Mỹ sẽ lập khu an toàn cho dân tị nạn khủng bố

WASHINGTON, DC (NV) – Mỹ sẽ thành lập những khu an toàn để cho dân tị nạn có thể trở về trong giai đoạn mới của nỗ lực chống ISIS cũng như al-Qaeda.

Hãng tin Reuters đưa tin này, căn cứ theo lời của Ngoại Trưởng Rex Tillerson tuyên bố trong hội nghị 68 nước thành viên liên minh chống ISIS họp tại Bộ Ngoại Giao ở Washington, DC hôm Thứ Tư.

Ông chưa nói rõ những khu an toàn như vậy sẽ hoạt động thế nào.

Tờ The Guardian cho rằng để làm việc này quân lực Mỹ có thể phải can dự nhiều hơn vào cuộc chiến Syria, điều mà Tổng Thống Barack Obama đã rất thận trọng để hạn chế.

Phát ngôn viên của liên minh, Ðại Tá Joseph Scrocca, tuyên bố quân đội Mỹ chưa nhận được chỉ thị làm việc ấy.

Theo The Guardian, Tổng Thống Donald Trump có thể phải gia tăng hoạt động của không lực Mỹ và đồng minh nếu muốn thành lập những vùng cấm bay, còn nếu muốn bảo vệ thường dân trong những khu an toàn thì sẽ cần đến các đơn vị bộ binh.

Ngoại Trưởng Tillerson nói rằng Trung Ðông đặt ra rất nhiều thách thức, tuy nhiên, đánh bại ISIS là mục tiêu hàng đầu, và “liên minh không có trách nhiệm tái thiết hay xây dựng quốc gia ở Syria.”

Ông cũng kêu gọi các thành viên liên minh hoàn thành cam kết đóng góp tài chính $2 tỷ năm 2017.

Quân đội Iraq với sự trợ lực của liên minh do Mỹ dẫn đạo, năm ngoái đã lấy lại nhiều thành phố do ISIS chiếm đóng và đến nay đã giải phóng được khu phía Ðông thành phố Mosul.

Thủ Tướng Haider al-Abadi của Iraq phát biểu tại hội nghị ở Wahington, DC kêu gọi sự đoàn kết của liên minh chống ISIS mà cho đến nay tổ chức khủng bố này chỉ còn chiếm giữ và cố thủ ở một số cứ điểm bằng chiến thuật sử dụng xe bom tự sát và bắn sẻ.

Cảnh sát Los Angeles: Dân Latino ít báo cáo tội phạm vì sợ liên lụy di trú

Theo ông, bây giờ Iraq đã vượt qua giai đoạn cầm giữ để tiến tới tiêu diệt ISIS.

Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (Cộng Hòa-South Carolina) cho biết qua cuộc thảo luận với Thủ Tướng Haider al-Abadi rằng, phải có $50 tỷ để tái thiết các tỉnh Anbar và Niveneh cũng như thành phố Mosul. (HC)

Người xem phim tăng, nhưng doanh thu không tăng

NEW YORK, New York (AP) – Trái với điều mọi người thường mường tượng, số lượt khán giả đi xem phim không giảm vì ảnh hưởng của truyền hình hay Internet mà vẫn tiếp tục gia tăng căn cứ trên số vé bán ra.

Hiệp Hội Ðiện Ảnh Mỹ (MPAA) hôm Thứ Tư cho biết số vé bán được của các rạp chiếu phim trên toàn thế giới tăng .5% năm 2015. Thu nhập tính theo tiền bán vé lên tới mức kỷ lục $38.6 tỷ.

Tuy nhiên, thu nhập trên thị trường quốc tế coi như vẫn ở mức cũ so với năm trước.

Trung Quốc, thị trường đứng thứ nhì sau Mỹ, là mục tiêu quan trọng của Hollywood, có thu nhập $6.6 tỷ nghĩa là giảm 3% năm ngoái.

Tiền vé bán của các rạp ở Bắc Mỹ đạt kỷ lục $11.4 tỷ, nhưng số gia tăng $300 triệu hầu hết là nhờ ở giá vé cao hơn.

Theo MPAA, dân ghiền xem phim ảnh, nghĩa là những người đến rạp ít nhất một lần mỗi tháng, chiếm 48% số vé bán ra. (HC)

Chủ tịch hội nhiếp ảnh Việt Nam tự trao giải cho… mình

HÀ NỘI (NV) – Tranh cãi nổ ra khi các hội viên Hội Nghệ Sĩ Nhiếp Ảnh Việt Nam cho rằng, ông chủ tịch hội này “vừa đá bóng vừa thổi còi,” trong khi ông này biện minh “các hội viên không… đọc kỹ quy chế.”

Theo báo Tuổi Trẻ ngày 21 Tháng Ba, sau cuộc triển lãm “Nhiếp ảnh nghệ thuật đồng hành cùng đất nước 30 năm đổi mới 1986-2016” công bố giải thưởng vào ngày 18 Tháng Ba, thì những tranh cãi “bùng nổ” trên mạng xung quanh việc ông Vũ Quốc Khánh, chủ tịch Hội Nghệ Sĩ Nhiếp Ảnh Việt Nam, trưởng ban tổ chức kiêm trưởng ban giám khảo (BGK) đã “được trao giải” A và C cho 2 tác phẩm “Nụ cười Việt Nam” và “Mặt trời của mẹ” trong 1,800 tác phẩm gửi đến. Nhiều hội viên bất phục vì cho rằng ông Khánh làm như vậy là “vừa đá bóng, vừa thổi còi.”

Từ Hà Nội, ông Hoàng Kim Ðáng, nghệ sĩ nhiếp ảnh (NSNA) gửi một lá thư cho các hội viên khác bày tỏ: “Ông chủ tịch vừa đá bóng, vừa thổi còi và ‘ẵm’ liền hai giải A và C (…). Xin ông hãy giải trình cho hội viên chúng tôi được hiểu về vấn đề này.”

Tương tự, ông Trần Thế Phong, NSNA ở Sài Gòn cũng bày tỏ: “Tôi thất vọng. Là một hội viên bình thường, nhưng thấy nỗi bất bình thì tôi lên tiếng thôi. Từ lúc công bố kết quả cuộc thi, tôi đã nghe những phản ứng không hay của hội viên và người yêu nhiếp ảnh Việt Nam. Theo tôi, ông chủ tịch ở vị trí vừa trưởng ban tổ chức, trưởng BGK thì không nên gửi ảnh dự thi, dù có quyền lợi hay danh vọng gì đi nữa…”

Tác phẩm “Mặt trời của mẹ” được chính ông Vũ Quốc Khánh, trưởng ban tổ chức kiêm trưởng ban giám khảo tự trao giải C cho chính mình. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
Tác phẩm “Mặt trời của mẹ” được chính ông Vũ Quốc Khánh, trưởng ban tổ chức kiêm trưởng ban giám khảo tự trao giải C cho chính mình. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Nói với báo Tuổi Trẻ, ông Khánh biện minh, sở dĩ có những dư luận xung quanh hai giải thưởng của ông là do các hội viên hiểu lầm “không đọc rõ quy chế.”

“Ðây không phải là cuộc thi ảnh mà là một cuộc tổng kết của nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam, một hoạt động chính trị của hội. Ðương nhiên, ở vai trò chủ tịch hội thì tôi phải giữ vai trò ở ban tổ chức để chọn những tác phẩm tốt. Nhưng vì đây là hoạt động chính trị nên với vai trò một người nghệ sĩ, tôi có trách nhiệm phải gửi ảnh tham gia. Tất cả thông tin đều minh bạch, không có gì phải giấu giếm. Khổ nỗi anh em không đọc, cứ nghĩ đây là cuộc thi rồi nhắm mắt gửi đi,” ông Khánh nói.

Cùng ngày, trước áp lực của đồng nghiệp và dư luận, ông Khánh đã gửi thư xin tự rút hai giải thưởng trên.

