hỏi lời cảnh báo trên nhãn thuốc Botox phải đóng khung đen, nghĩa là cần đặc biệt lưu ý với những phản ứng phụ nghiêm trọng. Thuốc có thể từ chỗ chích ảnh hưởng lan tới những phần khác của cơ thể, gây suy yếu các cơ bắp, làm hoa mắt hay mí mắt sụp xuống.

Do đó khi dùng Botox nên có sự chấp thuận và hướng dẫn của bác sĩ để tránh khỏi các biến chứng ngoài dự tính. Ngược lại thì các bác sĩ nhiều khi vì tình cờ phát hiện ra là Botox có những hiệu quả khác. Chẳng hạn một bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ ở Beverly Hills, California, nhận thấy những người chích Botox để giảm da nhăn nói rằng họ bớt bị nhức đầu. Các bác sĩ ở Âu Châu cho biết họ ngạc nhiên thấy bệnh nhân chích Botox ít toát mồ hôi, nhất là bớt được khó chịu vì mồ hôi nách. Các bác sĩ tâm thần cũng nói rằng bệnh nhân của họ bớt sa sút tinh thần khi dùng Botox.

Nhiều trường hợp Botox có hiệu lực cho các chứng bệnh khác nữa cũng chỉ được ghi nhận nhưng chưa hiểu rõ cơ chế tác động của loại thuốc này và còn đang được theo dõi nghiên cứu. FDA chấp thuận cho dùng Botox chữa trị mắt lé, máy mắt, đau cổ, ra mồ hôi nách, bắp chân tê cứng, nhức đầu, thận yếu, và một số vết nhăn trên da mặt. Tuy nhiên FDA chưa xác nhận Botox có thể chữa các chứng bàn tay lạnh, cứng quai hàm, đau lưng, nghiến răng, rối loạn sinh lý, sa sút tinh thần, bệnh Parkinson,… cùng những chứng bệnh khác không được minh định trên nhãn thuốc.

Như đã nói trên, việc sử dụng Botox để trị liệu những chứng bệnh không ghi trên nhãn thuốc, nghĩa là chưa được FDA chính thức cho phép, là việc làm hợp pháp của các bác sĩ. Tháng Muời Một năm ngoái FDA mở một cuộc điều trần trong hai ngày để các chuyên gia trình bày về vấn đề này. Một số nói là việc làm ấy mở đường cho tiến bộ khoa học, đồng thời giúp bệnh nhân và bác sĩ có thể tìm phương cách khác để chữa trị các bệnh nan y. Nhưng nhiều người lại cho rằng những việc làm ấy xuất phát từ ý đồ mưu cầu tiền bạc và tạo ra mối đe dọa lớn cho vấn đề sức khỏe của công chúng, đặc biệt là khi được dùng thử cho con trẻ.

Năm 2010, Allergan nhận lỗi và đồng ý nộp phạt $600 triệu để giải quyết vụ án quảng cáo trái phép, do Allergan nói là Botox có công dụng cho nhiều chứng bệnh chưa được ghi trên nhãn thuốc. Theo các công tố viên, Allergan đã chi tiền cho các bác sĩ để giới thiệu Botox và hướng dẫn các bác sĩ khác về việc sử dụng Botox chữa trị các chứng bệnh ấy. Ðại công ty dược phẩm quốc tế này đưa ra một bản thông cáo, giải thích rằng sự dàn xếp vụ án phục vụ lợi ích của những cổ đông, vì tránh phí tổn tranh tụng, và “cho phép chúng tôi tập trung thời gian cùng tài nguyên vào việc phát triển những phương pháp trị liệu mới.”

Tổng Thống Tân Cử Donald Trump đã từng hứa hẹn là trong 100 ngày đầu tiên ở tòa Bạch Ốc, ông sẽ cho xóa bỏ những quy định quá chặt chẽ của FDA. Các giới thân cận ông nói rằng chính quyền này sẽ nới lỏng hạn chế về việc dùng thuốc chữa trị những chứng bệnh không ghi trên nhãn thuốc. Như vậy, dù với luật lệ hiện hành hay thay đổi của FDA, công cuộc nghiên cứu thử nghiệm vẫn sẽ được các bác sĩ tiến hành ráo riết để ứng dụng Botox cho rất nhiều chứng bệnh khác nhau.

