Có những mùa Xuân…

Khi nói hoặc nhắc đến mùa Xuân người ta liên tưởng ngay đến một mùa được nhiều người yêu mến và ngưỡng mộ nhất trong năm. Biết bao văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ đã không tiếc lời ca tụng mùa Xuân, đã đưa mùa Xuân lồng vào tác phẩm của mình với những hình ảnh đẹp nhất, biểu tượng cho yêu thương,hạnh phúc và rải rác đó đây với những nét chấm phá của hoa, của bướm, của nắng Xuân vàng!

Qua chuỗi thời gian dằng dặc của đời sống, cũng giống như mọi người, tôi đã sống, đã kinh qua những mùa Xuân trong đó có những mùa Xuân – dù không cố ý tô đậm nét- vẫn in dấu hằn nổi bật mỗi khi nhớ đến, mỗi khi nói về. Những mùa Xuân đáng ghi nhớ này không hoàn toàn tràn đầy hoa bướm, không hoàn toàn tràn đầy hạnh phúc, không hoàn toàn tràn đầy yêu thương mà ngược lại, có những mùa Xuân đánh dấu chia xa, khổ cực nhục nhằn, hơn thế nữa, có những mùa Xuân ngập ngụa trong tang thương với đầy máu và nước mắt…

Mùa Xuân xa nhà đầu tiên

Tôi đi vào quân đội năm chưa tròn 20 và rất thấm thía với mùa Xuân và cái Tết đầu tiên phải xa nhà. Giã từ Đà Lạt, thành phố đã ươm cho tôi trọn mộng mơ của tuổi học trò và trải đầy kỷ niệm của thời thơ ấu, nơi đó còn cha mẹ và các em thơ với tình gia đình thiết tha gắn bó, nơi đó còn biết bao bạn bè thân thương đã vun lên trong tôi những kỷ niệm ngút ngàn… Chỉ mới hơn 4 tháng thưởng thức những lạ lẫm của đời lính, chưa kịp làm quen với đời sống gắt gao và đầy kỷ luật của quân trường, chưa kịp làm quen với “mùi lính” qua các quân trang, quân dụng được cấp phát, chưa thể tách bạch trong bản thân mình giữa “cái tôi” của một cậu học trò và “cái tôi” của một người lính mới tò te… tôi bị rơi vào một cái Tết xa nhà!

Tôi không bao giờ quên được hình ảnh đêm giao thừa năm 1960, ngồi ôm súng gác tại chòi gác gần cổng số 8 trên đồi Tăng Nhơn Phú (Trường Thủ Đức). Tôi nhớ cha mẹ, nhớ các em, với biết bao kỷ niệm êm đềm cuồn cuộn hiện về… Không có tôi ở nhà, ai sẽ đưa các em đi chơi chợ Tết? Ai sẽ thay tôi dọn dẹp, trang trí bàn thờ tổ tiên và đánh bóng bộ lư đồng năm nay? Ai sẽ thay tôi ngồi châm nước và đun củi vào bếp lò để nấu nồi bánh tét vào đêm 29, 30 Tết? Tôi nhớ đến chị Thành, chị của mấy thằng bạn thân, người tôi thường viết thư tâm sự; tôi nhớ đến Yvonne, cô bạn gái người Pháp thuở còn học ở Petit Lycée với hai thằng em trai Christien và Philip, tụi nó rất thương và quấn quít tôi và tôi cũng thương tụi nó như thương các em ruột của mình. Nhớ đến những lần “cả đám” cùng đi xem phim ở rạp Eden, rạp Langbian hoặc Cinéma d’Annam ở đường Hàm Nghi. Nhớ những dịp cùng đi ăn kem hoặc đi ăn quà vặt, những lần đi pedal’eau trên hồ Xuân Hương.

Ôi! Cả vùng trời kỷ niệm của cảnh vật, của con người nơi thành phố quê tôi cuồn cuộn hiện về… Không biết từ lúc nào, tiếng hát buồn não nuột của bài “Phiên gác đêm Xuân,” một bài hát thịnh hành vào thời điểm đó, đang rên rỉ trong tôi…

“Đón giao thừa một phiên gác đêm

Chào Xuân đến súng xa vang rền”…

…“Ngồi ngắm mấy nóc chòi canh

Mơ về bên mái nhà tranh

Mà ước chiếc bánh ngày Xuân

Cùng hương khói vương niềm thương”…

Tự dưng nước mắt tôi tuôn tràn, tôi khóc thật mùi mẫn. Nếu không có các vị sĩ quan đốc canh lâu lâu đến kiểm soát chắc tôi vẫn khóc triền miên trong suốt 2 giờ thượng phiên. Tôi vẫn nhớ mãi nhớ hoài những dòng nước mắt cho cái Tết và mùa Xuân đầu tiên phải xa nhà, xa tất cả mọi người thân yêu và cả vùng trời ắp đầy kỷ niệm…

Mùa Xuân tang tóc trong chinh chiến

Đi vào quân đội, tình nguyện gia nhập binh chủng Thủy Quân Lục Chiến – một trong những đơn vị tổng trừ bị của quân đội – được điều động đến những chiến trường sôi bỏng nhất của khắp 4 Vùng chiến thuật. Bốn Vùng chiến thuật ở đây, đúng nghĩa của 4 vùng phân theo địa lý và lãnh thổ, chứ không phải dùng chữ “4 Vùng chiến thuật” như một cường điệu hay cho hợp với thuật ngữ thời thượng! Cuộc chiến ngày càng tăng cường độ cho nên vào các dịp Lễ, nhất là vào dịp Tết Nguyên Đán, các đơn vị đều ngưng cấp giấy phép thường niên, các đơn vị tác chiến vẫn trong tư thế ứng chiến, ngay cả các đơn vị hành chánh hay yểm trợ cũng phải cấm trại một trăm em ơi… Mặc dù cả phe ta và phe địch vẫn thỏa thuận hưu chiến, nhưng biết bao lần địch đã vi phạm lệnh hưu chiến. Nhưng lần vi phạm lệnh hưu chiến trắng trợn nhất, dã man nhất và đồng khắp nhất là dịp hưu chiến Tết Mậu Thân 1968…

Đơn vị tôi tạm nghỉ quân trong vùng Cai Lậy sau một cuộc hành quân trong vùng này, với chiến thắng và hơn 200 vũ khí các loại của địch bị Tiểu đoàn tôi tịch thu. Để trả thù và gây yếu tố bất ngờ, 1 Trung đoàn địch tấn công vào đơn vị tôi từ nửa đêm đến khi trời ửng sáng đúng vào đêm dân trong làng cúng đưa ông Táo về Trời (23 tháng chạp trước Tết Mậu Thân). Tôi bị thương vì mãnh B40 vào lưng và đùi và được đưa về bệnh viện Mỹ Tho trong ngày hôm đó. Ba hôm sau tôi và một số thương binh của đơn vị được chuyển về bệnh viện TQLC ở Thị Nghè. Hôm 28 Tết, tôi trình bày với bác sĩ chỉ huy trưởng BV và xin được về Đà Lạt thăm nhà vì từ ngày nhập ngũ đến lúc đó, tôi chưa hề được về thăm nhà trong dịp Tết. Vì tôi đang trong tình trạng bất khiển dụng nên các vị bác sĩ ở BV cũng đồng ý cho tôi về thăm nhà. Thế là tôi khập khiễng chống gậy “về nhà ăn Tết”…

Đúng là số con rệp, được về thăm quê trong cái Tết ác ôn này. Cũng giống như các tỉnh lỵ và thành phố khác trên toàn quốc, Đà Lạt cũng bị Việt Cộng tấn công. Theo lệnh của Tiểu Khu Tuyên Đức, tôi phải chống gậy khập khiễng đi trình diện và được phân công chỉ huy “một đạo quân” làm các chốt an ninh trong thành phố và các vùng phụ cận. “Đạo quân” này gồm một số quân nhân của hằm bà lằng quân binh chủng và một số quân nhân đi phép đặc biệt với hằm bà lằng lý do như quan hôn tang tế và một vài quân nhân trong tình trạng như tôi: đang nằm bệnh viện ở các nơi khác được “dzọt” về thăm nhà…

Sau hơn 1 tuần, khi tình hình an ninh và trật tự của thị xã Đà Lạt được tạm ổn và khi phi trường quân sự Cam Ly được tái lập đường bay, tôi “xoay xở” được 1 chỗ trong ngày đầu tiên có chuyến bay để về Sài Gòn… tái nhập viện. Khoảng 10 hôm sau, vì nhu cầu hành quân, tôi được xuất viện và bay ra Huế. Tôi được trở về đơn vị để tham gia các trận đánh cuối cùng để tái chiếm Thành Nội Huế sau 28 ngày đêm chiến đấu, giành giựt từng con đường, từng căn nhà từ vùng Mang Cá, xuyên qua vùng Tây Lộc, qua cửa Nhà Đồ cho đến cửa Ngọ Môn… Việt Cộng bị đánh bật ra khỏi Thành Nội, ra khỏi Huế nhưng trước khi rút chạy chúng đã giết hàng ngàn người dân vô tội của Cố Đô và vùi dập thân xác họ dưới các mồ chôn tập thể. Huế Mậu Thân với đổ nát, điêu tàn, với sục sôi căm thù, với khói, với lửa, với máu và nước mắt…

Mùa Xuân đầu tiên trong lao tù

Khi Cộng Sản Bắc Việt vi phạm Hiệp Định Paris và cưỡng chiếm miền Nam vào cuối Tháng Tư, 1975, các thành phần Quân, Cán, Chính được lùa vào các trại cải tạo qua cái thông cáo… “mang theo đồ cá nhân đủ dùng trong 1 tháng…” Mấy tháng đầu tôi bị nhốt ở trại Long Giao, Long Khánh, hầu hết phe ta bị phù thũng vì “được” ăn gạo mục được đưa về từ các chiến khu của Việt Cộng. Sau đó tôi được chuyển về khu K2, trại Suối Máu, Biên Hòa; đây là “Trại giam Tù Binh Phiến Cộng” trước Tháng Tư, 1975. Về đây được thưởng thức trọn vẹn cái “đổi đời” về thực tế và tâm lý: chính quyền Việt Nam Cộng Hòa xây trại này để nhốt tù binh Phiến cộng, bây giờ Việt Cộng dùng trại này để nhốt “Ngụy quân.”