Trong thư có đoạn: “Trong mấy ngày gần đây, đã phát sinh ý kiến thắc mắc về công tác tổ chức, thẩm định tác phẩm, gây dư luận trái chiều trên mạng xã hội. Với mong muốn tiếp tục củng cố niềm tin, tập hợp giới nghệ sĩ trong các hoạt động của hội, tôi xin tự nguyện rút hai tác phẩm trên ra khỏi hệ thống giải thưởng và treo triển lãm của cuộc tổng kết và “coi đây như một bài học để rút kinh nghiệm cho những hoạt động tới đây của hội.” (Tr.N)

Dân Sài Gòn khốn khổ leo vào nhà vì bậc tam cấp bị đập phá

Ðạo đức chìm xuồng

Trong blog của mình, tôi đã đề cập đến vấn đề lạm dụng trẻ em qua rất nhiều bài viết, đặc biệt trong khoảng thời gian có 2 sự kiện diễn ra song song, đó là vụ diễn viên hài Minh “béo” bị bắt giữ tại Mỹ do có hành vi ấu dâm với trẻ vị thành niên và một bé gái bị lạm dụng bởi ông Nguyễn Khắc Thủy (sinh năm 1940) tại Vũng Tàu. Cho đến nay, khi mà vụ án Minh “béo” được giải quyết xong xuôi, phạm nhân đã mãn hạn tù và quay trở lại Việt Nam thì vụ tại Vũng Tàu vẫn lửng lơ, chưa có quyết định xét xử từ phía tòa án chính quyền dù rất nhiều bằng chứng đã được cung cấp, thậm chí có nguy cơ bị đình chỉ. Chỉ duy nhất một thông tin được biết thêm: đó là kẻ xâm hại cháu bé từng là giám đốc Ngân Hàng Nhà Nước chi nhánh Vũng Tàu, kiêm đảng viên lâu năm. Chi tiết tưởng chừng cỏn con nhưng lại là lời giải đáp cho sự chìm xuồng đáng ngờ của vụ này.

Ðầu năm 2017, liên tiếp 2 vụ ấu dâm khác xảy ra, tại Hà Nội và Sài Gòn. Tại Hà Nội, một bé gái 8 tuổi bị xâm hại ngay trong khu vực sinh sống của mình bởi nghi phạm Cao Mạnh Hùng, hàng xóm của gia đình bé. Sau khi bị tố cáo và bị công an địa phương bắt để xét xử nhưng được thả về ngay lập tức, nghi phạm cùng vợ con đã chuyển chỗ ở ngay trong ngày. Gây phẫn nộ nhất là hành vi không cảm thấy hổ thẹn của y, trái lại còn thách thức gia đình nạn nhân khi cậy mình có mối quan hệ rộng rãi. Tại một trường tiểu học ở quận Thủ Ðức, Sài Gòn, một em học sinh 6 tuổi bị xâm hại ngay trong khuôn viên nhà trường. Nhưng khi được yêu cầu điều tra thì giáo viên trong trường lại khẳng định cháu nghịch chơi bị té ngã, chảy máu vùng kín. Camera an ninh tại thời điểm đó bỗng dưng bị hư hỏng, không lưu giữ được hình ảnh.

Tôi không hiểu sao đến thời điểm hiện tại, những bộ trưởng Bộ Giáo Dục, Bộ Văn Hóa hay bất cứ một ngài tai to mặt lớn nào có đủ thẩm quyền trên đất nước này vẫn im phăng phắc không một lần lên tiếng. Phải chăng sự thờ ơ, im lặng của các quan chức này là minh chứng rõ ràng cho một xã hội mà những kẻ có tiền là có quyền. Tại sao đến thế kỷ của văn minh, ánh sáng mà trong môi trường giáo dục, những lớp học kiến thức về tình dục, về tâm sinh lý của trẻ em vẫn không được dạy dỗ phổ biến? Các buổi họp phụ huynh vẫn lu bu chuyện đóng các khoản phí phát sinh mà không phải là chia sẻ về cách bảo vệ con em mình? Những buổi chào cờ đầu tuần kéo dài cả tiếng đồng hồ chỉ xoay quanh điểm thành tích, xếp hạng? Tại sao không một ai trong chúng ta dám nói thẳng rằng những tên đồi bại kia là đáng tội nhưng chính chúng ta cũng đóng góp một phần không nhỏ tạo môi trường dễ dàng cho chúng lộng hành?

Những câu chuyện về xâm hại trẻ em dạo gần đây cùng một lúc được biết đến rất nhiều và làn sóng phẫn nộ từ dư luận bùng lên nhưng dường như chỉ như bọt bong bóng xà phòng vụn vỡ khi mà báo chí chỉ đơn giản là kền kền đói tin mà nói viết nhăng cuội chứ không theo đuổi đến cùng. Gia đình bé gái ở Vũng Tàu đã từng ngỡ ngàng vì không ít phóng viên nhắn tin đòi thêm tiền để viết thêm về vụ việc. Tất cả chỉ như món mồi ngon để truyền thông lao vào cắn xé, những kẻ hiếu kỳ nhào nặn bóp méo câu chuyện, các nhà đạo đức học lên tiếng bảo vệ gay gắt…

Mạng xã hội là một phương tiện chia sẻ mang tính lan truyền cao nhưng tồn tại ngắn hạn. Có thể ngày hôm nay đang “hot” đấy nhưng ngày mai lại im lìm ngay tức khắc. Tất cả những cái “like,” “share” không đem trả lại được tuổi thơ yên bình cho các bé nạn nhân, và chắc chắn cũng không đảm bảo được môi trường trong sạch, an toàn cho trẻ em Việt.

Việc cần làm là những hành động thiết thực như dán biển hiệu, băng rôn thông báo toàn khu dân cư sinh sống (các thanh niên hội đoàn, đảng, hội phụ nữ, tổ dân cư họp hàng tuần để làm gì?), môi trường giáo dục như nhà trường lớp học cần có các buổi nói chuyện phổ biến về vấn đề xâm hại trẻ em cho phụ huynh và các em học sinh… Phản ứng, thái độ quyết liệt của chính mỗi cá thể trong cộng đồng này là một cái tát vào mặt những kẻ đã và đang có ý định đồi bại với trẻ nhỏ, chứ không phải những lời kêu gọi rỗng tuếch được truyền qua mạng ảo. Việt Nam với những tòa nhà được xây cao hơn, những khu sinh sống khang trang hơn, hiện đại hơn nhưng chỉ như lớp vỏ bọc hào nhoáng cho sự xuống cấp của giáo dục, của đạo đức đang lộng hành.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 22 tháng 3 năm 2017

Dân sống chung với rác hôi thối, chính quyền bất lực

HÀ NAM (NV) – Người dân hai huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam và Phú Xuyên, thành phố Hà Nội đang phải gồng mình sống chung với mùi hôi thối nồng nặc từ bãi rác lộ thiên, trong khi hỏi tới thì chính quyền bảo chờ “vài tháng.”

Ông Vũ Văn Bang, một người dân xã Châu Can, huyện Phú Xuyên, Hà Nội tức giận nói, “Ngày nào chúng tôi cũng bị mùi hôi thối từ bãi rác tấn công, nên nhà dân đều phải đóng cửa kín mít vì mùi hôi thối quá nồng nặc. Nguồn nước cũng bị ô nhiễm trầm trọng. Diện tích hoa màu trồng gần bãi rác đều chết héo, lấy nước nuôi cá thì cá cũng chết.”

Còn ông Trần Văn Tiến, ở xã Duy Minh, huyện Duy Tiên, cho biết, người dân trong thôn nhiều khi phải đeo khẩu trang, đến bữa ăn dù đóng kín cửa vẫn bị ảnh hưởng bởi mùi hôi thối từ bãi rác.

Trong khi đó, đại diện Ban Quản Lý khu công nghiệp Ðồng Văn 2, thị trấn Ðồng Văn, huyện Duy Tiên cho biết, các nhà đầu tư ngoại quốc đã nhiều lần phản đối về việc khói bụi từ nhà máy xử lý rác và mùi hôi thối từ bãi rác của công ty Tâm Sinh Nghĩa ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất kinh doanh.

Ông Vũ Văn Khâm, chủ tịch xã Duy Minh phân trần, bãi rác này đặt tại xã Duy Minh giáp với xã Châu Can. Chính quyền địa phương cũng đã nhận được nhiều đơn thư của người dân phản ánh về tình trạng ô nhiễm này. Chúng tôi cũng đã đề nghị các cơ quan chức năng vào cuộc giải quyết, song tình trạng ô nhiễm vẫn chưa được cải thiện.

Nói với phóng viên báo Thanh Niên, ngày 22 Tháng Ba, ông Nguyễn Mạnh Ðạt, trưởng Phòng Tài Nguyên-Môi Trường huyện Duy Tiên cho biết, bãi rác trên bị quá tải nên gây ô nhiễm môi trường. Tuy nhiên, phải mất vài tháng nữa nhà máy rác của công ty Tâm Sinh Nghĩa mới xử lý hết số rác tồn đọng.

