
Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc mạnh mẽ lên án Bắc Hàn
NEW YORK, New York (NV) – Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc hôm Thứ Ba mạnh mẽ lên án việc Bắc Hàn bắn bốn hỏa tiễn mới đây, bày tỏ sự quan ngại sâu xa về “thái độ ngày càng bất ổn định” của Bình Nhưỡng.
Lời lên án mạnh mẽ được đưa ra trong văn bản do Mỹ soạn thảo và được toàn thể thành viên hội đồng chấp thuận dù rằng có sự căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc về việc Washington đưa một hệ thống phòng thủ chống hỏa tiễn tới Nam Hàn.
Hội Ðồng Bảo An gọi vụ bắn hỏa tiễn vừa qua là một “vi phạm trầm trọng” các nghị quyết của trước đó của Liên Hiệp Quốc, cấm Bắc Hàn phát triển kỹ thuật hỏa tiễn, cho hay “sẽ có biện pháp mạnh mẽ khác.”
Các thành viên hội đồng cũng sẽ có cuộc họp khẩn cấp vào ngày Thứ Tư theo lời yêu cầu của Mỹ và Nhật để thảo luận về việc này. Bắc Hàn cho hay họ bắn hỏa tiễn để đáp lại việc Mỹ và Nam Hàn mở cuộc tập trận thường niên, vốn theo chế độ Bình Nhưỡng là để chuẩn bị cho cuộc tấn công vào quốc gia này. (V.Giang)
Ðồng hương Thái Bình họp mặt đầu Xuân
WESTMINSTER, California (NV) – Hội Ðồng Hương và Thân Hữu Thái Bình Hải Ngoại sẽ tổ chức buổi Tân Xuân hội ngộ, lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật, 12 Tháng Ba, tại hội trường nhật báo Việt Báo, 14841 Moran St., Westminster, CA 92683.
Bà Bích Ty, đương kim hội trưởng, cho biết: “Từ gần 10 năm nay, đồng hương Thái Bình cùng thân hữu hằng năm đều có cuộc hội ngộ vào đầu Xuân để có dịp gặp gỡ nhau, nhớ về vùng quê hương trù phú của miền Bắc Việt Nam. Ðặc biệt, trong những dịp này các bạn trẻ gốc Thái Bình sẽ được mở mang thêm kiến thức về nơi quê cha đất tổ, khi chưa có dịp được về thăm.”
“Cũng trong những dịp này, các vị cao niên đến tham dự thường nhắc nhớ đến nơi chôn nhau cắt rốn của mình, nơi mà Nguyễn Công Trứ vào thế kỷ 19 đã dốc công sức cùng người dân hai huyện Tiền Hải và Kim Sơn đắp đê ngăn mặn, biến vùng đất này thành một cánh đồng lúa tốt, phì nhiêu. Tỉnh Thái Bình cũng là nơi có nhiều phong cảnh đẹp, di sản của nền văn hóa dân tộc, như chùa Keo,” bà nói.
Cho biết về nội dung cuộc hội ngộ đầu Xuân năm nay, bà hội trưởng nhấn mạnh, trong tình đồng hương và thân hữu Thái Bình, mọi người tham dự sẽ có được không khí thân mật. Chương trình sẽ có một tiết mục không thể thiếu là phần chúc thọ, tặng hoa các vị cao niên trong hội. Sau đó là tiết mục văn nghệ, ngâm thơ mang sắc thái quê hương dân tộc.
Bà cũng cho biết, qua những lần hội ngộ trước đây, đồng hương và thân hữu Thái Bình đã tìm thấy hơi ấm tình đồng hương nơi đất khách quê người. Mặc dù nhiều người thuộc lớp tuổi trên dưới 50 di cư vào Nam sau năm 1954 và năm 1975 di tản qua Mỹ, chưa từng trở lại miền đất quê cha đất tổ này, nhưng rất thiết tha nhắc về miền quê hương yêu dấu.
Nhà văn Phi Ngọc Hùng từng viết nhiều bài về những phong cảnh của Thái Bình, mà nay đã là những di sản văn hóa dân tộc, trong đó có bài nghiên cứu về chùa Keo nổi tiếng.
Theo “Văn Bia và Ðịa Bạ Chùa Keo,” diện tích toàn khu kiến trúc chùa rộng khoảng 58,000 mét vuông, gồm nhiều ngôi nhà làm thành những cụm kiến trúc khác nhau. Hiện nay toàn bộ kiến trúc chùa còn lại 17 công trình gồm 128 gian xây dựng theo kiểu “nội công ngoại quốc.”
Ðáng kể và tiêu biểu nhất ở đây là kiến trúc tòa gác chuông chùa Keo. Theo đó, gác chuông chùa Keo là một kiến trúc đẹp, cao hơn 11 mét, có ba tầng mái, kết cấu bằng những con sơn chồng lên nhau. Bộ khung gác chuông làm bằng gỗ liên kết với nhau bằng mộng, nâng bổng 12 mái ngói với 12 đao loan uốn cong dáng vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng. Gác chuông được dựng trên một nền gạch xây vuông vắn. Ở tầng một có treo một khánh đá cao 1.2 mét. Tầng hai có quả chuông đồng lớn đúc năm 1686 cao 1.3 mét, đường kính 1 mét. Hai quả chuông nhỏ treo ở tầng ba và tầng thượng cao .62 mét, đường kính .69 mét đều được đúc năm 1796.
Ðến thăm chùa, mọi người có thể nhìn thấy những đồ thờ quý giá tương truyền là đồ dùng của Thiền Sư Không Lộ như bộ tràng hạt bằng ngà, một bình vôi to và ba vỏ ốc lóng lánh như dát vàng, mà tương truyền rằng chính do Không Lộ nhặt được thuở còn làm nghề đánh cá và giữ làm chén uống nước trong những năm tháng tu hành.
Trải qua gần 400 năm tu bổ, tôn tạo, chùa Keo vẫn giữ nguyên bản sắc kiến trúc độc đáo của mình. Gác chuông với bộ mái kết cấu gần 100 đàn đầu voi là viên ngọc quý trong gia tài kiến trúc Việt Nam. Bộ cánh cửa chạm rồng là bộ cửa độc đáo của cả nước. Chùa còn bảo lưu được hàng trăm tượng Pháp và đồ tế thời Lê. Có thể nói chùa Keo là một bảo tàng nghệ thuật đầu thế kỷ 17, với nhiều kiệt tác đặc sắc.
Mọi chi tiết, xin liên lạc bà Bích Ty (714) 726-4002, ông Ðào Quang Yên (562) 646-9419.
