Thơ Hoàng Xuân Sơn

Bề gì nguyên Xuân, chương còn ghi chép lại

Tháng Giêng lạnh nhứt
trời lạnh như cắt. khóc thút thít
lạnh quá. không cười nổi mạ ơi
ai mang túi đồ qua xứ lạ
quẳng giữa băng sơn một núi lười

mấy ngón cũng không buồn nhúc nhích
ngón đầu ngón kế. ngón anh em
tìm đâu ngón út nằm thua thiệt
ở xó câu lưu. tận nỗi niềm

mười năm. hai mươi. ba mươi năm
cũng vẫn chưa quen cái lạnh thâm
cái lạnh níu hồn khư cố đế
cùng với đêm thâu. vệt tím bầm

Bắt mạch đầu năm
đầu năm bắt mạch con sâu
bắt mạch cái bướm
vỗ sầu nhẹ. bay
thấy xuân trên luống hoa gầy
ngó ta bạch tạng ngồi trây cửa nhà
thôi thì
cà nụ không hoa
bưởi the trái đắng
nhợt nhòa hương quê
ơi em
thành thị không về
bấy năm cuồng vĩ
đồi khe ngậm ngùi
rừng trồng sao ngạ đơn côi
ai chia ván mục
đỏ trời thiên thu
đầu năm
bắt mạch sương mù
con mọt trong gỗ
án tù chung thân
đầu năm bằng ấy ngại ngần
biết đâu kỷ vật
trần thân mà tìm

Mượn gậy thiền phan như
múa thêm một chặp
gởi Chạy
mở cửa. đóng cửa. ngày teo lại
đêm nở trắng ra hơi mù u
thiu thỉu nằm ườn thân cá chết
đẩy cái phồn hoa vẫn tối hù

vịn vào tay gió. gió mất trớn
cú ngã sóng soài đến nghìn năm
đời vui chỉ sống vài ba bận
một chỗ lê thê. một chỗ nằm

đừng hòng bắt chước chim khoe giọng
thanh tao buổi sáng, ngót buổi chiều
hát? hát sè sè như nắm đất
tưởng mình tươi tắn. thiệt buồn hiu!

gậy chống đi mô rồi cũng oải
lóc cóc đường phố gọi đường đê
con trăng cúi rạp đè lên bóng
đuổi lá đêm đêm rụng ngốt hè

rồi bay một trận. mù mắt đất
xứ bỗng thong manh. nước quáng gà
xin chỉ giùm mô phên dậu hứng
bốn mùa phơi tạng. ớn xương da!

Bảy choạc du Xuân
thơm lừng một nụ
thơm.
hôn
bảy mươi tá hỏa dập
dồn
trăng sao
thấy trên cây chín mọng
đào
ngoài sân cỏ mọc lao xao
tình ngờ
phải khe tuyền
suối
rụng mơ
mà róc rách chẩy
tràn bờ thám du
trắng phau
thiên hạ tuột dù
chơi khuya chợt
nhớ
mù u
lộn về.
năm khỉ qua gà;2016/17
(Nguồn: [email protected];)

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Quê Hương Tổ Quốc

Ôi Quê Hương Tổ Quốc
Dẫu Chiều Khói Mong Manh

Tại sao mình nhớ đó,
những bờ tre, bãi ngô,
cả con sông hai bờ
sóng vỗ về chiều sớm?

Người đi đâu muôn hướng,
ai cũng nhớ quê nhà,
một tấc đường đã xa
huống là đường thiên lý…

Em chưa qua nước Mỹ,
em chỉ trong Việt Nam,
em rất nhớ Dran
mà nhiều khi ứa lệ…

Chắc vì đời dâu bể,
chắc vì cuộc phân ly?
Em hứa Tết em về,
Mạ Ba mong biết mấy…

Bao nhiêu Tết…nước chảy/
qua cầu / ra đại dương /
anh một kẻ tha hương /
đau lòng sương mỗi giọt!

Ở đây có chim hót.
Chim hót trong công viên.
Ở đây có người điên.
Điên vì đời kỳ thị…

Anh nhớ Mạ se chỉ
luồn vào trong lỗ kim.
Mạ kết nút áo em
để em diện ngày Tết…

Cuối năm Ba làm mệt
về hôn Mạ, hết ngay.
Rồi Ba ngó ra cây…
hai cây đào sắp nở…

Ôi những Tết rất nhớ!
Ôi những Tết Việt Nam!
Tưởng là dứt chiến tranh,
Đời đổi đời, vui sướng…

Con, năm đứa năm hướng,
Tết nào cũng Tết muộn,
có đứa hứa không về.
Nhớ quá đi bờ tre,
bãi ngô, bờ sông gió…
Nhớ quá đi ngọn cỏ
làm nhột bàn chân em!

Thôi, anh không viết thêm
sợ anh làm em khóc.
Ôi Quê Hương Tổ Quốc
dẫu chiều khói mong manh…

Hết Tết Rồi

Thế là hết Tết rồi.
Cháu tôi nói và cười:
“Thưa Ngoại,con đi học,
hôm nay ngày đầu tuần!”
Cúi xuống cháu, tôi hôn…
nhìn nó đi ra ngõ.
Nhớ ngày xưa, tôi nhỏ,
hết Tết thấy buồn buồn.
Bây giờ chuyện đó thường
đối với người xa xứ.
Tết chỉ là nỗi nhớ
của người lớn..đang già.
Tết của kẻ xa nhà,
nhớ Quê Hương, nhớ Tết…

Cái gì rồi cũng hết
– nhà cửa và ruộng vườn,
một chút xíu Quê Hương,
một Nước Non ngàn dặm!
Một giọt nước mắt mặn
bỗng lăn xuống môi tôi.
Chiếc xe bus bóp còi,
cháu tôi lên cùng bạn.
Trời hôm nay có nắng,
nắng vừa đủ xót xa
chớ không phải đầm đà
để cho mình xót ruột…

Đóa hoa hồng trắng muốt.
Con bướm vàng bay qua.
Tôi đi quanh vườn hoa,
cỏ mượt mà trải thảm.
Ôi chao cái chữ “thảm”,
thảm cỏ và thảm thương,
chữ nào của Quê Hương?
Chữ nào là nhung lụa?
Tôi nhìn khắp thảm cỏ,
nhớ áo dài quá đi!

Cũng nhớ lắm, hoa quỳ
nở dọc đường đi dạy –
một thời xa xưa ấy,
các em của Thầy ơi!
Sót một chút bồi hồi,
Trời ơi đó là Tết?
Mồng Ba xưa, còn phép,
tôi lang thang trên đồi
– đồi Cù cỏ xanh mướt,
hồ Xuân Hương màu nước
cũng xanh như màu trời.
Đà Lạt chừ, xa xôi.
Đà Lạt hoa đào nở,
ôi cái màu nhung nhớ
chờn chợ như cơn mơ…
*
Hết Tết,thật không ngờ.
Mới Mồng Ba, hết Tết!
Còn chăng là tha thiết
như tiếc nuối mà thôi?
Tôi nhìn mây trắng trôi,
ôi cái màu sương khói!

Nhật báo Người Việt đón Tết Đinh Dậu 2017

Sáng mồng một Tết ( 28 tháng 01,2017 ) vào lúc 9g30 sáng , nhật báo Người Việt đã đón Tết Đinh Dậu 2017 trọng thể với đoàn lân và những tiếng pháo nổ dòn tan. Rất đông quý khách và thân hữu đã đến để chúc xuân. Đây vẫn là một truyền thống dân tộc hàng năm của Nhật báo Người Việt trong những dịp xuân về Tết đến. Cầu chúc cho cộng đồng người Việt hải ngoại luôn được an vui, hạnh phúc và thành đạt nơi quê hương thứ hai của mình.

Kiện công an vì bỗng nhiên bị vây bắt, còng tay giữa chợ

BÌNH THUẬN (NV) – Hai vợ chồng đang đi chợ thì có người hô hoán bắt cóc trẻ em, rồi bỗng nhiên bị công an đuổi bắt, còng tay, áp giải về trụ sở dù không rõ đầu đuôi. Uất ức, họ đã tính chuyện khởi kiện.

Nói với phóng viên báo Pháp Luật Sài Gòn, ngày 7 Tháng Hai, vợ chồng ông Nguyễn Hoài (28 tuổi) và bà Nguyễn Thị Hoa Mai (30 tuổi), nạn nhân bị người dân và công an thị trấn Tân Minh, huyện Hàm Tân, bắt giữ, còng tay vì cho rằng “bắt cóc trẻ con” cho biết, sự việc xảy ra khiến vợ chồng ông vô cùng đau đớn và uất ức. Vì vậy, hai vợ chồng đã mượn tiền chủ trang trại thanh long nơi đang làm thuê về quê ở Phú Yên để cùng gia đình tính toán khởi kiện những người liên quan. Bởi vì sau khi bị bắt, còng tay đi đâu hai vợ chồng cũng bị nghi ngờ.

Trước đó, chiều 6 Tháng Hai, ông Mai Anh Xem, trưởng công an thị trấn Tân Minh, huyện Hàm Tân, thừa nhận qua xác minh không có cơ sở chứng minh vợ chồng ông Hoài đã, hoặc chuẩn bị thực hiện việc bắt cóc nên công an thả họ về nhà.