Tôi được thưởng thức cái Tết đầu tiên trong lao tù tại trại Suối Máu này. Thoát được cái phù thũng ở Long Giao thấy hơi mừng trong bụng, ai dè khi tới Suối Máu phải đương đầu với kiết lỵ đang hoành hành tại đây. Khoảng 70% tù ở K2 bị kiết lỵ, nhiều người đã bị chết, nhiều người được “chuyển đi viện” nhưng không biết số phận ra sao. Thời gian mấy tháng còn ở trong Nam, tù không phải lao động nhiều; lâu lâu mới phải ra đồng trồng sắn hoặc lao động vớ vẩn. Phe ta khoái đi ra đồng lắm vì mỗi lần đi lao động như vậy mới có dịp “gặp” “mấy chị vợ Ngụy.” Mà các bà “đánh hơi” cũng hay thật, cứ giả dạng “thường dân Nam bộ” lảng vảng trong vùng phe ta có thể ra lao động, mặc dù các bà có cải trang cách mấy, như mặc đồ bộ, đồ bà ba, thậm chí “diện” cả bộ đồ bần cố nông vào nhưng cái “air” của mấy bà vẫn là cái “air” của mấy bà vợ Ngụy! Có vài người trong phe ta, may mắn “gặp” được thân nhân, cách nhau khoảng năm mười thước, chỉ còn cách duy nhất là “đá lông nheo” một cái cho đỡ nhớ nhung. Và chỉ có thế!

Trong thời gian này ở K2 có một nhân vật khá đặc biệt làm cho tôi nhớ mãi, anh ta tên Thông, anh này là một anh khùng, khùng thật chứ không phải thuộc loại Tôn Tẩn giả điên! Trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, Thông lượm được một cái áo nhà binh trên xa lộ, gần Thủ Đức, (ngày đó quần áo trận phe ta bỏ đầy đường) anh ta ngang nhiên bận và đi lang thang về Sài Gòn. Ngày hôm sau, Thông bị bắt với tội danh “sĩ quan ngụy” và sau này được chuyển lên trại K2 Suối Máu. Dòm “bộ gió” của anh ta, biết ngay là một thằng khùng, nhưng chủ trương của Việt Cộng là “bắt lầm còn hơn tha lầm” cho nên Thông bị ghép vào tội sĩ quan ngụy và bị nhốt chung với các sĩ quan ngụy. Tôi (và chắc chắn những người ở K2 lúc bấy giờ) không thể quên anh Thông khùng này vì anh ta cứ lảng vảng tại khu nhà bếp, tình nguyện phụ giúp làm mọi việc như chẻ củi, xách nước từ giếng đưa vào nhà bếp, quét dọn và chùi mấy cái chảo đụn trong nhà bếp v.v… Các “anh nuôi” thấy tội nghiệp nên “bồi dưỡng” cho Thông vài miếng cơm cháy mỗi ngày. Tuy nhiên Thông vẫn còn quá đói và anh ta thường lượm các loại rau cải nhà bếp vứt đi để ăn thêm, dĩ nhiên là ăn sống, ăn xong ra giếng lấy gàu kéo nước lên uống tỉnh bơ. Trong trại mọi người đều uống nước sôi và ăn chín mà vẫn bị kiết lỵ dài dài, còn Thông cứ ăn uống thoải mái như vậy mà không bị bệnh gì cả. Mọi người đặt cho anh ta cái tên mới: “thằng Thông Vô Kỵ”…

Suốt đời, tôi không thể nào quên được cái Tết đầu tiên trong lao tù Cộng Sản! Chưa đầy một năm kể từ ngày miền Nam sụp đổ, tôi vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng bàng hoàng, những khổ đau và nhục nhằn đang dày xéo và ám ảnh mãnh liệt. Tôi cứ nhớ và nghĩ về gia đình và bà con thân thuộc. Bây giờ cha mẹ và các em tôi ra sao? Gia đình tôi có 4 anh em là sĩ quan, cuối Tháng Tư, 1975, tôi gặp được 2 em và đưa các em ra xe đò về Đà Lạt vào những ngày đầu của Tháng Năm; còn một người em thứ ba, đơn vị đóng ở miền Trung nên không có tin tức, không biết sống chết thế nào?

Lại thêm một cái Tết và một mùa Xuân xa quê hương và xa gia đình, khác với những mùa Xuân xưa, dù xa quê và nhớ nhà nhưng tôi vẫn được an ủi và tự hào vì mình đang làm nhiệm vụ của một người lính: bảo vệ tự do, bảo vệ đất nước.

Nhưng lần này, mọi thứ đều xoay chiều, mọi thứ đều sụp đổ; thân phận của mình, của gia đình mình, của đất nước mình đang bị rơi vào hoàn cảnh bi đát, buồn tủi, nhục nhằn một đời không thể nguôi ngoai…

Một điều rất lạ lùng mà tôi không hiểu được, khác với bản tánh cố hữu của tôi, con người nặng về tình cảm và dễ bị xúc động; bị rơi vào một cái Tết xa nhà, mất mát đến như vậy, khổ đau đến như vậy, nhục nhằn đến như vậy mà tôi không khóc được! Những tố chất vật lý để tạo thành nước mắt trong cơ thể tôi chắc đã đông đặc, đã biến thành thể rắn để làm cho tôi nhức nhối, đau đớn, xót xa trong chất ngất buồn tủi và đầy ắp hận thù…

Mùa Xuân ly hương nơi đất khách

Sau hơn 9 cái Tết và mùa Xuân “nằm ấp” tôi được tha về vào trước dịp Tết 1985. Năm cuối cùng tôi được chuyển vào Nam sau những năm lao động khổ sai ở Sơn La, Hoàng Liên Sơn, Thanh Hóa… và được tha ra từ trại Gia Rai, Long Khánh. Nhờ có anh chị nuôi tôi “xoay xở” nên địa chỉ trong hồ sơ cải tạo của tôi được thay đổi, thay vì phải về Đà Lạt, tôi được tạm trú ở Thị Nghè, Gia Định với gia đình ba má nuôi. Tôi phải chấp nhận hy sinh về phần tình cảm của mình để thực hiện cho được điều này: chấp nhận sống xa cha mẹ và các em ở Đà Lạt để được tạm trú tại Sài Gòn, vì từ đây mới có nhiều “đường binh” để vượt biên…

Thành ra, vào 2 dịp Tết 1985 và 1986 tôi chỉ được về thăm nhà có mấy ngày, tôi đâu dám khai báo là gia đình tôi đang ở Đà Lạt và tôi đã “điếu đóm” với tên công an khu vực vùng tôi tạm trú để được “đi thăm bà con” trong 2 dịp Tết đó. Gặp lại cha mẹ và các em là điều sung sướng nhất như hằng ấp ủ và ước mơ trong những năm tháng lưu đày trên đất Bắc, tuy nhiên niềm vui không trọn vẹn vì người em thứ ba của tôi đã bị bọn Fulro thảm sát cùng vợ và đứa con trai tại một vùng quê ở La Ba, gần Đà Lạt. Tôi về thăm nhà vào 2 dịp này chỉ đáp ứng được phần nào nỗi nhớ thương chất chứa trong lòng, nhưng nhìn chung với thân phận một “ngụy quân” như tôi, với thân phận “gia đình ngụy” như gia đình tôi và cả “miền Nam chạy theo Đế Quốc Mỹ” bị thua trận sao nghe toàn cay đắng, não nề. Tất cả đều đang xuống dốc, đang cúi đầu, đang đi vào vùng tăm tối…

Lần sau cùng về thăm quê hương Đà Lạt, hình ảnh làm cho tôi thấy mất mát nhất là hồ Xuân Hương lúc bấy giờ đang khô cả nước, một con đường đất được đắp lên, chạy ngang hồ từ nhà Thủy tạ và nối sang bờ đối diện. Đà Lạt đẹp phần lớn nhờ vào cái hồ này, nhưng khi tôi về, còn đâu mặt hồ soi bóng những hàng thông, còn đâu mặt hồ soi bóng nhà thờ Con Gà, còn đâu mặt hồ soi bóng cái tháp của trường Yersin… Hồ Xuân Hương lần đó đã làm tôi buồn và thất vọng, tôi bị ám ảnh bởi cái hồ xinh đẹp và đầy kỷ niệm kia qua hình ảnh một người con gái có nét mặt đẹp tuyệt vời đang bị một nhát mã tấu chém phập ngang mặt. Nhát mã tấu này đang chém vào quê hương Đà Lạt của tôi. Nhát mã tấu này đang chém vào cả quê hương Việt Nam của tôi…

Hình ảnh đau buồn của quê hương Đà Lạt, của quê hương Việt Nam đã theo tôi trên đường vượt thoát… Trong khoảng 2 năm nương náu và sống lây lất với gia đình ba má và anh chị nuôi với biết bao phập phồng, trông chờ sự gia hạn của tờ giấy tạm trú từng 3 tháng một. Tôi đã vượt biên tất cả 4 lần, 3 lần đầu bị “bể” và may mắn đã đến vào chuyến vượt biên lần thứ tư từ Rạch Giá vào Tháng Giêng năm 1987!