Quảng Ninh: Ðê biển bị xói lở, 3,000 dân khốn đốn
QUẢNG NINH (NV) – Tuyến đê biển Ðồng Rui, huyện Tiên Yên, được chi 25 tỉ đồng để tu bổ mới 2 năm nhưng nay đã hư hỏng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng ngàn người dân.
Báo Thanh Niên hôm 8 Tháng Ba cho hay, đê biển Ðồng Rui có chức năng ngăn mặn, bảo vệ 570 ha đất sản xuất nông nghiệp và 560 ha đất nuôi trồng thủy sản. Tháng Mười Một 2010, ủy ban tỉnh Quảng Ninh chi hơn 25 tỉ đồng để tu bổ tuyến đê này.
Song chỉ 2 năm sau, đê Ðồng Rui bắt đầu bị rạn nứt, xói lở, nước biển xâm thực. Mặt và thân đê nham nhở những vệt xói lở dài hàng mét. Có những đoạn đê sụt hẳn xuống, cao trình của đê chỉ còn +3 mét, trong khi thiết kế ban đầu là +4.5 mét.
Nói với phóng viên báo Thanh Niên, ông Kiều Minh Nguyệt, chủ tịch Hội Nông Dân xã Ðồng Rui cho biết: “Mấy năm nay cứ vào mùa mưa bão là các hộ dân ven biển lại phải sơ tán đi chỗ khác vì lo triều cường, nước tràn qua đê. Những ngày mưa gió, lực lượng dân phòng và công an xã phải ở cùng dân để trợ giúp kịp thời nếu có xảy ra vỡ đê.”
“Ðồng Rui là xã đảo, người dân sống chủ yếu bằng nghề nông, khai thác và nuôi trồng thủy sản nên tuyến đê xuống cấp đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của 750 hộ dân với 3,000 nhân khẩu trong toàn xã.”
Theo ông Ðoàn Quang Quản, trưởng thôn Thượng, xã Ðồng Rui, hiện chỉ còn vài thửa ruộng của người dân trong thôn canh tác được, còn lại bị nhiễm mặn. Có khoảng 6 cây số đê Ðồng Rui chạy qua thôn Thượng, nhưng do đê bị sụt lún nên mùa mưa bão nào nước biển cũng tràn vào cánh đồng, đồng ruộng trở thành hoang hóa, hệ thống kênh mương cỏ cây mọc kín. Cùng nỗi lo vỡ đê, hàng ngàn người dân Ðồng Rui đang thiếu nước ngọt, nước sạch vì nước biển đã thấm vào nguồn nước sinh hoạt.
Bà Trần Thị Hạnh, phó chủ tịch xã Ðồng Rui nhận định, tuyến đê Ðồng Rui không có kè đá và mái cứng mà chỉ đắp đất pha cát nên “sớm muộn sẽ tan hoang.” Theo bà Hạnh, hơn 1,000 người dân tại thôn Thượng và thôn 4 của xã đang phải dùng nước bẩn. Nhiều năm nay, nguồn nước ngầm ở đây chuyển màu vàng nhạt, bốc mùi hôi tanh.
Trong khi đó, ông Lương Ái Phật, phó chủ tịch huyện Tiên Yên cho hay, huyện xác định rõ nguy cơ đê Ðồng Rui bị vỡ nên sẽ bố trí khoảng 8 tỉ đồng để tu bổ 6 cây số xung yếu nhất trước Tháng Tư, 2017. “Về lâu dài, chúng tôi mong tỉnh hỗ trợ nâng cấp đê Ðồng Rui kiên cố hơn,” ông Phật nói. (Tr.N)
Chi cục kiểm lâm Tiền Giang bị tố tham ô tiền tỉ
Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ tổ chức ‘Nhạc Hội Mùa Xuân 2017’
WESTMINSTER, California (NV) – Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ sẽ tổ chức chương trình hòa nhạc mang tên “Nhạc Hội Mùa Xuân 2017” (Spring Concert 2017) vào lúc 7 giờ 30 phút tối Thứ Bảy, 1 Tháng Tư, tại hí viện trang trọng, ấm cúng The Rose Center Theater, 14140 All American Way, Westminster, CA 92683.
Nhạc trưởng Nguyễn Khánh Hồng, hội trưởng, cho biết: “Trong chương trình này, dàn nhạc giao hưởng với hơn 30 nhạc sĩ cùng những nhạc cụ khác nhau sẽ đem đến cho khán thính giả nhiều màu sắc, âm thanh thật phong phú. Các nhạc sĩ sẽ trình tấu nhiều nhạc phẩm cổ điển Tây phương bất hủ quen thuộc.”
“Chương trình này hướng về nhạc cổ điển nhiều hơn nhạc pop, theater, Broadway… vì vậy cũng không có nhạc Việt Nam. Với nhiều người, nhạc cổ điển thường khó nghe. Nhưng nhiều bài hát như ‘Serenata’ của E. Toselli, hay ‘Ave Maria’ của G. Caccini… tôi nghĩ mọi người đều từng nghe, từng thích, và những bài nhạc đó chính là nhạc cổ điển,” ông nói.
“Trong chương trình, quý khán thính giả yêu mến âm nhạc sẽ thưởng thức một chương trình nhạc phong phú, như ‘Four Seasons’ của A. Vivaldi, ‘All I Ask of You Music’ của Andrrew Lloyd Webber, ‘O Sole Mio’ của Eduardo E.Capua, ‘Mamma’ của Cesare Andrea Bixio… Tất cả các bài hát đều được đệm với dàn nhạc giao hưởng với từ 20-30 người trở lên,” ông cho hay.
Ông giới thiệu: “Trong chương trình này tôi cũng muốn giới thiệu những mầm non nhỏ người Việt Nam mình. Các em chỉ 7-8 tuổi thôi nhưng đánh đàn rất giỏi, nên tôi cho một vài em trình diễn cùng dàn nhạc các bài ‘Minuet’ của Luigi Boccherini và ‘Theme and Variations on Twinkle Twinkle’ của W. A. Mozart do tôi và nhạc sĩ Harry A. Alshin điều khiển.”
“Song song đó là các em trong dàn nhạc thiếu niên sẽ có vài tiết mục thể hiện tài năng của mình trong các nhạc phẩm ‘Tango In D’ của Isaac Albeniz và ‘The Barber of Seville’ của G. Rossini,” ông nói.
“Các em trình diễn violin là chính, và các em phải có trình độ tốt mới đánh được những bài cần nhiều kỹ thuật và kiến thức âm nhạc,” ông nói thêm.