Theo ông Ðạt, tỉnh Hà Nam chỉ có 2 nhà máy xử lý rác thải. Tuy nhiên, từ cuối năm 2015, nhà máy rác của công ty môi trường Ba An đặt tại huyện Bình Lục phải đóng cửa nên toàn bộ rác của cả tỉnh Hà Nam đều được chuyển về đây. (Tr.N)

Con cựu đại sứ Bắc Hàn tại Việt Nam “dụ dỗ” Đoàn Thị Hương ám sát Kim Yong Nam

Quốc Hội Illinois bác luật đặt ngày sinh của Obama là ngày lễ

SPRINGFIELD, Illinois (AP) – Có thể ông Barrack Obama được nhiều người thương mến tại tiểu bang quê nhà của ông. Nhưng Quốc Hội Illinois mới đây bác bỏ việc đưa ngày sinh của ông thành một ngày lễ của tiểu bang.

Dự luật theo đó đưa ngày 4 Tháng Tám, ngày sinh của Barack Obama, vị tổng thống thứ 44 của Mỹ, là ngày lễ của tiểu bang Illinois bị bác bỏ khi thiếu sáu phiếu hôm Thứ Ba.

Dân Biểu Sonya Harper (Dân Chủ-Chicago) cho hay điều này sẽ vinh danh người chọn Chicago làm nơi sinh sống và cũng từng phục vụ trong Thượng Viện tiểu bang.

Tuy nhiên, Dân Biểu Steven Andersson (Cộng Hòa-Geneva) cho rằng chỉ nên cho tính cách của một ngày lễ danh dự.

Ông Andersson nói rằng chắc chắn là ông Obama không muốn tiểu bang Illinois, vốn đang thiếu hụt ngân sách, phải trả thêm tiền nghỉ lễ cho công chức nơi này.

Ông Andersson nhắc lại rằng ngày sinh nhật 6 Tháng Hai của tổng thống Mỹ thứ 40, ông Ronald Reagan, sinh quán ở thành phố Tampico, Illinois, cũng không được coi là ngày lễ tiểu bang. (V.Giang)

Ứng viên Tối Cao Pháp Viện: Không ai có quyền đứng trên pháp luật

Houston: Hội chợ giáo xứ trùng dịp Tháng Tư Ðen, bị phản đối

HOUSTON, Texas (NV) – Giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam ở Houston sẽ tổ chức Hội Chợ Mùa Xuân 2017 trong ba ngày 28, 29, và 30 Tháng Tư, năm nay, và hiện có hai tổ chức cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ lên tiếng phản đối, cho rằng đây là dịp tưởng niệm Tháng Tư Ðen.

Theo poster, hội chợ bao gồm chương trình văn nghệ với hơn 20 ca sĩ, cùng nhiều trò chơi, và xổ số trúng thưởng.

Hội chợ cũng là dịp để mọi người đến thưởng thức crawfish, gọi là “Crawfish Festival.”

Hai tổ chức cộng đồng này cũng đòi giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo nên dời hội chợ qua ngày khác.

Ông Ðỗ Văn Phúc, chủ tịch Hội Ðồng Chấp Hành Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ, hôm 21 Tháng Ba viết thư gởi Linh Mục Vũ Thành, chánh xứ của giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo.

Thư có đoạn viết như sau: “Ngày 30 Tháng Tư, 1975 đánh dấu ngày Cộng Sản chiếm đoạt miền Nam. Từ đó, gieo rắc bao đau thương, uất hận và dẫn đến ngày nay, 42 năm sau, nguy cơ mất nước vào tay Trung Cộng. Thiết tưởng chúng ta không nên mất thì giờ để kể lể những điều đau thương mà 42 năm qua người Việt Nam đã từng biết, từng trải qua sau ngày mà tất cả chúng ta đã gọi là Ngày Quốc Hận.”

“Cũng vì gọi đó là Ngày Quốc Hận, người Việt tại hải ngoại đã minh thị, đồng ý rằng khắp nơi, nếu có điều kiện thì phải tổ chức tưởng niệm để đánh dấu, nhắc nhở các thế hệ sau về ngày đau thương, mất nước, mà không bao giờ tổ chức lễ hội, ca hát, nhảy múa, vui chơi trong ngày này,” thông cáo cho biết tiếp. “Chúng tôi xin đề nghị giáo xứ dời ngày vui vào một ngày khác để tránh dư luận không tốt về quan điểm lập trường của quý linh mục.”

Trong khi đó, thông cáo báo chí của Cộng Ðồng Người Việt Quốc Liên Bang Hoa Kỳ, do ông Vũ Minh Tâm, ban báo chí, ký gởi ra hôm 22 Tháng Ba, cho biết: “Trước sự kiện này, Cộng Ðồng Người Việt Quốc Liên Bang Hoa Kỳ đã liên lạc với Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Houston và Vùng Phụ Cận để yêu cầu tìm cách giải quyết thỏa đáng (như yêu cầu giáo xứ hủy bỏ hoặc dời ngày tổ chức hội chợ). Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ sẽ bày tỏ thái độ sau khi có kết quả.”

Cánh gà chiên bơ vừa ra lò. (Hình: Giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam)
Cánh gà chiên bơ vừa ra lò. (Hình: Giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam)

“Chúng tôi hy vọng mọi việc sẽ được giải quyết tốt đẹp trong tinh thần hiểu biết, đoàn kết của người Việt Quốc Gia không Cộng Sản, luôn luôn tôn trọng nỗi đau đớn của toàn dân Việt Nam trong quá khứ và hiện tại đất nước đang còn nằm dưới ách độc tài toàn trị của Cộng Sản Việt Nam và nguy cơ rơi vào tay Tàu Cộng không xa,” thông cáo cho biết tiếp.

Về phía giáo xứ, ông Tạ Thường, trưởng ban tổ chức hội chợ, giải thích với nhật báo Người Việt như sau: “Khi biết phản ứng của cộng đồng, chúng tôi đã họp lại với nhau để tìm cách giải thích. Ðây là hoạt động thường niên của giáo xứ, luôn luôn tổ chức vào thời điểm sau lễ Phục Sinh.”

“Hơn nữa, nếu dời qua tuần sau thì lại vướng Ðại Hội Ðức Mẹ La Vang của giáo xứ Ðức Mẹ La Vang. Ngoài ra, đây là thời điểm người ta ăn crawfish nhiều nhất, nên giáo xứ không thể dời qua ngày khác được,” ông Thường nói tiếp.

Ông Trịnh Tiến Tinh, cố vấn Ban Chấp Hành Cộng Ðoàn Các Thánh Tử Ðạo, chia sẻ thêm: “Chúng tôi tổ chức vào thời điểm này các em học sinh còn tình nguyện tham gia được. Nếu để sang tuần sau đó, các em học sinh phải lo ra trường.”

Ngoài ra, văn phòng giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo cũng gởi ra thông báo cho biết như sau:

“Theo truyền thống trong suốt 15 năm qua, ba ngày Hội Chợ Spring Crawfish Festival là một sinh hoạt của giáo xứ được tổ chức sau lễ Phục Sinh hai tuần với mục đích duy nhất là mừng Chúa sống lại. Vì lễ Phục Sinh thay đổi mỗi năm nên năm nay, ngày Chủ Nhật thứ hai rơi vào đúng ngày 30 Tháng Tư. Vì thế khi lên kế hoạch tổ chức, chúng tôi đã dự tính dành ngày 30 Tháng Tư để kỷ niệm biến cố đau thương của đất nước, chương trình sẽ được tổ chức như sau:

-Thứ Sáu và Thứ Bảy, 28 và 29 Tháng Tư: Mừng Chúa sống lại.

-Chủ Nhật 30 Tháng Tư: 10 giờ 30 sáng, Thánh Lễ cầu nguyện cho quê hương Việt Nam, cho anh linh các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ mình hy sinh để bảo vệ tự do cho tổ quốc, cho linh hồn những đồng bào đã bỏ mình trên biển cả và trong rừng sâu để tìm tự do, cho các nạn nhân của chế độ cộng sản vô thần. Sau đó là nghi thức rước quốc kỳ, Cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ, từ nhà thờ lên sân khấu tại hội trường, và những bài hát và nhạc cảnh đấu tranh cho tự do, nhân quyền, cho quê hương cho dân tộc, sẽ được các ca nghệ sĩ thực hiện.