Tối 5 Tháng Hai, trên mạng xã hội Facebook xuất hiện nhiều hình ảnh, video clip về việc người dân, bảo vệ dân phố và công an thị trấn Tân Minh đã bắt giữ hai vợ chồng đi xe đạp vì nghi ngờ họ bắt cóc trẻ em, bởi vì đôi vợ chồng trên thường vào nhà hỏi trẻ nhỏ tối ngủ ở đâu, đi học trường nào… và thường vào chợ nựng mấy đứa trẻ nhỏ.

Trong clip cho thấy, có vài người hành hung cặp vợ chồng này và cả hai người đều bị còng tay áp giải về công an thị trấn Tân Minh. Tuy nhiên, đến tối cùng ngày thì cả hai vợ chồng đều đã được thả vì “bắt nhầm.”

Tuy nhiên theo ông Hoài, chiều 5 Tháng Hai, vợ chồng ông đi xe đạp ra chợ mua rau, mắm, gạo để vào trang trại thanh long để ăn. Tại đây, ông có gặp một người quen là tiểu thương ở chợ do trước đây ông có thuê nhà ở gần nhà người này.

Sau khi ông hỏi thăm rồi đi ra trước cổng chợ thì người này đi theo và bất ngờ hô to ông là thủ phạm bắt cóc trẻ em khiến rất đông người dân ở chợ đã lao vào khống chế ông cùng vợ rồi hành hung. Liền sau đó, công an đến còng tay hai vợ chồng đưa về trụ sở, đến 8 giờ tối cùng ngày mới thả mà không hề có một lời xin lỗi nào.

Nói với phóng viên báo Pháp Luật TP.HCM, bà C., chủ trang trại thanh long nơi vợ chồng ông Hoài đang làm thuê, cho biết vợ chồng ông Hoài đi chợ lúc khoảng 4 giờ chiều thì đến 5 giờ chiều bà nhận được điện thoại của công an yêu cầu mang căn cước của vợ chồng ông Hoài đến. Sau đó có khoảng ba người mặc cảnh phục đến trang trại thanh long tự tiện lục xét giỏ xách vợ chồng ông Hoài mà không hề có biên bản hoặc giấy tờ khám xét gì. (Tr.N)

Mời độc giả xem phóng sự: Nỗi đau mất đất (Phần 2)

Các món đồ không nên mua ở Costco

NEW YORK CITY, New York (NV) – Costco được xem là thiên đường tạp hóa sắm sửa cho gia đình, vì không chỉ có các chương trình khuyến mãi thường xuyên, hàng hóa đa dạng mà còn giá cả phải chăng. Tuy nhiên, theo trang mạng Shefinds, đôi khi mua đồ sỉ không phải lúc nào cũng tiện lợi, trừ khi gia đình bạn có hơn 10 người trở lên. Cùng tìm hiểu thêm các món đồ nào mà Shefinds cho rằng bạn không nên mua ở Costco.

1. Gia vị
Gia vị không thể để quá lâu là một thực tế mà không phải ai cũng biết. Chẳng hạn như sốt mayonnaise chỉ có thể sử dụng trong vòng hai tháng hay tương cà ketchup chỉ sử dụng lâu nhất là sáu tháng, theo Bộ Nông Nghiệp Mỹ. Vì vậy, nếu mua các chai gia vị, bạn đừng mua với số lượng lớn hoặc với trọng lượng quá nhiều.

2. Dầu ăn
Theo USDA, dầu ăn từ chiết xuất rau hay dầu olive chỉ sử dụng tốt nhất trong thời gian từ ba đến năm tháng. Vì vậy, các chai dầu ăn to cồng kềnh bạn mua ở Costco có thể sẽ không xài hết trong vòng năm tháng đối với gia đình nhỏ chỉ hai người hoặc bốn người.

3. Đồ ăn vặt
Trừ khi bạn thường xuyên tổ chức tiệc với hơn chục người tham dự, còn không thì bạn đừng mua đồ ăn vặt với số lượng lớn nếu như không muốn lên cân.

4. Thực phẩm tươi
Đối với gia đình nhỏ, bạn không nên mua số lượng lớn thực phẩm tươi rồi chất đầy trong tủ lạnh từ ngày này sang ngày khác. Rau tươi chỉ nên sử dụng trong khoảng năm ngày còn thịt tươi lâu lắm cũng chỉ một tuần là không nên chế biến nữa. (N.A)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 7 tháng 2 năm 2017

Nghi án một du khách Úc chết bí ẩn ở vịnh Hạ Long

Sau hơn 4 giờ tìm kiếm, các lực lượng chức năng tìm thấy thi thể ông Stephen John Scott (54 tuổi), quốc tịch Úc tại vùng nước khu vực Nhà Lát cách đảo Ti Tốp, ở vịnh Hạ Long

Toà Bạch Ốc tố truyền thông Mỹ không tường thuật đủ 78 vụ khủng bố

Toà Bạch Ốc tối hôm Thứ Hai đưa danh sách gồm 78 vụ tấn công khủng bố được thực hiện bởi chính ISIS hay do lực lượng khủng bố này súi giục, để hỗ trợ cho lập luận của Tổng Thống Trump

Ứng viên bộ trưởng Lao động Mỹ từng thuê di dân bất hợp pháp

Người được Tổng Thống Mỹ đề cử vào chức vụ Bộ Trưởng Lao Động là ông Andrew Puzder hôm Thứ Hai thú nhận rằng trong mấy năm qua ông từng thuê một người giúp việc nhà thuộc thành phần di dân bất hợp pháp

Quân đội Nga trong tình trạng ‘sẵn sàng chiến đấu’

MOSCOW, Nga (AP) – Tổng Thống Vladimir Putin mới đây ra lệnh đặt không quân Nga vào tình trạng báo động cao, mới nhất trong một loạt các cuộc tập trận đang lúc có căng thẳng với Tây phương.

Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga, ông Sergei Shoigu, cho biết cuộc tập trận khởi sự vào ngày Thứ Ba sẽ là cơ hội để thanh tra sự sẵn sàng chiến đấu của không quân cũng như khả năng đối phó với cuộc tấn công của kẻ địch.

Ông Shoigu cho biết lần này ưu tiên quan trọng nhất là thực tập phản ứng của hệ thống phòng không.

Cuộc tập trận của Không Quân Nga là mới nhất trong một loạt các cuộc tập trận thời gian gần đây nhằm gia tăng khả năng sẵn sàng tác chiến của quân đội Nga.

Mới gần đây có các cuộc tập trận bộ binh, cơ giới, hải quân. Dù rằng nền kinh tế Nga hiện có phần sa sút, điện Kremlin tiếp tục chi nhiều tiền cho việc huấn luyện và canh tân võ khí quân đội, trong lúc có tình trạng căng thẳng với Tây phương về vấn đề Ukraine. (V.Giang)

Tòa Bạch Ốc tố truyền thông Mỹ không tường thuật đủ 78 vụ khủng bố

Vừa bỏ việc, một phụ nữ ở Colorado trúng độc đắc $3.3 triệu

AURORA, Colorado (NV) – Bà Yahnique S, cư dân của Aurora, Colorado, hồi tháng trước vừa bỏ nghề hộ lý thì ba ngày sau trúng lô độc đắc $3.3 triệu vé số Lotto.

Theo Inside Edition, người mẹ có ba con này giải thích rằng bà bỏ nghề vì cảm thấy áp lực trong công việc.

Bà Yahnique, người chơi vé số Lotto trong suốt 30 năm, nói: “Ngày làm việc cuối cùng của tôi là vào hôm 17 Tháng Giêng, rồi cách đây hai tuần tôi mua một vé số tại một siêu thị ở địa phương.”

Đến khi cùng chồng dò số trên online thì cả hai đều cảm thấy “sốc” khi thấy vé của mình trùng khớp với các con số trúng: 10-14-25-30-31-32.

Ông Bruce, chồng người phụ nữ may mắn, kể: “Tôi nghi dữ lắm nhưng rồi tôi nghĩ lại, mặc dù bà ấy có rành computer cách mấy cũng đâu có thể thay đổi được dữ kiện trên trang mạng của sở xổ số để gạt tôi.”

Hôm Thứ Sáu tuần rồi, bà Yahnique nhận được ngân phiếu tượng trưng, cho thấy số tiền trúng là $3,312,287.

Với số tiền sẽ nhận được dần dần, bà Yahnique dự tính sẽ dùng để thanh toán “bill,” và tân trang nhà cửa. (TP)

Ứng viên bộ trưởng Lao Động Mỹ từng thuê di dân bất hợp pháp

Võ sĩ đạo Nhật được Vatican phong chân phước

OSAKA, Nhật (NV) – Một võ sĩ đạo Nhật (samurai) chết trong lưu đày cách đây chừng 400 năm do không chịu bỏ đạo, vừa được giáo hội Công Giáo phong chân phước tại một buổi lễ hôm Thứ Ba.

Theo AFP, khoảng 12,000 người tham dự buổi lễ phong chân phước cho ông Takayama Ukon, được tổ chức tại Osaka, dưới sự chủ trì của Hồng Y Angelo Amato, đại diện Đức Giáo Hoàng Francis.

Phong chân phước là bước khởi đầu trước khi có thể được phong thánh.