Giới thiệu những giọng hát trong chương trình, người nhạc trưởng đầu đàn của Hội Hiếu Nhạc cho biết: “Giọng nữ cao Bích Vân sẽ trình diễn các nhạc phẩm ‘Ave Maria,’ ‘All I Ask of You;’ca sĩ Ngọc Hà hát ‘Mamma;’ ca sĩ Teresa Mai hát ‘Nessun Dorma from Turandot’ của G. Puccini; ca sĩ Phạm Hà hát ‘Plasir D’amour’ của Jean-Paul-Égide Martini.”
“Đặc biệt, cô Melody Versoza, vốn là cô giáo dạy hát của ca sĩ Bích Vân và Teresa Mai tại trường Santa Ana College trước đây, ngoài mang đến cho khán thính giả hai nhạc phẩm ‘Serenata’ và ‘Les Filles De Cadix’ của Léo Delibles, thì cô sẽ song ca cùng ca sĩ Teresa Mai bài ‘Flower Duet from Lakmé’ của Léo Delibles,” ông tiết lộ.
“Một điều đặc biệt nữa, cả ba giọng nam trung gồm ca sĩ Phạm Hà, Tim Nelson, và Trịnh Hoàng Hải sẽ cùng trình diễn nhạc phẩm ‘O Sole Mio,’” ông cho hay.
Theo nhạc trưởng, chương trình có sự tham gia của nhạc sĩ Võ Tá Hân – người bạn đặc biệt của ông. Tại đây, người nhạc sĩ này sẽ trình bày một bản guitar “Concerto in D major (RV 93), II. Largo” của A. Vivaldi.
“Bản ‘Trio No. 1, Op. 99 (I. Allegro moderato)’ độc đáo viết cho piano, violin, cello của nhạc sĩ Franz Schubert do dương cầm thủ Nguyễn Vân Anh, từ Úc đến, trình diễn. Trong màn đó, tôi chơi vĩ cầm và cô Elizabeth Moulton đàn cello. Để chơi bài này thì ba người phải đều hiểu nhau từng câu cú một để khi thể hiện thì màu sắc kết hợp giống nhau, bởi vì nếu không hiểu nhau thì mỗi người sẽ đi một màu khác nhau,” ông cho biết.
“Phần cuối chương trình có bản ‘The Carnival of The Animals’ của Camille Saint-Saens, bản này có hai piano chơi song song cùng dàn nhạc, trong đó dương cầm thủ Nguyễn Vân Anh chơi cùng dàn nhạc giao hưởng Hội Hiếu Nhạc,” ông nói.
Nhạc trưởng Nguyễn Khánh Hồng tâm sự: “Tôi muốn chương trình tạo cho khán giả đi gần tới nhạc cổ điển mỗi ngày một ít. Để được như vậy, tôi đưa những bản cổ điển tương đối dễ nghe để mọi người đều nghe được hết. Khi quen dần với loại nhạc này, khán giả sẽ yêu và thích hơn.”
Vé xem chương trình có các loại, $100 là giá vé bảo trợ, $50 vé VIP và vé thường $35, $25. Vé có bán tại Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ (Vietnamese American Philharmonic Symphony Orchestra), 9451 Edinger Ave., Westminter, CA 92683, điện thoại (714) 418-0109; Bolsa Tickets, 15361 Brookhurst St., #102, Westminster, CA 92683, điện thoại (714) 418-2499, www.bolsatickets.com. (QUỐC DŨNG)
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 7 tháng 3 năm 2017
—–
Liên lạc tác giả: [email protected]
Cây rừng ở Dầu Tiếng bị ‘bức tử’ bằng chất độc
TÂY NINH (NV) – Chi Cục Kiểm Lâm Tây Ninh đã phát hiện hàng trăm cây rừng tự nhiên của rừng phòng hộ Dầu Tiếng, huyện Tân Châu bị “bức tử” bằng chất độc.
Báo điện tử VietnamPlus ngày 8 Tháng Ba, dẫn lời ông Mang Văn Thới, chi cục trưởng Chi Cục Kiểm Lâm Tây Ninh cho biết, hiện đơn vị đang phối hợp với Ban Quản Lý Rừng Phòng Hộ Dầu Tiếng củng cố hồ sơ để điều tra, khởi tố vụ “bức tử” hàng trăm cây rừng tự nhiên bằng chất độc vừa được phát hiện tại khu rừng này.
Theo đó từ đầu Tháng Ba 2017 đến nay, lực lượng bảo vệ rừng phòng hộ Dầu Tiếng đã phát hiện có tổng cộng 124 cây rừng gồm: cây cầy, cám, bằng lăng… có đường kính từ 10-45cm bị khoan lỗ, vạt vỏ cây, đổ thuốc độc khai hoang 24D vào giết chết dần. “Với thủ đoạn này, chỉ sau 15 ngày, cây rừng cho dù to lớn cỡ nào thì cũng khô, héo lá chết dần, không thể nào cứu chữa được,” ông Thới nói.
Tin cho biết, rừng phòng hộ Dầu Tiếng có diện tích cần bảo vệ gần 19,000 ha. Do địa hình phức tạp, diện tích lớn, lại nằm xen kẽ với nhiều rẫy mì, cao su… nhà dân chạy dọc nhiều xã ven khu vực biên giới nên giữa đất rừng và đất dân lấn chiếm không thể xác định, trong khi lực lượng bảo vệ rừng ít người. Lợi dụng điểm này nên tình trạng lén lút chặt cành, khoanh gốc cây, đốt cháy rừng và nay thêm thủ đoạn “bức tử” cây rừng bằng hóa học để lấn chiếm đất rừng làm rẫy đã diễn ra.
Ông Nguyễn Văn Cư, phó đội trưởng Ðội Quản Lý Bảo Vệ Rừng Phòng Hộ Dầu Tiếng cho biết thêm, gần đây do tỉnh Bình Phước có lốc xoáy, hàng chục ngàn nọc tiêu bị ngã đổ, người trồng có nhu cầu lớn về cây cừ để khắc phục, nên nhiều người đã ồ ạt băng sông Sài Gòn vào rừng phòng hộ ăn cắp cây cừ, đưa xuống thuyền, bè đem về Bình Phước bán.
Theo ông Cư, chỉ trong 2 ngày 15 và 16 Tháng Hai, khi kiểm tra tại khu vực tiểu khu 58, đội quản lý, bảo vệ rừng đã phát hiện có 658 cây cừ đường kính từ 6-35 cm, thường dùng để chống nọc tiêu bị đốn hạ, thân cây bị đem đi, chỉ còn trơ gốc. (Tr.N)
Chi cục kiểm lâm Tiền Giang bị tố tham ô tiền tỉ
Liên hệ xuyên Thái Bình Dương sẽ đi đến đâu?