Tôi được hưởng cái Tết và mùa Xuân năm 1987 tại trại Phanat Nikhom, Chonburi, Thái Lan (khoảng 30 dặm phía Nam Bangkok). Thời gian đó, trại này có khoảng 16 ngàn người Việt tị nạn còn kẹt lại. Trại dưới quyền sinh sát của “Anh Chô,” một Trại Trưởng thuộc Bộ Nội Vụ Thái Lan. Anh Chô đã dùng loại kỷ luật sắt để điều hành, đặc biệt là dùng “lực lượng Aran” làm trật tự nên toàn trại lúc nào cũng trong tình trạng lo âu, không biết sẽ bị hành hạ, đánh đập hay nhốt xà lim bất cứ lúc nào! “Lực lượng Aran” gồm khoảng hơn 100 người, họ là những anh Bộ Đội Việt Nam, phần lớn vượt biên bằng đường bộ qua ngã Kampuchia.

Lúc đầu họ ở các trại ở Aran, một tỉnh phía Nam Thái Lan, về sau được chuyển về trại Phanat Nikhom. Lý lịch của họ dĩ nhiên không thể nào phối kiểm được: họ là thường dân phải đi nghĩa vụ quân sự, phải qua chiến đấu ở Kampuchia, chán nản, đào ngũ rồi vượt biên? Hoặc họ là những cán bộ Việt Cộng được gài vào các thành phần này để hoạt động ở hải ngoại? “Lực lượng Aran” đã ở trại này khá lâu, có nhiều người đã ở đây cả 6, 7 năm, dĩ nhiên không thể nào “đậu” được qua các kỳ phỏng vấn và thanh lọc. Anh Chô sử dụng “lực lượng Aran” này như những “đội xung kích,” những “đội hành động” đi lùng sục, uy hiếp, bắt bớ, đánh đập bất cứ ai vi phạm kỷ luật trại hoặc có những hành vi xấu. Vì vậy toàn trại lúc nào cũng lên cơn sốt, lúc nào cũng lo sợ phập phồng; bù lại tình trạng trật tự và an ninh của trại được coi là ổn định và đi vào khuôn phép… Vì số người tị nạn còn đọng lại quá đông nên mọi người phải nằm dưới sàn xi măng trong các lán trại, thức ăn và nước uống, nước tắm giặt được phát mỗi ngày theo tiêu chuẩn. Dù sao so với các trại cải tạo ở Việt Nam thì đây vẫn là một thiên đàng vì được ăn cơm có rau, có cá, có thịt và nhất là mỗi ngày khỏi phải lao động khổ sai!

Phần tôi dù đang buồn vì phải xa cha mẹ, xa các em và nghĩ rằng không bao giờ có thể gặp lại các người thân, nhưng điều an ủi lớn nhất là tôi đã đặt chân đến đầu cầu của tự do, niềm ước mơ đã từng ôm ấp trong những năm tháng đọa đày trong lao tù Cộng Sản! Và tôi càng nôn nao hơn với tràn ngập niềm vui vì người tôi thương và người thương tôi đang vẫy gọi, đón chờ từ bên kia bờ Thái Bình…

Vào dịp trước Tết 1987 tôi được gọi phỏng vấn lần đầu tiên và qua lần phỏng vấn này tôi được mời làm thông dịch viên cho phái đoàn. Trong trại lúc bấy giờ có hơn 100 người Việt tị nạn được chọn ra làm việc (thông dịch viên hoặc nhân viên văn phòng hay thư ký v.v…) cho 2 tổ chức: Văn phòng Cao Ủy Tị Nạn do Thái Lan điều hành và văn phòng Điều Hành Người Tị Nạn do phái đoàn Mỹ phụ trách, tôi làm thông dịch viên cho phái đoàn Mỹ. Sau khoảng 2 tháng làm việc cho phái đoàn Mỹ, tôi là một trong 4 thông dịch viên được chọn làm “Out-of-Camp Interpreter” để làm việc với phái đoàn Sở Di Trú Hoa Kỳ. Chúng tôi rời trại Phanat và được đưa lên Bangkok để làm việc cho chương trình Tị Nạn do tòa đại sứ Mỹ tại Bangkok phụ trách. Chúng tôi thoát khỏi cảnh nằm đất ở trại và được sống với các viên chức Sở Di Trú Mỹ tại Hotel ở Bangkok.

Ngoài công việc văn phòng tại Bangkok, chúng tôi theo phái đoàn Sở Di Trú Mỹ đi về các tỉnh ở miền Nam Thái Lan để phỏng vấn người Việt Nam tị nạn tại các trại Dong Creg, Platform I và Platform II v.v… Sau mỗi lần phỏng vấn chúng tôi lại trở về Bangkok vẫn làm việc ở văn phòng. Bốn thông dịch viên chúng tôi được trả lương bằng tiền Thái, mỗi tháng được khoảng 220 hoặc 230 gọi là tiền dằn túi thôi thì như thế cũng yên lòng. Đó là những ngày bắt đầu của mùa Xuân ly hương để sau đó được trại coi như “qualified,” khỏi phải qua Phi học anh văn và được định cư vào Mỹ Tháng Tám năm 1987.

Kể từ năm 1987 ở Thái Lan, đánh dấu cho cái Tết và mùa Xuân ly hương đầu tiên từ sau Tháng Tư, 1975; tiếp nối là những cái Tết và mùa Xuân ly hương trên xứ tạm dung này. Cứ mỗi lần Tết đến Xuân về lòng tôi vẫn quặn thắt, đặc biệt mỗi năm lúc dâng hương lên bàn thờ gia tiên trong đêm giao thừa, lúc nào cũng vậy, tâm tư ngập tràn xúc động và tôi không thể nào ngăn được dòng nước mắt.

Tôi, cũng giống như hầu hết mọi người Việt tạm dung trên đất nước này, chúng ta chỉ còn một giấc mơ duy nhất: mơ được thấy những cái Tết và mùa Xuân thật sự sẽ về trên quê mẹ Việt Nam để mọi người dân Việt được thoát khỏi ách thống trị của bọn Cộng Sản độc tài; được sống trong tự do, dân chủ thật sự; được có những mùa Xuân tươi đẹp của đất trời hòa nhập với mùa Xuân bất tận của lòng người với tràn đầy tin yêu và hy vọng…

Đang hát karaoke, cả nhà bị dọa ‘ném lựu đạn’

BÀ RỊA-VŨNG TÀU (NV) – Cả gia đình đang hát karoke trong nhà thì bất ngờ một ông tay cầm lựu đạn xông thẳng vào tận bên trong rồi rút chốt. Chủ nhà đã liều mình bóp chặt mỏ vịt ngăn chặn vụ nổ.

Ngày 3 Tháng Giêng, công an thành phố Vũng Tàu đã tiếp nhận hồ sơ cùng ông Phạm Hồng Thái (31 tuổi), ngụ phường 1, Vũng Tàu từ công an phường 4 để điều tra tội “Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng.”

Tại cơ quan công an, ông Thái khai nhặt được quả lựu đạn từ trước đó. Khoảng 21 giờ ngày 2 Tháng Giêng, trên đường đi nhậu về, Thái thấy anh Bảo cùng gia đình đang ngồi hát karaoke trong nhà nên móc quả lựu đạn ra dọa. Giữa anh Bảo và Thái xảy ra cãi vã thì anh Bảo chụp lấy quả lựu đạn rồi mang tới công an trình báo. Công an thành phố Vũng Tàu đang tiến hành xác minh quả lựu đạn trên là thật hay giả và điều tra vụ việc.

Theo báo Người Lao Động, khoảng 21 giờ 30 ngày 2 Tháng Giêng, trong lúc gia đình anh Hoàng Đình Bảo, ngụ phường 4, Vũng Tàu đang hát karaoke tại nhà riêng, thì ông Thái xông vào mang quả lựu đạn móc ra đe dọa.

Thấy tình thế nguy hiểm bởi lúc này trong nhà có phụ nữ và trẻ em, anh Bảo vật lộn với ông Thái chụp lấy quả lựu đạn. Trong lúc giằng co, bất ngờ ông Thái rút chốt định cho nổ tung. Anh Bảo cố quật ngã ông Thái cướp lấy rồi cố kèm chặt mỏ vịt trái lựu đạn, đồng thời nhờ người chở mình cùng quả lựu đạn đến công an trình báo vụ việc.