Thiên Chúa Giáo được các nhà truyền giáo Jesuit dòng Francis Xavier du nhập vào Nhật năm 1549 và trong nhiều thập niên, tín ngưỡng này phát triển mạnh trước khi bị cấm ngặt vào cuối thế kỷ thứ 16 và 17.

Ông Takayama sinh năm 1552, một lãnh chúa phong kiến nổi tiếng, bênh vực mạnh mẽ Thiên Chúa Giáo lúc nhà cầm quyền thời bấy giờ tìm cách triệt hạ.

Ông qua đời khi sống lưu đày ở Manila vào năm 1615 vì không chịu bỏ đạo theo đòi hỏi của các sứ quân (shogun), người xem Thiên Chúa Giáo như là mối đe dọa của nền độc lập và an ninh quốc gia, vào thời kỳ mà chủ nghĩa thuộc địa Tây Phương đang xâm nhập vào Châu Á.

Việc phong thánh ông Takayama trùng hợp với lúc cuốn phim nhan đề “Silence,” tức sự im lặng, của đạo diễn Martin Scorsese vừa được trình chiếu.

Cuốn phim nói về nỗi thống khổ của các nhà truyền giáo Jesuit ở Nhật khi tín đồ Thiên Chúa Giáo bị đàn áp và bị bắt phải bỏ đạo.

Phim được dựng dựa theo tiểu thuyết cùng tên của tác giả Shusaku Endo viết vào năm 1996.

Vào đầu những năm 1600, ở Nhật có từ 220,000 đến 300,000 tín đồ Thiên Chúa Giáo, trong khi dân số ở đảo quốc thời bấy giờ chỉ từ 15 đến 20 triệu.

Nhưng các lãnh chúa hùng mạnh có ảnh hưởng lớn trên toàn quốc, sau khi nhận thấy Tây Ban Nha chiếm Philippines, cảm thấy lo sợ tín ngưỡng của nước ngoài và bắt đầu tìm cách triệt hạ Thiên Chúa Giáo vào năm 1587.

Vatican bị phản đối khi mời Bắc Kinh dự hội nghị chống buôn nội tạng

Các nhà truyền giáo bị trục xuất khỏi nước, đồng thời tín đồ Thiên Chúa Giáo bị bắt ép phải bỏ đạo, một số bị buộc phải bước qua ảnh tượng của Chúa Jesus hay Đức Mẹ Maria.

Đến năm 1614 thì Thiên Chúa Giáo hoàn toàn bị cấm ngặt.

Theo thống kê của năm 2015, ở Nhật có ít nhất 962,731 tín đồ Thiên Chúa Giáo, gồm người theo Công Giáo và Tin Lành, chiếm không đầy 1% tổng dân số của cả nước. (TP)

Mình ơi!

NNM

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

 

Đêm từng đêm trong khuya khoắc trở mình, quay qua nhìn lại một mình bơ vơ. Căn nhà trống rộng trơ vắng nụ cười, không tiếng nói giận la mắng nhiết ghen tuông! Hỏi ai ai có buồn không?

Cảnh góa bụa ăn một mình có ngon nào. Lủi thủi ra vào đi về đơn chiếc, với bầy con tụi nó đều có gia thất con cái công ăn việc làm! Thấy cảnh ba tụi chúng cũng mủi lòng, tạo điều kiện cho anh vui qua bữa. Nào có vui chi khi thiếu vắng mình ngồi bên cạnh! Mình ơi…

Ơ mình! Nhìn tờ lịch hôm nay Tháng Hai rồi nhỉ! Bốn ngày nữa là ngày sinh nhật của mình, anh hổng biết sẽ làm làm gì trong ngày đó.

Như thường lệ khi em còn tại thế, anh dụ em đi ăn hay đi chơi đâu đó. Bảo tụi nhỏ lén làm tiệc mua cho má cái bánh sinh nhật to to, cho má ăn ngon miệng mà mở đài thuyết pháp. Nhớ nghe con. Ngày 12 Tháng Chín ngày Kỷ Niệm. Và ngày 4 Tháng Hai sinh nhật hằng năm. Là hai ngày đó ba luôn ghi nhớ, dẫu có lần giả vờ quên nào đâu anh quên mà em hay dỗi hờn nói lẩy “Ổng có bao giờ nhớ chi!” Bây giờ có nhớ hay quên đều vô nghĩa.

Ngay cả ngày 2 Tháng 12. Ngày em vĩnh biệt rời xa mái ấm gia đình về bên kia thế giới mới. Bầy con ra sức dóc hết lòng lo hậu sự cho em trọn nghĩa hiếu thảo đầy đủ vẹn toàn hiếm có. Tro cốt an vị linh ảnh thờ em ở chùa, mỗi tuần hay ngày nào anh rảnh đều đến viếng thắp em nén nhang để tưởng nhớ.

Trong đau khổ, bệnh hoạn em phải oằn thân gánh lấy theo năm tháng dòng đời. Ngay cả gần năm năm trời ngã bệnh, em nằm liệt ở nhà thương, có anh cùng các con bênh cạnh ra vào thăm viếng. Nhưng hỡi ơi, trời kêu ai nấy dạ.

Mình à! Trách sao số phận hẩm hiu, hiu hẩm trách ai! Buồn nào số phận đã an bày, yêu thương cho lắm thì cắn nhau đau, nhớ nhau hoài nhớ mãi không nguôi. Quên sao được tình nghĩa vợ chồng mùi hương thân thể. Trong gian lao, anh thằng tù khổ sai lao động xém bỏ thây nơi rừng sâu nước độc, em xả thân đi lật xác tìm chồng, tay nặng trĩu xách dăm ba lon ghi gô đồ khô đồ mặn luông vào ràn bánh tráng nuôi chồng. Bỏ tất cả để đi tìm cho chính mình lẽ sống trên hết vì tình yêu,băng Đèo Cả, vượt đại dương, nách con đi tìm chồng. Sang nước người làm lại cuộc đời đúng nghĩa với chồng ngày bán buôn chợ trời, đêm may vá lốc chỉ phụ chồng lo con ăn học, chu toàn thành người hữu dụng. Gia đạo đôi bên vuông tròn hiếu thảo. Hỏi ai ai nào nỡ mà quên!

Bằng vào mấy lời trên đâu thấu hiểu hết tâm trạng kẻ còn người mất. Và, em ra đi có anh tiễn biệt một dặm đường, lỉnh xỉnh áo tang quỳ giọt lệ ngâu rơi hoài ầm ĩ, nén nhang lòng trỗi mãi không tàn. Chừng ấy nào đâu nói cho đủ nghĩa yêu thương tưởng nhớ…

Mình ơi! Ngày mai kia, anh sẽ ra sao? Ai khóc cho anh, ai tiễn biệt! Nén nhang đời ai sẽ thế em mà thắp lên dâng bái viễn biệt anh?

Giữa người và lợn

BS. Hồ Ngọc Minh

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com

 

Từ thuở nhỏ, tôi thích đọc và xem phim truyện khoa học viễn tưởng, đủ loại. Khi mới tốt nghiệp chuyên khoa về hiếm muộn và thụ thai nhân tạo, ngoài Michael Crichton, một tác giả viết truyện khoa học viễn tưởng về nghành y khoa mà tôi thích là Robin Cook. Có hai lý do mà tôi mến ông ta: một, là ông viết những truyện mà tôi cho là có cơ sở khoa học vì ông là một bác sĩ y khoa chuyên về giải phẫu mắt, và hai, vì tôi mơ ước một ngày nào đó khi nghỉ hưu sẽ tập viết truyện khoa học viễn tưởng như ông ấy.

“Chromosome 6”, “NhiễmSắc Thể số 6”, là một trong những truyện của Robin Cook mà tôi thích nghe trong khi lái xe, có tính cách kinh dị về kỹ thuật sanh sản vô tính (cloning), và thao tác gene (genetic manipulation), nêu câu hỏi thách đố về y đức khi mà lằn ranh giữa người và súc vật bị xóa mờ.

Nhiễm sắc thể số 6 là một trong 23 cặp nhiễm sắc thể của con người. Cặp nhiễm sắc thể này chứa khoảng 100 gene liên hệ đến dị ứng và khả năng chống lại những tế bào lạ được truyền vào cơ thể. Trong số những gene “dị ứng” nầy gồm có tập hợp gene gọi là HLA (human leukocyte antigen). Thí dụ, trong trường hợp ghép tủy hay ghép cơ phận (organ transplant), như tim, thận, phổi, tứ chi, mặt… để thành công, phải có sự tương đồng giữa các cặp gene HLA của người cho và người nhận. Rất hiếm khi người ta tìm được ai người có sự tương đồng nầy, gọi là perfect match.

Mỗi ngày, ở Mỹ, có 22 người chết vì không tìm được người hiến cơ phận để ghép, và cứ mỗi 10 phút là có thêm một người lên danh sách cần người hiến cơ phận, với tổng số là 120,000 người đang mong đợi. Nếu giả sử, ta có thể cấy và nuôi các cơ phận của con người vào trong thú vật thì sao?

Trong truyện của BS. Cook, để đáp ứng nhu cầu cung ứng cho cơ phận, khoa học gia đã tìm cách cấy ghép nhiễm sắc thể số 6 vào khỉ dã nhân bonobo, dùng kỹ thuật sinh sản vô tính từ tế bào gốc. Do sự “táy máy” của các khoa học gia, những cô chú khỉ được thành hình có luôn sự thông minh và tư duy của con người, giống như trong phim truyện Hầu Tinh (Hành Tinh Của Loài Khỉ, Planet of the Apes).