Bài này trình bày tiếp những ý chính của chuyên gia về Trung Quốc và Hoa Kỳ, ông Mark Beeson thuộc ngành chính trị học và bang giao quốc tế, University of Western Australia, Úc. Người viết cũng đưa thêm những giải thích cần thiết và ý kiến riêng.
Tổn thương danh giá
Theo ông Beeson, hai điều cần lưu ý khi nhìn vào địa dư chính trị khu Á Châu-Thái Bình Dương. Thứ nhất, sau “Chuyển trục về Châu Á/Pivot” của ông Barack Obama, tổng thống kế tiếp sẽ làm thay đổi nào theo ý họ chăng? Bà Hillary Clinton là ngoại trưởng khi Pivot ra đời (2011) và chắc sẽ không làm khác mấy. Khi tranh cử ông Donald Trump xác định sẽ chọn đường khác hẳn ông Obama: bỏ truyền thống “interventionist/can thiệp vào khắp mọi nơi” từ giữa thế kỷ 20. Sau nhậm chức, ông Trump vẫn là một dấu hỏi lớn. Ông không biết hai đường lối căn bản trong chính sách ngoại giao Mỹ; lại khá mâu thuẫn với khẩu hiệu “America First/Hoa Kỳ trước hết” (mặc kệ thế giới, “cô lập/isolationist”) đồng thời hô hào “thắng khắp mọi nơi” về quân sự, chính trị, ngoại thương vô cùng “interventionist.” Cả hai đều nhằm sách động nhóm cử tri tuy nòng cốt nhưng nhỏ và thiếu hiểu biết; ông cũng dọa Nhật và Nam Hàn phải đóng góp nhiều vào phòng thủ chung với Hoa Kỳ. Trước và sau khi nhậm chức, ông Trump đòi xóa bỏ Hiệp Ðịnh Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership, TPP) và nêu danh Việt Nam “là nước hưởng lợi nhiều nhất.” Thật hư ra sao, cũng là nhắm vào cử tri trung thành với mình – tuy đây rõ rệt làm Hoa Kỳ mất tiếng “đồng minh chiến lược đáng tin cậy.” Một số nước Ðông Nam Á đã chán ngán với việc Washington lắm khi lợi dụng khủng hoảng kinh tế để ép buộc những cải tổ ở khu vực này, hay hành động đơn phương ở Trung Ðông gây ảnh hưởng xấu đến nước Hồi Giáo lớn và ôn hòa nhất, Indonesia.
Thứ hai, Washington từng hưởng lợi vì Bắc Kinh hung hăng ở Biển Ðông. Một số nước Ðông Nam Á quan trọng phải nhích lại gần Washington vì những đe dọa quân sự, và phát ngôn ngông nghênh của Ngoại Trưởng Vương Nghị “Trung Quốc lớn, những nước khác nhỏ, sự kiện là vậy” trước diễn đàn ASEAN 2010. Phát ngôn này không chỉ từ miệng ông “Trời Con,” ông Beeson nhận xét đây là suy nghĩ và thái độ chung của người Hoa. Họ xem láng giềng “như thiếu hiểu biết vị thế mình trong diện địa dư chính trị bây giờ”: Bắc Kinh trở lại vai trò kẻ cả, dân trong vùng Ðông Á phải chịu cho quen. Việt Nam phản ứng dễ dãi hơn cho Hải Quân Mỹ sử dụng vịnh Cam Ranh chiến lược; ông Obama viếng thăm Hà Nội mùa Hè 2016 và sau đó bỏ cấm vận quân sự cho Việt Nam. Philippines khuyến khích Washington trở lại vịnh Subic và căn cứ Không Quân Clark Fields sau khi đuổi Mỹ vì “tự ái dân tộc” thời 1991.
Những định chế yếu kém
Bắc Kinh dùng khống chế kinh tế và “chia để trị” các nước Ðông Nam Á trong ASEAN để họ không thể có phản ứng chung và hữu hiệu. Bắc Kinh dồn đầu tư kinh tế vào Lào và Cambodia, và dĩ nhiên Vientiane và Phnom Penh phải ngoan ngoãn với “ông chủ.” Hội nghị các ngoại trưởng ASEAN Tháng Bảy 2016, ở Vientiane cho thấy giới lãnh đạo và đoàn kết ở ASEAN đã lung lay nhiều; theo ông Beeson “kiểu ngoại giao ASEAN [đồng lòng, thỏa thuận nhưng không bắt buộc các hội viên tuân theo, và giữ sĩ diện] không mấy hiệu nghiệm về mặt kinh tế và không đưa đến thành quả chiến lược.” Dù ông Obama mang thực tâm, Washington cũng có vẻ nhạt nhẽo (vì bận tâm quá độ với “khủng bố”), và chậm chân hay ích kỷ trong liên hệ với các định chế vùng trong nỗ lực “tái quân bằng/Pivot.”
Sức mạnh lớn của Hội Nghị Thượng Ðỉnh Ðông Á/East Asia Summit cũng mang nhược điểm: EAS bao gồm hầu hết các nước trong vùng cộng thêm Hoa Kỳ, Úc, New Zealand và Ấn Ðộ, nhưng thiếu hợp tác và trước sau như một – và dĩ nhiên Bắc Kinh không mấy bằng lòng với vai trò của Washington. Diễn Ðàn Vùng ASEAN (ARF) quan trọng nhất và gồm cả Bắc Hàn cũng mang cùng vấn đề. Giống như nhiều định chế vùng, ARF không hoạt động hữu hiệu được vì quá dè dặt, e ngại làm mất “chủ quyền quốc gia” của hội viên. Dĩ nhiên Bắc Kinh rất hồ hởi “tham gia” vào các định chế vùng chẳng mấy thực lực này. Nếu không có những phản hồi đáng kể trong vùng, tranh chấp địa chính trị giữa hai người khổng lồ sẽ diễn ra với không mấy ảnh hưởng của các nước Ðông Á.