Tại cơ quan công an, ông Thái khai nhặt được quả lựu đạn từ trước đó. Trên đường đi nhậu về, thấy anh Bảo cùng gia đình đang ngồi hát karaoke trong nhà nên móc ra hù dọa. (Tr.N)

Thuyền trưởng Indonesia bị bắt vì bỏ tàu khi xảy ra hỏa hoạn

Cảnh sát Indonesia vừa bắt giữ một thuyền trưởng tàu du lịch sau khi có cáo buộc rằng ông nhảy trốn khỏi tàu trước tiên khi ngọn lửa bùng lên khiến 23 người chết và 50 người bị thương.

Nhân viên bốc rỡ bị kẹt trong khoang hành lý suốt chuyến bay dài 1 tiếng rưỡi

Một nhân viên bốc rỡ hãng máy bay đã bị kẹt bên trong khoang hành lý của một chuyến bay dài 1 tiếng rưỡi từ tiểu bang North Carolina đến Washigton D.C. hôm Chủ Nhật vừa qua.

Việt Nam: Ba ngày lễ, 80 người chết vì tai nạn giao thông

Chỉ trong 3 ngày nghỉ lễ Tết Dương Lịch 2017, Việt Nam xảy ra 93 vụ tai nạn giao thông, làm 80 người chết và 54 người bị thương.

Tết Ở Quê Người

Tết ở quê người không pháo nổ,
Giao thừa đất khách chạnh lòng đau
Bao năm kiếp sống đời lưu lạc,
Men nồng say bởi nhớ thương nhau.

Còn tết trường sơn mai có nở,
Xuân về Anh có pháo reo không.
Có khao ngày hẹn về phố cũ,
Cho cờ vàng lộng gió Thăng Long.

Vui tết có qua miền biên giới,
Dừng lại Kon Tum đốt nén nhang.
Để nhớ những thằng thân thiết củ,
Đã một thời chết thật hiên ngang.

Sử sách chẳng ghi người anh dũng,
Tuổi tên không ai nhắc với đời.
Nhưng ta chắc Hồn Thiêng sông núi,
Có tên người vang vọng nơi nơi.

Hôm nay đón tết phương trời lạ,
Một mình ta ngồi ngắm tuyết rơi.
Thương qúa bạn bè thân thiết cũ,
Đã bao năm không gặp nhau rồi.

Con biết mẹ ngồi mong mỏi đợi,
Đàn con lưu lạc bốn phương về,
Góp gió tạo thành cơn bão lớn
Thổi đau thương làm đẹp trời quê.

Xuân Chiến Địa

viết nhớ Trần văn Thân ố Đinh Hoàng Điểu

Chợt nhớ năm nào trên chiến địa
chúng mình hiu hắt đón xuân chơi
một thằng bộ binh đời như bỏ
một đứa nhảy dù cũng tả tơi

bó gối trong căn hầm tránh đạn
chia nhau một cốc cà phê đen
hít dăm ba điếu quân tiếp vụ
ấy Tết cô đơn của lính quèn

rừng vẫn vô tình buồn ủ rũ
gục đầu tắm đạn pháo thương đau
chim đàn cũng bỏ ta về phố
mặc kẻ chinh nhân vạn cổ sầu

rồi cũng chia tay người mỗi ngã
bao mùa Xuân tới vẫn tha phương
tan hàng mới được tin bạn đã
chết rục năm nao giữa chiến trường

thương bạn xót ta buồn lại khóc
một thằng bất hạnh, đứa điêu linh
chết không mồ mả nơi đèo lũng
sống mất quê hương kiếp ký sinh

thắp nén hương lòng nơi gác lạnh
cốc cà phê nóng điếu thuốc đen
mời bạn về trong đêm trừ tịch
để lại cùng vui Tết lính quèn

Xóm Cồn, cuối chạp 2006 

Xuân Tự Tình

Quên 
Một sớm đầu năm Xuân chớm sang
Rừng xanh biêng biếc mắt chim ngàn
Vàng mai nở rộ đùa hoa dại
Đỏ nắng soi tràn ghẹo cỏ hoang
Trắng chóp đồi cao mây mở hội
Đen vùng lũng thấp én giăng đàn
Biên phòng chiến sĩ chào xuân đến
Quên tuổi đời, quên tuổi chiến tranh!…

Nhớ 
Nhớ một mùa Xuân bao bể dâu
Đất trời đảo ngược, máu thay màu!
Rừng sâu cải tạo thân tù tội
Núi thẳm lưu đày xác ngựa trâu
Nức nở người đi kiềm tiếng khóc
Bùi ngùi kẻ ở nghẹn câu chào
Sinh ly, tử biệt trăm đồ thán…
Biết thuở nào nguôi Xuân ấy đâu!

Được 
Thêm mùa Xuân nữa kiếp tha hương
Bạn khác gì tôi những đoạn trường?
Vượt biển gian nguy tìm nẻo sống
Băng ngàn khốn khổ kiếm đường nương
Quê người sớm tối đeo nhà máy
Đất khách trưa, chiều quẹt thẻ lương
Cái giá Tự Do là… Trả Góp!
Được Credit đó tất… xanh xương!!

Mất 
Có Tết nào như Tết ở đây?…
Không trà,không rượu, chẳng hoa mai!
Bạn bè mấy vị lơ thăm viếng
Bằng hữu vài ông bận kéo cày!
Con trẻ đến trường same mọi bữa
Vợ hiền vào hãng việc thường ngày!
Đầu năm nặn mấy dòng khai bút
Chuyện vãn cùng Nàng Xuân tái lai…

Cuốn ‘Mein Kampf’ của Hitler trở thành sách bán chạy nhất ở Đức

MUNICH, Đức (NV) – Ấn bản in lại cuốn “Mein Kampf” của nhà độc tài Adolf Hitler thời Thế Chiến 2, vừa trở thành sách bán chạy nhất ở Đức.

AFP trích thuật lời của nhà phát hành Institute of Contemporary History of Munich (IfZ) cho biết, khoảng 85,000 ấn bản mới của nhà lãnh tụ Quốc Xã chống Do Thái đã bán sạch từ khi được tung ra hồi Tháng Giêng năm ngoái.

Sự tái bản của cuốn sách làm mạnh thêm sự tranh cãi về sự nổi dậy của “quan điểm chính trị chuyên chế” của xã hội Tây Phương đương đại.

Cuốn “Mein Kampf,” tạm dịch là “đời tranh đấu của tôi,” thoạt đầu dự tính chỉ in ra 4,000 cuốn nhưng lập tức gặp ngay sự đòi hỏi mạnh mẽ, và những cuốn thuộc lần tái bản thứ sáu sẽ được bày bán vào cuối Tháng Giêng này.

Tác phẩm gồm hai cuốn được tuần san Der Spiegel xếp vào hạng sách tham khảo bán chạy nhất trong suốt năm ngoái, và từng đứng đầu bảng trong hai tuần lễ liên tiếp của Tháng Tư.

Ông Andreas Wirsching, giám đốc nhà phát hành IfZ, nói: “Tâm trạng lo sợ việc tái bản này sẽ cổ động thêm cho ý thức hệ của Hitler hay tạo được sự chấp nhận trong xã hội và mang lại một sự tuyên truyền mới cho phong trào tân Phát Xít, là điều hoàn toàn vô căn cứ.”

Theo IfZ, dữ kiện thu thập về người mua cuốn sách này cho thấy họ là “các nhà giáo dục, những người quan tâm đến chính trị và lịch sử,” không phải là những người thuộc “thành phần phản động hay hữu khuynh cực đoan.”

Cuốn “Mein Kampf” ngoài một phần nói về thân thế của tác giả, sách còn đề cập đến ý thức hệ của Hitler, vốn là nền tảng của chủ nghĩa Quốc Xã.

Ông Hitler viết cuốn này vào năm 1924 trong khi đang bị cầm tù ở Bavaria về tội phản quốc, sau mưu toan đảo chánh Beer Hall Putsch bất thành của ông.

Cuốn sách đưa ra hai ý tưởng của Hitler để thực hành khi nhà lãnh đạo Đức dẫn dắt đất nước vào Thế Chiến 2, gồm việc sát nhập các nước láng giềng để giành thêm “Lebensraum,” tức không gian sống cho người Đức, và lòng thù ghét người Do Thái của ông dẫn đến chủ trương tàn sát hàng triệu người Do Thái, gọi là Holocaust.

Có tới 12.4 triệu ấn bản của cuốn sách được phát hành ở Đức và kể từ năm 1936, tất cả các cặp tân hôn được tặng một cuốn như là một món quà cưới của chính phủ. (TP)

22% người Mỹ mua súng không bị kiểm soát lý lịch

CAMBRIDGE, Massachusetts (NV) – 22% người Mỹ mua súng trong hai năm qua không hề bị kiểm soát lý lịch, báo Guardian trích kết quả thăm dò của hai trường đại học Harvard University và Northeastern University.

Trong nhiều năm, các chính trị gia và nhà nghiên cứu ước lượng có khoảng 40% việc bán súng được tiến hành mà không kiểm soát lý lịch người mua, một thống kê dựa theo thăm dò có từ năm 1994, điều mà giới vận động quyền sở hữu súng cho là đã lỗi thời và không còn chính xác.