Lòng heo nóng hổi tại hội chợ giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam năm 2015. (Hình: Giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam)
Lòng heo nóng hổi tại hội chợ giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam năm 2015. (Hình: Giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam)

Chúng tôi sẽ lên tiếng ủng hộ lời kêu gọi tổng biểu tình của Linh Mục Nguyễn Văn Lý vì tự do và vì nạn nhân của Formosa. Chúng tôi sẽ đặt để một bàn giấy thu thập chữ ký của các tham dự viên. Chúng tôi sẽ trình bày rõ hơn trong các buổi hội thoại trên làn sóng truyền hình và phát thanh.”

Thông cáo cho biết tiếp: “Chúng tôi xin xác định sinh hoạt của giáo xứ trong ba ngày hội chợ Spring Crawfish Festival: (1) Mừng Chúa sống lại. (2) Liên kết, thắt chặt tình thân trong giáo xứ. (3) Việc ăn uống, ca hát là sinh hoạt bình thường của một lễ hội và danh xưng ba ngày hội chợ của giáo xứ là Spring Crawfish Festival.”

Khi được hỏi có phản ứng gì về chuyện này không, ông Trần Quốc Anh, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Houston và Vùng Phụ Cận, cho biết: “Chúng tôi có biết, có họp với Hội Ðồng Liên Tôn và giáo xứ, để tìm cách giải quyết.”

“Thật sự mà nói, có một số người quá nhạy cảm, chưa tìm hiểu vấn đề, chưa gì đã đưa tin lên Internet, rồi viết ra nhiều ý kiến. Chúng ta phải bình tĩnh, để ban tổ chức giải thích,” ông nói thêm.

Ông chia sẻ: “Tôi biết, 99% giáo dân của giáo xứ là người tị nạn, gốc gác là dân làm biển, từng rất khổ sở vì Cộng Sản. Họ tổ chức thuần túy hội chợ trong giáo xứ, chứ không có ý gì hết, chúng ta nên tin họ. Cộng Sản đang muốn chia rẽ cộng đồng, nếu chúng ta không cẩn thận, sẽ rơi vào bẫy của họ.”

Tại miền Nam California, vào đúng thời điểm này, giáo xứ Saint Columban ở Garden Grove cũng tổ chức hội chợ thường niên, bao gồm nhiều gian hàng ăn, trò chơi, xổ số,… nhưng chưa thấy ai phản ứng gì cả.

Khi được hỏi chuyện này, ông Hùng Jim Nguyễn, chủ tịch cộng đoàn Việt Nam, cho biết: “Ðây là xứ Mỹ, chứ không phải xứ Việt Nam. Cộng đoàn Việt Nam chỉ là một thành phần của giáo xứ. Hội chợ thường niên được cha xứ và hội đồng giáo xứ chuẩn bị và thực hiện trong nhiều năm. Và họ đã quyết định như vậy.”

—————-
Liên lạc tác giả: [email protected]

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 22 tháng 3 năm 2017

Ðời cây

Tôi có thói quen học từ một người bạn đã khuất, mỗi khi có dịp đi tới một thành phố lạ, bao giờ nơi đầu tiên lấy sự chú ý của tôi cũng là những cửa hàng bán quà lưu niệm. Quý hơn nữa, những cửa hàng trông bề ngoài cũ kỹ, trương cái bảng hiệu “Antiques,” nhỏ thôi, khiêm tốn, nhưng khơi mở cả một thế giới sinh động luôn khiến tôi bồi hồi mường tượng ra vẻ đẹp bí ẩn, quyến rũ, phảng phất mùi thời gian, của những căn nhà một thời ấm cúng, những bàn tay một thời nâng niu, những ánh mắt một thời yêu đương có lẽ bây giờ không còn nữa,… Do một nguyên cớ gì đấy, nhiều kỷ vật phải rời bỏ tổ ấm của chúng vì phong ba, bão táp bất ngờ, trôi dạt ra chợ đời, đi tìm “mắt xanh” cho chúng nơi ẩn náu khác.

Trong một chuyến đi như thế với vài người bạn, tôi lạc vào một tiệm bán quà lưu niệm ở cửa vào một khu công viên nhỏ, tiểu bang Virginia. Trên cái cột quay vòng có những khuôn ảnh gắn nam châm phía sau, gọi là magnet, thường được người chọn mua đem về gắn lên cửa tủ lạnh ở nhà để nhắc nhở một nơi nào đó đã đi qua, tôi chú ý một tấm hình chữ nhật, dài cỡ 7cm, rộng 5cm, bên góc trái là ảnh một cây xanh với những tán lá rộng, thân gốc vững chãi, in lên nền trời màu lam nhạt. Càng xuống dưới, màu lam nhạt chuyển sang màu lục non mênh mông, êm ái, của “cỏ non xanh rợn chân trời” trong Kim Vân Kiều. Ở cái khoảng trống trời đất thênh thang ấy, tôi đọc được mấy câu của một nghệ nhân nào đó (trong số nhiều nghệ nhân thuộc lãnh vực này và tôi rất khâm phục) là tác giả chuyên viết những lời lẽ tuyệt đẹp in trên các tấm thiệp đáp ứng hầu như không thiếu một trường hợp nào, vô cùng phong phú, giúp nói lên một cách trọn vẹn sở thích, nguyện cầu hay tâm tư của mỗi người và mọi người, áp dụng chính xác cho từng cảnh ngộ.

Những câu viết bằng Anh ngữ trên tấm magnet tôi mua, như sau:

Advice from a Tree
Stand tall and proud.

Sink your roots into the earth.
Be content with your natural beauty.
Drink plenty of water.
Enjoy the view!

Chữ nghĩa giản dị, dễ hiểu, không một chút cầu kỳ hay khoa trương nhưng nội dung của những câu viết thâm thúy làm sao, sâu sắc làm sao! Xin tạm dịch Việt ngữ như dưới đây:

Lời khuyên của cây
Hãy đứng dáng hùng vĩ và tự hào.

Hãy cắm sâu rễ vào lòng đất.
Hãy bằng lòng với vẻ đẹp tự nhiên của mình.
Hãy uống thật nhiều nước cho thỏa thuê.
Hãy thưởng thức cảnh trí mỹ quan trong tầm mắt.

Nếu ví đời người với đời cây, có lẽ không còn lời khuyên nào khác chí lý hơn, hình ảnh nào phản chiếu nhau đầy đủ hơn cho cả hai. Cây lớn hay cây bé. Cây trẻ hay cây già, vài chục năm hay trăm năm, ngàn năm. Trong một góc vườn nhỏ hay trong rừng bạt ngàn, kể cả thân tầm gởi. Tất cả đều là những tấm gương sống cho loài người soi chung.

Từ một hạt giống may mắn nẩy mầm, hữu ý hay vô tình. Từ một nhánh nhỏ ai đó tiện tay giâm xuống đất. Ðợi tưới tẩm. Ðợi chăm chút. Tốt số được cưng chiều hay bạc phận bị bỏ bê. Trước sau cốt lõi một mình cây chịu đựng nắng mưa, sương gió bất thường. Một mình oằn thân phấn đấu chống chọi thiên tai bao gồm khô hạn, lũ lụt, sấm sét, sâu rầy. Ðể lớn lên tươi tốt, cho nhân gian trái lành quả ngọt. Cho vỉa hè nắng cháy bóng mát bao dung. Cho võng trưa tiếng ru của lá cành tình tự. Cho cửa nhà những vật dụng từ vạt giường thô sơ đến phòng ngủ mỹ miều, tinh tế. Im lặng, nhẫn nại, chứng kiến từng ngày qua, từng đêm vui, hạt giống đời được gieo trong hoan lạc để tiếp nối tương lai. Ngẫm nghĩ kỹ, đời người và đời cây tuy mỗi mỗi có khác nhau về hình thái, vóc vạc, về nơi chốn sinh ra song quả có chỗ giống nhau khi suốt một đời cống hiến. Ngẫm nghĩ lại, cuộc đời những người đàn bà như mẹ tôi chẳng khác nào cây khô mọc giữa đồng, không biết vì sao có mặt, tự tồn bằng chút khí trời ít ỏi vào ra hai lá phổi nuôi sống hai bàn tay lam lũ, đôi ba lần nhọc nhằn cho đời trái quả ngọt có, chua có rồi lặng lẽ mục rã và ngã xuống không một tiếng động khẽ. Cùng một kiếp người nhưng những người đàn bà như mẹ tôi không bao giờ có vinh dự biết ví von mình là “cây sậy biết suy nghĩ” như triết gia Blaise Pascal, càng không bao giờ biết tự do giữa trời cao, đất rộng là gì để mơ ước như cụ Nguyễn Công Trứ, “Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo.” Mẹ tôi như rừng sâu thâm u, lá trân mình không biết thở dài. Mẹ tôi như núi non câm nín, đá không chịu vỡ ra dưới trời giông bão.