Tuy nhiên, chắc chắn rằng trong mọi trường hợp có thể là Botox sẽ trị liệu được nhiều chứng bệnh, chứ không phải tất cả mọi chứng bệnh, Nhân loại không bao giờ hy vọng có một thứ thuốc tiên nào chữa trị bá bệnh, với hiệu lực 100%, như các quảng cáo thương mại mà người ta vẫn thấy hàng ngày trên màn ảnh truyền hình.

Hố đất sụt ở Georgia ‘nuốt’ chiếc xe truck nặng 25 tấn

OAKWOOD, Georgia (AP) – Nguồn tin từ các cơ quan truyền thông địa phương cho hay một hố đất sụt (sinkhole) ở tiểu bang Georgia sáng hôm Thứ Ba 17 Tháng Giêng bất ngờ ‘nuốt’ chiếc xe chế tạo đặc biệt để đào và hút đất, nặng 55,000 pounds (chừng 25 tấn), ở bãi đậu của một nơi rửa xe trong thành phố Oakwood, nằm về phía Đông Bắc thành phố Atlanta.

Các xe trục được đưa tới và làm việc cả ngày Thứ Ba để tìm cách đưa chiếc xe này lên, vốn hầu hết phần thân ở dưới lòng đất chỉ còn hai bánh trước chĩa lên trời, nhưng đến tối vẫn chưa thành công.

Đại Úy Zachary Brackett thuộc Sở Cảnh Sát thành phố Oakland cho hay chiếc xe này, do một công ty ở Canada làm chủ, có chở theo 1,600 gallons nước khi bị lọt hố. Nhân viên trục xe xả hết số nước này nhưng vẫn không giúp đưa xe lên được.

“Sinkhole” là hiện tượng thấy ở khắp nơi trên nước Mỹ, nhưng đặc biệt là ở Florida, nơi có những vụ đất sụt, nuốt cả căn nhà lúc gia chủ đang ngủ nửa đêm, khiến có người thiệt mạng. (V.Giang)

Denver chuẩn bị cho dùng cần sa nơi công cộng

Nghi can nổ súng tại phi trường Fort Lauderdale thú nhận là khủng bố

Esteban Santiago là người bị truy tố tội bắn chết năm người tại phi trường Fort Lauderdale. Ông khai với FBI rằng hành động nhân danh ISIS.

Mưa lớn làm ngập lụt khắp nơi trong thành phố Houston

Lời cảnh báo về lũ lụt bất ngờ được đưa ra vào sáng sớm ngày Thứ Tư 18 Tháng Giêng nay được nới rộng ra trong ngày, cho đến gần trưa, cho nhiều nơi ở thành phố Houston, tiểu bang Texas

Người Ở Trong Mây

 

Vũ Thư Hiên

Một hôm, nhân có chuyện làm việc với nhà nghiên cứu văn học Thụy Khuê, tôi thấy trong phòng khách có mấy bức tranh sơn dầu. Ánh điện không đủ sáng, tôi phải lại gần mới xem được. thì thấy một bức ký tên Phạm Tăng. Tôi hỏi chị:

– Tác giả bức tranh này còn sống hay mất rồi hở chị?

– Sao anh lại hỏi thế?

– Đã quá lâu tôi không nghe ai nói tới Phạm Tăng. Ở tuổi tôi khi người nào bặt tin thì mình dễ nghĩ vậy lắm.

– Anh quen anh ấy sao?

Thụy Khuê mở to mắt nhìn tôi. Chị ngạc nhiên là phải – tôi là người đến từ miền Bắc, Phạm Tăng là một họa sĩ miền Nam.

– Vâng – tôi nói – Chị cũng biết Phạm Tăng?

– Chúng tôi là bạn mà. Anh Tăng còn sống, anh ạ.