Thăm dò mới nhất được đăng trên tập san Annals of Internal Medicine nhận thấy rằng việc bán súng không kiểm tra lý lịch chỉ bằng phân nửa con số do các nhà vận động đòi hạn chế súng thuộc đảng Dân Chủ đưa ra, trong đó có Tổng Thống Barack Obama và cựu Ngoại Trưởng Hillary Clinton.

Việc kiểm soát lý lịch mục đích để ngăn chận những cá nhân mà luật pháp không cho phép sở hữu súng, trong đó có những người từng phạm tội hình sự và những người có thể đe dọa đến an ninh công cộng.

Sau cuộc thảm sát tại trường tiểu học Sandy Hook ở Connecticut hồi năm 2012, ông Obama và các thành viên Dân Chủ khác vận động cho một luật mới hạn chế súng, với lý luận rằng có đến 40% người Mỹ được bán súng mà không hề bị kiểm tra lý lịch.

Con số này được làm sống lại trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2016.

Hệ thống kiểm soát lý lịch của chính phủ liên bang từng ngăn chận hơn 2.4 triệu vụ bán súng từ khi luật này được áp dụng từ năm 1994.

Tuy nhiên, việc kiểm soát này không áp dụng đối với trường hợp bán giữa các cá nhân, kể cả tại các hội chợ súng hay qua mạng. (TP)

Hàng chục tỉnh ở Việt Nam xin gạo cứu đói dịp Tết

HÀ NỘI (NV) – Theo thống kê của Cục Bảo Trợ Xã Hội Bộ Lao Động, đã có 12 tỉnh thành ở Việt Nam xin hỗ trợ gạo cứu đói dịp giáp Tết Đinh Dậu 2017.

Truyền thông Việt Nam dẫn lời ông Lê Viết Phái, trưởng phòng trợ giúp đột xuất Cục Bảo Trợ Xã Hội Bộ Lao Động cho biết, đến ngày 3 Tháng Giêng, đơn vị đã nhận được 12 công văn của 12 tỉnh xin hỗ trợ gạo cứu đói dịp giáp Tết Đinh Dậu.

Các tỉnh này gồm có Cao Bằng, Tuyên Quang, Yên Bái, Lào Cai, Hà Nam, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Trị, Quảng Ngãi, Bình Định, Ninh Thuận, Đắk Nông. Tổng số gạo cần hỗ trợ hơn 14,700 tấn.

Ông Phái cho biết thêm: “Việc các địa phương xin hỗ trợ gạo cứu đói dịp Tết không có gì lạ, bởi hàng năm Bộ Lao Động vẫn nhận được các công văn như vậy. Ngay như năm trước cũng có đến 19 tỉnh xin hỗ trợ gạo cứu đói. Con số 12 tỉnh xin cứu trợ gạo chưa phải là con số cuối cùng.”

Theo ông Phái, năm 2016 tình hình thiên tai diễn biến phức tạp, mưa lũ kéo dài, ảnh hưởng xấu đến sản xuất nông nghiệp và đời sống của người dân, đặc biệt ở khu vực miền Trung và Tây nguyên chắc chắn gặp khó khăn. Vì thế, nguy cơ thiếu đói trong dịp Tết Nguyên Đán Đinh Dậu và giáp hạt đầu năm 2017 không thể tránh khỏi.

“Tổng cục dự trữ bảo đảm lượng gạo hỗ trợ cứu đói cho người dân. Tuy nhiên, dịp Tết năm nay được ước tính số gạo cứu đói sẽ tăng hơn mọi năm, nên các tỉnh có thể chủ động sử dụng ngân sách địa phương để hỗ trợ kịp thời cho người dân,” ông Phái gợi ý.

Khi truyền thông Việt Nam loan tin về việc này, dư luận cho rằng, trong 12 tỉnh trên có mấy tỉnh xây tượng đài, quảng trường ngàn tỷ; tỉnh Thanh Hóa có tới 8 phó giám đốc Sở Nông Nghiệp mà lại để dân thiếu ăn và ngay cả một tỉnh ở trung tâm đồng bằng sông Hồng như Hà Nam cũng xin cứu đói “thì không hiểu nổi.” (Tr.N)

Cơ sở của Trump khắp thế giới dễ trở thành mục tiêu khủng bố

NEW YORK CITY, New York (NV) – Trước khi ông Donald Trump nhậm chức, Tổng Thống Recep Tayyip Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ từng yêu cầu tổng thống tân cử Mỹ xóa tên ông khỏi Trump Tower ở Istanbul.

Báo Washington Post trích lời ông Erdogan nói rằng vì ông Trump không khoan nhượng với người Hồi Giáo sống ở Mỹ.

Nay chỉ còn vài tuần trước khi ông Trump chính thức trở thành tổng thống, những thành phố có các cơ sở mang tên ông Trump lo ngại chúng có thể trở thành mục tiêu của khủng bố.

Ông Charles Regini, cựu nhân viên FBI, nhận xét: “Ông Donald Trump là người có cá tính gây nhiều tranh cãi, màu mè và phát biểu nổi đình nổi đám.”

Thái độ tạo đình đám của ông dễ lôi kéo sự chú ý của những kẻ tấn công và gia tăng nguy cơ các cơ sở mang tên ông trở thành mục tiêu khủng bố.”

Ông Daveed Gartenstein-Ross, thành viên thâm niên của tổ chức Foundation for Defense of Democracies, góp ý: “Nếu Abu Bakr al-Baghdadi, lãnh đạo của ISIS, hay Ayman al-Zawahiri, thủ lãnh của al-Qaeda, bị giết, tổng thống Hoa Kỳ hay nước Mỹ có thể bị tấn công, hoặc một khách sạn mang tên Trump.”

Địa vị và lối phát biểu của ông Trump khiến ông trở thành một “siêu sao” cho sự tuyên truyền của dân quân Hồi Giáo.

Video về ông và những phát biểu của ông được ISIS và al-Shabab, tổ chức thánh chiến có cứ địa ở Somalia, đem ra sử dụng, đặc biệt nhấn mạnh đến phát biểu chống Hồi Giáo của ông.

Trước đây, những tổ chức khủng bố này không thực hiện những cuộc tấn công khủng bố ở Mỹ vì lý do địa dư, ISIS khó lòng đặt chân lên đất Mỹ bằng đường bộ.

Âu Châu gần với cứ địa của ISIS, vào được Âu Châu, họ đến được hơn 20 quốc gia trong khối, không hề bị xét hỏi giấy tờ.

Ông Victor Asal, một giáo sư trường đại học State University of New York ở Albany, nhận xét rằng việc tấn công vào một tòa đại sứ hoặc căn cứ quân sự Mỹ là cả một thách thức lớn nhưng một khách sạn của Trump là mục tiêu dễ dàng.

Nếu quí vị giết người Mỹ, quí vị gây được sự chú ý, và nếu quí vị cho nổ tung một khách sạn đẹp đẽ ở nước ngoài, chắc hẳn quí vị giết được nhiều người Mỹ,” ông Asal tiếp.

Thổ Nhĩ Kỳ từng là cửa ngõ xâm nhập vào Syria của ISIS và gần đây phải hứng chịu hàng loạt những cuộc tấn công đẫm máu do ISIS lẫn tổ chức PKK của người Kurd gây ra.

Những yếu tố này khiến các cơ sở của ông Trump ở quốc gia này trở thành mục tiêu đầy rủi ro.

Trong khi đó, theo CNN, một nhóm gồm chuyên gia và các tổ chức thuộc lưỡng đảng một lần nữa áp lực ông Trump phát mại các doanh nghiệp của ông.

Qua một thư ngỏ họ nói rằng việc ông Trump trao quyền quản lý của Trump Organization cho con cái ông là điều vẫn chưa ổn, chỉ có đem bán tất cả tài sản là có thể tránh được tình trạng xung đột quyền lợi.

Lá thư có đoạn nói: “Quí vị không thể phục vụ đất nước với tư cách tổng thống và đồng thời lại cũng đang sở hữu các doanh nghiệp trên khắp thế giới, khiến không thể tránh khỏi ảnh hưởng tai hại nghiêm trọng đến cương vị tổng thống.” (TP)

Rừng Tây Nguyên bị tàn phá vì thương lái Trung Quốc

GIA LAI (NV) – Loại cây mà người Bahnar gọi là Tờ Trung (na rừng) – thường thấy ở các khu rừng đầu nguồn, các con suối ở Tây Nguyên đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng vì thương lái Trung Quốc đặt mua… rễ.

Với những người cư trú lâu năm ở Tây Nguyên, Tờ Trung là nguồn nước dự trữ và là hệ thống điều hòa dòng chảy tự nhiên. Mùa khô, đi rừng mà thiếu nước, chặt một cây Tờ Trung là đủ nước cho vài người uống mà không sợ ngộ độc, đó cũng là lý do Tờ Trung được xem như hệ thống trữ nước, giúp các dòng suối không trơ đáy. Mùa mưa, khi nước từ thượng nguồn tràn về, rễ Tờ Trung khiến chúng chảy chậm lại, hạn chế khả năng gây ra lũ lớn, đột ngột ở hạ lưu…

Cách nay năm năm, thương lái Trung Quốc tìm tới Tây Nguyên hỏi mua… rễ cây Tờ Trung. Lúc đó, yêu cầu của thương lái Trung Quốc rất cao: Chỉ mua rễ nhỏ! Những người Bahnar suốt đời đói khổ, lúc nào cũng mong có cơ hội tìm được chút tiền để trả nợ cơm áo đổ xô vào rừng chặt rễ cây Tờ Trung dẫu cho một ký rễ cây Tờ Trung tươi chỉ có 3,000 đồng. Tới khi các rễ nhỏ của cây Tờ Trung trở thành của hiếm, giá tăng lên thành 5,000 đồng/ký thì thương lái Trung Quốc hạ yêu cầu xuống, mua cả rễ lớn.