Ðường dài trước mặt
Ai sẽ lạc quan hay bi quan về tương lai Ðông Á? Trong nhiều lần tiếp xúc, thăm viếng Trung Quốc trước đây và trong sáu biên khảo năm qua, ông Beeson phải nhận là hiếm lắm mới gặp người Hoa “không đồng ý với chủ quyền Hoa” trên các lãnh thổ họ đòi cho được. Họ xem đây hoàn toàn hợp lý và không chút quá quắt – và thời gian sẽ giúp họ thực hiện giấc mơ bá chủ nguyên vùng. Con đường “trường chinh” của Bắc Kinh đã hiển nhiên qua việc gia tăng hiện diện và vật liệu chiến lược: ngân sách quốc phòng thật sự (khác với ngân sách công bố), gây hấn, quân sự hóa các đảo Biển Ðông, áp lực kinh tế và chính trị trên láng giềng. Bắc Kinh còn nỗ lực xây dựng cơ cấu định chế mới (như Hợp Tác Toàn Diện Kinh Tế Vùng/RCEP thay TPP, và ngân hàng phát triển AIIB thay Asian Development Bank và IMF) nhằm xiển dương văn hóa và ảnh hưởng của mình trong vùng và xa hơn nữa – “trong tương lai gần.” Ông Beeson nhận xét vị thế Trung Quốc ở Ðông bán cầu chỉ đi lên, khác với Hoa Kỳ đi xuống. Nhưng ông cũng lạc quan dè dặt: kinh nghiệm lịch sử Châu Âu sau hai thế chiến cho thấy định chế hợp tác rất khả dĩ và tương tranh có thể tránh được – tuy nay nhiều người, như ông Trump, đã quên.
Ai sẽ bi quan cũng rõ ràng, dù ông Beeson không nhắc đến “Hội Chứng Việt Nam/Vietnam Syndrome”: hơn 40 năm sau thất bại đau đớn, người Mỹ trung bình và đa số người làm chính sách vẫn ngần ngại tham gia vào một “cuộc chiến dài, vì vấn đề giữa những người khác, và ở nơi xa vời” như đã từng làm ở Việt Nam. Câu hỏi tiếp: Với ưu thế quân sự, liệu Washington sẽ đương đầu với Bắc Kinh ở thời điểm nào đó, hay chịu chấp nhận điều không tránh khỏi và lần hồi rút về khu bán cầu của mình? Liệu người Việt có sẵn sàng với “cơn binh lửa” sắp tới?
Lãi suất Mỹ sắp tăng vì thêm nhiều việc làm
Afghanistan: ISIS tấn công bệnh viện, 30 chết, 50 bị thương
KABUL, Afghanistan (AP) – Ít nhất 30 người chết và 50 người bị thương trong cuộc đột kích của loạn quân vào quân y viện Kabul, Afghanistan, sáng sớm Thứ Tư, 8 Tháng Ba.
Qua hãng tin Aamaq, nhóm tự xưng là Nhà Nước Hồi Giáo (ISIS) tuyên bố nhận trách nhiệm về hành động khủng bố này.
Quân y viện có 400 giường bệnh là lớn nhất ở thủ đô Kabul nằm trong khu vực có nhiều tòa đại sứ được canh phóng an ninh rất chặt chẽ.
Nhóm khủng bố gồm bốn người, mặc áo choàng trắng giả làm nhân viên bệnh viện.
Hai người mặc áo mang chất nổ cho nổ bom tự sát ngay sau khi đột nhập bệnh viện, hai người còn lại tiếp tục bắn vào các phòng và giao tranh trong nhiều giờ với lực lượng an ninh đến can thiệp trước khi bị hạ sát.
Tướng Dawlat Waziri, phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Afghanistan, cho biết các tên khủng bố võ trang AK-47 và lựu đạn.
Quân đội được trực thăng đưa tới đáp xuống sân thượng và bắn nhau với khủng bố qua các tầng lầu.
Một nhân viên an ninh chết và ba người khác bị thương trước khi cuộc chạm súng chấm dứt lúc buổi trưa.
Trong vòng hai năm gần đây một nhóm quá khích chi nhánh của ISIS thực hiện nhiều cuộc tấn công ở Afghanistan và có khi đụng độ cả với Taliban. Tuần trước, Taliban cũng có một cuộc đột kích vào Kabul.
Tổng Thống Ashraf Ghani, trong bản thông điệp chào mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 Tháng Ba, lên án vụ tấn công vào bệnh viện.
Ðiều hợp viên công tác nhân đạo của Liên Hiệp Quốc ở Afghanistan, bà Adele Khodr, đưa ra một bản thông cáo nhắc nhở nhân viên y tế và bệnh nhân phải luôn luôn thận trọng đề phòng, đồng thời yêu cầu tất cả các bên tôn trọng quy ước quốc tế về công tác nhân đạo.
Theo bà, chỉ riêng trong năm 2016, có ít nhất 41 vụ tấn công vào các cơ sở và nhân viên y tế ở Afghanistan. (HC)
Lãi suất Mỹ sắp tăng vì thêm nhiều việc làm
Little Saigon: Học Khu Santa Ana sẽ sa thải 287 người, đa số là giáo viên
SANTA ANA, California (NV) – Hội Đồng Quản Trị Học Khu Santa Ana bỏ phiếu 4-1 trong phiên họp tối hôm Thứ Ba, 7 Tháng Ba, cho sa thải 287 nhân viên vào tuần tới, trong đó đa số là giáo viên, theo nhật báo The Orange County Register.
Các giáo viên bị sa thải sẽ nhận được thông báo vào ngày 15 Tháng Ba để họ có đủ thời gian khiếu nại. Giấy báo sa thải là phương tiện chính thức để người người nhận biết họ có tên trong danh sách có thể bị sa thải.
Hiện nay số học sinh ghi danh trong Học Khu Santa Ana chi còn 50,000 học sinh, so với 54,600 cách đây chín năm, theo lời bà Deidra Powell, phát ngôn viên học khu.
“Nếu số học sinh giảm, số thầy cô cũng phải giảm để thích ứng,” bà Powell được trích lời nói.
Các thông báo sa thải có thể được rút lại, tùy theo Thống Đốc Jerry Brown chuẩn thuận ngân sách vào Tháng Năm hoặc trường hợp nếu có thêm nhân viên nghỉ hưu hoặc rời khỏi học khu.
Bà Barbara Pearson, chủ tịch Hội Giáo Chức Santa Ana, cho biết từ năm 2010, Học Khu Santa Ana không hề sa thải nhân viên, hoặc gởi thông báo sa thải, theo bài báo.
“Mục tiêu chính của chúng tôi là giữ công việc làm của mọi người. Chúng tôi không bao giờ muốn sa thải,” bà Pearson được trích lời nói.
Danh sách sa thải có thể bao gồm 100 giáo viên lớp mẫu giáo đến lớp 6, 50 giáo viên trung học cấp I, 47 giáo viên trung học và 21 giáo viên lớp mẫu giáo đến lớp 12 của chương trình giáo dục đặc biệt và một số hiệu phó và chuyên gia chương trình. Danh sách này bao gồm 70 giáo viên dạy tạm thời.
Bà Pearson tin rằng Học khu Santa Ana là học khu duy nhất trong Orange County có thể phải sa thải nhân viên. Hiện nay, 57 trường trong học khu sử dụng khoảng 2,600 nhân viên, bao gồm giáo viên và các cố vấn.