Đó chuyện khoa học viễn tưởng, nói dễ hơn là làm. Ngoài đời, trong nhiều thập niên qua, các khoa học gia đã tìm cách để nuôi, cấy ghép, các cơ phận của con người trong phòng thí nghiệm, nhưng chưa thật sự thành công. Cấy một cơ phận, thí dụ như trái tim hay lá phổi trong phòng thí nghiệm như đúc một món đồ chơi, không phải là chuyện dễ. Còn chuyện cloning con người để lấy cơ phận là chuyện không tưởng, bóp méo khoa học một cách giật gân của các phim khoa học viễn tưởng. Một cách thực tiễn hơn là cấy những cơ phận đó trong súc vật. Mãi cho đến cuối tháng 1 năm 2017, hai nghiên cứu gia Juan Carlos Izpisua Belmonte và Jun Wu thuộc viện Salk Institute ở La Jolla, California, đã công bố công trình nghiên cứu trên tờ báo Cell, một phôi thai lợn có chứa những tế bào gốc của con người qua sự kết hợp gọi là “Chimera”.

Chimera là một sinh vật được tạo ra do sự kết hợp từ hai hoặc nhiều dòng tế bào gốc của hai hay nhiều chủng loại khác nhau. Hai dòng tế bào gốc nầy phát triển song song nhưng không hề trộn lẫn với nhau. Để dễ hiểu, đại loại như trồng lúa và ngô bắp xen kẻ nhau trên cũng một thửa ruộng, hoặc đá hoa granite tạc thành một pho tượng, hay ăn độn bo bo với cơm chung trong một bát!

Ở đây, trong vòng 4 năm qua, hai ông Belmonte và Wu và 40 người cộng sự đã thí nghiệm tiêm tế bào gốc của người vào hơn 1,500 phôi lợn ở 5 ngày tuổi gọi là blastocyst, và cuối cùng đã thành công. Trước đó các ông cũng đã thành công trong việc cấy ghép tạo nên phôi 5 ngày tuổi từ hai dòng tế bào của người và bò. Lý do cuối cùng họ đã chọn tiếp tục với lợn vì từ lâu, do kích thước cơ thể và cơ phận tương đồng giữa người và lợn, van tim từ lợn đã được dùng để ghép vào người, và insulin dùng để trị bệnh tiểu đường cho người cũng được cấy từ lợn.

Dĩ nhiên đây chỉ là bước tiến còn phôi thai. Vẫn còn lâu trước khi ta có thể lên Amazon hay eBay để order một cơ phận được cấy ghép từ lợn. Tuy nhiên các khoa học gia đã thành công trong hai bước tiến: 1. Kết hợp hai dòng tế bào từ hai chủng loại khác nhau để tạo nên một phôi thai. Và 2. Trong một thí nghiệm khác giữa chuột nhà và chuột cống, khoa học gia người Nhật Hiromitsu Nakauchi đã chứng minh rằng, tế bào pancreas từ sinh vật kết hợp chimera, chuột nhà-chuột cống khi tiêm vào chuột nhà sẽ hoạt động bình thường để sản xuất ra insulin!

Trong thí nghiệm nầy, phôi lợn nầy chỉ chứa khoảng một tế bào con người trong khoảng 100,000 tế bào lợn. Để tăng mức độ tương đồng, người ta hy vọng sẽ tiêm nhiều tế bào của người vào phôi lợn để đạt được nồng độ 1/1000 hay 1/100. Vấn đề là bao nhiêu thì đủ để cho lợn… giống người?

Cũng như chuyện khỉ giống người, Tôn Ngộ Không, chuyện Trư Bát Giới chắc có thể không thành sự thật vì theo luật pháp hiện nay, phôi kết hợp giữa người và lợn không được phép cho phát triển thành một sinh vật sống, mà phải hủy bỏ. Tạo ra một sinh vật hỗn hợp như thế sẽ đưa đến những câu hỏi nhức đầu cho yếu tố y đức, khi mà lằn ranh giữa người và vật từ từ bị xoá mờ. Cũng theo hai nhà nghiên cứu nầy, trước khi tiến hành thí nghiệm, họ có xin phép Đức Giáo Hoàng và được Đức Cha cho phép, tuy nhiên, Vatican từ chối không có lời bình, phủ nhận nhay xác nhận điều này.

Rất nhiều chuyện khoa học viễn tưởng, cuối cùng cũng sẽ trở thành sự thật, thí dụ như điện thoại di động, đồng hồ đeo tay thông minh, xe tự động lái, và rồi, xe biết bay… Những phát minh hữu ích sẽ được lưu lại để phục vụ con người. Riêng đối với các phát minh y khoa, dần dà sẽ chịu những áp lực tương tác giữa khoa học, y đức, và luật pháp, để tiến hóa đến mức độ thực dụng. Hơn thế nữa, những gì chúng nghĩ là sai trái hôm nay, thế hệ mai sau, hay cả 100 năm sau sẽ có một góc nhìn hoàn toàn khác. Biết đâu chừng?

Hàng loạt cây xà cừ ở Hà Nội bị lột vỏ để… chữa bệnh ngứa

HÀ NỘI (NV) – Có đến 40 cây xà cừ cổ thụ trên tuyến đường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội, bị đẽo gọt phần vỏ thành mảng lớn, với diện tích khoảng 30x40cm, ăn sâu vào đến lõi gỗ chừng 2cm.

Theo báo Pháp Luật Sài Gòn ngày 7 Tháng Hai, người dân trong khu vực cho biết đây là hàng cây xà cừ lâu đời nhất tại Hà Nội. Tình trạng lột vỏ cây từng xảy ra nhiều lần, họ suy đoán những người lấy vỏ cây để đem về đun nước tắm, chữa bệnh ngứa. Tuy nhiên, lần này có số lượng nhiều hơn cả, khiến người dân lo lắng cây sẽ bị chết.

Ông Nguyễn Xuân Hưng, phó tổng giám đốc Công Ty Công Viên Cây Xanh Hà Nội, cho biết vài năm trước tình trạng đẽo gọt vỏ cây xà cừ từng xuất hiện tại một số tuyến đường khác như Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn… Tuy nhiên đến hiện tại, đối tượng và mục đích đục đẽo gọt vẫn chưa được làm rõ. “Có thể ai đó gọt vỏ cây về để chữa bệnh ngứa. Đơn vị đang cử người kiểm tra, thống kê số cây bị đẽo gọt,” ông Hưng nói.

Hàng loạt cây xà cừ trên đường Láng bị đẽo gọt vỏ. (Hình: Báo Dân Trí)
Hàng loạt cây xà cừ trên đường Láng bị đẽo gọt vỏ. (Hình: Báo Dân Trí)

Trong khi đó, nói với phóng viên báo Dân Trí, ông Trần Văn Mão, cựu chủ nhiệm khoa Quản Lý Bảo Vệ Tài Nguyên Rừng và Môi Trường thuộc trường đại học Lâm Nghiệp Việt Nam, người có hơn 50 năm nghiên cứu về các loại bệnh cây xanh, cho biết: “Nếu cây nào bị đẽo hết lớp vỏ bên ngoài, làm lộ lớp gỗ bên trong rất dễ bị chết.”

“Với những cây xà cừ bị gọt đẽo như trên sẽ khiến cây bị cắt đứt đường vận chuyển chất hữu cơ và nước nên sẽ ảnh hưởng đến sinh trưởng và phát triển. Tuy hiện tại chưa đe dọa đến ‘tính mạng’ của cây ngay, nhưng nếu cứ để như vậy mà không chữa trị, nước và nấm mốc từ bên ngoài sẽ xâm nhập vào bên trong của thân cây, có thể làm cho cây bị mục ruỗng rồi chết,” ông Mão nhận định. (Tr.N)

Mời độc giả xem phóng sự: Chợ lao động Đồng Quang ở Thái Nguyên

Du khách Úc rơi xuống Vịnh Hạ Long thiệt mạng

QUẢNG NINH (NV) – Khoảng 9 giờ sáng ngày 6 Tháng Hai, một du khách người Úc trên tàu Biển Ngọc 20, biển kiểm soát QN 6578, bất ngờ rơi xuống biển, mất tích tại khu vực hang Sửng Sốt, Vịnh Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh.

Theo báo điện tử VNExpress, ngày 7 Tháng Hai, công an tỉnh Quảng Ninh cho biết sau hơn bốn giờ tìm kiếm, lực lượng chức năng đã tìm thấy thi thể ông Stephen John Scott (54 tuổi), quốc tịch Úc, tại vùng nước khu vực Nhà Lát cách đảo Ti Tốp khoảng 150 mét về phía Nam, cách nơi tàu neo đậu khá xa.

Tại hiện trường, nạn nhân được vớt lên trong tình trạng chân buộc một quả tạ nâng tự tạo bằng xi măng nặng khoảng 16 kg thường để trên sân thượng của tàu.

Tin cho biết, khoảng 8 giờ 45 phút sáng ngày 6 Tháng Hai, trước khi rơi xuống biển, một số nhân chứng đã nhìn thấy ông Stephen John Scott tập tạ trên boong tàu. Sau đó thuyền viên nghe thấy có tiếng động mạnh của vật rơi xuống biển. Sau khi kiểm tra, mọi người không thấy ông Stephen John Scott, mà chỉ có đôi dép để lại trên tàu nên báo lực lượng chức năng.

Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy toàn thân ông Stephen John Scott không có thương tích do tác động của ngoại lực. Kết luận pháp y xác định nạn nhân chết do ngạt nước.

Ông Stephen John Scott làm trưởng đoàn khách du lịch quốc tế với 16 thành viên gồm nhiều quốc tịch đi trên tàu Biển Ngọc 20 sau khi đi du lịch Thái Lan.

Ông Lê Hồng Thắng, giám đốc Cảng Vụ Đường Thủy Nội Địa Quảng Ninh, nhận định: “Đây không phải trường hợp bị tai nạn đường thủy, mà có thể do yếu tố chủ quan nào đó từ phía hành khách.” (Tr.N)

Mời độc giả xem phóng sự: Chợ lao động Đồng Quang ở Thái Nguyên

Bão lốc cuốn bay nhà cửa ở Nam Louisiana

NEW ORLEANS, Louisiana (AP) – Bão lốc quét qua vùng phía Nam tiểu bang Louisiana hôm Thứ Ba, cuốn bay nhiều nhà cửa và cột điện.

Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS) loan báo, ít nhất có đến ba cơn bão lốc quét qua Louisiana, một ở phần phía Đông thành phố New Orleans, một gần thị trấn Donaldsonville và một nơi khác ở thị trấn Killian.

NWS cho hay có nghe báo cáo về số người thương tích nhưng chưa được xác nhận.

Truyền thông địa phương cho thấy hình ảnh một vài căn nhà bị hư hại nặng nề ở vùng phía Đông New Orleans, với cột điện nằm ngổn ngang trên đường.

Tại quận Livingston, nơi nằm về phía Tây Bắc New Orleans, ít nhất có bảy căn nhà bị hư hại, hai trong số đó bị phá hủy hoàn toàn.

Nhà chức trách địa phương báo cáo có hai em nhỏ bị thương.

Nhân viên cứu cấp dọn dẹp cây cối ngã đổ để khai quang lối đi cho cơ quan Hồng Thập Tự có thể đến giúp đỡ các nơi bị thiệt hại.

Thời tiết xấu di chuyển qua vùng Deep South gây báo động về bão lốc tại hai tiểu bang Louisiana và Alabama, trong khi vùng New Orleans hứng chịu mưa đá, gió mạnh và gió xoáy.

Vùng Nam thị trấn Hammond, Louisiana, báo động gió xoáy “lớn, cực kỳ nguy hiểm và có thể gây tử vong.”

Trung Tâm Dự Báo Bão Quốc Gia ở Norman, Oklahoma, loan báo, 2.7 triệu người ở nhiều vùng của Louisiana, Mississippi và Alabama sẽ có nguy cơ cao nhất về thời tiết vô cùng xấu trong ngày Thứ Ba.

Tại Louisiana, cảnh báo bão lốc đối với các thành phố New Orleans và Baton Rouge.

Tòa Bạch Ốc tố truyền thông Mỹ không tường thuật đủ 78 vụ khủng bố

Ở Mississippi, cảnh báo bão lốc ở nửa phần phía Nam của tiểu bang.

Trong khi thành phố Mobile của tiểu bang Alabama cũng được báo động là nằm trên đường tiến của bão. (TP)

Nhiều Nỗi Truân Chuyên – Đỗ Phương Thảo

Lời Trần Mộng Tú,

Truyện kể đã đóng lại ở trang cuối cùng trên máy vi tính. Đêm đã khuya, tôi vào giường, kéo chăn lên cổ, tìm giấc ngủ. Trời Tây Bắc đang mùa đông, chăn đắp bao nhiêu cũng vẫn thấy lạnh. Còn một tháng nữa Tết đến, người đàn bà ngoài tám mươi đó ở bên kia trái đất giờ này đang làm gì? Bất giác tôi gọi: Chị Thảo!

Tôi chẳng phải em gái, chẳng phải em chồng hay em dâu chị. Tôi chưa gặp chị bao giờ, tôi mới gặp chị ở trên những dòng chữ đọc mấy hôm nay, nhưng câu chuyện chị kể lại về đời chị làm lòng tôi chao đi. Cái hình ảnh mấy chị em mồ côi cha và tình thương của người chị chan hòa chia cho các em cảm động quá! Đọc mà lòng rưng rưng.

Xin phép cho tôi được gọi tác giả “Nhiều Nỗi Truân Chuyên” là chị.

Mồ côi cha, là chị lớn nhất, chị thương mẹ góa bụa, yêu các em cùng trong cái thâm tình “Mẫu Tử”. Chị là con của mẹ, là người Mẹ thứ hai của các em. Em lớn nhất mới lên bẩy, em bé nhất mười tám tháng. Chao ôi! Chị là một cô bé mới mười hai, mười ba tuổi. Chị là một bà mẹ trẻ thơ.

Cuộc đời chị trải qua bao nhiêu thăng trầm, nếu muốn quay thành phim hay soạn thành kịch chắc là đầy đủ tư liệu để hoàn thành. Mười hai tuổi, chị đã có một “ Đám Hỏi” đúng vào ngày mất cha, do đó mà không có đám cưới. Tội nghiệp cô bé ngây thơ, cô làm sao hiểu được trang sách đầu tiên của đời cô, như hồi ký cô viết sau này, đã mở đầu bằng hai giải khăn tang. Một giải cho cha, một giải cho thân phận mình. Cha chết, mẹ phải bỏ các con ở nhà đi buôn bán kiếm sống giữa lúc chiến tranh sắp bùng nổ.

Cha chết, mấy mẹ con lúc nào cũng như đàn gà thất tán, con lạc mẹ, mẹ lạc con. Con phải gửi mỗi nhà một đứa, mẹ thương con, chị nhớ em. Khi đói khổ, nhọc nhằn và nước mắt lúc nào cũng có thể chan hòa trên mặt, chị vẫn luôn luôn được mẹ nhắc nhở: “ Đói cho sạch, rách cho thơm, con phải luôn nhớ các con là con cái nhà ai.”

Cha chết, chị không quên lời cha dạy: “Con phải lớn lên, phải sống cho xứng làm con cháu của ông bà tổ tiên con. Giữ đức liêm khiết và khẳng khái của ông nội, với đời sống thanh bần của nhà ta. Thành người là điều khó, con phải tự rèn luyện lấy cho mình thành người. Sinh con là gái, thầy thương hơn các con trai, vì đời người con gái thì gian truân hơn con trai. Thầy chưa cho con được học hành, thầy không có tài sản để lại cho con. Con sinh ra giữa cuộc đời loạn lạc, khó khăn này, con sẽ phải chịu nhiều thử thách, truân chuyên. Hãy nhớ lời thầy.

Và trong cuộc đời “Nhiều nỗi truân chuyên” lời dặn dò của mẹ lúc nào cũng vằng vặc sáng trong đời sống tối tăm vất vả của cả gia đình. Lời cha dậy lúc nào cũng là kim chỉ nam hướng dẫn chị.

Mười bốn, mười lăm tuổi chị đã biết buôn bán, đã đi đò đêm qua sông Đuống bán vải. Những con đò có thể bị bắn chìm bất cứ lúc nào bởi lằn đạn của hai bên bờ, Việt Minh và Pháp.

Rồi cô gái quê ít học, trong chiến tranh, mới mười sáu tuổi đã bị đẩy đưa vào một cuộc hôn nhân để cứu 19 người trong làng, để tránh cho làng khỏi bị dọa “đốt thành tro.” Cũng may mắn cho chị, chị gặp được tình yêu chân thật trong cuộc hôn nhân xếp đặt đó. Nhưng cái may trong đời chị ngắn lắm, mới chưa đầy ba tháng chị đã trở thành quả phụ.

Tôi không còn khóc được nữa. Anh đã bỏ tôi thật rồi! Bây giờ tôi thương anh hay thương tôi? Mặc cho tôi khóc hay cười, anh cũng không nói gì với tôi được nữa. Tôi không còn một ý niệm nào về sự sống hay sự chết, tất cả đều như nhau. Tôi đưa chồng tôi đi chôn, đi có một mình. Tôi đã lấy chồng, vì tất cả mọi người trong làng đã muốn như vậy. Sao bây giờ chỉ một mình tôi ngồi đây thế này?

Như cuốn sách, cuộc đời chị lại mở ra một chương khác. Chị về quê chồng, rồi chị tìm được niềm tin trong một tín ngưỡng mới. Chị bám vào niềm tin đó, như một người đang chơi vơi giữa sông, không biết bơi, tay với được một mạn thuyền, Chị gửi đời mình vào nhà Chúa. Chị làm tất cả công việc nhà dòng giao cho chị với ngọn lửa tin yêu trong trái tim. Chị nghĩ chị sẽ yên ổn suốt đời mình ở đó. Nhưng người mẹ thân yêu của chị đã tìm đủ cách giành lại chị với nhà dòng. Cuối cùng Chúa nhân từ giao trả chị về với mẹ với em. Nhưng đức tin thì vẫn ở lại mãi mãi trong hồn chị. Chị lại về ôm lấy các em, phụ mẹ tảo tần. Chị lại bôn ba buôn bán trong bom đạn, chết chóc của chiến tranh. Chị cũng phải khóc than thêm một lần nữa cho người em lớn nhất tử trận.