Giờ thì thương lái Trung Quốc đang thu mua cả thân cây Tờ Trung. Sau năm năm, Tờ Trung – một loại cây dại, giờ đã thành của hiếm, khó có thể tìm thấy ở các khu rừng đầu nguồn và các con suối.

Ông Đinh Văn Viên, phó thôn Kon Bông, xã Đăk Rong, huyện K’bang, tỉnh Gia Lai, thừa nhận, từ khi mật độ cây Tờ Trung giảm xuống, mùa khô, lượng nước ở các dòng suối giảm theo. Mùa mưa, lũ lớn hơn và thường là đột ngột đổ về, khó đoán trước.

Theo ông Viên thì ai cũng nhận ra điều đó nhưng đồng bào của ông nghèo quá, thành ra chuyện đi kiếm được tiền họ cũng làm. Trước đây, khi cây Tờ Trung còn nhiều, cả làng vào rừng đào rễ Tờ Trung để gùi đi bán là bình thường.

Phóng viên tờ Tuổi Trẻ kể rằng, mỗi làng thường có hai điểm thu mua rễ cây Tờ Trung, một ở đầu làng, một ở cuối làng và do người trong làng đảm nhận. Một trong số này bảo với họ là ông ta được thương lái Trung Quốc thuê đứng ra mua lại, phơi khô rồi đóng bao chuyển cho chủ hàng. Giống như những người Bahnar khác, ông ta cũng không rõ thương lái Trung Quốc mua rễ, nay thì mua cả thân cây Tờ Trung để làm gì.

Giống như ông Viên, ông Bùi Trọng Lượng, phó chủ tịch xã Đăk Rong xác nhận, chuyện chặt rễ, đốn cây Tờ Trung bán cho thương lái Trung Quốc đã kéo dài trong vài năm. Ông Lượng cho biết, chính quyền xã và chính quyền đã bắt đầu cảm thấy ái ngại nên đã yêu cầu dân chúng không được đụng đến cây Tờ Trung nữa.

Ông Trương Văn Bốn, giám đốc công ty Lâm Nghiệp Đăk Rong dù thừa nhận chuyện dân chúng vào vùng rừng do công ty của ông quản lý để chặt rễ, đốc cây Tờ Trưng đã xảy ra nhiều năm nhưng công ty Lâm Nghiệp Đăk Rong không ngăn chặn vì điều đó không ảnh hưởng gì đến rừng. Theo lời ông Bốn, trước kia, công ty Lâm Nghiệp Đăk Rong còn phải điều động nhân viên chặt bớt cây Tờ Trưng để nó không ảnh hưởng đến sự phát triển của các loại cây khác.

Ông Nguyễn Văn Hoàn, giám đốc vườn quốc gia Kon Ka Kinh, thú nhận chưa nhận được báo cáo nào của thuộc cấp về chuyện dân chúng vào vườn quốc gia Kon Ka Kinh để chặt rễ, đốn cây Tờ Trung. Tuy nhiên ông Hoàn nhấn mạnh, Ban Giám Đốc vườn quốc gia Kon Ka Kinh chưa bao giờ yêu cầu nhân viên “chặt bớt cây Tờ Trưng để nó không ảnh hưởng đến sự phát triển của các loại cây khác.” Muốn đụng đến loại cây nào trong rừng cũng phải báo cáo với giới hữu trách. Chỉ có bị bệnh về thần kinh mới làm như thế. (G.Đ)

Việt Nam: Trở thành tỷ phú nhờ mua được ‘chính sách?’

HÀ NỘI (NV) – Sự kiện hệ thống truyền thông Việt Nam chủ động xoay mũi dùi mà thủ tướng Việt Nam chĩa vào Vingroup sang… hướng khác dường như là giọt nước làm tràn ly phẫn nộ đối với tập đoàn này.

Hôm 29 Tháng Mười Hai, tại cuộc họp giữa lãnh đạo chính phủ Việt Nam với giới lãnh đạo chính quyền các tỉnh, thành phố, ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng Việt Nam đã chỉ trích gay gắt quy hoạch đô thị ở Hà Nội. Theo đó, sở dĩ môi trường, giao thông,… ở Hà Nội trở thành thảm trạng khiến hệ thống công quyền loay hoay tìm hoài không ra lối thoát là vì chính quyền thành phố này phóng tay cấp giấy phép cho xây dựng hàng loạt cao ốc khiến hạ tầng quá tải.

Ông Phúc dẫn trường hợp cho xây dựng cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ làm ví dụ và nêu câu hỏi: Ai cho phép xây cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ? Không có lý thuyết nào về quy hoạch lại chấp nhận chuyện cho xây dựng tại một nơi như Giảng Võ cao ốc 50 tầng, với hàng ngàn căn hộ cao cấp. Nếu mỗi gia đình có hai xe hơi thì ra vào, qua lại thế nào? Nếu khoảng đất trống nào cũng cấp giấy phép xây dựng cao ốc hết thì Hà Nội sẽ ra sao?

Cũng theo lời của thủ tướng Việt Nam thì ông ta từng yêu cầu chính quyền thành phố Hà Nội kiểm tra và báo cáo về trường hợp cấp giấy phép xây dựng cao ốc 50 tầng tại Hà Nội trước ngày 15 nhưng tới 29 Tháng Mười Hai vẫn chưa nhận được báo cáo.

Cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ là một tổ hợp bao gồm văn phòng, trung tâm thương mại và căn hộ cao cấp, dự trù mang tên Vinhomes Giảng Võ, mới khởi công hồi hạ tuần Tháng Mười trên nền của trung tâm triển lãm Giảng Võ, diện tích 6.8 héc ta, nằm giữa lòng Hà Nội.

Chủ đầu tư Vinhomes Giảng Võ là ba tập đoàn tư nhân: Tập đoàn Vingroup, tập đoàn T&T, và tập đoàn Tân Hoàng Minh.

Trong ba tập đoàn này, Vingroup là cái tên mà gần như không người Việt nào không biết. Chủ tịch Vingroup là ông Phạm Nhật Vượng, 48 tuổi.

Ông Vượng là người được gửi sang Nga du học năm 1987. Tại Nga, ông Vượng trở thành một trong những “soái” (cách cộng đồng người Việt ở Nga và Đông Âu gọi những ông trùm đứng phía sau tất cả những hoạt động kinh doanh cả hợp pháp lẫn bất hợp pháp) nổi tiếng nhất. Giống như nhiều “soái” khác, sau khi Việt Nam “đổi mới,” ông Vượng quay trở về Việt Nam đầu tư và trở thành “soái” thành công nhất.

Vincom rồi Vingroup của ông Vượng liên tục được cấp giấy phép đầu tư các dự án bất động sản trên những khu đất được ví là “vàng” trên khắp Việt Nam, kể cả những khu đất thuộc Bộ Quốc Phòng, Bộ Công An. Những dự án bất động sản đó góp phần đưa ông Vượng vào danh sách các tỷ phú trên thế giới do Forbes công bố hàng năm. Tên ông Vượng xuất hiện trong danh sách này vào năm 2013 (xếp thứ 974 với tổng giá trị tài sản là $1.5 tỷ). Sau ba năm, mới đây, theo xếp hạng của Forbes, ông Vượng xếp thứ 916 trong danh sách các tỷ phú trên thế giới với tổng giá trị tài sản là $2.2 tỷ (trong ba năm tổng giá trị tài sản tăng thêm $700 triệu).

Có một điểm đặc biệt là dù các dự án bất động sản của ông Vượng có rất nhiều điểm bất thường và gây ra đủ thứ xáo trộn về mọi mặt nhưng ông Vượng chưa bao giờ bị hệ thống truyền thông Việt Nam chỉ trích. Những thông tin bất lợi cho Vingroup rất hiếm.

Chỉ trích của ông Phúc, thủ tướng Việt Nam đối với cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ cũng thuộc loại hiếm vì rất nhiều người biết chủ đầu tư là ông Vượng.

Tuy nhiên ngay cả thủ tướng Việt Nam cũng không thể tạo ra ngoại lệ. Lúc đầu, rất nhiều bài tường thuật cuộc họp của chính phủ Việt Nam hôm 29 Tháng Mười Hai, đưa chi tiết cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ vào tựa vì báo giới ở đâu cũng biết độc giả của họ quan tâm đến điều gì. Tuy nhiên ngay sau đó hệ thống truyền thông Việt Nam đồng loạt sửa tựa, bỏ chi tiết cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ.

Chẳng hạn, Zing đổi tựa: “Thủ tướng: Ai cấp phép xây cao ốc 50 tầng ở Giảng Võ” thành “Hà Nội, TP.HCM cần rà soát lại qui hoạch đô thị.” Đài Phát Thanh Quốc Gia (VOV) thì đổi tựa: “Thủ tướng nói về việc xây chung cư cao tầng ở khu đất Giảng Võ” thành “Cám ơn thủ tướng…”

Trong khi cả hệ thống công quyền lẫn hệ thống truyền thông Việt Nam cùng “ngậm tăm” trước sự kiện vừa kể thì một facebooker là Nguyễn Anh Tuấn viết status: “Vingroup thật đáng xấu hổ khi làm giàu bằng tham nhũng chính sách.”