– Hiện anh Tăng ở đâu?

– Ở đây, ngay Paris.

Một niềm vui vỡ òa trong tôi. Tôi nắm tay Thụy Khuê, tôi vật nài:

– Chuyện chúng mình định bàn hôm nay để lại bữa khác đi, chị Thụy Khuê nhé? Mình còn nhiều thời gian mà. Hãy dẫn tôi tới gặp anh ấy. Ngay bây giờ.

Thụy Khuê chiều tôi, chị nhanh chóng mặc đồ đưa tôi đi.

Phạm Tăng nhận ra tôi ngay, mới lạ. Con mắt và trí nhớ hình của hoạ sĩ quả có khác người.

Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Anh mừng ra mặt, lại còn gọi đúng tên tôi nữa.

Tôi nhận ra anh không khó – diện mạo người đã trưởng thành ít thay đổi. Khi chúng tôi quen nhau, tôi là đứa trẻ, anh là thanh niên. Giờ đây anh thanh mảnh hơn, nói khác đi là gầy hơn. Nhưng vẫn gương mặt ấy, vẫn những đường nét ấy, vầng trán nay dường như cao thêm vì không còn mái tóc xanh và dày xõa xuống mắt. Giọng nói cũng khác – cao hơn, nhẹ hơn.

Những hình ảnh một thời rất xa vụt hiện về: những con đường làng Yên Mô trù phú với tiếng bật bông vẳng ra qua những hàng rào, cầu Bút, núi Voi, núi Bảng, Quảng Công…

Đó là năm 1948. Tôi là học sinh một trường Nam Định tản cư về Ninh Bình, ngày ngày vác bàn tự tạo đến một ngôi đình thay cho phòng học. Nhà Phạm Tăng ở gần nhà tôi. Chúng tôi ít khi gặp nhau vì phần lớn thời gian anh ở Nam Định, nơi có hai tờ báo in li tô bằng tiếng Việt và tiếng Pháp là tờ Công Dân và tờ l’Étincelle. Trong công việc làm báo này anh có một người bạn gắn bó với anh suốt đời là anh Hữu Ngọc.

Khi nào Phạm Tăng về nhà là y như rằng tôi có mặt, bao giờ cũng cặp kè với Hà Chính Hành, bạn lớn ở lớp trên. Hà Chính Hành là người thuộc nhiều thơ, thuộc đến nỗi có thể đọc ngược truyện Kiều. Vào thời gian ấy chúng tôi rất yêu thơ, từ những áng văn bất hủ của Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm đến Lỡ Bước Sang Ngang của Nguyễn Bính. Đến với Phạm Tăng, chúng tôi ngồi đực, ngắm không biết chán những bức tranh của anh treo la liệt trên tường. Phạm Tăng là họa sĩ đầu tiên và duy nhất mà tôi được biết. Nghe tôi nhắc đến những cái tên những bức “Người du kích”, “Mùa gặt”, “Quê hương”… , Phạm Tăng nhìn tôi chăm chú rồi lắc đầu:

– Tài thật, chịu cậu đấy, làm sao mà cậu có thể nhớ được chứ?

– Chúng là những bức tranh đầu tiên tôi thấy, tranh thật – tôi tìm câu trả lời, với một chút ngắc ngứ – Trước đó tôi chỉ biết có tranh minh họa trên báo.

– Mình quên hết rồi – Phạm Tăng thờ ơ nói – Chúng là tranh của một thời ấu trĩ, những bản sao thực tại, tự nhiên chủ nghĩa…

Chị Thụy Khuê ngồi, tay chống cằm, lặng nghe những mẩu chuyện không đầu không đuôi, nhảy từ đề tài này qua đề tài khác về một quá khứ xa xôi, cả về thời gian, cả về địa lý. Rồi sực nhớ thiên chức phụ nữ, chị vội vã vào bếp đun nước pha trà. Chúng tôi vừa nói chuyện vừa trân trân nhìn nhau, như không tin vào lần gặp gỡ bất ngờ. Từ trong bếp vẳng ra tiếng nước reo trong ấm.