Một cái chết thứ hai chiến tranh mang đến trong đời chị. Chiến tranh lấy đi của chị hai người đàn ông chị yêu thương. Đời chị đúng như trong câu thơ của Chinh Phụ Ngâm: “Thủa trời đất nổi cơn gió bụi/Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên.” Nhưng quả thật: “Chúa không cho ai tất cả và cũng không mang đi của ai tất cả.”

Chị lập lại gia đình lần nữa với một người chồng đạo đức, hiền lành và Chúa cho chị những đứa con ngoan. Các em chị lớn lên, thành nhân, lập gia đình, đi xa nhà bao nhiêu ngàn dặm vẫn nhớ những yêu thương, hy sinh từ người chị yêu quý của mình và họ thấy mình may mắn biết bao nhiêu khi có chị như một bà mẹ thứ hai trong đời. Các em chị chắc không bao giờ quên được cảnh, mẹ đi buôn xa cả tuần chưa về, chị phải đi mò cua mang ra chợ bán có tiền mua ngô, mua gạo, nấu cháo cho các em ăn, nhất là em út, chưa ăn được ngô khoai.

Tình yêu thương chị phân phát cho ba người em như chia cơm, chia cháo cho cả nhà, phần của chị bao giờ cũng nhỏ nhất. Như phần nhỏ nhất trong tình yêu chị giữ lại cho mình. Chị không phải chỉ yêu mẹ, yêu em thôi, chị còn hãnh diện về những người thân yêu đó. Chị ghi lại trong ký ức của mình: “Nhưng dù gian truân như thế, các em tôi vẫn sống xứng đáng là con của thầy, không làm điều gì đáng trách, các em vẫn xứng danh là con trai cụ Mền làng Đại Mão. Mẹ chúng tôi vẫn xứng với hai chữ tiết hạnh; không cần phải có sắc phong của ai cả, chúng tôi tự thấy mẹ mình xứng đáng như vậy. Chúng tôi đã vượt qua một đoạn đường dài đầy khó khăn, và đã tự đứng lên bằng đôi chân yếu ớt của mỗi người.

Chị Thảo, tôi nghĩ chị là một người phụ nữ sung sướng, vì trong cuộc đời truân chuyên của chị, chị đã được hưởng cái hạnh phúc của một người cho. Chị cho đi nhiều lắm: Cho tất cả tình yêu trong tâm và sức lực của thể xác. Chị lại tìm ra được niềm tin mạnh mẽ trong tín ngưỡng. Chính niềm tin này là những cặp cánh của thiên thần nâng chị bay nhẹ nhàng lên trên những kỷ niệm buồn của đời sống truân chuyên chị đã trải qua.

Tôi chúc chị những ngày còn lại bình an, thanh thản trong niềm tin vào Thiên Chúa.

Trần Mộng Tú
Ngày 11 tháng Giêng năm 2016


Sách có bán tại các tiệm sách địa phương, tại tòa soạn Nhật Báo Người Việt hoặc trên online www.nguoivietshop.com

Nguoi Viet Shop
Mua sách trên Người Việt Shop

Trong Đống Tro Tàn – Trần Văn Thủy

Theo sự hiểu biết của tôi thì nhà văn, nhà đạo diễn điện ảnh Trần Văn Thủy là người đầu tiên sống trong xã hội Việt Nam đương thời đã đặt vấn đề Tử Tế bằng tác phẩm của mình. Cuốn phim tài liệu Chuyện Tử Tế của ông thực hiện năm 1985, được công bố ít năm sau đó, đã gây một chấn động trong lương tâm của con người, không những của người Việt Nam mà còn nhiều nơi trên thế giới.

Có chuyện gì vậy? Chuyện tử tế? Thì có gì lạ? Chẳng phải là từ khai thiên lập địa con người vẫn sống giữa cuộc tranh đấu giữa cái Thiện với cái Ác đó sao, một cuộc tranh đấu bất tận như tên của một cuốn phim Mỹ: From Here To Eternity -Từ đây cho đến mãi mãi về sau, được người Pháp chuyển dịch thành Tant qu’il y aura des hommesCho đến khi nào còn con người. Hai cái tên tiếng Anh và tiếng Pháp của cuốn phim nổi tiếng ấy đều cho thấy cuộc xung đột giữa cái tốt và cái xấu nó sẽ còn mãi mãi trong xã hội loài người, khiến người ta phải nghĩ một cách sâu xa hơn, là bản chất và mục tiêu đời sống của chúng ta chính là cố gắng đẩy lùi cái xấu để cái tốt được lên ngôi.heo sự hiểu biết của tôi thì nhà văn, nhà đạo diễn điện ảnh Trần Văn Thủy là người đầu tiên sống trong xã hội Việt Nam đương thời đã đặt vấn đề Tử Tế bằng tác phẩm của mình. Cuốn phim tài liệu Chuyện Tử Tế của ông thực hiện năm 1985, được công bố ít năm sau đó, đã gây một chấn động trong lương tâm của con người, không những của người Việt Nam mà còn nhiều nơi trên thế giới.

Nhưng nghĩ cũng lạ, cái trật tự tinh thần để phân biệt tốt xấu thì đã được con người xác định từ rất xa xưa, có lẽ ngay từ bản năng của sự sống: mạng sống là tốt, giết hại là xấu; thương yêu là tốt, thù hận là xấu; tự do thoải mái là tốt, gông cùm kiềm hãm là xấu; sáng kiến phát triển là tốt, hủ lậu trì trệ là xấu; no cơm ấm áo là tốt, đói rét là xấu… Những cặp tốt xấu như thế có thể kể ra vô tận, cho thấy thân phận của con người thật ra rất chênh vênh, nhưng kinh nghiệm sống và sự thăng hoa tinh thần của con người trong quá trình “thành người” của mình đã khẳng định phía nào nên theo, cái gì nên loại bỏ. Ý thức đó tạo nên ĐẠO LÝ chung cho cuộc sống của con người đông tây kim cổ.

Chuyện con người sống tử tế với con người và vạn vật chẳng qua cũng chỉ nằm trong Đạo Lý ấy mà thôi, nhưng sở dĩ có người như Trần Văn Thủy phải làm phim để đặt ra như một vấn nạn trước lương tâm con người, là vì cuộc sống trong cơ chế đang ngự trị trên đất nước Việt Nam xem ra thiếu vắng sự Tốt lành mà ngược lại, nghiêng về phía cái Ác. Đây không phải là chuyện tốt xấu trong một xã hội bình thường, mà là kết quả của một chế độ khác thường. Vì thế nguy cơ của cái Ác trở thành một khuynh hướng đè bẹp cái Thiện ngày càng rõ rệt, và đã trở thành một nguy cơ cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

Phim Chuyện Tử Tế ra đời năm 1985, tính năm nay 2016 đã là 31 năm, vậy hành trình của nó và của tác giả làm nên nó, hiện đã tới đâu rồi? Câu chuyện nó vượt biên một cách bí mật để đến được Liên Hoan Phim Leipzig Đông Đức cuối năm 1988 có thể dựng thành một cuốn phim trinh thám nghẹt thở. Và sau khi nó chiếu và được nhiệt liệt hoan nghênh tại liên hoan này thì tới phiên tác giả của nó lập tức “vượt biên” sang Pháp ngay trong đêm đó, cũng nghẹt thở không kém. Khi đã đến Pháp, tác giả của nó mới biết Chuyện Tử Tế đã được giải thưởng Bồ Câu Bạc ở liên hoan phim Leipzig. Rồi nó được chiếu trong rạp hát và đài truyền hình Pháp. Rồi nhiều nước khác đã mua phim Chuyện Tử Tế…

Đạo diễn Trần Văn Thủy vào thời điểm tham dự liên hoan phim Chuyện Tử Tế đã đứng trước một đường ranh giới rất mong manh, hoặc nó đoạt được giải thì ông là người có công, được quay về Việt Nam an toàn, hoặc nó không gặt hái được gì cả thì ông bắt buộc phải chọn con đường lưu vong tại Tây Âu.

Nhưng sự tử tế đã mỉm cười với ông, và hôm nay đạo diễn Trần Văn Thủy, ở tuổi 76, đã đúc kết mọi chuyện với cuốn sách Chuyện Nghề Của Thủy và cuốn Trong Đống Tro Tàn mà độc giả đang cầm trên tay. Hình ảnh “đống tro tàn” mà tác giả gợi ra nó như thế nào là tùy cách nhìn của người đọc, nhưng với tác giả, thì tôi đoán cái tên đó phần nào cũng là tổng kết cái hành trình mà ông đã đi suốt nửa thế kỷ qua, tròn 50 năm (1966-2016). Chưa hẳn nó có ý nghĩa tiêu cực như khi chúng ta đứng trước một căn nhà đã bị thiêu rụi, mọi thứ đã thành tro, mà chỉ là tổng kết thời gian gần cả đời người với nhiều nỗi truân chuyên gay cấn liên tục với một chủ đề gần như duy nhất: sự tử tế. Đống tro tàn chỉ là một cách nói, có thể là một ám chỉ rằng trong cái đám ngổn ngang đó vẫn còn sót lại một vài tàn lửa sẽ làm bùng lên ngọn lửa của cái Thiện.