May mắn hơn mẹ, tôi sinh ra và lớn lên trong một khu vườn quá rộng, quá đẹp, quá nhiều màu sắc và hương thơm cho tuổi thơ một đứa bé. Tôi yêu cây cỏ quanh mình bằng trực cảm hồn nhiên, không suy nghĩ. Như yêu mẹ, vô tâm và vụng dại. Như yêu đời, cả tin và khờ khạo. Ngây ngô ca tụng cả đớn đau.

Tháng Giêng đầu năm nay, bạn tôi ở Sacramento thương tiếc báo tin cây cổ thụ ước đoán hàng ngàn năm tuổi, The Beloved California Giant Sequoia, The Pionneer Cabin Tree, The Tunnel Tree, trong rừng quốc gia Calaveras Big Trees State, California, sau cùng, đã quỵ ngã trong buổi chiều Chủ Nhật mùng 8 Tháng Giêng khi trận bão lớn nhất thập kỷ kéo qua đây, chấm dứt hơn một trăm năm “thân đau muốn nằm” thật tội nghiệp vì con người từ cuối thế kỷ 19, đã có sáng kiến cưa cắt, đục đẽo nó làm thành vòm cổng cho người, ngựa, xe đạp và cả ô tô đi qua để mua vui. Bạn cũng gởi cho tôi bản tin đầy xúc cảm về cái gốc cây còn lại được nhìn thấy ở Oakland, cắt theo hình dạng cái đôn có dựa lưng. Một người qua đường nào đấy hình dung ra chính ở chỗ “cái ghế” này, một thời trước đây, đã có một thân cây tươi tốt, nguyên vẹn. Ðối cảnh sinh tình, dùng ngay cái tựa lưng phẳng phiu làm khung vẽ, người ấy viết xuống mấy câu trích từ cuốn sách hồng với số in hàng chục triệu ấn bản, nhan đề The Giving Tree, ra đời hơn 50 năm trước, của tác giả Shel Silverstein, kể câu chuyện về một cái cây đã cho cậu bé mà nó yêu thương mọi thứ nó có với không một chút dè sẻn hay tiếc xót.

Cậu bé (giờ đã già): “Bây giờ tôi không cần gì nhiều nữa, chỉ muốn một chỗ yên ả để ngồi nghỉ. Tôi mệt quá!”

Cây cố vươn mình đứng thẳng, trả lời: “Ðược thôi. Cái gốc cây cũ kỹ này thật tốt để ngồi nghỉ mệt. Con tới đây, ngồi xuống, ngồi xuống mà nghỉ ngơi.”

Và cậu bé/ông già đã làm theo.

Hình ảnh vừa mô tả được phóng lên mạng xã hội Reddit, thu hút hàng ngàn người góp ý. Nhiều người coi đây là bài ai điếu khóc thương những gì đã mất, họ thú nhận không ngăn được nước mắt và cho biết tuổi thơ của họ đã chịu ảnh hưởng sâu đậm từ cuốn sách của Shel Silverstein, đề cao sự hy sinh. Cái cây trong truyện được nhân cách hóa với đại danh từ She, hẳn là ngụ ý bà mẹ. Khi cậu con trai còn bé, thích leo trèo, cây cho cậu cành của nó. Khi cậu bắt đầu muốn có tiền, cây cho cậu trái quả để bán. Khi cậu đến tuổi cần cất nhà, cây cho cậu gỗ từ mình nó. Khi cậu muốn đóng thuyền rong chơi sông nước, cây cho cậu toàn thân nó. Chỉ còn lại mỗi cái gốc trơ trụi, nó là ghế cho cậu nghỉ ngơi tấm hình hài mệt mỏi.

Phe đồng cảm với tác giả coi The Giving Tree là tác phẩm minh họa vẻ đẹp của lòng quảng đại, của khả năng đem cho tạo nên sự gắn bó giữa hai con người. Ngược lại, phe phản biện cho rằng cuốn sách đưa ra một câu chuyện kể vô trách nhiệm, phía này ca tụng đức hy sinh của bà mẹ, phía kia hủy hoại cả chân dung bà. Cực lực cưa cắt cái cây để chỉ còn lại cái gốc nhưng cuốn sách đã hân hoan kết thúc bằng câu: “The tree was happy,” khiến các bà mẹ không khỏi chau mày, ngỡ ngàng nhìn lại thân phận.

Tôi đứng giữa, không chia phe, bản thân may mắn sống ở thời đại không bị đòi hỏi hy sinh như cái cây trong cuốn The Giving Tree nhưng hơn 50 năm trước, tôi chứng kiến mẹ tôi và nhiều bà mẹ cùng thời với bà, cả đời hy sinh tới mức không còn gì để hy sinh nữa ngoài cái xác thân còm cõi thuộc về mọi người, thuộc về một nền văn hóa có những điều kỳ dị, khó hiểu, không bao giờ thuộc về chính họ. Sống cực nhọc, lam lũ, hèn mọn, oan khuất, chưa một lần được soi gương để biết mình có một chân dung, chưa bao giờ được nghe những đứa con mình rút ruột sinh ra gọi mình bằng mẹ nhưng tôi biết nếu có ai hỏi mẹ tôi có hạnh phúc không, bà sẽ phải hỏi lại hạnh phúc là gì để trả lời là có. Những buổi chiều bà một mình hát sa mạc giọng cao vút trong căn bếp ám khói, thổi nấu bữa ăn cho các con dù không một lần được ngồi cùng bàn với chúng; những buổi trưa khi bà về chợ, mặt đẫm mồ hôi, mắt long lanh, dấm dúi cho tôi quả na, cái bánh nậm hay nửa củ sen nhồi nếp, tôi biết mẹ tôi đang vui sướng trong lòng. Hạnh phúc của bà chỉ giản dị là biết mình được làm mẹ, là một Bí Ẩn chỉ có Thượng Ðế tạo sinh bà hiểu rõ. “The tree was happy.” Yes. Câu chuyện kể trong The Giving Tree không vô trách nhiệm, cũng không hoang đường vào cái thời của nó tuy giờ đây nó trở thành huyền thoại. Chỉ tội nghiệp các bà mẹ suốt dòng lịch sử cho tới nay, mãi còn mải miết cho mà ít khi được đánh giá đúng, nhất là ở thời đại thực dụng này, khi của cho từ trái tim thì trừu tượng, tuy bao la nhưng không đo lường được bằng con số nên không có quyền lực.

Phần thưởng cuối cùng của người mẹ không khác gì cái gốc cây ở Oakland, dù đã thịt nát, xương tan, vẫn ngậm cười biết mình còn để lại chút gì làm chỗ nghỉ ngơi cho “tấm thân héo mòn, đau nhức” của đứa con khi nó cần.

Nhân viên kiểm soát không lưu ngủ quên, máy bay mất liên lạc

HẢI PHÒNG (NV) – Cục Hàng Không yêu cầu xử phạt vi phạm hành chính với hai kiểm soát viên của đài kiểm soát Cát Bi, thành phố Hải Phòng sau vụ gián đoạn dịch vụ không lưu vì… ngủ quên.

Trong thông cáo ngày 22 Tháng Ba, Cục Hàng Không Việt Nam loan tin, vụ gián đoạn liên lạc tại đài kiểm soát Cát Bi, Hải Phòng, với hai máy bay của hãng Vietjet Air ngày 9 Tháng Ba “đã uy hiếp an toàn bay mức cao. Kíp trực không lưu đã vi phạm nghiêm trọng quy định về giao nhận và duy trì nhiệm vụ ca trực dẫn đến sự cố uy hiếp an toàn bay.”

Tổng Công Ty Quản Lý Bay Việt Nam đã đình chỉ nhiệm vụ đài trưởng kiểm soát không lưu Cát Bi; phạt hành chánh hai kiểm soát viên vi phạm 7.5 triệu đồng/người và tước giấy phép hành nghề trong 2 tháng. Ðồng thời cử phó trưởng Trung Tâm Kiểm Soát Không Lưu Hà Nội về điều hành và thay thế các kiểm soát viên vi phạm.