Từ năm 1948 tới năm 1996 là gần nửa thế kỷ – một quãng dài trong đời người.

Phạm Tăng vào thành, tôi đi bộ đội. Tin anh vào thành, tôi có nghe. Đất nước chia hai, như hai thế giới. Tôi không nhớ tới anh nữa trong sự bưng bít thông tin về miền đất bên kia sông Bến Hải, trừ tin chính trị. Nhắc lại thời gian ở Yên Mô, mắt Phạm Tăng mờ đi. Tôi cũng vậy. Với tôi, nó là một đoạn đời không thể quên, khi lần đầu tiên cậu học trò mới lớn biết xúc động trước vẻ đẹp của những người con gái. Chế Lan Viên nói thật hay: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn…”

Từ đó, chúng tôi không xa nhau nữa.

15994768_10211657335652734_2150287162025751795_o

Họa sĩ Phạm Tăng (trái) và nhà văn Vũ Thư Hiên (Hình FB Vũ Thư Hiên)

Phạm Tăng thường gọi điện thoại cho tôi, nhất là khi lâu không gặp. Những cuộc gọi dài và rất dài, bất kể vào giờ nào, có khi giữa đêm khuya. Trong thành phố này tôi là người duy nhất biết anh từ những năm xa xưa, và qua anh biết bạn bè anh. Anh gọi cho tôi khi những bóng mờ trong ký ức chợt về. Nỗi nhớ quê hương không chịu ngủ yên trong anh. Kèm theo nỗi nhớ này là một sự giằng xé trong sâu thẳm tâm hồn. Anh nhớ lắm một thời trai trong những ngày đầu cuộc kháng chiến chống Pháp. Với anh, nó là thời gian tuyệt đẹp.

– Anh em mình hồi ấy sao mà trong sáng, phải không? Mình không thể nào quên một kỷ niệm với Lưu Quyên. Cậu nhớ anh ấy chứ?

– Lưu Quyên làm kinh tài.

– Còn nhớ ông Giang chủ tịch Liên khu 3 không?

– Nhớ chứ. Chúng tôi bị tù cùng nhau trong một vụ án vớ vẩn. Tôi nhìn thấy ông cầm cái bát sắt tráng men sứt sẹo có cái đuôi cá khô nhô lên trên phần cơm tù ở Hỏa Lò. Tôi ngồi bên ông lúc ông hấp hối trong gian nhà dột nát ở chùa Liên Phái vào một đêm mưa…

– Mình có nghe chuyện xảy ra với ông Giang. Một con người chân thật, mộc mạc, tốt bụng. Có quá nhiều cái mình không ngờ có thể xảy ra đã xảy ra…

Tôi nghe tiếng thở dài ở đầu dây bên kia.

– Anh kể chuyện anh Lưu Quyên đi.

– Một đêm vợ chồng Lưu Quyên bị chủ thuyền đuổi khỏi con đò dọc, khi chị ấy đột ngột trở dạ – anh kể, bồi hồi – Dân sông nước mê tín lắm, cậu thừa biết. Chị ấy chỉ được nằm lại nếu trả cho người lái đò một khoản tiền bằng giá con đò. Lưu Quyên mang theo mình cả một cặp đầy ắp tiền, nhưng lại không chịu bỏ ra. Đã tính bảo cho thuyền cập bến, đưa vợ lên bờ…

– Rồi sao?

– Mình đi cùng vợ chồng Lưu Quyên, không nhớ đi việc gì. Mình lại đang sẵn tiền – chả là ông Đặng Kim Giang vừa gửi cho một món, coi như tiền thưởng làm báo, vẽ tranh địch vận. Mình bảo: “Để tớ trả”. Lưu Quyên không chịu, nói mãi mới bằng lòng. Thế đấy, vợ sắp đẻ, cứ lấy của công ra trả cái đã, có sao đâu. Nhưng không, một đồng của công Lưu Quyên nhất định không nhả ra. Có thể gọi những con người như thế là gì? Những con người lý tưởng, chỉ có trong một thời lý tưởng.