Nhưng có một điều chắc chắn, trong đống mà tác giả gọi là tro tàn này chứa đựng một tấm lòng hừng hực nóng, qua các câu chuyện đời của tác giả. Có nhiều chuyện được kể lại, xem qua thì là những chuyện vui buồn, những kỷ niệm trong đời, nhưng tất cả hầu như chỉ một chủ đề, đó là sự thăng hoa tốt đẹp của bản chất con người, mà các tôn giáo lớn từ hàng ngàn năm trước đã nhìn ra và dẫn dắt nhân loại.

Đây có thể là tác phẩm văn học cuối cùng của ông, vì có cả lời trăng trối căn dặn mọi chuyện sau khi ông qua đời. Trong Mấy Lời Gửi Lại, xem như là Di Chúc của ông, sau những dặn dò cụ thể liên quan đến tang lễ và việc gia đình, gia tộc, ở phần cuối ông viết:

“Hình như trên đời này chẳng có mấy ai khi nhắm mắt xuôi tay lại không nuối tiếc việc nọ, việc kia. Phần tôi, tự xét mình là thường dân nhưng đã cố gắng trong mọi hoàn cảnh, mọi bổn phận. Sức của tôi có hạn, tôi chỉ thương xót cho bọn trẻ, con cháu tôi và con cháu chúng ta. Chúng thừa hưởng một gia tài quá bề bộn của tiền nhân để lại. Không dễ gì để chúng có được một cuộc sống hạnh phúc đúng nghĩa mà thế hệ chúng ta hằng mơ ước cho chúng.

Dẫu sao, tôi xin chân thành cầu chúc cho mọi người được sống trong niềm vui, trong an bình và sự thanh thản của một xã hội lương thiện, tử tế hơn”.

Điều ông nuối tiếc là ở chỗ lớp con cháu sẽ không được sống hạnh phúc đúng nghĩa mà thế hệ ông hằng mong ước, nghĩa là sống trong một “xã hội lương thiện, tử tế hơn”. Một chữ “hơn” đầy ý nghĩa, nói lên thực tại đáng buồn của xã hội Việt Nam trong hiện tại.

Chương 2, Cha Tôi, là một bài viết mà tôi cho quan trọng nhất trong tập sách này. Kể lại cuộc đời cha mình, ông đã ghi rõ “tưởng nhớ về Thầy – người Cha đẻ và là người Cha tinh thần của con” cho thấy cái nhìn đầy yêu mến và khâm phục của ông về thân phụ của mình, mà theo tôi, ông coi là một mẫu mực, một tấm gương cho suốt cuộc đời của ông.

Có một câu nói của thân phụ ông mà suốt đời ông không quên, đó là câu thân phụ ông thốt ra một cách bình tĩnh sau khi chứng kiến cảnh người bạn thân của mình (bác Phó Mâu) đã bị bắn chết trong cuộc đấu tố:

“Sau hôm về chợ Cồn để chôn cất bác Phó Mâu, Thầy tôi lên gác nằm. Một lát sau ông cho gọi tôi và Lai, người em sát tôi lên. Hai chúng tôi ngồi chờ bố bảo gì. Ông vẫn nằm vắt tay lên trán, im lặng. Không hiểu sao những lúc Thầy tôi im lặng như thế tôi rất sợ, tôi lên tiếng rất khẽ:

– Thầy bảo gì chúng con ạ?

Một lát sau ông mới thủng thẳng nói một câu rất ngắn:

– Hỏng – hẳn – rồi – các – con ạ!

Tôi không hiểu. Lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu. Tôi hỏi lại:

– Thầy bảo gì cơ ạ?

– Thầy và bác Phó Mâu đã giúp Việt Minh quá nhiều, bây giờ bác chết oan, Thầy không còn tin vào cái gì nữa!

Trong cuộc đời, tôi rất nhớ những điều Thầy tôi đã nói với tôi. Đây không phải là lúc kể ra tất cả, nhưng cái câu đau đớn, bất đắc chí: “Hỏng – hẳn – rồi – các – con ạ”! Thì chắc chắn xuống mồ tôi cũng không thể nào quên được”.

Kể ra một người trong tuổi thiếu niên mà được nhận lãnh một câu nói như thế từ cha của mình trong một hoàn cảnh đặc biệt của đất nước thì cũng khó mà quên được. “Hỏng-hẳn-rồi-các-con-ạ” là một khẳng định khái quát cả một sự sụp đổ toàn diện trong tâm hồn người cha, truyền lại cho các con mình nhận thức về tương lai của cái chế độ mà họ đang sống trong đó với biết bao kỳ vọng chế độ đó sẽ mở ra một thời kỳ tốt đẹp cho đất nước. “Hỏng hẳn rồi” đã ghi một dấu ấn quan trọng nhất trong lòng tác giả khi mới lớn, để suốt đời ông luôn để tâm nhìn thấy nó hỏng ở chỗ nào, và định hướng các hành vi của ông để lên tiếng cảnh báo cho mọi người về cái nguy cơ vô cùng thảm khốc cho cả một dân tộc.

Trong cuốn sách mà có vẻ tác giả cho là cuối cùng này của mình, chúng tôi nghĩ chương Cha Tôi là nơi Trần Văn Thủy khẳng định điều tâm huyết nhất trong đời mình, đó là nét Đạo Lý mà cha ông đã truyền cho ông. Đạo Lý ấy cha ông đã tiếp nhận từ truyền thống của dân tộc Việt Nam, nó cũng không khác với Đạo Lý chung của nhân loại đã có từ ngàn đời.

Trần Văn Thủy thì quan tâm và suy nghĩ rất nhiều về vấn đề nền tảng ấy trong các chương khác trong cuốn sách này. Ông vốn là người làm phim tài liệu, luôn luôn ghi nhận và viết xuống những đề tài mà ông cho là đáng làm phim trong suốt cuộc đời nghề nghiệp của ông, nhưng tiếc thay không mấy dự định của ông đã được thực hiện. Chương “Những kịch bản không thành phim” ông ghi lại nội dung những đứa con điện ảnh không bao giờ được ra đời ấy, với những nhận xét có khi nhiều phẫn nộ.

Ví dụ từ năm 1980 ông đã có một kịch bản về Trịnh Công Sơn:

“Một kịch bản khác tôi tâm đắc vô cùng đó là khi tôi viết về Trịnh Công Sơn năm 1980. Có lẽ khi ấy vừa ở Nga về, vừa làm xong bộ phim “Phản bội” nổi tiếng (1979 – 1980), đang”hăng tiết vịt”, tôi đã viết về Trịnh Công Sơn. Tôi kể những ngày tháng nằm hầm ở chiến trường miền Nam (1966 – 1969), mở trộm đài Sài Gòn, nghe nhạc Trịnh mà nổi da gà. Những Đại bác đêm đêm vọng về thành phố/Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe/Những Người con gái Việt Nam da vàng… Xem tiếp >>

Điểm tin buổi sáng ngày 7 tháng 2 năm 2017

Mỹ, Nhật thử nghiệm thành công hệ thống đánh chặn hỏa tiễn-2/3 máy bay của Hải quân Mỹ không hoạt động -Nga muốn Fox News xin lỗi về nhận xét đối với T.T Putin

Con yêu con ghét

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

 

Thưa cô Nguyệt Nga, gia đình em có 2 chị em gái. Hai chị em không có gì giống nhau cả. Chị của em hơn em đủ mọi thứ. Chị ấy học hành thành tài, có PhD. Còn em thì học ì à ì ạch, cũng không tốt nghiệp được cái bằng 4 năm. Em chỉ hơn chị ở mặt nhan sắc, nhưng bù vào đó em bị bại liệt từ nhỏ. Dù đã chữa chạy tận tình, đến nay em cũng không đi đứng bình thường được, em vẫn bị chân cao chân thấp. Đó là chưa kể hiện tại em là một single mom, mất job. Và như vậy coi như em là một con zero to tổ bố.

Người ta vẫn hay nói, cha mẹ hay thương những đứa con tật nguyền, thua thiệt, nhưng trong gia đình em thì ngược lại. Mẹ em ghét bỏ em bao nhiêu thì thương yêu tôn trọng chị em bấy nhiêu. Nhiều lúc em tự hỏi không biết em có phải là con ruột của mẹ không, bởi hai chị em có hai gương mặt khác hẳn nhau.

Chị em ở xa, thỉnh thoảng mới về thăm mẹ và em. Mỗi lần chị về là nói không ngoa, chứ mẹ em làm đủ món ngon để cho chị thưởng thức. Và khi chị đi, mẹ gói ghém cho chị mang theo. Sáng sớm chị còn ngủ, mẹ bắt em đi đứng nhẹ nhàng sợ tiếng động làm chị mất ngủ. Đến độ, lúc chị còn ngủ, mẹ em không cho em giựt nước toilette, sợ ồn chị thức dậy. Có hôm em đi làm sớm không kịp lo thức ăn, em đã lấy thức ăn của chị để mang theo. Mẹ em không cho, nói là đồ ăn đó mẹ làm riêng cho chị, chị khó ăn, con ăn gì cũng được.