Trong những năm gần đây, nhờ có nhiều tài trợ của tiểu bang, các trường học trên toàn quận hạt và California được trang bị thêm máy vi tính, tăng lương cho giáo viên, hồi sinh hoặc sáng tạo các chương trình âm nhạc mới và sửa chữa cơ sở, cũng theo bài báo. (L.N.)
Lễ chào cờ đầu năm của Hướng Đạo Việt Nam tại Hoa Kỳ
Phở có mặt ở Bình Dương sớm nhất miền Nam?
BÌNH DƯƠNG (NV) – Nhiều người cho rằng món phở vốn dĩ từ miền Bắc đã xuất hiện đầu tiên tại Sài Gòn từ đợt di cư của hàng triệu người miền Bắc năm 1954. Theo chúng tôi biết điều này không đúng nhờ các tác phẩm của học giả Vương Hồng Sển, nhà văn Bình Nguyên Lộc và nhà văn Sơn Nam, khi đề cập tới phở.
Nhà văn Sơn Nam từng khẳng định phở xuất hiện đầu tiên ở miền Nam vào những năm 1940 tại chợ Lái Thiêu, thuộc tỉnh Bình Dương.
Có người còn cho rằng phở xuất hiện tại Sài Gòn từ năm 1923, khi kịch tác gia Vi Huyền Ðắc vào sinh sống ở đây. Năm đó kịch tác gia Vi Huyền Ðắc đã lập một gánh phở trên đường Mac Mahon -sau là đường Công Lý, hiện nay là đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Tuy nhiên gánh phở của Vi Huyền Ðắc tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi, dân Sài Gòn chỉ quen ăn bánh canh, hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu Nam Vang mà thôi.
Những năm 1940 trở về sau, tại Sài Gòn cũng có xuất hiện vài hàng phở, như học giả Vương Hồng Sển đã ghi lại trong cuốn hồi ký Sài Gòn Tạp Pí Lù của ông.
“Nay có ít câu về tô phở. Khi tôi từ Sóc Trăng năm 1947, chạy lên trên nầy, tôi không được mục kích cảnh sống trên đất Sài Gòn nầy, những năm tao loạn 1945-1946, và khi tôi có được một mụn con trai, lối những năm chung quanh 1950, vợ chồng tôi và con luôn ngồi xích lô máy từ chợ Bà Chiểu, xuống Sài Gòn, nếm ba tô phở đường Turc, rồi đưa nhau đi xem xinê, rồi trở về nhà cũng bằng xích lô mà vẫn chưa xài hết một trăm bạc… Tô phở đường Turc, anh ba bò bán mỗi tô 10 đồng, gọi thêm một chén thịt 5 đồng là ê hề, thịt cục nào cục nấy lớn bằng một tô thịt vụn ngày nay…”
Nhà văn Bình Nguyên Lộc trong hồi ký “Sài Gòn 50 Năm Trước” đăng nhiều kỳ trên nhật báo phát hành tại Sài Gòn cũng xác nhận thời gian có phở rất sớm tại Sài Gòn.
“Lạ lắm là họ không có bán phở. Làng Phú Nhuận như là một làng miền Bắc, bên nách Sài Gòn, vậy mà cũng chẳng có phở thứ thiệt là khó hiểu. Phở chỉ bán lối năm 1935 thôi. Nhưng đó cũng là một thắng lợi. Phở đã toàn thắng hủ tiếu từ năm 1960.”
Trong hồi ký nói trên, nhà văn Bình Nguyên Lộc ghi nhận: Ðồng bào miền Bắc vì sinh kế đã di cư từng đợt lẻ tẻ vào Sài Gòn thời gian ấy thường sinh hoạt kiếm sống với 3 nghề nghiệp chính, là may mặc, giặt ủi, đóng giày. Một số lượng lớn làm việc trong các đồn điền cao su. Ðặc biệt số bà con miền Bắc sinh sống tại Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương lại nổi tiếng với nghề thợ mộc.
Nhà văn Sơn Nam, người được xem như một nhà Nam Bộ Học, đã khẳng định nghề nấu phở của người miền Bắc di chuyển vào miền Nam, bắt đầu từ chợ Lái Thiêu.
Sơn Nam ghi nhận trong “Ðịa Chí Sông Bé,” do nhà xuất bản Tổng Hợp Sông Bé xuất bản năm 1991: “Theo ký ức của người trong cuộc, nay còn sống, thì nghề nấu phở bò ở Sài Gòn đã phát sinh từ chợ Lái Thiêu. Vài người về Hà Ðông thăm quê xứ, khi trở vào, thử nấu phở được người Bắc ưa thích, sau đó, người địa phương, người Hoa cũng ham chuộng vì lạ miệng, bổ khỏe, tô hủ tiếu tuy hoàn chỉnh nhưng thỉnh thoảng cần trở bữa, phở hồi trước năm 1945 ở Lái Thiêu nấu theo công thức ‘chính gốc’, nước có cà chua, tí gừng, không dùng rau. Khi Cách Mạng Tháng Tám vừa nổi lên, ở Lái Thiêu có tổ chức bốn xe phở…”
Chúng tôi có người bạn đang thực hiện một công trình địa chí học, Hoàng Anh, tiếc thay ông đã mất hai năm nay, công trình biên soạn cuốn địa chí “Người Và Ðất Bình Dương” của ông bị dang dở. Lúc sinh thời, ông cho chúng tôi biết, cha ông có quen vài người Bắc lập nghiệp tại Lái Thiêu bằng nghề nấu phở. Một người mở tiệm phở nhỏ ở bến xe Bình Dương cũ, sau này là công viên Phú Cường, nhưng ế ẩm vì lúc đó người Bình Dương không thích hợp khẩu vị với món phở. Người này đã dẹp tiệm ở Bình Dương, về Sài Gòn mở tiệm phở lấy tên là Phở Tàu Thủy, thoạt đầu ở đường Nguyễn Thiện Thuật, gần khu chợ Bàn Cờ. Khi người này mất, không còn ai trong gia đình tiếp tục nghề nấu phở nữa.
Người mở tiệm phở tại chợ Lái Thiêu, lấy tên tiệm phở là Cây Bàng, từ Hà Nội vào miền Nam từ thuở niên thiếu. Ông sinh sống bằng nghề nấu phở tại chợ Lái Thiêu tới khi mất, người con của ông tiếp tục nghề nấu phở, vẫn là tiệm phở Cây Bàng từ thuở trước. Rất tiếc hiện nay chợ Lái Thiêu phát triển lớn hơn trước rất nhiều, tiệm phở Cây Bàng bị khuất lấp, khó tìm. Và cũng rất tiếc người bạn của chúng tôi đã mất, nên không còn dịp dẫn chúng tôi tới thưởng thức tô phở của tiệm phở thuộc lớp đầu tiên xuất hiện ở miền Nam, tại chợ Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương.