Tôi bắt gặp ở nhiều người nỗi nhớ khôn nguôi về thời gian đầu cuộc kháng chiến chống Pháp, không chỉ ở Phạm Tăng. Nhà thơ Hà Thượng Nhân, từng làm giám đốc Đài phát thanh Quốc gia của Việt Nam Cộng hòa, bị đi tù cộng sản từ năm 1975 tới năm 1983 cũng có một tâm trạng y như vậy. Anh là một người chống cộng kiên định, bè bạn gọi anh là Hà Chưởng Môn, người đứng đầu cả về thơ lẫn lập trường trong cộng đồng Việt ở San Jose. Thế mà trong tâm sự với tôi, anh vẫn bùi ngùi nhắc đến những kỷ niệm với bè bạn trong kháng chiến. Với tướng Nguyễn Sơn, anh đặc biệt kính trọng và yêu mến, ví ông như Từ Hải trong truyện Kiều.

Mới thấy chính quyền cộng sản đã phí phạm những người con ưu tú của đất nước đến thế nào.

Tôi không hỏi vì sao Phạm Tăng bỏ kháng chiến vào thành. Anh cũng tránh, không nói. Nó là nỗi đau đã thành sẹo. Dù anh vẫn nhận được tin tức trong nước, vẫn biết những chuyện không hay xảy ra với người này người kia trong số bạn bè ở lại, những kỷ niệm về một thời với anh là đẹp mãi mãi đóng cứng trong trí nhớ. Anh không chịu, không muốn nghĩ, lại càng không muốn chứng minh rằng sự bỏ đi của mình là một lựa chọn đúng.

IMG_5293

Bức tranh “Vũ Trụ” hiện treo tại nhà riêng của họa sĩ Phạm Tăng. (Hình dutule.com)

Tôi thường đến ngồi với anh cả buổi, có khi gần hết ngày, trong căn hộ nhỏ ở Quảng trường Các Quyền Tự do (Place des Libertés) thuộc tỉnh lỵ Bonneuil-sur-Marne. Cái quảng trường nhỏ bé này luôn có hoa – hoa trong bồn cỏ, hoa trên các cột điện. Gọi là tỉnh lỵ, chứ Bonneuil-sur-Marne chỉ là một bidonvile của Paris, tỉnh ngoại ô, từ trung tâm đến đấy có thể dùng Metro và bus của thành phố.

– Ở đây mình thừa tự do – anh cười chua chát – Lại càng thương những người không có nó.

Câu chuyện nào rồi cũng dẫn tới quê hương xa xôi.

– Tại sao anh bỏ Sài Gòn để sang châu Âu? Cái gì khiến anh bỏ nó để tới nơi anh chưa từng đến, nơi anh không hề biết, ném mình vào mông lung? Con đường phiêu lãng vô định ấy rồi dẫn anh tới đâu? Nó cho anh những gì?

Nhà thơ Du Tử Lê dồn dập hỏi. Gặp Phạm Tăng là một tình cờ hi hữu, anh hỏi suốt, hết câu này đến câu khác. Mặc dầu có thời cùng sống ở Sài Gòn, Du Tử Lê chưa từng giáp mặt người mà anh gọi là “Con phượng hoàng Việt Nam trên bầu trời nghệ thuật Tây phương”. Trong chuyến đi Paris cuối năm 2015, anh nằng nặc bắt tôi phải đưa đi gặp Phạm Tăng ngay lập tức.

– Tại sao ư? Lý do thì nhiều – Phạm Tăng không trả lời thẳng vào câu hỏi – Chúng ta lớn lên với tranh Tết Đông Hồ, với Đám Cưới Chuột, với Hái Dừa, Đánh Ghen, với Cá, với Gà, với Lợn… Người Pháp đưa đến cho chúng ta kỷ hà học, sơn dầu, thuốc nước. Tôi rất muốn đến tận nơi đã sản sinh ra những bậc thầy của hội họa Tây phương, ngoài hội họa Pháp mà mình đã biết, để xem từ xa xưa những bậc thầy hội họa ở đấy đã đưa lên khung vải cái nhìn thấy bằng đường nét, bằng màu sắc theo những cách nào… Lại đúng vào lúc có một học bổng đại học hội họa do Ý cấp. Thế là đi.