Hai chuyến bay của Vietjet Air không liên lạc được với nhân viên không lưu. (Hình: Báo VNExpress)
Hai chuyến bay của Vietjet Air không liên lạc được với nhân viên không lưu. (Hình: Báo VNExpress)

Lãnh đạo Cục Hàng Không cho biết đang tiếp tục kiểm tra tổng thể hoạt động của đài kiểm soát không lưu Cát Bi để “xử lý lỗi hệ thống và yêu cầu Tổng Công Ty Quản Lý Bay Việt Nam thực hiện các biện pháp nhằm ngăn chặn trong tương lai.”

Trước đó, ngày 9 Tháng Ba, chuyến bay VJ921 Hải Phòng đi Seoul, Nam Hàn, dự kiến cất cánh lúc 23 giờ 45, phi công liên lạc với đài kiểm soát không lưu Cát Bi tổng cộng 29 lần nhưng không được trả lời. Gần đến giờ bay, kiểm soát viên không lưu mới hồi đáp.

Cùng ngày, chuyến bay VJ292 chặng Sài Gòn-Hải Phòng dự kiến đáp lúc 23 giờ 30. Thế nhưng phi công liên lạc với đài kiểm soát không lưu 10 lần, mất gần 30 phút, mà không có tín hiệu nên buộc phải bay vòng vòng trên trời chờ liên lạc.

Theo nhà chức trách hàng không, nguyên nhân do hai kiểm soát viên không lưu, một người vắng mặt, còn nữ kiểm soát viên trực chính thì ngủ quên. (Tr.N)

Dân Sài Gòn khốn khổ leo vào nhà vì bậc tam cấp bị đập phá

Hệ thống Cal State tăng học phí 5%

LONG BEACH, California (NV) – Hội Đồng Quản Trị Hệ Thống Đại Học Cal State bỏ phiếu 11-8 tăng học phí 5%, lần đầu tiên trong sáu năm, để trám vào chỗ ngân khoản thiếu hụt tài trợ của tiểu bang, sau khi các sinh viên, giáo sư và các nhà lập pháp thảo luận sôi nổi suốt buổi sáng Thứ Tư, 22 Tháng Ba, theo nhật báo The Los Angeles Times.

Theo đó, học phí hệ thống đại học Cal State University (CSU) sẽ tăng khoảng 5%, hoặc $270 nếu sinh viên là cư dân tiểu bang. Hồi đầu năm, hệ thống đại học University of California (UC) bỏ phiếu 16-4 tăng 2.5% học phí, tức là $282 mỗi sinh viên cho năm học tới.

Học phí cho sinh viên ngoài tiểu bang cũng như các chương trình cao học và và chương trình sư phạm cũng sẽ tăng lên.

Theo các giới chức CSU cho biết, sự gia tăng này sẽ thu về $77.5 triệu.

Hơn 60% sinh viên CSU được trợ cấp học phí toàn phần nhờ học bổng và các miễn trừ sẽ không bị ảnh hưởng.

Tại buổi họp vào buổi sáng, ông Timothy P. White, viện trưởng CSU, được trích lời tuyên bố trước cử tọa chật ních người tham dự: “Tôi không vui tí nào về việc này, nhưng phải đem ra vì cần thiết,”

Các sinh viên đứng dậy và hét lên: “Thật đáng xấu hổ!” “Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ.”

Trước đó, hàng chục học sinh từ 23 trường đại học của CSU tập họp từ lúc bình minh tại cuộc họp ở Long Beach để phản đối bất kỳ quyết định nào làm tăng gánh nặng tài chính của họ.

Nhà trường hy vọng ngân sách Tháng Giêng của Thống Đốc Jerry Brown sẽ đủ để trang trải hầu duy trì giá trị của hệ thống đại học công lập lớn nhất nước Mỹ, nhưng số tiền nhận được từ tiểu bang chỉ bằng một nửa con số yêu cầu. Tài trợ của tiểu bang chỉ vào khoảng một nửa chi phí điều hành của CSU.

Trong quá khứ, trong khi chờ ngân sách do thống đốc ban hành vào Tháng Sáu, CSU bị áp lực ghi danh nhiều sinh viên hơn, cho sinh viên tốt nghiệp nhanh hơn và mướn thêm giáo sư vào thời điểm này.

Trong thời kỳ suy thoái, tiểu bang cắt giảm gần 1/3 khoản hỗ trợ cho CSU. Từ năm 2006 đến năm 2011, học phí tăng hơn gấp đôi, lên đến $5,472.

Để đổi lấy việc giữ nguyên học phí, Thống Đốc Brown cam kết sẽ tăng ngân sách hàng năm và tiểu bang tài trợ ngân sách một cách đều đặn như trong sáu năm trước.

Tuy nhiên, theo bài báo, các nhà quản trị cho biết nhu cầu của CSU nhiều hơn so với ngân khoản gia tăng.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 22 tháng 3 năm 2017

Năm nay, ngân sách Tháng Giêng của thống đốc chi thêm khoảng $157.2 triệu cho ngân sách bổ sung năm sau và sẽ nâng tổng số tiền tiểu bang hỗ trợ lên khoảng $3.6 tỷ cho CSU.

Các viên chức đại học ước tính họ cần thêm $324.9 triệu.

Nhiều sinh viên lên tiếng than phiền làm sao tốt nghiệp đúng thời gian trong khi họ phải làm nhiều công việc chỉ để trả tiền học phí. (L.N.)

Ông PHÊRÔ NGUYỄN ĐỨC HIỂN

10575734-PU14-Phero NGUYEN DU...

Bá Sĩ NGUYỄN ĐÌNH BẢNG

10575466-PU14-BS NGUYEN DINH ...

Ông PHÙNG VĂN CHIÊU

10575651-PU12-Ong PHUNG VAN C...

Ông TÔN THẤT MẠNH LƯƠNG

10575649-CP12-Ong TON THAT MA...

Cụ Bà TRỊNH VĂN TIẾN

10575693-CP12-Ba TRINH VAN TI...

Bà NGUYỄN THỊ NHÂM

10575609-CP14-Ba NGUYEN THI N...

Bánh giò hấp chén

1-Nguyên liệu:

-Bột gạo 500gr
-Bột năng 100gr
-Thịt ba rọi xay 300gr
-Nấm mèo 50gr
-Trứng cút 10-15 cái
-Chén đá hoặc inox 10 cái
-Hành tím, hành tây, đường, mắm, muối, dầu ăn, tương ớt…

banh-gio-1

2-Cách làm:

a) Chuẩn bị:
-Hành băm nhuyễn.
-Nấm mèo ngâm nở xong cắt rễ, rửa sạch để ráo rồi cắt hạt lựu.
-Trứng cút luộc chín rồi bốc sạch vỏ.
-Thịt ướp với chút hành băm rồi cho 1 muỗng café đường, 1 muỗng café nước mắm, 1 muỗng café tiêu, trộn đều hỗn hợp xong để yên khoảng 20 phút cho thấm gia vị.
-Chén rửa sạch để ráo.

banh-gio-3

-Bột gạo, bột năng trộn đều với 1 muỗng café muối, cho khoảng 1 lít nước vào khuấy cho bột tan hoàn toàn sau đó cho bột nghỉ khoảng 30 phút rồi bắc lên bếp đun nóng. Dùng muỗng đảo liên tục khi thấy dung dịch sôi lên, bớt lửa, khuấy từ từ cho đến khi bột sánh đặc lại thì tắt bếp (vì bột vẫn còn nóng nên ta vẫn liên tục khuấy cho đến khi bột nguội bớt) và chuẩn bị vô chén.

banh-gio-4-Cho dầu ăn vào chảo nóng phi thơm hành băm rồi cho thịt ướp vào xào chín. Khi thịt chín cho nấm mèo vào trộn đều xong nêm lại cho vừa ăn lần nữa.

b) Tiến hành làm:
-Tráng dầu ăn đều hết mặt chén.
-Cho 1 muỗng bột, rồi cho thịt và trứng cút vào giữa và cuối cùng 1 muỗng bột lên mặt lấp đầy phần nhân. Tiếp tục từng chén cho đến hết.

banh-gio-5

-Bắt nước đun cho sôi, dùng xửng hấp chén bánh khoảng 30 phút là bánh chín ta đem ra đợi nguội chút là lấy bánh ra dễ dàng.