Nguyễn Anh Tuấn đã lục tìm, sắp đặt chuỗi sự kiện có liên quan đến Vingroup và khu triển lãm Giảng Võ để chứng minh giữa Vingroup và chính quyền Hà Nội có một thương vụ mua bán chính sách.

Theo đó, cuối năm 2014, Vingroup được ông Nguyễn Tấn Dũng, khi ấy là thủ tướng Việt Nam, chọn làm “nhà đầu tư chiến lược” (sở hữu 80% cổ phiếu) của công ty triển lãm Giảng Võ (sở hữu khu triển lãm Giảng Võ). Lý do Vingroup được chọn vì tập đoàn này hứa sẽ đầu tư vào khu Triển lãm Giảng Võ để biến nơi này thành một trung tâm triển lãm hiện đại hơn.

Tháng Ba năm 2015, công ty triển lãm Giảng Võ tổ chức bán đấu giá 9.8% trong số 20% cổ phiếu còn lại nhưng giới đầu tư không mặn mà và Vingroup tiếp tục là nơi bỏ tiền mua gần như toàn bộ số cổ phiếu được rao bán này. Nhờ vậy, Vingroup nắm gần 90% cổ phiếu của Công ty Triển lãm Giảng Võ.

Theo facebooker Nguyễn Anh Tuấn, sở dĩ giới đầu tư không mặn mà với cổ phiếu mà công ty triển lãm Giảng Võ rao bán hồi Tháng Ba năm 2015 vì: 1- Quy hoạch về xây dựng của Hà Nội xác định khu triển lãm Giảng Võ nằm trong khu vực gọi là “nội đô lịch sử” bị hạn chế về chiều cao của công trình. 2-Tình hình tài chính của công ty triển lãm Giảng Võ không sáng sủa (lợi nhuận sau thuế chỉ từ 3 đến 6 tỷ đồng), Vingroup đổ tiền vào công ty triển lãm Giảng Võ thì cũng chỉ là đầu tư xây dựng trung tâm triển lãm hiện đại hơn, nên viễn cảnh cổ phiếu sinh lợi mờ mịt.

Đùng một cái, Tháng Tư năm 2016, chính quyền thành phố Hà Nội ban hành “Quy hoạch công trình cao tầng nội đô.” Theo quy hoạch này, trong khu vực “nội đô lịch sử” chỉ có hai nơi được phép xây quá 39 tầng để làm “điểm nhấn đô thị” là: Khu triển lãm Giảng Võ “được phép xây dựng 50 tầng” và lô đất số 29 Liễu Gia “được phép xây dựng 45 tầng.”

Facebooker Nguyễn Anh Tuấn nhấn mạnh, cả hai (khu triển lãm Giảng Võ và lô đất số 29 Liễu Giai) đều của Vingroup! Nguyễn Anh Tuấn nêu thắc mắc, tại sao cả hai “điểm nhấn đô thị” đều rơi đúng vào hai lô đất của Vingroup? Không lẽ “chính quyền thành phố Hà Nội ‘làm chính sách’ cho Vingroup?”

Facebooker Nguyễn Anh Tuấn nhận định, chuyện vừa kể là “tham nhũng chính sách,” là một ví dụ minh họa về những “nhóm lợi ích” xem hệ thống công quyền như “công cụ của riêng chúng để đưa ra những chính sách làm lợi cho chúng, gây thiệt hại cho cộng đồng, quốc gia.”

Facebooker Nguyễn Anh Tuấn lưu ý, nếu thông báo khu triển lãm Giảng Võ được xây cao ốc 50 tầng và tổ chức đấu giá công khai thì tổng số tiền thu về cho ngân sách chắc chắn sẽ lớn hơn rất nhiều so với con số 21.5 triệu/m2 đang thu từ Vingroup sao. Vingroup chỉ bỏ ra 1,500 tỷ để mua gần 90% cổ phần của công ty triển lãm Giảng Võ, trong khi giá đất ở khu vực này hiện khoảng từ 200 triệu đến 300 triệu/m2.

Facebooker Nguyễn Anh Tuấn nhắn hỏi Vingroup của ông Phạm Nhật Vượng: Làm giàu bằng tham nhũng chính sách, đạp lên lợi ích của quốc gia như thế thì có gì đáng tự hào?

Đến giờ cũng chỉ có người sử dụng Internet tại Việt Nam chia sẻ với nhau những thông tin và thắc mắc này. Hệ thống công quyền và hệ thống truyền thông tiếp tục lặng thinh. (G.Đ)

Dân bắt 2 công an quỳ trước thi thể người chết vì nghi bị đánh

BÌNH ĐỊNH (NV) – Sau khi công an giải tán một nhóm đánh bầu cua ở huyện Tuy Phước, một thanh niên đã bị công an đánh chết.

Sáng 3 Tháng Giêng, nói với phóng viên báo Pháp Luật Thành Phố, ông Nguyễn Bá Nhiên, giám đốc công an tỉnh Bình Định, cho biết, trung tâm pháp y tỉnh đã khám nghiệm tử thi để điều tra nguyên nhân cái chết của anh Đặng Phạm Toàn (29 tuổi), ngụ xã Phước Hưng, huyện Tuy Phước.

“Hiện công an tỉnh đang khám nghiệm hiện trường, phục vụ điều tra để có kết luận rõ ràng nguyên nhân cái chết của anh Toàn. Đồng thời, công an tỉnh cũng điều tra việc hai công an huyện Tuy Phước bị dân đánh bị thương,” ông Nhiên nói.

Theo ông Nhiên, phúc trình của công an huyện Tuy Phước cho biết, tối 2 Tháng Giêng, tổ gồm 6 viên công an huyện này đi tuần tra. Khi đến chợ Định Thiện, xã Phước Quang, thì phát hiện gần 30 người đang tụ tập đánh bầu cua ăn tiền. Phát hiện có công an, nhóm người bỏ chạy tán loạn. Sau đó, lực lượng công an kiểm tra thì thấy anh Toàn gục tại chỗ.

Người dân và tổ tuần tra đã đưa anh Toàn đi cấp cứu tại trung tâm y tế thị xã An Nhơn nhưng trên đường đi anh Toàn đã chết. Lúc này, người dân và thân nhân anh Toàn cho rằng anh Toàn đã bị công an đánh chết, bèn bắt giữ 2 thiếu úy công an là ông Nguyễn Ngọc Khánh và ông Trần Đức Thuận làm con tin, đồng thời đánh đập, hiện đang điều trị tại bệnh viện. Vụ việc này được quay clip, tung lên YouTube và Facebook.

Nói với báo Thanh Niên, cùng ngày ông Lê Đức Minh, trưởng công an huyện Tuy Phước muốn đẩy trách nhiệm về phía gia đình nạn nhân cho rằng, ngoài hai ông Khánh và Thuận bị người dân tập trung buộc phải đi cùng họ đến bệnh viện đa khoa thị xã An Nhơn và bị “đánh đập,” số công an còn lại của tổ tuần tra may mắn thoát được ra ngoài, bỏ chạy, nếu không không biết tỉnh hình sẽ ra sao.

“Nghe thông tin dân ép công an vào bệnh viện, tôi chạy ngay đến công an thị xã An Nhơn để xử lý. Dân họ nói công an đánh chết người. Đúng sai thế nào sẽ xử phạt nghiêm minh,” ông Minh nói. (Tr.N)

Anh: Cảnh sát chặn xe trên xa lộ, bắn chết một nghi can

LONDON, Anh (AP) – Một cuộc điều tra đã được mở ra sau khi xảy ra một vụ nổ súng rất hiếm thấy ở Anh, trong đó cảnh sát bắn chết một người đàn ông và năm người khác cũng bị bắt.

Cảnh sát West Yorkshire nói rằng cuộc lùng bắt liên hệ đến “các tin tức về tàng trữ võ khí bất hợp pháp.”

Người bị giết là Mohammed Yassar Yaqub, 27 tuổi, ở thành phố Huddersfield.

Gia đình người này, qua luật sư, đã đưa ra bản thông cáo nói rằng họ “bàng hoàng và đau đớn.”

Hàng xóm nơi gia đình anh Yaqub ở cho hay từng xảy ra việc có người lái xe đi ngang và bắn vào nhà này.

Việc cảnh sát nổ súng là điều hiếm thấy ở Anh và khi có người thiệt mạng là đương nhiên có cuộc điều tra của ủy ban độc lập.

Ủy ban này nói rằng một khẩu súng được tìm thấy trong chiếc xe do Yaqub lái và đang được điều tra.

Anh Yaqub bị bắn vào tối ngày Thứ Hai trên xa lộ gần Huddersfield, cách London chừng 305 km về phía Bắc.

Cảnh sát cũng cùng lúc lục soát hai địa điểm khác.

Tại hiện trường, một chiếc xe Audi màu bạc được thấy với ba lỗ đạn xuyên qua kính phía trước và bị các xe khác bao quanh.