PhamTang 01

Bìa nhật báo Tự Do số Xuân 1959

– Anh từng ở trong tâm bão gây nên bởi bức vẽ không ký tên trên bìa nhật báo Tự Do số Xuân 1959 với bầy chuột đục khoét trái dưa hấu. Nó đã trở thành một scandal chính trị như một ám chỉ về nạn tham nhũng dính dáng tới gia đình cố tổng thống Ngô Đình Diệm… Sự thật là thế nào?

– Tôi đã có lần lên tiếng rồi – Phạm Tăng vắn tắt, anh không thích câu hỏi – Người khác là tác giả, không phải tôi.

Du Tử Lê có một bài viết rất dài đăng nhiều kỳ trên nhật báo Người Việt ghi lại cuộc trò chuyện rất dài và rất lan man với Phạm Tăng trong một ngày mưa. Những dòng nước theo nhau, đuổi nhau chảy trên kính cửa, một bối cảnh thích hợp cho sự gợi nhớ quá khứ.

IMG_5303

Họa sĩ Phạm Tăng (trái) và nhà thơ Du Tử Lê -2016. (Hình dutule.com)

Du Tử Lê nhích lại gần Phạm Tăng hơn nữa, chằm chằm nhìn anh, nuốt từng lời. Trong cuộc gặp gỡ không định trước, anh hối hả đưa ra cả một đống câu hỏi, không khác gì một phóng viên đang hành nghề. Đến nỗi anh không thấy nhiều lúc Phạm Tăng vờ không nghe anh hỏi gì.
Phạm Tăng rõ ràng không muốn nhắc tới quá khứ nghề nghiệp. Anh đã rũ bỏ nó như một tấm áo rách. Thôi thì mặc, những người nghiên cứu hội họa Việt Nam sau này muốn viết gì về Phạm Tăng thì viết – những cuộc triển lãm gây nhiều tiếng vang, những lời ca ngợi, những bằng khen được tặng. Anh không tự hào về những cái với người khác là những huân chương xếp hàng trên ngực. Anh không thích nói về những cái mà người ta gọi là thành tựu. Chọn cuộc đời ẩn sĩ, anh tránh mọi quấy rầy.

Câu chuyện với Du Tử Lê diễn ra bên dưới bức tranh khổ lớn choán cả bức tường. Đó là bức “Vũ trụ”, được UNESCO tặng huy chương vàng hội họa năm 1967.

Để sống, Phạm Tăng đã bán dần tất cả những gì anh vẽ, chỉ giữ lại một bức này. Anh bảo nó chứa đựng mọi suy ngẫm của anh về nhân sinh, là triết lý về cuộc đời, về cái ngã và vô ngã trong một vũ trụ vô cùng, bất tận, vô sinh, vô tử, được biểu hiện trong vô vàn tế bào nguyên sinh , những khoanh tròn đồng tâm với những màu đổi nhau, khi ẩn khi hiện, biến hóa khôn cùng trong một toàn cục bao la – một ngân hà này trùm lên một ngân hà khác, cứ thế trườn đi mãi, vượt ra ngoài khung vải.

Phạm Tăng kể:

– Mình không tiếc đã bỏ Sài Gòn để đi tới vùng đất mới. Ở Sài Gòn mình sống sung túc, có thể gọi là thừa mứa. Đến Roma mình phải ở nhờ một tu viện nghèo của một dòng tu khổ hạnh. Tiền học bổng chỉ đủ để ăn mì với cà chua hoặc pizza chay. Không, không phải mình đến với hội họa phương Tây để học cách vẽ của họ đâu. Mình đến để tìm hiểu cái nhìn của họ bằng con mắt hội họa trong chiều dài nhiều thế kỷ, tại sao họ vẽ, vẽ cái gì, vẽ thế nào? Cứ thế sống dặt dẹo mấy năm cho đến khi hiểu ra rằng con đường tìm kiếm còn dài, mình còn cần đến một thứ vô duyên là tiền. Đành phải bán vài bức tranh vẽ theo phong cách Á đông bán cho khách chuộng lạ. Những bức tranh ấy sẽ chẳng ai biết đó là của Phạm Tăng – dưới mỗi bức mình ký một cái tên, toàn là tên bịa đặt.