Như vậy, phở Bắc xuất hiện đầu tiên tại chợ Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương, như ghi nhận của nhà văn Sơn Nam là đáng tin cậy.
Vừa qua chúng tôi có dịp tới Lái Thiêu, tiếc rằng không có nhiều thời gian để tìm ra tiệm phở Cây Bàng trong chợ Lái Thiêu. Chúng tôi đi lòng vòng chung quanh, thấy xe phở trong một con hẻm gần khu chợ. Tô phở chúng tôi thưởng thức ngang với tô phở loại ngon của Sài Gòn hiện nay, giá lại rất rẻ: 20 ngàn đồng/tô; trong khi tô phở ngon tại Sài Gòn có giá ít nhất 35 ngàn/tô.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 8 tháng 3 năm 2017
Phá rối nhóm ủng hộ TT Trump, con trai TNS Tim Kaine bị bắt
MINNEAPOLIS, Minnesota (NV) – Hôm Thứ Ba, con trai của Thượng Nghị Sĩ Tim Kaine (Dân Chủ-Virginia), cựu ứng cử viên phó tổng thống, bị bắt cùng với bốn người khác vì hành động quậy phá một cuộc biểu tình ủng hộ Tổng Thống Donald Trump.
Anh Michael Kaine và bốn người khác hô khẩu hiệu phản đối và đốt pháo bông trong hành lang trụ sở Quốc Hội Minnesota trưa Thứ Bảy tuần trước rồi sau đó bỏ chạy nhưng bị cảnh sát thành phố St. Paul chặn bắt cách đó vài khu phố.
Ông Steve Linders, phát ngôn viên cảnh sát, nói với CNN là nhóm Michael Kaine bị giữ trong nhà tù Ramsey County ba ngày vì tình nghi gây bạo loạn, rồi được trả tự do không truy tố, nhưng cuộc điều tra hãy còn tiếp tục.
Michael Kaine, 24 tuổi, là con út trong ba người con của Thượng Nghị Sĩ Tim Kaine, tốt nghiệp khoa điện ảnh và truyền thông trường Carleton College năm 2014. Michael không bao giờ tham gia cuộc vận động tranh cử của cha năm 2016.
Người chị, Annella Kaine, có đi cùng thượng nghị sĩ trong một số chuyến tranh cử. Người anh cả, Nat Kaine, là thủy quân lục chiến được điều phái ra hải ngoại trước thời gian khởi đầu cuộc tranh cử.
Ðược hỏi ý kiến về việc vừa xảy ra, nữ phát ngôn viên của Thượng Nghị Sĩ Tim Kaine và phu nhân tuyên bố: “Chúng tôi hài lòng thấy ba người con có quan điểm riêng và quan tâm đến các vấn đề chính trị hiện nay. Họ hiểu đủ trách nhiệm về việc bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa.” (HC)
Các thống đốc Đảng Cộng Hòa than phiền dự luật y tế của đảng
Ngoại trưởng Mỹ có chuyến công du Á Châu đầu tiên
Lãi suất Mỹ sắp tăng vì thêm nhiều việc làm
Ký giả Nguyễn Ang Ca, cuộc đời trôi nổi
Tài liệu về nhà báo Nguyễn Ang Ca được sắp xếp lây lất trong tủ sách của người viết bài này cả chục năm, vì không biết nó thuộc chỗ nào ngăn nào cho phải, nhưng nó cứ ở đó mãi vì anh là bạn tôi – nhất là trong 5 năm 1961-1964, hồi chúng tôi làm chung mấy tờ báo với nhau, nhất là hai tờ Kịch Ảnh và Dân Ta của Quốc Phong và Nguyễn Vỹ, khi anh mở hãng quảng cáo mà thân chủ trong có chủ hãng phát hành phim xi-nê ngoại quốc ở Việt Nam và tôi làm hai ba tờ báo có các trang điện ảnh. Chúng tôi gặp nhau hàng ngày, anh luôn luôn vui vẻ cởi mở dù nổi tiếng và ở trong nghề báo từ 1950, và chúng tôi cách nhau 11 tuổi mà anh không nề hà chút gì, trao đổi đủ thứ chuyện. Tôi không thể ngờ con người ấy có một cuộc đời đầy nước mắt cho tới khi đọc bản tự truyện của anh, dày 8 trang đánh máy, cộng thêm cả bản viết tay, do ký giả Trọng Minh trao cho tôi nhiều năm trước.
Nguyễn Ang Ca có một bề ngoài xuề xòa dễ dãi, không ham cung cách trọng vọng, khi đi học các trường theo chương trình Tây từng đậu bằng Thành Chung một lượt với bạn thân là (cố) Giáo sư Quốc gia Hành chánh Nguyễn Văn Bông, cùng dạy ngành chuyên môn với ông Bông, trong khi bạn rủ đi du học Pháp quốc thì ông chọn ở lại Sài Gòn làm phóng viên thể thao cho nhật báo Tiếng Chuông của ông Ðinh Văn Khai. Tháng Tư 1952 để tránh Pháp bắt lính cho chiến trường Ðiện Biên Phủ, ông xin vào phục vụ trong Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu, 6 năm làm phóng viên cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội, đi tu nghiệp báo chí qua New York thực tập trong tờ New York Times, phụ trách tường thuật Thế Vận Hội 1968 và World Cup Mexico 1970 đều được tuyên dương với huy chương vàng, và sau đó được Bộ Trưởng Trần Chánh Thành cử sang nước sau này lập Tòa Lãnh Sự Việt Nam tại Mexico, nhưng nghề làm báo của anh sụp đổ với chính biến và báo Tin Sớm không đủ 20 triệu để ký quĩ cho Bộ Dân Vận, ta gọi là “dân giận,” nên anh trở lại viết thuê và soạn tuồng cải lương. Vở Hoa Mộc Lan của anh – khi trao cho kịch sĩ Viễn Châu ông hiệu đính và hai người ký biệt hiệu Ngọc Huyền Lan -Viễn Châu đã thành công rực rỡ với Thanh Nga-Thành Ðược.
Trong bản tự truyện, Nguyễn Ang Ca viết:
“Chẳng ai ngờ đây là vở hát phá tất cả kỷ lục tiền thu từ trước đến nay trong giới cải lương miền Nam. Và theo lời ông giám đốc hãng đĩa Hoàng Hoa thì trong lịch sử làm đĩa, chưa có vở nào bán mạnh như Hoa Mộc Lan.” Sự thành công của vở tuồng khiến Thành Ðược-Thanh Nga và Nguyễn Ang Ca làm soạn giả diễn viên tiếp với vở “Người Yêu của Hoàng Thượng.”