Cảnh sát Anh hôm Thứ Ba xác nhận rằng vụ này không liên hệ tới khủng bố. (V.Giang)

Ô nhiễm ở Sài Gòn gây nhiều bệnh tật cho người dân

SÀI GÒN (NV) – Sở Giao Thông thành phố Sài Gòn vừa đưa ra phúc trình cho hay, tình trạng ô nhiễm môi trường do các hoạt động giao thông gây ra đang ở mức báo động, gây nhiều bệnh tật cho người dân.

Báo Tuổi Trẻ ngày 3 Tháng Giêng, dẫn lời ông Bùi Xuân Cường, giám đốc Sở Giao Thông cho biết, số liệu quan trắc ô nhiễm không khí quý II năm 2016 ở Sài Gòn cho thấy tăng hơn so với cùng kỳ năm 2015.

Cụ thể, 7/15 vị trí có CO tăng 1.11-2.18 lần; 11/15 vị trí có bụi tăng 1.02-1.64 lần; 8/15 vị trí có NO2 tăng 1.02-1.31 lần. Trong khi đó, ô nhiễm tiếng ồn do xe cộ gây ra lên đến 97.64% so với tất cả hoạt động khác gây ra, dao động từ 51.95- 81.30 dBA.

Theo mô tả của phóng viên Tuổi Trẻ, ở các giao lộ cửa ngõ vào thành phố Sài Gòn như các ngã tư An Sương, Bà Điểm, Gò Mây, Bình Phước… hay những trục đường nội ô như Cộng Hòa, Trường Chinh, Cách Mạng Tháng Tám, Điện Biên Phủ, Ba Tháng Hai, Kinh Dương Vương… có mật độ xe lưu thông cao và thường xuyên bị kẹt xe thì tình trạng khói bụi, tiếng ồn thuộc hàng kinh khủng.

Trưa 2 Tháng Giêng, đường Nguyễn Văn Linh đoạn từ đường Huỳnh Tấn Phát, quận 7 đến quốc lộ 1, huyện Bình Chánh, dù giữa trưa nắng gắt nhưng trên đường luôn có một lớp khói bụi mờ ảo.

Tại các giao lộ, khi xe cộ dừng đèn đỏ thì màn khói bụi đậm đặc hơn. Một số xe container, xe buýt… nhả khói đen, tiếng động cơ xe luôn “rầm rầm” trên đường. Người đi xe gắn máy, người dân buôn bán hai bên đường thường phải đeo khẩu trang kín mít.

Nhìn nhận về vấn đề này, ông Huỳnh Tấn Tiến, chủ tịch Hội Y Học Dự Phòng Sài Gòn, khẳng định, khí thải từ xăng dầu và bụi bặm do xe cộ gây ra ảnh hưởng rất lớn đến đường hô hấp của người dân.

Trong khí thải xăng dầu còn có những chất rất độc, có thể gây ung thư hoặc gây kích thích như benzen, acid H2S, CO, cacbon… Một số chất độc khác còn có thể ngấm vào máu gây ảnh hưởng đến toàn cơ thể.

Người già, trẻ em đang mắc các bệnh hô hấp mãn tính như bệnh phổi tắc nghẽn, bệnh hen suyễn… khi hít phải nhiều khí thải độc hại từ xe cộ dễ có nguy cơ làm bệnh bùng phát, thậm chí tử vong do chít hẹp đường thở nếu không cấp cứu kịp thời…

Trước tình hình ô nhiễm khói bụi xe trầm trọng như trên, Sở Giao Thông kiến nghị thủ tướng CSVN sớm thông qua đề án kiểm tra khí thải xe máy do Bộ Giao Thông xây dựng, bắt đầu áp dụng từ năm 2018, “làm tiền đề cho các dòng xe khác.” (Tr.N)

Thuyền trưởng Indonesia bị bắt vì bỏ tàu khi xảy ra hỏa hoạn

JAKARTA, Indonesia (NV) – Cảnh sát Indonesia vừa bắt giữ một thuyền trưởng tàu du lịch sau khi có cáo buộc rằng ông này nhảy trốn khỏi tàu trước tiên khi ngọn lửa bùng lên khiến 23 người chết và 50 người bị thương.

Bản tin của hãng thông tấn UPI cho hay thuyền trưởng Muhammad Nali bị thẩm vấn hôm Chủ Nhật vì tình nghi thiếu trách nhiệm trong vụ cháy chiếc tàu du lịch Zahro Express, khi chở theo khoảng 240 hành khách đón mừng năm mới.

“Chúng tôi bắt giữ thuyền trưởng chiếc Zahro Express và nay đang lấy lời khai,” theo lời ông Hero Hendrianto Bachtiar, giám đốc cảnh sát hàng hải Jakarta, cho đài CNN Indonesia hay.

Ông Bachtiar nói rằng có năm người khác, gồm ba người thuộc thủy thủ đoàn và hai giới chức sở hàng hải, cũng bị thẩm vấn.

Ông Antonius Tonny Budiono, tổng giám đốc sở vận chuyển hàng hải thuộc Bộ Giao Thông Indonesia, bày tỏ sự bất bình trước báo cáo thuyền trưởng là người đầu tiên nhảy khỏi tàu khi ngọn lửa phát ra.

“Thuyền trưởng mà rời tàu đầu tiên thì không xứng đáng là thuyền trưởng,” ông nói. “Bổn phận của thuyền trưởng là người sau cùng rời tàu sau khi các hành khách đã được di tản.”

Ông Budiono cho hay thuyền trưởng này sẽ bị trừng phạt nặng nề, có thể bị tước giấy phép hành nghề.

Chiếc tàu rời cảng Muara Angke ở Bắc Jakarta hôm Chủ Nhật và đang đi về đảo Tidung Island, một địa điểm du lịch thì phát hỏa.

Theo Bộ Giao Thông Indonesia thì nguyên do là chạm điện trong máy phát điện. (V.Giang)

Tổng thống Nam Hàn không xuất hiện trong phiên xử giải nhiệm

SEOUL, Nam Hàn (AP) – Tổng thống Nam Hàn, bà Park Geun-hye, hôm Thứ Ba từ chối xuất hiện trước phiên tòa xử việc giải nhiệm, khiến công tố viện chỉ trích là bà bác bỏ cáo buộc về tham nhũng nhưng không chịu làm điều này trước tòa.

Sau khi luật sư của bà Park cho hay bà sẽ không hiện diện, Tòa Hiến Pháp Nam Hàn trì hoãn cuộc tranh luận và yêu cầu bà đến trong phiên xử hôm Thứ Năm, thời điểm mà một số phụ tá của bà, hiện đang làm việc cũng như từng làm việc, dự trù sẽ phải trả lời các câu hỏi của tòa.

Tòa án này không thể buộc bà xuất hiện nhưng có thể sẽ tiến hành phiên xử sau hai lần triệu tập mà bà Park không hiện diện.

Dân Biểu Kweon Seong Dong, chánh công tố viên trong phiên xử, đặt vấn đề là tại sao bà Park không thể tự biện hộ cho mình trước tòa, khi chỉ mới hai ngày trước đây bà mạnh mẽ bác bỏ các cáo buộc tham nhũng.

Phiên xử của Tòa Hiến Pháp phải quyết định trong vòng sáu tháng về quyết định bãi nhiệm Tổng Thống Park của Quốc Hội Nam Hàn.

Nếu tòa chính thức ra phán quyết bãi nhiệm, cuộc bầu cử tổng thống mới sẽ phải diễn ra trong vòng 60 ngày.

Bà Park bị cáo buộc đồng lõa với một người thân cận là Choi Soon-sil để đòi tiền cũng như các lợi lộc từ các công ty Nam Hàn cũng như để cho bà Choi ảnh hưởng vào công việc chính quyền.

Bà Choi, cháu gái của bà Choi, và một số cựu giới chức chính phủ đã bị truy tố, và một ủy ban đặc biệt đang mở cuộc điều tra về nghi ngờ công ty Sam Sung đã hối lộ cho bà Park. (V.Giang)

Texas: Bốn người chết vì ngộ độc thuốc diệt sâu rầy

AMARILLO, Texas (NV) – Có bốn người, tất cả đều thuộc thành phần thiếu niên, đã chết vì tình nghi ngộ độc thuốc diệt sâu rầy trong một căn nhà ở thành phố Amarillo, tiểu bang Texas, theo giới hữu trách.

Bản tin của ABC News cho hay sở cứu hỏa địa phương nói rằng đây “có vẻ là một vụ ngộ độc chứ không vì chủ đích tội phạm.”

Các nạn nhân được tìm thấy chết sau khi lính cứu hỏa đến căn nhà do điện thoại cầu cứu lúc 5 giờ sáng Thứ Hai.

Ngoài bốn người thiệt mạng, một số người khác trong nhà cũng phải vào bệnh viện điều trị, theo sở cứu hỏa.

Nguồn tin của sở cứu hỏa cho biết thêm là có người trong gia đình này lấy nước rửa thuốc diệt sâu rầy dưới sàn nhà có chất “aluminum phosphide.”

Và khi chất hóa học này gặp nước đã tạo nên khí độc gọi là “phosphine gas,” có thể làm ngạt thở.

Nguồn tin này không biết là những người trong căn nhà đã hít phải khí độc này trong thời gian bao lâu. (V.Giang)

Tin mới cập nhật