Em rất buồn khi bị phân biệt đối xử như vậy. Nhưng nghĩ lại dù gì đó cũng là chị mình, mình có ganh ghét thì cũng là máu thịt của nhau. Nhưng chuyện xảy ra mới đây làm em quá buồn. Em buồn đến nỗi muốn dọn riêng, dù ra riêng như vậy, em và con nhỏ sẽ rất khó khăn, và mẹ em càng khó khăn hơn với tuổi già không có người thân bên cạnh. Chuyện là, em đi chợ, lúc tìm chìa khóa vào nhà thì nghe tiếng mẹ nói phone: “Con cả thì đi rồi, nhà chỉ còn tôi với con… què!” Em nghe mà rụng rời tay chân, không ngờ mẹ mình gọi mình như thế. Mà em có què thì đâu phải lỗi do em, có khi là do mẹ em đã không cho em đi chích ngừa từ bé khiến em phải thế này. Em chán đời quá! Năm nay mẹ em đã 80, nhưng còn rất minh mẫn và khỏe mạnh. Chắc là em nên dọn ra riêng để tránh những đau lòng như hiện nay. Em xin quý cô bác giúp em ý kiến.

Con què

Góp ý của độc giả:

*N.B:

Đọc thư em xong tôi thấy chạnh lòng và thương em quá đỗi. Em đúng là đã bị sinh ra dưới một ngôi sao xấu, không may mắn về đủ mọi phương diện, ngay cả đến tình thương của gia đình cũng không có. Hậu quả là em đã tủi thân, buồn bã, muốn buông xuôi tất cả. Nhưng em phải nhớ một điều em có cuộc đời của chính em và của con em, em phải trân trọng và gìn giữ. Hãy can đảm đứng lên bày tỏ chính kiến của em với mẹ và chị. Hãy lựa 1 ngày thuận tiện có đủ mọi người, bằng thái độ bình tĩnh, lễ độ, chân thành nói về tất cả cảm giác đau lòng em phải gánh chịu bấy lâu nay do thái độ cư xử của mẹ. Hãy nói là em yêu quý gia đình, em biết ơn mẹ đã sinh ra và nuôi nấng em nên người. Cho nên dù bây giờ em không trở thành một người toàn hảo như chị, xin mẹ hãy mở lòng thương yêu em với tình thương của một người mẹ đối với con gái của mình, đừng thương hại, đừng xem em như một gánh nặng đáng xấu hổ. Chỉ cần thế thôi cũng đủ cho em thấy ấm áp, nghị lực sống tốt lo cho em cho mẹ, cho con em để khi lớn lên cháu sẽ thấy mình thật may mắn có một gia đình luôn thương yêu đùm bọc lẫn nhau.

Nếu với tất cả cố gắng đó mà mẹ em vẫn không thành tâm chuyển ý, hãy xin mẹ ra ở riêng rồi mỗi cuối tuần hai mẹ con em lại về thăm mẹ. Biết là sẽ khó khăn cho em và cả mẹ em nữa, nhưng không thể có giải pháp nào khác, nếu không em sẽ bị suy sụp, bế tắc mất thôi. Với thời gian cộng với sự chân thành của em, hy vọng là mẹ em sẽ nhìn thấy cái sai của mình mà thay đổi.

Chúc em may mắn, nghị lực, luôn lạc quan với cuộc đời.

*Góp Ý:

Sống chung sẽ có đụng chạm, sống riêng thì buồn lắm. Vô ra, ăn uống, lễ lạc cũng chỉ một mình, khi đau ốm rất tủi thân. Hãy nói mẹ nghe về sự suy nghĩ và đau lòng của mình, mẹ nào cũng thương con, mẹ em sẽ để ý hơn. Em đừng dọn ra, hãy nhờ một người nào đó khuyên mẹ thêm. Chị có biết một trường hợp của một bác ở riêng vì khó tính, có hôm không biết đau gì mà xỉu trong nhà, may chiều đó có con trai ghé qua.

*ĐoPhuc (Houston TX):

Chuyện”con thương con ghét” là thường tình trong gia đình Việt Nam. Nếu cô còn thương mẹ, và cô cũng biết sự khó khăn khi dọn nhà ra riêng thì cô nên bỏ ý định “khùng” đó! Mẹ có la rầy sai thì cũng là mẹ, không sao hết, có gì đau lòng! Ai cũng có thể nói mình như vậy vì mình có tật! Cô phải chấp nhận hiện trạng đó để sống. Một chuyện nhỏ nhặt như vậy có đáng để mình mất một mái ấm gia đình, và nhất là mất một người mẹ? Tôi chân thành khuyên cô dưới con mắt của một ông già 70 tuổi.

*VanNguyen:

Mến gởi cô Q,

Đọc câu chuyện của cô, đến khúc mẹ cô gọi cô bằng một cái tên không mấy gì thiện cảm như vậy, tui cũng cảm thấy xót xa. Nhưng dù thế nào đi nữa thì đó cũng là mẹ, bà lại lớn tuổi, thôi thì cô đừng trách bà làm gì. Câu hỏi của cô thì cũng đã được tự cô trả lời rồi, “ra riêng như vậy, em cùng đứa con nhỏ sẽ rất khó khăn, và mẹ em càng khó khăn hơn với tuổi già không có người thân bên cạnh”.

Còn phần chị cô, như cô nói, lâu lâu mới về một lần, mẹ cô đặc biệt chăm sóc cho chị như vậy cũng không có gì là quá đáng đâu, có thể bà cư xử không khéo cho lắm nên đã làm cô buồn. Cô có thể tìm dịp tâm sự với bà. Đôi khi mình vô tình không nhìn ra những việc mình làm đã gây buồn lòng người khác, nếu có người góp ý có khi mình lại nhận ra và thay đổi cách cư xử không chừng.

Chúc cô vui vẻ!

Vấn đề mới:

Thưa cô Nguyệt Nga, hai vợ chồng em lấy nhau rất sớm, cả hai đứa lúc ấy chỉ mới 18 tuổi, tụi em lại có con ngay, nên giờ này hai con em đã lớn mà tụi em lại còn quá trẻ. Nói là tụi em quá trẻ, chứ thật ra là chồng em trông trẻ hơn em nhiều lắm. Anh ấy chỉ mới 38 tuổi, ra đường nói chưa vợ có khối người tin. Ngay cả khi con gái em đi với bố, còn có người lầm là bạn trai của nó. Nhiều bạn bè em khuyến cáo phải canh chừng ảnh, nhưng em nghĩ vợ chồng là duyên số, cái gì của mình là của mình.

Đến nay thì em mới ngộ ra, suy nghĩ trên của em chỉ là do em tự tin quá, cái loại tự tin tếu đó mà. Tức là em chưa hề thấy quan tài nên không biết đổ nước mắt là gì.

Nay thì em biết rồi!

Hai vợ chồng em cứ mỗi hai năm lại về VN thăm hai bên nội ngoại. Chuyến rồi vì bận, em để cho chồng đi một mình. Vậy là có biến ngay. Sau đó đứa em gái gọi qua, báo cho em biết, chồng em có vợ bé, một cô làm ở tiệm cắt tóc dưới Cần Thơ, cô ấy vừa mới sinh thằng con trai. Em nghe mà bủn rủn tay chân. Em còn nghe cô ta bồng con đến nhà mẹ chồng em và được bà tiếp đón nồng hậu.

Từ chuyện này, em mới bắt đầu coi lại nhà bank, lục lọi trong xe, túi áo… Hóa ra lâu nay, chồng em gửi về $400 hàng tháng cho mẹ con cô ta. Ngoài ra thường xuyên đến mấy chỗ gửi hàng, để gửi tả lót, sữa… Hèn chi mà em vẫn thấy anh ấy đem sữa về nhà, đóng thùng. Anh ấy nói mẹ bịnh nên hàng tháng phải gửi sữa về.

Em thật ngu dốt để người ta lừa trước mũi mà không biết. Trong khi bản thân lo tằn tiện từng đồng từng xu. Em đi làm mà chỉ có hai cái quần jean, mua giống y chang nhau, để đồng nghiệp không biết mình chỉ có hai cái quần đi làm. Có nhiều hôm weekend muốn không nấu nướng, vợ chồng con cái đi ăn ngoài, nhưng tính toán lại thấy hao tốn, vậy là è lưng ra nấu. Nhà không dám xài máy rửa chén vì sợ hao nước, hao điện. Em thì thường dậy sớm để làm công việc nhà trước khi đi làm, thế mà, nhà lạnh cóng cũng chỉ co ro chịu chứ không dám mở heater, sợ tốn điện… Em ngu quá, tiền em tiết kiệm là để chồng gửi về Việt Nam nuôi con riêng!

Thật sự người mà em tức nhất trong chuyện này là bà mẹ chồng của em. Tại sao bà có thể tiếp đón cô kia trong khi em vẫn còn là dâu của bà? Em vẫn là mẹ hai đứa cháu ngoan của bà. Hay là bà nghĩ em không sinh được con trai, mà cô kia thì đã sinh ra một cháu đích tôn cho bà!? Em nghĩ nên để mình có bầu không? Em vẫn có thể, vì em chỉ mới 38 tuổi, khỏe mạnh. Em có nên dùng đứa con để lấy lại chồng không?

Em có nên gặp mẹ chồng để nói lên nỗi bất bình của mình không? Em chưa nói gì với chồng em cả, và hình như chồng em chưa biết là em đã rõ mọi chuyện.

Giữ một chuyện như thế trong lòng, nó khiến em già đi từng ngày thưa cô Nguyệt Nga.

Tuyet Trang

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Tin mới cập nhật