Người ta kể về anh:

– Số ông này sướng. Ở Sài Gòn lấy một cô con nhà giàu, ăn chơi bán giời không văn tự, bà vợ chết cũng vì tay phá gia chi tử này đấy. Sau, sang Ý, tốt nghiệp học viện mỹ thuật Roma, vớ được một tiểu thư đài các con một quý tộc kiêm điền chủ đảo Sisilia, nông dân ở đấy mỗi khi gặp cậu chủ còn phải khuỵu chân xin được hôn tay, khiếp chưa? Được mỗi cô con gái duy nhất thì hoàn toàn Ý, chẳng có tí Việt nào.

Thiên hạ thường nhìn người ở bề ngoài. Họ nói điều họ không biết, lại nghĩ rằng mình biết. Họ không biết Phạm Tăng đã từ bỏ cuộc sống sa đọa anh có, kiếm được nhiều ngàn dollars mỗi tháng, thời ấy là số tiền rất lớn.

Tôi không hỏi Phạm Tăng về những người đàn bà trong đời anh. Tự anh kể cho tôi nghe về mối tình với người vợ đầu đã mất khi anh chưa ra nước ngoài. Anh nâng niu cuốn album nhỏ xíu, xộc xệch, rách nát, trong đó có những tấm ảnh bạc màu chụp người con gái trẻ có đôi mắt ướt tình tứ. Cuốn album lưu lạc nhiều năm, được một người yêu hội họa tìm thấy, gửi sang cho anh. Có thể viết một truyện ngắn về cuốn album ấy, nếu nó rơi vào tay một Maupassant . Nhìn anh lần giở những hình ảnh của một thời đã mất, tôi hiểu đó là mối tình duy nhất của anh. Với những người đàn bà khác trong đời, anh không nhắc tới. Chúng thuộc về ký ức, không phải cái để kể.

Phạm Tăng đi vào hội họa như đi vào một cuộc chơi. Ở Sài Gòn, cũng vào một năm rất xa, anh viết trong tạp chí Bách Khoa:

Múa bút vườn hoang, vẽ láo chơi
Xôn xao sỏi đá nói lên lời!
Đỏ xanh xáo trộn hồn cây cỏ
Nhẹ gót vào tranh, chiếc lá rơi!

Nhưng rồi anh hiểu ra: nghệ thuật không phải cái để đùa nghịch. Nó là nơi con người gửi gắm tâm hồn, bộc bạch tâm tư. Nó là cái cầu nối liền nghệ sĩ với cuộc đời, là sự giao hòa với nhân quần mà mỗi con người là một hạt cát trong sa mạc nhân loại.

Vì lẽ đó, anh quẳng lại vinh hoa đã có để đi tìm cội nguồn hội họa, để hiểu những suy tư của những kiếp người đã trao thân gửi phận cho nghệ thuật.

– Anh không phải Phạm Tăng, mà là bản sao của Đường Tăng. Đường Tăng lặn lội đi Tây Trúc thỉnh kinh – tôi nói đùa – Còn anh thì lang thang trời Tây tìm cái gì? Và rốt cuộc, anh đã tìm được gì?