3-Hoàn tất:

-Bánh đem ra đĩa, để ngò trên mặt cho đẹp. Bánh thơm ngon đậm đà và bổ dưỡng.
-Món này dùng điểm tâm sáng rất ngon miệng và đủ chất dinh dưỡng cho 1 ngày làm việc sắp tới.

banh-gio-6

Mời độc giả xem phóng sự: Tưởng nhớ người viết ca khúc “Việt Nam quê hương ngạo nghễ”

Bún cá Châu Ðốc ở Sài Gòn

SÀI GÒN (NV) – Thành phố Sài Gòn là nơi tập trung hầu hết món ăn đặc sản của các vùng miền trong cả nước, bao gồm món bún cá Châu Ðốc. Trong bài viết này chúng tôi muốn nói tới quán Bún Cá Châu Ðốc ở số 124 Võ Thị Sáu (đường Hiền Vương trước 1975), nổi tiếng đặc sắc từ nhiều năm qua tại Sài Gòn.

Dễ nhận ra quán Bún Cá Châu Ðốc: đi hết đường Hai Bà Trưng, quẹo phía tay mặt cùng hướng đường một chiều Võ Thị Sáu, qua hai căn nhà phố sẽ gặp quán bún cá nhỏ bé khiêm nhượng này.

Một thời gian dài, quán Bún Cá Châu Ðốc bày phía trước căn nhà số 124, giống một quán vỉa hè. Sau này quán phục vụ thực khách trên lầu của căn nhà, phía dưới đặt xe kính chứa thực phẩm để chế biến bún cá, và bếp nấu. Căn lầu sắp đặt bàn ghế khách ngồi ăn bún cá, tối đa một lượt phục vụ được khoảng 20 thực khách.

Bún cá Châu Ðốc, xứ sở của các thứ mắm cá đặc sắc nổi tiếng khắp miền Tây Nam Bộ, đã chế biến món bún cá đậm đà thơm ngon kết hợp nhiều hương vị, trở thành đặc sản của Châu Ðốc và vùng sông nước miền Tây từ bao nhiêu năm qua. Lượng thực khách tại Sài Gòn thường xuyên tới thưởng thức bún cá tại quán Bún Cá Châu Ðốc ngày một đông, xác nhận hương vị thơm ngon của tô bún cá tại đây, không thua kém tô bún cá tại chính nơi sản sinh món ăn này.

Tô bún cá trước mặt chúng tôi, một màu vàng tỏa hương thơm của củ nghệ, của những lát cá dày dặn, và thịt heo quay; nước lèo bốc khói thơm ngon. Ðể có một tô bún cá như vậy, công việc chế biến thật công phu. Nước lèo ngọt chất thịt của cá khi luộc, lớp mỡ nhẹ mỏng trên bề mặt giữ nóng cho nước lèo để không gây sự ngán ăn.

Chúng tôi được biết, nước lèo của quán Bún Cá Châu Ðốc, ngoài chất ngọt của thịt con cá, còn được nấu với sả đập giập, nghệ tươi bằm, và mắm ruốc đặc sản Châu Ðốc. Thứ mắm ruốc này đã lọc cho trong nước lèo, và vị mặn đã bớt đi chứ không đậm đặc khó ăn.

Quán Bún Cá Châu Ðốc.
Quán Bún Cá Châu Ðốc.

Món bún cá Châu Ðốc đặc biệt nhất ở con cá để ăn với bún, đó là cá lóc, được xem là thứ cá đặc trưng của sông nước miền Tây Nam Bộ. Cá lóc sông vốn chắc thịt, ăn không bị mềm bở dễ ngán; loài cá lóc không có xương dăm; đặc biệt nhất là cái đầu con cá lóc, nhiều mảng thịt rắn chắc ăn ngon miệng. Thế nên, cá của món bún cá Châu Ðốc ắt nhiên là cá lóc. Những lát cá lóc được xào qua với nghệ, tạo màu vàng đẹp mắt và dậy hương thơm của nghệ. Thứ nghệ của quán Bún Cá Châu Ðốc là củ nghệ tươi được băm nhỏ, không phải bột nghệ làm sẵn; thực khách dễ nhận ra ở những cợn li ti của củ nghệ băm nhỏ, dính lại bên thành tô bún cá.

Trên bàn ăn, cạnh tô bún cá, luôn luôn có cóng ớt bột. Những người sành ăn bún cá Châu Ðốc nhận xét, thứ ớt bột này nêm vào tô bún cá sẽ tăng sự hấp dẫn cho tô bún cá, không khác thứ ớt xay nhuyễn rất cần thiết cho tô bún bò Huế. Thịt heo quay thêm vào cho tô bún cá Châu Ðốc, khi chưa ăn, nhiều thực khách tỏ vẻ ngạc nhiên, cho rằng món heo quay có vẻ “tréo ngoe,” không thích hợp với món bún cá. Nhưng khi ăn, cũng như mọi thực khách thưởng thức tô bún cá Châu Ðốc, chúng tôi nhận thấy những miếng thịt heo quay loại ba chỉ hoặc thịt đùi, là phần thịt heo không nhiều mỡ, lớp da được quay giòn rụm, ăn ngon, hòa quyện với tô bún cá.

Chủ nhân quán Bún Cá Châu Ðốc cho chúng tôi biết, đây là thứ cá lóc đặt mua ở vùng sông nước, cá sống trong môi trường tự nhiên chứ không phải cá thả nuôi; kẹt khi không có loại cá lóc này thì quán tìm mua cá lóc bông thay thế, thịt mới chắc và thơm ngon.

Tương tự các món bún mắm của miền Tây Nam Bộ, bún cá Châu Ðốc luôn có nhiều loại rau ăn kèm, như: các loại thơm, rau diếp cá, rau muống bào, bắp chuối bào, đậu que, bông điên điển… Cũng như các thực khách Sài Gòn khác, chúng tôi thấy thú vị với bông điên điển ăn kèm bún cá Châu Ðốc. Bông điên điển cũng được xem là một thứ đặc sản của miền Tây Nam Bộ, rất ít thấy ở nơi khác, nhất là tại sài Gòn.

Bông điên điển màu cam, nhỏ bằng lóng ngón tay, trụng vào nước lèo tô bún cá, những bông điên điển mềm ra, thoảng hương vị ngọt thơm. Có nhiều thực khách ăn sống bông điên điển, bảo hơi chát nhưng cũng ngon, như khi ăn sống những xắt đậu que tươi giòn. Có thực khách từng nói: “Ăn bún cá Châu Ðốc mà thiếu bông điên điển ăn kèm, là ăn chưa đúng điệu một tô bún cá Châu Ðốc!”

Tô bún cá Châu Ðốc, với giá 35 ngàn đồng/tô, được xem là giá phải chăng, trong tình hình giá cả thị trường hiện nay tại Sài Gòn. Thực khách gọi tô bún cá đặc biệt với đầu cá, giá 50 ngàn đồng/tô, sẽ thú vị để thưởng thức phần thịt rắn chắc và ngon nhất, trong những hốc của cái đầu cá lóc.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 22 tháng 3 năm 2017

Cá kèo không gặp cố tri

Miền Tây Nam bộ, mảnh đất rừng ngập mặn nổi tiếng “trên sông dưới cá” có nhiều loại cá ngon đặc biệt chỉ vùng đất này mới có. Cá kèo (còn có tên khác là cá bống kèo) là loại cá nước lợ sống trong các ao, mương, kinh, rạch, cửa sông ở các tỉnh giáp ranh với biển như: Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau,…

Không hiểu lý do tại sao người ta đặt cho nó cái tên cá kèo, nhìn nó nhỏ xíu, ốm nhom, chẳng có gì giống với kèo hay cột hết. Con cá kèo này hình thù hơi lạ, nên phải mô tả về nó kỹ một chút. Con lớn nhất dài khoảng một gang tay, bề tròn thân mình cũng bằng ngón tay. Nó có cái đầu hình chóp với cái miệng tù hướng xuống dưới, khi há ra đầy những răng nhọn màu trắng nhỏ như đầu kim may. Mắt nhỏ đen tròn nằm gần phía đỉnh đầu. Nó có vây mỏng mềm chạy dọc trên lưng, dưới bụng gần mang có hai cái vây nhỏ xíu đỏ hồng. Ðuôi nó mềm dài và xòe ra như cái quạt nhỏ khi bơi ở dưới nước, nếu bị bắt lên thì đuôi nó xếp lại, nhọn nhọn chớ không xòe cứng đơ như những loại cá khác. Cá kèo không có vảy, da trơn. Cái ngộ của nó là nó màu xám xám đen đen, có sọc rằn xiên xiên trên thân như da cọp. Phía lưng màu sậm hơn phía bụng. Mình nó có lớp nhớt trơn bóng xung quanh, rất khó bắt bằng tay.