Soạn giả tay mơ kể: “Riêng nghệ sĩ Thành Ðược thì có nhiều kỷ niệm với vở ‘Người Yêu của Hoàng Thượng,’ Bởi đây là vở hát đầu tiên mà Thành Ðược ôm được Thanh Nga và lợi dụng khi đèn tắt để đổi cảnh; Thành Ðược đã hôn cố nữ nghệ sĩ tài hoa Thanh Nga ngay trên sân khấu!”
Ðoạn tự truyện sau đây của ký giả Nguyễn Ang Ca tôi xin để nguyên, không cần sửa và không muốn viết lại, e rằng không trình bày trung thực được như chính đương sự. Nhưng xin tóm tắt trước: Anh tự nhận là người “Minh Hương” (tức là người Tầu sinh ở Việt Nam), cha họ Quách, tên thật anh là Kim Cang, nói giọng Bắc là Kim Cương. Suốt đời anh không biết mặt mẹ, đó là nỗi đau đớn nhất của anh, anh phải nhờ nhiều người đi hỏi, cho đến khi biết được tên bà vú già, tìm đến thì bà vú đã ra người thiên cổ. Chỉ biết mẹ anh, vì uất hận chồng (cha anh) nên đã đem anh đi cho người ta nuôi, khi anh chưa đầy tháng. Tôi không biết phải tả như thế nào câu chuyện này.
Anh viết:
“Có thân hình lực sĩ nhưng bản tánh thật ủy mị có lẽ ảnh hưởng bởi cuộc đời: có mặc cảm là hạt máu rơi tức đứa bé vô thừa nhận… Mới 17 tuổi đã bị quân đội viễn chính Pháp bắt cầm tù (1946), bị tra tấn hành hạ và đày đọa cả năm dài mới được trả tự do.
“Vì đơn lẻ trong thời niên thiếu, nên thường yêu bạn hơn bất cứ người nào khác. Khi nghe tin ký giả [thể thao] Phan Như Mỹ qua đời, đã đau khổ ngẩn ngơ đến cả tuần lễ chán cơm nước.”

Anh cho biết tin các ký giả nhà văn Thiệu Võ, Ðạm Phong, Trọng Nguyên, Trọng Thìn, Trần Việt Sơn, Hiếu Chân… từ trần cũng làm anh vô cùng đau đớn.
Sau đây là vài người bạn danh tiếng nói về anh.
Quốc Phong Nguyễn Văn Hanh, chủ nhiệm báo Kịch Ảnh và Tiếng Vang: “Nguyễn Ang Ca là một chủ báo không thủ đoạn và có thể nói thật ngây thơ!”
Văn Quang nhà văn từng khuyên Nguyễn Ang Ca: “Anh Ca ơi đừng bao giờ đánh xì-phé với anh em. Anh chơi bài với anh em mà anh lại sợ anh em thua về nhà bị vợ rầy, thì còn đánh bạc làm gì!”
Phóng viên thể thao, chủ nhật báo Tin Sớm sinh ngày 10 Tháng Mười 1927, cha họ Quách và mẹ đem con cho chưa dầy tháng vào gia đình ông Nguyễn Văn Sển cũng người Hoa như cha ông, nên có tên và có họ Nguyễn, là Nguyễn Kim Cang. Ông là anh cùng cha khác mẹ với nữ kịch sĩ nổi tiếng Túy Hồng. Suốt thời niên thiếu ở và đi học trong các ký túc xá học hiệu ở Rạch Giá, Mỹ Tho, Sa Ðéc, Long Xuyên, Sài Gòn. Học ra thư ký bút toán làm việc cho vài hãng của người Pháp, thư ký cho Tòa Lãnh Sự Bồ Ðào Nha ở Sài Gòn. Gia nhập làng báo từ 1950, phóng viên thể thao báo Thời Cuộc, rồi Tiếng Dội, Tiếng Chuông. Thành lập nhà xuất bản Dân Tộc với vợ là nhà văn Huyền Nhi, từng in các sách Ngồi Tù Khám Lớn cho Phan Văn Hùm, và thơ văn của Lý Văn Sâm, Dương Tử Giang, Bình Nguyên Lộc, Nguyễn Vỹ. Có thời buổi tối đi dạy Pháp văn thực hành tại các lớp tư.
Thời trước 75 anh từng được các báo cử đi tham dự các biến cố hay đại hội quốc tế: Tokyo 1964, Mexico 1968, Munich 1972, và Nam Tư. Năm lần dự Á Vận Hội ở Thái, Mã, Tân Gia Ba, Ba Tư… Theo dõi Hòa Ðàm Paris.
Ba lần vượt biên sau 1975 thất bại, không còn tài sản gì, khi bị bắt được mấy người thợ in cũ cưu mang. Lần thứ tư năm 1978 đi thoát tới Hòn Rắn (Pulau Bidong), được con trai du học bảo lãnh về Bruxelles (Bỉ quốc). Tác phẩm duy nhất ở hải ngoại là cuốn Giá Tự Do (hay Lệ Tràn Biển Ðông), Ðại Nam xuất bản sau năm 1989 là năm cuốn sách được viết xong. Ông mất ngày 26 Tháng Ba 1991 tại Bỉ.
Ðể kết luận về Nguyễn Ang Ca, sau đây là phát biểu của một đàn anh và một bạn thân trong giới của anh:
Nhà văn Bình Nguyên Lộc: …Anh nên thu hẹp lại việc viết báo. Bởi cứ theo dõi tin tức hay dịch thuật các loạt bài thời sự anh sẽ không còn ngày giờ nữa. cần phải có sách xuất bản. Tại sao anh lại bỏ cái sở trường phóng sự tiểu thuyết của anh?
Nhà văn An Khê: …Giữa Ang Ca và tôi, An Khê, có nhiêu sự ngẫu nhiên trùng hợp lạ lùng. Nhạy bén nghề nghiệp, anh là một số những chủ báo bình dân hiền hòa nhất trong làng báo Sài Gòn, từ 1964 đến 1974. Ðặc điểm của anh: duy tâm, đạo đức và không hề muốn làm mích lòng ai hết. Một người bạn tốt, chân thành. Văn viết của anh cũng hiên hòa, mộc mạc như con người của anh.
[Viên Linh, viết dịp tưởng niệm Nguyễn Ang Ca 3.2017]
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 8 tháng 3 năm 2017