– Vừa nhiều, vừa ít – Phạm Tăng nói, mắt xa xăm – Cậu thấy tranh tượng của David Michelangelo, Leonardo da Vinci thế nào? Tuyệt vời, phải không? Cơ thể người được thể hiện chính xác đến nỗi thoạt nhìn cứ như là ảnh chụp, rõ từng chi tiết. Nhìn kỹ đi, sẽ thấy khác – máy ảnh tốt đến mấy cũng không thể đạt tới Cái Đẹp mà những bậc thầy ấy tạo ra. Đó là sự tôn vinh Cái Đẹp của cơ thể con người. Nghĩ thêm nữa đi, rồi sẽ thấy đó còn là sự tôn vinh Thượng đế. Chỉ có Thượng đế mới tạo ra một hình hài toàn mỹ đến thế. Nghệ thuật là sự hòa trộn của tất cả những gì ta có thể nói ra, và những gì không thể nói ra, không đủ lời để nói, mà chỉ có thể cảm nhận…

Những câu chuyện của chúng tôi diễn ra dưới bức tranh “Vũ Trụ” của anh. Tôi đã ngắm nó không biết bao nhiêu lần. Tôi không hiểu những vần vụ sắc màu, những đường nét hư ảo trên đó là sự biểu hiện suy tư về vũ trụ khôn cùng, là triết lý cuộc đời anh gửi gắm vào. Nhưng tôi không nói ra rằng tôi không hiểu, tôi sợ anh buồn. Ý tưởng thể hiện triết học dưới dạng hình họa tôi chỉ biết có một: đó là biểu tượng âm dương chứa hai khối đen trắng uốn lượn giao nhau trong chuyển động không ngừng, với hai hình tròn nhỏ ngược màu nằm trong hai khối ấy biểu hiện sự bất toàn, trong dương có âm có dương, trong dương có âm.

Phạm Tăng hiểu vì sao tôi im lặng.

– Cái bi kịch trong mình là sự bất lực – một hôm, Phạm Tăng buồn rầu thổ lộ – Mình bất lực trong sự diễn tả cái mình muốn diễn tả.

– Bi kịch ấy không phải chỉ anh có – tôi an ủi – Nó hiện hữu ở bất cứ nơi nào có mưu toan đưa cái ý, cái tâm vô hình ra ngoài bằng phương tiện hữu hình.

IMG_5296

Nhà thơ Du Tử Lê cầm kính lúp soi vào từng khối màu của bức tranh Vũ Trụ. (Hình dutule.com)

Nhà thơ Du Tử Lê có cảm nhận khác tôi. Anh đến gần rồi lùi xa, cầm kính lúp soi vào từng khối màu xoắn xuýt nhau, đan xen nhau, hòa trộn vào nhau, bay lượn bên nhau, rồi ngẩn người ngồi xuống một ghế xa, ngắm tiếp. Nhà thơ có thể có cảm nhận cái vô hình qua cái hữu hình khác tôi. Nó là sự đồng cảm khó giải thích giữa nhà thơ và họa sĩ, giữa hai miền suy tưởng. Chúng có thể có mối tương giao mà tôi không biết.

Gần Phạm Tăng nhiều, nhưng tôi không dám chắc mình đã hiểu anh. Mỗi khi nghĩ tới anh tôi lại mường tượng ra con người câm lặng đắm chìm trong những suy nghĩ không bao giờ dứt, kể cả khi anh cầm lại cây cọ để đưa chúng lên khung vải. Những lúc ấy anh sẽ quên bất cứ người đối thoại nào – anh độc thoại. Những lúc ấy nếu có đến với anh tôi cũng là người thừa.

Điều tôi biết chắc: Phạm Tăng là người đi tìm cái anh muốn hiểu. Anh khác những người tưởng mọi sự đời đều là cái đã biết, như thể họ sống lần thứ hai trên trái đất. Tôi yêu những người đi tìm.

Có vẻ như anh đã tìm thấy cho mình ý nghĩa của cả nghệ thuật, cả đời sống để thể hiện trong bức tranh mà anh giữ lại sau khi đã cho đi, đã bán đi tất cả.

Nhưng cái anh tìm thấy mới chỉ cho riêng anh thôi, chưa phải cho tôi, cho mọi người.

Giờ đây, tôi không còn cơ hội nào trò chuyện với anh nữa, để hiểu anh thêm nữa. Anh đã đi, xa chúng ta mãi mãi. Như anh muốn, anh đã là người ở trong mây, trong vũ trụ vô chung vô thủy.

 

Tin mới cập nhật