Mùa sinh sản của cá kèo là Tháng Tư đến Tháng Chín âm lịch hàng năm. Cá kèo sống trong lớp sình nhão, nó đào hang để ở trong đó, nó ăn những loại vi sinh vật có trong nước và sình. Ðây là cá kèo tự nhiên, thịt vừa dai vừa ngọt lịm, ăn cực ngon. Sau này, cá kèo khan hiếm, người ta nuôi để xuất khẩu, con cá to bự hơn nhưng thịt lại không ngon. Giống như là thịt gà nuôi kiểu công nghiệp với gà ta thả vườn vậy.

Hồi nhỏ, ngoài thời gian đi học ở trường ra là tôi suốt ngày lội xuống sông gần nhà. Nước lớn thì tắm sông, nước ròng rút xuống lộ ra bãi sình hai bên mé sông thì bắt cá, bắt cua. Hai bên mé sông cá kèo thường đào hang nằm trong đó, nó ló có cái đầu ra ngoài, mắt ngó dáo dác xung quanh. Khi nghe tiếng động, nó thụt đầu vô hang nhanh như chớp. Lội bì bọp dưới bùn, thấy cái hang cá kèo như cái lỗ nhỏ, thò tay xuống moi cái hang lôi con cá kèo ra liệng vô cái giỏ tre đeo bên hông, cách bắt này người ta kêu là đi thụt cá kèo. Chỉ bọn con nít mới làm kiểu này. Người lớn thì đan cái nò bằng tre đặt ngay cửa sông, cá kèo theo con nước cứ tự động chạy vô nò một đống, đầu nổi lên mặt nước đen đặc, lừ lừ như trái mù u. Cái này kêu là cá kèo chạy nò. Cứ vài ba ngày người ta mới đi ra thăm chừng, dở nò đổ cá vô giỏ tre một lần.

Cá kèo đem ra chợ bán người ta đựng nó trong những cái thùng tôn bề tròn lớn hơn cái mâm ăn cơm, chiều cao thùng khoảng hai gang tay, đổ vừa nước vừa cá kèo cỡ nửa thùng, cá bơi nổi đầu lên trong thùng ken dày nhau, ló có một chút đầu với hai con mắt lên khỏi mặt nước, gần như thân mình nó treo theo chiều thẳng đứng. Cho nên, gặp chỗ nào đông người quá, dân miền Tây hay nói “đầu đen như cá kèo gộng trong thùng thiếc.”

Cá kèo thụt ăn không ngon bằng cá kèo chạy nò. Con cá kèo thụt mình mới bắt nó dưới sình lên bụng nó còn đầy thức ăn nên ăn sẽ bị hôi sình. Người nào kỹ thì gặp loại cá kèo này phải lấy cái dao nhỏ lưỡi mỏng mà khứa một nhát nhỏ ngang bụng nó nặn ruột ra, rửa cho sạch, khi nấu hết hôi sình. Nếu làm món cá kho cứ cắt ngang con cá ra làm hai khúc luôn rồi móc bỏ ruột, rửa lại thiệt sạch. Còn cá kèo chạy nò coi như nó bị nhốt trong nò mấy ngày liền, thức ăn trong bụng nó tiêu hết rồi, nên con cá kèo chạy nò ruột sạch lắm, ăn luôn cả ruột không bỏ cái gì.

Cá kèo có nhớt bên ngoài da, muốn làm cho sạch thì đổ cá vô cái thau sâu lòng, đổ vô một chén muốt bọt hay giấm rồi lấy cái rổ đậy lại, dằn cho kỹ. Cá quậy lung tung trong đó khoảng 30 phút sau nằm im hết mới đem ra rửa lại bằng nước lã là sạch hết nhớt. Lúc này lấy cây kéo cắt đuôi nó đi là xong. Gần mang tai con cá kèo có túi mật ăn trúng hơi đăng đắng. Người nào không ăn được mật thì khứa ngay mang tai nó, dưới cái vây một nhát nhỏ nặn lấy mật ra. Tuy nhiên, phần lớn người miền Tây để nguyên con cá vậy mà ăn, không bỏ mật, lại còn nói cá kèo ngon nhờ cái mật của nó, mất cái mật thì không còn là cá kèo nữa. Chính cái vị đăng đắng của nó làm cho con cá ngon đặc biệt.

Làm món cá kèo kho tộ nên xài cái nồi đất đỏ (không tráng men) kho mới có vị ngon mà không bị bể như kho trong cái tộ (tức cái tô bự) mỏng. Nếu cá lớn con phải cắt đôi con cá ra, cá nhỏ thì không cần. Cá rửa sạch xong để trong rổ cho ráo nước. Lấy một muỗng canh dầu ăn hay mỡ nước gì cũng được cho vô nồi đất, chờ sôi lên cho vô một muỗng cà phê đường cát, khuấy đều cho sôi bọt cua màu nâu đỏ thì nhắc nồi xuống, đổ cá vô, xốc đảo cho cá thấm đều, cá sẽ có màu nâu đỏ đẹp mà khô ráo, không chảy nước như ta đổ nước màu vô trộn.

Lấy nước mắm ngon đổ vô hơi xăm xắp dưới cá một chút, thêm bột ngọt, đường, hạt nêm vào, nhiều ít tùy khẩu vị người nấu. Bắt nồi lên bếp lửa riu riu kho cho nước mắm sôi lên, gia vị thấm từ từ vào con cá cho đến khi cá cứng lại. Chú ý hớt bọt cho sạch.

Khi nước mắm trong nồi gần cạn mới để thêm nước cơm vô cho sôi lên kho cho rút cạn nước lần nữa chỉ còn hơi sền sệt mới thêm hành lá xắt nhỏ kho cho chín hành. Rưới thêm mỡ, dầu ăn lên, rắc thêm tiêu, ớt lên mặt nồi cá rồi nhắc xuống. Ở nhà quê, người ta nấu cơm trong nồi gang trên bếp củi, đổ nước hơi nhiều, khi cơm sôi lên thấy hột gạo vừa nở thì nhắc xuống chắt nước cơm ra khoảng một tô con gà (tức là cái tô lớn khoảng một lít rưỡi nước) để kho cá hay chan cơm ăn làm canh. Tiếp tục để nồi cơm lên bếp để “lấy hơi” cho cơm chín.

Lúc này, nồi cá kèo kho nóng hôi hổi bốc mùi thơm phưng phức của cá, của tiêu, ớt, hành, nước mắm như đấm mạnh vào mũi, vào cái bụng đang sôi sùng sục.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 22 tháng 3 năm 2017

Người miền Tây thích xài chén chưn nôm là loại chén sành lớn làm bằng đất sét thường, phía chân hơi vuông chớ không tròn như chén bây giờ, đựng được nhiều cơm. Cả nhà bưng nồi cơm mới nấu trên bếp ra, xới cơm vô chén. Chan thêm nước cơm vô, gắp mấy khúc cá kho bỏ vô chén, vừa ăn sì sụp vừa thổi cho bớt nóng.

Quê tôi có câu: “Cá kèo mà gặp mắm tươi/ Như nơi đất khách gặp người cố tri,” đủ thấy cá kèo ngon đến cỡ nào. Tuy nhiên, cá kèo kho mắm là ăn mùa Hè, chớ tháng mưa dầm mình ngoài ruộng xong về đến nhà chỉ có cơm nóng, nước cơm nóng, ăn với cá kèo kho tộ nóng hôi hổi bốc mùi hành, tiêu, ớt thơm nức mũi mới là món “Thiên hạ đệ nhất sơn hào” ở xứ này.

Chợ Việt Nam bên Mỹ bán cá kèo tươi đông lạnh, ăn không ngon. Có nhớ, có thèm ăn cơm cá kèo kho tộ kiểu miền Tây tui cũng đành ngồi ngáp gió mà ngâm rằng: “Cá kèo không gặp cố tri/ Kinh Kha một thuở người đi không về.”

Tin mới cập nhật